Khác Giao thức 404

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407711387-256-k735604.jpg

Giao Thức 404
Tác giả: ttrunghieu54
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người ta hay bảo vớ được cái "Hệ thống" giữa thời mạt thế là trúng số độc đắc.

Ừ, trúng số thật.

Nhưng là trúng cái nợ đời.

Không buff lố, không item xịn, cũng chẳng có "hồi quy" để chọn cách làm lại.

Nó chỉ dạy tôi một thứ: Cách tìm chỗ đứng trong cái chuỗi thức ăn điên rồ này.

Bối cảnh Việt nam chân thật, không theo lối mòn. càng về sau sẽ càng đa dạng hệ thống sức mạnh, mỗi nhân vật đều sẽ có tiềm năng phát triển khác biệt và mỗi ân huệ nhận được đều đi kèm cái giá phải trả.

Và hãy cẩn thận với nơi bạn đang sống.

Nơi thân thuộc đến từng hơi thở ấy, giờ sẽ trở thành nấm mồ xa lạ nếu bạn đi sai dù chỉ bước chân.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lịch sử của đế chế Hồi giáo
  • [0309]Chàng Thầy Giáo Của Em
  • Giao dịch chết chóc số 32
  • Giao Châu Đại Hưng
  • Hai Bờ Lễ Giáo.
  • Từ sáng tạo mật giáo bắt đầu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giao Thức 404
    Chương 1: Chế độ Hardcore


    Sài Gòn những ngày cuối tháng 10, mưa như trút nước.

    Trong căn phòng trọ số 404 nằm sâu trong con hẻm đường Lê Văn Sỹ, ánh sáng xanh từ ba chiếc màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất, hắt lên khuôn mặt gầy gò nhưng đăm chiêu của Lê Trung Hiếu.

    Hiếu, 24 tuổi, là một gã "Dân IT" điển hình trong mắt hàng xóm: Sống khép kín, ít nói, ngày ngủ đêm thức.

    Anh không đi làm văn phòng.

    Thu nhập của Hiếu đến từ việc nhận các gói outsource viết code (viết thuê) và cày thuê các tựa game MMORPG.

    Nhưng đam mê thực sự của Hiếu không phải là những dòng code khô khan hay những game cày cuốc vô tri.

    Đó là dòng game Sinh Tồn (Survival).

    Trên màn hình chính, nhân vật của anh trong tựa game Project Zomboid đang cẩn thận đóng từng tấm ván gỗ lên cửa sổ, trong khi kho đồ được sắp xếp ngăn nắp đến từng viên đạn, từng hộp thịt hộp.

    - Sắp xếp tài nguyên là chìa khóa...

    - Hiếu lẩm bẩm, tay gõ phím tanh tách - Code xong cái script auto này rồi đi ngủ.

    Với Hiếu, thế giới thực bên ngoài cánh cửa kia quá hỗn loạn và phiền phức.

    Xã hội loài người đầy rẫy những biến số cảm xúc không thể lường trước.

    Còn trong game, mọi thứ đều tuân theo logic: Đói thì ăn, khát thì uống, gặp quái thì chạy hoặc giết.

    Logic đó khiến anh thấy an toàn.

    ĐOÀNG!!!

    Một tiếng sấm nổ vang trời rung chuyển cả tòa nhà cũ kỹ.

    Phụt.

    Điện vụt tắt.

    Máy lạnh ngưng chạy.

    Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng bíp kéo dài của bộ lưu điện (UPS) đang gồng mình nuôi dàn máy tính thêm vài phút.

    - Mất điện?

    - Hiếu nhíu mày, nhanh tay lưu lại đoạn code - Tuyệt vời.

    Đúng lúc đang cao trào.

    Anh tháo tai nghe ra, định đứng dậy tìm cái đèn pin.

    Nhưng khi tai nghe vừa rời khỏi tai, một âm thanh khác ập đến, xuyên qua lớp tường mỏng manh và tiếng mưa rơi rào rạt.

    AAAÁÁÁ!!!

    CỨU...

    CỨU TÔI VỚI!!!

    Tiếng hét thất thanh, xé ruột xé gan của phụ nữ.

    Hiếu khựng lại.

    Tay anh lơ lửng giữa không trung.

    Đó không phải là tiếng la hét trong game.

    Anh đã nghe hàng ngàn tiếng hét của nhân vật ảo, nhưng âm thanh này... nó có "độ nặng" của thực tế.

    Nó chứa đựng sự kinh hoàng tột độ của một sinh vật sống đang đối diện với cái chết.

    Tiếp sau đó là tiếng va đập thình thịch vào tường, tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng từ phía hành lang.

    Và tiếng gầm gừ.

    Gàooo...

    Ực... khụ...

    Ướt át.

    Nhầy nhụa.

    Thú tính.

    Hiếu nín thở.

    Bản năng của một người sống khép kín khiến anh không lao ra ngoài làm anh hùng.

    Anh rón rén tiến lại gần cửa ra vào, ghé mắt vào lỗ nhòm (mắt mèo).

    Hành lang bên ngoài chỉ có ánh đèn thoát hiểm xanh lè nhấp nháy.

    Dưới ánh sáng ma quái đó, Hiếu thấy cửa phòng 403 đối diện mở toang.

    Chị Lan - cô nhân viên văn phòng hiền lành - đang nằm sấp ngay ngưỡng cửa, cố gắng trườn ra ngoài.

    Nhưng có ai đó đang giữ chân chị lại.

    Là gã Tuấn, chồng chị.

    Gã đang cúi gập người xuống bắp chân vợ mình.

    Cái lưng gầy gò của gã nhấp nhô lên xuống theo một nhịp điệu kỳ quái.

    - Anh Tuấn?

    Đánh vợ à?

    - Hiếu cau mày.

    Nhưng rồi, gã Tuấn ngẩng đầu lên.

    Khoảnh khắc đó, máu trong người Hiếu như đông cứng lại.

    Dưới ánh đèn xanh, mặt gã Tuấn không còn là mặt người.

    Một mảng da má bị xé toạc, lộ cả xương hàm trắng hếu.

    Đôi mắt gã đục ngầu, trắng dã, không có đồng tử.

    Và cái miệng... cái miệng gã đang ngoạm chặt một miếng thịt đỏ hỏn, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm, nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà.

    Hắn vừa cắn xé chính vợ mình.

    Rộp...

    Rộp...

    Tiếng nhai xương rau ráu vọng qua cánh cửa gỗ mỏng manh, rõ mồn một bên tai Hiếu.

    Chị Lan giật mạnh một cái rồi nằm im bất động.

    Máu loang lổ khắp hành lang.

    Hiếu lùi lại, chân vấp vào thùng CPU, ngã ngồi xuống sàn.

    Dạ dày anh quặn thắt.

    Cơn buồn nôn ập đến dữ dội.

    - Oẹ...

    Anh bịt chặt miệng để không nôn ra tiếng.

    Đầu óc quay cuồng.

    Zombie?

    Xác sống?

    Không thể nào.

    Đó chỉ là game.

    Đó chỉ là phim ảnh.

    Nhưng cái mùi máu tanh nồng nặc đang len lỏi qua khe cửa là thật.

    Cảnh tượng gã hàng xóm ăn thịt vợ là thật.

    Đột nhiên, gã Tuấn dừng nhai.

    Cái đầu đẫm máu xoay ngoắt về phía cửa phòng Hiếu.

    Thính giác của nó nhạy bén đến mức nghe thấy tiếng Hiếu vấp ngã.

    Nó buông cái xác ra, lồm cồm bò dậy với dáng đi vặn vẹo như con rối đứt dây, lao về phía phòng Hiếu.

    RẦM!

    RẦM!

    Cánh cửa gỗ rung lên bần bật.

    - Mở... mở...

    - Tiếng rên rỉ khàn đục vang lên, kèm theo tiếng móng tay cào vào gỗ sột soạt.

    Hiếu hoảng loạn.

    Tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

    Nhưng rồi, trong khoảnh khắc sinh tử đó, một thứ gì đó trong não bộ anh "bật công tắc".

    Tư duy game thủ.

    Trong hàng ngàn giờ chơi Project Zomboid, Rust, hay Don't Starve, anh đã chết vô số lần.

    Mỗi lần chết là một bài học.

    Và quy tắc số 1 của sinh tồn: Đừng hoảng loạn.

    Hãy gia cố căn cứ.

    - Chặn cửa!

    Hiếu bật dậy.

    Anh không đẩy bừa bãi.

    Mắt anh quét nhanh qua căn phòng.

    Cái tủ quần áo vải dù ?

    Nhẹ quá, dễ bị đẩy lùi.

    Bàn làm việc khung sắt?

    Nặng, chắc chắn.

    Hiếu lao đến, dùng hết sức bình sinh đẩy cái bàn làm việc nặng trịch chặn ngang cửa ra vào.

    Chân bàn sắt ma sát với sàn gạch tạo ra tiếng két chói tai.

    RẦM!

    Cú húc bên ngoài mạnh hơn, nhưng cái bàn chỉ rung nhẹ.

    Chưa đủ.

    Hiếu ném tiếp chồng sách lập trình dày cộp, thùng máy tính cũ, và cả cái ghế gaming lên trên.

    Tạo thành một chướng ngại vật nhiều lớp.

    Xong việc, Hiếu lùi lại góc phòng, tay vớ lấy con dao rọc giấy trên bàn - vũ khí duy nhất hiện tại.

    Anh thở dốc, mắt dán chặt vào cánh cửa.

    Tiếng đập cửa vẫn vang lên, nhưng yếu dần rồi im bặt.

    Con quái vật có vẻ đã bỏ cuộc hoặc bị thu hút bởi thứ khác.

    Hiếu rút điện thoại ra.

    Mất sóng.

    Wifi chập chờn.

    Tin tức trên mạng xã hội là một mớ hỗn độn của livestream máu me và những lời kêu cứu tuyệt vọng.

    "Bạo loạn diện rộng", "Người điên cắn người", "Bệnh viện thất thủ".

    Hiếu buông điện thoại xuống.

    Anh nhìn quanh căn phòng trọ 15 mét vuông của mình.

    Ánh mắt anh thay đổi.

    Nó không còn là ánh mắt của một thằng sinh viên IT nữa.

    Nó là ánh mắt của một người chơi đang kiểm kê tài nguyên.

    - Nước: Còn 5 lít.

    - Thức ăn: 3 gói mì, 1 gói xúc xích ăn dở.

    - Vũ khí: Dao rọc giấy (Độ bền thấp, sát thương thấp).

    Tua vít (Tầm gần, độ bền cao).

    - Lối thoát: Cửa chính bị chặn (Nguy hiểm).

    Ban công tầng 4 (Không thể nhảy).

    - Game này...

    độ khó Hell rồi.

    - Hiếu cười méo xệch.

    Đột nhiên, một cơn đau đầu kinh khủng ập đến.

    Như thể có ai đó chọc một thanh sắt nung đỏ vào não anh.

    - Aaaa...!!!

    Hiếu ôm đầu lăn lộn trên sàn.

    Mắt anh hoa lên, những đốm sáng xanh kỳ lạ nhảy múa trước mặt.

    Trong cơn đau mê man, anh nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

    Âm thanh mà anh đã nghe hàng triệu lần khi cày game.

    Ting!

    Một bảng thông báo trong suốt, màu xanh dương nhạt, hiện ra lơ lửng ngay trước mặt anh.

    [ĐỒNG HÓA HOÀN TẤT.] [Phát hiện vật chủ có chỉ số Tinh Thần phù hợp.] [Kích hoạt Kỹ năng Khởi Nguyên: TÚI DẠ DÀY (KHÔNG GIAN).] [Sức chứa hiện tại: 1 mét khối.]

    Hiếu ngơ ngác.

    Anh đưa tay quờ quạng, ngón tay xuyên qua bảng thông báo.

    - Ảo giác?

    Hay là...

    UI (Giao diện người dùng)?

    Anh nhìn xuống con dao rọc giấy trên tay.

    Một ý nghĩ điên rồ lóe lên.

    "Cất vào."

    VÚT.

    Con dao biến mất khỏi tay anh.

    Không có khói, không có phép thuật màu mè.

    Nó chỉ đơn giản là biến mất.

    Hiếu tập trung suy nghĩ vào cái "kho ảo" trong đầu.

    Anh "thấy" con dao đang nằm lơ lửng trong một ô vuông màu xám xịt trong tâm trí mình.

    "Lấy ra."

    BỤP.

    Con dao xuất hiện trở lại trên tay anh.

    Nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một sự phấn khích lạ lùng - sự phấn khích của một game thủ vừa tìm ra "bug" game hoặc nhặt được món đồ Legendary ngay khi vừa vào map.

    Hiếu nhìn chằm chằm vào con dao, rồi lại nhìn vào khoảng không trước mặt.

    - Inventory...

    Inventory hàng "real" đét đèn đẹt?!

    Hiếu suýt nữa thì nhảy cẫng lên, miệng há to định gào lên "VÃI CHƯỞNG!!!" theo thói quen mỗi khi đập đồ thành công trong game.

    Nhưng may thay, bản năng sinh tồn (hoặc nỗi sợ bị gã Tuấn cắn xé) đã kịp thời hãm phanh.

    Tay Hiếu vả bốp một cái vào miệng mình, chặn đứng tiếng hét sung sướng ngay tại cổ họng.

    Bốp!

    - Đau.

    Không phải mơ.

    - Hiếu xoa má, mắt mở to hết cỡ, mồm méo xệch vì cố nhịn cười trong hoàn cảnh éo le này.

    Anh nhìn quanh căn phòng trọ bừa bộn.

    Trước kia, đây là "chuồng lợn".

    Nhưng giờ, dưới con mắt của một thằng game thủ vừa sở hữu Túi Không Gian, đây là một mỏ vàng tài nguyên.

    Cái thùng CPU cũ?!Đống dây điện loằng ngoằng?!

    Thậm chí cả cái vỏ chai nước suối lăn lóc gầm giường cũng trở nên đáng yêu lạ thường.

    Hiếu đẩy gọng kính trễ xuống mũi, đôi mắt thâm quầng vì cày game giờ đây sáng rực lên như đèn pha ô tô.

    Đó không phải ánh mắt của một kẻ sợ chết, mà là ánh mắt của một con sóc đang đứng trước kho hạt dẻ khổng lồ.

    - Được rồi...

    - Hiếu thì thào, tay xoa xoa vào nhau đầy phấn khích - Mạt thế thì mạt thế.

    Nhưng có cái "cheat code" này, thì cái server Trái Đất này cứ đợi đấy... bố mày loot sạch!
     
    Back
    Top Dưới