Ngôn Tình Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
599,590
0
0
AP1GczOJ8UK1dkimxvk3rx7xmZOKk4hrNQoGUsrkP9fRQt--LCN8rKN_jK3SMaX-heh_cqmpv7MnMqOIiNIBmbYczJT4UZv8VacQAq4w5aZ7Czrv1OcTVj3CY_5Q5CTLiX21rI3XbK3Re-izEQrtJfXXgxyH=w215-h322-s-no-gm

Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi phát hiện, chỉ cần tôi và giáo thảo trường tiếp xúc thân thể thì thành tích của tôi có thể tăng thêm mười điểm.

Vì để có thể tiếp xúc cơ thể với giáo thảo, mỗi ngày tôi đều đi theo phía sau cậu ta, hỏi han ân cần, đưa cơm đưa nước, trở thành chó liếm nổi tiếng toàn trường.

Giáo thảo không nhịn nổi nữa, lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Cậu rất phiền, có thể tránh xa tôi chút được không? Coi như tôi xin cậu đấy.”

Sau này, tôi phát hiện rằng tiếp xúc với tên đầu vàng lớp bên cũng có hiệu quả tương tự.

Tôi liền từ bỏ chạy theo giáo thảo, mỗi ngày theo đuôi tên đầu vàng xin được ăn đánh.

Một tháng sau, giáo thảo cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, giữ tôi mặt mũi bầm dập lại, khóe mắt ửng đỏ: “Đừng tự mình chịu ch theo đuổi tên côn đồ kia nữa, tôi nói chuyện với cậu, được không?”

…​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giáo Sư Là Đối Tượng Yêu Qua Mạng Của Tôi
  • Nữ Giáo
  • Thần Giao Cách Cảm - Phong Lương Minh Nguyệt
  • Mắc Bệnh Sợ Giao Tiếp, Một Ngày Nọ Tôi Bỗng Nhiên...
  • Review Sách "Đắc Nhân Tâm": Bí Quyết Giao Tiếp Và...
  • Review Sách "Đắc Nhân Tâm": Bí Quyết Giao Tiếp Và...
  • Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 1


    1.

    Lớp 12, trong lớp có một học sinh chuyển trường tới, cậu ta vừa cao ráo lại vừa đẹp trai, học hành thì luôn đứng top, trong kỳ thi tháng đầu tiên đã ẵm luôn hạng nhất toàn khối.

    Chỉ tiếc rằng cậu ta tính tình u ám, trên người có một loại khí chất người sống chớ lại gần, chẳng ai dám tiếp cận.

    Còn tôi đóng vai không khí cả ngàn năm nay, đương nhiên cũng sẽ chẳng có tiếp xúc gì với cậu ta cả.

    Nhưng gần đây tôi phát hiện, chỉ cần xảy ra đụng chạm cơ thể với cậu ta, ngay lập tức sẽ có chuyện tốt xảy đến.

    Lần đầu tiên, lúc đi ngang qua tôi vô tình đụng trúng cậu ta, đêm hôm ấy tôi liền nhặt được 10 tệ.

    Lần khác, lúc nghỉ giữa giờ tôi chạy dữ quá nên bị ngã, cậu ta đỡ tôi đứng dậy, cơm trưa hôm ấy liền được miễn phí.

    Những c** ** cũng không đáng kể lắm, dù sao mười tệ tám tệ chẳng phải vận may lớn lao gì.

    Cho đến tận lần thi thử thứ hai.

    Hôm ấy, tôi cầm theo hộp bút đi ra khỏi phòng học.

    Cổng chen chúc rất đông người, không biết là ai đẩy tôi một cái, tôi hơi lảo đảo rồi đ.â.m mạnh vào người Giang Bạc Tự.

    “Chậm chút.”

    Một tay Giang Bạc Tự đỡ lấy tôi, giọng nói lạnh nhạt, tựa như dòng suối trong vắt trên khe núi.

    Mặt tôi hơi đỏ lên.

    Chuyện ấy cứ như khúc nhạc đệm ngắn ngủi, tôi cũng không để trong lòng.

    Nhưng sau khi có kết quả kỳ thi thử, tôi bị sốc toàn tập.

    Thế mà tôi lại thi được 510 điểm.

    Phải biết rõ một điều rằng, kể từ khi lên cấp 3, thành tích của tôi chưa từng vượt qua 500 điểm.

    Mặc cho những nỗ lực tôi bỏ ra, lời nguyền ấy vẫn mãi chẳng thể phá vỡ.

    Nhưng lần này, lời nguyền đã được giải.

    Tôi sợ niềm vui của mình trở nên vô ích, lo lắng tính lại tổng sổ điểm thêm lần nữa.

    Thật sự là 510 điểm!

    Tôi nắm chặt bài thi trong tay, kích động đến mức muốn òa khóc.

    2.

    Để nghiệm chứng xem vận may của tôi có liên quan đến Giang Bạc Tự hay không, lúc tan học tôi quyết định thử lại một chút.

    Con người Giang Bạc Tự rất lãnh đạm, nói chuyện với cậu ta mấy câu đã thấy khó rồi, càng huống hồ chạm vào.

    Tôi chờ cả đêm cũng không chờ được cơ hội.

    Sau tiết tự học buổi tối, Giang Bạc Tự xách theo balo bước ra.

    Tôi nhét đại cuốn ôn luyện đề vào cặp, chuẩn bị đuổi theo.

    Tiếc rằng chân cậu ta quá dài, chờ đến khi tôi đeo cặp sách lao ra phòng học đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

    Thời điểm tan học, dòng người như thủy triều cuốn đến, học sinh ai nấy cũng vội về nhà, đám người tựa như dòng nước tràn qua mắt tôi, căn bản không tìm thấy Giang Bạc Tự.

    Còn xui hơn là, chẳng biết thằng ranh con nào ném cái giẻ lau nhà trên sàn.

    Tôi bị cái giẻ lau làm trượt chân nhào xuống đất, mắt kính văng xa 2 mét.

    “Mắt kính của tôi! Đừng giẫm đừng giẫm!”

    Tôi quỳ trên sàn s* s**ng lung tung cả lên, tầm mắt hoàn toàn mơ hồ.

    Không ai đáp lại cả, cho đến khi có một bóng người dừng trước mặt tôi.

    Một nữ sinh bên cạnh cười nhạo: “ Âu Dương, đây chẳng phải fangirl bé nhỏ của cậu à? Sao lại bị cậu vứt bỏ thành dáng vẻ này rồi?”

    Nam sinh trên đỉnh đầu nhìn tôi 2 giây.

    Rồi lạnh lùng lùi về sau một bước: “Liên quan gì đến tôi chứ.”

    Như chưa có gì xảy ra, hắn hơi đẩy kính rồi rời đi với cô gái kia.

    Hô hấp tôi hơi ngưng trệ, trong lòng vừa chua vừa chát.

    Âu Dương Tự là nam sinh mà tôi thầm mến từ lâu rồi.

    Một tháng trước, tôi lấy hết can đảm tỏ tình với hắn.

    Hắn nhìn xuống từ trên cao, cũng không nhận lấy quà tôi tặng, mà hỏi tôi: “Điểm thi tháng vừa rồi của cậu là bao nhiêu?”

    “...499.”

    Hắn nâng khóe môi: “Xin lỗi nhé, tôi không hẹn hò với kẻ ngốc.”

    Tôi không ngờ tới hắn lại nói ra những lời cay nghiệt đến vậy.

    Vì thế đã đau lòng rất lâu.

    Sự việc đã xảy ra cách đây 1 tháng, dù tôi đã bước ra khỏi bóng ma, nhưng hành động vừa rồi của hắn vẫn khiến tôi hơi khó xử.

    Nữ sinh đi cùng vừa rồi là Lâm Giảo Giảo, người đứng thứ hai trong lớp hắn. Hai người ấy đang hẹn hò à?

    Đúng là xứng đôi thật.

    Người xung quanh tới lui, tôi hít một hơi thật sâu điều chỉnh cảm xúc, vươn tay tính nhặt mắt kính.

    Bỗng một bàn tay trắng nõn thon dài nhặt lên trước tôi một bước.

    “Của cậu à?”

    Tôi ngẩng đầu, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt Giang Bạc Tự.

    “À ừm, là của tôi.”

    Cái tay ấy đưa mắt kính tới.

    Tôi vươn tay ra nhận, hai ngón tay chạm nhau trong chốc lát.

    Cuối hành lang bỗng truyền đến một tiếng ầm lớn.

    Giọng nói của Lâm Giảo Giảo vang vọng khắp sân trường.

    “ Âu Dương!”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 2


    3.

    Âu Dương Tự té sấp mặt.

    Trên mặt rách mấy chỗ, dán đầy băng cá nhân, xanh xanh đỏ đỏ trông vô cùng đẹp mắt.

    Ngày tiếp theo đi học, tôi đi ngang phòng học của Âu Dương Tự, nhìn Âu Dương Tự sắc mặt khó coi ngồi bên cửa sổ mà lòng tôi thấy rất thoải mái.

    Giang Bạc Tự quả đúng là cá koi* của tôi, chỉ cần xảy ra tiếp xúc cơ thể với cậu ta thì sẽ lập tức có chuyện tốt đến gõ cửa.

    *Cá koi: cá mang lại may mắn.

    Tôi phải nắm chặt lấy cơ hội này.

    Tiếp xúc cơ thể với cậu ta không chỉ gặp may trong cuộc sống hằng ngày, mà ngay cả thành tích thi cũng sẽ tăng lên!

    Trở lại phòng học, tôi bắt đầu nghĩ cách để tiếp cận Giang Bạc Tự.

    Cũng không thể cứ dựa mãi vào mấy lần gặp tình cờ chứ? Vẫn nên gây dựng mối quan hệ tốt với cậu ta mới được.

    Nghỉ giữa giờ, Giang Bạc Tự ngồi tại chỗ đọc sách.

    Trùng hợp là bạn cùng bàn của cậu ta không có mặt, tôi lượn lờ đi ngang liếc một cái.

    Edgar Allan Poe*?

    *Là nhà văn, nhà viết kịch, nhà phê bình, nhà thơ Mỹ.

    Cái này tôi biết à nha, vậy không phải là có chủ đề chung rồi sao!

    Tôi đặt m.ô.n.g xuống ngồi cạnh cậu.

    “Bạn học Giang, cậu cũng thích Edgar Allan Poe à? Có phẩm chất, mỗi một tác phẩm của ông ấy mình đều rất thích, nhất là cuốn “My uncle Jules”, mình đọc nó cũng mấy lần rồi á!”

    Giang Bạc Tự khó hiểu nhìn tôi, không nói gì.

    “Sao thế?” Tôi nhỏ giọng hỏi.

    Giang Bạc Tự khép sách lại, thản nhiên nói: “Còn chuyện gì nữa không?”

    “Không có chuyện gì hết, chỉ là… tìm cậu nói chuyện thôi.”

    “Ngại quá, giờ tôi hơi bận chút.”

    Cậu ta nhìn tôi, trong con ngươi đen nhánh gần như chẳng đọng lại bất kì cảm xúc gì.

    Tôi thấy cậu ta còn đang rảnh rỗi đọc sách mà, bận bịu cái quái gì.

    Chỉ là, Giang Bạc Tự là cá koi của tôi, tôi nào dám mắng cậu ta chứ.

    Tôi thầm oán hai câu, biết điều cười cười quay về chỗ ngồi.

    Ngồi một lúc, bỗng tôi cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

    Cậu ta không thích “My Uncle Jules”? Tại sao chứ?

    Tôi lấy điện thoại di động ra tra thử, chợt nhìn thấy mấy chữ lớn: Tác giả, Maupassant*.

    *Là nhà văn, nhà viết kịch người Pháp
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 3


    4.

    Lần đầu chủ động xuất kích đã thua đậm.

    Tôi không dám mang ý tốt tìm Giang Bạc Tự lần nữa.

    Cho đến khi có kết quả cuộc thi nhỏ hàng tuần, tôi nhìn tổng điểm 510 của mình mà toát mồ hôi hột.

    Không có hào quang học sinh giỏi của Giang Bạc Tự, điểm số của tôi quả nhiên lại trì trệ.

    Cứ tiếp tục như vậy là không được!

    Tôi nắm tay thành quyền.

    Rót một cốc trà sữa sủi bọt thơm ngon, dự định đi tìm Giang Bạc Tự.

    Nhưng mà xấu hổ quá đi mất, nhẩm tính, quyết định để trưa rồi nói tiếp.

    Buổi chiều không được! Trà sữa sẽ thiu mất!



    Chạng vạng tối, Giang Bạc Tự chơi bóng rổ ở sân bóng.

    Cậu ta luôn một thân một mình, không chơi cùng người khác.

    Lần này là do lớp tôi và ban hai thi đấu, ủy viên ban thể dục bị ốm, mấy nam sinh khác trong lớp thấy tướng tá Giang Bạc Tự cao lớn nên định mời thử xem sao, không ngờ cậu ta lại đồng ý.

    Sân vận động chật kín người xem, rất nhiều nữ sinh tụ lại thành nhóm để cổ vũ nam sinh mình thích.

    Cơ hội tốt biết bao!

    Tôi mua một chai nước ở quầy hàng, lách qua kẽ hở trong đám người.

    “Ngại quá, cho qua cho qua.”

    Chờ tôi chen được qua được bức tường người, kính cũng rớt mất tiêu.

    Cạnh tôi đều là nữ sinh bên ban hai.

    Lâm Giảo Giảo nhìn tôi một chút, không thèm để ý.

    Ngược lại là mấy nữ sinh cạnh cô ta nhỏ giọng thầm thì:

    “Sao cô ta lại tới nữa? Âu Dương cũng đã từ chối thẳng rồi vẫn chưa hết hy vọng ư.”

    “Cậu cứ xem Âu Dương có để ý đến cô ta không là được rồi.”



    Không ngờ lại trùng hợp đến thế, ngày nào cũng gặp được bọn họ.

    Tôi nhếch môi, làm bộ không nghe thấy, híp mắt tìm Giang Bạc Tự.

    Bỏ kính mắt ra nên tôi nhìn có hơi không rõ.

    Vừa đúng lúc hết một hiệp, các cầu thủ tản ra riêng lẻ đi về phía lề sân.

    Âu Dương Tự đi thẳng đến hướng này, vừa thấy tôi thì hơi dừng lại, sau đó nhìn chai nước trong tay tôi, cau mày nói: “Sao cậu lại tới đây?”

    Tôi giật mình, lúc này mới phát hiện, tôi vậy mà vô thức mua nước ngọt vị đào.

    Đây là vị mà Âu Dương Tự thích nhất.

    Khi trước mỗi lần hắn chơi bóng, tôi đều sẽ mua nước ngọt chờ hắn để lấy lòng.

    Vừa nãy ở quầy hàng tôi chỉ tiện tay vớ lấy, cũng không nghĩ gì nhiều.

    Chuyện này đúng là hoàn toàn khiến người khác hiểu nhầm.

    Tôi cầm chắc chai nước ngọt, giọng điệu cứng nhắc: “Đừng có tự luyến, tôi không đến tìm cậu.”

    “Vậy à? Thế thì tùy cậu.” Hắn hơi giật môi, không chút để ý đi về hướng Lâm Giảo Giảo.

    Dư quang nhìn thấy một đôi nam thanh nữ tú cười nói vui vẻ.

    Âm thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai tôi.

    “Có một số người cứ như không chịu bỏ cuộc ấy.”

    “Không liên quan gì đến tôi mà.”

    “Nhưng mà người ta theo đuổi cậu rất lâu.”

    “Tôi nói rồi, tôi sẽ không lãng phí thời gian với kẻ ngốc.”



    Mở miệng ra là kẻ ngốc này kẻ ngốc nọ, cũng thượng đẳng ghê.

    Tôi hít sâu.

    Nhìn về phía Âu Dương Tự: “Ê này.”

    Hắn quay đầu lại, vẫn là thần thái cao quý hơn người ấy: “Có chuyện gì?”

    “Một ngày nào đó tôi sẽ cho cậu biết, đến cùng ai mới là kẻ ngốc.”

    Hắn hơi giật mình.

    Kinh ngạc vì không ngờ tôi lại có can đảm nói những lời như vậy với hắn.

    Rất nhanh, hắn đã quay đầu nói chuyện với người khác, thậm chí còn chẳng thèm trả lời tôi.

    Tôi cũng không tức giận.

    Quay người chạy về phía Giang Bạc Tự.

    Nhiệm vụ hàng đầu của tôi hiện tại là nâng cao điểm số, chứ không phải đi lãng phí thời gian với loại người này.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 4


    5.

    Không biết tại sao, một đám nam sinh lớp tôi ngồi bệt dưới đất uống nước, chỉ có Giang Bạc Tự sắc mặt ảm đạm đi về hướng cửa ra.

    Không có người nào đưa khăn mặt và nước cho cậu cả, cũng chẳng ai quan tâm đến cậu.

    “Bạn học Giang!”

    Tôi chạy mấy chục mét mới đuổi kịp được cậu ta, thở hổn hển đưa nước qua: “Uống miếng nước đi này.”

    Giang Bạc Tự dường như có hơi ngạc nhiên, một lúc sau mới khẽ lắc đầu: “Không cần đâu.”

    “Cầm đi mà!”

    Tôi kín đáo ép buộc cậu ta nhận lấy.

    Tròng mắt cậu nhìn chai nước ngọt kia một chút, cũng không tiếp tục từ chối nữa.

    “Cảm ơn.”

    “Đừng khách sáo, tôi cố ý đến xem cậu đó, cố lên nha.”

    Trên bãi tập nổi lên một cơn gió, khiến sợi tóc ướt đẫm trên trán cậu ta run lên nhè nhẹ.

    Giang Bạc Tự nhìn tôi một chút, trong mắt không chút cảm xúc.

    “Đã kết thúc rồi.” Cậu nói.

    Cái gì? Kết thúc?

    Tôi quay đầu nhìn, mới phát hiện có mấy người đang thu lại tấm tỉ số.

    Lớp tôi thua ban hai với tỉ số vô cùng chênh lệch.

    Khó trách sắc mặt Giang Bạc Tự lại ảm đạm thế.

    “Chuyện này cũng đâu thể trách cậu được!”

    Tôi quay đầu, Giang Bạc Tự đã đi được một quãng xa.

    Tôi vội vàng đuổi theo sau.

    “Không trách cậu, vốn là cậu tới cứu trận đấu mà, thua cũng chẳng liên quan gì đến cậu hết!”

    Giang Bạc Tự không đáp lại tôi, im lặng bước về phía trước.

    “Cậu ăn cơm chưa? Chúng ta cùng đi ăn nhé?”

    Giang Bạc Tự không để ý đến tôi.

    “Không thì sáng mai tôi mang bữa sáng cho cậu nhé? Bánh đậu đỏ dưới nhà tôi ăn rất ngon đó!”

    Cậu ta bắt đầu thấy phiền, ngừng bước chân: “Bạn học này, rốt cuộc cậu muốn gì?”

    Tôi cũng vội dừng lại.

    “Chỉ là cảm thấy cậu rất rất tốt, muốn trở thành bạn của cậu mà thôi, làm quen chút nhé? Tôi tên Hạ Kim Triều.”

    Giang Bạc Tự hít một hơi thật sâu, giọng điệu lạnh lùng: “Thứ nhất, tôi biết cậu là Hạ Kim Triều. Thứ hai, tôi không cần bạn bè. Giờ thì tôi đi được chưa?”

    “Sao lại có người không cần bạn được chứ!” Tôi nhếch miệng cười đầy chân chó. “Vậy tôi đơn phương làm bạn với cậu có được không?”

    Cậu ta chắc hẳn là thấy tôi không cíu nổi nữa.

    Thở dài rồi quay người rời đi, chân bước còn nhanh hơn.

    “Bạn học Giang, bạn học Giang!”



    Tôi ồn ào với Giang Bạc Tự cả chặng đường, cho tới khi đến phòng dụng cụ cạnh sân bóng, cậu ta vào trong lấy cặp sách.

    Người bên trong rất nhiều, tôi không chen vào được nên đành ngậm miệng đứng bên ngoài chờ.

    Mấy nam sinh chung khối đứng bên cạnh nhìn tôi cười: “Này, cậu đang theo đuổi Giang Bạc Tự đấy à?”

    Tôi không quen bọn họ, đột nhiên bị hỏi đến nên hơi hoảng.

    “Làm gì có chứ, bạn cùng lớp quan tâm nhau chút thì có sao đâu.”

    “Quan tâm cậu ta?”

    Khóe miệng nam sinh kia hơi giật giật: “Tôi khuyên cậu vẫn nên tránh xa cậu ta ra chút.”

    Hô hấp tôi hơi trì trệ.

    “Vì sao chứ?”

    “Cậu biết tại sao cậu ta chuyển trường không?”

    Tôi lắc đầu.

    “Cậu không biết? Không biết thì thôi vậy. Tóm lại, tên nhóc đó là Thiên Sát Cô Tinh, ai đụng phải cậu ta coi như người đó xui xẻo, không tin thì cứ thử xem.”

    Nam sinh ấy đeo balo lên, vừa cười nói với chúng bạn vừa đi mất hút.

    Tôi ngạc nhiên nhìn họ đi xa dần, trong lòng như có một tảng đá lớn ném vào mặt hồ phẳng lặng, sóng đánh cuồn cuộn.

    Quay đầu lại, mới phát hiện Giang Bạc Tự đã đi ra.

    Tôi không biết cậu ta ra từ khi nào, có nghe thấy những lời nam sinh kia nói hay không.

    Nhất thời đứng sững tại chỗ, chẳng biết nên nói gì mới phải.

    Giang Bạc Tự nhìn lướt qua tôi, im lặng đeo balo lên, cụp mắt xuống, giấu thật sâu cảm xúc của mình.

    “Đừng đi theo tôi nữa, cảm ơn.”

    Cậu ta đi ngược chiều gió về phía cổng trường, bóng lưng cô đơn tựa tro bụi.

    Trực giác đột ngột mách bảo tôi, không thể cứ nhìn cậu ta rời đi như vậy được.

    “Giang Bạc Tự!”

    Tôi không biết trước khi cậu ta chuyển trường đến đây đã xảy ra những gì.

    Tôi chỉ biết là, làm gì có chuyện đến gần Giang Bạc Tự sẽ gặp xui xẻo chứ.

    Cậu ta rõ ràng là điềm lành mà!

    Tôi hướng về phía bóng lưng Giang Bạc Tự lớn tiếng hô: “Sáng mai tôi sẽ mang cho cậu bánh đậu đỏ á nha!”

    Cậu ta hơi khựng lại.

    Rồi cứ thế không quay đầu mà biến mất trong biển người.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 5


    6.

    Sáng ngày hôm sau, tôi phải xếp hàng đợi rất lâu mới mua được bánh đậu đỏ nóng hôi hổi.

    Lao vào lớp học, Giang Bạc Tự đã tới rồi.

    Tôi thở hổn hển, đưa bánh đậu đỏ cho cậu: “Cho cậu bánh đậu đỏ nè!”

    Trong phòng học vang lên một vài tiếng trầm trồ: “Ồ~”

    Tôi không để ý, vẫn nhìn Giang Bạc Tự.

    Cậu ta hơi nhưng lại nhưng không nhận lấy, tay lục tìm sách trong ngăn bàn, đến nhìn cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái: “Không cần.”

    Tôi có hơi xấu hổ, vẫn duy trì động tác cũ, nhỏ giọng nói: “Ăn ngon lắm á, cậu thử chút đi mà.”

    Im lặng rất lâu, cậu ta lật ra một quyển sách rồi nhìn tôi, lông mày hơi cau lại: “Tôi nói là, không cần.”

    Tôi nhìn ánh mắt Giang Bạc Tự, hàm ý từ chối rất rõ ràng, ý là tôi không được xía vô.

    Tôi phải đứng chờ tận 1 tiếng mới mua được đó.

    Lòng tự trọng trong tôi bị làm khó, đành phải thu tay lại, hơi xấu hổ cười nói: “Thế thôi vậy.”

    Tiếng chuông tự học buổi sáng vang lên, tôi chạy về chỗ ngồi, vội vàng lật sách giáo khoa Ngữ Văn ra.

    Vào lúc chủ nhiệm bước vào thì lớn tiếng đọc chậm.

    Sau khi chủ nhiệm rời đi, tôi để sách xuống, véo cái bánh đậu đỏ trong tay mà thấy nhức nhức cái đầu.

    Giang Bạc Tự khó giải quyết thật chứ.

    Mấy nam sinh xung quanh nháy mắt ra hiệu, bật cười.

    “Ê, Hạ Kim Triều, cậu và Giang Bạc Tự là như nào thế? Đang theo đuổi cậu ta hả?”

    Tôi ngẩng đầu lên nhìn, định giải thích, rồi lại thấy không cần thiết nên cũng lười nói chuyện.

    Một đám người hô hoán ầm ĩ rồi cười phá lên.

    “Cậu mà dám theo đuổi cậu ta thì cũng can đảm thật.”

    “Cái bánh đậu đỏ kia ai mà thèm chứ! Cậu mà theo đuổi mình như thế thì mình cũng lười để ý đến cậu.”

    Tôi hơi giận rồi: “Ai thèm theo đuổi cậu chứ!”

    “Cậu theo đuổi tôi, tôi cũng không cần cậu, đồ ngốc. Vì cái bánh đậu đỏ mà xếp hàng 1 tiếng, cắt~”

    Tôi muốn phản bác, cuối cùng chỉ mấp máy môi rồi lại nhìn xuống sách giáo khoa.

    Thật ra từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn được khen là thông minh, từ tiểu học đến trung học, tôi đều nằm trong top đầu.

    Sau khi lên cấp ba, rõ ràng kiến thức tôi hiểu hết, nhưng mỗi lần kiểm tra tôi đều mất điểm không rõ lý do.

    Tôi lại thành cái loại đần độn, dù cố gắng thế nào cũng chẳng chút tiến bộ trong miệng người khác.

    Tôi dường như luôn chênh lệch bởi chút may mắn ấy.

    Liều mạng muốn tiếp cận Giang Bạc Tự, cũng chỉ vì chút may mắn ấy mà thôi.

    Chỉ là bộ dạng vụng về của tôi, trong mắt người khác hẳn rất buồn cười.

    Khi nghĩ đến đây, không biết sao lòng hơi chua chát.

    Mấp máy môi, nước mắt lộp bộp rơi đầy tay.

    Mà không chú ý tới bên cạnh đột nhiên yên tĩnh lại, những nam sinh kia ai nấy đều nín họng.

    Cho đến khi đỉnh đầu truyền đến giọng nói điềm tĩnh: “Sao lại khóc rồi?”

    Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

    Giang Bạc Tự đứng cạnh bàn nhìn tôi từ trên cao xuống, ngoài cửa sổ mưa rơi lách tách, cơ thể cậu chặn đi ánh đèn, một nửa gương mặt giấu trong bóng tối không rõ sắc mặt.

    “Không, không có.” Tôi vội che giấu, lau đi nước mắt trên mặt.

    Giang Bạc Tự không hỏi tiếp.

    Thở dài, tầm mắt rơi vào cái bánh đậu đỏ trong tay tôi: “Cậu xếp hàng 1 tiếng?”

    Tôi nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm.”

    “Cho tôi đi.”

    Tôi hơi ngạc nhiên.

    Nhưng nhìn dáng vẻ của Giang Bạc Tự thì thấy cậu ta rất nghiêm túc.

    Không biết vì sao, tim tôi bỗng đập mạnh.

    Tôi hơi do dự, đưa bánh đậu đỏ trong tay cho cậu ta.

    Giang Bạc Tự nhận lấy, giọng điệu điềm tĩnh: “Cảm ơn cậu.”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 6


    7.

    Giang Bạc Tự ăn bánh đậu đỏ của tôi rồi!

    Tôi biết ngay cậu ta chỉ ngoài lạnh trong nóng thôi!

    Nghỉ giữa giờ, tôi ngồi ở hàng ghế cuối, nhìn Giang Bạc Tự ở xa một bên gặm bánh đậu đỏ, một bên giải đề toán.

    Làm tôi kích động đến mức nhiệt huyết tuôn trào.

    Nhân lúc bạn cùng bàn của cậu ta đi tản bộ, tôi tranh thủ thời gian vọt tới.

    “Bạn học Giang!”

    Cậu ta sững sờ nhìn về phía tôi: “Còn chuyện gì à?”

    “Không có chuyện gì hết, bánh đậu đỏ ăn ngon chứ?”

    “Ừm.”

    “Vậy mai tôi lại mang cho cậu nhé?”

    Cậu ta không muốn tiếp tục để ý đến tôi lắm.

    Nhưng vẫn nhịn xuống, từ chối: “Không cần, cậu tiết kiệm thời gian đấy để đọc sách nhiều hơn đi.”

    “Được được, vậy tôi mang cho cậu cái khác.”

    “Thật sự không cần phiền đến cậu đâu.”

    “Không phiền không phiền! Chúng ta là bạn tốt mà, đừng nói mấy lời kiểu đó chứ!”

    Giang Bạc Tự nắm chặt bút, thở dài.

    Chắc là hối hận tại sao lại ăn bánh đậu đỏ tôi đưa, nhịn một chút rồi nói với tôi: “Nếu cậu rảnh thì quay lại chỗ ngồi chợp mắt chút đi.”

    “Tôi không buồn ngủ, tôi cố ý đến tìm cậu mà!”

    “Vì để hỏi tôi bánh đậu đỏ ăn ngon không?”

    “Cũng không hoàn toàn là thế.”

    Tôi vươn tay ở dưới bàn, ánh mắt mong đợi: “Nắm tay chút được không?”

    “Tại sao?”

    “Chiều nay là thi tuần rồi, nếu không nắm tay sẽ không kịp nữa mất…”

    Giang Bạc Tự:???

    8.

    Thành tích thi tuần đã công bố, tôi thi được 520 điểm.

    Tôi nắm chặt bài thi mà lệ nóng doanh tròng, xem đi xem lại cái gáy của Giang Bạc Tự mà hài lòng vô cùng.

    Từ đó về sau, mỗi ngày tôi đều đem nước đem cơm cho Giang Bạc Tự, hỏi han ân cần, cẩn thận từng li từng tí.

    Giang Bạc Tự vẫn như trước đây không hay đáp lại tôi.

    Nhưng cũng không ngăn tôi lại gần.

    Tôi nghĩ thầm trong đầu, có lẽ, cậu ta chỉ là tên nhóc ngoài lạnh trong nóng, thật ra không chán ghét tôi chút nào.

    Vì được hưởng ké hào quang học sinh giỏi của Giang Bạc Tự, mỗi kỳ thi tôi đều tiến bộ thêm một chút.

    Hai kỳ thi tuần trôi qua, điểm đã tăng lên 530.

    Lần thi tuần thứ ba của lớp 12, tôi đã thi được 540 điểm.

    Sau mỗi kỳ thi, nhà trường sẽ dán danh sách ưu tú lên tường phòng giảng dạy.

    Một trăm người đứng đầu khối sẽ được vinh danh trên bảng.

    Giang Bạc Tự với thành tích 708 lần nữa chễm chệ đứng đầu bảng.

    Còn tôi, vậy mà cũng được lên bảng.

    Nếu như tại trường học trước đây của Giang Bạc Tự, với thành tích này của tôi căn bản sẽ không được vinh danh.

    Nhưng trường của chúng tôi hơi chênh lệch với trường cũ của cậu ta một chút, nên mặc dù tôi chỉ có 540 điểm mà cũng xếp hạng thứ 98 của khối.

    Lần đầu tiên trông thấy tên mình xuất hiện trên bảng, tôi kích động sờ lên tên mình, không nỡ rời đi.

    Chưa đầy một lát sau, tôi đã nghe được một giọng nói vang lên không đúng lúc.

    “Ai chà, cậu ta cũng tới bảng xem kìa.”

    Là Lâm Giảo Giảo.

    Không nghĩ cũng biết Âu Dương Tự chắc chắn cũng ở đây, tôi xoay qua hướng khác, quả nhiên cũng thấy hắn.

    Hắn một tay đút túi tìm tên mình, sắc mặt không đẹp lắm.

    Lần này hắn tụt xuống hạng 18.

    “Không sao đâu Âu Dương à, chỉ là một sai lầm nhỏ mà thôi.” Lâm Giảo Giảo an ủi hắn ta.

    Âu Dương Tự xanh mặt không nói gì, nhìn tôi một cái, ánh mắt ảm đạm, nhanh chóng rũ mi rồi quay người rời đi.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 7


    9.

    Tôi tiến bộ thần tốc.

    Lần thi tuần thứ 4 đã vọt lên 590 điểm.

    Tôi chậm rãi cảm thấy, đầu óc mình ngày càng trở nên minh mẫn.

    Trước kia khi gặp phải đề khó, trước mắt tôi như phủ một lớp sương mù, đáp án dường như hiện lên, nhưng lại như không tồn tại.

    Mà bây giờ, một cơn gió bỗng xuất hiện thổi tan màn sương mù ấy, khiến đáp án hiện rõ trước mắt tôi.

    Các thầy cô kinh ngạc vô cùng trước sự tiến bộ của tôi.

    Nhưng vì ngại công khai nghi ngờ tôi chép bài bạn, từng mấy lần vô duyên vô cớ gọi tôi lên bảng, bắt tôi giải đề.

    Sau vài lần trả lời chính xác không lệch li nào, rốt cuộc họ cũng tin vào thành tích của tôi.

    Không chỉ có vậy.

    Thời gian dần trôi, thái độ của các bạn học với Giang Bạc Tự dần dần thay đổi.

    Bọn họ nói, chắc chắn là do tôi được hưởng ké hào quang học sinh giỏi của Giang Bạc Tự, cho nên mới tiến bộ thần tốc như vậy.

    Thế là, thỉnh thoảng sẽ có vài bạn học tới hỏi Giang Bạc Tự một số vấn đề.

    Quanh cậu vốn luôn vắng tanh, giờ mới bắt đầu có chút hơi người.

    Cậu ta vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng chưa từng từ chối giảng bài cho bất kì ai.

    Khi kỳ thi tuần thứ 4 trôi qua là lúc chọn chỗ ngồi.

    Tôi vẫn thích ngồi hàng ghế cuối cùng của mình nhất.

    Tôi hỏi Giang Bạc Tự: “Cậu muốn xuống hàng cuối ngồi với tôi không? Tôi sẽ phong cậu làm trung đội trưởng.”

    Sắc mặt cậu ta lãnh đạm: “Không.”

    Sau khi tôi ngồi xuống, cậu ta lại dời bàn xuống cạnh tôi.

    Tôi ngạc nhiên nhìn Giang Bạc Tự.

    Cậu ta vẫn không thèm nhìn lại tôi, bình tĩnh giải đề.

    “Úi úi úi, chẳng phải cậu nói là không tới đây ngồi hở?”

    Đầu Giang Bạc Tự còn chẳng thèm ngẩng lên: “Rảnh rỗi buôn chuyện chi bằng giải thêm mấy bộ đề.”

    “Giải ngay đây, cậu cứ chờ đó, sớm muộn gì cũng có ngày tôi vượt mặt cậu.”

    “Được, tôi chờ.”

    Trong thoáng chốc, hình như tôi nhìn thấy cậu ta hơi cong khóe môi.

    Thế nhưng, ý cười ấy quá mức vội vàng.

    Đến mức tôi còn nghĩ mình hoa mắt.

    Cậu ta vừa cười đấy à?

    Hẳn là cười nhỉ? Thì ra cậu ta cũng biết cười.

    Nguy rồi, tôi cứ nhìn chằm chằm cậu ta làm gì cơ chứ?

    Tôi lấy lại tinh thần, cúi đầu xuống, giận dữ giải hai đề Vật lí.

    10.

    Trước buổi tự học tối, Duyệt Duyệt học trường kế bên xách theo hai cốc trà sữa tìm tôi chơi.

    Cô ấy ngồi chỗ của Giang Bạc Tự, kể rằng bản thân vừa bị đàn ông tổn thương sâu sắc.

    Nói đủ rồi thì quay sang hỏi tôi: “Đúng rồi, chuyện giữa cậu và Giang Bạc Tự là như nào đấy?”

    Tôi hút trà sữa, có hơi chột dạ: “Gì cơ? Giang Bạc Tự là ai? Cái này mình không biết à nha.”

    “Đừng có mà giả bộ! Mình còn nghe bảo cậu đang theo đuổi cậu ta nữa, phì, lần trước gặp còn thấy cậu đang khóc lóc c.h.ế.t đi sống lại vì bị u Dương Tự từ chối kia kìa, sao tự nhiên giờ lại đổi người rồi?”

    “Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi…”

    “Nhưng cậu thay đổi thế này cũng nhanh chóng quá đi mất!”

    Cô ấy nháy mắt với tôi rồi nói: “Cậu nói nhỏ mình nghe, cậu theo đuổi Giang Bạc Tự có phải vì giận dỗi Âu Dương Tự không?”

    “Bậy bạ quá, hắn mà xứng à?”

    “Xem ra mình nói trúng rồi nên cậu mới gấp vậy chứ gì.”

    “Không phải đâu mà! Thực sự không phải vậy đâu!”

    Nhớ đến Âu Dương Tự là tôi lại thấy mất mặt, bóp méo cốc trà sữa rồi quẳng vào sọt rác.

    Không chú ý đến bóng người đứng cạnh cửa ra vào một lúc rồi rời đi.

    Sau khi Duyệt Duyệt đi, tôi lại giải thêm hai bộ đề Tiếng Anh.

    Rất nhanh đã đến tiết tự học buổi tối, Giang Bạc Tự mới trở lại lớp học, khi ấy trời đã bắt đầu sụp tối.

    Cậu ta từ trong bóng tối bước vào phòng học sáng đèn, không biết tại sao tâm trạng có vẻ không được tốt, toàn thân như bao phủ một lớp sương mù.

    “Cậu sao thế?” Tôi nhỏ giọng hỏi.

    “Không sao.” Giang Bạc Tự không nhìn tôi, im lặng tìm cái gì đó trên giá sách.

    “Vậy là được rồi…”

    Tôi đoán có lẽ cậu ta gặp phải mấy tên nam sinh đáng ghét kia, dù sao họ trêu chọc Giang Bạc Tự cũng không phải lần một lần hai.

    Tôi không định chọc vào chuyện không vui của cậu.

    Tôi để một cây kẹo m*t lên bàn cậu ta, một mình im lặng làm bài.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 8


    11.

    Giang Bạc Tự không đúng lắm.

    Không những mất tập trung, mà còn trở nên thờ ơ lạnh nhạt với tôi.

    Mặc dù trước đây cậu ta vốn cũng không quan tâm tôi lắm.

    Nhưng tôi lại không nói được là chỗ nào không đúng.

    Vào lúc nghỉ giải lao ngày tiếp theo, bên ngoài phòng giáo dục, một đám học sinh đang nhìn bảng danh sách học sinh ưu tú mới thay đổi.

    Giang Bạc Tự đứng ở ban công phơi nắng.

    Dáng người cậu cao gầy tựa người vào lan can, một tay đút túi, tay còn lại cầm ghi chú Tiếng Anh lười biếng đọc, ánh nắng chiếu sáng nửa khuôn mặt, mấy sợi tóc mai tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt, nốt ruồi nhỏ trên sống mũi càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng của cậu ta.

    Tôi mặt dày lại gần Giang Bạc Tự, năn nỉ cậu ta đi xem bảng xếp hạng với tôi.

    Giang Bạc Tự hơi mất kiên nhẫn.

    “Có gì hay mà xem.”

    “Với cậu thì không hay, nhưng mà tôi có mấy khi được đề tên trên bảng đâu, đi xem với tôi đi mò~”

    “Tôi bận lắm.” Cậu nhíu mày, lật một tờ ghi chú ra xem.

    “Xuống dưới chút thôi nha, con người phải chịu khó vận động thì tinh thần và cơ thể mới tốt lên được~”

    Lời của tôi không lay động được cậu ta.

    Ngược lại, bên cạnh còn có một người xuất hiện không đúng lúc.

    “Triều Triều, cậu thay đổi rồi.”

    Tay của Giang Bạc Tự hơi cứng đờ, ngẩng đầu nhìn sang.

    Tôi cũng quay đầu nhìn theo.

    Sau đó nhìn thấy Âu Dương Tự.

    Lần đầu tiên hắn không còn tỏ ra cao quý hơn người nữa, mà nhìn chằm chằm Giang Bạc Tự, trong mắt lóe lên vẻ tìm tòi nghiên cứu

    Chẳng hiểu hắn tới làm chi nữa, mất hứng ghê.

    Tôi hơi thu lại ý cười: “Có chuyện gì à?”

    “Không có gì.”

    Hắn thu tầm mắt lại, hơi cong môi với tôi: “Chỉ là thấy cậu xếp hạng 38 toàn khối nên đến chúc mừng.”

    “Ồ.”

    Tôi lạnh lùng cười: “Cảm ơn.”

    Tôi không có ý định trò chuyện tiếp.

    Có lẽ bị sự lãnh đạm của tôi làm chùn bước, hắn hơi do dự một chút.

    Sau đó chưa từ bỏ ý định mà hỏi tôi: “Đêm nay có muốn đi ăn với tôi không? Nhà hàng mà trước đây chúng ta hay đi ấy.”

    Trước đây khi tôi vẫn đang thương thầm hắn, tôi đã phải nhờ người quen ở ban hai tạo cơ hội để được ăn tối với Âu Dương Tự.

    Bởi vì tôi không còn là “kẻ ngốc” trong mắt hắn nữa, cho nên mới ban phát thiện ý cho tôi? Cũng rẻ mạt thật.

    “Không cần, tôi bận lắm.”

    Tôi muốn kết thúc cuộc trò chuyện với hắn càng nhanh càng tốt.

    Hơi dựa sát vào Giang Bạc Tự đứng bên cạnh.

    Rất gần, đủ để khiến người khác hiểu lầm.

    Tôi lo lắng nhìn lén Giang Bạc Tự một chút, cậu ta không né tránh khiến tôi hơi cảm kích.

    Âu Dương Tự thấy cảnh này, vẻ mặt hơi cứng ngắc, một lúc lâu sau mới cười gượng, ánh mắt ảm đạm: “Xin lỗi nhé, làm phiền rồi.”

    12.

    Giang Bạc Tự vẫn là dáng vẻ mọi chuyện không liên quan đến mình, tỉnh táo nhìn tôi diễn trò.

    Cho đến khi Âu Dương Tự rời đi.

    Cậu ta mới thở dài nặng nề, chậm rãi nói: “Có thể tránh xa tôi ra chút được không?”

    Tôi mới kịp phản ứng lại, tranh thủ lùi lại hai bước: “Ngại quá, người vừa rồi là…”

    “Tôi không có hứng thú muốn biết.”

    Giang Bạc Tự khép ghi chú lại, đôi mắt tràn ngập sự khó chịu.

    “Sau này cậu đừng lại gần tôi nữa được không? Thật sự rất phiền đấy.”

    Tôi ngây người.

    Tôi chưa từng thấy ánh mắt cậu ta như vậy.

    Lạnh lẽo, chán ngán.

    Tôi bị dọa sợ, hoảng hốt giải thích: “Thật sự xin lỗi, hôm nay tôi…”

    “Không chỉ hôm nay, trước đây cũng vậy.”

    Sắc mặt Giang Bạc Tự lạnh lẽo đến mức tưởng như sắp kết vụn băng: “Tôi chỉ muốn yên tĩnh ở một mình, tránh xa tôi chút được không? Coi như tôi xin cậu.”

    Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta: “Giang Bạc Tự, cậu sao thế?”

    “Tôi nghĩ mình đã nói rất rõ ràng.”

    Cậu ta dường như đã chịu đựng đủ rồi, xoay người đi về phía phòng học.

    Đi được hai bước, Giang Bạc Tự quay đầu lại: “Còn nữa, bánh đậu đỏ của cậu, thật sự rất khó ăn.”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 9


    13.

    Hóa ra bánh đậu đỏ của tôi rất khó ăn à?

    Tự ái ghê á.

    Tôi đứng tại chỗ sửng sốt rất lâu, đầu óc trống rỗng.

    Vào lớp, tôi trở lại chỗ ngồi.

    Giang Bạc Tự rõ ràng ngồi ngay cạnh tôi, nhưng tôi lại cảm thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách rất lớn.

    Tôi muốn bắt chuyện với cậu ta.

    Nhưng cậu ta vẫn luôn bận bịu, tôi gần như không tìm được cơ hội.

    Qua rất lâu sau, tôi rốt cuộc cũng từ bỏ.

    Trước đó tôi vẫn cho rằng, Giang Bạc Tự đã chấp nhận tôi. Giờ xem ra đó chỉ là ảo tưởng của tôi thôi.

    Sự thật là, cậu ta vẫn luôn chịu đựng tôi.

    Giống như cách cậu ta chịu đựng ăn cái bánh đậu đỏ ấy vậy.

    Cậu ta thích một mình, thích thế giới chỉ có một người.

    Mà tôi, chỉ vì để hưởng ké vận may mà cưỡng chế xông vào thế giới của cậu, đúng là quá vì bản thân, quá ích kỷ.

    Cả ngày hôm nay tôi cũng không đến tìm Giang Bạc Tự nữa.

    Ngày tiếp theo, vào tiết tự học buổi tối, tôi không đi ăn cơm mà ngồi tại chỗ giải đề thi số học trước.

    Tôi và Giang Bạc Tự không nói chuyện với nhau đã một ngày rưỡi rồi.

    Chỉ có làm bài không ngừng mới giúp lòng tôi bình tĩnh hơn.

    Trong hành lang truyền đến âm thanh huyên náo ầm ĩ.

    Tôi nghe mấy người ngồi bên cạnh thì thầm: “Quào, đó chẳng phải là Chu Vũ Thiến ư?”

    “Cậu ấy đến đây tìm Giang Bạc Tự đúng không? Mình nghe nói cậu ấy từng nói chuyện với Giang Bạc Tự rồi.”

    Tôi giật mình ngẩng đầu lên.

    Chu Vũ Thiến, học sinh xuất sắc ở trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, kiêm luôn hoa khôi trường, ưu tú đến mức mà tôi còn từng nghe qua tên cô ấy.

    Nhưng tôi không biết cô ấy từng nói chuyện với Giang Bạc Tự.

    Cánh cửa sau lưng truyền đến tiếng gõ của: “Bạn học, làm phiền chút.”

    Tôi quay đầu lại, cô gái xinh đẹp nhỏ nhắn ấy dịu dàng nở nụ cười: “Xin hỏi Giang Bạc Tự có ở đây không?”

    Trước mặt cô ấy, tôi trông thật bụi bặm.

    Tôi lắc đầu: “Cậu ấy đi ăn rồi.”

    “Vậy có thể nhờ cậu đưa cho cậu ấy cái này không, cảm ơn.”

    Cô ấy đưa qua một chiếc hộp nhỏ, trên hộp có một cái thiệp viết rằng “Sinh nhật vui vẻ”.

    Tôi rề rà một lúc rồi mới đưa tay nhận lấy.

    Hóa ra hôm nay là sinh nhật cậu ta à.

    Quả nhiên tôi chưa từng thực sự bước vào thế giới của Giang Bạc Tự, nhìn xem, tôi đến sinh nhật cậu ta còn chẳng biết, sao mà tính là bạn bè được?

    Bạn của cậu ta sẽ là học sinh xuất sắc, là hoa khôi, mà không phải là tôi.

    Nơi nào đó trong lòng tôi dường như nhói lên một cái, có hơi khó chịu.

    Tiết tự học buổi tối.

    Giang Bạc Tự trở lại.

    Tôi lấy ra hộp quà rồi đưa cho cậu ta: “Chu Vũ Thiến tặng cậu này.”

    Giang Bạc Tự hơi ngạc nhiên đưa tay nhận lấy, sắc mặt vẫn lạnh đạm như trước.

    “Cảm ơn.”

    “Đừng khách sáo, sinh nhật vui vẻ nha.”

    “Với lại.” Tôi cố nở nụ cười, “Xin lỗi chuyện trước đây, là do tôi quá tự cho là đúng mà không để tâm đến cảm nhận của cậu, sau này sẽ không như vậy nữa.”

    Cậu ta giật mình.

    Chỉ chăm chăm nắm chặt cây bút, không nhìn tôi, cũng chẳng nói năng gì.

    Gió nổi lên, cửa sau rầm một tiếng bị gió thổi bật ra, một luồng khí lạnh tràn vào phòng học.

    “Ối trời! Cái cửa hỏng này!”

    Tôi vội đóng cửa lại, gượng cười hai tiếng, thấy Giang Bạc Tự vẫn không nói gì, tôi cũng im lặng lấy cuốn tập hợp những câu sai ra nghiêm túc học tập.

    Ban đêm, tiếng chuông tan học chỉ vừa vang lên, Giang Bạc Tự đã rời đi ngay.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 10


    14.

    Tôi ở lại phòng học làm thêm một đề Toán nữa mới đeo cặp về nhà.

    Trường lúc này đã chẳng còn mấy người.

    Cảm giác gió Tây Bắc phả vào mặt hệt như d.a.o cắt.

    Tôi chua chát nghĩ thầm, sau này không còn vận may của Giang Bạc Tự phù hộ nữa, có phải tôi sẽ tiếp tục dậm chân tại chỗ nữa không?

    Chẳng biết giẫm chân cậu ta có tác dụng không nữa?

    Bây giờ tôi với Giang Bạc Tự vừa ầm ĩ như thế, cũng không tiện giẫm chân cậu ta lắm.

    Không lễ phép biết bao nhiêu.

    Đang suy nghĩ thì bỗng tôi đụng trúng một bức tường người cao lớn.

    Tôi vừa ngẩng đầu đã mém bị cái đầu vàng khè kia làm chói mù mắt.

    “Ai vậy? Bộ mù à?”

    Tên đầu vàng nhíu mày, trông thấy là tôi thì hơi giật mình: “Chà, đây chằng phải là con ch.ó l.i.ế.m của Giang Bạc Tự đấy à?”

    Tôi nhận ra.

    Tên này là côn đồ lớp bên, cả ngày chỉ biết đi gây chuyện khắp nơi. Chỉ vì trong nhà có chút bối cảnh nên mới trụ lại được lớp chọn.

    Tôi không muốn để ý đến hắn.

    Tính bỏ đi.

    Lại bị hắn chặn lại.

    Hắn đút hai tay vào túi, cười nham hiểm.

    “Ê, mày bị câm à? Đúng là vật họp theo loài, y hệt cái tên kia, nhìn mặt là thấy xúi quẩy.”

    Tôi nhịn không nổi.

    Ngẩng đầu nhìn hắn đăm đăm: “Mày nói ai?”

    Đầu vàng cong môi cười, nhíu mày: “Sao nào, bộ tao nói sai hả? Che chở tên sao chổi kia đến thế cơ à?”

    Trong lòng lại bị đ.â.m thêm một nhát.

    Tôi xoa tay, chẳng biết lấy dũng khí đâu ra mà nhìn chằm chằm vào mặt hắn: “Đúng đó, sao nào, mày tự hào lắm hở? Nhuộm quả đầu vàng khè rồi ỷ vào việc mình giàu có, ranh con đúng là hoạt bát gớm, nhưng vẫn không bằng nổi một ngón chân của Giang Bạc Tự đâu biết chưa?”

    Đầu vàng thu lại ý cười.

    “Mày nói lại lần nữa xem?”

    “Nói lại lần nữa thì sao nào? Mày, còn không bằng nổi một ngón chân của cậu ấy.”

    “Con mẹ nó mày muốn c.h.ế.t hả?”

    Đầu vàng bị tôi chọc giận, túm chặt cổ áo tôi, gần như muốn nhấc cả cơ thể tôi lên.

    Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

    Một bóng người chạy đến.

    “Anh Minh, bọn họ đều tới cả rồi… Ối, anh đang làm gì vậy? Hình như em đến không đúng lúc hả?”

    Tôi nhìn chằm chằm tên đầu vàng, thật ra lòng tôi cũng hơi sợ, nhưng lại không tình nguyện tỏ ra rụt rè, hắn dữ thì tôi cũng phải dữ.

    Đầu vàng trừng mắt nhìn tôi, cắn răng, ném mạnh tôi xuống dưới đất.

    “Coi như số mày hên.”

    15.

    Sau khi đầu vàng rời đi, tôi mới hơi run chân.

    Ngồi tại góc tường ngẫm lại mà sợ.

    Người qua lại trên đường vốn đã thưa thớt, vì đụng phải đầu vàng mà tôi còn bỏ lỡ chuyến xe buýt cuối cùng.

    Tôi ôm cặp, lau đi nước mắt.

    Đúng là một ngày tồi tệ mà.

    Tôi im lặng khóc nức nở.

    Trước mặt bỗng vang lên âm thanh lạch cạch của giày cao gót.

    “Đáng thương quá đi mất.”

    Giọng một người phụ nữ than khẽ, dúi vào khuỷu tay tôi thứ gì đó.

    “Em gái nhỏ à, đi mua cái bánh mì ăn đi.”

    ?

    Tôi ngẩng đầu, thấy người phụ nữ ấy đã bước từng bước nhỏ ngồi vào chiếc xe hơi sang trọng, nghênh ngang rời đi, chỉ để lại mùi xăng nồng nặc.

    Mười mấy nhân dân tệ rơi xuống từ khuỷu tay tôi.

    Tôi nhặt từng tờ lên, ngây ngẩn cả người.

    Không phải chứ? Nhiều tiền vậy chỉ để mua cái bánh mì?

    Tôi hun chụt chụt mấy người lắm tiền!

    Tôi chợt đứng dậy, nhìn bóng dáng chiếc xe sang kia biến mất ở cuối đường.

    Tự dưng thấy có chỗ không hợp lí.

    Sao tôi bắt đầu có lại kiểu vận may khó giải thích này rồi?

    Rõ ràng hôm nay tôi không chạm vào Giang Bạc Tự mà.

    Tôi cẩn thận nhớ lại, trăm phần trăm xác định hôm nay đừng nói đến tiếp xúc cơ thể, ngay cả chạm mắt còn hiếm nữa là.

    Vậy…

    Tôi ngẫm đi ngẫm lại, nghĩ tới nghĩ lui.

    CPU sắp cháy đến nơi.

    Chắc sẽ không phải… là tên đầu vàng kia đâu nhỉ?
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 11


    16.

    Sợ thì có sợ.

    Nhưng tôi nhất định phải nghiệm chứng thêm lần nữa.

    Nếu có thể hưởng ké vận khí của đầu vàng, vậy tôi cũng không cần phiền đến Giang Bạc Tự nữa.

    Cho dù… Có nguy cơ ăn đập.

    Nhưng chỉ cần thi được điểm cao thì ăn đập cũng chẳng sao.

    Ngày tiếp theo, tôi nhìn chằm chằm tên đầu vàng làm việc và nghỉ ngơi.

    Tiết tự học buổi tối kết thúc, vào lúc hắn chuẩn bị rời trường, tôi nhảy ra cản đường.

    “Ê, thằng đầu vàng kia!”

    Đầu vàng ngẩn người, kinh ngạc nhìn tôi, dường như đang nghĩ sao tôi dám làm thế.

    “Làm sao?”

    “Hôm nay tao tìm mày là để nói mày biết rằng, mày, không bằng nổi một ngón chân của Giang Bạc Tự!”

    Tôi biết chắc câu này sẽ phá vỡ hàng phòng ngự của hắn.

    Quả nhiên.

    Hắn một hơi túm lấy cổ áo tôi, sắc mặt hung ác: “Con mẹ nó bộ mày bị bệnh hả?”

    “Đúng đó! Tao có bệnh, mày có ngon thì đánh tao đi.”

    “Thật sự cho là bố mày đếch dám hả?”

    “Đánh, đánh đi!”

    Đầu vàng nhịn rồi lại nhịn, trán nổi đầy gân xanh.

    Cuối cùng chỉ hơi cắn môi, một tay ném tôi đi.

    Tôi lao xuống đất, kính mắt va chạm bể mất một góc.

    “Bệnh tâm thần, ai mà thèm chấp mày, run cầm cập chẳng khác gì mấy con gà con. Hôm nay tao bỏ qua cho, mày liệu mà cút xa ra, nếu không tao gặp mày lần nào là đ.ấ.m mày lần đó.”

    Đầu vàng bực bội xách balo lên.

    Một đám nam sinh đi về phía hắn, trong đó có một tên lại gần lấy lòng, hỏi hắn: “Anh Minh, có chuyện gì thế?”

    “Không có gì, gặp phải đứa tâm thần thôi.”

    Hắn vỗ vỗ người kia rồi rời đi.

    Tôi khẽ thở phào, mò mẫm kính đeo lên, ngồi dưới cột điện mà vẫn chưa tỉnh hồn.

    Sự vật trước mắt tôi bị cắt thành từng mảnh vụn.

    Không phải chứ? Kính mắt vậy mà bể nát rồi.

    Xui c.h.ế.t mất.

    Tôi biết ngay mà, vận khí của tên đầu vàng kia sao mà tốt lành gì được.

    Đau lòng quá đi.

    “Anh bao tuổi rồi? Đọc nhiều tác phẩm Shakespeare* quá hả?”

    *Nhà văn William Shakespeare

    Tôi ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn đôi nam nữ đang cãi nhau trước mặt.

    Cô gái cười lạnh: “Tình yêu mà không vật chất thì cũng chỉ như một đĩa cát, chẳng cần đến gió thổi, đi hai bước sẽ tự khắc tan nát.”

    Người con trai mắt đỏ bừng, thất hồn lạc phách rời đi.

    Chưa đi được hai bước đã tức giận quay đầu lại, cởi giày, tháo đồng hồ, giật dây chuyền xuống, ném toàn bộ xuống chân tôi.

    “Trả lại cho cô hết!”

    Cô gái im lặng một lúc, cười khổ rơi lệ, quay người ngồi vào chiếc xe sang trọng nhanh chóng đuổi theo.

    Tôi kinh ngạc nhìn dây chuyền và đồng hồ sáng lấp lánh trên mặt đất.

    Nặng phết.

    Đây chẳng phải là vàng ư?

    Đầu vàng, thì ra mi có thể chất hút vàng à!

    17.

    Ngày tiếp theo.

    Chỗ ngồi cạnh tôi luôn trống không, Giang Bạc Tự hôm nay không đi học.

    Tôi không biết tại sao cậu ta không đến, cũng chẳng biết nên tìm ai hỏi.

    Trong lòng trống rỗng cả ngày, hệt như chỗ ngồi kia.

    Tâm trạng không được tốt, chẳng bằng đi kiếm tên đầu vàng kia bù đắp lại?

    Trước khi chuông báo tiết cuối vang lên, tôi đẩy cửa lớp 4 ra.

    Ban đầu phòng học vốn đang náo nhiệt ầm ĩ, bỗng một người xa lạ xuất hiện ở cửa nên ai nấy cũng nhìn qua.

    Cho đến khi tôi chỉ vào đầu vàng ngồi hàng cuối cùng: “Ê! Mày đó, thằng đầu vàng kia, tan học đừng có đi vội! Tao chờ mày ở con hẻm sau trường.”

    Đầu vàng ban đầu đang uống trà sữa.

    Nghe được tiếng hô hoán của tôi thì sững sờ, bóp nát cái ly trong tay.

    Lớp 4 yên tĩnh một thoáng, sau đó không khí đôi sục.

    “Đệt, ai vậy? Dám khiêu chiến với Chung Dịch Minh cơ á?”

    “Đây là chị lớn ở ban nào thế? Mạnh mẽ dữ vậy!”

    Phòng học thảo luận sôi nổi, quăng cho tôi mấy ánh mắt kinh dị.

    Tôi hơi lườm bọn họ, xoay người, tâm bình khí hòa trở lại lớp học.

    Tiết học cuối kết thúc.

    Cuộc ước chiến giữa tôi và đầu vàng đã truyền đi khắp nơi.

    Lúc tan học, rất nhiều người ở lớp 4 đứng hóng drama.

    Tôi đeo balo, chậm rãi ung dung bước vào con hẻm.

    Đầu vàng bị tôi dựng đầu lên cỡ đó, sẽ không có chuyện không đến.

    Mấy phút sau, hắn xuất hiện ở đầu hẻm, đi theo sau là một đám đàn em.

    Hắn ném balo cho mấy tên đàn em: “Tụi bây đứng chờ ở đây, khỏi đi vô.”

    Sau đó âm u đi qua.

    “Nói đi, mày muốn gì?”

    “Chỉ là muốn cho mày biết rằng, mày, còn không bằng nổi…”

    “Con mẹ nó tao sắp thuộc đến nơi rồi!”

    Hắn một hơi túm lấy cổ áo tôi: “Bộ mày bị bệnh hả? Tao chỉ chửi hắn có mấy câu, mày có cần đến mức này không?”

    Tôi hơi nhón chân, cắn răng: “Trừ khi mày đi xin lỗi Giang Bạc Tự, nếu không ngày nào tao cũng tìm mày chửi.”

    “Mày ấm đầu hả? Tao xin lỗi cậu ta? Mày có tin tao tẩn mày một trận không?”

    “Thế thì tẩn đi chứ?”

    “Mày thật sự cho là tao không dám hả?”

    Hắn hung hăng nện tôi vào tường.

    Bịch một tiếng.

    Đau.

    Tôi khẽ hự một tiếng, có hơi hít thở không thông.

    Đầu vàng hơi sửng sốt, ném tôi qua một bên.

    “Đệt! Bệnh thần kinh!”

    Hắn sụp đổ cào cào tóc, đi về phía lối ra.

    Mấy nam sinh kia đi tới: “Anh Minh, sao rồi? Có cần tụi em…”

    “Cút! Cút! Cút….”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 12


    18.

    Sau khi bị tên đầu vàng dần cho một trận, quả nhiên tôi lại có thêm một đống tài nguyên.

    Chỉ cần giữ chặt viên gạch vàng này trong tay, cuộc sống sẽ dễ như ăn cháo.

    Ngày thứ ba, tôi lại đi đường cũ, hẹn gặp tên đầu vàng.

    Bây giờ hắn không tình nguyện tới nữa.

    Không sao cả, hắn không tìm tôi thì để tôi tới tìm hắn.

    Sau khi tan học, canh lúc hắn chỉ có một mình tôi liền nhảy ra cản đường.

    “Ê, thằng đầu vàng kia.”

    “Lại là mày nữa hả?”

    “Đúng, mày không bằng nổi một ngón chân của Giang Bạc Tự, đánh tao đi nè!”

    “Mặc xác mày.” Đầu vàng quay người định bỏ đi.

    Tôi nhón chân, một hơi nắm chặt cổ áo của đầu vàng: “Đánh tao đi!”

    Đầu vàng sụp đổ, đầu vàng trở nên bối rối.

    Đầu vàng giận dữ đẩy tôi ra.

    “Rốt cuộc mày muốn như nào mới chịu bỏ cuộc hả?!”

    Tôi tuy ngã xuống đất nhưng ánh mắt vẫn quật cường: “Xin lỗi Giang Bạc Tự.”

    “Con mẹ mày chứ…”

    Đầu vàng tức giận đến mức đi đường quyền với cái thùng rác.

    “Bệnh thần kinh! Thần kinh!!”



    Liên tiếp mấy ngày Giang Bạc Tự không đến lớp.

    Mỗi ngày tôi đều không vui.

    Cho nên mỗi ngày tôi đều đi tìm đầu vàng khiêu chiến.

    Một lần hai lần, trong trường chậm rãi có tin đồn, nói tôi thích thầm tên đầu vàng, ngày nào cũng tìm hắn tỏ tình.

    Nhưng đầu vàng chướng mắt tôi, ngày nào cũng đánh tôi một trận.

    Tôi lại trở thành con ch.ó l.i.ế.m nổi tiếng toàn trường, l.i.ế.m hết người này đến người khác.

    Nhưng tôi không quan tâm.

    Chỉ cần được hưởng ké vận may, còn lại tôi không quan tâm người khác nói gì.

    Mấy ngày nay bị đầu vàng cho ăn đấm, tôi đã tiết kiệm được một khoản đủ để đặt cọc một căn hộ.

    Nhưng có một vấn đề là, kính mắt mỗi ngày đều bể nát.

    Tiếp tục như thế cũng không phải cách, để có thể duy trì phát triển bền vững, tôi buộc phải chi ra một khoản lớn để mua kính áp tròng đeo.

    Ngày thứ bảy.

    Tết Nguyên đán sắp đến, tiết trời ngày càng lạnh giá, hơi thở cũng muốn đóng băng tới nơi.

    Sáng sớm gội đầu, chưa kịp sấy khô nên tôi xõa tóc đến trường.

    Một nam sinh ngồi hàng ghế phía trước cản tôi lại.

    “Bạn học cậu tìm ai… Đệt! Hạ Kim Triều? Sao tự nhiên hôm nay tròng mắt cậu lại to lên thế?”

    Gương mặt nam sinh ấy như đang thấy quỷ vậy.

    Có cần như vậy không trời?

    Tôi quay đầu đi về phía chỗ ngồi.

    Mới phát hiện, Giang Bạc Tự đã trở lại.

    Cậu ta đang đọc sách. Tóc cắt ngắn đi một chút, sạch sẽ nhẹ nhàng thoải mái, mấy ngày không gặp hình như cậu ta còn đẹp trai hơn trước nữa.

    Nghe được âm thanh trước mặt, Giang Bạc Tự ngước mắt nhìn lên, phát hiện là tôi thì giật mình.

    Xung quanh rất yên tĩnh, tôi dường như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

    Hơi do dự một chút, tôi mỉm cười với cậu ta: “Cậu đến rồi à?”

    “Ừm.” Giang Bạc Tự hơi gật đầu, xem như đáp lại.

    Tôi muốn nói rất nhiều điều, nhưng như vậy có lẽ chỉ khiến cậu ta chán ghét tôi hơn thôi nhỉ?

    Thế là mọi lời muốn nói đều nuốt xuống bụng, im lặng trở về chỗ ngồi.

    Bầu không khí xấu hổ vô cùng.

    Giang Bạc Tự nhìn tôi một chút, đột nhiên hỏi: “Sao lại không đeo mắt kính?”

    Giang Bạc Tự đang quan tâm tôi ư?

    Lòng tôi rạo rực, tim đập thình thịch.

    Rất nhanh đã bình tĩnh lại.

    Cậu ta hỏi cái này, có lẽ bởi vì bộ dạng không đeo kính của tôi nhìn rất quái dị.

    Tôi mím môi cười nhẹ: “Đột nhiên muốn đổi phong cách chút thôi.”

    “Ừ.”

    Cậu ta hơi cụp mắt, thở rất nhẹ.

    Tôi hỏi lại: “Còn cậu? Sao mấy bữa nay cậu không đi học thế?”

    “Viêm ruột thừa cấp tính, nhập viện mấy ngày.”

    Tay tôi khựng lại, kinh ngạc nhìn cậu ta.

    Nhưng Giang Bạc Tự vẫn là bộ dáng bình thản ấy, im lặng nhìn sách giáo khoa.

    “Ồ.” Tôi gật đầu, im lặng lấy sách ra.

    Trong lòng hơi trống rỗng.

    Quả nhiên tôi chưa từng bước vào thế giới của Giang Bạc Tự.

    Không có phương thức liên lạc, cũng không biết quá khứ cậu ta ra sao, thậm chí sinh nhật cậu ta, hay cậu ta bị bệnh thế nào, tôi cũng chẳng có quyền được biết tới.

    “Đúng rồi.” Giang Bạc Tự bỗng quay sang nhìn tôi, dùng ngón tay búng nắp bút, “Tôi nghe nói, gần đây cậu hay đi tìm Chung Dịch Minh ở lớp 4.”

    Tên của đầu vàng xuất hiện trong miệng Giang Bạc Tự đúng là khiến người ta ngạc nhiên.

    Không ngờ cậu ta vừa đi học lại đã nghe được mấy tin đồn kia.

    Tôi bật cười, có hơi xấu hổ: “Ờm, đúng là có chuyện như vậy. Mình tìm cậu ta… có chút việc.”

    “Tránh xa cậu ta ra chút.”

    Hả?

    Tôi mơ màng nhìn Giang Bạc Tự.

    Giang Bạc Tự rũ mắt lật sách, ánh mắt bị hàng mi che khuất, không thấy rõ cảm xúc: “Sắp thi tuyển sinh đại học rồi, đừng vì một tên côn đồ mà trì hoãn tương lai.

    Mấy lời này ý là sao? Khuyên nhủ thiếu nữ lầm đường lạc lối?

    Chẳng phải chê tôi phiền ư? Sao phải nhắc nhở tôi cơ chứ?

    Tôi không biết đến cùng trong lòng cậu ta nghĩ gì, cũng không dám hỏi, vậy nên chỉ có thể tiếp tục im lặng.

    “Cảm ơn nhưng tôi biết, tôi sẽ tự có chừng mực.”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 13


    19

    Cả ngày hôm nay tôi và Giang Bạc Tự luôn trong bầu không khí lúng túng xấu hổ.

    Tâm trạng không vui.

    Sau khi tan học, tôi lại ngồi xổm chờ Chung Dịch Minh.

    Vậy mà lần này hắn đã chuồn êm từ trước.

    Không bị đập, tự nhiên cả người tôi đều thấy khó chịu.

    Trên đường ra cổng trường, một nam sinh lớp 4 tốt bụng chỉ cho tôi: “Chị dâu, anh Minh ở con hẻm sau trường ấy!”

    Tôi cũng không muốn tìm hiểu tại sao cậu ta lại gọi mình là chị dâu, nhấc chân liền chạy đi tìm Chung Dịch Minh.

    Trong con hẻm.

    Dưới ánh đèn mờ ảo, Chung Dịch Minh đang quay lưng về phía lối vào hẻm, đang gọi điện thoại, trong loa phát ra giọng nói của một người đàn ông trung niên, hình như là cha hắn.

    “Gọi tao làm gì? Đang bận.”

    “Ông già, làm hồ sơ chuyển trường cho tôi đi.”

    “Được, nhưng sao tự nhiên lại muốn chuyển trường?”

    Chung Dịch Minh thoáng im lặng.

    “Tôi bị bắt nạt ở trường.”

    Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu.

    “... Mày bắt nạt ai cơ?”

    Chung Dịch Minh sụp đổ.

    “Là tôi! Là tôi bị bắt nạt! Chuyện khó nói lắm, làm nhanh lên!”

    Hắn bực bội cúp điện thoại, vừa quay đầu, vẻ mặt như thấy quỷ vậy: “Sao mày ám tao hoài vậy?”

    Tôi lao tới, một hơi túm cổ áo hắn: “Mày làm sao? Muốn đi đâu hả?”

    "Bà cố nội ơi, mày tha tao đi, coi như tao xin mày.”

    “Không được! Để tao nói cho mày biết, mày không được đi đâu hết, mày đi đâu tao đuổi theo đến đó!”

    Chung Dịch Minh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, hung hăng đẩy tôi ra: “Hạ Kim Triều, mày đừng có mà ức h.i.ế.p người quá đáng!”

    Tôi lảo đảo mấy bước, dưới chân bỗng trống rỗng.

    Đằng sau là cầu thang, dưới cầu thang chất đầy bàn ghế cũ.

    “Á!”

    Tôi té xuống, một trận ầm vang, cả người bị thương do va chạm, đau đến mức rơi nước mắt.

    Chung Dịch Minh giật b.ắ.n mình, đang định tiến lại gần thì bị một người giận dữ cắt ngang.

    “Hạ Kim Triều!”

    Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

    Giang Bạc Tự vội vã chạy đến, dừng lại trước mặt tôi.

    Lưng cậu ta hướng về phía đèn đường, không thấy rõ biểu cảm, chỉ thấy một chút sương lạnh khi thở ra rồi dần tiêu tán vào vầng hào quang.

    “Cậu sao rồi?”

    “Tôi, tôi không bị gì đâu.”

    Tôi cố hết sức muốn đứng dậy, nhưng vì chân quá đau mà không đứng lên nổi.

    Tôi đang tính thử lại.

    Giang Bạc Tự nắm lấy cánh tay kéo tôi lên, một tay khác vòng qua vai tôi đề phòng tôi ngã xuống.

    Đây gần như là một tư thế ôm. Tai tôi ù đi, mặt nóng bừng lên.

    Giang Bạc Tự ngước mắt nhìn về phía Chung Dịch Minh, hơi thở nặng nề: “Mày đừng có mà h.i.ế.p người quá đáng.”

    Chung Dịch Minh bối rối.

    “Tao? Tao h.i.ế.p người quá đáng á? Con mẹ nó tao…”

    Hắn hết nhìn Giang Bạc Tự rồi lại nhìn tôi, tức đến nghiến răng.

    “Đệt!”

    Hắn đá vào tường một cái, mất mấy giây để bình tĩnh lại, nhìn lướt qua chúng tôi rồi tức giận bỏ đi.

    Đám đàn em đang đứng chờ gã lại gần hỏi: “Anh Minh, có cần tụi em c.h.é.m nó không?”

    “Cút!”

    “Dạ vâng…”
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 14


    20.

    Tôi nhìn về phía đầu hẻm, ở đó đã không còn ai nữa.

    Giọng điệu của Giang Bạc Tự hơi cứng nhắc: “Đi thôi, tôi đưa cậu đến bệnh viện.”

    Tôi rụt tay về, lui lại một bước, nhưng vì chân đau nên suýt thì ngã, vội tựa người vào tường.

    “Sao cậu lại ở đây thế?” Tôi xấu hổ cười cười.

    Mặt bị rách mấy chỗ, chỉ cười lên chút đã thấy đau rồi, tôi hít sâu một hơi, không dám sờ, không muốn để Giang Bạc Tự phát hiện ra.

    “Đi ngang qua.”

    “Trùng hợp vậy cơ à?”

    “Ừm.”

    Giang Bạc Tự nhìn tôi chằm chằm, trong mắt như có ngàn lời muốn nói, im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn nổi mà chất vấn: “Sao cậu lại theo đuổi một tên côn đồ như vậy chứ?”

    “Hả?”

    Tôi ngẩn người, đối diện với ánh mắt cậu ta.

    À, đúng rồi ha, tin đồn trong trường là vậy mà.

    Nhưng mà, không phải cậu ta chê tôi phiền ư? Tôi theo đuổi ai thì liên quan gì đến cậu ta cơ chứ.

    Đến tận thời khắc này tôi mới nhận ra, hóa ra thật lòng tôi rất để tâm chuyện Giang Bạc Tự chê tôi phiền phức.

    Tôi rũ mắt, giận dỗi nói: “Muốn hẹn hò chứ sao, không liên quan gì đến cậu hết.”

    “Muốn hẹn hò?”

    Giang Bạc Tự giận quá hóa cười: “Cậu cứ nghĩ vậy à? Cho dù bị cậu ta đánh đến mức mặt mũi bầm dập cũng chẳng sao hết?”

    Nói thế thì cũng oan cho người ta quá.

    “Không có mà, không phải ngày nào tôi cũng bị đánh thành thế này đâu, vừa nãy là do cậu ta không cẩn thận thôi, con người cậu ta thật ra không xấu bụng lắm đâu….”

    “Cậu ta mà không xấu bụng à?”

    “Cậu đừng có trông mặt mà bắt hình dong!”

    “Đủ rồi!”

    Giang Bạc Tự siết chặt lấy vai tôi rồi ấn tôi lên tường, vành mắt ửng đỏ: “Hạ Kim Triều, sao cậu lại trở thành thế này chứ?”

    Tôi chưa từng thấy qua bộ dạng này của Giang Bạc Tự nên hơi sửng sốt.

    Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng: “Đừng tự mình chịu ch theo đuổi tên côn đồ kia nữa, không phải cậu nói muốn hẹn hò à? Tôi hẹn hò với cậu, có được không?”

    Trong con hẻm nhỏ yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

    Tôi dường như có thể nghe thấy tiếng đập của hai trái tim quyện vào nhau.

    Giang Bạc Tự cách tôi rất gần, gần đến mức tựa như đang hôn nhau.

    Mà ánh mắt cậu ta cũng chậm rãi dời xuống môi tôi.

    Tôi ngơ ngác nhìn Giang Bạc Tự, tim đập như sấm.

    Phía ngoài hẻm bỗng truyền đến tiếng của bảo vệ: “Ai đang ở đó vậy?”

    Hai người chúng tôi đều giật mình, vội vàng tách ra.

    Ánh mắt Giang Bạc Tự trốn tránh: “Thật sự xin lỗi, vừa rồi tôi.… cũng không biết mình bị sao nữa.”

    “Không sao, không sao hết á, thật ra hồi nãy tôi chẳng nghe rõ cậu nói gì hết trơn. À đúng rồi, tôi còn phải về nhà nữa.”

    Tôi vội nói nhanh cho xong rồi khập khiễng chạy ra ngoài.

    Giang Bạc Tự im lặng nhìn tôi đi xa dần, một lúc lâu sau mới chậm rãi đi ra khỏi con hẻm nhỏ.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 15


    21.

    Sau khi về nhà, tôi nằm trằn trọc cả đêm, mãi mà vẫn không vào giấc được.

    Trong đầu luôn quanh quẩn ánh mắt lúc ấy của Giang Bạc Tự.

    Khi đó, mém chút nữa là hôn rồi…

    Có lẽ là màn đêm khiến người ta nhất thời kích động.

    Sau khi tỉnh táo lại, đổi ý là chuyện hiển nhiên.

    Sao Giang Bạc Tự có thể thích tôi được cơ chứ.

    Tôi hít sâu ngăn lại cảm giác muốn khóc, chui vào chăn mạnh mẽ ép mình ngủ.

    Tự giày vò mình đến tận nửa đêm, tôi mới dần thiếp đi.

    Ngày tiếp theo đến trường, tôi không chỉ mặt mũi bầm dập mà mắt cũng sưng tấy.

    Vì để che giấu mà tôi lần nữa đeo cặp mắt kính dày cộp lên.

    Khi Giang Bạc Tự tới thì trời đã về khuya.

    Cậu bước vào lớp, im lặng ngồi xuống, mang theo chút gió lạnh ngoài trời.

    Không ai lên tiếng chào đối phương cả.

    Dù sao đêm qua xảy ra sự việc xấu hổ như thế, cậu ta tránh né tôi cũng là điều dễ hiểu.

    Tôi cố gắng không để bản thân nghĩ ngợi linh tinh, đưa tất cả sự tập trung vào việc học.

    Sắp thi đại học đến nơi rồi, không có chuyện nào quan trọng hơn nó cả.

    Vào giờ ăn tối, tôi không đi ăn cơm mà gặm hai cái bánh mì tự mang, ngồi luôn tại chỗ giải đề.

    Đêm nay tôi làm đề toán tỉnh Giang Tô, câu hỏi lớn ở cuối rất khó, chỉ tính riêng câu hỏi đã mấy trăm chữ, tôi nhìn hồi lâu vẫn không nảy ra được ý tưởng gì.

    Cửa sau mở ra, có rất nhiều người ra khỏi lớp.

    Hai nữ sinh cuối cùng ra ngoài, vừa đi vừa tám: “Vừa nãy có người mới trông thấy Chu Vũ Thiến đứng ở cổng trường chúng ta đó.”

    “Đến tìm Giang Bạc Tự hả?”

    “Chứ sao nữa.”

    Chu Vũ Thiến tới ư.

    Tôi giật mình.

    Siết chặt bút, cảm thấy bản thân mình thật nực cười.

    Tôi và Giang Bạc Tự đương nhiên là không thể rồi, còn Chu Vũ Thiến ở đây, cậu ta sao có thể thích tôi chứ.

    Phòng học trống rỗng, chỉ còn một mình tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm đề thi, buồn bã ngẩn người.

    Một lúc sau, tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng rồi tiếp tục làm đề.

    Nửa ngày trời vẫn không giải ra, tôi bắt đầu cảm thấy nóng nảy.

    Càng nóng nảy lại càng không giải ra. Vất vả lắm mới nảy ra được ý tưởng, tính toán một hồi lâu nhưng vẫn rối như tơ vò.

    Tôi nắm tóc, không rõ vấn đề rốt cuộc ở chỗ nào.

    Phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Giải vậy không đúng đâu.”

    Tôi ngạc nhiên quay đầu lại.

    Giang Bạc Tự đã đứng ngay bên cạnh, cúi xuống cầm lấy cây bút trong tay tôi.

    “Cậu xem, thông tin này cậu còn chưa dùng đến.”

    Cơ thể cậu ta gần như bao phủ lấy tôi, cầm bút nhanh chóng viết lên nháp, đáp án dưới ngòi bút của Giang Bạc Tự ngày càng trở nên rõ ràng.

    Tôi ngay cả nhúc nhích cũng không dám.

    Giang Bạc Tự đến bao lâu rồi? Vẫn luôn nhìn tôi à?

    “Đã hiểu chưa?”

    Tôi lấy lại tinh thần, gật đầu.

    “Vậy là được rồi, vấn đề tiếp theo với cậu hẳn là không khó.”

    Giang Bạc Tự đứng thẳng người lên, nhưng không có ý muốn đi, xoay xoay cây bút trong tay.

    “Sao thế?”

    “Tôi…”

    Cậu ta nhìn qua tôi, do dự một chút, hít sâu một hơi rồi nói: “Hạ Kim Triều, xin lỗi cậu vì sự mạo phạm đêm qua.”

    Tôi hơi ngạc nhiên.

    Lập tức vội vàng đứng dậy, tỏ vẻ thoải mái phất phất tay: “À, không sao đâu, không phải đã bảo tôi không nghe rõ rồi sao, cậu đừng để ý làm gì….”

    “Không phải vậy, ý tôi là, xin lỗi vì tỏ tình với cậu nhưng lại bỏ dở giữa chừng.”

    Câu nói tựa như một tia sét bổ thẳng xuống đầu tôi.

    Tôi cảm thấy mình dường như không hiểu được tiếng mẹ đẻ vậy.

    Ý gì thế? Ý của cậu ta là gì vậy chứ?

    Giang Bạc Tự rũ mắt nhìn tôi, từng câu từng chữ nói rất nghiêm túc: “Tôi nghĩ rằng, đêm qua cậu hẳn là rất bối rối. Cho nên tôi muốn nói lại lần nữa, Hạ Kim Triều, tôi thích cậu, chúng ta ở bên nhau có được không?"
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 16


    Tôi im lặng.

    Nhất thời, một loại cảm xúc chua chát khó tả tràn ngập trong tôi, nước mắt không kìm được mà tuôn ra

    Tôi vội lau đi, gắng gượng nở nụ cười: “Cậu nói linh tinh gì thế? Hôm nay là Cá tháng tư hả?”

    “Vừa nãy Chung Dịch Minh tới tìm tôi.”

    “Gì cơ?”

    “Cậu ta nói với tôi rằng, cậu không phải đang theo đuổi cậu ta. Mỗi ngày cậu đều đi tìm cậu ta là vì muốn cậu ta xin lỗi tôi.”

    Đầu óc tôi trống rỗng một chút.

    Tên đầu vàng kia bị gì vậy chứ, sao lại nói mấy lời ấy với Giang Bạc Tự.

    Không hiểu sao tôi lại càng ấm ức hơn.

    Tôi nghẹn ngào: “Cậu đừng có nghĩ nhiều, tôi tìm cậu ta cũng có mục đích của riêng mình. Cậu tỏ tình với tôi là vì lý do đó à? Cái này tính là gì đây? Trả ơn? Giang Bạc Tự, không phải cậu chán ghét tôi sao? Cậu nói tôi phiền, bảo tôi tránh xa cậu chút cơ mà, vậy giờ cậu đang làm gì thế?”

    Giang Bạc Tự nhìn tôi chăm chú, vành mắt ửng đỏ, giọng nói cũng trở nên thiếu sức sống:

    “Thật sự xin lỗi, xin lỗi vì những lời ấy. Nhưng mà, cho đến tận bây giờ tôi cũng chưa từng chán ghét cậu.”

    “Hôm đó tôi nói như vậy, chỉ là do tôi tưởng cậu dùng tôi chọc giận u Dương Tự, khiến cậu ta hối hận...”

    “Thật sự rất xin lỗi…”

    Tôi ngây ngẩn cả người.

    Trong lòng như có sóng to gió lớn, từng chút từng chút đập thẳng vào mặt tôi.

    Là do u Dương Tự ư?

    Ra là vậy, cuối cùng tôi cũng nhớ ra, Giang Bạc Tự đột nhiên đối xử lạnh nhạt với tôi, hình như thật sự có liên quan đến u Dương Tự.

    Cái đêm mà Duyệt Duyệt đến chơi với tôi, trong giây lát hình như tôi thấy bóng dáng Giang Bạc Tự phản chiếu trên kính. Nhưng khi tôi quay đầu lại thì không thấy ai nữa.

    Tôi chỉ coi đấy là ảo giác, hóa ra thật sự là cậu ấy*.

    *Chuẩn bị yêu nhau rồi nên mình đổi từ cậu ta -> cậu ấy.

    Cậu ấy nghe thấy tất cả.

    Cũng rất để tâm đến.

    Tôi nhìn Giang Bạc Tự, rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào: “Còn, còn Chu Vũ Thiến….”

    “Vũ Thiến là em gái cùng mẹ khác cha của tôi. Thật ra tôi và em ấy không thân thiết lắm, em ấy đến tìm tôi vì mong tôi sẽ trở về gặp mẹ.”

    “Còn chuyện cậu nói bánh đậu đỏ của tôi khó ăn…”

    “.... Thật sự xin lỗi, đó là lời thật lòng duy nhất….”

    Tôi khóc càng dữ dội hơn.

    Tay chân Giang Bạc Tự luống cuống, không biết nên làm gì mới phải.

    Khóc đủ rồi, tôi lại hỏi: “Vậy cậu vừa nói muốn chúng ta ở bên nhau, lời ấy còn tính không?”

    “Đương nhiên là có.”

    Cậu ấy nói, nhưng lại tự giễu nở nụ cười: “Chỉ là, có lẽ cậu đã từng nghe nói, người tiếp xúc gần với tôi sẽ gặp xui xẻo…”

    “Không có đâu mà!”

    Tôi lao vào lồng n.g.ự.c Giang Bạc Tự: “Cậu không biết cậu đem lại cho tôi bao nhiêu may mắn đâu.”

    Cậu hơi giật mình, rồi dùng sức ôm chặt lấy tôi.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 17


    22.

    Đêm ấy, tôi mới biết buổi chiều đã xảy ra chuyện gì.

    Hóa ra khi Giang Bạc Tự đi gặp Chu Vũ Thiến, vừa lúc bị Chung Dịch Minh bắt gặp.

    Chung Dịch Minh cho rằng Giang Bạc Tự đang hẹn hò với Chu Vũ Thiến, càng nghĩ càng giận nên lao đến túm lấy Giang Bạc Tự.

    “Ông đây chỉ mắng mày có một câu mà đã bị Hạ Kim Triều lăng mạ, nói ông đây không bằng nổi một ngón chân của mày! Không xin lỗi mày, nhỏ sẽ không bỏ qua cho tao. Còn mày thì hay rồi, dám hẹn hò với người khác cơ á? Mày có xứng với công sức của Hạ Kim Triều không?”

    Đây là nguyên văn lời của Chung Dịch Minh.

    Tôi thật sự không tưởng tượng nổi vẻ mặt của Chung Dịch Minh khi nói mấy câu đấy.

    Cũng chẳng hiểu nổi sao hắn lại thấy không đáng thay tôi.

    Chẳng lẽ đánh nhiều quá nên nảy sinh tình cảm?

    Tóm lại, Giang Bạc Tự nghe hắn nói xong mấy lời ấy mới quyết định trở về lớp học tìm tôi.

    Tôi và Giang Bạc Tự có thể ở bên nhau còn phải cảm ơn hắn.

    Tiết tự học buổi tối, tôi lại sang lớp 4 thêm chuyến nữa.

    Chung Dịch Minh trông thấy tôi thì vô thức muốn trốn.

    Tôi đem một cốc trà sữa sủi bọt thơm ngon đặt lên bàn hắn: “Chung Dịch Minh, cảm ơn cậu*.”

    *Đoạn này nu9 biết ơn nên không xưng mày tao nữa

    Hắn nhìn cốc trà sữa, dường như hiểu ra điều gì đó.

    Đặt m.ô.n.g trở lại ghế ngồi, một tay khoác lên bàn học, cà lơ phất phơ uống một ngụm trà sữa: “Hở, không gọi tao là đầu vàng nữa à?”

    “Nếu cậu thích, sau này mình sẽ vẫn gọi cậu như thế.”

    “Cút.”

    Thực ra thì con người hắn không đến nỗi nào.

    “Cậu đúng là người tốt.”

    “Ông đây chả phải loại tốt lành gì đâu.”

    Chung Dịch Minh nghiêng mặt uống trà sữa, không muốn nhìn tôi nữa.

    Tôi cười cười rồi quay người rời đi.

    Sau khi tan học, Giang Bạc Tự tiễn tôi về nhà.

    Ở trạm xe buýt, chúng tôi sóng vai lên xe.

    “Không cần đưa đến tận nhà thật à?”

    “Thật sự không cần đâu mà! Mẹ tôi đứng chờ sẵn ở trạm xe buýt ấy, bị bà ấy thấy được thì coi như xong.”

    “Vậy được rồi.”

    Giang Bạc Tự tựa người vào tấm biển chỉ đường, khẽ thở dài.

    Trời vừa mưa xong, ven đường có mấy vũng nước đọng, một chiếc xe lao vút tới.

    Giang Bạc Tự một tay kéo tôi qua.

    Nước văng tung tóe đầy đất, cũng may là không dính lên người.

    “Cậu cẩn thận chút.” Cậu ấy nói.

    Thật là gần, gần đến mức tưởng như sắp hôn.

    Mặt tôi đỏ bừng, tim đập loạn xạ, không dám nhúc nhích.

    Ánh mắt Giang Bạc Tự chậm rãi dời xuống môi tôi, dịu dàng mà mập mờ.

    Gương mặt cậu ấy dần dần phóng đại, môi cậu ấy cách môi tôi ngày càng gần.

    Tiếng thắng xe vang lên ầm một tiếng, xe buýt tới rồi.

    Tôi tỉnh táo lại, vội lùi về sau một bước chuẩn bị lên xe: “Đi, đi đây.”

    Cánh tai lại bị Giang Bạc Tự giữ chặt lấy.

    Toàn bộ cơ thể nghiêng sang một bên.

    Cậu ấy hơi cúi đầu, một nụ hôn ngắn ngủi rơi xuống, sau đó buông tôi ra ngay.

    Quá nhanh.

    Tôi còn chưa kịp cảm nhận gì hết mà.

    “Mai gặp lại.” Giang Bạc Tự phất phất tay.

    “Mai, mai gặp lại.”

    Tôi bối rối bước lên xe, xuyên qua ô cửa kính thấy cậu ấy vẫn đứng tại chỗ đưa mắt nhìn tôi, bóng dáng cậu ấy ngày càng nhỏ dần cho đến khi khuất hẳn.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 18


    23.

    Tôi và Giang Bạc Tự cứ thế lén lút ở bên nhau.

    Cùng nhau học tập, cùng nhau cố gắng.

    Sau khi ở bên nhau, tôi mới phát hiện thật ra cậu ấy cũng là một người thích cười.

    Khi tôi nói chuyện với Giang Bạc Tự, cậu ấy luôn nhìn tôi mỉm cười.

    Lần thi tuần thứ 5, tôi đạt 620 điểm, đứng hạng 19 toàn khối.

    Vào ngày danh sách học sinh ưu tú được dán ở trước phòng giáo dục, tôi kéo Giang Bạc Tự cùng đi xem.

    Nhân lúc không có giáo viên xung quanh, tôi lén lút lấy điện thoại ra chụp lại.

    Lần đầu tiên xếp hạng cao như vậy, tôi phải lưu lại kỷ niệm chứ.

    Giang Bạc Tự có hơi bất lực, nhưng cũng chỉ lắc đầu, mỉm cười nhìn tôi chụp ảnh.

    Trên đường trở về lớp học, tôi không ngừng líu lo kể về giấc mơ đêm qua cho cậu ấy nghe.

    Giang Bạc Tự kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng sẽ trêu chọc tôi mấy cây.

    Lúc lên lầu hai, một nữ sinh lạ mặt bỗng chạy đến: “Bạn, bạn học Giang!”

    Cô gái cúi đầu, dáng vẻ vô cùng khẩn trương đưa một bức thư qua: “Cho cậu!”

    Giang Bạc Tự không định nhận lấy.

    “Thật ngại quá, tôi…”

    Nữ sinh ấy trực tiếp nhét bức thư vào n.g.ự.c cậu ấy rồi quay đầu bỏ chạy.

    Người tỏ tình với Giang Bạc Tự cũng không phải không có, nhưng thời đại này rồi mà vẫn còn người viết thư tình á?

    Tôi chua chua đoạt lấy: “Để tôi xem trong đây viết cái gì.”

    Giang Bạc Tự có hơi bất lực: “Đừng xem, đem vứt đi!”

    "Tôi muốn nhìn, để tôi học hỏi chút nào.”

    Giang Bạc Tự thở dài, vươn tay muốn đoạt lại, tôi không đưa, một bên leo cầu thang, một bên cãi nhau ầm ĩ xé phong thư ra.

    “Bạn học Giang, đọc tên như thấy người… Òa, có học thức ghê.”

    “Đừng đọc nữa, vứt đi đi, xin cậu đấy.”

    “Tôi xem chút thôi mà…. Bạn học Giang, có lẽ cậu không biết mình là ai, nhưng điều đó không quan trọng. Mình thật sự rất thích cậu đó, cho dù họ đều không thích cậu, cho dù ai tiếp xúc gần với cậu cũng gặp xui xẻo…”

    Tôi dừng bước, giọng ngày càng nhỏ hơn: “Cho dù cậu ép Mạt Tích Ngữ đến mức nhảy lầu…”

    Dòng chữ trên giấy tựa như búa tạ, mạnh mẽ đóng từng phát từng phát vào tim tôi.

    Giang Bạc Tự trì trệ.

    Như thể đột ngột rơi xuống vực sâu.

    “Đừng đọc nữa.”

    Cậu ấy đoạt lấy bức thư, xé thành từng mảnh nhỏ, bối rối vứt vào sọt rác.

    Tôi chưa từng thấy bộ dạng này của cậu ấy, chưa từng thấy, hai bàn tay cậu run rẩy.

    Mạt Tích Ngữ là ai chứ? Nữ sinh kia sao lại viết như vậy?

    Tôi khựng lại một giây rồi lao nhanh xuống lầu. Nhưng cho dù tìm thế nào cũng không thấy nữ sinh ấy đâu nữa.

    24.

    Giang Bạc Tự thay đổi rồi.

    Cậu ấy như thể rơi vào bóng tối vô tận thêm một lần nữa.

    Trở lại lớp học, cậu ấy bắt đầu điên cuồng giải đề, im lặng không nói một lời.

    Cứ như chỉ làm vậy mới giúp cậu ấy bình tĩnh hơn được.

    Tôi không ép hỏi Giang Bạc Tự, tôi nghĩ cậu ấy cần thời gian yên tĩnh.

    Đêm ấy, khi về tới nhà, tôi dùng máy tính của cha để tìm kiếm cái tên Mạt Tích Ngữ ấy.

    Không có kết quả tìm kiếm.

    Tôi suy nghĩ một lúc rồi quyết định ngó qua confessions của trường Nhất trung.

    Tôi cảm thấy nơi ấy có lẽ sẽ tìm được đáp án.

    Quả nhiên, sau khi đọc qua rất nhiều confession, tôi tìm được tin tức về Mạt Tích Ngữ trong phần bình luận của một confession tỏ tình.

    Tôi chậm rãi đọc, càng đọc càng thấy nghẹt thở.

    Bài đăng đó chứa đầy lời chửi mắng ác độc về Giang Bạc Tự.

    Tôi buộc phải ngó lơ những lời chửi rủa ấy, tìm kiếm chút thông tin hữu ích.

    Hóa ra Mạc Tích Ngữ là lớp trưởng lớp chọn ở trường Nhất trung.

    Tháng 10 năm ngoái, cô ấy đột ngột nhảy lầu, bởi vì rơi trên trần tầng một nên miễn cưỡng nhặt về được một mạng, nhưng đến nay vẫn chưa tỉnh lại, hiện đang nằm viện.

    Mấy người trong khu bình luận nói, mấy giờ trước khi Mạt Tích Ngữ nhảy lầu đã nhắn tin với bạn, nói rằng cô ấy chuẩn bị tỏ tình với Giang Bạc Tự.

    Mà ngay sau khi Giang Bạc Tự rời đi, cô ấy liền nhảy lầu.

    【Chính Giang Bạc Tự là người ép cô ấy nhảy lầu, nói không chừng là bản thân cậu ta đẩy cô ấy xuống.】

    Một tài khoản có tên là YY gửi rất nhiều bình luận.

    【Chắc là mọi người có điều chưa biết, cái tên Giang Bạc Tự này ai tiếp xúc với cậu ta cũng gặp xui xẻo, chuyện này người trong ban ai cũng biết cả.】

    【Cậu ta bình thường trông nhân mô cẩu dạng vậy thôi, sau lưng thực ra rất xấu xa, thường xuyên lăng mạ mấy bạn nữ, mấy nữ sinh từng theo đuổi cậu ta chưa ai là không bị mắng mỏ cả.】

    Tôi đọc những dòng bình luận lạ lùng ấy, dù thế nào đi nữa cũng không sao ghép được hình tượng ấy với Giang Bạc Tự trong ký ức của tôi.

    Nửa đêm, tôi tắt máy tính.

    Tôi nghĩ mình hẳn nên đi hỏi Giang Bạc Tự một chút.
     
    Giáo Thảo Lạnh Lùng Vì Tôi Mà Ghen Rồi
    Chương 19


    25.

    Sáng sớm hôm sau, tôi đến bên ngoài tiểu khu mà Giang Bạc Tự sinh sống.

    Tôi không báo trước với cậu ấy.

    Đến cổng tiểu khu, tôi thấy Giang Bạc Tự đi ra ngoài, bóng lưng cô độc, đáy mắt đầy ảm đạm.

    Việc nhìn thấy tôi hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của cậu.

    Nếu là lúc trước, chắc chắn cậu sẽ rất vui.

    Nhưng bây giờ, Giang Bạc Tự chỉ đi tới trước mặt tôi hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

    “Bạc Tự, tôi muốn nghe cậu nói một chút về chuyện của Mạt Tích Ngữ.”

    Cậu ấy choáng váng một chút.

    Cười thảm: “Thế nào? Cậu cũng cảm thấy là tôi hại cô ấy nhảy lầu đúng không?”

    “Không phải, tôi chỉ muốn giúp cậu….”

    “Tôi thật sự không có đẩy cô ấy!”

    Giang Bạc Tự khẽ cắn môi, đáy mắt dâng lên nước mắt, chóp mũi bị đông cứng đến mức ửng đỏ.

    “Lúc tôi rời đi, rõ ràng cô ấy vẫn rất ổn, cô ấy còn nói với tôi rằng cô sẽ không nản chí, sẽ cố gắng học tập rồi gặp lại tôi trên đỉnh vinh quang.”

    “Tôi thật sự không biết tại sao cô ấy lại nhảy lầu!”

    Cậu ấy sụp đổ nói, nước mắt rơi xuống, ánh mắt ngày càng thiếu sức sống: “Có lẽ, có lẽ thật sự là do tôi hại c.h.ế.t cô ấy…. Ai bảo tôi vận rủi quấn thân, tiếp xúc với người nào người nấy đều gặp xui xẻo chứ?”

    Có lẽ là do trước kia cậu ấy thể hiện mình quá trưởng thành, cho nên tôi không nghĩ đến việc Giang Bạc Tự cũng sẽ rơi nước mắt.

    Nhưng thực ra cậu ấy cũng giống tôi, cũng chỉ là thiếu niên 17 tuổi mà thôi.

    Cậu ấy cũng sẽ ấm ức, sẽ đau lòng.

    “Không phải, đừng nói như thế nữa.”

    Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cậu ấy: “Tôi biết cậu không đẩy cô ấy, tôi tin cậu sẽ không làm chuyện như vậy, Bạc Tự. Đừng mãi tự trách mình, tôi sẽ luôn bên cạnh cậu, có được không?”

    “Cậu thật sự tin tôi?”

    “Tất nhiên rồi.”

    Giang Bạc Tự im lặng một lát rồi run rẩy ôm tôi thật chặt.

    26.

    Sau ngày học cuối cùng là đến Tết rồi.

    Trường học cho ba ngày nghỉ xả hơi, tôi quyết định nhân dịp ba ngày này làm chút gì đó.

    Tôi ẩn danh nằm vùng trong Confessions trường Nhất trung, từ học sinh cấp 3 trường ấy nghe được tên bệnh viện mà Mạt Tích Ngữ đang điều trị.

    Mạt Tích Ngữ đã nằm ở bệnh viện này nửa năm trời.

    Người đến thăm cô ấy khi cô nằm viện hình như có rất nhiều.

    Sau khi tôi nói cái tên này với y tá, y tá tỏ vẻ hiểu rõ: “À, em là bạn học của cô bé đúng không?”

    “Vâng ạ.”

    “Cô bé nằm phòng 9 tầng 16, rẽ trái là tới thang máy.”

    “Em cảm ơn.”

    Tôi xách theo một bọc chuối tiêu lên tầng 16.

    Có rất nhiều giường được bố trí trong và ngoài phòng bệnh, phần lớn là dành cho người nhà bệnh nhân.

    Tôi đi lướt qua từng căn phòng bệnh, đến trước cửa phòng số 9.

    Bây giờ không phải thời gian được vào trong xem, tôi chỉ có thể thông qua cửa sổ quan sát nhìn quanh phòng bệnh.

    Đến gần cửa sổ quan sát, trên giường bệnh có một cô gái trạc tuổi tôi, tôi nhìn một lúc lâu mới xác định đấy là Mạt Tích Ngữ.

    Cô ấy gầy hơn nhiều so với ảnh chụp, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ.

    “Cháu lại đến thăm Tích Ngữ rồi.”

    Giọng nói của một người phụ nữ vang lên sau lưng tôi.

    Tôi giật b.ắ.n người, quay người tính đáp lại, mới phát hiện bà ấy đang trò chuyện với một nam sinh khác.

    Nam sinh cao khoảng 1m7, đeo kính cận, cả người trông rất trắng trẻo.

    “Hôm nay là mùng 1 đầu năm mà ạ, cháu thân là bạn tốt sao lại không đến thăm cô ấy được chứ.”

    “Cảm ơn cháu, bạn học các cháu đối xử với Mạt Tích Ngữ thật sự quá tốt, nếu con bé biết nhất định sẽ rất vui.”

    Người phụ nữ hơi lau khóe mắt rồi nói: “Chỉ là hôm nay cháu tới trễ quá, bây giờ hết thời gian quan sát rồi.”

    “Không sao hết, cháu chỉ nhìn cô ấy từ xa là được rồi.”

    Nam sinh mấp máy môi, nhìn vào bên trong qua cửa sổ qua cửa sổ quan sát: “Dì ơi, gần đây tình trạng của Tích Ngữ có tốt lên không ạ? Cô ấy, khi nào mới tỉnh lại được chứ?”

    Nói đến đây, người phụ nữ có hơi không kìm nổi nữa, lắc đầu, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt: “Dì cũng không biết, bác sĩ nói con bé có thể sẽ như vậy cả đời, nhưng dì thực sự không muốn từ bỏ!”

    “Vậy ạ?”

    Nam sinh đó liếc mắt nhìn Mạt Tích Ngữ, ánh mắt phức tạp, không biết đang nghĩ gì.

    Rất nhanh đã quay lại an ủi người phụ nữ: “Không đâu dì à, Tích Ngữ là cô gái tốt như vậy, nhất định sẽ được trời thương, nhất định sẽ nhanh chóng khá lên mà.”

    “Cảm ơn cháu.”

    Người phụ nữ nghẹn ngào, bất lực trả lời cậu ta.

    Nam sinh đặt bó hoa xuống, hơi liếc nhìn điện thoại rồi nói: “Vậy cháu đi trước nha dì, dì nhớ bảo trọng sức khỏe ạ.”

    Người phụ nữ gật đầu, ngồi trên giường dành cho người nhà, yên lặng cúi đầu rơi nước mắt.

    Một lát sau đã bị bác sĩ gọi đi.

    Tôi kinh ngạc đứng ngoài cửa sổ nhìn Mạt Tích Ngữ.

    Cô ấy còn trẻ như vậy, chẳng lẽ thật sự sẽ không tỉnh lại ư?

    Trong giây lát, dường như tôi trông thấy cái gì khẽ động đậy.

    Hình như, là ngón tay Mạt Tích Ngữ!

    “Này! Có ai không!”

    Tôi quay đầu muốn gọi bác sĩ, nhưng chẳng thấy nhân viên y tế nào, tôi vội dựa vào cửa sổ nhìn kĩ lần nữa.

    Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy Mạt Tích Ngữ nhúc nhích gì.

    Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là ảo giác ư?

    Tôi mất mát lùi lại, ở thêm một lúc, đặt bọc chuối tiêu lên giường dành cho người nhà rồi rời khỏi bệnh viện.
     
    Back
    Top Dưới