Cập nhật mới

Khác Giáo sư cầm thú

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
163168138-256-k265032.jpg

Giáo Sư Cầm Thú
Tác giả: Lanh_Cong_Tu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Thầy ơi, em yêu anh"
....

"Nếu em yêu tôi thì chúng ta XXX đi"



sudoluyen​
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 1: SOUL


SOUL-là một phần mềm chat rất hot hiện nay trên các mạng xã hội Trung Quốc, chúng ta có thể nhắn tin, gọi điện, làm quen..với nhiều người nhưng cả hai sẽ không thể nhìn thấy mặt nhau.. là một hình thức chat bí mật.

.*.*.*.

Cố Hạ Vũ- Cô sinh viên năm tư, khoa Quản trị kinh doanh, trường Đại Học X-đang ngồi miệng nhai miếng bò khô, tay vừa bấm lách cách trên bàn phím máy tính

-Hạ Vũ, xem được chưa?

-Sắp được rồi, đợi chút

-Nhanh lên, sắp đến giờ đóng trang web rồi

-Okey..đã xong

-Sao rồi?

....

Tiểu Mỹ cắm mặt vào màn hình máy tính của Hạ Vũ.

Cô đang xem kết quả thi cuối kỳ của bạn thân mình, đây là kết quả quyết định người bạn thân này của cô sẽ được tốt nghiệp làm người tự do chính thức hay sẽ ở lại làm "chị đại" ở cái trường này

Tieu Mỹ miệng chữ O, mắt chữ A không nói được lời nào.

Chỉ có Hạ Vũ đang ngồi dựa lưng vào tường

-Hạ Vũ, chỉ bị một môn thôi, hay là cậu đi xin đi

-Xin cái con khỉ, đây chẳng phải là lấy thù riêng trả việc công ư

-Nhưng mà....không phải là cậu gây chuyện trước với giáo sư sao?

-Tiểu Mỹ, mình nói cậu nghe, ông già lọm khọm đó chỉ chú ý tới những đứa ngon ngọt lọt miệng ổng thôi, còn những đứa như mình thì..suốt đời bị dìm.

Đó gọi là xã hội không công bằng nên cọng lông cũng không thèm thẳng.

-Haiza.

Cậu nhịn một chút là được mà

-Nâu nầu.

Loại dê xồm đó không thể nhịn.

-....

Cú đá đó của cậu chắc chừng nửa năm nữa Giáo sư mới ra viện được.

Nếu môn Toán cao cấp không thể qua, vậy là cậu sẽ được học người khác để qua môn rồi

-Xì..

Cậu có thể mở rộng tầm mắt ra một chút không?

Cả cái trường này, người đứng đắn liệu có được mấy người đếm trên đầu ngón tay thôi

-...Có lý

-Haizzz, coi như số mình xui học lại cho chắc đi.

-Nhưng mà...

-Nhưng nhị gì chứ, cậu không cần lo cho mình đâu.

Loại mồ côi như mình quăng quật đâu chẳng được.

-Cậu đừng nói thế, chẳng phải ba nuôi rất tốt với cậu sao?

-Tốt cái con khỉ khô nhà ông ta.

Cậu không biết mình phải sống như người osin miễn phí ở đó đâu.

Haizz, mình quyết định rồi, tuần trước mình đã nộp đơn Từ bỏ quan hệ gia đình, chắc tuần này sẽ có kết quả.

Vậy là mình được sống tự do rồi.Haha

-Hạ Vũ, có phải gần đây cậu ăn nhầm cái gì không hả?

Cậu bị thần kinh rồi sao?

Đang yên lành tự dưng lại nộp đơn đó vậy.

-Tiểu Mỹ, mình biết cậu lo lắng cho mình.

Nhưng nộp rồi, cũng không thể lên toà rút lại được.

Nói gì thì nói, cậu cũng biết mình là loại không thể ngồi một chỗ mà.

Đúng không?

-Cố Hạ Vũ, coi như cậu lợi hại

-Được rồi, được rồi.

Vậy bây giờ cậu có thể làm ơn về bên kia lãnh thổ của cậu để mình làm bá chủ nơi này được không?

-Bá chủ gì chứ.

Để mình xem hôm nay cậu định nói gì với anh chàng kia của cậu

-Tiểu Mỹ, cậu đây là đang xâm phạm quyền riêng của người khác đó

-Rồi, rồi.

Mình đi là được chứ gì.



-Vậy mới là bạn tốt chứ.hi

Tiểu Mỹ rời khỏi giường Hạ Vũ, nhìn thấy đã đến giờ ăn trưa cũng không tiện làm phiền cô nên tự một mình xuống căng-tin ăn rồi mua gì đó mang về cho Hạ Vũ.

Ở trên giường, Hạ Vũ ôm chiếc máy tính xách tay mở sang phần SOUL

- Bạn A, bạn ở đó không?

Mình thi trượt rồi

Bên kia thấy đã đọc, vậy là bạn đó đang onlie

-Mình đây.

Bạn thi trượt môn gì?

Đề khó lắm sao

-Mình thi trượt môn Toán cao cấp.

Mình kể bạn nghe, ông thầy đó rõ ràng là muốn lấy việc tư trả thù công mà

-Dù sao bạn cũng không nên ra tay nặng như vậy

-Mình chỉ đá một cái thôi, ai biết ông ta lại yếu như vậy

-Mà bạn đá vào đâu ông ta vậy?

-Hạ bộ

- ...

O__O ...

-Được rồi, mình biết là không nên ra tay nặng như vậy.

Nhưng bạn cứu mình đi T_T không qua được môn này thì chắc cả đời mình sẽ không thể ra khỏi cái trường này mất

-Chỉ trượt một môn thôi, đâu cần lo lắng như vậy.

Bạn chỉ cần ôn tập tốt rồi thi lại là ok

-Ôn gì chứ.

Trong tất cả các môn mình ngu nhất là Toán cao cấp đó.

Biết vậy lúc đầu năm mình học Luật cho rồi

...

Thấy một hồi sau không có trả lời

-Bạn A bạn còn đó không?

-Mình có. lúc trước bạn nói, bạn học trường nào nhỉ?

-Là trường Đại Học X

-À.

Mình biết rồi

-Có chuyện gì sao?

-Không có gì.

Mình có một người bạn cũng làm việc ở đó, tên là Tống Gia Minh.

Bạn biết người đó không?

-Chưa nghe qua bao giờ

-Vậy có lẽ cậu ta vẫn chưa nhận chức.

Hôm trước có gặp mặt, cậu ta nói sẽ về nước làm giảng viên ở trường Đại Học X.

Vậy nhờ bạn chiếu cố cho người bạn này của tôi rồi

-Có gì mà chiếu cố chứ.

Người bạn đó dạy môn gì vậy?

-Toán cao cấp

-Vậy không phải là đúng môn mình trượt sao?

-Đúng vậy, thật trùng hợp

-Nhưng chưa chắc đã đảm nhiệm dạy đứa trượt môn như mình đâu

-Biết đâu có thể

-Um

-Bạn không ăn trưa sao?

Bây giờ ở Trung Quốc hình như là gần 12h30 rồi

-Bạn nhắc mình mới nhớ.

Vậy hẹn gặp lại bạn sau vậy

-Bye

Kết thúc cuộc chat, bụng Hạ Vũ thi nhau kéo co ầm ĩ.

Cuối cùng cô quyết định thay đồ xuống căng-tin ăn trưa

.*.*.*.
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 2: Giảng viên mới


Nghe theo tiếng gọi của cơ thê, Hạ Vũ chạy như bay xuống căng-tin.

Sau khi lấy xong phần cơm của mình, cô dùng tốc đôn nhanh nhất quét ánh mắt xem Tiểu Mỹ ngồi ở chỗ nào, thấy cô bạn của mình ngồi góc cuối dãy, cô hớn hở chạy đến.

-Hi, chào người đẹp

-Không phải cậu đang chat sao?

Sao lại xuống đây rồi, mình còn mua sẵn đồ ăn trưa cho cậu nữa

-Bỏ qua đi, mình có chuyện này muốn kể cho cậu nghe

-Cậu cũng bỏ qua đi, mình cũng có chuyện muốn kể

-Vậy cậu kể trước đi

-Lúc nãy mình đi ngang qua bàn ăn của các thầy cô đang ngồi, có nghe thấy một chuyện, trường chúng ta sắp có giảng viên mới rồi đó, lại vô cùng trẻ, mới 28 tuổi đã đảm nhiệm vị trí phó Giáo sư của trường Đại Học danh tiếng bên Mỹ

-Là một con Trâu nước sao

-Trâu cái đầu cậu ý.

Mình còn nghe nói thầy ấy tên là Tống Gia Minh

-Cái gì cơ?

Hạ Vũ đập bàn hét lớn, tất cả mọi người trong căng-tin đều nhìn cô.

Cô ngượng cười xin lỗi rồi ngồi xuống

-Hạ Vũ.Nghe mình nói hết đi, con Trâu nước ..à không đúng... thầy giáo đó lại còn đảm trách Chủ nhiệm khoa kiêm Giảng viên dạy Toán cao cấp mà cậu đang học nữa



-"Ò?"

Không phải là cậu đang tính kế đuổi người ta đấy chứ?

Giáo sư Trương 50 tuổi không đánh lại cậu thì bỏ qua đi.

Đây là một Giáo sư trẻ 28 tuổi, chỉ hơn chúng ta có 6 tuổi thôi, cậu tốt nhất yên phận đừng giở võ mèo cào ra với người ta, chưa biết chừng bị hổ vồ đó.

Mà lúc nãy cậu đang định nói cái gì với mình vậy?

-Chuyện mình muốn kể thì cậu kê hết rồi

-Là chuyện mình kể??

-Anh bạn A kia của mình nói bạn của anh ấy tên là Tống Gia Minh, vừa về nước đảm trách Chủ nhiệm khoa kiêm Giảng viên dạy khoa Toán cao cấp khoa mình học

-Cái gì cơ?

Lần này lại đến lượt Tiểu Mỹ đập bàn hét lớn, tất cả mọi người đều trở nên u ám

-Hai em sinh viên kia nếu muốn hết thì về phòng mà hết, đừng hét ở đây

Thầy giám thị đang ngồi ăn gần đó lên tiếng

-Dạ, chúng em xin lỗi

Tiểu Mỹ xin lỗi xong kéo tay Hạ Vũ rời khỏi bàn ăn

-Mình còn chưa ăn xong mà

-Bỏ đi, mình mua đồ ăn trưa cho cậu rồi

Về đến phòng, Tiểu Mỹ khoá trái cửa, kéo Hạ Vũ chạy nhanh về giường ngồi

-Hạ Vũ, cậu nói thật chứ

-Mình lừa cậu làm gì.

Tin nhắn trên SOUL vẫn còn đó.

Không tin mình mở cho cậu xem

-Không cần đâu, mình tin.

Hạ Vũ, cuộc đời cậu sắp sang một trang mới rồi đó.haha

-Sang cái gì mà sang.

Mình nói cho cậu biết, lão già gọi là dê già, trai trẻ thì sẽ là cưỡng hiếp, cưỡng bức đó

-Sao cậu toàn nói những chuyện tào lao dâm ô vậy

-Mình chỉ nói sự thực

-Nếu anh chàng này không dâm ô thì sao?

-Vậy thì mình sẽ hiến dâng trinh tiết quý giá của đời mình cho anh ta.

Vậy là anh ta dâm ô rồi.

Ha ha

- ....

- Mà này, Thầy Tống đó khi nào nhận chức vậy

-Hình như là ngày mai thì phải

-Chúng ta còn một tuần nữa là hết kỳ nghỉ rồi.

Haizzz

-Cậu còn ở đó mà thở dài nữa, mau nhanh ôn tập đi.

Mình cũng chuẩn bị chọn công ty xin việc đây.

Cậu cần không?

Mình tìm luôn

-Chưa có bằng Tốt nghiệp người ta vẫn nhận sao?

-Nhận chứ

-Vậy cậu tìm đi.

Mình xử lý bữa trưa đã.

-Okey

Hạ Vũ vừa cầm túi bánh ăn vừa ngồi ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Vậy là một năm học nữa đã qua.

Thời gian trôi qua nhanh chẳng đợi người theo kịp, cuộc sống là một hành trình chạy mãi chạy mãi cho đến khi ta mệt mỏi giã rời, để rồi khi nhìn lại chỉ biết mình đã chạy bao xa nhưng chẳng thể biết mình đã làm được gì trên quãng đường đó.

Thời gian là vô tận nhưng con người lại vô hưởng, người biết quý trọng sẽ cảm thấy nó trôi qua rất nhanh, còn người không biết quý trọng sẽ cảm thấy nó trôi qua thật chậm, chậm đến mức người ta có thể cảm nhận được từng nhịp mỗi khi kim giây nảy đi

Đang thả hồn thơ thẩn, Hạ Vũ bỗng chạy lại vào phòng túm cổ áo Tiểu Mỹ kéo ra ngoài cửa sổ

-Hạ Vũ cậu bị điên rồi à

-Suỵt, nhìn đi

-Nhìn cái gì chứ

-Nhìn người đàn ông đứng bên chiếc xe sang trọng đang nói chuyện với thầy Hiệu trưởng kìa

-Cực phẩm đó.

Hạ Vũ , người đó là ai vậy?

-Làm sao mình biết được.

Chẳng lẽ là

-Thầy Tống/Tống Gia Minh

-Thầy cái gì chứ, người ta còn chưa nhận chức mà.

Hơn nữa cậu đã chính thức được ra trường rồi, còn cái thân cằn cỗi của mình thôi

-Cũng phải.

Hạ Vũ, lúc nãy ba mẹ mình gọi điện nói...

-Nói gì vậy?

-Họ nói dù sao mình cũng Tốt nghiệp rồi, họ muốn mình về sớm một chút đảm nhiệm chức vụ trong công ty ba mình, Hạ Vũ không phải mình muốn xa cậu đâu

-Được rồi, đừng khóc nữa.

Sinh li tử biệt có gì mà phải khóc chứ.

Cậu chỉ về làm cho công ty ba cậu thôi mà, cũng không phải đi chết, khóc lóc cái gì chứ

-Nhưng mà...

-Nhưng gì?

-Trước đây mà do mình đề xuất nên ba mình không biết mình còn cho cậu ở chung cùng phòng mình.. bây giờ ra trường rồi...

-Mình hiểu rồi..Cậu đừng lo.

Vì đã nghĩ đến đại sự ngày hôm nay, mình nói cho cậu biết, mình đã chuẩn bị rồi

-Cậu không thể ở cùng người khác, đừng cố bắt ép mình quá

-Aiya, cố gì chứ.

Lúc trước ba nuôi mình có mua một căn nhà ở gần trường, ổng nói, sau này khi mình trưởng thành rồi ổng sẽ cho mình ở đó.

Toàn bộ giấy tờ đều là tên mình, nếu cậu đi rồi, thỉnh thoảng nhớ ghé qua nhà mình chơi.ha ha

-Cậu tuy hay cười nhưng lại làm người ta rất lo lắng đó

-Được rồi.

Vậy khi nào cậu đi

-Ngày mai ba mẹ mình đến đón rồi nên mình phải chuẩn bị hành lý bây giờ

-Để mình dọn cùng đi

-Hảo

.*.*.*.

[Ở dưới sân trường]

-Chào thầy Hiệu trưởng

-Chào Tống tiên sinh

-Tiên sinh gì chứ.

Sau này làm việc ơ đây rồi, thầy cứ gọi tôi là thầy Tống đi

-Hảo.

Thầy Tống, với năng lực như anh sao lại chọn trường chúng tôi làm bến đỗ vậy

-Thầy Hiệu trưởng, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi

-Được

Đang rảo bước đi thì Tông Gia Minh nhìn thấy một hình ảnh khiến anh phì cười.

Đó là hình ảnh một cô gái tay đang cầm túi bánh gì đó vừa hình như đang nhìn chằm chằm vào anh, miệng lại còn đang dính dầu mỡ, anh tò mò nên quay lại xe lái máy ảnh ra chụp lại

-Thầy Tống, thầy chụp gì vậy

-Thầy Hiệu trưởng, thầy biết sinh viên này không?

-Là Cố Hạ Vũ sao?

Biết chứ.

Em ấy là trẻ mồ côi, cô nhi viện chỉ nuôi hết 18 tuổi rồi bị ném đồ đạc ra ngoài đường.

May mắn có người cứu giúp nhận làm con nuôi, kể ra năng lực học không thua kém gì các bạn trong lớp, thông minh, lanh lợi..chỉ tiếc kỳ thi cuối kỳ chỉ có tờ giấy trắng

-Giấy trắng ư?

Nhà trường không điều tra sao?

-Có chứ.

Là do em ấy lỡ đánh Giảng viên của môn nên thầy giáo đó tráo bài.

Kết quả cũng nộp lên Bộ rồi nên không thể sửa lại được nữa.

Đành phải học ôn lại thôi.

Mà em sinh viên đó hình như học khoa thầy thì phải

-Vậy sao?

-Hoàn cảnh em ấy có chút rối loạn, mong thầy giúp đỡ.

-Thầy Hiệu trưởng, cái này nên nhờ thầy giúp mới phải, tôi chỉ làm công ăn lương, quyền quyết định đương nhiên là ở do thầy rồi

-Ha ha.

Còn trẻ tuổi mà đã biết điều như vậy, thật đáng khen

-Thầy quá lời rồi

-Đến văn phòng tôi tồi.

Đây là bản hợp đồng, Thầy Tống, thầy xem xem có gì cần sửa không?

-Trong này viết, quan hệ giữa Giảng viên và Sinh viên là cấm kỵ.

Tôi thấy nên bỏ đi .

Vì tôi sống ở nước ngoài lâu năm, có nhiều hành động do thói quen có thể bị coi là quan hệ Thầy-trò.

Thầy thấy sao?

-Chuyện này...

-Ngược lại, tôi thấy trợ cấp hàng năm của trường Đại Học X gần đây đang đi xuống do chất lượng sinh viên đầu ra không đảm bảo.

Tôi có thể đề nghị lên Bộ tăng trợ cấp, ông thấy thế nào

-Có thể sao?

Vậy thì được, anh cứ gạch bỏ những thứ không cần thiết đi

-Giảng viên-Sinh viên không được gặp nhau sau quá 10h tối.

Gạch

-Được

-Giảng viên-Sinh viên không được gần nhau quá 3m.

Gạch

-Được

-Giảng viên-Sinh viên không được có quan hệ yêu đương.

Gạch

-Được...

à mà khoan.

Thầy Tống, cái này

-Thầy có ý kiến gì sao

-À không có gì.

Thầy cứ gạch đi.

Tôi sẽ đưa thư ký đánh máy lại, phiền thầy ngồi đây đợi một chút, có việc gì cứ gọi tôi.

-Vậy thầy có thể lấy cho tôi xem hồ sơ của em Cố Hạ Vũ không?

-Được chứ.

Thầy đợi một lát, tôi quay lại ngay.

......

-Đây rồi, thầy Tống, thầy xem đi

-Vậy tôi đi đây

-Khoan đã, thầy Tống, anh còn chưa ký vào hợp đồng.

-"Tôi xin hứa sẽ xin Bộ tăng trợ cấp cho trường Đại Học X" cái này cũng được coi là điều lệ sao?

-...Thầy Tống, anh biêt đấy, chuyện gì cũng cần chắc một chút

-Không sao, tôi ký.

Vậy là xong rồi chứ

-Còn nữa, hồ sơ sinh viên anh đừng làm mất.

Là tôi lén mang cho anh đấy

-Tôi nhớ rồi.

Tôi sẽ giữ thật kỹ

-Vậy được.

Chào thầy

-Good bye!
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 3: Quán bar G


Vì toà đã chấp nhận đơn Từ bỏ gia đình của Hạ Vũ, nên từ bây giờ cô sống tự do và nhận khoản trợ cấp mỗi tháng 30.000¥ của mình.

Ba nuôi của cô hiểu mong ước của cô nên cũng chỉ chúc cô may mắn và nếu như cần gia đình, họ sẽ vẫn luôn mở rộng vòng tay đón nhận cô về nhà.

Thật ra, Hạ Vũ cảm thấy sống trong căn nhà như biệt thự này của ba nuôi mua tặng có lúc rất cô đơn, nên cô đã quyết định đi làm thêm để đỡ chút buồn phiền, lại có thể kiếm thêm thu nhập riêng.

Cuối cùng cô xin vào làm được chân pha chế ở một quán bar G( gay).

Đừng hỏi vì sao cô lại không chịu làm ở những chỗ khác trong sạch hơn, bởi vì cô là một hủ nữ =))

Ngày đầu tiên đi làm vỡ một chai rượu vang năm 1853 giá 3000$- Trợ cấp lại eo hẹp

Ngày thứ hai đi làm chỉ vỡ 5 cái cốc thuỷ tinh giá 10.000¥-coi như có cố gắng

Ngày thứ ba đi làm không làm hỏng cái gì.

Trưởng quán cũng dần dần khen ngợi

Trong lúc đang ngồi pha một ly cốc-tai cho khách, thì bỗng trong phòng có tiếng reo ầm, cô nhìn về hướng đó thì thấy có một người đàn ông vô cùng đẹp trai, ngũ quan thu hút, mái tóc vuốt keo hơi đậm, dáng người cực chuẩn, ăn mặc đơn giản, chỉ mặc một chiếc quần vải đơn thường và áo phông trắng làm lộ ra từng đường nét trên cơ thể.

Đó chẳng phải là Tống Gia Minh mấy hôm trước cô còn gặp ở trường sao, vì sao bây giờ lại xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ anh ta là gay ư?

Cô vội vàng lấy điện thoại ra toan chụp ảnh gửi cho Tiểu Mỹ báo một tin động trời.

Điện thoại vừa cầm ra chưa kịp chụp thì anh ta đã ngồi trước mặt cô.

Cô luống cuống để điện thoại sang một bên.

-Cho tôi một ly rượu mạnh

-Ok

-Anh đến đây một mình sao?

Hạ Vũ chẳng mấy khi bắt gặp chuyện động trời nên muốn rao tin phải đảm bảo tin tức một chút

-Đúng vậy

-Anh và người yêu giận nhau?

-...Tôi chưa có người yêu

-À... vậy anh đến đây tìm bạn tình

Nghe đến câu đó, ánh mắt anh ta có chút dừng trên người cô

-"Bạn tình".

Vậy cô có thể làm bạn tình của tôi không?

-Vị khách này anh thật biết nói đùa.

Tôi là con gái, không phải mẫu người thích hợp với anh đâu

-Tôi biết

-Anh biết?

Anh có đi nhầm quán không?

Đây là quán G đó

-Tôi biết

-Anh....

Vậy anh đến đây làm gì?

-Lãng phí thời gian

-Con người anh thú vị thật đấy.

Nếu như Trưởng quầy biết anh là thẳng thì đảm bảo anh sẽ rất thê thảm

-Đáng sợ vậy sao?

-Đương nhiên rồi.

Nhiều người cũng như anh đến đây , sau đó bị phát hiện .

Ai ya.. thân thể bầm dập, kinh khủng lắm

Hạ Vũ vừa nói vừa diễn tả tay chân là anh ta không thể nhịn cười được mà phụt cười thành tiếng

-Cô quả nhiên là người biết làm cho người khác vui thật đấy.

Không biết cô tên là gì?

-Cố Hạ Vũ.

Mọi người thường gọi tôi là Hạ Vũ hoặc Tiểu Vũ

-Năm nay cô bao nhiêu tuổi vậy?

Làm ở đây lâu chưa?

Là muốn trang trải cuộc sống sao?

-Anh hỏi nhiều như vậy làm gì?

Ở đây không phải nơi cung cấp thông tin free đâu

Cô chìa tay ra tỏ ý đưa tiền.

Anh ta cũng rút ví ra, nhưng đặt vào tay cô một đồng 100$ và tờ giấy rồi đứng dậy bước đi

Cô mở ra thấy bên trong viết" Điện thoại của cô bị tôi lấy đi rồi"

What the fuck-Hạ Vũ chửi thề

Đúng đến giờ thay ca, cô lao như bay ra ngoài đường, nhìn đông tây không thấy anh ta đâu, cô chạy theo cảm tính

Tống Gia Minh chiếm được điện thoại của cô, cảm thấy bản có chút vô sỉ nhưng muốn thử xem cô có thể tìm thấy mình hay không.

Lấy điện thoại ra nhắn tin cho bạn chat của mình

-Bạn A, hôm nay tôi vừa gặp một cô bé, cô ấy rất thú vị, còn tưởng tôi là gay nữa.

Tôi đang chiếm giữ điện thoại của cô bé ấy.

Bạn nói xem, liệu cô ấy có thể tìm được tôi không?

Tin nhắn gửi đi, bỗng điện thoại của Hạ Vũ rung lên, Tống Tử Minh cầm mở ra.

Là tin nhắn anh vừa gửi..chẳng lẽ tìm được cô nhanh vậy sao?

Anh còn nghĩ sẽ tìm nát cái trường Đại Học X đó ra, ai ngờ gửi một tin đã có thể tìm được.

Trong lòng có chút muốn trêu chọc.

Vừa quay lưng lại tìm cô.

Đúng lúc cô đang vác khuôn mặt quỷ dữ chạy đến, nhưng không ngờ đến nơi cô ta lại nói

-Anh là gay, đúng không?

-Không phải tôi nói với cô rồi sao

-Chỉ những thằng gay mặc váy mới chơi trò giấu điện thoại đó thôi.

Mau trả điện thoại lại cho tôi

-Muốn tôi trả sao?

Vậy hãy đồng ý với tôi một việc

-Việc cái con khỉ.

Hiện tại anh cầm điện thoại của tôi, nói cách khác tôi có thể tố cáo tội anh ăn trộm đó.

-Vậy...nếu như cô không muốn thì tôi vứt đi vậy

-Này.. nói đi, là gì?

-Hiện tại, giá cả thuê phòng ở Thành phố A này rất cao, hay là cô cho tôi trọ nhờ đi, lấy giá rẻ một chút

-Nằm mơ

-100000

-100000¥ , anh ra đường mà ngủ đi

-Là 100.000$/ năm.

Cô thấy thế nào

-100.000$.

Anh đùa tôi sao.

Với 100.000$ anh có thể mua luôn nhà ở đây đó

-Vậy là cô không đồng ý

Hạ Vũ lập tức đổi giọng

-Đại lão gia, có phải ngài đứng nhiều cũng hơi mệt đúng không?

Chẳng thà chúng ta chuyển đồ luôn đi.

Tôi có một căn nhà được ba nuôi tặng, lại đang sống một mình cô đơn, chi bằng anh qua đó ở, đảm bảo an ninh tương đối tốt, trong nhà không thiếu cái gì cả

-Vậy còn nghe được.

Điện thoại này cũ rồi sao cô không đổi

-Vì tôi sợ mất đi tin nhắn

-Của người yêu sao?

-Không phải.

Của một người bạn mà tôi quen trên SOUL.

Tôi rất ...thích anh ấy

-Vậy sao cô không nói với anh ấy

-Aiya, nói gì chứ.

Tôi cũng không biết anh ấy là ai.

Chỉ biết anh ấy đang ở bên Mỹ.

Nhưng tôi tin, một ngày nào đó anh ấy sẽ đến tìm tôi.

-Tự tin vậy sao?

-Đương nhiên rồi

-Vậy nếu như anh ta là một ông già 50 tuổi thường xuyên nhắn tin với cô, cô sẽ giải quyết như thế nào

-Không thể nào, vì tôi có nghe giọng anh ấy mà, thanh âm cũng giống anh lắm

-Thật vậy?

-Cho nên không thể nào là ông già được

-Vậy nếu như anh ta xấu xí

-Anh nhìn tôi có xinh đẹp không?

-lắc*lắc

-Vậy là được rồi

-...

-Trả điện thoại lại cho tôi đi.

Chúng ta còn đi dọn đồ nữa

-...
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 4


Đứng ở cổng đón chờ "đại lão gia" sắp dọn đến nhà mình.

Hạ Vũ ngơ ngác nhìn Tống Gia Minh chỉ vác theo một vali hành lý và một chiếc cặp, ngoài ra không còn gì nữa cả.

-"Đại lão gia".

Anh chỉ có bấy nhiêu đồ thôi sao?

-Cô yên tâm.

Còn một xe nữa đang đến sau.

À!

Đến rồi kìa

Nhìn theo hướng mắt của Tống Gia Minh, Hạ Vũ nhìn thấy một chiếc xe tải đang dần tiến đến.

Tài xế mở thùng xe sau ra.

Sau đó từng người một khuân vác đồ đạc vào trong

-"Đại lão gia", thường ngày anh dùng đồ nhiều như vậy sao?

-Không nhiều

-Vậy tại sao ở đây lắm đồ đạc, vật dụng như vậy

-Tặng cô

-Tặng tôi

-Mà sau này đừng gọi tôi là "đại lão gia" nữa, trông tôi già lắm sao?

Hạ Vũ nhìn từ trên xuống dưới của anh ta rồi nhìn từ trái sang phải, từ trước ra sau.

Sau đó kết luận

-Không già.

Rất trẻ, rất phong độ

-Từ bây giờ gọi tôi là Gia Minh

-Tống Gia Minh

-Sao cô biết tôi họ Tống?

Cô theo dõi tôi sao?

Hay là.... cô thích tôi

Tống Gia Minh áp sát cô, hỏi dồn

Hạ Vũ biết mình vừa nói lỡ lời, vẫn muốn sửa lại câu nói

-Ai nói với anh là tôi biết tên anh cơ chứ.

Tôi chỉ đang muốn nói đến tên Giảng viên mới của tôi mà thôi.

Với lại, tôi không hề thích loại công tử hào hoa như anh.

Nhiều gái theo, có cảm giác không an toàn

-Vậy cô thích loại người như thế nào?

-Loại người giống như bạn chat của tôi.

Rất ấm áp, biết dỗ dành mỗi khi tôi không vui, biết đưa ra lời khuyên sáng suốt cho tôi, rất ân cần, quan tâm

-Cô chưa từng người đó, làm sao biết được người đó là thật lòng

-Đương nhiên là thật lòng rồi, nếu không thật lòng thì làm sao anh ấy có thể nói chuyện với tôi suốt 2 năm cơ chứ

-Hảo.

Hảo.

Anh ấy của cô tốt.

Tốt đến mức chỉ chat qua app bí mật mà không cho QQ hay là Wechat

-Bởi vì anh ấy nói bên Mỹ không tiện dùng,...cho nên

-Đồ ngốc

Hạ Vũ vị thất thố, cố vớt vát lại danh dự

-Ai nói là tôi ngốc chứ.

Anh còn nói thêm nữa, tôi vứt đồ đạc của anh ra khỏi nhà đó

-Hảo.

Bà chủ nhà, tôi không dám vô phép nữa.

Haha

Nói rồi, Hạ Vũ lon ton chạy theo bóng lưng cao lớn đi vào trong nhà.

Bên trong đã được nhân viên dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc đưa đến được sắp xếp ngăn nắp đâu vào đó.

***

Sau khi dọn dẹp xong xuôi.

Trời cũng đã tối, Hạ Vũ đang đứng trong bếp chuẩn bị bữa tối của mình, Gia Minh từ phía sau đi đến.

Người con gái thường đẹp nhất khi đứng trong căn bếp của chính mình.

Gia Minh tin là như vậy.

Bởi khi Hạ Vũ đang xào nấu thức ăn, động tác rất điêu luyện, cũng rất khiêu gợi mọi xúc giác của người đàn ông

Hạ Vũ bất chợt ngoảnh ra sau, nhìn thấy Gia Minh đang đứng nhìn mình chăm chú.

Cô tò mò dò hỏi

-Gia Minh đại lão gia.

Anh nhìn gì mà say sưa vậy

Gia Minh không nói gì, từ từ đi đến áp sát Hạ Vũ

Hạ Vũ thấy vậy cầm đôi đũa nấu che trước mặt

-Anh định làm gì đó.

Đừng có làm bậy.

Tôi có lòng cho anh ở nhờ, anh còn định "bẫy" tôi sao

Gia Minh nhíu mày nhìn người con gái phía dưới mình.

Khoé miệng chợt cong nhẹ lên

-Cô gái, em chưa từng soi gương sao.

Đừng đánh giá cao bản thân mình như vậy

-Anh nói gì cơ.

Tôi đánh giá cao bản thân?

Hạ Vũ đặt đôi đũa sang bên cạnh, tay giơ lên định đánh Gia Minh, anh nhanh chóng né kịp nhưng lại trượt chân, cả người đều đổ về phía sau, tiện đà kéo Hạ Vũ ngã xuống.

Trong lúc rối loạn, Hạ Vũ thấy có gì đó mềm mềm ở môi, hình như còn có chút vị máu tanh.

Mở mắt ra thấy Gia Minh đang nằm dưới mình nhăn tái mặt vì đau.

Cô vội vàng đứng dậy.

Không biết có phải là vô tình hay cố ý .

Sàn nhà hôm nay trơn một cách kỳ lạ, cô đang tính đứng dậy lại ngã tiếp vào người Gia Minh.

Lần này không phải môi chạm môi nữa mà chân cô không cẩn thận đạp trúng "bé con" của anh.

Tống Gia Minh, mặt cắt không còn một giọt máu, nằm đau đớn trên sàn nhà không nói một tiếng nào

Hạ Vũ biết mình vừa làm điều không phải.

Vội vàng ngồi xuống bên cạnh liên tục xin lỗi Gia Minh.

Chân tay loạn xạ sờ xem anh còn đau thêm chỗ nào không, lại "vô tình" sờ đến "bé con" vừa bị ăn một phát đạp thấu tận tuỷ sống.

Cô vội giụt tay lại.

Lúc này Tống Gia Minh mới từ từ ngồi dậy sau trận kinh thiên động địa ập xuống.

Lại nhanh chóng xoay người, đặt Hạ Vũ dưới thân mình

-Nếu em muốn, tôi có thể cho em hưởng thụ, lợi dụng gián tiếp như vậy, không có hiệu quả đâu

Tống Gia Minh mặt cười gian xảo nhìn cô gái dưới thân mình.

Hạ Vũ mặt đỏ bừng, cố đẩy anh ra nhưng không được.

-Tống Gia Minh, anh đừng coi thường tôi như vậy.

Chỉ là vô tình thôi, không phải tôi cố ý

Anh vẫn mặt gian xảo, cố giữ cô bên dưới

-Ồ, là hiểu lầm ah.

Vậy chi bằng chúng ta biến hiểu lầm thành sự thật đi

-Anh...

-Cô bé, thấy sao?

-Đồ vô liêm sỉ, biến thái

Hạ Vũ càng cố chống đối, Gia Minh càng đè chặt cô xuống định cưỡng hôn cô.

Hai môi đang chuẩn bị chạm nhau thì có một mùi lạ sộc thẳng vào mũi.

Anh dừng lại ngoảnh về phía sau bếp.

Thức ăn lúc nãy Hạ Vũ đang nấu dở bị cháy khét.

Hạ Vũ vội chạy lại tắt bếp.

Thức ăn đã cháy hết rồi

-Cái đồ vô liêm sỉ nhà anh.

Thức ăn cháy hết rồi, bây giờ tôi biết lấy gì ăn đây

Anh mặt mày bình thản

-Ra ngoài ăn

-"Ra ngoài ăn"?

Anh nghĩ có tiền muốn nói gì là nói sao...?

Tôi nói cho anh biết....

-Biết gì?

-Anh nói đúng rồi đấy.hahaha

Hạ Vũ vui mừng nhảy cẫng lên.

-Mà này, chúng ta đi ăn ở đâu vậy?

-Nha hàng A

-Nhà hàng A.

Woaaaaa.

Đại lão gia, anh quả là đại lão gia.

Nhà hàng đó chỉ giới thượng lưu mới dám đến vậy mà anh chỉ thản nhiên nói ra như vậy

-Cô vui là được rồi.

Coi như tôi bồi thường cô chuyện hôm nay, cũng như hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến đây, nhân tiện mời cô đi ăn luôn

-ok ok.

Tôi đi thay đồ ngay đây

Hạ Vũ vui mừng vì được đi ăn nhà hàng sang trọng, cô chạy lên phòng mở tủ quần áo ra chọn cho mình một bộ váy trắng tinh khôi, làm tôn thêm làn da mịn màng như nhung lụa của mình, trang điểm nhẹ nhàng, tô điểm thêm một chiếc bờm tóc xinh xinh.

Nhìn cô hệt như một cô dâu trẻ đang chuẩn bị bước chân vào lễ đường cưới của riêng mình

Gia Minh lựa chọn cho mình một bộ âu phục theo phong cách Italy, rất lịch lãm, thời thượng, cổ áo được mở ra một cúc, làm lộ ra đường xương quai xanh quyến rũ, mái tóc chải vuốt gọn gàng, tô điểm thêm chiếc khăn được gấp lại để vào túi ngực bên trái.

Khi Hạ Vũ từ trong phòng đi xuống.

Mọi thứ xung quanh dường như đang làm nền cho cô toả sáng.

Trước mắt Gia Minh là cô dâu của đời mình, rất xinh đẹp, kiều diễm, hoa lệ nhưng cũng mộc mạc, nhân từ trong anh mắt

-Em rất đẹp

-Anh cũng rất lịch lãm.

-Vậy chúng ta đi thôi

Ngồi trong xe của Tống Gia Minh, cô không khỏi ngỡ ngàng về "đại lão gia" đang ngồi lái bên cạnh mình.

Chiếc xe thuộc hạng sản xuất có số lượng, hơn nữa đồ nội thất, phong cách bày trí cũng đều đậm chất giống như anh ta.

Rất lịch lãm, phong độ nhưng cũng bí ẩn , khó đoán.

-Em nhìn tôi như vậy, là đang muốn hôn tôi sao

Gia Minh bất ngờ nói, hồn Hạ Vũ đang bay lung tung bỗng nhập thể

-Ai nói vậy chứ.

Tôi đang nghĩ.

Giàu có như anh.

Thừa sức mua một căn nhà Phố X để ỏ.

Sao lại đi thuê trọ

-Chẳng phải tôi nói rồi sao.

Tôi thích

-Thích?

Người giàu như anh nói thích là làm sao

-Cũng chưa chắc.

Hơn nữa xe này là tôi đi mượn dài hạn, trước sau gì vẫn phải trả, tôi không nhiều tiền như cô nghĩ đâu

-Thì ra là vậy.

Tôi còn nghĩ anh là một Cao-phú-soái đang giả nghèo để tìm công chúa của đời mình nữa

-Tìm công chúa sao?

Tôi chưa từng nghĩ đến, nhưng nếu như nói là tìm được vợ.

Tôi nghĩ là tôi tìm được rồi

-Ai vậy?

-Hạ Vũ háo hức dò hỏi

-Em

-Tôi?

-Đúng vậy?

-Có phải anh bị nhan sắc của tôi hớp hồn rồi đungs không?

Ha ha.

Tôi biết nhan sắc của tôi từ khi sinh ra là để hạ gục mọi đàn ông mà

-Đungs vậy.

Gục đến nỗi, đã 22 tuổi đầu mà vẫn chưa có người yêu

-Anh....

Hạ Vũ lại bị hố lời.

Hờn dỗi quay sang hướng khác.

Tống Gia Minh bên kia ngồi cười sảng khoái

****

Xe dừng lại ở trước sảnh nhà hàng A.

Khuôn viên khang trang , lịch sự.

Có người tiếp tân chạy ra mở cửa.

.........

__Thôi lười quá.

Sang chương đê🤣🤣 Hứa có "giường chiếu" =))
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 5: (H nhẹ)


Sau khi hai người bước vào sảnh lớn nhà hàng, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên hai người, nhưng nói đúng hơn là đổ dồn lên người đi bên cạnh cô đây-Tống Gia Minh.

Hạ Vũ thấy có gì đó không được tự nhiên, lén lén đi sau lưng Gia Minh.

Gia Minh thấy vậy liền cầm tay cô đi vào thang máy

-Cô cũng biết ngại sao?

-Hỏi thừa.

Đây là lần đầu tiên tôi được đến nhà hàng sang trọng như vậy.

Tôi có cảm giác như tất cả phụ nữ trong sảnh khi nãy đang muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy

-Vì sao?

-Bởi vì có một lão đại Cao-Phú-Soái đi bên cạnh tôi đây.

Người ta không ghen tỵ đến chết mới là lạ.ha ha ha

-Vậy cô nên vui mừng mới phải

-Đương nhiên rồi.

Vui mừng vì nhờ anh mà tôi được đến nơi sang trọng như vậy

-Vậy cô có nên báo đáp lại tôi không?

-Báo đáp?

Đúng vậy.

Anh mời tôi đại tiệc như vậy.

Tôi nên báo đáp anh mới phải.

Vậy ...anh muốn cái gì?

Nếu làm được tôi nhất định sẽ làm

Tống Gia Minh đứng trầm ngâm một chút suy nghĩ

-Chưa nghĩ ra.

Khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói

-Ok ok.

*Ting*

Thang máy đi lên tầng cao nhất của Nhà hàng.

Trên này mọi thứ đều bày trí bắt mắt.

Khung cửa kính sát đất được lắp 4 hướng.

Trần nhà cũng được lắp bằng kính thuỷ tinh trong suốt tạo cảm giác như đang ăn ngoài trời

Hai người đi đến bên cạnh cửa sổ gần hướng nhìn về phía thành phố.

Phục vụ bàn đã được đặt món từ trước, chỉ trong nháy mắt một bàn đầy thức ăn được mang đến trước mặt Hạ Vũ.

Cô hận không thể bơi trong đống thức ăn này.

Chỉ là thức ăn thôi mà họ cũng trang trí kỳ công và bắt mắt như vậy.

Không hổ danh là Khách sạn thượng lưu, chỉ những người có tiền mới dám đến đây ăn.

Hai người cùng nhau thưởng thức các món ăn dưới ánh nến và rượu vang.

Khung cảnh tuyệt mỹ như một cặp đôi đang hẹn hò vậy

-Gia Minh, tôi không uống được rượu đâu.

Ngày mai tôi còn phải đi học nữa

-Yên tâm, đây là loại rượu nhẹ, chỉ hơn nước có ga một chút thôi.

Cô uống một chút không sao cả.

Hạ Vũ vừa nghi ngờ vừa tò mò.

Hai tay cầm ly rượu đưa lên khoé miệng nếm thử.

Hương vị quả nhiên không tồi cũng không quá nặng mùi rượu, rất ngọt và thơm

-Rượu này ngọt quá, như nước hoa quả vậy.

Nào, cạn ly, chúc mừng anh gia nhập "Ngôi nhà hạnh phúc"

-"Ngôi nhà hạnh phúc"?

Cô nghĩ đâu ra cái tên buồn cười như vậy?

Ha ha

-Buồn cười gì chứ.

Đó là tên phim Hàn Quốc tôi xem đó.

Phim đó kể về [ abc xyz...

Bạn nào xem phim "Ngôi nhà Hạnh phúc" của Hàn Quốc rồi sẽ biết nội dung của nó.

Thôi t lười kể lại quá🤣].

-Cũng có chút giống chúng ta bây giờ đó

-Đungs vậy.

Chỉ khác là.

Chúng ta không hề yêu nhau.ha ha

-Nếu như sau này, chúng ta kết hôn thì sao?

Gia Minh nửa đùa nửa thật chăm chú nhìn Hạ Vũ

Hạ Vũ đã uống hết chai rượu vang, ngà ngà say

-Không thể nào.

Nếu như có ngày đó, sống cùng tôi, tôi đảm bảo sẽ hành hạ chết anh.

Ha ha

-Hành hạ tôi sao?

Hành hạ như thế nào?

Hạ Vũ lại gọi thêm một chai rượu nữa.

Gia Minh không hề có ý ngăn cô lại.

Vẫn chăm chú nhìn cô

-Lại đây tôi nói nhỏ anh nghe

-....

-Nếu có ngày đó xảy ra.

Tôi sẽ "ăn" anh ngày đêm.

Ha ha ha

Mặt Tống Gia Minh đen xám lại.

Nhưng sau đó khoé miệng lại nảy lên ý cười

-Muốn "ngày đêm" không cho tôi đi làm sao?

-Làm gì chứ.

Đẹp như anh, để ra ngoài như chó cảnh đắt tiền mình đang nuôi dưỡng vậy, nhốt trong nhà thì thương nhưng thả ra thì mất, vậy chi bằng để nó trong nhà yêu thương đến hết đời, nếu được như vậy thì tốt biết bao.

-Cô ví tôi như con chó cảnh?

-Đúng vậy.

Ha ha.

Đồ chó cảnh như anh, nhất định chỉ được cái mã chứ cũng chẳng làm ăn được gì.

Tống Gia Minh mặt mày đen kịt

-Hạ Vũ, cô say rồi, chúng ta về thôi

-Ai nói tôi say cơ chứ.

Tôi chưa say.

Phục vụ cho tôi thêm chai nữa.

Hức*hức* Đồ chó cảnh nhà anh, anh tưởng có tiền là oai lắm sao.

Ha ha ha.

Tôi nói cho anh biết, có tiền có mã mà "bé con" không dương oai được thì cũng chỉ là kẻ vô dụng thôi.

Ha ha

Mặt Tống Gia Minh ngày cành đen hơn

-Hạ Vũ, đừng quậy nữa, tôi đưa em về

Anh lập tức bế Hạ Vũ lên, đi như gió lao thẳng ra cửa Nhà Hàng, ném cô vào ghế dưới.

Một mình phi như bay về đến nhà.

Vừa về đến nhà, anh lại vác cô lên phòng.

Có chút men rượu trong người, Hạ Vũ nóng nực muốn cởi hết đồ trên người ra.

Cô bị ném lên chiếc giường ấm áp của mình, lúc đầu thấy lục phủ ngũ tạng như đang lần lượt muốn nhảy ra ngoài hết thảy.

Song sau đó lại sóng yên biển lặng.

Cô đưa tay cởi khoá váy, ném sang một bên, cởi bỏ chiếc bờm tóc xinh xinh ném sang một bên.

Lười nhác chui vào trong chăn đánh một giấc thật ngon

Tống Gia Minh ném cô lên giường rồi ra ngoài lấy cho cô ít nước uống cho giải rượu.

Lúc quay lại thấy váy vóc bị vứt la liệt dưới sàn nhà.

Anh mở chăn ra, thấy cô chỉ mặc mỗi bộ đồ lót đang cuộn tròn lại ngủ say sưa.

Anh lay cô dậy uống nước giải rượu.

Đang nằm yên lành lại bị người khác quấy rầy, Hạ Vũ giơ chân đạp anh một cái, anh nhanh thân né được cú đá đó, tiện tay túm chân cô lại.

Hạ Vũ giãi giụa không ngừng, anh lại càng nắm chặt hơn, cho đến khi Hạ Vũ chân bị nắm quá chặt mà kêu đau, anh mới buông lỏng ra

-Tiểu yêu tinh này, em đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi hay sao

Tống Gia Minh, mặt mày khó hiểu buông chân Hạ Vũ xuống, mình uống một ngụm nước giải rượu, nâng đầu cô lên, ép cô mở miệng đón nhận.

Khoảnh khắc chạm vào vật gì đó mềm mềm, cả hai người như bị điện truyền, Hạ Vũ mất thể lực nằm rũ xuống, trọng lực chỉ dựa vào người đang nâng đầu mình.

Tống Gia Minh vội vàng dứt ra khỏi đôi môi Hạ Vũ, nhưng sau đó lại thấy quyến luyến, thiếu gì đó mà quay trở

Khoảnh khắc hai mội chạm nhau lần hai thật không muốn dừng lại, anh khéo léo nhẹ nhàng đi sâu vào bên trong miệng, chiếc lưỡi mất nết như đang cố tìm kiếm gì đó bên trong mà ngày càng cuống quýt hơn, mạnh bạo hơn.

Hạ Vũ không kìm được mà phát ra tiếng rên trong hơi thở, khoảnh khắc vô tình, lơ đãng đó cũng là hành động phá vỡ mọi khiên chắn của cánh đàn ông.

Tống Gia Minh rời đôi môi của cô, cười nhạt

-Bé con, sự kiên nhẫn của anh cũng có giới hạn, là do em khơi lên trước, em tự chịu trách nhiệm đi

Tống Gia Mình đưa đôi môi mềm mịn của mình mân mê khắp người cô, từ cổ xuống gò đào mơn mởn đang lấp ló sau áo ngực, anh đưa tay giựt vứt luôn nó xuống đất.

Một bên ngậm mút thưởng thức, bên còn lại đưa tay xoa nắn tạo nhiều hình dạng méo xẹo, lí trí không thể chiến thắng được bản năng của cơ thể, Hạ Vũ bị hành động của anh mà thấy nhột, uốn éo né tránh, anh lấy thân mình giữ chặt cô lại.

Cô lại vẫn uốn éo trong lòng anh, tư thế vô cùng khiêu gợi, bức khiên cuối cùng của anh cũng bị phá vỡ, hơi thở phát ra tiếng rên chậm nhịp, tim đập nhanh.

Anh tiếp tục cuộc hành trình của mình, xa rời "đồi núi" , anh đi tiếp xuống "đồng bằng" rồi giữ chặt eo, tiến vào "rừng rậm" .

Chiếc lưỡi điêu luyện mân mê theo con đường của nó.

Anh không kìm lòng được mà quyến luyến "rừng rậm", mút mát các kiểu.

Hạ Vũ không nhịn được uốn éo né tránh, anh lại càng giữ chặt cô lại, cô không nhịn được mà phát ra những tiếng rên khiêu gợi, Tống Gia Minh cố kìm cơn đau chướng phía dưới lại, đưa tay vứt luôn chiếc quần lót, đưa ngón tay của mình vào đó, lần này Hạ Vũ không nhịn được mà rên lớn hơn, những tiếng ưm...a.... vang động cả căn phòng, cũng may Hạ Vũ có thói quen hay hát trong phòng, không muốn ảnh hưởng hàng xóm nên xây luôn thành phòng cách âm, nếu không hàng xóm đêm nay chỉ sợ mất ngủ vì tiếng rên đó.

Ngón tay của anh đi vào trong "suối nguồn" chọc ngoáy chêu chọc cô, mỗi lần cử động ngón tay là cô lại phát ra tiếng ưm...a đầy khiêu gợi mọi xúc giác của đàn ông.

Anh lấp lại tiếng rên đó bằng một nụ hôn mãnh liệt.

Ngón tay điêu luyện đi ra rồi mạnh bạo nhưng cũng dịu êm tiến vào, "hẻm suối" quá chặt như muốn nuốt chọn cả ngón tay anh.

Gia Minh khẽ đẩy nhô thân Hạ Vũ lên để thuận tay tiến vào, thân hình cô như con rắn không ngừng uốn éo né tránh nhưng làm sao có thể thoát khỏi bàn tay ác ma của Tống Gia Minh, anh lại dùng thân mình kìm chặt cô lại, lần ành anh lấy chân mình đặt giữa hai bên háng cô.

Hạ thể ngày càng căng chướng, đau nhức, anh vẫn cố kìm nén xúc cảm, tiếp tục chuyển động ngón tay mình

-Bé con, giúp anh giải quyết cơn chướng đau này đi, anh sắp không nhịn được nữa rồi

Tiếng Tống Gia Minh khàn đục lại.

Trước mắt như mờ lại, thân ảnh người con gái dưới thân như ngọn lửa đang cố thiêu rụi con người anh.

Anh cười nhạt, thêm một ngón nữa, lần này Hạ Vũ không biết đã tỉnh hay chưa, vội vàng van xin trong ảo giác

-Đừng....a...tôi không thể chịu được đâu...ưm...a...ân....A, bạn quay về tìm mình sao?

Trong cơn mê man, trước mắt Hạ Vũ dường như đang hiện lên hình ảnh người đàn ông cô thầm yêu chưa một lần gặp mặt, biết tên, cảm xúc chỉ biết tuôn trào, nghẹn lời.

Gia Minh, thấy cô như vậy, vội rút hai ngón tay ra khỏi "suối nguồn" đang sắp tuân trào kìa.

-Bé con, em yêu anh ta đến vậy sao?

Ngay cả khi bên tôi em cũng nghĩ đến hắn.

Người như hắn đâu có đáng, sao em phải khổ tâm như vậy

Hạ Vũ vẫn nằm đó nghẹn lời khóc thầm.

Lửa trong lồng ngực Tống Gia Minh như đang muốn tuân trào ra khi anh nhìn thấy người con gái anh yêu đang khóc trước mặt anh, tuy biết cô khóc cũng chính là vì mình, nhưng như vậy chẳng phải rất ngốc sao, khóc vì một người chưa từng gặp mặt, chưa tưng biết tên....

Cái này sao gọi là yêu? là mù quáng mới đúng

Anh nhặt lại quần áo rơi vãi dưới đất, mở tủ lấy ra bộ quần áo ngủ, lau người rồi mặc lại cho cô.

Trước khi ra khỏi căn phòng, anh vẫn nán lại nhìn người con gái kia đang ngủ say, giọt nước mắt si tình vẫn còn đọng lại trên khoé mi, anh cúi xuống hôn lên mi mắt cô, rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng

-Bé con, ngủ ngon!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

sống động chút =))) ta đã hứa có giường có chiếu nhé 🤣 ủng hộ bản vương để up chương sau thêm trọn vẹn cho các Sắc 💪🙏🙏💪😘❤️
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 6: Kế hoạch phải thực hiện


Sáng hôm sau thức dậy, Hạ Vũ thấy đầu mình đau như búa bổ.

Nhìn lại bộ đồ mình mặc, cô gào thét lên

-Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Tống Gia Minh ở phòng đối diện giật mình chạy sang.

Anh vừa đưa tay mở cửa thì cửa đột nhiên mở ra, mất trọng lực ngã xuống.

Lần này không phải môi chạm môi như trước nữa, là "hai đồi kẹo dẻo" không có che chắn đập vào người anh.

Chỉ va chạm qua lớp áo mỏng mà cậu nhỏ đã đòi chào cờ(thứ mất nết -_-)

Hạ Vũ xấu hổ vội vàng đứng dậy lấy hai tay che chắn trước ngực, hậm hực

-Đồ biến thái, rốt cuộc đêm qua anh đã làm gì tôi, sao người tôi không còn mảnh đồ lót nào vậy

Gia Minh lúc này mới từ từ đứng dậy, phủi phủi quần áo, đứng nhìn cô

-Bé con, có phải thường ngày em đọc sách, xem phim không lành mạnh nhiều nên đâm ra ảo tưởng phải không vậy?

-Anh nói ai là đọc sách, xem phim không lành mạnh nhiều cơ chứ.

Anh có tin tôi đuổi anh ra khỏi nhà tôi ngay không?

-Vậy sao.

Bà chủ của tôi, em không dám đâu.ha ha.

Mau thay đồ , chuẩn bị xuống nhà ăn sáng rồi đi học.

Sắp đến giờ đóng cổng trường rồi

Lúc này Hạ Vũ mới vội vàng đuổi anh ra ngoài, với một tốc độ nhanh nhất, cô từ con vịt xấu xí biến thành thiên nga trong nháy mắt.

Chạy xuống nhà đã thấy anh ngồi ngay ngắn trước một bàn thức ăn ngon mắt (nhưng không biết ngon miệng hay không.ahihi).

Anh ra hiệu chỉ cô ngồi xuống, nhưng cô chỉ chạy lại với lấy miếng bánh mì nướng rồi chạy vội đi.

Gia Minh đứng dậy chắn trước mặt cô

-Cô chạy đi đâu vậy?

-Đương nhiên là đi học rồi, không nhanh chuyến xe bus kịp giờ học bị trễ mất, anh tránh ra đi

-Tôi có xe, tôi sẽ đưa cô đi

-Cái xe đi mượn của anh ý hả, tôi không cần nhé.

Cảm tạ, hơn nữa, nếu trong trường nhìn thấy Giảng viên và Sinh viên đi chung với nhau sẽ sinh ra nhiều vấn đề rắc rối.

Giảng viên và Sinh viên không thể đến bên nhau đâu.

Hì.

Chào đại lão gia, tôi đi

Anh nhìn theo bóng dáng cô bé chạy lon ton vội vàng ra cửa kia....

-Bé con, anh tử tế mà em không cần sao?-Tống Gia Minh nhếch mép cười đầy nham hiểm

***

Hạ Vũ chạy đến bến xe bus, may mắn vừa kịp giờ xe chạy.

Cô leo lên xe chật ních người.

Cô thầm nghĩ nếu có một ngày cô làm lãnh đạo Nhà nước, cô nhất định sẽ quy định số lượng người trên xe bus giống như xe khách, không được chở quá số lượng người quy định.

Trên xe đông người nên không thể tìm một chỗ đứng vững, cô chưa kịp ổn định chỗ thì xe đã vội chạy, cô mất đà ngã về người phía sau, may thay có lồng ngực người nào đó chắn cô lại khỏi ngã xuống sàn.

Cô không thể quay người lại nên chỉ có thể nói "cảm ơn"...người kia cũng không thấy trả lời lại.

Cô cố gắng xoay người lại thì há hốc miệng

-Tống Gia Minh, sao anh lại ở đây

Tống Gia Minh lúc này mặt mũi khó chịu, nhìn cô

-Xe tôi hỏng rồi, nên chỉ còn có cách này.

Ngày nào cô cũng đi như vậy sao?

-Đúng vậy.

-.....

Hầu hết mặt đường từ điểm xe bus đến Trường ĐH X đều là đường xấu, cứ cách một đoạn lại có một ổ gà, ổ vịt, xe cứ vậy mà chao đảo.

"Đôi gò đào" cũng vì thế mà va đập không ngừng vào người Tống Gia Minh.

Một tay nắm thanh thăng bằng, một tay cằm cặp.

Trong lúc lơ đãng không biết thế nào tay anh lại bị đẩy về phía mông Hạ Vũ, cô giật mình nhìn anh

-Xin lỗi, nhưng tôi không rút tay ra được, bị kẹt rồi

-Vậy anh để im như vậy đi-Hạ Vũ đỏ mặt đáp lại

Trên đường đi cứ như vậy, gặp ổ thì anh được ôm, gặp hố thì anh được sờ mó.

Cậu nhỏ cũng vì thế mà biểu tình không ngừng, căng chướng muốn thoát ra.

Nửa tiếng sau, xe đã dừng lại tại bến đối diện trường ĐH X.

Nườm nượp người xuống xe, anh và cô từ từ tách nhau ra đi xuống.

Được hít thở không khí trong lành thật thoải mái, khi nãy trên xe anh còn tưởng mình sắp chết ngất rồi, đủ các loại mùi bay đến sộc thẳng vào mũi anh.

Hạ Vũ nhớ lại cảnh tưởng anh không chịu được chật hẹp, nóng nực lại mùi hôi của xe mà khó chịu ra mặt khi nãy, chợt bật cười

Gia Minh nhìn cô

-Có gì đáng cười sao

-Không có, thầy Tống, cổng trường sắp đóng rồi, anh đứng đây hít thêm không khí cũng không giải quyết được vấn đề đâu.ha ha ha

Anh đen mặt đi theo cô gái bé nhỏ leo lên cầu thang bộ sang bên kia đường

Đi đến cổng trường cô tách anh ra chạy đi trước, bỏ lại anh cùng đám nữ sinh không biết ở đâu vây đến vì tưởng bắt gặp được đại minh tinh nào đó.

Anh khó chịu nhìn theo bóng dáng cô ở xa xa đang cười thầm.

Cuối cùng cũng tách được đám nữ sinh đó, anh đi vào trong phòng hội đồng nhận việc.

Trong phòng đã có mặt đầy đủ các thầy cô trong trường.

Thầy Hiệu trưởng đã ngồi trang nghiêm ở bàn chính giữa.

Anh lựa một chỗ trống, tuỳ tiện ngồi xuống.

-Thầy Tống, cuối cùng anh cũng đến rồi-giọng thầy Hiệu trưởng già khàn khàn vang lên

Cả căn phòng nhìn theo anh mắt thầy nhìn xuống sau lưng mình.

Tất cả đêug trầm trồ khen ngợi vì nhan sắc cũng như body, dáng người đều thuộc hạng cực phẩm của anh, có thể nói là tạc tượng cũng không hề sai

Tống Gia Minh, khẽ hất họng kính lên, đứng dậy chào hỏi.

-Xin chào mọi người, tôi là Tống Gia Minh, từ nay tôi sẽ là đồng nghiệp của các vị.

Vì từ Mỹ trở về nên nếu tôi có làm gì sai sót xin mọi người chỉ giáo.

Tôi xin hết

Kết thúc màn chào hỏi, các cô ngồi xúm lại khen không hết lời "người đâu mà đẹp trai lại có duyên như vậy", "nhan sắc thuộc hạng cực phẩm nha", "người như thế này, chắc không phải lo sinh viên trốn tiết đâu ",...tiếng xì xào bàn tán vẫn tiếp diễn

*reng*reng*

Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, tất cả mọi người đứng dậy chào thầy Hiệu trưởng rồi ai có lớp nào ngươig đó về dạy.

Tống Gia Minh cũng đứng dậy đi về phía lớp của Hạ Vũ.

Nói là đi đến lớp dạy nhưng phần lớn Sinh viên năm cuối đều đã Tốt nghiệp , số đông đã trốn đi làm thêm học hỏi kinh nghiệm, số khác đã về nhà phụ giúp công ty gia đình, chỉ còn lại lác đác vài người chưa Tốt nghiệp mà ở lại cố học-trong đó có Hạ Vũ

Bước vào trong lớp học nhỏ phía cuối hành lang.

Cả lớp chỉ còn lại đúng 5 người đang nằm vạ vật ra bàn.

Tất cả đều ngạc nhiên nhìn người bước vào, duy chỉ có Hạ Vũ là mặt tỉnh bơ coi như không quen biết.

-Cả lớp, ch...

-Thôi bỏ qua đi.

Còn lại vài người như vậy, chúng ta không cầm chào hỏi cầu kỳ đâu.

Để tôi giới thiệu trước.

Tôi tên Tống Gia Minh, từ nay sẽ chịu trách nhiệm việc học lại Toán cao cấp để thi qua Tốt nghiệp của các em.

Chúng ta chỉ có một khoảng thời gian ngắn, vậy cho nên mong các em hãy trân trọng nó.

Bỗng một bạn nữ đứng dậy

-Thầy Tống, thầy có bạn gái chưa ạ

Anh khẽ nhìn qua Hạ Vũ rồi trả lời

-Bạn học này, tôi chưa cho phép mà em đã hỏi vấn đề riêng tư của tôi rồi sao?-Anh cười gian tà, khẽ hất gọng kính lên

-Ọ, em chỉ đùa thầy chút thôi mà.

Lêu lêu.

*********

Sau khi hết 45', Đám Tiểu Mỹ không ngừng thôi thúc Hạ Vũ.

-Hạ Vũ , hôm nay cậu bị làm sao vậy, chằng phải cậu đã hứa rồi sao?

-Nhưng nhìn mặt lão này mình lại không thể

-Sao lại không thể?

Con người cực phẩm như vậy, biết tìm đâu ra người thứ hai mà cậu không cần quan tâm hắn, chỉ nói bâng khuâ là được rồi.

Có mấy đứa mình ở đây, cậu không cần lo.

Cố lên

Hạ Vũ hít một hơi dài, bị đám Tiểu Mỹ thi nhau người đạp, người đẩy vào lớp học sau đó chạy mất dạng -_-

Tống Gia Minh đã nhìn thấy mấy người họ lúc nãy thì thầm to nhỏ ngoài phòng học, chỉ không biết lại sắp bày ra trò gì.

Anh cố giấu gương mặt tò mò, trưng ra vẻ mặt cương nghị tập trung đọc đống tài liệu trên bàn

Tiếng bước chân của Hạ Vũ ngày càng đến gần, khi đến mép bàn thì dừng lại.

Anh vẫn ngồi im đó coi như không biết cô đến

Sau một khoảng im lặng, Hạ Vũ bỗng lên tiếng ngập ngừng..

-Thầy Tốn..à không thầy Tống, em..em có vấn đề muốn nói với thầy

Anh vẫn ngồi im lật từng trang tài liệu.

Mặt Hạ Vũ ngày càng đỏ, cô nắm chặt hai bàn tay lại, cố hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra

-Thầy Tống, em yêu anh

Có vẻ như lão cáo già nào đó biết trước chuyện này sẽ xảy ra nên vẫn ung dung ngồi đọc tài liệu, không mảy may gì đến cô.

Cô lại hét lên một lần nữa

-Thầy Tống, em nói em yêu thầy

Anh vẫn ngồi im lặng, ngón tay thon dài lướt qua từng trang tài liệu

Lần này Hạ Vũ không còn đỏ mặt nữa, mà vô cùng tức giận, cô nắm đấm thành quyền chỉ muốn đấm cho hắn một phát cho hết cái vẻ mặt dương oai kia đi, ngồi như phỗng, không mảy may đáp trả lại cô dù bằng hành động nhỏ nhất.

Cô vẫn cố giữ bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, sau đó nói lại lần nữa, nếu lần này hắn không trả lời, cô sẽ bỏ đi, coi như mình nhìn nhầm người, hắn chắc chắn có vấn đề.

-Tống Gia Minh, em yêu anh

Nói xong, Hạ Vũ quay lưng bỏ đi

Vừa xoay bước chân đã bị bàn tay người nào đó giữ quay lại, ép cô lên bàn.

Khoảng cách dường chỉ tính bằng milimet, gần đến mức có thể nghe được từng tiếng nhịp đập của trái tim đối phương cùng hơi thở đang hỗn loạn.

Tống Gia Minh, ép hai tay cô lên trên đầu, cúi thấp thêm xuống nhìn cô thật kĩ.

Sau đó thấp thêm nữa, ghé vào tai cô nói

-Nếu em đã nói yêu tôi, vậy thì chúng ta XXX đi

Hạ Vũ đỏ mặt, cố vùng vẫy

-Thầy Tống, lúc nãy em chỉ nói đùa thôi, thầy buông em ra đi

-Tôi lỡ tin lời nói đùa này là thật rồi, em chịu trách nhiệm với tôi đi

-Thầy Tống...anh thật vô sỉ

-Lạ thật, tôi chỉ vô sỉ với một người-là em

Ánh mắt hai người chạm nhau không rời, như muốn nói lên điều gì đó nhưng lại không thể cất thành lời

Sau một hồi, Tống Gia Minh cũng buông lỏng tay cô ra, cô thừa cơ đẩy mạnh anh ta ra bên cạnh vội vàng chạy đi

Tống Gia Minh nhìn theo bóng người con gái kia dần khuất xa khỏi tầm mắt của mình.

Anh chỉ cười nhẹ, khẽ đẩy gọng kính, lại tiếp tục đọc tài liệu..
 
Giáo Sư Cầm Thú
Phần 7: Nhà kho dâm dục


Mấy ngày sau đó Hạ Vũ luôn tránh mặt Tống Gia Minh, sáng sớm gõ cửa cô cũng không trả lời, đồ ăn sáng anh làm sẵn cũng không ăn, chỉ ra khỏi giường khi nghe thấy tiếng xe quen thuộc rời đi, lên lớp cũng phải tìm chỗ khó nhìn nhất để ngồi.

Câu chuyện chỉ dừng lại khi Hạ Vũ đang cố trốn tiết thì bị anh phát hiện.

-Bạn học Cố, em biết trốn học sẽ bị phạt như thế nào không?

-Thì sao?

Không lẽ thầy định đưa em lên phòng giám hiệu?

Thầy Tống, có phải thầy có tuổi rồi nên lú lẫn không.

Trường Đại Học không phải là nơi quản mấy việc như cơm bữa vậy đâu.

-Vậy ý em là tôi không có quyền quản em trốn học?

-Đúng vậy.

-Được.

Vậy tôi nói cho em biết, tôi không chỉ quản việc trên lớp của em ngay cả việc nhà tôi cũng phải quản, cả người em đều thuộc về tôi, em không có quyền lên tiếng, chỉ được chấp thuận theo.

-Thầy Tống....anh..vô sỉ.

Tống Gia Minh bước gần đến Hạ Vũ, cô lùi lại theo phản xạ cho đến khi lưng dựa bức tường bê-tông vững chắc.

-Thầy...thầy định làm gì?

Đây là trường học đó.

-Em vẫn còn ý thức được đây là trường học.

Rất tốt.

Vậy...em muốn hay không tôi "dạy riêng" cho em....-Tống Gia Minh nới lỏng cà vạt cười nham hiểm.

Ngay lập tức Hạ Vũ né người toan chạy trốn nhưng đã bị Gia Minh cả người nhanh nhẹn túm được.

-"Trốn học" là không ngoan đâu.

Nhà kho rách nát này cách nơi học của sinh viên hơn cả cây số, thường ngày đóng cửa không thấy ánh mặt trời, nếu em muốn kêu gào thì cứ việc thoải mái.

Tống Gia Minh cười nham hiểm tháo cà vạt buộc hai tay cô lại còn tiện tay treo cô lên thanh móc gần đó làm cho cô chỉ có thể kiễng chân đứng.

-Tống Gia Minh, mau thả tôi xuống, đồ cầm thú nhà anh còn muốn sống trong nhà tôi không hả, thả tôi xuống..-Hạ Vũ gào thét trong căn phòng kín.

Lợi thế về chiều cao của mình, cho dù có treo cô cao thêm chút nữa, anh vẫn có thể cúi xuống cưỡng hôn cô được, Tống Gia Minh không đợi cô đồng ý đã cởi bỏ hai nút áo tiến đến bóp chặt quay hàm nói.

-Cái miệng nhỏ này của em có phải không có cái gì đút vào thì sẽ không chịu im không?

Không một lời nói thêm, cũng không cho Hạ Vũ cơ hội kịp tiếp thu từng câu nói đã cúi xuống hôn cuồng nhiệt.

Đầu lưỡi tinh ranh đi sâu vào khoang miệng thăm dò, đến nơi cuống họng liền chạm nhẹ một chút làm cho cả người cô run lên, mút mát quanh khuôn miệng bé xinh, từng tuyến nước bọt chạm vào nhau làm cho cơ thể hai người cảm giác kì quái càng muốn tiến đến thăm dò nhiều hơn, hai đầu lưỡi hoà quyện vào nhau mang theo hương vị của đối phương phối hợp hài hoà, một chút nước bọt từ trong miệng Hạ Vũ men theo khoé miệng chạy xuống cổ áo rồi đi sâu vào trong lớp áo mỏng manh.

Tống Gia Minh buông tay nới lỏng quai hàm cô, bàn tay trống trải lần mò khắp cơ thể Hạ Vũ, không chủ động mà luồn sâu vào trong lớp áo xoa xoa làn da mịn màng như lụa, bàn tay còn lại đã nhanh chóng đi xuống giữa hai bên chân thăm dò, xoa nắn nơi ẩm ướt.

-Tiểu yêu tinh, mới như vậy mà dâm thuỷ đã chảy nhiều vậy sao?

Đúng là dâm nữ.

-Không...không phải..

-So với cái miệng nhỏ này thì cơ thể của em thành thực hơn nhiều.

-Thả tôi ra..

-Thả em ra, cả đời này em đừng mong tôi thả em một bước.

Tống Gia Minh điên cuồng xé bỏ đi lớp áo mỏng manh của Hạ Vũ, để lộ ra làn da trắng mịn màng, một chút hương vị tiếp xúc của cả hai người khi nãy sót lại láng bóng, anh thấp người ngậm lấy vành tai cô thổi thổi nhẹ làm cho cả người cô run lên bần bật, men theo cổ thiên nga đi xuống nơi rãnh ngực sâu bí ẩn, đưa tay ném bỏ đi lớp áo ngực khó ưa, Hạ Vũ giật mình giãy nảy van xin anh, nhưng trước mắt là mỹ nhân động lòng như vậy, làm nam nhân có ai lại không muốn "nếm thử", anh xé một mảnh vải áo của Hạ Vũ bịt miệng cô lại làm cô chỉ có thể ưm ưmmm...từ miệng phát ra.

-Im lặng vậy mới là bé ngoan.

Tống Gia Minh tiếp tục men theo cơ thể gợi tình liếm mút, bầu ngực đã căng cứng ngập đầy khoang miệng anh, bàn tay hư hỏng một bên xoa nắn méo xẹo bầu ngực còn lại, một bên vẫn đang đùa giỡn giữa hai chân làm cho cô không tự chủ được mà khép chân lại, phát ra tiếng rên khe khẽ.

Đầu lưỡi tinh ranh tiếp tục chặng đường đi xuống bên dưới cơ thể cô, mỗi một nơi anh đi đến đều như ngọn lửa nóng va chạm làm dây thần kinh kích thích tột độ.

Chiếc quần sooc màu đen nhanh chóng bị lột bỏ để lộ nội y ren đỏ.

Anh đưa tay xoa xoa cửa ngoài tiểu huyệt, dâm thuỷ ướt đẫm không ngừng chảy ra, Hạ Vũ cảm thấy ngưa ngứa bên dưới càng cố khép chân lại thì anh lại càng tách ra bạo lực hơn, không nói mà đưa một chân cô lên vai mình làm cô không thể khép lại được nữa, tiếp tục xé luôn nội y ren đỏ, Hạ Vũ có chút kinh động nhưng không thể nói , chỉ có thể dùng cơ thể chống đối.

Anh đưa ngón tay mình đi vào thăm dò tiểu huyệt, một ngón rồi hai ngón đưa ra đút vào tiểu huyệt chật hẹp nhỏ, cảm giác có chút đau rát lại mang theo hưng phấn làm cho Hạ Vũ mất dần sức lực chỉ có thể dựa vào anh mà rên rỉ khe khẽ.

Ngón tay linh hoạt , thuần thục bắt đầu chuyển động nhanh ra vào tiểu huyệt, dâm thuỷ chảy ướt cả một bên đùi non, vài giọt bắn ra rơi xuống đất, Hạ Vũ cảm thấy trống rỗng đầu óc, một cảm giác sung sướng khó tả từ bên dưới kích thích lên thần kinh, cho đến khi lên đến đỉnh điểm một lượng dâm thuỷ lớn phun ra thì anh mới dừng lại hành động của mình.

-Bảo bối, đến màn kích tình nhất rồi.

Hôm nay tôi sẽ cho em thấy tôi quản em như thế nào.

Hạ Vũ lắc đầu liên tục ưmm..ưm...

Tống Gia Minh cởi bỏ áo vets ném bừa sang một bên, sắn tay áo lên đến khuỷu, cúi xuống ngậm lấy vành tai cô liếm liếm, một bàn tay đã cởi xong khoá quần tây trang nghiêm kéo ra một côn thịt to lớn, dũng mãnh, đầu bao quy đầu còn chút dịch trắng trắng đang rỉ ra.

-Bảo bối, bên dưới vì em mà căng chướng rồi.

Tống Gia Minh đưa một chân của Hạ Vũ lên cao đưa côn thịt to lớn đi vào, Hạ Vũ cả người giật mình trước côn thịt nóng bỏng đang cố xâm chiếm bên dưới, run lên bần bật liên tục lắc đầu, xoay người né tránh, anh dùng cả thân hình mình đè cô xuống làm cô không thể né tránh chỉ có thể đón nhận côn thịt nóng bỏng đang tiến vào cửa tiểu huyệt, "hự" mạnh một tiếng đưa vào, Hạ Vũ cảm thấy hạ thể đau rát, ngứa ngáy cố chống trả nhưng không được.

Côn thịt đi vào được một chút thì gặp màng thịt cản trở, anh rút ra rồi đâm vào thật mạnh làm cho Hạ Vũ đau đớn, cảm giác như thân thể vừa bị chia làm hai, thắt lưng cũng bị đau không tả nổi, một vật nóng bỏng đang ở bên trong cô mà nó còn chưa vào hết, Hạ Vũ kinh hãi cắn chặt vật trong miệng muốn bật máu.

Côn thịt bên trong ép chặt mà càng lúc càng to lớn hơn, gân xanh nổi lên chằng chịt, đâm vào rút ra nhẹ nhàng, anh cúi xuống cắn vào chiếc cổ thiên nga của cô, cơn đau hạ thể cũng dần tan đi, cô cảm thấy như người trước mặt mình không phải Tông Gia Minh đạo mạo, trang nghiêm, cấm dục như thường ngày, đây là một nam nhân còn là một nam nhân có khát khao tình dục mãnh liệt, dám làm tất cả để thoả mãn bản thân mình.

Côn thịt nóng bỏng rút ra đâm vào mãnh liệt, dâm thuỷ theo tiếng *bạch*bạch* mà chảy ra, Hạ Vũ đã mất dần kiểm soát cảm giác sung sướng từ hạ thể truyền đến thần kinh trung ương, anh ném bỏ vật trong miệng cô ra để cô có thể thoải mái rên rỉ.

Vừa bỏ ra, Hạ Vũ không ngừng những âm thanh rên rỉ ânn....aaaa.... kích dục mãnh liệt làm cho côn thịt ra vào càng hung bạo hơn, chưa thoả mãn cơn dục vọng, Tống Gia Minh sức khoẻ có thừa hung hăng nhìn người con gái trước mặt mình, thấy cô đã đê mê đắm chìm tình dục, cúi xuống ngậm lấy cái miệng rên rỉ của cô, cô cũng chủ động đưa đầu lưỡi quấn vào anh, hai đầu lưỡi quấn quýt như vạn năm mới gặp lại, tiếng thở dốc thoát ra từ nhịp thở khe khẽ.

-ưmmmm...aaaaa..Thầy Tống, em.... aaaa....ânnnn

Tống Gia Minh vẫn hung hăng ra vào tiểu huyệt.

-Bảo bối, em làm sao?

Có phải cảm thấy rất sung sướng khó tả.

-Ânnnn...đúng..đúng vậy....ưmmmm...aaaaaa....Côn thịt to lớn quá...ânnnnn

-Hàng Mỹ đấy, có thích không?

-Thích....rất thích..

Hạ Vũ trong cơn mê muội đáp lời càng làm cho Tống Gia Minh hung hăng hơn.

Côn thịt mãnh liệt đâm vào *bạch*bạch* rồi rút ra mang theo dâm thuỷ ẩm ướt làm ướt một mảng quần tây của anh, cho đến đỉnh điểm côn thịt phun ra một lượng lớn tinh dịch nóng bỏng khắp tử cung, Hạ Vũ mệt nhoài thả lỏng cơ thể, Tống Gia Minh còn ra vào thêm mấy cái nữa rồi hừ mạnh chắt ra những tinh dịch nóng bỏng cuối trận đổ hết vào bên trong, côn thịt rút ra còn mang theo hương vị của tinh dịch cùng dâm thuỷ hoà quyện.

Anh xoay người Hạ Vũ úp vào tường, nới lỏng dây cà vạt để cô có thể đứng thẳng xuống.

Hai bầu nhũ hoa cọ sát vào tường tạo cảm giác mê muội, phía sau côn thịt ra vào bạch*bạch...Tống Gia Minh không biết đã làm bao nhiêu lần cho đến khi tỉnh dậy, Hạ Vũ đã thấy đang nằm trong phòng của mình.
 
Back
Top Bottom