Khác Giao Kèo Của Người Còn Sót

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406537126-256-k369267.jpg

Giao Kèo Của Người Còn Sót
Tác giả: __VGP__
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ba mẹ qua đời, chỉ còn lại em gái đang chống chọi với căn bệnh quái ác, Lâm Vãn Thừa buộc phải chấp nhận một quyết định sinh tử.

Một tiếng nói vang lên, hứa hẹn cứu em gái... nhưng đổi lại, anh phải tham gia một trò chơi mà không ai biết hồi kết.



sinhton​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lịch sử của đế chế Hồi giáo
  • [0309]Chàng Thầy Giáo Của Em
  • Giao dịch chết chóc số 32
  • Giao Châu Đại Hưng
  • Hai Bờ Lễ Giáo.
  • Từ sáng tạo mật giáo bắt đầu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giao Kèo Của Người Còn Sót
    Chương 1-Trước Khi Mọi Chuyện Sảy Ra


    Tên tôi là Lâm Vãn Thừa.

    Tôi là một tiểu thuyết gia không quá nổi tiếng.

    Sách của tôi được xuất bản, vẫn có vài người đọc, đủ để trả tiền thuê nhà và các chi phí sinh hoạt cơ bản, nhưng tên tôi thì chẳng mấy ai nhớ đến.

    Tôi quen với việc đứng phía sau những câu chuyện, nơi những nhân vật của mình sống thay phần đời mà tôi chưa từng chạm tới.

    Ba mẹ tôi qua đời trong cùng một năm.

    Tai nạn đến quá nhanh, chẳng ai kịp chuẩn bị cho việc trở thành người ở lại.

    Sau tang lễ, căn nhà trống rỗng đến mức tôi cảm thấy mọi âm thanh, mọi vật thể đều biến mất, chỉ còn lại khoảng không lạnh lẽo, nặng nề.

    Mỗi bức tường, mỗi cánh cửa dường như nhắc nhở tôi rằng tôi đang cô độc.

    Người duy nhất còn lại là em gái tôi, Lâm An Nhiên.

    An Nhiên mắc bệnh ung thư.

    Tôi không cần kể chi tiết vì ai cũng hiểu, ung thư là một thứ vừa âm thầm vừa tàn nhẫn, không cho ai cơ hội, không chừa một ai.

    Em sống giữa bệnh viện và những đợt điều trị kéo dài, quen thuộc với giường bệnh, kim tiêm, tiếng máy móc, ánh sáng trắng lạnh và mùi sát trùng mà hầu hết mọi người đều muốn quên.

    Tôi đã quen với việc ngồi ngoài hành lang, nhìn em trong vô vọng, nghe bác sĩ trao đổi những từ lạnh lùng về cơ hội sống còn.

    Những ngày đầu sau tang lễ, tôi vẫn cố níu lấy cuộc sống cũ.

    Căn nhà ba mẹ để lại, dù trống trải và lạnh lẽo, vẫn là nơi tôi cảm thấy gần gũi với họ nhất.

    Nhưng khoảng cách đến bệnh viện quá xa, và tôi không thể bỏ mặc em.

    Tôi nhận ra mình phải thay đổi.

    Tôi phải rời đi.

    Tôi chuyển đến một chung cư cũ kỹ.

    Nó nằm gần bệnh viện, giá thuê rẻ, ít người ở.

    Cánh cửa sắt rỉ sét kêu lên mỗi khi đóng, hành lang hẹp, trần nhà lộ rõ những vết nứt.

    Tường bong tróc, sơn lem nhem, nhưng tôi không quan tâm.

    Tôi chỉ cần một nơi để sống, để đi lại giữa nhà và bệnh viện mà không lỡ một ca nào.

    Ngày đầu tiên bước vào căn hộ, tôi cảm giác mọi thứ đều im lìm hơn bình thường.

    Tiếng bước chân mình vang vọng trên nền gạch cũ, như thể căn phòng đang chờ đợi.

    Cửa sổ cũ phủ đầy bụi, ánh sáng ngoài trời xuyên qua tấm rèm mục rữa, tạo nên những dải sáng nhạt màu, rải khắp sàn nhà.

    Không có gì đẹp đẽ, không có gì an ủi-nhưng đủ để tôi cảm thấy mình vẫn còn tồn tại.

    Tôi dành thời gian dọn dẹp căn hộ.

    Mỗi ngóc ngách đều phải lau, sắp xếp đồ đạc, kiểm tra đường dây điện, ánh sáng.

    Đôi khi, tôi dừng lại, nhìn vào bóng của mình trên tường, tự hỏi mình đã đi quá xa để sống cho ai.

    Nhưng câu trả lời luôn là em gái.

    Tôi sống cho em, đi lại cho em, bất kể mệt mỏi hay cô độc.

    Chung cư cũ này có những tiếng động lạ.

    Tiếng sàn kêu mỗi khi bước, tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó, những cánh cửa đóng mở nhẹ vào ban đêm.

    Lúc đầu, tôi nghĩ đó chỉ là tuổi già của tòa nhà.

    Nhưng có những đêm, âm thanh ấy không bình thường.

    Nó như chờ đợi, như thể đang theo dõi tôi từng bước đi.

    Tôi lắc đầu, bảo bản thân đừng tưởng tượng, nhưng không thể phủ nhận cảm giác khó chịu len vào từng tế bào.

    An Nhiên đến thăm tôi một buổi chiều, sau khi kết thúc đợt điều trị.

    Nhìn em yếu ớt, gầy gò, mắt thâm quầng, tim tôi co thắt.

    Tôi nói với em rằng căn hộ đủ gần để chăm sóc em dễ dàng hơn.

    Em chỉ gật đầu, không nói nhiều, nhưng ánh mắt vẫn rực một nỗi sợ mơ hồ.

    Tôi không dám hỏi, không dám nói, chỉ biết nhìn em, và nhấn mạnh rằng sẽ không có gì xảy ra-ít nhất là tôi sẽ cố gắng.

    Đêm đầu tiên ngủ ở chung cư, tôi không thể chợp mắt.

    Tiếng sàn kêu, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và những bóng tối dọc hành lang khiến tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

    Tôi tự nhủ, "Chỉ là tòa nhà cũ, không có gì cả.

    Chỉ là tuổi già của bê tông và sắt thép."

    Nhưng trong sâu thẳm, tôi cảm thấy có điều gì đang chờ tôi.

    Tôi không thể nhìn thấy, nhưng cơ thể tôi nhận ra.

    Những ngày tiếp theo, tôi dần quen với nhịp sống mới.

    Sáng sớm đi qua hành lang, ánh sáng xuyên qua tấm rèm phủ bụi, tạo thành những đường sáng hẹp trên sàn nhà.

    Tôi pha cà phê, mở máy tính, viết vài trang tiểu thuyết.

    Chiều đến bệnh viện, kiểm tra em gái.

    Tối về, đọc lại bản thảo, nghe tiếng gió rít qua khe cửa.

    Mọi thứ lặp lại, đơn điệu, mệt mỏi, nhưng vẫn là cách duy nhất để giữ bình tĩnh.

    Nhưng rồi, có những đêm, tôi nghe thấy tiếng thì thầm.

    Không phải từ em, không phải từ bất cứ ai ngoài hành lang.

    Nó như một âm thanh từ trên không gian khác, mơ hồ, khó nắm bắt.

    Tôi gạt nó đi.

    Tôi không muốn tưởng tượng.

    Tôi không muốn tin.

    Nhưng khi tỉnh dậy, trong mắt mình, hình như căn hộ này đã biết tên tôi.

    Và tôi biết, từ lúc bước vào chung cư này, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.
     
    Giao Kèo Của Người Còn Sót
    Chương 2-Màn Đầu Tiên(Phần 1)


    Cuộc gọi đến vào lúc ba giờ mười hai phút sáng.

    Điện thoại rung lên trên mặt bàn gỗ cũ, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng tối, nơi ánh đèn đường bên ngoài chỉ đủ hắt vào một mảng tường loang lổ.

    Lâm Vãn Thừa mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà đã ngả màu xám vàng, những vết nứt nhỏ chạy dài như mạng nhện.

    Anh đã không ngủ sâu suốt nhiều đêm nay, chỉ chợp mắt trong những khoảng thời gian ngắn ngủi rồi lại tỉnh dậy vì cùng một nỗi lo lặp đi lặp lại.

    Khi nhìn thấy tên bệnh viện hiện lên trên màn hình, tim anh khẽ trầm xuống.

    Anh biết cuộc gọi này sớm muộn cũng sẽ tới.

    Lâm Vãn Thừa đưa tay với lấy điện thoại, ngón tay hơi run, rồi áp máy lên tai.

    “Alô?”

    Giọng anh khàn đặc, không phải vì vừa tỉnh ngủ, mà vì cổ họng đã khô rát từ quá nhiều đêm thức trắng.

    Đầu dây bên kia là giọng bác sĩ trực đêm, quen thuộc nhưng mệt mỏi, như thể ông đã phải lặp lại những câu nói này với quá nhiều người trong suốt ca trực kéo dài.

    “Anh Lâm… tôi gọi để thông báo về tình trạng của bệnh nhân Lâm An Nhiên.”

    Lâm Vãn Thừa ngồi bật dậy, lưng tựa vào tường lạnh.

    Một bàn tay anh vô thức nắm chặt tấm chăn mỏng, knuckles trắng bệch.

    “Có chuyện gì sao, bác sĩ?”

    Bác sĩ im lặng vài giây, rồi bắt đầu nói.

    Giọng ông trầm, chậm rãi, từng từ từng chữ được lựa chọn cẩn thận, như thể sợ chỉ cần lỡ lời là có thể khiến người nghe gục ngã ngay tại chỗ.

    Tình trạng của An Nhiên chuyển biến xấu.

    Các chỉ số sinh tồn không ổn định.

    Cơ thể phản ứng ngày càng yếu với thuốc.

    Phác đồ điều trị hiện tại không còn mang lại hiệu quả như mong đợi.

    Bệnh viện đã làm hết sức trong khả năng cho phép.

    “Gia đình… nên chuẩn bị tinh thần.”

    Câu nói ấy rơi xuống, không lớn tiếng, không gay gắt, nhưng lại nặng nề như một khối đá đè thẳng lên ngực Lâm Vãn Thừa.

    Anh cảm thấy hơi thở mình khựng lại, tai ù đi, những lời phía sau của bác sĩ trở nên mơ hồ như bị nước nhấn chìm.

    “Bao lâu?”

    Anh hỏi, giọng thấp đến mức gần như thì thầm.

    Ở đầu dây bên kia là một khoảng im lặng ngắn ngủi.

    Khoảng lặng ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng với anh, nó giống như một đoạn đời bị kéo giãn đến vô tận.

    “Có thể… chỉ còn tính bằng ngày.”

    Cuộc gọi kết thúc bằng một lời dặn dò máy móc.

    Điện thoại trong tay Lâm Vãn Thừa tối lại.

    Anh ngồi bất động, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt.

    Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.

    Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua những dãy nhà cũ, phát ra tiếng rít khe khẽ.

    Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên tường, tạo thành những cái bóng dài, méo mó, như những hình thù không trọn vẹn đang lặng lẽ bò vào không gian sống chật hẹp này.

    Lâm Vãn Thừa cúi đầu, hai bàn tay che mặt.

    Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của An Nhiên.

    Em gái anh nằm trên giường bệnh, cơ thể gầy gò đến mức chiếc chăn trắng dường như quá rộng so với người.

    Đôi môi nhợt nhạt, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, con bé vẫn cố mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường đến đau lòng.

    Sau khi ba mẹ qua đời, anh là người thân duy nhất của nó.

    Anh đã chuyển đến căn chung cư cũ kỹ này chỉ để rút ngắn quãng đường từ nhà đến bệnh viện.

    Anh đã từ bỏ nhiều thứ, nhận những bản thảo ít tiền, viết đến khi đầu óc trống rỗng, tay tê dại.

    Anh đã tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ ổn.

    Nhưng hiện thực chưa bao giờ nương tay.

    Lâm Vãn Thừa mở ngăn kéo bàn.

    Lọ thuốc ngủ nằm gọn ở góc trong cùng, chưa từng bị đụng tới.

    Anh nhìn nó rất lâu.

    Một ý nghĩ mệt mỏi, tuyệt vọng lướt qua đầu anh như một làn khói lạnh.

    Nếu anh biến mất, liệu mọi thứ có dễ dàng hơn cho An Nhiên không?

    Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến tim anh đau nhói.

    Anh buông tay, đóng mạnh ngăn kéo lại, như thể muốn chôn vùi suy nghĩ đó.

    Ngay lúc ấy, trong căn phòng yên tĩnh, một giọng nói vang lên.

    Không phải từ ngoài cửa.

    Không phải từ điện thoại.

    Nó xuất hiện trực tiếp trong đầu anh.

    “Muốn cứu em gái không?”

    Lâm Vãn Thừa giật mình đứng bật dậy.

    Tim anh đập thình thịch.

    Anh quay đầu nhìn quanh, nhưng căn phòng vẫn trống rỗng.

    Cửa đóng kín.

    Không có ai khác.

    “Ai?”

    Anh hỏi, giọng căng thẳng.

    “Điều đó không quan trọng.”

    Giọng nói kia không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, không phân biệt giới tính, trầm thấp và lạnh lẽo, như kim loại cọ vào nhau.

    “Chúng tôi có thể cho cô ấy sống.”

    Lâm Vãn Thừa sững người.

    Một phần trong anh muốn bật cười, muốn cho rằng mình đã mất trí vì quá mệt mỏi.

    Nhưng phần còn lại — phần sâu nhất trong lòng anh — lại bám lấy câu nói đó như một chiếc phao cứu sinh.

    “Bằng cách nào?”

    Anh hỏi ngay, không hề do dự.

    “Tham gia trò chơi.”

    Hai chữ ấy vang lên, khiến không khí trong phòng dường như lạnh thêm vài độ.

    “Trò chơi gì?”

    Anh hỏi, giọng đã khàn đi.

    “Trò chơi sinh tồn.”

    Giọng nói tiếp tục, đều đều, như đang đọc một điều khoản hợp đồng không cho phép thương lượng.

    “Mỗi vòng thắng, bệnh tình của cô ấy sẽ được cải thiện.”

    “Nếu anh thua… anh sẽ chết.”

    Lâm Vãn Thừa bật cười khan.

    Tiếng cười nghe khô cứng, méo mó.

    “Nghe như một trò đùa rẻ tiền.”

    “Anh có quyền từ chối.”

    Giọng nói đáp lại ngay lập tức.

    “Nhưng cô ấy thì không.”

    Câu nói đó như một nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim anh.

    Lâm Vãn Thừa nhắm mắt lại.

    Anh không hỏi thêm về luật lệ, không hỏi ai đứng sau trò chơi này, cũng không hỏi vì sao lại chọn mình.

    Bởi vì anh biết, dù câu trả lời là gì, anh cũng không có lựa chọn nào khác.

    “Cách tham gia?”

    Anh hỏi.

    “Nghi thức tham gia trò chơi.”

    Giọng nói trả lời.

    “Cắt mười đầu ngón tay.”

    “Nằm lên giường.”

    “Để ý thức rời khỏi thế giới hiện tại.”

    “Nếu tôi chết trong trò chơi?”

    Lâm Vãn Thừa hỏi.

    “Cơ thể ngoài đời sẽ chảy máu đến chết.”

    “Nếu tôi sống?”

    “Vết thương sẽ biến mất.”

    Lâm Vãn Thừa nhìn xuống đôi tay mình.

    Mười đầu ngón tay khẽ run.

    Anh đứng rất lâu trước bàn, rồi cuối cùng vẫn mở ngăn kéo, lấy ra con dao rọc giấy quen thuộc.

    Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da.

    Anh nghiến răng, lần lượt rạch qua từng đầu ngón tay.

    Cơn đau rõ ràng, sắc bén, máu chảy xuống ga giường, đỏ sẫm.

    Mỗi vết cắt đều khiến anh tỉnh táo hơn, như thể đang ký tên mình lên một bản giao kèo không thể quay đầu.

    Khi đầu ngón tay thứ mười hoàn thành, đầu óc anh choáng váng.

    Anh nằm xuống giường.

    Ngay khoảnh khắc lưng chạm nệm, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Thừa đang đứng trong một hành lang dài hẹp.

    Trần nhà bê tông nứt nẻ, đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục.

    Không khí ẩm lạnh, mùi mốc và kim loại han gỉ trộn lẫn, khiến cổ họng anh khô rát.

    Sàn nhà loang lổ những vệt đen sẫm không rõ nguồn gốc.

    Không chỉ có anh.

    Trước mặt anh còn sáu người khác.

    Bảy con người đứng rải rác, giữ khoảng cách đề phòng.

    Không ai dám lên tiếng trước.

    Người đàn ông trung niên tự giới thiệu là Trần Quốc Khang, vẻ mặt mệt mỏi.

    Cô gái gầy gò đứng gần tường là Nguyễn Diệu Linh.

    Cặp vợ chồng Phạm Hữu Thành và Vũ Thị Mai nắm chặt tay nhau.

    Thanh niên ánh mắt lấm lét là Lê Minh Hào.

    Cuối cùng là người đàn ông đeo kính, đứng tách khỏi đám đông, bình thản đến bất thường — Đặng Thiên Khôi.

    Không ai hỏi vì sao họ ở đây.

    Bởi vì mỗi người đều đã từng nghe cùng một lời mời.

    Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong không gian.

    “Trò chơi đầu tiên sắp bắt đầu.”

    Ánh đèn phía trước bật sáng, để lộ cầu thang dẫn xuống tầng dưới, chìm trong bóng tối dày đặc.

    Lâm Vãn Thừa bước đi cùng họ, lòng bàn tay lạnh ngắt.

    Anh chưa biết rằng, phía dưới kia, quỷ đang chờ.
     
    Giao Kèo Của Người Còn Sót
    Chương 2-Màn Đầu Tiên(Phần 2)


    Cầu thang kéo dài hơn Lâm Vãn Thừa tưởng.

    Nó không phải kiểu cầu thang xoắn ốc hay thẳng đứng thông thường.

    Mỗi bậc thang như được đúc từ bê tông thô, bề mặt sần sùi, ẩm ướt, có chỗ sứt mẻ như từng bị thứ gì đó cào xé.

    Lan can hai bên không đồng đều, chỗ cao chỗ thấp, nhiều đoạn đã gãy, để lộ những thanh sắt hoen gỉ cong queo.

    Ánh đèn huỳnh quang trên trần không chiếu sáng toàn bộ, chỉ đủ soi từng đoạn ngắn, khiến cầu thang phía trước luôn bị bóng tối nuốt chửng quá nửa.

    Bảy người.

    Không ai nói chuyện.

    Chỉ có tiếng bước chân vang vọng, khô khốc, đập vào không gian hẹp rồi dội ngược lại, nghe như tiếng của người khác đang đi theo phía sau.

    Lâm Vãn Thừa đi gần cuối.

    Anh không biết vì sao mình lại chọn vị trí này.

    Có lẽ vì bản năng.

    Hoặc vì anh không muốn trở thành người mở đường, cũng không muốn trở thành kẻ bị đẩy lên đầu tiên.

    Ở vị trí này, anh có thể quan sát tất cả — lưng của những người phía trước, nhịp thở của họ, sự căng cứng trong vai, những cái liếc mắt đầy đề phòng.

    Mỗi người đều mang theo một nỗi sợ riêng.

    Và một lý do riêng để đứng ở đây.

    Anh nhớ lại giọng nói kia.

    “Muốn cứu em gái không?”

    Chỉ bốn chữ đó thôi đã đủ kéo anh xuống địa ngục này.

    Nếu không có An Nhiên, anh đã cúp máy, đã cho rằng mình đang phát điên, đã ngủ tiếp và chờ ngày xấu nhất đến.

    Nhưng vì là em gái anh, vì là người duy nhất còn lại trên đời này, anh không thể giả vờ như không nghe thấy.

    Anh tự hỏi những người khác thì sao.

    Trần Quốc Khang đi đầu.

    Người đàn ông trung niên đó bước rất chậm, lưng hơi còng, mỗi bước đều thận trọng.

    Trên cổ tay ông còn vết hằn mờ của dây cao su — dấu hiệu quen thuộc của những người từng nằm viện dài ngày hoặc chăm sóc bệnh nhân lâu năm.

    Ông không ngoảnh đầu lại, nhưng Lâm Vãn Thừa nhận ra bàn tay ông nắm chặt đến mức các ngón tay run lên.

    Nguyễn Diệu Linh đi sau ông.

    Cô gái trẻ gầy gò, tóc buộc vội, mặc áo khoác rộng hơn vóc người.

    Ánh mắt cô liên tục đảo qua đảo lại, vừa sợ hãi vừa cố tỏ ra bình tĩnh.

    Mỗi khi ánh đèn nhấp nháy, vai cô lại giật nhẹ.

    Phạm Hữu Thành và Vũ Thị Mai đi cạnh nhau.

    Hai người nắm tay rất chặt, như thể chỉ cần buông ra là người kia sẽ biến mất.

    Ánh mắt họ dính vào nhau nhiều hơn là nhìn phía trước.

    Lê Minh Hào đi trước Lâm Vãn Thừa một bậc.

    Thanh niên này bước không đều, lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng quay đầu lại, ánh mắt lấp ló sự cảnh giác và hoảng loạn.

    Đặng Thiên Khôi đi áp sát tường, giữ khoảng cách với tất cả.

    Người đàn ông đeo kính này từ đầu đến cuối không nói một lời, bước đi ổn định, đều đặn đến mức đáng ngờ.

    Cầu thang dốc xuống rất sâu.

    Không ai biết mình đã đi bao lâu.

    Chỉ biết rằng không khí càng lúc càng lạnh, hơi ẩm bám lên da, lên tóc, khiến mỗi nhịp thở đều nặng nề.

    Mùi kim loại gỉ và mốc ẩm trộn lẫn, xộc thẳng vào mũi.

    Lâm Vãn Thừa bắt đầu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

    Không phải vì mệt.

    Mà vì một cảm giác kỳ lạ — như thể nơi này đang quan sát họ.

    Không phải bằng mắt.

    Mà bằng sự im lặng.

    Anh nhớ lại lời nói cuối cùng trước khi bước vào cầu thang:

    “Trò chơi đầu tiên sắp bắt đầu.”

    Nhưng không có luật.

    Không có hướng dẫn.

    Không có đếm ngược.

    Chỉ có cầu thang.

    Điều đó khiến anh bất an hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

    “Có ai… nghe thấy gì không?”

    Nguyễn Diệu Linh là người phá vỡ im lặng.

    Giọng cô run, nhỏ, vang lên giữa không gian rỗng khiến âm thanh bị kéo dài bất thường.

    Không ai trả lời ngay.

    Lâm Vãn Thừa lắng tai.

    Ngoài tiếng bước chân, anh không nghe thấy gì khác.

    Nhưng đúng lúc đó, anh nhận ra một điều.

    Tiếng bước chân… không còn đủ bảy.

    Không phải mất hẳn.

    Mà là có một nhịp… lệch.

    Như thể có ai đó không còn bước theo nhịp bình thường nữa.

    Anh nhìn xuống dưới chân mình.

    Trên bậc thang, có một vệt nước sẫm màu, kéo dài mỏng manh, phản chiếu ánh đèn mờ mờ.

    Không giống nước.

    Quá đặc.

    “Khoan đã.”

    Lâm Vãn Thừa lên tiếng.

    Tiếng anh khiến mọi người khựng lại.

    Trần Quốc Khang quay đầu, ánh mắt căng thẳng.

    “Sao?”

    Lâm Vãn Thừa chưa kịp trả lời thì một tiếng hét xé toạc không gian vang lên.

    “A—!”

    Nguyễn Diệu Linh trượt chân.

    Không phải trượt ngã thông thường.

    Cô như bị kéo.

    Thân thể cô đổ về phía trước, nhưng không rơi xuống cầu thang phía dưới, mà bị giật mạnh về phía khe tối giữa hai bậc thang, nơi ánh đèn không chạm tới.

    Cô vùng vẫy, hai tay cào loạn, móng tay cắm vào bê tông phát ra âm thanh chói tai.

    “Cứu tôi!

    Cứu—!”

    Lê Minh Hào phản xạ theo bản năng, đưa tay ra nắm lấy cổ tay cô.

    Khoảnh khắc hai người chạm vào nhau, Lâm Vãn Thừa thấy rõ — bóng tối dưới bậc thang chuyển động.

    Không phải bóng.

    Là thứ gì đó sống.

    Một lực kéo khủng khiếp giật mạnh xuống dưới.

    Nguyễn Diệu Linh bị kéo tuột khỏi tay Minh Hào.

    Cô hét lên lần cuối, âm thanh bị bóp nghẹt giữa chừng, rồi biến mất hoàn toàn trong khe tối.

    Im lặng ập xuống.

    Quá nhanh.

    Quá gọn.

    Như thể cô chưa từng tồn tại.

    Mọi người đứng chết lặng.

    Không có máu bắn tung tóe.

    Không có xác.

    Chỉ có khoảng trống giữa hai bậc thang — nơi bóng tối giờ đã yên lặng trở lại.

    Lâm Vãn Thừa cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

    Đây không phải tai nạn.

    Đây là luật.

    Nhưng là luật gì?

    Nguyễn Diệu Linh đã làm gì sai?

    Cô chỉ… lên tiếng.

    “Cô ấy… chết rồi sao?”

    Vũ Thị Mai thì thào, giọng lạc hẳn.

    Không ai trả lời.

    Không ai dám xác nhận.

    Đặng Thiên Khôi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm và lạnh:

    “Không phải ngẫu nhiên.”

    Tất cả nhìn về phía hắn.

    “Cầu thang này có luật.”

    Thiên Khôi nói.

    “Và cô ta đã vi phạm.”

    “Luật gì?”

    Lê Minh Hào gần như gào lên.

    Thiên Khôi lắc đầu.

    “Chưa biết.

    Nhưng có một điều chắc chắn.”

    Hắn nhìn xuống khe tối.

    “Ở đây, chỉ cần một bước sai, là chết.”

    Lâm Vãn Thừa siết chặt tay.

    Trong đầu anh hiện lên hình ảnh An Nhiên nằm trên giường bệnh.

    Máy móc kêu đều đều.

    Nhịp tim yếu ớt.

    Anh không được phép chết ở đây.

    Không phải bây giờ.

    Không phải vì một sai lầm ngu ngốc.

    “Tiếp tục đi.”

    Trần Quốc Khang nói, giọng khàn đặc.

    “Nếu dừng lại… có lẽ còn nguy hiểm hơn.”

    Không ai phản đối.

    Họ tiếp tục bước xuống.

    Từ bảy người.

    Còn sáu.

    Và mỗi người đều hiểu rõ một điều:

    Từ giờ trở đi, mọi hành động đều có thể là câu trả lời cho luật của màn chơi.

    Cầu thang cuối cùng cũng kết thúc.

    Trước mặt họ là một cánh cửa sắt lớn.

    Không khóa.

    Không bảng tên.

    Chỉ có một tay nắm lạnh ngắt.

    Lâm Vãn Thừa đứng lại trước cửa.

    Trong lòng anh dâng lên một cảm giác do dự mãnh liệt.

    Nếu bước qua cánh cửa này, sẽ không còn đường lui.

    Nhưng nếu không bước…

    Anh nhắm mắt.

    Hình ảnh An Nhiên mỉm cười yếu ớt hiện lên.

    Anh đưa tay.

    Mở cửa.

    Bóng tối bên trong nuốt trọn lấy họ.
     
    Giao Kèo Của Người Còn Sót
    Chương 3-Căn Phòng Đầu Tiên


    Cánh cửa khép lại phía sau lưng họ không phát ra tiếng động lớn, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn khiến sáu người đồng loạt rùng mình.

    Không ai quay đầu.

    Không phải vì không muốn, mà vì tất cả đều hiểu—

    dù có nhìn, cũng sẽ không còn gì để nhìn nữa.

    Phòng 1 hiện ra trước mắt họ một cách… bình thường đến đáng ngờ.

    Một căn phòng hình chữ nhật, tường bê tông xám, trần thấp, ánh đèn trắng lạnh hắt xuống đều đặn.

    Không có vết máu.

    Không có xác chết.

    Không có biểu tượng kỳ quái hay dòng chữ đe dọa như trong những trò chơi sinh tồn thường thấy.

    Chỉ có một thứ duy nhất khác thường.

    Quá yên tĩnh.

    Lâm Vãn Thừa bước vào trước, dừng lại ở khoảng giữa phòng.

    Anh không tiến thêm, cũng không chạm vào bất cứ thứ gì.

    Ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết: bốn bức tường trơn nhẵn, sàn xi măng không có khe nứt, một cánh cửa duy nhất ở phía đối diện—giống hệt cánh cửa họ vừa đi qua.

    Không có công cụ.

    Không có câu hỏi.

    Không có thử thách.

    Điều đó khiến anh bất an hơn bất kỳ căn phòng đầy bẫy nào.

    Những người còn lại lần lượt bước vào, giữ đúng khoảng cách như đã thỏa thuận.

    Sáu người, sáu vị trí rời rạc.

    Không ai đứng gần trung tâm.

    Không ai dựa vào tường.

    Không ai muốn trở thành người “đầu tiên làm gì đó”.

    Minh Hào nuốt khan.

    Trong đầu anh ta, hình ảnh Diệu Linh ngã xuống ở cầu thang lại hiện lên—quá nhanh, quá đột ngột, đến mức không kịp hiểu mình đã phạm sai lầm ở đâu.

    Ở đây… mình có thể chết chỉ vì đứng sai chỗ không?

    Mai ôm chặt hai tay trước ngực.

    Cô không dám khóc.

    Nước mắt trong trò chơi này có thể là một loại tín hiệu—và cô không biết tín hiệu ấy sẽ được “ai” nhận.

    Trần Quốc Khang là người phá vỡ sự im lặng trước.

    “Có ai… cảm thấy khó thở không?”

    Không ai trả lời ngay.

    Nhưng vài giây sau, Đặng Thiên Khôi khẽ gật đầu.

    “Không khí không thiếu,” hắn nói.

    “Chỉ là…

    ở đây giống như có thứ gì đó đang ép xuống.”

    Lâm Vãn Thừa hiểu cảm giác ấy.

    Không phải áp lực vật lý.

    Mà là áp lực lựa chọn.

    Phòng này không buộc họ làm gì cả.

    Nhưng chính vì vậy, mọi hành động đều trở nên nguy hiểm.

    Anh cúi nhìn cổ tay mình.

    Không có vòng đếm.

    Không có đồng hồ.

    Không có tín hiệu thời gian.

    Nhưng anh biết—màn chơi vẫn đang trôi.

    Luật của Phòng 1 không giết người ngay, anh nghĩ.

    Nó buộc người ta tự giết chính sự bình tĩnh của mình.

    “Đừng di chuyển thêm,” anh nói khẽ.

    “Ít nhất là chưa.”

    Minh Hào nhìn anh, giọng gấp gáp: “Nhưng nếu đứng yên cũng là phạm luật thì sao?”

    “Thì đó là luật giết tất cả,” Lâm Vãn Thừa đáp.

    “Mà trò chơi này… không cần giết sạch.”

    Câu nói ấy khiến mọi người lạnh sống lưng.

    Không ai muốn là “người hiểu ra sau cùng”.

    Thời gian trôi qua—không ai biết là bao lâu.

    Đèn không chớp.

    Không có âm thanh đếm ngược.

    Không có gì thay đổi.

    Ngoại trừ con người.

    Mai bắt đầu run.

    Không phải vì lạnh, mà vì đầu óc cô không ngừng tự hỏi: Mình nên làm gì tiếp theo?

    Mình có nên bước thêm một bước không?

    Chính lúc đó, Lâm Vãn Thừa nhận ra điều cốt lõi.

    Phòng 1 không kiểm tra trí thông minh.

    Nó kiểm tra khả năng chịu đựng sự không chắc chắn.

    Anh hít sâu một hơi, rồi chậm rãi nói—không phải để ra lệnh, mà để neo giữ tâm trí mọi người.

    “Nghe tôi nói,” anh nói.

    “Nếu có luật ở đây, thì nó không liên quan đến hành động phức tạp.

    Không cần giải đố.

    Không cần hy sinh ai.”

    Anh nhìn về phía cánh cửa đối diện.

    “Cánh cửa kia tồn tại.

    Và nó chưa mở.”

    “Ý anh là…”

    Trần Quốc Khang do dự.

    “Ý tôi là,” Lâm Vãn Thừa nói, “Phòng 1 cho phép chúng ta đi tiếp.

    Nhưng chỉ khi không ai tự phá vỡ nó trước.”

    Không ai hỏi “phá vỡ bằng cách nào”.

    Bởi vì mỗi người đều đã có một suy nghĩ nguy hiểm thoáng qua trong đầu—muốn thử, muốn kiểm tra, muốn chắc chắn.

    Và giờ họ hiểu:

    chính ý muốn ‘chắc chắn’ đó là thứ giết người.

    Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đến mức chân bắt đầu tê dại, cánh cửa phía đối diện mở ra.

    Không có âm thanh báo hiệu.

    Không có lời chúc mừng.

    Nó chỉ… mở.

    Sáu người đứng yên thêm vài giây, như sợ đó là một cái bẫy cuối cùng.

    Rồi Lâm Vãn Thừa bước lên.

    Không có gì xảy ra.

    Từng người một, họ bước qua ngưỡng cửa—vẫn giữ khoảng cách, vẫn không nhìn nhau quá lâu.

    Khi người cuối cùng rời khỏi Phòng 1, cánh cửa sau lưng họ khép lại.

    Lúc này, giọng nói quen thuộc vang lên—bình thản, vô cảm:

    “Màn 1: Hoàn thành.”

    Không ai thở phào.

    Bởi vì ngay sau đó, giọng nói tiếp tục:

    “Luật của Phòng 1 sẽ được công bố cho những người còn sống… sau khi kết thúc toàn bộ màn chơi.”

    Sáu người đứng trong hành lang tối dẫn đến Phòng 2.

    Lâm Vãn Thừa nhắm mắt trong giây lát.

    Họ đã qua được Phòng 1.

    Nhưng không ai dám nói rằng mình đã sống sót.

    Bởi vì từ giây phút này trở đi,

    mỗi căn phòng sẽ không còn khoan nhượng với sự do dự nữa.

    Và anh biết rất rõ:

    Cái chết tiếp theo… sẽ không nhẹ nhàng như Diệu Linh.
     
    Back
    Top Dưới