Cuộc gọi đến vào lúc ba giờ mười hai phút sáng.
Điện thoại rung lên trên mặt bàn gỗ cũ, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng tối, nơi ánh đèn đường bên ngoài chỉ đủ hắt vào một mảng tường loang lổ.
Lâm Vãn Thừa mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà đã ngả màu xám vàng, những vết nứt nhỏ chạy dài như mạng nhện.
Anh đã không ngủ sâu suốt nhiều đêm nay, chỉ chợp mắt trong những khoảng thời gian ngắn ngủi rồi lại tỉnh dậy vì cùng một nỗi lo lặp đi lặp lại.
Khi nhìn thấy tên bệnh viện hiện lên trên màn hình, tim anh khẽ trầm xuống.
Anh biết cuộc gọi này sớm muộn cũng sẽ tới.
Lâm Vãn Thừa đưa tay với lấy điện thoại, ngón tay hơi run, rồi áp máy lên tai.
“Alô?”
Giọng anh khàn đặc, không phải vì vừa tỉnh ngủ, mà vì cổ họng đã khô rát từ quá nhiều đêm thức trắng.
Đầu dây bên kia là giọng bác sĩ trực đêm, quen thuộc nhưng mệt mỏi, như thể ông đã phải lặp lại những câu nói này với quá nhiều người trong suốt ca trực kéo dài.
“Anh Lâm… tôi gọi để thông báo về tình trạng của bệnh nhân Lâm An Nhiên.”
Lâm Vãn Thừa ngồi bật dậy, lưng tựa vào tường lạnh.
Một bàn tay anh vô thức nắm chặt tấm chăn mỏng, knuckles trắng bệch.
“Có chuyện gì sao, bác sĩ?”
Bác sĩ im lặng vài giây, rồi bắt đầu nói.
Giọng ông trầm, chậm rãi, từng từ từng chữ được lựa chọn cẩn thận, như thể sợ chỉ cần lỡ lời là có thể khiến người nghe gục ngã ngay tại chỗ.
Tình trạng của An Nhiên chuyển biến xấu.
Các chỉ số sinh tồn không ổn định.
Cơ thể phản ứng ngày càng yếu với thuốc.
Phác đồ điều trị hiện tại không còn mang lại hiệu quả như mong đợi.
Bệnh viện đã làm hết sức trong khả năng cho phép.
“Gia đình… nên chuẩn bị tinh thần.”
Câu nói ấy rơi xuống, không lớn tiếng, không gay gắt, nhưng lại nặng nề như một khối đá đè thẳng lên ngực Lâm Vãn Thừa.
Anh cảm thấy hơi thở mình khựng lại, tai ù đi, những lời phía sau của bác sĩ trở nên mơ hồ như bị nước nhấn chìm.
“Bao lâu?”
Anh hỏi, giọng thấp đến mức gần như thì thầm.
Ở đầu dây bên kia là một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Khoảng lặng ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng với anh, nó giống như một đoạn đời bị kéo giãn đến vô tận.
“Có thể… chỉ còn tính bằng ngày.”
Cuộc gọi kết thúc bằng một lời dặn dò máy móc.
Điện thoại trong tay Lâm Vãn Thừa tối lại.
Anh ngồi bất động, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt.
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua những dãy nhà cũ, phát ra tiếng rít khe khẽ.
Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên tường, tạo thành những cái bóng dài, méo mó, như những hình thù không trọn vẹn đang lặng lẽ bò vào không gian sống chật hẹp này.
Lâm Vãn Thừa cúi đầu, hai bàn tay che mặt.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh của An Nhiên.
Em gái anh nằm trên giường bệnh, cơ thể gầy gò đến mức chiếc chăn trắng dường như quá rộng so với người.
Đôi môi nhợt nhạt, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, con bé vẫn cố mỉm cười, nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường đến đau lòng.
Sau khi ba mẹ qua đời, anh là người thân duy nhất của nó.
Anh đã chuyển đến căn chung cư cũ kỹ này chỉ để rút ngắn quãng đường từ nhà đến bệnh viện.
Anh đã từ bỏ nhiều thứ, nhận những bản thảo ít tiền, viết đến khi đầu óc trống rỗng, tay tê dại.
Anh đã tin rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng hiện thực chưa bao giờ nương tay.
Lâm Vãn Thừa mở ngăn kéo bàn.
Lọ thuốc ngủ nằm gọn ở góc trong cùng, chưa từng bị đụng tới.
Anh nhìn nó rất lâu.
Một ý nghĩ mệt mỏi, tuyệt vọng lướt qua đầu anh như một làn khói lạnh.
Nếu anh biến mất, liệu mọi thứ có dễ dàng hơn cho An Nhiên không?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến tim anh đau nhói.
Anh buông tay, đóng mạnh ngăn kéo lại, như thể muốn chôn vùi suy nghĩ đó.
Ngay lúc ấy, trong căn phòng yên tĩnh, một giọng nói vang lên.
Không phải từ ngoài cửa.
Không phải từ điện thoại.
Nó xuất hiện trực tiếp trong đầu anh.
“Muốn cứu em gái không?”
Lâm Vãn Thừa giật mình đứng bật dậy.
Tim anh đập thình thịch.
Anh quay đầu nhìn quanh, nhưng căn phòng vẫn trống rỗng.
Cửa đóng kín.
Không có ai khác.
“Ai?”
Anh hỏi, giọng căng thẳng.
“Điều đó không quan trọng.”
Giọng nói kia không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, không phân biệt giới tính, trầm thấp và lạnh lẽo, như kim loại cọ vào nhau.
“Chúng tôi có thể cho cô ấy sống.”
Lâm Vãn Thừa sững người.
Một phần trong anh muốn bật cười, muốn cho rằng mình đã mất trí vì quá mệt mỏi.
Nhưng phần còn lại — phần sâu nhất trong lòng anh — lại bám lấy câu nói đó như một chiếc phao cứu sinh.
“Bằng cách nào?”
Anh hỏi ngay, không hề do dự.
“Tham gia trò chơi.”
Hai chữ ấy vang lên, khiến không khí trong phòng dường như lạnh thêm vài độ.
“Trò chơi gì?”
Anh hỏi, giọng đã khàn đi.
“Trò chơi sinh tồn.”
Giọng nói tiếp tục, đều đều, như đang đọc một điều khoản hợp đồng không cho phép thương lượng.
“Mỗi vòng thắng, bệnh tình của cô ấy sẽ được cải thiện.”
“Nếu anh thua… anh sẽ chết.”
Lâm Vãn Thừa bật cười khan.
Tiếng cười nghe khô cứng, méo mó.
“Nghe như một trò đùa rẻ tiền.”
“Anh có quyền từ chối.”
Giọng nói đáp lại ngay lập tức.
“Nhưng cô ấy thì không.”
Câu nói đó như một nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim anh.
Lâm Vãn Thừa nhắm mắt lại.
Anh không hỏi thêm về luật lệ, không hỏi ai đứng sau trò chơi này, cũng không hỏi vì sao lại chọn mình.
Bởi vì anh biết, dù câu trả lời là gì, anh cũng không có lựa chọn nào khác.
“Cách tham gia?”
Anh hỏi.
“Nghi thức tham gia trò chơi.”
Giọng nói trả lời.
“Cắt mười đầu ngón tay.”
“Nằm lên giường.”
“Để ý thức rời khỏi thế giới hiện tại.”
“Nếu tôi chết trong trò chơi?”
Lâm Vãn Thừa hỏi.
“Cơ thể ngoài đời sẽ chảy máu đến chết.”
“Nếu tôi sống?”
“Vết thương sẽ biến mất.”
Lâm Vãn Thừa nhìn xuống đôi tay mình.
Mười đầu ngón tay khẽ run.
Anh đứng rất lâu trước bàn, rồi cuối cùng vẫn mở ngăn kéo, lấy ra con dao rọc giấy quen thuộc.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da.
Anh nghiến răng, lần lượt rạch qua từng đầu ngón tay.
Cơn đau rõ ràng, sắc bén, máu chảy xuống ga giường, đỏ sẫm.
Mỗi vết cắt đều khiến anh tỉnh táo hơn, như thể đang ký tên mình lên một bản giao kèo không thể quay đầu.
Khi đầu ngón tay thứ mười hoàn thành, đầu óc anh choáng váng.
Anh nằm xuống giường.
Ngay khoảnh khắc lưng chạm nệm, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Khi mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Thừa đang đứng trong một hành lang dài hẹp.
Trần nhà bê tông nứt nẻ, đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục.
Không khí ẩm lạnh, mùi mốc và kim loại han gỉ trộn lẫn, khiến cổ họng anh khô rát.
Sàn nhà loang lổ những vệt đen sẫm không rõ nguồn gốc.
Không chỉ có anh.
Trước mặt anh còn sáu người khác.
Bảy con người đứng rải rác, giữ khoảng cách đề phòng.
Không ai dám lên tiếng trước.
Người đàn ông trung niên tự giới thiệu là Trần Quốc Khang, vẻ mặt mệt mỏi.
Cô gái gầy gò đứng gần tường là Nguyễn Diệu Linh.
Cặp vợ chồng Phạm Hữu Thành và Vũ Thị Mai nắm chặt tay nhau.
Thanh niên ánh mắt lấm lét là Lê Minh Hào.
Cuối cùng là người đàn ông đeo kính, đứng tách khỏi đám đông, bình thản đến bất thường — Đặng Thiên Khôi.
Không ai hỏi vì sao họ ở đây.
Bởi vì mỗi người đều đã từng nghe cùng một lời mời.
Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong không gian.
“Trò chơi đầu tiên sắp bắt đầu.”
Ánh đèn phía trước bật sáng, để lộ cầu thang dẫn xuống tầng dưới, chìm trong bóng tối dày đặc.
Lâm Vãn Thừa bước đi cùng họ, lòng bàn tay lạnh ngắt.
Anh chưa biết rằng, phía dưới kia, quỷ đang chờ.