Ngôn Tình Giang Vũ Phi Phi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
591,914
0
0
AP1GczNMnwdbfVCAsDKPXslC7ojCwJn2AXQA28uK8bcLeZAbEbjAD9_caXFV04eg3yzNj6ewr05AZ77_Z98eg1vPV7dnZMyiv0lH-80HUks5WJ8hO_1dk1Q1wZDrm4SHY2Tn8_f-jKF3fEGM4ymHyynfnvgO=w215-h322-s-no-gm

Giang Vũ Phi Phi
Tác giả: Tri Nhiên
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Giang Vũ Phi Phi full (đã hoàn thành) của tác giả Tri Nhiên. Trong buổi họp lớp sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi đã tỏ tình với Giang Việt trước mặt toàn thể bạn học. Cậu ấy thậm chí còn không ngẩng đầu lên, mở miệng nói: ""Bùi Tân Vũ, chúng ta không hợp nhau."" ""Không sao, dù sao tôi cũng chỉ thua trò chơi xúc xắc thôi."" Tôi vẫy tay, tỏ vẻ không quan tâm.

Bảy năm sau, lại là một buổi họp lớp. Những người bạn học cũ thấy tôi và Giang Việt cùng đến thì tò mò hỏi chúng tôi có quan hệ gì. Mặt tôi không chút cảm xúc, giọng điệu bình thản: ""Cậu ấy là sếp của tôi."" Mọi người nghe xong, không khỏi có chút thất vọng. Lúc này, Giang Việt lạnh lùng mở lời: ""Nhắc nhở em một câu, chúng ta đã kết hôn rồi."" Cậu ấy quay đầu, nhìn tôi từng chữ một nói: ""Giang, phu, nhân.""​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trọng Sinh Quật Khởi Hương Giang - Tấn Thiết
  • Giang Như Ý - Thập Nguyệt Thập Lục
  • Đào Hoa Chiết Giang Sơn - Bạch Lộ Thành Song
  • Hôm Nay Vẫn Chưa Thể Giăng Buồm Ra Khơi
  • Ký Túc Xá Nam Số 7 Đường Giang Loan
  • Niệu Niệu Nhất Cố - Giang Sơn
  • Giang Vũ Phi Phi
    Chương 1


    Trong buổi họp lớp sau khi kết thúc kỳ thi đại học, tôi đã tỏ tình với Giang Việt trước mặt toàn thể bạn học.

    Cậu ấy thậm chí còn không ngẩng đầu lên, mở miệng nói: ""Bùi Tân Vũ, chúng ta không hợp nhau.""

    ""Không sao, dù sao tôi cũng chỉ thua trò chơi xúc xắc thôi."" Tôi vẫy tay, tỏ vẻ không quan tâm.

    Bảy năm sau, lại là một buổi họp lớp.

    Những người bạn học cũ thấy tôi và Giang Việt cùng đến thì tò mò hỏi chúng tôi có quan hệ gì.

    Mặt tôi không chút cảm xúc, giọng điệu bình thản: ""Cậu ấy là sếp của tôi.""

    Mọi người nghe xong, không khỏi có chút thất vọng.

    Lúc này, Giang Việt lạnh lùng mở lời: ""Nhắc nhở em một câu, chúng ta đã kết hôn rồi.""

    Cậu ấy quay đầu, nhìn tôi từng chữ một nói: ""Giang, phu, nhân.""

    1

    Giang Việt chuyển đến trường chúng tôi vào năm lớp 12.

    Ngay khi đến, chủ nhiệm lớp đã xếp cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi.

    Tôi rất vui, dù sao thì mỗi ngày đều có thể gần gũi tiếp xúc với một anh chàng đẹp trai.

    Nhưng tôi không ngờ anh chàng đẹp trai này lại có tính tình nóng nảy như vậy.

    Đối mặt với cả bàn thư tình.

    Cậu ấy mắng lớn: ""Các người đều coi ông đây là thùng rác phải không? Cứ ném hết vào bàn tôi, tôi đâu phải là người thu gom rác, nếu có lần sau là tôi sẽ gói lại rồi gửi thẳng lên phòng giáo vụ.""

    Đối mặt với những bạn học đến hỏi bài.

    Cậu ấy cười khẩy: ""Bài này vừa nãy thầy Chu mới giảng mà? Không biết làm à? Vậy thì tôi sẽ đến gặp thầy Chu phản ánh, nói rằng cậu bảo thầy giảng bài quá nhanh.""

    Vì vậy, rất nhanh sau đó cậu ấy không còn là tâm điểm chú ý của mọi người nữa.

    Dù sao thì chúng tôi đều đã là học sinh lớp 12, không có gì quan trọng hơn việc học.

    Nhờ vậy mà tôi cũng được yên tĩnh.

    Không còn phải lo lắng đến chuyện đi vệ sinh một lát quay lại chỗ ngồi đã bị người khác chiếm mất.

    Chỉ là thỉnh thoảng, vẫn có những nữ sinh lén lút bên ngoài lớp học nhìn Giang Việt.

    Cậu ấy thở dài: ""Ông đây thành con khỉ trong sở thú rồi.""

    Tôi không nhịn được bật cười.

    Giang Việt nghe thấy, không thể tin được nhìn tôi: ""Người ta không thể, ít nhất cũng không nên bỏ đá xuống giếng như vậy chứ?""

    Tôi cười lớn hơn.

    Tuy nhiên, rất nhanh sau đó tôi đã không cười nổi nữa.

    Bởi vì, kết quả của kỳ thi tháng đầu tiên đã có.

    Tôi nhìn điểm Toán 148 của Giang Việt.

    Rồi lại nhìn điểm 45 chói lọi của mình.

    Lần đầu tiên trong lòng tôi cảm thán: ""Khoảng cách giữa người với người thực sự còn lớn hơn cả khoảng cách giữa người với lợn.""

    Từ trước đến nay, điểm Toán của tôi vẫn không tốt.

    Theo lời của thầy giáo dạy Toán, không ai có thành tích ổn định bằng Bùi Tân Vũ.

    Đúng là như vậy.

    Cả năm cứ quanh quẩn ở mức 40 điểm, còn ổn định hơn cả tam giác.

    Vì vậy, một lần nữa tôi lại bị chủ nhiệm gọi đến văn phòng uống trà.

    Cùng đi còn có Giang Việt.

    Chủ nhiệm lớp khuyên nhủ hết lời: ""Bùi Tân Vũ à, sắp đến kỳ thi đại học rồi, sao điểm Toán của em vẫn không tiến triển gì vậy?""

    Tôi cúi đầu, không nói gì.

    ""Thôi thì con gái các em học Toán kém cũng là chuyện bình thường nên lên lớp 12 này, các bạn nam sẽ hăng hái hơn các em nhiều, con gái các em chỉ thích hợp học Văn, Anh, những môn học thuộc lòng thôi...""

    Miệng của chủ nhiệm lớp cứ ba hoa không ngừng.

    Tôi rất muốn phản bác nhưng do được giáo dục từ nhỏ nên tôi không thể cãi lời giáo viên.

    Tuy nhiên, tôi nghĩ như vậy cũng không có nghĩa Giang Việt cũng nghĩ như thế.

    Cậu ấy nhíu mày rồi nói: ""Đây là thời đại nào rồi, thưa thầy, thầy vẫn còn giữ định kiến là con gái học không giỏi Toán sao? Trên thế giới có rất nhiều nhà Toán học nữ xuất sắc, thầy có thể tìm hiểu thêm nhé.""
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 2


    Thật bất ngờ, chủ nhiệm lớp không hề tức giận, ngược lại còn bình tĩnh nói: ""Thầy đã dạy bao nhiêu năm rồi, đây là quy luật mà bọn thầy đúc kết ra, đầu óc của con gái không nhanh nhạy bằng con trai...""

    Tôi quay đầu nhìn trộm Giang Việt, thấy cậu ấy há miệng, dường như muốn nói gì đó.

    Tôi vội vàng kéo nhẹ tay áo cậu ấy.

    May mà cậu ấy cũng hiểu chuyện, không tiếp tục tranh luận với chủ nhiệm lớp nữa.

    Cuộc nói chuyện này cuối cùng kết thúc khi Giang Việt đồng ý sẽ kèm Toán cho tôi sau giờ học.

    Tôi không để chuyện này trong lòng.

    Giang Việt là người như thế nào?

    Người khác đến hỏi bài, tôi còn chưa từng thấy vẻ không kiên nhẫn của cậu ấy sao.

    Tôi không dám hỏi cậu ấy.

    Nhưng không ngờ cậu ấy lại có vẻ như thực sự nghe lời chủ nhiệm lớp.

    Vừa về lớp đã giật lấy bài thi trả lời của tôi.

    Hai phút sau.

    Lông mày cậu ấy nhíu lại như thể có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

    Cậu ấy nói: ""Bùi Tân Vũ, cậu thực sự đến lớp học Toán sao?""

    Tôi có chút không vui, đáp trả: ""Đương nhiên rồi, tôi đều nhờ người hầu Mary của tôi đến thay tôi học.""

    Giang Việt bị lời nói của tôi chọc cười: ""Cậu nghiêm túc lại đi!""

    Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn: ""Cậu đừng xen vào chuyện của tôi.""

    ""Vậy thì cậu nói cho tôi biết cậu định thi đại học bằng điểm Toán này như thế nào?"" Cậu ấy chỉ vào điểm số của tôi, ngẩng đầu nhìn tôi.

    Tôi tránh ánh mắt của cậu ấy, giật lấy bài thi của mình: ""Tôi có thi đỗ hay không thì liên quan gì đến cậu?""

    Giang Việt nghe vậy thì cười: ""Đúng, liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là lo chuyện bao đồng thôi.""

    Sau chuyện này, Giang Việt đã không nói chuyện với tôi trong nhiều ngày.

    Tôi tưởng cậu ấy sẽ chủ động nói với chủ nhiệm lớp để đổi chỗ ngồi.

    Nhưng chờ mãi chờ mãi, cậu ấy vẫn ngồi cạnh tôi.

    Tôi đã định xin lỗi cậu ấy mấy lần nhưng lời nói đã đến bên miệng lại không thể thốt ra.

    Cho đến thứ sáu tuần đó, sau khi tan học.

    Mọi người trong lớp đều đã đi hết.

    Chỉ còn tôi và cậu ấy vẫn đang thu dọn đồ đạc.

    Tôi thấy lạ. Ngày thường chỉ cần tiếng chuông tan học vang lên là cậu ấy chạy mất hút.

    Hôm nay lại làm sao?

    Hay là mấy ngày nay cậu ấy càng nghĩ càng tức, bây giờ nhân lúc không có ai định đánh tôi một trận.

    Tôi nghĩ vậy nên không khỏi tăng nhanh tốc độ.

    Đột nhiên, Giang Việt đập mạnh một tờ giấy kiểm tra xuống bàn tôi.

    Tôi sợ đến mức lùi lại một bước nhỏ.

    ""Đề thi tháng này, tôi đã viết chi tiết cách giải từng câu, tất cả các phương pháp giải mà tôi có thể nghĩ ra đều đã viết ở đây."" Cậu ấy kéo dài giọng: ""Cậu về không được lười biếng, xem cho kỹ.""

    Cuối cùng, cậu ấy lại nói thêm một câu: ""Không hiểu thì gọi điện hoặc nhắn tin hỏi tôi.""

    Tôi cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên cậu ấy đã viết số điện thoại của mình ở nơi dễ thấy nhất.

    Tôi vừa định mở miệng nói.

    Thì nghe cậu ấy nói: ""Tôi sẽ căn cứ vào đề thi này để ra một số câu hỏi tương tự, thứ hai kiểm tra, cậu chuẩn bị cho tốt.""

    ""Tôi thật sự... cảm ơn cậu."" Tôi nghiến răng nghiến lợi.

    Giang Việt nở một nụ cười tươi: ""Không có gì, cuối tuần vui vẻ, bạn cùng bàn của tôi.""

    2

    Tôi về nhà thì quên bẵng chuyện này, chuyên tâm xem tivi.

    Còn về số điện thoại của Giang Việt, tôi thậm chí còn không lưu.

    Cho đến khi hôm sau có họ hàng đến nhà ăn cơm.

    Trong bữa ăn, cô ta hết lời khen ngợi cháu trai mình học giỏi như thế nào ở Nhị Trung.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 3


    Cuối cùng còn không quên cố ý nhắc một câu, ""Tân Vũ thì sao? Hồi đó Tân Vũ rất phấn đấu, thi đỗ trường cấp ba tốt nhất thành phố, đến lúc đó thi đỗ trường 985, 211 chắc không thành vấn đề nhỉ?""

    Tôi ấp úng không biết nói gì cho phải, ậm ừ mãi mà chẳng thốt ra được câu nào.

    Cô ta liếc tôi một cái đầy khinh thường: ""Thành tích không tốt cũng chẳng sao, theo tôi thì con gái các cô học nhiều thế cũng chẳng để làm gì, không bằng sớm chút gả cho một tên giàu có...""

    Nghe vậy, mẹ tôi đứng phắt dậy: ""Dù cô có là bậc trưởng bối nhưng cũng không nên nói như vậy chứ, con gái không cần học nhiều, lấy chồng sớm, cô nói thế là có ý gì?""

    Bữa cơm kết thúc trong không khí không vui.

    Sau đó mẹ tôi rửa bát trong bếp, tôi đi tới giúp bà.

    Thấy bà im lặng không nói gì, tôi nhỏ giọng nói: ""Mẹ đừng giận nữa.""

    ""Mẹ không giận, là dì họ của con nói quá đáng."" Bà quay sang nhìn tôi: ""Tân Vũ, thành tích không tốt cũng không sao, học hành là con đường tốt nhất nhưng không phải là con đường duy nhất, mẹ và ba chỉ mong con được vui vẻ.""

    Bà lau khô tay, vỗ nhẹ lên vai tôi như dỗ dành trẻ con: ""Con đừng để bụng lời dì ấy, Tân Vũ nhà chúng ta đã rất tốt rồi.""

    Tôi ngẩng đầu nhìn bà, đôi mắt bà dịu dàng ấm áp. Gió chiều thổi rối những sợi tóc mai của bà trông thật dịu dàng.

    Tôi gật đầu, không nói gì.

    Trở về phòng, tôi ngồi vào bàn rồi lôi tờ giấy kiểm tra mà Giang Việt đưa cho tôi ra khỏi cặp sách.

    Sau đó, tôi gọi điện cho cậu ấy.

    Giọng cậu ấy lười biếng: ""Alo, tôi là Giang Việt.""

    ""Giang Việt, tôi là Bùi Tân Vũ."" Tôi nắm chặt điện thoại, hạ quyết tâm nói: ""Cậu có thể kèm Toán cho tôi không?""

    Tôi sợ cậu ấy từ chối nên nói tiếp: ""Tôi có thể trả tiền dạy thêm cho cậu.""

    ""Cậu có thiếu tiền của tôi không mà đòi trả?"" Giang Việt cười khẽ: ""Tôi đồng ý dạy kèm cho cậu nhưng tôi không muốn tiền...""

    ""Không muốn tiền thì muốn gì? Cướp sắc à?"" Tôi vô thức nói ra lời trong đầu.

    Nói xong, đầu dây bên kia Giang Việt cười càng lớn.

    ""Bùi Tân Vũ, cậu nghĩ gì trong đầu thế? Tôi không muốn tiền cũng không cướp sắc, chỉ là bây giờ tôi chưa nghĩ ra, cứ ghi nợ trước vậy.""

    Tôi hơi ngẩn người, sau đó nói: ""Được, cậu nói sao cũng được.""

    ""Cậu yên tâm, lời của tôi đã nói ra thì khó mà rút lại.""

    Cứ như vậy, cuộc sống đau khổ của Giang Việt bắt đầu.

    Cậu ấy không hiểu tại sao tôi lại không biết hàm số, đạo hàm, dãy số, thậm chí thỉnh thoảng tôi còn làm sai cả bài Toán thống kê.

    Mỗi lần tôi nói với cậu ấy là mình không biết làm bước nào, Giang Việt đều nhìn tôi đầy vẻ bối rối.

    ""Cậu đang nói cái gì vậy? Đề bài đã diễn đạt rất rõ ràng rồi, điểm Ngữ văn của cậu có thật không vậy?

    ""Sao khả năng đọc hiểu của cậu lại kém thế, ngay cả câu hỏi cơ bản nhất cũng không hiểu?""

    Vì vậy, cậu ấy đã không chỉ một lần nói với tôi: ""Bùi Tân Vũ, tôi không dạy nổi cậu nữa rồi.""

    Mỗi lần như vậy, tôi lại bật lại cho cậu ấy nghe câu nói ""Lời của tôi đã nói ra thì khó mà rút lại"" của cậu ấy.

    Phải khen cho sự thông minh của tôi mới được!

    Vì vậy, dưới sự hành hạ của tôi, Giang Việt trông già đi rất nhiều.

    Những ngày tháng lớp 12 trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc, kỳ thi thử lần 1 đã đến.

    Ngày công bố điểm vừa hay là Chủ Nhật, nhà trường hiếm khi cho chúng tôi nghỉ một ngày.

    Tôi còn chưa tỉnh ngủ thì điện thoại của Giang Việt đã gọi đến.

    ""Bùi Tân Vũ, cậu đã tra điểm chưa.""

    Giọng cậu ấy rất lớn, suýt làm tôi điếc.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 4


    Để bảo vệ đôi tai của mình, tôi cầm điện thoại ra xa một chút: ""Chưa xem, đã có điểm rồi à?""

    ""Cậu đoán xem lần này cậu thi Toán được bao nhiêu điểm?"" Cậu ấy hét lớn: ""110 điểm, Bùi Tân Vũ, cậu giỏi quá!""

    Sự thật chứng minh, tôi thực sự có tầm nhìn xa trông rộng.

    Chắc chắn kiếp trước Giang Việt là một cái loa rồi.

    Giọng cậu ấy to thế cơ mà.

    ""Cảm ơn, vậy cậu được bao nhiêu điểm?"" Tôi cố hết sức mở mắt để không ngủ thiếp đi.

    Tôi đã đối chiếu đáp án từ trước nên không ngạc nhiên với kết quả này.

    Chỉ là có lẽ Giang Việt đã bị tôi làm cho sợ khi trước giờ vẫn làm bài tập nhưng điểm vẫn chỉ quanh quẩn ở mức bốn mươi, năm mươi.

    Khiến cho cậu ấy luôn nhìn tôi thở dài: ""Bùi Tân Vũ, trừ Toán ra thì các môn khác của cậu đều đứng đầu lớp, tại sao cậu lại không học được Toán chứ?""

    Tất nhiên.

    Cậu ấy cũng sẽ nghi ngờ bản thân, cho rằng phương pháp học tập mà cậu ấy vạch ra cho tôi có vấn đề…

    Chỉ là tình huống này rất ít khi xảy ra.

    Cho nên, bây giờ cậu ấy thực sự rất ồn ào.

    ""Đương nhiên là điểm tuyệt đối, cậu còn phải hỏi sao?"" Giang Việt đổi hẳn vẻ kích động trước đó, thản nhiên nói.

    ""Cậu đúng không phải là người."" Tôi thở dài thườn thượt, ngồi dậy khỏi giường: ""Tôi mời cậu đi ăn nhé, cảm ơn thời gian qua cậu đã kèm cặp tôi.""

    Một tiếng sau.

    Khi tôi đến quán lẩu đã hẹn, tôi thấy Giang Việt đang chống một chiếc ô đen bên đường, cúi đầu chơi điện thoại.

    Chàng thiếu niên có dáng người cao ráo mặc áo khoác lông vũ màu đen, ánh mắt tươi cười đứng giữa trời tuyết như một bức tranh thủy mặc Giang Nam đẹp không thể tả.

    Tôi đi tới, vẫy tay trước mắt cậu ấy.

    Giang Việt ngẩng đầu nhìn tôi.

    Thế là trong đôi mắt sâu thẳm của cậu ấy, tôi nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đó.

    Cảnh này hẳn là rất lãng mạn nhưng Giang Việt lại mở miệng.

    Tôi nghe thấy cậu ấy kinh hoàng nói: ""Bùi Tân Vũ, sao mới một ngày không gặp, mặt cậu béo thế này?""

    Tức quá, tôi muốn đ.ấ.m cậu ấy quá.

    May mà tôi đã nhịn.

    Nhưng mà, ai có thể nói cho tôi biết tại sao đi ăn tối mà Giang Việt vẫn mang theo một quyển bài tập Toán chứ?

    ""Món ăn còn lâu mới lên, cậu xem có thể làm xong hai bài Toán lớn này không?"" Cậu ấy liếc nhìn đồng hồ, vẻ mặt nghiêm túc, ""Chỉ còn hơn một trăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học rồi, thời gian gấp rút mà nhiệm vụ nặng nề, mặc dù lần này thi được điểm khá nhưng vẫn không thể lơ là, có câu kiêu binh tất bại...""

    Tôi không nói nên lời, chỉ có thể cúi đầu làm bài.

    Giang Việt nhìn có vẻ rất hài lòng: ""Học trò ngoan nhưng cũng là do tôi có năng khiếu làm thầy giáo.""

    ""Không được đâu, cậu mà đi làm giáo viên thì phí phạm nhân tài quá.""

    Tôi nói vậy nhưng trong lòng không nhịn được mà phàn nàn.

    Với cái kiểu của cậu ấy, luôn nói móc xỉa xói mắng tôi thì Lâm Đại Ngọc cũng phải chịu thua.

    Cũng may là tâm lý tôi mạnh mẽ, nếu không thì đã sụp đổ từ lâu rồi.

    Tôi không thể để cậu ấy đi tàn phá những bông hoa của tổ quốc được.

    3

    Ấn tượng của tôi về kỳ thi đại học kéo dài hai ngày đó đã rất mơ hồ.

    Giống như chỉ là một giấc mơ mơ màng.

    Tôi vốn tưởng rằng khi ngồi trong phòng thi, tôi sẽ rất căng thẳng.

    Nhưng không.

    Tôi đã rất bình tĩnh hoàn thành kỳ thi quan trọng nhất trong mười tám năm cuộc đời.

    Tôi vốn tưởng rằng sau khi kết thúc kỳ thi, tôi sẽ rất phấn khích.

    Cuối cùng cũng không phải thức đêm làm bài nữa, không phải lo lắng vì điểm số nữa.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 5


    Nhưng không.

    Thậm chí khi bước ra khỏi phòng thi, mọi người đều rất yên lặng.

    Như thể đang âm thầm tạm biệt cuộc sống trung học vậy.

    Lòng tôi trống rỗng.

    Bao nhiêu sách đã học, bao nhiêu bài đã làm, rồi vô số lần thi trước đây đều là để chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

    Bây giờ, kỳ thi đại học đã kết thúc.

    Tất cả mọi thứ dường như đều mất đi ý nghĩa tồn tại…

    Nhưng chưa kịp để tôi tiếp tục buồn bã thì nghe có người gọi tên tôi.

    Tôi quay đầu lại.

    Ánh nắng lười biếng bao trùm khắp khuôn viên trường, đài phát thanh phát những bản nhạc sôi động và náo nhiệt.

    Trong tầm mắt của tôi.

    Chiếc áo sơ mi trắng của Giang Việt căng phồng vì gió, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ chạy về phía tôi.

    Tôi nghe thấy cậu ấy nói: ""Bùi Tân Vũ, kỳ thi đại học đã kết thúc rồi...""

    Hình như cậu ấy còn nói thêm điều gì đó nữa nhưng tôi không nghe rõ.

    Cũng không hỏi lại.

    Những chuyện sau đó tôi cũng không nhớ rõ lắm.

    Hình như lớp trưởng nói là sẽ đi liên hoan, mọi người cũng vui vẻ đi theo.

    Sau đó, tôi và mấy bạn nữ chơi thân cùng nhau chơi lắc xúc xắc nhưng bị thua, họ thì hò hét bảo tôi tỏ tình với Giang Việt.

    Thế là mới có cảnh tượng lúc đầu.

    Thực ra tôi không sao cả.

    Dù sao thì lúc đó tôi không thích Giang Việt.

    Cậu ấy ngang tàng, kiêu ngạo lại tỏa sáng, còn tôi thì nhút nhát, tự ti lại chẳng có điểm gì nổi bật.

    Chúng tôi thực sự không hợp nhau.

    Ăn xong thì chúng tôi lần lượt nói lời tạm biệt, hẹn gặp lại sau.

    Chỉ là có một số người mà sau này tôi không bao giờ gặp lại nữa.

    Tối hôm đó, Giang Việt đưa tôi về nhà.

    Cậu ấy cũng giống như tôi, dường như đã quên hết những chuyện vừa xảy ra.

    Cũng như ngày thường, hai chúng tôi sóng vai bước đi.

    Lúc đứng gần nhau tôi đã ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người cậu ấy, hòa vào trong màn đêm tĩnh lặng.

    Tôi nói: ""Giang Việt, cậu thi thế nào?""

    ""Cũng được."" Cậu ấy không mấy hứng thú, nhẹ giọng đáp: ""Cậu thì sao?""

    ""Cũng tạm.""

    Nghĩ một lúc, tôi lại nói: ""Giang Việt, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu suốt một năm qua đã không từ bỏ tôi.""

    Giang Việt dừng bước, nhìn thẳng vào mắt tôi: ""Bùi Tân Vũ, người cậu nên cảm ơn nhất là chính cậu, cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ.""

    Cậu ấy nói khiến mắt tôi cay xè, suýt chút nữa là rơi nước mắt.

    Kể từ khi Giang Việt đồng ý dạy thêm cho tôi, tôi chưa từng có lơ là một ngày nào, đêm nào tôi cũng đều làm bài tập.

    Khi điểm số không lên, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

    Nhưng Giang Việt thực sự rất hung dữ.

    Tôi chỉ đành tiếp tục học, không ngừng học.

    Tôi càng nghĩ càng thấy năm nay mình thật không dễ dàng, cuối cùng không kìm được mà khóc òa lên.

    Giang Việt thấy vậy, luống cuống tay chân an ủi tôi: ""Bùi Tân Vũ, cậu sao thế? Không sao mà, sao cậu lại khóc?""

    Tôi không nói mà chỉ khóc.

    Giang Việt càng hoảng, vội kéo tôi vào lòng, v**t v* mái tóc dài của tôi, nhẹ nhàng v**t v* từng chút một.

    ""Tân Vũ ngoan, chúng ta đừng khóc nữa được không? Cậu có đau ở đâu không?""

    ""Có phải vừa nãy tôi không đồng ý lời tỏ tình của cậu nên cậu giận tôi đúng không? Vừa nãy không phải các cậu đang chơi xúc xắc sao, loại trò chơi mà người thua phải tỏ tình thì sao tính là tỏ tình được, tôi lại còn…""

    Tôi nghe cậu ấy nói càng lúc càng xa, đành phải rút người ra khỏi vòng tay Giang Việt. Sau đó tôi chỉ huy cậu ấy đi mua nước cho tôi trong vẻ mặt kinh ngạc của cậu ấy.

    Vẻ mặt Giang Việt bất lực nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đến cửa hàng tiện lợi gần đó mua cho tôi một chai nước đá.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 6


    ""Cậu đắp lên mắt đi, cậu khóc đến nỗi mắt thành mắt đào rồi, người ta không biết còn tưởng tôi đã làm gì cậu đấy.""

    Tôi liếc cậu ấy một cái.

    Chàng trai cao gầy mặc áo phông đen, quần dài đen, mái tóc đen bù xù xõa trước trán.

    Da rất trắng, ngũ quan tinh xảo, là kiểu đẹp trai có chút không đứng đắn.

    Cậu h ấy thấy tôi chỉ đứng đó không nhận nước, đành phải một tay ấn đầu tôi, một tay cầm chai nước đắp mắt cho tôi.

    ""Chắc chắn kiếp trước tôi đã mắc nợ cậu rồi.""

    Cậu ấy nói lời này, giọng điệu vừa bất lực vừa dịu dàng.

    Thậm chí trong đôi mắt đẹp của cậu ấy, tôi còn nhìn thấy khuôn mặt trái xoan đầy phiền muộn của mình.

    Tôi đột nhiên cảm thấy tim mình đập rất nhanh.

    Xong rồi, không phải tôi bị loạn nhịp tim rồi chứ?

    Giang Việt đưa tay vẫy trước mắt tôi, ánh mắt cong cong: ""Bùi Tân Vũ, cậu nghĩ gì thế? Sao mặt cậu lại đỏ vậy?""

    Mẹ ơi, có yêu tinh quyến rũ con!

    Tôi ngoảnh đầu đi, cười gượng: ""Tôi nóng.""

    Xem ra vẫn không thể nhìn trai đẹp nhiều, không may loạn nhịp tim mà c.h.ế.t đột ngột thì mất cả chì lẫn chài.

    4

    Tôi và Giang Việt không thể đỗ cùng một trường đại học.

    Dù sao thì thế giới của học sinh giỏi cũng không phải là thế giới mà học sinh kém như tôi cố gắng một chút là có thể đạt được.

    Tôi thì không sao cả.

    Thật đấy, tôi không đòi hỏi cao, chỉ cần có sách để đọc là được.

    Hơn nữa tôi còn đỗ vào Đại học Nam Kinh.

    Thế mà tôi lại có thể đỗ vào Đại học Nam Kinh chỉ cách Đại học Hoa Đông một chút!

    Thật sự là may mắn ba đời, tổ tiên phù hộ.

    Không nói gì khác, tôi còn muốn quỳ xuống lạy Giang Việt.

    Ôn thi đại học hãy chọn giáo dục Giang Việt.

    Giáo dục Giang Việt giúp bạn thực hiện ước mơ vào trường danh tiếng, xây dựng cuộc đời xuất sắc.

    Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, cuộc sống đại học vui vẻ đã bắt đầu... cái quái gì thế!

    Các lớp của khoa Luật nhiều đến mức vô lý.

    Thậm chí cả thứ bảy chúng tôi vẫn có tiết.

    Vì vậy, mỗi ngày tôi không phải đang học thì cũng đang trên đường đến lớp.

    Rốt cuộc là ai nói vào đại học sẽ nhàn hạ!

    Tôi đã bị lừa thảm hại.

    Hôm đó, sau khi học xong tiết cuối cùng, bạn cùng phòng đề nghị đến căng tin số một ăn sườn.

    Không ngờ khi đến cửa căng tin, bạn cùng phòng đột nhiên kéo tôi lại: ""Tân Vũ, cậu xem người kia có giống anh chàng đẹp trai ngồi cùng bàn mà cậu kể với bọn tớ không?""

    ""Ai cơ?"" Tôi hơi ngơ ngác.

    ""Ôi chao, chính là tên họ Giang khốn kiếp đã hành hạ cậu suốt năm lớp 12 đó.""

    Tiếng hét của bạn cùng phòng tôi có thể nói là kinh thiên động địa, khiến những người đi ngang qua đều nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò.

    Tôi không nhịn được lấy cặp che mặt, trong lòng bắt đầu hối hận vì trước đây đã kể lể với cả ký túc xá về việc Giang Việt đã tàn nhẫn như thế nào.

    Đột nhiên, có một người đứng chắn trước mặt tôi.

    Ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt của Giang Việt lọt vào mắt tôi.

    Tôi kinh ngạc, tại sao cậu ấy trắng trở lại nhanh như vậy.

    Lúc tôi về nhà vào kỳ nghỉ Quốc khánh, cậu ấy còn đen như vừa đi đào than ở mỏ về vậy.

    Trên thế giới này còn có công bằng không vậy?

    Giang Việt nhìn tôi cười nham hiểm: ""Cậu trốn cái gì? Có bản lĩnh gọi tôi là tên họ Giang khốn kiếp sau lưng thì không có bản lĩnh đối mặt với tôi à?""

    Quên mất, tên này thù dai lắm.

    Cuối cùng tôi đành phải bỏ ra một khoản tiền lớn để mời Giang Việt đi ăn.

    Thật sự là khiến cho cuộc sống đại học nghèo khó vốn đã không mấy khá giả của tôi càng thêm tồi tệ.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 7


    Sự thật chứng minh, Giang Việt là một kẻ vô cùng vô lương tâm.

    Nhà hàng Thái mà cậu ấy chỉ định phải ăn thì thực sự rất khó ăn.

    Khó ăn đến mức từ đó về sau tôi không bao giờ ăn đồ Thái lần thứ hai nữa.

    Có lẽ biểu cảm của tôi đau đớn quá mức, đến nỗi nhân viên phục vụ cũng đến hỏi tôi mấy lần là có gì không khỏe không.

    Cuối cùng, tôi nói với cậu ấy: ""Giang Việt, tôi là bạn cùng bàn của cậu, không phải kẻ thù của cậu.""

    Giang Việt gãi đầu, ngượng ngùng nói: ""Bùi Tân Vũ, tôi thực sự không cố ý, thực sự xin lỗi, tôi cũng nghe người khác nói ở đây mới mở một nhà hàng, nghĩ rằng cậu sẽ thích…""

    ""Hay là bữa này tôi mời nhé...""

    Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ mới chỉ bắt đầu.

    Bởi vì tôi bị tiêu chảy.

    Lúc đó trong ký túc xá của tôi có một cô gái học khoa Lâm sàng.

    Cô ấy mới học được chút kiến thức, thuộc dạng có chút hiểu biết nhưng không nhiều.

    Vì vậy, cô ấy bắt đầu nghi ngờ tôi bị ngộ độc thực phẩm, lật sách ra nói với tôi rằng

    tôi có thể bị bệnh tả.

    Tôi sợ muốn chết.

    Ngay lập tức xin phép giáo viên chủ nhiệm khoa chuẩn bị đến bệnh viện khám.

    Tôi vừa ra khỏi cổng trường, điện thoại của Giang Việt đã gọi đến.

    Cậu ấy mở lời hỏi: ""Bùi Tân Vũ, hôm nay cậu có nhiều tiết không? Có muốn...""

    Tôi dừng lại, cáu kỉnh nói: ""Tôi đang chuẩn bị đến bệnh viện!""

    Nửa giờ sau.

    Tôi và Giang Việt gặp nhau ở bệnh viện.

    Tôi tức giận nhìn cậu ấy, cậu ấy đi theo sau tôi một cách ngoan ngoãn.

    Giống hệt một cô vợ nhỏ chịu ấm ức.

    May là tôi không sao, bác sĩ nói chỉ là viêm ruột thông thường, chỉ cần kê đơn thuốc về uống là được.

    Bác sĩ vừa đánh máy trên máy tính vừa nói: ""Tôi kê cho cháu một ít Smecta.""

    Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy: ""Kê thuốc gì cơ? Làm ơn đừng nói tiếng Hàn.""

    Bác sĩ sửng sốt, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, cố nhịn cười nói: ""Là Montmorillonite, thuốc cầm tiêu chảy, còn một viên nang, uống sau bữa ăn.""

    ""Xúc xích ăn sau bữa ăn á?"" Tôi ngơ ngác hỏi.

    Cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng khám trong tiếng cười của hai người họ.

    5

    Để đền tội với tôi, Giang Việt nói muốn mời tôi đi xem phim.

    Tôi không nhớ đã xem phim gì.

    Dù sao thì cũng khá cảm động.

    Vì vậy, suốt cả bộ phim, tôi đều bận rộn khóc.

    Còn Giang Việt thì bận đưa giấy cho tôi.

    Cậu ấy có chút bất lực, hạ giọng nói: ""Sao cậu khóc nhiều thế? Đây đều là giả, là diễn thôi mà.""

    Tôi lẩm bẩm: ""Tôi đã bảo đi xem phim kinh dị rồi mà, tự cậu lại kéo tôi đi xem cái này.""

    Giang Việt: ""Nhưng xem phim kinh dị thì tôi sợ.""

    Tôi nói: ""Phim kinh dị cũng là giả.""

    ""Không giống nhau."" Giang Việt nói.

    Tôi liếc cậu ấy một cái, sau đó khẽ nói một câu: ""Nhát gan.""

    Giang Việt không chịu thua: ""Nhõng nhẽo.""

    Tôi: ""... Trẻ con!""

    Cuối cùng thì phim cũng kết thúc, tôi dặn Giang Việt đợi tôi bên ngoài rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

    Tôi thề, sau này xem phim tôi sẽ không uống nhiều Coca nữa!

    Không ngờ giải quyết xong chuyện lớn của đời người.

    Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy một cô gái đang nói chuyện với Giang Việt.

    Ôi trời, xem ra Giang Việt cũng khá có sức hút.

    Quả nhiên, quen nhau lâu rồi, nhìn mặt Giang Việt cũng thấy bình thường.

    Tôi đã quên mất cảnh tượng huy hoàng khi cậu ấy mới chuyển đến hồi cấp ba.

    Tại cả năm nay tôi chỉ mải mê ngắm nội tâm của Giang Việt mà bỏ qua vẻ đẹp bên ngoài của cậu ấy.

    Thật là có tội.

    Ngẩng đầu nhìn lại, cô gái nhỏ để tóc mái bằng, khuôn mặt hiền lành, mặt tròn mắt tròn, cười có chút e thẹn, trông rất đáng yêu.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 8


    Tôi lùi lại vài bước, trốn sang một bên rồi lấy điện thoại ra, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời Giang Việt.

    Nhưng tại sao họ lại nhìn tôi?

    Nhìn tôi làm gì?

    Các người mới là nhân vật chính chứ!

    Không phải là thấy tôi ở đây nên Giang Việt ngại ngùng chứ.

    Hiểu rồi.

    Tôi vội hạ điện thoại xuống, lại giả vờ như làm rơi đồ rồi cúi đầu lục tìm trong túi.

    Một lát sau, tôi liếc mắt thấy cô gái kia đã đi rồi.

    Tôi thấy ánh mắt cô ấy trước khi đi, vừa bối rối vừa buồn bã, giống như thủy tinh ngâm nước.

    Tôi có chút không hiểu.

    Ngẩng đầu lên thì phát hiện không biết từ lúc nào Giang Việt đã đứng trước mặt tôi.

    Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí cũng trở nên có chút kỳ lạ.

    Tôi dời mắt đi, mở miệng hỏi: ""Cậu không thích con gái để tóc mái bằng sao?""

    ""Không thích."" Giọng điệu Giang Việt có chút không vui.

    Nói xong câu này, cậu ấy quay người bước nhanh ra ngoài.

    Tôi gật đầu, theo sát cậu ấy: ""Có phải là do vừa rồi tôi xuất hiện không đúng lúc phải không?""

    Không đợi Giang Việt trả lời, tôi lại nói tiếp: ""Tôi đã bảo hai chúng ta không thể cùng nhau đi xem phim mà, dễ khiến người ta hiểu lầm, bây giờ không giống như trước kia nữa rồi, rất nhanh thôi tôi cũng sẽ có bạn trai…""

    Nghe vậy, bước chân cậu ấy chậm lại, cau mày cúi đầu nhìn tôi: ""Cậu có người mình thích rồi sao?""

    ""Không có…"" Tôi nói.

    Nghe vậy, cậu ấy giãn mày ra, cong môi cười với tôi: ""Thế thì được rồi.""

    Đúng rồi, tôi quên mất bây giờ cả hai chúng tôi đều độc thân.

    Thật là một nhận thức bi thương về bản thân.

    Cả quãng đường chúng tôi đều không nói gì.

    Đến dưới ký túc xá, tôi vừa định mở miệng chào tạm biệt cậu ấy.

    Thì nghe Giang Việt gọi tên tôi.

    Phải nói là, lúc cậu ấy gọi tên tôi, giọng nói trầm thấp rất dễ nghe.

    ""Sao vậy?"" Tôi hỏi cậu ấy.

    ""Ngày mai khoa bọn tôi có trận đấu bóng rổ, cậu có thời gian đến xem không?"" Cậu ấy thản nhiên nói: ""Bốn giờ chiều bắt đầu, sau khi kết thúc chúng ta cùng đi ăn, sau đó tôi sẽ đưa cậu về được không?""

    Tôi ngẩn người, rồi lập tức cười nói: ""Có trai đẹp không? Có trai đẹp thì tôi đi.""

    ""Có, nhiều lắm.""

    Không hiểu sao tôi cứ thấy câu nói này của Giang Việt như thể bị ép ra từ kẽ răng vậy.

    ""Được rồi, ngày mai tôi chắc chắn đến, lát nữa tiện thể tôi sẽ hỏi thử xem mấy bạn cùng phòng có muốn đi không.""

    Có trai đẹp xem mà còn nghĩ đến bọn họ, tôi đúng là bạn cùng phòng tốt nhất của Trung Quốc.

    Giang Việt nhẹ giọng đáp ứng.

    Nghĩ ngợi một chút, tôi lại nói thêm: ""Nhưng mà Giang Việt này, tôi vẫn phải khuyên cậu một câu, nếu có con gái thích cậu thì cũng không cần từ chối ngay, có thể tìm hiểu thêm, nếu không thì cậu…""

    Tôi còn chưa kịp nói hết thì đã bị Giang Việt cắt ngang: ""Nhưng tôi không thích cô ấy, tại sao phải tìm hiểu thêm?""

    Tôi cúi mắt, có chút bất lực: ""Là tôi nhiều chuyện, tôi xin lỗi cậu.""

    Chỉ là hình như Giang Việt càng tức giận hơn.

    Cậu ấy nhìn tôi thật sâu rồi dời mắt đi, cuối cùng nói: ""Thôi, tôi về trước đây, mai gặp lại.""

    Tôi nhìn theo bóng lưng Giang Việt đã đi xa, có chút khó hiểu.

    Rốt cuộc cậu ấy đang tức giận chuyện gì?

    6

    Mặc dù cơn giận của Giang Việt đến một cách khó hiểu nhưng ngày hôm sau tôi vẫn từ bỏ khoảng thời gian cuối tuần quý báu của mình để đi xem cậu ấy thi đấu.

    Khoảng bốn giờ chiều, ngẩng đầu nhìn lên là bầu trời xanh ngắt, từng hàng cây lớn đung đưa theo gió, thật là thời gian tuyệt vời.

    Tôi và bạn cùng phòng tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, vô tình ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Giang Việt ở đằng xa vẫy tay với tôi.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 9


    Bạn cùng phòng ngồi cạnh tôi thấy thế thì ôm lấy vai tôi: ""Bùi Tân Vũ, thành thật khai báo đi, gần đây cậu và Giang Việt có vấn đề gì không?""

    ""Bọn tôi thì có thể có vấn đề gì? Hôm qua cậu ấy còn giận tôi."" Tôi phàn nàn.

    Bạn cùng phòng kinh ngạc: ""Cái gì cơ?""

    Tôi khó khăn lắm mới thoát khỏi ma trảo của cô ấy, nói: ""Có một cô gái đến bắt chuyện với cậu ấy, tôi bảo cậu ấy không nên từ chối, thế là cậu ấy giận. Đúng là đàn ông, bụng dạ khó lường.""

    Bạn cùng phòng nhìn tôi với ánh mắt đầy khó hiểu, nhẹ giọng nói: ""Bùi Tân Vũ, cậu không thích cậu ấy sao?""

    ""Cậu chưa từng nghe câu này à, người khôn ngoan không nên yêu đương, kẻ độc thân thẳng tiến đến tiến sĩ."" Tôi cảm thán: ""Tuổi của chúng ta bây giờ, sao có thể lãng phí thời gian vào tình yêu được?""

    Bạn cùng phòng ngẩn người một lúc không nói gì, một lát sau mới nói: ""Nhưng thời gian của cậu, ngoài giờ học ra gần như đều dùng để ngủ đúng không?""

    ""Do hồi cấp ba tôi ngủ ít nên giờ đang ngủ bù."" Tôi trả lời rất đương nhiên.

    Nói đến đây, tôi đột nhiên nhớ ra.

    Gần đến thời gian thi đại học, trường chúng tôi đã tổ chức một trận đấu bóng rổ với lý do là để giải tỏa áp lực cho học sinh lớp 12.

    Lớp chúng tôi may mắn giành được giải nhì.

    Nhưng sau trận đấu đó, tôi và Giang Việt đã bị mời đến văn phòng của chủ nhiệm lớp.

    Tôi còn khá quen thuộc với chuyện này, còn không quên an ủi Giang Việt hãy thoải mái.

    Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là, chủ nhiệm lớp thực sự đã dựa vào một bức ảnh không biết ai chụp trong trận đấu bóng rổ để nghi ngờ tôi và Giang Việt yêu sớm.

    Tôi liếc nhìn bức ảnh trên điện thoại của thầy giáo.

    Là tôi ngồi trên bậc thang đưa nước cho Giang Việt.

    Ánh nắng xuyên qua kẽ lá đổ xuống vai chúng tôi, trông rất đẹp.

    Nhìn kỹ hơn, khuôn mặt của chúng tôi đều nở nụ cười.

    Thật sự hơi gì đó.

    Người chụp ảnh này có kỹ thuật cao thật.

    Không biết còn tưởng chúng tôi thực sự đang hẹn hò.

    May quá may quá, may mà chỉ là thoát ế giả.

    Chủ nhiệm lớp khuyên răn tận tình: ""Hai em không thể yêu đương vào lúc quan trọng này được. Bùi Tân Vũ, thành tích của em bây giờ mới có khởi sắc, còn Giang Việt, em là đối tượng trọng điểm được trường bồi dưỡng, tương lai phải phấn đấu vào trường danh tiếng, đều không thể chậm trễ được…""

    Nghe xong, tôi liên tục đảm bảo rằng chúng tôi không có gì cả.

    Có cũng chỉ là Giang Việt đơn phương đàn áp và bóc lột tôi…

    Nhưng tôi không dám nói câu này, tôi sợ Giang Việt trả thù tôi, lỡ bắt tôi làm thêm hai tờ bài tập Toán thì khổ.

    Lúc đó Giang Việt đã nói gì nhỉ.

    Hình như là bảo thầy giáo cứ yên tâm, chúng tôi sẽ đợi đến đại học mới yêu đương.

    Giang Việt cũng thật là, mỗi lần đứng trước mặt chủ nhiệm lớp đều không biết kiềm chế lời nói.

    Như tôi nói mới hay chứ.

    Chính vì câu nói này của cậu ấy.

    Chúng tôi lại bị chủ nhiệm lớp nói thêm ít nhất mười phút nữa.

    Thời gian học tập quý báu của tôi.

    Cứ thế mà trôi qua.

    Tôi lắc đầu, vứt những ký ức không mấy tốt đẹp đó ra sau đầu, chuyên tâm xem trận đấu.

    Kỹ năng chơi bóng của Giang Việt tiến bộ hơn nhiều so với hồi cấp ba.

    Khiến tôi hiếm hoi có được cảm giác an ủi như một bà mẹ già.

    Giờ nghỉ giải lao, cậu ấy chạy đến tìm tôi xin nước.

    Cậu ấy có vẻ vẫn chưa hết giận, mặt vẫn còn bực bội, trông hơi buồn cười.

    Tôi nhịn cười đưa cho cậu ấy một chai nước.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 10


    Ai ngờ người này càng ngày càng không biết xấu hổ, cổ họng lăn một cái: ""Cậu vặn giúp tôi, tôi hết sức rồi.""

    ""Được thôi, thiếu gia.""

    Ngay sau đó, cậu ấy nhận lấy chai nước từ tay tôi và uống cạn.

    Cậu ấy vừa mới chơi bóng, tay đầy mồ hôi, tay cũng lạnh ngắt, lúc chạm vào khiến tim tôi hơi tê.

    Tôi vội cúi đầu xuống nhưng lại nhìn thấy bóng dưới chân của chúng tôi đan xen vào nhau.

    Trông có vẻ khá giống thật.

    Khoan đã, Bùi Tân Vũ, bình tĩnh nào!

    Giống cái gì chứ?

    May là có vẻ Giang Việt không nhận ra sự bất thường của tôi.

    Chỉ chào hỏi qua loa với bạn cùng phòng tôi rồi lại đứng dậy rời đi.

    Hôm đó, khoa của Giang Việt đã giành chiến thắng trong trận đấu.

    Tôi thấy cậu ấy nói gì đó với các bạn cùng đội, rồi lại quay người chạy về phía tôi.

    Mặt trời đã lặn, một phiến mây đỏ nhuộm đỏ cả bầu trời, giữa đám đông ồn ào, Giang Việt giống như đã từng làm vô số lần, nhanh chân chạy về phía tôi…

    Tôi thừa nhận.

    Thật sự rất khó để không rung động.

    7

    Gần đến cuối kỳ, tôi bận rộn đến mức bay lên.

    Thật sự là chọn đúng chuyên ngành, năm nào cuối kỳ cũng như thi đại học.

    Không còn cách nào khác, tôi đành phải chạy đến thư viện hàng ngày, thậm chí không có thời gian để trả lời tin nhắn.

    Vì vậy, phải đến khi kết thúc kỳ thi, tôi mới gặp lại Giang Việt.

    Chúng tôi đã bị kỳ thi cuối kỳ hành hạ nửa tháng nên sau khi thi xong môn cuối cùng, chúng tôi đã hẹn nhau đi ăn mừng.

    Ăn xong thì khoảng bảy giờ tối, trời đã tối đen.

    Tôi nhớ hôm đó.

    Trên đường về ngang qua chợ đêm, vừa đi vừa ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn.

    Trên các quầy hàng rong, những xiên thịt nướng đang tỏa mùi thơm lừng, béo nạc vừa phải, ngoài giòn trong mềm, hòa quyện với mùi thơm của thì là và ớt bột lan tỏa trong không khí.

    Tôi không cưỡng lại được sự cám dỗ, lại mua thêm hai chiếc xúc xích nướng cầm trên tay.

    Đến trường, đi dọc theo một ngã tư, ký túc xá cũng không còn xa.

    Nhìn ra xa, hai bên đường trồng những cây anh đào cao lớn và những cây tú cầu lùn nhưng lúc này đều đã qua mùa hoa, không còn cảnh đẹp nào để ngắm nữa.

    Nhìn từ trên cao xuống, có lác đác vài ngọn đèn đường to điểm trong đó, thiết kế của đèn đường cổ kính rất đẹp, tĩnh lặng như một bức tranh màu nước, mang theo một sức mạnh kỳ diệu khiến lòng người an tâm.

    Khi đến dưới ký túc xá, tôi nhìn thấy một bóng người thanh tú.

    Chàng trai đứng cúi đầu dưới ngọn đèn đường đó, mái tóc mái lộn xộn che xuống, che khuất lông mày.

    Là Giang Việt.

    Bạn cùng phòng nhìn tôi cười gian, sau đó chạy vào ký túc xá.

    Tôi thở dài, chỉ thấy Giang Việt đi về phía tôi.

    Khóe miệng cậu ấy hơi cong lên, tạo thành một đường cong đẹp mắt.

    Đợi cậu ấy đến gần, tôi một lần nữa cảm thán trong lòng, lông mi của Giang Việt thật dài, tóc cậu ấy cũng rất nhiều.

    Tôi sờ sờ mái tóc ngày càng ít đi của mình vì học hành, có chút ghen tị.

    Không biết sau này khi tôi cấy tóc, cậu ấy có thể hiến tặng cho tôi một ít nang lông không.

    Nhưng với tính cách keo kiệt của cậu ấy, đại khái là không được.

    ""Tôi gọi cho cậu nhiều cuộc mà cậu không nghe máy."" Giang Việt nói.

    Tôi lục điện thoại trong túi ra, quả thực có mười mấy cuộc gọi nhỡ.

    Nhìn Giang Việt trước mặt, tôi đột nhiên thấy cậu ấy có chút tủi thân.

    Vì vậy, tôi hạ giọng: ""Bọn tôi đi liên hoan mà tôi lại tắt chuông điện thoại.""

    Giang Việt khẽ nói một câu: ""Đồ vô lương tâm.""

    Rất nhẹ nhàng nhưng tôi vẫn nghe thấy.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 11


    Tôi lại gần cậu ấy hỏi: ""Cậu uống rượu à?""

    ""Uống một chút."" Giang Việt ra hiệu cho tôi: ""Nhưng tửu lượng của tôi rất tốt, tôi chỉ là... chỉ là...""

    Tôi nói: ""Chỉ là gì?""

    Cậu ấy không nói gì mà chỉ giơ lòng bàn tay ra trước mặt tôi, đó là một chiếc hộp trang sức nhỏ.

    Tôi mở ra xem, là một sợi dây chuyền.

    Một sợi dây chuyền bạc mảnh, treo một viên pha lê nhỏ, đơn giản mà tinh tế.

    Giang Việt nhìn tôi: ""Tặng cậu.""

    Tôi kinh ngạc nói: ""Không phải chứ, thiếu gia, cậu say rồi còn có sở thích đi tặng quà khắp nơi sao?""

    Tôi không nhận, Giang Việt thì nhét hộp trang sức vào tay tôi.

    ""Không phải, cậu say rồi cũng không thể...""

    ""Tôi không say."" Cậu ấy dừng lại một chút, như thể cuối cùng đã lấy hết can đảm để nói: ""Bùi Tân Vũ, tôi thích cậu.""

    Tôi ngẩng đầu nhìn, đôi mắt cậu ấy trong veo không hề có chút hơi say nào.

    Tôi mở to mắt nhìn Giang Việt vài giây, cuối cùng cũng thua trận, đành phải dời tầm mắt nhìn vào chiếc xúc xích nướng tôi đang cầm trên tay.

    Xúc xích nướng thật thơm.

    Một lúc lâu sau, tôi mới nhỏ giọng nói: ""Giang Việt, trước đây cậu đã nói, hai chúng ta không hợp nhau lắm...""

    Cậu ấy hơi cúi mắt nhìn tôi, trong mắt là thứ tình cảm mà tôi không hiểu.

    ""Đó là vì lúc đó không thích hợp nên tôi mới nói vậy, tại sao chúng ta lại không hợp chứ, đều độc thân không có đối tượng, không phải rất hợp sao?""

    Tôi hơi bất lực, cười với cậu ấy: ""Nhưng Giang Việt, cậu không thích tôi.""

    ""Có thể bây giờ cậu cảm thấy mình cần có một mối tình, vừa hay lại quen tôi lâu như vậy, nói chuyện với nhau cũng hợp, cũng khá thân nên mới nói như vậy... Nhưng cậu có nghĩ đến việc, chính vì chúng ta luôn ở bên nhau, từ cấp ba cho đến đại học nên cậu mới coi đó là thích không?""

    Câu nói này là nói cho Giang Việt nghe nhưng cũng là nói cho chính tôi nghe.

    Bởi vì không chỉ có cậu ấy, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ nghĩ xem mình có thực sự thích Giang Việt không.

    Giống như lúc bạn cùng phòng hỏi tôi, mà tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành tùy tiện nói bừa.

    Còn có cả lúc kết thúc kỳ thi đại học, cậu ấy an ủi tôi, mỗi lần cậu ấy chạy về phía tôi…

    Tôi thực sự sẽ nghĩ xem đây có phải là thích không.

    Nhưng tôi lại quá hiểu khoảng cách giữa hai chúng tôi.

    Giống như điểm Toán lúc đầu của chúng tôi.

    Vì vậy, bây giờ đối mặt với lời tỏ tình của Giang Việt, tôi chỉ cảm thấy hoảng sợ.

    Nghe vậy, Giang Việt dùng đầu lưỡi đẩy đẩy cằm rồi nói: ""Bùi Tân Vũ, cậu chưa bao giờ nhận ra tôi thích cậu sao?""

    ""Tôi thích cậu không phải bắt đầu từ hôm nay, nói cách khác, nếu không thích cậu, hồi cấp ba tôi sẽ không luôn kèm Toán cho cậu đâu."" Cậu ấy dừng lại một chút, rồi nói tiếp: ""Tôi là một người rất ích kỷ, chuyện lãng phí thời gian của mình, tôi chỉ làm với cậu thôi.""

    Giang Việt cúi người, buộc tôi phải nhìn cậu ấy, sau đó nói từng chữ một: ""Tôi muốn gì chứ. Thứ tôi muốn chính là cậu, Bùi Tân Vũ.""

    Tôi bị cậu ấy làm cho sững sờ không nói nên lời, hơi lùi lại vài bước.

    Một lúc lâu sau, tôi mấp máy môi: ""Giang Việt, cậu say rồi, tôi đưa cậu về trước, những chuyện này... sau này chúng ta hãy nói.""

    ""Cậu đừng chuyển chủ đề, hôm nay tôi mượn rượu lấy hết can đảm để nói với cậu những điều này, cậu chỉ cần nói cho tôi một câu thôi."" Giang Việt mở lời hỏi: ""Cậu có thích tôi không?""

    Đối mặt với lời tỏ tình trực tiếp như vậy thì phải làm sao, online chờ, rất cấp bách.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 12


    8

    Cuối cùng tôi vẫn đồng ý thử hẹn hò với Giang Việt.

    Lúc đó tôi nghĩ, biết đâu hôm sau cậu ấy tỉnh rượu sẽ hối hận hoặc thậm chí không nhớ chuyện này.

    Không ngờ Giang Việt lại học tôi ghi âm lại.

    Được rồi, các bạn ạ, ý tôi là bây giờ tôi thực sự là thỏ rơi vào hang sói.

    Thôi thôi, dù sao thì sau này chia tay cũng được.

    Chỉ không ngờ tôi và Giang Việt cứ thử hẹn hò như vậy suốt sáu năm.

    Bởi vì đến năm thứ bảy, chúng tôi đã đi đăng ký kết hôn.

    Sáng đi đăng ký kết hôn, tối Giang Việt kéo tôi đi họp lớp.

    Các bạn học cũ thấy tôi và Giang Việt cùng đến thì tò mò hỏi chúng tôi là quan hệ gì.

    Tôi không muốn bị chú ý quá nhiều, hơn nữa kể từ khi chúng tôi nhận được cuốn sổ đỏ đó, Giang Việt đã thông báo cho tất cả những người có thể thông báo.

    Không chỉ mọi người, mà ngay cả mèo và chó nhà hàng xóm của chúng tôi cũng được thông báo.

    Khiến tôi chỉ còn cách hỏi cậu ấy: ""Có phải năm đó anh thi đỗ Đại học Hoa Đông, được cử đi làm nghiên cứu sinh cũng tuyên bố khắp thiên hạ như vậy không?""

    ""Có gì mà phải nói khắp nơi chứ, chẳng phải đều là chuyện rất bình thường sao?"" Giang Việt đầy vẻ khó hiểu, lại nói: ""Nói thật, bây giờ anh cảm thấy như đang mơ vậy, em thực sự đi đăng ký kết hôn với anh rồi.""

    Tôi không nói nên lời, đành im lặng.

    Những năm qua, tình cảm của chúng tôi rất ổn định, thậm chí rất ít khi cãi vã, kết hôn chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

    Sao trong mắt Giang Việt, nó lại giống như một vở kịch ảo thuật vậy.

    Vì vậy, trước câu hỏi của các bạn học.

    Mặt tôi không chút cảm xúc, giọng điệu bình thản: ""Anh ấy là sếp của tôi.""

    Mọi người nghe xong không khỏi có chút thất vọng.

    Lúc này, Giang Việt lạnh lùng mở lời: ""Nhắc em một câu, chúng ta đã kết hôn rồi.""

    Cậu ấy nghiêng đầu, nhìn tôi nói từng chữ một: ""Giang, phu, nhân.""

    Thì ra, cậu ấy dẫn tôi đến để công khai.

    Câu nói này thực sự đã khuấy động cả lớp.

    Có người lớn tiếng chúc mừng.

    ""Năm đó tôi đã thấy hai người có thể thành đôi, quả nhiên thành công.""

    ""Đã tổ chức đám cưới chưa? Đến lúc đó chúng ta cùng đi chứng kiến chuyện tình từ đồng phục đến váy cưới này nhé.""

    Giang Việt ôm tôi, trả lời từng người một.

    Tôi nghĩ nếu cậu ấy có đuôi thì chắc đã vẫy lên tận trời rồi.

    Tất nhiên tôi cũng nghe có người nói: ""Cuối cùng Bùi Tân Vũ cũng có kết quả tốt đẹp rồi, năm đó suốt ngày chạy theo Giang Việt, sau khi thi đại học xong còn tỏ tình với Giang Việt nhưng bị từ chối, quả nhiên, mặt vẫn phải dày.""

    Tôi vừa định mở miệng đáp trả.

    Giang Việt đột nhiên kéo tôi lại gần cậu ấy hơn: ""Đúng là phải mặt dày, nếu tôi không mặt dày thì có lẽ đã không theo đuổi được vợ tôi rồi.""

    Đêm trước ngày tổ chức đám cưới với Giang Việt, mẹ tôi ngủ cùng tôi.

    Bà nắm tay tôi, cảm thán nói: ""Chớp mắt một cái con đã lớn thế này rồi nhưng mẹ vẫn luôn cảm thấy con vẫn là cô bé suốt ngày lẽo đẽo theo sau mẹ hỏi đông hỏi tây.""

    ""Giang Việt là một đứa trẻ tốt. Những năm qua, cũng coi như hiểu rõ về nó, con và nó ở bên nhau, mẹ và ba con cũng yên tâm.""

    Ánh trăng xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu vào, làm sáng bừng cả căn phòng.

    Tôi hơi quay đầu nhìn mẹ, phát hiện ra hình như bà đã khóc.

    ""Mẹ, Giang Việt rất tốt, trước đây con còn nghĩ nếu hai đứa con chia tay, không chừng mẹ còn không nỡ xa Giang Việt ấy chứ."" Tôi nói đùa.

    Mẹ tôi đối với Giang Việt, đại khái là kiểu mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích.
     
    Giang Vũ Phi Phi
    Chương 13


    Ngày thường chỉ cần nghe thấy tôi gọi điện cho mẹ, Giang Việt sẽ chạy đến.

    Sau đó, sẽ xuất hiện cảnh hai người họ nói chuyện rôm rả, bỏ mặc tôi ở một bên.

    Vì vậy, theo tôi thấy, mẹ tôi thích Giang Việt còn hơn cả đứa con gái ruột này.

    ""Ba mẹ rất thích thằng bé Giang Việt này, nó đối xử tốt với con, lại thông minh nhưng mà…"" Mẹ tôi đổi giọng: ""Phần lớn là vì con thích nó, người con thích, ba mẹ làm sao có thể không thích được.""

    Tôi mím môi, ôm lấy cánh tay mẹ, nước mắt giàn giụa.

    Một lúc lâu sau, tôi sắp ngủ thiếp đi.

    Lại nghe thấy có người thì thầm bên tai tôi: ""Tân Vũ của chúng ta chắc chắn phải hạnh phúc nhé.""

    Ngoại truyện Giang Việt

    1.

    Chuyển trường vốn đã phiền phức, mỗi ngày còn bị người ta vây quanh như khỉ.

    Thật phiền c.h.ế.t đi được.

    Bạn cùng bàn của tôi cũng thế, ngốc c.h.ế.t đi được.

    Mỗi lần đi vệ sinh hoặc đi lấy nước về thấy chỗ ngồi của mình bị người khác chiếm mất, cũng không biết mạnh mẽ một chút để bảo người ta nhường chỗ.

    Thôi vậy, sau này nếu có ai hỏi bài thì cứ từ chối luôn.

    2.

    Sao có người làm Toán chỉ được 45 điểm vậy, có phải chỉ làm phần trắc nghiệm không?

    Bùi Tân Vũ còn hỏi tôi làm thế nào để được 148 điểm.

    Tôi nói: ""Điểm tối đa là 147 mà?""

    3.

    Tôi và Bùi Tân Vũ bị gọi đi nói chuyện.

    Giáo viên chủ nhiệm nói rất nghiêm túc, Bùi Tân Vũ liên tục gật đầu.

    Nhưng những lời giáo viên chủ nhiệm nói tôi không đồng ý, vừa phản bác vài câu thì thấy Bùi Tân Vũ kéo kéo tay áo tôi.

    Thôi được, tôi im miệng vậy.

    4.

    Tôi và Bùi Tân Vũ cãi nhau.

    Tức c.h.ế.t tôi mất, trên đời này lại có người không có trí tiến thủ như vậy.

    Thôi kệ.

    Tôi sẽ không giúp cô ấy nữa.

    Nhưng mà sao cô ấy lại không làm được cả bài Toán đơn giản như vậy chứ?

    Làm sao mà cô ấy sai từ cách suy nghĩ đến cả các bước giải vậy?

    Thôi, lười chấp cô ấy.

    5.

    Tôi đợi ở nhà cả tối, Bùi Tân Vũ cũng không gọi điện cho tôi.

    Nhưng mà cũng tốt.

    Cô ấy vẫn chịu học.

    Như vậy là tôi vui rồi.

    6.

    Hứa sẽ dạy Toán cho Bùi Tân Vũ có lẽ là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời tôi.

    May mà cô ấy vẫn không từ bỏ.

    Lúc thi đại học, khi ra khỏi phòng thi tôi nói: ""Bùi Tân Vũ, thi đại học xong rồi, chúng ta cùng đến một nơi học đại học nhé.""

    Nhưng hình như cô ta không nghe thấy…

    7.

    Bùi Tân Vũ tỏ tình với tôi.

    Tôi biết là giả, vừa nãy tôi đã thấy bọn họ chơi xúc xắc rồi.

    Nhưng giả thì tôi cũng vui lắm.

    Tôi sợ mình biểu hiện quá rõ ràng, đành cúi đầu nói chúng ta không hợp nhau.

    Hơn nữa, tôi có phải là người dễ theo đuổi như vậy không?

    8.

    Ước mơ của tôi đã thành hiện thực.

    Bùi Tân Vũ vào Đại học Nam Kinh, tôi vào Đại học Hoa Đông, điều đó thật tuyệt.

    9.

    Bùi Tân Vũ đã đồng ý hẹn hò với tôi.

    Mặc dù quá trình rất gian nan nhưng kết quả là tốt đẹp.

    Tôi sợ cô ấy đổi ý, còn ghi âm lại.

    Hãy khen ngợi sự thông minh của tôi đi.

    10.

    Năm thứ ba ở bên nhau với Bùi Tân Vũ.

    Chúng tôi cùng nhau đi ra mắt ba mẹ đôi bên.

    Tôi biết ba mẹ tôi sẽ rất thích cô ấy, ba mẹ cô ta cũng rất thích tôi.

    Chúng tôi là một cặp đôi được chúc phúc.

    Chỉ là cô ấy nên sớm đồng ý về nhà với tôi hơn.

    Khiến mấy năm nay tôi cứ lo cô ấy sẽ chia tay với tôi.

    11.

    Tôi và Bùi Tân Vũ đã kết hôn.

    Cuối cùng tôi cũng cưới được cô gái khiến tôi rung động từ năm mười bảy tuổi.

    12.

    Sau đó sẽ tiếp tục là cuộc sống hôn nhân hằng ngày của chúng tôi.

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới