Cập nhật mới

Khác Giam Cầm Trong Bóng Tối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
390025513-256-k815263.jpg

Giam Cầm Trong Bóng Tối
Tác giả: Ngocchamtaekook
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thể loại: tâm lý tội phạm, giam cầm, ngược, kết ?E, có H, sẽ có thể ko phù hợp với một số người, xin cân nhắc trc khi đọc, au cảm ơn 🥰



yoonmin​
 
Giam Cầm Trong Bóng Tối
Chương 1: Cuộc gặp gỡ chết chóc


CHƯƠNG 1

Seoul về đêm, ánh đèn rực rỡ không thể che giấu được góc tối của thành phố này.

Ở nơi quyền lực và tội ác đan xen, Min Yoongi là kẻ thống trị.

Hắn bước vào một nhà hàng cao cấp, nơi chỉ những kẻ có tiền và quyền mới có thể đặt chân tới.

Một tay chôn vùi kẻ thù trong bóng tối, một tay nâng ly rượu đỏ thẫm như máu giữa những kẻ trung thành—đó là cuộc sống của hắn.

Nhưng đêm nay, có thứ gì đó thu hút ánh mắt hắn.

Một bản nhạc piano vang lên giữa không gian xa hoa.

Giai điệu mềm mại nhưng mang theo nỗi buồn sâu thẳm.

Yoongi đưa mắt về phía sân khấu, nơi có một chàng trai trẻ ngồi trước cây đàn lớn.

Park Jimin.

Cậu có làn da trắng tựa sứ, đôi môi nhỏ mềm mại, mái tóc màu nâu nhạt hơi rủ xuống che đi một phần khuôn mặt.

Đôi mắt cậu long lanh như có nước, nhưng chúng trống rỗng—không hề phản chiếu thế giới xung quanh.

Người ta nói cậu bị mù.

Yoongi không quan tâm đến những kẻ yếu đuối, nhưng Jimin thì khác.

Có thứ gì đó ở cậu khiến hắn không thể rời mắt.

Là sự thuần khiết giữa một thế giới đầy rẫy bẩn thỉu?

Hay là đôi tay lướt trên phím đàn, mỏng manh đến mức khiến hắn muốn nghiền nát?

Jimin kết thúc bản nhạc, cúi đầu nhẹ nhàng.

Một người phục vụ đến dìu cậu rời khỏi sân khấu.

Yoongi vẫn nhìn theo, nụ cười nhếch lên trên môi.

“Muốn có thứ gì, ta sẽ lấy nó.”

Và Park Jimin… sẽ là của hắn.

Yoongi đưa tay nâng ly rượu, chất lỏng đỏ sóng sánh dưới ánh đèn vàng.

Hắn không vội vã.

Thứ gì càng đẹp đẽ, càng tinh khiết, thì khi bị vấy bẩn mới càng thú vị.

Từ góc tối của nhà hàng, hắn quan sát Jimin.

Cậu được người phục vụ dẫn đi qua những dãy bàn, đầu hơi cúi xuống, dáng đi chậm rãi nhưng không hề lúng túng.

Đôi mắt cậu không có tiêu cự, nhưng cậu không hề sợ hãi.

Một người như vậy… lại tồn tại trong thế giới này sao?

Yoongi đặt ly rượu xuống, ra hiệu cho một thuộc hạ đến gần.

“Điều tra tất cả về cậu ta.”

Người đàn ông cúi đầu, rời đi ngay lập tức.

---

Đêm đó, khi màn mưa che phủ Seoul, Yoongi đứng trước một cửa sổ lớn trong căn penthouse xa hoa của mình, lướt mắt qua tập hồ sơ trên tay.

Park Jimin.

24 tuổi.

Nghệ sĩ piano.

Mất thị lực từ năm 15 tuổi do tai nạn xe hơi.

Mẹ chết ngay tại chỗ, ba qua đời hai năm sau vì bạo bệnh.

Cậu sống một mình từ đó đến giờ, chỉ có một em gái đang du học ở Pháp.

Một kẻ cô độc, yếu đuối nhưng lại có thể tồn tại đến tận bây giờ.

Yoongi nhếch môi.

Một con búp bê xinh đẹp, chỉ thiếu một bàn tay để giật dây.

Hắn kéo ngăn tủ, lấy ra một điếu thuốc, bật lửa rồi đưa lên môi.

Làn khói trắng mờ ảo che khuất ánh mắt sắc lạnh của hắn.

Hắn sẽ có Jimin.

Nhưng không phải bằng cách tầm thường như yêu đương hay bảo vệ.

Hắn muốn phá nát cậu, muốn dập tắt ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt mù lòa đó, muốn nghiền nát đôi tay kia để cậu không bao giờ có thể chạm vào bất cứ thứ gì ngoài hắn.

Hắn muốn Park Jimin… chỉ có thể tồn tại trong thế giới của hắn.

Và không còn lối thoát.

Cơn mưa nặng hạt táp lên ô cửa kính.

Trong căn phòng rộng lớn, Yoongi nhả ra một làn khói thuốc mờ ảo, ánh mắt sắc bén dừng lại trên tấm ảnh trong tập hồ sơ.

Jimin trong bức ảnh đang ngồi trước cây đàn piano, gương mặt thanh tú tỏa ra một vẻ đẹp dịu dàng mà mong manh.

Hắn đã gặp vô số người—những kẻ quyền lực, những mỹ nhân lộng lẫy, những kẻ quỳ rạp dưới chân hắn cầu xin sự sống.

Nhưng chưa ai khiến hắn cảm thấy hứng thú như thế này.

Park Jimin…

Một thiên thần mù lòa.

Một sinh vật đẹp đẽ đến mức khiến người ta muốn bóp nát trong lòng bàn tay.

Hắn thích đôi mắt vô hồn đó.

Thích cái cách Jimin đắm chìm trong thế giới âm nhạc, cứ như thể cậu chỉ thuộc về nơi đó.

Nhưng điều đó sẽ sớm thay đổi thôi.

Hắn muốn thấy ánh mắt ấy chứa đầy sợ hãi.

Muốn đôi bàn tay đó run rẩy, bấu víu lấy hắn trong tuyệt vọng.

Muốn giẫm nát sự kiêu hãnh mong manh của cậu, để Jimin nhận ra một sự thật—cậu chẳng thể thoát khỏi hắn, chẳng thể tự do, chẳng thể chơi đàn nếu hắn không cho phép.

Hắn không yêu.

Hắn chiếm hữu.

Hắn muốn Park Jimin không thể có bất cứ thứ gì ngoài hắn.

Hắn muốn hủy hoại cậu…

để cậu chỉ có thể tồn tại vì hắn.

Yoongi dập điếu thuốc, rút điện thoại ra, giọng điềm nhiên như đang bàn về một món hàng.

“Chuẩn bị đi.

Tao muốn có cậu ta.”

Ở đầu dây bên kia, thuộc hạ của hắn im lặng vài giây rồi đáp lại bằng một giọng chắc nịch:

“Rõ, thưa ngài.”

Yoongi nhếch môi, một nụ cười nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo.

Cuộc săn… chính thức bắt đầu.

___________________________________

Đây là bộ đầu tay của mình, nên có sai sót gì mọi người thông cảm ạ!
 
Giam Cầm Trong Bóng Tối
Chương 2: Bắt được em rồi


CHƯƠNG 2

Jimin khẽ thở ra khi bước ra khỏi nhà hàng, không khí đêm nay mang theo hơi ẩm của cơn mưa vừa tạnh.

Cậu kéo áo khoác sát vào người, bàn tay tìm kiếm cây gậy dò đường bên cạnh.

“Tôi sẽ đi bộ một đoạn, anh không cần đưa tôi về đâu.”

Jimin nói với người phục vụ.

“Nhưng cậu Park, trời vẫn còn lạnh…”

“Không sao đâu.”

Cậu mỉm cười.

“Tôi muốn nghe tiếng mưa.”

Người phục vụ ngập ngừng một lúc nhưng rồi cũng rời đi, để lại Jimin đứng một mình trước cửa nhà hàng.

Cậu nhẹ nhàng bước đi, từng nhịp gậy chạm xuống nền đất phát ra âm thanh nhỏ.

Thành phố về đêm vẫn ồn ào như mọi khi, nhưng với Jimin, tất cả chỉ là những tiếng vọng xa xăm.

Cậu đã quen với bóng tối, quen với việc không thể nhìn thấy những thứ xung quanh.

Nhưng đôi khi, vẫn có những khoảnh khắc, cậu ước mình có thể nhìn thấy lại…

Như lúc này.

Có ai đó đang nhìn cậu.

Jimin cảm nhận được.

Một ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo, nặng nề như muốn nuốt chửng cậu.

Cậu khẽ dừng bước, trái tim hơi siết lại.

Cảm giác này khiến lưng cậu lạnh buốt.

“Có ai không?”

Cậu khẽ hỏi, giọng nói vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua tai.

Jimin siết chặt cây gậy trong tay, cố gắng bình tĩnh tiếp tục bước đi.

Nhưng dù cậu có đi thế nào, cái bóng vô hình ấy vẫn theo sát phía sau.

Một kẻ săn mồi kiên nhẫn, chờ đợi khoảnh khắc con mồi mất cảnh giác.

---

Từ bên kia con đường, Yoongi dựa người vào xe, đôi mắt sắc lạnh dõi theo từng bước chân của Jimin.

Cậu ta rất đẹp.

Nhưng điều khiến hắn hứng thú hơn cả là cách Jimin phản ứng.

Không phải sợ hãi đến mức bỏ chạy, mà là đứng lại lắng nghe, cảm nhận.

Giống như một con thú nhỏ giữa rừng sâu, biết rằng mình đang bị săn đuổi nhưng vẫn không từ bỏ.

Thú vị.

Yoongi nhếch môi.

Hắn bước về phía trước, khoảng cách giữa hắn và Jimin dần thu hẹp.

Một tay hắn đút vào túi áo, tay còn lại khẽ nâng lên, ra hiệu cho người của hắn đang nấp trong bóng tối.

Ngay khi Jimin vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ, một chiếc xe tải đột ngột dừng lại trước lối ra.

Cùng lúc đó, hai gã đàn ông bước ra từ phía sau, chặn lấy đường lui của cậu.

Jimin chưa kịp phản ứng thì một cánh tay rắn chắc đã vòng ra phía sau, một tấm khăn thấm đẫm mùi thuốc mê bịt chặt lên mũi cậu.

Mọi thứ mờ dần…

Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng cậu, cậu nghe thấy một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như gió đông:

“Ngủ ngon, thiên thần nhỏ.”

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Jimin cố vùng vẫy, nhưng sức lực dần bị rút cạn.

Cậu cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy eo mình, hơi thở ai đó phả nhẹ bên tai.

Không…

Cậu không muốn…

Nhưng cơ thể cậu đã không còn nghe lời.

Hơi thở yếu dần, mí mắt nặng trĩu, cho đến khi Jimin hoàn toàn chìm vào hư vô.

---

Cơn đau âm ỉ trên thái dương khiến Jimin khẽ rên rỉ.

Cậu cố cử động, nhưng nhận ra hai tay mình đã bị trói chặt ra sau ghế.

Một sợi dây cứng quấn chặt quanh cổ tay, ma sát vào làn da mỏng manh, mang đến cảm giác nóng rát.

Hơi thở dồn dập, lồng ngực siết chặt bởi sự hoảng loạn.

Đây là đâu?

Cậu bị bắt cóc sao?

Jimin nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh.

Mùi hương của gỗ và khói thuốc xộc vào mũi cậu, không khí xung quanh tĩnh lặng đến mức cậu có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của chính mình.

Không có ai sao?

Không… có ai đó.

Jimin cảm nhận được một sự hiện diện, một ánh mắt lạnh lẽo đang quan sát cậu.

“Hộc… ai đó…?”

Giọng cậu khàn đặc, vì hoảng sợ mà trở nên run rẩy.

Không có tiếng trả lời ngay lập tức.

Chỉ có tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên sàn gỗ.

Từng bước… từng bước một.

Người đó đến gần.

Một bàn tay thô ráp chạm vào cằm Jimin, nâng nhẹ khuôn mặt cậu lên.

“Cuối cùng cũng tỉnh.”

Giọng nói trầm thấp, lười biếng nhưng lại mang theo sự nguy hiểm chết chóc.

Jimin cảm nhận được hơi thở của đối phương rất gần, gần đến mức khiến sống lưng cậu lạnh buốt.

“Ai… ai đó?”

Cậu run rẩy hỏi.

Kẻ đó không trả lời ngay.

Ngón tay hắn lướt nhẹ qua gò má cậu, chậm rãi như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

“Ta là chủ nhân mới của em.”

Jimin rùng mình.

Không… cậu không muốn nghe điều này.

Cậu không muốn bị giam cầm.

Không muốn…

“Thả tôi ra!”

Jimin giãy giụa, nhưng chỉ đổi lại sự siết chặt của sợi dây trói.

Một tiếng cười nhẹ vang lên.

Yoongi nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của cậu, đôi mắt hắn ánh lên sự thích thú khi thấy Jimin cố gắng chống cự.

“Em không có quyền lựa chọn.”

Một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ cậu, siết nhẹ, buộc Jimin phải ngẩng đầu lên.

“Em thuộc về ta.”

Giọng nói ấy không mang theo tình cảm, chỉ có sự chiếm hữu tuyệt đối.

Jimin cảm thấy như mình đang rơi xuống vực sâu không đáy.

Không có lối thoát…

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Jimin cố vùng vẫy, nhưng sức lực dần bị rút cạn.

Cậu cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy eo mình, hơi thở ai đó phả nhẹ bên tai.

Không…

Cậu không muốn…

Nhưng cơ thể cậu đã không còn nghe lời.

Hơi thở yếu dần, mí mắt nặng trĩu, cho đến khi Jimin hoàn toàn chìm vào hư vô.

---

Cơn đau âm ỉ trên thái dương khiến Jimin khẽ rên rỉ.

Cậu cố cử động, nhưng nhận ra hai tay mình đã bị trói chặt ra sau ghế.

Một sợi dây cứng quấn chặt quanh cổ tay, ma sát vào làn da mỏng manh, mang đến cảm giác nóng rát.

Hơi thở dồn dập, lồng ngực siết chặt bởi sự hoảng loạn.

Đây là đâu?

Cậu bị bắt cóc sao?

Jimin nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh.

Mùi hương của gỗ và khói thuốc xộc vào mũi cậu, không khí xung quanh tĩnh lặng đến mức cậu có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của chính mình.

Không có ai sao?

Không… có ai đó.

Jimin cảm nhận được một sự hiện diện, một ánh mắt lạnh lẽo đang quan sát cậu.

“Hộc… ai đó…?”

Giọng cậu khàn đặc, vì hoảng sợ mà trở nên run rẩy.

Không có tiếng trả lời ngay lập tức.

Chỉ có tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên sàn gỗ.

Từng bước… từng bước một.

Người đó đến gần.

Một bàn tay thô ráp chạm vào cằm Jimin, nâng nhẹ khuôn mặt cậu

Jimin thở dốc, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Cổ họng bị siết chặt khiến cậu khó nhọc nuốt xuống, từng hơi thở ngắt quãng mang theo sự tuyệt vọng.

“Thả… tôi…”

Yoongi nghiêng đầu, ngón tay chậm rãi vuốt ve làn da mỏng manh nơi cổ cậu.

“Em có biết…”

Hắn cất giọng, trầm thấp và nguy hiểm.

“Những kẻ chống đối ta thường có kết cục thế nào không?”

Hơi thở Jimin cứng lại.

“Tôi… tôi không làm gì anh…”

Cậu cố gắng nói, giọng run rẩy.

Yoongi khẽ cười, một âm thanh trầm thấp đầy mỉa mai.

Hắn buông cổ Jimin ra, nhưng tay lại trượt xuống bờ vai gầy guộc của cậu, siết nhẹ.

“Không làm gì ta?”

Hắn lặp lại, ánh mắt sắc bén như dao.

“Chỉ cần em tồn tại, đã là một vấn đề rồi.”

Jimin rùng mình.

Cậu không hiểu.

Vì sao người đàn ông này lại nhắm vào cậu?

Vì sao cậu lại bị bắt đến đây?

“Anh… anh là ai?”

Cậu hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Yoongi im lặng vài giây, rồi cúi người xuống, ghé sát bên tai cậu.

“Hãy nhớ lấy tên ta, Park Jimin.”

Hơi thở nóng rực phả lên làn da nhạy cảm.

“Min Yoongi.”

Jimin mở to mắt, toàn thân cứng đờ.

Cậu đã nghe qua cái tên này.

Ai mà không biết đến Min Yoongi—ông trùm ngầm của thế giới tội phạm, kẻ mà không ai dám động vào, một con quỷ đội lốt người.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Jimin.

“Không thể nào…”

Cậu lẩm bẩm, gần như không dám tin.

“Bây giờ thì tin rồi chứ?”

Yoongi nhếch môi.

“Ta là người duy nhất có thể quyết định số phận của em từ giờ trở đi.”

“Không…

Tôi không thể ở đây…

Xin anh—”

Một ngón tay đặt lên môi cậu, ngăn cậu nói tiếp.

“Suỵt.”

Jimin cắn chặt môi, nước mắt rưng rưng trong đôi mắt vô hồn.

Hắn không cần nhìn cũng biết cậu đang tuyệt vọng đến mức nào.

Nhưng chính điều đó mới làm hắn hứng thú.

Yoongi đứng thẳng dậy, bước về phía cửa.

“Hãy quen với nơi này đi, Jimin.”

Hắn nói trước khi rời đi, giọng nhẹ bẫng như đang đưa ra một lời khuyên.

“Vì em sẽ không bao giờ rời khỏi đây.”

Cánh cửa đóng sập lại.

Bóng tối nuốt chửng Jimin một lần nữa.

Tiếng bước chân xa dần, để lại Jimin một mình trong căn phòng lạnh lẽo.

Cậu cắn chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng toàn thân không ngừng run rẩy.

Sự thật này quá tàn nhẫn.

Cậu đã bị bắt cóc, bị giam cầm bởi một kẻ nguy hiểm mà cậu thậm chí còn không thể nhìn thấy.

“Không… không thể nào…”

Jimin giật mạnh cổ tay, nhưng sợi dây thừng thô ráp chỉ càng siết chặt hơn, cắt sâu vào da thịt cậu.

Hít sâu.

Bình tĩnh.

Cậu cần tìm cách thoát ra.

Jimin nghiêng đầu, lắng nghe âm thanh xung quanh.

Căn phòng rộng lớn nhưng im ắng đến mức chỉ có tiếng tim đập của chính cậu.

Không có ai khác.

Cậu thử nhấc chân, nhưng nhận ra mắt cá chân cũng bị trói.

Chết tiệt…

Jimin nghiến răng, cố giữ bản thân không hoảng loạn.

Nhưng hơi thở cậu ngày càng gấp gáp, lồng ngực như bị ép chặt lại.

Không khí…

Cậu cảm thấy nghẹt thở.

Không, đây không phải lần đầu tiên.

Cơn hoảng loạn.

Nó lại quay trở lại.

Hơi thở đứt quãng, Jimin cố hít vào nhưng không thể.

Mồ hôi lạnh túa ra, ngón tay cậu run rẩy đến mức không thể điều khiển.

Không…

đừng…

Không phải ở đây…

Không phải lúc này…

Cậu cần thoát khỏi nơi này.

Cậu không thể ở lại đây!

Jimin cắn mạnh vào môi đến bật máu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Cậu nghiêng đầu, cố tìm kiếm một âm thanh, một tia hy vọng, bất cứ điều gì…

Nhưng tất cả chỉ là một màu đen vô tận.

Bóng tối bao trùm lấy cậu, siết chặt cậu, như một con quái vật tham lam nuốt chửng lấy con mồi.

Jimin co rúm người lại, từng hơi thở trở nên yếu ớt.

Cậu không muốn ở đây…

Ai đó… cứu cậu…

Nhưng không có ai cả.

Không ai đến.

Không ai có thể cứu cậu khỏi ác quỷ mang tên Min Yoongi.
 
Back
Top Bottom