Trời đêm tĩnh mịch bao trùm ngôi trường đại học Y SCF, ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua những hàng cây già nua trong sân trường.
Bóng tối trong căn phòng nhỏ loang lổ ánh đèn bàn mờ nhạt.
Mùi ẩm mốc.
Tường gạch lạnh ngắt.
Bàn tay lạ lẫm quét nhẹ qua đống giấy tờ cũ kỹ đã ngả màu.
Tiếng lật giấy sột soạt giữa căn phòng cũ kỹ vang lên, hòa cùng nhịp thở gấp gáp.
Một bóng người mờ nhạt đang lục lọi trong đống tài liệu phủ bụi, ánh đèn pin nhỏ hắt lên từng dòng chữ ố vàng.
Một người nào đó– đang âm thầm tìm kiếm.
Những bức ảnh cũ, biên bản giám định, và... một bản phác họa hiện trường từng bị lãng quên.
Hắn đang tìm kiếm gì đó.
Một hồ sơ.
Một sự thật.
Một ký ức bị lãng quên trong vụ án treo cổ đầy uẩn khúc những năm trước...
Những bức ảnh cũ, một đoạn ghi chú từ bản giám định, và cuối cùng – tờ giấy xét nghiệm pháp y mờ nhòe, bên cạnh tên người con gái từng được gọi là ánh sáng.
Hơi thở trở nên nặng nề.
Ánh mắt người đó nhìn chăm chăm vào tấm hình của cô gái trẻ - đôi mắt cô như biết nói, như vẫn đang cười với thế giới này.
Chỉ là ánh mắt ấy, nụ cười ấy sẽ chẳng bao giờ được tái hiện nữa.
____________
Một buổi sáng sớm, khuôn viên Đại học Y SCF tấp nập tiếng nói cười của sinh viên.
Ánh nắng nhè nhẹ len qua những tán cây, rọi xuống sân trường khiến mọi vật như được dát vàng.
Tiếng chuông trường vang lên giữa buổi sáng rôm rả của khuôn viên trường.
Những sinh viên mặc áo blouse trắng cười đùa, tay xách cặp hồ sơ đi qua cổng chính.
Trong phòng bảo vệ gần đó, một người đàn ông hơn hai lăm đang ngồi nghiêng người trên ghế, mắt chăm chú vào màn hình điện thoại, thứ ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên gương mặt điềm tĩnh.
Lộ Vũ, một bảo vệ ở trường Đại học Y SCF, nhưng ít ai biết rằng anh từng là sinh viên xuất sắc ngành y, được săn đón bởi nhiều trung tâm nghiên cứu danh giá.
Nhưng anh từ chối tất cả, quay về nơi khởi đầu, làm bảo vệ ở ngôi trường cũ, nơi chôn giấu một phần ký ức không bao giờ ngủ yên.
Không ai hiểu vì sao một tài năng như anh lại từ chối hàng loạt lời mời nghiên cứu danh giá hay cả học bỗng thạc sĩ để trở về nơi này.
Không ai cả, trừ anh.
Một tiếng gọi vang lên từ phía ngoài.
– Anh Lộ Vũ, ra đây xem cái này coi! – Một bảo vệ khác la lớn.
Lộ Vũ bước ra, ánh mắt vẫn điềm nhiên.
Khi đến hiện trường, xác con chó nằm nghiêng dưới gốc cây hoa sứ, nửa người cắm sâu trong bụi cỏ.
Lưỡi thè ra, mắt trợn, chân sau co giật cứng đờ.
Thứ khiến người ta rợn người là phần bụng con vật bị phình to dị dạng, như chứa thứ gì bên trong.
Không có máu.
Không dấu hiệu của vết cắn hay vết thương bên ngoài.
Cỏ xung quanh vẫn còn nguyên vẹn.
Linh cảm nghề nghiệp của anh trỗi dậy.
Tại phòng xử lý, anh đặt bao xuống bàn kim loại lạnh, rút dao mổ trong túi ra.
Một động tác quen tay, dù đã lâu không dùng.
Cắt dọc theo bụng dưới – đường cắt thẳng và chính xác như trong phòng mổ.
Tiếng lách tách nhẹ vang lên khi dao rạch qua lớp da căng mọng.
Một làn hơi lạnh tràn ra.
Rồi...
**Bên trong là mô thịt màu nâu sẫm – có vết dao cắt gọn, thớ thịt đều, phần mỡ phân bố theo lớp… rõ ràng không phải của chó.**
Trần Hạo dùng kẹp nâng một phần mô lên.
Da người!!
Dưới lớp da còn dính lông măng.
Mạch máu bị cắt ngang gọn gàng, không có dấu hiệu bị giằng xé.
Anh đứng lên, gọi điện.
– Báo cảnh sát đi.
Chuyện này lớn rồi.
...
Ngay sau đó, cảnh sát có mặt.
Một khu vực được phong tỏa.
Mọi người bắt đầu đồn đoán.
Lộ Vũ, người phát hiện thi thể, bị gọi vào thẩm vấn sơ bộ.
– Ai là người phát hiện đầu tiên? – viên cảnh sát hỏi.
– Tôi – Lộ Vũ đáp ngắn gọn.
– Dựa vào đâu mà cậu khẳng định đây là thịt người?
– Mạch máu, kết cấu mô, màu sắc.
Những điều này chỉ xuất hiện ở mô người.
Không phải động vật thông thường. – Huy đáp ngắn gọn.
Một phút im lặng.
– Cậu ấy từng là sinh viên Y khoa ở đây – hiệu trưởng bước vào. – Rất giỏi.
Nhưng... không rõ vì lý do gì lại từ chối tất cả lời mời danh tiếng trong và ngoài nước để quay lại đây làm bảo vệ.
Viên cảnh sát gật đầu chậm rãi, ánh mắt giờ đã bớt nghi ngờ.
Sau quá trình xét nghiệm và khám nghiệm tử thi, họ xác định mô người được cấy ghép vào bụng con chó là **phần thân của một người đã chết khoảng 2–3 ngày trước**.
DNA trong phần mô trùng khớp với **Hạo Minh**, một cựu sinh viên từng học ở ngôi trường này – cùng khóa với Lộ Vũ.
Cái chết này không thể là ngẫu nhiên.
Khi truy ngược hồ sơ, cái tên **Hạo Minh** xuất hiện trong một vụ án năm xưa: **nữ sinh Tô Lạc Yên tự tử tại khu ký túc xá bỏ hoang.** Hạo Minh từng bị gọi lên thẩm vấn vì nghi có liên quan đến cái chết – do phát hiện tin nhắn nặc danh đe dọa trong điện thoại cô gái, và một đoạn ghi âm mập mờ có giọng nam giống Hạo Minh.
Tuy nhiên, do thiếu bằng chứng trực tiếp, và nhất là vì gia đình Hạo Minh có ảnh hưởng lớn trong giới tài chính – vụ án được kết luận là *tự tử do trầm cảm*, và hắn được tuyên bố trắng án
**Vụ việc lắng xuống, hồ sơ bị lưu trữ – không ai nhắc tới nữa.**
Bây giờ, Hạo Minh đã chết.
Bị phân xác.
Một phần thi thể nhét trong bụng chó.
Người đầu tiên bị nghi ngờ là "bà Nguyệt" – mẹ ruột của nữ sinh đã tự tử năm xưa.
– Chắc có người muốn trả thù – một viên điều tra trẻ khẽ nói khi nhìn hồ sơ. – Mẹ cô nữ sinh năm xưa... bà Nguyệt, từng phản đối phán quyết trắng án, từng lên truyền hình, từng đòi lại công bằng cho con gái bà.
Ngay lập tức, bà Nguyệt bị triệu tập.
Hai cảnh sát ngồi đối diện bà Nguyệt, giọng đều đều hỏi
– Bà Nguyệt, bà có biết chuyện cậu Hạo Minh đã chết?
– Hiện tại chúng tôi đang nghi ngờ bà có liên quan tới vụ án.
Mong bà hợp tác điều tra.
Bà run rẩy, ánh mắt sưng đỏ:
–Nếu tôi làm được, tôi đã làm từ lâu rồi.
Nhưng tôi chỉ là một người mẹ đã mất đi đứa con gái của mình, chứ không phải sát nhân.
– Cậu ta từng phá hủy cả gia đình tôi… nhưng tôi không giết người.
Nhưng sau nhiều giờ thẩm vấn, cảnh sát vẫn không thể buộc tội vì không có chứng cứ trực tiếp.
Mọi thứ rơi vào bế tắc.
Tuy nhiên, bố mẹ nạn nhân Hạo Minh thì làm ầm lên, đòi bắt bà Nguyệt bằng mọi giá, khăng khăng tin rằng bà đã trả thù.
_________
Tối hôm đó, Lộ Vũ ngồi trên chiếc ghế đơn giản trong phòng trực.
Ánh đèn bàn vàng nhạt hắt lên trần nhà, tay vân vê tấm ảnh cũ đã nhàu.
Những hình ảnh ghép nối lướt qua đầu như đoạn phim tua ngược.
Bỗng anh ngồi dậy, gõ vài từ vào điện thoại, đôi môi mím chặt.
----------------