Khác Giấc mộng truyền thuyết

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,000
Điểm tương tác
0
Điểm
0
78710519-256-k104603.jpg

Giấc Mộng Truyền Thuyết
Tác giả: NatalieNguyn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Hai người giống nhau mắc một sai lầm giống
Người ra đi quay về chốn quê cũ
Những sức mạnh tự nhiên lạc lối lại trở thành anh hùng
Sinh tàn, đẫm máu huyết thống bùng nổ
Hậu dụê ánh sáng...

"
Lời tiên tri cổ xưa sau bao nhiêu thế kỷ đã được phát hiện bởi đôi vợ chồng nhà khảo cổ.

Thế nhưng chẳng biết vì lý do gì, họ đã chôn giấu câu tiên tri sau cùng với thế giới phép thuật.

Nó là gì?

Nó đang ám chỉ đến ai trong hàng vạn người đang hiện hữu.

Đó còn là một ẩn số.

Chỉ biết rằng, không còn bao xa, thế giới sẽ chẳng có thể sống trong yên bình.

Đại họa ngàn năm một lần nữa lại nổi dậy và đổ ập vào.

Thật mạnh mẽ.

Thật dữ tợn.
p/s: Truyện viễn tưởng đầu tiên của Na, mong mọi người góp ý để chỉnh sửa



tiểuthuyết​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ( Đn KnY ) Giắc Mộng Tử Đằng
  • [Identity V ] Chỉ là giấc mơ ?
  • [Giác Chủy-Vũ Chủy][ExB] Bông Hoa Độc Của Ta
  • [ Honkai Star Rail x Reader ] Em Đến Từ Một Giấc Mơ...
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chẩm thạch miên (Gối đầu lên đá say giấc nồng)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giấc Mộng Truyền Thuyết
    VĂN ÁN


    "Hai người giống nhau mắc một sai lầm giống

    Người ra đi quay về chốn quê cũ

    Những sức mạnh tự nhiên lạc lối lại trở thành anh hùng

    Sinh tàn, đẫm máu huyết thống bùng nổ

    Hậu dụê ánh sáng...

    "

    Lời tiên tri cổ xưa sau bao nhiêu thế kỷ đã được phát hiện bởi đôi vợ chồng nhà khảo cổ.

    Thế nhưng chẳng biết vì lý do gì, họ đã chôn giấu câu tiên tri sau cùng với thế giới phép thuật.

    Nó là gì?

    Nó đang ám chỉ đến ai trong hàng vạn người đang hiện hữu.

    Đó còn là một ẩn số.

    Chỉ biết rằng, không còn bao xa, thế giới sẽ chẳng có thể sống trong yên bình.

    Đại họa ngàn năm một lần nữa lại nổi dậy và đổ ập vào.

    Thật mạnh mẽ.

    Thật dữ tợn.
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 1☆: Kế hoạch bỏ trốn


    * Trường ba sao quốc gia Mặt Trời, tại lớp A cấp độ 11

    - Các em chú ý này!

    Tiếng cô giáo môn sinh học đanh thép cất lên khiến cả lớp im bặt, chẳng còn một tiếng nói hay cười đùa gì cả.

    Tất cả đều đang ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn.

    Nhìn quanh lớp một lượt, thấy đã yên ổn, cô liền thở phào và nở một nụ cười tươi:

    - Tiết học ngày hôm nay, cô sẽ dặn các em một vài điều cần thiết để...

    - Dặn gì vậy cô?

    Để làm gì cô?

    Chẳng kịp nói hết câu, lớp học đã bắt đầu nhao nhao lên chẳng khác gì cái chợ trời.

    Đau đầu không chứ!

    Đúng là "nhất quỷ,nhì ma, thứ ba học trò".

    Cứ hễ đểnh đoảng một chút là chúng nó thừa cơ làm loạn hết cả lên.

    Thế mà đấy lại là lớp tập hợp những học sinh ưu tú của khối.

    Toàn những gương mặt nổi trội hội tụ về đây.

    Nghe bảo "trai xinh gái đẹp" cũng nhiều.

    Nhưng không vì thế mà bớt khắt khe hơn so với lớp khác được.

    Thở dài ngao ngán, cô hít một hơi thật sâu lấy bình tĩnh và rồi "Rầm".

    Cả lớp giật thót tim.

    Không gian im lặng lại tràn về như nó vốn phải vậy.

    - Tiết sau, chúng ta sẽ đến khu rừng nguyên sinh quốc gia để thực hành bài sinh học hôm trước - Cô tiếp tục nói - Các em tuyệt đối không được tự ý một mình vào sâu trong rừng.

    Và hãy nhớ, khi gặp phải lâu đài hắc ám phải bỏ chạy ngay.

    Tất cả chúng ta đều biết rõ câu chuyện truyền thuyết lâu đời mà, đúng không?

    Giọng cô giáo bỗng nhỏ dần, dường như chỉ nhỉnh hơn lời thì thầm một chút.

    Ngay khi cô dứt lời, một luồng khí lạnh chẳng biết từ đâu xuất hiện khiến ai bỗng chốc cũng rùng mình.

    Thật đáng sợ !

    Ở thế giới phép thuật này làm gì có người nào mà không biết truyền thuyết kia.

    Nó như cơn ác mộng đeo bám tất cả mọi người ngay từ khi còn bé xíu.

    Mọi người kể rằng, hồi lâu lắm rồi, khi thế giới phép thuật vẫn còn nguyên sơ, khi con người ở đây vẫn còn "ăn lông ở lỗ", có một con quái vật tên Bella đã tự xưng là nữ vương.

    Ả là sự kết tinh trong một lần lầm lỡ giữa thần Ánh Sáng và loài người.

    Đó là một nữ hoàng độc ác.

    Ả xem tất cả mọi sinh vật là thức ăn, loài người là nô lệ và thú mua vui của ả.

    Để chuộc tội cũng như để cứu thế giới, thần Ánh Sáng cùng bốn vị thần còn lại gồm: thần Nước, thần Thiên Nhiên, thần Lửa, thần Đất hợp sức lại tiêu diệt ác ma.

    Nhưng niệm tình ruột thịt, vị thần Ánh Sáng chỉ ếm bùa để mụ ta ngủ yên nơi lâu đài của mụ, nhốt mụ trong bóng tối mãi mãi.

    Lời nguyền ấy chỉ được hóa giải khi có người nào đó nhỏ chính giọt máu của họ lên quan tài của mụ.

    Những tên lâu la của ả trong phút chốc sẽ trở thành những tên giết người máu lạnh vì bị tước mất lý trí và xúc cảm.

    Còn về phần các vị thần, sau khi kìm hãm Bella, thần Ánh Sáng còn tạo ra một thế giới song song- Trái Đất nhằm làm nơi trú ẩn phòng bất trắc cho người dân phép thuật sau này.

    Tuy nhiên người dân ở Trái Đất không hề được ban khả năng sử dụng phép thuật vì Người không muốn nhìn thấy thảm cảnh kia một lần nữa.

    Không chỉ vậy, các thần đã hy sinh sự bất tử cũng như tính mạng của mình để khôi phục lại thế giới phép thuật.

    Sức mạnh của họ thoát ra khỏi thân thể và bắt đầu hành trình tìm kiếm những hậu duệ tiềm năng.

    - Sau đây là những thứ các con chuẩn bị...

    Tiếng cô giáo lại cất lên, kéo mọi người ra khỏi giấc mộng mị về hiện tại.

    Và cô bắt đầu luyên thuyên dai dẳng về danh sách những hành động cô cho là an toàn của mình.

    Thật mệt mỏi.

    Đó là một danh sách dài lê thê tưởng chừng như không có điểm kết thúc.

    Những điều ấy tụi nó đều thuộc nằm lòng cả rồi vì chuyến đi thực tế nào chả được dặn dò.

    Thế nên đứa nào đứa nấy đều gật gù, mắt lim dim như muốn ngủ gật đến nơi.

    Nhưng dưới cuối lớp lại có một cậu học sinh đang mỉm cười một mình với vẻ thích thú.

    Đó là Mạc Trọng Thanh, một tên học sinh quậy phá có tiếng ở trường.

    Dường như cậu ta đang suy tính điều gì đó.

    Quay sang cậu em sinh đôi của mình, cậu nói với giọng đầy phấn khích

    - Trọng Thiên này!

    Lát nữa tụi mình tách đoàn đi tìm thử lâu đài cổ không?

    Anh muốn biết nó trông ra sao quá!

    Câu nói của Thanh khiến Trọng Thiên đang úp mặt xuống bàn ngủ cũng phải bừng tỉnh.

    Cậu nhìn anh trai với vẻ bực bội, một phần vì bị phá giấc ngủ, một phần là vì:

    - Anh thôi xúi dại nữa đi.

    Anh không nhớ lần trước cũng vì cái trò đó của anh mà tụi mình phải làm lao động công ích một tuần à.

    Thật kinh khủng!

    Nhớ lại khoảng thời gian khổ hạch đó mà Thiên khẽ rùng mình.

    Quét lớp, lau bảng còn đỡ, tụi cậu còn bị bắt dọn cả nhà vệ sinh.

    Lần đó khiến cậu chẳng bao giờ dám đụng vào món cà ri nữa.

    Mà nhằm ngay đó là món cậu thích mới khổ chứ.

    - Hay nói đại là do em nhát gan không dám đi

    Trọng Thanh bắt đầu dùng chiêu khích tướng.

    Cậu thừa biết tính Trọng Thiên bao giờ cũng nóng nảy, bồng bột.

    Chỉ cần nói khích một chút là Thiên nổi nóng ngay.

    Và y như rằng, trước lời chế nhạo của Trọng Thanh, mặt cậu em trai đỏ phừng phừng vì giận.

    Quên luôn cô vẫn còn đang luyên thuyên trên bục giảng, cậu lớn giọng với anh mình như ở chốn không người:

    - Chấp nhận chứ.

    Em không ngán đâu

    Cả lớp ngạc nhiên quay sang nhìn hai anh em sinh đôi.

    Dường như nhớ đến lần bỏ trốn kì trước, cô giáo liền nghiêm mặt, lăm le đe dọa:

    - Hai em đừng có mà tơ tưởng đến việc tẩu thoát lần nữa.

    Để cô bắt được thì từ nay về sau, hai em đừng hòng được tham gia một chuyến đi thực tế nào nữa.

    Không chỉ vậy, hình phạt sẽ gấp ba.

    Nghe rõ chưa?

    Hai anh em liền gật gù cái đầu ra vẻ đã hiểu.

    Nhưng sự thật lời đe dọa kia của cô giáo chẳng khác gì làn gió bay.

    Đơn giản tụi cậu đều có chung một điểm- cứng đầu.

    Hễ đã quyết định chuyện gì thì có trời cũng chẳng thể thay đổi.

    Ngay phía sau, Hoàng Quân đang ngồi cười khúc khích.

    Anh chàng từ nãy đến giờ đã nghe hết cuộc đối thoại giữa cả hai.

    Và trong phút ngẫu hứng, cậu rất muốn tham gia cùng.

    Nhưng chẳng lẽ cậu lại tự thân một mình đi mở lời?

    Mới nghĩ đến thôi cậu đã thấy ngượng ngùng.

    Thế nên Quân liền quay sang thằng bạn cùng bàn, cũng là người bạn thân chí cốt nối khố của cậu, rụt rè kéo nhẹ áo gọi.

    Một giây...Hai giây...Ba giây trôi qua.

    Chẳng có động tĩnh gì.

    Tuấn Vũ cứ ngồi lì ra đấy, không thèm trả lời.

    Hắn chống tay lên cằm, đưa đôi mắt nâu nhìn xa xăm ngoài cửa sổ.

    Hắn như thế thử hỏi các học sinh nữ trong trường sao không mê hắn như điếu đổ cho được.

    Họ bảo hắn là hình mẫu nam chính lý tưởng của ngôn tình khi khuôn mặt điển trai kia luôn mang nét lạnh lùng.

    Nhưng Hoàng Quân hiểu, đó chỉ là do mọi người lầm tưởng.

    Thật sự thì hắn không hề lạnh lùng, chỉ là... trong hắn lúc nào cũng mang một nỗi buồn mà thôi.

    Chứ hắn cũng đểu cáng ra trò.

    Cậu là nhân chứng sống khi luôn bị hắn châm chọc đến phát điên lên đây.

    Bị làm lơ, cậu tức tối nhéo hắn đau điếng

    - Có chuyện gì?

    Hắn quay sang nhìn cậu với đôi lông mày rậm khẽ nhíu ra chiều đôi chút khó chịu.

    Quân nuốt khan.

    Khuôn mặt ấy của hắn khiến cậu rụt rè hẳn ra:

    - Tao... tao... tính hỏi mày có muốn cùng cùng hai đứa sinh đôi kia đi tìm lâu đài cổ không thôi

    - Không thích

    Chẳng cần suy nghĩ, hắn liền trả lời ngay tức khắc.

    Hắn có bao giờ hứng thú với mấy trò quậy phá này đâu, huống chi là tham gia.

    Hoàng Quân thừa biết trước câu trả lời của hắn.

    Nhưng sức quyến rũ của lâu đài cổ kia lại quá lớn.

    Thế nên cậu quyết tâm mè nheo nài nỉ hắn cho bằng được.

    - Thôi mà Vũ, đi với tao cho vui.

    Không lẽ mày nỡ để tao một mình đi xin hai anh em sinh đôi à?

    Ngại mất...

    - Kệ mày

    - Vũ...

    Tao biết mày tốt bụng lắm.

    Mày sẽ không bỏ rơi tao đâu mà nhỉ?

    - Đi thì đi.

    Mè nheo mãi

    Hắn lắc đầu ngao ngán, chịu thua trước sự nhõng nhẽo của thằng bạn.

    Ai biểu cậu là bạn thân của hắn chứ.

    Không đồng ý thì có lẽ cậu sẽ hậm hực với hắn suốt ngày hôm nay mất.

    "Reng..."

    Ngay khi tiếng chuông báo hiệu hết tiếng vang lên, Quân liền kéo hai anh em sinh đôi lại thì thầm:

    - Cho tao với Vũ tham gia với

    - Gì đây?

    Hai học sinh gương mẫu tiêu biểu của khối mà cũng có hứng thú à?

    Hay muốn mách lẻo...

    Trọng Thiên nhướn mày khó hiểu trước lời đề nghị bất ngờ của Hoàng Quân.

    Đáp lại cậu chỉ cười tươi tinh nghịch và một cái nháy mắt

    - Nếu bị phát hiện, tụi này tự gánh trách nhiệm, được không?

    - Sao cũng được.

    Thích thì đi chung

    Trọng Thanh bắt đầu cáu tiết trước sự rắc rối của Hoàng Quân và cậu em.

    Thế nên cậu lên tiếng quyết định, cốt là để sớm kết thúc cuộc bàn bạc này.

    Tuấn Vũ cũng chả khá khẩm gì hơn.

    Đối với hắn chuyến đi này chẳng khác gì một sự phiền phức.

    Nếu không vì Quân thì có cho vàng dụ dỗ cũng đừng hòng mong hắn tham gia

    - Ra ngoài nhanh đi.

    Cô nghi ngờ thì mệt cả đám

    Nói rồi hắn liền bỏ ra ngoài trước.

    Trọng Thanh, Trọng Thiên, Hoàng Quân cũng lần lượt nối gót hòa vào đám học sinh cùng lớp.

    Lớp 11A nhanh chóng leo lên chiếc thảm bay cỡ khủng đậu sẵn ngoài cổng trường.

    Chiếc thảm bắt đầu bay lên và thẳng tiến đến khu rừng nguyên sinh.
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 2☆: Lâu đài cổ


    - Nào các em xếp hàng ngay ngắn để cô điểm danh!

    Cô giáo cố hết sức hét lớn, hối thúc học trò đang xôn xao, nhốn nháo vào trật tự ngay khi thảm bay vừa tiếp đất nơi bìa rừng.

    Rừng nguyên sinh âm u, rộng lớn và sâu thẳm khiến giọng cô vốn đã lớn nay còn lớn hơn vì vang vọng.

    Và rồi trong phút chốc, tiếng vang ấy đột ngột im bặt như bị bóng tối của khu rừng nuốt chửng lấy.

    Dẫu mọi cảnh vật diễn ra xung quanh, tất cả đều đang báo động sự nguy hiểm khôn cùng nhưng hai anh em sinh đôi, Quân và Vũ đều chẳng thèm bận lòng quan tâm.

    Dường như chúng chỉ càng làm bọn họ thêm hưng phấn, háo hức vì tò mò muốn khám phá.

    Cả bọn quyết định lùi về sau chót để dễ bề hành động khi có thời cơ.

    Đưa mắt lăm le, dáo dác nhìn tình hình, ngay khi cô giáo sơ ý, chẳng ai bảo ai lời nào, bốn anh chàng liền nhanh chân lẻn mất.

    Họ chạy thục mạng, cứ cắm đầu mà chạy, chỉ mong cô không phát hiện mà tìm người túm cổ.

    Thoát được khu vực bị kiểm soát, cả đám thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu quan sát xung quanh.

    "Quác...

    Quác" Tiếng chim quạ từ đâu cất lên, bay xẹt ngang khiến cả đám giật mình.

    Vừa quay đầu đã chẳng thấy chú chim đâu dù một giây trước đó còn nhác thấy bóng dáng.

    Dường như nó đã bị rừng cây rậm rạp kia che phủ mất.

    Những hàng cây đại cổ thụ đứng san sát, chen chúc nhau.

    Chúng cố vươn tán lá, tranh nhau nuốt trọn từng tia nắng mặt trời, dẫu là một tia nhỏ nhoi, yếu ớt cũng không thể trốn thoát.

    Thế nên dẫu là ban ngày nhưng cả đám nhận ra, ngày hay đêm thì trong khu rừng nguyên sinh này cũng chẳng thể phân biệt được.

    Không gian u tối, ẩm ướt đã bao trùm lên tất cả.

    Bốn anh chàng vẫn tiếp tục bước đi không ngại ngần, không run sợ mặc cho con đường phía trước cứ hun hút và ngày một tăm tối.

    Tiếng hú lại vang lên nơi đâu đó trong rừng.

    Có lẽ là tiếng hú của một con chó sói hay có khi là cả một bầy.

    - Có lẽ tụi mình không tìm thấy đâu, đến giờ phải về rồi.

    Để nhà trường phái người tìm kiếm thì mệt lắm!

    - Hoàng Quân lên tiếng khi đã hai giờ đồng hồ trôi qua

    - Phải đó anh hai.

    Mình về thôi!

    Trọng Thiên tán thành.

    Trong giọng nói hiện rõ sự thất vọng.

    Ngay khi cả đám quyết định quay gót ra về thì lâu đài cổ bỗng xuất hiện thấp thoáng.

    - Nhìn kìa.

    Hình như là nó

    Trọng Thanh kêu lên và tức tốc chạy về phía lâu đài.

    Cả đám cũng nhanh chóng chạy theo sau.

    Hình ảnh lâu đài ngày càng rõ ràng và nằm sừng sững trước mặt họ.

    Lâu đài khoác trên mình tấm vải đen kịt, cũ kĩ, loang lổ những đám rong rêu nhớp nhúa.

    Mọi cửa kính của tòa nhà đều vỡ tan.

    Chẳng một dấu hiệu gì thể hiện sự huy hoàng một thời của một nữ hoàng tàn bạo.

    Hay họa chăng ngay từ thời xa xưa, khi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn đã có bầu không khí ảm đạm đến đáng sợ này.

    Tim cả bọn bỗng chốc bóp nghẹn lại bởi một sức mạnh vô hình nào đó.

    -Tụi mình có phải là người đầu tiên phát hiện ra nó không?

    - Hoàng Quân không giấu khỏi vẻ phấn khích trong giọng nói

    -Cứ tưởng chỉ là chuyện hù doạ của người lớn.

    Ra là...

    Tuấn Vũ nhún vai ngắm nghía kỹ càng toà lâu đài.

    Hắn gật gù ghi nhận chuyến đi này cũng không quá đỗi vớ vẩn

    -Nếu vậy thì đi theo làm gì - Trọng Thanh đột nhiên gắt lên như chạm vào lòng tôn sùng vô hình nào đó của cậu - Tao đã luôn biết lâu đài này tồn tại.

    Nó thật sự tồn tại.

    -Nếu đã thấy được rồi thì về thôi.

    Nấn ná nữa bị phạt là cái chắc

    Tuấn Vũ dường như không quan tâm lắm lời gay gắt của Trọng Thanh.

    Hắn nhìn đồng hồ, khẽ cau mày tính toán thời gian.

    -Phải đấy anh.

    Mình về thôi.

    Em bắt đầu sợ rồi.

    -Trọng Thiên đồng tình

    Nhưng dường như câu nói ấy chỉ khiến Trọng Thanh nổi đoá.

    -Đồ nhát gan.

    Đã đến được đây là phải vào.

    Mày không vào, tao vào.

    Cậu quay sang nạt ngay đứa em trai song sinh của mình.Tiếng cậu vang dội cả núi rừng.

    Cứ âm vang mãi, âm vang mãi.

    Nó lớn đến nỗi cả một bầy quạ giật mình bay đi.

    "QUÁC QUÁC QUÁC".

    Tiếng đập cánh cùng những tiếng kêu hoảng loạn tạo nên thứ âm thanh ghê sợ rợn người.

    Cả đám đành bất lực theo chân Trọng Thanh bước vài toà nhà ly kỳ đầy bí ẩn đáng sợ trong truyền thuyết - Lâu đài hắc ám.

    "Cót két..."

    Tiếng cánh cửa cũ kĩ vang lên khi Trọng Thanh thận trọng đẩy nhẹ vào trong.

    Như bí hơi lâu ngày, một làn gió mạnh ùa ra ngoài như tát vào mặt, kéo theo đó là màn đêm ma mị.

    Trọng Thiên nhanh chóng búng tay cái tách, một quả cầu ánh sáng liền xuất hiện.

    Chỉ khổ quả cầu của cậu ánh lên thứ ánh sáng màu xám xịt, mờ mờ, ảo ảo.

    Tức tối, Quân hất văng quả cầu của cậu ra xa, la lối om sòm:

    - Trời ạ!

    Biết quả cầu của mình màu xám thì đừng tạo đi

    - Tưởng quả cầu của mày sáng hơn chắc

    Ngay khi Trọng Thiên vừa dứt lời, Quân liền búng tay, tạo một quả cầu ánh sáng để minh chứng.

    Quả cầu vừa xuất hiện, một góc lâu đài liền sáng lên hẳn một thứ sắc xanh của cỏ non mơn mởn.

    Quân nhìn Thiên cười đắc thắng khiến cậu tức xì khói.

    Trong lâu đài, mọi đồ vật đều bám dày vết bụi thời gian cùng rong rêu.

    Trên tường là đầy rẫy những bức tranh kì quái, ghê rợn và đầy máu me treo lủng lẳng.

    Tất cả khiến người khác phải chùn bước vì e sợ.

    Cả đám nhẹ nhàng bước lên cầu thang.

    Tiếng gỗ cũ, rỗng tuếch vì mọt ăn kẽo kẹt như rên rỉ vang khắp cả lâu đài.

    Qủa cầu ánh sáng vẫn là là bay theo chủ nhân, soi lối cho cả bọn.

    Nơi đây thật sự quá dột nát.

    Dường như chỉ cần một chấn động nhẹ cũng đủ khiến nó đổ ập xuống, tan tành, chỉ còn một đống đá đổ nát.

    Cả bọn giờ đây đang đứng trên tầng trệt của tòa nhà.

    Đó là một căn phòng rộng và trống trải.

    Bức tường có lẽ trước kia là màu trắng vôi thì nay đã ngả xám, có nơi còn đen kịt như vừa trải qua một vụ cháy.

    Từng giọt nước thông qua trần nhà ẩm ướt, ủ dột mà nhỏ từng giọt kêu tí tách.

    Nơi giữa phòng, một chiếc quan tài lục giác như những chiếc quan tài pharaoh Ai Cập cổ đại nằm sừng sững.

    Ngay trên mặt quan tài là một tờ giấy màu vàng với những đường nét ngoằn ngoèo kì lạ.

    Có lẽ là bùa chú.

    Xung quanh nó là đầy rẫy gai nhọn, chỉ cần lướt nhẹ cũng đủ gây thương tích.

    Bỗng, Trọng Thanh đứng kế bên quan tài, chẳng biết từ lúc nào, ngoác miệng cười ha hả khiến cả bọn giật bắn mình.

    Cả bọn cứ tưởng quỷ sứ nơi địa ngục sâu thẳm đã xuất hiện.

    - Tụi mày sợ à?

    Đứa nào đứa ấy mặt mày tái mét - Trọng Thanh nói trong khi tràng cười chế giễu vẫn chưa dứt

    - Hơi hơi

    Quân rụt rè đáp lại.

    Có lẽ không chỉ mình cậu mà cả Vũ và Thiên đều cảm nhận được luồng khí lạnh ma ám đang bao phủ trong căn phòng này

    - Có gì phải sợ.

    Cho dù lâu đài là thật thì cái thứ gọi là phù thủy kia chắc chắn chỉ là thêm thắt - Nói đoạn, Thanh quay sang cậu em sinh đôi của mình gần đấy đầy háo hức - Thiên!

    Em cùng với anh nhỏ máu lên quan tài đi.

    Về kể cho tụi kia nghe, tụi nó phải tròn mắt kinh ngạc cho xem, lại có vết thương làm minh chứng

    - Thôi anh à, xem thôi đừng làm.

    Anh quên truyền thuyết rồi sao?

    -Ngay cả Tuấn Vũ cũng bảo chỉ là chuyện hù con nít - Trọng Thanh hất cằm về phía Tuấn Vũ ra chiều tìm kiếm đồng minh.

    -Nhưng chính anh cũng bảo bản thân tin vào sự tồn tại lâu đài còn gì - Trọng Thanh tiếp tục khuyên ngăn

    -Có những thứ nên tin thì hơn - Hoàng Quân vì quá lo lắng nên cũng xen vào cuộc cãi vã của hai anh em.

    -Anh khinh - Trọng Thanh nhanh chóng cắt ngang, bỏ ngoài tai lời người em trai - Truyền thuyết luôn thêm thắt những điều có thật đã từng tồn tại để thêm phần ghê rợn nhằm hù doạ đời sau.

    Anh tin lâu đài là một chuyện, nhưng phù thủy hắc ám chiếm lấy thế giới?

    Anh không tin.

    Chẳng có chuyện vớ vẩn như vậy, thế giới phép thuật nhỏ bằng quả banh chắc?

    Cùng lắm chỉ là một nữ vương độc ác thời phong kiến nào đó đã chết mà thôi.

    Cả ba người còn lại im lặng nhìn Trọng Thanh.

    Trong lòng dâng lên một nỗi sợ to lớn vô hình.

    Có một điềm báo gì đó kinh khủng đang trỗi dậy mãnh liệt trong tim họ.

    Chỉ có một người là vẫn mải chấp mê bất ngộ không nhận ra.

    Đã bảo là truyền thuyết thì hiển nhiên qua đời truyền đời phần nào đã bị bóp méo, biến dạng so với thể trạng ban đầu.

    Nhưng bóp méo bao nhiêu, sự thật tồn tại trong đó bao nhiêu ta không hề hay biết.

    Ta còn chẳng rõ, cái gọi là răn đe trong truyền thuyết là đã được người đời thổi phồng lên hay đã ém nhẹ xuống để đỡ kinh sợ lòng người?

    Chỉ tiếc rằng, Trọng Thanh biết về bản chất của truyền thuyết chỉ mới một nửa.

    Và cái truyền thuyết cậu đang đối mặt lại rơi vài nửa còn lại...

    -Có cùng làm hay không?

    Trước sự ngại ngần của cả bọn, Trọng Thanh đâm cáu.

    Chẳng chần chừ thêm giây phút nào, cậu liền quay sang quẹt ngón tay mình vào chiếc gai nhọn gần nhất, như để minh chứng cho ba người còn lại rằng lời mình nói là đúng.

    - Đừng!

    Vũ và Quân hốt hoảng hét lên, chạy lại can ngăn.

    Nhưng... xin thứ lỗi!

    Lần này cậu đã sai.

    Một sai lầm rất lớn không thể cứu vãng.

    Tất cả đã quá muộn màng.

    Giọt máu của Trọng Thanh rơi xuống mặt quan tài.

    Ngay lập tức, một làn khói đen bay phụt lên.

    Chiếc quan tài nổ tung vang động cả đất trời.
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 3☆: Cuộc hành trình... bắt đầu


    Theo phản xạ, Vũ, Quân, Thiên sợ hãi nhắm tịt mắt lại.

    Một bóng đen vụt qua.

    Đến khi mở mặt,cả bọn nhận ra mình đã ở ngoài tòa lâu đài theo một cách kì lạ nào đó.

    Trong mơ màng, họ thấy một người đàn ông đứng tuổi trong bộ quần áo khảo cổ cũ kĩ, lấm lem bùn đất đang đứng xoay lưng lại với mình.

    Mắt ông hướng về phía tòa lâu đài, cả đám vội nhìn theo.

    Trên lầu, thông qua khung cửa sổ,họ nhìn thấy thứ ánh sáng đen huyền ảo đến đáng sợ.

    "A..."

    Tiếng hét đau đớn của Trọng Thanh vang lên.

    Tuấn Vũ, Hoàng Quân như hóa đá, cứng đờ, không biết phải làm gì.

    Trong khi khuôn mặt Trọng Thiên trắng bệch, không còn một giọt máu.

    Chẳng ngần ngại, cậu nhanh chóng lao thẳng vào lâu đài.

    Người đàn ông lạ kia vội túm tay cậu giữ lại:

    - Đừng chạy vào đó, nguy hiểm lắm!

    Mất mạng đó!

    - Mặc kệ tôi.

    Tôi phải cứu Trọng Thanh

    - Cậu ta bị tước linh hồn rồi.

    Vô ích thôi

    Ông ra sức níu giữ, thuyết phục cậu trai trẻ nhưng chỉ khiến cậu thêm mất bình tĩnh

    - Không.

    Buông ra

    Cậu hét lớn và đẩy mạnh người đàn ông nọ khiến ông loạng choạng ngã xuống đất rồi phóng vào trong.

    Trọng Thiên chết điếng người khi thấy cảnh tượng trước mắt.

    Anh song sinh của cậu đang quỳ gối dưới một người phụ nữ chẳng giống người.

    Mụ là sự kết hợp đầy ghê tởm giữa đại bàng,cá, rắn và con người.

    Đôi cánh đen to lớn quá khổ mọc sau lưng đang dang rộng như muốn nuốt chửng mụ vào trong.

    Khuôn mặt kinh dị với những chiếc vảy bong tróc khiến hai chiếc răng nanh dài nhọn hoắt lộ ra ngoài đôi môi mỏng đen sì thêm phần đáng sợ.

    Đôi mắt mụ đỏ rực, như sẵn sàng ăn tươi nuốt sống tất cả.

    Trọng Thiên đứng bất động nơi mé cầu thang.

    Cậu muốn kéo anh cậu tránh xa người phụ nữ ấy nhưng đôi chân chẳng chịu nghe lời.

    - Trọng Thanh

    Cậu hét lên mong rằng anh cậu sẽ tỉnh lại và chạy đi.

    Nhưng Trọng Thanh chỉ từ từ quay lại nhìn cậu với đôi mắt vô hồn, đỏ rực như máu.

    Nhìn Trọng Thanh chẳng khác gì một xác chết biết đi

    - Anh hai...

    Cậu run rẩy gọi anh mình.

    Bỗng một giọng nói the thé từ đâu vang lên đến điếc tai.

    Là mụ quái vật.

    Mắt mụ trợn lên nhìn Trọng Thiên.

    Đã kinh dị, nay nhìn mụ còn đáng sợ hơn.

    Mụ phát ra những tiếng chẳng rõ ràng:

    - Đến cứu anh mình à?

    Hay muốn phục tùng cho ta?

    Ngay khi dứt lời, một tràng cười ghê rợn vang lên, vọng cả lâu đài.

    Một tia lửa đen xuất hiện, phóng thẳng đến Trọng Thiên.

    Cậu mở to mắt hoảng hốt, đứng như trời trồng.

    "A...A...A..."

    Tiếng la thất thanh vang vọng khắp khu rừng

    Ngoài lâu đài, Vũ và Quân mong chờ hai anh em sinh đôi sẽ an toàn bước ra.

    Nhưng đến cuối cùng lại là tiếng hét cả hai không mong chờ.

    Trọng Thiên đã bị bắt.

    Hóa ra truyền thuyết là có thật.

    Tuyệt vọng, cả hai định xông vào nhưng đã bị người đàn ông ngăn lại.

    Quân lườm mắt nhìn,hét lên đầy đau khổ:

    - Chúng tôi phải cứu họ

    - Chẳng lẽ cậu không thấy cậu trai kia ra sao mà còn muốn vào!

    - Ông là ai mà ra đòi ra lệnh?- Vũ khó chịu hất tay ông ra.

    - Vì ta là giáo sư Nê-đa, người bảo vệ nhóm phép thuật huyền thoại trong truyền thuyết, người giúp những siêu anh hùng tiêu diệt mụ nữ hoàng Bella

    - Giáo sư Nê-đa là ông?

    - Cả hai kinh ngạc đồng thanh hét lên

    - Phải.

    Hãy theo ta nhanh chóng rời khỏi đây.

    Nơi đây rất nguy hiểm

    - Nhưng còn bạn của chúng tôi.

    Ông phải cứu họ - Quân quá hoang mang trước tất cả những việc xảy ra với mình

    - Họ sẽ không sao đâu.

    Họ chỉ tạm thời bị tước linh hồn, trở thành tay sai cho Bella thôi.

    Để cứu họ, các cậu còn cần làm rất nhiều việc.

    Mau mau rời khỏi đây trước khi sức mạnh lâu đài hồi phục hút chúng ta vào trong.

    Phải nhanh chóng báo cho chính phủ phong toả khu rừng.

    Phải mất một thời gian lâu mụ ta mới đủ mạnh bước ra khỏi lâu đài.

    Nói rồi ông quay gót bước nhanh ra khỏi khu vực lâu đài, không quên đẩy hai anh chàng đi phía trước mình.

    Cả ba để lại đằng sau tiếng cười giòn giã của mụ nữ hoàng và hai người bạn chẳng biết sống chết của mình.

    Dù rất muốn chạy vào kéo hai anh em sinh đôi trở về nhưng cả hai đều biết đó là điều không thể.

    Chuyện duy nhất họ có thể làm là nghe theo lời chỉ dẫn của vị giáo sư.

    Họ hối hận, hối hận ngay từ lúc đầu sao không ngăn cản anh em sinh đôi, sao lại hùa theo làm chuyện ngu ngốc.

    Nhưng tất cả chỉ là hai từ "giá như..."

    * Tại nhà giáo sư Nê-đa, khi cảm giác an toàn đã trở về với Tuấn Vũ và Hoàng Quân

    - Có lẽ ông cần một lời giải thích vì sao ông lại có mặt tại lâu đài ngay lúc ấy.

    Lâu đài ấy vốn xưa nay chưa ai kiếm ra được

    Dù quyết định theo người đàn ông lạ về nhà nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

    Trong hắn luôn xuất hiện một mối nghi ngờ và một cảm giác khó chịu kì lạ.

    - Ta đã đi theo các cậu lúc ở trong rừng.

    Ta tình cờ thấy các cậu nơi khu vực cấm khi đang trên đường tìm kiếm lâu đài cổ.

    Ta đã tìm kiếm nó suốt 10 năm qua.

    Khi đấy, ta đoán được các cậu muốn gì nên âm thầm đi theo để bảo vệ.

    Không ngờ trong phút vô ý lại để lọt mất các cậu.

    Đến khi tìm ra thì...

    đã quá muộn

    - Thế ông nói đi, chúng tôi phải làm gì để cứu hai người họ?

    - Quân lo lắng, sốt sắng hỏi

    - Chỉ có một cách - Khuôn mặt Nê-đa trở nên nghiêm trọng - Giết mụ Bella

    - Nếu giết được thì khi ấy chúng tôi đã xông vào bóp cổ mụ ta chết quách đi cho rồi - Lo quá hóa điên, Quân đâm nổi cáu

    - Chắc chắn không dễ dàng như vậy.

    Ông nói đi, đầu tiên chúng tôi cần làm gì?

    - Tuấn Vũ vẫn giữ khẩu khí bình tĩnh thường ngày cùng cái đầu lạnh để phân tích vấn đề dù trong lòng cậu nóng như lửa đốt vì lo lắng

    - Thông minh lắm - Nê-đa nở nụ cười nhẹ - Ta cần tìm người mang sức mạnh Ánh Sáng về đây.

    Chỉ có người ấy mới nhận diện được tất cả những thành viên còn lại trong nhóm anh hùng phép thuật là Thiên Nhiên - Đất - Nước - Hỏa

    - Nhưng trời đất bao la, biết người ấy ở phương trời nào?

    Hoàng Quân nói với vẻ thất vọng thấy rõ.

    Cậu nhận ra đó là điều viễn tưởng, như mò kim đáy biển.

    Thế nhưng, giáo sư Nê-đa vẫn chẳng tỏ vẻ gì bối rối như thể đó là điều bình thường và thực hiện hết sức dễ dàng

    - Ta đã biết người đó là ai

    Vừa nói, ông vừa kéo chiếc máy tính di động lại gần mình và phóng to bức ảnh.

    Đó là một cô bé dễ thương trạc tuổi cả hai.

    Cô có đôi mắt đen láy sinh động, thông minh cùng mái tóc dài suôn mượt được cột cao.

    - Cô bé đang sinh sống ở Trái Đất - thế giới song song của chúng ta.

    Ta sẽ mở cánh cổng không gian nối kết tới đó, nhiệm vụ của cậu chỉ là lôi cô bé về đây thật an toàn.

    Quan trọng là đừng để cô bé hoảng loạn.

    Điều đó sẽ khiến chúng ta khó mà hợp tác với cô bé nhỉ?

    - Cậu ấy tên gì?

    - Võ Triều Nhan

    -Làm sao ông biết chắc chắn là cô ta?

    Tuấn Vũ nhướn mày nghi ngờ nhìn người đàn ông trước mặt.

    Hắn quen biết vị khảo cổ kia quá ít ngoài những thông tin báo chí thường ca ngợi ông.

    Ông có dáng vẻ thông minh của một thiên tài, hài hước và sự điềm tĩnh đáng sợ nhưng dễ tin tưởng.

    Tuy vậy, Tuấn Vũ nhìn ra người đàn ông kia đang cất giấu rất nhiều bí mật chẳng phải tầm thường.

    Một con người bí ẩn nửa tin nhưng cũng phải nửa đề phòng.

    -Đó là chuyện của tôi.

    Có những chuyện nghiên cứu đâu thể dễ dàng tiết lộ người ngoài ngành.

    Vị giáo sư vẫn điềm nhiên nhún vai trả lời câu hỏi của hắn đầy tự tin.

    Không một chút bối rối, không một chút sửng sốt như thể những câu hỏi lắt léo của chàng trai trẻ đã nằm trong dự tính của người đàn ông kia từ trước.

    - Nếu ông đã nói thế...

    Tôi sẽ đi

    Sau một hồi im lặng, cuối cùng Tuấn Vũ cũng lên tiếng.

    Chẳng hiểu sao hắn thấy người trên màn hình rất quen thuộc.

    Khiến trái tim hắn chợt dấy lên cảm giác xưa cũ.

    Và rồi kèm theo đó là một vết cứa đau nhói.

    Vết thương mãi vẫn không lành theo năm tháng.

    Nhưng giáo sư lại quay sang chỉ định Hoàng Quân khiến cậu trợn tròn mắt ngạc nhiên

    -Không.

    Phải là cậu này đi.

    - Tại sao lại là tôi?

    - Vì tính cách của cậu dễ dụ dỗ con gái hơn là cái cậu cứng như đá này.

    Đây là bánh mì chuyển ngữ cho cô bé.

    Do tạo cổng không gian cần thời gian, cậu có hai ngày để chuẩn bị.

    Cố lên nhé!

    -Giáo sư nói cậu cứng như đá kìa Vũ

    Dù có hơi bức xúc nhưng Hoàng Quân vẫn khoái chí trước câu nói hạ bệ của vị giáo sư dành cho người bạn thân nối khố của mình.

    Tuấn Vũ chỉ hừ lạnh

    -Mới gặp đừng vội nghĩ người ta sẽ hiểu rõ bản chất và tính cách của mình.

    Bỏ lại một câu tuy lạnh lùng nhưng lộ rõ khó chịu, hắn quay lưng bước về phòng điều trị vết thương vẫn còn đau sau lưng từ vụ án kinh hoàng ngày hôm qua.

    Vậy là nhiệm vụ đầu tiên đã bắt đầu...

    Đó cũng chính là dấu hiệu báo rằng đại họa ngàn năm đã chính thức mở màn.

    Khốc liệt bùng nổ... chỉ còn là vấn đề thời gian.

    Úp ngược đồng hồ cát, kết thúc đang ở phía trước, ở rất xa, tích tắc... từng giây, từng phút, từng ngày đang đếm ngược.

    Kết thúc là gì, chưa một ai có thể rõ...

    Ngoài đường, mọi người vẫn đang sống yên bình, không hề hay dòng lửa đang ngấm ngầm chảy dưới lòng sâu sẽ bùng lên bất cứ lúc nào...
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 4☆: Suất du học kì lạ


    - Ta sẽ giết chết ngươi...

    "Á..."

    Triều Nhan giật mình tỉnh giấc bởi cơn ác mộng.

    Nó ngồi dựa vào thành giường thở hổn hển.

    Mồ hôi túa ra như tắm.

    Dạo gần đây nó cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ kì lạ.

    Nó mơ thấy mình bị truy sát bởi một con rồng mang đầu người.

    Con rồng ấy đang cố giết chết nó.

    "Liệu có điềm báo gì chăng?"

    Một cảm giác bất an, lo sợ chợt dâng lên trong lòng nó khi suy nghĩ ấy bỗng chốc ghé ngang.

    Nhưng rồi nó lắc đầu tự cười bản thân

    - Thật là... trên đời này làm gì có rồng.

    Nói rồi, nó tung mền, vươn vai ngồi dậy.

    Chiếc rèm cửa sổ nhanh chóng được vén lên gọn gàng.

    Những tia nắng ban mai hồ hởi ùa vào phòng.

    Nó hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi thơm tinh khiết của sớm mai.

    Năng lượng lại tràn trề trong cơ thể Triều Nhan.

    Nó rất thích ánh nắng mặt trời, nhất là sáng sớm vì chúng khiến nó cảm thấy vui tươi hơn rất nhiều.

    Nhìn lên đồng hồ, đến lúc này, Triều Nhan mới phát hiện... nó sắp sửa trễ học.

    Ngay lập tức, nó liền ba chân bốn cẳng vệ sinh cá nhân và sửa soạn sách vở.

    Dưới nhà, bà Võ, mẹ của Triều Nhan đã chuẩn bị xong suất bánh mì và một ly nước lạ màu vàng cho đứa con gái.

    - Triều Nhan!

    Con xong chưa, nhớ uống hết ly thuốc rồi hãy lấy bánh ăn và đi học đấy

    Bà gọi với khi thấy bước chân ùynh uỵch của nó nơi cầu thang.

    Quả thật Triều Nhan chẳng hề biết bản thân mắc căn bệnh gì.

    Nó chỉ biết ngay từ hồi nhỏ xíu, khi nó chưa đủ tuổi hình thành kí ức đã phải uống rồi, mỗi ngày.

    Có nhiều lúc, nó hỏi bố mẹ phải chăng nó mắc bệnh nan y sắp mất rồi phải không.

    Nhưng ông bà bảo rằng căn bệnh ấy không nguy hiểm đến tính mạng.

    Nó đành tin thế thôi

    Quay lại với hiện tại.

    Thành thật, nó chẳng nghe thấy lời bà nói.

    Quá gấp gáp, nó chỉ kịp với lấy ổ bánh mì và chạy đi mất.

    Ly nước màu vàng trên bàn vẫn y nguyên.

    Ngay khi vừa bước vào cổng cũng là lúc chuông báo hiệu vang lên.

    Thật may mắn, nó đã kịp giờ.

    Cuộc sống cấp ba bình thường lại tiếp tục diễn ra cho đến cuối ngày.

    - Triều Nhan!

    Có người nhờ tao gọi mày ra sân sau kià

    Nó thở dài ngao ngán.

    Nó thừa biết người ấy là ai.

    Dạo gần đây nó đang dính phải rắc rối một vụ thị phi tình ái.

    Nó đã từ chối tình cảm anh chàng lớp bên, một anh chàng khá đẹp trai và được lòng nhiều cô gái.

    Biết sao được khi nó chẳng hề có tình cảm gì với cậu ta.

    Từ trước đến nay, nó chưa từng thích một ai cả, không rung động với bất kì ai, dù là một chút.

    Nhưng cô em gái kết nghiã của cậu ta thì chẳng tin nên cứ làm phiền nó suốt.

    Nó đủ biết người hẹn chẳng ai khác ngoài cô ta.

    Dù không muốn, nó cũng đành đi tới, theo một phép lịch sự

    - Chuyện gì nữa đây?

    Tôi muốn về nhà sớm, hôm nay là cuối tuần đó

    Triều Nhan khó chịu cằn nhằn ngay khi vừa mới gặp mặt.

    Nó muốn họ tự thấy xấu hổ mà không phiền nó nữa.

    Nhưng cô bé trước mặt dường như không quan tâm lắm, vẫn tỏ ra cố chấp

    - Chị thật sự không đi gặp anh ấy một lần sao?

    Anh đang đau khổ lắm.

    Tôi...

    Tôi còn từng thấy anh rơi nước mắt vì chị

    - Tôi đi gặp thì cậu ấy cũng chẳng khá khẩm hơn đâu, chỉ đau khổ hơn thôi.

    Dù cậu ấy ra sao thì câu trả lời vẫn thế.

    Với lại...

    Tôi không thích con trai vì một chuyện vụn vặt mà khóc

    Câu nói của nó thật lạnh lùng và tuyệt tình.

    Nó biết đó là điều không nên.

    Nhưng thà rằng đau khổ một lần rồi thôi còn hơn cứ dai dẳng, âm ỉ mãi.

    Cô bé kia tỏ vẻ bàng hoàng, ngạc nhiên

    - Chị đừng quá đáng như thế!

    Anh ấy nghe thì sẽ đau lắm

    - Tôi xin lỗi nếu đã quá lời

    Nói rồi nó quay bước ra về."

    Thật phiền phức!

    Anh chàng kia không lên tiếng mà con bé cứ khoái làm to chuyện.

    Chính nó mới khiến cậu ta thêm đau khổ".

    Nó bực bội nghĩ, đôi chân cũng rảo bước nhanh hơn.

    Nhưng cô bé và cùng những người bạn của mình lại nhanh chóng chạy theo giữ chặt nó lại

    - Tôi sẽ không cho chị trốn.

    Chị phải đi gặp anh ấy

    - Đừng có ép người quá đáng - Triều Nhan bắt đầu cáu tiết - Chuyện tụi tôi ra sao không liên quan đến em

    - Vì tôi là em kết nghiã của anh ấy

    - Hay là do em thích cậu ta ?

    Nó đã vô tình thốt ra suy nghĩ của mình.

    Một câu nói nó thừa biết phải chôn sâu trong lòng.

    Như chạm phải nơi nhạy cảm nhất của trái tim, con bé câm nín và bất thình lình như núi lửa trào phun.

    Con bé vung tay tát nó một phát đau điếng.

    Má nó sưng tấy lên, đau rát.

    - Chị đừng nghĩ mình lớn tuổi hơn thì muốn nói gì cũng được.

    Triều Nhan nổi giận phừng phừng.

    Nó đã nổi giận thật sự.

    Tất cả đã đi quá giới hạn chịu đựng.

    Chẳng lẽ vì không muốn làm tổn thương người mình không có tình cảm là sai?

    Chẳng lẽ phải buộc mình vào một mối tình giả dối mới là đúng?

    Hay như cô bé kia chấp nhận dâng hiến người mà mình thương cho kẻ khác ?

    Nó ghét sự giả dối.

    Nó ghét bị đối xử như người phạm tội nhưng thực chất bản thân chẳng làm gì sai.

    Triều Nhan trừng mắt nhìn cô bé.

    Bỗng chốc mọi người nín thin thít.

    - Tôi có nói sai?

    Đừng vì tình cảm ngu ngốc của cô mà phiền đến tôi.

    Chính cô mới là người khiến anh kết nghiã của cô đau khổ nhất.

    Bây giờ cô chạy đến bên cậu ấy có khi tốt hơn.

    Tôi nói lần cuối, cô phiền tôi một lần nữa ... thì coi chừng tôi.

    Nó gằn giọng.

    Ngay khi vừa dứt lời, bầu trời bỗng nóng bức, gay gắt hơn bao giờ hết.

    Những tán cây gần đấy vì thế bỗng chốc phụt cháy.

    Chuông báo cháy lập tức vang lên.

    Tất cả mọi người đều chạy hoảng loạn.

    Cô bé vì hoảng sợ đến thất thần mà ngã quỵ xuống đất.

    Một bên cánh tay bị bỏng mà chẳng biết lý do

    May thay, ngọn lửa cuối cùng cũng được dập tắt.

    Hiển nhiên Triều Nhan và cô bé kia đều bị mời lên phòng hiệu trưởng.

    - Các em ăn gan trời phải không?

    Dám đốt lửa trong trường.

    Ngôi trường này xém cháy vì hai em đấy.

    - Chúng em... không có làm.

    Những cành cây tự nhiên phụt cháy

    Cô bé kia run rẩy giải thích, nơi cánh tay đã được băng bó cẩn thận.

    Nhưng điều đó chẳng khác gì "chăm dầu vào lửa" đối với ngài hiệu trưởng

    -Thế cánh tay kia là sao?

    Đừng biện minh.

    - Tụi em không có.

    Điều tụi em nói là thật - Đến lúc này Triều Nhan cũng lên tiếng

    - Tôi sẽ không tin em.

    Đây không phải vụ đầu tiên của em.

    Tôi chẳng hiểu sao em luôn liên quan tới lửa.

    Em xem cây trường này cháy hết bao nhiêu vì em?

    Cứ cây cối cháy ở đâu là y như rằng thấy em ở đấy.

    - Nhưng em đâu muốn thế - Nó gục mặt não nề nói

    - Không phân bua nữa.

    Vì sự việc quá lớn, các em bị đình chỉ học một tuần để nhà trường điều tra nguyên do.

    Đồng thời mời phụ huynh hai em vào đây

    Cuối chào và quay gót ra về, cả chặng đường nó chẳng nói lời nào.

    Thầy hiệu trưởng nói phải, đây không phải là lần đầu tiên nó bị như thế.

    Nó đã phải chuyển ba ngôi trường liên tục vì cùng một lí do - đốt cây nhà trường.

    Nhưng quả thật nó có đốt đâu chứ?

    - Hôm nay con đã quên uống thuốc phải không?

    Ông Võ nghiêm mặt hỏi Triều Nhan khi nghe nó thông báo về tội lớn nó vừa gây ra

    - Chuyện quên uống thuốc thì có liên quan gì đâu bố?

    Nó khẽ nhăn mặt hỏi lại.

    Bỗng chốc, nó nhận ra một điều khá kì lạ.

    Mỗi khi nó quên uống thuốc mà bị kích động thì nhiệt độ sẽ lên cao bất thường khiến cây cối xung quanh phụt cháy.

    - Chẳng lẽ con có siêu năng lực phải uống thuốc khống chế?

    Nó hỏi với giọng đầy kinh ngạc.

    Nó thật không tin mình vừa thốt ra những lời phi lý nhất trên đời

    - Tưởng tượng vừa thôi cô nương.

    Bố chỉ lo cho bệnh tình của con.

    Còn chuyện kia đâu còn là chuyện lạ.

    Bố mắng mãi cũng mệt rồi - Ông thở dài bất lực trước cô con gái nhỏ

    - Thế bố phải bảo con biết con bị bệnh gì chứ?

    - Bố quên rồi

    - Có người bố nào lại quên mất con mình mắc bệnh gì cơ chứ!

    Nó bất bình lên tiếng.

    Cớ sao bố cứ giấu nó suốt chứ?

    Vừa ấy, bà Võ bước ra, trên tay là xấp hồ sơ kì lạ.

    Nó chỉ thoáng thấy hình của mình trên một tấm hồ sơ

    - Mình à!

    Em đã chuẩn bị xong rồi.

    Bên đó đã chấp nhận hồ sơ.

    Ông Võ gật đầu.

    Thoáng chốc nó bỗng thấy ông nhíu mày, khuôn mặt tỏ vẻ chút đau thương như buộc phải rời xa một điều gì thân thương.

    Và rồi, ông đưa cho nó một tờ giấy giới thiệu của một trường nội trú bên Mĩ.

    Nó to mắt kinh ngạc nhìn ông:

    - Đây là ý gì vậy bố?

    - Ta quyết định cho con sang Mĩ du học.

    Bên đó sẽ có cách chữa trị cho bệnh tình của con.

    - Không!

    Con không muốn.

    Sao bố mẹ lại có thể tùy tiện quyết định mà không hỏi ý kiến của con?

    Nó uất ức phản đối.Nhiệt độ xung quanh lại trở nên nóng bức kì lạ.

    Nhưng ông bà Võ không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước hiện tượng kì lạ này.Có lẽ đã quá quen rồi chăng?

    Bà Võ, rất hiền từ, đưa ly nước màu vàng cho nó uống.Ngay lập tức hiện tượng lạ kia liền biến mất

    - Không mè nheo.

    Tất cả đều muốn tốt cho con.

    Dẫu sao con cũng đã gây chuyện lớn ở trường, đến lúc xin nghỉ học cũng được rồi đây!

    Tình hình càng lúc càng trở nên căng thẳng.Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt,nặng nề.

    "King coong" Tiếng chuông chợt vang lên, như một vị cứu tinh dập bớt ngọn lửa vô hình đang cháy ngùn ngụt xung quanh.

    Nhưng có lẽ là không.

    - Đây là người bạn sẽ đi cùng với con.

    Cậu ấy là con của bạn thân bố mẹ

    Bà Võ cười hiền, giới thiệu cậu con trai trước mặt.Đó là một anh chàng khá điển trai với mái tóc nâu cùng đôi mắt màu bạc kì lạ.

    "Con trai gì mà điệu đà,nhuộm tóc,đeo kính áp tròng màu.

    Chẳng thấy đàng hoàng tí nào cả" Nó đưa mắt dò xét người con trai kia và hậm hực nghĩ.

    - Con sẽ không thèm đi chung với một người ăn chơi như thế- Rồi nó quay sang anh chàng - Cậu đừng mơ tưởng có thể đi cùng tôi.

    Để lại đôi mắt khinh người và chán ghét,nó đùng đùng bỏ vào phòng.

    "Rầm" Cánh cửa được chủ nhân đóng một cách thô bạo.

    - Có vẻ khó khăn hơn con tưởng - Anh chàng nhìn bóng dáng Triều Nhan với vẻ ái ngại

    - Không sao đâu Hoàng Quân.

    Con đã giúp con bé kiếm một học bổng quá tốt - Ông Võ an ủi

    - Cũng chỉ vì học bổng quy định một nam một nữ.

    Thật là một quy định lạ mà gia đình hai ta lại thân thiết

    - Con yên tâm,con bé nhất định hai ngày nữa sẽ xuất phát cùng con

    Hoàng Quân nở nụ cười trước lời nói như đinh đóng cột của ông Võ.

    Cậu không ngờ kế hoạch lại diễn ra suôn sẻ đến thế.

    Cậu đã giả dạng làm đứa con trai út ẩn mặt của gia đình người bạn thân thiết nhà họ.

    Hiển nhiên gia đình ấy chỉ có một đứa con trai độc tôn duy nhất.

    Cậu chỉ cấy ghép thêm ký ức của họ về một cậu con trai út thất lạc vừa tìm thấy vài năm cho cả hai bên gia đình.

    Ôi khi ấy việc lẻn vào nhà để thi triển phép thuật khiến cậu cảm tưởng bản thân hệt như một kẻ trộm.

    Tuy với bố mẹ Triều Nhan cậu cứ có cảm giác phép thuật đêm ấy cứ loãng ra kì lạ nhưng có lẽ vẫn đủ mạnh vì cho tới tận bây giờ, họ vẫn không nghi ngờ.

    Mọi thứ dễ dàng hơn cậu nghĩ, đặc biệt là ông bà Võ lại đồng ý và tin tưởng suất học bổng kia một cách nhanh chóng.

    Trời ạ!

    Tất cả những phép thuật cậu đang khoe khoang đều ở cấp độ khó cả đấy.

    May thay cậu luôn chăm chú nghe giảng, lại xuất thân trong một gia đình phù thủy xuất sắc, chúng sẽ không làm khó được cậu.

    Tất cả đang trên đường thuận lợi.

    " Hay do mình quá thông minh" Cậu thích thú thầm nghĩ và khẽ nhếch mép cười.

    Trong khi ấy,một tiếng khóc thổn thức vang khẽ trên phòng.
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 5☆:Chuyến bay nguy hiểm


    Y như lời ông Võ đã hứa, hai ngày sau Triều Nhan bắt buộc phải ra sân bay.

    Dù nó có phản kháng ra sao cũng vô ích.

    Lần này có vẻ như bố mẹ nó rất kiên quyết.

    - Con qua đó nhớ giữ gìn sức khoẻ nghe chưa con

    Bà Võ bùi ngùi ôm con, nghẹn ngào nói.

    Nhưng đáp lại, nó tỏ vẻ cáu kỉnh

    - Nếu mẹ lo cho con thì sao còn cố đuổi con qua đó

    - Cái con bé này.

    Đến lúc này còn trách móc mẹ con được à

    Ông Võ nhăn mặt càu nhàu.

    Vậy là nó quay lưng, hậm hực kéo vali vào khu phòng chờ.

    Trước khi đi, Triều Nhan không quên liếc xéo anh chàng kế bên mình.

    Hoàng Quân chỉ cười trừ.

    Ngay khi Triều Nhan vừa khuất bóng, cậu quay sang cúi chào ông bà Võ.

    Ánh mắt cậu không khỏi ánh lên vẻ đắc thắng.

    Vậy ra nhiệm vụ đầu tiên này đâu phải quá khó khăn.

    Có khi là do cậu quá tài ba nữa cũng nên.

    Cậu biết dù chỉ là một nhiệm vụ nhỏ, bản thân cũng phải dồn hết sức mà làm.

    Vì vẫn còn hai người bạn đang chờ cậu giải cứu, vì lương tâm, vì trách nhiệm cho khoảnh khắc dại dột vào ngày hôm ấy...

    Chỉ khi bóng lưng hai người trẻ đã khuất sau hàng kiểm soát an ninh, bà Võ mới thật sự bật khóc ngả vào lòng người chồng

    - Đã đến lúc rồi sao anh.

    Mình làm vậy là đúng hay sai?

    Em rất sợ con bé...

    Chưa nói hết câu bà đã nấc lên thổn thức.

    Ông Võ mím chặt môi nén nỗi đau lại trong lòng, đưa tay vuốt lưng an ủi vợ mình.

    -Có những thứ không thể nào trốn tránh mãi được.

    Không phải ngẫu nhiên người ấy lại gửi người sang đây.

    Đó là dấu hiệu rằng đã đến giai đoạn quyết định rồi

    -Chẳng lẽ chúng ta không thể nào cứ mãi sống yên bình như hiện tại sao?

    -Biển càng lặng chỉ dự báo sóng càng to.

    Con bé phải vượt qua bão táp của đời mình thì mới có giây phút yên bình.

    Đó là định mệnh của Võ Triều Nhan!

    Bà Võ đưa mắt đầy lo lắng nhìn chồng.

    Ông chỉ gật đầu ra vẻ chắc chắn rồi đỡ vợ ra về.

    -Mình cũng phải mau chóng sắp xếp tất cả để bay sang với con bé thôi bà ạ!

    Hoàng Quân nhìn theo Triều Nhan khẽ cười mãn nguyện dù lưng áo cậu đã ướt đẫm mồ hồi vì phải xác quá nhiều vali

    - Thật là... làm người ở đỡ còn mệt hơn cả triển một phép thuật cấp độ tối cao nữa.

    Cậu tự thủ thỉ với bản thân rồi nhanh chóng đuổi kịp theo sau Triều Nhan.

    - Phiền cậu tránh xa tôi ít nhất hai mét.

    Người khác nghĩ tôi cũng là đứa ăn chơi sa ngã thì mất giá lắm

    Nó cáu gắt lên khi cậu đặt vali ngồi cạnh.

    Nụ cười của cậu chỉ tổ khiến nó rùng mình.

    - Này này.

    Đừng quá lời thế chứ.

    Tôi có làm gì đâu mà cậu bảo tôi ăn chơi?

    Với cả vali của cô cũng là tôi xách giúp đấy.

    Đừng lấy thái độ ấy đối đãi với người làm ơn.

    -Tôi cũng chẳng muốn đâu.

    Nhưng thật sự không thể chấp nhận được.

    Tự bản thân nhìn lấy - Nó chủ động nhích ra xa - Mới tí tuổi đầu mà bày đặt nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ rồi còn...

    đeo kính áp tròng màu xám.

    Trông cứ như con gái

    Nó bĩu môi chê bai.

    Trong khi ấy, cậu lại bỗng nhiên phá lên cười khiến nó nhướn mày ngạc nhiên

    - Cười cái gì?

    Tôi nói gì sai à?

    - Sai.

    Sai trầm trọng luôn - Cậu cố trả lời cho tròn chữ trong cơn cười khó dứt - Chúng là tự nhiên hết ấy.

    Từ khi sinh ra tôi đã vậy rồi

    - Phi lý

    Nó trợn mắt hét lên.

    Triều Nhan cam đoan cậu ta đang trêu chọc nó

    - Trên đời này làm gì có ai mang tròng mắt màu bạc.

    Cậu đột biến gen hay là người ngoài hành tinh?

    - Thế nếu tôi bảo tôi chính là người ngoài hành tinh thì cậu tin không?

    Khuôn mặt Hoàng Quân chợt trở nên nghiêm túc khiến Triều Nhan khẽ rùng mình.

    Trong phút chốc, nó cảm tưởng điều ấy hoàn toàn có thật cho đến khi cậu lại nhe răng ra cười

    - Nghe tôi là người ngoài hành tinh nên sợ hả?

    Mặt tái mét kìa

    - Tên chập mạch!

    Nó giận dỗi tru tréo lên.

    Nó hậm hực đến cả khi lên máy bay vẫn không nguôi ngoai tí nào.

    Thật ra cũng chỉ vì bản thân Triweuf Nhan thấy mình bỗng nhiên trở nên con nít mới tin cậu ta sái cổ như thế trong một khoảnh khắc.

    Nhưng một cảm giác mơ hồ trong trái tim nó cứ mách bảo khuôn mặt, giọng điệu khi ấy của Hoàng Quân có gì đó như là thừa nhận một sự thật...

    - Cậu mau mau ra chỗ khác ngồi đi.

    Cấm ngồi kế!

    - Lỡ mua vé rồi.

    Tôi đổi chỗ là bị đuổi khỏi máy bay đó

    - Càng tốt

    Nó đá đểu mà chẳng thèm nhìn mặt Hoàng Quân bị méo xệch vì tổn thương.

    Nó quay sang phía cửa sổ để ngắm cảnh.

    Chiếc máy bay bắt đầu cất cánh.

    Thoắt cái, nó đã ngồi trên những tầng mây trắng bồng bềnh.

    Trông chúng thật dễ thương và ấm áp.

    Nếu có thể, Triều Nhan nó luôn mong được chạm tay vào đám mây dù một lần.

    "Vậy là mình chính thức xa bố mẹ rồi".

    Nó ỉu xìu thầm nghĩ.

    Đôi mắt liền cụp xuống buồn rầu.

    Nhiệt độ trong máy bay dường như quá thấp.

    Những ngón tay Triều Nhan bắt đầu tê cứng.

    Sóng mũi nó lạnh buốt, tưởng chừng không thể thở được.

    Cơ thể bắt đầu run lên cầm cập dù đã đắp mền bản thân yêu cầu của máy bay khi nãy.

    Bỗng nhiên, một chiếc áo khoác phủ lên đầu nó khiến tầm nhìn trở nên tối om.

    Chiếc áo khoác bông dày khiến sóng mũi nó đỡ buốt lạnh.

    Sự ấm áp bắt đầu lan toả.

    Nó ngạc nhiên hơi vén chiếc áo quay sang, cậu nhìn nó cười hiền

    - Không sao, cậu cứ đắp.

    Tôi không lạnh

    - Cảm ơn

    Nó lúng túng quay đi chỗ khác.

    Cậu thật lạ!

    Ngay từ phút ban đầu đến giờ, cậu đối với nó luôn hết mực dịu dàng.

    Có lẽ cậu không phải người xấu.

    Ngẫm lại cách hành xử thiếu lịch sự của bản thân, Triều Nhan chợt xấu hổ mà đỏ mặt

    - Cậu ăn bánh không?

    Hoàng Quân vẫn tỏ vẻ ân cần.

    Cậu chìa ra trước mặt nó một bịch bánh quy với hình dáng kì lạ.

    - Của hãng nào thế?

    Lần đầu tôi thấy đó

    Nó ái ngại hỏi lại như thể sợ rằng cậu sẽ hạ độc nó vậy.

    Sao nó có thể nghi ngờ một điều phi lý như thế dù mới một phút trước lại cảm thấy ân hận với hành động của mình?

    - Mẹ tôi làm đó.

    Ngon lắm.

    Ăn thử đi

    Nó đành gật đầu làm theo, ăn lấy thảo.

    Mùi vị bánh cũng khá ngon,có thêm mật ong thật ngọt ngào.

    Chiếc bánh vừa hết, đầu nó chợt đau buốt một phát khiến Triều Nhan nhăn mặt.

    "Bánh mì chuyển ngữ pha trộn mật ong ảo giác bắt đầu có hiệu lực rồi.

    Kết hợp của giáo sư thật đỉnh".

    Nhìn biểu cảm khẽ nhăn mặt của Triều Nhan, cậu mừng thầm như mở cờ trong bụng.

    Dù vậy, bên ngoài Hoàng Quân vẫn tỏ vẻ lo lắng

    - Cậu sao vậy?

    Nó lắc đầu.

    Cơn đau qua cũng nhanh chóng.

    Thế nên Triều Nhan tự nhủ có lẽ bản thân bị say máy bay.

    Được một lúc, bỗng nhiên máy bay rung lắc dữ dội.Tiếng cô tiếp viên trưởng liền phát oang oang ."

    Quý khách lưu ý giữ bình tĩnh, máy bay đang đi đến vùng xấu".Triều Nhan hơi run lên vì sợ.

    Tim nó bắt đầu đập liên hồi khi máy bay rung lắc ngày một mạnh hơn."

    Máy bay chuẩn bị đáp khẩn cấp tại sân bay gần nhất vì thời tiết chuyển xấu".

    Tiếng cô tiếp viên trưởng lại vang lên.

    Bỗng...

    Chiếc máy bay hạ độ cao đột ngột.

    Nó tưởng chừng như nội tạng của mình bay hết lên trên.

    Nước mắt nó ứa ra vì sợ.

    Ngay lập tức, Hoàng Quân vội ôm nó vào lòng.

    Cậu chủ động úp mặt nó vào lồng ngực rộng lớn, đầy ấm áp của mình.

    - Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

    Triều Nhan vẫn nghe thấy giọng cậu nhẹ nhàng trấn an bên tai.

    Nó nhắm tịt mắt lại, mím môi để không bật ra tiếng khóc.

    Triều Nhan không hề hay biết xung quanh cả hai đang được bao bọc bởi ngọn lửa màu xanh ngùn ngụt cháy."

    Sẽ nhanh chóng thôi.

    Xin lỗi khi phải hù doạ cậu như vậy".

    Hoàng Quân khẽ siết vòng tay, cảm nhận được cơ thể mỏng manh kia đang run lên bần bật trong sợ hãi.

    Trong phút chốc, cậu có chút mềm lòng với cô gái trong lòng mình.

    Nó cảm nhận được chiếc máy bay bắt đầu rơi với tốc độ ngày càng nhanh, dường như không có ý giữ lại thăng bằng.

    Nó nghe thấy tiếng khóc của mọi người, cả tiếng hét thất thanh.

    Vậy ra đây là chuyến bay cuối cùng của nó ư?

    Nó cảm thấy ân hận tột cùng khi không tỏ ra ngoan ngoãn trong lần gặp cuối cùng với bố mẹ.

    Chắc hai người sẽ đau khổ lắm!

    Những tiếng động lớn bắt đầu vang lên cùng những cú xốc, rung lắc dữ dội của máy bay như chạm phải những tảng đá lớn.

    Ầm...

    Tiếng nổ lớn rung trời .

    Khói đen bay nghi ngút một vùng.

    Tan hoang...

    Không gian rơi vào trạng thái im lặng của chết chóc.

    Tất cả chẳng còn gì ngoài một đống vụn nát...

    .

    .

    .

    .

    .

    Triều Nhan dần dần mở mắt sau cú ngất.

    Nó mơ màng nhận ra mình đang nằm trên đống đổ nát.

    Tay chân dính đầy máu me cùng bộ quần áo đã rách ươm.

    Nhưng thật lạ khi nó chẳng bị thương.

    Nó cố bước ra khỏi máy bay mà giờ đây đã vỡ vụn.

    Nó nhìn xung quanh... lạ hoắc chẳng biết tên.

    Đôi mắt Triều Nhan mở lớn, lộ rõ vẻ bàng hoàng đến điếng người.

    "Chuyện gì vừa xảy ra?

    Mình còn sống sao".

    Nghĩ rồi đưa tay nhéo má mình, đau.

    Nó không tin bản thân vẫn còn sống.

    Nó cố nhớ lại.

    Nó đi lên máy bay.

    Chiếc máy bay gặp vùng thời tiết xấu rồi rung lắc dữ dội.

    Chợt máy bay rơi rất nhanh, trong khoảnh khắc đó nó được Hoàng Quân ôm vào lòng.

    "Mình bị rớt máy bay.

    Hoàng Quân...

    Cậu còn sống không?"

    Nhớ tới chàng trai ngồi cạnh, nó hốt hoảng lao đi tìm.

    Nhưng xung quanh nó toàn những mảnh thịt, những bộ phận người không nguyên vẹn nằm rải rác,máu lai láng khắp nơi.

    Mùi máu tanh lan toả khắp không khí.

    Hoàng Quân đã chết, nó điếng người khi suy nghĩ đáng sợ đó ghé ngang.

    Quá tuyệt vọng khi nó là nạn nhân duy nhất còn sống sót.

    Người nó run lên bần bật.

    -Thật phi lý...

    Không thể như thế được.

    Mình rơi từ độ cao mấy ngàn mét nhưng vẫn không sao, còn mọi người xung quanh đều chết hết.

    Chuyện quái gì...

    đang xảy ra?

    Nó tuyệt vọng ngồi bệt xuống nền đất tự lẩm nhẩm với bản thân.

    Tâm trí bắt đầu rơi vào hoảng loạn.

    Một sự việc quá hi hữu đến khó tin.

    Nó đang sợ hãi tột độ.

    Sợ hãi đến nỗi ứ nghẹn cả nước mắt, chẳng thể tuôn rơi.

    Chợt, trong vùng núi hẻo lánh, khô cằn; khi mọi người đều đã bị tước đi linh hồn; khi Triều Nhan chắc chắn rằng bản thân đang lẻ loi một mình chống chọi tất cả để sinh tồn, một bàn tay lạnh ngắt chẳng biết từ đâu đặt lên vai nó.

    Một luồn điện chạy dọc sống lưng.

    Người nó đông cứng cả lại.

    Tim bắt đầu nện những tiếng rõ to trong lồng ngực.
     
    Giấc Mộng Truyền Thuyết
    ☆CHƯƠNG 6☆: Thế giới phép thuật?


    Phải chăng là sói hay thú dữ nào khác?

    Hay hoạ chăng là một tên lâm tặc biến thái muốn cướp của, cướp sắc?

    Hít một hơi thật sâu, Triều Nhan can đảm quay lại.

    Đôi mắt nó nhắm tịt, chẳng dám mở.

    Nó chỉ biết lấy hết sức bình sinh, theo bản năng, đánh đấm, đá túi bụi vào thân ảnh kì bí trước mặt.

    Chẳng được bao lâu, đôi tay nó đã bị chộp lại, siết chặt đau điếng.

    Nó hoảng loạn, bắt đầu vùng vẫy.

    Nhưng đôi mắt vẫn chẳng dám mở, nó sợ khi nhìn thấy thì sẽ ngất đi mất.

    - Thả tôi ra.

    Tôi không có tiền đâu.

    Xin anh làm ơn tha cho tôi.

    Nó rền rĩ, nước mắt ngắn nước mắt dài cầu xin, dẫu nó biết cơ hội được thả đi còn hiếm hoi hơn việc tìm thấy nước trên sa mạc.

    Ngay lập tức, một tiếng quát lớn khiến nó sợ run người

    - Mở mắt ra

    Đó là tiếng một người con trai.

    Nó lắc đầu nguầy nguậy, bướng bỉnh nhất quyết không chịu làm theo.

    Nó tưởng tượng hình ảnh một người con trai vạm vỡ, xăm trổ đầy mình đang hau háu nhìn nó.

    Nó rất sợ hắn ta sẽ nảy sinh ý đồ xấu xa.

    - Tôi bảo mở mắt ra.

    Là tôi này

    Tiếng của đối phương một lần nữa lại vang lên.

    Càng nghe nó càng cảm thấy thân quen.

    - Hoàng Quân...

    Giọng nó run run khi hình ảnh trước mặt lờ mờ hiện ra.

    "Là cậu thật ư?

    Cậu vẫn còn sống sót sau khi bị rớt từ độ cao mấy ngàn mét?".

    Nó vui mừng chẳng thể thốt nên lời.

    Trong phút chốc, nó bất thần nhảy chồm đến ôm cậu, nước mắt chảy dài.

    - Này cậu làm sao thế?

    Hoàng Quận bối rối gỡ tay nó ra.

    Lúc này mặt mũi Triều Nhan đã tèm nhem nước mắt

    - Chúng ta...phải làm...sao đây?

    Mọi người chết hết cả rồi.

    Tôi...sợ quá

    - Ngốc.

    Làm gì có người nào chết

    Cậu dịu dàng xoa đầu nó.

    Dẫu vẫn còn đang thút thít nhưng nó vẫn cố tru tréo với tên trước mặt

    - Cậu có bị gì không đấy?

    Lúc này còn giỡn được hay sao?

    Chúng ta bị rớt máy bay rồi.

    Nhìn xung quanh kìa...

    Hoàng Quân chẳng nói gì.

    Chợt cậu kéo tay Triều Nhan giật về phía mình.

    Nó loạng choạng và ngã ầm vào lòng cậu.

    Cậu quàng tay ôm nó, khẽ siết mạnh.

    Ngượng ngùng, nó cố cựa quậy đẩy cậu ra nhưng bất thành.

    Cơ thể nó lúc này mệt lả, chẳng còn chút sức lực nào.

    Cậu đặt tay lên đầu Triều Nhan, một vầng sáng màu xanh lục liền xuất hiện.

    Mãi một lúc, cậu mới lên tiếng, đồng thời thả Triều Nhan ra khỏi lòng mình

    - Này nhìn xem...

    Làm gì có ai chết, làm gì có máy bay nào rơi

    Đôi mắt nó dần mở lớn nhìn xung quanh.

    Cảnh vật đã thay đổi, nó và cậu đang đứng trên con đường mòn trong một bìa rừng lớn.

    Máy bay, mảnh thịt vụn, tất cả đều biến mất.

    Ní vooin nhìn xuống bản thân, chiếc váy tả tơi đã trở về nguyên trạng cũ, tay chân cũng đã lành lặn không một vết xước, vết máu.

    Nó ngước nhìn Hoàng Quân, ngoài việc cậu đang thở hồng hộc và túa ra rất nhiều mồ hôi thì cũng chẳng thay đổi gì.

    Từ ngạc nhiên này đến kinh ngạc khác, Triều Nhan như chẳng còn tin vào thị giác của mình.

    Nước mắt cũng vì thế mà ngừng rơi

    - Chuyện gì đang xảy ra vậy?

    Tại sao chúng ta lại ở đây.

    Chúng ta...

    đang ngồi trên máy bay cơ mà.

    -Tất cả chỉ là ảo giác- Cậu điềm nhiên trả lời

    -Ảo giác?

    Tôi bị điên rồi chăng?

    Không...

    Không thể nào...

    - Cậu không có điên.

    Cậu chỉ bị ảo giác do tôi tạo ra mà thôi.

    Đúng hơn là do giáo sư tạo ra.

    - Đừng nói nhăng cuội nữa, đừng chọc tôi nữa.

    Tôi chẳng biết giáo sư nào cả.

    Tôi chỉ biết tôi phải đi du học và rớt máy bay.

    Giờ cậu nói tất cả là ảo giác - Triều Nhan lắc đầu nguầy nguậy, níu lấy cánh tay áo của Hoàng Quân mà khẩn cầu tha thiết - Nói cho tôi biết tôi đang ở đâu?

    Tôi xin cậu.

    Tôi muốn về nhà... muốn về nhà...

    Triều Nhan run rẩy, nắm chặt ray Hoàng Quân mà cầu xin.

    Có lẽ giáo sư đã tạo ra tình huống hơi quá tay rồi.

    Chính bản thân cậu có lẽ cũng sẽ hoảng loạn như Triều Nhan nếu bị đối xử như thế.

    Cậu thấy có chút gì đó thật tàn nhẫn mà bản thân đã làm cho nó.

    Giữ chặt hai vai Triều Nhan, đôi mắt bạc trở nên nghiêm túc và lo lắng

    - Võ Triều Nhan, cậu phải thật bình tĩnh nghe tôi nói.

    Cậu lúc này không thể về nhà.

    Cậu không còn ở Trái Đất nữa, cậu...

    đang ở một hành tinh khác biết chưa hả?

    - Im ngay - Nó hét lên đầy phẫn uất - Đừng đùa với tôi nữa.

    Cậu đừng nói những điều phi lý nữa.

    Tôi muốn về nhà

    - Cậu vẫn chưa tin hay sao Triều Nhan?

    Nhìn đây này - Vừa nói, Hoàng Quân vừa búng tay bay cao vút lên không trung trong sự ngỡ ngàng, sợ hãi tột độ của Triều Nhan - Cậu...

    đang ở thế giới phép thuật..

    Triều Nhan ngồi phịch xuống đất, ngước cổ nhìn Quân không chớp mắt.

    Khuôn mặt nó trở nên nhợt nhạt, không chút thần sắc

    - Tôi xin lỗi khi phải tạo ra vụ rớt máy bay giả để đưa cậu về đây.

    Nhưng trước tiên ta cần ra khỏi đây, nơi đây hơi nguy hiểm

    Hoàng Quân thật sự ân hận dù rằng cậu chẳng phải tác giả cho màn ảo giác này.

    Cậu chưa đủ trình độ để tạo nên không giản ảo lớn như thế.

    Nhưng dường như đương sự không chút cải thiện là mấy

    - YÊU...

    QUÁI

    Nó hốt hoảng hét lên và vụt chạy vào rừng.

    Quá đáng sợ...

    - Đừng!

    Trong đó nguy hiểm lắm.

    Hoàng Quân tức tốc đuổi theo.

    Vì cổng không gian cần nhiều năng lượng nên giáo sự Nê - đa đã bí mật tạo ở bìa rừng nguyên sinh, nơi luôn toả ra nguồn năng lượng lớn.

    Nhưng vì phía ngoài bị quản lý chặt chẽ nên phải lén lút và bí mật.

    Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa gây nguy hiểm cho cả cậu và Triều Nhan.

    Nếu không ra ngoài sớm, e là sẽ gặp phải lâu la của Bella đang đi tuần...trong khi...

    - Hự

    Hoàng Quân loạng choạng dựa vào gốc cây thở dốc.

    Việc sử dụng quá nhiều phép thuật khiến cậu kiệt sức, nhất là lúc qua hầm không gian, đã hút gần cạn sức lực của cậu.

    "Á..."

    Tiếng thét thất thanh của Triều Nhan khiến cậu giật mình.

    "Không xong rồi".

    Cậu nhanh chóng chạy đến nơi phát ra tiếng hét mặc cơ thể đang đuối sức.

    Xung quanh Triều Nhan là những con sói to hơn mức bình thường.

    Chúng nhe nanh, nhìn nó hau háu.

    Nước dãi nhiễu giọt xuống đất trông thật kinh tởm.

    Hai chân nó cứng đờ, chẳng thể chuyển động được nữa.

    Thế giới phép thuật mà cũng có sói giống Trái Đất hay sao?

    "Phập".

    Một con ngã lăn ra đất chết đứ đừ với một con dao găm cắm sâu trong cuống họng.

    Hoàng Quân, trên tay là thanh kiếm dài đã đến bên nó che chắn.

    Mùi máu tanh bắt đầu lan toả.

    Nhưng điều đó chỉ khiến thú tính của những con sói còn lại thêm tăng cao.

    - Nghe này.

    Tôi đếm đến ba, cậu hãy chạy đến phía không có bọn sói và nấp vào đấy.

    Cấm không được chạy lung tung nữa, chết như chơi đó

    - Còn cậu thì sao?

    - Tôi sẽ giết chúng

    - Cậu điên hả?

    Nó có cả bầy

    - Cậu lo cho tôi kìa.

    Vui ghê - Hoàng Quân nở một nụ cười tươi trấn an dù vẫn đang thở hồng hộc - Một...

    Hai...

    Ba

    Ngay khi cậu vừa dứt lời, Triều Nhan liền ngoan ngoãn làm theo kế hoạch.

    Một mình cậu đối đầu với bầy sói có đôi mắt đỏ ngầu - dấu hiệu của mụ Bella.

    Cậu quyết không thể để con nào sống sót.

    Nếu không chúng sẽ báo cáo lại với mụ, thật tai hại.

    Xoay trái, cúi người, từng động tác nhanh nhẹn, linh hoạt.

    Từng con, từng con một phải bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của Hoàng Quân.

    Thoắt cái, cả bầy chẳng còn một con nào sống sót.

    Lẩm nhẩm điều gì đó trong miệng, thanh kiếm trên tay cậu đột nhiên biến mất.

    Vài giọt máu đang dính trên kiếm, bỗng chốc mất điểm tựa, rơi xuống đất như cơn mưa nhỏ.

    Quay sang Triều Nhan, vẫn là nụ cười tươi ngày thường dù mặt mày lấm lem bùn đất trộn lẫn với mồ hôi:

    - Sao nào, tôi giỏi chứ nhỉ?

    Nó rụt rè gật đầu.

    Chợt khuôn mặt cậu trở nên tái nhợt, không chút máu và loạng choạng ngã quỵ xuống đất.

    Triều Nhan hốt hoảng, vội chạy lại:

    - Cậu... có sao không?

    - Không có gì đâu.

    Chỉ là kiệt sức thôi

    Ngay khi Hoàng Quân cực nhọc gượng đứng dậy và ngước nhìn Triều Nhan, nó cứng đờ người.

    Đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

    Nó vội dụi mắt vì nghĩ rằng mình nhìn lầm.

    Nhưng không... mắt Hoàng Quân thật sự đổi màu.

    Đôi mắt cậu trông thật đáng sợ như thể hoá thành hai viên ngọc bích.

    -Mặt tôi bị thương hả mà cậu hốt hoảng?

    - Mắt anh...

    đổi màu rồi

    - Đừng có chọc ghẹo lại tôi - Cậu nhếch mép cười thích thú

    - Tôi...

    Tôi... nói thật

    Nghe đến đây, khuôn mặt Hoàng Quân lại trở nên nghiêm túc, khuôn mặt xuất hiện nhiều lần trong ngày hôm nay.

    Cậu với tay giữ chặt cổ tay Triều Nhan

    - Chúng ta phải đến gặp giáo sư Nê-đa càng nhanh càng tốt

    - Tôi không đi.

    Tính đưa tôi vào nhà máy thí nghiệm quái quỷ nào của mấy người chắc.

    Cậu đừng nghĩ cứu tôi rồi thì tôi sẽ theo cậu.

    Mau đưa tôi về Trái Đất.

    Nhanh!

    Dường như dần thích nghi được hoàn cảnh hiện tại, hay có thể là vì đã quen với sự sợ hãi, nó đã đủ tự tin chống cự lại cậu.

    Một phần có lẽ là vì nó tin cậu không phải là quái vật mà chỉ là một tên phù thủy sống trong thế giới phép thuật gì đấy mà cậu nói cũng nên?

    Trước sự kiên quyết của Triều Nhan, cậu đành bất lực, đôi mắt,giờ đã trở lại bình thường, ánh lên sự thống khổ

    - Tôi xin cậu hãy giúp tôi.

    Bạn của tôi đang gặp nguy hiểm, chỉ có cậu mới có thể cứu được

    - Tôi chỉ là người trần mắt thịt, chẳng có tí phép thuật như cậu, tôi cứu bằng cách nào?

    Cậu thấy vừa nãy cả bầy sói cũng là cậu cứu tôi

    - Tôi không biết nhưng giáo sư Nê-đa đã nói cậu giúp được thì chắc chắn không sai.

    Xin cậu...

    Xin cậu hãy đi theo tôi

    Nó có thể cảm nhận rõ nỗi lo lắng và đau đớn trong lòng Hoàng Quân.

    Dường như cậu có một kí ức cực kì khủng khiếp.

    Đó là điều nó thấy nơi khuôn mặt tuấn tú kia.

    Nó im lặng vì chẳng biết xử sự ra sao.

    Không gian thoáng chốc im lặng.

    Mãi một lúc, Triều Nhan khẽ gật đầu, xuôi theo tiếng gọi trái tim mình...
     
    Back
    Top Dưới