Cập nhật mới

Khác giả tạo

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399117437-256-k468929.jpg

Giả Tạo
Tác giả: meowcitoq
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

xin chào mình là minh nhu có lỗi gì mong các bạn chỉ dẫn
.
.

mình xin cảm ơn ạ



toipham​
 
Giả Tạo
giới thiệu


xin chào mình là minh nhu có lỗi gì mong các bạn góp ý ạ

.

.

.

.

.

.

.

mình xin cảm ơn ạ
 
Giả Tạo
1.


Đến bây giờ, mỗi khi ai nhắc đến câu “đồng phục”, tôi lại liên tưởng đến cái ngày chết chóc đó.Tên ác ma trong bộ đồng phục học sinh, nhuộm một màu máu đỏ tươi, khiến tôi không thể nhắm mắt được sau khi sự kiện đó đã qua đi.

Câu chuyện bắt đầu khi tôi bước vào năm học mới.

Mẹ tôi luôn dặn:

“Con nhớ phải làm quen, luôn cười khi gặp các bạn, thầy cô, nghe hong?”

Mẹ tôi vẫn vậy, luôn dặn tôi mỗi khi bước vào một môi trường mới.

Trường THPT An Như là một ngôi trường danh tiếng, nơi chỉ có những người học giỏi và gia đình có quyền thế trong xã hội mới được phép bước chân vào ngôi trường này.

Và tôi là Khả Lạc, một học sinh chuyển trường.

Nói cách khác, việc chuyển trường là một thứ tôi rất ghét, do tôi là người khó giao tiếp và có thể hơi nhạt nhẽo chăng, nhưng cũng vì tính chất công việc của ba mẹ nên tôi buộc phải chấp nhận.

Khi tôi bước vào trường, một làn gió lạnh thổi qua mái tóc, đem theo sự rợn người đến đáng sợ.

Tôi cũng không quan tâm vì hôm nay thời tiết khá lạnh, cũng như cái tính hay quên trước quên sau mà tôi đã bỏ quên áo khoác và chiếc ô ở nhà.

Tôi nghĩ thầm trong bụng: “Hôm nay chắc sẽ mưa đây.”

Khi tôi bước dọc hành lang, là một không khí giả tạo, tiếng giày đan xen tiếng chuông và tiếng hò hét của học sinh tạo nên một giai điệu nghe khá vui tai, cũng ồn ào phết.

Sau đó, tôi từ từ bước vào lớp 11A8.

Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, những ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, khiến tôi có cảm giác như họ muốn ăn tươi nuốt sống bản thân tôi vậy.

Bỗng một tiếng nói nhẹ nhàng cắt ngang bầu không khí khó chịu ấy:

“Xin chào bạn mới nhé, tôi là Bảo Hân, lớp trưởng.

Bạn có khó hiểu, khó khăn gì cứ hỏi mình nhé.”

Tôi mỉm cười rồi trả lời:

“Xin chào, tôi là Khả Lạc, rất vui được làm quen với bạn.”

Tôi nhìn vào ánh mắt của Bảo Hân - đan xen một chút ngây thơ và sự nguy hiểm.

Giống như tôi không thể biết được cô ta suy nghĩ gì hay thái độ ra sao với tôi.

Tôi không quan tâm cô ta nữa, liền tiến đến chỗ ngồi, đặt cặp xuống.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng giễu cợt của Bảo Hân:

“Nè Tuyết nhan á, bạn mua cho mình một hộp sữa nhé.

Mình đưa thêm tiền, coi như tiền công.”

Sau đó, Bảo Hân lấy từ trong cặp ra tờ 500 nghìn, cố tình quăng xuống đất để Tuyết phải cúi xuống nhặt.

“Ô xin lỗi, tôi lỡ tay mà.

Chắc cậu không để tâm nhỉ á mà quên cậu vốn dĩ chỉ là con chó liếm chân chủ mà thôi"

Sau câu đó, cả lớp cười phá lên.

Tuyết nhan không có hành động gì chỉ im lặng giống như điều đó chuyện bình thường vậy

Mọi thứ đều thu vào mắt tôi lúc tôi nghĩ sẽ khó sống yên ổn nếu dám làm gì phật lòng với cô ta.
 
Giả Tạo
2.


Ngày thứ hai tôi học ở An Như, lớp đã quá quen thuộc khi bản thân tôi xuất hiện.

Không còn là ánh mắt khó chịu thuở đầu đó, thay vào đó một ánh mắt khác.

Tôi không biết họ nghĩ gì về một học sinh có hướng trầm lặng như này.

Tôi đeo tai nghe, không quan tâm đến những lời nói, hay nói đúng hơn, họ đang nghĩ xấu về tôi.

Tiếng bước chân của Bảo Hân vang lên khiến tôi phải ngước nhìn.

Cô ta đã giởn cái thói bắt nạt bạn học Tuyết nhan.

Nhìn cô ta, tôi thầm nghĩ: không khác gì một tội phạm đội lớp học sinh cả.

Tôi chả để ý mà tiến tới chỗ ngồi, nơi đang bị đám bạn Bảo Hân chặn lối đi.

Tôi bảo:

- Nè, các cậu tránh ra cho tôi đi.

- Bộ mày là ai mà dám kêu tao với cái giọng đó vậy?

Tôi im lặng, chỉ nhắc lại một câu:

- Tránh ra cho tôi đi.

Bầu không khí lúc này nồng mùi thuốc súng.

Bỗng có một tiếng nói:

- Mấy bạn về chỗ ngồi đi, thầy sắp tới rồi.

Cũng may có tiếng nói đó, nếu không tôi và cô bạn thân của cô ta đã lao vào đánh nhau rồi.

Nhưng mà... cô gái vừa nãy là ai?

Tôi đang chìm trong một bể là câu hỏi, thì cô gái ấy đã tiến vào chỗ tôi rồi ngồi xuống.

Tôi liền kinh ngạc.

- Xin chào, tớ là Ánh Ngọc, lớp phó học tập.

Bạn có bài nào khó khăn thì kêu tớ.

- Ờ, cảm ơn.

Tôi là Khả Lạc.

Dứt câu, ánh mắt Ánh Ngọc đôi phần nhìn về tôi có vẻ hứng thú xen chút tức giận.

Có lẽ cô ta không nhận được một câu chào nào tử tế, thay vào đó là sự hời hợt của người bạn cùng bàn nhạt nhẽo này.

Tôi lặng lẽ trốn tránh cái ánh mắt nóng của Ánh Ngọc, tập trung vô cái phần bài tập mà thầy đã dạy cho tôi.

Do kiến thức thầy dạy quá nhanh, đã khiến tôi không theo kịp.

Lúc này, Ánh Ngọc ngỏ lời chỉ bài tôi.

Tôi cũng đồng ý vì bài này sẽ kiểm tra 1 tiết hôm nay.

Ánh Ngọc nhân cơ hội mà sờ soạng đầu và tay tôi, khiến tôi cảm thấy không thoải mái và đẩy cô ta ra xa.

Lúc này, nhìn Ánh Ngọc có vẻ tức giận, nhưng đã điều chỉnh lại cảm xúc rất nhanh.

- Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu.

- Ôi, vậy á?

Cậu hiểu bài nhanh thế.

Thật là thông minh.

Biết cô ta đang khen, nhưng có cần cười man rợ như thế không?

Bản thân tôi thật sự xui xẻo lắm mới ngồi ngay con biến thái đó.

Tiếng mở cửa lớp cắt ngang.

Bảo Hân bước ra, theo sau Ánh Ngọc.

Tôi chả để ý vì có khi trùng hợp nên họ mới đi cùng lúc như vậy.

Đến nhà vệ sinh, tiếng chửi mắng và sỉ nhục đến từng Ánh Ngọc:

- Nè, tao bảo mày không được phép kêu mấy con rác đó đụng con cún nhỏ của tao.

Sao mày cứ thích làm trái thế?

- Con Tuyết Nhan bộ chưa đủ mà mày cứ thích để đám đó chặn chỗ đi của cún nhà tao vậy?

- Tao... aaa...

Tiếng đánh xen lẫn tiếng khóc nức nở của Bảo Hân.

Những thứ đó hòa trong điệu nhạc, biến nó thành bản giao hưởng tuyệt vời - thứ Ánh Ngọc thích nghe nhất.

Cô ta cuoi như điên dại bầu không khí lúc đó trông kinh tởm làm sao.
 
Giả Tạo
3.


Tôi lê bước chân nặng nề ra khỏi cổng trường.

Chắc có lẽ điều tôi ghét nhất chính là một buổi học Toán chăng - nhàm chán mức đáng sợ.

Tiếng gió ríu rít đi qua cơ thể khiến tôi cảm thấy lạnh gáy.

Không biết vì tôi quá nhạy cảm hay thời tiết nay đột ngột trở xấu đi.

Bỗng nhiên, tiếng ting từ điện thoại vang lên.

Đó là tin nhắn từ ba của tôi:

"Này con gái, hôm nay ba mẹ ra sân bay rồi.

Có gì con mua đồ ngoài ăn đỡ hay kêu dì lan nấu nhé ba với mẹ đi vài tuần về "

Tôi không trả lời hay thả cảm xúc gì đối với tin nhắn của ông ta, vì vốn dĩ gia đình tôi đã vậy rồi.

Chả ai quan tâm con nhỏ tự kỷ này cả, vốn họ chỉ thích tới người chị gái tên Dương An.

Tôi liền rời khỏi đoạn chat, những dòng tin nhắn hỏi thăm từ những người bạn cũ - group chat năm lớp 10 tôi vẫn còn giữ.

Có lẽ, những người yêu thương, quan tâm tôi cũng chỉ có một người.

Nhưng cậu ta đã rời khỏi trần thế này rồi.

Tôi nhìn bầu trời, thầm nghĩ:

- "Nếu năm đó tôi có thể bảo vệ được người bạn ấy... tốt biết mấy."

Tôi bước đi từ từ trên đoạn đường lớn về nhà.

Không ai đến đón, cũng không một người nói chuyện.

Tôi đã chịu sự cô đơn này suốt những tháng năm mất đi cậu ấy.

Tôi bước vào nhà, lòng đau.

Nước mắt đã đỏ khi nhắc tới người bạn quá cố năm ấy.

Dì Lan thấy tôi về liền nói:

- Á, Lạc con về rồi à?

Ăn gì để dì nấu cho?

- Cháu no rồi.

Tôi liền chạy nhanh lên phòng với tâm trạng không mấy vui vẻ.

Giọng nói dì Lan vọng vào phòng tôi:

- Con đừng bỏ bữa, không tốt sức khỏe đâu nhé.

Đói thì nói dì nha con!

Tôi không trả lời.

Dì Lan là người thứ hai yêu thương tôi và nhớ ngày sinh nhật của tôi.

Sau vụ đau thương đó, dì Lan đã ở bên an ủi tôi rất nhiều.

Hôm nay tôi cảm giác như này thật tồi tệ.

Đột nhiên, tiếng thông báo từ điện thoại vang lên - đó là thông báo từ Facebook.

Tôi liền ấn vào xem.

Một lời mời kết bạn - tên người đó: Dương Ánh Ngọc.

Thấy vậy, tôi liền đồng ý, vì bạn bè cùng lớp, những người tôi gặp quen mặt thì tôi luôn chấp nhận lời mời của bọn họ.

Tin nhắn từ Ánh Ngọc tới:

- Mai cậu rảnh hông?

Đi chơi với tôi nhé.

- Ờ, không á.

Đặt điện thoại xuống cảm giác như ngày hôm nay không khác gì một bản nhạc buồn của người nghệ sĩ cô đơn đàn ra vậy.

Có lẽ ngày mai sẽ là một ngày dài đằng đẵng đây.
 
Giả Tạo
4.


Tiếng chuông từ điện thoại vang lên khiến bầu không khí yên tĩnh bị phá tan.

Tôi bực mình liền cầm nó lên, đồng hồ điểm 5 giờ 30.

Thấy vậy, tôi liền vứt nó sang một bên, định bụng ngủ thêm một lúc nữa.

Ánh sáng lấp lánh mờ ở rèm cửa sổ, cảm giác chói mắt khó chịu xuất hiện.

Tôi liền bực mình dậm chân đến mở rèm cửa.

Nhìn đồng hồ đã chỉ 7 giờ 50, tôi ngạc nhiên:

– Trời ơi trễ giờ học rồi á á!

Tôi la lên rồi nghĩ lại: Dù sao thì mình cũng trễ, sao không nghỉ học một bữa luôn đi.

Bản thân tôi là vậy, trễ thì nghỉ, sớm thì đi học.

Nhưng thành tích của tôi vẫn gọi là tốt và ổn định.

Tôi cầm điện thoại, nằm phịch xuống giường quen thuộc.

Vào app Facebook lướt một xíu thì bắt gặp bài viết của Ánh Ngọc.

Trong bức ảnh, cô ta mặc bộ áo thun quần đen và tất dài ngang đầu gối, đeo một đôi giày.

Nhìn rất đơn giản nhưng lại rất sang.

Tôi cũng thích những người có gu ăn mặc như vậy, liền thả hình trái tim bình thường vô bài viết của Ánh Ngọc.

Tiếng mở cửa, người bước vào phòng là dì Lan, hỏi:

– Ủa Lạc, con không đi học hả?

– Con ngủ dậy trễ nên thôi, con nghỉ luôn một bữa vậy.

– Nghỉ vậy con mất bài thì sao?

– Có sao đâu, con tự lên mạng tìm hiểu cũng được.

Tiếng thở dài kéo một đoạn rồi đứt hẳn.

– À, chắc con chưa ăn gì, xíu dì mua đồ về nấu đồ ăn sáng cho con.

– Thôi khỏi đi, xíu con ăn trưa luôn.

Tôi bật dậy khỏi giường, bảo dì Lan:

– Con ra ngoài xíu, trưa con về cơm.

Tôi vệ sinh cá nhân, mặc cái áo khoác ra đường.

Bước theo nhịp thở vội vã của Sài Gòn đến bây giờ, tôi cảm giác được sự cô đơn đôi khi cũng khiến cảm xúc của chúng ta tốt hơn.

Ngồi ăn ở một góc hẻm yên bình, ngắm nhìn Sài Gòn tấp nập, bài hát mà tôi đã từng nghe vang lên bên tai:

Sài Gòn ngày xưa, thương xá tắc thiếu gia bóng bẩy cùng cô ba

Anh dắt em qua những khu thương mại sầm uất tấp nập người vô ra

Sài Gòn ngày xưa, trên đường phố những chiếc vespa và 67

Nhưng vẫn còn đâu ở vùng ngoại ô những chiếc xe tank đầy máu chảy

Sài Gòn ngày xưa, chiều thu tím biếc nhẹ đưa tà áo gái Gia Long

Hò hẹn nơi góc quán nhỏ sau giờ tan học, đó là điều mà ta mong

Cho dù có nghe đi nghe lại thì bài nhạc này vẫn mãi không thể khiến tôi chán đi.

Nó luôn vang trong tiềm thức và con tim đã bị chính quá khứ bào mòn.

Chính là nó đem lại cho tôi một sự bình yên đến lạ.
 
Back
Top Bottom