Đến bây giờ, mỗi khi ai nhắc đến câu “đồng phục”, tôi lại liên tưởng đến cái ngày chết chóc đó.Tên ác ma trong bộ đồng phục học sinh, nhuộm một màu máu đỏ tươi, khiến tôi không thể nhắm mắt được sau khi sự kiện đó đã qua đi.
Câu chuyện bắt đầu khi tôi bước vào năm học mới.
Mẹ tôi luôn dặn:
“Con nhớ phải làm quen, luôn cười khi gặp các bạn, thầy cô, nghe hong?”
Mẹ tôi vẫn vậy, luôn dặn tôi mỗi khi bước vào một môi trường mới.
Trường THPT An Như là một ngôi trường danh tiếng, nơi chỉ có những người học giỏi và gia đình có quyền thế trong xã hội mới được phép bước chân vào ngôi trường này.
Và tôi là Khả Lạc, một học sinh chuyển trường.
Nói cách khác, việc chuyển trường là một thứ tôi rất ghét, do tôi là người khó giao tiếp và có thể hơi nhạt nhẽo chăng, nhưng cũng vì tính chất công việc của ba mẹ nên tôi buộc phải chấp nhận.
Khi tôi bước vào trường, một làn gió lạnh thổi qua mái tóc, đem theo sự rợn người đến đáng sợ.
Tôi cũng không quan tâm vì hôm nay thời tiết khá lạnh, cũng như cái tính hay quên trước quên sau mà tôi đã bỏ quên áo khoác và chiếc ô ở nhà.
Tôi nghĩ thầm trong bụng: “Hôm nay chắc sẽ mưa đây.”
Khi tôi bước dọc hành lang, là một không khí giả tạo, tiếng giày đan xen tiếng chuông và tiếng hò hét của học sinh tạo nên một giai điệu nghe khá vui tai, cũng ồn ào phết.
Sau đó, tôi từ từ bước vào lớp 11A8.
Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, những ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, khiến tôi có cảm giác như họ muốn ăn tươi nuốt sống bản thân tôi vậy.
Bỗng một tiếng nói nhẹ nhàng cắt ngang bầu không khí khó chịu ấy:
“Xin chào bạn mới nhé, tôi là Bảo Hân, lớp trưởng.
Bạn có khó hiểu, khó khăn gì cứ hỏi mình nhé.”
Tôi mỉm cười rồi trả lời:
“Xin chào, tôi là Khả Lạc, rất vui được làm quen với bạn.”
Tôi nhìn vào ánh mắt của Bảo Hân - đan xen một chút ngây thơ và sự nguy hiểm.
Giống như tôi không thể biết được cô ta suy nghĩ gì hay thái độ ra sao với tôi.
Tôi không quan tâm cô ta nữa, liền tiến đến chỗ ngồi, đặt cặp xuống.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng giễu cợt của Bảo Hân:
“Nè Tuyết nhan á, bạn mua cho mình một hộp sữa nhé.
Mình đưa thêm tiền, coi như tiền công.”
Sau đó, Bảo Hân lấy từ trong cặp ra tờ 500 nghìn, cố tình quăng xuống đất để Tuyết phải cúi xuống nhặt.
“Ô xin lỗi, tôi lỡ tay mà.
Chắc cậu không để tâm nhỉ á mà quên cậu vốn dĩ chỉ là con chó liếm chân chủ mà thôi"
Sau câu đó, cả lớp cười phá lên.
Tuyết nhan không có hành động gì chỉ im lặng giống như điều đó chuyện bình thường vậy
Mọi thứ đều thu vào mắt tôi lúc tôi nghĩ sẽ khó sống yên ổn nếu dám làm gì phật lòng với cô ta.