Cập nhật mới

Ngôn Tình Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,446
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczNERB0mt-8zDn9LGpt4mO4nQVTdvt-zJRas6-mwnXuDFT4ujb_26HSGgtLNnFf-VYLrxsr1K-3UC8JRFI2Oxoy3AcTEwRv1t5rosRQpfv2FxQKi2Gb7mo8VptwuGDZSQOIQ1sIfgPyGVuAnleXVC9_w=w215-h322-s-no-gm

Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Tác giả: Tạm Ổn Nhỉ
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIA QUY CỦA VỢTác giả: Tạm ổn nhỉEditor: Thập NhấtBìa: Đậu Sốt Cà ChuaThể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Cổ đại, Xuyên không, Cuộc sống bình dân, Góc nhìn thứ nhấtGiới thiệu:Sau khi xuyên qua, tôi có thêm một anh chồng, tuy đầu óc hơi có vấn đề nhưng trông ảnh khá đẹp trai.Vừa khéo, tôi tẩy não anh mỗi ngày.Tôi ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng hỏi: “Sau khi dậy, chuyện đầu tiên phải làm là gì?”A Thọ ra vẻ nghiêm túc, trả lời: “Tìm mình.”Mặt tôi không đổi sắc, ta hỏi tiếp: “Trừ bỏ em...”A Thọ trả lời trôi chảy: “Những người khác đều là kẻ lừa đảo.”Tôi: “Hôm nay không nghe lời em...”A Thọ: “Mai sau chỉ có thể ăn mướp đắng.”Tôi: “Mỗi ngày phải ăn mướp đắng...”A Thọ: “Thì đời khổ! Ha ha!”“Tóm lại.”“Yêu mình, kiếp này, kiếp sau, cả kiếp sau sau nữa!”“Ăn cơm.”Anh thành kính nhắm mắt lại. Chắp tay trước ngực: “Gia quy của vợ.”Nghi thức trước khi ăn cơm kết thúc.​
 
Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Chương 1


1.Sau khi tăng ca vào buổi đêm dẫn đến đột quỵ, sau khi tỉnh dậy, thứ tôi nhìn thấy không phải là trần nhà của bệnh viện mà là một cái trần nhà làm bằng mộc, trông rất đơn sơ, một căn phòng làm bằng đất và những ô cửa sổ được che bằng những tờ giấy màu vàng và những mảnh vải có thể nhìn xuyên qua được.Người đứng cạnh tôi không phải nhân viên y tế mà là một chàng trai mặc y phục màu trắng, ánh mắt nhìn tôi rất cảnh giác.Giống như con vật nhỏ nhìn chằm chằm từng động tác của tôi.Anh hỏi: “Ăn... Ăn cơm không?”Địa phủ?Tôi nhìn xuống. Tay anh cầm một cái màn thầu rất to.Không phải địa phủ.Khi đó, não tôi như bị sập nguồn, chẳng khác nào đã ch.ết rồi.Nếu xuyên đến nơi như này, linh đường đều đã được chuẩn bị xong, cớ sao tôi không chế.t thêm lần nữa?Ý kiến hay.Tôi lập tức nhắm mắt, nín thở, nỗ lực trở thành một th.i th.ể.Chợt tôi nghe thấy tiếng thút thít bên tai: “Mình cũng không cần tôi nữa ư?”Mình gì cơ?Cần gì?Tôi mở mắt thêm lần nữa, nhìn về phía chàng trai có gương mặt tuấn tú.Ánh mắt của anh rất dễ đọc. Có oán trách nhưng càng nhiều là cảm giác mất mát, khổ sở xen lẫn với nhau, khiến một người sắt đá như tôi cũng cảm thấy đau lòng.Tôi cảm giác có gì đó không ổn.Cơ thể như bị rút hết sức lực.Tôi run rẩy nâng tay lên. Anh nghiêng đầu nhìn qua, thấy hành động của tôi thì đưa cái màn thầu to và cứng như đá vào tay tôi.Tôi cạn lời.Cảm ơn nha.2.Hôn mê lâu như vậy mà không bị anh dùng màn thầu chăm sóc đến chết thì cũng coi như may mắn.3.Sau đó, có một vị đại phu có râu dê đến bắt mạch cho tôi, mặt ông ấy lạnh tanh.Sau khi nghe tôi nói rằng tôi không nhớ gì thì ông bắt mạch cho tôi thêm lần nữa.Cuối cùng, ông cười nhạt: “Dù có bị đần thì cũng tệ như ngày trước thôi.”Rốt cuộc trước kia, chủ cơ thể này đã làm gì?Ông chỉ về phía chàng trai đứng bên cạnh tôi: “Chồng của cô.”Tôi chớp mắt, chờ ông nói tiếp nhưng ông chỉ dọn đồ rồi rời đi, không thèm nói thêm lời nào.Rất dứt khoát mà đi.Sau đó, một dì trong thôn đến chăm sóc tôi, vừa dùng ánh mắt sắc bén có ý trách móc tôi, vừa nói móc nói mỉa tôi.Dì ấy vừa đút cháo cho tôi, vừa lườm tôi.“Cháu có phải là thiên kim tiểu thư gì đâu? Không vừa ý cái là đi nhảy sông à? Dù có được đầu thai thì cháu cũng không có số tốt đấy đâu?”“Em gái cháu và Trần tú tài tâm đầu ý hợp. Cháu không cần phải đến đấy làm trò cười. Nhân lúc này hết hi vọng đi, an phận mà sống cùng với A Thọ.”“A Thọ có chỗ nào không tốt? Không phải chỉ phản ứng chậm hơn người bình thường thôi sao? Vẻ ngoài này, tính tình này, có chỗ nào không xứng với cháu?”Tôi ngoan ngoãn ăn cháo. Tôi ngước nhìn về phía cửa. A Thọ ngồi trên ghế gấp, cảm giác tồn tại rất thấp, đa phần nhìn về phía bên ngoài cửa. Thi thoảng nhìn về phía tôi, ánh mắt đều toát lên vẻ sợ hãi.Tôi biết cảm giác không ổn là gì rồi.Đôi mắt của anh quá ngây thơ, giống như một đứa trẻ, nhìn một cái là thấy hết, không giống như người trưởng thành.Dì thấy ánh mắt của tôi, thở dài: “A Thọ, đừng đợi nữa. Ông của cháu đã đi rồi, đợi mãi cũng không về đâu.”Tôi nhìn ánh mắt buồn bã của dì ấy, chợt hiểu một nghĩa khác của từ “đi” trong lời của dì.Tôi nhìn linh đường trong phòng, tự lẩm bẩm: “Không phải cho tôi sao...”Sắc mặt của dì chợt thay đổi, lườm tôi: “Nghĩ đẹp vừa thôi!”Hả?4.Tôi nằm mất hai ngày. Khi đến giờ ăn cơm, dì sẽ mang đồ ăn cho tôi.Nhờ nghe dì mắng, tôi dần đoán ra được hoàn cảnh bây giờ của mình.Nguyên chủ và em gái của nàng cùng thích một chàng thư sinh. Trước khi xuất giá, nàng luôn bắt nạt em gái của mình. Tính tình vừa đanh đá, vừa kiêu căng nên dù đã hai mươi tuổi rồi mà vẫn không có ai đến cầu hôn.Cha mẹ của A Thọ mất sớm. Vì bị thiểu năng trí tuệ nên không có cô nương nào chịu gả cho anh.Khi ông nội của A Thọ gặp nạn, vì muốn sắp xếp ổn thỏa cho A Thọ nên đã bắt tay với cha mẹ của nguyên chủ, ép duyên cho hai người này.Dù nguyên chủ có khóc lóc hay làm ầm ĩ thì đều vô ích. Nàng vào cửa không bao lâu thì em gái của nàng đính hôn với thư sinh kia. Sau khi ông nội mất, gánh nặng của cả gia đình đè lên vai nàng.Cuộc đời u ám, tương lai tăm tối. Mọi người trong thôn đều nói tương lai Tần tú tài sẽ làm quan, còn em gái của nàng sẽ là vợ quan.Tâm lý yếu ớt. Nàng nghĩ quẩn nên nhảy sông, được người cứu lên, sốt lì bì.Sau đó tôi tới.Ngày thứ ba, tôi xuống giường.Anh ôm đùi, ngồi trên ghế gấp. Ánh mắt mờ mịt nhưng toát lên vẻ mong chờ nhìn về phía ngoài sân.Tôi ngồi xổm bên cạnh anh. Anh cúi đầu nhìn tôi. Tôi khẽ nói: “Ông của anh còn chưa về.”Ánh mắt của anh lộ rõ vẻ cô đơn.Tôi vươn tay, định sờ đầu anh nhưng cơ thể anh khựng lại.Khi tay tôi sắp đụng đến anh, anh nhắm hai mắt lại, rụt cổ, cơ thể run rẩy.Tay tôi dừng ở trên trán anh, chần chờ không biết phải làm sao.“Tôi từng đánh anh à?”Lông mi của anh hơi run. Anh mở to mắt, gật đầu nhẹ đến mức phải nhìn kĩ mới phát hiện.Sau đó, anh lại nói: “Tôi không méc ai. Không ai biết mình đánh tôi đâu. Mình đừng đánh tôi!”Tôi không nhịn được mà co những ngón tay lại, bèn rụt tay: “Tôi đánh anh như thế nào?”Anh hơi nghiêng đầu, chỉ vào đầu của mình: “Đánh ở đây.”Rồi lại chỉ vào tay và eo: “Sau khi ông đi, còn véo ở đây, đánh ở đây.”Càng nói, giọng anh càng nhỏ. Cuối cùng, anh im lặng. Anh nhìn ta mất một lúc rồi mới nói tiếp: “Mình không nhớ tất cả mọi chuyện sao?”Nguyên chủ đúng là một người đáng ghét.Trong lòng tôi chửi một trận nhưng ngoài mặt tôi vẫn rất dịu dàng, gật đầu với anh một cái.Tôi vừa mới gật đầu xong thì anh chợt nắm chặt phần quần chỗ đầu gối, cúi người sát gần tôi, nói: “Không có, không có, tôi vừa nói dối! Mình chưa từng đánh tôi!”Tôi ngẩn người.Ánh mắt của anh vì hơi chột dạ nên chớp mắt liên tục, nói chuyện không có tự tin, ấp a ấp úng: “Sau này... Mình sẽ không đánh tôi nữa... đúng không?”Tôi không nhịn được mà trong lòng thở dài, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay của anh: “Ừ, tôi sẽ không đánh anh đâu. Tôi sẽ là người đối xử với anh tốt nhất trên đời.”
 
Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Chương 2


5.Tôi không có gia đình. Từ nhỏ, tôi đã bị vứt ở cô nhi viện. Đối với tôi, cha mẹ và người nhà chỉ là những khái niệm.Nhưng may mắn là viện trưởng và các cô chú trong cô nhi viện đều rất tốt nên cuộc sống của tôi cũng tạm ổn.Cố gắng một phen, biết đâu giàu ba đời.Ừm... Hình như không giàu lắm, cũng không được ba đời.Nhưng lấy năng lực của tôi thì tôi vẫn có thể sống tiếp ở đây.Nhà A Thọ không giàu nhưng không phải là căn nhà chỉ có bốn bức tường. Ông nội của anh có chút bản lĩnh. Mấy mẫu ruộng được canh tác đâu vào đấy. Trong nhà vẫn còn ít bột mì, còn có một ít thịt khô.Tôi nhờ dì dạy, làm ra bữa cơm đầu tiên trong căn bếp này.Dì đứng bên cạnh tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, mãi mới nói một câu: “Cháu nghĩ thông là được rồi. Làm gì đến mức mà phải từ bỏ cuộc sống.”Tôi gật đầu: “Cháu biết rồi dì. Đã chế.t một lần rồi thì có gì mà không nghĩ thông đâu?”Ánh mắt dì nhìn tôi vẫn còn hơi bắt bẻ nhưng đã thân thiện hơn nhiều rồi.Sau khi dì rời đi, tôi và A Thọ cùng nhau ăn cơm. Anh vẫn hơi sợ tôi. Anh ngồi trong góc, cúi đầu ăn cơm, không dám ngẩng đầu lên.Tôi không vội, những ngày sau còn dài.Mười ngày qua, tôi đều nấu cơm, sửa cho A Thọ vài bộ y phục.Sinh thời, ông nội dạy A Thọ rất nhiều việc. Anh biết làm một số việc, như khi tôi đi cùng anh ra ruộng, anh biết đào đất, biết tưới nước. Nhưng loại cây gì, bán với giá ra sao,... những việc phải dùng đến đầu óc thì anh đều không làm được.Bây giờ là mùa thu, phải thu hoạch lúa mạch, anh làm rất thành thạo.Buổi trưa, tôi mang cơm đến cho anh. Còn chưa đến nơi tôi đã thấy anh nhìn về phía này, ánh mắt toát lên vẻ mong chờ.Có mấy người đàn ông ngồi nghỉ ngơi dưới gốc cây, thấy tôi đến thì cười rộ lên.“Đợi được người đến rồi kìa.”“Nhìn từ sáng tới giờ được 800 lần rồi.”A Thọ chạy về phía tôi. Chắc do hiểu lời người ta trêu nên dù nóng đến mức mặt chảy đầy mồ hôi nhưng vì ngượng ngùng nên anh chạy chậm hơn nhiều.Tôi lấy khăn, lau mồ hôi cho anh. Anh ngoan ngoãn cúi đầu xuống. Nhưng khi tôi lau mồ hôi cho anh xong, anh vẫn rũ mắt, không nhìn tôi.Tôi cầm hộp cơm, đi về phía bóng râm, mở tấm vải che bụi ở trên ra.“Dì Trần dạy tôi cách làm bánh bao. A Thọ ăn thử xem ngon không?”Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía anh, vô tình chạm phải một đôi mắt sáng lấp lánh.Tôi hơi sửng sốt. A Thọ gãi đầu, rời ánh mắt sang chỗ khác. Anh ngồi xuống, cầm lấy banh bao rồi ăn.Anh vẫn rất ít nói nhưng không đề phòng tôi như trước.Anh ăn được hai cái rồi không ăn nữa, đẩy hộp cơm về phía tôi.Tôi hỏi: “Không ngon sao? Sao không ăn nữa?”Anh phải làm việc nên phải ăn nhiều.Anh lắc đầu: “Ăn ngon. Mình ăn đi.”Tôi cười: “Tôi ăn.”Anh nghiêng đầu nhìn tôi, như đang xác nhận tôi có nói dối hay không.Tôi không nhịn được mà nhéo cái tai đang đỏ lên của anh: “Thật! Nhân bánh bao là rau dại do A Thọ hái vào ngày hôm qua. Tôi thêm ít đậu phụ vào. Nếu A Thọ thích thì hái thêm nhiều rau dại vào. Sau tôi làm thêm cho.”Anh mím môi, khóe miệng hơi nhếch lên, khẽ gật đầu.Trong đầu tôi spam hàng chữ “Ngoan quá! Ngoan quá!”.Bình thường A Thọ sợ tôi ghét anh nên khi làm việc, nói chuyện, thậm chí đi trên đường, anh đều rất cẩn thận.Sau khi ông nội đi, dù trước kia nguyên chủ có đối xử như thế nào với anh thì anh luôn coi nguyên chủ như người thân.Đây cũng là lần đầu tiên tôi được người khác coi mình là người nhà.Tôi ôm đầu gồi, ngồi bên cạnh anh, nhìn anh ăn bánh bao. Nắng cuối thu hơi nóng. Tôi phe phẩy cái quạt, quạt cho cả hai người. Cảm giác bình yên như thế này cũng khá tốt. Ít nhất không có nguy cơ bị đột quỵ lúc công tác.Trong giây phút này, chợt có một giọng nói do dự gọi tôi từ đằng sau.“Vân nương.”6.Tôi không phản ứng kịp trong chốc lát. Thấy A Thọ nhìn tôi, tôi mới nhận ra có người gọi tôi từ đằng sau.Nguyên chủ tên là Liễu Vân. Ở nhà, A Thọ gọi tôi là mình, dì gọi tôi là “Này, người kia”, còn đại phu có râu dê thì không để ý đến tôi.Đến đây lâu như vậy rồi nhưng tôi vẫn chưa quen người ta gọi tôi bằng cái tên này.Tôi quay đầu nhìn. Là một chàng trai xa lạ mặc áo bào, nhìn tôi bằng một ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa hoảng hốt.Có một cô nương đi bên cạnh hắn, trông có vài phần trông giống nguyên chủ.Giọng của một người đàn ông ngồi dưới cây cổ thụ rất to: “Hiếm à nha! Hôm nay là ngày nào mà tôi có thể nhìn thấy tú tài xuống ruộng vậy?”Tôi nhìn cặp đôi trai tài gái sắc kia, đã biết họ là ai.A Thọ đứng bên cạnh tôi, thì thầm: “Đó là người mình thích.”Những lời này không biết có bị hai người đứng ở phía đối diện nghe được không nhưng ánh mắt của hai người đó nhìn tôi rất kì lạ.Tôi giật khóe miệng, quay người, đưa cho A Thọ ấm nước. Ăn đi, uống đi, đừng có nói thêm lời nào.Tôi không đứng lên, cứ thế ngồi, ngửa đầu nhìn bọn họ.Em gái của nguyên thân bước tới: “Chị ơi, hai bọn em đến nhà chị để thăm chị nhưng dì Trần bảo chị đi đưa cơm cho A Thọ ở ruộng rồi.”Gương mặt của em gái trắng nõn. Đôi mắt ngập nước. Đi có vài bước thôi mà cũng khiến người ta có thiện cảm.Tôi dịch người về phía A Thọ, thì thầm hỏi: “Đây có phải là hoa khôi của làng ta không?”A Thọ: “Hả?”Tôi đứng dậy, vỗ bỏ mấy ngọn cỏ dính lên người. Tôi giơ tay, đang nghĩ xem nên chào hỏi như thế nào cho hợp tình hợp lý thì bị một đôi tay nắm lấy.“Thấy chị và anh rể thương nhau như vậy, Uyển Nhi an tâm rồi. Chị không biết lúc chị xảy ra chuyện, Uyển Nhi lo cho chị lắm!”Tôi hơi nghi hoặc. Ngày trước nguyên chủ luôn đối chọi với nàng ta mà nàng ta không so đo chuyện trước kia sao?Không, nguyên chủ hôn mê hai ngày, còn tôi đã đến đây được một tháng nhưng chưa từng gặp người nhà nguyên chủ đến thăm nàng.“Nghe lời Uyển Nhi khuyên đi. Sau này, đối xử tốt với anh rể. Đừng đánh anh ấy nữa.”Xui rồi! Là nhắm vào tôi!7.Tôi mở to hai mắt nhìn về phía A Thọ. A Thọ cầm nửa cái bánh bao, hoảng hốt xua tay: “Tôi, tôi, tôi, tôi, tôi không...”Người đàn ông ngồi xem trò vui nên chưa xuống ruộng, nghe thấy lời Liễu Uyển nói thì “ồ” một tiếng.“Không phải anh rể nói với em đâu. Em đi ngang qua nhà chị thì vô tình thấy. Tuy anh rể giống như trẻ con nhưng chị không nên đánh anh ấy. Dù sao anh ấy cũng là đàn ông!”Tôi nảy số, nắm chặt tay nàng ta, không để nàng ta thoát, “e thẹn” mà nói: “Uyển Nhi, em đang nói gì vậy? Sao chị có thể đánh anh rể của em được? Em... Em còn nhỏ, biết cái gì mà đàn ông.”Người đàn ông: “Ái chà.”Liễu Uyển ngơ ngác: “Hả?”Xem ra là loại cấp thấp.Tôi quay đầu, hỏi: “A Thọ, em có đánh anh không?”Anh lắc đầu như cái trống lắc.Nàng ta nói: “Anh rể đừng sợ...”Tôi nhéo mạnh vào tay nàng ta khiến nàng ta hít một hơi.Tôi chân thành nói: “Haiz, Uyển Nhi, em đừng nghĩ nhiều. Chị và anh rể em rất tốt. Nếu em muốn đến thăm chị thì cứ vào hẳn nhà, lén lén lút lút làm gì. Người ta thấy thì sẽ nghĩ sao?”Liễu Uyển dường như sốt ruột giải thích, gương mặt xinh đẹp lấm tấm mồ hôi.“Uyển Nhi chỉ quan tâm cô thôi.”Vị tú tài kia cuối cùng cũng nói chuyện. Bước đi rất nhẹ nhàng và phong độ. Anh ta đứng cạnh Liễu Uyển.Như tìm được chỗ dựa sau khi phải chịu ấm ức, đôi mắt của nàng ta đỏ bừng: “Vâng, em chỉ quan tâm chị thôi. Trước kia chị còn nhảy sông vì Tần đại ca... Uyển Nhi hơi lo cho anh rể thôi.”“Gì mà nhảy sông vì Tần đại ca? Uyển Nhi, em là em gái của chị, sao em có thể bôi nhọ chị? Sau khi gả cho A Thọ, chị lúc nào cũng một lòng vì anh ấy. Chị ngã xuống sông là do không cẩn thận. Sao em có thể nói như vậy?”Liễu Uyển lập tức giải thích: “Người trong thôn đều biết...”Tôi ngắt lời nàng ta: “Gì mà người trong thôn đều biết? Trước khi chị nhảy thì chị hô hào với cả thế giới là nhảy sông vì anh ta sao?”Tôi không tin trước khi nhảy sông, nguyên chủ vác loa ra báo cho cả thôn biết nàng ta nhảy sông vì đàn ông.“Nhưng sau khi em và Tần đại ca đính hôn, chị liền...”“À, hóa ra là nghĩ như vậy. Em nghĩ như vậy nên đi loan tin đúng không? Có chứng cứ không? Em không thèm để ý đến danh dự của chị mình sao? May mắn là chị chưa có ch.ết để đứng đây giải thích, nếu ch.ết rồi thì không biết như thế nào nữa.”Dù lý do Liễu Vân nhảy sông là gì đi chăng nữa thì sau này tôi sống dưới thân phận của nàng, bớt được tí rắc rối nào thì hay tí đó.Liễu Uyển tới chọc tức chị của mình, vậy thì tôi sẽ biến nàng ta thành bàn đạp.Tôi che mặt, khóc nức nở. Liễu Uyển không trả lời được, tức đến nỗi muốn khóc, nước mắt tràn mi.Anh tú tài xót cho Liễu Uyển nên trách tôi: “Vân nương, sao cô nói Uyển Nhi như vậy? Nàng ấy không có ý xấu.”Lúc này, nước mắt của Liễu Uyển mới rơi xuống.“Vâng, vâng, vâng. Em ấy là tốt nhất, còn tôi chả là cái thá gì. Giờ mời hai người đi. Tôi không muốn nhìn thấy hai người nữa.”Giả vờ đáng thương. Ai chả biết giả vờ.Giọng Liễu Uyển nghẹn ngào: “Em xin lỗi chị. Em sẽ đến thăm chị sau.”Nàng ta khóc lóc chạy đi. Tú tài nhìn theo bóng dáng của Liễu Uyển, rồi thở dài với tôi.Hắn nhìn tôi, bất đắc dĩ: “Cô... Haizz, chấp nhận đi, chúng ta không có duyên với nhau.”8.Thở dài gì mà thở dài. Cẩn thận thở hết phúc, kiếp sau không có phúc mà hưởng đâu.Tôi nói bé, không cho người khác nghe thấy.“Anh cũng cút đi.”Tú tài sửng sốt rồi lại thất vọng. Dù hắn ta tức đến mức đỏ bừng cả mặt nhưng chỉ thốt ra một câu: “Cô tự giải quyết đi!”Rồi tức giận, phất tay áo mà rời đi.Non quá! Người này còn không bằng Liễu Uyển.Tôi nhìn bóng dáng của hai người kia ở cuối bờ ruộng, trong lòng yên tâm.Một kẻ mưu mô nhưng vẫn còn kém.Một kẻ sĩ diện, không dám cãi nhau.Cộng lại thì chỉ là vài món ăn nhỏ. Không cần phải sợ.Người đàn ông xem trò vui xong, cảm thấy chưa đã nhưng phải xuống làm ruộng.Trên bờ ruộng chỉ còn tôi và A Thọ. Anh nói: “Mình ơi, tôi ăn no rồi.” Rồi xuống ruộng, tiếp tục thu hoạch lúa mạch.Anh dần nói ít đi nhưng tôi không phát hiện.Cho đến khi buổi tối, tôi thấy anh cứ ngẩn ngơ nhìn một cái màn thầu.Màn thầu là thứ ông nội làm cho A Thọ trước khi ông mất. Ông không về, A Thọ tiếc nên không dám ăn. Nếu màn thầu bị mốc thì anh mang ra nắng phơi. Ông làm màn thầu rất to. Giờ nó còn cứng như đá. Cắn một phát là bay luôn cả hàm răng.Giờ tôi mới nhận ra anh im lặng đến lạ thường.Buổi trưa vẫn còn vui mà?Tôi lấy cái ghế dài, ngồi cạnh anh: “Sao không vui?”A Thọ cạy vỏ màn thầu, từ từ lắc đầu.Tôi cúi đầu, đi đến trước mặt anh. Anh khựng lại, rồi lại quay mặt sang hướng khác.Giống như đứa trẻ con, anh mím môi, hai má phồng lên. Bộ dạng tủi thân nhưng không dám nói ra.Tôi suýt nữa bị chọc cười.Tôi cố nhịn cười, giả vờ buồn bã: “A Thọ không để ý đến tôi.”Nghe vậy, anh vội quay về phía tôi, phủ nhận: “Tôi không có không để ý đến mình.”Tôi vạch trần anh: “Anh có.”Cảm xúc của người trước mắt viết hết lên mặt, A Thọ chép miệng: “Không có mà.”Tôi hỏi tiếp: “Thế vì sao?”Anh cạy màn thầu trong tay, rầu rĩ mà nói: “Bác Dương bảo mình không nhớ chuyện trước kia.”Tôi gật đầu: “Ừm, nhiều chuyện không nhớ rõ.”Anh không ngẩng đầu, cứ nhìn màn thầu như muốn tìm ra hoa văn trên đó: “Dì Trần và các bác ở ngoài ruộng đều bảo mình không như trước kia.”Tôi nảy ra ý định trêu anh: “Vậy khiến A Thọ thích hay ghét?”Vỏ màn thầu bị anh cạy ra gần hết. Tôi nghe thấy tiếng anh nói cùng với tiếng mấy mảnh vụn của màn thầu rơi xuống.“Thích.”Thẳng thắn như thế chợt khiến tôi hơi ngượng.Mặt tôi hơi nóng lên.Giọng anh dần trầm xuống: “Nhưng mình không thích tôi.”“Hôm nay mình cứ nhìn chằm chằm anh ta. Khi anh ta đến, mình chỉ nhìn anh ta. Mình thích anh ta nên mới nhìn anh ta. Anh ta đi rồi mà mình vẫn nhìn anh ta.”Anh nói rất trôi chảy, chắc đã nghĩ lâu. Anh nói rất hờ hững nhưng giọng điệu tủi thân trong đó khiến người ta không thể bỏ qua.Trời đất chứng giám. Lúc tôi nhìn theo bóng dáng họ, trong đầu tôi đang chiếu lại cảnh tôi đạt được MVP(*).(*)MVP: Most Valuable Player, người chơi xuất sắc nhất.“Mình đã quên rất nhiều chuyện, không nhớ anh ta. Nhưng... Hôm nay hai người lại gặp nhau. Có phải mình... lại không cần tôi nữa không?”Âm cuối của anh như có như không nghẹn ngào, bị bao phủ bởi nỗi sợ hãi và sự bất an.
 
Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Chương 3


9.Trẻ con sợ nhất là người lớn không cần nó nữa.Tôi không trêu anh nữa. Tôi đặt bàn tay của mình lên bàn tay đang cầm màn thầu, giọng điệu kiên định và nhẹ nhàng: “Sẽ không đâu.”A Thọ không tin tôi. Ngón tay của anh dưới bàn tay của tôi vẫn hơi run. Khi đôi mắt trong veo, không có tạp chất nhìn về phía tôi, nó dường như bị một nỗi buồn bao phủ.Tôi có cảm giác như trái tim bị siết chặt, là đang xót cho anh.Tay tôi hơi dùng sức. Tôi mỉm cười với A Thọ: “Em nói cho A Thọ một bí mật. Mình đừng nói ra ngoài nhé.”Anh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn gật đầu.“Thực ra, em là từ trên trời xuống.”A Thọ nhăn mày, lực chú ý chuyển sang nơi khác, thì thầm: “Thần tiên sao?”Tôi cười: “Em không phải thần tiên nhưng thần tiên gọi em tới.”“Tới làm gì?”“Tới làm người nhà của A Thọ!”Anh ngẩn người, vành mắt dần ửng hồng.“Ông nội bảo thần tiên đưa mình tới sao?”Trong lòng tôi ngẩn ra.A Thọ hít mũi, khi nói thì giọng đã khàn đặc: “Ông không về nữa đúng không? Dù tôi gọi ông đến thế nào thì ông cũng không dậy. Các bác các chú bỏ ông vào trong một cái rương, gọi nó là quan tài.”“Tôi thấy họ chôn quan tài và ông vào trong đất. Nhưng ông đâu phải là hạt giống, năm nay trồng, năm sau cũng không lớn. Họ lừa tôi. Tôi chờ mãi mà ông vẫn không quay lại...”Giọng anh run rẩy. Tay cầm màn thầu cũng run. Tôi an ủi cũng không được.Hằng ngày, anh ngồi trên ghế gấp chờ ông về, chờ đến mặt trời lặn, chờ đến đêm đầy sao nhưng anh biết, người anh chờ sẽ không bao giờ quay về.A Thọ rơi nước mắt. Nước mắt để lại vệt nước trên mặt, rơi vào tro bụi.“Ông nói với tôi, bé ngoan là phải ăn cơm. Có phải ông biết sau khi ông đi, tôi sẽ ăn không no nên mới gọi mình tới không?”Môi của tôi hơi mở nhưng dường như yết hầu bị thứ gì đó vô hình chặn lại.Đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, chờ câu trả lời từ tôi.Tim tôi đau xót. Tôi nhẹ nhàng nói: “Không chỉ mỗi A Thọ cần em đâu, em cũng cần A Thọ.”“Ông chọn em trong rất nhiều người. Ông hỏi em rằng: Cháu ơi, cháu có muốn có người nhà không. Em bảo muốn. Ông mới nhờ thần tiên đưa em đến bên A Thọ. A Thọ cũng là người nhà mà ông đã chọn cho em.”Giọng A Thọ bé như muỗi kêu: “Nhưng tôi chỉ là kẻ kéo chân sau. Ông không nói cho mình ư?”Tôi kéo tay áo, lau nước mắt cho anh: “Nói vớ vẩn! A Thọ như vậy, em rất thích A Thọ như vậy!”A Thọ ngoan như mèo con, để tôi lau nước mắt cho anh. Tôi nói tiếp: “Em do thần tiên phái tới, không giống những người khác, biết A Thọ là tốt nhất.”“Tốt hơn Tần tú tài sao?”“Tốt hơn nhiều chứ!”Khóe miệng của A Thọ cong xuống. Anh tự lau nước mắt nhưng lại không nhịn được cười.“Mình tốt nhất! Tốt hơn những người khác nhiều!”Tim tôi tan chảy. A Thọ vừa ngoan vừa dễ dỗ. Chạm vào gương mặt của anh, trong đầu tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.Ngốc. Đúng là rất tốt.10.Tuy trẻ mồ côi chưa từng được cảm nhận hơi ấm của gia đình nhưng chúng nó có kinh nghiệm sống phong phú.Viện trưởng luôn cố gắng cho chúng tôi những thứ tốt nhất nhưng chạy trời không khỏi nắng. Tôi bước chân ra ngoài xã hội từ sớm, gặp đủ loại người, chẳng ai giống ai.Lúc mới chân ướt chân ráo thì rất dễ bị lừa, người ta nói gì tôi cũng tin. Nhưng sau này, tôi không đi lừa người ta, chỉ vì tôi tốt bụng thôi.Gặp một ánh mắt khôn khéo, tôi sẽ cảnh giác.Nhưng một ánh mắt ngây thơ thì lại rất dễ chạm vào trái tim tôi.Giờ giấc ăn ngủ nghỉ và làm việc của A Thọ rất có quy luật. Trời còn chưa sáng mà anh đã dậy để ra ruộng thu hoạch lúa mạch. Anh bảo ông nội muốn nhanh chóng thu hoạch để chờ người mua tới.Khi anh đi, tôi vẫn còn hơi mơ màng. Sau khi dậy, tôi đứng nói chuyện với hàng xóm một lúc.Khi tôi vừa tới, hình tượng không tốt. Sau khi im ắng một tháng, tôi hay cùng mọi người nói chuyện, dần thay đổi ấn tượng trong lòng người khác.Bây giờ, nếu gặp các dì, các chị trong thôn thì tôi sẽ không bị xa lánh như trước nữa.Tất nhiên họ rất tò mò về tôi, hay hỏi tôi vài vấn đề nên khiến tôi muộn giờ mang cơm cho A Thọ.Khi tôi cầm hộp cơm đến, A Thọ vẫn đang cắt lúa mạch. Tôi thầm nghĩ chắc phải nói với anh là phải giữ gìn sức khỏe.Liếc mắt thì thấy có một cô nương đứng cạnh anh.Tôi lặng lẽ đi qua. Giọng Liễu Uyển nhỏ nhẹ nên tôi không nghe rõ nàng ta nói gì.Chỉ thấy A Thọ chợt đứng thẳng, hét với Liễu Uyển: “Vợ tôi đối xử với tôi tốt nhất!”Tiếng hét không chỉ khiến tôi sửng sốt, khiến Liễu Uyển giật mình, còn khiến mọi người đang cắt lúa chú ý.A Thọ lại nói: “Nàng ấy là người vợ tốt nhất! Mình sẽ không đánh tôi!”Tôi thấy mặt Liễu Uyển tái như gan heo.Không nhịn được nữa, tôi mỉm cười đến bên cạnh A Thọ, rót cho anh cốc nước.“Hét to thế làm gì? Lỡ đau họng thì sao?”A Thọ cầm cốc nước nhưng không uống, ấm ức, kể với tôi: “Nàng ta cứ bảo là mình đánh tôi. Tôi đã nói rất nhiều lần là không có đánh mà nàng ta cứ hỏi, khiến tôi sợ quá. Còn đứng ở đây. Tôi không cắt xong lúa mạch rồi!”Tôi đưa hộp cơm cho anh: “Em biết rồi. Mình mau ăn cơm đi. Ăn xong thì làm tiếp cũng được.”A Thọ không thèm nhìn Liễu Uyển, nghe lời tôi, cầm cơm hộp đến chỗ gốc cây, nơi chúng tôi thường ngồi.Tôi nhìn Liễu Uyển, cười lạnh: “Nghe thấy chưa? Còn chuyện gì nữa không?”Hôm nay dì Trần cũng đi cắt lúa, nghe thấy tiếng A Thọ hét liền chạy qua đầu tiên.“Cô nương vừa mới đính hôn như cháu không ở nhà may áo cưới, xen vào việc của nhà chị mình làm gì? A Thọ bảo không đánh thì chính là không đánh. Cháu hỏi lắm làm gì, phải bảo có thì cháu mới vừa lòng sao?”Dì Trần là người hỗ trợ mạnh nhất.“Đúng là Vân nương trước kia không phải người tốt nhưng giờ hai đứa nó đang hạnh phúc. Cháu để ý làm gì?”Tông giọng của các bác gái thì khỏi phải bàn rồi.Nhưng cái câu “Vân nương không phải người tốt” nghe vẫn hơi chói tai.Tôi sờ mũi. Biết là không nói mình nhưng khi bị mắng thì tôi vẫn hơi nhột.Da mặt của Liễu Uyển mỏng. Nàng ta bị nói vậy thì không dám ngẩng đầu lên, mặt đỏ như máu, biện hộ cho bản thân mình.“Cháu chỉ quan tâm hai người...”Dì Trần nghĩ sao nói vậy, không thèm nghe xong: “Thôi thôi, cháu quan tâm chị cháu nhưng chị cháu rơi xuống sông được hơn một tháng rồi mà cháu giờ mới tới? Người nhà cháu có ai đến thăm nó không? Hay là nhà cháu sợ mất mặt?”Nghe qua thì thấy tội thật đấy nhưng giờ tôi mới được nghe dì Trần chửi người khác. Khóe miệng của tôi cứ vểnh lên nên đành phải cúi đầu xuống, sợ bị người ta phát hiện tôi đang cười.Tôi kéo góc áo của dì Trần: “Dì, đừng nói nữa.”Dì Trần hất tay tôi, lườm tôi một cái: “Cút. Cháu nói là sau khi ch.ết một lần là sẽ sống tử tế. Sống tử tế chứ không phải làm con ở cho người ta.”Đòn đau nhất thì để cho nàng ta đi, chứ dì công bằng chửi hết những người khiến dì khó chịu.Liễu Uyển cắn môi, bất lực mà rũ mắt xuống.“Cháu có đến thăm chị nhưng chị không có ở nhà nên cháu mới nói vài câu với anh rể. Cháu không có ý gì khác.”Có người không đành lòng, nói đỡ cho Liễu Uyển: “Nó chỉ là một cô nương thôi. Nói chuyện không có chừng mực thì dạy lại là được. Yêu con cậu mới đậu con mình.”11.Dì Trần cau mày, nhìn người đàn ông, chống nạnh. Tôi không muốn dì vì tôi mà cãi nhau với người khác nên tôi lập tức cầm tay dì.“Thôi dì, để cháu tới xử lý.”Dì Trần lườm người kia một cái rồi hừ rõ to.Dường như A Thọ cảm nhận được không khí nặng nề. Anh không ăn nữa, ôm hộp cơm, nhìn về phía này.Tôi ra hiệu với Liễu Uyển, ý bảo nàng ta ra chỗ khác với tôi.Vừa đi được vài bước thì tôi phát hiện có cái đuôi bám theo sau.Tôi nhìn A Thọ, bất đắc dĩ, cười: “Đi ăn cơm đi.”Anh không ngẩng đầu. Chân như cắm rễ xuống mặt đất, không nhúc nhích.“Anh chưa cắt xong lúa mạch đâu.”A Thọ do dự nhưng vẫn không nhúc nhích.Tôi đành phải kéo anh cùng đi. Ánh mắt Liễu Uyển lộ vẻ kinh ngạc nhưng tôi mặc kệ.Đến một nơi yên tĩnh, tôi dừng lại, mặt đối mặt với Liễu Uyển: “Cô còn muốn làm gì?”Vẻ mặt của nàng ngạc nhiên: “Uyển Nhi không hiểu chị đang nói gì.”Tôi giả vờ hung dữ: “Chắc cô đã từng nghe nói tôi đã quên rất nhiều chuyện. Tôi quên hết tất cả mọi chuyện từ kia kỉa kìa kia rồi, quên cả cô nữa. Trong mắt tôi, Tần đại ca của cô chẳng có chỗ nào bằng A Thọ. Cô có thể yên tâm.”Trông Liễu Uyển mới mười sáu, mười bảy tuổi. Nếu có thể giải quyết mâu thuẫn, sống yên ổn thì tôi không muốn phải cãi nhau với một cô nhóc.“Quên hết thật sao? Không phải giả vờ?”Sự chú ý của nàng ta không nằm trong dự đoán của tôi. Tôi cứ tưởng rằng đầu óc của nàng ta chỉ nghĩ đến Tần đại ca.“Chị từng cắt váy của tôi. Chị đã quên?”Tôi chần chừ một lúc rồi gật đầu.“Chị từng đốt tóc tôi. Chị đã quên?”Sao mà ác thế?“Chị từng đổ nước vào giày của tôi. Chị đã quên?”...Liễu Uyển không nói nữa, đôi mắt thoáng qua vẻ tiếc nuối và hụt hẫng: “Không nhớ gì hết sao?”Tôi im lặng. Nàng ta cũng im lặng.Chợt nàng ta nói: “Chuyện chị nhảy sông vì Tần đại ca không phải do tôi loan tin. Tôi cũng chẳng cần phải loan tin, người khôn thì đều sẽ nghĩ vậy mà thôi.”Tôi sửng sốt. Dường như nàng ta vừa mới cởi bỏ cái vỏ bọc mảnh mai.“Dù tôi có ngứa mắt chị thì tôi cũng không muốn chị phải ch.ết.”Như một thiếu nữ u ám trong độ tuổi dậy thì.Tôi gật đầu: “Ừ.”Dường như nàng ta bất mãn: “Chỉ vậy thôi sao?”Tôi cười một cái: “Chứ còn gì nữa? Cảm ơn cô à?”“Chị vẫn đáng ghét như trước kia.”Tôi nhún vai. Nàng ta nhẹ nhàng bước đến trước mặt tôi, nhìn chằm chằm tôi.“Nhớ kĩ lời chị nói. Không được phép thích Tần đại ca, nếu không...”Chợt cánh tay bị người nào đó kéo lại khiến tôi lùi về phía sau. A Thọ từ phía sau tôi bước lên, nhìn chằm chằm vào Liễu Uyển, nói rát nghiêm túc: “Vợ tôi sẽ không thích anh ta. Vợ tôi bảo vợ tôi yêu tôi nhất.”Liễu Uyển bỏ lớp ngụy trang, cười nhạo: “Chị ta nói gì anh cũng tin sao? Thật dễ lừa.”Tôi muốn nói rằng nàng ta cũng rất dễ lừa.A Thọ thấy nàng ta không tin nên hơi sốt ruột. Tôi nắm lấy tay anh để trấn an anh, nhìn về phía Liễu Uyển: “Không còn chuyện gì nữa thì đi đi.”Nàng ta xoay người, rời đi. Nhưng đi được vài bước lại dừng lại, không quay đầu, nàng ta nói một cách rất lạnh lùng: “Nhà không chào đón chị. Đừng có mà về.”12.Người nhà họ Liễu không thích Liễu Vân. Tôi đến nơi này được không bao lâu thì phát hiện ra.Nguyên chủ dạo qua Quỷ Môn Quan mà cha mẹ nàng không thèm tới thăm.Đến bây giờ, tôi vẫn không biết cha mẹ Liễu trông như thế nào. Chắc từng gặp qua nhưng tôi không biết, còn họ không thèm nhận con.Thôn có diện tích không nhỏ nên rất dễ tránh mặt một ai.Chuyện gả con gái mình cho một kẻ thiểu năng không phải chuyện gì tốt đẹp.Tôi quay sang nhìn A Thọ vẫn còn đang giận, thầm cảm thấy may mắn.May là gả cho anh.Liễu Vân lớn tuổi, tính tình không tốt, còn có người trong lòng. Nếu cha mẹ Liễu không quan tâm mà gả nàng cho mấy ông già góa vợ thì...Tôi không dám tưởng tượng sống cùng một người đàn ông ở xã hội trọng nam khinh nữ sẽ như thế nào.Phải chịu đựng bản tính ngạo mạn và ngu ngốc, còn bị bọn họ trói buộc, cả thể chất lẫn tinh thần đều bị giam cầm ở nơi đây.Chỉ nghĩ thôi mà đã khiến người ta tuyệt vọng.Tôi không nhị được mà rùng mình.“Mình ơi, mình sao vậy?”Tiếng gọi của A Thọ khiến tôi hoàn hồn. Giờ tôi mới nhận ra tôi đang nắm chặt tay anh. Tôi hít sâu một hơi, buông tay, trịnh trọng nói lời từ tận đáy lòng: “A Thọ.”“Dạ.”“Xin mình đừng bị đồng hóa.”Anh không hiểu ý của tôi, vừa ngẫm nghĩ vừa nhìn tôi.“Đừng bị...”Tuy vẫn chưa có chuyện gì xảy ra nhưng tôi lại có cảm giác sống sót sau tai nạn, trong lòng còn sợ hãi.Chắc anh không hiểu. Anh chắc chắn không hiểu những câu nói vừa rời rạc, vừa vô lý kia nghĩa là gì.Nhưng anh vẫn gật đầu một cách rất kiên định: “Tôi nghe mình.”Tôi thở dài một hơi, trong lòng vẫn còn lo.Có một câu Liễu Uyển nói rất đúng. A Thọ rất dễ lừa. Tôi bảo thần tiên đưa tôi tới, anh tin không chút nghi ngờ, còn buông cảnh giác đối với tôi.Nếu có một người lấy được lòng tin của A Thọ, rồi dạy hư A Thọ.Tôi rất nghiêm túc mà dọa A Thọ: “A Thọ, em nói với mình, trên đời này có rất nhiều kẻ lừa đảo. Họ sẽ làm quen với mình, nhân lúc mình không chú ý liền bán mình vào mỏ than, chỉ cho mình ăn màn thầu và uống nước bẩn.”Ánh mắt của A Thọ lộ rõ vẻ hoảng sợ.Tôi hơi híp mắt, rồi đi thẳng vào vấn đề, “Nhưng em sẽ không lừa mình. Em là người duy nhất đối xử tốt với mình trên thế giới này, là người nhà cuối cùng của mình, là chỗ dựa duy nhất của mình.”Trước khi đến đây, tôi là người bán hàng xuất sắc nhất, chuyên môn tẩy não... À không, chỉ dẫn cho họ.
 
Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Chương 4


13.Tôi ngồi nghiêm chỉnh, trầm giọng hỏi: “Sau khi dậy, chuyện đầu tiên phải làm là gì?”A Thọ ra vẻ nghiêm túc, trả lời: “Tìm mình.”Mặt tôi không đổi sắc, ta hỏi tiếp: “Trừ bỏ em...”A Thọ trả lời trôi chảy: “Những người khác đều là kẻ lừa đảo.”Tôi: “Hôm nay không nghe lời em...”A Thọ: “Mai sau chỉ có thể ăn mướp đắng.”Tôi: “Mỗi ngày phải ăn mướp đắng...”A Thọ: “Thì đời khổ! Ha ha!”“Tóm lại.”“Yêu mình, kiếp này, kiếp sau, cả kiếp sau sau nữa!”“Ăn cơm.”Anh thành kính nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực: “Gia quy của vợ.”Nghi thức trước khi ăn cơm kết thúc.Ngày qua ngày, A Thọ nói chuyện ngày càng trôi chảy.Trước ngày bán lúa, anh cắt lúa xong.Ngày đi bán lúa, tôi hỏi dì Trần giá lúa trong thôn rồi đem đi bán, có giữ lại một ít cho nhà ăn.Tôi chia tiền bán lúa ra làm ba phần, một phần nộp thuế, một phần dùng cho chi tiêu hằng ngày, còn một phần thì giữ lại, khi nào cần tiền gấp thì mang ra dùng.Lâu rồi chưa tính toán như thế này.Tiền từ việc trồng trọt chỉ đủ sinh hoạt nhưng nếu đi làm thêm thì chắc kiếm được thêm tiền. Ai chê nhiều tiền chứ.Phụ nữ ở đây có thể thêu đồ rồi bán nhưng tôi không biết thêu. Nhờ thân thiết với các chị nên tôi được theo họ lên trấn. Các chị gửi mẫu thêu cho những cửa hàng đáng tin cậy, cho tôi đỡ phải lựa chọn.Tiệm vải do ông chủ làm chủ, bà chủ giúp tiếp khách, còn có hai tiểu nhị.Khi giao dịch với người trong thôn, tôi nhìn hai tiểu nhị kia, không nhịn được mà lắc đầu.Trình độ bán hàng kiểu gì đây?Có hai mẹ con đứng đối diện bà chủ. Người mẹ định mua một mảnh vải để may bộ trang phục mới cho đứa con nhân dịp năm mới nhưng bà ấy hơi do dự về màu sắc và giá tiền.Tôi thấy cô nhóc hay nhìn một tấm vải màu vàng nhạt nêm bèn đi đến cạnh mảnh vải: “Tấm vải này có màu khá đẹp.”Tôi sờ: “Chất liệu cũng thoải mái, làm áo trong hay áo bào đều được.”Cô nhóc tưởng tôi muốn mua tấm vải này nên lo lắng, kéo áo của mẹ mình.Tôi nhìn về phía cô nhóc: “Màu này rất hợp với em, vừa đẹp lại vừa tôn da.”Bà chủ: “Đúng vậy, màu này tươi sáng. Rất nhiều cô gái thích màu này nên tiệm chỉ còn lại từng này, chỉ đủ bán cho một người.”Cô bé lại kéo áo của mẹ mình. Bà lập tức cầm mảnh vải: “Chúng ta đi thôi.”Tôi ra vẻ tiếc nuối. Hai mẹ con họ vội đi tính tiền.Tôi bước đến trước mặt bà chủ, nở nụ cười xã giao: “Bà thấy... tôi làm tiểu nhị cho bà được không?”Bà chủ hơi do dự nhưng ông chủ không đồng ý. Tôi nói rằng sẽ làm không công trong vòng ba ngày, để họ xem năng lực ra sao.Ba ngày sau, ông chủ vui vẻ chào đón tôi, kí văn khế.Cuối cùng, tôi đã có công việc.Thôn xa thị trấn, đi xe bò phải mất nửa canh giờ mới tới. Trời mùa đông nhanh tối. Bà chủ lo cho an toàn của tôi nên nhân lúc trời chưa tối, bà chủ giục tôi về sớm.Tôi ngồi trên xe bò. Bầu trời như bị ngâm trong mực, chỉ có ánh trăng treo trên cao.Tôi nhìn về phía trước. Ở cổng thôn có một ánh đèn. Có một người cầm đèn lồng, đứng trên con đường cũ, nhìn ngó xung quanh.Có một người đang đợi tôi về nhà.Xe bò dừng lại. Tôi nhảy xuống. A Thọ chạy đến trước mặt tôi.“A Thọ, em đã về.”14.Một người phụ nữ đã có gia đình hay đi sớm về trễ dễ khiến người ta nói này nói nọ. Thậm chí có người còn khuyên A Thọ đừng để tôi lên thị trấn, cả ngày không về nhà, có khi có người tình trên đấy.Nếu là một người đàn ông bình thường nghe thấy những lời như này thì không tránh khỏi suy nghĩ lung tung.May mà A Thọ coi vợ là trời, luôn theo ý vợ nên sẽ không ngăn cản tôi.Khi tiệm vải đắt khách, có người ở cửa hàng khác sang tìm tôi. Không cần tôi nói gì, ông chủ chủ động tăng tiền lương của tôi lên gấp hai lần.Gần đến cuối năm, ông chủ phát tiền công cho tôi. Bà chủ còn tặng tôi thêm một bao lì xì, cho tôi nghỉ sớm.Tôi mua một đống đồ. Khi xe bò đến, tôi nhận ra trên xe có hai người quen.Liễu Uyển nhìn thấy tôi thì hơi ngạc nhiên, sau đó bĩu môi nhưng nhanh chóng bày lại bộ dạng yếu đuối, gọi chị.Anh tú tài không thể tin tưởng: “Cô thực sự đi sớm về trễ, cả ngày ở ngoài đến bây giờ?”Tú tài đọc sách lắm quá nên bị điên rồi à? Chuyện truyền đi khắp làng khắp xóm rồi mà hắn ngạc nhiên thế làm gì.Nếu ở thời hiện đại thì chắc chắn bị nói là mạng 2G lỗi thời rồi.Tôi để đồ vật lên xe, ngồi ở phía đối diện Liễu Uyển, nở nụ cười xã giao về phía tú tài.Hắn lập tức tiếc thương cho tôi, lắc đầu: “Một người phụ nữ đã có gia đình mà như thế thì còn ra thể thống gì? Tôi khuyên cô...”Tôi lập tức gật đầu, cầu xin: “Ngài là người lương thiện nhất bốn phương tám hướng này. Từ nay nhờ ngài lo liệu chi phí ăn mặc, ở, đi lại của tôi và A Thọ. Ngài khuyên tôi như vậy thì chắc đã toàn tâm toàn ý vì chúng tôi, không nỡ để tôi và A Thọ ch.ết đói trong nhà.”Hắn cứng họng, không nói nên lời.Tôi học bộ dạng ngây thơ của A Thọ, nghiêng đầu nhìn hắn: “Sao không nói câu nào thế?”Không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Nếu tên này thi đậu rồi làm quan thì liệu có thể đem lại ấm no cho bá tánh không nữa?Đến đầu thôn, anh tú tài vẫn còn không vui, không thèm nhìn tôi một cái. Còn Liễu Uyển thì nhìn tôi mấy lần rồi mới cùng tú tài rời đi.Tôi thấy tú tài đi rất nhanh rồi đột ngột dừng lại, quay đầu, kéo Liễu Uyển, đi về cùng nàng ta.Tuy cổ hủ nhưng vẫn khá tốt đấy chứ.Tay chợt nhẹ tênh.A Thọ cầm đồ tôi mua, chậm rãi đi về phía nhà mình.Tôi đi cạnh anh: “Đến đây từ khi nào vậy? Không thèm chào em một tiếng.”A Thọ chẹp miệng, nhìn là biết đang không vui.“Hôm nay không đi nhổ củ cải sao? Sao vậy? Củ cải bị gì à?”“Củ cải không bị gì, đều rất to.”Tôi không hiểu gì về nông sản, mùa này có rau gì cũng không biết. Năm nay, nhờ dì Trần dạy nên tôi có chút kinh nghiệm, không cần phải phiền toái đến người khác.Tôi và A Thọ có thể tự sống như một gia đình được rồi.Anh giận dỗi, hừ nhẹ, chọc tôi cười.Sau khi về nhà, xếp đồ vật xong, tôi thấy A Thọ ngồi ngơ ngẩn trong góc.Dạo này anh bị chiều hư nên mỗi khi dỗi, anh đều buồn thiu, ngồi trong một góc nhưng phải là một góc mà tôi dễ nhìn thấy nhất.Màn thầu của ông nội được tôi đặt trước linh vị của ông nên giờ A Thọ đành cạy móng tay.Tôi thuần thục mở ghế gấp, ngồi cạnh anh: “Sao vậy, bé ngoan A Thọ của em?”A Thọ ngồi chán rồi, mất kiên nhẫn nên hỏi tôi.“Hôm nay mình về cùng với anh ta, còn nhìn anh ta.”Anh ta nào?Giọng điệu trách móc: “Mình bảo tôi tốt hơn anh ta mà.”Tôi chống cằm nhìn anh. Tôi cảm thấy ý cười trong mắt tôi dường như muốn trào ra.“A Thọ vì hắn ta nên mới không vui sao.”Anh thẳng thắn gật đầu: “Ừm.”Anh cau mày, suy nghĩ cái gì đó rồi chợt thò qua, để lại một nụ hôn như chuồn chuồn lướt trên má tôi.Tôi mở to mắt, ngây người một lúc: “Ai... Ai dạy mình?”A Thọ bị phản ứng của tôi dọa, ngập ngừng trả lời: “Bác Dương.”Tôi hít một hơi. Tri nhân tri diện bất tri tâm. Không ngờ lão râu dê đó lại là kẻ không biết xấu hổ như vậy.“Bác Dương bảo chúng ta là vợ chồng, có thể làm như vậy.”Nói xong, anh còn tự tin mà hỏi ngược lại tôi: “Chẳng lẽ không được sao?”Không ngờ có ngày tôi bị A Thọ hỏi đến mức cứng họng, không trả lời suốt một ngày.15.Đời trước, tôi luôn duy trì khoảng cách với người khác phái, rồi làm trâu làm ngựa đến mức đột quỵ.Không vì lý do gì, chỉ là khi mới bước chân ra ngoài xã hội, tôi gặp vài tên cặn bã thấy tôi trẻ nên muốn quấy rối tôi.Sau khi có công việc, tôi còn gặp được mấy kẻ muốn lợi dụng công việc để giở trò với tôi.Vợ của mấy tên đấy còn là khách hàng của tôi.Nghĩ lại tự dưng thấy nghẹn như bị hóc xương.Tôi xoa ngực của mình, cảm nhận được má đang nóng lên.Dường như tôi chấp nhận hành động của A Thọ.Lâu như vậy rồi, tôi với A Thọ chỉ cùng đắp chăn và nói chuyện. Khi ngủ, anh rất bám người, thích ôm tôi ngủ. Dù tâm trí của anh như trẻ con nhưng cơ thể của anh đã trưởng thành.Thi thoảng tôi gặp phải những trường hợp khiến tôi phải xấu hổ.Nhưng... Chuyện này... Tôi biết nói sao đây.Tôi không nói gì, anh còn không hiểu nên cứ để chuyện đó rơi vào quên lãng.Cuối năm nên ai cũng rảnh. Chúng tôi thường ở cùng nhau, ban ngày đi cùng, ban đêm ngủ chung. Thi thoảng lại nhớ đến nụ hôn bất ngờ của anh, tôi khẽ thở dài. Tuyết mùa đông chưa tan nhưng mùa xuân đã tới.Trước năm mới, dì Trần đến thăm tôi, hỏi tôi có muốn về thăm nhà họ Liễu không.Nơi đây có tập tục là con dâu sẽ về nhà mẹ đẻ vào đầu năm thứ hai sau khi kết hôn.Tôi lộ vẻ ghét bỏ: “Trời ơi, cháu chưa gặp họ bao giờ, về nhà họ làm gì?”Dì Thẩm gật đầu tán thành: “Dì đã muốn nói cái này từ lâu, trước kia tuy cháu xấu tính nhưng vẫn tốt hơn cha mẹ cháu.”Tôi: “... Dì, dì không cần phải mỗi một lần đều chửi cháu một câu đâu.”Dì xua tay: “Thôi, dì chỉ nói thế thôi. Dì đến để nhắc nhở cháu. Cháu không nhớ cả mấy chuyện này nữa sao? Trước kia cháu rất dữ, gặp ai thì mắng người đó. Đến dì còn không dám không dám chọc vào cháu...”“Còn chửi.”“Giờ vào chuyện chính nè.” Dì thở dài, vỗ tay tôi, “Cháu cũng đáng thương. Em gái cháu và Tần tú tài tâm đầu ý hợp. Gả cho người có học, cuộc sống của em cháu rồi sẽ rất tốt. Cháu còn không được cha mẹ yêu quý nữa.”Có người gõ cổng. A Thọ ở nhà nên ra mở cửa.A Thọ còn chưa quay lại, một người phụ nữ gầy gò đã đi vào, mang theo hơi lạnh của mùa đông.Nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ này, tôi ngay lập tức biết bà ta là ai.Tôi cắn hạt dưa, cười hỏi: “Đây là thím nào vậy? Trông mặt lạ quá, chưa từng gặp qua. Sao lại đến nhà tôi?”Mẹ Liễu ngay lập tức mất tự nhiên nhưng lại nhanh chóng bày ra thái độ kiêu ngạo: “Mày còn không biết xấu hổ hỏi tao là ai? Tao là mẹ mày. Đến mẹ mình mà còn quên.”Tôi nhìn h*m m**n chiến đấu của dì Trần đang hừng hực tăng lên. Tôi quay đầu, vứt vỏ hạt dưa về phía mẹ Liễu.“Ờ. Tôi rơi xuống sông, giờ quên hết mọi chuyện, còn không thấy cha mẹ tôi đến thăm. Tôi còn tưởng cha mẹ tôi đã ch.ết rồi.”Mẹ Liễu tức đến mức tím cả mặt: “Rủa ai đấy hả?”A Thọ vừa vào thì thấy mẹ Liễu chửi tôi. Anh đứng trước mặt tôi. Nói về hình thể thì anh vẫn khiến người ta phải e dè.Mẹ Liễu sợ bị đánh nhưng vẫn muốn giữ mặt mũi nên hừ một tiếng, rồi ngồi xuống ghế.“Tao có chuyện muốn nói với mày.”Tôi không để ý đến bà ta. Bà ta liếc nhìn tôi, rồi nói: “Năm sau, thằng ba muốn đính hôn, Uyển Nhi còn phải xuất giá. Mày làm chị cả thì nên tỏ chút thành ý đúng không? Giờ thì đưa cho tao, khỏi cần phải về nhà, đỡ mất công hai đứa.”Vừa muốn tiền vừa muốn cắt đứt quan hệ.Tôi nhắm mắt lại. Mấy anh sếp tổng đều bị chọc tức đến mức bật cười như tôi sao?
 
Gia Quy Của Vợ - Tạm Ổn Nhỉ
Chương 5: Hoàn


16.Tôi vẫn hỏi: “Thím là ai? Thằng ba là ai?”Tôi hỏi A Thọ: “A Thọ biết ai không?”A Thọ lắc đầu.Bà ta lườm tôi một cái: “Đừng có mà giả ngu. Tao nuôi mày bao nhiêu năm trời. Giờ mày không muốn báo đáp bọn tao à?”Tôi không kiên nhẫn: “Thím này đúng là ngang ngược vô lý. Tự dưng chạy đến nhà người ta xin xỏ, còn ra vẻ ta đây. Thím ăn xin thì phải có thái độ của người đi ăn xin chứ?”Dì Trần không nhịn được mà cười. Mẹ Liễu đỏ bừng cả mặt, bèn nói dì: “Hai đứa ngốc đó không biết ai với ai. Bà còn không biết tôi là ai sao?”Dì Trần cười: “Bà là ai thì sao, liên quan gì đến tôi?”Bà ta đứng phắt dậy, không biết nên trút cơn giận lên người ai, cuối cùng lại chọn tôi, chỉ tay vào mặt tôi: “Cái thứ mất dạy! Nuôi mày bao nhiêu năm như vậy, giờ mày lại không thèm nhận cha nhận mẹ. Mày có biết mấy năm nay vì mày, tao với cha mày đi ra ngoài đường không dám ngẩng đầu lên không?”“Thím là mẹ của tôi, vậy cha tôi đâu?”Mẹ Liễu trong phút chốc tắt lửa.Nguyên chủ gây mất mặt đến người nhà nên người nhà họ Liễu đều ghét nguyên chủ. Tôi hay ra ngoài nên họ càng ghét tôi hơn.Rõ ràng, cha Liễu làm chủ một nhà nên muốn giữ thể diện. Ông ta không dám sang nhà con cả để đòi tiền nên cho vợ của mình tới thay.Bà ta ngay lập tức lấy lại tinh thần: “Còn muốn cha của mình đến thăm? Mày còn biết trên biết dưới nữa không?”Tôi tiếp tục cắn hạt dưa: “Không phải do nhà bà dạy à?”Lồng ngực của mẹ Liễu thở phập phồng. Tôi hơi sợ bà ta tức đến mức ngất rồi ăn vạ chúng tôi.May mà bà ta kiên cường, chỉ tức giận rời đi.Tôi nhìn cánh cửa đã đóng lại, nghĩ tới Liễu Vân và Liễu Uyển rồi thở dài một hơi.Bảo sao hai cô nương có tính cách như vậy.Thiếu tình thương nên phải tìm từ một nơi khác, bổ sung vào.Tôi của trước kia cũng chọn bù đầu vào công việc để quên đi nỗi cô đơn.Nhưng các nàng không có sự lựa chọn, chỉ biết bám lấy chút yêu thương và dịu dàng từ bên ngoài để tìm kiếm sự cứu rỗi.Tuy không muốn thừa nhận nhưng tú tài cũng được, nói chuyện văn nhã, tuổi còn trẻ mà đã thi đậu tú tài. Hắn được các cô nương thích cũng bình thường.Các nàng trưởng thành một cách lệch lạc. Một người biểu hiện ra bên ngoài, một người giấu vào bên trong. Trong cái gia đình khiến người ta ngột ngạt ấy, các nàng đấu đá lẫn nhau để tồn tại.Chẳng ai là kẻ yếu đuối, dễ bị bắt nạt.Nếu có thể bảo vệ nhau thì tốt rồi nhưng ai ngờ các nàng thích cùng một người, chẳng ai chịu nhường ai.Tôi nghĩ đi nghĩ lại. Làm sao các nàng không nghĩ ra cách nào tốt hơn để thoát khỏi tình cảnh hiện tại?Cuối cùng tôi nhận ra mình đang suy nghĩ dựa trên những trải nghiệm của bản thân.Các nàng chỉ là cô nương không ra khỏi lũy tre đầu làng.Thế giới của các nàng chỉ rộng đến thế thôi.17.Người nhà họ Liễu không biết xấu hổ nhưng lại muốn giữ mặt mũi.Tôi sợ bọn họ sẽ tìm cách khác để đòi tiền tôi.Cuối năm, người người nhà nhà đều đi thăm người thân và bạn bè. Mọi người tụ tập lại, ngồi nói chuyện với nhau.Giờ muốn loan tin gì đó thì rất dễ dàng.Tôi ngồi than thở vài câu, nói rằng cuộc sống của tôi và A Thọ rất khó khăn, không biết lấy gì để kính biếu cha mẹ.Dì Trần cũng ùa theo tôi, nói rằng dì vô tình thấy mẹ Liễu lén tìm tôi để đòi tiền.Truyền đi truyền lại, không hiểu sao lại thành tôi bị cha mẹ ép cho muốn chết.Có người chê tôi vì tôi ra ngoài làm việc. Có người đau lòng tôi, còn trẻ mà gả vào một gia đình như vậy, phụ nữ mà phải gánh vác gia đình.Khi lời đồn bị truyền khắp làng khắp xóm, người cảm thấy tôi tội nghiệp dần nhiều hơn.Năm nay, cha mẹ Liễu bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Con gái sắp ch.ết cũng không thèm sang giúp đỡ, giờ còn mặt dày sang đòi tiền. Cho nên, cha Liễu không thể không đứng ra phủ nhận, bảo rằng ông ta không bao giờ làm chuyện như thế này.“Thằng ba sắp đi coi mắt. Thanh danh kém như vậy thì có ai dám gả cho nó?”Dì Trần không có việc gì liền sang tìm tôi, đôi khi có thêm người khác cũng sang đây.Vài người ngồi quanh bếp lò, vừa cắn hạt dưa, vừa nói: “Nghe nói nhà của Tần tú tài cũng sang nhà bọn họ.”“Sao có thể không sang? Nhà Tần tú tài cũng khá giả. Bọn họ không thèm buông tha cháu và A Thọ thì sao buông tha tiền của nhà Tần tú tài?”“Hai nhà từ hôn?”“Không, Tần tú tài không muốn. Ông Liễu cũng cam đoan rằng bọn họ không phải người như vậy nên tạm thời giữ được mối hôn sự này.”Tôi không nói gì, ngồi cắn hạt dưa, nghe các bà hăng say nói chuyện.A Thọ bóc được một đống vỏ, bưng một đĩa hạt dưa nhỏ cho tôi, rồi lại đi về bàn bên cạnh, tiếp tục ngồi bóc hạt dưa cho tôi.Anh không tham gia nói chuyện với chúng tôi, chỉ ngồi cách đó không xa, chờ tôi.“A Thọ rất tốt, ngoan hơn thằng nhóc cứng đầu nhà tôi nhiều, nói cái gì cũng không nghe.”“Tiếc là đầu óc có vấn đề...”Lời nói vừa thốt ra, bầu không khí vốn đang náo nhiệt chợt lắng xuống.Tôi nói thật lòng: “A Thọ như vậy rất tốt, nếu đổi sang người khác thì cháu không thích đâu.”Hành động bóc vỏ hạt dưa của A Thọ chợt dừng lại. Anh cúi đầu thấp xuống, lộ ra đôi tai đỏ rực.Chuyện này coi như qua đi.Tôi nhìn bộ dạng ngại ngùng của A Thọ, bật cười. Chợt có giọng nói thì thầm vào tai tôi, bé nhưng đủ cho những người khác nghe thấy.“Chuyện đó của hai người có hài hòa không?”Tôi đang ăn hạt dưa thì khựng lại, khiếp sợ quay sang.Những người còn lại nhịn cười. Dì Trần sờ mặt tôi: “Trời ơi, nóng đến mức rán được trứng rồi nè!”“A Thọ hiểu không?”Tôi hất tay dì Trần: “Không hiểu các dì đang nói gì. Về đi, trời tối rồi. Đi đường cẩn thận.”Tim tôi vẫn còn đập nhanh. Sau khi đưa các nàng về, tôi thấy A Thọ đang cúi người, quét vỏ hạt dưa.Tôi nhìn sang chỗ khác, cố gắng không nhìn anh.Haiz nhưng chúng tôi là vợ chồng hợp pháp!“A Thọ.”Tôi gọi anh. Anh nhìn về phía tôi, ánh mắt không có sự cảnh giác, tràn đầy sự tin tưởng.“Em có phải là người đối xử với mình tốt nhất không?”Anh gật đầu.“Em nói gì mình cũng nghe đúng không?”Anh gật đầu.“Em bảo mình làm gì thì mình sẽ làm đó, đúng không?”Anh vẫn gật đầu.Tôi đi đến cạnh anh, đặt cây chổi sang một bên, mặt đối mặt với anh.“Đêm nay, em sẽ dạy mình một chuyện mình chưa bao giờ trải qua.”Sự thật chứng minh, tuy đầu óc có vấn đề nhưng bản năng trời sinh không có vấn đề.Nếu trong quá trình dạy học, anh mà có hỏi: “Mình ơi, tôi làm tốt không?” thì tôi chắc chắn sẽ trả lời rằng: “Rất tốt!”.18.Năm cũ vừa qua. Tôi và A Thọ nghiên cứu hạt giống mới để mùa xuân gieo trồng.Tôi đi làm ở tiệm vải, đề nghị với bà chủ rằng nên trưng bày một số bộ y phục làm từ vải của tiệm để thu hút khách hàng hơn.Bà chủ rất thích tôi nên tôi có đề nghị gì thì bà chủ đều nghe theo.Tiền tiết kiệm càng ngày càng nhiều. Dành dụm đủ thì có thể mua một căn nhà trên trấn, còn có thể mở một cửa hàng.Mỗi đêm, trước khi ngủ, tôi đều mang ra đếm tiền.Có nghi thức trước khi ăn cơm thì cũng có nghi thức trước khi ngủ.Tôi và A Thọ nhắm mắt lại. Tôi hỏi, anh đáp.“Trên thế giới này, ai đối xử với mình tốt nhất?”“Là mình.”“Trên thế giới này, A Thọ yêu ai nhất?”“Yêu mình.”“Nếu chỉ còn được yêu em được bốn ngày, A Thọ sẽ chọn những ngày nào?”“Ngày xuân, ngày hạ, ngày thu, ngày đông.”“Nếu chỉ còn được yêu em được ba ngày, A Thọ sẽ chọn ba ngày nào?”“Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai.”“Nếu chỉ còn được yêu em được hai ngày, A Thọ sẽ chọn hai ngày nào?”“Ngày và đêm.”“Nếu chỉ còn được yêu em một ngày, A Thọ sẽ chọn ngày nào?”“Mỗi một ngày.”“Gia quy của vợ.”“Gia quy của vợ.”Tôi thỏa mãn mà thở dài một hơi, khi chuẩn bị tiến vào giấc mơ thì chợt nghe thấy tiếng A Thọ hỏi ở bên tai.“Thế mình yêu ai nhất?”“Em yêu tiền nhất.”Trong đêm tối, tôi mở hai mắt, nhịn cười mà hôn lên gương mặt anh.“Em cũng yêu mình nhất!”(Ngoại truyện)Sau khi tích góp được một số tiền, tôi chuẩn bị mở một cửa hàng trang phục. Vải thì lấy ở tiệm vải. Nếu không muốn thì có thể tự mua rồi đặt may ở cửa hàng tôi. Bà chủ còn giới thiệu cho tôi vài người thêu thùa giỏi quanh đây.Chọn vị trí, trả tiền, tìm người thêu, cọc từng người một. Tôi rất bận nên thời gian về nhà cũng muộn hơn.Nhưng người lái xe bò vẫn đợi tôi, dù gì thì tôi cũng là khách quen của ông.Tôi làm ăn khấm khá nên có kẻ không ưa tôi. Tin đồn linh tinh truyền trong thôn ngày càng nhiều. Thi thoảng tôi sợ A Thọ sẽ bị ảnh hưởng.Nhưng A Thọ không có biểu hiện gì khác thường, thấy tôi thì vui mừng, chạy chậm gọi mình ơi.Hôm nay kết thúc công việc sớm, sau khi rời cửa hàng, tôi đi ngang qua một người đeo một sọt chó con. Chó con sủa gâu gâu.Tôi tò mò, quay đầu nhìn về hướng người kia. Đại ca kia dừng lại: “Thích không? Thích thì tôi cho cô.”Tôi hơi sửng sốt.Đại ca buông sọt xuống, bế một con chó con đen thui, chỉ có bốn cái móng là màu trắng.“Đây, con này béo nhất, cho nó ăn gì nó cũng ăn. Chó đem lại tài lộc nên chăm nó cho cẩn thận.”Anh ta đặt chó con vào lòng tôi. Tôi theo bản năng bế nó. Dường như đại ca sợ tôi đổi ý, vội đeo sọt, rời đi.Bỏ lại tôi và chó con đứng đó, bốn mắt nhìn nhau.Sờ khá dễ chịu.Tôi nhéo nó cái.Nó kêu gâu một tiếng.Được. Chắc chắn A Thọ sẽ thích.Tôi ôm chó con, vui vẻ về nhà. Khi sắp đến cổng thôn, có một người cho người lái bò một số tiền để đi về phía rừng.Đường còn lại cũng không xa. Tôi muốn mang chó con về cho A Thọ xem nên xuống xe, đi bộ về thôn.Hôm nay còn sớm nên A Thọ chưa ra đây đợi tôi.Khi tôi về thì tôi thấy một đám trẻ con đang ríu rít chơi đùa với nhau.Khi đến gần, tôi nghe thấy bọn nó hát vè.“Kẻ ngốc, kẻ ngốc, tìm vợ ở đâu? Tìm dưới sông, sau lên trấn. Kẻ ngốc đáng thương, vợ đi đâu mất rồi?”Nghe vần đấy.Mỗi một câu đều đè lên dây thần kinh của tôi, trong phút chốc nhiệt độ tăng lên, lửa chạm đến đỉnh đầu tôi.Khi tôi nhìn thấy A Thọ ngồi xem kiến ở phía đối diện đám trẻ con kia, cơn giận của tôi bùng nổ.Tôi đi đến trước mặt anh. Anh ngẩn ngơ ngẩng đầu lên. Khi thấy tôi, ánh mắt của anh tràn ngập ánh sáng.“Mình ơi.”Anh gọi tôi. Tôi đưa chó con cho anh: “Ra đây chờ em sớm vậy?”“Muốn sớm nhìn thấy mình.”Anh nhìn chó con, chớp mắt lộ vẻ tò mò. Chó con l**m lên bàn tay anh.Xem ra một người một chó ở chung với nhau rất tốt.Tôi xắn tay áo, mỉm cười về phía đám trẻ con kia.Đi đến trước mặt đứa trẻ con lớn nhất, tôi ra vẻ hiền từ.Nó chột dạ, không dám nhìn tôi. Tôi bóp gương mặt của nó.“Chị mà nghe thấy đứa nào hát như vậy nữa thì chị xé n.át cái miệng mày nha.”Thằng bé kêu ưm ưm.Tôi bỏ tay. Hai má của nó đỏ bừng, nó nói: “Người ta đều nói như vậy, sao chị tìm mỗi tôi?”“Mày không phải đại ca trong đám sao? Sao? Bọn nó không nghe mày nói à?’Thằng nhóc trừng mắt: “Bọn nó dám!”Tôi cười nhạo: “Vậy mày chứng minh đi. Nếu có đứa nào dám hát thì chứng tỏ thằng đại ca như mày không có tiếng nói. Bọn nó không thèm nghe mày thì mày làm đại ca làm gì, về mà lau nhà quét nhà, tìm mẹ mà khóc.”Thằng bé quay đầu, đe dọa đám đàn em: “Sau không ai được hát, đứa nào dám hát tao tìm đứa đấy bằng được!”Sau đó nói với tôi: “Chờ đi! Tôi mà để lọt được đứa nào hát, tôi cùng họ với chị!”Tôi cười khẩy, kéo A Thọ về nhà.Một tay A Thọ ôm chó con, một tay bị tôi kéo. Anh đi bên cạnh tôi. Tôi hỏi anh: “Bình thường mình đều nghe thấy bọn nó nói thế sao?”A Thọ gật đầu.Trẻ con nói như vậy đều do nghe thấy người lớn trong nhà nói.Tôi vốn không thèm để ý đến bọn họ, bởi vì tôi biết nếu tôi sống tốt, bọn họ sẽ khó chịu đến mức ch.ết vẫn không yên.Vả lại tôi đã làm việc nhiều năm, tâm lý vững, da mặt thì dày.Nhưng A Thọ thì khác, thế giới của anh rất đơn giản.Tôi hít sâu một hơi, mặt đối mặt với A Thọ, nhẹ nhàng hỏi anh: “A Thọ, mình nghe thấy người ta nói thế thì mình nghĩ sao?”A Thọ suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không nghĩ gì.”Tôi sửng sốt: “Hả?”A Thọ v**t v* tai của chó con, giọng điệu trong lời nói còn mang theo chút kiêu ngạo: “Có mỗi tôi biết mình tốt đến cỡ nào, bọn họ sao biết.”Tôi đã tẩy não thành công đến mức này rồi sao?Câu trả lời của anh dường như đã xua tan những buồn bực trong tôi, khiến tôi an tâm hơn.Khi về đến nhà, A Thọ tìm trong đống quần áo của mình để làm tổ cho chó con, quý chó con đến mức không buông tay.Khi tôi đi làm về, chưa đến cửa thôn, tôi đã nghe thấy tiếng chó sủa, khi đến gần thì thấy một người một chó đang chờ tôi.Khi cửa hàng đi vào quỹ đạo, tôi cho người cùng thôn thuê ruộng rồi cùng A Thọ dọn lên trấn.A Thọ chạy tới chạy lui để vận chuyển đồ, chó con phe phẩy đuôi, vui vẻ chạy theo anh.Tôi vốn sợ A Thọ không thích ứng được với môi trường mới nhưng hiện tại rất tốt.Chúng tôi ở thị trấn hơi bí ẩn, bởi vì vào buổi trưa, khách hàng thường loáng thoáng nghe thấy nghi thức kì quái trước khi ăn cơm của chúng tôi.Còn có câu nói nghe rất thành tâm của A Thọ: “Gia quy của vợ.”(Hết)
 
Back
Top Bottom