Khác Giả Không Có Hai

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407801139-256-k937458.jpg

Giả Không Có Hai
Tác giả: duduongtr
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật trính tên Đình Phước là một bác sĩ pháp y nổi tiếng, nói nhiều, vui vẻ, lí trí đáng tin cậy.Anh tin vào bằng chứng.Tin vào logic.

Tin rằng con người luôn có nguyên nhân cho mọi hành động.

Cho đến khi những vụ án liên tiếp xảy ra.

Ba nạn nhân.Ba gia đình hạnh phúc.

Một cách giết giống nhau đến mức lạnh lẽo.Và rồi, anh bắt đầu quên.Những khoảng trống ký ức.Những dòng nhật kí được viết bằng chính nét chữ của mình.Những cái tên được gọi nhưng anh không phản ứng.

Mọi người nói anh đang căng thẳng.

Có thể là rối loạn.

Có thể là đa nhân cách.

Nhưng nếu không có hai thì sao?

Nếu chưa từng tồn tại một "nhân cách thứ hai"...
thì ai đã cầm con dao?

Một người đàn ông có thể chia làm hai không?

Hay tất cả chỉ là một sự lựa chọn được nguỵ trang hoàn hảo?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Phần 2] Update tianya Cầm Gian Đích Luật Động [琴间的律动]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM Edit] Văn Phòng Giải Tỏa Địa Phủ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [TRANS] THIÊN LÝ GIANG SƠN ĐỒ - TÔN CAM LỘ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thay chị lấy chồng - tác giả Mộc Tâm
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giả Không Có Hai
    Chương 1: gia đình họ đoàn tụ


    Tôi từng tin rằng mọi thứ đều có logic.Cho đến khi tôi tìm thấy tên mình trong cuốn nhật ký... viết bằng chính nét chữ của tôi.

    Nhưng tôi không nhớ mình đã viết nó.

    Tôi tên là Đình Phước là một bác sĩ pháp y, tính cách tôi vui vẻ, lạc quan, lí trí, đáng tin cậy, tôi thích đọc sách và viết nhật kí, tôi không có vợ con, bố mẹ đã qua đời.Hải Nam, trợ lý của tôi, điềm tĩnh và ít nói.

    Cậu ấy quan sát tốt, và có lẽ... hơi ngưỡng mộ tôi.Trong đội còn có thanh tra Trọng Khiêm, điều tra viên Lê Thành Đạt, và Quốc Huy - bạn thân tôi từ thời đại học.

    Hôm nay chúng tôi có một vụ án là có một đứa trẻ bị mất tích ở trên đường đi ra chợ cùng bà, gia đình họ đến báo tìm con, anh Khiêm và Huy dẫn họ đi lấy lời khai để tìm đứa trẻ.

    Sau hai ngày chúng tôi tìm được đứa trẻ ở phía rìa của chợ đi xa hơn 100 m đứa trẻ đang ngất ở một cái cây.

    Khi gia đình gặp lại nhau họ ôm nhau thật chặt, họ khóc ai nhìn cũng cảm động, tôi quan sát rất kỹ,không nhìn đứa trẻ mà nhìn bàn tay người mẹ siết chặt người con, nhìn giọt nước mắt, nhìn người cha run vai.Tôi cũng biết mình nên cảm thấy nhẹ nhõm nhưng trong đầu tôi có một giọng nói :

    "Nếu đứa trẻ ấy không trở về, liệu có ai quen với sự trống đó không?"

    "Nếu mất đi rồi... vì sao còn được trả lại?"

    Tôi bất ngờ nghĩ 'ai đang nói vậy' không ai trả lời tôi nghĩ mình nghe nhầm.

    Tôi bảo với Huy rằng "gia đình họ hạnh phúc nhỉ".

    Quốc Huy bảo ' ừm đúng thật ' và hai chúng tôi cười.

    Về nhà tôi viết nhật kí là ngày 28 tháng 10

    "hôm nay tôi nghe trong đầu có giọng nói, tôi nghĩ mình chỉ đang mệt".
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 2 : bác pháp y bị sao vậy ?


    Sáng hôm sau tôi thức dậy muộn hơn thường lệ.

    Đầu đau như thể ai đó đã gõ vào hộp sọ tôi suốt đêm.

    Tôi bước đến bàn làm việc.Cuốn nhật ký vẫn nằm đó, mở sẵn.

    Trang mới.Chữ viết hơi quen thuộc giống chữ của tôi nhưng nó hơi khác so với chữ tôi hay viết.

    Nhật ký ngày 29 tháng 10

    “Anh đã bắt đầu nghe thấy tôi nói rồi à.”

    “Đầu có đau không.”

    Tôi đứng chết lặng.

    Tôi không nhớ mình đã viết những dòng này.Tôi lật lại trang ngày 28 tháng 10.Dòng cuối cùng tôi viết tối qua là:

    “Tôi nghĩ mình đang mệt.”

    Không có thêm bất kỳ chữ nào khác.Nhưng trang mới này lại được ghi kín bằng những nét chữ hơi nghiêng về bên phải,đuôi chữ “g” kéo dài, nét chữ đậm hơn nét chữ của tôi.Tôi đưa tay chạm lên mặt giấy.Mực đã khô.Nó không phải mới viết.

    Ở phòng pháp y, Hải Nam đưa tôi một tập tài liệu.

    “Anh ngủ không đủ giấc à?” – cậu ấy hỏi.

    Tôi nhìn cậu ấy vài giây lâu hơn bình thường.

    Hải Nam là người quan sát rất kỹ.

    Nếu có điều gì bất thường, cậu ấy sẽ là người đầu tiên nhận ra.

    “Tôi ổn.” – tôi đáp.

    Hải Nam đặt tập tài liệu xuống bàn, không rời mắt khỏi tôi.

    “Anh thật sự ổn chứ?”

    “Tôi đã bảo rồi.”

    “Anh nói câu đó ba lần từ sáng tới giờ.” – cậu ấy nhíu mày.

    Tôi im lặng.

    Hải Nam kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi.

    Giọng cậu ấy thấp hơn bình thường.

    “Phước, anh không cần phải tỏ ra mạnh mẽ trước tôi.”

    Tôi khẽ bật cười.

    “Tôi đâu có yếu.”

    “Anh đang nhức đầu.” – Hải Nam nói ngay.

    “Anh vừa xoa thái dương năm lần trong mười phút.”

    Tôi khựng lại.

    Cậu ấy quan sát thật.

    “Tối qua anh mất ngủ?”– cậu ấy nói

    “Chỉ hơi khó ngủ thôi.”– tôi trả lời

    Căn phòng bỗng im ắng hơn thường lệ.Tôi quay đi, tránh ánh mắt ấy.“Cảm ơn.”

    Giọng tôi nhỏ hơn mình nghĩ.

    Hải Nam đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai tôi.

    “Tối nay về ngủ sớm.

    Và nếu nhức đầu… gọi tôi.”

    “Để làm gì” – tôi nghi hoặc hỏi

    “Để tôi khuyên anh đi bệnh viện, thay vì cố chịu đựng và tôi lo cho anh.”

    “cảm ơn cậu.”–tôi thật lòng trả lời.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 3 : vụ án số 1


    Đồng hồ chỉ 6 giờ 35.

    Tôi không nhớ mình đã ngủ lúc nào.Khi đặt chân xuống sàn, tôi khựng lại.

    Dép ướt.Chỉ phần đế, loang nhẹ như vừa bước qua nền ẩm.

    Tôi cúi xuống chạm thử.

    Lạnh, sàn nhà khô.

    Cửa sổ đóng kín.Tôi bước ra phòng khách.

    Tay nắm cửa chính hơi ẩm.Tối qua… mình có ra ngoài không?Tôi mở điện thoại có Huy đã nhắn cho tôi đến sớm có một vụ án .Tim tôi chậm lại, có vụ án sao.

    Tôi mặc quần áo vội song, đi đến cửa lúc cũi người đeo giày lỡ va đầu vào cạnh bàn.Một hình ảnh thoáng qua trong đầu: con ngõ hẹp, ánh đèn vàng, nước chảy dưới chân.Rồi biến mất.

    Tôi đứng lặng giữa căn phòng yên tĩnh.Nếu tôi đã ra ngoài…Vậy tôi đã đi đâu?.

    Tôi không nghĩ nữa vội đi đến hiện trường vụ án.

    Thi thể được phát hiện lúc 6 giờ 23 phút.Một con ngõ hẹp trên đường, cách nhà nạn nhân chưa đầy năm trăm mét.Nạn nhân: Nguyễn Hoàng Vũ.Tuổi: 36.Nghề nghiệp: nhân viên văn phòng.Gia đình: một con trai, một con gái .

    Tôi đứng trong con hẻm sẩy ra án mạng, nhìn xuống cơ thể lạnh dần trên lền đất lạnh lẽo.Cổ họng bị cắt sâu.

    Một đường sắc gọn, dứt khoát.

    Không do dự.Nhưng đó không phải điều khiến tôi chú ý nhất.Trên thân thể ông ta có hai mươi vết đâm.Không ngẫu nhiên.

    Tất cả đều tập trung vào các vị trí động mạch lớn và gân: cổ tay, khuỷu tay, mặt trong đùi, cổ chân, vùng cổ bên.Người gây án hiểu rõ cơ thể người hoặc đã nghiên cứu rất kỹ.“Tàn nhẫn quá…” một y tá khẽ nói.Tôi không trả lời.Hai mươi nhát dao.Không phải giết cho nhanh.Mà là… cố tình.

    Hải Nam bước tới, đặt tập hồ sơ cạnh tôi.“Ví tiền vẫn còn.

    Điện thoại còn.

    Không phải cướp.”

    Tôi gật đầu.

    “Thời gian tử vong?”

    “Khoảng 21 giờ 30.”

    Tôi hình dung con ngõ tối, đèn đường chập chờn, nước chảy nhỏ giọt tí tách.

    Một người đàn ông tan làm, tay cầm cặp, bước nhanh về nhà vì hai đứa trẻ đang đợi.Rồi bị chặn lại.Không có dấu hiệu giằng co lớn.

    Chỉ vài vết trầy nhẹ ở mu bàn tay.Có thể ông ta tin tưởng người đó hoặc không kịp phản ứng.Khi tôi khâu lại vết mổ khám nghiệm, tay tôi khựng lại ở vết thứ mười bảy.Góc đâm rất chính xác.

    Nhắm thẳng vào động mạch quay.

    Không lệch một milimet.

    Tôi nói khẽ, gần như với chính mình:

    “Người này từng học giải phẫu.”

    Hải Nam nhìn tôi.

    Ánh mắt trầm xuống.“Hoặc từng làm việc trong ngành y.”

    Phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.Đêm đó, tôi về muộn.Tôi mở cuốn nhật ký.Trang giấy trắng.Không một dòng chữ nào mới xuất hiện.Tôi thở ra chậm rãi.Ít nhất… hôm nay không có ai viết thay tôi.Điện thoại rung.

    Tin nhắn từ Hải Nam:

    “Gia đình nạn nhân có mặt ở bệnh viện.

    Hai đứa nhỏ đang khóc rất nhiều.”

    Tôi nhìn màn hình vài giây.Rồi trả lời:

    “Tôi xuống ngay.”

    Tôi đứng dậy, cầm áo khoác.

    Ngoài kia, một người cha đã chết.

    Một gia đình vừa mất đi trụ cột.

    Và dù hung thủ là ai…

    Tôi sẽ tìm ra.

    Không phải vì cuốn nhật ký.

    Không phải vì những cơn đau đầu.

    Mà vì hai đứa trẻ đang chờ một câu trả lời và một gia đình hạnh phúc bị phát nát.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 4 : camera bị phá hỏng


    Hai đứa trẻ ngồi nép vào người mẹ.

    Người phụ nữ gầy, khuôn mặt tái nhợt như vừa mất đi một phần linh hồn.Đó là vợ của Nguyễn Hoàng Vũ — chị Mai.Khi tôi bước đến, chị đứng dậy rất nhanh.

    “Bác sĩ… chồng tôi… anh ấy có đau không?”

    Tôi khựng lại một nhịp.

    “Cái chết diễn ra nhanh.”

    Tôi trả lời, giọng ổn định đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.Chị Mai bật khóc.

    Hai đứa trẻ ôm lấy mẹ.

    Tôi nhìn cảnh đó lâu hơn mức cần thiết.Trong đầu tôi thoáng qua hình ảnh con ngõ tối.Ánh đèn vàng.Nước dưới chân.Tôi siết nhẹ bàn tay.“Chúng tôi sẽ tìm ra người đã làm việc này.”

    Tôi nói.

    Và lần này, tôi không biết mình đang hứa với ai.Sáng hôm sau, phòng họp tổ điều tra im lặng hơn thường lệ.Tôi ngồi ở cuối bàn.

    Trước mặt là ảnh hiện trường được phóng to.

    Hai mươi vết đâm.

    Chính xác.

    Lạnh lẽo.Huy đứng cạnh màn hình, tay cầm bút chỉ laser.

    “Chúng ta có vấn đề.”

    Anh nói.

    “Camera ở đầu ngõ bị phá.

    Ổ cứng bị tháo ra trước khi hệ thống báo lỗi.

    Camera cửa hàng tạp hóa gần đó cũng mất dữ liệu từ 20 giờ 55 đến 22 giờ 10.”

    Hải Nam nhíu mày.

    “Chỉ riêng khung giờ gây án?”

    “Đúng.”

    Huy gật đầu.

    “Người này không đập phá.

    Không làm ồn.

    Hắn biết chính xác mình cần xóa cái gì.”

    Tôi nhìn vào bức ảnh màn hình đen của camera.Một khoảng trống hoàn hảo.Nghiêm – thanh tra chính – ngồi đầu bàn.

    Ông khoảng ngoài bốn mươi, ánh mắt bình thản nhưng sắc.

    “Vậy kết luận ban đầu?”

    Ông hỏi.

    Huy trả lời trước:

    “Có chuẩn bị.

    Có kiến thức kỹ thuật.

    Và rất bình tĩnh.”

    Nghiêm gật nhẹ.

    “Còn về chuyên môn y học?”

    Căn phòng thoáng chững lại.

    Mọi ánh mắt… quay về phía tôi.

    Tôi không thấy nghi ngờ trong đó.

    Chỉ là chờ đợi.

    Tôi lên tiếng, giọng đều:

    “Góc đâm chính xác vào động mạch quay, động mạch đùi và động mạch cảnh bên.

    Không lệch.

    Người gây án hiểu rõ giải phẫu học.”

    “Bác sĩ?”

    Hải Nam hỏi.

    “Hoặc từng học qua.”

    Tôi đáp.

    Nghiêm nhìn tôi vài giây, rồi nói:

    “Cảm ơn bác sĩ Phước.”

    Chỉ vậy.

    Không một câu hỏi thêm.Cuộc họp kết thúc.Ngoài hành lang, Huy bước ngang qua tôi.

    “Anh làm tốt lắm.”

    Anh nói nhỏ.

    “Báo cáo khám nghiệm rất rõ ràng.”

    “Tôi chỉ làm việc của mình.”

    “Ừ.”

    Huy cười nhẹ.

    “May mà có anh.

    Không thì vụ này rối lắm.”

    May mà có tôi.

    Câu nói ấy khiến lồng ngực tôi nặng lại.Chiều hôm đó, tôi một mình trong phòng pháp y.

    Tôi mở lại bản đồ khu vực.

    Con ngõ.

    Vị trí thi thể.

    Khoảng cách đến nhà nạn nhân.

    Năm trăm mét.

    Tôi nhắm mắt.

    Ánh đèn vàng.

    Nước chảy dưới chân.

    Một bóng người đứng đối diện.

    Tôi mở mắt ngay lập tức.Hình ảnh tan biến.

    Tối.

    Tôi về nhà.

    Căn phòng vẫn yên tĩnh như mọi khi.

    Tôi mở cuốn nhật ký.

    Trang giấy trắng.

    Tôi thở chậm.

    Rồi điện thoại rung.

    Tin nhắn từ Huy:

    “Camera bệnh viện tối qua cũng bị trục trặc một lúc.

    Nhưng chắc do lỗi kỹ thuật.

    Anh rời đi lúc 20 giờ 57.

    Tôi đã kiểm tra.”

    20 giờ 57.Tử vong lúc 21 giờ 30.

    Khoảng cách…

    đủ thời gian.

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn.Camera bệnh viện cũng bị trục trặc.Chỉ một lúc.

    Chỉ đúng khung giờ đó.

    Tôi đặt điện thoại xuống.

    Bàn tay mình đặt trên mặt bàn gỗ lạnh.Vì mọi bằng chứng đều đã biến mất.Tôi nhìn về phía cửa sổ đóng kín.

    Khẽ thì thầm:

    “quá hoàn hảo…”

    Nhưng là hung thủ quá giỏi.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 5 : không tìm thấy manh mối


    Sáng hôm đó, tổ điều tra tách thành hai nhóm.Đội trưởng Nghiêm trực tiếp phụ trách rà soát các mối quan hệ xã hội của Nguyễn Hoàng Vũ.Điều tra viên Thành Đạt đi cùng Hải Nam đến công ty nạn nhân.Phước và Quốc Huy kiểm tra lại toàn bộ dữ liệu kỹ thuật, tài chính và liên lạc cá nhân.

    1.

    Công ty

    Nguyễn Hoàng Vũ làm trưởng phòng kinh doanh.

    Hồ sơ nhân sự sạch sẽ.

    Không nợ nần.

    Không kỷ luật.

    Không xung đột công khai.

    Một đồng nghiệp nói:

    “Anh Vũ hiền lắm.

    Ít nói.

    Chỉ có điều… dạo gần đây hay ở lại muộn.”

    “Ở lại làm gì?”

    Hải Nam hỏi.

    “Không rõ.

    Anh ấy bảo xử lý hợp đồng tồn.”

    Thành Đạt kiểm tra hệ thống.

    Không có hợp đồng nào bất thường.Không có khoản tiền chuyển lạ.Không có thư đe dọa.Mọi thứ… phẳng lặng đến khó chịu.

    2.

    Gia đình và hàng xóm

    Đội trưởng Nghiêm gặp lại chị Mai.“Gần đây anh Vũ có biểu hiện lạ không?”

    Chị lắc đầu, mắt sưng đỏ:

    “Anh ấy chỉ hay trầm hơn một chút.

    Nhưng không gây thù với ai cả.”

    Hàng xóm xác nhận:Gia đình hòa thuận.

    Không cãi vã.

    Không tiếng động lạ trước hôm xảy ra án mạng.Không nhân tình.Không cờ bạc.Không vay nặng lãi.Một cuộc sống gần như… mẫu mực.

    3.

    Lịch sử cá nhân

    Tôi ngồi trước màn hình hồ sơ bệnh án cũ.Vũ từng nhập viện một lần do tai nạn xe máy.

    Ba năm trước.

    Không biến chứng.

    “Không bệnh tâm thần.

    Không điều trị dài hạn.”

    Phước nói.

    Quốc Huy bổ sung:

    “Tôi kiểm tra điện thoại.

    Không có tin nhắn lạ.

    Không tài khoản ẩn.

    Dữ liệu bị xóa chỉ nằm trong khung giờ gây án.”

    “Có phục hồi được không?” tôi hỏi.

    Huy lắc đầu.

    “Không.

    Xóa sạch.

    Như chưa từng tồn tại.”

    4.

    Những mối quan hệ cũ

    Thành Đạt tìm lại một dự án Vũ từng tham gia — tranh chấp hợp đồng đất đai hai năm trước.

    Nhưng vụ đó đã hòa giải.

    Không kiện tụng.Một người từng bất đồng làm ăn được mời lên làm việc.“Tôi ghét anh ta, nhưng không đến mức giết người.”

    Camera chứng minh.Chiều muộn.

    Cả nhóm quay lại phòng họp.

    Không khí nặng nề.Đội trưởng Nghiêm khoanh tay.

    “Báo cáo.”

    Thành Đạt: “Không động cơ tài chính.”

    Hải Nam: “Không thù cá nhân.”

    Quốc Huy: “Không dấu vết kỹ thuật.”

    Tôi nhìn vào ảnh nạn nhân trên bàn.

    Hai mươi nhát đâm.

    Không phải bộc phát.

    Là lựa chọn.

    Nghiêm chậm rãi nói:

    “Vậy chúng ta có một hung thủ chuẩn bị kỹ lưỡng… nhưng một nạn nhân không có lý do để bị giết.”

    Căn phòng im lặng.Một vụ án không động cơ.Không dấu vết.Không sai sót.

    Hải Nam khẽ thở ra:

    “Hoặc là chúng ta đang tìm sai chỗ.”

    Tôi không nói gì.

    Trong đầu anh thoáng qua ý nghĩ mơ hồ:Hay là… không phải vì Vũ là ai.Mà vì Vũ ở sai nơi, sai thời điểm.Nhưng anh không nói ra.

    Cuộc họp kết thúc khi trời đã tối.

    Kết luận duy nhất của ngày hôm đó:Họ không tìm được manh mối nào cả.Chỉ có một khoảng trống hoàn hảo —và cảm giác rằng hung thủ đang đứng ở đâu đó…

    rất gần.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 6 : vụ án 2


    Tôi tỉnh dậy vì cơn đau đầu như thể muốn nứt sọ.Đồng hồ chỉ 6 giờ 12.Cổ khô rát.Ký ức tối qua… mờ.

    Tôi nhớ mình rời khỏi trụ sở lúc gần 10 giờ.

    Sau đó thì sao?Khoảng trống.Tôi bước xuống giường.Dép lệch vị trí.Tôi chắc chắn tối qua đã đặt ngay ngắn.Có thể tôi tự đá văng khi ngủ.Có thể.Tôi đi vào phòng tắm, vặn nước lạnh rửa mặt.Khi ngẩng lên nhìn gương—

    Tôi khựng lại.Ở cổ tay trái có một vết đỏ mờ.

    Không sâu, chỉ như bị siết mạnh trong chốc lát.Tôi không nhớ mình va vào đâu.Tiếng điện thoại rung ngoài phòng khách.Tôi bước ra.Tin nhắn từ Hải Nam:“Có vụ án mới, mau đến”

    .Tôi đọc lại dòng chữ đó ba lần.

    Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh một con hẻm ẩm thấp.

    Ánh đèn vàng chập chờn.Tôi nhắm mắt.Hình ảnh biến mất.

    Khi mở mắt ra, tôi nhận ra tay mình đang nắm chặt đến mức trắng bệch.Tôi không nhớ tối qua mình đã làm gì.Nhưng sâu trong đầu—Có một cảm giác rất lạ.

    Như thể tôi đã hoàn thành một việc gì đó.Và không muốn nhớ về nó.Tôi đến hiện trường lúc 6 giờ 40 sáng.Con hẻm nhỏ nằm phía sau khu chợ cũ.

    Hẹp, ẩm, hai bên tường loang lổ rêu xanh.

    Dây điện chằng chịt trên đầu như mạng nhện.Mùi kim loại tanh nhẹ trong không khí.Thi thể nạn nhân nằm nghiêng, sát bức tường.Một người phụ nữ, khoảng hơn 30 tuổi.

    Theo thông tin chồng chị cung cấp,chị làm nghề nội trợ, chị ấy có một con trai đang học tiểu học và cùng chồng quản lý một quầy tạp hóa nhỏ gần nhà.

    Có một người đàn ông đang đúng cạnh đó với gương mặt phờ phạc như thể bị rút mất linh hồn chắc đây là chồng chị.

    Đội trưởng Nghiêm đứng khoanh tay trước hiện trường.

    Điều tra viên Thành Đạt đang ghi chép.

    Hải Nam và Quốc Huy kiểm tra xung quanh con hẻm.Tôi bước lại gần.Vết thương phân bố dày đặc trên cơ thể nạn nhân.

    Không hỗn loạn mà theo một trinh tự nào đó.

    Mà đều có chủ ý.

    Tôi phát hiện trên người nạn nhân có 20 vết đâm đều nhắm vào đông mạch và một nhát chí mạng ở cổ.Giống hệt vụ trước.Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.Không phải vì sợ.Mà vì quen thuộc.“Lại là hắn.”

    Tôi nhìn xuống nền xi măng.

    Không có dấu hiệu giằng co lớn.

    Hung thủ ra tay nhanh.

    Gần như chính xác.Quá chính xác.Một cơn đau nhói thoáng qua sau thái dương tôi.Hình ảnh chớp tắt trong đầu — một con hẻm tối, ánh đèn nhấp nháy, tiếng bước chân gấp gáp.Tôi chớp mắt.Mọi thứ biến mất.“Phước, cậu thấy gì?”

    Đội trưởng Nghiêm hỏi.Tôi ngồi xuống, quan sát khoảng cách giữa các vết thương.“Không phải bộc phát.

    Hung thủ kiểm soát được nhịp thở và lực tay.

    Có thể đã theo dõi nạn nhân trước đó.”

    Giọng tôi ổn định.Ít nhất là tôi nghĩ vậy.

    Quốc Huy tiến lại gần.“Camera đầu hẻm bị hỏng từ tối qua.”

    Trùng hợp đến mức khó chịu.

    Tôi đứng dậy, nhìn sâu vào trong hẻm.

    Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng.Như thể…

    Tôi đã từng đứng ở đây.Ở đúng vị trí này.Gió lùa qua, mang theo mùi ẩm mốc và… thứ gì đó quen thuộc.Tôi cúi xuống nhìn tay mình.Sạch sẽ.Bình thường.Nhưng trong đầu tôi vang lên một câu nói mơ hồ:“Lần này hoàn hảo hơn rồi.”

    Tôi siết chặt tay. vụ án trước và vụ án này có thể là cùng một người làm.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 7 : DNA cửa hung thủ biến mất


    Thi thể được đưa về phòng pháp y lúc 8 giờ sáng.Mùi thuốc sát trùng nồng đến cay mắt.

    Ánh đèn trắng lạnh hắt xuống bàn kim loại khiến mọi thứ trở nên vô cảm.Tôi đứng phía sau lớp kính quan sát.Bác sĩ pháp y Lâm(người do tổ chức phái đến) đeo găng, lật từng phần da dưới ánh đèn.“Vết thương trùng khớp vụ trước,” ông nói, giọng đều đều.

    “Hai mươi nhát vào động mạch ngoại vi.

    Một nhát cắt sâu vào cổ.

    Hung thủ hiểu rất rõ cơ thể người.”

    Tôi không đáp.

    Màn hình bên cạnh hiện dần hình ảnh phóng đại các đầu ngón tay nạn nhân.Bác sĩ dừng lại.“Khoan đã.”

    Tôi bước sát hơn.Trên lóng tay phải của nạn nhân có những vệt trầy xước rất nhỏ.

    Dưới móng tay còn sót lại vài mảnh da cực mảnh gần như không nhìn thấy bằng mắt thường.

    “Có dấu hiệu chống cự.”

    Thành Đạt nói.

    Bác pháp y Lâm gật đầu.

    “Chúng tôi sẽ tách mẫu.”

    Một tiếng máy chạy rì rì.Mẫu vật được cho vào ống nghiệm.Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

    Trong đầu lại lóe lên hình ảnh bàn tay ai đó bị nắm chặt.

    Tiếng thở gấp.

    Một câu thì thầm.Tôi nhắm mắt lại.Đừng nghĩ.Hai giờ sau.Kết quả phân tích ADN sơ bộ xuất hiện trên màn hình máy tính.

    Hải Nam đọc to: “Có ADN nam giới.

    Không trùng với chồng nạn nhân.”

    Phòng pháp y im lặng trong vài giây.

    Đội trưởng Nghiêm trầm giọng: “Gửi mẫu đối chiếu cơ sở dữ liệu quốc gia.”

    Thành Đạt gật đầu, cắm USB sao lưu kết quả.Tôi nhìn con số mã chuỗi hiện trên màn hình.Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

    Chuỗi ký hiệu đó…Tôi có cảm giác mình đã từng nhìn thấy.Ở đâu?

    Buổi chiều.

    Thành Đạt quay lại phòng pháp y với vẻ mặt khó hiểu.

    “Có vấn đề.”

    “Gì?”

    Đội trưởng hỏi.

    Anh xoay màn hình máy tính về phía mọi người.File kết quả ADN — trống.Không phải lỗi hiển thị.

    Không phải sai định dạng.

    Mà là… không tồn tại.

    “File gốc biến mất.”

    Thành Đạt nói.

    “Trong hệ thống không còn bản ghi.”

    “USB?”

    Hải Nam hỏi.

    Thành Đạt lắc đầu.

    “Dữ liệu trong USB cũng hỏng.

    Như chưa từng được lưu.”

    Bác sĩ pháp Lâm nhíu mày.

    “Không thể nào.

    Tôi trực tiếp ký xác nhận mẫu.”

    Tôi bước lại gần màn hình.

    Lịch sử truy cập hiển thị một lần đăng nhập lúc 13 giờ 17.Nhưng camera hành lang phòng pháp y lúc đó — theo bảo vệ báo lại — “bị nhiễu trong 6 phút”.Sáu phút đủ để xóa một file.Sáu phút đủ để che giấu một thứ.

    Đội trưởng Nghiêm siết quai hàm.

    “Có người trong nội bộ.”

    Không ai nói thêm.Tôi nhìn bàn tay mình.Cổ tay trái vẫn còn vết đỏ mờ.Trong đầu tôi vang lên một ý nghĩ đáng sợ:Nếu ADN đó được khôi phục…

    Nó sẽ dẫn đến ai?

    Đầu tôi đau như có người đang đập vậy.Tôi thở mạnh.

    “Phước?”

    Hải Nam gọi.

    Tôi ngẩng lên, cố giữ giọng bình tĩnh.“Có thể hung thủ không chỉ theo dõi nạn nhân.”

    Tôi nhìn quanh căn phòng.

    “Có thể hắn cũng đang theo dõi chúng ta.”

    Gió từ máy lạnh thổi qua làm tờ biên bản trên bàn khẽ lay động.

    Ở góc cuối trang nơi lẽ ra phải có mã mẫu ADN chỉ còn một khoảng trắng.Như thể chưa từng tồn tại.

    Như thể có ai đó đang xóa đi từng dấu vết trước khi sự thật kịp được nhìn thấy.Và sâu trong đầu tôi,

    một giọng nói rất khẽ vang lên:

    “Suýt nữa thôi.”
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 8 : cơn đau đầu lại đến


    Cơn đau đến vào giữa cuộc họp.

    Không báo trước.Như có ai đó siết chặt phía sau gáy rồi kéo mạnh về phía sau.Tôi khựng lại giữa câu nói.

    “Phước?”

    Đội trưởng Nghiêm nhìn tôi.

    “Tôi… không sao.”

    Tôi đáp, nhưng giọng hơi chậm hơn bình thường.

    Ánh đèn trên trần bỗng trở nên quá sáng.Âm thanh trong phòng như bị kéo xa đi.Một hình ảnh vụt qua đầu tôi Con hẻm.Ánh đèn vàng.Một tiếng kim loại chạm nền xi măng.Tôi chớp mắt.Mọi thứ biến mất.

    Hải Nam nghiêng người qua phía tôi.

    “Cậu ổn chứ?”

    “Tớ ổn.”

    Nhưng tôi biết mình không ổn.

    Buổi chiều, khi mọi người rời khỏi phòng họp, cơn đau quay lại.

    Lần này dữ dội hơn.Tôi phải vịn tay vào bàn mới đứng vững.

    Nam đỡ lấy vai tôi.

    “Này, đủ rồi đó.

    Cậu tái mặt rồi.”

    “Tối qua ngủ không ngon thôi.”

    Tôi nói như Nam không tin.

    Cậu ấy nhìn tôi vài giây, ánh mắt lo lắng.

    “Cậu dạo này hay quên mấy chuyện nhỏ.

    Giờ lại đau đầu.

    Tớ không thích chuyện này.”

    Tôi khẽ cười.

    “Cậu lo xa quá.”

    Nam không cười lại.

    Tối đó, tôi về nhà sớm.Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ.

    Tôi mở ngăn kéo bàn làm việc.

    Quyển nhật ký nằm ở đó — bìa đen, góc đã sờn nhẹ.Tôi không nhớ lần cuối mình viết là khi nào.Tôi mở ra.Trang gần nhất cách đây ba ngày.

    Chữ viết gọn gàng, thẳng hàng.

    “Mọi thứ vẫn trong kiểm soát.”

    Tôi cau mày.Tôi không nhớ mình đã viết câu đó.Tôi lật thêm vài trang trước.

    “Đừng để họ nhận ra.”

    “Phải hoàn hảo hơn lần trước.”

    Tay tôi lạnh đi.Những dòng chữ đó rõ ràng là của tôi.Nhưng cảm giác khi đọc lại… giống như đang xem nhật ký của một người khác.

    Cơn đau nhói lên.Tôi nhắm mắt vài giây rồi mở ra, lật đến trang trống tiếp theo.Cầm bút.Ngập ngừng.Rồi viết:

    “Hôm nay đau đầu dữ dội.

    Có khoảng trống trong ký ức.

    Nếu mình đã làm điều gì đó…

    thì tại sao mình không nhớ?”

    Tôi dừng lại.Mực chưa khô hẳn.Bàn tay tôi hơi run.Tôi nhìn lại những trang trước.Một câu ở góc dưới cùng trang cũ đập vào mắt tôi — nhỏ hơn, như được thêm vào sau:

    “Đừng tin chính mình.”

    Tôi khựng lại.Tôi chắc chắn mình không nhớ đã viết câu đó.Gió từ cửa sổ khẽ lùa vào, làm trang giấy lay nhẹ.Tôi khép sổ lại.Trong căn phòng tối, tôi chợt nhận ra một điều khiến sống lưng lạnh đi:

    Nếu tôi thực sự đang quên điều gì đó…thì có thể tôi đã cố tình quên.Căn phòng yên tĩnh.Tôi ngồi xuống giường, cố nhớ lại mấy ngày gần đây.Có khoảng trống.

    Những đoạn ký ức mờ đi như bị lau sạch.Tôi đưa tay lên thái dương.Cơn đau lại đến.Lần này tôi nghe thấy một câu nói mơ hồ trong đầu:

    “Đừng nhớ.”

    Tôi bật dậy.Phòng vẫn tối.

    Không ai ở đó.Chỉ có tôi.

    Sáng hôm sau.

    Nam đứng trước cửa nhà tôi, tay cầm hai ly cà phê.

    “Quyết định rồi.”

    Nam nói.

    “Tôi cùng cậu đi bệnh viện.”

    “Tớ không cần”

    “Cần.”

    Nam cắt ngang.

    “Chúng ta đang làm việc với áp lực cao.

    Nếu có vấn đề thần kinh hay stress kéo dài, không xử lý sớm sẽ nguy hiểm.”

    Tôi nhìn cậu ấy.Nam nghiêm túc hơn thường ngày.Không phải điều tra viên.Chỉ là một người bạn.

    “Tớ không muốn có chuyện gì xảy ra với cậu.”

    Nam nói khẽ.

    Một khoảng lặng.Cuối cùng tôi gật đầu.

    “Được.

    Sau khi xong việc hôm nay.”

    Nam thở nhẹ ra.

    “Tốt.”

    Cậu ấy quay đi trước.Tôi đứng lại vài giây.Trong đầu tôi vang lên một câu hỏi không rõ nguồn gốc:

    Nếu thật sự có thứ gì đó sai lệch trong tôi…

    Liệu tôi có muốn biết không?
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 9 : tôi đi khám và có điều bí ẩn vào buổi tối


    Bệnh viện sáng sớm đông hơn tôi nghĩ.Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt trong không khí.

    Ánh đèn hành lang trắng đến lạnh lẽo.

    Hải Nam đi bên cạnh tôi, tay đút túi áo khoác.

    "Cậu mà ngất giữa đường là tớ không cõng nổi đâu."

    Nam nói nửa đùa nửa thật.

    "Tớ chưa yếu vậy."

    Nhưng chính tôi cũng không chắc.

    Bác sĩ cho tôi làm một loạt kiểm tra:Chụp MRI não,Điện não đồ,Xét nghiệm máuTôi nằm yên dưới máy chụp, tiếng ù ù vang bên tai.

    Trong khoảnh khắc nhắm mắt lại, tôi lại thấy con hẻm.Ánh đèn vàng.Tiếng bước chân.Một bàn tay siết chặt.Tôi mở mắt ra.

    Chỉ có trần phòng trắng toát.

    Hai giờ sau, chúng tôi ngồi trước bàn bác sĩ.Ông ta xem kết quả khá lâu.Tôi nhìn vào màn hình hiển thị ảnh não của mình.Bình thường.Quá bình thường.

    "Không có tổn thương thực thể."

    Bác sĩ nói.

    "Không khối u.

    Không xuất huyết.

    Không bất thường thần kinh."

    Hải Nam thở phào.

    "Vậy là do stress?"

    Nam hỏi.

    "Có thể."

    Bác sĩ gật đầu.

    "Áp lực công việc, thiếu ngủ, căng thẳng kéo dài đều gây đau đầu và rối loạn trí nhớ tạm thời."

    Tôi gật nhẹ.

    Bình thường.Mọi thứ đều bình thường.Trên đường ra khỏi bệnh viện, Nam vỗ vai tôi.

    "Thấy chưa.

    Tớ nói rồi, chỉ là mệt thôi."

    "Ừ."

    Nam cười nhẹ.

    "Về nghỉ đi.

    Đừng suy nghĩ linh tinh nữa."

    Cậu ấy rời đi trước.Tôi đứng lại vài giây ở sảnh bệnh viện.Một cảm giác khó tả len vào trong ngực.Nếu tất cả đều bình thường...Vậy tại sao tôi vẫn cảm thấy có thứ gì đó sai lệch?Tối đó tôi mở lại quyển nhật ký.Trang tôi viết tối qua vẫn còn.Nhưng bên dưới dòng chữ có thêm một dòng mới.Mực còn đậm.Rõ ràng không phải nét chữ run như của tôi lúc đau đầu.

    "Vì cậu không muốn nhớ."

    Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó.

    Tim đập chậm lại.Tôi không nghe thấy tiếng cửa mở.Không nghe thấy bước chân.Nhưng khi ngẩng đầu lên-Cửa sổ phòng tôi đang mở.Gió lùa vào làm trang giấy khẽ rung.Tôi đứng dậy, bước đến đóng cửa.Phản chiếu trên mặt kính tối đen là hình ảnh của tôi.Và trong một giây rất ngắn Tôi có cảm giác người trong kính...

    đang mỉm cười trước khi tôi kịp làm điều đó.Đêm xuống rất chậm.

    Sau bệnh viện, tôi về nhà và cố ép mình ngủ sớm.Kết quả "bình thường" lặp lại trong đầu như một lời trấn an.Không tổn thương.

    Không vấn đề thần kinh.Chỉ là stress.Tôi tắt đèn.Căn phòng chìm vào bóng tối.Tôi không biết mình ngủ bao lâu.Chỉ biết khi mở mắt ra, tim tôi đang đập rất mạnh.

    Không phải vì mơ.Mà vì tôi nghe thấy tiếng thở.Không phải của tôi.

    Chậm.

    Gấp.

    Bị chặn lại như đang cố kìm nén.Tôi nằm im vài giây.

    Mắt dần quen với bóng tối.Và rồi tôi nhìn thấy.Ngay bên cạnh ghế tôi đang ngồi có mội người.Bị trói trên một cái ghế khá xa tôi.Hai tay bị trói ra sau lưng.Miệng bị bịt bằng vải tối màu.Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào đủ để tôi thấy đôi mắt đang mở to nhìn mình.

    Tôi bật dậy
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 10 : ai là người bị trói đó


    Tôi bật dậy.Chiếc ghế đổ kêu cạch một tiếng trong căn phòng yên tĩnh.Người bị trói giật mình, đôi mắt mở to nhìn tôi.Tôi bước lùi lại một bước, tim đập dồn dập.

    “C… cậu là ai…?”

    Người đó lập tức phát ra tiếng ú ớ phía sau lớp vải bịt miệng.Tôi run tay tiến lại gần, kéo miếng vải xuống.Ngay khi gương mặt người đó lộ ra, tôi chết lặng.

    “H…

    Hải Nam?!”

    Nam thở mạnh vài hơi như vừa nhịn thở rất lâu.

    Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi… không còn quen thuộc như mọi ngày nữa.Nói đầy tức giận.

    “Cậu bị điên hả sao trói tớ đến đậy ?”

    Tôi đứng sững.

    “Chuyện này là sao…?

    Tại sao cậu lại bị trói ở đây?!”

    Nam bật cười khan.Một tiếng cười lạnh lẽo tôi chưa từng nghe từ cậu ấy.

    “Cậu hỏi tớ à?”

    Nam nghiến răng.

    “Chính cậu trói tớ lại đấy, Phước.”

    Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    “Không thể nào… tớ vừa mới—”

    “Đừng giả vờ nữa!”

    Nam quát lên, giọng đầy tức giận.

    Căn phòng im phăng phắc.Nam nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như đang cố xác nhận xem người trước mặt có phải là người cậu ấy quen hay không.

    “Tớ theo cậu tối nay.”

    Tôi ngẩn người.

    “Theo… tớ?”

    “Ừ.”

    Nam cười nhạt.

    “Vì tớ thấy cậu lén lút rời nhà lúc nửa đêm.”

    Tôi lắc đầu.

    “Không… tớ ngủ mà…”

    “Phước!”

    Nam gằn giọng.

    “Tớ tận mắt thấy cậu!”

    Căn phòng như lạnh đi vài độ.

    Nam hít sâu rồi nói tiếp, từng chữ nặng nề.

    “Cậu đi đến một con hẻm.”

    Tim tôi đập mạnh.Hình ảnh trong đầu tôi thoáng hiện lên.Ánh đèn vàng.Con hẻm tối.Tiếng bước chân.

    “Tớ nấp phía sau thùng rác để nhìn.”

    Nam nói tiếp, giọng trầm xuống.

    “Cậu đứng đó… rất lâu.

    Như đang đợi ai.”

    Tôi không nói gì.

    Cổ họng khô khốc.

    “Rồi một người phụ nữ đi vào con hẻm.”

    Nam nhìn thẳng vào mắt tôi.

    “Và cậu…

    đập ngất cô ấy.”

    “Cậu còn cười lẩm bẩm cái gì đó”

    Tôi cảm thấy đầu mình quay cuồng.

    “Không… không thể…”

    “Cậu còn rút dao ra!”

    Giọng Nam run lên vì giận dữ.

    “Cậu còn nhìn cô ấy một lúc sau đó, cậu định đâm cô ấy!”

    Tôi lùi lại một bước.Mọi thứ trong đầu trở nên hỗn loạn.

    “Không… tớ không làm vậy…”

    Nam cười lạnh.

    “Tớ lao ra ngăn cậu.”

    Cậu ấy nghiến chặt răng.

    “Và cậu làm gì biết không?”

    Nam nhìn sợi dây trói tay mình.

    “Cậu đánh tớ.”

    Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề.

    “Tớ bị cậu đánh bất tỉnh.”

    Nam nói chậm rãi.

    “Đến khi tỉnh lại… thì đang bị trói ở đây.”

    Cậu ấy nhìn thẳng vào tôi.Ánh mắt đầy thất vọng và giận dữ.

    “Phước… cậu đang giấu cái gì?”

    Tôi đứng bất động.Bàn tay run nhẹ.

    “...Tớ không nhớ.”

    Nam sững lại vài giây.Rồi cậu bật cười.Không phải cười vui.Mà là cười vì không thể tin nổi.

    “Không nhớ?”

    Nam nghiêng đầu nhìn tôi.

    “Hay là… cậu không muốn nhớ?”

    Một cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ.

    Trang nhật kí trên bàn khẽ lật.

    Tôi vô thức nhìn sang.Một dòng chữ mới xuất hiện.

    “Cậu ấy đang tiến gần sự thật.”

    Tim tôi như rơi xuống đáy vực.

    Phía sau lưng tôi, Hải Nam vẫn đang nhìn chằm chằm.

    “Phước.”

    Giọng cậu ấy trầm xuống.

    “Nếu cậu không nói thật…”

    Nam kéo mạnh sợi dây, chiếc ghế kêu rẹt trên sàn.

    “Tớ sẽ tự tìm ra.”
     
    Back
    Top Dưới