Khác Giả Không Có Hai

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407801139-256-k937458.jpg

Giả Không Có Hai
Tác giả: duduongtr
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nhân vật trính tên Đình Phước là một bác sĩ pháp y nổi tiếng, nói nhiều, vui vẻ, lí trí đáng tin cậy.Anh tin vào bằng chứng.Tin vào logic.

Tin rằng con người luôn có nguyên nhân cho mọi hành động.

Cho đến khi những vụ án liên tiếp xảy ra.

Ba nạn nhân.Ba gia đình hạnh phúc.

Một cách giết giống nhau đến mức lạnh lẽo.Và rồi, anh bắt đầu quên.Những khoảng trống ký ức.Những dòng nhật kí được viết bằng chính nét chữ của mình.Những cái tên được gọi nhưng anh không phản ứng.

Mọi người nói anh đang căng thẳng.

Có thể là rối loạn.

Có thể là đa nhân cách.

Nhưng nếu không có hai thì sao?

Nếu chưa từng tồn tại một "nhân cách thứ hai"...
thì ai đã cầm con dao?

Một người đàn ông có thể chia làm hai không?

Hay tất cả chỉ là một sự lựa chọn được nguỵ trang hoàn hảo?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giang Sơn Đồ.
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Phò Mã Gia Cát Tường !
  • Những giây phút cuối cùng ở Berlin
  • Nhị gia nhà ta
  • Giả Không Có Hai
    Chương 1: gia đình họ đoàn tụ


    Tôi từng tin rằng mọi thứ đều có logic.Cho đến khi tôi tìm thấy tên mình trong cuốn nhật ký... viết bằng chính nét chữ của tôi.

    Nhưng tôi không nhớ mình đã viết nó.

    Tôi tên là Đình Phước là một bác sĩ pháp y, tính cách tôi vui vẻ, lạc quan, lí trí, đáng tin cậy, tôi thích đọc sách và viết nhật kí, tôi không có vợ con, bố mẹ đã qua đời.Hải Nam, trợ lý của tôi, điềm tĩnh và ít nói.

    Cậu ấy quan sát tốt, và có lẽ... hơi ngưỡng mộ tôi.Trong đội còn có thanh tra Trọng Khiêm, điều tra viên Lê Thành Đạt, và Quốc Huy - bạn thân tôi từ thời đại học.

    Hôm nay chúng tôi có một vụ án là có một đứa trẻ bị mất tích ở trên đường đi ra chợ cùng bà, gia đình họ đến báo tìm con, anh Khiêm và Huy dẫn họ đi lấy lời khai để tìm đứa trẻ.

    Sau hai ngày chúng tôi tìm được đứa trẻ ở phía rìa của chợ đi xa hơn 100 m đứa trẻ đang ngất ở một cái cây.

    Khi gia đình gặp lại nhau họ ôm nhau thật chặt, họ khóc ai nhìn cũng cảm động, tôi quan sát rất kỹ,không nhìn đứa trẻ mà nhìn bàn tay người mẹ siết chặt người con, nhìn giọt nước mắt, nhìn người cha run vai.Tôi cũng biết mình nên cảm thấy nhẹ nhõm nhưng trong đầu tôi có một giọng nói :

    "Nếu đứa trẻ ấy không trở về, liệu có ai quen với sự trống đó không?"

    "Nếu mất đi rồi... vì sao còn được trả lại?"

    Tôi bất ngờ nghĩ 'ai đang nói vậy' không ai trả lời tôi nghĩ mình nghe nhầm.

    Tôi bảo với Huy rằng "gia đình họ hạnh phúc nhỉ".

    Quốc Huy bảo ' ừm đúng thật ' và hai chúng tôi cười.

    Về nhà tôi viết nhật kí là ngày 28 tháng 10

    "hôm nay tôi nghe trong đầu có giọng nói, tôi nghĩ mình chỉ đang mệt".
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 2 : bác pháp y bị sao vậy ?


    Sáng hôm sau tôi thức dậy muộn hơn thường lệ.

    Đầu đau như thể ai đó đã gõ vào hộp sọ tôi suốt đêm.

    Tôi bước đến bàn làm việc.Cuốn nhật ký vẫn nằm đó, mở sẵn.

    Trang mới.Chữ viết hơi quen thuộc giống chữ của tôi nhưng nó hơi khác so với chữ tôi hay viết.

    Nhật ký ngày 29 tháng 10

    “Anh đã bắt đầu nghe thấy tôi nói rồi à.”

    “Đầu có đau không.”

    Tôi đứng chết lặng.

    Tôi không nhớ mình đã viết những dòng này.Tôi lật lại trang ngày 28 tháng 10.Dòng cuối cùng tôi viết tối qua là:

    “Tôi nghĩ mình đang mệt.”

    Không có thêm bất kỳ chữ nào khác.Nhưng trang mới này lại được ghi kín bằng những nét chữ hơi nghiêng về bên phải,đuôi chữ “g” kéo dài, nét chữ đậm hơn nét chữ của tôi.Tôi đưa tay chạm lên mặt giấy.Mực đã khô.Nó không phải mới viết.

    Ở phòng pháp y, Hải Nam đưa tôi một tập tài liệu.

    “Anh ngủ không đủ giấc à?” – cậu ấy hỏi.

    Tôi nhìn cậu ấy vài giây lâu hơn bình thường.

    Hải Nam là người quan sát rất kỹ.

    Nếu có điều gì bất thường, cậu ấy sẽ là người đầu tiên nhận ra.

    “Tôi ổn.” – tôi đáp.

    Hải Nam đặt tập tài liệu xuống bàn, không rời mắt khỏi tôi.

    “Anh thật sự ổn chứ?”

    “Tôi đã bảo rồi.”

    “Anh nói câu đó ba lần từ sáng tới giờ.” – cậu ấy nhíu mày.

    Tôi im lặng.

    Hải Nam kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi.

    Giọng cậu ấy thấp hơn bình thường.

    “Phước, anh không cần phải tỏ ra mạnh mẽ trước tôi.”

    Tôi khẽ bật cười.

    “Tôi đâu có yếu.”

    “Anh đang nhức đầu.” – Hải Nam nói ngay.

    “Anh vừa xoa thái dương năm lần trong mười phút.”

    Tôi khựng lại.

    Cậu ấy quan sát thật.

    “Tối qua anh mất ngủ?”– cậu ấy nói

    “Chỉ hơi khó ngủ thôi.”– tôi trả lời

    Căn phòng bỗng im ắng hơn thường lệ.Tôi quay đi, tránh ánh mắt ấy.“Cảm ơn.”

    Giọng tôi nhỏ hơn mình nghĩ.

    Hải Nam đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai tôi.

    “Tối nay về ngủ sớm.

    Và nếu nhức đầu… gọi tôi.”

    “Để làm gì” – tôi nghi hoặc hỏi

    “Để tôi khuyên anh đi bệnh viện, thay vì cố chịu đựng và tôi lo cho anh.”

    “cảm ơn cậu.”–tôi thật lòng trả lời.
     
    Giả Không Có Hai
    Chương 3 : vụ án số 1


    Đồng hồ chỉ 6 giờ 35.

    Tôi không nhớ mình đã ngủ lúc nào.Khi đặt chân xuống sàn, tôi khựng lại.

    Dép ướt.Chỉ phần đế, loang nhẹ như vừa bước qua nền ẩm.

    Tôi cúi xuống chạm thử.

    Lạnh, sàn nhà khô.

    Cửa sổ đóng kín.Tôi bước ra phòng khách.

    Tay nắm cửa chính hơi ẩm.Tối qua… mình có ra ngoài không?Tôi mở điện thoại có Huy đã nhắn cho tôi đến sớm có một vụ án .Tim tôi chậm lại, có vụ án sao.

    Tôi mặc quần áo vội song, đi đến cửa lúc cũi người đeo giày lỡ va đầu vào cạnh bàn.Một hình ảnh thoáng qua trong đầu: con ngõ hẹp, ánh đèn vàng, nước chảy dưới chân.Rồi biến mất.

    Tôi đứng lặng giữa căn phòng yên tĩnh.Nếu tôi đã ra ngoài…Vậy tôi đã đi đâu?.

    Tôi không nghĩ nữa vội đi đến hiện trường vụ án.

    Thi thể được phát hiện lúc 6 giờ 23 phút.Một con ngõ hẹp trên đường, cách nhà nạn nhân chưa đầy năm trăm mét.Nạn nhân: Nguyễn Hoàng Vũ.Tuổi: 36.Nghề nghiệp: nhân viên văn phòng.Gia đình: một con trai, một con gái .

    Tôi đứng trong con hẻm sẩy ra án mạng, nhìn xuống cơ thể lạnh dần trên lền đất lạnh lẽo.Cổ họng bị cắt sâu.

    Một đường sắc gọn, dứt khoát.

    Không do dự.Nhưng đó không phải điều khiến tôi chú ý nhất.Trên thân thể ông ta có hai mươi vết đâm.Không ngẫu nhiên.

    Tất cả đều tập trung vào các vị trí động mạch lớn và gân: cổ tay, khuỷu tay, mặt trong đùi, cổ chân, vùng cổ bên.Người gây án hiểu rõ cơ thể người hoặc đã nghiên cứu rất kỹ.“Tàn nhẫn quá…” một y tá khẽ nói.Tôi không trả lời.Hai mươi nhát dao.Không phải giết cho nhanh.Mà là… cố tình.

    Hải Nam bước tới, đặt tập hồ sơ cạnh tôi.“Ví tiền vẫn còn.

    Điện thoại còn.

    Không phải cướp.”

    Tôi gật đầu.

    “Thời gian tử vong?”

    “Khoảng 21 giờ 30.”

    Tôi hình dung con ngõ tối, đèn đường chập chờn, nước chảy nhỏ giọt tí tách.

    Một người đàn ông tan làm, tay cầm cặp, bước nhanh về nhà vì hai đứa trẻ đang đợi.Rồi bị chặn lại.Không có dấu hiệu giằng co lớn.

    Chỉ vài vết trầy nhẹ ở mu bàn tay.Có thể ông ta tin tưởng người đó hoặc không kịp phản ứng.Khi tôi khâu lại vết mổ khám nghiệm, tay tôi khựng lại ở vết thứ mười bảy.Góc đâm rất chính xác.

    Nhắm thẳng vào động mạch quay.

    Không lệch một milimet.

    Tôi nói khẽ, gần như với chính mình:

    “Người này từng học giải phẫu.”

    Hải Nam nhìn tôi.

    Ánh mắt trầm xuống.“Hoặc từng làm việc trong ngành y.”

    Phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.Đêm đó, tôi về muộn.Tôi mở cuốn nhật ký.Trang giấy trắng.Không một dòng chữ nào mới xuất hiện.Tôi thở ra chậm rãi.Ít nhất… hôm nay không có ai viết thay tôi.Điện thoại rung.

    Tin nhắn từ Hải Nam:

    “Gia đình nạn nhân có mặt ở bệnh viện.

    Hai đứa nhỏ đang khóc rất nhiều.”

    Tôi nhìn màn hình vài giây.Rồi trả lời:

    “Tôi xuống ngay.”

    Tôi đứng dậy, cầm áo khoác.

    Ngoài kia, một người cha đã chết.

    Một gia đình vừa mất đi trụ cột.

    Và dù hung thủ là ai…

    Tôi sẽ tìm ra.

    Không phải vì cuốn nhật ký.

    Không phải vì những cơn đau đầu.

    Mà vì hai đứa trẻ đang chờ một câu trả lời và một gia đình hạnh phúc bị phát nát.
     
    Back
    Top Dưới