Ngôn Tình Giả Đứng Đắn

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
670,569
0
0
AP1GczOBNXWi_HHd_xmE_fUwBPJ7jweZUQre3LuMFeFZ3kOs6vJNYnwudYVbZlWAFiiLtCkJQ3JirAE3KCSJ1V8IolG1iBCzaLTqlh8iKRfF-5hao66UIzyA1OBL4qTCnBN46CjmiaVWU-8YhLOhnMUrpICY=w215-h322-s-no-gm

Giả Đứng Đắn
Tác giả: Trần Trần
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trần Trần

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, HE, Hài Hước, Sủng, Hào Môn Thế Gia, Tổng Tài, Ngọt

Team dịch: Cẩm Mộ Mạt Đào - 坎莫马道

Giới thiệu

Vừa tắm xong, tôi quấn khăn tắm bước vào phòng của bạn thân.

Lấy ra một đống áo lót, tiện tham khảo ý kiến của cô ấy xem cái nào hợp với chiếc váy đỏ mới mua của tôi hơn.

Bạn thân im lặng một lúc lâu không phản ứng.

Mãi mới hồi đáp, nhưng trong điện thoại lại vang lên một giọng nam trầm thấp:

"Màu đen đẹp."​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng
  • Trà Xanh Xuyên Thành Pháo Hôi Thiếu Gia Thật
  • Giải Mã 1995050523
  • Team Building Công Ty: Tôi Tát Vào Mặt Giám Đốc...
  • Bí Ẩn Chưa Lời Giải Về Mùa Mưa Rực Lửa
  • Chủ Mẫu Hầu Gia
  • Giả Đứng Đắn
    Chương 1: 1,2: Mỗi lần anh cười như vậy, kết cục của tôi đều rất thảm


    1.

    Ngày mai tôi sẽ đi phỏng vấn ở Hưng Hằng Khoa Kỹ, vì buổi phỏng vấn này mà tôi đã đặc biệt kéo bạn thân đi mua sắm, chọn được một chiếc váy đỏ.

    Màu đỏ may mắn cho tôi.

    Năm đó thi đại học, bảo vệ luận văn, đá tên bạn trai tồi tệ, tôi đều mặc váy đỏ.

    Lúc ăn cơm, bạn thân nhận một cuộc điện thoại, không rõ đối phương nói gì mà sau đó sắc mặt sầm xuống, ngay cả túi xách phiên bản giới hạn vừa mua cũng không thể làm cô ấy vui lên được.

    "Vãn Vãn, chú hai của tớ về rồi, tối nay tớ phải qua nhà cậu ngủ."

    "…"

    Miếng xúc xích nướng đá trong bát tôi đột nhiên cảm thấy không còn ngon nữa, trong đầu ngay lập tức hiện lên một bóng dáng vừa cao ráo vừa vững chãi.

    Bạn thân không phát hiện ra sự thất thần của tôi, tức giận cắn một miếng măng giòn, vừa nhai vừa phàn nàn: "Vãn Vãn, thật ghen tị với cậu không có chú hai."

    Ừm…

    Câu này khiến tôi không biết phải đáp lại như thế nào.

    Tôi hơi chột dạ nhìn bạn thân, lập tức gắp hết chân vịt trong nồi cho cô ấy.

    "Hu hu, Vãn Vãn, cậu tốt với tớ thật đó, nếu không phải chú hai tớ không gần gũi phụ nữ, tớ sợ làm lỡ cuộc đời cậu thì đã sớm giục cậu làm thím hai của tớ rồi."

    "…"

    Không gần gũi phụ nữ?

    Bạn yêu à, hình như cậu hiểu nhầm chú hai của cậu rồi.

    Trong đầu tôi đầy những hình ảnh mơ hồ.

    Trước mặt bạn thân, tôi chỉ có thể giả vờ bình tĩnh: "Tiểu Ngữ, chú hai của cậu quá già rồi, tớ không cắn nổi, tớ vẫn thích mấy anh trai trẻ trung hơn."

    Bạn thân rất nghiêm túc gật đầu: "Cũng đúng."

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng qua được chủ đề này.

    Nhà tôi thuê có hai phòng ngủ và một phòng khách, một phòng tôi ở, một phòng bạn thân ở.

    Chủ yếu là tôi ngủ không ngoan, bạn thân đã ngủ với tôi vài lần, lần nào cũng bị tôi đá xuống giường nên không muốn ngủ chung với tôi nữa. Dưới sự cường ngạnh của cô ấy, tôi phải cúi đầu trước đồng tiền, cùng thuê căn nhà này.

    Phần lớn thời gian trong nhà chỉ có mình tôi.

    Vừa về nhà đã lao thẳng vào phòng ngủ, nằm dài đo giường.

    "Tiểu Ngữ, tớ đi tắm trước, à, tớ cứ thấy chiếc váy đỏ đó hơi mỏng, lát nữa tớ thử, cậu giúp tớ xem mặc cái nào bên trong thì hợp nhé."

    "Biết rồi."

    ...

    Nửa tiếng sau, tôi quấn khăn tắm rồi quay về phòng lấy một đống áo lót đi tìm bạn thân.

    "Tiểu Ngữ cậu xem, cái nào mặc bên trong thì đẹp hơn?"

    Bạn thân im lặng một lúc lâu không phản ứng gì.

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    Khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên, một giọng nam trầm thấp trả lời thay cô ấy: "Màu đen đẹp."

    "…"

    Giữa giường lớn đặt một chiếc điện thoại, hướng của camera vừa vặn có thể thấy được bộ dạng hiện giờ của tôi.

    A a a!

    "Sao vậy, sao vậy?"

    ô nàng kia còn đang cầm nửa gói chân gà xé cay, nhìn tôi rồi lại nhìn chiếc điện thoại bị che, thốt lên một câu "Ối trời" rồi lao tới tắt video call.

    "Vãn Vãn, vừa rồi tớ đói bụng, đúng lúc chú hai gọi video nên tớ nhận, không ngờ… May mà cậu không có thói quen k.h.o.ả t.h.â.n rồi chạy nhảy khắp nhà."

    "…"

    Đồ heo này, ngu ngốc chec đi được.

    2.

    Nghĩ đến ánh mắt nóng bỏng và giọng điệu trầm thấp của người đàn ông vừa rồi, mặt tôi lập tức đỏ bừng.

    Bạn thân nhìn thứ tôi cầm trên tay, sau đó nhặt chiếc áo lót màu đen trên giường đưa lên trước mặt tôi: "Màu đen đẹp."

    "…"

    Tối đó, cô nàng nào đó vì không được tôi làm đồ ăn khuya như thường lệ mà buồn bã không vui.

    Hứ.

    Đáng đời!

    Về đến phòng, trên điện thoại có một tin nhắn chưa đọc.

    [Đẹp hay không sao không hỏi thẳng anh.]

    "…"

    Hứ!

    Không biết xấu hổ.

    Cũng không phải mặc cho anh ta xem.

    Che khuôn mặt đang đỏ bừng, tôi chui vào chăn, trong đầu cứ hình ảnh này nối tiếp hình ảnh khác, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi…

    Sáng sớm, đồng hồ báo thức vừa kêu là tôi đã tỉnh.

    Trang điểm nhẹ nhàng rồi làm bữa sáng cho heo con còn đang say giấc nồng, sau đó ra ngoài.

    Hưng Hằng Khoa Kỹ là công ty đứng đầu trong lĩnh vực điện tử ở thành phố Vân, là sinh viên tốt nghiệp khoa máy tính, đương nhiên vào được Hưng Hằng là một niềm tự hào của bao người, tôi cũng không ngoại lệ.

    Đến nơi, trong phòng chờ đã có khá nhiều người ngồi đợi phỏng vấn, tình hình trước mắt cạnh tranh rất gay gắt.

    Tôi cầm sơ yếu lý lịch, tìm một góc ngồi xuống, vừa ngồi đã nghe thấy người bên cạnh đang thì thầm trao đổi.

    "Tôi nghe nói hôm nay ông chủ lớn cũng đến, nói là muốn chọn một người trong nhóm phỏng vấn này mang về trụ sở chính đào tạo."

    "Chuyện đó có gì mới đâu, những năm trước chẳng phải cũng sẽ chọn vài người xuất sắc đưa về trụ sở chính sao."

    "Ồ, ra là vậy à."

    "…"

    Tôi chỉ nghe qua thôi, tôi nộp đơn vào bộ phận R&D của Hưng Hằng, trước khi đến đây đương nhiên là tập trung tìm hiểu về bộ phận này, còn về ông chủ lớn hay trụ sở chính thì tôi thật sự không chú ý tới.

    Nửa giờ sau, buổi phỏng vấn chính thức bắt đầu, một người đàn ông trông như trợ lý bắt đầu gọi người ra ngoài.

    Tôi bỗng cảm thấy hơi căng thẳng, đây là buổi phỏng vấn chính thức đầu tiên từ khi tôi bước chân vào xã hội.

    Đến lượt tôi.

    Tôi cầm sơ yếu lý lịch theo trợ lý vào phòng họp.

    Nhìn người đàn ông ngồi giữa căn phòng, toàn thân toát ra khí chất của người lãnh đạo, tôi sững người.

    "Tô Vãn."

    Giọng nói của người đàn ông trầm thấp và từ tính, tim tôi cũng theo đó mà đập nhanh hơn.

    Dưới sự nhắc nhở của các giám khảo khác, tôi ngồi đối diện với anh, bắt đầu phần tự giới thiệu đã chuẩn bị sẵn.

    Lúc tôi nói đều là giao tiếp ánh mắt với những người khác, nhưng không nhìn cũng cảm nhận được một ánh mắt sâu thẳm và thích thú của anh ta đang dõi theo tôi.

    Đồ đàn ông xấu xa.

    Thảo nào tối qua lại gửi tin nhắn đó cho tôi.

    Xong phần giới thiệu là đến lượt các giám khảo khác hỏi tôi vài câu liên quan đến chuyên môn.

    Tôi lần lượt trả lời trôi chảy.

    Từ lúc tôi bước vào đến giờ, người đàn ông kia chỉ gọi tên tôi một lần, sau đó không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi trên chiếc ghế rộng lớn, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngón tay hơi cong từng nhịp từng nhịp gõ lên mặt bàn, dưới lòng bàn tay anh ta là bức ảnh tôi dán trên sơ yếu lý lịch.

    "…"

    Tai tôi lặng lẽ đỏ lên.

    Ài...

    Cảm giác này, nói không căng thẳng chính là nói dối.

    Ở bên anh ta nửa năm, mỗi lần anh ta cười như thế, kết cục của tôi đều rất thảm.
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 2: 3,4: Lần đầu gặp Bùi Hành


    3.

    Bầu không khí trong phòng phỏng vấn trở nên im lặng.

    Nếu Bùi Hành không lên tiếng, các giám khảo khác đương nhiên cũng không dám tuỳ ý đưa ra kết luận, họ chỉ nhìn anh rồi lại nhìn tôi.

    Tôi biết, Bùi Hành đang cố tình.

    Người nên giận dữ là tôi mới đúng. Tôi đến Hưng Hằng để phỏng vấn, anh biết mọi chuyện nhưng tôi lại không hề hay biết anh là boss lớn của Hưng Hằng.

    Hừ.

    Nghĩ đến điều đó, tôi lại kéo thẳng lưng hơn, ánh mắt vốn né tránh cũng chuyển thành đối diện trực tiếp với anh ấy.

    Bùi Hành khẽ cười, đột nhiên đứng dậy. Các giám khảo khác thấy vậy cũng lập tức đứng lên. Mọi người đi sau Bùi Hành, lần lượt rời khỏi phòng, khi đến cửa mới để lại một câu: "Chọn cô ấy, ngày mai bảo cô ấy đến trụ sở chính để báo cáo."

    "Vâng, Bùi tổng."

    "…"

    Tôi được ưu ái sao?

    Túi xách trong tay rung lên, vào lúc này, không cần nhìn cũng biết là ai nhắn tin.

    Ra khỏi sảnh chính Hưng Hằng, trước mắt là nhìn thấy chiếc xe thương vụ màu đen quen thuộc đậu bên kia đường.

    Thật là... không kín đáo chút nào cả.

    Tôi muốn giả vờ không thấy, nhưng điện thoại trong túi cứ rung mãi không ngừng.

    Tôi nhìn quanh, sau khi chắc chắn không gặp người quen rồi mới như một tên trộm chạy đến bên cạnh chiếc xe, mở cửa chui vào.

    Ngay tức khắc, một gương mặt lạnh lùng xuất hiện trước mắt.

    Tôi: "?"

    Quá sai lầm rồi.

    Bây giờ tiến cũng không được, lùi cũng không xong, cứ đứng cúi người ở đó cũng rất khó chịu.

    "Anh dịch vào trong một chút đi."

    Đối phương hoàn toàn áng binh bất động.

    "…"

    Anh là đại gia mà, tôi cắn chặt môi định lui ra ngoài để sang cửa bên kia, trong lòng thầm trách sao lúc đầu mình lại mù quáng mà dính vào anh ta.

    Chết tiệt!

    Chữ "sắc" đúng là một lưỡi dao, giờ tôi bị đ/âm rất đau rồi.

    Chân tôi vừa di chuyển, Bùi Hành đột nhiên duỗi tay ra, "phập" một tiếng, cửa xe bị đóng lại.

    "…"

    Tôi không phòng bị, ngã ngồi xuống sàn xe, lưng tựa vào cửa sổ.

    "Bùi Hành, anh làm gì vậy?"

    Giọng nói gấp gáp, nghe là biết cảm xúc của tôi lúc này là chế độ gì rồi.

    Bùi Hành cười, cười một cách quyến rũ: "Vãn Vãn, tôi chỉ đang giúp em đóng cửa thôi mà."

    Nếu không phải vì gương mặt đẹp trai của anh ta thì tôi đã đ.ấ.m cho một cú nhớ đời rồi.

    "Cảm ơn!"

    Tôi nghiến răng nói ra hai từ này, sau đó phủi tay dù không dính một hạt bụi nào trên quần áo, tiếp tục cúi người bước qua chân anh ta để ngồi vào chỗ.

    Kết quả là Bùi Hành duỗi chân ra, ngay khi tôi khi bước qua, nửa thân trên gần như chạm vào anh.

    Qua lớp vải đỏ mỏng, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của người đàn ông tôi đều cảm nhận rất rõ.

    "Váy đẹp, nhưng tiếc là chọn nhầm lớp trong rồi."

    "…"

    "Bùi Hành, anh đang nhìn đi đâu vậy?"

    Ánh mắt sâu thẳm của Bùi Hành nhìn tôi, ánh sáng trong mắt còn mang theo chút khiêu khích. Tim tôi đập mạnh, khoảnh khắc trông thấy đôi môi đẹp đẽ của anh ta sắp mở ra, tôi hoảng sợ đưa tay che miệng anh ta lại.

    "Câm miệng, đừng nói gì cả."

    Bùi Hành này, hình như mỗi lần ở cạnh tôi đều vứt đi bốn chữ "trưởng thành điềm đạm" rồi.

    Quyến rũ một cách lạ lùng.

    Ví dụ như bây giờ, nhìn tay tôi đặt lên miệng anh ta, anh ta lại... l.i.ế.m lòng bàn tay tôi.

    Dù chỉ một cái, cũng đủ khiến tôi giật mình.

    Mẹ kiếp!

    Anh ta biết tôi sợ anh ta nói bậy nên không dám buông tay.

    Trước mặt còn có tài xế, tôi phóng ánh mắt đe dọa tới, Bùi Hành cuối cùng cũng thu chân lại. Lúc này tôi mới có thể ngồi xuống, nhưng đôi tay lại bị anh ta nắm chặt trong lòng bàn tay.

    Tôi không vùng vẫy nữa, chỉ là tay thôi, muốn nắm thì nắm đi.

    Xe đi được nửa đường, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ ngày càng phồn hoa, tôi hơi ngẩn ngơ: "Chúng ta đi đâu thế?"

    "Đi mua sắm với em."

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    "…"

    Hừ.

    Anh trả lại Bùi Hành lạnh lùng, không quan tâm đ ến chuyện đời khi chúng ta mới gặp cho tôi đi!

    4.

    Tay không thể bẻ cong chân, tôi tất nhiên cũng không thể bẻ cong Bùi Hành.

    Thế là tôi bị anh ta kéo đi không ngừng bước, mục tiêu rõ ràng. Cho đến khi dừng lại trước cửa một cửa hàng, Bùi Hành mới chịu dừng lại.

    Tôi ngước lên, đầu óc kêu "ong" một tiếng, hiểu ngay câu "đi mua sắm với em" của Bùi Hành.

    Hừ.

    Đúng là đàn ông.

    Đặc biệt là những người như Bùi Hành, dưới lớp vỏ ngoài đứng đắn là một trái tim đầy sắc dục.

    Nhìn gương mặt nghiêng hoàn hảo của Bùi Hằng, tôi nhớ lại lần đầu gặp anh ta...

    Năm đó tôi học năm hai, sau một năm quen biết, tôi và Bùi Tiểu Ngữ đã trở thành bạn thân.

    Một ngày nọ, Bùi Tiểu Ngữ bảo tôi đi cùng cô ấy về nhà. Nhìn dáng vẻ như làm trộm của bạn thân, tôi không hiểu.

    Bạn thân nói, hôm nay chú hai của cô ấy ở nhà, trong nhà cô ấy sợ nhất là chính là ông chú hai này.

    Không hay cười, nghiêm túc, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến người khác run rẩy.

    Đó là miêu tả của bạn thân về chú hai của cô ấy. Nghe xong, tôi lập tức hình dung ra một ông chú trung niên.

    Vừa thay giày ở cửa, một bóng dáng cao lớn xuất hiện trước mặt.

    Thật... tôi cảm thấy xấu hổ vì sự vô tri của mình.

    Sự hấp dẫn của thời gian mài gọt, lớn tuổi hơn chúng tôi, nên dù xé về phong thái hay khí chất thì đều là thứ thanh niên chúng tôi không thể bì được.

    Xuất sắc!

    Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi lập tức quay đi, đàn ông đẹp đến đâu cũng chỉ là người khác, tôi đã có bạn trai rồi.

    "Chú hai." Bạn thân ngoan ngoãn chào.

    Người đàn ông lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái, ừ một tiếng rồi rời đi.

    Lúc đi ngang qua tôi, cảm nhận được một ánh mắt rơi xuống. Khi tôi quay lại nhìn, chú hai của bạn thân đã đi xa.

    Hừ!

    Quả nhiên như lời cô ấy nói, làm người ta sợ.

    Đó là lần đầu tiên tôi gặp Bùi Hành, như một viên đá nhỏ ném vào hồ nước yên tĩnh, gợn sóng vài lớp rồi lập tức trở lại bình thường.

    Chỉ là tôi không ngờ, lần gặp lại anh ta sẽ nhanh chóng như vậy, còn là trong tình trạng thảm hại như thế.

    Tôi và bạn trai xác định quan hệ vào năm hai, anh ấy theo đuổi tôi suốt một năm. Anh ấy bộc bạch, tại buổi dạ hội tân sinh viên, hắn nhìn thấy tôi mặc váy đỏ, không vì lý do gì mà yêu từ cái nhìn đầu tiên.

    Từ đó, anh ấy gần như không đi học mà chỉ luôn theo sát tôi, làm những việc mà một bạn trai tốt cần làm. Có lẽ vì thói quen, hoặc có lẽ tôi thực sự cảm thấy anh ấy đối xử tốt với tôi, rồi tôi đồng ý.

    Bố mẹ tôi yêu nhau suốt một đời, tôi nghĩ tình yêu cũng như vậy, kết hôn rồi sống bên nhau. Nhưng bạn trai của tôi đã dạy cho tôi một bài học đau đớn.

    Chúng tôi mới xác định quan hệ chưa đầy ba tháng, hắn ta đã cắm sừng tôi.

    Hôm bị tôi bắt gặp, hắn đang ôm một cô gái mặc đồ hở hang, hôn đến đê mê. Sau cùng cũng chính cô gái đó phát hiện ra tôi, vỗ vỗ lưng anh ta.

    Anh ta nói gì nhỉ, à, anh ta nói: "Tô Vãn, anh đã yêu em ba tháng, em không cho anh cầm tay, trong mắt em, anh có phải bạn trai không? Hay anh chỉ là người mang đồ ăn và giữ chỗ cho em thôi."

    "…"
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 3: 5,6: Tôi nghiêm túc đấy


    5.

    Tôi sững sờ, chưa bao giờ nghĩ rằng hắn ta lại định nghĩa mối quan hệ của chúng tôi như thế.

    Nhìn cô gái trong vòng tay của hắn, tôi mới hiểu được điều hắn ta muốn là gì. Xin lỗi đi, tôi không muốn cho.

    Tôi nhìn hắn một cái rồi quay đầu bỏ đi.

    Hắn có vẻ không cam lòng, hét lên với tôi: "Tô Vãn, với cái tính cách cổ hủ của em, ngoài tôi ra còn ai thèm theo đuổi, còn ai chịu chơi đùa với em nữa."

    Tôi không để ý đến anh ta, cách tốt nhất để đối phó với một con ch/ó cắn bạn là tìm một con ch/ó khác hung hãn hơn để đuổi nó đi.

    Tất nhiên, tôi không có ý nói Bùi Hành là chó.

    Dù sao thì sau này tôi mới có suy nghĩ như vây.

    Mặc dù biết rằng không đáng để buồn vì một gã tồi, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy khó chịu.

    Trời đất chứng giám, tôi thực sự không coi anh ta như một công cụ. Tôi đã dự định sau khi thi học kỳ này sẽ dẫn anh ta về gặp bố mẹ, tôi thật sự nghiêm túc đối với mối quan hệ này.

    Ầm một tiếng.

    Sấm chớp?

    Tôi ngây người, ngẩng đầu nhìn lên trời, chớp lé sáng rạch ngang bầu trời, tiếng sấm cũng ngày một lớn hơn.

    Đúng lúc này, cô bạn thân lại nhắn tin tới, nói là trời sắp mưa nên nhờ tôi mua một phần bún ốc về ký túc xá cho cô ấy.

    "…"

    Được thôi.

    Ngay lúc tôi vừa mua xong, chuẩn bị xách đồ về trường thì đổ mưa ào ào.

    Tôi không thể tìm thấy chỗ nào để trú mưa, thầm nghĩ bản thân thật xui xẻo.

    Tôi định chạy nhanh về, nhưng lại không chú ý nhìn dưới chân mà đạp trúng một vũng nước, kết quả là ngã sấp mặt.

    Bún ốc đổ ra, tôi cũng ngã.

    Không có ai xung quanh, trời vừa mưa vừa sấm, tôi tủi thân khóc òa lên.

    Vốn dĩ còn đang gân cổ gào khóc, đột nhiên nước mưa dừng lại, dưới tầm nhìn mờ mờ của tôi xuất hiện một đôi giày nam bóng loáng, mũi giày dính đầy nước mưa.

    Tôi ngẩng đầu, trong tầm nhìn mờ mịt xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc, tôi vội lau nước mắt, nhìn kỹ hơn mới phát hiện là chú của cô bạn thân.

    ?

    Tôi và cô ấy có mối quan hệ tốt như vậy, thấy chú ấy không thể không chào hỏi, từ nhỏ bố tôi đã dạy tôi phải lịch sự.

    Vì vậy, tôi nghẹn ngào gọi một tiếng: "Chú ạ."

    Ngay sau đó, nước mưa trên đầu lại đổ xuống, toàn bộ trút lên mặt tôi.

    Tôi: "..."

    Ông chú này hơi tệ đấy!

    Sau một lúc, Bùi Hành lại nghiêng chiếc ô về phía tôi, giọng trầm thấp: "Khóc đủ chưa?"

    "…"

    Kỳ diệu, trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi buồn trong lòng tôi lập tức biến mất không dấu vết, thậm chí còn cảm thấy hơi xấu hổ, tại sao lại khóc lóc thảm thiết như vậy giữa đường chứ, lại còn bị chú của bạn thân bắt gặp nữa.

    Tôi vội muốn đứng dậy, nhưng vì ngồi lâu nên chân bị tê, mới đứng được một nửa thì loạng choạng, suýt nữa lại ngã xuống, đột nhiên có một bàn tay lớn đưa ra đỡ tôi.

    Đó là lần đầu tiên tôi nắm tay một người đàn ông ngoài bố tôi, đúng là đàn ông chứ không phải con trai, bàn tay lớn ấy truyền cho tôi cảm giác an toàn.

    "Cảm ơn chú."

    Lời vừa dứt, tôi cảm thấy thân thể Bùi Hành khựng lại, anh nhìn tôi một cái, chưa kịp tìm hiểu cảm xúc khó hiểu trong mắt anh là thế nào thì giọng nói lạnh lùng đó lại vang lên bên tai.

    "Lên xe, đưa em về trường, nhiều lời quá."

    "…"

    Không trách được heo con kia sợ chú ấy, quả nhiên là lúc nắng lúc mưa.

    Tôi miễn cưỡng theo Bùi Hành lên xe, nhiệt độ trong xe khiến tôi không khỏi run lên. Ngay giây sau, một chiếc áo khoác tỏa ra mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ được khoác lên người tôi.

    "Chú... không cần..."

    Hắt xì!

    Được thôi, tôi nên cần đi.

    6.

    Sự ấm áp trong xe dần khiến tôi tỉnh táo lại sau dầm mưa, tôi bắt đầu tự hỏi tại sao Bùi Hành lại ở đây, lại là con đường nhỏ dẫn vào trường học. Bùi Hành nói anh đến tìm bạn thân, thấy tôi quen nên xuống xe nhìn một cái.

    Nghe đi, lý do thật hợp lý, dù sao tôi cũng tin rồi.

    Sau đó Bùi Hành hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại ngồi khóc giữa đường như vậy.

    Có lẽ do nhiệt độ trong xe quá cao, có lẽ do khuôn mặt của Bùi Hành quá quyến rũ, hoặc có lẽ do Bùi Hành cho tôi cảm giác an toàn giống như cha mình, tôi đã kể cho anh nghe.

    Tôi không bao giờ quên được một buổi chiều mưa lớn, tôi ngồi trong xe, bên cạnh là một người đàn ông nhẹ nhàng an ủi, khuyên nhủ tôi rằng cuộc đời còn dài, ngoài tình yêu ra, tôi còn nhiều điều đáng để làm hơn.

    Tôi nghĩ tôi có thể hiểu tại sao nhiều cô gái trẻ lại thích những người đàn ông trưởng thành đẹp trai rồi.

    Bùi Hành đưa tôi về tận cổng trường, còn đưa cho tôi một túi thức ăn từ ghế sau, bảo tôi đưa cho cháu gái chú ấy.

    Về đến ký túc xá, cô bạn thân thấy bộ dạng của tôi thì lập tức lo lắng sồn sồn lên, tôi đơn giản trả lời vài câu, rồi lại nghe cô nàng tức giận mắng chửi gã tồi kia suốt cả buổi chiều.

    Còn những gì tôi và chú ấy nói chuyện trong xe, tôi không nhắc đến một lời.

    Kể từ hôm đó, tôi và Bùi Hành gặp nhau ngày càng nhiều, tôi phải giặt sạch rồi là ủi áo khoác cho anh, để cảm ơn, tôi còn mời anh ăn một bữa ở quán ven đường… dần dần, quan hệ này đã trở nên quen thuộc.

    Còn về việc tôi và Bùi Hành chính thức trở thành người yêu là lúc trước khi tốt nghiệp. Đúng là lâu ngày mới hiện nguyên hình, anh chính là kiểu đàn ông thâm trầm lại thích mấy trò khiêu khích.

    Bạn thân nói để chúc mừng tôi bảo vệ luận văn thành công, nhất định phải kéo tôi đi gặp mặt thế giới tươi đẹp này một chút.

    Trời ơi, toàn là mấy anh đẹp trai.

    "Tiểu Ngữ, tôi muốn về."

    Bạn thân không chịu buông tha, vẻ mặt đó, rõ ràng là cô ấy muốn đến.

    Không còn cách nào khác, dưới sự năn nỉ của cô nàng, tôi đành ở lại chơi với họ.

    May là cũng tử tế, giữa chừng có một chàng trai đặt tay lên vai tôi, tôi nổi da gà, điện thoại trong túi vang lên đúng lúc đó.

    Tôi nhìn vào số liên lạc, trong lòng không hiểu sao có chút lo lắng, lập tức gạt bỏ bàn tay trên vai, chạy ra ngoài nghe điện thoại.

    Vừa nhấc máy, bên kia là giọng trầm thấp pha chút khó chịu:

    "Ra ngoài."

    "…"

    Tôi sững người, buột miệng nói: "Tiểu Ngữ còn ở bên trong."

    Người đàn ông cười lạnh: "Lát nữa sẽ xử lý nó."

    Tôi: ".."

    Đợi tôi định thần lại thì bản thân đã ngồi trong xe của Bùi Hành rồi.

    Hôm nay không có tài xế, chính Bùi Hành là người lái xe, tôi ngồi trên ghế phụ, thỉnh thoảng liếc nhìn, ôi chao, hôm nay Bùi Hành không vui, khuôn mặt vừa lạnh vừa căng.

    Ây da...

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    Cuộc sống của người đàn ông trưởng thành không có hai chữ "dễ dàng".

    Tôi vừa nghĩ cách an ủi Bùi Hành thì anh lại lên tiếng trước.

    Anh hỏi tôi, có vui không?

    Giọng điệu đó, vẻ mặt đó, hình như là đang… ghen?

    Suy nghĩ này vừa lóe lên, tôi giật mình lắc đầu, Tô Vãn, tỉnh táo lại đi, đang nghĩ gì vậy.

    Nhưng ngay sau đó, Bùi Hành không nói một lời, nắm chặt bàn tay tôi đang cầm dây an toàn.

    Anh nói: "Vãn Vãn, em ngốc như vậy, sao lại đậu vào Đại học Bắc Kinh nhỉ?"

    "…"

    Trong đầu tôi như có một tiếng sấm nổ tung.

    Bùi Hành kéo tôi lại gần anh hơn, đôi mắt mà tôi đã nhìn hàng ngàn lần, giờ phút này tỏa sáng lấp lánh như sao xa.

    Anh nói: "Vãn Vãn, đúng là không ở cạnh em thì không chịu được, tôi là nghiêm túc đấy."
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 4: 7,8: Đúng là rất ngon


    7.

    Ngày hôm đó Bùi Hành nói rất nhiều, rất nhiều. Một thời dài cạnh nhau khiến tôi dần dần nhận ra, Bùi Hành trong lòng tôi, đã trú ngự với một vị trí vô cùng khác biệt.

    Tôi và Bùi Hằng đã xác định mối quan hệ.

    Bùi Hành ngay lập tức muốn đi dậy cho Bùi Tiểu Ngữ một bài học nhưng đã bị tôi ngăn lại. Tôi nói với anh là, mối quan hệ này tạm thời đừng công khai, đợi sau khi tôi tốt nghiệp, người đầu tiên báo tin sẽ là cô ấy.

    Kết quả là chờ đợi đến tận bây giờ, trong thời gian này, Bùi Hành liên tục trách móc tôi vì không cho anh một danh phận, thậm chí còn bắt anh trở thành một kẻ cặn bã không dám công khai bạn gái.

    Tôi: “?”

    Được rồi, người cặn bã là tôi.

    Đặc biệt là vào đêm chính thức tốt nghiệp, trong bữa tiệc tạ ơn thầy cô của lớp chúng tôi, tôi lại bị bạn thân kéo đi uống say.

    Tôi nhớ hình ảnh cuối cùng là Bùi Hành đẩy tôi vào tường hôn tới tấp.

    ...

    "Vãn Vãn, đang nghĩ gì thế, mặt đỏ lên thế này." Hơi thở ấm áp bên tai kéo tôi trở về với thực tại.

    Đợi tôi hồi thần thì Bùi Hành đã chọn cho tôi xong rồi.

    "Rất hợp với váy của em."

    "...”

    Hừ!

    Sau hơn nửa năm ở bên nhau, sự chín chắn trưởng thành của người đàn ông tên Bùi Hành trước mặt tôi giống như từng lớp từng lớp rơi xuống gần hết.

    "Ngoan, đi thử đi."

    Thử cái bà nội anh!

    Ngay lúc chúng tôi đang giằng co, mắt liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

    Bùi Tiểu Ngữ!

    Cô ấy không phải đang ở nhà ngủ nướng sao, sao lại đến trung tâm thương mại?

    Hình như còn đang đi về phía này nữa.

    Tôi hoảng sợ.

    Gần như theo phản xạ, tôi kéo Bùi Hành vào trong phòng thử đồ.

    Bùi Hành sững người, lập tức muốn ra ngoài nhưng bị tôi ôm chặt cổ giữ lại.

    "Vãn Vãn?"

    "Tiểu Ngữ vào đây rồi, suỵt."

    Nhiệt độ trong phòng thử đồ đột ngột giảm xuống, tôi ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt Bùi Hành đã trở nên trầm lặng, dùng ánh mắt giống như thay lời muốn nói “tôi không thể xuất hiện trước mọi người" nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi đau đầu.

    Thật sự tôi không biết phải nói với bạn thân thế nào về chuyện mình và chú của cô ấy, dù sao tôi đã không ít lần nói mạnh miệng trước mặt bạn thân, bảo rằng Bùi Hành là một con bò già.

    Nhưng nếu bạn thân vô tình lỡ lời, với tính cách của Bùi Hành, ngọn cây non như tôi chắc chắn sẽ bị nhổ tận gốc.

    Hu hu.

    Trong đầu tôi đã dự liệu hết rồi

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    Tuyệt đối không được!

    Bên ngoài rất nhanh vang lên tiếng nói chuyện của nhân viên cửa hàng và Bùi Tiểu Ngữ, cô ấy đến đây để mua sắm.

    Nhiệt độ lại giảm đi một chút.

    Thời gian từng giây từng phút trôi qua, người nào đó trong phòng thử đồ cũng dần trở nên không yên phận.

    Tôi trừng mắt nhìn Bùi Hành, anh ta một mặt vô tội, đôi mắt sâu thẳm dường như muốn nói câu "là tại em kéo anh vào đây".

    Tôi: “?”

    "Bùi Hành, anh đừng."

    Lực trên môi kèm theo vài phần trừng phạt.

    Tôi sợ có ai đó bất chợt vào nghe thấy cảnh tượng ái muội trong phòng thử đồ này, không ngừng dùng tay đẩy n.g.ự.c Bùi Hành.

    Quả nhiên, điều gì sợ nhất thì sẽ đến rất nhanh.

    Tiếng của nhân viên bán hàng vang lên, hỏi tôi đã thử đồ xong chưa.

    Tôi lo lắng muốn khóc, lúc này Bùi Hành lại nói một câu bên tai tôi, tôi không nghe rõ nhưng vẫn gật đầu, anh ta mới hài lòng buông tôi ra.

    Khi thanh toán, tôi thấy trong tay nhân viên bán hàng có thêm một món đồ, m.á.u toàn thân tôi như dồn hết lên mặt.

    Bùi Hành là đồ khốn!

    Ra khỏi cửa hàng, vì sợ bạn thân chưa đi xa, tôi từ chối lời đề nghị ăn đại tiệc của Bùi Hằng trên tầng cao nhất. Trên xe, Bùi Hành hỏi tôi muốn đi đâu ăn, nhìn bộ vest chỉnh tề của anh, khóe miệng tôi nhếch lên.

    Nửa giờ sau.

    Tôi kéo Bùi Hành len lỏi giữa các quầy hàng ăn vặt sau trường, trên bộ vest của Bùi Hành đã vương vài vết dầu của xiên nướng. Tôi thấy khóe miệng Bùi Hành co giật mấy lần liền.

    Tôi biết ở tuổi này, Bùi Hành rất chú trọng đến việc chăm sóc sức khỏe, bình thường anh đưa tôi đi ăn, nếu không là nhà hàng phương Tây thì cũng là những nhà hàng Trung Quốc tinh tế. Trước đây khi chưa quen thân, tôi tất nhiên không dám dẫn anh đến đây, quen rồi thì lại cảm thấy khí chất của Bùi Hành không hợp với những nơi như thế này, càng không dẫn muốn anh đến.

    Nhưng ai bảo hôm nay anh bắt nạt tôi.

    "Bùi Hành, anh ăn thử một miếng đi, thật sự rất ngon."

    Tôi múc một muỗng sữa chua trái cây đưa đến trước miệng Bùi Hành, cái muỗng nhựa rẻ tiền bị mẻ một góc cong cong dưới sức nặng của miếng dưa hấu to.

    Bùi Hành nhìn tôi một cái, sau đó bất ngờ cúi người, trực tiếp hôn lên khóe miệng tôi.

    "Ừ, thật sự rất ngon."

    "...”

    Tay tôi run lên, miếng dưa hấu trên muỗng rơi vào sữa chua, b.ắ.n tung tóe lên áo sơ mi của Bùi Hành, anh lại cười rất dịu dàng.

    Mé!

    Tôi không bao giờ ăn sữa chua trái cây nữa.

    Giờ này đã có không ít sinh viên lần lượt ra ngoài, tôi thấy có mấy cô gái nhỏ lén nhìn Bùi Hành, thậm chí còn lén lấy điện thoại ra chụp ảnh.

    Sức hút của đàn ông trưởng thành, không ngoài tiền bạc và ngoại hình, mà Bùi Hành ngoài việc sở hữu hai thứ này, từng cử chỉ lại toát lên khí chất của một bậc vương giả.

    Bỏ qua Bùi Hằng có phải là của người khác hay không, ít nhất vẻ ngoài của Bùi Hằng rất khó làm người ta không rung động.

    Tôi đột nhiên hơi hối hận khi dẫn Bùi Hành đến đây, trước mặt những cô gái nhỏ lén nhìn anh, tôi khoác tay Bùi Hành, đổi lại là nụ cười hài lòng hơn cùng với cái xoa đầu đầy cưng chiều của Bùi Hành.

    "Tô Vãn?"

    Nếu không gặp phải bạn trai cũ, mọi thứ đã tuyệt vời hơn rồi.

    Bị cuốn vào hành động trêu chọc của Bùi Hành mà không phát hiện ra bạn trai cũ và bạn gái mới của anh ta đang đi tới.

    Đen như choá vậy.
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 5: 9,10: Bây giờ tôi còn khó chịu hơn cậu nữa


    9.

    Tôi khoác tay Bùi Hành muốn rời đi ngay, thật sự không muốn để Bùi Hành biết mắt tôi từng mù như thế nào.

    "Tô Vãn, dù cô có bị tôi đá cũng không cần phải tự huỷ hoại bản thân như vậy chứ, đi tìm một ông chú già."

    "..."

    Hừ.

    Kẻ mù là anh ta mới đúng, anh ta lấy đâu ra tự tin để hạ thấp Bùi Hành như vậy.

    "Nghiêm Khải, phiền anh quản lý bạn gái mình tốt, đừng để mắt cô ta cứ nhìn trộm bạn trai tôi mãi như thế đi."

    Tên cặn bã sững người, cúi đầu xuống liền thấy bộ dạng si mê của bạn gái mình, tức giận đẩy cô ta ra, bước lên một bước, ánh mắt khinh miệt, giọng điệu khinh bỉ nhìn tôi:

    "Tô Vãn, bình thường nhìn cô có vẻ nghiêm chỉnh, hoá ra cũng là loại lẳng lơ, giữa nơi đông người mà ôm ấp với người đàn ông lớn tuổi như vậy, xem ra ông chú này thường xuyên cho cô tiền tiêu vặt nhỉ. Chậc, biết sớm cô là loại người này, lúc đó tôi đã dùng tiền để đập cô rồi."

    Ch//ết ti/ệt.

    Tên cặn bã này.

    Tôi nhắm vào ly sữa chua trái cây trong tay Bùi Hành, định cầm lên ném qua, nhưng Bùi Hành nắm lấy tay tôi, siết nhẹ như trấn an, sau đó nở một nụ cười lạnh lùng, vô cùng sắc bén.

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    Giây tiếp theo, Bùi Hành lấy điện thoại ra, ngay trước mặt Nghiêm Khải gọi một số điện thoại, tôi thấy Nghiêm Khải có vẻ sững sờ.

    "Tổng giám đốc Nghiêm, tôi gặp con trai ông rồi, chỉ là, gia giáo của nhà ông thực sự không ra gì, tôi nghĩ hợp tác với những người không có gia phong sẽ hạ thấp danh giá của Bùi thị chúng tôi, vậy nên dự án Ngự Danh Phủ kết thúc tại đây là được rồi. Ngày mai tôi sẽ cho thư ký đến bàn bạc các thủ tục chấm dứt hợp tác với ông."

    "..."

    Hoá ra cách giải quyết vấn đề của người đàn ông trưởng thành lại đơn giản như vậy, trực tiếp dùng địa vị và quyền lực để nghiền nát đối phương.

    Mé nó yomost!

    Mặt Nghiêm Khải trắng bệch, kinh ngạc đến mức há hốc miệng, chưa kịp mở lời thì điện thoại của anh ta đã reo lên.

    Không có gì ngạc nhiên khi tiếng chửi mắng từ đầu dây bên kia vang lên rõ ràng dù không mở loa ngoài.

    Lúc Bùi Hành dắt tôi đi, lúc chạm vai với anh ta, người đàn ông cất giọng lạnh lùng: "Người trẻ, con đường tương lai còn dài, chỉ tiếc là cậu đã tự huỷ hoại bản thân mình rồi."

    Đến khi lên xe, tôi vẫn chưa thoát khỏi sự quyến rũ từ hành động của Bùi Hành vừa rồi.

    Một lúc sau, một cái bóng đen áp xuống, Bùi Hành ghé sát trán tôi, đầu mũi dịu dàng chạm vào tôi.

    "Vui như vậy?"

    Đúng vậy, thật sự rất vui, không ai không thích được người khác bảo vệ.

    Tôi không kìm được vòng tay qua cổ Bùi Hành, ngượng ngùng hôn nhẹ lên môi anh: "Bùi Hành, cảm ơn anh, và xin lỗi, trước đây mắt em mù mới để anh hôm nay vì em mà bị liên luỵ."

    Vừa dứt lời, một cảm giác ấm áp rơi trên mắt tôi.

    "Mắt của Vãn Vãn không hề mù, nói thật thì, anh còn phải cảm ơn nhóc con đó, nếu không nhờ hắn không biết trân trọng, anh cũng không có cơ hội tìm được cô gái tốt như em."

    Hu hu.

    Tôi ôm chặt lấy Bùi Hành, vùi đầu vào n.g.ự.c anh.

    Bầu không khí trong xe thật ấm áp.

    "Tối nay đến chỗ anh nhé, anh muốn xem em mặc bộ đồ anh chọn cho em, hửm?"

    Bốp!

    Tôi bị sự thật đánh thẳng vào mặt, Bùi Hành vẫn là đồ khốn.

    10.

    Ngày hôm sau, nhìn thấy Bùi Hành tươi tắn rạng ngời, tôi càng thêm tức giận.

    "Bùi Hành, tất cả là tại anh, hôm nay em còn phải đến công ty báo cáo, hôm nay là ngày đầu tiên em thực tập."

    Tôi rưng rưng nước mắt lên án Bùi Hành, lên án cái sự vô nhân đạo của anh.

    Bùi Hành đang cài cúc áo sơ mi, nghe tôi nói liền quỳ một gối trước mặt tôi.

    Hừ, ông chú này mặt dày thật.

    Dừng lại đi mà...

    Tôi lại thèm khát khuôn mặt của Bùi Hành rồi.

    "Anh là ông chủ, anh có quyền quyết định."

    "..."

    Khỉ thật!

    ông tư không phân minh gì cả.

    Vừa ra khỏi cửa, điện thoại của bạn thân đã gọi đến, chửi rủa tôi một hồi rồi hỏi tôi đang ở đâu.

    Hừ.

    Tôi cũng đang muốn tìm cô ấy đây, nếu không phải hôm qua cô ấy đi mua món đồ đó, tôi đâu có nằm bẹp dí ở đây thế này?

    ...

    Trong quán cà phê, bạn thân đã nhìn chằm chằm vào cổ tôi suốt năm phút rồi.

    Tôi đỏ mặt nhấp một ngụm cà phê để che giấu sự bối rối của mình, Bùi Hành đáng ghét, đêm qua không biết phát đi/ên gì, cứ đòi công khai thân phận bạn trai của anh ta, nói rằng không muốn làm người đàn ông phía sau lưng tôi nữa.

    Hỏi chấm thật sự.

    Tất nhiên là từ chối ngay lập tức.

    Sau đó liền bị Bùi Hành trả thù không thương tiếc.

    Trước khi ra ngoài, tôi đã thoa một lớp kem che khuyết điểm dày, thậm chí còn buộc thêm một chiếc khăn lụa, kết quả vẫn bị cô nàng này phút mốt phát hiện ra.

    Vừa ngồi xuống, cô bạn thân đã đưa tay ra tháo chiếc khăn trên cổ tôi.

    Rồi bắt đầu dùng ánh mắt tra khảo tôi.

    Tôi biết cô ấy đang chờ tôi thú nhận.

    "Này, nếu tôi nói tôi đi cạo gió, cậu tin không?"

    Đối phương hừ hừ mấy cái.

    Tôi: ".."

    Tôi suýt chút nữa đã thú nhận, nhưng bạn thân lại nói: "Thôi, nhìn cậu ngọt ngào như vậy, đối phương chắc chắn rất tốt với cậu."

    "..."

    Tôi nhìn xung quanh, sợ rằng lời của bạn thân bị người khác nghe thấy, cũng không cần phải thấu hiểu lòng người đến vậy chứ.

    "Vãn Vãn, mình buồn quá."

    "Sao vậy?"

    Thảo nào hẹn tôi ra đây, hóa ra là tâm trạng không tốt, vậy tôi phải an ủi cô ấy thật tốt rồi, dù sao cô ấy vừa là bạn thân vừa là cháu gái tương lai của tôi.

    "Cậu nói xem, ba mẹ giới thiệu bạn gái cho chú mình thì liên quan gì đến mình chứ, cứ bắt mình đi cùng. Nói là nếu có một cô gái ở đó thì không khí sẽ tốt hơn. Thật là, trong mắt họ mình chỉ là công cụ, là máy tạo không khí thôi hả."

    "..."

    "Vãn Vãn, không phải cậu không biết, mình ghét nhất những cô tiểu thư tự cao tự đại, cả ngày ra vẻ mình là con nhà giàu, là tiểu thư."

    Bạn thân có lẽ thấy nói vậy chưa đủ mạnh, liền lấy điện thoại ra, đưa cho tôi xem từng tấm ảnh mà mẹ cô ấy gửi cho.

    Tôi: "..."

    Không trách bạn thân hẹn tôi ra đây để than thở, những cô gái trong ảnh, chỉ nhìn gương mặt và dáng người đã đủ xuất sắc, thực sự rất hợp với Bùi Hành.

    Tâm trạng tôi bỗng chùng xuống.

    Bạn thân à, xin lỗi vì không thể an ủi cậu được, bây giờ tôi còn thấy khó chịu hơn cậu nữa.
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 6: 11,12: Chữ viết tay quen thuộc đó…


    11.

    Vậy nên tối qua Bùi Hành khác thường là vì anh ấy bị gia đình ép đi xem mắt sao?

    Với những cô gái vừa xinh đẹp vừa xuất sắc, gia thế cũng tốt?

    Tôi cũng không biết cuối cùng mình chia tay bạn thân như thế nào, chỉ nhớ là tôi đã một mình trở về nhà thì trời đã tối, sau đó chui vào chăn buồn bực hồi lâu, cho đến khi điện thoại của Bùi Hành gọi đến.

    Tôi không nghe máy.

    Chỉ gửi một tin nhắn nói rằng tôi rất mệt, muốn ngủ.

    Bùi Hành cũng không nói gì thêm, chỉ bảo tôi nghỉ ngơi tốt rồi không tìm tôi nữa.

    Nhìn điện thoại tắt màn hình, những khoảng cách giữa tôi và Bùi Hành mà tôi cố tình phớt lờ dường như đang dần hiện rõ.

    Khỉ thật!

    Không nghĩ nữa, đi ngủ thôi.

    ...

    Ngày hôm sau tôi đến tập đoàn Bùi Thị để báo danh.

    Trong lúc đang điền biểu mẫu tại quầy lễ tân, tôi nhìn thấy Bùi Hành trong vòng vây của một đám người đi vào.

    Bùi Hành thật là chói mắt.

    Khoảnh khắc ánh mắt Bùi Hành sắp quét đến, tôi lập tức cúi xuống, vừa khéo bị một chiếc bình hoa lớn che khuất, cho đến khi Bùi Hành vào thang máy tôi mới đứng dậy.

    Đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của cô lễ tân, tôi cười gượng.

    Chớp mắt đã thực tập ở Bùi Thị được một tuần.

    Trong khoảng thời gian này, Bùi Hành rất bận, tôi biết. Vì công ty nhận được một dự án lớn, cần Bùi Hành tự mình giám sát, thậm chí có khi tôi là thực tập sinh mà cũng phải ở lại làm thêm giờ.

    Thời gian này, tôi và Bùi Hành dĩ nhiên vẫn gặp nhau, nhưng mỗi lần đều rất vội vàng.

    Có lần Bùi Hành ép tôi lên xe, hung hăng nói chờ bận xong sẽ đền bù cho tôi.

    Tôi cười cười.

    Khoảng thời gian này, tôi nghe từ miệng đồng nghiệp rất nhiều về Bùi Hành.

    Bùi Hành trong miệng họ và Bùi Hành tôi tiếp xúc thật sự khác nhau một trời một vực.

    Tôi nhận ra trong lòng có một vết thương không thể kìm nén mà rách miệng, vết thương đó gọi là "tôi không xứng".

    Bởi vì kinh nghiệm và trải nghiệm của tôi chưa đủ, nói trắng ra, là tôi chưa đủ xuất sắc, không đủ để tiếp tục hưởng thụ sự tốt đẹp và tình yêu của Bùi Hành mà không cảm thấy bất an.

    Vì vậy tôi chọn lùi bước, khi Bùi Hành dành thời gian dù công việc rất bận rộn chỉ để đưa tôi đi ăn món nướng tôi thích nhất, tôi đã đề nghị chia tay.

    Bùi Hành nghe xong, ngẩn ra vài giây, sau đó rất bình tĩnh hỏi tôi lý do, rồi tôi khóc, cuối cùng Bùi Hành thở dài một tiếng, không nói một lời đưa tôi về đến dưới khu nhà.

    Trước khi đi, Bùi Hành ôm tôi, rồi lái xe đi thẳng.

    Tôi về nhà, ngâm mình trong bồn tắm, sau đó đắp một chiếc mặt nạ rồi đi ngủ.

    Có đau lòng không?

    Tất nhiên, nhưng thế giới này là vậy, rời xa ai thì cũng phải tiếp tục sống tiếp thôi.

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    12.

    Sau khi chia tay Bùi Hành, tôi dồn hết tâm sức vào công việc. Không lâu sau đã được sếp đánh giá cao, còn chuyển sang chính thức trước thời hạn.

    Thời gian trôi qua thật nhanh, đã hơn một tháng rồi.

    Với thân phận của mình, tôi không có cơ hội gặp lại Bùi Hành trong công ty, nhưng tin đồn về anh thì vẫn nghe ngóng được. Ví dụ như hôm nay, có người chụp được ảnh Bùi Hành ăn tối cùng thiên kim của tập đoàn Đỗ thị tại nhà hàng.

    Tôi mất tập trung khiến cà phê đổ lên mu bàn tay, nóng đến nỗi mắt tôi đỏ hoe.

    Tối về nhà, bạn thân gửi tin nhắn hẹn tôi đi chơi vào ngày mai, thứ bảy. Gần đây, cô ấy hình như có bạn trai nên đã lâu không đến ở cùng tôi.

    Nghĩ đến những tin tức nghe được ban ngày, tôi trả lời một chữ: “Được”.

    ...

    Chỉ là tôi không ngờ bạn thân lại đề nghị gặp ở “Thời Quang”.

    Đã lâu không đến đó, tôi ngơ ngác một lát.

    “Thời Quang” là một quán nhỏ mang phong cách nghệ thuật, diện tích không lớn, chủ quán rất thư thái, trong quán có một bức tường lớn. Khách đến đây thường sẽ mua vài miếng dán yêu thích, viết lên đó điều ước rồi dán lên tường.

    Tôi và bạn thân phát hiện ra quán này khi dạo chơi năm nhất đại học, thấy thú vị nên vào tham quan, rồi cả hai đều chọn một miếng dán, viết điều ước rồi dán lên.

    Đã lâu như vậy rồi, sao cô ấy lại nhớ đến nơi này?

    ...

    Lúc tôi đến, Tiểu Ngữ đã đứng chờ ở cửa, thấy tôi đến thì mỉm cười kéo tôi vào. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô ấy, tôi không khỏi nhìn cô ấy thêm vài lần.

    Cả hai chúng tôi đều có những bí mật không thể nói ra.

    “Sao cậu cứ nhìn tớ mãi vậy?”

    “Sao cậu lại nghĩ ra gặp ở đây?”

    Bạn thân cười, nụ cười ngọt ngào, ói một câu “để hoàn thành một ước nguyện”.

    Tôi: "..."

    Đây đâu phải chùa chiền gì.

    Bạn thân đi đến bức tường dán đầy giấy rồi tìm kiếm, tôi hiểu ra, cô ấy hôm nay đến để tìm lại miếng giấy đó.

    Nhiều năm trôi qua, giấy dán càng nhiều hơn, cô ấy tìm mãi.

    Tôi nghĩ rằng dù sao cũng rảnh rỗi, nên bắt đầu tìm lại miếng dán tôi đã dán năm xưa.

    Chẳng bao lâu sau, tôi đã tìm thấy.

    Chỉ là...

    Năm đó tôi hình như chỉ viết một dòng thôi mà.

    Ch/ết ti/ệt, ai mà thiếu đạo đức vậy, ngay cả một miếng dán cũng không mua, lại viết điều ước của mình lên miếng của tôi.

    Tôi tức giận, vội vàng xé miếng dán của mình ra từ đống giấy dán, muốn xem kỹ hơn.

    Chỉ nhìn một cái, tôi đã sững người.

    Miếng giấy trong tay tôi bị nắm đến biến dạng.

    Chữ viết quen thuộc đó, sao có thể?
     
    Giả Đứng Đắn
    Chương 7: 13,14: Một đời một kiếp một người… (Hoàn)


    13.

    Lúc này, bạn thân của tôi cuối cùng cũng đã tìm thấy tờ giấy của mình ngày xưa.

    “Vãn Vãn, cậu xem, hồi đó trong giấy tớ viết là, mong anh chàng mà tớ thầm thích sẽ thích lại tớ. Không ngờ lại thành hiện thực. Cậu nói xem có thần kỳ không?”

    Đầu óc tôi trống rỗng, chẳng nghe rõ bạn thân nói gì.

    Bạn thân tôi, vốn dĩ luôn chậm chạp, có lẽ toàn bộ gen tốt của nhà họ Bùi đều bị người đó lấy hết rồi. Nếu không thì sao đến bây giờ cô ấy vẫn chưa nhận ra sự khác thường của tôi, lại còn một mực hỏi tôi tờ giấy ghi gì.

    Tôi lấy lại tinh thần, cười hiền từ với cô nàng,

    dáng vẻ như một bậc trưởng bối.

    “Tiểu Ngữ, cậu sắp có dì hai rồi.”

    “Ồ, cậu nói là tiểu thư nhà họ Đỗ sao? Đừng nghĩ linh tinh, chú hai tớ chỉ hợp tác dự án với nhà họ thôi. Hơn nữa, tiểu thư nhà họ Đỗ đã có vị hôn phu rồi, ngày mai sẽ kết hôn.”

    “...”

    “Tất nhiên không phải cô ấy.”

    “...”

    Trong lúc bạn thân còn đang ngơ ngác, tôi chạy ra ngoài.

    Bùi Hành à, anh thật là… khốn nạn!

    Không rời không bỏ, âm thầm bảo vệ.

    Tôi thật ngốc, thế giới này làm gì có nhiều trùng hợp như vậy, hàng ngàn hàng vạn người, sao mỗi lần đều gặp được anh chứ.

    Chạy trong gió, khóe mắt tôi dần đỏ lên, tờ giấy trong lòng bàn tay càng nóng hơn.

    Trái tim tôi tràn ngập cảm xúc phấn khích, nhưng khi đến trước cổng tập đoàn Bùi Thị, tâm trạng lại bình tĩnh trở lại.

    Tôi ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút trước mặt, lặng lẽ lấy điện thoại ra, không chút do dự gửi cho Bùi Hành một tin nhắn.

    [Tối nay em đợi anh ở nhà!]

    Sau khi gửi đi, tôi nhìn lại tờ giấy trong lòng bàn tay một lần nữa, rồi nhẹ nhàng vuốt phẳng nó đặt vào trong vỏ điện thoại. Sau đó quay người đi siêu thị, chuẩn bị bữa tối tình yêu cho hôm nay.

    Tôi nghĩ, đàn ông trưởng thành cũng cần cảm giác bất ngờ và lãng mạn.

    ...

    Bùi Hành đến rất sớm, lúc anh về thì tôi đang chiên bò bít tết trong bếp.

    “Vãn Vãn, hôm nay có phải là ngày đặc biệt gì mà anh quên không?”

    Giọng anh vẫn như thường, như thể tôi chưa từng rời xa anh.

    Tay tôi cầm cái xẻng khựng lại, thầm trả lời trong lòng.

    Hôm nay lại là một ngày tôi nhận ra con người thật sự của Bùi Hành!

    “Anh nghỉ ngơi một lát, xong rồi em gọi anh.”

    Lời tôi vừa nói xong, Bùi Hành đã cởi áo khoác đi vào bếp, ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi.

    “Làm sao bây giờ, anh không muốn nghỉ, đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi.”

    “...”

    Ý ngoài lời, Bùi Hành diễn đạt rõ ràng bằng hành động.

    Tôi mím môi, giả vờ tức giận đẩy anh ra: “Bùi Hành, em chuẩn bị cả buổi chiều, còn chưa ăn tối nữa.”

    Quả nhiên Bùi Hành đã dừng hành động lại, bực bội véo má tôi, giọng khàn khàn: “Ăn xong anh sẽ dọn dẹp giúp em.”

    Rồi anh bắt đầu giúp tôi làm bếp.

    Như thể chúng tôi đã sống cùng nhau nhiều năm giống như cặp vợ chồng già.

    Tôi cười, động tác chiên bò bít tết càng nhanh nhẹn hơn.

    Có sự giúp đỡ của Bùi Hành, bữa tối nhanh chóng hoàn thành.

    Tôi còn đặc biệt nhờ Bùi Hành mở một chai rượu vang, Bùi Hành có chút ngạc nhiên nhìn tôi, nhíu mày: “Vãn Vãn, em chắc chắn muốn uống rượu chứ?”

    Tôi gật đầu.

    Chiếc ly thủy tinh trước mặt lập tức được rót một nửa chất lỏng màu đỏ tươi.

    Bầu không khí rất tốt, Bùi Hành chỉ nhìn tôi, không hỏi gì thêm.

    Uống vài ly rượu vang, tôi bắt đầu cảm thấy hơi ngà say, nhìn khuôn mặt điển trai của Bùi Hành, chậm rãi nói: “Bùi Hành, em có từng kể với anh, hồi đó em đã làm một việc cực kỳ ngốc nghếch chưa?”

    “Hửm?”

    “Là viết điều ước thầm kín của mình lên giấy.”

    Tôi nói xong, liền thấy tay Bùi Hành siết chặt ly rượu.

    Tôi giả vờ không thấy, đứng dậy bước đến trước mặt Bùi Hành, cúi người, tiếp tục nói: “Bùi Hành, anh có biết điều ước năm đó của em là gì không?”

    Bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy trong mắt Bùi Hành có tình cảm không thể kìm nén.

    Tôi đưa tay lấy tờ giấy từ trong vỏ điện thoại ra sau đó đặt lên bàn.

    “Vãn Vãn, em...”

    Lần này tôi chủ động hôn anh.

    “Bùi Hành, em yêu anh!”

    Một cơn gió thổi qua, tờ giấy trên bàn rơi xuống đất, những suy nghĩ của cô gái hiện rõ trên giấy.

    “Một đời một kiếp một người... Tô Vãn”

    Dưới nét chữ thanh thoát có thêm một dòng phản hồi.

    “Tô Vãn, điều em muốn một đời một kiếp một người, anh sẽ cho em!.. Bùi Hành”.

    Quá là ngọt ngào rồi đi.

    Vậy nên, người đàn ông này tôi quyết định sẽ không bao giờ buông tay.

    14. Ngoại truyện:

    Ngày trở thành bà Bùi, tôi bị bạn thân cầm con d/ao dài bốn mươi mét đuổi từ cục dân chính ra ngoài.

    Cuối cùng vẫn là Bùi Hành đứng chắn trước tôi, lạnh lùng liếc cô nàng một cái, “Gọi dì hai.”

    “...”

    Bạn thân run sợ, ngoan ngoãn gọi tôi một tiếng “dì hai.”

    “Ngoan.”

    Nói về lấn lướt thì đúng là tôi, hậu quả là tôi bị bạn thân vặt sạch một bữa, dù quẹt thẻ của chồng nhưng lòng tôi vẫn đau lắm.

    Hôm đó, bạn thân mang về đầy cả cốp xe những món đồ phiên bản giới hạn mà cô ấy chọn.

    Ha.

    Phụ nữ.

    Quả thật chẳng có thù hận gì mà một món phiên bản giới hạn không thể giải quyết, nếu có, chỉ có thể nói là bạn chưa mua đủ nhiều phiên bản giới hạn cho cô ấy.

    ...

    Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe:333

    Sau khi kết hôn, tôi luôn muốn từ miệng Bùi Hành biết được rốt cuộc từ khi nào anh bắt đầu thích tôi.

    Tôi luôn cảm thấy, có lẽ còn sớm hơn cả tờ giấy đó.

    Nhưng miệng Bùi Hành rất kín, dù trên giường hay dưới giường, anh đều không chịu nói.

    Tôi đã cố hết sức.

    Cuối cùng chỉ nhận lại một câu, đợi đến kỷ niệm 50 năm sẽ tự nhiên nói cho tôi biết.

    Tôi sững sờ.

    Không ngạc nhiên khi gần đây Bùi tiên sinh luôn chú trọng bảo dưỡng sức khỏe, tôi vuốt v e khuôn mặt điển trai của anh: “Được, vậy thì Bùi tiên sinh phải sống thật tốt, câu trả lời này, em sẽ đợi tiếp đấy.”

    “Được, anh sẽ cùng Vãn Vãn già đi., đầu bạv răng long."

    Từ đó về sau, tôi không bao giờ hỏi Bùi Hành rốt cuộc từ khi nào anh bắt đầu thích tôi nữa.

    Điều đó không hề quan trọng, quan trọng là tôi và Bùi Hành đã không bỏ lỡ nhau.

    Cùng nhau già đi, vĩnh viễn không rời!

    (Hoàn chính văn).
     
    Back
    Top Dưới