Cập nhật mới

Fanfiction [GI/ĐN] Ngoài Rìa Thế Giới

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405409940-256-k1512.jpg

[Gi/Đn] Ngoài Rìa Thế Giới
Tác giả: lilithnas
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Griselle, Keith và Magnus bị chia cắt khi một cánh cổng hư vô mở ra giữa trận chiến của họ với lũ Sangvyr, ném họ khỏi Magispolis và tản mác khắp lục địa Teyvat.

Giữa một thế giới xa lạ, ba con người đến từ dị giới buộc phải sinh tồn, tìm lại nhau và đối mặt với nguy cơ của hiện tượng dịch chuyển liên giới.

Fic được viết chỉ để thoả mãn sự ảo tưởng của au...



đồngnhân​
 
[Gi/Đn] Ngoài Rìa Thế Giới
Giới thiệu


*Một số khái niệm đáng chú ý:

- Sangvyr: là một chủng loài có vẻ ngoài giống con người nhưng quỷ dị hơn, chỉ có thể tiêu diệt hoàn toàn nếu bị phá nát trái tim hoặc chặt đầu.

Chúng chỉ tồn tại trong thế giới của Magispolis

- Magispolis: một quốc gia hùng mạnh ở thế giới nào đó, sở hữu những thiết bị công nghệ tiên tiến bậc nhất

- Hunter: là những người chiến đấu với Sangvyr và bảo vệ cho dân thường

- Orithen: là hệ thống sức mạnh được sử dụng ở thế giới của Magispolis

*Nhân vật mới:

- Griselle Yvez: là một bán Sangvyr, là sự cấy ghép giữa cơ thể người và tế bào của Sangvyr, từng sống trong một phòng thí nghiệm đội lốt trại trẻ mồ côi.

Griselle là một kết quả mà người đã tạo ra cô không mong muốn.

Sau khi phòng thí nghiệm bị phá huỷ, Griselle được Bleur đưa vào nội thành và nhập học tại Học viện Astralumen.

Cô vẫn đang học cách làm quen với xã hội loài người, thẳng thắn, có sự khôn ngoan nhất định, có lúc hơi ngơ.

- Bleur Tristaine: là một trong những Hunter mạnh nhất của thời đại, đã cứu Griselle và sắp xếp cho cô một cuộc sống mới ở Magispolis.

Anh ấy khá vui tính và nhởn nhơ, nhưng lúc nghiêm túc thì luôn khiến người ta e dè.

- Keith Delacroix: là học trò của Bleur, được giao nhiệm vụ giám sát Griselle ở học viện.

Thân thế không rõ ràng, nhưng chắc là không tầm thường.

Cậu rất cởi mở, thân thiện, thích giúp đỡ người khác nhưng sẽ không để họ lợi dụng mình.

Ngoài ra, cậu là người thông minh, lanh lợi, biết cách cư xử ăn nói làm sao để người khác thấy thoải mái.

- Magnus Ravencroft: con thứ của hoàng gia Magispolis, luôn bị đánh giá thấp so với anh trai, điều đó tạo nên sự tự ti trong cậu, cậu luôn tỏ vẻ mạnh mẽ và cộc cằn để che giấu nó.

Miễn cưỡng nhập đội với Griselle và Keith để tham gia kỳ thi, cậu đã mở lòng hơn với người khác.

Có điều, Magnus và Griselle thường xuyên chành choẹ, Keith phải đứng ra hoà giải.
 
[Gi/Đn] Ngoài Rìa Thế Giới
1 - Dị giới


Cuộc thanh trừng Sangvyr lẽ ra đã kết thúc khi cú đấm sấm sét của Magnus giáng xuống, không khí đặc quánh mùi cháy khét.

Keith vừa kịp thở ra một hơi thì mặt đất phía dưới bỗng nứt toác, một vòng xoáy đen ngòm mở ra như con mắt của hư vô.

"Cẩn thận—!"

Cảnh báo của Keith bị gió lốc nuốt chửng.

Lực hút khủng khiếp kéo cả ba vào trong.

Griselle chỉ kịp siết chặt chiếc túi bên hông trước khi toàn bộ thế giới nhận thức của cô vụt tắt.



Khi ý thức quay trở lại, điều đầu tiên Griselle cảm nhận được là lạnh.

Không phải cái lạnh thông thường, mà là thứ giá rét len lỏi vào từng mạch máu, cắn xé đến tận xương tủy.

Cô nằm giữa một sườn núi phủ tuyết trắng xóa, bầu trời xám chì nặng nề đè xuống như sắp sụp đổ.

Hơi thở cô bật ra thành những làn khói mỏng manh.

Làn da tái nhợt, không chút sức sống, Griselle cố cử động, nhưng cơ thể cứ run rẩy không kiểm soát.

Bộ trang phục mỏng manh vốn chỉ đủ cho những trận chiến ngắn giờ đây không khác gì một lời tuyên án.

Keith...

Magnus...

2 người đâu rồi...

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít lên, mang theo những mảnh băng sắc như dao.

Cắn răng, Griselle chống tay đứng dậy.

Mỗi bước đi là một cuộc vật lộn.

Tầm nhìn mờ dần, nhưng giữa cơn bão tuyết trắng xóa ấy, cô thoáng thấy một luồng sáng vàng nhạt hắt ra từ xa, nó yếu ớt, nhưng đủ để níu kéo ý chí của cô.

Cô lê bước về phía đó.

Một cái hang, có vẻ là nơi thí nghiệm của ai đó.

Bên trong còn có hai bóng người.

Một người tóc bạch kim đứng quay lưng lại, tay cầm bút ghi chép, những vòng ma trận giả kim lơ lửng trong không trung.

Bên cạnh là một người khác, tóc tím, có sừng và đuôi rồng.

Họ đang nói gì đó mà Griselle không còn đủ minh mẫn để nghe rõ nữa.

Tai cô ù đi, thế giới nghiêng ngả trước mặt.

Griselle cố bước thêm một bước nữa, nhưng đầu gối khuỵu xuống.

Ánh sáng trước mắt vỡ vụn thành những mảnh rời rạc.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức rơi vào bóng tối, cô thấy cả hai người trong hang đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt sững sờ khi nhìn thấy một cô gái xa lạ, tái nhợt như xác chết, gục xuống ngay trước mặt họ.
 
[Gi/Đn] Ngoài Rìa Thế Giới
2 - Long Tích Tuyết Sơn


Durin là người phản ứng trước tiên, gần như ngay khi thân thể kia đổ xuống, cậu đã chạy tới, bước chân dẫm mạnh lên nền tuyết dày.

Durin quỳ xuống bên cạnh cô gái xa lạ, chạm vào cổ tay lạnh buốt của cô, cảm nhận nhịp mạch yếu ớt.

"Còn thở," cậu nói nhanh, giọng trầm hẳn lại.

"Nhưng thân nhiệt thấp quá."

"Đưa cô ấy vào trong đi" Albedo dứt khoát nói.

Durin gật đầu, nhẹ nhàng luồn tay qua lưng và đầu gối Griselle, cô gần như không có trọng lượng trong tay cậu, toàn thân cứng nhắc.

Cậu nhanh chóng mang cô vào sâu trong doanh trại, đặt xuống tấm nệm tạm bợ trải sát vách đá.

Không chần chừ, Durin giơ tay lên.

Một quả cầu lửa nhỏ được tạo ra, ổn định, không quá nóng, treo lơ lửng ngay trên ngực Griselle.

Hơi ấm lan tỏa chậm rãi, làm tan băng trên hàng mi của cô.

Durin ngồi xuống bên cạnh để canh chừng.

- ...Tại sao cô ấy lại không có gì để giữ ấm thế này chứ?

Ngay cả mạo hiểm giả liều lĩnh nhất cũng không bước lên Long Tích Tuyết Sơn với bộ đồ như vậy.

- cậu tự hỏi

Albedo khoanh tay, quan sát phản ứng cơ thể của Griselle một cách cẩn trọng, nhịp thở dần đều hơn, sắc môi có dấu hiệu hồng trở lại.

- Anh đoán rằng khả năng cao là cô ấy không tự mình đến đây.

- Albedo đáp

- Gạt vấn đề đó sang một bên, ta cần đợi cô ấy tỉnh táo lại đã.

Durin khẽ nhíu mày.

Thời gian trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng gió gào thét bên ngoài và nhịp lửa lách tách khe khẽ.

Rồi—mí mắt của Griselle giật nhẹ.

Durin lập tức nghiêng người về phía trước kiểm tra tình hình.

Hàng mi cô run lên, đôi mắt khép chặt từ từ mở ra, để lộ con ngươi vẫn còn mờ đục vì cơn choáng.

Ánh sáng ấm áp của quả cầu lửa phản chiếu trong mắt khiến cô khựng lại.

Hơi thở Griselle gấp gáp trong giây lát.

Bàn tay dò tìm chiếc túi bên hông như bản năng, nhưng rồi dừng hẳn khi nhận ra cơ thể mình yếu ớt đến mức không thể cử động.

"...?"

Âm thanh bật ra khỏi cổ họng cô khàn đặc, gần như không thành tiếng.

Durin hạ thấp giọng, cố không làm cô giật mình.

"Cô tỉnh rồi," cậu nói.

"Đừng cử động.

Cô đang ở nơi an toàn."

Griselle chớp mắt thêm một lần nữa, tầm nhìn dần rõ hơn, trước mặt chính là hai người cô đã thấy trước đó.

Ý thức đã trở lại hoàn toàn.

Cô chống tay định ngồi dậy, cơn choáng ập tới ngay lập tức.

Nhưng một cánh tay kịp thời đỡ lấy cô.

"Khoan đã," chàng trai tóc tím nói một cách từ tốn.

"Cô đừng cố."

Durin giúp Griselle ngồi dậy chậm rãi, kê thêm vật dụng phía sau để cô có thể tựa lưng.

Cậu điều chỉnh quả cầu lửa lơ lửng thấp hơn một chút, giữ khoảng cách vừa đủ để sưởi ấm.

Khi chắc chắn cô đã ổn định, Durin mới lên tiếng:

- Tôi là Durin, còn người kia là Albedo.

Chúng tôi đang làm thí nghiệm ở đây.

Griselle ngước nhìn họ.

Ánh mắt cô đã tỉnh táo, có chút cảnh giác, nhưng không hoảng loạn, cổ họng vẫn còn khô rát:

- ...Griselle

- Cô thấy trong người khá hơn chưa?

- Rồi... cảm ơn hai người... xin hỏi, đây là đâu?

Albedo là người trả lời.

- Cô đang ở Long Tích Tuyết Sơn, thuộc Mondstadt.

Griselle sững lại.

Cô lặp lại hai cái tên đó trong đầu, nhưng không có bất kỳ ký ức hay tư liệu nào trùng khớp.

Trên gương mặt cô thoáng hiện một nét bối rối hiếm thấy.

Durin hơi nghiêng đầu, nhưng chưa kịp nói thì Griselle đã tiếp tục, giọng mang theo hy vọng mong manh:

- Có phải...

đây là Magispolis không?

- Rất tiếc là không, lục địa Teyvat không có nơi nào như vậy.

- Albedo trả lời thẳng thắn

Griselle bất động trong vài giây.

Những mảnh ghép cuối cùng khớp lại với nhau một cách tàn nhẫn.

"...Ra vậy," Griselle thì thầm.

Bàn tay cô siết chặt lại trên tấm nệm.

Một sự bàng hoàng trầm lặng, nặng nề bao quanh cô.

Durin nhận ra điều đó, cậu lên tiếng với mong muốn an ủi cô:

- Cô an toàn rồi, chúng tôi sẽ không làm hại cô đâu.

- Nếu cô không phiền, có thể kể cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?

- Albedo cẩn trọng hỏi.

Griselle ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, đắn đo suy nghĩ nên trả lời kiểu gì, liệu họ có tin lời cô nói không.

Cuối cùng, cô vẫn quyết định kể lại toàn bộ những gì cô biết:

- Tôi đến từ một thế giới khác hoàn toàn, tôi cùng đồng đội đang chiến đấu với kẻ địch thì mặt đất nứt ra, để lộ một cánh cổng thần bí nào đó rồi hút tất cả vào trong.

Lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm ở đồi tuyết.

Albedo ghi chép rất nhanh theo lời cô nói, anh đã kịp đặt tên cho hiện tượng đó là "Cánh cổng Hư vô".

Durin thì trầm ngâm hơn, như đang cố tưởng tượng ra khung cảnh ấy.

Giọng nói của Albedo đã trở nên sắc bén hơn:

- Một hiện tượng như vậy sẽ trở thành mối đe doạ không chỉ với Teyvat mà còn với các thế giới khác, tôi sẽ báo cáo lại chuyện này với Đội Kỵ sĩ Tây Phong để hợp tác điều tra với những quốc gia khác, có thể sẽ tìm lại được đồng đội của cô.

- Cảm ơn anh...

'Hi vọng chuyện này sẽ sớm qua' - Griselle mong là thế.
 
Back
Top Bottom