Durin là người phản ứng trước tiên, gần như ngay khi thân thể kia đổ xuống, cậu đã chạy tới, bước chân dẫm mạnh lên nền tuyết dày.
Durin quỳ xuống bên cạnh cô gái xa lạ, chạm vào cổ tay lạnh buốt của cô, cảm nhận nhịp mạch yếu ớt.
"Còn thở," cậu nói nhanh, giọng trầm hẳn lại.
"Nhưng thân nhiệt thấp quá."
"Đưa cô ấy vào trong đi" Albedo dứt khoát nói.
Durin gật đầu, nhẹ nhàng luồn tay qua lưng và đầu gối Griselle, cô gần như không có trọng lượng trong tay cậu, toàn thân cứng nhắc.
Cậu nhanh chóng mang cô vào sâu trong doanh trại, đặt xuống tấm nệm tạm bợ trải sát vách đá.
Không chần chừ, Durin giơ tay lên.
Một quả cầu lửa nhỏ được tạo ra, ổn định, không quá nóng, treo lơ lửng ngay trên ngực Griselle.
Hơi ấm lan tỏa chậm rãi, làm tan băng trên hàng mi của cô.
Durin ngồi xuống bên cạnh để canh chừng.
- ...Tại sao cô ấy lại không có gì để giữ ấm thế này chứ?
Ngay cả mạo hiểm giả liều lĩnh nhất cũng không bước lên Long Tích Tuyết Sơn với bộ đồ như vậy.
- cậu tự hỏi
Albedo khoanh tay, quan sát phản ứng cơ thể của Griselle một cách cẩn trọng, nhịp thở dần đều hơn, sắc môi có dấu hiệu hồng trở lại.
- Anh đoán rằng khả năng cao là cô ấy không tự mình đến đây.
- Albedo đáp
- Gạt vấn đề đó sang một bên, ta cần đợi cô ấy tỉnh táo lại đã.
Durin khẽ nhíu mày.
Thời gian trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng gió gào thét bên ngoài và nhịp lửa lách tách khe khẽ.
Rồi—mí mắt của Griselle giật nhẹ.
Durin lập tức nghiêng người về phía trước kiểm tra tình hình.
Hàng mi cô run lên, đôi mắt khép chặt từ từ mở ra, để lộ con ngươi vẫn còn mờ đục vì cơn choáng.
Ánh sáng ấm áp của quả cầu lửa phản chiếu trong mắt khiến cô khựng lại.
Hơi thở Griselle gấp gáp trong giây lát.
Bàn tay dò tìm chiếc túi bên hông như bản năng, nhưng rồi dừng hẳn khi nhận ra cơ thể mình yếu ớt đến mức không thể cử động.
"...?"
Âm thanh bật ra khỏi cổ họng cô khàn đặc, gần như không thành tiếng.
Durin hạ thấp giọng, cố không làm cô giật mình.
"Cô tỉnh rồi," cậu nói.
"Đừng cử động.
Cô đang ở nơi an toàn."
Griselle chớp mắt thêm một lần nữa, tầm nhìn dần rõ hơn, trước mặt chính là hai người cô đã thấy trước đó.
Ý thức đã trở lại hoàn toàn.
Cô chống tay định ngồi dậy, cơn choáng ập tới ngay lập tức.
Nhưng một cánh tay kịp thời đỡ lấy cô.
"Khoan đã," chàng trai tóc tím nói một cách từ tốn.
"Cô đừng cố."
Durin giúp Griselle ngồi dậy chậm rãi, kê thêm vật dụng phía sau để cô có thể tựa lưng.
Cậu điều chỉnh quả cầu lửa lơ lửng thấp hơn một chút, giữ khoảng cách vừa đủ để sưởi ấm.
Khi chắc chắn cô đã ổn định, Durin mới lên tiếng:
- Tôi là Durin, còn người kia là Albedo.
Chúng tôi đang làm thí nghiệm ở đây.
Griselle ngước nhìn họ.
Ánh mắt cô đã tỉnh táo, có chút cảnh giác, nhưng không hoảng loạn, cổ họng vẫn còn khô rát:
- ...Griselle
- Cô thấy trong người khá hơn chưa?
- Rồi... cảm ơn hai người... xin hỏi, đây là đâu?
Albedo là người trả lời.
- Cô đang ở Long Tích Tuyết Sơn, thuộc Mondstadt.
Griselle sững lại.
Cô lặp lại hai cái tên đó trong đầu, nhưng không có bất kỳ ký ức hay tư liệu nào trùng khớp.
Trên gương mặt cô thoáng hiện một nét bối rối hiếm thấy.
Durin hơi nghiêng đầu, nhưng chưa kịp nói thì Griselle đã tiếp tục, giọng mang theo hy vọng mong manh:
- Có phải...
đây là Magispolis không?
- Rất tiếc là không, lục địa Teyvat không có nơi nào như vậy.
- Albedo trả lời thẳng thắn
Griselle bất động trong vài giây.
Những mảnh ghép cuối cùng khớp lại với nhau một cách tàn nhẫn.
"...Ra vậy," Griselle thì thầm.
Bàn tay cô siết chặt lại trên tấm nệm.
Một sự bàng hoàng trầm lặng, nặng nề bao quanh cô.
Durin nhận ra điều đó, cậu lên tiếng với mong muốn an ủi cô:
- Cô an toàn rồi, chúng tôi sẽ không làm hại cô đâu.
- Nếu cô không phiền, có thể kể cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?
- Albedo cẩn trọng hỏi.
Griselle ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, đắn đo suy nghĩ nên trả lời kiểu gì, liệu họ có tin lời cô nói không.
Cuối cùng, cô vẫn quyết định kể lại toàn bộ những gì cô biết:
- Tôi đến từ một thế giới khác hoàn toàn, tôi cùng đồng đội đang chiến đấu với kẻ địch thì mặt đất nứt ra, để lộ một cánh cổng thần bí nào đó rồi hút tất cả vào trong.
Lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm ở đồi tuyết.
Albedo ghi chép rất nhanh theo lời cô nói, anh đã kịp đặt tên cho hiện tượng đó là "Cánh cổng Hư vô".
Durin thì trầm ngâm hơn, như đang cố tưởng tượng ra khung cảnh ấy.
Giọng nói của Albedo đã trở nên sắc bén hơn:
- Một hiện tượng như vậy sẽ trở thành mối đe doạ không chỉ với Teyvat mà còn với các thế giới khác, tôi sẽ báo cáo lại chuyện này với Đội Kỵ sĩ Tây Phong để hợp tác điều tra với những quốc gia khác, có thể sẽ tìm lại được đồng đội của cô.
- Cảm ơn anh...
'Hi vọng chuyện này sẽ sớm qua' - Griselle mong là thế.