Cập nhật mới

Khác 👻truyện kinh dị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391598384-256-k538185.jpg

👻Truyện Kinh Dị
Tác giả: ThanhNguynM
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện kinh dị tổng hợp



yếnyến​
 
👻Truyện Kinh Dị
ai đã gọi điện?


Tôi đến cơ quan muộn.

Ngủ quên, xe máy thì hỏng, còn xe buýt thì trễ mất vài giây.

Gần 10 giờ sáng tôi mới tới nơi, mặt đỏ bừng vì cáu kỉnh.

Đồng nghiệp thì chẳng buồn để ý đến tôi, họ túm tụm quanh màn hình máy tính, tôi nghe vài người còn khóc thút thít.

Sếp nhìn thấy tôi thì thét lên.

Hai chị em nhìn nhau, kinh hãi vì những lý do hoàn toàn khác nhau.

“Ối dồi ôi, em đấy à, chị còn tưởng mày bị…”

Sếp tôi bỏ lửng câu nói.

Hóa ra mẹ tôi gọi đến chỗ làm, báo với mọi người rằng tôi đã chết.

Nghe xong, tôi sững sờ, tôi đã cắt liên lạc với mẹ hơn 10 năm rồi.

Làm sao bà biết tôi làm ở đây, và tại sao lại gọi để nói cái chuyện quái gở ấy?

Tôi ngượng ngùng giải thích rằng mẹ tôi bị vấn đề tâm thần, cố cười cho qua nhưng tiếng cười nghe khô khốc.

Định nhắn tin kể chồng về chuyện kỳ cục này, tôi mới phát hiện quên điện thoại ở nhà trong lúc vội vàng sáng nay.

Về đến nhà, tôi thấy một lẵng hoa to đùng đặt trước cửa.

Cúi xuống nhặt, tôi đọc tấm thiệp kèm theo.

Đó là thiệp chia buồn, gửi đến chồng tôi, bày tỏ nỗi tiếc thương vì tôi đột tử bất ngờ.

Tôi lắc đầu, cơn giận trào lên, tôi ném thẳng lẵng hoa vào thùng rác.

Tôi biết mẹ tôi vốn dĩ không bình thường, nhưng lần này thì quá lắm rồi.

Không chỉ kỳ lạ, mà còn rợn người.

Chồng tôi, anh Tuấn, đang nằm dài trên ghế, khăn ướt đắp trán.

Thấy tôi, anh giật cả bắn người.

Anh thở hổn hển, ôm chầm lấy tôi, hôn tới tấp.

Tôi cảm nhận được nước mắt anh.

Khi anh bình tĩnh lại, chấp nhận rằng tôi vẫn sống nhăn, chúng tôi ngồi xuống bàn xem ai là người đã gây ra chuyện quái quỷ này.

Tôi muốn gọi lại số đã liên lạc với anh, nhưng đó là số ẩn.

Tôi định kiểm tra lịch sử cuộc gọi ở cơ quan, nhưng linh cảm cũng sẽ vô ích thôi.

Tôi lên mạng tìm tên mẹ, hy vọng có địa chỉ, nhưng tôi chỉ thấy cáo phó – rằng bà đã mất cách đây 8 năm.

Thế thì ai là đã gọi điện cho mọi người và bảo rằng tôi đã chết?

Đúng lúc đó, vị nha sĩ mà tôi hẹn làm răng đã gọi đến số điện thoại của chồng tôi, anh ta nói với chồng tôi xin chia buồn vì tôi đã mất.

Và giọng nói gọi đến...

đúng là của mẹ tôi.

Hết
 
Back
Top Bottom