Bàn tay Khoa giơ lên.
Ngay khoảnh khắc đó—
“Dừng lại!”
Một đòn đánh chặn ngang.
Hai luồng sức mạnh va vào nhau, xung kích nổ ra, hất văng những kẻ xung quanh.
Người đứng trước mặt Khoa…
Là ông ấy.
Bố tui.
Hai người đối diện nhau.
Không khí đặc quánh.
“Lùi lại.”
Ông ấy nói, giọng trầm.
Khoa không trả lời.
Chỉ nhìn.
Ánh mắt đó… không còn phân biệt ai là ai.
Ông ấy bật trạng thái cơ thể, lao lên.
Hai đòn va chạm liên tiếp.
Nhanh đến mức mắt tui không theo kịp.
Rồi—
Khoa chớp được sơ hở.
Bàn tay cậu đâm thẳng vào vai ông ấy.
Ông ta lùi lại, máu thấm qua áo, ánh mắt thoáng hoảng.
Khoa chuẩn bị lao lên lần nữa—
“Đủ rồi.”
Một người khác xuất hiện, chặn đòn.
Ông ngoại của Khoa.
Nhưng Khoa… không dừng.
Adrenaline vẫn dâng.
Ánh mắt trống rỗng.
Tui không nghĩ nữa.
Chỉ dùng chút sức cuối cùng—
Chạy tới.
Ôm chặt Khoa từ phía sau.
“Khoa… nhìn em này…”
Giọng tui run, nhưng không buông.
“Là em…
Minh đây…”
Tui áp trán vào lưng cậu ấy, dùng hết năng lực tinh thần còn sót lại, kéo cậu ấy về.
“Đừng…
để con thú đó thắng…”
Cơ thể Khoa khựng lại.
Nhịp thở chậm dần.
Cậu ấy quay đầu.
Ánh mắt lấy lại tiêu cự.
“Minh—”
Chân tui mềm nhũn.
Mọi thứ tối sầm.
Khoảnh khắc cuối cùng tui cảm nhận được… là vòng tay Khoa siết chặt lấy tui.
Tui không nhớ mình ngất đi từ lúc nào.
Chỉ biết khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối trùm xuống…
là vòng tay Khoa siết chặt lại, mạnh đến mức tui không còn cảm nhận được đâu là đau, đâu là an toàn.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ khắp nơi.
Giọng người chồng chéo.
Có người hét.
Có người thì thầm.
Nhưng Khoa không buông.
Cậu ấy ôm tui sát vào ngực, như thể chỉ cần nới lỏng một chút thôi, tui sẽ biến mất.
Ai đó định tiến lại gần.
“Lùi lại.”
Giọng Khoa thấp, khàn, nhưng không cần lớn.
Chỉ cần ánh mắt cậu ấy quét sang.
Ánh mắt đó… không còn là giận dữ.
Mà là cảnh cáo.
Bà ta đứng ở phía xa, gương mặt trắng bệch.
Khoa nhìn thẳng vào bà ta, không nói gì — nhưng bà ta hiểu.
Ánh mắt ấy một ngày nào đó sẽ xử lí sau.
Ông ngoại bước tới, đứng chắn giữa hai bên.
Ông nhìn Khoa, rồi nhìn tui trong vòng tay cậu ấy.
“Đủ rồi.”
Không phải nói với Khoa.
Mà là nói với cả căn sảnh này.
“Gia tộc ta… từ nay sẽ không tiếp tục hợp tác.”
Một câu nói rơi xuống, nặng như đá.
Không ai phản bác.
Khoa cúi xuống, bế tui lên.
Từ khoảnh khắc đó… cậu ấy không buông tay nữa.
Trên xe, tui nằm gọn trong lòng Khoa.
“Minh…”
Giọng cậu ấy rất nhỏ.
Nhỏ đến mức chỉ mình tui nghe thấy, dù tui đang mơ mơ tỉnh tỉnh.
Về đến nhà, bác sĩ đến rất nhanh.
Họ kiểm tra, hỏi han, trấn an.
“Chỉ là kiệt sức tinh thần.
Nghỉ ngơi là được.”
Ai đó thở phào.
Nhưng Khoa thì không.
Cậu ấy ngồi bên giường tui.
Không rời.
Người nhà đến an ủi.
Linh đứng ở cửa, khoanh tay, nhìn anh trai mình rồi lắc đầu.
“Anh à… anh nên nghỉ đi.”
Khoa không đáp.
Đêm trôi qua.
Đèn trong phòng không tắt.
Tui không biết cậu ấy đã thức bao lâu.
Chỉ biết khi ý thức dần quay lại… trời đã sáng.
Mắt tui mở ra chậm chạp.
Thứ đầu tiên tui thấy…
không phải trần nhà.
Mà là mái tóc Khoa, ngay cạnh giường.
Cậu ấy không nằm.
Chỉ ngồi, tựa đầu vào mép giường, tay vẫn nắm lấy tay tui.
Tim tui thắt lại.
Cậu ấy… thức cả đêm sao?
Tui nhấc tay còn lại lên, chạm nhẹ vào tóc cậu ấy.
Một cử chỉ rất nhỏ.
Nhưng Khoa mở mắt ngay lập tức.
“Minh?”
Giọng cậu ấy khàn hẳn.
Tui chưa kịp nói gì thì—
Khoa đứng bật dậy, ôm chầm lấy tui.
Không siết mạnh.
Nhưng run.
“Xin lỗi…”
Câu nói bật ra rất khẽ.
“Tớ đã hứa…”
Vai cậu ấy khẽ rung.
Tui đưa tay lên, vỗ nhẹ sau lưng.
“Mình… vẫn ở đây mà.”
Khoa ôm chặt hơn.
“Nhưng tôi đã để em đau.”
Cửa phòng bật mở.
— “Được rồi, được rồi!”
Linh bước vào, chống nạnh.
“Đây không phải phòng anh ra ngoài cho chị ấy nghỉ ngơi đi.”
Khoa quay đầu, cau mày.
“Em nói cái—”
“Ra.
Ngay.”
Linh chỉ thẳng ra cửa.
Khoa miễn cưỡng buông tui ra, đứng dậy, mặt bực bội thấy rõ.
Trước khi đi còn quay lại nhìn tui một cái, ánh mắt kiểu “đợi tớ”.
Cửa đóng lại.
Tui bật cười khẽ.
Chiều hôm đó, Khoa đứng trước phòng ông ngoại.
“Vào đi.”
Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng Khoa.
Căn phòng chỉ còn mùi trà cũ và ánh đèn vàng thấp.
Ông ngoại không quay lại ngay.
Ông đứng trước giá sách, lưng thẳng, tay chống gậy.
“Cháu biết không…”
Giọng ông vang lên chậm rãi.
“Có những đứa trẻ… sinh ra đã mang tội.”
Khoa nắm chặt tay.
“Ý ông là…
Minh?”
Ông ngoại khẽ gật đầu, nhưng vẫn chưa quay lại.
“Kim Cốt là cứng cáp.
Tinh Thần là áp chế .”
— “Khi hai thứ đó cùng tồn tại trong một đứa trẻ…”
Ông dừng lại, như đang chọn từ.
“Nó không còn là con người bình thường nữa.”
Khoa nhớ lại khoảnh khắc Minh run rẩy trong sảnh tiệc.
Nhớ ánh mắt vừa sợ hãi vừa tỉnh táo đến đáng sợ.
“Vậy tại sao… họ lại đối xử với em ấy như thế?”
Giọng Khoa thấp xuống.
Không giận.
Chỉ đau.
Ông ngoại quay lại.
Ánh mắt ông già nua, nhưng sắc.
“Vì sợ.”
“Sợ cái gì?”
“Sợ thứ mình không kiểm soát được.”
Ông đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn.
Không tên.
Không dấu.
“Người mẹ ruột của Minh… thuộc nhánh Tinh Thần hiếm.
Khả năng của bà không phải áp chế…”
Ông gõ nhẹ lên bàn.
“Mà là dẫn dắt.”
Khoa nín thở.
“Bà ấy không bẻ gãy ý chí người khác.”
“Bà ấy… khiến người ta nâng cao con đường mà bà muốn.”
Khoa rùng mình.
“Minh thừa hưởng điều đó?”
“Chưa.”
Ông lắc đầu.
“Đứa trẻ ấy khi sinh ra… mang hình hài nam.”
Một nhịp dừng rất ngắn.
“Nhưng Tinh Thần của nó… lại nghiêng về nữ.”
Khoa sững người.
“Cơ thể và ý thức… không khớp?”
“Dẫn đến hình hài biến thành nữ.”
Ông ngoại khẽ thở dài.
“Nếu được nuôi dưỡng đúng cách, Minh có thể tự cân bằng.”
“Nhưng…”
Bàn tay ông siết chặt cây gậy.
“Người mẹ mất quá sớm.”
Khoa cúi đầu.
“Và người cha…”
Ông nói thẳng, không do dự.
“Rồi một người phụ nữ khác bước vào.”
Không cần nói tên.
Khoa đã biết.
“Một Tinh Thần khác.
Không dẫn dắt.”
“Mà xâm lấn.”
Ông ngoại nhìn thẳng Khoa.
“Bà ta không chịu được việc trong nhà tồn tại một thứ mạnh hơn mình.”
Khoa nhớ lại ánh mắt bà ta trong dự tiệc.
Nụ cười như bắt được con mồi.
“Vậy những năm đó…”
“Minh không được phép là chính mình.”
Giọng ông trầm xuống.
“Là con trai thì bị nói là yếu.”
“Là con gái thì bị coi là sai.”
Khoa nuốt khan.
“Nên Minh… chọn biến mất?”
“Đúng hơn là…”
Ông ngoại ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm.
“Tự chia đôi mình ra để sống sót.”
Một khoảng lặng đè nặng căn phòng.
“Giả trai.”
“Giấu cảm xúc.”
“Đóng chặt năng lực.”
Khoa nhớ lại ánh mắt Minh mỗi khi đọc suy nghĩ người khác.
Không phải tò mò.
Mà là… mệt mỏi.
“Vì nếu thức tỉnh hoàn toàn…”
“Minh sẽ trở thành mục tiêu.”
Ông ngoại gật đầu.
“Của cả hai giới.”
“Kim Cốt muốn thân thể.”
“Tinh Thần muốn ý thức.”
Khoa siết chặt tay đến trắng bệch.
“Vậy tại sao…
ở cạnh cháu…”
Ông ngoại nhìn Khoa rất lâu.
“Vì cháu là thứ duy nhất trong gia tộc này…”
“Adrenaline của cháu là thú.”
“Tinh Thần của Minh là dây cương.”
Ông hạ giọng.
“Không phải trói.”
“Mà là cho con thú biết… lúc nào nên dừng.”
Khoa nhắm mắt.
Hình ảnh Minh ôm chặt lấy cậu từ phía sau hiện lên rõ ràng.
“Nếu cháu thất bại thì sao?”
Ông ngoại không trả lời ngay.
“Thì thế giới này… sẽ buộc con bé phải chọn.”
Một khoảng lặng rất dài.
“Hoặc trở thành vũ khí.”
“Hoặc bị nghiền nát.”
Khoa mở mắt.
Ánh nhìn đã khác.
“Cháu sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Ông ngoại gật đầu.
“Vậy thì nhớ cho kỹ.”
“Minh không cần một kẻ bảo vệ mạnh.”
“Mà cần một người… cho con bé quyền được là chính mình.”
KẾT CHAP:
Ngoài kia, trời dần sáng.
Ở một căn phòng khác, Minh khẽ xoay người trong giấc ngủ.
Không biết rằng…
đêm nay, quá khứ của mình vừa được gọi đúng tên lần đầu tiên.