-Nhân vật:Scaramouche X Reader
-tình tiết trong chuyện đều là hư cấu và hoàn toàn không có thật!!!
-OCC!!
-Chap không dành cho mấy bạn simp Scaramouche quá 180 phút!!
.
.
.
.
Pov's Y/n
"Djt..dcm cuộc đời..agh.."
Tôi thở dài nằm trên ghế sofa, đây là lần xin việc thứ mười một trong tháng này của tôi,thú thật từ trước tôi cũng có một công việc ổn định là làm một nhân viên văn phòng bình thường, nhưng có vẻ nó không hợp với tôi.Từ việc phải chạy deadline sấp mặt lại còn gặp ngay quả sếp thích hành nhân viên như này khiến tôi không thể chịu đựng được nữa, nên tôi quyết định làm một chuyện có vẻ là ngu ngốc và có chút bốc đồng là chửi thẳng vào mặt thằng cha già đó, và bỏ đi trong ánh nhìn của mọi người.
Nghe thì có vẻ ngầu vcl ấy, nhưng cũng vì nó mà tôi chẳng tìm được công việc nào trong thành phố này nữa.Tôi không quá tự cao về năng lực hay là vấn đề học tập hay gì đâu, nhưng không phải nói là bốc phét chứ tôi từng học trường quốc tế với cái học bổng , học lực ổn, ngoại hình cũng bình thường nhưng tôi khá tự tin về vấn đề tôi có thể soay sở, hoặc có thể tìm được một công ti tốt hơn.
Như hằng ngày tôi vẫn phải tìm một công việc bán thời gian, suy nghĩ làm nhân viên của cửa hàng tiện lợi thì cũng được, nhưng lương tháng lại không đủ trả tiền phòng khiến tôi lại đổi sang một công việc mới.Nghe lời giới thiệu của người giới thiệu việc làm, lần này là một công việc mới.
Làm gia sư cho một vị thiếu gia á?
Nghe cũng không tồi, lương tháng cũng vượt quá quy định của tôi, khiến tôi có chút phấn khích, Như mở cờ trong bụng tôi nhanh chóng xách dic chạy qua đó.
"Ôi trời.."
Tôi thốt nên một tiếng ngạc nhiên trước khung cảnh trước mặt, các bạn không tin được đâu!!
Ngôi nhà này nó to vcl ấy, à không phải nói là biệt thự,mặc dù đã thấy qua vài cái biệt thự nhưng tôi thề, tôi chưa từng thấy cái nào to như này.
Nếu bị lạc trong đây chắc tôi chết mất, vừa dức suy nghĩ một người đàn ông trung niên bước tới, hành đồng nho nhã, ông ấy giới thiệu cho tôi chỗ làm cũng như từng căn phòng.
Được nghe lời kể từ phía ông ấy tôi biết được, ông ấy là quản gia của nhà này,và tính tình của cậu chủ không được tốt lắm nên mong tôi sẽ bình an trở về.
Nghe tới đây mắt phải tôi giật là biết có điềm rồi, nhưng cũng vì cuộc sống mưu sinh nên tôi phải phóng lao thì phải theo lao thôi.
Tôi thở dài bước vào căn phòng trước mặt, tưởng trừng sẽ có một hai cái gối bay vào mặt tôi, tôi nhắm mắt lại, đợi tằm một hai giây gì đấy vẫn chả có gì sảy ra.
Một giọng nói của thanh thiếu niên cất lên "Bà cô già..
Đứng như trời trong làm gì thế?"
Oat thằng nhóc con này khó ưa vãi..
Tôi nhanh chóng nở một nụ cười công nghiệp bước tới chỗ nó và ngồi vào bàn đã được đặt sẵn, căn phòng gọn gàng tinh tế chỉ có tính thằng nhóc này là chả ưa được vẹo nào.
"Bài này chỉ cần áp dụng công thức bên đây là ra, em hiểu chưa?"
Tôi cố gắng nói giọng nhẹ nhàng nhất có thể, một nụ cười hết sức là giả trân, tôi biết thẳng nhóc này chả hiểu cái gì đâu, vì trong suốt buổi học nó cứ nhìn tôi rồi cười cười như thằng ngốc ấy.
"Chưa nhé bà cô" Giọng nó thách thức nhìn tôi, cố nén cơn giận trong người, tôi nhanh chóng mở miệng ra cố nặn ra một giọng điệu diệu dàng , "Chị chỉ lớn hơn ma- à không em có vài tuổi thôi đấy!!
Thế nên đừng gọi bà cô nữa.."
Tôi thở dài, vì cuộc sông mưu sinh, vì bố mẹ già, không thì tôi lại đấm cho oắt con này mấy nhát.
Nhìn nó cười khúc khích mà tôi cảm giác cuộc sống sau này sẽ khó thoát rồi đây, tôi tiếp tục giảng bài mặc kệ thằng nhóc này có nghe hay không, thời gian trôi, rất nhanh đã đến giờ tôi về.
Nhìn thằng nhóc đã ngủ gật trên bàn khi nghe tôi giảng mà tôi biết thời gian sau của tôi chắc sẽ rất khó khắn.
Vài lần sau đó thằng nhóc này đã chăm chú nghe tôi giảng hơn, đôi lúc nó còn bày trò chọc phá tôi, để bắt tôi từ chức "Gia sư" này, nhưng dễ gì từ bỏ."
Bài học này khó hiểu quá, tôi chẵn hiểu gì cả!"
Nó bảo, giọng điệu chán nản, khiến tôi cũng mệt lây.
Tôi thở dài rồi lại giảng thêm lần nữa, thằng nhóc này cứ trêu ngươi tôi, liên tục vẫn một câu "không hiểu" hai câu "không hiểu".Tôi rút lại lời nãy..
Trời ơi tôi muốn từ chức!!!!
"Thôi được rồi..
Nếu cậu được điểm tốt trong bài kiểm tra đầu vào đợt này!
Chị đây sẽ nghe mọi điều cậu bảo" Tôi ra điều kiện với nó, nó có vẻ ngạc nhiên trước lời tôi vừa thốt ra, nụ cười nhếc mép, "Thành giao, quân tử nhất ngôn".
Có vẻ nó khá đần độn nhưng tôi thề đây là cách duy nhất rồi..
Vài ngày sau, đúng thật là điểm số của thằng nhóc đó tăng lên thật, điểm tăng cùng nghĩa với tiền lương cũng về mà lòng tôi vui hơn trước, cũng siêng năng đi làm gia sư hơn.
Vào một ngày không mưa không nắng, tôi vừa thức dậy đã nhận được thông báo trúng tuyển vào công ti tôi hằng mơ ước, đây như sự mở đầu cho ước mơ xa vời của tôi.
Tối tới, tôi lại qua nhà của thằng nhóc này.
Bọn tôi có lẽ đã thân nhau hơn, tôi cũng biết được mẹ cậu ta thường hay vắng nhà, nên cậu ta luôn thiếu tình thương từ bé.
Điều này khiến tôi cũng đồng cảm hơn, tôi bước vào phòng, thằng nhóc đấy vẫn luôn đợi tôi ở đây.
Nụ cười nhếch mép của nó vẫn như ngày nào, vẫn là bài giảng đó nhưng cậu ta đã chăm chú học hơn không còn vẻ khó chịu hay bướng bỉnh như trước.
Sau khi kết thúc buổi học, tôi cằm tờ giấy trúng tuyển nói với cậu ta rằng tôi đã tiềm được một công việc mới.
Và sẽ dọn đi trong tháng này, nụ cười của nó tắt hẳn nhưng lại quay trở lại ban đầu.
Bọn tôi trò chuyện một lúc sau khi tôi định bước ra ngoài thì Scara gọi tôi lại, vừa quay ra nhìn thì tôi bị một lực mạng đập từ phía đối diện, cơ thể tôi mất thăng bằng mà gục xuống, máu nhỏ từng giọt xuống sàn, tôi có thể nghe điệu cười của cậu ta như thế nào..
"Chị sẽ không bao giờ rời xa tôi nữa chứ?"
.............................
Pov's Scaramouche
Hôm nay là một ngày chán phèo, bà già có vẻ quan tâm vấn đề học thức của tôi quá thì phải?
Đây là gia sư thứ hai mươi mà bà ta thuê cho tôi rồi.
Tôi ngồi trên ghế lớn nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời thật đẹp, may trong xanh với nắng ấm chiếu vào khung cửa sổ.
Ánh mắt tôi va phải một vật thể lạ đứng trước cửa nhà, dáng vẻ của cô ta trong như con ngốc ấy, cứ ngó qua ngó lại, tôi còn nghĩ là ăn trộm nữa cơ, cho tới khi tôi thấy quản gia đón cô ta vào nhà.
Từ đằng xa tôi cũng thầm đoán được người dấu mặt kia là mẹ tôi thuê tới, thật kì lạ khi bà ta lại thuê một con ngốc về làm gia sư cho tôi nhỉ?.
Cánh cửa mở ra, tôi bị thu hút bởi trang phục trên người cô ta, một bộ quần áo không quá gì là nổi bạt nhưng nó lại nang cho tôi cảm giác thoải mái đến lạ thường.
Nhìn cô ta trong như con ngốc đứng như trời trong thế kia mà lòng tôi lại muốn lấy chiếc gối ném vào mặt cô ta.
" Bà cô già..
Đứng như trời trong làm gì thế?"
-Tôi hỏi với giọng điệu mỉa mai, nhìn chị ta ngấy ngốc với vẻ mặt gượng gạo thế là đủ hiểu.
Trong suốt quá trình học diễn ra, tôi luôn bị thu hút bởi chị ta, từ mùi hương tới lúc tập trung vào việc giảng bài.
Tôi cảm nhận chị ta khác với những giáo viên khác, luôn tập trung hoàn thành bổn phận của mình, chứ không như lũ sâu bọ kia chỉ biết nịnh bợ cố tỏ ra thân thiết với tôi.
"Bài này chỉ cần áp dụng công thức bên đây là ra, em hiểu chưa?"
-Chị ta hỏi giọng điệu có phần dịu dàng đối với tôi là vậy.
"Chưa nhé bà cô"-Tôi nói với giọng điệu có phần khiêu khích, thật ra là tôi hiểu hết, dăm ba bài toán này sao làm khó được tôi.
Chỉ là tôi muốn thấy khuôn mặt bà chị này tức giận sẽ như thế nào, nhưng có vẻ không được nhỉ?.
(Time skip) Đã được vài tháng có vẻ là vậy, tôi và chị ta cũng thân nhau hơn, và tôi cũng biết rằng mình thích chị ta đến nhường nào, nhưng có lẽ chị ta chỉ coi tôi như một thằng em trai?
Bầu trời hôm nay vẫn như vậy, chúng thật đẹp nhưng chị lại còn đẹp hơn.
Chị ta bước vào vẫn như vậy bộ đồ gọn gàng tươm tất, khiến tôi cảm thấy xao xuyến.
Rất nhanh buổi học kết thúc, chị ta lấy ra một tờ giấy và bảo chị ấy đã chúng tuyển vào một công ti mới?
Lòng tôi như chết lặng khi nghe tin chị ta sẽ rời xa tôi?
"Chết tiệt.."
Tôi thầm chửi thầm trong lòng, tình cảm chưa chớm nở lại lụi tàn ?
Tôi nhất định sẽ không để chị rời xa khỏi tôi đâu..
Mãi mãi...!
....................................
Pov's Y/n
Đã 3 tháng kể từ khi tôi được trải nghiệm cảm giác bị nhốt trong một biệt thự to như thế nào, tôi co ro một góc, sót thương cho số phận của mình.
Như một con chim mắc kẹt trong một chiếc lòng tuyệt đẹp.
Vài ngày sau đó tôi quyết định chạy trốn, nhìn vết thương trên cơ thể mà tôi đâu nhói, tôi biết nếu còn ở lâu hơn tôi sẽ chết dần chết mòn.
Vào buổi tối khi người giúp việc mang đồ ăn tới, tôi lao nhanh vật cô ta xuống sàng và nhanh chóng chạy ra khỏi căn phòng đó, nước mắt tôi cứ lơi lả tả khi chạy trên hành lang.
"Cuối cùng cũng được..cánh cửa!!-" Tôi cố vơi tới nó nhưng toàn thân tôi gục xuống khi thấy hắn đứng đó, vẫn nụ cười mỉa mai nhìn con mỗi của mình từng bước lùi lại trong sợ hãi và hoảng loạn, tay nó nắm chặt lấy cây gậy bóng chày đập mành vào tôi, đầu tôi ông ông ngất đi sau đó.
"Sẽ không ai có thể mang chị
xa khỏi tôi..
Hiểu chứ"
.
.
.
-End.
-=)}}}
-Edit😀cm ban phim=))