Hài Hước [GenderBender] Em gái tôi là ma pháp thiếu nữ[Drop]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
377320632-256-k575601.jpg

[Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
Tác giả: lightnoveladdicted
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ma pháp ?

Đừng làm tôi nực cười !

Tôi chơi sát thương vật lý !!!



yuri​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • KIẾP NÀY ĐỂ TÔI SỐNG THAY EM !!
  • Đêm Định Mệnh
  • Đêm Nồng //R18+3P//
  • [ ĐTVN ] - Đội đặc nhiệm
  • Ngũ Hành kiếm pháp
  • [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 1


    20 Năm trước, chính phủ đã buộc phải công nhận sự tồn tại của những con quái vật mang năng lực siêu nhiên - được gọi là các 'Wanderer'.

    Những con quái vật khủng khiếp được tạo ra từ những cảm xúc tiêu cực của con người.

    Chúng mạnh và nhiều đến mức không đời nào có thể đối địch được với súng đạn bình thường.

    Tất nhiên, loài người không tuyệt vọng.

    Song song với các Wanderer, một nhóm các sinh vật khác mang tên 'Fairy' đã xuất hiện.

    Các Fairy có vẻ là các sinh vật siêu nhiên, chúng không được 'tạo ra' mà đã tồn tại từ trước cả khi Wanderer xuất hiện.

    Các Fairy đã hợp tác với chính phủ thế giới, và bắt đầu ban tặng sức mạnh ma thuật cho những cá nhân có tài năng ma thuật cao, biến họ thành các ma pháp thiếu nữ.

    Phải... các bạn không nghe nhầm đâu, vì một lý do nào đó, chỉ có phái nữ mới có thể trở thành những người có khả năng sử dụng ma thuật, và họ chỉ có thể là ma pháp thiếu nữ từ tầm tuổi 10 ~ 30.

    Đến nay, lý do về độ tuổi đó đã được một phần làm rõ bởi các Fairy.

    Năng lực ma thuật không chỉ giựa vào lượng ma thuật có sẵn trong một cơ thể, còn là có sự ảnh hưởng của cảm xúc.

    Cảm xúc, tâm hồn càng trong trắng, ngây thơ thì lại càng mạnh.

    Và đối với các Fairy, sau tuổi 30, tâm hồn của họ đã trưởng thành hoàn toàn, khiến cho sự ngây thơ và trong trắng biến mất gần như hoàn toàn từ đó khiến cho sức mạnh của họ bị giảm đến trầm trọng.

    Dù sao thì, các ma pháp thiếu nữ đương nhiên là được trả tiền sau khi hoàn thành mỗi nhiệm vụ, họ cũng có ngôi trường dành riêng cho bản thân ( do độ tuổi làm ma pháp thiếu nữ hầu hết vẫn nằm trong tầm tuổi đi học)

    Nói tóm lại, hiện nay, các ma pháp thiếu nữ đang là vua của mọi nghề, họ bảo vệ người dân trên toàn thế giới khỏi các Wanderer.

    Và tất nhiên !

    Em gái tôi ... là một trong số các ma pháp thiếu nữ.

    "Đi học vui vẻ nhé !"

    Tôi vẫy tay, tiễn em gái tôi - Amelia cùng một người bạn của ẻm lên đường đi học.

    Ngay sau khi ra khỏi nhà, con bé cùng cô bạn đã được đón bởi một chiếc Limousine đen.

    Đó là phương tiện để cho các ma pháp thiếu nữ đến trường học của bọn họ.

    "Hẹn gặp lại sau ~!"

    Cô em bé bỏng của tôi vẫy tay ngược lại, rồi lại quay đầu về phía người bạn của nó.

    'Anh cậu nhìn thế nào cũng giống nữ hơn nhỉ ?'

    'Ừ !

    Ehehe...

    ảnh còn để tóc dài cơ mà !'

    "Anh nghe thấy hết đấy nhé..."

    Tôi thở dài, quay trở lại vào trong nhà.

    Đúng vậy, tôi nhìn giống nữ hơn là nam.

    Và khác với em gái tôi, là một ma pháp thiếu nữ, tôi là một free lancer.

    Thực ra tôi cũng không cần phải kiếm tiền, số tiền em tôi kiếm được hoàn toàn là đủ để cả hai sống một cách giàu có cho đến hết đời.

    Nhưng bạn biết đấy, tôi không thích là một người sống bám váy người khác, nhất là khi người đó lại còn là em gái của mình.

    Lòng tự trọng của tôi không cho phép điều đó.

    Hơn nữa, việc tôi là một free lancer cũng thuận tiên, tôi có thể lo hầu hết các công việc nhà trong khi Amelia bận đi học và làm nhiệm vụ với một tư cách là ma pháp thiếu nữ.

    ...

    Các bạn có thấy tò mò, tại sao tôi mặc kệ việc tôi nhìn giống nữ hơn nam không ?

    Nếu là một người bình thường, có khi giờ tôi sẽ đang ở phòng gym, tập luyện để có một thân hình chắc chắn hơn, hay cắt tóc bản thân... phải chứ ?

    Vấn đề ở chỗ tôi không phải là 'một người bình thường'

    Tôi... dù là nam.

    Đã từng là một ma pháp thiếu nữ.

    Phải, bạn nghe chuẩn đấy, tôi - một tên đực rựa - từng là một ma pháp thiếu nữ.

    Nhưng trường hợp của tôi có chút đặc biệt.

    Tôi chẳng được bất cứ Fairy nào trao cho sức mạnh cả.

    Thứ trao cho tôi sức mạnh là một thanh kiếm.

    Một thứ mà tôi đã tình cờ tìm thấy sau một số chuyện nhất định xảy ra.

    Vậy, chuyện này có liên quan gì tới việc tôi nhìn giống nữ hơn nam ?

    Đơn giản lắm, khi sài thanh kiếm, tôi có khả năng biến đổi giữa hai dạng.

    Gear 1 - là tôi của hiện tại - là một người bình thường với thanh kiếm

    Gear 2 - cơ thể tôi sẽ chuyển thành nữ - với sức mạnh thể chất được cường hóa bởi ma thuật.

    Và rõ ràng, dạng nữ mạnh hơn hẳn.

    Vậy nên, bất cứ khi nào gặp kẻ địch quá mạnh, tôi sẽ lại phải chuyển về Gear 2.

    Nhưng đương nhiên, làm đếch gì có thứ sức mạnh nào được cho miễn phí.

    Mỗi lần tôi chuyển sang Gear 2, cơ thể tôi sẽ lại tiến gần hơn một bước đến với trạng thái của Gear 2.

    Dễ hiểu hơn thì tóm lại, dùng lắm Gear 2 quá thì cơ thể tôi sẽ hoàn toàn trở thành cơ thể bản thân ở trạng thái Gear 2.

    Và đương nhiên, làm lz gì có thằng nào muốn vậy ?

    Còn một chuyện nữa, vì tôi không hẳn là một ma pháp thiếu nữ ( không dùng ma thuật và không phải là do Fairy ban cho sức mạnh ) nên tôi thường chỉ hoạt động để chống lại Wanderer... và các ma pháp thiếu nữ có ý định xấu.

    -PEEEEP!!

    Chiếc điện thoại của tôi reo lên một cách ồn ào.

    Tôi thở dài, tắt nó đi, rồi đi tới tủ quần áo của tôi

    Tay tôi lò mò qua đống quần áo, rồi bấm vào một cái nút nhỏ được dấu ở đó.

    -Cạch

    Ngay sau khi ấn nút, lưng tủ quần áo xoay, rồi từ từ khép sang một bên, để lộ một không gian nhỏ ở bên trong.

    Chiếc kiếm quen thuộc - thứ đã khiến tôi đi vào guồng quay của định mệnh - Muramasa nằm yên ở trong đó.

    Song song với nó, là một Artifact tôi mua được, một chiếc chuôi kiếm.

    Nhìn vậy thôi, tôi đã phải mất kha khá tiền lương làm free lancer để mua nó - một artifact được các bộ phận quản lý ma pháp thiếu nữ bán ra ngoài.

    Nó là một thanh kiếm nguyên tố với bộ khuếch đại mana.

    Chỉ cần cho một chút mana vào, một lưỡi kiếm lửa hoặc bất cứ nguyên tố nào trong 7 nguyên tố có sẵn sẽ xuất hiện.

    Nó là thứ vũ khí mà tôi dùng thường xuyên khi chiến đấu ở Gear 1.

    Sau vài năm chiến đấu, trình độ kiếm thuật của tôi là hoàn toàn đủ để solo với đối thủ mà không cần lên Gear 2.

    Dù sao thì ...

    ở thời điểm hiện tại, nhìn từ bên ngoài, Gear 1 gần như không khác Gear 2 nên tôi có thể thoải mái chiến đấu ở cả 2 dạng mà không ngần ngại về danh tính.

    Đôi lúc (nếu tiện tay) tôi cũng sẽ chạy đi giúp một vài ma pháp thiếu nữ gặp rắc rối.

    Tôi nhanh chóng nhấc 2 thanh kiếm lên, rồi nhét vào đai kiếm đã mặc sẵn.

    Đeo lên chiếc mặt nạ cáo.

    Chiếc điện thoại của tôi vừa reo chuông - cũng có nghĩa là lại đến lượt tôi phải ra tay rồi...

    Tại sao tôi lại phải rước họa vào thân mình như vậy ?

    Đơn giản thôi.

    Tôi là một kẻ ích kỷ.

    Tôi muốn bảo vệ em gái mình.

    Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng muốn trở thành một anh hùng trong giới ma pháp thiếu nữ.

    Nên là còn chờ gì nữa ?

    Lại đến lúc tôi phải đi rồi.
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 2


    Một đôi mắt đỏ rực, với thân thể to lớn bất thường.

    Cơ thể của các Wanderer là hoàn toàn không thể giải thích bằng sinh học hiện đại.

    Chúng có những bộ phận đồ sộ đến kinh khủng, nhưng lại có những bộ phận gần như bị teo biến, nhiều khi nhìn như sự lai tạp giữa nhiều chủng loài sinh vật khác nhau.

    Nhiều Wanderer, đôi lúc cả những con yếu nhất đều mang trên bản thân những năng lực đặc biệt, dù cho nó liên quan đến ma thuật hay là những sức mạnh vật lý phi thường.

    Con mà tôi đang đối đầu là một ví dụ.

    -Vút

    Từ cơ thể đen ngòm của nó xuất hiện nhiều xúc tu đen, dài và đàn hồi.

    Nó phóng nhiều xúc tu đến chỗ tôi, tuy vận tốc không đến nỗi không né được, nhưng rõ ràng với những người không quen, họ chắc chắn đã xanh cỏ từ lâu rồi.

    Tôi nghiêng nhẹ đầu, một chiếc xúc tu đó sượt qua má tôi.

    "Hỏa"

    Ngay sau câu nói, thanh kiếm vốn không có lưỡi trên tay tôi bùng cháy, tạo nên một lưỡi kiếm lửa, nóng rực.

    -Xoẹt !

    Tôi thu hẹp khoảng cách, liên tục né những chiếc xúc tu, chém sượt qua, đôi lúc là cắt qua những chiếc xúc tu, những phát chém sượt qua là quá đủ để những vệt xước bén lửa, nó cháy bùng lên sau lưng tôi, khiến con quái vật gần như gào lên.

    Chính những chiếc xúc tu đó quay trở lại, lao về phái tôi một cách điên cuồng.

    Cúi người, tôi né chúng một cách nhẹ nhàng, và theo quán tính, chúng đập thẳng vào mặt con quái vật, khiến nó choáng váng.

    "IIIIIIIIII"

    Nó rít lên, một thứ tiếng mà tôi không tài nào làm quen được, mặc cho bao nhiêu con Wanderer tôi từng giết.

    Tôi đã quen với nó, nhưng tiếng thét đó được chứng minh có tác dụng khiến những người thường, đôi lúc là các ma pháp thiếu nữ cấp thấp bị hoảng loạn.

    Tất nhiên, những con Wanderer cấp thấp chỉ thét nó lên theo bản năng, bởi vốn chúng không có trí thông minh phức tạp.

    Nhưng cũng như một thói quen.. hay đúng hơn thì là bản năng, sau mỗi lần hét lên, sẽ có một đòn tấn công đặc biệt.

    Như tôi dự đoán, con quái há rộng nơi như thể mồm nó ra, một quả cầu đen lòm hiện lên.

    "Lôi"

    -Click !

    Thanh kiếm thay lưỡi kiếm rực đỏ thành một lưỡi kiếm tím của chớp trong chốc lát.

    Lao về phía trước, trong một nháy mắt, tôi đã xuất hiện ngay trước mắt con quái vật.

    "IIII-"

    Ngay trước khi nó kịp phản ứng, tôi cắm thanh kiếm xuyên qua mồm nó, chọc thẳng từ họng xuống phần ngực.

    -Xoẹt !!

    Vung thanh kiếm, lưỡi kiếm sáng sắc tím dễ ràng xé toạc người nó, đi ra khỏi người nó - trên mũi kiếm là một viên đá đen cũng là thành phần quan trọng duy nhất trong cơ thể của những con Wanderer - phần lõi.

    Được kết tinh từ những cảm xúc tiêu cực của con người.

    Sau khi lấy được lõi ra khỏi con quái, phần thịt - vốn là cơ thể nó - vẫn lúc nhúc, như thể đang cố tìm kiếm cái lõi trên tay tôi vậy.

    Cũng đúng thôi, trừ khi cái lõi được thanh tẩy, nó vẫn sẽ sống lại.

    Với các ma pháp thiếu nữ, thanh tẩy là phép duy nhất mà toàn bộ các ma pháp thiếu nữ đều có thể sử dụng được.

    Công dụng của nó cũng vô cùng đơn giản, như đã đề cập, để thanh tẩy cái lõi, nó cũng có thể được dùng như phép thuật phòng thủ.

    Còn tôi - tôi không phải là một ma pháp thiếu nữ, không đủ năng lượng ma thuật ở dạng nàyđể có thể sử dụng phép thanh tẩy đó, và cũng không biết cách dùng nó.

    Tôi lấy ra từ chiếc túi nhỏ bên hông một mảnh giấy, nhỏ như một mảnh giấy nhớ.

    Dán nó lên chiếc lõi, một vầng sáng xuất hiện, rồi lại tắt đi.

    Đó là những mảnh giấy ma thuật - thứ được dùng để tích trữ năng lượng ma thuật để thực hiện phép thuật trên mảnh giấy.

    Tất nhiên các mảnh giấy này chỉ có thể sử dụng được những phép đơn giản nhất, nhưng thế là quá đủ cho tôi dùng rồi.

    Sau khi được thanh tẩy, phần cơ thể vốn lúc nhúc của con Wanderer đã ngưng di chuyển, trở thành một vũng nước đen ngòm.

    Vậy, có thể tất cả đều muốn hỏi, tại sao không phá hủy cái lõi luôn đi ?

    Đỡ tốn tiền mua giấy ma pháp.

    Đơn giản thôi, những viên đá này tuy là được làm từ những cảm xúc tiêu cực, sau khi thanh tẩy, chúng sẽ trở lại thành một cục đá chứa đầy năng lượng còn dư thừa từ mấy con những con Wanderer.

    Và, theo chủ nghĩa tư bản, năng lượng = tiền.

    Tóm lại, cục đá này bán được, và nó cho tôi rất nhiều tiền.

    Lại trở lại vấn đề cũ, các ma pháp thiếu nữ thường được phát cho những chiếc Magi Phone, cứ hiểu đại khái nó là những chiếc điện thoại ma thuật được thiết kế riêng cho ma pháp thiếu nữ là được.

    Và nếu họ bán những viên đá này, họ chỉ cần dí chiếc Magi phong vào hòn đá (hoặc ngược lại) hòn đá sẽ biến mất, và tải khoản của họ sẽ được chuyển cho một số điểm nhất định.

    Phần điểm thì đương nhiên, có thể đổi ra tiền thật, không thì cũng dùng để mua Artifact hay những vật phẩm phụ trợ ma thuật được.

    Còn đối với những người dân thường, họ nếu bằng một cách nào đó có được, họ có thể tới một số trung tâm để bán cho chính phủ.

    Tuy nhiên, nếu bán cho chính phủ, số tiền họ nhận về tuy không it - nhưng chắc chắn là không đáng giá bằng viên đá.

    Nên kể cả trong quá khứ hay bây giờ, vẫn sẽ đến một nơi quen thuộc để bán - chợ đen.

    -Peep

    Tôi giơ chiếc điện thoại trên tay lên, đưa hòn đá ra trước camera.

    [Độ tinh khiết - 17%]

    "Tch..."

    Gía trị của mỗi viên đá được dựa trên độ tinh khiết của nó.

    Độ tinh khiết của hòn đá mà tôi có là khá thấp, nhưng vẫn có thể đổi được tiền... tôi một cây súng ma thuật từ lâu rồi...

    Tôi không thiếu tiền, công việc free lancer của tôi chắc chắn là đủ để nuôi cả hai anh em dù cho Amelia có làm ma pháp thiếu nữ hay không.

    Nhưng...

    Nếu đã làm anh hùng (tự nhận) là công việc tay trái, có lẽ tôi cũng nên kiếm thêm chút đỉnh chứ nhỉ ?

    He he he.. súng ma thuật ơi... mi sẽ là của ta sớm thôi ~~

    "Uggh..."

    À phải rồi ...

    Tôi quay mặt về sau lưng, nơi đang có một co gái - với mái tóc xanh biếc đang nằm cạnh tường.

    Bức tường có một vết lõm và nứt khá rõ ràng, nó khiến tôi cảm thấy bất ngờ khi bức từng chưa thủng một lỗ hay cũng bất ngờ khi cô gái đang nằm dưới đất đó chưa gãy xương.

    Rõ ràng, với mái tóc đó và bộ màu khá lòe loẹt mà cổ đang mặc thì chỉ có là một ma pháp thiếu nữ thôi.

    "Ra đây đi"

    Tất nhiên, đi cùng các ma pháp thiếu nữ luôn luôn là các Fairy, và ở đây cũng vậy.

    Chắc chắn đang có một Fairy ở đây, chỉ là nó đang có một lớp ma thuật khiến tôi không thể nhìn thấy nó mà thôi.

    Sau câu nói, một đám khói màu đen - tím xuất hiện ngay trước cô gái đang nằm dưới đất.

    Đó là một Fairy.

    Xin đừng hiểu nhầm, Fairy - theo lời em tôi - thường nhìn vô cùng dễ thương, nhưng do sự thiếu thốn năng lượng ma thuật ở Gear 1 khiến Fairy trong mắt tôi nhìn thế đấy.

    Và cũng vì sự thiếu thốn năng lượng đó, tôi chả nghe thấy con Fairy này đang nói gì cả.

    Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên.

    Tôi thở dài, tiến gần đến cô gái đang nằm dưới đất, đám khói màu đen đó bay lơ lửng trước mắt tôi, như thể đang chắn tôi lại.

    "...."

    Mặc kệ nó, tôi tiến tới gần hơn, rồi thả cục đá năng lượng xuống đất.

    Để chắc chắn bản thân không trở thành kẻ thù trong mắt Cục quản lý ma pháp thiếu nữ, cũng như là giới ma thuật, tôi sẽ chẳng bao giờ lấy đi một cục đá năng lượng của một con Wanderer mà đã có người giao chiến từ trước cả.

    Kể cả tôi có là người giết nó, hay chiếm phần lớn sức, an toàn vẫn là trên hết.

    "Đi đây"

    ***

    "Hôm nay cậu kiếm được ít nhỉ ?"

    Trong một con hẻm vắng người, tạo lạc ở nơi đó là một cánh cửa nhìn như thể chỉ cần chạm một cú nhẹ thôi là nó có thể xập xuống.

    Tuy nhiên, phía sau cánh cửa lại dẫn đến một căn phòng rộng rãi.

    Vỡi chi chít các Artifact treo trên tường, trong tủ kính.

    Bạn thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng búa đập ở căn phòng bện cạnh - thứ kết nối với căn phòng này bằng một cánh cửa khác.

    Phải, có thể bạn đã đoán được, nơi này là trợ đen.

    Trước mắt tôi là một cô gái... chắc vậy ?

    Cô ta đeo một chiếc mặt nạ phòng độc của thế chiến 2, cùng chiếc mũ và bộ đồ nhìn như của những anh kỹ thuật viên nếu bạn thử search nó trên mạng.

    Trên tay cô ta - cũng như trên chiếc bàn ở giữa chúng tôi là 3 viên đá ma thuật tôi thu thập được trong hôm nay.

    "Chịu thôi, các ma pháp thiếu nữ đến sớm quá ..."

    Thực chất hôm nay tôi đã phải giết được 8 Wanderer, thậm chí một trong số đó mang cấp Viscount, nhưng hầu hết đều có ma pháp thiếu nữ đến từ trước.

    Tôi chỉ giúp những người nhìn có vẻ đang thua, còn nếu tính về mặt ' gặp ' những con Wanderer, tôi đã phải gặp đến 30 con rồi.

    "Một con Baron, còn lại là Knight, độ tinh khiết cũng không quá cao..."

    Cô ta thở dài qua chiếc mặt nạ, lắc lắc viên đá trên tay mình.

    "Nếu cậu ngừng cái việc anh hùng của cậu có lẽ cậu sẽ đạt được mục tieu của bản thân sớm hơn đấy"

    "Tôi chịu thôi, hơn nữa, nó không phải là anh hùng, tôi ghét phải dính líu tới Cục kiểm soát và giới pháp thuật lắm"

    "Psh ~ !

    Cậu biết thừa cậu đã dính đến chúng rồi mà"

    "Sao cũng được"

    Tôi ngồi xuống ghế chờ ở gần đó.

    Quên không nói, cô ta tên là Edwig, tôi khá chắc đó là tên giả, nhưng nó không quan trọng.

    Vấn đề là cách cô ta xưng hô với tôi.

    Những việc liên quan tới ma thuật, tôi thường xuyên xưng với tư cách là nữ, lý do đơn giản là vì còn nhiều người nhầm tôi là một ma pháp thiếu nữ nên tôi sẽ lợi dụng nó để che đi danh tính thật của mình, cũng tiện cho việc giải thích nếu tôi có bị bắt bởi Cục kiểm soát.

    Yep !

    Cô ta là một trong số ít những người biết về cả Gear 1 lần 2 của tôi.

    "Mà cậu đang tiến gần hơn tới nó rồi đấy"

    "Tôi biết... tôi đang cố hạn chế đây ..."

    "Gần đây có vẻ số lượng Wanderer lại nhiều lên rồi đấy, bộ pháp thuật đang làm ầm lên vì nó"

    Cô ta cũng là một trong số nguồn tin đáng tin cậy nếu tôi muốn biết thêm về giới ma pháp thiếu nữ.

    "Yeah yeah, tôi không quan tâm tới nó cho lắm, nhiều tiền hơn, chẳng sao cả"

    "Cứ nói thế đi cậu lại gặp phải những con Duke thì có mà ốm đòn"

    "Tôi có Gear 2 mà ~"

    "Dùng cho lắm vào rồi biến thành đồng loại của tôi"

    "Cô không thể tập trung tính tiền được à ?"

    Tôi khó chịu, đập tay xuống chiếc ghế chờ.

    "...

    Muốn mua thông tin mới không ?"

    "Đừng hòng lừa tôi, tôi thà về hỏi em tôi còn hơn"

    "Tch ... thôi thì vì đằng nào cậu cũng nhận được tin nên tôi chịu thiệt lần này vậy"

    "Có thế chứ !"

    Cô ta thở dài, cho viên đá ma thuật cuối cùng vào máy

    "Có thêm một phù thủy được xác nhận rồi"
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 3


    Nếu những con Wandere được xác định mức độ sức mạnh dựa vào hệ thống quý tộc thì các ma pháp thiếu nữ cũng được phân bố dựa theo sức mạnh.

    Tuy nhiên, các ma pháp thiếu nữ được phân theo tình trạng thức tỉnh.

    Có 3 trạng thái thức tỉnh chính đối với họ.

    -Stage 1, là đơn giản nhất, hầu hết các ma pháp thiếu nữ sau khi được Fairy ban cho sức mạnh ma thuật sẽ khởi đầu từ Stage 1 này.

    -Stage 2, một trạng thái mà nếu cố gắng đến một mức nhất định, hoặc thông qua việc một cảm xúc (thường là cảm xúc tích cực) được đẩy lên tới giới hạn, họ sẽ thăng hoa lên stage 2.

    Cũng có một vài ma pháp thiếu nữ dù mới được ban sức mạnh đã ở sẵn stage 2 như em gái tôi - Amelia là một ví dụ.

    Còn đến giai đoạn 3, học được gọi là phù thủy.

    Hiểu một cách đơn giản thì phù thủy có thể hoàn toàn không được coi là người được nữa, kể cả đối với các ma pháp thiếu nữ, họ cũng quá mạnh để có thể đem lên bàn cân so sánh một cách cân bằng.

    Số lượng phù thủy rất hiếm, mặc cho việc 20 năm đã trôi qua kể từ lần xuất hiện đầu tiên của ma pháp thiếu nữ mới có hơn 30 phù thủy được xác nhận, và hiện tại chỉ còn 9 người đang hoạt động trong giới ma thuật.

    Cũng là lý do tại sao, sự xuất hiện của một phù thủy mới luôn là tin nóng trong giới ma thuật.

    "Tin này bị rò rỉ ra à ?"

    Rõ ràng, mỗi khi có một phù thủy mới xuất hiện, khuôn mặt của người đó sẽ xuất hiện đầy trên các trang báo, truyền hình và mạng xã hội, và có tối cổ đến đâu thì tôi cũng chẳng bỏ qua tin này được.

    "Phải, từ Arache đấy"

    "Thế thì cũng đáng tin đấy"

    Tôi thở dài, bật chiếc điện thoại lên và vào trang web được dành riêng cho những người như tôi - những thợ săn Wanderer.

    Đương nhiên, dù thiên địch của Wanderer rõ ràng là các ma pháp thiếu nữ, con người cũng không hoàn toàn giựa giẫm vào một thế lực xuất hiện quá đúng lúc như Fairy, về phía chính phủ, họ có bộ phận kiểm soát Wanderer

    Nó như là quân đội ấy, nhưng thay vì vậy, họ thường dùng các Artifact được cung cấp từ chính phủ và được huấn luyện để đối phó với Wanderer.

    Bộ phận kiểm soát Wanderer và ma pháp thiếu nữ hiện đang hợp tác với nhau ở quy mô toàn cầu.

    Và rồi tới phe của bọn tôi, những thợ săn Wanderer.

    Một tổ chức như kiểu xã hội đen vậy, cũng có thể coi là lính đánh thuê, tự cung tự cấp Artifact và đi săn Wanderer.

    Chúng tôi gần như không có một hệ thống hay luật lệ nào cả, chỉ là những người đi săn đơn lẻ được tập chung lại vào một trang web.

    Arachne - là một trong số bọn tôi - nổi tiếng với những chiếc dây tơ sắc bén đến mức có thể cắt được cả thép nguội, kèm với việc thường xuyên làm các nhiệm vụ mật thám, cô ta (?) có biệt danh trong giới là Arachne.

    Và cũng là top 2 theo đánh giá của trang web mà các thợ săn đang dùng.

    Đi cùng với danh hiệu top 2, tỷ lệ thành công trong nhiệm vụ của cô ta cao ngất ngưởng, và cô ta cũng vô cùng linh hoạt, có thể hoạt động trong bất cứ nhiệm vụ nào, từ săn Wanderer, cho tới các nhiệm vụ như đột nhập và phản bội, kiểu như vậy.

    Trang web để ký hiệu của cô ta là một con nhện hồng, cũng khá hợp lý, tôi cũng thường xuyên dao du với cô ta (làm nhiệm vụ) nên tôi cũng có thể đảm bảo cho sự uy tín trong thông tin này.

    "Xong rồi đây, 16 triệu Credits, tôi chuyển khoản rồi đấy"

    -Tings !

    Một thông báo tới từ ngân hàng.

    "Tôi nhận được rồi"

    Tôi gật đầu, liếc qua giao diện web, ở phía trên biểu tượng con nhện màu hồng đó là một chiếc mặt nạ cáo, với cái tên viết bên cạnh là Kitsune, rồi bỏ lại điện thoại vào túi.

    "Chờ chút !"

    Ngay trước khi tôi kịp mở cánh cửa, Edwig đột ngột gọi tôi lại.

    "Arachne có bảo tôi nhắn với cậu một vài lời, nếu cậu đến đây"

    "Eh ?

    Sao không nhắn qua điện thoại luôn đi ..."

    "Cô ta bảo cô ta ngại"

    "Ngại mà đến tận đây nói chuyện với cô à ?"

    "Sao cũng được, Arachne yêu cầu sự trợ giúp của cậu trong một nhiệm vụ đi săn vào tối nay đấy"

    "Oh ?"

    "Tiền nong thì cô ta bảo chia nhau 7 - 3"

    "Vẫn tham tiền như ngày nào"

    "Cậu thì không"

    "Tch...

    Thôi được, gửi địa chỉ cho tôi sau nhé"

    Là một kẻ tham tiền, cô ta luôn đòi chiếm phần tiền nhiều hơn về bản thân mình.

    Tuy nhiên, đã làm việc với cô ta vài lần, tôi biết thừa những lần cô ta yêu cầu sự trợ giúp từ tôi sẽ luôn đem đến một đống tiền, dù tôi có lấy phaanfn hỏ hơn tôi vẫn có lợi, nên là tại sao không ?

    *

    *

    *

    *

    "Đã xác nhận thêm được sự hiện diện của Kitsune ở vùng nội thành thủ đô"

    Một người đàn ông mặc bộ vest đen, với thân thể đồ sộ cầm một chiếc ipad trên tay.

    Anh ta to đến mức chiếc ipad - đáng lẽ ra to bằng đầu người - nhìn nhỏ bé như một chiếc điện thoại thông tí hon vậy.

    Thân thể anh ta đồ sộ là như vậy, nhưng đối với người phụ nữ trước mặt, anh ta ứng xử như thể một người nhân viên học nghề vậy.

    Lý do tại sao ư ?

    Bởi trước mắt anh ta là một trong 9 phù thủy của thời đại hiện tại, một người từ cục kiểm soát Wanderer như anh ta, có cấp cao tới mấy thì con người vẫn là con người, anh ta không thể vượt qua được người phụ nữ trước mặt

    Không một lời nói trả lời anh ta, như đã biết trước điều này, anh ta lặng lẽ đặt chiếc Ipad xuống ở chiếc bàn gần đó, rồi lập tức rời khỏi căn phòng.

    Chờ cho đến khi cánh cửa đóng lại, người phụ nữ - với bộ đồ như của một nữ tu, nhưng thay vì phần chân áo dài xuống đến cổ chân thì nó chỉ kéo dài đến quá gối một chút, với phần ren ở lót dưới nó, khiến nó nhìn như một chiếc váy ngắn hơn.

    Trên đầu cô ta thay vì là chiếc mũ thì có một thứ nhìn như vương miện trên đầu cô ta.

    Khắp thân thể cô ta dính đầy các lá bùa, thậm chí ở cổ tay còn có một đôi còng tay, nhìn nó to và nặng đến mức người nhìn vào sẽ tự hỏi làm thế quái nào một thân thể nhỏ bé như vậy lại có thể di chuyển một cách thoải mái với hai thứ đó.

    Đó là phù thủy số 13 - Death.

    Một phù thủy thế hệ 1 vẫn đang hoạt động ở thời hiện tại.

    "Tìm thấy cô rồi...

    Kitsune"

    Một nụ cười mỉm, mặc cho việc theo logic, với cái khuôn mặt như thể thiên thần đó sẽ đi kèm với một nụ cười cũng dễ thương như vậy.

    Nhưng không.

    Nó khiến những người xung quanh sởn gai ốc
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 4


    "Anh hai ~ !

    Em về rồi đây !"

    Tôi ló mặt ra từ phòng khách, nhìn thấy con em tôi ở trong một bộ trang phục mà rõ ràng không giống đồng phục học sinh một chút nào.

    Một bộ trang phục với màu chủ đạo là vàng tươi - cũng là trạng thái biến hình của Amelia.

    Cùng với Amelia, ngay bên cạnh là một đám khói trắng lơ lửng trong không khí - là Fairy của Amelia.

    "Hôm nay lại nhận được nhiệm vụ à ?"

    "Dạ ..."

    Mặt ẻm dài thườn thượt, ném mình xuống chiếc ghế sofa mà tôi đang ngồi.

    Các ma pháp thiếu nữ tuy đang đi học, họ cũng vẫn là ma pháp thiếu nữ, nhiệm vụ của họ sẽ được đặt lên hàng đầu, thậm chí là trên cả việc học ở trường.

    Nên khi một ma pháp thiếu nữ nhận được nhiệm vụ, họ hoàn toàn có quyền bỏ học để đi làm nhiệm vụ đó, và nếu Amelia về nhà với bộ trang phục này thay vì giải phóng nó trước khi trở về, cũng dễ đoán khi nhiệm vụ đó khá khó nhằn.

    Vừa xoa đầu Amelia - người đã (bằng một cách nào đấy) cho được đầu lên đùi tôi.

    Kể từ lúc cơ thể hường về Gear 2, tần suất của việc này lại ngày càng nhiều ... có lẽ cũng là do cơ thể tôi mềm hơn nhiều, nên tôi cũng đã dần không bận tâm tới những việc như này.

    Cứ coi như chuẩn bị tinh thần trước khi ẻm phải gọi bản thân là chị đi...

    "Uuuuuu..."

    "Em vất vả rồi..."

    Tôi thở dài.

    "Tối nay ta đi ăn nhé ?"

    "!"

    -Gật gật !

    Mặc kệ việc tay tôi vẫn đang xoa (giữ) đầu ẻm, Amelia vẫn có thể gật đầu một cách quyết liệt.

    Ngẩng mặt lên, hiện trên mặt em tôi là một nụ cười ranh mãnh.

    "He he he ... ~ Em có biết một quán mới đấy !!"

    "...

    Thôi được rồi ..."

    Đệch

    Cái súng ma thuật của tôi đang ngày càng xa tầm với của tôi rồi !

    *

    *

    *

    "Thật đấy à ?"

    "Uhm !"

    Tôi và Amelia hiện tại đang đứng trước một quán Crepe.

    "Nhưng thứ này đâu có ăn thay cho bữa tối được ?"

    "Eh ~ chúng ta chỉ ăn đệm thôi, anh hai à ... vẫn chưa đến giờ hẹn mà"

    "Giờ hẹn ?"

    Tôi nghiêng đầu, đưa chiếc crepe dâu tây cho Amelia.

    "Đúng vậy, anh còn nhớ hồi em bảo em tìm được người bạn vô cùng quyền lực không ?"

    "...

    Một chút"

    Thế quái nào tôi lại không nhớ được cơ chứ ?

    Amelia đã khoe 'người bạn' đó một cách liên tục trong 2 tuần liền cơ mà

    Nếu lời nói của Amelia trong hai tuần đó là đúng, thì rõ ràng Amelia đã làm bạn được với một người vô cùng có chỗ đứng trong xã hội ngoài phạm vi pháp thuật rồi, nào là gia thế khủng, xinh và đủ thể loại lời khen khác.

    Có vẻ cô bé đó cũng là một ma pháp thiếu nữ stage 2, nhưng nhỉnh hơn Amelia do em gái tôi có nói về việc thua cô ta trong một trận đấu tập.

    Ủa rồi việc này liên quan quái gì đến tôi ?

    "E he he ~ Anh hai à !

    Ván này anh chúng một mánh lớn rồi đó !

    Cô ấy nói có hứng thú với anh đấy !"

    "...

    Anh đi về đấy "

    "Không có truyện đó đâu !"

    Amelia quàng tay qua cổ tôi, rồi giữ tôi lại như thể đang xích cổ tôi vậy.

    Và tất nhiên, tôi chẳng thể nào thoát khỏi vòng tay đó được, làm gì có chuyện tôi chống lại được một ma pháp thiếu nữ ở Stage 2 ở trạng thái hiện tại cơ chứ ?

    "Ah !

    Cổ đây rồi !"

    Amelia đột nhiên bỏ cổ tôi ra, vẫy vẫy tay thật cao.

    Nhìn về cùng hướng với Amelia, tôi thấy được một cô gái - với mái tóc bạch kim nổi bật cùng đôi đồng tử xanh dương, cô nhìn như thể một thiên thần trong bộ đồ thường ngày vậy.

    Chiếc áo len trắng, váy dài cùng chiếc mũi đội lệch lại càng làm nên sự thơ mộng trong ngoại hình của cô, cũng càng khiến những người nhìn thấy cô muốn bảo vệ cô hơn nữa.

    Nhưng tôi á ?

    Bảo vệ cô ta á ?

    Tôi toát mồ hôi lạnh ngay khi nhìn thấy ngoại hình của cô.

    Với những người xung quanh cô ta, không, có lẽ là cả khu vực xung quanh của quán ăn này, tất cả những kẻ đi qua đều liếc mắt về cô, và thậm chí có những người xì xào bàn tán, thậm chí là giơ điện thoại lên chụp ảnh.

    Thứ nhất, cô ấy đẹp, cũng có thể là lý do tại sao mọi người lại chú ý tới cô ấy, một vẻ đẹp đủ để đập chết con tim của bất cứ thằng đàn ông nào.

    Thứ hai, phía sau cô ta là một đống những người mặc vest đen - rõ ràng là bảo vệ cho cô ta.

    Và thứ ba... với cái ngoại hình nổi bật đó... rõ ràng cô ta là phù thủy số 3 - Permafrost.

    Amelia này.... người bạn này của em hơi vip pro quá rồi đấy ...

    "Amelia !"

    Ngay khi nhìn thấy Amelia, Permafrost chạy ngay tới, với đoàn người mặc vest - tuy không đi theo cô ấy nữa nhưng lại lườm tôi một cách dữ dội.

    'Tôi làm gì sai à ...?'

    "Perma !

    Ehh ... gia đình cậu vẫn cửa từng này người đi theo cơ à ?"

    Amelia gườm về phái những người mặc vest đen đó, và họ như thể đang run lên với ánh mắt đó vậy.

    Amelia... em đã làm quái gì khiến họ phải sợ em đến vậy cơ chứ ...

    "Uhm ... tớ đã cố thuyết phục họ rồi.. nhưng không được"

    ...

    Một phù thủy mà phải thuyết phục gia đình mình cơ à ... ?

    Có thể nói, chuyện này là hiếm của hiếm, các phù thủy là nguồn sức mạnh chính của nhân loại trước Wanderer, chỉ bằng sức mạnh của mình, họ có thể - theo đúng nghĩa đen - biến một thành phố về số 0 chỉ với một lần búng tay.

    Nếu chiếu theo sự thật này, thì chỉ có sự ràng buộc về mặt tinh thần với có thể khiến một phù thủy giựa dẫm vào gia đình mình thôi.

    "Ah !

    Phải rồi, như đã hứa, đây là anh hai tớ nè !"

    Amelia - giơ ngón tay chỉ tôi, như thể đang chỉ một món quà cho một đứa trẻ vậy.

    Permafrost, có vẻ hơi bối rối khi nhìn thấy tôi, đỏ mặt lên rồi vẫy tay một cách vụng về.

    "H- hân hạnh được gặp mặt !"

    Chưa kịp trả lời, những người mặc vest đen ở phía sau lại gườm tôi, nó kinh khủng tới mức tôi vẫn có thể cảm nhận được nó quá cả những chiếc kính dâm họ đang đeo... mà trời tối thì đeo làm gì nhỉ ?

    "Hân hạnh được gặp mặt"

    *

    *

    *

    Với Permafrost đứng ngay giữa tôi và Amelia, tôi không thể không để ý tới bầu không khí ngượng nghịu giữa cả ba, có lẽ một phần là do cả một đoàn quân vẫn đi theo sát nút phía sau tôi, cũng một phần là do Permafrost cứ liên tục liếc mắt về phía tôi.

    "Có chuyện gì sao ?"

    Để hóa giải bầu không khí khó chịu đó, tôi quyết định mở đầu bằng một câu hỏi.

    Perma, nhìn về Amelia, như thể đang chờ được cho phép, Amelia liền gật đầu với nụ cười tươi rói đã làm nên thương hiệu.

    "Em ... em có một ... yêu cầu..

    được không ạ ?"

    'Yêu cầu... ?'

    Tôi đang mong một câu hỏi hơn cơ, mới mở đầu với người mới quen mà đã có một yêu cầu rồi cơ à ?

    Oh well, nhưng theo các phương tiên truyền thông, phù thủy số 3 - Perma rất kém về mặt giao tiếp, nên có lẽ cổ chỉ không biết mở lời như thế nào thôi.

    "Nếu nó nằm trong khả năng của anh, anh sẽ cố hết sức"

    "!"

    Một vệt đỏ tươi rõ ràng xuất hiện trên hai má của Permafrost, và nước da trắng như tuyết của cô ấy cũng chỉ làm nổi bật hơn hơn vết đỏ ửng đó thôi.

    "V... vậy..."

    "Hm ?"

    "Anh làm vợ em nhé ... ?"
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 5


    "Hả ?"

    Tôi đứng hình, hết nhìn Amelia - kẻ đang cười như một đứa nghiện - với Permafrost, vẫn đang hướng mắt tới tôi.

    "K... khoan đã nào, ý em là sao ?

    Vợ ?

    Amelia !

    Giải thích coi nào !!"

    "Khặc khặc...

    Ugfh !

    Khụ ....

    WAHAHAHAHA !!!"

    Tôi thề, nếu không có đống người ở đằng sau, tôi đã lao vào mà đấm Amelia rồi đấy.

    "Permafrost này... em biết mình đang nói gì không vậy ?"

    "Em biết chứ !

    Em muốn lấy anh làm vợ !"

    "Ngay trong câu nói đó anh đã biết em không hiểu bản thân mình đang nói gì rồi ..."

    Tôi thở dài, liếc mắt đến một trong số những người cận vệ, một người phụ nữ nhận ra ánh mắt của tôi, rồi xì xào bàn tán gì đó với những người xung quanh, sau đó quay mặt và đi tới chỗ tôi.

    "Thứ lỗi vì sự đột ngột, Tôi là quản gia trưởng của tiểu thư Permafrost"

    Cô hơi cúi đầu xuống, chào hỏi một cách lịch sự tới bất ngờ.

    Ánh gườm ban nãy tôi nhận phải đâu mất rồi ?

    "Về lời đề nghị của tiểu thư, chúng tôi và tiểu thư sẽ giải thích kỹ hơn cho cô - khụ - cậu sau khi vào quán ăn"

    *

    *

    *

    Nơi chúng tôi bước vào là một cửa hàng rộng lớn ...

    đối với tôi là quá mức cần thiết cho một cửa hàng Pizza.

    Không chỉ to lớn, nó còn sang trọng nữa, nó khiến tôi cứ nhìn chằm chằm vào những đường viền trên tường và tự hỏi liệu nó có phải vàng thật không.

    Cửa hàng dù rộng lớn nhưng lại trống trơn, những cận vệ bắt đầu ngồi vào chỗ trống, chỉ để lại một chiếc bàn bốn người ở giữa, chúng tôi cũng thuận theo mà ngồi vào chỗ đó.

    'Đừng bảo họ bao cả nơi này đấy nhé ...'

    Quản gia trưởng ngồi phía đối diện với tôi và Amelia, bên cạnh cô là Permafrost.

    Cô ta nhìn xung quanh, khi thấy các cận vệ khác gật đầu mới bát đầu nói chuyện.

    "Đầu tiên, một lần nữa thứ lỗi về sự đột ngột của tiểu thư nhà chúng tôi"

    "Ah... không sao, một phần lỗi cùng thuộc về em tôi khi không cho tôi thông tin trước"

    Vừa nói, tôi lại gườm Amelia - người đang ngồi kế bên, giả vờ như không nghe được gì hết.

    "Vậy trước tiên, để hiểu nhầm không kéo dài lâu hơn nữa, tiểu thư nhà chúng tôi đây không phải muốn 'cưới' cậu"

    'Tôi biết rồi... không cần lườm tôi nữa đâu....'

    "Tôi cũng đã đoán được đến vậy"

    "Tốt rồi...

    Fuhh...

    Tiểu thư của chúng tôi nhìn như vậy thôi, nhưng xin cậu hãy thông cảm, cô mới chỉ 14 tuổi thôi"

    "Tôi biết"

    Tôi gật đầu, qua nhiều nguồn thông tin, chủ yếu là từ Arachne, phù thủy số 3 có vẻ đã rơi vào tình trạng ngủ đông khi nhận được sức mạnh từ Fairy.

    Cô ta là một trong những người hiếm hoi mà khi vừa mới lập xong hợp đồng với Fairy đã lập tức trở thành phù thủy.

    Arachne và tôi, theo suy đoán, có vẻ sự ngủ đông xảy ra do sức mạnh được bộc lộ một cách quá đột ngột, khiến cơ thể cô ta chìm vào hôn mê để ổn định lại năng lực ma thuật bên trong mình.

    "Có vẻ như Amelia đã kể cho cậu rồi, nhưng để cho chắc, xin đừng để lộ thông tin này ra ngoài...

    Tiểu thư của chúng tôi như đã nói, tinh thần vẫn là của một đứa trẻ 14 tuổi... cổ vẫn rất dễ bị lợi dụng."

    "Tôi hiểu... nhưng đây đâu phải truyện chính, đúng chứ ?"

    "Tất nhiên rồi... như cậu có thể thấy, Gia đình của tiểu thư là một gia đình giàu có... họ cũng muốn bảo vệ tiểu thư... và năm nay tiểu thư đã lên 18, cũng là lúc tiểu thư cần đem một ứng cử viên về với gia tộc"

    "Ứng cửa viên ?"

    "Là người họ yêu... hay nói rõ là ra mắt gia đình"

    "Oh..."

    "Và có thể cậu cũng biết, nó gần như đã thành truyền thống với những người anh chị em của tiểu thư, tất cả bọn họ đều có một người hay nhiều người để đem về nhà.

    Nó được diễn ra như một bữa tiệc lớn ... và cậu biết đấy, bữa tiệc này có mở cửa cho người ngoài"

    "Đáng lẽ ra tiểu thư đã phải tham gia nhiều lần rồi ... nhưng đến năm nay, nếu còn không xuất hiện tiếp thì nó sẽ bắt đầu gây nghi ngờ cho cánh báo chí và truyền thông"

    ...

    Thật à ?

    Tôi nói thẳng ra là một thằng chẳng bao giờ xem tin tức cả...

    đối với một kẻ hoạt động quá lâu trong giới, các tin tức đời thường rất dễ làm tôi cảm thấy nhàm chán...

    Chắc sau lần này tôi sẽ lại bắt đầu chăm xem tin tức trở lại vậy...

    "Uhh...

    Theo như lời cô nói, thì có vẻ gia tộc cũng không quá hà khắc về chuyện yêu đương bên trong gia đình nhỉ ?

    Không phải cứ để Permafrost đây thông báo chưa có người mình yêu là được sao ?"

    "Anh hai à ...

    đúng là Perma chưa có người mình yêu, nhưng cổ cũng đã có người mình hứng thú rồi, và nếu cổ đã có thì rõ ràng đưa người đó đi sẽ lại càng ít bị chú ý hay nghi ngờ của cánh báo chí hơn, phải chứ ?"

    Lần này đến lượt Amelia bắt đầu nói,

    "Thế lại không phải đơn giản rồi sao ?

    Mời người đó đến là được mà"

    Tôi nghiên đầu , nhìn ngược lại Amelia.

    "Pfft...

    He he..."

    "Haizzzz"

    "Xin lỗi nhé, Perma ... anh tớ hơi đần.... trong chuyện này"

    Ngược lại với tiếng thở dài, Perma khẽ cười nhẹ

    Tôi ấn nhẹ khuỷu tay vào Amelia

    "Anh nó gì sai à ?"

    "Thậm chí còn hơn cả sai ... anh hai ạ"

    "???"

    "Người mà cổ hứng thú là anh đấy"

    "Hả ?"

    Tôi há hốc mồm, không tin vào những gì vừa nghe thấy

    "Khoan, đây là lần đầu tiên anh gặp cổ mà ?"

    "Well...

    Perma... có lẽ em kể hơi nhiều chuyện về anh cho cổ nghe rồi"

    Có kể chuyện cũng làm quái nào thuyết phục được một phù thủy để khiến họ hứng thú với một người họ chưa từng gặp mặt vậy !?

    Amelia, em thực sự nên đi tranh cử tổng thống rồi đấy, chứ với cái biệt tài này để em ra ngoài ngành chính trị hơi phí đấy !!!

    Tôi như thể muốn hét lên, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi vẫn kiềm chế được

    Về nhà tôi sẽ cắt tiền tiêu vặt của con bé này sau vậy.

    "Tôi tạm thời hiểu rồi... vậy tóm lại, cô muốn tôi tới đó cùng Permafrost ?"

    "Đúng vậy, chúng tôi.... không, gia tộc chúng tôi thực sự cần cậu ở sự kiện lần này, tất cả là vì sự an toàn của tiểu thư trong giới phù thủy"

    "Đương nhiên, chúng tôi cũng sẽ không bắt cậu làm không công đâu, nếu cậu muốn, chúng tôi sẽ cho cậu biết thêm thông tin chi tiết sau bữa ăn"

    "...

    Okay, cứ như vậy đi"

    Tôi gật đầu nhẹ

    "Nhưng sao Perma lại gọi tôi là 'vợ' ?

    Tôi có thể hiểu về mặt quan hệ do ẻm mới 14 tuổi nhưng vợ thì có hơi..."

    "Uhh... về điều này thì tôi cũng không rõ lắm... có vẻ vì cậu nhìn giống nữ quá chăng ?"

    -Crack

    Má ơi tôi nghe được tiếm tâm hồn thanh tịnh của bản thân đang dần vỡ ra thành từng mảnh rồi...

    "Hơn nữa, chuyện Amelia kể cho tiểu thư mà tôi nghe được cũng cho thấy cậu giống với một người chị hơn là anh... khi nhìn thấy cậu tôi lại càng không dám tin cậu là nam luôn đấy"

    Chết tiệt !!

    Làm ơn đừng khiến tôi muốn đánh người hơn nữa !!!

    "Không phải vậy đâu ~!"

    Ngay lúc đó, Permafrost lên tiếng, nhìn nụ cười ngây thơ của em ấy kìa !

    Rõ ràng ẻm nhận thức được tôi là nam !!!

    "Em gỏi vậy là bởi ..."

    'Huh'

    Chỉ mới bắt đầu câu nói tiếp theo, tôi lập tức cảm thấy luồng năng lượng ma thuật xung quanh bị xáo trộn.

    " 'Vợ' là người nằm dưới mà .. phải chứ ?

    "

    Đôi mắt vốn có sắc xanh đã trở nên đục ngầu, thậm chí đến cả giọng nói của Perma cũng bị méo mó đi mộ cách rõ ràng... nó như thể tiếng nói đi qua một cái mic bị rè vậy.

    Tôi chảy mồ hôi lạnh, nhìn xung quanh bỗng nhận ra... tất cả mọi thứ đều đang bất động.

    Amelia và quản gia, hay tất cả những cận vệ đều đang bất động, kể cả kim đồng hồ cũng đã ngừng lại.

    Chỉ còn người trước mặt tôi Permafrost với đôi mắt giờ đã đỏ ngầu, trong mắt của ẻm cũng đã đổi sang màu đen đặc, với nụ cười rộng như thể đến mang tai.

    Nguồn năng lượng ma thuật tồn tại bên trong cơ thể của Perma đã hoàn toàn bị đảo ngược.

    Đây... không phải là Perma.

    "Sao vậy ?"

    "!"

    Tôi lập tức lùi lại, nhưng cơ thể tôi không chịu cử động.

    "Ngươi không thích nơi này à ?

    'Bọn ta' đã tạo ra nó dành riêng cho ngươi đấy"

    Cô ta vừa nói, vừa tiến gần tới tôi hơn, ngón tay nhỏ nhắn của cô ta nâng cằm tôi lên.

    -Poof !

    "!?"

    Cơ thể tôi đột ngột bị chuyển sang dạng Gear 2...

    Không kịp phản ứng, cô ta chồm qua bàn, tiến gần hơn tới cổ tôi...

    -Phập

    "Ngươi là của 'bọn ta' ~"

    Hàm răng - vốn trắng tinh cắm vào cổ tôi.
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 6


    "A..... ha..."

    "An...

    Hai"

    "Anh hai !!"

    "H- HUH !?"

    Đột ngột khung cảnh trước mắt tôi thay đổi, Amelia đang lắc tôi liên tục.

    'Minh... vừa ngủ quên à ?'

    Tôi lắc đầu, tâm trí tôi như thể bị một đám mây mờ che đi vậy, tôi trả nhớ được bất cứu thứu gì trước khi tâm trí tôi trượt khỏi nhận thức cả.

    "Anh ngủ quên à ?"

    Tôi hỏi Amelia, một tay tôi vẫn đang giữ lấy đầu bản thân - thứ vẫn đang đau như muốn vỡ ra làm đôi.

    "Không ... anh nhìn như mất tập trung vậy, anh có làm sao không ?"

    Amelia hỏi tôi với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.

    "Không... anh không sao đâu, hơi đau đầu một chút thôi"

    Rốt cuộc... hôm nay tôi bị làm sao vậy chứ ?

    "Permafrost và mọi người khác đâu rồi ?"

    Nhìn xung quanh, tôi chợt nhận ra tôi và Amelia đã đứng ở ngay giữa một trung tâm thương mại lớn... tôi và Amelia đang đi chơi sau khi tôi đã đồng ý với lời đề nghị của Permafrost sao ?

    Khoan.. tôi đồng ý với nó từ lúc nào vậy ?

    Không đúng, chính tôi đã đồng ý với nó mà ?

    Agh... có lẽ về nhà tôi phải uống thuốc thôi.

    "!?"

    "Sao vậy anh hai ?"

    "Anh đột nhiên nhớ ra có việc, chờ anh một chút nhé ?"

    "ehhh ~??

    Chúng ta đang đi chơi với nhau đấy anh hai !"

    "Anh xin lỗi mà ~! chút nữa anh đền cho !"

    "Ugh..."

    Amelia phồng má lên như một con cá nóc, tỏ vẹ hờn dỗi với tôi.

    Tôi nhanh chóng biến mất vào một phòng vệ sinh ngay sau đó.

    Sao cơ thể tôi lại đang ở Gear 2 vậy !?

    May là hiện tại cơ thể tôi đang khá giống Gear 2 sẵn rồi ... chứ không Aemlia sẽ nhận ra mất.

    Trong lúc đó...

    [Kế hoạch thành công rồi chứ ?]

    Đầu dây bên kia điện thoại, giọng nữ thanh phát lên, Amelia - thay vì sự vui tươi hàng ngày trả lời với chất giọng trầm.

    "Rồi, anh tôi đã đồng ý với lời đề nghị của Permafrost, tuy tôi không biết tại sao tự nhiên ảnh lại đồng ý, nhưng kết quả vẫn như nhau thôi"

    [Ha ha !

    Từ khi nào cô gọi 'thứ đó' là anh của cô vậy chứ ?]

    "Ngậm miệng vào"

    Amelia nghiến răng.

    "Nếu không phải do tôi chưa có đủ sức mạnh thì tôi đã giết hết toàn bộ cục pháp thuật rồi"

    [...]

    Đầu dây bên kia bỗng nhiên yên lặng một hồi, rồi lại lên tiếng :

    [Bình tĩnh nào Amelia, nếu chúng ta hành động luôn, còn nhiều đứa trẻ khác như 'nó' sẽ rơi vào nguy hiểm]

    [Trước hết, cô cứ thức tỉnh trở thành phù thủy trước đã]

    [Chúng ta đã có một nửa hội đồng phù thủy cùng một tổ chức các ma pháp thiếu nữ biết về sự thật của Cục quản lý và Bộ ma pháp quốc tế rồi, kế hoạch bên tôi vẫn đang tiến hành thuận lợi]

    "...

    Tôi biết rồi"

    [Chúng ta sẽ lật đổ nơi này sớm thôi]

    "...

    Hiểu"

    [Vậy cứ tiếp tục tiến hành kế hoạch nhé, tôi tin cô đấy, Amelia]

    "Đã rõ, Sword Empress"

    *

    *

    *

    1 giờ sáng,

    Tôi đã đứng ở trước điểm hẹn với Arachne - nơi đây là một con hẻm nhỏ và vắng người qua lại.

    "Kitsune"

    Tôi quay đầu lại, một người phụ nữ với bộ sườn sám thân thuộc đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.

    "Ăn mặc vẫn không có tính thẩm mỹ như bình thường nhỉ ?"

    "Vẫn mặc bộ đồ đó hả ?"

    "Đẹp mà, đúng chứ ?"

    Arachne mỉm cười, tạo dáng một cách điệu đà...

    Chà, nếu tôi mà không biết cô ta có lẽ tôi cũng sẽ bị cuốn hút bởi ngoại hình cùng bộ đồ bổ mắt với cánh đàn ông đó đấy.

    Nhưng rất đang tiếc, đối với tôi đã hoạt động cùng cô ta nhiều năm, tôi đã quá quen với những việc như thế này từ lâu.

    "Đi thôi"

    Arachne giơ chiếc chìa khóa lên, lắc nó.

    Tôi quên chưa nói

    Nhà Arachne rất giàu, và mỗi khi có một nhiệm vụ như thế này, chúng tôi sẽ gặp nhau ở một chỗ đã được hẹn trước, rồi Arachne sẽ trở tôi đến chỗ nhiệm vụ.

    Và cái xe mà cô ta dùng chẳng bao giờ phù hợp với những lần phải lén lút đi thế này cả.

    Một con Lamborghini, có lẽ còn không đủ nổi bật, cô ta trang trí cả đèn LED xung quanh viền xe.

    Tôi đã phải gõ đầu cô ta liên tục cô ta mới chịu tắt nó đi khi chúng tôi di chuyển đấy.

    -Cạch

    "Nhiệm vụ ?"

    Tôi giơ tay ra, sau khi Arachne ngồi vào xe và bắt đầu khởi động nó, cô ta ném cho tôi một tờ giấy mỏng

    "Oh ~?"

    Ngay sau khi đọc qua dòng đầu tiên của tờ tài liệu, miệng tôi nhoẻn lên cười gần như ngay tắp lự

    "Một miếng mồi béo bở, phải chứ ?"

    "Mhm ~"

    Đó là hình ảnh của một con Wanderer hạng Duke.

    Wanderer hạng Duke luôn là những con Wanderer mạnh thứ 2 loài người biết đến, những con Wanderer này được chứng minh là có chí thông minh bậc cao cùng các năng lực siêu nhiên.

    Đương nhiên, vì nó rất mạnh nên ngoại trừ các phù thủy của hội đồng, không một ma pháp thiếu nữ nào được phép đối đầu trực diện với nó trừ khi cần thiết.

    Những con Duke rất hiếm khi xuất hiện, và mỗi khi xuất hiện, Cục quản lý sẽ là thứ đầu tiên nhận được thông báo bởi hệ thống phát hiện năng lượng của họ.

    Nhưng đương nhiên, đôi lúc, những kẻ ngoài lề như chúng tôi có thể săn được nó.

    Tất nhiên rồi, nó mạnh, nhưng nó cũng cho tôi nhiều tiền... và cho Arachne - một kẻ cuồng chiến chính hiệu - những luồng Adrenarine mà cô ta nghiện.

    "Cô đào đâu ra nó vậy ?"

    "Tôi quan hệ rộng mà ~"

    Cô ta vừa cười, đôi mắt vẫn dán chặt vào đường.

    "Mà cô hình như vừa nhỏ đi một chút hả ?"

    "Không ?"

    Tôi trả lời câu hỏi một cách vô tư, bắt đầu dán mắt vào điện thoại, giết thời gian trong lúc Arachne đang lái xe.

    "Địa điểm lần này là một cơ quan nghiên cứu cũ của Bộ đấy, cứ cẩn thận với nó đấy"

    "Tôi biết rồi mà, có nhiệm vụ nào cô nhờ tôi mà nó dễ đâu"

    "Fu fu-"

    Bỗng nhiên, cô ta im hẳn đi, sự im lặng đến đột ngột khiến tôi phải rời mắt khỏi chiếc điện thoại.

    "Có vấn đề gì à ?"

    Mặt Arachne lạnh hẳn đi, thậm chí đôi đồng tử cũng trở nên đục ngầu.

    "Sao trên cổ cô... lại có vết cắn thế kia ?"

    Hả ?
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 7


    "Này"

    Arachnes thảy cho tôi một cuộn giấy phép

    Nhìn vòng tròn ma thuật được vẽ lên giấy, có vẻ là ma pháp thanh lọc, cũng là một trong những loại ma thuật cơ bản mà tất cả các ma pháp thiếu nữ đều được học

    Khác với Purify - thứ được dùng để thanh tẩy những viên đá lõi thì thanh lọc được sử sụng đúng như cái tên của nó, thanh lọc cơ thể.

    Nghe thì hơi đá, nhưng thanh lọc cơ thể ở đây không phải là như uống trà xanh không độ đâu, mà là hoàn toàn làm biến mất các tạp chất trong cơ thể, như là các chất độc, hay những thứ tương tự

    "..."

    Tuy nhiên, thứ làm tôi hoang mang là thái độ của Arachnes

    Cô ta là một kẻ cuồng chiến, nên cứ trước khi đi vào một trận to (như hiện tại) thì cô ta đáng lẽ ra là phải vui mới đúng

    Nhưng từ khi Arachnes phát hiện ra vết cắn trên cổ tôi, cổ cứ im lìm, mà thứ sát khí cô cứ tỏa ra rõ ràng cho thấy đây không phải chuyện tốt lành gì cho cam.

    Cơ mà cái vết cắn trên cổ tôi nó từ đâu ra vậy ?

    Tôi không nhớ có bát cứ chuyện gì xảy ra với cơ thể tôi... và tôi cũng làm gì có người yêu ?

    Nên thủ phạm duy nhất còn lại là Amelia...

    Cơ mà thế quái nào tôi lại không nhận ra nó được nhỉ ?

    Không nghĩ nhiều, tôi xé cuộn giấy ra, rồi dán một mảnh lên chiếc mặt nạ cáo trắng của mình

    Nếu cô ta đưa tôi cuộn phép này thì chỉ có thể là chúng tôi chuẩn bị đâm đầu vào một nơi có khả năng là chứa đầy chất độc... tồi tệ hơn nữa thì có thể con Wanderer cấp Duke này có năng lực liên quan tới độc

    Thực ra không phải là có thể

    Nó là 100% , theo tập tài liệu Arachnes đưa tôi

    "Cô thậm chí còn đặt tên cho nó cơ đấy"

    Grave Houl

    Đúng như cái tên, nó có hình dạng của một con chó săn biến dị, nhưng thay vì dùng 4 chi của nó để đứng, nó có đôi chân như con người, với hai bàn tay phát triển, đủ để cầm nắm đồ vật với những móng vuốt sắc nhọn nhô ra

    Như đã nói, Wanderer nhiềuk hi mang hình hài của những thứ vô cùng quái thai lai quái thú

    "Không"

    Đột nhiên, Arachnes lên tiếng au một thời gian dài hờn dỗi

    "Ý cô là sao ?"

    "Tôi không đặt tên cho nó, nó xưng lên cái tên này cho những thợ săn và ma pháp thiếu nữ đến đây để thách đấu nó"

    "Huh ...?"

    Một Wanderer có tên... hơn nữa còn xưng tên sao ?

    Với cái thân thể cường tráng và dễ là cao đến hơn 2m, có vẻ con Duke này tập trung nhiều vào chí thông minh hơn thì phải

    "Nhưng nếu có ma pháp thiếu nữ từng đến đây, không phải cục nên tìm tới đây rồi sao ?"

    "..."

    "Sao vậy ?"

    "Các ma pháp thiếu nữ đều không thể trở về, đó là lý do tại sao bộ vẫn chưa biết về trường hợp này"

    "!"

    Cơ thể tôi đổ đầy mồ hôi lạnh

    Các con Duke đúng là rất mạnh, nhưng mà để giết được hết cấc hunter và ma pháp thiếu nữ sao ... ?

    Không nói đến sức mạnh ban đầu kinh khủng đến thế nào

    Nhưng sau khi giết nhiều người tới mức mà thông tin còn không thể lộ ra một cách tự nhiên được... nó đã phải tiến hóa đến mức nào cơ chứ ?

    "..."

    Nhưng

    Tôi cũng thấy vô cùng khó chịu khi nghe tới các ma pháp thiếu nữ bị giết

    Các hunter thì chỉ là những kẻ đơn lẻ hoạt động, như là các lính đánh thuê vậy, nhưng các ma pháp thiếu nữ... hầu hết còn quá trẻ và họ thậm chí còn không biết chính bản thân họ muốn gì

    Như đã nói, các ma pháp thiếu nữ hầu hết là những cô gái quá trẻ, và tuổi trẻ thì đương nhiên, hình mẫu họ hướng đến là anh hùng... nên nếu bạn là họ, khi có một sinh vật đột nhiên hỏi bạn muốn trở thành một anh hùng không... liệu bạn có từ chối nó chứ ?

    Khi bạn còn quá trẻ ?

    ...

    "Di thôi, chúng ta cần xử lý con quái này"

    "Fu ~~ Hunter hạng nhất đang lo lắng cho cục sao ?"

    "Là cho các ma pháp thiếu nữ"

    Tôi biết quá rõ bộ mặt xấu xí của cục quản lý... thậm chí đến cả chính phủ còn phải dè trừng họ...

    Có thể nói, họ còn nguy hiểm hơn cả những con Wanderer mà các ma pháp thiếu nữ cùng phù thủy đang đối đầu

    "Tch..."

    Arachnes, mặc kệ tiếng tặc lưỡi rõ ràng của tôi, nắm lấy tay tôi, ra hiệu cho tôi đi theo cô ta

    ***

    Một cánh cửa lớn, dày cộp bao phủ bời toàn là rêu hiện lên trước mắt chúng tôi

    Nó lớn một cách kỳ lạ, với các tấm biển cảnh báo cấm vào, hay cho biết rằng nơi này là một khu quân sự, nằm dưới sự quản lý quân đội và cấm người ngoài vào.

    Tuy nhiên, kinh khủng hơn cả, một cái lỗ khổng lồ bị đục xuyên qua cánh cổng thép nguội đó

    Và cánh cổng này phải dày đến 1 mét chiều ngang, cứng ngắc

    Tôi ... không, có khi cả tôi lẫn Arachnes hợp sức còn không thể làm lủng được một lỗ như thế này ấy chứ...

    "Arachnes... cô có chắc chúng ta có thể sống sót rời khỏi đây không đấy ?"

    Nếu một người có thể đục được một cái lỗ lớn đến thế này mà vẫn thua được thứ quái vật trong kia á ... ?

    Nếu thực sự như vậy, tôi sẽ suy nghĩ thật sự nghiêm túc về việc quay về đấy

    "Lần trước tôi đến đây làm gì có cái lỗ này ?"

    "Huh?"

    Arachnes, nhìn về phái cánh cổng với đôi mắt mở to, tay cô rờ lên phần cửa bị biến dạng

    "Dấu vết của ma thuật cũng kỳ lắm"

    "Sao ?"

    Mặc dù tôi đang ở Gear 2, nhưng như đã nói, cơ thể này được sinh ra cho việc đánh cận chiến và vật lý, nên việc cảm nhận mana đối với tôi vẫn là một thứ gì đó quá xa vời.

    Cùng lắm là tôi có thể nhìn được hình hài của các Fairy mà thôi

    "Mana chỉ bám lên cánh cử này mà thôi, bên trong chẳng còn dấu hiệu nào của nó cả"

    "..."

    "Tôi khá tự tin vào khả năng cảm nhận ma thuật của tôi đấy...

    Dù tôi có nhìn kỹ đến đâu... bên trong chẳng còn một tý năng lượng nào cả"

    "Ý cô là... một người đủ mạnh để làm thế này...

    đục một cái lỗ khổng lồ cho vui rồi quay về...

    ở giữa một nơi đồng không mông quạnh... và một căn cứ quân sự 'bí mật' thế này sao ?"

    "..."

    "..."

    Cả hai chúng tôi đều nhận ra sự quái gở của nơi này

    "Cứ đi vào trước cái đã... có thể chúng ta sẽ có thêm thông tin đấy... hơn nữa, nếu dấu hiệu ma thuật dừng ở đây... nghĩa là con quái kia còn sống"

    "Ah... phải rồi"

    Tôi không thể để con quái đó một mình và tiếp tục lộng hành được

    Gật đầu, mặc kệ sự kỳ lạ và thiếu kế hoạch, chúng tôi bước vào bên trong, không để ý thấy bóng người lướt qua sau lưng
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 8


    Đi sâu hơn vào bên trong, khắp mọi nơi trên chiếc hành lang dài đằng đẵng là màu xanh của rêu, trộn lẫn với màu đỏ của máu khô.

    Thật khó để nhận xét liệu đây có phải máu của người hay không, nhưng khi thấy tần suất xuất hiện của những cái xác là ngày càng dày đặc khi càng tiến vào, mặt của cả tôi và Arachnes đều nhăn lại

    Những cái xác đều có các vết thương chí tử, nhiều cái đã thối rữa...

    đôi khi chúng tôi lại thấy những cái xác có thân thể nhỏ bé, và bộ đồ bắt mắt, rõ ràng là của các ma pháp thiếu nữ đã lỡ xấu số đặt chân tới đây

    ...

    Dựa vào tình trạng của các cái xác, cái mới nhất có thể chết cách đây được khoảng 2 đến 3 tháng rồi

    "...

    Cũng tức là người đã làm nên chuyện với cái cửa có thể hoặc là đã giết được 'nó' hoặc là đã chết"

    "?

    Dấu vết ma thuật còn cho cô biết cả thời gian à ?"

    "Đương nhiên, như là chu kỳ bán rã của một đồng vị, thời gian để nồng độ ma thuật mất đi có thể coi là hoàn toàn giống nhau"

    "Vậy dễ là nó chết hoặc bị thương, nếu không thì con Wanderer đã phải thoát ra rồi"

    "Không hẳn"

    "Eh ?"

    "Theo tài liệu mà tôi điều tra được, nó luôn ở yên trong duy nhất 1 căn phòng, và chỉ rời ra khi truy đuổi đối thủ mà thôi..."

    "Sao cô biết lắm thế ???"

    "Như đã nói, tôi đã từng tới đây trước đây 1 lần.. và phần thông tin còn lại thì là bí mật kinh doanh, không thể tiết lộ được"

    "..."

    Chúng ta đang lao đầu vào chỗ chết đấy, cô không thể nói điều gì bớt thực dụng hơn được à

    Tôi cảm thấy bất an một cách lạ thường khi tiến sâu hơn vào bên trong

    Dĩ nhiên, một phần là do việc đây là một trong những lần hiếm hoi tôi đi săn một con Wanderer cấp Duke cùng Arachnes

    Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy nó đến mức này trước một trận đấu cả

    "Có lẽ cô nên dùng tới Muramasa đấy"

    Arachnes chỉ vào thanh kiếm thứ hai bên hông tôi, ngoài thanh kiếm ma thuật đầu tiên

    "Nếu chúng ta bị dồn tới đường cùng mà thôi"

    "Yeh... tôi mong là vậy..."

    Nói vậy, đầy cũng là một tỏng những trường hợp ít xảy ra khi Arachnes cho thấy sự lo lắng hơn là phấn khích trước một trận đấu lớn

    Những sợi tơ đặc biệt của cô cũng đã được cho sẵn lên phần găng tay, hay vì các sợi tơ bình thường cô hay dùng

    "Dùng ngay Bloody Mary khi mới vào à ?"

    Vì những sợi tơ đỏ tươi như máu,cùng tầm sát thương rộng khủng khiếp của chúng, Arachnes đã cho chúng cái tên 'Bloody Mary' mà như tôi thấy là khá hợp lý

    "Tới rồi"

    "Ực..."

    Tôi và Arachnes đứng ngay trước một căn phòng to đến bất thường, mùi máu và các vết kiếm chém xung quanh hành lang có tần số gia tăng đến bất thường, thậm chí còn có nhiều mảng tường sắp rơi cả ra

    Ngay trung tâm căn phòng, một hình 'Người' với tấm vải rách nát che toàn thân, chỉ để lộ phần đầu của con Wanderer

    Nó ở trong tư thế quỳ, quay lưng với chúng tôi

    Tuy không biết nó đang làm gì, nhưng nếu có cơ hội tấn công bất ngờ thì tại sao chúng tôi lại không lợi dụng nó chứ ?

    "Lôi"

    -Fzzztt !!

    Từ chuôi cầm kiếm, một lưỡi gươm sáng ánh sét tím xuất hiện

    Chúng tôi đã chú ý tới thanh kiếm to phải đến 3 mét, vỡi lưỡi kiếm đã cùn, thậm chí đã bị nứt ở mọi nơi, làm nó giống một cái chùy để đập hơn là một thanh đại kiếm

    "Grgh..."

    Ngay lúc chúng tôi vừa đặt chân vào phòng, con quái lập tức đứng lên, để lộ rõ đống cơ bắp kinh khủng khiếp của nó

    Tôi khá chắc bắp tay của nó thôi đã phải to hơn tôi rồi

    "Một...

    Hai..."

    Nó chỉ một ngón tay biến dạng vào tôi, rồi vào Arachnes

    "Thêm... hai ... mạng ...

    Ke....

    KRkkk Hhihiihih"

    Một tiếng cười đến biến dạng nặng được tạo ra từ phần đầu của nó... có lẽ dây thanh quản của con Wanderer này, mặc cho việc đã tiến hóa hơn hẳn các con khác, vẫn bị trộn lẫn giữa con người và các động vật khác

    -Vút !!!

    Tôi ngay lập tức lao lên trong khi Arachnes chạy vòng quanh nó

    "!"

    -Phập !

    Thanh kiếm của tôi dễ dàng hạ cánh lên bên sườn. nhưng mặc dù việc chế độ của thanh kiếm tôi đang dùng đã là lôi, lưỡi kiếm không thể găm được sâu hơn vào mảng thịt

    Cảm giác như kiểu một thanh kiếm bị chặn lại với một bức tường cứng đơ lên vậy

    -VRWOOONG !!!

    Cơ thể tôi lập tức chuyển động khi cảm thấy phần cơ mà thanh kiếm vừa găm vào bắt đầu co bóp một cách dữ dội

    Con Grave Houl - mặc kệ đòn tấn công của tôi, nó dùng tay còn lại, với lấy thanh đại kiếm và vung nó nhanh đến khó tin.

    May mắn thay, tôi đã kịp phắn ra khỏi đường kiếm trước cả khi cái tay còn lại chạm được vào thành đại kiếm đó.

    Với các thanh đại kiếm, điểm mạnh của nó là tầm đánh xa và sát thương cao, nhưng tốc độ lại thường là điểm yếu chính...

    Cơ mà đó là với người thường, còn với những con Wanderer, đòi nó có điểm yểu như con người là một điều hết sức vô lý

    "Hỏa"

    Thanh kiếm lập tức rực lên ánh lửa đỏ, tôi tiếp tục lao tới con Grave Houl khổng lồ

    Nó dường như chỉ dồn sự chú ý tới tôi, bởi Arachnes đã chạy mấy vòng khắp xung quanh căn phòng mà nó hoàn toàn không quan tâm tới.

    Lần này thứ lao tới tôi là một nắm đấm

    Đương nhiên, đời nào tôi lại để bị ăn đấm dễ đến thế ?

    -Vút !

    Xoay người, tôi chém sượt qua cánh tay lao tới, để lại nhiều đường lửa trên đó

    Nhưng có vẻ vẫn chẳng xi nhế gì với con quái, nó cố gắn cho tôi một cú cùi chỏ.

    Có vẻ những người tới dao chiến với nó trước đây đều không có quá nhiều kinh nghiệm trong chiến đấu.

    Grave Houl đúng là trâu thật, nhưng những đòn đánh của nó thực chất lại không khá được hơn các con Wanderer khác là mấy, vẫn vô cùng bản năng và dễ né

    Thậm chí cơ thể cơ bắp của nó cũng là một cái tội, mặc kệ việc nó có nhanh đến đâu, các thớ cơ của nó vẫn quá dễ để cảm thấy chuyển động qua lưỡi kiếm trong dạng Gear 2 của tôi.

    "..."

    Tôi vẫn thấy có gì đó không đúng

    Nếu nó chỉ đến mức này, tuy có thể gọi là một con Duke, nó không thể khiến cả tôi và Arachnes cảm thấy bất an lúc còn ở hành lang được

    Hơn nữa, theo tài liệu, con quái này có ít nhiều liên quan đến độc tố... nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa thể nhìn thấy được bất cứ dấu hiệu nào của chất độc từ nó cả.

    Tất cả từ nãy tới giờ là tấn công vật lý

    "Kitsune !"

    Arachnes, người giờ đã đứng một cách bình thản cách con quái một chút gọi biệt danh tôi

    Tôi cũng lập tức tách khỏi con Grave Houl, nhảy tới vị trí cô

    "Xong rồi à ?"

    Arachnes chỉ gật đầu bình tĩnh

    "GRGHHHH !!!"

    Con Wanderer đương nhiên không có ý định buông tha cho tôi, nó dương cao thanh kiếm vĩ đại đó lên, chuẩn bị quật xuống nơi chúng tôi với toàn bộ sức lực

    Nếu đòn đó có thể xảy ra thì có lẽ nơi tôi đang đứng sẽ chỉ còn là một đống bụi dưới một lực tác dụng khổng lồ đến thế

    "Grgh ?"

    Nhưng rất tiếc, không đời nào nó có cơ hội để hoàn thanh động tác vung kiếm của nó

    -PRSHHH !!

    Hai cánh tay của nó bị đứt lìa khỏi cơ thể, rơi xuống sàn cái bụp cùng thanh đại kiếm

    Cùng lúc đó, máu chảy ra xối xả, như thác nước vậy.

    "U- Grh !!!

    KIE---"

    Ngay khi nó thét lên, Arachnes đã nắm chặt tay rồi kéo dứt khoát, khiến từng tảng thịt, bao gồm cả đầu của nó bị đứt lìa, cuối cùng chỉ còn lại một viên đá ma thuật to đùng, lơ lửng giữa không trung

    Thực chất, nếu nhìn kỹ, thì là viên đá được buộc giữa không trung bởi những sợi chỉ mỏng như thể vô hình

    -Động bàn tơ

    Đúng như cái tên chiêu thức, Arachnes đã chạy liên tục xung quanh đế giăng tơ của bản thân khắp mọi nơi, khiến chiến trường trở thành lãnh địa của bản thân.

    Tất nhiên, với một chiếu thức mạnh đến vậy, cô cần thời gian và cần đi xung quanh chiến trường liên tục để bày trí những sợi tơ, khiến việc dùng đến chiêu này khi chiến đấu là điều cô sẽ chẳng bao giờ làm nếu không bị đẩy vào đường cùng

    Nhờ tôi mà công việc giăng tơ không bị gián đoạn bởi bất cứ việc gì, khiến nó xảy ra nhanh hơn nhiều

    "Arachnes này, tôi tưởng con Wanderer này có liên quan tới độc chứ ?"

    "...

    Haaa...

    Có lẽ thông tin bị sai rồi"

    Vừa thở dài, Arachnes vừa kéo viên đá về phía chúng tôi, rồi cô nhẹ nhàng đỡ lấy nó

    Arachnes - với tư cách là một gián điệp - cô luôn cẩn trọn với các thông tin, nên hiếm khi để sai sót xảy ra

    Cũng là lý do tại sao cô lại nhíu mày liên tục, hoạt động cùng cô đã lâu, tôi biết Arachnes đã luôn có một niềm tự hào lớn về thông tin của bản thân

    Có lẽ cô cũng khó chịu vì trận chiến này chẳng đã tý nào với một kẻ cuồng chiến như cô cả

    Không thể nào trách được, với những con Wanderer cấp cao, chúng có khả năng thích nghi rất tốt, nên để tránh phiền hà, chúng tôi thường sẽ làm một đòn thật to để nó choáng hoặc kết thúc nó luôn

    Cơ mà ... nó vẫn chẳng thể giải thích được lý do tại sao tôi lại thấy bất an

    "..."

    Arachnes bỗng ngưng lại, tôi có thể thấy được từng giọt mồ hôi lạnh đổ xuống má cô

    "Kitsune"

    "Hmm ?"

    "Viên đá này chỉ là của một con Marquis thôi"

    "Huh ?"

    Lập tức sau câu nói đó, tôi cảm thấy lạnh gáy

    "HÀN !!"

    Một lưỡi gươm băng cứng lập tức xuất hiện ngay khi tôi thét lên, tôi ôm lấy Arachnes, kéo người cô về tới tôi ngay lập tức, đồng thời giơ thanh kiếm ra, bảo vệ lưng cô

    -CRAKC !!

    Một lực lớn kinh khủng kiếp tiếp xúc với thanh kiếm, khiến nó nứt vỡ, gần như là bắn chúng tôi vào bức tường căn phòng

    "Kitsune ?"

    "Krgh !"

    Ah, mùi và vị máu sộc lên mũi và miệng tôi ngay lập tức, khiến tôi nôn ra một ngụm máu lên người Arachnes

    Arachnes, dường như không chịu quá nhiều tổn thương nhờ tôi làm nệm đỡ, quay đầu

    Trước mắt chúng tôi là hàng chục... không, hàng trăm những con Wanderer từ lớn tới nhỏ xuất hiện lù lù từ trong bóng tối

    Tôi nhìn lại phần xác của con quái chúng tôi gọi là 'Grave Houl' từ trước, từ chỗ thịt, chòi ra một con bọ bé bằng bàn tay.

    Có vẻ nó có khẳ năng ngụy trang, khi nó chuyển đổi màu da ngay khi chạm mặt sàn

    "Heh...

    Qủa nhiên, thông tin của tôi không sai được mà"

    Chết tiệt...

    Cô ta đúng là một kẻ điên, đến giờ mà còn cười được

    "Nó thực sự liên quan tới độc, Kitsune... nhưng đó là nọc độc thần kinh"

    "...!"

    Này.. dừng....

    đừng nói là ...

    "Grave Houl là những con bọ ký sinh... con chúng ta vừa giết chỉ là một tỏng những vật chủ chúng kiếm được thôi"

    "Đồ chết tiệt..

    Kurgh !"

    Tôi ôm lấy một bên sườn... có lẽ cú quật vửa rồi đã khiến tôi gãy vài cái xương rồi...

    Giờ tôi hiểu tại sao phụ nữ lại muốn có túi khí lớn rồi đấy...
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 9


    Tạm thời, chúng tôi vẫn giữ được chân những con Wanderer lại, phần lớn là nhờ skill 'Động bàn tơ' vẫn đang hoạt động của Arachnes

    "Hmph !"

    Phần sườn bị gãy của tôi đã được cuốn tạm lại bằng những sợi tơ thường của Arachnes, công thêm cả cuộn giấy ma thuật 'Heal' đã tạm làm giảm cơn đau và sơ cứu tạm thời cho tôi

    Nhưng các sợi tơ của Arachnes sẽ không thể chịu được lâu, nhất là khi cô dùng loại 'Bloody Mary'

    Để đổi lấy sát thương, các sợi tơ bị giảm sức bền, khiến nó cứ tự đứt và mềm dần theo thời gian

    Tạm thời tình huống này vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát, tôi có tham gia vào việc giết bớt Wanderer, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy số lượng Wanderer đang giảm đi cả, thậm chí là còn đang tăng lên nhanh chóng

    -Phập !

    Con Wanderer đang lao tới tôi ngay lập tức bị đục xuyên đầu bởi một sợi tơ nhỏ, khiến nó chết ngay tức khắc

    "Tập trung vào"

    Không có thời gian để trao đổi nhiều, Arachnes chỉ kịp nói vài lời ngắn ngủi trước khi tiếp tục lao vào đồ sát những con quái bằng số ít sợi 'Bloody Mary' còn lại trong động bàn tơ

    Việc Arachnes nói ít đi cũng là biểu hiện rõ nhất cho sự mệt mỏi và nghiêm trọng mà tình huống hiện tại gây ra cho cô

    Năng lượng ma thuật của tôi tuy còn nhiều, nhưng nó lại không quá có tác dụng trong việc hỗ trợ đồng đội

    Cứ theo đà này có khi tôi phải dùng đến Muramasa thật mất

    "Ah !"

    -Clank !

    Trong khi đang mải suy nghĩ và chém những con Wanderer, chiếc điện thoại của tôi rơi khỏi túi, đập mạnh xuống sàn

    "Hơ ?"

    "Kitsune !

    Cô còn quan tâm được đến cái điện thoại của cô à ?"

    Đương nhiên, trong trường hợp như này mà còn quan tâm được đến cái điện thoại bé xíu thì đúng là chỉ kẻ điên mới làm được...

    Cơ mà tôi không bị điên, thứ tôi quan tâm đến là tiếng vọng lại cơ

    Nhờ sức mạnh vật lý của tôi được nâng cao, đi theo đó là các giác quan, và tiếng động tôi nghe được chẳng bình thường một chút nào

    Nghe tiếng vọng lại từ mặt sàn quá rỗng, như kiểu bạn đánh vào một cái trống vậy

    Bên dưới sàn này rỗng à ?

    Vô lý !

    Nó mà rỗng thì đáng lẽ ra nơi này phải sập từ lâu rồi, không phải từ cân nặng của bọn Wanderer đang dồn xuống thì cũng là do những đòn đánh do con Wanderer đầu tiên

    "..."

    "Kitsune !

    Tập trung vào !

    Các sợi Bloody Mảy của tôi sắp tan hết rồi !"

    "Plasma"

    Truyền năng lượng ma thuật vào chuôi thanh kiếm, tôi chuyển chế độ của nó qua hỏa, rồi dồn một lượng lớn ma thuật vào trong nó, khiến nó cháy ngày càng nóng lên, cho đến khi những ngọn lửa đổi chỗ cho một ánh sáng trắng trên lưỡi kiếm

    Đây cũng là trạng thái mạnh nhất của dụng cụ ma thuật này, cho nó thêm một chút năng lượng ma thuật thôi là sẽ nổ ngay lập tức do quá tải năng lượng

    "Cô đang làm gì vậy ?"

    "Thử"

    -FSH !

    3 đường kiếm được tôi nhanh chóng cắt xuống mặt đất, tạo nên một hình tam giác nhỏ, chỉ đủ to để một người phụ nữ có thể chui xuống

    -Crumble

    Cơ mà đó không phải điều tôi quan tâm, giả thuyết của tôi đã đúng, khi phần sàn tôi cắt bị rơi xuống, để lộ một không gian sâu hoắm và đen kịt ở phía dưới

    "Arachnes !

    Sàn rỗng !"

    "!?"

    Ngay khi tôi thét lên, Arachnes quay đầu lại, có lẽ đã nhìn thấy cái lỗ tôi vừa tạo ra, cổ nhanh chóng gật đầu, ra hiệu cho tôi chờ

    "Ha !!"

    Cô ta tung những đường tơ ra tứ tung, tiêu diệt nhiều con Wanderer cùng lúc, tạm thời tạo cho chúng tôi khoảng chống thời gian

    Lợi dùng thời cơ, Arachnes chạy tới rồi nhảy xuống cái lỗ, tôi cũng lập tức nhảy xuống cùng cô ta

    ***

    "Ughf !"

    "Ah, cuối cùng cô cũng rơi tới nơi rồi"

    Sau một khoảng đằng đẵng rơi tự do trong bóng tối, tôi cuối cùng đã rơi xuống đến được chiếc lưới tơ mà Arachnes đã răng ra khi rơi...

    Đó cũng chính là lý do tại sao tôi để cô ta rơi trước, tôi mà rơi thì chỉ có nước nát bét, chả còn cái gì cả

    "Ugh...

    Tôi tưởng tôi rơi ngay sau cô chứ...

    "

    Cái mạng nhện Arachnes làm ra là quá to để một người rơi trước tôi chỉ vài giây làm ra được

    "Khuk !

    Có vẻ không gian ở dưới này bị ma thuật biến đổi.. tôi ngồi đây được 3 phút rồi"

    Tiếng ho sặc, mà ở tầm này thì chỉ có là sặc máu thôi

    "Kuk !"

    Tôi cũng vậy, tôi ho ra một ngụm máu tươi, nhưng do ở đây tối um nên tôi chẳng thể nhìn thấy mình đã ho ra bao nhiêu cả

    Tuy cái mạng nhện này đã giúp chúng tôi thoát chết, nhưng phần nội tạng chắc chắn đã bị thương do dừng lại đột ngột sau khi rơi quá lâu rồi

    Tay tôi từ từ cầm chiếc chuối kiếm lên

    "Hỏa"

    Lưỡi kiếm thổi bùng lên một ngọn lửa, cho phép tôi nhìn thấy được Arachnes, gần như là đang nằm ra lưới mạng nhện mà cô ta tạo ra, chiếc mặt nạ - vốn che cả khuôn mặt cô ta đã bị đập vỡ phần dưới, để lộ ra một cặp môi đỏ mọng với máu, cùng mũi

    Có lẽ cô ta đã phải đập nó đi để thở

    "Tình trạng không tốt lắm nhỉ ?"

    Tôi cười, vẫn sặc máu mũi và miệng

    "Cô thì tốt hơn đấy"

    Arachnes cũng cười

    Chắc chuyện này làm chúng tôi nhớ lại cái hồi mới chân ướt chân ráo vào nghề... ngày nào cũng thế này

    "?"

    Khoan, sao tự nhiên dưới này năng lượng ma thuật đặc thế ?

    "Ngồi xuống đi Kitsune, tôi nằm im là để chữa thương đấy"

    "Ý cô là sao ?"

    "Heh"

    Arachnes nhoẻn miệng, chĩa ngón tay ra phía đằng sau, cùng với nó, tôi giơ thanh kiếm mình lại gần

    Đó là một thân cây

    Rõ ràng, nó là một thân cây, nhưng nó lại quá to

    Nó có khi phải to hơn cả tòa Empire State ấy, tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy được điểm dừng của chiều ngang thân cây

    Nếu nó rộng đến mức này, dễ lào nó phải cao kinh khủng khiếp ấy

    Và năng lượng ma thuật này là từ cái cây à ?

    "???"

    "Chúng ta ăn may đấy, ai mà ngờ nơi này là nơi cây thế giới tọa lạc cơ chứ ?"

    Cây thế giới ?

    Yggdrasil á ?

    ***

    "EMPRESS !!"

    Amelia, người vừa tỉnh dậy vào sáng sớm, công việc của cô lúc nào cũng là tập thể dục, đi về vệ sinh cá nhân, và chờ cho 'anh trai' cô làm đồ ăn sáng ...

    Cô và 'anh' sẽ cùng nhau ăn sáng rồi 'anh' sẽ tiễn cô tới trường ma pháp

    Nhưng sáng nay khi tỉnh dậy, cô đi kiểm tra phòng 'anh' mình đã không nhìn thấy anh đâuu, chỉ có một mảnh giấy được để ngay trên giường

    (Tôi xin nhé)

    3 từ duy nhất, cùng số 13 được viết nguệch ngoạc bên dưới

    [Ah...

    Sao anh trai cô hay hút người lạ vào chuyện này thế ??]

    Rõ ràng, Phù thủy số 13 - Death đã là gì đó với 'anh trai' cô rồi !!!

    -------------------

    Nhắc lại này : Amelia ko biết gì về việc main là thợ săn cả 🙂))
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 10


    "..."

    Choáng ngợp

    Đó là phản ứng ban đầu của tôi

    Lúc tôi rơi xuống, cơ thể tôi đã quá đau để nhận ra, nhưng sau khi đã nghỉ được một lúc, sự đầy đặn của năng lực ma thuật là đủ rõ ràng đến mức tôi cho rằng dù tôi có không ở Gear 2 tôi vẫn sẽ cảm nhận được nó

    Và bất ngờ hơn nữa, mặc dù ma thuật tỏa ra là rất dồi dào, nhưng tôi lại không hề cảm thấy khó chịu trước một lượng năng lượng ma thuật khổng lồ như vậy.

    Theo lẽ thường tình, tất cả loài người đều cần năng lượng ma thuật để sống, nó như việc thở không khí vậy, kể cả những người không phải ma pháp thiếu nữ đi chăng nữa, họ vẫn cần tới ma thuật để duy chì hoạt động sống

    Dễ hiểu hơn, ma thuật như thể không khí vậy

    Không

    Đúng hơn thì ma thuật như kiểu Oxy ấy

    Bạn cần nó để sống

    Nhưng nhiều quá sẽ dẫn đến cái chết

    Nên nhiều khi gặp kẻ địch có năng lượng ma thuật quá mạnh so với tôi, tôi hay về Gear 1 để giảm độ nhạy cảm với ma thuật, để phần nào giảm đi tổn thương từ sức mạnh ma thuật

    Vậy mà ở một nơi mà rõ ràng nguồn năng lượng ma thuật khổng lồ như Yggdrasil, tôi chẳng cảm thấy gì cả

    "Thế quái nào lại có một chiếc cây thế giới ở đây chứ ?"

    Tôi vẫn chẳng tin vào mắt mình, rờ thử vào thân cây

    Nguồn năng lượng tinh khiết đã bắt tôi phải tin vào việc đây là một cây Yggdrasil

    "Có vẻ đây là một cây Yggdrasil non rồi, nó quá nhỏ so với một cây thường"

    Arachnes - người đã có thể đứng dậy sau khi dưỡng thương một khoảng thời gian - tiến tới gần tôi, và nhìn lên phía trên, nơi tán lá cùng những cành cây khổng lồ đang phát sáng một cách kỳ lạ trong nơi tối tăm này

    Thật vậy, các cây Yggdrasil khác trên thế giới có khi phải cao gấp 4 hay 5 lần tòa tháp cao nhất thế giới, thập chí đỉnh Everest còn trả thế đạt được một nửa chiều cao của thân cây

    Lập tức, lông mày tôi nhíu lại

    "Ta phải rời khỏi đây ngay"

    "Đồng ý"

    Tôi và Arachnes, cả hai đều biết rõ được chuyện này nghiêm trọng đến trừng nào

    Thứ nhất, Yggdrasil có thể được coi là một bảo vật thế giới, với việc chỉ 8 chiếc cây đã có thể cung cấp năng lượng ma thuật cho toàn thế giới, những thứ như nhựa cây cành, thậm chí là lá cây Yggdrasil đều được dùng để làm nên những loại Elixir quý giá

    Và tất nhiên, với sự tư bản có sẵn cùng việc thống trị giới ma thuật, tất cả các cây Yggdrasil đều thuận theo tự nhiên mà vào tay bộ pháp thuật cả

    Không những thế, Tôi và Arachnes lại còn là Hunter, những kẻ có thể coi là cạnh tranh trực diện theo nhiều mặt với cục kiểm soát ma pháp thiếu nữ và các hiện tượng kỳ bí

    Nói thẳng ra thì bị bắt ở đây là chết chắc

    Không phải tự nhiên mà tôi và Arachnes có thể bước lên các bậc cao hơn của Hunter một cách dễ dàng

    Bọn tôi biết đâu là nơi không nên đụng

    Và cục kiểm soát cùng bộ pháp thuật nằm trong danh sách đen của tụi tôi

    Với việc Tôi đã lỡ mở một lỗ nhỏ ở trên sàn, dẫn thẳng đến đây có nghĩa là lượng mana của cây Yggdrasil đã bắt đầu tràn ra ngoài

    Bọn cục sẽ đến đây sớm thôi

    Những ma pháp thiếu nữ và các nhân viên thường thì không sao, nhưng đây là mana của Yggdrasil, nên thể nào cũng có phù thủy đi theo cho coi

    "Vết thương cô sao rồi ?"

    "Yên tâm đi, nhờ năng lượng từ Yggdrasil nên ít nhất tôi không chết được, người bị thương kinh hơn là cô kìa"

    "Yên tâm đi, đây đâu phải lần đầu"

    Nói vậy, tôi vẫn rờ tay vào phần xương sườn bị gãy của mình

    Nó vẫn đau, và vô cùng nhói, nhưng ít nhất tôi sẽ chẳng chết được đâu

    "Cho tôi xin thêm tí tơ đi, có lẽ nó sẽ chắc hơn một chút đấy"

    "...

    Cô nên vào bệnh viện sau vụ này đấy"

    "Cô bị ngốc à ?

    Em tôi phát hiện ra tôi chết mất"

    "Cô chỉ cần viện cớ thôi mà !

    Tai nạn chẳng hạn, thiếu gì thứ có thể làm gãy xương cơ chứ ?"

    "Nhưng miệng vết thương của tôi nhìn thế nào cũng không bình thường !"

    "Ugh !

    Sao cô cứng đầu thế nhỉ ?"

    "Sao đột nhiên cô cứ muốn tôi đến viện làm gì !?"

    "T...

    Tch ...

    Thì tại tôi mà ..."

    "Ah, khỏi lo cái đó đi, làm như tôi chưa từng kéo cô vào mấy vụ như này ấy"

    "Haizz"

    Có lẽ do việc cảm thấy tội lỗi khi cô ta đã kéo tôi vào vụ này, nên Arachnes cứ muốn kéo tôi đến bệnh viện

    Tôi cảm thấy vui vì điều đó, tất nhiên

    Nhưng vào bệnh viện chẳng khác nào bảo với em tôi 'Anh đang làm điều gì mờ ám đấy !'

    Với sự thông minh và nhanh nhẹn của Aemlia, không có điều gì là được đảm bảo trước mắt ẻm cả... nên là thận trọng thì vẫn hơn

    "Thế.. chúng ta nên đi xuống hay lên ?"

    Giữa việc đi lên - đương nhiên là gặp lại bọn quái kia...

    Nhưng nếu bọn tôi đủ nhanh thì vẫn hoàn toàn có khả năng chạy ra ngoài

    Và việc đi xuống, nơi cuối cùng của một chiếc cây huyền thoại, thế quái nào bọn tôi có thể đoán được thứ gì ở dưới đó chứ ?

    Có lẽ là một con quái có khi còn hơn cấp Duke, hay một đống bấy ma thuật mà tụi tôi chwua từng nhìn thấy ?

    "Ta sẽ đi xuống"

    Arachnes kiên quyết đáp lại

    "Đi lên chẳng khác gì tự tử cả... cô nhìn thấy số lượng đám đó ròi mà"

    "Cộng thêm việc chúng đã biết tới sự tồn tại của chúng ta, cô có nghĩ chúng sẽ dễ dàng lại dấu bản thân chúng đi như lúc ta mới vào không ?"

    "Không"

    "Chuẩn...

    Nên ta sẽ hạ dần bản thân xuống nhờ thân cây Yggdrasil... những nhánh cây sẽ là đủ để ta nghỉ ngơi giữa chừng"

    "Duyệt.. vậy thì làm thôi còn chờ gì nữa ?"

    "Sao não cô đơn giản thế nhỉ ?"

    "Biết nên mới làm theo kế hoạch của cô chứ"

    "Ngoan"

    Tôi biết thừa, làm gì có chuyện não tôi bì được lại so với Arachnes cơ chứ ?

    Trừ khi đó là một quyết định cần được đưa ra trong một khoảng thời gian quá ngắn, thì tôi sẽ tự tin là đứa có thể đưa ra kế hoạch ổn hơn vì phản ứng của tôi nhanh hơn

    Còn kế hoạch về dài hạn thì chịu

    "Vậy thì đi thôi"

    Nói xong, Arachnes để tôi bám lên thân cây trước, rồi cô cũng đi lên theo, sau khi cẩn thận xóa toàn bộ dấu vết của lưới tơ mà cô đã tạo ra để giảm chấn cho chúng tôi
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 11


    [Death] hay phù thủy số 13, nằm trong hàng ngũ phù thủy thuộc các ma pháp thiếu nữ thế hệ 1, lúc thế giới còn đang ở trong gia đoạn đầu cuộc khủng hoảng pháp thuật, khi những Wanderer mạnh nhất, nguyên thủy nhất bắt đầu đặt chân lên trái đất

    Những Fairy thế hệ đầu cũng bắt đầu xuất hiện song song với những con Wanderer đầu tiên, cũng như những con quái, những Fairy đầu tiên xuất hiện là những Fairy quyền năng nhất.

    Trong khi nhiều cô gái được trao cho sức mạnh bởi tâm hồn họ còn trong sáng, hay tính cách có thiên hướng công lý mạnh mẽ, [Death] là một trường hợp hoàn toàn đặc biệt

    Cô, có thể nói, là người sở hữu tâm hồn trong sạch nhất trong các thiếu nữ, kể cả đối với thế hệ hiện tại - thế hệ 3

    Đi kèm với đó là việc dù đã vài chục năm trôi qua nhưng cô hoàn toàn không hề có dấu hiệu của việc già đi, cũng là lý do tại sao mặc dù 20 năm trôi qua từ những ma pháp thiếu nữ đầu tiên xuất hiện mà [Death] vẫn có thể làm một ma pháp thiếu nữ

    "Ngươi có đoán được tại sao không ?"

    "...."

    "Đây không phải là một thời điểm thích hợp để kể chuyện, cô biết đấy ?"

    Uhh...

    Mô tả cho dễ hiểu, tôi - người đã gãy thêm vài cái xương nữa, cộng nội thương, và tôi nghĩ tay phải của tôi đã hoán toàn bị dập nát rồi - cùng Arachnes - đã bất tỉnh, và thậm chí tình trạng còn tệ hơn cả tôi, cả hai tay của cô đều đã bị gãy...

    ít nhất là không phải bị dập, và có lẽ phần đầu đã bị tổn thương, khiến một phần chiếc mặt nạ của cô bị vỡ

    Tất nhiên, cả hai chúng tôi đều đang bị khóa bởi những sợi xích khổng lồ, đầu còn lại của sợi xích cho thấy chúng được triệu hồi từ một không gian khác

    Trên cổ tôi còn có cả một chiếc liềm to cũng chẳng kém, đen đặc, được giữ bởi một cánh tay xương khổng lồ

    Trước mặt tôi, kẻ vừa đưa cho tôi câu truyện trên và cũng là người đã nói chuyện với tôi nãy giờ, là phù thủy số 13 - [Death]

    Đừng hỏi tại sao tôi lại nói được, cơn đau đáng lẽ ra là đủ để tôi phải thét lên liên tục đã hoàn toàn biến mất... mà theo [Death] thì là cổ đã... bằng một cách ảo diệu nào đó, 'giết' nó

    "Mhm...

    Qủa nhiên, tính cách của ngươi y hệt"

    "Y hệt cái gì cơ ?"

    "Ngươi sẽ sớm biết thôi, các Trial đang tiến đến thế giới này rồi"

    "Trial....?"

    "Không quan trọng, ngươi sẽ sớm biết tới nó thôi"

    "??"

    Đạch, cái kiểu nói chuyện nửa có nửa không này...

    Cơ mà tôi cũng không giám phản kháng ...

    Nghĩ gì mà phản kháng được một phù thủy thế hệ 1 cơ chứ ?

    "Sức mạnh của ngươi ở thời điểm hiện tại ... hoàn toàn không đủ cho những gì ngươi sắp phải trải qua"

    "Thôi nào...

    Đừng bảo chúng ta sẽ có hiệp 2 nhé ?"

    Nếu tình trạng trước của tôi, cộng thêm cả Arachness còn không đủ để gây cho cô ta một vết xước, thì cơ thể tả tơi của tôi hiện tại sẽ chẩng có một cơ hội nào trước mắt con quái vật hình người này cả

    [Death] nhìn ngược lại cái hành làng dẫn tới cây Yggdrasil - nơi dính đầy tơ nhện, cùng các vết chém nham nhở dọc hành lang

    "10 mét, đó là khoảng cách ngươi đi được"

    "..."

    Ngay khi Arachnes nhận ra sự có mặt của [Death] khi chúng tôi đi tới gốc cây Yggdrasil, cổ đã lập tức bảo rằng nguồn năng lượng ma thuật tỏa ra từ cô ta giống hệt với nguồn năng lượng cô cảm thấy trên cái lỗ ở cửa vào nơi này

    Và cũng chính lúc đó, chúng tôi biết chắc rằng đây là một cái bẫy

    Làm sao để [Death] đặt ra được cái bẫy này vẫn là một câu hỏi lớn... nhưng sau đó chuyện gì xảy ra chắc tất cả đều đoán được

    Chúng tôi bị hạ gục nhanh đến mức tôi không kịp rút được thanh Muramata ra để phản kháng

    "Qúa yếu cho những gì ngươi sẽ phải đối mặt"

    "..."

    "Dù sao đi chăng nữa, hãy quay trở lại với câu hỏi của ta ... ngươi có đoán được tại sao không ?"

    Câu hỏi về sự bí ẩn của chính cô ta, người đã đánh cho chúng tôi nhừ tử

    "...

    Không có một thiếu nữ [Death] nào cả"

    "Oh ?"

    Qua một số chứng cứ cùng cơ sở thông tin mà tôi có được, tôi đã đoán được sự bất thường của [Death] từ lâu... và khi nhìn thấy cái lưỡi hái này, nó chỉ làm những thứ tôi cứ nghĩ là tôi đoán mò vì sự kinh hoàng của nó tự chính minh mình là sự thật mà thôi

    Thứ nhất, về trang phục

    Trang phục tu sĩ cổ điển, rách rưới nhưng đủ dùng, cộng với độ sờn cũ của nó, tôi có thể chắc chắn rằng trang phục và phụ kiện cô ta đang 'mặc' là rất cũ, đặc biệt là các lá bùa đã rách

    Ngoại trừ cơ thể cô ta ra, mọi thứ đều trông có vẻ quá cổ kính ....

    đến mức nếu bán đi có thể sẽ được một viện bảo tàng mua lại

    Thứ 2, như đã nói, kể cả khi ở dạng Gear 1, tôi vẫn có thể lờ mờ nhìn ra được Fairy của các ma pháp thiếu nữ... nên đáng lẽ ra ở dạng Gear 2, tôi phải nhìn được Fairy của [Death] mới phải

    Nhưng tôi hoàn toàn chẳng thấy nó đâu cả

    Thay vào đó, năng lượng mà tôi hay cảm thấy ở Fairy đang trực tiếp phát ra từ người cô gái trước mặt tôi

    "Tiếp tục đi ?"

    "Hoặc là một Fairy có sức mạnh khủng khiếp đến mức có thể nhập vào một cái xác rồi dùng nó với sức mạnh ma thuật điên rồ... hoặc là chủ của cơ thể đó đã cho phép việc hai linh hồn tồn tại trong một cơ thể"

    Theo Logic, tôi nên đi theo phương án đầu tiên hơn ... bởi sự cũ kỹ... nhưng nếu vậy, con Fairy trong người [Death] hiện tại, sẽ có nguồn năng lượng ma thuật kinh khủng hơn bất cứ thứ gì thế giới này từng được biết đến mất

    Chỉ nghĩ đến việc hồi sinh một cơ thể, rồi chiếm hữu nó mà vẫn sở hữu một sức mạnh khổng lồ như vậy đã khiến tôi lạnh hết sống lưng

    Nói xong, tôi nhìn lại gương mặt [Death]

    "Một câu trả lời táo bạo"

    ...

    "!!!!"

    Nguồn năng lượng ma thuật bỗng nhiên tỏa ra kinh khủng tới mức nó làm biến dạng khuôn mặt... không, nó làm biến dạng tầm nhìn của tôi thì đúng hơn... gần như khiến tôi không thể nhìn thấy mặt cô ta

    "Ít nhất thì cách nghĩ của cô vẫn giống với hồi trước ~"

    "H- Mrgh !?"

    -Slurp

    Chưa kịp hỏi lại, miệng tôi đã ngay lập tức bị một vật thể lạ tấn công

    Hai ngón tay mảnh đã ở trong miệng tôi từ lúc nào

    "Hngh ~?

    Mrgh ??~♡"

    Kỳ lạ thay, không chỉ là những tiếng động ướt át dễ khiến bay màu tâm trí những đứa trẻ, tôi có thể cảm thấy hai ngón tay đó đang lần mò khắp khoang miệng, như thể đang trêu đùa tôi vậy

    "Ngoan nào"

    "Mfu -!!?"

    Thêm ngón cái được cho vào miệng, sự vận động nhuần nhuyễn của 3 ngón tay lập tức tóm chặt được lưỡi tôi

    "Ahn ?"

    -Crackle !!!

    Luồng mana mạnh mẽ nhanh chóng chuyền từ ngón tay cô ta qua lưỡi tôi, sự chàn vào đột ngột đó như thể có một nguồn điện chích trực tiếp vào lưỡi tôi vậy

    Nhưng lạ thay, thay vì thấy đau, tôi lại cảm thấy... uhh ?

    "Mhn !-♡"

    Luồng mana thậm chí lại tăng lên một cách đột ngột, khiến tôi không kịp phản ứng, nó gần như làm tê liệt hệ thần kinh của tôi qua lưỡi mình

    Mặc dù không biết được mục đích của [Death] hiện tại là gì, nhưng nếu nó là khiến tôi không thể chống cự được thì nó sắp thành công rồi đấy

    Việc ngón tay liên tục luân chuyển với dòng điện trên đầu lưỡi đang khiến não tôi tê dại dần, hai chân - nơi có lẽ là duy nhất chưa bị gãy - bất giác quặp chặt vào nhau, như thể nó tự nhận ra rằng nếu nó không làm vậy, sẽ có một thứ gì đó chảy ra vậy

    Tệ thật, mấy năm vào Gear 2, tôi chưa thấy cảm giác nào kỳ lạ như thế này... cứ tiếp tục tôi sẽ mất ý thức mất

    "~♡"

    Tôi thậm chí còn chẳng thể nào rên ra được một từ, đừng nói là phản kháng lại

    "Xong rồi -"

    -Boommmm !!

    Từ đầu hành lang, một tiếng động lớn thu hút sự chú ý của [Death], khiến cô bất giác thả lưỡi tôi ra, vừa kịp lúc tôi suýt ngất

    Tôi gục đầu xuống, kiệt sức, nhưng ít nhất vẫn kịp nhìn về hướng tiếng động phát ra

    Một hình bóng với mái tóc bạch kim

    Nhưng thứ còn choáng ngợp hơn cả là đống băng khổng lồ sau lưng cô, nguồn năng lượng ma thuật đồ sộ tới mức làm tim tôi như chết đứng

    [Permafrost]

    Tuy lúc đó tôi không để ý, nhưng dấu ấn trên vai tôi đã sáng lên một cách mãnh liệt

    Sát khí tỏa ra ngùn ngụt, về phía [Death]

    "Cô tới rồi hả ?"

    "Mày chết chắc rồi"

    Và cuối cùng là ngôn ngữ tục tĩu hơn hẳn những gì tôi biết

    Đừng bảo là tôi sắp phải 'đứng' giữa cuộc chiến giữa hai phù thủy nhé ?

    --------------

    Funfact :

    Toi đã bị thu đth

    nên aem có thể kỳ vọng việc tôi sẽ ra chap nhanh hơn nhiều xưa nhé =) (đặc biệt là truyện này, tôi vừa đọc vài truyện về ma pháp thiếu nữ hay vl)
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 12


    -VÚT !

    Tuy không biết tại sao hai phù thủy lại muốn đánh nhau đến vậy, đặc biệt là [Permafrost] thể hiện rõ sự thù địch với năng lượng ma thuật tuôn trào ở khắp cơ thể... và nó đang liên tục lan ra khắp hành lang

    Và nhìn vào trang phục của cô, cô thậm chí còn chưa biến hình sang dạng ma pháp thiếu nữ

    "Heh"

    [Death], đứng trước một Perma tuồn trào năng lượng hoàn toàn không có chút nào là sợ cả

    "Ugh ?"

    Trong lúc tôi còn đang mơ màng và chưa kịp định thần, một bàn tay đã di chuyển đầu tôi một cách mạnh bạo, khiến mặt tôi đối diện với [Permafrost]

    Không dừng lại ở đó, 3 ngón tay vừa năm lấy lưỡi tôi lại trở lại vị trí quen thuộc của nó, kéo lưỡi tôi ra khỏi khuôn miệng

    "Ta da ~"

    "..."

    [Death], làm vẻ mặt khá hài lòng như thể đang khoe thành phẩm của bản thân ra trước mặt [Permafrost], nghe như thể cô đang cố tình khiêu chiến với phù thủy còn lại vậy

    -Crackle !

    "!?"

    Hai cái xích khổng lồ, cả của tôi lẫn Arachnes đều đóng băng một cách bí ẩn, rồi nhanh chóng vỡ vụn, khiến Arachnes đổ người xuống mặt đất

    Tôi cũng lùi về phía sau, thoát khỏi cả chiếc lưỡi hái lẫn bàn tay của [Death]

    "Muramasa !"

    Giơ cánh duy nhất còn lành lặn lên, tôi gọi thật to tên thanh kiếm

    Như đã nói, Muramasa là một thanh kiếm ma thuật, và cũng là thanh kiếm đã khiến tôi có thêm Gear 2, nên đương nhiên, nó sẽ hoạt động chẳng giống thanh kiếm bình thường chút nào cả

    Muramasa, ngay lập tức bay từ dưới đất - nơi nó bị vứt xuống khi [Death] bắt được tôi - bay lên, chuôi thanh kiếm kéo cả người Arachnes đến với tôi

    -Boom !

    Dồn toàn bộ năng lượng ma thuật xuống chân, tôi chạy biến khỏi cái hành lang ngay lập tức

    ***

    "Cô không định đuổi theo à ?"

    Ngay khi bóng lưng Kitsune biến mất [Permafrost] bắt đầu giải phóng năng lượng ma thuật của bản thân

    Cô tự cho bản thân mình là một 'người' lý trí, bởi nếu đống năng lượng ma thuật mà cô giải phóng ra lúc này tiếp xúc với Kitsune thì cô ta sẽ chết ngay lập tức vì quá tải năng lượng

    ...

    Không... có lẽ Kitsune vẫn có thể sống tiếp nhờ nguồn năng lượng Yggdrasil trung hòa năng lượng của cô

    Nếu không phải do cây đó còn đóng một vai trò quá quan trọng cho các ma pháp thiếu nữ, thì có elx cô đã đóng băng hoàn toàn cái cây đó rồi

    Mà cô có nên làm vậy không nhỉ ?

    Dù sao thì nguồn năng lượng ma thuật của cây chỉ làm ma thuật hồi nhanh hơn thôi mà ?

    Có phá một cây chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì lắm nhỉ ?

    "Cô đằng nào cũng ngăn tôi lại thôi mà ?"

    "Cô thông minh hơn nhiều một cái xác biết đi đấy"

    "Cô có hơi nặng lời không ?

    Tôi đã chết đâu ?"

    "Với tôi thì cũng giống thôi"

    [Death] thở dài

    "Thôi nào, ta đâu cần phải đánh nhau như thế này nhỉ ?

    Ít nhất thì ở Trial 1 chúng ta cùng phe mà ?"

    "Tôi vẫn đếch thể nào hiểu được cái 'Trial' mà cô nói đến là gì, và cũng chẳng ai hiểu cả"

    "Tất cả đều sẽ biết sớm thôi"

    "....

    Một sự thay đổi lớn sẽ đến, đem theo một thời thế hỗn loạn, đó là những gì Empress đã nói... nhưng cô hơi nhầm thì phải ?"

    "Nhầm gì ?"

    "Cô - người luôn khẳng định là trung lập, là một kẻ chứng kiến - còn tôi thì khác"

    [Permafrost] nhoẻn miệng cười

    "Tôi chưa trọn phe thôi"

    "..."

    "Và để tôi nói cho cô biết"

    -Transform

    -Transform

    [Death] và [Permafrost] lần lượt biến đổi sang trạng thái ma pháp thiếu nữ

    Nguồn năng lượng ma thuật họ tỏa ra, chỉ vì họ chuyển sang trạng thái chiến đấu đã khiến nguồn năng lượng ma thuật vốn đang yên ổn do Yggdrasil bị xáo trộn mạnh

    "Tôi đánh cô là vì cô dám đụng tay vào đồ của tôi"

    "....Đồ điên...."

    "Chúng ta chưa biết ai điên đâu"

    ***

    " Edwig !!"

    -Rầm !

    Ở khu chợ đen, tại một căn nhà 'nhỏ' được dấu đi bởi ma thuật, cánh cửa vào bật mở, mạnh đến mức tiếng động là đủ để đánh thức cô gái đang ngủ bên trong phòng thức dậy ngay tắp lựu

    "..."

    Một chất giọng quen thuộc...

    Cô ngáp, thở dài trong cùng một hơi, hơi vươn vai

    Từ lúc cô cô bắt đầu thành một người đổi hàng liên quan đến ma thuật tại chợ đen, hiếm khi có ngày nào cô lại được ngủ quá lâu cả, thành ra việc bị đánh thức khỏi giấc ngủ cũng đã trở thành bình thường với cô

    Kitsune hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn cô nghĩ

    Đáng lẽ ra phải có một con Wanderer cấp Duke ở đó cơ mà nhỉ ?

    Cô biết Kitsune là hunter top 1 rồi, nhưng cô không ngờ cậu ta lại hoàn thành được sớm đến thế đấy ... có lẽ là nhờ Arachnes nữa... cũng phải lâu lắm rồi mới thấy họ hoạt động lại với nhau đấy

    Cơ mà cũng không hợp lý... nếu vậy họ có khi phải đi uống với nhau một bữa mừng gặp lại lẫn hoàn thành nhiệm vụ chứ ?

    Tuy hai người họ nhìn không thân, hưng họ chỉ bắt đầu sống thật khi có bia vào thôi

    ...

    Sao nghe miêu tả cứ như thể đang nói về những ông trung niên thế nhỉ ?

    Edwig cuối cùng đeo lên chiếc mặt nạ phòng độc của mình - vốn để che đi danh tính

    "Tới đâ-"

    Mở cửa, cô sững người khi nhìn thấy hai con người máu me, máu ở khắp mọi nơi, thậm chí còn kinh hoang hơn khi ánh mắt của cô va vào cánh tay của người duy nhất còn đang đứng, với người còn lại trên lưng

    "Kitsune !?"

    "Ah...

    Agh... cô đây rồi, giúp tôi với"

    Tôi thậm chí còn không có đủ năng lượng để nói lớn hơn được nữa rồi...
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 13


    "Chuyện gì đã xảy ra vậy ?"

    Edwig hỏi, với tông giọng hơi sốc trong khi liên tục dán bùa lên tay tôi

    Arachnes - hiện tại vẫn đang bất tỉnh - đã được dán bùa một cách cẩn thận và băng bó tạm, được đặt trên giường khách

    "Chuyện điên lắm ...."

    "Nó chắc chắn là không điên đến độ cô gần như chẳng còn cái xương sườn nào lành lặn đâu"

    "..."

    Qủa thật, không chỉ tay, bây giờ toàn bộ cơ thể tôi đều phủ kín bởi các lá bùa Heal tầm trung, làm tôi cảm thấy như kiểu tôi là một con cương thi vậy

    "Theo suy đoán thì chúng tôi đã rơi phải cái bẫy của một phù thủy"

    "Phù thủy !?"

    Tuy không nhìn thấy mặt, nhưng đoán qua phản ứng, tôi có thể cảm thấy rõ sự bất ngờ của cô

    "Một phù thủy làm gì ở chỗ khỉ ho cò gáy đó chứ ?"

    Tôi gần như bật cười khi nghe câu nói đó

    "Ở đó có một cây Yggdrasil non đấy"

    "!???"

    Edwig rõ ràng là hoàn toàn không thể xử lý được chỗ thông tin tôi vừa bơm cho cô... cũng phải thôi, dù có là tôi và Arachness- hai người đứng đầu trong giới thợ săn, có mơ chúng tôi cũng không thể ngờ đột nhiên có hai thứ tai to mặt lớn xuất hiện ở chốn khỉ ho cò gáy đó được

    "..."

    Tôi thở dài

    Vụ việc vừa nãy rõ ràng là nất thường, chẳng có gì là 'bình thường' về nó cả

    Những câu nói của [Death]... tôi sẽ tạm bỏ qua, cô ta nói chuyện như kiểu tôi đã quen cô ta từ lâu lắm rồi ấy ...

    Sự xuất hiện của [Permafrost] và cấp độ của những con quái ký sinh cũng là những bí ẩn khá lớn

    Nhưng thứ tôi quan tâm lại là chuyện khác

    Là về các ma pháp thiếu nữ đã chết ở đó

    Như đã nói, những ma pháp thiếu nữ, tuy có danh hiệu là anh hùng, cuối cùng cũng chỉ là những đứa con nhỏ của mỗi gia đình, đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy xác chết của các ma pháp thiếu nữ.... càng chắc chắn hơn cả là không phải lần cuối cùng

    Đáng lẽ ra tôi đã phải quen, nhưng ..... có lẽ tại Amelia cũng là ma pháp thiếu nữ, nên đối với tôi nó hơi khác một chút

    Tôi sẽ đi tới khu đó sau vậy... tuy có hai phù thủy tại đó... nhưng cũng chẳng có gì lấy làm đảm bảo các tử thi đó sẽ được đưa về nhà họ một cách đàng hoàng cả, mấy chuyện vặt kiểu đó cứ để tôi làm vậy...

    "Có người chết ở đó à ?"

    Có vẻ là đã quá quen với nét mặt của tôi, Edwig hỏi một câu bắn trúng tim đen

    "Yeah...

    Toàn là ma pháp thiếu nữ thôi...

    ít hunter lắm"

    "...

    Cậu không được phép đi đến đấy đâu"

    "..."

    "Không chỉ phù thủy, nếu có một cây Yggdrasil ở đó thì đến chúa cũng không biết chuyện gì có thể xảy ra đâu"

    "Haizz..."

    "Yên tâm đi"

    -Xoạch !

    Tiếng kéo vang lên, báo hiệu cho việc chữa trị hoàn thành cho Arachnes

    "Nếu Yggdrasil thực sự ở đó thì cục kiểm soát sẽ giải quyết thôi..."

    "Cô biết điều cô đang nói giống trò đùa như thế nào nhỉ ?"

    "..."

    Điều đó có lẽ sẽ đúng vào những năm đầu của cuộc đại thảm họa 20 năm về trước... nhưng nó sẽ hoàn toàn sai với thời điểm hiện tại

    Không nói đến các vụ lùm xùm lớn nhỏ và mâu thuẫn giữa ma pháp thiếu nữ cùng các chính quyền... các vụ việc bạo hành ma pháp thiếu nữ hay thực hiện thí nghiệm, bắt cóc, thử nghiệm, quân sự hóa cùng ty tỷ các thứ khác bắt đầu lộ ra từ các công ty tư nhân và chính quyền

    Cũng dễ hiểu

    Lòng tham con người, cộng với một thứ năng lực quá mạnh và bí ẩn cho các con người sử dụng

    Các ma pháp thiếu nữ là các bé gái, tôi không biết tôi đã nói bao nhiêu lần rồi

    Chủ yếu là dưới 15 tuổi, độ tuổi còn chưa hoàn toàn trưởng thành về ý thức, và các Fairy cũng chẳng thể làm được gì để bảo vệ họ lắm... trừ việc cho họ lời khuyên

    Các ma pháp thiễu nữ vốn có gia đình ít nhất vẫn còn bố mẹ và gia đình để bảo vệ ... còn các ma pháp thiễu nữ có hoàn cảnh khốn khó hay mồ côi... chúng thường là thứ được nhiều người nhắm đến

    Tại sao tôi giám khẳng định chắc nịch là các thế lực chính trị có ý đồ xấu kiểu vậy á ?

    ...

    Tôi đã từng làm vài việc liên quan tới nó chứ sao nữa...

    Phải

    Đã qua rồi, cái thời các ma pháp thiếu nữ chỉ là các anh hùng đem đến hi vọng và bảo vệ mọi người, giờ là lúc nhiều người coi họ là các mối nguy cần diệt trừ hay kiểm soát... và thậm chí là cố để sẩn xuất hàng loạt

    "Sẽ có một vụ lớn thôi, các mâu thuẫn lớn quá rồi"

    Đương nhiên, mặc dù đây là trận chiến quyền lực chính trị, vẫn có nhiều ma pháp thiếu nữ đủ trưởng thành để đứng lên trong cuộc chiến này, đại diện cho toàn bộ các ma pháp thiếu nữ

    [Sword Empress] hay [Golden Lotus] là các ví dụ

    Nhưng cái thế giằng co này...

    ít nhất là theo tôi đoán .... sẽ chẳng kéo dài được lâu đâu, nó sẽ sớm dẫn đến một cuộc chiến thôi, và tôi chỉ mong cuộc chiến đó chỉ xảy ra trên bàn đàm phán

    "Các hunter như bọn tôi cũng chả làm được gì, chỉ có thể cố mà chuẩn bị trước thôi"

    "Welp, chúng ta chỉ là tội phạm thôi, đâu phải là những kẻ tai to mặt lớn"

    "Haizz...

    Không biết em tôi sẽ ra sao đây"

    "Bỏ qua vụ đó, thanh kiếm phép đâu rồi ?"

    "...

    Cô có giảm giá khi mua thanh thứ 2 không ?"
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 14


    -Pshhhhh~

    Tôi lặng lẽ rửa nốt bát đĩa

    Sau khi trở về từ chỗ của Edwig, tôi chỉ tìm thấy một mảnh giấy ở giữa bàn ăn với nét chữ của Amelia

    "Nhắn em ngay khi anh đọc được mảnh giấy này"

    Well, hiện tại là buổi trưa, nên dễ là em ấy vẫn đang ở trường học cho ma pháp thiếu nữ

    Tôi không muốn làm ảnh hưởng tới em ấy

    Hơn nữa,

    Hiện tại mặt tôi toàn là băng cứu thương và bông

    Không chỉ mặt, cả phần ngực và một đống các bộ phận nữa cũng được cuốn băng khắp nơi, khiến khả năng bị phát hiện bởi Amelia khó hơn hẳn

    Tôi sẽ áp bùa lên mặt mình trước

    Để bằng cách nào đấy các vết thương có thể khỏi, hoặc ít nhất là đỡ hơn chút còn bỏ băng cứu thương ra trước khi Amelia về được nhà

    Không đời nào một đống gạc trên mặt có thể được giải thích một cách đơn giản được

    Amelia mà biến hình rồi lôi xác tôi đi đến bệnh viện thì chuyện hỏng hết

    "..."

    Tôi chạy lên phòng tôi, lục bức tường bí mật để lấy ra vài bùa 'Heal' khác

    Tôi cho nó lên vết thương của mình rồi cuốn vài vòng gạc xung quanh, giữ nó cố định ở miệng vết thương trên trán

    Có lẽ đã đến lúc tôi đi thăm bọn 'họ' rồi

    Cũng phải vài ngày rồi tôi không đi về đó nữa

    Nghĩ vậy tôi thay quần áo thật nhanh

    Lấy trong tủ một bộ váy ngắn đến đùi, cùng một chiếc áo khoác nhẹ màu xanh lơ

    Ughh...

    Mặc dù đã ở Gear 2 nhiều lần, nhưng tôi vẫn chưa bao giờ quen được với việc mặc đồ dành cho nữ giới cả

    Ngượng thì ngượng thật

    Nhưng nếu muốn đi thăm 'họ' thì tôi buộc phải làm vậy thôi

    Vì 'họ' biết tính chất nghề nghiệp của tôi, nên những nơi có gạc không nhất thiết phải bị che đi

    Chủ yếu tôi muốn mặc chiếc áo khoác ở ngoài để người đi đường không nhìn cánh tay trái của tôi thôi

    Nó bị cuốn với số lượng gạc ... bất thường

    Cảnh sát sẽ đến và hỏi tôi một đống câu hỏi mất

    Ah !

    Không quan trọng

    Tôi buộc tóc mình lên với một chiếc nơ cũ, vốn là quà của 'họ'

    Đừng mong tôi đi tất chân

    Váy đã là quá đáng với tôi rồi

    "Mhnn..."

    Có lẽ là ổn rồi đấy

    Thay xong đồ, tôi đi ra khỏi nhà, mang theo chút tiền mặt và chiếc điện thoại

    Mặc dù tôi khá chắc họ ít nhất là giàu hơn tôi, nhưng đi sang sau một khoảng thời gian dài mà không đem theo quà thì ngại lắm

    Vậy nên, địa điểm đầu tiên là siêu thị !

    *

    "Nhìn cô ấy kìa..."

    "Xinh thật nhỉ ?

    Nhưng nó...."

    "Ah... thật tội nghiệp ..."

    "Nhìn cổ đi còn không vững nữa...."

    Nếu đã bàn tán về một người nào đó, thì làm ơn hãy nói nó trong im lặng

    Tôi cứ nghĩ một chiếc áo khoác là đủ

    Nhưng có vẻ vì phần gạc ở chân bị lộ, cộng với trên mặt vẫn thu hút được ánh mắt của mọi người trong siêu thị

    ...

    Có lẽ tôi phải tăng tốc phần mua quà lên thôi

    Kem, bánh ngọt...

    à, không thể quên mochi được

    Cả Socola nữa

    Chắc Flan cũng ổn nhỉ ?

    Hm...

    Donut cũng lâu rồi không ăn nữa

    Tiện thể mua cả kẹo luô...

    Hình như tôi mua hơi nhiều đồ ngọt thì phải ?

    Trước khi tôi kịp nhận ra, giỏ đồ của tôi đã đựng đầy ắp các loại bánh kẹo đủ màu

    Không như Amelia, 'họ' biết nấu ăn, đỉnh hơn cả tôi là đằng khác

    "..."

    Siêu thị có bán thuốc giảm đau không nhỉ ?

    Mấy miếng dán cũng được, có lẽ tôi sẽ làm một chuyến thăm đến khu đồ cho người già vậy

    *

    Nơi 'họ' đang ở khá xa với nơi tôi ở

    Nói thẳng ra là gần như là đối xứng với nhà hiện tại của tôi qua trường học cho các ma pháp thiếu nữ

    Cũng vì vậy nên tôi đã bắt vài chuyến tàu để tới được đây

    Nơi tôi đến là một tòa chung cư lớn, Không đủ sang trọng để bảo là khu người giàu, nhưng chắc chắn những người ở đây là những kẻ khá giả

    Với chiếc thẻ có sẵn trong ví, tôi dễ dàng đi qua cổng vào

    -Kính Coong ~!

    Đi lên tầng 14, tôi ấn một chiếc chuông nhỏ bên cạnh cánh cửa

    -Cạch

    Chẳng đợi lâu, tiếng mở cửa đã vang lên

    "Ai-"

    "Lilith !"

    Người mở cửa là một cô gái tóc trắng, cùng đôi mắt đỏ đục nhìn lên tôi

    "Lâu rồi không gặp !"

    "..."

    Lạ ở chỗ, cổ đang chết lặng

    "Lilith !

    Tớ nghe thấy tiếng chị Kitsune phải chứ ~?"

    Một giọng nữ khác vang lên từ bên trong

    Theo sau đó là tiếng bước chân tới gần hơn với cánh cửa

    "Scarlette !!

    Cậu không định ra ngoài à ?

    Lâu lắm Chỉ mới đến đấy"

    "Chị ấy đằng nào chả vào đây..."

    "Tch !"

    Một giọng nữ khác vang lên song song với nó, có vẻ đang ngái ngủ

    "Chị- "

    "-Kitsune... ?"

    Một cô gái khác, với mái tóc nâu, dài đến bả vai được uốn gọn ngó qua khe cửa nhìn thẳng tới tôi

    Sao tự dưng lại ngắt câu giữa chừng vậy ?

    -PẶC !

    "Hơ ?"

    Không để tôi phản ứng, Lilith đã ngừng trạng thái hóa đá của mình từ bao giờ, nắm chặt lấy tay cổ tay tôi - thứ đang xách một đống đồ ngọt - một cách mạnh bạo rồi kéo tôi vào bên trong

    Lập tức sau đó, Lilith bỏ tay ra, để tôi rơi vào một chiếc ghế mà không biết tại sao lại ở ngay gần cửa ra vào

    -cạch

    Sau đó là tiếng động đóng cửa

    "CHỊ LÀM CÁI QUÁI GÌ NỮA VẬY !?"

    Ah

    Ra là đóng cửa để tránh làm ồn à ?

    Tôi chỉ biết cười khổ

    Dù sao đi chăng nữa, chuyện này đã xảy ra quá nhiều lần rồi

    *

    Lilith, Scarlette và Mari

    Đó là tên của 3 ma pháp thiếu nữ tôi đã cứu được khỏi một khu nghiên cứu quân sự ở một vùng hẻo lánh nào đấy

    Như tôi đã nhắc đến, việc quân sự hóa các ma pháp là một tương lai mà khả năng xảy ra là 100%

    Đúng vậy, nó sai ở mọi mặt

    Để một cô gái trẻ đi đánh những con quái vật kinh khủng đến mức kể cả quân đội cũng không muốn phải gặp đã là sai rồi

    Nhưng việc thí nghiệm và khiến họ giết những con người khác còn sai hơn nữa

    Đương nhiên, tất cả những việc về nghiên cứu sức mạnh và thí nghiệm trên cơ thể cấc ma pháp thiếu nữ như những con chuột bạch đều được dấu một cách kỹ càng, kỹ tới mức cái nơi tôi đi cứu được họ về thậm chí còn không có tên

    Tôi đã nhờ Arachness, nhưng vẫn chưa nhận được tý thông tin nào về nó cả

    Trung tâm nghiên cứu quân sự đó thuộc về nhà nước hay tư nhân tôi còn chẳng biết

    Còn về những người phục vụ trong trung tâm đó...

    ...

    Có lẽ các bạn đã đoán được rồi

    Mỗi khi chiếc mặt nạ xuất hiện trên mặt, chúng tôi là tội phạm, không phải con người
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 15


    Một trong các lý do tại sao tôi ngưng hoạt động ma pháp thiếu nữ là do tôi đã tìm ra được bộ mặt thật của những bên liên quan tới nó

    Cục quản lý, Bộ ma thuật, tất cả các trụ sở liên quan đến ma pháp thiếu nữ đều muốn quân sự hoá họ

    Sức mạnh nằm ngoài sức tưởng tượng đa che mờ mắt những con người này, khiến lòng tham quyền lực chiếm lấy họ mà quên rằng những ma pháp thiếu nữ chỉ là những cô gái bỗng nhiên được trao cho sức mạnh

    Việc thú nghiệm lên các ma pháp thiếu nữ cấp thấp có thể được coi là chuyện thường ngày trong các phân khu bí mật của bộ ma thuật

    Còn nguồn cung thì là do cục quản lý gửi về, chủ yếu là những ma pháp thiếu nữ không có nhiều liên kết với xã hội

    ...

    Tại sao tôi không làm gì đó về điều này ?

    Đơn giản, tôi quá yếu

    Mặc dù là hunter rank 1, tôi chẳng đời nào có thể so sánh được với ma pháp thiếu nữ

    Da tôi không đủ cứng để tank những viên đạn mà không bị thương, tôi cũng chẳng đủ mạnh để là một mối đe doạ nặng cho các cơ quan pháp thuật

    Như lần tôi cứu Scarlette, Lilith và Mari

    Arachne và tôi cũng đã phải suýt chết mới đưa được cả 3 ra ngoài và cắt đuôi những nhân viên của cơ sở pháp thuật

    ...

    Thôi, nói chuyện đen tối đến vậy là đủ rồi, những việc này tôi đằng nào cũng không ngăn được, chỉ có thể theo dõi thôi

    "L-lilith, nó không nặng đến thế đâu"

    "Không.

    Nặng.

    Đến.

    Thế ?"

    "A-aw ~ đột nhiên chị lại thấy đau rồi !"

    "Tch..."

    Lilith, với vẻ mặt phụng phịu tiếp tục xem xét cánh tay cuốn chi chít gạc và bùa của tôi

    "Chị...

    Ai lại làm chị ra nông nỗi này vậy...?

    Đến cả bùa cấp cao cũng không hồi phục hoàn toàn được"

    Scarlette, người đứng khoanh tay, đang rõ ràng khó chịu

    "Nào nào...

    Làm vậy em sẽ có vết nhăn sau này đấy"

    "Em không đùa"

    "Đây chỉ là công việc thôi"

    Tôi không thể nói được về phù thủy, bởi tôi không biết nó sẽ có tác động thế nào lên 3 em

    Đây là lần đầu tiên tôi nuôi...

    Không, chăm sóc những đứa nhóc này, nên tôi hơi sợ có những chuyện không hay xảy đến

    Nhất là...

    Với tính cách của chúng

    "Em sẽ giết hắn hộ chị"

    "...Ngoan nào..."

    Tôi thở dài, xoa đầu Mira

    Chúng yêu tôi quá mực, có lẽ có thể được coi là yandere

    Tôi thề là hồi tôi cấp 3 tôi chưa toả được nhiều sát khí đến thế này đâu

    "Chúng ta bỏ chuyện đó qua một bên nhé ?

    Chị muốn ngồi xem phim và ăn đồ ngọt hơn là nói về vết thương..."

    "Ugh..."

    "Tch..."

    "... ..."

    Nhìn sự khó chịu đó kìa, không hề dấu đi luôn mà

    "Thôi được rồi, chị sẽ cho các em làm 'cái đó', mỗi người một lần thôi nhé"

    Ngay khi nói đến thế, mặt của cả 3 đứa sáng hẳn lên

    'cái đó' mà tôi nhắc tới đó là việc để lại hickey

    Vì đặc tính yan của 3 người nên mỗi khi được đánh dấu lãnh thổ luôn khiến cả 3 rất vui lòng

    Hm...

    Đã 18 cả rồi...

    Có lẽ tôi cũng nên dừng nó lại sớm thôi

    ...

    Tuy chúng cũng sẽ quên tôi khi lớn lên, nhưng cứ phải ngừng lại cho chắc chắn

    -soạt

    Chà, khi 3 đứa đứng lên, tôi mới thấy được mình nhỏ bé đến thế nào

    Ở dạng gear 2, tôi chỉ đứng đến vai của Mira, người thấp nhất nhóm

    "Ah...

    Uhm, hôm nay không được làm ở cổ nhé...

    Chị có việc..."

    """....."

    ""

    Cả 3 đều im lặng một cách đáng sợ

    Người đầu tiên tới là Lilith, người có thể coi là chị cả của 3 người, cô là người quan tâm nhiều đến các em mình nhất...

    Và cũng là kẻ mạnh nhất

    Cô cúi người, ghé sát vào mặt tôi

    Khuôn mặt cân đối, đôi môi đỏ như máu, hàng lông mi dài đi cùng với mái tóc trắng xoá, ngoại hình của Lilith đủ xuất sắc để có thể được so sánh với những người hoa hậu

    "Phập !"

    "Ahn ~ ?!"

    Chết tiệt...

    Tôi đã bảo không cắn ở cổ cơ mà !

    Ngay khi tôi định mắng con bé, Lilith bắt đầu vừa mút vừa gặp cổ tôi, khiến cơ thể tôi như không còn chút sức lực nào vậy

    "♡Mhn...

    Hiii ~~ ♡?"

    "Smooch ~ chu...

    Schlurp"

    Lilith vừa liếm, vừa mút phần cổ tôi như thể đang thưởng thức nó lắm

    Tôi có thể cảm thấy đôi nanh sắc của cô liên tục gặm nhẻ phần cổ, rồi khi nó có chút đau, chiếc lưỡi mềm từ đâu lại xuất hiện, liếm đi liếm lại như làm dịu cơn đau

    Từ khi nào...

    Lilith lại thuần thục thế này ?

    ...

    "Nhm...~♡"

    Những tiếng rên ướt nhẹ, cao liên tục đi ra từ miệng tôi

    Qua đôi mắt mờ, tôi có thể thấy cả Mira và Scarlette đang chờ tới lượt

    Ugh...

    Đừng bảo cả hai đứa đều định làm thế nhé ?

    *

    Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác...

    Amelia đang ngồi đối diện với một người phụ nữ, mặt cô trở nên nghiêm trọng

    "Cô vừa nói gì cơ ?"

    "Cô nghe đúng đấy Amelia, tôi đã phát hiện được một phòng thí nghiệm vật hiến tế khác của cục"

    "...

    Nó có giống của anh tôi không ?"

    Biết rằng hỏi cách tìm chẳng để làm gì, cô vào thẳng vấn đề

    "Nếu các vật hiến tế là giống nhau"

    "Vậy còn đợi gì nữa ?

    Chúng ta đi thôi"

    "Bình tĩnh đã Amelia, hiện tại còn chưa phải là thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ đi đến đấy sớm thôi, tôi gọi cô đến đây là để nói về nó"

    "...?

    Không phải như mọi lần là được sao ?"

    "Không, lần này sẽ có khác một chút"

    "?"

    "Chúng ta sẽ phát sóng trực tiếp chuyến đột kích này cho hội đồng phù thủy"

    "!?"

    "Để tôi giả-"

    "Cô bị điên à !????

    Empress, cô không nhớ rằng một nửa số phù thủy vẫn thuộc về phe bộ ma thuật sao !?

    Cô làm vậy khác gì 'lạy ông tôi ở bụi này' chứ ?"

    "Đã bảo để tôi giải thích...

    Đúng như cô nói, việc trực tiếp tường thuật cho địch sẽ là không có lợi, tuy nhiên, cơ sở lần này khá nhỏ nên ta có thể đột kích rất nhanh, khiến chúng không kịp trở tay"

    "Và hơn nữa, tôi làm như này là do một phù thủy khác đang sắp vào phe ta rồi"

    "..."

    Vậy là mạo hiểm để có thêm một phù thuỷ ủng hộ sao ?

    ...

    Cũng đáng đấy...

    Amelia ngồi im lặng, tiếp tục nghe người phụ nữ đối diện nói thêm về kế hoạch lần này
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 16


    Yêu cầu 500aem quên hết chap 16 cũ hôn toi nhé:")

    -------

    "Ahh...

    Chị đã bảo đừng cắn ở đó rồi mà."

    "Mhn ~ không đời nào, chính chị cũng biết bọn em sẽ không nghe lời mà ~"

    Lilith vừa nói, giọng em vừa ngân lên như thể đang vui lắm, hai bên má của em phồng lên do cho đã nhồi quá nhiều kem vào cùng lúc.

    Nhờ Mari, hiện tại tôi đã có thể cử động được linh hoạt hơn, với nhiều những lá bùa hồi phục mới được ẻm tự tay vẽ ra và dán khắp người.

    Môi người mỗi tài năng, Mari tuy không giỏi trong chiến đấu nhưng lại rất thành thạo việc vẽ vòng tròn ma thuật, Lilith tuy ít khi dùng não nhưng sức mạnh cũng thuộc hàng đỉnh của stage 2...

    Còn Scarlette...

    Chúng ta tạm thời không nói về Scarlette.

    "Scarlette, em không ăn snack à ?"

    Sau khi rửa xong đống bát cùng Mari, tôi cầm đống đồ đã mua đến Scarlette, người đang ngồi thờ thẫn trước màn hình TV.

    Lạ thật, bình thường Scarlette thích ăn mấy thứ này lắm cơ mà nhỉ ?

    Có chương trình gì hay lắm à ?

    Thắc mắc, tôi liếc mắt lên thì thấy đó chỉ là một tập anime khác mà Lilith đang xem.

    ?

    Scarlette mà tôi biết bình thường đâu quan tâm đến những thứ như này nhi-

    Ngay lúc đó, mắt tôi đập vào mắt Scarlette, đôi đồng tử vốn có ánh bạc giờ đã trở nên trắng bóc, vô hồn.

    Mà chuyện làm Scarlette trở nên như này thì chỉ có 1 thôi

    Em ấy đang cực kỳ giận.

    "Cô ấy không dễ tha như bọn em đâu ~"

    Lilith mỉm cười, vẫn tiếp tục dán mắt vào màn hình TV.

    "E-em nên giúp chị đi chứ !?

    Nhỡ đâu năng lực của em ấy ..."

    "Cậu ấy đã kiểm soát năng lực tốt hơn nhiều rồi chị Kitsune..."

    "Yeah ~ miễn là chưa có ma thuật toả ra từ người Scarlette tức nghĩa là mọi chuyện chưa tệ lắm đâu."

    "Vậy sao ?"

    - tôi thở phào nhẹ nhõm.

    "Chị vui hơi sớm đấy ~ Scarlette đã mong được lời khen của chị trong vài ngày rồi, bà ngay khi chị đến thì lại nhìn như xác ướp thế này thì ..."

    "Chị xin lỗi !"

    Không để Lilith nói xong, tôi ôm Scarlette vào lòng.

    "..."

    "E-em làm tốt lắm, Scarlette ~ điều khiển được thứ sức mạnh như vậy, xứng đáng được chị thưởng."

    "Thật chứ ạ ?"

    Scarlette bỗng bình thường trở lại, như thể mọi thứ vừa rồi là diễn vậy

    "Y-yeah ?"

    Thôi, đâm lao thì phải theo lao thôi...

    "Mari, Lilith"

    "He he ~ tớ đã bảo là thê snaof nó cũng hoạt động mà !"

    "Một lần hiếm hoi..."

    Mari nhau mày, em tiến đến chỗ tôi, đôi mắt cứ liên tục đảo loạn, như thể sắp nói ra thứ gì không muốn.

    Cả Lilith cũng vậy, tuy mặt vẫn hướng về TV nhưng những lọn tóc của em đã bị cuốn không biết bao nhiêu vòng quanh ngón tay đang nghịch tóc.

    Đôi đồng tử đỏ cũng liên tục đảo về tôi, rồi nhanh chóng né đi khi tôi nhìn ngược lại.

    "Em...

    Không...

    Chúng em cần chị...

    Nghe tụi em nói, một cách bình tĩnh."

    "...

    Được thôi ?"

    "Tụi em muốn gia nhập cục quản lý ma pháp thiếu nữ."

    ...

    Ngay khi Mari nói xong, bầu không khí xung quanh bỗng nhiên im bặt, Lilith đã quay mặt ra chỗ khác, còn Scarlette vẫn ở trong lòng tôi, nhưng em cũng né ánh mắt tôi.

    Chỉ còn Mari, tuy tay em đang run do lo lắng, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào tôi.

    Tất cả đều biết, tôi ghét cay ghét đắng tất cả những cơ sở liên quan đến ma pháp thiếu nữ của chính phủ...

    Không...

    Ủa ?

    "...

    Được thôi ?"

    "Eh ?"

    "Huh ?"

    "C-chị không thấy tức sao ?

    V-vì bọn em...

    Đột nhiên lại muốn...

    Vào nơi đấy ấy, như thế thì khác nào phản bội chị chứ ?"

    "...

    Em đang nhầm thì phải ?

    Chị thực sự rất ghét bộ pháp thuật và cục quản lý, nhưng chị chưa bao giờ ép các em phải đi theo chị cả...

    Hơn nữa...

    Các em mới là người ghét nơi đấy nhất ...

    Chính các em đã phải chịu đựng những thứ kinh khủng chúng đã làm mà."

    "Việc hoạt động như thế nào, là quyền của các em, và chị tin rằng các em hẳn phải có lý do của mình để làm vậy."

    "Thật vậy sao ?"

    "Yeah"

    Tôi chỉ gật nhẹ khi nghe Lilith hỏi, cả 3 đứa đều thở dài một hơi, tựa như chúng vừa trải qua chuyện gì vậy.

    Ah, nhưng đương nhiên, tôi phải cảnh cáo chúng trước.

    "Tuy chị không biết các em định làm gì, nhưng nếu các em trở thành một phần của bọn họ...

    Chị sẽ đánh cho các em tỉnh đấy ~"

    """Dạ..."

    ""

    *

    Mhm ~

    Hmmm ~~

    Vừa ngân nga vừa trải máu tóc xanh của mình, Permafrost - một tron các phù thủy hiện tại - không thể ngừng cười được.

    Cái váy cô đã chuẩn bị cho Kitsune, đẹp quá đi mất, hẳn cô ấy sẽ thấy vui vì nó chứ nhỉ ?

    "Có chuyện gì khiến cô vui sao ?"

    "Yeah ~"

    "Hiếm có đấy."

    "Thôi nào Empress ~ cô không cần phải làm vẻ mặt đó đâu !

    Tôi đã sẵn sàng cho nhiệm vụ này rồi mà ~ tôi sẽ hoàn thành nó trong một cái nháy mắt của cô thôi ~"

    "Ha...

    Nhưng tôi vẫn lo, việc chúng ta trực tiếp để một phù thủy xâm nhập vào một cơ sở rồi quay lại quá trình đó ...

    Không phải tôi sợ cô không làm được, mà sợ lần cược này quá vội vàng, có thể chúng ta sẽ thua nếu mọi thứ không được hoàn hảo."

    Với mọi thứ có thể chuẩn bị đã được làm, kế hoạch lật đổ chính phủ pháp thuật sẽ được bắt đầu với sự kiện live stream việc đột nhập vào một cơ sở nghiên cứu.

    Việc live stream rõ ràng có thể đánh một cú đau đớn lên danh tiếng và hình ảnh của chính phủ pháp thuật.

    Nhưng việc cho dân chúng thấy sự thật chỉ là mục tiêu phụ mà thôi, như đã nói, nếu lần live stream này thành công, một phù thủy đang ở phe trung lập sẽ hoàn toàn chuyển về phe Empress, cũng có nghĩa phe cô đã có hơn 50% số phù thủy của hội tham gia.

    Điều này rõ ràng tạo cho cô một lợi thế rất lớn.

    Quan trọng hơn, nó cho phe cô cơ hội thắng khi đối đầu với chính phủ ma thuật...

    Lấy thêm một phù thủy vào phe mình là để Empress bù đắp tạm cho một điểm yếu của cô hiện tại - cô biết quá ít về phe địch.

    Là một phù thủy, người trực tiếp làm việc dưới quyền kiểm soát của chính phủ pháp thuật, Empress không tài nào đào được thông tin về họ, về những thứ phạm phạ họ đang làm, tiềm lực chiến tranh của họ và những kế hoạch điên rồ họ có thể dùng khi cuộc chiến nổ ra, mọi thứ đó cô đều không biết.

    Kể cả những ma pháp thiếu nữ khác cũng không thể đột nhập và tìm được nguồn thông tin đó.

    Nhưng đương nhiên, Empress còn một con bài cuối cùng để lấy được đống thông tin cô cần...

    Những vấn đề khó khăn cần một giải pháp sáng tạo mà không ai nghĩ cô sẽ làm ...

    Đó là tất cả những gì cô có thể nói.

    Trận chiến lần này...

    Cô phải làm mọi thứ để đảm bảo các ma pháp thiếu nữ sẽ thắng.
     
    [Genderbender] Em Gái Tôi Là Ma Pháp Thiếu Nữ[Drop]
    Chapter 17


    Như các truyện khác của toi, khi quyết định tạp drop tôi đã vứt hết script truyện này đi, nhưng khác với 2 bộ còn lại tôi còn phần nào nhớ được nd chính thì bộ này tôi quên tiệt luôn =))) nên bộ này toi khi nào có hứng ms up chap nhes.

    Xin lỗi các bác nhiều !

    *

    Hai mươi năm

    Đó là khoảng thời gian mà người dân biết được về sự tồn tại của những Wanderer và các ma pháp thiếu nữ.

    Thế giới sau đó đã bị cuốn vào guồng quay, nơi những sự kiện liên quan tới Wanderer là những sự kiện chính, còn những việc còn lại chỉ là phụ.

    Cũng nhờ vậy, mà những hành vi trái phép của chính phủ có thể thực hiện có thể qua mắt người dân một cách dễ dàng.

    "Số 16, nếu mày không tiếp tục thì tối nay sẽ không có gì cho mày ăn đâu"

    Một người tiến sĩ - kẻ được gọi là Doctor - nói qua loa, đôi mắt ông ta nhìn xuyên qua tấm gương một chiều, vào một căn phòng trắng xoá

    Nằm vật vã trên đất là một 'ma pháp thiếu nữ' đang co giật do sử dụng năng lực ma thuật quá giới hạn cho phép.

    Đây, chính là mặt tối của bộ pháp thuật.

    Một cơ sở nghiên cứu ma pháp thiếu nữ.

    Những đứa bé ngây thơ, chưa hiểu sự đời đã được đưa tới đây từ nhiều các nhà trẻ mồ côi khác nhau, được nuôi lớn trong một môi trường có thể coi là thiên đường cho trẻ em.

    Chúng được chơi những thứ chúng chưa bao giờ nhìn thấy, lớn lên với những bộ quần áo mới mỗi ngày ...

    Với cái giá phải trả chỉ là 2 tiếng thí nghiệm mỗi ngày, chủ yếu chỉ là đo đạc những thông số cơ bản như cân nặng hay chiều cao.

    Một cái giá quá hời, phải chứ ?

    Nhưng đó là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi.

    Khi qua một đôn tuổi nhất định, những đứa trẻ đã ký khế ước với Fairy sẽ bị đem ra làm vật thí nghiệm như số 16 này...

    Còn những đứa còn lại...

    Well ~ chính phủ ma thuật sẽ bán chúng đi, phục vụ đủ thứ mục đích, miễn là ra tiền là được.

    Cũng nhờ những đứa trẻ là mồ côi, việc bọn chúng biến mất sẽ gần như chẳng khiến ai để ý cả

    Cầm chiếc cốc cà phê còn nóng lên, Doctor chỉ liếc qua số 16 đang co giật, cố gượng lên mà thực hiện chỉ thị của mình.

    Biết nói sao bây giờ, chỉ có thể đổ tại bản thân thôi, nếu con bé không ký khế ước, mọi chuyện đâu ra nông nỗi này.

    Và đó, là cách mong muốn bảo vệ người vô tội của ngững đứa trẻ ngây thơ bị lợi dụng bởi chính phủ pháp thuật.

    *

    "Hmmm..."

    Permafrost có nói rằng...

    Tôi không cần phải lo về chuyện đồ mặc bởi phía cô ấy sẽ chuẩn bị mọi thứ cho tôi...

    Nhưng trước khi đến đó, tôi cũng nên che phần cổ mình lại như một phép lịch sự tối thiểu, phải chứ ?

    Với ba vết cắn còn rõ mồn một trên cổ và vai, tôi quyết định sẽ mặc một chiếc áo giữ nhiệt lót bên trong để che đi những thứ không cần nhìn thấy.

    ...

    Ủa ... ?

    Sao trên cổ tôi lại có 4 vết cắn nhỉ ?

    Lilith...

    Scarlette, Mira...

    Vết thứ 4 là của ai vậy ?

    ...

    Mà kệ đi, chuyện đó không quan trọng.

    Tôi mặc tạm một bộ đồ giản dị, một chiếc áo dữ nhiệt lít bên trong, áo phông trắng không hoạ tiết cùng một chiếc quần thoáng.

    Những bộ quần áo khác trong tủ tôi gần như không tồn tại...

    Từ cái hồi tôi quyết định biến tủ thành chỗ giấu đồ dùng hunter thì số quần áo trong đó giảm hẳn đi.

    Nhìn lướt qua thanh Muramasa được giấu trong góc phòng, tôi thoáng có ý định cầm nó theo...

    Nhưng ai lại đi mang vũ khí đến đó, phải chứ ?

    "..."

    Đã vài ngày rồi, Amelia không về nhà.

    Con bé nhắn bảo tôi rằng nó có việc tại trường, và vì Amelia nói rằng đang làm việc với phù thủy nên tôi cũng yên tâm

    ...

    Ơ nhưng nghĩa là lần này tôi phải đến đó một mình à ?

    Perma là bạn của Amelia mà, có phải của tôi đâu ?

    Cả vụ sự kiện này nữa, mọi thứ đều là do Amelia sắp đặt mà ?

    Sao em ấy lại không có mặt ở đó được chứ ?

    ...

    Có gì không đúng ở đây thì phải.

    Mọi việc, lớn hay nhỏ, miễn là do Amelia bày ra, em sẽ luôn ở đó, nhất là khi nó có liên quan đến tôi.

    Vậy mà hiện tại, một vụ lớn thế này đang xảy ra mà Amelia lại bảo là vì bận nên không đến được sao ?

    Vì không còn nhiều thời gian trước khi phải xuất phát, tôi không thể điều tra rõ hơn về việc này được.

    "Có lẽ lần này vẫn phải nhờ đến mày rồi"

    ----------

    Các phe hiện tại đang có mặt :

    Chính phủ pháp thuật : gồm cục quản lý ma pháp thiếu nữ và bộ pháp thuật.

    Wanderer : những con quái được sinh ra từ sự tiêu cực của .. loài người (?)....

    Hunter : những thợ săn Wanderer, thường là thợ săn trái phép do các công nghệ săn Wanderer hiện vẫn thuộc về chính phủ

    Hội phù thủy (Witch Table): gồm tất cả những ma pháp thiếu nữ Stage 3, kể cả những người đã nghỉ hưu.

    ------------

    Nhân vật :

    Amelia : tóc vàng - em gái (?) của nhân vật chính - ma pháp thiếu nữ Stage 2, có quan hệ khá rộng

    Death (No.13) : tóc đen - phù thủy số 13, là phù thủy với sức mạnh của cái chết, nhiều thông tin chưa được làm rõ

    Sword Empress : tóc vàng - phù thủy số 1 của hiện tại, đứng đầu liên minh chống lại chính phủ pháp thuật

    Permafrost (No.4) : tóc xanh trời - một cố bé thích nhân vật chính, tuy tuổi vật lý là 18, tuổi thật mới chỉ 14.... ?

    Arachnes : Hunter hạng 2, tóc đỏ, giàu, đa năng hơn nhân vật chính nhiều

    Lilith : tóc trắng, là một trong 3 cô gái được main cứu trong quá khứ.

    Sức mạnh ma thuật của cô bằng với ma pháp thiếu nữ Stage 2, dù cô còn đang ở Stage 1

    Mari : tóc nâu, có thể coi là chị cả của nhóm 3 người được main cứu, rất giỏi trong khoản vẽ bùa, thu thập thông tin,...

    Scarlette : Tóc trắng ....

    Mọi thông tin còn lại đều chưa có.

    Ủa tính ra còn chưa đến 10 người nhể :U
     
    Back
    Top Bottom