Cập nhật mới

Khác [ Gemini Fourth ] Học Viện Đỏ Đen

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
375032559-256-k433766.jpg

[ Gemini Fourth ] Học Viện Đỏ Đen
Tác giả: Tupi_6868
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

lấy idea từ phim ( như tên ) và có chút sửa nên nhớ góp ý
đọc vv nhó😣😣😣
là F6 nhưng GF là cp chính
29/12/24



pond​
 
[ Gemini Fourth ] Học Viện Đỏ Đen
Sự Khởi Đầu


Sân thượng của Học viện Hyakkaou, nơi ánh nắng buổi sáng chiếu rọi qua những tấm kính lớn, thường là địa điểm tụ họp của các nhóm học sinh.

Nhưng hôm nay, không gian này trở nên im ắng một cách lạ thường.

Ở giữa sân, Dunk ngồi thoải mái trên chiếc ghế tựa bọc da, chân vắt lên bàn.

Đối diện cậu là Pond, đang siết chặt hai tay, đôi mắt không giấu nổi sự căng thẳng.

"Căng thẳng thế này, bạn đã sẵn sàng chưa?"

Dunk mỉm cười, giọng điệu nhẹ như gió thoảng.

Nhưng trong ánh mắt cậu, một tia ranh mãnh lóe lên.

Pond không trả lời ngay.

Anh nhìn xuống bàn chơi, nơi các quân bài xếp gọn gàng.

Đây là trò chơi "Poker phiên bản cao cấp" – một dạng biến thể với luật lệ được Dunk tự đặt ra, phức tạp hơn và đầy may rủi.

"Bạn còn chần chừ gì nữa?"

Dunk nghiêng đầu, tay gõ nhẹ xuống bàn.

"Hay là Pond đây sợ thua?"

Pond hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng để cậu thắng sao?"

Ván đầu tiên diễn ra nhanh chóng.

Dunk giữ nụ cười mỉm đầy tự tin, liên tục áp đảo Pond bằng những nước đi khéo léo.

Những quân bài trong tay hắn được sắp xếp hoàn hảo, như thể mọi thứ đã được tính toán trước.

Pond cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán anh.

Mỗi lần Dunk thắng, tiếng cười nhỏ nhẹ của cậu lại như một lưỡi dao đâm vào lòng tự trọng của Pond.

"Thế này thì chán quá," Dunk nói, ngả người ra ghế.

"Bạn không đủ sức làm đối thủ của tôi sao?"

Pond không đáp, ánh mắt anh chăm chú nhìn vào quân bài trên tay.

Ở ván cuối cùng, Pond quyết định đặt cược toàn bộ số tiền còn lại của mình.

Anh biết đây là cơ hội cuối cùng để lật ngược tình thế.

Nhưng khi Dunk lật lá bài cuối cùng, sự thật phũ phàng hiện ra – Pond đã thua.

Cả cơ thể Pond như đổ sụp.

Dunk bật cười khẽ, ánh mắt tràn đầy sự chiến thắng.

"Vậy là từ bây giờ, bạn là thú cưng của mình."

Pond nghiến răng, nhưng không thể nói gì.

Thỏa thuận là thỏa thuận, và ở Hyakkaou, thua cuộc đồng nghĩa với mất tất cả.

_____________________________________

Buổi sáng hôm sau, Fourth bước vào cổng trường Hyakkaou, ánh mắt cậu lướt qua khuôn viên rộng lớn.

Những tòa nhà cổ kính mang vẻ đẹp vừa sang trọng, vừa u ám, khiến cậu không khỏi cảm thán.

"Đây là nơi mình sẽ học sao?"

Fourth tự nhủ, đôi mắt ánh lên sự tò mò.

Cậu bước vào lớp C, nơi mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía mình.

Fourth không phải kiểu người có thể dễ dàng bị bỏ qua – mái tóc đen bóng, gương mặt thanh tú và đôi mắt sáng như ngọc khiến cậu trở thành tâm điểm chú ý.

"Đẹp trai quá..."

Một nữ sinh khẽ thì thầm, trong khi một nam sinh khác nhíu mày khó chịu.

Fourth mỉm cười nhẹ, bước lên bục giảng.

"Xin chào.

Tôi là Fourth.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến trường.

Mong được mọi người giúp đỡ."

Giọng nói của cậu trầm ấm, lịch sự, khiến không khí trong lớp như dịu đi.

Nhưng cũng chính lúc đó, Fourth nhận ra một ánh mắt khác thường – Dunk.

Giờ ra chơi.

Khi tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, Fourth vẫn đang sắp xếp sách vở thì một giọng nói vang lên sau lưng.

"Chào cậu."

Fourth quay lại, đối diện với Dunk.

Dunk đứng đó, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú.

"Cậu là học sinh mới, phải không?"

Dunk hỏi, giọng điệu thân thiện nhưng không giấu được sự ranh mãnh.

Fourth khẽ gật đầu.

"Đúng vậy.

Tôi là Fourth."

"Dunk.

Rất vui được gặp cậu."

Cậu chìa tay ra, nụ cười nửa miệng khiến Fourth có chút cảnh giác.

"Ở trường này, nếu muốn tồn tại, cậu phải biết quy tắc," Dunk nói tiếp, ánh mắt lóe lên một tia thách thức.

"Quy tắc gì cơ?"

Fourth hỏi, nhíu mày.

"Đánh bạc," Dunk trả lời, giọng điệu nhẹ như gió thoảng.

"Mọi thứ ở đây đều xoay quanh cờ bạc.

Nếu cậu muốn hòa nhập, cậu phải tham gia.

Thế nào, cậu có dám thử không?"

Fourth nhìn hắn, đôi mắt sắc sảo không hề nao núng.

"Nếu đó là quy tắc, tại sao tôi phải từ chối?"

Dunk bật cười.

"Tốt.

Nhưng đừng trách tôi khi cậu thua nhé."

_____________________________________

Sân trường Hyakkaou, khu vực dành riêng cho các cuộc đấu cờ bạc, được bao phủ bởi không khí ngột ngạt nhưng đầy kích thích.

Những ánh đèn chùm lấp lánh chiếu sáng từng góc tối của căn phòng rộng lớn, nơi các học sinh tụ tập lại, ánh mắt háo hức hướng về bàn đấu trung tâm.

Ở đó, Dunk đã ngồi sẵn, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi, đôi mắt ánh lên vẻ thách thức.

Fourth, dù là học sinh mới, vẫn bước tới với dáng vẻ bình tĩnh.

"Cậu chọn trò gì?"

Dunk hỏi, giọng đầy vẻ trêu chọc.

Fourth lặng người một lúc, đôi mắt lướt qua bàn chơi và các quân bài.

"Cờ Roulette đi.

Tôi nghĩ trò đó khá thú vị."

Dunk nhướng mày, rồi nhếch mép cười.

"Chọn thông minh đấy.

Nhưng liệu cậu có may mắn không?"

Quy tắc trò chơi

Roulette là trò chơi may rủi cổ điển, nhưng Dunk đã sửa đổi quy tắc để tăng tính hồi hộp

• Người chơi đặt cược vào các ô số từ 0 đến 36.

• Nếu quả bóng rơi đúng vào ô đã chọn, người chơi sẽ nhận được gấp 10 lần số tiền cược.

• Ngược lại, thua cuộc đồng nghĩa với mất trắng toàn bộ số tiền đặt cược.

Số tiền cược tối thiểu cho mỗi lượt là 20,000 Bah

"Quy tắc đơn giản thôi, phải không?"

Dunk nói, mắt nhìn Fourth đầy khiêu khích.

Fourth gật đầu, tay rút ra 50,000 Baht từ túi xách.

"Vậy tôi bắt đầu."

Trận đấu bắt đầu

Lượt 1:

Fourth đặt 20,000 Baht vào ô số 8.

Dunk chỉ cười khẩy, không đặt cược vào bất cứ ô nào.

Quả bóng quay tròn trên bàn, từng vòng từng vòng giảm tốc, rồi dừng lại...

ô số 8.

Cả đám đông ồ lên kinh ngạc.

Fourth nhấc ly nước uống một ngụm, hoàn toàn điềm nhiên như thể cậu đã biết trước kết quả.

"May mắn thôi," Dunk nói, nụ cười trên môi dần nhạt đi.

"Cậu nghĩ điều đó sẽ kéo dài được bao lâu?"

Lượt 2:

Lần này, Dunk quyết định đặt cược 30,000 Baht vào ô số 23.

Fourth nhìn hắn, rồi nhẹ nhàng đặt 20,000 Baht vào ô số 13.

Bánh xe lại quay, quả bóng nhảy lăn lóc như đang trêu đùa người chơi.

Cuối cùng, nó dừng ở...

ô số 13.

Fourth thắng lần thứ hai liên tiếp.

"Không thể nào..."

Một học sinh thì thầm.

Dunk vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt hắn đã bắt đầu lóe lên sự bất an.

Lượt 3: Cuộc lật ngược bất ngờ

Ở lượt này, Dunk quyết định chơi tất tay, đặt toàn bộ 50,000 Baht vào ô số 5.

Fourth nhìn Dunk, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi.

"Tôi không nghĩ may mắn sẽ luôn đứng về phía cậu đâu."

Cậu đặt 30,000 Baht vào ô số 17, rồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản.

Quả bóng quay tròn, từng vòng quay như kéo dài cả thế kỷ.

Cả đám đông nín thở chờ đợi.

Khi quả bóng dừng lại, mọi ánh mắt đều hướng về...

ô số 17.

Fourth thắng.

Dunk ngồi sững người, gương mặt không giấu được sự bàng hoàng.

Dunk chưa bao giờ thua, đặc biệt là trước một học sinh mới.

Fourth đứng dậy, tiến lại gần hắn.

"Cảm ơn cậu vì trò chơi thú vị.

Tôi sẽ lấy số tiền thắng này để giúp bạn mình."

Dunk nghiến răng, ánh mắt đầy tức tối.

Nhưng cậu không nói gì, chỉ đứng lên và bước ra khỏi phòng, để lại ánh nhìn đầy ám ảnh phía sau.

_____________________________________

Tui lấy idea từ phim như tên mà có sửa đổi nhé mọi ngườii
 
[ Gemini Fourth ] Học Viện Đỏ Đen
Hội học sinh


Buổi chiều hôm đó, Fourth tìm gặp Pond ở sân trường.

Pond đang ngồi một mình, ánh mắt buồn bã nhìn xuống mặt đất.

"Pond,"

Fourth gọi.

Pond ngẩng đầu, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy Fourth cầm một xấp tiền trên tay.

"Cậu làm gì với số tiền đó?"

Pond hỏi, giọng khàn khàn.

"Tôi muốn giúp cậu trả nợ.

Từ giờ, cậu không cần phải làm thú cưng của Dunk nữa."

Pond mở to mắt, không thể tin vào tai mình.

"Nhưng tại sao cậu lại làm thế?"

Fourth mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

"Vì chúng ta là bạn.

Đúng không?"

Lời nói đơn giản nhưng chân thành của Fourth khiến Pond xúc động.

Anh nhận lấy số tiền, lòng tràn đầy cảm kích.

_____________________________________

Trận thắng của Fourth trước Dunk nhanh chóng lan truyền khắp trường.

Tin tức này cũng đến tai Hội học sinh, nơi Gemini – Chủ tịch quyền lực – đang ngồi trên chiếc ghế bọc da cao cấp, đôi mắt đầy hứng thú.

Cũng đơn giản thôi Dunk đường đường là một thành viên của hội học sinh tuy cấp không bằng những nhân vật tầm cỡ ở đây nhưng cũng là thành viên nên là hội học sinh chú ý đến học sinh mới manh tên Fourth này rồi.

"Fourth..."

Gemini lẩm bẩm, nụ cười nhếch mép.

"Cậu học sinh mới này thú vị đấy."

Joong, thư ký của anh, bước đến gần, giọng đều đều.

"Cậu ta đã làm đảo lộn hệ thống của trường ngay từ ngày đầu tiên.

Tôi nghĩ chúng ta nên gặp cậu ta sớm."

Gemini khẽ gật đầu.

"Tốt thôi.

Để xem cậu ta có gì đặc biệt."

Phòng họp của Hội học sinh là nơi quyền lực và bí ẩn giao thoa.

Tường được ốp gỗ tối màu, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu lên bàn gỗ dài nơi các thành viên đang ngồi.

Gemini, ngồi ở đầu bàn, khoác lên mình khí chất uy quyền.

Anh nghiêng người tựa vào lưng ghế, đôi mắt nửa khép lại như đang suy ngẫm.

Bên cạnh anh là Joong, thư ký trung thành, luôn giữ thái độ lạnh lùng và bình tĩnh.

"Dunk, kể đi,"

Gemini cất giọng, trầm và đầy uy lực.

Dunk cúi đầu, rõ ràng vẫn chưa vượt qua được nỗi nhục nhã từ thất bại trước Fourth.

"Cậu ta... rất khác biệt.

Không chỉ là may mắn.

Fourth... có gì đó... mà tôi không thể lý giải."

Minnie, bà trùm trò chơi may rủi, bật cười khẽ, tựa lưng vào ghế.

"Để tôi đoán, cậu ta đọc được tâm lý của cậu?

Hoặc... cậu ta đã chuẩn bị từ trước?"

"Không,"

Dunk lắc đầu.

"Tôi đã gian lận, nhưng cậu ta vẫn thắng.

Như thể... cậu ta nhìn thấu mọi thứ."

Căn phòng trở nên yên lặng, chỉ có tiếng cây bút của Phuwin gõ nhẹ xuống bàn.

Phuwin, với vai trò là phó Hội học sinh và kế toán trưởng, chỉnh lại gọng kính.

"Thật kỳ lạ.

Nhưng Dunk, thất bại của cậu đã làm mất mặt Hội học sinh."

"Đúng vậy,"

AJ xen vào, giọng điệu mỉa mai.

AJ, ông trùm của mọi mánh khóe, luôn mang vẻ tự mãn.

"Cậu ta mới đến mà đã làm loạn cả hệ thống của trường.

Dunk, cậu có chắc là cậu không để lại sơ hở nào?"

JJ, em trai sinh đôi của AJ, ngồi dựa vào ghế với vẻ mặt hiền hơn, nhưng vẫn không che giấu được chút tò mò.

"Tôi muốn gặp cậu ta,"

JJ nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.

"Nếu cậu ta thú vị như thế, tôi muốn thử một ván."

"JJ, cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc chơi,"

Minnie lắc đầu.

Gemini giơ tay, ra hiệu tất cả im lặng.

"Hãy để Fourth tự tìm đến chúng ta.

Nếu cậu ta thực sự khác biệt, thì không lâu nữa, cậu ta sẽ đứng trước mặt chúng ta.

Đến lúc đó, chúng ta sẽ biết cậu ta thuộc về vị trí nào."

_____________________________________

Pond bước đi bên cạnh Fourth, dẫn cậu qua những hành lang dài của học viện.

Tiếng bước chân của họ vang lên đều đặn, hòa vào không gian im lặng.

"Cậu có chắc là muốn tiếp tục không?"

Pond hỏi, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.

Fourth nhún vai, đôi mắt lóe lên sự thích thú.

"Tôi muốn biết học viện này có gì thú vị hơn nữa."

Pond bật cười khẽ.

"Được thôi.

Nhưng lần này, cậu sẽ gặp một đối thủ khác biệt đấy."

Họ dừng chân trước một cánh cửa lớn.

Pond đẩy cửa, để lộ một căn phòng được trang trí theo phong cách cổ điển.

Những bức tường được phủ giấy dán tường hoa văn, chiếc đèn chùm lớn tỏa ánh sáng vàng ấm áp.

Ở trung tâm căn phòng, một bàn chơi lớn được đặt ngay ngắn.

JJ đang ngồi đó, tay mân mê một bộ bài, ánh mắt sáng lên khi thấy Pond và Fourth bước vào.

"Pond, lâu rồi không gặp,"

JJ cười nhẹ, sau đó quay sang Fourth.

"Và đây là ai?"

"Fourth, bạn của tôi,"

Pond giới thiệu.

"Cậu ấy muốn thử sức."

JJ nhìn Fourth, ánh mắt lộ vẻ bất ngờ.

"Cậu là người đã đánh bại Dunk đúng không.

Nhưng tôi phải cảnh báo, tôi không dễ đối phó đâu."

Fourth bước tới, ánh mắt điềm tĩnh nhưng không kém phần thách thức.

"Chúng ta bắt đầu chứ?

____________________________________
 
[ Gemini Fourth ] Học Viện Đỏ Đen
Thua


Trò chơi bắt đầu.

JJ trải đều 54 lá bài ra bàn, từng lá được lật úp, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo.

Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng phản chiếu lên những hoa văn tinh xảo trên lưng bài.

JJ lấy hai lá bài bất kỳ, lật lên: một lá Q và một lá Q—trùng số, 1 điểm.

Anh nhếch mép cười nhìn Fourth.

Fourth không nói gì, chỉ bốc bài của mình.

Lá đầu tiên là 10, lá thứ hai là 4—không trùng.

Fourth không được điểm.

Lượt tiếp theo, JJ vẫn giữ vững phong độ.

Anh tiếp tục ghi thêm 1 điểm với hai lá J.

Fourth vẫn không có điểm nào.

Qua ba lượt, JJ đã dẫn trước với 3 điểm.

Fourth, trái lại, vẫn trắng tay.

Tiếng xì xào bắt đầu vang lên quanh căn phòng:

"Fourth thua chắc rồi."

"JJ là vua gian lận.

Không ai thắng được anh ta đâu."

Pond, đứng bên cạnh, nắm chặt tay lo lắng.

"Fourth, dừng lại đi.

Cậu không cần phải làm thế này."

Nhưng Fourth chỉ lắc đầu, đôi mắt vẫn bình tĩnh và kiên định.

"Cậu muốn tiếp tục không?"

JJ hỏi, giọng đầy khiêu khích.

"Tôi nghĩ đến đây là đủ rồi."

"Không,"

Fourth trả lời, ánh mắt sáng lên.

"Tôi sẽ chơi tiếp.

Nhưng... tôi không còn tiền nữa."

JJ nhướng mày.

"Ồ?

Vậy thì sao?

Cậu định vay tôi à?"

Fourth gật đầu, không chút do dự.

"Đúng.

Vay tiền."

JJ bật cười lớn, rồi rút ra một tờ giấy ghi nợ từ túi áo.

"Được thôi.

Ký vào đây.

Nếu cậu thua, không chỉ móng tay của cậu thuộc về tôi, mà tất cả những gì cậu có cũng sẽ là của tôi."

Pond hoảng hốt.

"Fourth, đừng—"

Nhưng Fourth đã ký tên vào giấy.

Cậu nhìn thẳng vào JJ, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm.

"Chơi đi."

Trò chơi tiếp tục.

Fourth bốc hai lá bài, lần này, cậu có điểm: Át và Át, 1 điểm.

JJ cười nhạt.

"Cuối cùng cũng có chút may mắn rồi sao?"

Ở lượt cuối cùng, JJ tự tin bốc hai lá bài.

Anh lật lên: K và K.

Với tổng 5 điểm, anh gần như đã nắm chắc chiến thắng.

"Lượt cuối của cậu,"

JJ nói, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo.

Fourth cầm hai lá bài, nhưng thay vì bốc một cách tùy ý, cậu lướt tay qua các lá bài, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

Căn phòng trở nên yên lặng, tất cả mọi người đều dồn sự chú ý vào cậu.

Cuối cùng, Fourth bốc hai lá bài, lật lên: 7 và J—không trùng.

JJ bật cười lớn.

"Cậu thua rồi, Fourth.

Trò chơi kết thúc."

Cả căn phòng vang lên tiếng reo hò.

JJ đứng dậy, chìa tay ra trước mặt Fourth.

"Giấy nợ của cậu.

Giờ thì đưa móng tay đây."

Nhưng Fourth không nhúc nhích.

Cậu đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn JJ.

"Cậu nghĩ tôi không biết cậu đã gian lận sao?"

Fourth nói, giọng trầm nhưng vang vọng khắp căn phòng.

JJ sững người.

"Cậu nói cái gì?"

Fourth tiến lại gần bàn, chỉ tay vào hai lá bài K mà JJ vừa lật lên.

"Tôi thấy cậu đã đánh dấu chúng.

Những vết khắc nhỏ ở góc bài... chỉ có cậu mới nhìn thấy."

Cả căn phòng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía JJ.

"Cậu... không có bằng chứng..."

JJ lắp bắp, khuôn mặt tái nhợt.

Fourth cười nhạt.

"Không cần bằng chứng.

Chỉ cần nhìn vào ánh mắt của cậu là đủ."

Ngay khi Fourth thắng cuộc, căn phòng vẫn chìm trong sự im lặng đầy căng thẳng.

JJ đứng sững, khuôn mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương.

Cánh cửa gỗ lớn đột ngột bật mở.

Tất cả mọi ánh mắt quay ra, và AJ – anh trai song sinh của JJ – bước vào.

Đôi mắt lạnh lùng của AJ quét một lượt khắp căn phòng, dừng lại trên gương mặt hoảng loạn của JJ và ánh nhìn bình thản nhưng lạnh lùng của Fourth.

Fourth liếc nhìn AJ một cái, rồi không nói một lời, lấy tiền từ trong túi ra đưa cho JJ rồi đi mất.

Thì ra Fourth có tiền đây, hết tiền chỉ là kế hoạch của cậu.

Cả căn phòng dường như bị hạ nhiệt đột ngột, chỉ còn lại AJ đứng đó, ánh mắt nheo lại nhìn theo bóng lưng của Fourth cho đến khi biến mất hoàn toàn.

AJ từ từ bước đến gần JJ, giọng trầm thấp vang lên, nhưng sức ép trong từng từ đủ khiến JJ run rẩy.

"Chuyện này là sao, JJ?"

"Anh... em..."

JJ lắp bắp, cố tìm lời biện minh, nhưng giọng nói đứt quãng của anh chỉ càng khiến AJ thêm tức giận.

AJ cúi xuống, nhặt một lá bài trên bàn, xoay nó giữa những ngón tay.

Ánh sáng từ đèn pha lê trên trần hắt lên chiếc lá bài, để lộ những dấu khắc mờ mà JJ đã cố tình tạo ra để gian lận.

"Cậu nghĩ làm thế này là thông minh à?"

AJ cười lạnh.

"Cậu tưởng không ai nhận ra mánh khóe này sao?

Cậu vừa làm ô danh gia đình đấy."

JJ cúi gằm mặt, không dám nhìn lên.

"Em chỉ... muốn vui một chút..."

"Vui à?"

AJ bật cười khan.

"Cậu vừa để một người ngoài vạch trần cậu trước mặt bao nhiêu người.

Cậu không nghĩ điều này sẽ đến tai cha sao?"

"Anh...

đừng nói với cha được không?"

JJ van nài, giọng nhỏ dần.

AJ thở dài, ném lá bài xuống bàn, rồi đứng thẳng dậy.

"Cha có thể chưa cần biết, nhưng Hội trưởng thì chắc chắn phải biết."

JJ mở to mắt, định nói gì đó nhưng không kịp.

AJ đã quay người rời khỏi phòng, bỏ lại JJ đứng đó trong sự sợ hãi và hối hận.

"Fourth... cậu ta rốt cuộc là ai?"

JJ lẩm bẩm, ánh mắt đầy hoang mang khi nhớ lại khoảnh khắc đôi mắt Fourth chuyển sang màu đỏ.
 
Back
Top Bottom