Cập nhật mới

Khác GẮP LỬA BỎ TAY NGƯỜI.. 🔥

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
375843111-256-k998779.jpg

Gắp Lửa Bỏ Tay Người.. 🔥
Tác giả: HngGiangV268
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tự sự của những kẻ phản diện
Những tội phạm ẩn giấu trong xã hội loài người..



tựsự​
 
Gắp Lửa Bỏ Tay Người.. 🔥
LỜI MỞ ĐẦU


" 4 tên phạm tội phạm, 1 tội ác." hay những tên tội phạm cùng nghiện ma tuý được viết ra bởi 4 người bạn tâm thần chơi chung với nhau.

Tiểu thuyết này được kể xoay quay cuộc sống của từng tên tội phạm một , dẫn sang các dẫn chứng, mối quan hệ của từng người.

Đôi khi một trong những 4 người đó lại là kẻ phản diện với nhau qua lời kể của từng người, nhưng họ đâu hề nghĩ mình là người xấu đâu.

" Ai cũng là người tốt trong câu chuyện của chính mình, và là kẻ phản diện trong câu chuyện của người khác."

Chúng ta cứ mãi mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn giữa vai trò mình là "nạn nhân" hay "thủ phạm", giữa "tốt" và "xấu", giữa "công lý" và "mù quáng"...

Những điều đó đều xuất phát bởi vì ta luôn bao dung với sai sót của bản thân, khắt khe với hành vi của người khác.

Thông qua các câu chuyện của 4 kẻ tội phạm tự thuật lại dưới đây, chúng ta có thể bao quát được và nhận ra họ có coi mình là nạn nhân như những người khác hay không.
 
Gắp Lửa Bỏ Tay Người.. 🔥
TỰ SỰ CỦA NHỮNG KẺ PHẢN DIỆN


I.

Kẻ ngây ngô

(Hương Giang , 23 tuổi - Cô gái bán hoa "quả" đầu đường Nhơn Mạch)

Vẫn như thường ngày, tôi lại bước đi trên con ngõ nhỏ quen thuộc.

Nửa đêm khuya, ánh đèn đường len lỏi giữa những tán cây xanh, lại một khởi đầu của địa ngục.

Lại là công việc ấy, cái công việc quái quỷ mà bị cả xã hội ghét bỏ, là thứ mọi người thường hay nhắc tên khi một người nào đó thất bại, là cái nghề nhục nhã nhất, bẩn thỉu nhất trong xã hội bất công bằng này.

Đứng cạnh cây cột dán đầy rẫy những tấm biển quảng cáo quen thuộc, đầu không ngừng suy nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng tối qua mà tôi đã phải trải qua cùng một vị khách trung niên đã 43 tuổi.

Đứng ngây ngô một lúc chào mời những vị khách "yêu quý" của tôi đến hỏi giá.

"300k 1 tiếng đi không em?"

Gì vậy?

Cái giá phải trả của tôi gấp mấy lần số tiền này, sao anh ta có thể thốt ra một câu nói trơ trẽn như vậy chứ?

"Đi không?

Không đi thì anh cho đứng thêm 1 tiếng nữa đấy". ...Tôi nên làm gì đây?

Cho dù sao thì đây cũng không phải lần đầu, rõ ràng nếu không thiếu tiền thì tôi đã chẳng thiết tha gì công việc này cả, tất cả đều chỉ tại lão chủ nợ đáng ghét.

Sau cùng, tôi vẫn quyết định đi cùng anh ta, anh ta chở tôi đến một nhà nghỉ công, trông có vẻ đã không có ai ra vào từ lâu..

Dẫn tôi vào trong, 2 người bắt đầu tắm rửa và làm việc..

Thời gian thấm thoát trôi qua, đã kết thúc thời gian của vị khách đầu tiên.

Bước chân ra khỏi căn phòng, thấm tháp chút mệt mỏi, chỉnh trang lại quần áo thuần thục dường như đã thành thói quen sau mỗi đêm vui vẻ.

Đứng đợi một hồi lâu chờ đợi được lấy thành quả ít ỏi sau 1 tiếng thở dốc, hắn cuối cùng cũng chịu bước ra ngoài..

Trên tay cầm đúng số tiền như đã hứa nhưng còn bao gồm cả một túi bơ xanh sắp chín muồi.

"Em gái biết đây là gì chứ?"

Hắn chìa túi bơ ra và nói.

Tôi cũng đáp lại: "Là một túi bơ chứ còn gì nữa?"

Hắn cười nhạo tôi: " Túi bơ thôi sao, haha.

Cô em ngây thơ thật đấy."

Tôi khó hiểu nhìn gã già đó.

Chưa kịp nói thêm hắn đã nhảy vào mồm tôi:

"Nghe nói cô em đang cần kiếm tiền, vậy thì làm cho tôi đi.

Việc nhẹ mà lương cao."

Tôi cũng có chút đề phòng nhìn hắn:

"Công việc như nào?"

Hắn bảo chuyện đó không tiện nói ngoài đường nên dẫn tôi đến một căn nhà nhỏ gần đó.

Tôi thấy bên trong nhà chẳng có thứ gì, mùi ẩm mốc nồng nặc, bụi đóng cả mảng trên mấy cái góc tường.

Tôi khá ghê tởm khi phải bàn bạc về công việc ở nơi thối nát như này, thật may, hắn đã dẫn tôi xuống một căn hầm lớn.

Dưới đó khiến tôi khá choáng.

Nó vô cùng đẹp xen kẽ với những ánh đèn lập loè tạo nên khung cảnh ma mị mà tôi vốn yêu thích.

Có cảm giác dường như hắn đã theo dõi và tìm hiểu tôi từ rất lâu rồi.

Tôi và hắn ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế sofa.

Hắn lấy một quả bơ từ chiếc túi vừa nãy ra rồi bảo tôi cắt nó ra làm đôi.

Tôi cũng vâng lời làm theo từng lời hắn nói.

Sau khi tôi cắt xong, bên trong quả bơ đó lại không hề có hạt mà thay vào đó là 2 chiếc túi zip chứa đầy những thứ bột màu trắng ngà.

Tôi thắc mắc với hắn: "Mấy túi này là gì?"

Câu trả lời tôi nhận được khiến tôi khá sốc:

"Xyanua- chất độc mạnh gây tử vong"

Tay chân tôi rụt lại và cơ thể run lên.

"Cô em chỉ cần cắt bơ, bỏ hạt rồi bỏ hai túi này vào cái lỗ đó là được.

Đi giao những đơn đặt hàng đúng địa điểm thì hoàn thành " Hắn nói.

Tôi lưỡng lự không biết nên đồng ý hay khước từ nữa thì đột nhiên hắn kêu lên:

"Mỗi quả 10 triệu, thấy sao?"

Nghe thấy số tiền có thể kiếm được nhiều như vậy, tôi có chút lung lay.

Dù sao mình cũng không còn gì để mất, đời gái cũng mất rồi, danh dự cũng như bỏ, cuối cùng thứ mình cần cũng chỉ là tiền thôi mà nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi lập tức đồng ý đề nghị của hắn ta.

Đương nhiên ở tình huống này chỉ có nhưng con ngu đần mới từ chối cơ hội này thôi.

Hai chúng tôi vui vẻ hợp tác, từ giờ thằng già đó xưng danh là cấp trên của tôi.

Sau đó hắn sắp xếp cho tôi một căn phòng ngủ dưới đấy, bảo tôi cứ ở đây để tiện cho công việc.

Tôi cũng đồng ý vì căn phòng này đẹp hơn cái chỗ trọ của tôi và nó không mất tiền.

Sáng hôm sau, tôi dậy khá sớm để làm quen với công việc mới nhiều hơn.

Hắn đưa tôi vào căn phòng hôm qua, vẫn cái không khí ma mị mà tôi yêu thích đấy nhưng đồ đạc lại được sắp xếp theo kiểu khác.

Có một chiếc bàn gỗ nhỏ và kèm theo chiếc ghế được lót tấm đệm êm ái.

Ngay sát bên cạnh cái bàn là 2 chiếc kệ cao, 1 kệ đựng đầy kín những quả bơ, có quả đã chín tới còn có quả còn xanh tươi.

Kệ thứ hai thì chứa những chất bột trong túi zip và được xếp vào các hộp trong suốt đặt gọn gàng trên kệ gỗ.

Hắn bảo đưa cho tôi một tờ giấy và nói:

"Đây là các đơn đặt hàng trong ngày hôm nay, em có thời gian từ 7h- 13h chiều để bỏ các túi zip này vào quả bơ theo đúng số lượng trên giấy rồi đi giao đến địa chỉ được ghi nhé."

Tôi dạ dạ vâng vâng thì hắn nói tiếp:

- Anh ít khi ở đây lắm nên có gì cứ gọi vào số này

Hắn đưa cho tôi thêm một mẩu giấy viết mấy con chữ số nguệch ngoạc.

Tôi cũng chẳng quan tâm đến chuyện hắn có hay ở đây hay không, thứ tôi quan tâm là cách xưng hô của tên đó.

Cứ anh anh, em, em mà không biết rằng tuổi của hẳn còn có thể đáng tuổi bố tôi.

Mỗi lần hắn nói chuyện với tôi mà tôi cứ nổi hết da gà vì sự kinh tởm của hắn, trông hắn rất coi thường, trả giá tôi quá thấp so với người trẻ đẹp như này.

Không nghĩ linh tinh nữa, tôi ngồi vào bàn và bắt đầu với công việc của mình.

Trong 6 giờ đồng hồ liên tục, tôi chăm chú vừa làm việc và nghĩ đến số tiền mà mình có thể kiếm được.

Từng quả bơ được tôi đặt ngay ngắn vào chiếc hộp cạc tông nhỏ, tôi khá tự hào về tay nghề của chính bản thân mình.

Mới là lần đầu tiên tôi làm mà thành phẩm lại vô cùng xuất sắc, quả bơ nào cũng được tôi nâng niu và gói gém lại như hoàn toàn mới tinh.

Thời gian làm việc không còn nhiều, tôi nhanh chóng đặt những hộp bơ vào thùng hàng sau chiếc xe máy tồi tàn mà ông ta đã chuẩn bị cho.

Nhìn chiếc xe đó tuy khá cũ nhưng tôi bất ngờ vì cái xe đó động cơ vô cùng tốt, chạy rất êm nữa, điều đó cũng góp phần làm tôi thích thú với công việc phạm pháp này hơn.

Ngày hôm nay chỉ có vỏn vẹn 3 đơn nên tôi đi giao rất nhanh, sau khi hết đơn thì đồng hồ mới điểm đến đúng giờ trưa.

Còn một tiếng nữa mới là giờ tôi phải có mặt ở căn hầm đấy nên tôi đi kiếm thứ gì đó bỏ bụng.

Sau hơn 5 phút đi lang thang thì tôi dừng chân tại một cửa hàng tiện lợi nhỏ xinh nằm ở đầu ngã tư, tôi ghé vào nó.

Trong đó không gian nhỏ nhắn, từng kệ hàng đều được sắp xếp ngay ngắn trên kệ, không khí mát mẻ khiến tôi vô cùng thoải mái.

Vốn có một tuổi thơ không tốt đẹp gì mấy, bước vào cửa hàng lại khiến tôi nhớ lại những kí ức đau thương hồi đó.

Trở lại những năm 90, bố mẹ tôi kết hôn và sinh ra tôi.

Đây ban đầu chỉ là một hôn lễ bị ép buộc do nhà tôi nợ nần nên đã gả mẹ tôi cho con trai của một vị đại gia có tiếng trong làng là bố của tôi.

Khi hôn lễ bắt đầu, mẹ tôi có ý định trốn thoát khỏi hôn lễ nhưng không thành, từ đó khoảng thời gian tồi tệ nhất tựa như địa ngục của mẹ bị giam cầm trong chính ngôi nhà của mình.

Sau đó một thời gian bên nhau, mẹ tôi mang thai và sinh ra tôi.

Đối với mẹ, tôi là tất cả, nhưng ngược lại với nhà nội, tôi lại là một con vịt trời vô ơn, sau này cũng chỉ để gả cho người khác.

Chỉ vì tôi là con gái mà mẹ tôi đã phải chịu rất nhiều đau khổ, bị bạo hành trong thời gian dài.

Chỉ một chút sai sót cũng có thể khiến bố nổi điên, ngày tháng ấy là những khoảng thời gian hèn hạ nhất của tôi, nhìn thấy mẹ bị đánh cũng chỉ biết núp sau bức tường thân quen mà không thể làm gì, vì tôi biết rằng nếu tôi ra đó thì mẹ chắc sẽ còn đau hơn gấp bội nữa.

Một ngày dự báo thời tiết trời không mưa, cũng không nắng, nhưng nó lại mang đến bão tố đâm sâu trong tim tôi.

Sáng hôm ấy, mẹ tôi dẫn tôi đi dạo và ghé một cửa hàng tiện lợi bên cạnh con ngõ nhỏ vẫn thường quen mua chút đồ ăn.

Mới bước vào tôi đã cảm thấy rất háo hức và thích thú, tôi như lần đầu được thấy thế giới, ngang nhiên khám phá mà không mảy may quan tâm đến thời gian.

Mẹ không nổi giận vì điều đó, ngược lại còn rất ủng hộ tôi tìm kiếm và học hỏi những điều mới.

Chúng tôi đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, cùng nhau chơi đùa và cùng nhau hạnh phúc.

Cho đến khi buổi tối hôm ấy, đêm khuya bố tôi trở về nhà, người ông thấm tháp mùi rượu nồng nặc, ông ấy uống tới say mèm và lăn ra sofa ra lệnh cho mẹ phải đi ngâm chân và thay đồ cho ông.

Vì còn chút mơ màng, mẹ tôi chững bước khỏi chiếc bàn ăn đang ôm hy vọng đợi chờ chồng về cùng ăn một bữa cơm để lấy nước cho ông.

Vô tình khi đó vì không tỉnh táo, mẹ tôi làm rơi một chiếc đĩa đã xước cũ xuống đất khiến bố tôi nổi giận.

Cộng với sự việc không vui ở quán bar hôm nay, ông ấy đã không ngừng chửi mắng mẹ mà còn xông ra bếp vớ lấy con dao gọt hoa quả rượt đuổi mẹ tôi.

Sau đêm đó, ông ấy đã đâm tổng cộng 104 nhát vào người mẹ chỉ để trút giận vì con bồ nhí mới xuân sang 18 của ông đã chia tay ông để đi tìm người đàn ông khác tốt hơn.

Và rồi ngày hôm đó, ông ấy đã cướp đi người mà tôi yêu thương nhất.

Sau đó vài tuần, có người đã phát hiện thi thể của mẹ tôi trong bình chứa nước của chung cư.

Cảm giác tuyệt vọng khi tôi đã không cứu được mẹ mà lại tin vào lời nói rằng "mẹ con đi về ngoại vài ngày để chăm bà" của người đàn ông độc ác đó.

Nhìn vào mặt mẹ lần cuối, khuôn mặt trắng bệch xanh xao, tim tôi thắt lại.

Đám tang của mẹ cũng chẳng có ai, chỉ có lác đác một vài người quen biết đến thắp nhang cho mẹ, những người khác vốn đều đã bị mẹ cắt đứt liên lạc từ lâu để chiều lòng ông chồng tệ bạc của cô ấy.

Cho đến khi mất, mẹ tôi vẫn đặt tay nghiêm trang trên lồng ngực trái, như thể mẹ vẫn tin rằng tình yêu thật sự có thật ở trong thế giới của mẹ cho dù đã trải qua hàng thập kỉ thời gian.

Một thời gian sau khi phá án, bố tôi bị truy cứu hình sự và bị bắt vì tội giết người nhưng được giảm án do luật sư của ông đã cho phiên tòa thấy được bằng chứng ngày hôm xảy ra vụ án ông đang trong tình trạng không tỉnh táo.

Nhưng sự thật rằng hôm ấy ông ấy có say hay không, hay chỉ là một sự sắp đặt để giải thoát cho ông đi tìm một niềm vui mới mà không bị ảnh hưởng đến danh dự, điều đó chỉ có một mình ông biết.

Còn việc ông đã cướp đi tuổi thơ đẹp nhất của một đứa trẻ như thế nào, điều đấy ông vốn chưa từng quan tâm.

Từ ngày đó, tôi cũng từ mặt người cha bạo hành và chạy trốn khỏi thành phố đã từng chứa đầy rẫy những đau thương của tuổi thơ tôi.

Cố gắng bắt đầu chữa lành trái tim đã vỡ nát của bản thân ở một thành phố mới, một cuộc sống mới và một hy vọng mới.

Ngẩn ngơ một lúc lâu trước cửa cửa hàng tiện lợi, tôi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê man.

Có một chút ngại ngùng nhỉ, có lẽ tôi đã đứng đây nhìn chằm chằm mọi ngóc ngách của cửa hàng này được một lúc lâu rồi.

Chợt nhận ra có lẽ bản thân lại sống trong quá khứ một lần nữa, rõ ràng mình đã từ bỏ nó được 13 năm rồi.

Chẳng lẽ sắp có điều gì không tốt lại đến với mình sao?

Thôi thôi, phủi đi những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu mà đi tìm thứ mình muốn.

Trong cửa hàng có chút lạnh lẽo, tôi bỗng chốc nhìn thấy một bóng người đeo khẩu trang đen trùm kín toàn thân, bước đi loạng choạng trông có vẻ không được tỉnh táo.

Tôi trong vô thức mà né xa người ấy ra, vốn còn chẳng biết giới tính họ là gì, có cảm giác như đây là một người nghiện ma túy ấy.

Người đó cầm một vỉ trông giống một loại thuốc, có thể đập vụn ra có màu trắng ngà đến trước mặt nhân viên thu ngân.

Anh nhân viên này trông cũng không có gì lạ thường, chỉ có cái là thủ thuật của anh ấy rất thành thạo chỉ riêng khi bán hàng cho vị khách đặc biệt kia, có lẽ họ đã là khách quen từ lâu của nhau chăng?

Nghe nói bà chủ của chuỗi cửa hàng tiện lợi này là một tay chơi có tiếng, không chỉ kinh doanh buôn bán mà còn có một cửa hàng bán rượu rất lớn trong thành phố.

Có chút thú vị nhỉ?

Tôi sau khi nhìn thấy xong cũng chỉ bận tâm trong lòng, lấy một hộp sữa và chiếc bánh mì rồi rời đi.

Từ đường trở về nơi làm việc, bỗng tôi tự hỏi bản thân liệu mình có đang làm đúng không?

Cuộc sống mình vốn dĩ phải kiếm tiền qua con đường phạm pháp này thật sao?

Từ đầu cũng chỉ vì xuất thân không tốt mà không kiếm được việc làm, không có bằng, không được sống một cách tự do, tự tại.

Nghĩ lại đó giờ từ xuất thân, phát triển, công việc tới hiện tại cũng đều chỉ vì tình yêu ha?

Vậy mà nó lại đau quá.

Suy nghĩ thẫn thờ đến hết dọc đường, tôi cuối cùng vẫn quyết định sẽ tiếp tục với công việc này.

Nếu đã vì tình yêu mà như vậy, vậy tôi chắc chắn sẽ thay đổi cuộc đời tôi.

Nếu đã không thể sống trọn vẹn, tôi sẽ chết chỉ khi đã đạt được mục đích của cuộc đời.

Về sau cùng, cuộc đời cũng chỉ có vậy, không hơn không kém mà cũng không thay không đổi.

Nếu sau này đã rèn luyện ý chí kiên cường, tôi thề sẽ giết chết hết những người đã từng biết về quá khứ của tôi.

Hiện tại tôi khác, sau này cũng vậy, điều đó khiến cho tôi thay đổi và có lẽ sẽ không tin vào tình yêu thêm một lần nào nữa.

Kết thúc suy nghĩ, tôi quay lại nơi làm việc và bắt đầu hành trình trả thù của mình..
 
Gắp Lửa Bỏ Tay Người.. 🔥
TỰ SỰ CỦA NHỮNG KẺ PHẢN DIỆN


II.

Kẻ thao túng

(Tú Uyên; 32 tuổi; Chủ đường dây buôn bán ma tuý lớn nhất cả nước)

Tại Hà Nội , dưới ánh đèn neon của những con phố sầm uất, người ta hay thấy tôi bước đi trong con ngõ nhỏ ở gần đường Chường Chinh, họ thường nghĩ đơn giản rằng tôi làm ở quán rượu bên đường.

Ban ngày, tôi tiếp khách như một vị chủ quán tầm thường, thế nhưng đâu ai biết, tôi là người đứng đầu mạng lưới tội phạm khét tiếng nhất Việt Nam?

Đến chính cả những nhân viên của tôi còn không biết, tôi thao túng họ như những con rối làm việc, hầu hạ cho tôi.

Tôi là người sẽ không bao giờ để cho ai biết về công việc thật sự của tôi.

Tôi chỉ đơn giản là một cô gái bị đánh đập không thương tiếc.

Tuổi thơ của tôi đi phục vụ cho mấy gã bên lề đường, nhờ gì thì tôi làm nấy.

Tôi làm ở quán bar nhỏ cho một gã điên sống nhờ rượu nên hở ra là bị đánh đập đến bầm tím, nát cả chân tay.

Có lần khi tôi đang dọn bàn của những người ghé quán, lão rình rình đứng ngay sau lưng tôi định làm trò đồi bại, với bản tính của một đứa trẻ bị cho là đáy xã hội, sự sợ hãi và tức giận của tôi đã bị kìm nén suốt bấy lâu khiến tôi mất lý trí mà đập chai rượu vào đầu gã, khiến gã ngã lăn quay, máu đầy trên sàn nhà.

Thứ chất lỏng màu đỏ ấy đã kích thích não bộ tôi, tôi không thấy tội lỗi.

Ngược lại, tôi thấy...tuyệt vời làm sao, tôi muốn làm lại nó nếu có thể, thứ dung dịch đỏ sẫm đó dường như cứ cuốn tôi vào.

Trong cơn thiếu tỉnh táo, tôi chạy đi, trốn khỏi hiện trường, tay còn be bét máu.

Mấy lão gần nhà định đi đến quán để uống rượu nhâm nhi thì mới thấy xác của ông chủ dưới sàn, nhìn biểu cảm kinh hãi của họ, tôi mới nhận ra...họ sợ tôi.

Mọi người sợ tôi, chẳng phải vì thế tôi có thể thao túng họ sao?

Mấy lão đó kinh hoàng mà gọi cho cảnh sát, thay vì sợ sệt, thôi lại bình tĩnh vì đã có cách xử lý rồi.

Vì tôi chỉ là một đứa trẻ, khi bị công an bế lên đồn, tôi chỉ ngồi đó, khóc và khóc, diễn nét một đứa trẻ đáng thương và hành động đó chỉ là tự vệ chính đáng khi sắp bị giở trò đồi bại.

Có gã cảnh sát gần đó, làm Bộ trưởng bộ phòng chống ma tuý nghe thấy câu chuyện của tôi mà rủ lòng thương rồi cũng đưa tôi về nuôi.

Ngờ đâu, hắn ta chẳng khác gì, cũng là một con nghiện đội lốt công an, ai mà nghi ngờ lão cơ chứ?

Thế mà còn tự nhận mình là phòng chống ma tuý, xã hội này thật đáng khinh, đúng là lũ hai mặt vô nhân đạo, còn tôi, tôi vô tội, tôi chỉ làm những điều tôi cần làm mà thôi, tưởng tôi đã trốn thoát được cái địa ngục phải làm dưới trướng mấy lão già nghiện ngập, mà giờ, khổ chồng chất khổ, tôi lại lần nữa bị thao túng như thế, tôi lại thế nữa rồi.

Bi kịch chồng chất bi kịch.

Lão giao cho tôi việc vận chuyển ma túy đển các địa điểm được giao trước, tôi dùng việc đó để kiếm sống qua ngày.

Sau khi làm việc, tôi trở về căn trọ cũ kỹ mà lão thuê cho tôi, nơi cất giữ những món hàng bí mật của lão.

Rồi cứ như thế,khi tôi bước vào tuổi 18, khi đang trên đường đi đến cái quán bar mới mở gần đó, tò mò không biết thứ bột ảo diệu đó có gì mà ai cũng phát đắm phát đuối, tôi lén mở cái túi zip bẩn bẩn đó ra rồi nếm thử một hạt, cảm giác như nào nhỉ?

Tôi choáng váng, loạng choạng, cảm giác lúc đó thật kinh khủng nhưng cũng thật tuyệt vời biết bao, tôi đã trở thành một trong những bọn họ rồi, thật ghê tởm biết bao.

Khi tôi lớn lên và đã đủ tiền để tự chuộc lấy thân mình khỏi lão cảnh sát khốn kiếp kia, tôi mở một quán rượu nhỏ bên đường, nhiều con khốn kiếp đi qua thì xì xào bên tai vì chúng nó biết tôi đây chẳng được đi học tử tế, nên mở quán rượu rồi đêm tối làm gái, nhìn chỉ muốn cắt cổ bọn nó.

Dù mấy con đó đi qua cười nhạo tôi nhưng chúng còn thiếu thốn hơn cả tôi, vài ngày sau chúng nó kéo đàn đúm đứng trước quầy rượu nộp hồ sơ xin việc đến cho tôi.

Nhìn qua mấy tờ giấy mục nát đấy tôi còn chẳng hiểu sao chúng nó lại cười tôi trong khi chúng còn không tốt nghiệp nổi cấp 1.

Nhưng dù sao tôi cũng muốn cho chúng một bài học nên đã nhận hết vào coi như phụ việc vặt.

Một thời gian từ khi chúng làm việc vặt như dọn dẹp và bê rượu cho khách thì tôi thấy chúng khá được việc, tôi nảy ra ý tưởng mới.

Tôi yêu cầu chúng nó làm những điều quái dị hơn như là bắt chúng tự rạch bàn tay, rạch đùi, rạch cổ trên cơ thể chính mình.

Lúc đầu mấy con đó khá vùng vằng và không chịu làm cho đến khi tôi bảo sẽ tăng gấp 3-4 lần lương cho đứa nào chịu rạch, rồi tôi ném mấy cái dao về phía chúng.

Lũ đần đó vội vàng tranh nhau mấy con dao được tôi mài kĩ càng, thi nhau rạch từng đường trên người.

Tiếng gào thét pha trộn với tiếng cười điên dại của mấy con thèm tiền vang vọng khắp căn phòng trong quán rượu, tôi quan sát mọi thứ chúng làm, tâm trạng của tôi trở lên hưng phấn hơn bao giờ hết khi nhìn thấy mấy con ngu la lết trên vũng máu tươi đấy.

Sau hôm đó tôi trả cho chúng số tiền hậu hĩnh hơn số tiền lương được trả hàng tháng.

Trên gương mặt của từng đứa nở ra một nụ cười hạnh phúc vô cùng, điều đó càng làm tôi thêm phần muốn trả thù chúng hơn.

Việc tôi yêu cầu chúng làm những điều đó lặp đi lặp lại, mức lương của chúng tăng vòn vọt theo từng ngày, chúng vâng lời tôi một cách vô điều kiện, tôi nói chúng là một con chó chúng lập tức quỳ xuống bò như một con động vật thực thụ.

Đến một hôm, thú vui với mấy con đần này của tôi đã kết thúc, tôi thấy chán khi xem lũ chúng nó hầu hạ tôi.

Tôi nghĩ đến quyết định bán chúng để kiếm được khoản tiền lớn.

Tôi tức tốc liên lạc cho người bạn cũng như khách hàng mua thuốc của tôi - chủ đường dây buôn người khét tiếng trong nước.

Hai bọn tôi thống nhất ngày giao bán người rồi cúp máy.

Tôi gọi tất cả lên phòng tôi, bảo với chúng là chúng sẽ được chuyển đến nơi làm việc khác, nơi này rộng và đông đúc hơn chắc chắn sẽ được trả gấp bội tiền so với ở đây.

Chúng lập tức đồng ý lia lịa và nhanh nhẹn soạn đồ vào túi để sẵn sàng chờ tôi đưa đến nơi mà chúng chả biết nó ra sao.

Một lúc sau, chúng nó ngồi ngay ngắn trên chiếc xe 29 chỗ mà bên kia thuê cho tôi.

Đến Phùng Hưng, sự háo hức của chúng thể hiện rõ ra trên nụ cười của từng đứa.

Người bạn lâu ngày không gặp của tôi đi ra, chúng tôi trao đổi người với nhau suôn sẻ rồi để bọn chúng ở lại đấy, tôi quay trở về quán rượu nhỏ của mình.

Công việc bán rượu lẫn buôn bán ma tuý của tôi vẫn diễn ra như bình thường.

Vài tháng sau, vào một buổi tối muộn, lúc đó quán rượu đã được tôi dọn dẹp và đóng cửa từ nửa tiếng trước rồi, tôi tranh thủ đi giao dịch ma tuý với một vị bác sĩ quen của tôi.

Tôi trở về vào lúc 2 giờ sáng, bất ngờ thay cánh cửa được tôi lắp ngay ngắn chiếc ổ khoá to đã được gỡ ra, ổ khoá nằm lăn lóc dưới mặt đất.

Tôi chắc chắn đã có kẻ đột nhập nên lập tức đi vào nhưng không để phát ra tiếng động.

Trong quán không một bóng người, đồ đạc bàn ghế vẫn nằm đúng vị trí mà tôi đã xếp từ trước.

Nhưng "căn phòng tội lỗi" của tôi đang hé mở, tôi rón rén đi lại đến cửa.

Một bóng lưng đàn ông đứng trước các kệ lớn đựng ma tuý của tôi hiện lên.

Hắn quay phắt người lại và nhìn thấy tôi, vì giật mình tên đó thét lên tiếng chói cả tai.

Chưa kịp phản ứng gì, hắn nhanh tay rút dao ra chạy lại kề sát vào cổ tôi.

Hắn hỏi: "Mấy thứ bột trắng này là gì?"

Tôi nói: "Ma tuý."

Tên đó đe doạ tôi: "Tao sẽ tố mày lên đồn cảnh sát."

Tôi giả vờ sợ hãi và hoảng loạn vì biết thừa hắn sẽ ra một điều kiện gì đó để tha cho tôi.

Đúng như dự đoán hắn kiêu ngạo thốt lên: " Tao cho mày 5, sau 5 ngày tao sẽ đến đây vào đúng thời điểm này và việc của m phải giao nộp 3 tỷ cho tao nếu không tao sẽ kiện mày lên toà án.

Tao đã chụp hết mọi chứng cứ rồi nên mày không chối được đâu."

Giọng tôi run run trả lời hắn: "Đ- Được, xin hãy tha cho tôi...

" Sau đấy hắn bỏ đi.

Vì sao tôi phải làm bộ điệu sợ hãi nhỉ?

À, vì tôi muốn thể hiện ra mình là đứa yếu đuối sợ chết mà thôi, số tiền của hắn yêu cầu chỉ là chuyện nhỏ với tôi nên không cần tốn nhiều thời gian chuẩn bị.

Ngay ngày hôm sau tôi thuê vài người trong đường dây đi điều tra mọi thông tin về cái tên háu tiền kia.

Chỉ mấy vỏn vẹn một ngày để tôi biết được toàn bộ công danh sự nghiệp, gia đình của hắn.

Tên Duy, 35 tuổi, mồ côi bố, không vợ, ăn bám người mẹ đơn thân của mình, sống ở Hoàng Mai - Hà nội cách chỗ tôi hơn 8km.

Tận dụng mấy ngày còn lại tôi lên kế hoạch bẫy tên đó.

Theo quan sát của tôi, tên đó rất nhanh nhẹn có khả năng đã từng học võ nên một mình tôi rất khó có thể không chế được hắn nên đã cho một vài tên cấp dưới đến quán rượu sẵn.

5 ngày sau, vào đúng giờ này của buổi tối hôm trước, hắn đi ngang nhiên vào quán.

Tôi đưa đúng số tiền mà hắn yêu cầu, còn hắn thì xoá các bằng chứng trong chiếc điện thoại vỡ nứt màn hình.

Đúng lúc tên Duy đó đi đến cánh cửa để ra về, 4 tên bịt mặt núp ở hai bên quán rượu nhảy bổ ra.

Một người bịt mồm, một người giữ người, một người cầm sẵn gậy bóng chày vung thẳng vào sau đầu hắn.

Đứa còn lại nhanh tay trói người của tên đó rồi vác xuống căn hầm của tôi.

Thật tình là tôi không biết hành hạ hắn như thế nào mới đáng nên tôi đành dùng dao mổ xẻ nó ra thành nhiều phần rồi gói ghém lại.

Ngay ngày hôm sau, tôi lấy một phần thịt ở đùi tên đó ra chiên như bình thường, chắc tôi cũng chưa tiết lộ thông tin nghề nấu ăn của tôi rất khéo nhỉ?

Sau khi nêm nếm gia vị cho món thịt kia tôi bày nó vào một chiếc hộp thuỷ tinh.

Tôi lái xe đến thẳng nhà của hắn.

Phải miêu tả thế nào đây?

Căn nhà, à... cũng không hẳn là một căn nhà cho lắm.

Giống một nhà kho bỏ hoang lâu năm thì đúng hơn.

Tôi tiến lại gõ cửa đúng 2 nhịp.

Cánh cửa mở hé ra ngay sau vài giây tôi gõ cửa, có lẽ chủ nhân căn nhà đã đứng sẵn ngay ở cửa (Tôi sẽ coi đây là sự mong chờ của người này đối với tôi khi tôi đến.).

Một bà già hé người ra khỏi cánh cửa, thật ra nếu tính theo tuổi cũng không già lắm chắc tầm độ 55 tuổi nhưng nhìn tồi tàn lắm.

" Chào bác ạ!

Bác có phải mẹ của anh Duy không ạ?"

Tôi hớn hở nói.

Một giọng nói khàn khàn cất lên: "Vâng, tôi là mẹ của Duy đây, cháu là ai vậy?"

Tôi trả lời bà ấy: "Dạ, cháu là bạn của anh Duy đó ạ."

Bà ta khi nghe thấy tôi là bạn của hắn, nét mặt bỗng chốc vui vẻ và bất ngờ hơn, bà ta nhiệt tình mời tôi vào nhà.

Ở bên trong căn nhà thì ổn áp hơn đôi chút so với vẻ bên ngoài của nó.

Bà ấy mời tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ được lót một tấm đệm.

Bà hỏi: "Vậy cháu đến đây làm gì thế?

Duy nó lại gây ra chuyện gì sao?"

Tôi cẩn thận nói: "Không đâu ạ, chắc cô cũng thấy ngày hôm qua anh Duy không về nhà đúng không ạ.

Thật ra anh ấy kiếm được việc rồi nên hơi bận nhưng anh ấy vẫn lo lắng đến cô nên đã nhờ con đến thăm cô thôi ạ."

Ngay sau khi tôi cất lời bà ta dường như đã quá xúc động khi nghe người con trai bất tài của mình đã kiếm được việc làm.

Bà ta nói: "Nó kiếm được việc rồi sao, tốt quá rồi...

Mà cũng vất cả quá cho cháu rồi, cô thật phiền phức quá rồi..."

Tôi đáp: " Không phiền không phiền đâu ạ, con cũng muốn đến thăm người đã nuôi nấng anh Duy mà, con có làm một chút đồ ăn biếu cô đây ạ."

Vừa nói tôi vừa lấy chiếc hộp thuỷ tinh kia ra đặt trên bàn, và kèm theo một chiếc điện thoại.

"Điện thoại của anh ấy để quên tại cửa hàng của con con cũng mang đến rồi, lát anh ấy sẽ về nên nhờ cô đưa hộ con nhé ạ!"

Tôi nói.

Bà ta cảm ơn tôi rối rít rồi sau đó tôi cũng đi về.

Trước khi về, tôi đứng ngó ngoài cửa sổ thì thấy bà ta đang ăn thử hộp thịt chiên kia, gưong mặt hạnh phúc toát lên, chắc bà ta thấy ngon lắm.

Về đến quán rượu tôi nhắn tin vào số máy của tên đó.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi:

• Chào bác! (Tôi)

• Cháu là cháu gái hồi sáng phải không? (Bà)

Tôi không trả lời tin câu hỏi đó, mà gửi video tôi giết con trai bà ta, và hành động tôi lấy thịt con trai bà chiên lên.

Tôi nhẹ nhàng nhắn một tin:

• Bác nhìn con trai của bác này!

Có vẻ, công việc mới của cậu thú vị quá bác nhỉ?

Nhìn cách con trai bác đang dần dần kiệt sức và chấp nhận sự thật kìa, thật ngoan ngoãn....

Không một lời phản hồi từ đầu dây bên đó nữa, tôi hả hê xử lý đống xác còn lại của tên kia.

Sáng hôm sau, báo đưa tin một bà già sống tại một căn nhà tồi tàn đã tự tử bằng cách treo cổ mà không một lời giải thích.

Còn chiếc điện thoại kia đã được tôi lấy lại trước khi mấy tên nhà báo hay chuyện rồi.

Tâm trạng tôi được thoải mái hơn nên đã tạm đóng cửa hàng rượu của mình để đi du lịch.

Mục đích của chuyến du lịch này để tinh thần tôi được thư giãn nhưng cũng để tôi đi tham khảo các dòng ma tuý khác ở bên ngoài nước.

Giờ tạm biệt nhé, tôi đang nằm nghỉ trong phòng khách sạn rồi, cuộc phiêu lưu này sẽ kéo dài vỏn vẹn trong 2 tuần thôi.

Hẹn gặp lại!
 
Gắp Lửa Bỏ Tay Người.. 🔥
TỰ SỰ CỦA NHỮNG KẺ PHẢN DIỆN


III.

Kẻ hai mặt

( Linh 30 tuổi, chủ một quán bar tại Phùng Hưng - Hà Nội. )

Tôi, một người có quá khứ lẫn hiện tại chìm nghỉm sâu dưới bóng tối của xã hội.

Tôi sở hữu một quán bar nhỏ nhắn nằm ở vị trí độc đắc ngay trong lòng thành phố.

Ý tưởng giúp tôi gây dựng lên nơi này có lẽ là sự dục vọng bên trong thâm tâm tôi, đương nhiên một quán bar không phải là tất cả những gì tôi sở hữu.

Tôi còn là người đứng đầu của một tổ chức buôn bán người trái phép.

Nơi tôi che đậy mọi sự việc đó là ở dưới tầng hầm của quán bar đó nhưng nó được ngụy trang thành đường ống cống.

Vì sao tôi phải lâm vào con đường này nhỉ?

Có thể do từ bé tâm lý tôi đã được tiêm nhiễm những thứ thuốc, tình dục,... này rồi.

Điều đó khiến tôi có cái nhìn rõ ràng, thực tế về cái xã hội này hơn.

Thường thường các đứa trẻ còn trong độ tuổi lớp mầm sẽ nghĩ thế giới tươi sáng, trong lành và đẹp đẽ nhưng tôi thì không.

Tôi thừa biết xã hội là một thứ không thể diễn tả nổi bằng từ gì.

Nó thâm độc, đầy rẫy nguy hiểm, tất cả những thằng hay con khốn xung quanh mình đều trang bị mọi vũ khí để đâm sau lưng ta bất kỳ lúc nào.

Tôi dập tắt mọi sự ảo tưởng vớ vẩn về sự trong sáng về thế giới của lũ trẻ cùng trường, vì thế nên mọi người xung quanh đều coi tôi như lập dị vậy.

Nguyên nhân khiến tôi như vậy chắc phần lớn do người bố của tôi.

Ông ta bạo hành gia đình một cách tàn nhẫn.

Ông giết mẹ ngay trước mặt một đứa bé 6 tuổi là tôi.

Ông bán tôi cho lũ người xấu để lấy tiền.

Ông ta là một kẻ đàn ông vô dụng nhất tôi từng thấy, cả ngày chìm ngập trong rượu, cuộc đời ông ta chắc chỉ có gái gú và nhậu nhẹt.

Từ lúc tôi bị bán thì tôi cũng chẳng biết tên chó má kia còn sống hay chết ở cái xó xỉnh nào rồi, tôi mong người cha già đó chết quách đi.

Sau khi bị bán vào một cái ổ mại dâm đó, mới đầu tôi khá sốc về cảnh tượng hàng chục cái cô gái mặc mấy đồ khiêu dâm và chỉ được phép bò để di chuyển.

Vì lúc đấy tôi khá nhỏ nên chúng chỉ coi tôi là con bé giúp việc thôi.

Đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng rên dâm đãng phát ra từ bên ngoài, nghe lâu thì tôi bắt đầu thấy kích thích vì điều đó.

Có một lần tôi lẻn ra ngoài vì sự tò mò muốn tìm được tại sao mấy người đó ngày nào cũng kêu oai oái lên như thế.

Liều mạng, tôi mở hè cánh cửa phòng ra thì thấy rất nhiều tên đàn ông và các cô gái đó đều không mặc đồ rồi đè nhau hết ra làm tình.

Đến khi tôi 16 tuổi, quá chán với hoàn cảnh làm giúp việc tại cái nơi kinh tởm này, tôi đã trốn thoát.

Việc trốn thoát này tôi nghĩ nó sẽ khó hơn cơ nhưng không, nó dễ vãi chưởng luôn.

Tôi thoát được ra và đã tham gia vào một tổ chức buôn người có tiếng, họ chào đón tôi rất cuồng nhiệt, tôi cảm thấy hạnh phúc khi ở đó.

Tôi được làm việc với những người chung chí hướng với mình.

Nhưng vì còn quá nhỏ tôi không thể tham gia nhiều nhiệm vụ như các vị tiền bối trên, nên tôi chỉ coi nơi đó là nơi lưu lạc thôi.

Tôi đi xin việc ở nhiều nơi làm thêm khác.

Khi có một công việc ổn định, tôi lãnh tháng lương đầu tiên và đã bao các bậc tiền bối một bữa cơm nhỏ.

Đến khi tôi 18 tuổi, cũng đã đến lúc tôi có những nhiệm vụ trong tổ chức.

Trong khoảng thời gian 2 năm sống chung với mọi người, tôi học được vô vàn kinh nghiệm nên mọi nhiệm vụ tôi đều hoàn thành xuất sắc.

Cấp bậc của tôi thăng liên tục, tôi vượt qua những người xuất sắc nhất từ trước đó.

Lúc đấy, người đứng đầu của tổ chức đã già yếu rồi, ông ấy coi trọng tôi nhất nên đã trao lại vị trí này sang tôi.

Thật sự mà nói tôi coi ông ấy như người ông ruột của chính mình vậy, tôi coi cả tổ chức như gia đình của mình.

Dù giờ người ông đáng ngưỡng mộ đó đã qua đời từ lâu rồi nhưng tôi vẫn luôn nhớ tới ông ấy, người cứu rỗi cuộc đời tăm tối của tôi.

Mỗi ngày tôi đều sống trong sự giả tạo như một con khốn nạn.

Buổi sáng tôi đến trụ sở của tổ chức để lấy mấy đứa con gái ngu đần mà chúng tôi lừa được.

Tôi mang chúng nó đến quán bar rồi cho chúng tắm rửa sạch sẽ, thay đồ rồi biến chúng thành mấy con cave thực thụ.

Đến tối tôi là một chủ quán bar, tiếp khách và luôn nở ra nụ cười giả tạo đến chính bản thân còn ghê tởm nó.

Những tên già đến trung niên nhiều tiền đều qua lại quán bar này để mua bán lũ con gái kia như một món đồ.

Tôi đã thấy được từng gương mặt của từng đứa sợ hãi, van xin tha cho nó, điều đó làm tôi càng khoái chí vào công việc này hơn.

Tôi thích nghe tiếng rên rỉ của mấy con ngu đó khi làm tình với mấy gã sẵn sàng chi một khoản tiền lớn cho chúng nó.

Chỉ sau 5 tháng mở quán, số tiền tôi kiếm được trong một tháng đã vượt qua sức tưởng tượng của tôi.

Tôi nghĩ mình sẽ dừng lại ở việc đó thôi nhưng lòng tham của con người là không có đáy, nửa cuộc đời trước đó của tôi đã khốn khổ lắm rồi nên tôi nghĩ mình xứng đáng với nhiều điều tốt đẹp hơn, là lúc khi tôi bắt đầu thấy những con mắt đi theo dõi tôi từ xa nhưng không biết nó từ đâu .

Tôi bắt đầu tìm hiểu về những chất kích thích.

Mới vào, tôi chỉ buôn bán một số loại gây nghiện nhỏ như là: Heroin, Cocaine, Nicotine,...

Cho đến khi tôi quen được chủ đường dây bán cung cấp các chất gây nghiện lớn nhất đất nước này và dính dáng đến chất gây nghiện đứng đầu mọi thứ là MA TUÝ.

Tôi đã hợp tác với bọn chúng và mỗi tháng bên đó sẽ cung cấp cho bên tôi ma tuý hay các loại khác với một số lượng vô cùng lớn.

Để đảm bảo chất lượng hàng cho khách nên đích thân một người sếp lớn như tôi đã nhúng tay vào chúng, không biết cảm nhận như nào cho đúng đây?

Nói chung sẽ có một cơn choáng nếu mới sử dụng, những người sau khi mới sử dụng sẽ có cảm giác hơi sợ sợ nhưng khi thuốc đã tan trong người thì cơn thèm thuồng trỗi dậy.

Nếu chúng ta cố gắng không dùng nó thì những cơn khó thở, đau đầu kịch liệt diễn ra thường xuyên hơn cho đến khi ta sử dụng tiếp.

Quay lại với ngành nghề chính là buôn người thì nó làm tôi kích thích hơn những túi bột trắng này rất nhiều.

Còn gì tuyệt hơn với mấy con thiếu nữ chạm mốc 18 tuổi cùng với giọng nói thanh thoát, ngọt như rót mật vào tai đang phải quỳ lạy hầu hạ dưới chân mình cơ chứ.

Nhưng cũng có vài thành phần đặc biệt cứng đầu, khi tiếp khách chúng chống đối lại làm khách tức giận, và người đứng đầu cao quý như tôi lại phải đứng ra xin lỗi mấy gã khách, điều đó làm tôi vô cùng khó chịu.

Đứa nào dám làm tôi khó chịu thì chúng nó nhất định không thể thấy ánh sáng vào ngày mai!

Sau khi vị khách đó nguôi giận tôi lôi con ngu kia xuống tầng hầm, xé hết đồ nó ra, gọi vài tên cấp dưới vào hành hạ, tra tấn con ranh đó, quá trình đó xảy ra từ 2-3 tiếng.

Trước khi tôi kết liễu nó thì tôi thường nói những điều làm chúng tổn thương tâm lý, tôi xúc phạm, khiêu khích chúng một cách tàn bạo.

Chúng dường như đã phát điên lên thì đó cũng là lúc chết.

Tôi từ từ chậm rãi thực hiện kẻ nhát dao dài từ bộ phận sinh dục kéo lên đến dây thanh quản của chúng.

Những tiếng hét thất thanh vang lên làm tôi càng nôn nóng đâm nhát dao sâu hơn.

Có đứa thì bị moi tim hay ruột, có đứa tôi huỷ hoại gương mặt của nó rồi cho chúng sống trong sự tủi nhục khi không có nhan sắc, lũ đó cũng sẽ tự tìm đến cái chết mà thôi.

Vào một hôm, có một tên khách , tôi khá bất ngờ đó là lesbian đấy ,đến quán của tôi, tôi vẫn còn nhớ như in là vào lúc 12 giờ đêm ngày 24 tháng 7.

Tên đó gọi 3-4 con cave của tôi, tôi cũng đưa hắn xuống tầng hầm để chọn người.

Khi chọn xong hắn gọi một phòng VIP to nhất cái quán bar.

Tôi cẩn thận dặn mấy đứa hầu hạ cho hắn phải nghe lời và ngoan ngoãn, chúng nó rụt rè gật đầu vì sợ chết nghe theo lời tôi. hơn tận 4 tiếng sau tôi không thấy hắn đi ra, tiêng rên rỉ vẫn cứ rên lên không ngừng nghỉ .

Tôi xông thẳng vào phòng, một cảnh tượng trước mắt làm tôi khá choáng.

Những con đó không một mảnh vải, mắt thì lăn lóc trên sàn, cơ thể be bét máu nhưng những đường cắt của vết dao rất tỉ mỉ như người phẫu thuật cùng với chiếc máy phát thanh tiếng rên phụ nữ.

Tôi rất cáu vào lúc đó, không phải vì mấy con cave kia chết mà vì con khốn đó chưa trả tiền mà đã cao chạy xa bay rồi.

Một thời gian sau, có vài tên thanh tra muốn tìm gặp tôi để tra hỏi cái gì đó, tôi khá nghi ngờ nhưng vẫn đi theo chúng.

Chúng đưa tôi đến một căn nhà nhỏ ở chỗ khỉ ho cò gáy nào đấy mà tôi đéo biết ở đâu.

Chúng khoá chặt tay tôi lên ghế rồi yêu cầu tôi trả lời những câu hỏi chúng đưa ra một cách thành thật nhất.

Câu đầu tiên chúng hỏi: "Cô có một quán bar ở Phùng Hưng và đang làm điều phạm pháp dưới đó có đúng hay không?"

Tôi bắt đầu nghi là mình bị lộ nên cố kéo dài sự kiên nhẫn của chúng.

Tôi bảo lại: "Đúng là có một quán bar nhưng điều phạm pháp ở đây các ngươi nói là gì nhỉ?"

Chúng nói: "Cô buôn bán người trái phép, buôn bán ma tuý trái phép, giết người đúng chứ?"

Tôi nhận luôn, tôi đếch sợ gì nên sẵn sàng nhận tội:

• Phải, tao làm đấy thì sao?

Định bắt tao à?

"Cô thừa nhận là mình làm rồi, chúng tôi cũng đã thu thập đủ bằng chứng để mang cô ra pháp luật rồi."

Hai tên đó vừa nói vừa lôi ra một tập giấy.

Chúng mở ra cho tôi xem, trong từng tờ đều có những hình ảnh về các vụ án tôi từng làm.

Hành động bán mấy con cave cho khách, trao đổi thuốc phiện, giết người,...

Tôi hỏi: "Mấy tấm ảnh này các ngươi lấy ở đâu mới được, nhỡ của người khác rồi đổ tội cho người vô tội thì sao?"

Chúng lại lôi cái máy điện thoại từ trong túi rồi bật một video gì đấy lên.

Trong đó là cảnh dưới tầng hầm quán bar của tôi, chuyển cảnh đến căn phòng chứa ma tuý và phòng kho chứa xác của tôi, các hành vi tôi giết người cũng đều được ghi lại hết.

Lúc này tôi đã chắc chắn trong quán bar có kẻ làm gián điệp bán đứng tôi.

Khi video kết thúc chúng nói: "Cô hết đường chối rồi, chuẩn bị tinh thần ngồi tù đi là vừa."

Tôi tỏ ra mất bình tĩnh, cáu giận nói: "Lũ các ngươi cài người vào quán của tao?"

Một tên thanh tra đáp lại: "Phải, người được cài là cô gái có vết bớt lớn trên cổ đấy, cô thấy vợ của tôi giỏi chứ?"

• Thằng ngu.

Tôi chửi hắn.

Tôi hỏi chúng: "Chỉ có hai lũ ngươi biết rõ tao là ai thôi à?"

• Đúng, hai chúng tôi bí mật điều tra từ rất lâu rồi.

Tôi bật cười, chúng nhìn tôi bằng cái vẻ ngu si đần độn vốn có của chúng.

"Đùng, đùng, đúng" Tiếng súng từ bên ngoài căn nhà vang lên liên tiếp theo từng nhịp.

Tôi thì bình tĩnh, chúng thì bắt đầu thể hiện sự hoảng loạn trên gương mặt.

Tôi gào to lên: "Chúng mày đã bị tao bao vây!"

Ngay sau đó, gần 30 tên cầm súng, dao, gậy xông thẳng vào căn nhà tồi tàn đấy.

Hai tên thanh tra cuống cuồng rút súng ra bắn loạn xạ về mọi hướng.

Tôi thì được cởi trói và đang an toàn trên chiếc xe ô tô rồi.

Chỉ mất vài phút hai tên kia đã bị trói chặt và nằm gọn gàng một góc trong chiếc xe tải lớn.

Còn những tên mặc đồ đen, bọn chúng đều là cấp dưới của tôi.

Ngay từ đầu tôi đã cảm nhận được sự không ổn khi lũ thanh tra đó đặt chân vào quán bar này nên đã căn dặn lũ cấp dưới trước khi đi theo 2 tên kia.

Đến thời điểm tôi gào lên là câu lệnh của mấy tên bên ngoài được phép lao vào.

Chúng tôi ném chúng xuống tầng hầm ở quán bar.

Một tên tôi tra tấn thể xác, và tên đó chết trước.

Tên còn lại tôi tra tấn tinh thần, tôi lôi con vợ của nó đến trước mặt tên đấy.

Gọi vài tên cấp dưới vào hiếp ngay con này trước mặt tên thanh tra, tên đó bị trói toàn thân nên chỉ có thể gào thét trong vô vọng khi thấy người mà hắn yêu thương bấy lâu nay rên rỉ dưới thân mấy thằng khác.

Sau đấy, tôi giết thẳng con kia trước mặt thằng chồng nó.

Nỗi đau mất mát của tên đó chạm tới giới hạn, nó tự cắn lưỡi và chết ngay lúc đấy.

Tôi đốt hết giấy tờ chụp lại bằng chứng về tôi rồi sai người tìm nhà, chỗ làm việc của từng tên một để rà soát xem còn gì sót lại về tôi không.

Điều làm tôi bất ngờ nhất là nhà của một trong 2 tên dán toàn ảnh của tôi, tất tần tật về tôi mà hắn điều tra được.

Có lẽ 2 tên này cũng đã mất ít nhất 3 năm điều tra tôi, nhờ đó tôi đã biết được người bố khốn nạn của tôi đã làm gì sau khi kiếm được khoảng tiền lớn từ việc bán tôi đi.

Ông ta mở một quán rượu, nhưng bị 1 đứa nhân viên con gái giết chết rồi.

Tôi đoán chắc ông ta lại giở mấy cái trò đồi bại với cô ta nên mới bị giết.

Khi biết được tin ông bố tôi chết, tôi thấy nhẹ lòng và bật cười khoái chí lên.

Mọi điều về tôi đều được xoá sạch, giờ muốn tìm lại thì chỉ là đống tro giấy lụi tàn thôi, tội ác này tiếp tục che giấu sau lớp mặt nạ này của tôi mãi về sau...
 
Back
Top Bottom