Khác Gặp Anh Vào Ngày Đẹp Nhất

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
291185849-256-k604609.jpg

Gặp Anh Vào Ngày Đẹp Nhất
Tác giả: epithanh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu có thể, em sẽ yêu anh khi em đẹp nhất...



quannhan​
 
Related threads
  • Kiếp sau, nguyện không gặp
  • Xuyên về Tam Quốc, Ta gặp phải Điêu Thuyền
  • [SakSya] Nếu Có Duyên Sẽ Gặp Lại
  • Cho Đến Khi Gặp Được Kết Thúc
  • Gặp Lại Ở Một Ngày Xưa
  • [Hetalia] Thiếu nữ gặp nạn [Dịch]
  • Gặp Anh Vào Ngày Đẹp Nhất
    Chương 1: Khởi đầu


    Nắng mùa hạ rũ xuống trên đôi vai nhỏ gầy, giữa bầu trời mù mịt, em đối diện ở phía xa nhìn tôi, với đôi má gầy gọt, chiếc cằm nhọn thảm hại và đôi mắt đượm một vẻ tang thương.

    Khi tôi đến gần, khóe môi em vẽ lên một độ cong còn khó coi hơn cả khóc.

    Lúc ấy, em khụt khịt lên tiếng: "Mẹ em đi rồi, ba em cũng đi rồi...vì cách mạng."

    Một câu nói không đầu không đuôi làm tim tôi chợt nhói.

    Mẹ em, ba em là cán bộ cách mạng.

    Ngay từ những ngày đầu kháng chiến, họ đã hăng hái tham gia vào phong trào khởi nghĩa ở làng Ốc, nơi tôi đang sinh sống.

    Cả hai đều là những nhà tri thức, có thể không giỏi giang bằng những người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa lớn nhưng họ chính là thành phần quan trọng trong đợt khởi nghĩa lần thứ ba của xã tôi.

    Nhờ họ, nơi đây lại được bình yên sau hơn 3 năm bị thực dân đàn áp.

    Nhưng, là nhờ trên máu thịt của họ.

    Bình yên của xã được khôi phục.

    Chỉ là, những người như em và tôi, lại chìm vào tang thương mất thân nhân.

    "Đi thôi, chúng ta đi về nhà."

    Tôi cẩn thận xoa đầu em, đưa tay nắm lấy bàn tay mảnh khảnh, không tiếp lời em vừa nói.

    Em gật đầu, chỉ là rất nhẹ đến nỗi nếu không phải tôi còn đang nhìn em thì sẽ không phát hiện.

    Đầu nhỏ em cúi xuống, chỉ lộ chóp tóc màu đen mượt có hơi bết rồi.

    Chúng tôi cùng nhau về nhà, một ngôi nhà lợp bằng gỗ ván, trông có vẻ cũ kĩ.

    Đây là nhà tôi, cũng là nhà em.

    Ba mẹ chúng tôi là bạn thân, cũng là chiến hữu cách mạng.

    Vài tháng trước, khởi nghĩa thành công, ba mẹ em cùng với ba mẹ tôi đi đến phố huyện đăng ký vào đoàn cách mạng.

    Chỉ là chưa được bao lâu, trong một lần chạy trốn khỏi súng giặc, ba em, mẹ em và cả ba tôi bị bắn hy sinh tại chỗ.

    Vài tuần trước, bên trên gửi giấy báo tử về.

    Mẹ tôi được thoát nạn nhưng bị bắn liệt cả hai chân.

    Hôm nay tôi đón em từ nhà nghĩa tình về, cùng sống với mẹ con chúng tôi.

    Lâu rồi không gặp, nhẽ ra anh em chúng tôi phải thật hào hứng nhưng nỗi buồn chung kéo chúng tôi xuống tận cùng của cảm xúc.

    "Em đói chứ?

    Anh đi lấy cho em vài củ khoai."

    Tôi để em ngồi trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, mình lại lật đật xuống bếp tìm vài củ khoai nóng.

    Nhà tôi chỉ có 3 người, sau khi ba đi, chỉ còn lại 2.

    Mẹ không thể đi lại được, tôi là người bươn chải cho cuộc sống ngay lúc này.

    Bây giờ đón em đến, chỉ sợ phải khiến em cực khổ.

    Nghĩ thế, lòng tôi càng áy náy.

    Lụi hụi tìm thêm vài miếng sắn, bỏ vào chiếc rổ được xem như sạch sẽ nhất, thêm một chén đường nhỏ, mang lên cho em.

    "Ăn cho lại sức, nhé?"

    Sợ em không ăn, tôi cầm cầm lấy củ sắn, bẻ thành hai, từ từ đưa tới trước mặt em.

    Lúc này em đang cúi đầu, lộ ra chiếc gáy nhỏ.

    Da em vì về mưa dẫm nắng quanh năm nơi rừng núi nên hơi ngâm, nhưng cũng gọi là trắng so với con gái thời bấy giờ.

    Khi em ngẩng đầu lên, tôi bỗng chốc sững người.

    Đến tận sau này, tôi vẫn nhớ rõ ngày hôm nay, cô gái 16 tuổi, với đôi mắt đỏ hoe mang theo kiên định không rõ, nhìn tôi mỉm cười.

    "Từ hôm nay, em cũng sẽ như mẹ em, trở thành thầy thuốc giỏi phục vụ cách mạng, cứu người, cứu nước, vì non sông dốc sức để được hòa bình, được yên ổn, được tự do."

    Câu nói ấy như một lời tuyên ngôn mạnh mẽ, một lời khẳng định kiên quyết.

    Trong giây lát, em khiến tôi sững sờ.

    "Anh hai Thiên, sau này anh sẽ làm cách mạng chứ?"

    Em quay qua nhìn tôi.

    Đặt cho tôi một câu nghi vấn mà vốn đáp án của tôi đã luôn hiện sẵn.

    Tôi cười, sóng lưng tôi thẳng tắp, dõng dạc trả lời em:

    "Sẽ, anh sẽ sống vì cách mạng, đi theo cách mạng.

    Cống hiến vì độc lập, tự do, hạnh phúc, vì sự bình yên lâu dài, vì Tổ quốc thiêng liêng!"

    Dứt lời, chúng tôi nhìn chằm chằm nhau.

    Sau đó không hẹn mà cùng mỉm cười, nhưng sâu thẳm trong lòng, có gì đó đã từ từ nảy mầm, như cỏ dại như rơm rạ, nhanh đến không ngờ...

    Lời hẹn ước hôm nay, chính là con người của chúng tôi mai sau!
     
    Gặp Anh Vào Ngày Đẹp Nhất
    Chương 2: Đồng chí


    "Tại sao em không được vào, đó là bệnh nhân của em."

    "Nhưng anh ấy...

    đã đi rồi."

    "Không phải!

    Đồng đội của em, bệnh nhân của em, em là quân y còn chưa đưa ra kết luận, các anh dựa vào cái gì phủ khăn cho đồng đội em!"

    Tiếng hét to đầy đau khổ của người con gái vang lên trong chiến khu khiến ai nấy đều cúi đầu rớm nước mắt.

    Em đứng trước mặt tôi, khóc không hết nước mắt.

    Tiếng nức nở vang lên, đây là lần đầu tiên em cùng với đội ra trận, cũng là lần đầu tiên chứng kiến đạn bom rơi vào đồng đội.

    Bao nhiêu lần đầu tiên trên chiến trường, cũng sẽ dần trở thành quen thuộc mà thôi.

    Tôi cắn răng, thầm hít sâu một hơi lau đi nước mắt trên khuôn mặt lấm lem của em.

    "Em muốn vào cũng được, nhưng trước hết hãy đi rửa mặt đã.

    Để cho các đồng chí còn lại xử lý được không?"

    "Em muốn vào, anh Thân còn đang ở trong đó.

    Em muốn cứu..."

    Em mím môi, quật cường nhìn tôi.

    "Các đồng chí còn lại sẽ cứu anh ấy.

    Hạnh, đây là chiến khu, em ở đây là chiến sĩ, lời anh đang nói chính là quân lệnh.

    Em phải đi!"

    Quân lệnh, tôi dường như thấy em hít sâu một hơi rồi quay người bước đi.

    Có lẽ tôi đã hơi nặng lời, nhưng ở chiến trường, tôi không thể làm điều gì khác ngoài ra điều lệnh.

    Tôi là tiểu đội trưởng, quyết định của tôi chính là sự đảm bảo cho các anh em trong tiểu đội.

    Tôi vẫn luôn không quên lời của một đàn anh từng nói:

    "Làm tiểu đội trưởng đã khó, làm một tiểu đội trưởng có trách nhiệm và trở thành sự đảm bảo cho tiểu đội càng khó hơn."

    Tiểu đội tuy chỉ gồm 9 người, nhưng sự đảm bảo dành cho 9 người hoàn toàn không dễ.

    Đảm bảo an toàn, đảm bảo kỉ luật, đảm bảo trách nhiệm, còn có đảm bảo cả mạng sống.

    Sự đảm bảo lớn nhất của tiểu đội trưởng có lẽ là quân lệnh?

    "Tiểu đội trưởng, đồng chí Thân anh ấy...

    "

    . . .

    "Thân, anh nhất định phải vượt qua, chúng ta đã kề vai sát cánh lâu đến như vậy, anh không được phép bỏ đồng đội đi trước!"

    "Anh nghe em nói không, anh Thân."

    Tôi nhìn người đồng đội đang nằm trên giường, khuôn mặt anh lem luốc, máu ở chỗ bị bắn đang chảy ngày càng nhiều.

    Bàn tay anh nâng lên hướng về phía tôi, tôi nhanh chóng chạy đến ngồi sụp đến bên giường.

    "Tiểu đội trưởng, Thiên, cậu là tiểu đội trưởng...không được, không được khóc.

    Anh, anh không thể về...với mẹ, cậu...giúp anh...chăm sóc...anh thất hứa, anh đi..."

    Hốc mắt tôi đã đọng đầy nước mắt, bàn tay tôi lặng lẽ nắm chặt lấy tay anh.

    "Đi trước... các đồng chí ở lại, giúp tôi... báo đáp ơn nước..."

    "Đừng mà, đừng... em xin anh, đừng..."

    Ơn nước, thù giặc tất nhiên phải báo, nhưng người anh em, người đồng đội của tôi thì sao đây?

    Tôi ngơ ngác nhìn người đồng đội kề vai chiến đấu với tôi hơn 3 năm, nay cũng đã hy sinh vì Tổ quốc.

    Cánh tay anh buông thõng xuống, đôi mày vẫn còn nhíu, gương mặt đầy vẻ lo toang, nào đâu giống như sự buông lỏng của người đã đi?

    Chiến sĩ một lòng vì Tổ quốc sẵn sàng hy sinh, khi đất nước vẫn chưa hòa bình, dân tộc vẫn chưa độc lập, kẻ địch còn chưa tiêu diệt thì nào có chiến sĩ nào ra đi trong thanh thản?

    Thậm chí, khi họ ra đi, tiếng bom đạn huênh hoang của địch vẫn luôn vang bên tai.

    Bảo sao không an lòng?

    Bảo sao không oán hận?

    Đồng đội bỏ mũ cối, đứng nghiêm, cánh tay phải giơ lên, nghiêm trang.

    Một lần nữa, quân lệnh vang lên, tiễn đưa những đồng đội hy sinh anh dũng.
     
    Back
    Top Dưới