Cập nhật mới

Khác Gánh Nợ )16+, Completed)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
174,909
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
258764116-256-k283451.jpg

Gánh Nợ )16+, Completed)
Tác giả: VanVo55
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Viết nhân dịp nghe lại Tát Nước Đầu Đình của Lynk Lee.

Có thể xem là phần tiếp theo của Cái Áo Duyên và Lãng Tử Hồi Đầu. 🙂)

Nội dung:

Biết là nông nỗi mấy khi

Duyên trao cho đứa nhóc tì chín gang

Chờ nàng nẫu hết ruột gan

Đến khi nàng lớn, nàng than tôi già.

Đây là câu chuyện về một nàng tránh tham và một anh tham gánh...

Nam nữ chánh là con của hai cặp trong hai bộ kia.

TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT TRONG KHOẢNG THỜI GIAN TÁC GIẢ PHÁT HIỆN RA BỆNH CỦA MÌNH.

CỨ XEM ĐÂY NHƯ LÀ MỘT MONG ƯỚC HÃO HUYỀN CỦA MỤ VÊ LÚC ẤY VẬY. :")



vanruong​
 
Gánh Nợ )16+, Completed)
I.


Dạ bà con, phần truyện mình đăng trên Watt được viết cách đây rất lâu và vì thế có rất nhiều sai sót, từ lỗi chính tả đến lỗi kiến thức.

Mình cũng rất muốn đăng bản thảo đã được chỉnh sửa và bổ sung đầy đủ chú thích, trích dẫn cho nó chỉn chu và trông bớt dốt (^^)”, nhưng bị cái mình tiếc mấy phần bình luận của độc giả được gắn kèm vào các câu văn quá, sợ copy paste phần trong bản thảo vào nó mất hết á.

Nên lúc các bạn ăn có nhai trúng sạn thì cũng đừng cáu, thông cảm cho tác giả nhen…

ít lâu sau NẾU MÌNH CÓ KHẢ NĂNG MƯỚN MỘT NGƯỜI BETA CHUYÊN NGHIỆP, MÌNH NHẤT ĐỊNH SẼ NHỜ BẠN ẤY NGHIÊN CỨU ĐỂ SỬA LÀM SAO MÀ VẪN GIỮ LẠI ĐƯỢC NHỮNG TỔ HỢP BÌNH LUẬN CỦA ĐỘC GIẢ.

Vì cá mập cắn cáp quài VÀ EM ĐỌC MÀN HÌNH hỗ trợ người mù NHÀ MÌNH KHÔNG THÍCH CHƠI VỚI CÁI ANH WATT NÀY nên mình hiếm khi lên được đây để đăng bài lắm, nói chi ĐẾN KIỂM TRA TRẢ LỜI PHẦN BÌNH LUẬN, NÊN VIỆC ĐÓ MÌNH NHỜ EM GÁI MÌNH LÀM GIÚP HẾT.

CHÚNG MÌNH XIN PHÉP ĐƯỢC xoá NHỮNG BÌNH LUẬN LIÊN QUAN ĐẾN CHÍNH TRỊ, CHỬI BỚI VăNG TỤC HAY CÓ Ý MỒI CHIẾN, mồi drama MÀ KHÔNG BÁO TRƯỚC NHA Ạ.

MÌNH RẤT HOAN NGHÊNH NHỮNG ĐÓNG GÓP, PHÊ BÌNH DÙ ĐẤY CÓ LÀ KHEN HAY CHÊ VÀ TUYỆT ĐỐI SẼ KHÔNG động ĐẾN NHỮNG BÌNH LUẬN NHƯ THẾ, MIỄN LỜI LẼ VĂN MINH VÀ KHÔNG MANG Ý XÚC PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM CỦA DANH NHÂN LỊCH SỬ, TÁC GIẢ VÀ NHỮNG ĐỘC GIẢ THAM GIA BÌNH LUẬN.

TUY NHIÊN, NẾU BÌNH LUẬN có xu hướng MƯỢN việc đóng góp phê bình (cả khen lẫn chê luôn ạ) ĐỂ DẪN DẮT DƯ LUẬN chính trị HAY MỒI CHIẾN, mồi drama THÌ CHÚNG MÌNH XIN PHÉP ĐƯỢC XOÁ Ạ, VÌ MÌNH HIỆN TẠI BẬN NHIỀU VIỆC QUÁ, NÊN MÌNH RẤT NGẠI PHẢI XỬ LÝ NHỮNG LÙM XÙM CÓ KHẢ NĂNG PHÁT SINH TỪ NHỮNG BÌNH LUẬN NHƯ THẾ, DÙ MÌNH BIẾT CÓ NHIỀU TRƯỜNG HỢP NGƯỜI BÌNH LUẬN CŨNG KHÔNG hề CỐ Ý ĐÂU.

Chẳng qua là đời không như mơ, sự đời khó ai ngờ lắm bạn, mình phải cẩn thận để bảo vệ bản thân và độc giả của mình.

NẾU MỘT NGÀY ĐẸP TRỜI BẠN THẤY BÌNH LUẬN CỦA MÌNH BỊ XOÁ VÀ THẤY KHÔNG VUI VÌ ĐIỀU ĐÓ THÌ CÓ THỂ EMAIL TRỰC TIẾP CHO MÌNH Ở [email protected] HAY QUA FB FANPAGE VANVO55 NHA, MÌNH SẴN SÀNG GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CHO ĐẾN KHI BẠN HÀI LÒNG THÌ THÔI HIHI.

DẠ GIỜ THÌ CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ~ ^^

_____________

Tôi là con gái nhà tằm,

Thầy u cho của là trăm mối sầu.

Vâng, là tôi đấy, của nợ của cái nhà này.

Thầy u tôi nghèo, nhưng lại có niềm đam mê chân thành với đường con cái, đẻ tôi ra là để càng nặng nợ với nhau.

Thế nên, nhân dịp mới sinh èo uột khó nuôi, liền gọi luôn tôi là con bé Nợ.

Vâng, các cụ bảo đặt như đấy là để lấy khước dễ nuôi, mà lời các cụ là cấm có sai, kể từ dạo ấy nuôi tôi đúng vô cùng dễ.

Nếu không, thầy u tôi sao mà rãnh rỗi tạo thêm bốn cái cục nợ để chơi trong nhà?

Nhà người ta không có con trai mới phải cắm đầu mà đẻ, nhưng nhà tôi thì lấy đẻ làm đầu.

Trai cả có rồi, đám gái chúng tôi là đẻ vì đam mê tạo nợ.

Có thầy u vô tư như thế, gái lớn tôi đây thật vã cả mồ hôi.

Lúc nhỏ thì chưa sao, chị em càng nhiều càng vui hơn cả.

Lớn rồi mới biết, ơ thế của nả cho chúng nó đem về nhà chồng đào ở đâu ra...?

Cho nên, gái nhà tằm tôi đây sầu, sầu lắm.

Có đợt tôi níu áo thầy bày tỏ nỗi lo, ông bỗng bế xốc tôi lên cười ngã cười nghiêng, đêm về còn khoe với u tôi rằng, cục nợ nhà ta chóng già thật đấy, nứt mắt đã nôn lấy chồng cho cả đàn em.

Quẫn quá, tôi chả thèm đả động chi nữa.

Xem chừng, nhà này chỉ có mỗi tôi biết lo biết nghĩ cho lũ em thơ.

Thì thôi, sinh là gái lớn trong nhà, cố nhiên phải đa mang trách nhiệm.

Số mình thế rồi, gánh vậy.

Thế là, mùa xuân năm ấy, tôi bắt đầu sự nghiệp cao cả tích của hồi môn cho đám gái nhà.

Dưới tôi tận bốn con hĩm, chẳng tích từ giờ, chờ đến thầy u vọc vào chắc chúng nó thi nhau ế cả.

Tết lễ về nhà tổ chơi, các chị giàu sang chi trưởng chẳng đã từng nhìn năm chị em tôi chế rằng, gái mà không của hồi môn, cứ như cái thúng không trôn ai thèm?

Những lúc ấy tôi uất lắm, uất chẳng vì chúng ả chê nhà tôi không của, mà vì chúng ả không thèm cái thúng không trôn.

Nhà tôi ngữ phá của như ấy là chỉ có đường chổng mông tầm vông quất đít.

Sầu sầu, tôi đem chuyện kể cho anh Cả nghe, anh chỉ vỗ đầu tôi nhếch cười, thật ra cái nết người vô tích sự.

Chả được một góc lão bạn đồng học của anh, vừa nghe tôi tỏ xong đã đường hoàng phán ngay trúng đích.

"Cái thúng không trôn thì chẳng là cái chao đèn?

Ối khối người thèm đấy."

Ôi chao là phải, phải quá!

Thế mới là thông tuệ uyên bác chứ...!

Tôi cười tít mắt xáp đến xun xoe.

"Nhà bâc lấy vợ có cần của hồi môn không?

Bảo không em gả luôn ngay tắp lự!"

Chả hiểu lời tôi thấu tình đạt lý là thế, lão ta lừa đá thế nào lại phá lên cười rũ, sau còn nói với tôi thế này.

"Nhà tôi tuổi tận gấp ba cô Hai, ra đường người ta còn nghĩ thầy con một rập, lấy nhau ai xem?"

Tôi xoè tay đếm đếm cho có kiểu rồi làm bộ gật đầu kêu lên ừ nhỉ.

Chả biết gấp ba là thế nào, nhưng người có học nói thế thì hẳn là thế rồi.

"Vậy thôi không lấy nữa ạ," tôi ngậm ngùi ngoan ngoãn gửi thưa.

Đến tận lúc lên mười bốn, tôi mới biết gấp ba nó là cỡ nào.

Chẳng là sinh thần vừa qua, u ngồi vấn tóc đuôi gà cho tôi rồi nhìn gương ảo não than già, thấm thoát tuổi đã gấp ba con trẻ.

Hoá ra gấp ba là ghê gớm thật.

Tôi sao có thể gả cho người bằng vai u mình?

Gặp dịp người ấy đến nhà nhờ vá cái áo, tôi nhận ra cái nón lá Phương Đẩu quen quen, liền toét cười đon đả khoe ngay.

"Chẳng trách ngày đó bác Hai chối lấy cháu đây đẩy, may thế không biết!"

Lão trợn mắt nhìn tôi hỏi may cái gì.

"Thì chuyện hồi lên bảy nhà cháu đòi gả cho bác ý ạ.

Bác chẳng từ chối, giờ cháu đã phải đeo mang chồng già.

May thế!"

Bàn tay run rẩy, lão xoay đi để dọn phụ mấy nong kén tằm, mặc kệ tôi vừa giở áo khâu vừa tiếp tục líu ríu kêu may.

Mồm mép chán chê, tôi mới chợt nhận ra hình như mình hơi quá.

Dẫu gì, già đâu phải là tội?

Lão lại là bậc đàn anh thân thiết của anh cả trong nhà, suốt mấy năm qua trông tôi lớn lên, lần nào sang chơi cũng mứt quà phần tôi hơn cả, tôi nỡ lòng nào làm đau tự tôn của lão...?

"Ấy bác Hai ôi, cháu cứ dại mồm bác đừng giận cháu..."

Thế nhưng người đã ra ngõ rời đi từ lúc nào rồi...

Lần ấy hơn tháng chẳng thấy lão sang chơi, tôi sầu lắm.

Dẫu gì cũng bậc cha chú quen thân trong nhà, lâu chẳng thấy dáng làm ruột mình cũng hơi nhơ nhớ.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định để nhà cho con Thắm trông, lén thầy u mình cắp nón lên làng trên thăm anh Cả.

Cả tôi vốn người nho nhã, giỏi chữ hay văn nức tiếng cả vùng, khổ điều sống rất kiệm lời kiệm tiếng, bị tưởng ngạo đời nên bạn bè chẳng có mấy ai.

Phần lão kể cũng xem là bạn vong niên từng cùng nhau học tập, dù rằng cả hai cách nhau cả ao luống tuổi chứ ít gì.

Tôi đoán thế, vì lão gấp những ba lần tuổi tôi cơ mà, sao xem là đồng trang lứa với Cả tôi cho được?

Tôi dở bàn tính thôi, trí tuệ cũng chẳng chột đâu.

Tay biếu tay giao thúng trứng gà cho thằng nhỏ nhà thầy đồ, tôi dúi cho nó mẩu xôi rồi nhờ nó vào gọi ra ông anh cả.

Lúc cắp nón đứng chờ bên hông cửa, không ít anh học trò ngang qua đã dừng lại chắp tay lễ chào.

Tôi chả nhận ra ai, song cũng theo thói quen nhà buôn cười duyên chào lại, ôi lâu quá không gặp, bác nhớ ghé hàng em mua cho u nhà vài xấp lĩnh làm quà hiếu thảo bác nhé...

Gái hàng tằm duyên ngâm trong kén, tôi sinh ra đã có cái miệng ngọt ngào hay sắn nụ cười, các anh trò vì thế anh nào cũng vui vẻ hứa một hứa hai, mãi đến lúc thằng nhỏ chạy ào hô hoán thầy sắp ra, họ mới vội vã cáo từ.

Chẳng là, các anh sợ thầy học thấy mình ve gái trước trường thì phải đòn ấy mà, còn không sớm tránh là va ngay phải vạ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm quay sang thằng bé, lại được cho hay anh Cả đã sang Ẻn chạy việc giúp thầy.

Trong lòng thất vọng, tôi cụp mắt ảo não quay về.

Thật thì tôi biết tiếng lão rất được lòng học trò nơi đây, hỏi bừa vài ông cũng ra tin tức.

Hiềm nỗi tôi đã gần ra mười lăm, u đã nhiều lần dạy phải biết khép nép giữ mình.

Ăn no rửng mỡ cứ đi hỏi tin trai, thiên hạ họ cười cho.

Thế nên tôi cũng không dám bừa bãi.

Buổi chiều về đến mà thầy u vẫn chưa thấy, tôi thốt lên may quá, đoạn dặn mấy đứa em không được hé nửa cái răng.

Hồi môn của chúng là do tôi lo, chúng phải nghe tôi một phép, đố mà dám cãi.

Thật ra, họ cấm tôi đi một mình cũng phải.

Vì mấy năm gần đây, tôi đi đường lúc nào cũng cảm thấy có người theo mình.

Nghĩ đấy chính là quỷ vong trong số kiếp, đành thôi mặc kệ.

Nhưng hai cụ nhà thì thấp thỏm không thôi, báo hại tôi phải mấy phen cười xoà bảo chắc vì con đẹp quá trai làng theo đuôi cho qua chuyện.

Thật thì tôi cũng sợ, nhưng lại càng sợ không gặp được người ta...

Cất nón, tôi ngồi ngẩn ngơ nhìn cây gạo sau nhà, lát sau quyết định đào năm hũ hồi môn dưới gốc cây lên đếm.

Đáng ra, lão đã hẹn ngày vọng mỗi tháng sẽ sang đếm giúp tôi.

Dẫu gì thì ba cái chuyện tính toán tôi dở ghê lắm, vượt qua mười ngón là tôi thua đứ đừ, chịu không sao đếm nữa.

Trong hũ ngoài bạc còn có đồng xu và nữ trang, có dùng luôn ngón chân tôi cũng chẳng tính sao ra nổi.

Cầm lấy cái hũ nhẹ nhất vơi nhất, tôi đổ hết đồ bên trong ra đất rồi chia thành hai phần trút vào hai hũ bên rìa.

"Sao lại lấy phần của cô chia cho bọn nhỏ nữa rồi?"

Nhận ra giọng nói quen thuộc, tôi ngoái đầu toét miệng cười toe.

"A, bác Hai sang lấy áo đấy ạ?

Lạy bác ạ!"

Lão gật đầu, vén vạt co chân ngồi xổm xuống bên cạnh tôi lặp lại câu hỏi vừa nãy.

Tôi chỉ còn biết chống cằm thở dài.

"Đành thôi bác ạ, sang năm là con Duyên cái Thắm cùng được mười ba rồi, sắp sửa có người sang hỏi tới nơi rồi.

Hồi môn mà còn chưa có, nhà chồng họ cười cho."

"Thế cô Hai sang năm lên mấy?"

"Mười lăm ạ."

Cầm cái hũ trống không vừa bị tôi dốc cạn, lão quơ đến trước mặt tôi nói giọng bâng quơ.

"Mười ba thì có người sắp rước, thế mười lăm thì chuẩn bị đẻ đứa thứ hai chưa?"

Tôi đỏ mặt thầm mắng lão già rồi mà nết không nên, lại cứ đi chọc ghẹo con cháu.

Dưới nách còn có đàn em thơ dại, bảo tôi đẻ là đẻ thế nào?

Huống hồ, muốn lấy chồng cần có của hồi môn, tôi phải gom đủ cho đám gái nhà trước đã, chờ đến lượt mình chắc cũng bẻ gãy chục cái sừng trâu mất rồi.

"Vậy chứ cô toan trồng giá cả kiếp sao?" lão nhếch cười hỏi đểu, nhanh tay nút lại mấy hũ bạc rồi lật đáy lên khắc số lượng cho tôi.

"Cái bác này!" tôi phát nhẹ lên vai lão.

"Bác lo cháu làm gì?

Lo thân bác đi!

Gấp ba lần tuổi cháu đấy mà còn chưa chịu rước cô nào...!"

Thấy lão không đáp mà chỉ cặm cụi vun đất, tôi nom thấy thương thương.

U bảo vợ chồng là cái duyên số, người lão hẳn rất cạn số vô duyên, chứ sao đến tuổi này rồi mà vẫn phải ngậm ngùi chịu đời cô lẻ...?

"Hay là ra giêng, cháu giúp bác tìm một mối cho đỡ cô quạnh?

Thật thì trên chợ có mấy cô hàng xáo hàng mật quá thì nom ra người xốc vác ghê lắm, khổ vì nhà lắm em nên đã trễ mất việc cưới xin, tính ra thì cũng đồng trang cùng lứa với bác-"

"Tôi không khiến cô!" lão đột nhiên gầm lên làm tôi nhảy thót.

"Nhà đây đang thiếu nợ, đây không cần!"

Lão một nước đứng phắt dậy làm tôi mất điểm tựa ngã bệt ra đất.

Giời đất, phải gió giật mông à?

Tự dưng ông bác này cáu thế?

"Ơ... nhà bác Hai chẳng phải giàu lắm sao...?

Tự dưng lại đổ nợ ạ...?"

Thân hình cao lớn cứ sừng sững ra đấy nhìn tôi rất lâu, lát sau chầm chậm đáp ừ.

Hoá ra là thế!

Bảo sao từ hồi đầu năm đến giờ lại cứ đem áo sang đây nhờ tôi vá!

Tôi đã bảo mà, vô sự ai đâu lại thế bao giờ...?

Dù chưa bao giờ nghe anh Cả và thầy u nói qua, tôi cũng biết đại khái nhà lão có của ăn của để gọi là, it ra nhỏ lớn tôi chưa thấy lão mặc áo rách vá bao giờ.

Thế mà đầu năm nay lại cứ lén lút đem manh áo rách sang gạ tôi khâu lại.

Còn bảo, khâu rồi lão sẽ trả công, đến khi lấy chồng lão sẽ giúp cho.

Giúp tôi năm thúng xôi vò, ba con lợn béo, một vò rượu tăm.

Giúp tôi đôi chiếu để nằm, đôi chăn để đắp, cặp chằm để đeo.

Giúp tôi quan tám tiền cheo, quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau...

Đấy, hứa nhiều đến độ làm thành vè thơ bắt tôi thuộc nằm lòng luôn đấy.

Thế mà hoá ra... nhà người ta lại đang sa sút, tôi phận con cháu chẳng giúp thì thôi, lại còn vòi công với cả vòi quà...!

Cục nợ tôi đây hổ quá, vội vã gằm đầu thút thít.

"Thế... thế... cháu không lấy mớ của kia nữa, bác cứ đem áo sang cháu khâu, cháu chẳng lấy bác đồng nào nữa đâu...!"

Nói đoạn chạy ào vào nhà hăm hở lấy cái áo đã sớm vá xong nhét vào tay lão, thấy tay lão run run, nghĩ thương quá, lại chạy vào lôi tấm áo gấm vạn sáng nay mới may xong xếp vào mo cau cúi đầu đưa luôn.

"Áo này...?" giọng lão nâng lên đầy khấp khởi như trẻ con được quà.

"Áo lễ lên lão cháu may sẵn trước cho thầy cháu đấy ạ."

"..."

Thấy lão không ấm ứ gì, tưởng lão chê, tôi vội vã khoả lấp.

"Màu sắc hơi tối, nhưng nghĩ tuổi bác mặc cũng vừa rồi.

Bác cứ cầm trước mà mặc lấy khước, thầy cháu chưa cần động đến đâu."

Lần đó xong, không biết có phải vì cảm động quá không, lão ta lại khuất mắt gần hơn hai tháng nữa.

Chuyến này tôi nghe Cả nói là lão theo thầy lên ngược buôn ngô, nghĩ là nhà lão hẳn đang cố sức làm lụng trả nợ đây, bèn cũng an tâm phần nào không lắng lo giùm nữa, tâm tịnh khí hoà qua ngày mà sống.

Tính ra, tôi là một cô gái rất nền đấy chứ.

Kính lão đắc thọ, tôi thật đã ra hết tâm can.

Ngày qua ngày, tôi lại cắm đầu tích của cho em, sáng trưa ngồi ở hiệu tơ giúp thầy buôn bán.

Năm nay thấy bọn Duyên, Thắm, Đượm, Nồng cũng đã lớn rồi, lại vào dịp anh Cả được về thăm, thầy liền ném luôn cửa hiệu cho một đám con thơ để về nhà trải ổ với vợ.

Thấy con Duyên bất bình, ông còn vỗ đầu nó khà khà cười nói, phải cho ông về, sang năm mới có thêm con hĩm để bồng bế chứ.

Nghe đến đây, anh Cả nhàn nhạt khinh bỉ hừ thầy, tay bồng tay cắp hai đứa nhỏ hơn ra gian sau dỗ ngủ, bỏ lại tôi đứng đó nẫu hết ruột gan lòng mề vẫy tay tiễn ông.

Giời ơi, nữa hả?

Lẽ nào số tôi đúng là phải bám mãi trên vách hàng tơ để lo của cho em?

Hai đứa Thắm Duyên đổ ra mếu máo chạy đến lắc lắc tay tôi.

Cơ mà tôi cũng chịu thôi, thầy u cứ muốn "nặn" nợ thì tôi can thế nào cho được...?

"Sao Hai không đấu tranh đi chứ?

Cứ cái đà này, Hai tính ngồi đây bày tơ bán vải suốt đời hay sao...?" con Duyên nhì nhèo hỏi.

"Thì cũng có sao?" tôi cười tủm vuốt vuốt đầu nó.

"Đằng nào thì cũng chẳng ma nào thèm lấy chị đâu."

Đến đây thì chợt có tiếng ai đó ho lên một thôi đằng đầu cửa tiệm.

Sợ người ngoài nghe được cuộc chuyện nhà mình lại đi rêu rao, tôi hạ giọng đùa khẽ với em.

"Chị mày có căn tu thấm cốt, mày không biết hả?"

Con Thắm khịt mỗi chen vào.

"Hai điêu vừa thôi, năm rồi Hai chẳng đã nói đấy là thằng phải gió nào ác mồm trù dập Hai, chứ mặt Hai lên non tu chắc thú rừng xuống núi hết?"

Lại có tiếng ho nhẹ vang vào, tôi mặc kệ cứ ngồi ngẩn ra nhớ lại.

Ừ, hình như tôi có nói thế thật.

Con này thế mà dai óc ghê.

"Hai nói thật đi, Hai là thế nào?" con Thắm đột nhiên trầm giọng.

"Bọn em cũng chẳng còn ít tuổi, Hai đừng hòng giấu."

Tôi vuốt ve gương mặt của hai đứa em thơ, thở dài bất lực.

"Dạo này vía chị mày hình như lại bay thêm một mảy, đám khách quen nhiều năm cũng không nhận mặt nổi nữa rồi.

Nếu sau này đến mặt chồng còn không nhận ra, sợ là tương lai chỉ thành gánh nặng.

Thôi thì khỏi gả, ở nhà nuôi nợ cho thầy u hết đời..."

Con Thắm nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, con Duyên mắt lệ rưng rưng muốn khóc đến nơi.

Thật tình thì chúng cũng chưa đủ lớn để hiểu chị chúng bị gì, nhưng thầy và u lúc nào cũng bảo chẳng qua vía tôi nhẹ hơn con người ta chút, cứ giữ tôi trong nhà ngoài tiệm đừng cho bị kẻ lạ lừa mất thì chẳng chi đâu mà sợ.

Mà thật, lúc nhỏ cùng nhau về nhà tổ, tôi lúc nào cũng bám dính thầy u như cái lẹo mắt mãi không chịu rụng.

Mấy đứa trẻ trong họ đều nghĩ dung mạo tôi giống thầy thuở xưa nên sinh ngạo sinh kiêu, mắt mọc trên đầu như quả dứa xanh chua lè chua loét.

Suốt một thời gian dài chẳng ai thèm chơi với tôi cả.

Mãi đến lên năm, có đợt nhận nhầm người xấu là thầy, suýt chút bị bắt đem đi, cà nhà mới vỡ ra tôi không phân biệt được mặt người dù chẳng mù đui sứt sẹo.

Chuyến ấy cả nhà bị một phen chấn động.

Thầy u sợ tôi bị ma che mắt, nửa đêm lén lút đưa tôi lên chùa cầu sư thầy cứu chữa.

Vật vã kinh kệ chán chê, tôi quay về làng với mấy chuỗi tràng hạt trên cổ và tay.

Các sư thầy bảo tôi thiếu vía, hồn dễ sứt lìa, đẻ ra đã vương kiếp số không may, hồn vía càng về sau càng sẽ bay đi, lúc già dễ chừng sẽ bị vong ốp phát rồ phât dại, đời này đã định không con không cháu, không cách nào hoá giải.

U tôi khóc hết nước mắt, thầy mời hết đủ loại mo sư đạo sĩ, giằng co gần nửa năm trời mới chấp nhận ý trời khó tránh.

Mà thật, tránh không được thì gánh thôi, tôi sợ vào.

Thứ duy nhất tôi sợ, là trở thành cục nợ nặng gánh cho người xung quanh.

Thế nên, tôi cũng bô bô cái mồm đòi lấy chồng cho yên lòng các cụ mà thôi, chứ sâu trong lòng đã thầm quyết tâm đời này đi buôn dưa giá phụng dưỡng thầy u đến già.

Thấy hai con hĩm nhà cứ liên tục thút tha thút thít, tôi bắt đầu thấy hơi hối hận khi đã nói ra lời thật.

Sức chịu tai thấp thế này, mới có chút giông đã mắt hồng mắt đỏ, sau này bão táp mưa sa thì gánh sao nổi hả em tôi ơi...?

Thế là để dỗ nính chúng nó, tôi đành ngoác cười bịa bừa chuyện đang để mắt anh hàng thịt cụt chân cuối chợ, còn bảo cụt thế xứng với tôi quá còn gì, ít nhất trong vòng trăm dặm quanh đây, chẳng có anh thứ hai bị cụt, tôi sẽ chẳng lo ông chồng bị mình nhầm nhọt đạp bay xuống giường.

Nói đến đây thì bên hông cửa tiệm lại phát ra tiếng người sặc sụa ho khan.

Sợ khách mình bị bụi vải làm gay mũi, tôi bảo cái Duyên đưa chén chè cho người ta nhuận giọng.

Thế nhưng con bé chạy ra rồi vào lại ngay, nó bảo gã kia đã bỏ đi mất rồi.

Tiếc mất mối khách, tôi phóng ra ngoài toan đuổi theo chèo kéo, lại chỉ kịp trông thấy cái bóng thất thểu mờ mờ khuất xa.

Chả hiểu sao lại trông quen đến lạ.

.

Đợt đi buôn trở về lần ấy, lão vác một bên tay bỏng rộp ôm theo mứt quà đến nhà thăm anh Cả.

Nhìn thấy vết bỏng kéo dài suốt từ vai xuống cổ tay lão, tôi lập tức oà ra bật khóc.

Ôi chao!

Ai lại nỡ lòng ác ôn với người cao tuổi thế này?

Nghe tôi thổn thức đến đây, tay lão bỗng đâu run rẩy, chắc là băng siết quá chặt, nên thốn.

Không đợi ai nhắc, tôi lăng xăng sà vào giúp lão nới băng.

Thầy u về đến nhìn cũng phải xót thay.

"Thế này thì cậu Gánh đây đeo sẹo cả đời," thầy tôi tặc lưỡi bình phẩm.

"Xấu chết được!"

U và anh Cả đồng loạt trợn mắt nhìn thầy.

Xem ai đang nói thế kia?

Loay hoay một lúc ông bà cũng dắt nhau vào buồng, bỏ bọn hậu bối chúng tôi ở lại, trước khi rời đi u tôi còn dịu dàng ủ cho lão và anh Cả một ấm chè đắng giải độc phong.

Bà cười rất từ ái xoa đầu tôi nói khẽ, hay thế, sau này không sợ nhìn nhầm anh Gánh nữa rồi.

Tôi trợn mắt đầy hoảng hốt ra dấu cho bà mau mau vào trong.

Giời ạ, ai cũng được, duy có lão là tôi không muốn để biết việc tôi bị ma quỷ quấn mình đâu!

Tôi đã thành công giếm lâu vậy mà...!

Chừng một tuần sau, tôi theo u gánh hàng về thì thấy đồ lễ bày la liệt trước hiên.

Kỹ lưỡng xem lại, hoá ra là mớ của hồi môn trong cái bản thơ vè dài dặc của lão chứ đâu, quả thật không thiếu một món.

U tôi nhìn một lượt rồi thở dài không cho tôi vào trong, dặn tôi đừng phiền thầy mày đấu tranh trong ấy.

Tôi cũng chịu không biết ông cụ đấu cái gì, chỉ biết chập tối lùa lợn vào chuồng xong thì đã thấy lão chầm chậm bước ra, dáng đi có phần thẫn thờ, mệt mỏi.

"Nhà bác Hai dứt nợ rồi ạ?" tôi hồ hởi hỏi khi tiễn lão rời ngõ.

Lão lắc đầu, miệng lẩm bẩm, dứt được mới lạ.

Tôi nghe mà dậm chân lo lắng.

"Thế bác còn mua lễ cho cháu làm gì?

Cứ để đó trả nợ đã chứ?"

"Trả chẳng hết đâu," lão lơ đãng phẩy tay, khoé môi hơi chênh chếch.

"Thiếu cũng đã gần mươi năm chứ ít ỏi gì..."

Tôi chả hiểu gì, nhưng ai bảo tôi trẻ người non dạ chứ, hiểu được người già mới lạ ý.

Chỉ thấy cái óc đều đang rất não nề mà không hiểu nguyên do, miệng mấp máy ngâm nhỏ hai câu tằm tơ trăm sầu thường hát.

Phía sau tôi, thể theo cái thú dở đời của mấy ông có học, lão vừa đủng đỉnh bước vừa khe khẽ ngâm theo vài câu than thở gọi là.

"Kiếp này trả nợ cho xong!

Làm chi để nợ một chồng kiếp sau?

Kiếp sau ai biết mấy nao?

Ra giêng tôi trả một bao tấm chồng...!"

Gió đêm làm tôi ngáp dài.

Ôi dào, chả trách lão năm xưa đường công danh chẳng toại, rốt cục cũng chỉ qua được kỳ thi hương, thơ thẩn nó cứ lẩn thẩn quanh co thế kia cơ mà...!

___________________

Nữ chính bị một loại bệnh gọi là "mù mặt" nha mọi người, hem phải có bàn tay quỷ thần quậy máu tró gì ở đây như ba nó đâu nha.

Chẳng là ngày xưa chưa biết thì ông bà cứ cho là đàn bà nhẹ dạ dễ bị bắt vía thui. ^^

Bệnh này cũng mới được phổ biến thông tin gần đây thôi, người bệnh bị lỗi ở não bộ nên không nhớ được mặt mũi đối phương, không ảnh hưởng trí nhớ hay thần kinh gì hết.

Bệnh này trở nặng sẽ khiến cho một số người lầm luôn người thành đồ vật, hiện chưa có phương pháp chữa trị hiệu quả, đừng nói là ngày xưa, nên có cho là bất trị cũng không sai.

Vì không biết đó là bệnh, và bản thân cái bệnh mang tính liêu trai quá đi nên ba mẹ nữ chính cũng chỉ nhờ sư thầy chứ không cầu thầy lang chạy chữa, hem phải ngu si đi làm chuyện ruồi bu nha mấy chế. 😂😂
 
Gánh Nợ )16+, Completed)
II.


Rồi đấy, cho được xứng ngang với tấm lòng thành khẩn của lão, tôi quyết chí sẽ dệt may tặng lão một cái áo thụng hẳn hoi.

Lão nhận lấy mà tay có hơi run, ngón cứ miết mãi trên vành cổ không biết chán.

"Không phải là áo lên lão đấy chứ...?" cuối cùng lão trầm giọng hỏi một cách nghi ngờ.

Tôi dĩ nhiên phấn khích đáp liền không ạ.

"Là áo thọ cơ!"

Tôi tiếc ghê lắm vì bản thân chẳng thể nhìn được rõ mặt để đọc đoán tâm tình người ta, nếu không hẳn sẽ thấy được vẻ vui sướng mãn nguyện của lão lúc này.

Không dưng có đứa cháu con ngoài dòng hiếu kính mà chẳng cần lấy vợ đẻ con chi cả, sướng là phải rồi.

Tôi cho là thế đấy, cũng bởi lúc sau lão chả chăm mặc cái áo ấy là gì.

Tự nhiên cảm thấy hoá ra bản thân cũng thành ưu việt trong lòng ông bác này ra phết, mồm tôi thế là cứ tênh hênh ngoác cười.

Nhưng cũng cười được đến cái ngày mùng bảy tháng bảy năm ấy mà thôi.

Lão già chết giẫm thế mà lại mặc cái áo thọ tôi may đi tỏ tình với gái tơ mới khốn!

Lúc đến trường đưa đồ cho anh Cả, tôi còn nghĩ mình nhìn nhầm cơ.

Có khi tháng cô hồn bị ma xúm vào che mù mắt thật.

Nhưng không.

Cái khung cảnh hoa rơi lất phất, quân tử chắp tay mỹ nhân e lệ thẹn thùng kia... tôi lẫn vào đâu cho được?

Tôi không nhìn được mặt thôi, chữ đầy bụng ra đây nhé!

Tôi chưa kịp làm sao, anh Cả bên cạnh đã ném luôn nguyên rổ trứng rồi ào ào bỏ đi.

Tôi há hốc nhìn theo mà chẳng biết nói gì, cũng không có tâm trí mà đuổi theo hỏi han vặn vẹo.

Chiều mưa cô hồn ấy, tôi đào trộm vại rượu của thầy trốn ra chòi canh ngoài đồng thu lu ngồi uống.

Nhác thấy bóng người đàn ông mặc áo gấm thọ đội lá sen đại chạy đến từ xa, chẳng hiểu sao mắt tự dưng ướt nhoà.

"Bác đã tính sang nhà dạm hỏi người ta chưa...?" tôi rưng rưng thổn thức.

Lão loay hoay giũ nước trên người, "rồi" nhẹ một cái như nước chảy mây trôi.

"Cô Bình ấy nghe đâu bị ông đồ chiều hư rồi, tính tình cũng không nền lắm đâu, bác liệu di đấy...!"

"Ừ, thì liệu."

"Mà ngữ ấy cũng mới tròn trăng, bác lấy về người ta nhìn vào còn tưởng là con, cười cho rụng mười cái răng...!"

"Ừ, thì rụng."

Quẫn quá, tôi càng cắn môi, mắt trợn to nấc lên trong men rượu.

"Bác... bác lấy vợ rồi, có còn chăm về thăm...

Cả cháu không...?"

"Không, lấy rồi thì chăm về đấy làm chi nữa?" lão khàn khàn đáp.

Thế là tôi oà ra khóc ngất.

Thật ra thì cũng chả còn rõ ràng cái chi xảy ra sau đó, chỉ mơ màng vương chút ký ức về vòng ôm ấm áp và giọng cười khàn đục lẫn vào tiếng mưa nặng hạt.

Lúc tỉnh dậy, đã trần trụi nguyên con bị lão đè lên ngủ.

Tôi chớp mắt nhìn mặt trăng vàng vọt xuyên qua phên lá lưa thưa, trong lòng đột nhiên ác mầm tranh nhau nhú dậy.

Thế này, chắc là tằng tịu với nhau rồi nhỉ?

Đẩy đẩy lão ngồi dậy, tôi bắt đầu co người bưng mặt gào khóc như mưa.

"Đã ra thế này rồi, bác phải bỏ cô Bình đấy để lấy cháu thôi...!"

Cô hồn ốp bay mất vía hay sao ấy, tôi còn ảo thính nghe ra lão dịu dàng đáp ừ.

"Ừ, lấy thôi."

Đêm ấy về, tôi bị thầy cầm mây rượt đánh, lão vì đỡ cho tôi mà ăn trọn mấy chục roi.

Sau đó vì lão cứ khăng khăng ôm che tôi mãi, thầy tôi điên quá nên đổi sang tầm vông quất liên hồi lên người lão, mồm không ngớt mắng tôi là con mất nết.

Nửa đêm, tôi leo cửa sổ chui ra sau bếp nhìn cảnh lão lặng lẽ quỳ, lòng xót xa khẽ nói.

"Thôi thầy u cháu ngủ mất rồi, bác cũng về đi thôi...!"

Lão lắc đầu không chịu.

"Sáng ra không thấy tôi còn quỳ đây, thầy cô còn lâu mới gả."

Mắt tôi rưng rưng, trong lòng trào lên cái tội.

Nhà tôi sao mà ác thế...!

Đứa con gái cướp duyên đã đành, ông thầy còn đi hành xác người ta...

Chạy đi nhóm lửa lò để sưởi ấm gian bếp, tôi vồn vã sà đến cạnh bên bôi thuốc cho lão.

Thế này chắc ghi điểm rõ mười rồi?

Cái cô Bình kia chòi đến quả đồi mồi cũng không chu đáo được bằng nửa tôi.

Quả nhiên, lão bỗng dưng vươn tay ôm tôi vào lòng, cằm gác đỉnh đầu tôi thở ra có vẻ mãn nguyện.

"Cô Hai cũng thương tôi quá..."

Tôi trợn mắt, nói thừa, chả thương thì để bác vật ra tằng tịu đấy chắc?

Suốt cả hôm nay tôi đã được cô ả Bình kia đả cho thông óc mất rồi.

Đau quá hoá khôn, tôi bỗng phát hiện dù gì lão cũng gấp ba tuổi tôi cơ mà, chừng tôi ba mươi lão cũng đi chầu ông bà ông vãi mất rồi, tính ra cũng không sống đủ lâu để tận mắt thấy tôi đổ điên đổ dại...

Mừng quá, thế là tôi đã gác được mối lo canh cánh bấy lâu.

Cho đến tận ngày lão lìa đời, tôi vẫn mãi là cô Hai nền nã đoan trang, không phải cái dạng quỷ ma ốp vía, càng không là của nợ lão phải gánh mang một kiếp.

Rúc vào người ôm chặt lại lão, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Sau này, sẽ chẳng còn cần vờ vịt vô tâm, cái sự tham lam ấm áp cũng không cần giấu sâu trong dạ.

.

Ra giêng năm đó, lão cưỡi ngựa hung, áo thụng năm thân nhuộm cậy, theo sau là rồng rắn dòng người mâm quả đến nhà tôi làm lễ nghinh thân.

Mấy chị trong họ vội xúm vào giúp tôi mặc đồ chải tóc, lâu lâu còn cố ý kéo mạnh tóc tôi nghiến răng lầm bầm, con này thế mà may, vớt được thằng chồng giàu sang giỏi trai ra phết...

Tôi chu môi iu ỉu, giỏi mấy thì tôi cũng nào có thấy được mặt mày?

Của nhà toàn để gái thiên hạ say, hờn thật...!

Thời điểm được đưa vào buồng để đón dâu ra, lão bình tĩnh đến lạ, bàn tay vẫn luôn run rẩy vì những cái lý không đâu nay bỗng vững vàng vô cùng, nắm lấy tay tôi ghì siết như nhà nghèo bắt được của.

Tục mấy làng quanh đây ngày lễ ngày hội mở miệng ra là phải thơ ca ra rả, huống chi chồng tôi lại là học trò của bậc danh sư.

Thế nên đám người làng bu quanh ít nhiều cũng đợi mong vài câu văn hoa gọi là trong thời khắc trọng đại, thường là hứa hẹn ý đượm tình nồng và cầu mong con đàn cháu đống.

Lão quả không phụ cái lòng ngưỡng vọng của chúng làng, há miệng ra ngâm liền mấy câu.

"Nhà không thiếu gì, chỉ thiếu nợ."

Tôi cứng người, gì vậy ông tướng?

"Nợ không phải bạc, nợ tào khang.*"

Xung quanh lập tức rộ cười, tôi đỏ mặt cúi đầu.

Nào ai có ngang như lão?

Tôi đã chịu chung khổ ngày nào mà đã hất hàm phong cho danh vị người vợ tào khang...?

"Bã rượu trộn với cám vàng,

Giàu sang một vợ, cơ hàn nhất thê."

Xung quanh đột nhiên im ắng, chỉ còn loáng thoáng tiếng sụt sịt khi u tôi vùi vào vai áo của thầy.

Lúc trèo lên võng để phu kiệu gánh đi, tôi mơ màng nghe được đám chị em bạn dì xầm xì, thằng rể này trông thế mà liều, chưa rõ nàng dâu bụng dạ sinh đẻ thế nào, đã oang oang với làng đời này chỉ mang một vợ.

Tôi mơ hồ thấy ruột đau đau.

Đêm ấy, sau lễ tơ hồng, tôi được đưa vào tân phòng ngồi chờ lão.

Chừng người đã vào đến cửa, tôi hoang mang khi nhìn thấy y phục kẻ này không giống cái áo nhuộm cậy lúc sáng, quanh thân lại có hơi rượu nồng nàn làm tôi bất an, vội cắn môi hỏi dò.

"Bác... cậu thay đồ rồi ạ...?"

Đối phương khựng lại, ừ một tiếng rồi bước đến buông màn ngồi xuống cạnh tôi.

Lúc cổ bắt đầu bị người say hôn liếm, tôi mới dám khẽ khàng làm như vô tình vén nhẹ tay áo đối phương, nom thấy vết sẹo hoa dài sọc rồi mới thở phào buông lỏng.

Khịt một cái cổ tôi nhồn nhột, hình như lão vừa cười.

Rồi thì cái việc tằng tịu liền trở mình hoá nghĩa vợ chồng.

Tôi thật ra có phần lo lắng, cũng bởi đêm nọ tôi mượn rượu làm xằng, bản thân cũng nghiệp quật có nhớ gì đâu?

Trước lễ ngủ cùng, u bảo tôi đã trải ổ với trai rồi, bà chẳng còn chi mà dạy.

Ban nãy lúc được bu chồng đưa vào, tôi còn mong bà sẽ thương tình dạy cho mấy nhẽ, ai ngờ bà chỉ ném cho tôi cái gối đỏ cắm kim, cúi người khuyên một câu ngược ngạo rồi khúc khích rời phòng.

Kệ đi, tôi thầm nghĩ, dẫu gì u nói đã làm rồi thì không đau nữa, đêm gạ tình đó tôi lại say đến bay cả óc, quên mất luôn cái đau đầu đời, giờ chả sợ đớn đau chi nữa.

Ôi là may thế...!

Sự thật đã chứng minh, may mắn đời này vốn không đến dễ.

"Sao lại đau thế này?" tôi nhũn người khóc nấc.

"Nhất định là bác vào sai chỗ rồi...!"

Lão cứng người không động như để nghiền ngẫm, lát sau liền nghèn nghẹn nói vào tai tôi.

"Cũng đã chờ mong lâu vậy rồi, sai cái gì mà sai, mợ im lặng cho tôi...!"

Thế là tôi mắm môi im thật.

Tôi giờ là vợ lão rồi, lão bảo gì phải cắm cổ nghe thôi...

Chuyện xong, lão say quá chẳng buồn lật thân, cứ thế đè tôi ngủ luôn một giấc.

Giãy thoát chẳng đặng, tôi nằm ì ra đó thút thít một hồi, thỉnh thoảng nghe lão mơ mớ gọi giật tên tôi, thấy thương thương nên cũng mặc đời, để lão tiếp tục chiếm lấy chỗ sai, ngủ theo mất.

Giữa đêm thức giấc, tôi mơ màng cảm thấy như có ai đó liên tục vuốt đầu vuốt mặt rồi thì thào khe khẽ bên tai, cuối cùng thì tôi cũng đã lấy được cô Hai rồi...

Nhà chồng tôi ấy, tính ra cũng chẳng phải ổ sói hang hùm như mấy chị già chồng thường doạ.

Nhất là nhà giàu chủ tớ tuy đông, song lại quần áo tóc tai cấp bậc đâu ra đấy, tôi cũng một phen thở phào không lo nhìn nhầm tôi ra chủ, chủ ra tôi.

Có lẽ vì bên cậu của lão làm quan, phép nhà mới kỹ càng như thế, may thật.

Đến chừng trông thấy cái nhà tơ và mấy đứa em gái chồng ngày đêm chăm cửi, tôi mới càng xuýt xoa cái vận may vô đối của mình.

Nào đâu nhà ai có của để ăn mà con gái bị đẩy đi tằm tang canh cửi như kia?

Thế nhưng lại vừa hay, dễ cho tôi hoà nhập.

"Đều là thằng Hai nhà này khiến đấy," bu chồng tôi cười giải thích.

"Từ ngày nó chịu đứng ra kế nghiệp tiếp quản nhà này, đàn bà con gái trong nhà đều không được ngồi không ăn rỗi.

Nhất là mấy đứa gái em, cứ ngồi không ra là nó mắng, đuổi đi ươm nhộng nuôi tằm tất.

Cậu Hai nhà ta thích đàn bà nền nã hay lam hay làm con à, hệt như con ấy."

Tôi nghe đến độ sững sờ, bị mấy cô em chồng xun xoe vây quanh đòi dạy này nọ hồi lâu mới hoàn hồn tỉnh táo.

Em út cũng bắt ra làm, thì ra nợ nhiều đến thế?

Tối đó ngồi bên mâm cỗ nào gà nào dê, tôi mím môi dầy ái ngại trước nết ăn phung phí của nhà chồng.

Nghĩ mình giờ cũng là dâu trưởng nên bắt dầu gánh vác, tôi vội vã nhỏ giọng thầm thì với bu.

"Bu ơi, thế nhà ta vẫn còn thiếu nợ ạ...?"

Lão chồng tôi lập tức ho cơm.

Thầy chồng bình tĩnh vươn tay qua vỗ, đoạn quay sang tôi nhẹ giọng hiền từ.

"Không, đã hết thiếu, đủ nợ rồi con."

Nói rồi ông lắc đầu cười ra tiếng, mặc cho tôi và bu chồng ngơ ngẩn nhìn nhau.

Đủ nợ?

Là sao?

Là vẫn nợ a?

Thôi thì đấy việc đàn ông làm ăn bên ngoài, bu chồng tôi bảo kệ thây thầy con chúng nó, tôi chỉ cần lo quán xuyến trong nhà là được.

Thế là tôi đã vô cùng chăm chỉ gồng gánh nhà chồng, dù gánh chẳng có nỗi chi mà gồng, song cũng xem như làm ra nếp nhà yên ấm.

Sáng thức sớm dẫn lũ em chồng đi chăm dâu, trưa bỏ cửi hầm yến hầm sâm tẩm bổ cho chồng, tối thức khuya quay tơ dệt gấm, cuộc sống cũng chẳng lạ so với khi còn nhà đẻ, khác nỗi là hoạt động về khuya có phần tưng bừng nhộn nhịp hơn.

Từ cái dạo lầm chỗ sai nơi làm tôi đau muốn chết, lão chồng cũng thương tình cho tôi ngơi một tuần, sau đó lại lao thân lầm lạc điên người.

Lạ một nỗi cũng không đau mấy nữa, tôi lại là giống nuông chồng, thế là mặc xác lão ra sức sai, chẳng chết thì thôi lầm thôi mặc kệ.

Có đợt hăng quá làm tôi đau mếu, nhìn lão tay chân lúng túng run run, tôi liền thấy thương bảo rằng, lão cũng già rồi, có ở với tôi được mấy nỗi nữa đâu?

Thân tôi thế nào, lão cứ việc xài sao cho thoả cái lòng là được, thôi lão cứ tiếp đi, đau không chết đâu mà sợ.

Lão đơ hết cả người, lát sau ôm tôi vào lòng hôn hôn hít hít, cuối cùng mới thở dài hạ giọng.

"Rốt cục mợ nghĩ tôi già đến cỡ nào?"

"Gấp ba em ạ!" tôi vô tư đáp cái câu muôn thuở, đoạn sợ lão không hiểu lại vươn mười ngón ra gập duỗi giải thích thêm.

"Đây ạ, là em hàng ba thì cậu cũng hàng chín rồi.

Quanh vùng này có ai thọ quá trăm đâu..."

Nói xong thấy sầu, tự nhiên rũ người ra khóc.

"Em buồn lắm, cũng không muốn nghĩ đâu.

Thôi thì cậu gắng ăn uống tẩm bổ vào, ở với em đến bề trăm cũng được...

Lúc đó vừa hay em dại mất rồi, cậu chết em cũng chẳng biết đâu..."

Chả biết lão hiểu được chữ nào không, tự dưng lại run rấy ôm lấy mặt tôi hôn mùi đến mẩn, chuyện muốn dạy cũng hình như quên mất.

Đang lúc bị làm đau đến muốn ngất, lại nghe ra tiếng nấc của lão, tôi cắn môi để không rên la, quơ quàng ôm lấy mặt lão nửa vuốt nửa lau.

"Cậu làm sao mà khóc?"

Lão ngừng lại rồi sụt sịt than đau...

Mừng quýnh, tôi đẩy đẩy lão ra toan bảo thế thôi đừng làm nữa.

Chợt nhớ lời khuyên ngược ngạo của bu chồng vào đêm hôm ấy, bèn gồng mình co quặp cẳng chân, mượn lời bà dạy anh dũng hiên ngang thổn thức với chồng.

"Đau thì làm mãi cho chóng hết đau đi ạ...!"

Thật thì đợt ẩy cũng chẳng kiểm nghiệm được lời bà là sai hay đúng, vì làm đến nửa đường thì nguyệt sự từ đâu lại cứ ứa ra.

Lão chồng già của tôi sợ muốn dại óc, suýt nữa bế tôi trần như nhộng chạy ra khỏi buồng.

Nhà có hai đứa gái mới lớn, tôi dĩ nhiên biết chuyện gì đang xảy ra.

Hiềm nỗi mặc cho tôi cố lòng giải thích, lão vẫn cứ trơ ra như phản, một hai ôm riết lấy tôi trong lòng cả đêm.

Đến sáng thì hay, cả thầy lang lão cũng cho mời đến.

Kiểu này thì tôi còn mặt mũi gì nơi nhà chồng...?

Nguyệt sự của tôi chỉ là đến trễ hơn con gái nhà người ta chút thôi, có phải ốm đau gì đâu chứ!

Thế mà cũng doạ lão sợ đến mấy tuần không dám ho he đòi hành sự, sang tuần thứ tư thì không biết nghe ai mách, đâu lại vào đấy phè phỡn ăn nằm với tôi, còn hăng hái bảo giờ mới thật sự làm ra cái thú.

Tôi than "Ơ thú cái gì...?!"

đúng được lần đầu, sau thấy thú thật nên thôi im luôn không buồn than nữa.

Hoá ra trước kia đau không phải lão lầm, mà do tôi chưa lớn.

Nghĩ cũng oan cho lão thật, bị tôi quở lâu như thế, sau này nhất định phải đền lão nhiều vào.

Tết mùng năm, tôi ra rìa làng hái lá về phơi cùng đám em ruột em chồng, khéo sao lại đụng mặt cô Bình nhà thầy đồ anh Cả.

Kỳ tình tôi cũng chẳng thấy được mặt ả để nhớ, nhưng lại vô cùng ấn tượng với cái giọng ngọt như mía lùi có một không hai.

Thế nên chị ả vừa mở miệng chào, tôi đã nhận ra ngay người mình cướp duyên ngày đó.

Trong lòng có chút thẹn, tôi cứ cúi đầu hái lá không dám nói nhiều.

Chị ả lại cứ lôi kéo quanh co, trăng hoa mây nước khiến tôi xây xẩm mặt mày, cố nhiên vì mới lần đầu gặp qua một cô nàng nhiều lời như vậy.

Chừng đến chia tay ai về nhà nấy, tôi vẫn chưa thể tiêu hoá hết thiên ngôn vạn ngữ chị ả trao cho.

Giữa đêm giật mình tỉnh lại, câu chữ mới chợt tuột ra trong đầu.

"Ngày đó thật đa tạ cậu nhà mợ Hai lắm ý, diễn một màn tình ý khiến tôi càng xích lại với tình lang..."

Diễn?

Ơ thế hoá ra đêm mưa cô hồn ấy, tôi đã làm chuyện ruồi bu à?

Và lão thì cứ như đĩa thịt ôi dụ ruồi bu lấy!

Thẹn quá, sẵn tay đó tôi đánh đét lên ngực kẻ nằm kề.

Lão bị giật mình tỉnh giấc, thấy tôi cứ liên tục đánh thì vội giữ lấy tay hỏi tôi có phải ác mộng không.

Tôi phùng mang kể lại lời cô Bình lúc sáng.

Lão nghe xong chẳng có vẻ gì, chỉ nhún vai một cái.

"Không đến thế thì năm nào tháng nào mợ mới biết mợ thương tôi?"

Rồi dường như nhớ ra cái chi vui lắm, lão đột nhiên bật cười.

Chắc là trong lúc say đó, tôi đã làm gì kinh thiên động địa lắm?

Tôi quẫn quá, mặt bỏng rát nằm úp phịch xuống chiếu rúc vào trong tường.

Lão cười to vỗ mông tôi một cái, vươn tay lôi xệch tôi vào lòng nói giọng trách hờn tui tủi.

"Ngượng cái gì?

Mợ có thương tôi mấy, cũng không bằng tôi thương mợ đâu..."

Tim gan được vuốt cho mềm nõn như tơ, tôi lại nhũn người mặc lão trải ổ.*

Âu thì cái nợ vợ chồng ngày càng đậm sâu, tôi lại càng đổ ra tham khát.

Tham lắm cơ, tôi tham chồng sống lâu, tham tình thương của chồng càng sâu càng nặng, tham gọi được vía về đặng nhận được mặt chồng, không cần đêm nào cũng phải lén nhìn tay chồng rồi mới cho buông màn trải ổ.

Đấy là còn chưa nhắc đến phần con cái, nhắc đến thì lại càng không dám tham luôn, sợ mình sân si quá quỷ thần quở phạt.

Nhưng thật tình, nói khẽ nghĩ thầm đừng đẻ các vong nghe thấy, tôi tham con.

Thở dài nuốt sầu vào lại, tôi quyết định vòi chồng bắt con chó về nuôi thế.

Dường như lão ấy đi guốc trong ruột tôi hay sao ấy, cứ nhất quyết không chịu, còn nói sau này tôi lớn chút sẽ xin hẳn một đứa bé về cho tôi chăm.

Tôi nghĩ thầm ừ nhỉ, không đẻ được có thể xin mà, bèn tự ý đi vòng vòng trong nhà xin người ta đẻ để mình nuôi hộ.

Lũ em chồng còn nhỏ, lại nữ sinh ngoại tộc, lấy chồng rồi sẽ đẻ cho chồng chứ đến lượt tôi?

Tôi tớ thì dã vợ đã chồng, không dưng đưa con chủ nuôi làm gì?

Cuối cùng vã quá, tôi quay sang hỏi luôn bu chồng, còn bảo nom dáng bu vẫn mẩy như gái mới chồng, không bằng đẻ thêm một mụn tôi nuôi giúp.

Bu con đang chụm đầu phấn khích bàn nhau, người lớn đã bị thầy chồng tôi túm cổ lôi về.

Đấy là lần đầu tôi thấy con người lịch thiệp nho nhã như ông nổi cáu.

Đóng cửa buồng mắng vợ cả đêm xong, ông đến thư phòng gọi tôi vào mắng tiếp.

Kỳ tình vía tôi nhẹ, khả năng tiếp nhận hoa ngôn rất kém, thế nên ông mắng xong tôi cái hiểu cái không, cái không thì vẫn là không chứ cái hiểu hình như toàn hiểu không đúng.

Duy có một câu là tôi chắc mình rành rọt chín mười, bu mày không cần đẻ đái cái chi nữa đâu, con nhé!

Tôi không đồng tình với nửa phần sau lắm, nhưng vì ông là thầy chồng, tôi cũng không dám cãi.

Sau này nghe chồng cắt nghĩa tên lão và đám em phía sau, tôi mới vỡ ra nỗi khổ của thầy, bèn ngầm sửa lòng hai tay đồng ý.

Công cuộc xin con của tôi thế là tịt ngòi, tôi đành bỏ qua để nuôi ba cái lòng tham còn lại.

Lúc biết tôi đang ra sức tích thọ cho chồng, bu chồng tôi ngẩn ra rồi hỏi giọng ngây ngô.

"Nó mới ba mươi, còn lâu mới chết, con tích thọ làm gì?"

Tôi giơ hai bàn tay co duỗi nửa ngày, đoạn chạy vòng vòng nhờ đám em chồng tính hộ.

Sau đó ồ lên một cái rồi điếng hồn luôn.

Hoá ra gấp ba ngày đó là gấp đôi ngày này.

Chừng tôi đến ba mươi, là chỉ còn gấp rưỡi, lão còn sống dược thêm năm mươi năm là ít!

Tôi trầm mặc cả ngày, đêm nằm cảm thấy sầu sầu trong dạ, trở mình ra cửa dõi nhìn cây xoan ta trong vườn.

Lão còn sống được rất lâu, lâu dư dả để nhìn tôi hoá dại sinh rồ, cuối cùng trở thành cục nợ cả đời mang gánh.

Có lẽ đến đó, cũng chẳng còn thương tôi nổi nữa...

Sầu đông** trong héo ngoài tươi,

Lên năm em đã biết cười lấy khuây.

Ngoài cười trong khóc làm hay

Sầu đông trăm nỗi càng ngây càng cười...

Sáng ra, tôi toe cười thưa với bu chồng, hay là mình lấy thêm vợ cho cậu Hai bu nhỉ?

Bu sững người một lúc, đoạn vuốt đầu bảo tôi đi vò diếp cá giải cảm đi thôi, chắc ốm hỏng đầu rồi.

Cô Tư là đứa tri thư đạt lễ, nghe thế bèn chen vào giải thích với bà, chị dâu thế là đang làm hiền thê lương mẫu muốn thêm đầu con cháu cho chồng, có đâu bu lại quở chị hỏng đầu?

Giải thích hồi lâu bà mới ngờ ngợ vỗ vỗ hai tay, à thì ra còn có cái thứ gọi là vợ lẽ, lâu quá không nghe quên toi đi mất!

Cả tôi và cô Tư đều trố mắt nhìn bà, đàn bà được chồng chiều hỏng đích thị là đây!

Sự không ngờ lại đến tai lão chồng.

Lão lôi tôi vào buồng đau đáu nhìn nhau trong thinh lặng, sau đó là đổ trời lật đất.

"Mợ rồ à?

Mới ở với nhau non một năm đã muốn cưới lẽ cho chồng?

Hay mợ lại chê tôi già chẳng muốn chung chạ, kiếm người ta về làm thế?"

Tôi oan quá vội vã lắc đầu.

"Không thế thì sao?

Á à, hay mợ tham con mà tôi chẳng thể cho, mợ mới muốn cưới thêm người về đẻ con cho mợ?

Cái ngữ vô lương tâm như mợ, tham con mà bán cả chồng!

Hiền thê lương mẫu gì chứ?

Tôi cần vào!

Tôi chỉ cần mợ thật thà an ổn ngồi đó thương tôi!

Có thế mà cũng không làm nổi?!

Mợ thiếu cái gì?

Cái lòng?

Cái tim?

Cái óc?"

Lão còn mắng nữa, mắng nữa, con chữ quay cuồng độc địa khiến tôi xây xẩm mặt mày, cuối cùng chỉ còn biết bưng mặt khóc.

Nửa đêm trở người nhớ lại, lại mò ra khóc với cây xoan sầu, vốn tôi chỉ muốn sau này nhỡ có phát điên bị làng giết đi, lão vẫn còn người chăm lo hôm sớm.

Ít nhất lấy bây giờ, tôi còn có thể tự tay chọn lựa.

Chứ làm vợ ai đâu mà muốn chia chồng cho ai...?

Ôi là sầu...!

Sầu đông mở lối sầu càng thêm đông...

Sáng nay tiễn chồng ra Thanh buôn bán xong, tôi lẻn nhà cắp nón một mình ra chợ ăn quà giải khuây, việc mà từ ngày chung nhà, chồng tôi cấm tiệt không cho làm nữa.

Ăn no chán chê, tôi đưỡn bụng xách thêm quà lễ định sang luôn nhà cô ả mình đã chọn cho chồng.

Đứng giữa biển người mênh mông với những gương mặt trống không vô diện, tôi thoáng chốc lại thấy có điều nhớ nhớ quen quen.

Hình như ở cái năm lên năm nào đó, tôi cũng đã từng lạc giữa dám đông như vầy.

Lần ấy nếu không vì được người đàn ông kia cứu, tôi sợ rằng đã bị người xấu bắt đi.

Lúc cõng tôi về nhà, ngang qua cây xoan, người ấy hái xuống vài quả vàng vàng đưa tôi xem thử, còn bảo quả đây trên ngược gọi là quả sầu.

Ông dùng chất giọng khàn khàn cảm phong mà dặn kỹ rằng, quả này độc vô cùng, sau này nhờ u tôi hái phơi nghiền làm cao bỏ vào bồ túi đeo sát bên người, tôi có bị người xấu dẫn đi thì canh hắn không chú ý mà bôi lên tay cho hắn nắm, chờ hắn cầm đồ ăn vào trở cơn thổ tả thì liệu bề trốn đi.

Nhớ đến đã thấy muốn cười, bồ túi chứa cao xoan ấy, đến giờ tôi vẫn đeo trên cổ.

Mỗi lần ra chốn đông người không nhận ra ai, nắm nó vào tay thấy rất yên dạ.

Thế mà giờ khắc này, khi đang đứng trước cổng nhà cô ả đẹp người đẹp nết tôi tính sêu cho chồng, dù đã vò rách bồ túi chứa cao, tôi vẫn không sao nặn ra chút yên ả nào.

Thở dài, tôi rũ vai quay người bỏ đi.

Hoá ra, rồi cũng có thứ tôi không gánh nỗi.

Là cái tội thương chồng không thể nhường ai.

Quả sầu này, tôi không vương nữa.

Nhắc đến sầu, chợt nhớ cây xoan nhà đã bị lão chặt phăng lúc sáng còn đâu?

Tâm sự gì thì bây giờ đi đâu mà trút?

Cố tình mò lại con đường ngang qua cây xoan thuở nhỏ, tôi đến ngồi dưới tán gỡ nón ra quạt, đoạn nhắm mắt rì rầm nhắn nhủ với cây.

Không đâu mặt kia gốc cây cũng có khách đường xa trầm trầm nói vọng sang, gã có chuyện muốn kể.

Nhọc quá, tôi đã muốn thiếp đi.

Chuyện trò gì tầm này cơ chứ?

Thế nhưng, câu chuyện dở đời nọ, lại cứ muốn chui vào óc tôi thôi...

____________________

***Trải ổ: chỉ việc trai gái ăn nằm với nhau, thường là lén lút.

**Sầu đông: biến âm của Sầu đâu - ssdau - tiếng tộc của cây xoan.

*Tào khang: Bã rượu và cám gạo, chỉ người vợ hay chồng lấy nhau lúc còn khổ cực.

Đời nhà Hán, có ông Tống Hoằng là hiền thần dưới triều Quang Vũ Đế.

Ông có người vợ bị mù.

Hằng ngày, tự tay ông chăm sóc vợ.

Chị của vua là công chúa Dương Hồ rất ái mộ Tống Hoằng.

Biết ý, vua bèn hỏi để thăm dò Tống Hoằng rằng: "Ngạn vân: quý dịch giao, phú dịch thê, hữu chư?" (tạm dịch: Ngạn ngữ nói: sang thì đổi bạn, giàu thì đổi vợ, có vậy chăng?).

Ông Tống bèn trả lời: "Thần văn: bần tiện chi giao mạc khả vong, tao khang chi thê bất khả hạ đường" (Thần nghe: người bạn thuở nghèo hèn thì không thể quên, người vợ thời cám hèm thì không thể đưa xuống nhà dưới [tức hắt hủi, phụ bạc]).

Biết Tống Hoàng một lòng với vợ, vua Quang Vũ từ bỏ ý định tác hợp.
 
Gánh Nợ )16+, Completed)
III.


Tôi lần đầu nhìn thấy vợ mình, là trong tay một tên buôn trẻ.

Lại chả?

Con bé mới níu áo thầy nó đòi ăn chè đây, xoay lưng đã nhào vào lòng một gã ất ơ gọi thầy.

Lần đó tôi mới chớm say, lại phải cảm, sáng vừa bung bét với ông cụ ở nhà một chập, thật chỉ muốn tìm chỗ phát tiết nỗi ấm ức trong lòng.

Vừa hay, còn có thể tiện tay cứu luôn con bé trắng bông trắng bã đó.

Trút hết bực dọc lên thằng đó xong, tôi bế con bé quay về làng nó.

Kỳ tình, con bé rất xinh, mới tý tuổi thôi mà mắt lúng liếng đong đưa, má lúm đồng tiền cười duyên đáo để, chả trách thầy bu vừa rời mắt là bị bắt ngay.

Đến tôi là cậu ấm mâm rộng chiếu cao, bụng đầy một ao kinh thư đạo nghĩa, mà còn muốn cướp ngang đem về nuôi lấy hỷ, huống hồ cái phường du thủ du thực.

Lắc đầu, tôi nghĩ phụ mẫu nhà này phải đau đầu lắm, bèn nhân đó hái xoan dạy nó vài chiêu tự vệ của dân miền ngược.

Làm phước phải làm cho trót, bu tôi luôn dạy thế.

Con bé liên tục gật đầu, còn hái thêm những quả ấy cuốn vào lưng quần đũi, dáng điệu nghiêm túc hệt bà cụ non.

"Nhà cháu nhiều con gái lắm ạ," con nhóc cười toe giải thích.

"Cháu sẽ làm cho mỗi đứa một túi."

"Bậy nào, độc đấy, bảo bu cháu làm mới được."

Chả hiểu thế nào mà con bé hiểu sai ý tôi, giương đôi mắt sóng sánh thu ba lên nói.

"Ớ, u có thầy chăm rồi, chả ai dám bắt đâu ạ!"

Còn cháu thì chả ai chăm...

Vong ốp tai hay sao ấy, lúc đó đầu tôi lại bật lên câu nọ thay nó, còn chợt muốn nhói đau.

(Ốp: ám)

Khi tôi đưa con bé về đến, nhà nó cổng đã mở toang, hẳn là gia đình đã túa ra đi tìm hết cả.

Chờ mãi chẳng thấy ai, lại ngại, tôi giấu nó vào buồng toan từ giã ra về.

Có lẽ được cứu trong tình thế quá kinh sợ, con bé xem tôi như thần cứu thế, cứ níu lấy chân khóc la không thả.

Mãi đến lúc tôi ngồi xuống cho nó sờ mặt, nó mới chịu nguôi nguôi.

Duyên nợ cả đời tôi, đều ra từ lần sờ mặt đó.

Hoá ra con bé không nhận được mặt người.

Đầu đã mơ màng đoán ra con nhỏ bị quỷ thần che mắt chi đây, chứ nhỏ giờ sách vở tôi đã ngâm cả bồ, nào đâu ra chứng bệnh quái tai như vậy...?

Bé tí mà còn nhớ được ngõ lối về nhà, có phải thất tâm phong đâu chớ?

Chỉ có nước là bàn tay quỷ thần thôi...!

(Thất tâm phong: điên)

Chẳng trách còn bé đã xinh như vậy, ngữ này các cụ hay nói, sinh ra là đã có cáo chồn theo đuôi.

(Nhà Nho hay tâm niệm con gái đẹp là có số hồ ly tinh nhập thể, sinh ra dụ cáo theo chân như Đát Kỷ, xác sớm muộn cũng bị quỷ yêu chiếm mất, hại lây người xung quanh.)

Thú thật lúc ấy tôi cũng rờn rợn, dỗ nó ngủ qua loa rồi lẻn bỏ đi một nước.

Ra đến cổng gặp phải thằng Hậu thất thểu chạy về, mới vỡ ra đây là nhà thằng nhóc đồng học trong trường.

Vì không muốn phạm tới quỷ ma, tôi kể vắn tắt rồi viện cớ không muốn người mang ơn nên nhờ cậu ta nhẹm đi việc mình cứu con bé.

Cậu chàng vui quá, phần cảm kích phần vì tìm lại được em, rối rít chắp tay vái tạ tỏ lòng ưng thuận.

Cứ nghĩ làm thế sẽ cắt được bao nỗi dây dưa sau này, ngờ đâu, bản thân mới là cái đứa đi giăng đi cài dây mơ rễ má.

Tôi không sao thoát khỏi buồn thương vấn vương trong đôi mắt ấy.

"Cháu muốn khắc cốt ghi tâm gương mặt người ơn của mình..."

Một đứa gái thơ lại có thể sờ mặt tôi thốt lên cái câu nặng gánh hồng trần như thế, tôi xót.

Sau này vào trường, lòng cứ băn khoăn không biết số phận con bé hay cười đấy thế nào, tôi cố tình làm thân với anh của nó để tiện bề hỏi han.

Thế là từ đó, cái thằng nhóc tài hoa nổi danh cao ngạo lại thành ra bạn đồng đạo của tôi.

Tôi sinh ra đã là cứu cánh của ông cụ nhà, từ nhỏ đến lớn lão rèn tôi còn hơn rèn sắt, gò ép tôi phải vào phép buôn cho bằng được dù tôi có muốn hay không.

Lão bảo tôi chính là độc đinh (con trai duy nhất) của nhà này, nếu không gánh vác thì sẽ báo hại vợ lão nhọc thân sinh đẻ.

Cho nên, ngày ấy sinh ra tên tục (nhũ danh, kiểu như nickname lúc nhỏ) của tôi chính là Gánh, ý là để tôi không ngừng nhắc nhở bản thân phải gánh cái cơ nghiệp quý hoá cùng sinh ý cả nguyên họ tộc.

Tôi căm cái tên đó vô cùng, thế nên từ dạo có tên tự (tên chính thức người trưởng thành hay dùng) bèn không cho ai gọi ra nhũ danh mình nữa.

Trẻ con sinh ra mà đã bị ép vào khuôn, thường sẽ vô cớ hận thù cái khuôn đó.

Tôi chịu đựng đến sáu tuổi thì bắt đầu nổi loạn, mặc cho thầy đánh thế nào cũng nhất định không mó tay vào bàn tính, còn rống la rằng mình chỉ muốn đến trường kinh thư để đỗ đạt công danh.

Bu tôi thế mà xót con, cùng năm đó liền nài lưng ra đẻ.

Thầy tôi có một quãng giận đến không thèm nhìn mặt, phẩy tay gửi tôi đến nhà thầy đồ làng xa trọ học.

Thế là, mấy đứa em nhà tôi ra đời toàn phải mang vác các loại nhũ danh tội nợ như Ngừng, Thôi, Ngưng, Đoạn, Kết...

Cơ mà, cái bụng bu tôi thế mà cũng bướng bò như tôi, một lòng một dạ chống đối ông cụ năm này qua năm khác.

Có được thêm hai đứa em trai, tôi thế là thoát nợ gánh nhà, cuối cùng có thể bình yên an hưởng cuộc sống tự tại của mình, hằng ngày giao du bạn bè ngâm thơ đối chữ, buồn thì ra phường chèo ngồi gõ phách giúp các ả xướng ca, lúc hăng có khi còn nhàn nhã lên non xuống cạn làm khách thiên hạ, cả một quãng dài cũng chả có việc gì thiết tha được quá nửa.

Cho đến năm đó, sang thăm thằng Hậu lại đụng phải con bé trắng bông trắng bã ngày nào, nay đã đeo tràng hạt đầy cổ đầy tay.

Tôi thở phào thầm nghĩ, cuối cùng thì nhà nó cũng hay chuyện rồi.

"Suỵt, bác khẽ mồm thôi, của này cháu chôn cho bốn con hĩm nhà cháu sau này về nhà chồng đấy ạ."

Tôi tròn mắt nhìn mái đầu hai chỏm đen nhánh cắm cúi đào lỗ chôn của, vỗ quạt một cái rồi không đâu bật cười.

Con bé không biết tôi cười giễu, nhe răng cười lại rồi tiếp tục hì hục đào lỗ, mồ hôi nhễ nhại nhưng vô cùng hăng hái.

"Cháu là gái lớn trong nhà, phải gánh vác bác ạ."

Tiếng cười của tôi nhỏ dần, rồi chìm vào thinh lặng.

Năm đó, con bé cũng chỉ lên sáu mà thôi.

Cái thằng tôi, lên sáu đã làm gì nhỉ?

À, lấy học chữ ra trốn gánh.

Chả biết nghĩ sao, tôi lại giắt quạt ra sau, ngồi xuống cùng đứa gái con cắm cúi đào lỗ.

"Nghe Cả cháu bảo, bác Hai trên trường giúp đỡ Cả cháu rất nhiều, thật là phúc đức quá.

Cháu lên chùa luôn lắm, không bằng bác cho cháu biết cái tên, cháu lên đấy nhờ cầu phúc luôn cho bác nhé?"

Tôi không nói nổi nên lời, nhìn vào đôi mắt lóng lánh sao trời của đứa nhóc tì rất ra dáng bà tiên bà mẫu phổ độ chúng sinh, lòng đột nhiên trào lên cơ man lạ lẫm.

Là hổ, là thẹn, là một phen tự tôn vật vã.

Đàn ông vai ngang năm thước, lại chẳng bì đứa nhóc mới được chín gang.

Con bé lo dọc lo ngang lo cả thân người ngoài họ; còn tôi, đến cái tên cũng không gánh nổi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi buột miệng nói ra tên tục của mình.

"Tôi tên Gánh, cô Hai ạ."

Kể từ năm đó, tôi bớt đi những cuộc du ngoạn đó đây, vô thức đối với việc trong nhà cũng càng thêm để ý, lúc giúp u bảo ban đám em, khi thu tô các xóm cho thầy, chẳng lớn lao gì song cũng làm tôi bớt đi hổ thẹn.

Đôi lúc, nhìn mấy đứa em vô tâm vô phế, tôi lại nhớ đến đứa trẻ chưa lớn tướng đã già tâm nhà thằng Hậu, đột nhiên thấy xót ở đâu đâu đầu chóp quả tim.

Có thể vì cái chỗ đau không nhìn thấu ấy, tôi năng đến nhà đấy hơn.

Lúc thì xâu lòng lợn để chén chuyện đường xa cùng thầy con bé, khi lại dăm ba thi tập để cùng cậu anh trai ngắm cảnh ngâm thơ.

Cũng may văn chương của tôi dù không xuất chúng như thằng đấy, cũng xem như con chữ bề bề, lại thêm hợp chuyện với chủ nhà vốn cũng một thời tay buôn nhà gạo, cái việc lui tới cũng thành nên đường lối lẽ thường.

Chỉ là, có lúc, giữa cha con nhà tằm, cũng chẳng biết nên xưng huynh gọi đệ với bên nào mới đúng.

Kết quả của việc giằng co này, là một phen rối rắm xưng hô của lũ con gái trong nhà.

Nghĩ tôi vai anh thằng Hậu nên gọi là bác anh, lại nghe ông thầy chúng lúc vui kêu tôi là đệ thì tôn lên hàng cha chú.

Cuối cùng chả biết thế nào, đứa thì nhao nhao xưng cháu, đứa lại kính cẩn thưa thầy, riêng con bé lại bác cháu ngọt xớt.

Tôi cũng chẳng câu nệ, vai anh vai bác gì thì đến thăm cũng phải đem quà vặt cho đám nhóc tì.

Nhất là con bé, tôi lại càng ưu ái giành phần to hơn cả.

Nghĩ lòng đứa gái này sinh ra chẳng sướng bằng con nhà người ta, tôi càng phải thương như con cháu ruột thịt trong nhà mới đúng.

Mãi đến tận cái ngày con bé thỏ thẻ đòi gả cho mình, cái chữ ruột thịt kia mới manh nha sứt sẹo, xoay mình trở thành mẩu thịt trong tim.

Tôi nghĩ, ừ nhỉ, bé tí đã nết người dung hậu đảm đang thế này, lớn lên hẳn sẽ thành một bậc hiền thê, lấy về sướng mà phải biết.

Chỉ là, cái phận quỷ bám ủ ê kia...

Tôi cứ giằng co giữa hai chữ hiền thê và cái căn kiếp xui rủi kia mãi, lòng không hề có chút phòng bị nuông chiều con bé.

Đến một ngày giật mình nhìn lại, chợt nhận ra đã trễ quá rồi.

Tôi nuông trẻ đã nuông ra dâu, không còn nước quay đầu.

Cái sự bất lực được sinh ra từ những lần trông thấy đứa gái con đứng dưới gốc xoan lặng lẽ buồn thương, song nhác thấy người qua đường là đổi mặt ngoác cười xun xoe chào hỏi.

Để ý kỹ mới thấy, cô Hai tuy đon đả chăm cười, lúc chào hỏi lại chưa bao giờ gọi trước tên ai, dùng hết vồn vã nhiệt tình để lấp che khiếm khuyết.

Hay khi được hỏi cớ gì cứ trút hồi môn của mình chia hết cho đám nhỏ, lại cứ cười toe dối người, "lượt cháu cuối cơ!"

Cuối ở đây, sợ là cuối cuộc đời, vì cô Nợ nhà tơ không muốn trở thành gánh nặng nhọc nhằn người nên duyên chồng vợ.

Tí tuổi đầu mà đã biết giấu sầu vào dạ, tôi làm sao có thể không thương?

Cứ nghĩ đứa nhỏ này ngày sau phụ mẫu mất đi phải lẻ loi đủ đường, không ai gánh đỡ mà cù bất cù bơ đến già chắc tôi xót chết...

Thời điểm con bé len lén sờ lấy mặt tôi sau cuộc rượu thơ ngủ quên trên chõng nhà nó, tôi biết, mình đã xong rồi.

Cuối cùng, cơ ngơi mà thiên hạ thấy đủ đầy sung túc kia, đã bắt đầu thiếu Nợ.

Biết là nông nỗi mấy khi

Duyên trao cho đứa nhóc tì chín gang.

"Cháu, con" nay chợt thành "nàng,"

Giời mà đánh cũng lá vàng rơi vai...

Biết là trời đánh thánh đâm, tôi cũng không muốn nhọc lòng xót nữa.

Cháu em gì thì cũng phải là gánh nợ của tôi.

Ấy rồi năm tháng trôi qua, nông nỗi kia càng thêm sâu đậm.

Đến độ biết rõ bao nhiêu tai hại phía sau căn kiếp của em, tôi vẫn nai lòng ra thương lấy thương để.

Cái sự thương đủ đường ngã rẽ, như con, như cháu, như của báu mang hương đàn bà.

Nào khi cõng em ra chợ mua quà, nào kiệu em ra ao bắt cá, khi rỗi học còn chạy sang dạy em viết chữ làm thơ.

Bao mong mấy chờ đều dồn vào một ngày không xa có thể cưới em về nhà để bắt đầu gánh nợ.

Thế nhưng càng lớn, cái nợ kia dường như càng nặng mới sầu.

Em dần đến cả cái tóc trên đầu tôi cũng không nhận ra được nữa.

Tôi quyết định từ đấy sang nhà em chơi là đội hẳn cái nón lá Phương Đẩu, dù là thứ ấy ra khỏi trường chẳng đứa nào buồn đeo mang cả.

Nhưng ít nhất, đấy có thể khiến em nhận liền ra tôi.

Thế rồi, đến độ đi đường tôi cũng sợ em bị người ta bắt, cứ mỗi chiều tối em một mình gùi tơ về nhà, tôi lại cất nón bám theo không nhả, mãi lúc cổng nhà em đóng hẳn mới cắm cúi băng núi về làng.

Cái thói theo đuôi con gái làng xa dần trở thành thú vui tao nhã.

Có đôi lúc chẳng vì lẽ gì, tôi cũng cứ đứng đấy trộm nhìn em, nhìn đứa bé gái mà tôi bất chấp luân thường để đi thương mến, lòng biết trắng tương lai gì cũng sẽ khó vô cùng.

Muốn lấy được hiền thê, tôi cần phải làm được nhiều hơn thế.

Cái thằng sợ nặng tôi đây, phải học cách gánh thôi.

Thi hội năm đó, tôi bỏ, dù chúng bạn đã hết đường khuyên răn.

Đối mặt với thầy học, tôi chỉ còn biết dập đầu tạ tội.

Công danh thì cũng rạng đấy, sáng đấy, nhưng lại chẳng sinh đủ số bạc vàng để tôi nuông chiều người con gái đó.

Huống hồ thân em ma ám thế kia, sau này nhỡ gây ra tội vạ gì, có chồng lăn lộn chốn quan trường thì càng dễ vào tai thiên tử, đến lúc đó bị tưởng thành cáo chồn bắt đi thiêu mất thì tôi sống làm sao?

Nên thôi, đường quan tôi chẳng tưởng tơ đến nữa.

Cái ngày tôi quay về nhà chắp tay quỳ xuống thề xin gánh việc, thầy tôi mừng đến rơi nước mắt.

Nhỏ thì nửa gánh cũng không,

Thương em trăm gánh như lông con mèo.

Em à phải nợ nó đeo,

Cho anh gánh kiếp cheo leo má hồng.

Gánh em ba vế, một dòng

"Nhất thê, nhất thế, nhất lòng thủy chung."

Từ dạo tiếp quản gia nghiệp đấy, tôi cũng chẳng còn rỗi không tò tò giữ của, liền đấy cắt cử thằng hầu bám riết theo em trông chừng.

Được vài tháng học buôn đầu óc khai thông, liền đổi luôn từ thằng thành ả.

Thầy đã dạy, lửa to còn có thể đốt rơm ẩm, làm người phải biết phòng trước tính sau, nhìn trước hết được hoạ căn mà bóp chết từ đầu.

Huống hồ, em càng ngày càng phổng phao trổ mã, tóc đen da trắng xuân sắc bắn tứ bề, ai mà chả muốn vớt đem về làm dâu làm vợ?

Tôi tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác.

Thế là, tôi đành đeo mang nghiệp ác mợ ạ.

Cứ me có nhà nào đon đả manh nha biếu hồng biếu cốm, tôi liền cho người gần xa rỉ tai chọc bị.

"Thấy cô Hai Nợ nhà tằm mình đeo nào tràng hạt nào bùa túi chưa?

Một tháng lên chùa mười bận có thừa, đối thầy đối vãi như bậc phụ mẫu.

Có căn tu cả đấy!

Phạm vào là phải tội với giời!"

Thế là cái lũ đấy cũng tự tránh đi, dâũ rằng chẳng rõ nguồn cơn nông nỗi, phần lớn họ sợ số em vương nợ với giời, dây vào phải tội với các bề trên.

Tin đồn cô Nợ nhà tơ căn tu thấm cốt cứ thế lan xa, vì chẳng dính đến tà ma nên thầy bu em cũng chả buồn đính chính.

Không chừng họ tính cho em lên chùa tu thật.

Tôi mà để chuyện ấy xảy ra, chẳng là hổ mặt con nhà bá Phù gian manh xảo lược một vùng quá sao?

Đầu thu năm ấy, tôi nhờ bu mượn việc mua tơ dăm ngày nửa tháng đem cốm đem hồng sang biếu nhà em, bắt đầu mùa vụ sêu dâu về đẻ.

U em là người bén nhạy, thấy vậy thì cũng mang máng con gái sinh ra có người muốn lấy, nhưng vì bu tôi chẳng lộ liễu thành lời, bà như biết mà cũng tảng lờ cho qua.

Tôi ngầm mừng vui trong dạ, dù chẳng vẻ gì thiết tha, bà đối với việc tôi sang thăm cũng không đột nhiên mở lời ngăn cấm.

Qua được ải của bà, tôi như đã thành công hơn nửa.

Chưa kịp hò hét ăn mừng cái nửa cáo thành, một lời của em đã khiến thân tôi chết lạnh.

"Bác chẳng từ chối lấy, giờ cháu đã phải đeo mang chồng già!

May thế!"

Lấy đá đập chân, vung tay tự vả, chắc là cũng đau đến thế mà thôi.

Chờ em nẫu hết ruột gan,

Đến khi em lớn, em than tôi già!

Tự tôn bị giã thành cám, tôi thẫn thờ về nhà gặm nhấm vết thương.

Dưỡng đến bong mài trổ da non rồi mới có gan ghé sang gạ tiếp.

Thầy tôi có dạy, muốn cho gái sắp chồng phải lòng cho chóng, cứ là đem áo nó khâu.

Tôi ban đầu cho đó là trò không đâu, nhưng đến nỗi này không đâu cũng thành ra cứu cánh.

Miễn là gạ được em, có là trò dại thằng già này cũng nguyện thử làm.

Thế là, người xưa lửa thử ra vàng, còn tôi thử ra một cái áo thọ.

(Xưa hay nhầm giữa đồng thau và vàng, nên các cụ hay dùng lửa để thử, đồng thường sẽ chảy trước vàng, thế nên hình tượng lửa thử vàng thường dùng ám chỉ con người trải bao gian nan thử thách của cuộc đời để thử ra tấm lòng kiên gan bền bỉ.

Câu trên nôm na ý là, cậu Gánh gian nan dụ gái đủ đường cuối cùng dụ ra được gái đối mình như ông nội. 🙂))

Đến lúc này thì chẳng phải đá đập chân tay tự vả nữa, mà là vạn tiễn xuyên tâm.

Em à, em bị ma che mắt thôi, cớ gì cứ lấy tim tôi làm tâm mà bắn thế?!

_______________

Ờ...

Tui chợt nhận ra càng ngày tui càng lậm cổ, câu từ và hình tượng sử dụng có hơi khó hiểu với giới trẻ thời nay, nên là chỗ nào giải thích được tui mở ngoặc hoặc xuống dòng cuối chương hết nha.

Thật thì tui đem lồng vô truyện luôn cũng được, nhưng nó lại thành ra vô duyên lắm, nên thôi cứ giải nghĩa riêng cho lành.

Hy vọng đọc nhiều các độc giả trẻ sẽ ngấm, dần dần quen thân thể loại này y như cổ trang Tàu ý, được thế tác giả tui sung sướng thành tựu vô cùng...!

Ở đoạn anh Gánh buột miệng tự giới thiệu tên mình với con bé Nợ, nó ẩn ý hơi hơi sâu xa: Với nhà Nho, nhũ danh đối với một người rất nhạy cảm, thường chỉ cho người thân trong nhà gọi mà thôi. (Nôm na là như cái quần chip ko phải ai cũng show xem được 🙂))))) Ở đây anh Gánh ngoài thấy nhạy cảm ra, còn thấy ghét 🙂), tự miệng giới thiệu như vậy nghĩa là nửa muốn làm thân, nửa đang từ từ chấp nhận số phận gồng gánh của mình.

Ngoài ra, lý do anh Gánh bảo mình thương em Nợ là trái luân thường, cũng chả vì chúng nó cách nhau 14 tuổi, mà do anh cũng xem như là bạn nhậu của thầy em rồi, vai cha chú mà tơ tưởng con bạn thì đừng nói hồi xưa, giờ nó chả chửi cho? 🙂))
 
Gánh Nợ )16+, Completed)
IV. Kết


Đớn đau là thế, tôi cũng chẳng thể cuốn cái áo kia đem đút vào vò.

Dẫu gì cũng là người tôi thương ra sức may cho, có bị chế là phường phải gió, tôi cũng phải mặc lên ra đường lượn quanh lấy mẽ.

"Ông bá mới vừa lên lão năm kia, cậu Hai đã muốn soán luôn ngôi thầy rồi ạ?"

("Ngôi" đây là ngôi thứ trong làng, đàn ông từ 50 thường được được lên ngôi lão.)

Thấy tôi non tuổi đã chòi mâm cao, áo lão mà cứ nghênh ngang mặc khoe khắp xóm, những câu chế đùa như thế nảy ra rất thường.

Nhưng tôi mặc kệ, bởi từ dạo chăm mặc cái áo, em từ xa cũng có thể í ới gọi tên tôi.

Tối về vạch áo soi xem, không khó để nhận ra hoa văn chữ thọ trên áo quả có phần đặc thù hơn hàng gấm thiên hạ, chắc là... em vì muốn nhận riêng tôi mà dệt.

Nhìn người mà còn phải nương tấm áo, cô gái hàng tằm số khổ của tôi, cái việc tầm thường cớ đâu em phải thương tâm như vậy...?

Của nợ nhà tôi luôn tầm ngầm nặng mang như thế, tôi làm sao có thể không xót không thương?

Có lẽ, em cũng có phần thương tôi đấy nhỉ...?

Lần buôn xa ấy về, áo quần chưa thay, râu ria chưa cạo, tôi đã trở cơn nghiền ám ra chợ rình em.

Nghe em nói với hai đứa song sinh mình nghía trúng thằng cụt hàng thịt, người đột nhiên rụng rời muốn ngất.

Cơn uất bố đời thiên hạ trỗi lên, tôi đã toan cầm dao đến nhà đá bay thằng ấy.

Còn may đầu óc chưa đến nỗi bị gái chọc hư, giữa đường đã ngẫm ra nguồn cơn cơ sự.

Em thích thằng đó hẳn là vì nó có điểm hình thể đặc thù dễ nhìn nhận ra, chứ mấy năm nay dưới sự khống chế ngấm ngầm của tôi, em đã được thân thiết quá đà với ai mà sinh thương nhớ?

Vả chăng, sinh thân đàn bà phải trọn tiết với chồng, em có nỗi sợ nhận nhầm đàn ông không có gì lạ.

Cởi cái áo ra, thằng nào lại chẳng như thằng nào?

Huống hồ, đuổi thằng cụt chân đó đi, còn có thằng què tay tên bại liệt khác chõ vào.

Tôi có là cháu của quan huyện, cũng nào có cái quyền to ngang giời, một lần tống hết người khuyết tật dị dạng khỏi châu?

Hoạ, là phải chặn từ đầu mới đúng.

Thế là từ đấy, tôi có thêm một vết sẹo bông dài ngoẵng trên tay.

Ông bác tôi nhờ vãi dầu bỏng ngày đó đã vừa nhăn vừa quở, thương ai đến mức tự hoại thế này, có ngày tôi sẽ bị giời đánh.

Ôi giời, thì cũng vài cái lá vàng rơi vai chứ mấy?

Tôi sợ vào.

Cái tôi sợ, là người tôi thương chỉ có thể nương vào lớp áo.

Ít nhất với tôi, em không cần nhọc tâm đủ đường.

Thay cái lớp áo bằng lớp da để em dễ nhận ra thôi, thân tôi dư sức gánh.

Tháng bảy năm ấy, tôi đã chẳng còn kiên nhẫn ngồi chờ, bèn liều mạng đem sính lễ sang nhà em dạm hỏi.

Biết là sang năm em chỉ mới ngấp nghé trăng non, thầy u em hẳn sẽ tìm đường chối đẩy.

Nhưng ít nhiều thấy tôi đã ngỏ lời đấy, ông bà cũng sẽ nể tình cho chạm ngõ trước không chừng.

Nào ngờ, ông cụ nhà tơ thường ngày phởn phơ khoái ý với tôi, giờ đây lại quyết chí khăng khăng không gả.

"Cậu Gánh à," ông nghiêm túc nói.

"Con Nợ nhà tôi cả đời này sẽ không gả cho bất kỳ ai."

Thấy tôi sững ra, ông thở dài hạ giọng.

"Có lẽ cậu cũng ngờ ngợ mắt nó có tà, nhưng có điều tôi chắc cậu chưa rõ tai hại phía sau.

Các thầy đã đoán đời này nó bạc nợ cháu con, càng lớn sẽ càng tản vía, tầm hàng ba liền bị vong xéo trở điên trở dại.

Đến lúc đó, việc mà vỡ ra, sợ làng sẽ còn hùa nhau đem giết, chứ có ai mà muốn chứa chấp ma quỷ gần bên...?

Vợ chồng tôi đã tính rồi, giữ nó cạnh bên qua ngày, chờ phát dại sẽ đưa con lên rừng mà sống.

Thế gian này ngoài phụ mẫu chúng tôi ra, sẽ chẳng còn ai nguyện cười gồng gánh nợ này.

Tôi không thể an lòng giao nó cho bất cứ ai được cả."

"Cái duyên cái nợ này, xem như tôi thay nó hẹn cậu kiếp sau."

Kiếp sau ư?

Kiếp sau lại có mấy nao hở giời...?

Ông đã nói đến thế, tôi chỉ đành thất thểu ra về.

Đúng là tôi không ngờ căn kiếp kia của em sâu cay mức đó.

Có phải vì vậy mà con người em lúc nào cũng sầu đông nhét dạ?

Không con không cháu, hồn vía không toàn.

Tôi cứ nghĩ mình phải cần một quãng thời gian mới có thể tiếp nhận.

Đến chừng trông cái dáng thiếu nữ thẩn thơ ngâm hát trăm sầu giữa gió đêm hiu hắt, lòng bỗng đâu cuộn lên quyết tâm bất chấp.

Thương em mấy núi đã trèo, mấy sông đã lội, mấy đèo đã qua.

Giờ còn có nhúm vong ma, ám em ông chẳng hơn cha chúng mày?!

Chúng mày ám gì cũng được có mấy mươi năm, ông đây đã ra tay thì là cả kiếp.

Rồi để xem ngữ nào ám dai hơn ngữ nào...!

Ra Giêng là phải cưới thôi, chả lôi thôi chi nữa!

Thế là, thể theo lời nguyền không ngừng ngày đẻm vang dội trong đầu, tôi nghênh ngang bắt đầu tạo nghiệp.

Lò đã quạt ra lửa to, lại gặp trúng gió Đông là cô Bình kia nhờ vả, tôi liền một nước thành công thử ra được vàng.

Thấy em ôm rượu khóc rũ người trách tôi vô tâm vô phế, uổng em bấy lâu thương giấu thương chìm, thật thằng già tôi mừng muốn đứng tim, đã toan cong đít hò reo khắp chốn, cô Hai thương tôi, là tôi!

Làng nước ạ...!

Cuối cùng, chỉ có thể cười trầm ôm em vào lòng hôn má hôn môi.

"Thế này... bác cháu mình có mang tội loạn luân không bác?" em say khước sờ sờ mặt tôi, mắt long lanh chân thành khẽ hỏi.

Đã muốn gõ đầu mắng cô ả là đứa dở đời, tôi với ả máu mủ gì mà luân với loạn?

Ấy mà chưa kịp thành câu, ả đã vỗ vỗ ngực mình, phán ra một câu làm tôi quên luôn trời đất.

"Kệ đời, bác cứ trèo lên đây, loạn gì cháu gánh!"

Nói rồi giật luôn cái yếm ném phứt ra ngoài, đoạn bổ lên người tôi... ngủ mất.

Tôi nói gì cũng nương cửa thầy đồ khôn lớn, làm sao có thể nhân lúc này chiếm đoạt thân em?

Quá lắm thì ban đầu tôi cũng chỉ định bày binh bố trận để em tưởng mình thất thân rồi cắn răng chịu gả.

Sự thể phát sinh đến đây thì đỡ hơn chút, ít nhất, em không cần cắn răng.

Ấy nhưng thân vẫn phải thất, nếu không ông lão nhà tơ còn lâu mới chịu nhún nhường gả em cho tôi.

Thế nên, tôi trở người lột sạch em, đắp áo mình lên rồi nhặt tràng hạt của em ra cửa chòi ngồi tụng cho tĩnh cái tâm.

Trăng lên thấy lạnh bèn chui vào chòi ôm em tụng tiếp.

Ừ thì nhịn ít nhịn nhiều chả là nhịn như nhau?

Thế này ấm hơn.

Đại công cáo thành, ra Giêng năm ấy tôi đem võng tứ cống đến rước vợ về.

Thời điểm buột miệng thoát ra thề nguyện giàu hèn nhất thê, em vươn một tay sờ mặt tôi, mắt mơ màng ngấn lệ.

Tôi biết, đấy là em đang muốn "nhìn" rõ tôi đặng khắc cốt ghi tâm chi đây.

Cô gái của tôi, chỉ có thể nhìn người thân cận bằng tay, bằng lòng.

Nhói lòng, tôi lại càng siết chặt tay em.

Lúc sau ngồi quỳ để làm lễ bái biệt song thân, khi cúi đầu đỡ tôi đứng lên, bu em lặng lẽ buông một câu, "u không nhìn lầm cậu."

Bao nỗi nặng sâu của đấng sinh thành, đều dồn vào năm từ nhẹ tênh đấy cả.

Tôi biết, tôi đang gánh trên vai không đơn giản là một người vợ, còn là tình thương trời biển của cặp phụ mẫu này.

Manh áo quý trao tay còn sợ người làm rách, huống gì là khúc ruột dứt ruột đẻ ra.

Hoá ra, cái gọi là kiếp nợ hồng trần, lại bao hàm những điều thiêng liêng đến lạ.

Giờ mới hay trước đây tôi vẫn luôn trốn là đời đấy thôi.

Nhân sinh ai chẳng gánh gồng?

Gái lớn gánh chồng, đàn ông gánh vợ, kẻ chợ gánh hàng, tằm tang gánh cửi.

Ai rồi thì chẳng thành nợ của ai?

Chỉ là mình tự hỏi lòng, liệu rằng có đáng?

Nếu gánh nợ là kiếp đáng đời, nợ em tôi gánh đáng đời làm trai.

Lấy vợ, phải lấy cô Hai mới đáng!

.

Đêm đó, tôi nghiến lấy em như cáo được gà, như bò được rạ, lần đầu tiên nếm trải cái gọi là khổ tận cam lai.

Cuối cùng, lão già này cũng lấy được cô Hai rồi...!

Khổ vì những năm qua đau đáu mỗi mình con vợ trẻ người, tôi đối chuyện ổ hang cũng chẳng đào đâu ra kinh nghiệm mà trườn mà trải, thế là suốt cả tháng dài vô tình làm em đau ngất.

Ấy mà con vợ thích gánh nhà tôi lại cứ bập môi chịu trận mới đau!

Có ngày nó sụt sịt thổn thức xua tôi tiếp đi, đau thôi không chết đâu mà sợ, thằng già tôi đây mới vỡ ra trăm nỗi dở khóc dở cười.

Dở cười, là do... cô nàng sợ tôi chết sớm.

Trách sao dăm bữa không yến lại sâm, tôi còn tưởng em chê tôi già, tẩm bổ để đêm hôm lên giường hăng cấy.

Hoá ra là nghĩ tôi sắp gần trăm, giời ạ!

Dở khóc, là vì mấy nỗi dở cười ấy, lại toàn vì thương tôi.

"Lúc đó vừa hay em dại mất rồi, cậu chết em cũng chẳng biết đâu..."

Thiên tai tính toán của tôi, đã nép lòng nỉ non như thế đó.

Em tính được đến cả khi mình phát dại thì tôi cũng chẳng còn đây để gánh nữa rồi, tài thật!

Thì ra lấy tôi em đã tính hết rồi, dù rằng tính toàn sai cả.

Sao phải nhọc như thế em ơi...?

Đã thế, tôi làm sao có thể để em biết mình tính sai?

Cái nết em thân lừa ưa nặng thế kia, có khi biết tôi thọ dài lại đâm ra khổ tâm lo sợ vẩn vơ cũng nên, đành cứ tiếp tục chịu già trong mắt em vậy.

Chỉ là, nghĩ đến cảnh em trở dại sau này chẳng nhìn ra tôi nữa... lại không đâu bật khóc.

Em hỏi tôi khóc gì, tôi chỉ còn biết ngậm cười than đau.

Làm sao tôi có thể nói em hay, tôi đau vì xót cho của nợ của mình...

Nhà này từ ngày tiếp quản, tôi đã sắp xếp đâu đấy rõ ràng.

Thầy bu tôi đều nghĩ tôi học theo ông cậu làm quan nên bày đặt phép nhà chỉn chu đến từng manh áo cái mũ.

Kỳ tình, họ đều không biết, tôi là đang trải ổ chờ em.

Tôi không muốn con người tôi quý như vàng lại phải trơ trọi lạc hoang giữa một rừng người ngợm.

Em không muốn tôi hay, không có nghĩa tôi có thể nhắm mắt làm ngơ trông em khổ sở.

Đến cả cái nhà tơ tôi cũng dựng sẵn chờ em, còn đuổi đám con gái trong nhà đi tằm tang canh cửi.

Không như thế, em về đây lại có thể hợp cạ cùng ai?

Tôi năm tháng phải bôn ba bên ngoài, không phải lúc nào cũng có thể kề bên chăm sóc.

Rồi thì đám hĩm nhà tôi cũng phải lấy chồng, tôi lại sợ lũ chồng chúng nó có cùng tư tưởng lấy vợ phải lấy cô Hai mới đáng như tôi, thôi thì đã sẵn cô Hai làm mẫu đây rồi, cứ đẩy chúng đi học cho ra cái nết hiền thê dâu thảo.

Sau này, lại bị chính cái nết ấy quật cho tơi bời tim gan lòng mề.

Em muốn cưới thêm nàng lẽ cho tôi, giời ạ!

Tôi mắng em rất nhiều, ai đời tham con tham đến độ muốn lấy thêm vợ để đẻ cho chồng?

Em chỉ cắm đầu nghe mà im thít, mãi đến khi đêm khuya thao thức mới trở mình ra sân than với cây xoan trụi lá trong sân, em có muốn đâu, nhưng vì tôi còn sống lâu thế kia, em đi rồi lấy ai bầu bạn...

Tôi lại nghẹn ngào cay mắt.

Trách sao cây xoan nọ luôn là nơi em trút bầu tâm sự, bởi cũng như em, nó trĩu toàn trái sầu đâu đâu.

Nhỏ sầu của cho em, lớn sầu giấu nhẹm để thầy u bớt xót, lấy chồng về lại sầu phận bạc chẳng dai nợ với chồng.

Con vợ của tôi ơi, lớn người có mấy nỗi mà cứ còng lưng gánh vác?

Còn tôi thương em lâu như vậy, lại là cái thá gì?

Lại chẳng bằng nổi cái cây để em tin cậy hay sao?

Em có biết, vì em mà đến đường lùi tôi cũng đã trải sẵn rồi?

Thằng sáu thằng bảy bị tôi ép học buôn đến ngu người cũng là phòng khi về sau tôi phải cùng em lui về trên non sinh sống.

Nhà cửa trên núi trên rừng cũng đã xây xong!

Đến cả chui vào rừng rú sống với người điên tôi cũng đã tính một đời, em còn sợ cái của nợ nhà em tôi không gánh nổi?

Tôi tên là gì em có biết không?

Là Gánh đấy!

Còn tính đem tôi gán cho người khác?

Em không biết, không biết cái chó chi cả!

À, mà em không biết đúng rồi.

Tôi có nói ra đâu mà em biết.

Nhà cũng không có con chó nào...

Sầu đông mở lối sầu càng thêm đông, cây xoan đó ngày mai tôi sẽ chặt phăng cho rảnh nợ!

Quả nhiên, của nợ nhà tôi rảnh rồi liền thấy ngứa ngáy kiếm chuyện vơ vào.

Đầu này tôi vừa bảo ra Thanh đây thôi, khuất mắt nó đã thảnh thơi ra chợ mua quà sêu vợ lẽ.

Tôi cáu lắm, nghiến răng nghiến lợi theo sau nó cả buổi, dọc đường chắc đã doạ sợ không ít người.

Tay lễ tay quà đến nhà con gái nhà người ta, nó đứng thẫn người hồi lâu nghĩ ngợi.

Lúc đó tôi nghĩ, nó mà bước vào, dám tôi cầm dao phang cả họ nhà nó.

Thể như đọc được cái loại ý nghĩ bố đời tội nghiệt của tôi, nó không vào nữa.

Tôi thở phào, đoạn lại theo sau nhìn lưng em nó rất lâu...

Em ơi xoan đã chặt rồi, sầu đâu mà gánh nhọc đời nữa em...?!

Có phải em đã thương tôi quá đỗi, mới không bước quá nổi cánh cổng hiền thê?

Thôi thì, sẵn cũng chỉ ngồi cách một gốc cây, hay là em cứ nghe thằng già tôi đây tiếp tục tỏ bày, tỏ cho rõ cái dạ sắt son, cái lòng héo hon chung thủy, cái gánh nợ ma quỷ tôi luôn tự hào là đáng mặt làm chồng?

Hoặc là, mình về nhà mình rồi hẵng tỏ tiếp, em nha?

(Hoàn 21/02/2021)

____________________

Thật ra sinh làm con người ai cũng phải gánh, chỉ tùy mình thấy đáng hay không mà thôi.

Nên là cô Nợ gánh sầu, anh Gánh gánh Nợ, mà cũng vì dại gái nên gánh luôn cơ nghiệp trong nhà, hơi lý tưởng thê nô chả thằng nào ngoài kia làm nổi, nhưng vì tui thích thế.

X"D

Dù cùng cảm hứng từ một bài hát, tui lại đặt khác đi tên truyện vì để tránh người ta đem so phần hai với phần một.

Chịu thôi, tình đầu thì luôn là nhất nha mấy chế, nên đừng đem so làm chi cho tui đau lòng mề.

Thế hệ nào thì cũng có thứ để ngẫm.

Thật ra sau mỗi câu chuyện tui viết, ngoài trai gái yêu thương nhăng nhít, vần vè khoe chơi chữ mù mịt và xôi thịt ngôn tình linh tinh thì tui cũng muốn thêm được cái gì đó đời đời để độc giả tui ngâm nga ngâm ngã ngẫm chơi.

Nên là ca dao chế để ngâm nga nè, cách nhìn đời để ngẫm nè, có nhiêu quăng vô hết.

Hy vọng câu chuyện này sẽ khiến người có bệnh càng thêm hy vọng, người khoẻ mạnh càng thêm một đống yêu đời. ^^

P/S: truyện này tuy không sâu cay đáo để, tui lại rắp tâm chơi chữ còn nhiều hơn Thằng Huyện, Con Hầu; ai liệt kê được hết, tui lì xì ngoại nguyện hai trẻ sau này mần vui nha. 🤣🤣
 
Back
Top Bottom