Khác Gangster

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,087
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
78972273-256-k98306.jpg

Gangster
Tác giả: tyghep
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Huấn văn, tình anh em, trừng phạt, hành động
Bấm link để xem nhiều hơn =>: http://wanglinghuanvan.blogspot.com/search/label/Gangster?m=0



tìnhanhem​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [T1] Gangster paradise.
  • [T1] Gangster paradise.
  • Gangster
    Chapter 1 : một là học hai là biến


    -Giết nó cho tao!- Tiếng gã đàn ông đằng sau hô to

    Một băng nhóm đang đuổi theo một người.

    Theo tiêu chí “đuổi cùng giết tận” mà đại ca đề ra, chúng phải “xử” được người đó.

    Người thanh niên cứ chạy, thỉnh thoảng phải đánh nhau chống trả bọn chúng.

    Mình cậu đâu thể giải quyết hết đám người đang cầm dao, mã tấu, gậy gộc đuổi theo mình được?

    Cậu bị đâm một vết ở lưng nhưng may mắn thoát được...

    --Ba năm sau--

    -Đại ca, Thiên nó về rồi.- Một tên đàn em đầu trọc đi đến, cúi đầu báo cáo với lão đại

    -Gọi nó vào đây!- Người thanh niên khuôn mặt lạnh lùng, trên cánh tay xăm hình con sói đang gầm gừ quay ghế lại, giọng điệu tức giận

    Cậu tên Khải Thượng - người mà được tôn sùng làm “Đại ca” của băng nhóm “Sói đen.”

    Nhưng cái tên đó không ai dám gọi mà chỉ gọi cậu bằng tên anh Vương.

    Đơn giản vì bọn chúng nghĩ cậu là anh cả - là lão đại của chúng nên hiển nhiên với chúng sẽ là vua.

    Mà vua thì hợp với tên Vương.

    Lúc đầu cậu không thích cái tên này nhưng sau dần nghe mấy tên đàn em gọi cũng thấy quen.

    Dù sao cậu cũng ghét việc bị lôi tên thật ra gọi.

    Khải Thượng năm nay mới 26 tuổi nhưng đã khét tiếng trong giang hồ.

    Nhớ lại quãng thời gian cậu mới chập chững “vào nghề” mà giờ đây đã thành tay giang hồ khét tiếng.

    Gương mặt cậu không hiền nhưng cũng không ác, nó chỉ lạnh lùng và có cái uy của một lão đại.

    Người ngoài nhìn vào mà không nhìn thấy hình xăm từ bả vai xuống cánh tay chắc sẽ không nghĩ cậu là một gangster thứ thiệt.

    Cánh cửa mở ra, dáng người cao ráo, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi đi vào.

    Nhìn người này càng không ai nghĩ tới nó cũng là một “thành viên” trong băng đảng.

    Gương mặt trắng trẻo, mái tóc cắt tỉa cẩn thận, ăn mặc chỉnh tề với áo sơ mi và quần tây.

    Nó cúi đầu trông sợ hãi, nhìn qua có lẽ còn hiểu nhầm nó bị bắt cóc đến đây.

    Nó tên Hồng Thiên- em út của băng đảng.

    Năm nay nó mới 17 tuổi, là người ra nhập băng đảng muộn nhất.

    Có đúng không khi gọi nó là thành viên ở đây?

    -Qua đây!- Giọng nói uy nghiêm mà lạnh lùng cất lên

    Hồng Thiên cúi đầu đi đến gần, không dám nhìn vào mắt Khải Thượng.

    Nó cố gắng bình tĩnh nhất có thể.

    Khổ cho thân nó!

    Bình thường to mồm lắm, đánh nhau giỏi lắm mà mỗi lần gặp phải giờ “hoàng đạo” là chân tay nó lại run lẩy bẩy.

    Hồng Thiên học hành không ra gì nhưng tội thì vô số kể.

    Nhưng tất cả đều được “lấp liếm” bằng khả năng dọa dẫm của nó.

    -Anh Thượng!- Hồng Thiên lý nhí gọi

    Ở đây, người duy nhất dám nói ra từ “Thượng” chỉ có mình nó.

    Theo mấy tên đàn em bảo thì gan nó thuộc dạng hùm và gấu cộng lại rồi.

    Mấy tên kia không dám hé miệng nửa lời khi nhắc đến từ đại kị đó.

    -Nói!- Một từ thôi cũng khiến nó và tên đàn em bên cạnh giật nảy mình

    Hồng Thiên và tên đàn em này biết, khi Khải Thượng chỉ nói một từ có nghĩa cậu đang rất giận, mà cái giận của Khải Thượng đâu đơn giản như người thường.

    -Anh, em...em...- Hồng Thiên ấp úng mãi chưa nói ra câu

    -Muốn tham gia vào băng đảng phải không?- Khải Thượng lạnh lùng, ý câu này của cậu không phải chờ nó trả lời có hay không mà như đang xoáy vào lòng nó

    -K..không..em...- Hồng Thiên định ngửng mặt giải thích nhưng nhìn thấy ánh mắt như đang muốn giết người đó nó lại im bặt

    Hồng Thiên không thích học, nó ghét đi học, ghét những thứ trong sách vở.

    Nhớ hồi còn bé, khi bố mẹ dọa không học sẽ đốt sách vở nó còn vui mừng, miệng cười tươi mang hết sách vở cho bố mẹ đốt trong khi bố mẹ nó chỉ biết khóc than trời vì đứa con bất trị này.

    Gia đình Hồng Thiên không phải giàu có cũng không phải dạng chiều con nhưng bố mẹ nó không thích dùng đòn roi trong việc dạy dỗ con cái.

    Những câu mắng mỏ, chửi bới nó nghe đã quen tai, đi học bị giáo viên gọi lên văn phòng “nói chuyện” mà nó cũng trơ mặt đi lên.

    Nếu nói về nó khi đó chắc dùng từ “bất trị” cũng không sai.

    Nhưng rồi, khắc tinh của nó xuất hiện...

    Nó chỉ biết câu đầu tiên khi bước chân vào nhà anh là “Một là học, hai là biến!” nhưng anh đâu để nó biến.

    Đến giờ nó vẫn ước nếu anh cho nó biến thật thì tốt biết mấy nhưng đây là lần đầu tiên anh nói mà không làm.

    Ba năm ở đây cũng đủ để nó hiểu về con người anh, những lúc chơi bời anh rất vui vẻ với đám đàn em nhưng những lúc cần thiết và đặc biệt là khi anh cáu khiến ai cũng phải sợ.

    -Nói!- Khải Thượng nhắc lại, cậu gần như quát lên

    -Anh...em có đi học...- Hồng Thiên trả lời một câu rất liên quan, đơn giản nó nghĩ trốn học là việc anh ghét nhất nên để anh yên tâm nó sẽ chắc chắn với anh rằng hôm nay nó Có Đi Học

    -Tiếp!- Khải Thượng biết chắc nó sẽ “kể công” trước nên gằn giọng quát tiếp

    -Anh....em đánh...thầy- Hồng Thiên không còn công lao gì nữa nên đành cúi đầu thú nhận, từ “thầy” đằng sau phải chú ý kỹ lắm mới nghe được

    -Nói to lên!- Khải Thượng đập bàn quát

    -Em...Đánh thầy.- Hồng Thiên giật mình rồi bất giác hét to

    -Giỏi!- Khải Thượng nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng, cậu nhìn bộ dạng đang run lẩy bẩy của nó mà càng bực mình hơn

    Kinh nghiệm lâu năm cho thấy, sau màn sợ hãi thú tội này sẽ đến màn kể lể lý do.

    Những lý do từ miệng nó nói ra đương nhiên phần đúng sẽ thuộc về nó còn phần sai sẽ thuộc về người khác.

    Tiếp đó sẽ đến màn gào khóc van xin rồi cuối cùng chốt hạ sẽ là lời hứa hươu vượn của nó.

    -Lý do?- Khải Thượng không buồn nhìn nó mà nhìn đi chỗ khác

    -Tại lão...à thầy ấy toàn bới móc em, em đã xin lỗi mà thầy không chịu nghe, lại còn đứng dậy đập bàn quát tháo rồi định đánh em.

    Em chỉ tự vệ thôi anh.- Đúng như những gì Khải Thượng tưởng tượng, nó nói lưu loát một cách lạ lùng.

    Đây chính là màn nói lý lẽ của nó

    -Bới móc gì?- Khải Thượng nhếch mép hỏi

    -Thầy...- Hồng Thiên nghĩ nghĩ, nó đang nghĩ lý do vì bản thân nó cũng biết thành tích của mình nên nói ra chỉ khiến Khải Thượng giận hơn.- Thầy ấy bảo em không chịu học bài trong khi gọi em lên bảng làm bài nâng cao.

    Mấy đứa ở lớp cũng có làm được đâu.

    Lúc sau quay sang nói em rồi bắt đầu đập bàn đập ghế!.- Hồng Thiên vừa nói vừa làm bộ bức xúc nhưng diễn xuất và lời thoại của nó không thể qua mắt Khải Thượng

    -Vậy ai là người có lỗi?- Khải Thượng dù tức nhưng nén giận vào trong, cậu nhướn mày nhìn nó

    -Đương nhiên là...thật ra em cũng hơi có lỗi nhưng tại em nóng tính nên mới xảy ra vậy.

    Nhưng cũng tại thầy ấy định đánh em trước.- Hồng Thiên tự giác nhận lỗi về phía mình trước để làm Khải Thượng nguôi giận

    Khải Thượng quá quen với nó, cậu luôn coi nó là em trai nên đối xử với nó không khác gì với em mình.

    Hồng Thiên tuy sợ cậu nhưng lại khá lẻo mép.

    Khổ nỗi với một người lạnh lùng và nếm đủ mùi đời như cậu những thứ nó nói ra chả khác gì bọn trẻ con đổ lỗi cho nhau.

    Cậu biết tiếp theo nói gì nó cũng sẽ ra vẻ sợ cậu rồi kêu gào để mấy đứa đàn em thương mà xin cậu tha cho nó.

    -Cần anh gọi thầy đến đây không?- Khải Thượng lạnh lùng nói

    -Anh...- Nó nghe xong giật mình nhìn cậu.

    Lão già chủ nhiệm đó ghét nó, bao nhiêu tội danh của nó lão đều ghi đầy đủ vào sổ riêng để chờ thời cơ đưa lên nhà trường đuổi học nó, nếu anh gọi lão đến đây nó chỉ có chết.

    Nó biết tính anh đã nói là làm nên không dám cao giọng làm càn

    -Anh, em biết em đánh thầy là sai nhưng...- Hồng Thiên định giả vờ kể khổ tiếp nhưng Khải Thượng đầu đã bốc khói, cậu không muốn nghe mấy lời giảo biện của nó nữa

    -Cho em một cơ hội.

    Nói lại!- Khải Thượng đập bàn, cậu đứng phắt dậy trừng trừng nhìn nó

    Hồng Thiên biết đã chạm đến đỉnh điểm cơn tức của anh, nó cúi đầu im bặt không dám hé răng nửa lời.

    Năm phút sau có người mở cửa đi vào.

    Người này rất ít khi đến đây nhưng nó chỉ nhớ lần đầu người này đến đã cứu nó thoát khỏi tai ương giáng xuống đầu.

    Hồng Thiên cảm ơn trời, số nó hôm nay vẫn chưa tận.

    Nó hy vọng vào con số 20% mà người đó có thể xin anh tha cho mình...
     
    Gangster
    Chapter 2: đánh thầy sau này dám đánh cả anh


    Dáng người cao ráo thu hút mọi ánh nhìn, gương mặt khả ái với mái tóc nâu được làm xoăn lọn ở đuôi.

    Số đo ba vòng của cô không khác gì người mẫu.

    Đám đàn em mỗi lần thấy người này đến đều trầm trồ khen ngợi.

    Nếu nhìn qua trông họ rất xứng đôi nhưng nói về địa vị thì khác nhau một trời một vực.

    Ai có thể ngờ một thiên kim tiểu thư của nhà tài phiệt bậc nhất nước lại đi hẹn hò với một chàng gangster?

    Tiếng guốc xen lẫn mùi nước hoa nhẹ dịu tiến vào, gương mặt trái xoan với đôi mắt to và cái miệng nhỏ nhắn đi đến.

    Hồng Thiên đâu bỏ lỡ cơ hội này, nó quay sang chào và nhìn cô bằng ánh mắt cún con.

    -Chị Lam, chị đến ạ?

    -Chào em, có chuyện gì vậy?- Tiểu Lam đến bên Khải Thượng, thấy vẻ mặt người yêu đang giận giữ, đứa em sợ sệt nhìn mình cô đoán ngay có chuyện không ổn

    -Em ra ngoài kia chờ anh đi.- Khải Thượng nhẹ giọng trở lại, cậu có thể dữ dằn hay nghiêm khắc với đàn em nhưng với phụ nữ cậu lại rất ga lăng và vô cùng nhẹ nhàng, tinh tế

    -Có việc gì cứ nói đi, xong rồi mình đi ăn được không anh?- Tiểu Lam dựa vào bàn, nhìn Khải Thượng

    -Tam, đưa Lam ra ngoài.- Khải Thượng quyết giải quyết cho ra nhẽ vụ này, cậu không thể để tình cảnh này tiếp tục xảy ra

    -Anh không thích em xen vào sao?

    Hay anh coi em là người ngoài rồi?- Tiểu Lam bĩu môi hờn dỗi

    Tiểu Lam kém Khải Thượng hai tuổi, cô là người yêu lâu nhất của Khải Thượng, cậu ga lăng lại tinh tế nên dù là đại ca của băng đảng xã hội đen nhưng được rất nhiều cô gái nhòm ngó.

    Từ gái gọi cho đến các thiên kim tiểu thư đều bị hút hồn bởi cậu.

    Tất nhiên những mối tình trước đây của cậu chỉ kéo dài từ hai đến sáu tháng.

    Duy có Tiểu Lam đã là người yêu của cậu được một năm.

    Lần đầu tiên Khải Thượng gặp Tiểu Lam là khi đang trên đường đi đòi nợ thuê ở một salon làm đầu có tiếng.

    Tiểu Lam mới cắt tóc ở đó xong đi ra xe, cậu đứng ở ngoài chờ đám đàn em vào giải quyết.

    Tiểu Lam lúc đó ấn tượng bởi người thanh niên mặc áo sơ mi trắng và bộ vest đen trông chững chạc nhưng lại mang vẻ bất cần.

    Đúng mẫu người cô thích.

    Khải Thượng lúc đó nhìn qua chiếc kính râm, thấy cô tiểu thư vừa cao ráo, xinh xắn lại trông hiền hiền nên cậu không ngại mà đi đến bắt chuyện cùng.

    Với sự từng trải của mình, Khải Thượng chỉ cần nhìn qua cũng biết cô nàng này đã "nhắm" mình.

    Từ ngày đó đến nay đã được một năm, bố của Tiểu Lam khi biết chuyện cũng phản đối nhưng sao lại được với con gái rượu.

    Ông từng nói với Khải Thượng cậu không phải tình đầu của Tiểu Lam để cậu tránh xa nhưng khác với suy nghĩ của ông, Khải Thượng lại chấp nhận điều đó.

    Đơn giản vì Tiểu Lam cũng không phải tình đầu của cậu, trước đó cậu đã đi lại với cả chục cô gái.

    -Chờ anh rồi mình đi ăn.- Khải Thượng vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu Lam, cậu không cần quan tâm có người đang nhìn mình.

    Đối với cậu thế này là bình thường

    -Chị...- Hồng Thiên lên tiếng mong Tiểu Lam nán lại

    -Ý kiến gì?- Khải Thượng trừng mắt làm nó im bặt, cúi đầu

    -Hay thế này đi, em không biết Thiên mắc lỗi gì nhưng anh cho nó lấy công chuộc tội đi.

    Bố em đang có món nợ cần đòi, hay là...- Tiểu Lam nói mà không hề biết cô đang chạm đến thứ mà Khải Thượng cực ghét

    -Không được.- Khải Thượng không cần đợi Tiểu Lam nói hết câu, cậu đã xen vào

    -Anh, hay là cho em cơ hội, em nhất định sẽ làm tốt mà!- Hồng Thiên thích nhất được đi đòi nợ nên nghe thế nó cũng chen vào mà không để ý đến thái độ của Khải Thượng

    -Đưa Lam ra ngoài!- Khải Thượng gằn giọng, tên đàn em đó chỉ biết vội vàng đưa Tiểu Lam ra dù cô muốn ở lại và Hồng Thiên cũng không muốn cứu tinh của mình đi

    Chờ cho Tiểu Lam cùng tên đàn em ra ngoài, Khải Thượng mới tiếp tục

    -Muốn tham gia phải không?

    Được, chịu được 100 roi anh cho em đi!- Khải Thượng đập bàn quát lớn

    -Em không có...- Hồng Thiên lập tức cúi đầu

    Nó không thích học mà chỉ thích la cà đánh nhau hay đi đòi nợ thuê.

    Hồng Thiên luôn ao ước có một ngày được trở thành đại ca của một băng nhóm nhưng đến cả tham gia cùng nó còn không có cửa nói gì đến việc làm đại ca?

    Mặc dù nó ở cùng Khải Thượng, được chơi cùng anh em trong "Sói đen" nhưng Khải Thượng trước giờ không muốn cho nó tiếp xúc với mấy thể loại này.

    Chỉ cần nó đánh nhau hay gây chuyện ở đâu nhất định sẽ bị anh lôi về làm cho ra nhẽ.

    Nó không hiểu vì sao Khải Thượng lại cấm nó như vậy, đổ tiền vào cho nó học cũng đâu có tác dụng gì?

    Mỗi lần nó đề cập đến việc được gia nhập vào nhóm thì lại được nghe Khải Thượng giáo huấn.

    -Đừng để anh nhắc lại, dám đánh cả thầy giáo, thích đánh nhau hả?

    Không coi người trên ra gì?

    Giỏi rồi, em giỏi rồi.

    Cần anh nhắc lại lý do vì sao em đánh thầy không hả?- Khải Thượng bực mình quát

    -Không anh...Em...Em vì tức thầy ấy suốt ngày gọi em lên văn phòng nên mới đánh...- Hồng Thiên biết mình không thể thoát nổi, anh đã nói thế mà còn không tự giác chỉ có no đòn

    -Lần trước đánh bạn anh nói gì?- Khải Thượng nhướn mày nhìn nó, giọng điệu vẫn lạnh lùng

    -Anh...anh bảo sẽ đánh 30 roi nếu tái phạm.- Hồng Thiên lý nhí trong miệng

    -Đứng đó làm gì?- Khải Thượng quát

    Hồng Thiên run rẩy, mắt nhìn Khải Thượng xin khoan hồng...

    -Anh, em xin lỗi, đừng đánh em.- Nó cầu xin

    -Muốn đánh gấp đôi?- Khải Thượng nhìn nó, nghiêm giọng nói

    Hồng Thiên hết cách rồi, nó nhớ lần đầu bị đánh chống trả và cuối cùng bị đánh gấp đôi số roi anh đưa ra ban đầu.

    Bị Khải Thượng phạt với nó là chuyện như cơm bữa nhưng nó vẫn sợ mỗi lần đối mặt với hình phạt chết tiệt này.

    Hồng Thiên từng hy vọng thà rằng Khải Thượng đuổi nó đi còn hơn bắt nó sống không được mà chết cũng không xong.

    Khải Thượng ra tay đâu có nhẹ nhàng gì?

    Hồng Thiên thật sự không hiểu, nó ra nhập xã hội đen có gì không tốt mà Khải Thượng cứ cấm cản nó như vậy?..

    Nó từ từ tiến đến bàn, chống tay xuống, mông đưa ra...

    Khải Thượng lấy cây roi để ở góc tường.

    Nó to và dài, nhìn thôi đã khiến người khác sợ khiếp vía...

    -Thứ nhất đừng nghĩ đến việc làm gangster, thứ hai đừng có không coi người trên ra gì!

    Thầy thế nào cũng là thầy mình.

    Bây giờ đánh thầy sau này dám đánh cả anh đúng không?- Khải Thượng giáo huấn

    -Không, em không dám...- Hồng Thiên không muốn anh hiểu lầm mình.

    Nói thế nào thì nói, anh cũng là ân nhân của nó, với cả nó coi Khải Thượng như anh trai, đâu dám đánh lại anh...

    "Vút..Chát...AAA"- Hồng Thiên chịu đòn rất kém, roi đầu tiên giáng xuống nó đã chảy nước mắt, kêu to

    Nó cũng từng bị đánh nhưng là bọn côn đồ đánh nó chứ không phải bị đánh theo kiểu này.

    Nó thà bị bọn kia đánh còn hơn phải chịu đòn thế này...

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    Hồng Thiên đau đến mức chống tay không nổi, nó vặn vẹo thân người, nó không dám xin tha.

    Quy định khi chịu phạt do anh đặt ra là không được xin tha, không được né.

    Nếu làm sai sẽ đánh lại từ đầu...

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"

    ....

    Hồng Thiên nằm hẳn xuống bàn, mông vì thế mà càng cao hơn, Khải Thượng không chút biểu cảm cứ thế đánh xuống.

    Nó không biết rằng cái đau ở mông nó không thể đau bằng cái đau trong lòng anh

    Khi Khải Thượng còn bé, cậu từng mong bố mẹ sẽ sinh cho cậu một đứa em trai để cậu chơi cùng nó, dạy nó học, bảo vệ nó không cho ai bắt nạt.

    Cậu chờ đợi, ngày nào cũng tỉ tê với mẹ để mẹ sinh thêm em bé nhưng cậu không thể có được điều đó.

    Khải Thượng luôn tưởng tượng sẽ có ngày bố mẹ mang về cho mình một đứa em và nói: "Em trai con đấy!"

    Khi mẹ cậu bỏ cậu theo người đàn ông khác, bố cậu vì chán nản mà nhảy sông tự vẫn, Khải Thượng đau lòng ôm lấy con robot được mẹ tặng.

    Năm đó cậu 15 tuổi...

    Khải Thượng bắt đầu cuộc sống ở đầu đường xó chợ, cậu "may mắn" khi được một gã đàn anh chỉ cho vài thủ đoạn để kiếm sống nhưng đã dùng thủ đoạn sẽ khiến những đứa khác ngứa mắt.

    Cậu bị một đám thanh niên giống cậu quây đánh và cướp hết tiền đi.

    Khi ấy ước mơ về đứa em trai đã tan biến từ lúc nào, cậu cũng không nghĩ đến nó nữa

    Năm 20 tuổi, cậu nghe tin về mẹ mình nhưng cậu nhất quyết không đi tìm.

    Bà vẫn ở cùng người đàn ông đó nhưng lại nuôi con cho hắn, bà không còn khả năng mang thai.

    Có lẽ vì thế mà gã tìm đến mẹ cậu để trở thành người chăm sóc cho mấy đứa con lão.

    3 năm trước - Giấc mơ về đứa em trai lại bắt đầu quay lại trong kí ức của chàng thanh niên 23 tuổi khi đứa trẻ đó xuất hiện.

    Lần này không phải mơ mà là sự thật, cậu đã có đứa em trai, đứa em trai không cùng huyết thống nhưng cũng khiến cho cậu hạnh phúc.

    Ước mơ năm nao lại bắt đầu nhen nhóm, và giờ đây ngoài hạnh phúc, cậu còn đau đầu vì đứa em này...

    "Vút..Chát...AAA"

    "Vút..Chát...AAA"...

    Đánh xong 30 roi, Hồng Thiên cả thân người toàn mồ hôi, nước mắt của nó làm ướt đẫm mặt bàn.

    Khải Thượng đi đến, bắt nó đứng thẳng dậy, bắt đầu màn giáo huấn tiếp:

    -Em nên nhớ nếu có lần sau sẽ tăng thêm 10 roi.

    Tý viết bản kiểm điểm xin lỗi thầy cho anh!

    Thứ hai đến trường gặp thầy xin lỗi!- Khải Thượng nói

    -Vâng anh.- Hồng Thiên đáp

    -Về phòng!- Khải Thượng lạnh lùng quát làm nó giật mình, ấm ức ôm mông lết về phòng mình.

    Khải Thượng lúc nào cũng vậy, cứ đánh xong là để nó tự mò về phòng, lúc nào rảnh mới qua thăm rồi bôi thuốc cho nó

    Hồng Thiên đi ra, áo sơ mi cùng mái tóc ướt đẫm mồ hôi, trên mặt còn nhăn nhó, nhìn qua cũng biết nó vừa bị đánh một trận thảm hại

    Thằng Tam thấy nó đi ra vội chạy đến , khoác tay nó qua vai mình, đưa về phòng.

    Tiểu Lam nhìn thấy mà giật mình, cô vội vào gặp Khải Thượng, trách móc cậu đánh em quá nặng

    -Anh, Hồng Thiên còn nhỏ, sao anh đánh nó nặng vậy?- Tiểu Lam ngồi xuống chiếc ghế sofa màu nâu, miệng trách móc

    -Mình đi ăn thôi em.- Khải Thượng đi đến, vòng hai tay từ sau ôm lấy Tiểu Lam vào lòng

    Tiểu Lam cũng thôi không trách móc nữa, cô cùng Khải Thượng đi ăn.

    Khải Thượng tuy vừa ăn vừa cười nói với Tiểu Lam nhưng trong lòng không vui, sau khi đưa cô về nhà, cậu lái xe về.

    Trên đường đi cậu thấy có hàng bán bỏng ngô, nhớ Hồng Thiên thích ăn nên cậu mua về

    Nơi ở của cậu và Hồng Thiên cũng bao gồm luôn phòng làm việc, đám anh em ban ngày đến đây nhưng tối đến lại về chỗ khác.

    Căn nhà đó chỉ có cậu và nó ở.

    Cầm bịch bỏng ngô trên tay, Khải Thượng đi lên tầng, định vào phòng đưa cho Hồng Thiên nhưng cậu chợt dừng chân trước cửa, nhìn qua khe cửa đang mở hé mà nghe nó nói chuyện với thằng Tam...
     
    Gangster
    Chapter 3 : bài học đầu tiên là gạt người


    -

    Sau này làm gì cẩn thận chút đi, đại ca nóng tính vậy, mày làm thế chả khác nào tìm đến chỗ chết!- Tam nói với Hồng Thiên

    Hồng Thiên còn đang mải xoa xoa mông, nó cũng bực mình không kém

    -Tại sao anh Thượng không cho em vào "Sói đen" chứ?

    Em đánh nhau cũng giỏi mà.- Hồng Thiên bức xúc

    -Anh không biết.- Tam nhún vai

    Hồng Thiên càng nghĩ càng không hiểu nổi, tại sao anh nhất định không cho nó gia nhập xã hội đen?

    Một đứa không thích học như nó không phải làm gangster là tốt nhất sao?

    -Sao mày không nhờ anh Đông?- Tam đưa ra gợi ý cho nó

    -Anh Đông ạ?- Hồng Thiên mắt sáng lên- Nhưng mà anh Đông ở bang khác, em chỉ thích vào "Sói đen" thôi!- Mặt nó ủ rũ

    Người đang được nhắc đến là Hải Đông - Bạn giang hồ của Khải Thượng.

    Người này vẻ bề ngoài hòa nhã nhưng bên trong lại rất thủ đoạn.

    Có thể miêu tả là người có thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình.

    Mỗi lần đụng mặt nhau, hắn đều tươi cười với Khải Thượng nhưng trong bụng hắn nghĩ gì không ai biết được.

    Ý của Tam khi nhắc đến người này không phải bảo Hồng Thiên gia nhập băng đảng của hắn mà chỉ muốn bảo nó đi học hỏi thêm cho biết

    -Ai bảo mày gia nhập?

    Anh bảo mày học lỏm thủ đoạn của anh Đông.

    Có ai không biết anh Đông thuộc dạng khó chơi đâu.

    Mày học được rồi quay về đây, yên tâm anh Thượng sẽ nhìn mày bằng con mắt khác!- Thằng Tam chắc chắn

    "Bang"- Tiếng mở cửa mạnh, khiến cho hai người ở bên trong giật nảy người

    Khải Thượng mặt hầm hầm đi vào, nhìn thằng Tam quát lớn

    -Ai cho mày xui bậy nó?

    Cút đi cho anh!

    - Khải Thượng nổi nóng

    -Đại ca, em xin lỗi.- Thằng Tam cúi người, liếc mắt nhìn Hồng Thiên rồi vội chuồn ra ngoài

    Đến khi thằng Tam đi, Khải Thượng vứt túi bỏng ngô lên bàn, đi đến chỗ Hồng Thiên

    "Bốp"

    -A...anh.- Hồng Thiên xoa xoa cái mông vừa bị đánh một phát

    Khải Thượng ngồi xuống cạnh nó, nâng mặt nó lên bắt nhìn thẳng vào mắt mình.

    Gương mặt khôi ngô thế này sao có thể chỉ thích làm gangster?

    Nó đâu phải không thông minh nhưng sao lại không thích đi học?

    -Anh cấm em đến tìm thằng Đông.

    Em mà đến anh đánh gãy chân!- Khải Thượng thả tay đang giữ cằm nó ra

    -Vâng.- Hồng Thiên cúi đầu đáp.

    Bỗng nó thấy túi bỏng ngô để trên bàn, nó nhỏ giọng hỏi - Anh, anh mua cho em à?

    -Không!- Khải Thượng vẫn bực mình, mặc kệ khuôn mặt đang xịu xuống của nó

    Khải Thượng không nói không rằng, mở tủ thuốc trong phòng lấy thuốc mỡ xoa vào mông nó.

    Hồng Thiên cũng quen với việc này nên để yên cho anh làm.

    Bàn tay thô ráp không chút dịu dàng xoa lên cặp mông lằn xanh lằn tím roi kia, mông nó đã sưng lên không ít.

    Hồng Thiên được anh bôi thuốc mà như tra tấn đau đến nỗi phải cắn lấy chăn, nó không dám kêu.

    Nghe cách nói chuyện của anh thôi cũng biết anh đang giận rồi.

    Có ngu mới thêm dầu vào lửa.

    Vài ngày sao, thương thế của Hồng Thiên đã lành hẳn, nó cũng không thấy đau nữa.

    Có lẽ do loại "cao dược" anh Thượng cất công mua ở Trung Quốc về.

    Thấy bảo chỉ cần bôi lên vết thương hai lần sẽ đỡ hẳn.

    Có lẽ ở "Sói đen", Hồng Thiên là người "được" dùng loại thuốc này nhiều nhất.

    Mấy tên đàn em kia có bị đánh cũng chỉ được dùng loại thuốc mỡ thông thường

    ---

    Khu ổ chuột với mấy ngôi nhà cấp bốn đan xen nhau, Hồng Thiên đi sâu vào ngõ, tìm đến một nơi mà nó luôn tò mò.

    Đằng sau khu ổ chuột là một nơi trông như nhà kho để hàng, những bức tường phủ đầy rêu xanh, Hồng Thiên đứng bên ngoài, lúc sau thấy mấy tên côn đồ người toàn xăm trổ đi ra.

    Hồng Thiên đi đến nói nhỏ với bọn chúng vài câu rồi được dẫn vào trong...

    -Thằng Vương bảo mày đến hả?- Người thanh niên trạc tuổi Khải Thượng quay người lại, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt dữ tợn, khóe miệng hơi nhếch lên nhìn nó

    -Anh Đông, lâu không gặp.

    Hôm nay em tự đến đây.- Hồng Thiên nói

    Hải Đông hất tay ý bảo mấy tên đàn em lui ra ngoài, trong căn phòng tối tăm chỉ thắp hai bóng đèn tuýp đó có hai người đang nhìn nhau, một người nhìn bằng cặp mắt dò xét đối phương, một người nhìn lại bằng ánh mắt chân chất, thật lòng

    Hải Đông đứng dậy, đi ra trước bàn, khoanh tay lại, nụ cười nham hiểm trên gương mặt hiện lên, liếc mắt nhìn Hồng Thiên một cái, mở miệng hỏi:

    -Vậy cậu em đến đây có việc gì?

    Hồng Thiên không chần chừ mà vào thẳng vấn đề:

    -Em muốn anh dạy em vài ba mánh khóe

    -Thằng Vương biết không?- Hải Đông hơi nhăn chân mày lại

    -Anh Vương không biết.- Hồng Thiên khẳng định

    Nghe đến câu này, Hải Đông chợt trầm tư một chút, đôi lông mày càng nhăn lại hơn, Hải Đông không nói gì, đứng yên đấy suy ngẫm rồi lại nhìn Hồng Thiên, cậu đi đến bên cạnh nó, ghé sát vào tai...

    -Anh dạy mày thì anh được gì?- Câu hỏi của Hải Đông khiến Hồng Thiên hơi đứng người nhưng nó nhanh chóng bình thản đáp

    -Anh muốn gì?- Hồng Thiên quay sang nhìn Hải Đông

    -Đơn giản thôi!

    Khải Thượng có hợp đồng làm ăn với COH.

    Mày lấy được về đây anh sẽ dạy mày vài mánh khóe.- Hải Đông nhân cơ hội ra điều kiện

    Hồng Thiên mặt chợt nhăn lại nhưng nhìn đến ánh mắt thách thức của Hải Đông nó không cần nghĩ ngợi thêm mà gật đầu đồng ý.

    Hồng Thiên đi về, trên đường đi nó nghĩ về điều kiện mà Hải Đông đưa ra cùng bàn tính xem cách nào đơn giản mà an toàn để lấy được bản hợp đồng đó.

    Làm như này có lẽ không phải với anh Thượng nhưng nó muốn nắm được các mánh khóe, muốn được gia nhập Sói đen và chính thức bước chân vào con đường gangster.

    Hồng Thiên về đến nhà, nó nhìn quanh nhưng không thấy anh Thượng đâu, theo dự đoán của nó chắc anh đang bận làm ăn ở đâu hay đi giải quyết vài vấn đề về nợ nần.

    Hồng Thiên cẩn thận để ý từng động tĩnh rồi lẻn vào văn phòng của Khải Thượng "chôm" tài liệu.

    -Chết tiệt!- Hồng Thiên lẩm bẩm chửi.

    Nó quên rằng Khải Thượng mỗi lần đi đâu cửa phòng làm việc đều khóa trái.

    Nhưng mánh khóe mà nó giỏi nhất chính là phá khóa.

    Nó về phòng, lấy trong tủ ra chiếc chìa khóa "chuyên dụng" nó tự sáng chế để mở được mọi loại khóa.

    Hồng Thiên cẩn thận dò xét xung quanh rồi mở khóa vào phòng.

    Nó định lục đồ nhưng cách an toàn nhất là nhớ lại, nhớ xem Khải Thượng hay để hợp đồng ở đâu, nếu bây giờ lục tung đống này lên Hồng Thiên sẽ dễ dàng bị phát hiện.

    Khải Thượng là người vô cùng kỹ tính, một sơ suất nhỏ hay chỉ đơn giản là một thay đổi nhỏ cũng dễ dàng bị cậu phát hiện ra.

    Mắt Hồng Thiên bỗng dưng sáng lên, nó tiến lại gần bàn làm việc của Khải Thượng, mở ngăn kéo thứ tư ra.

    Ngăn này cũng bị khóa.

    Hồng Thiên lại lấy chiếc chìa khóa "chuyên dụng" để mở...

    Một đống hợp đồng hiện trước mặt nó, Hồng Thiên giở từng cái ra, bản hợp đồng Khải Thượng ký với công ty COH ở ngay bên dưới.

    Trên môi nó chợt hiện lên nụ cười tươi rói, nụ cười của sự mãn nguyện.

    Hồng Thiên cẩn thận khóa lại rồi về phòng, cất kỹ tờ giấy hợp đồng vào ngăn tủ quần áo.

    Nó lấy máy nhắn tin vào số của Hải Đông "Em lấy được rồi.", mười phút sau có tin nhắn lại từ số máy đó "Mai ba giờ."

    Hồng Thiên cả ngày hôm nay vui vẻ dạo chơi cùng đám anh em trong "Sói đen", Khải Thượng về nhưng chưa dùng đến bản hợp đồng đó nên cậu cũng không biết.

    Buổi tối cậu cùng mấy đứa đàn em và Tiểu Lam đi hát karaoke ở một quán nổi tiếng...

    -3 giờ chiều hôm sau-

    Hồng Thiên hôm nay trốn buổi học thêm cùng cả lớp, đúng ba giờ chiều nó đến nơi ở của Hải Đông.

    Trên người nó còn mặc nguyên bộ đồng phục học sinh, thấy đứa học sinh cấp 3 đi vào đó, những hộ hàng xóm xung quanh ghé sát tai nhau dị nghị, lời qua tiếng lại.

    Bọn họ ở khu này phải nộp tiền hàng tháng cho Hải Đông nhưng bù lại có việc gì đều được người của Hải Đông đứng ra bảo lãnh.

    Nếu không nộp đủ tiền hàng tháng, Hải Đông sẽ cho người đến đập phá hoặc bắt con trai của họ đi, ép phải tham gia vào băng đảng.

    Người dân ở đây tuy nghèo nhưng hiền lành, lương thiện.

    Họ thà dành dụm chút tiền để nộp còn hơn để con cái mình bị bắt đi theo con đường này.

    Hải Đông ngồi bên trong với mấy đứa đàn em, thấy Hồng Thiên tiến vào trên mặt vẽ lên nụ cười đắc thắng

    -Anh Đông, hợp đồng anh cần đây

    Hồng Thiên đặt tờ hợp đồng lên bàn, nó đứng thẳng chờ Hải Đông xem xét

    -Tốt!- Hải Đông vỗ tay khen ngợi, Hồng Thiên cũng mỉm cười- Thấy sao?

    Đàn em cậu cũng tài giỏi lắm chứ, anh Vương?

    Câu nói đó làm Hồng Thiên giật mình, nó ngỡ mình nghe nhầm nhưng hai chữ "anh Vương" làm nó tỉnh ngộ, Hồng Thiên quay đầu lại, bóng đen từ trong dần đi ra, miệng nó há to, thảng thốt kêu khẽ "Anh...".

    Người đứng trước mặt nó lúc này đang nhìn nó bằng ánh mắt đầy giận dữ

    -Không cảm ơn tôi sao?

    Bản hợp đồng này trả cho cậu.- Hải Đông đẩy bản hợp đồng ra, hất cằm nhìn Khải Thượng

    Hồng Thiên mắt mở to hết cỡ nhưng khi Khải Thượng nhìn thẳng vào mắt nó nó lại vội vàng cúi đầu, hai tay chắp đằng trước, những giọt mồ hôi lạnh lăn trên trán nó.

    Đầu óc nó quay cuồng, nó không tin với những gì vừa xảy ra.

    Hồng Thiên còn không kịp định tâm nghe xem Khải Thượng nói với Hải Đông những gì, chỉ biết đến khi giọng nói đầy tức giận vang lên bên tai "Về!" thì người nó đã gần như nhũn ra

    Hồng Thiên cúi đầu đi sau, cách Khải Thượng một đoạn dài, nó chửi thầm Hải Đông.

    "Bài học đầu tiên là gạt người!"

    Tiếng nói cất lên bên tai, Hồng Thiên ngửng đầu lên liền gặp ngay ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Hải Đông.

    Nó không nói gì mà chỉ biết cúi đầu đi tiếp.

    Nó biết thế lực của Hải Đông nên không dám ý kiến nhiều

    Nó đi theo Khải Thượng về nhà, ngồi trên xe mà mồ hôi lạnh cứ thấm dần qua chiếc áo sơ mi đồng phục.

    Nó không hiểu tại sao Hải Đông lại lừa nó nhưng câu nói đấy cứ hiện lên trong đầu "Bài học đầu tiên là gạt người!"...
     
    Gangster
    Chapter 4: em không phải đâm sau lưng anh


    -Nói!

    Tại sao lại làm thế?

    Muốn đâm sau lưng anh?- Khải Thượng tức giận mắng nó

    -Anh, không phải thế đâu.

    Nghe em giải thích...- Hồng Thiên sợ Khải Thượng hiểu nhầm ý định ăn trộm hợp đồng của mình nên vội vàng trả lời

    -Anh đối xử với em không tốt sao?

    Em oán hận gì anh?

    Anh nuôi em, chăm lo cho em mấy năm qua không đủ phải không?

    Em muốn bán đứng anh?- Khải Thượng hỏi dồn nó

    Vừa về đến nhà cậu đã lôi nó lên thẳng phòng ngủ của mình, đẩy nó xuống giường, mặc kệ mấy tên đàn em đang ngồi chờ ở nhà với gương mặt ngạc nhiên hết sức.

    Bọn chúng vừa cúi đầu chào "Đại ca!" thì ngửng mặt lên đã không thấy cậu đâu.

    -Anh!

    Em chỉ muốn anh nhìn em bằng con mắt khác, em muốn làm gangster- Hồng Thiên liến thoắng cái mồm, câu cuối nó nói xong sợ bị ăn tát nên nhắm chặt mắt lại

    Khải Thượng điên tiết xách cổ nó lên, ép nó mở mắt ra nhìn mình

    -Làm gangster?

    Vì ước mơ cao cả đó mà em sẵn sàng bán đứng anh?

    Nếu thằng Đông không ngờ vực em mà bảo với anh có lẽ giờ này em đã hỷ hả lắm rồi phải không?- Khải Thượng quát

    Hồng Thiên cố bình tĩnh để câu nói của anh ngấm vào não nó.

    Hải Đông vì ngờ vực nó nên báo với Khải Thượng?

    Hồng Thiên lúc đầu còn tưởng Hải Đông tử tế lắm, thậm chí lúc nãy nó còn nghĩ Hải Đông định dạy cho nó bài học đầu tiên nhưng không ngờ vì Hải Đông nghi ngờ nó nên mới bày ra kế này

    -Anh....

    Em xin lỗi...- Hồng Thiên lí nhí trong miệng

    -Cởi quần ra!

    Hôm nay xem anh tính sổ với em thế nào!- Khải Thượng buông mạnh cổ áo nó ra, khiến nó ngã xuống giường.

    Cậu tự rút chiếc thắt lưng đen nhánh ở quần mình ra, Hồng Thiên chỉ nhìn thấy thôi đã sợ chết khiếp

    -Anh...

    -Cởi ra!

    Tiếng quát của Khải Thượng làm nó giật mình, Hồng Thiên đứng dậy, chậm chạp cởi quần trong và quần ngoài qua mông.

    Nó chưa kịp nằm xuống thì đã bị Khải Thượng ở sau đẩy ngã sấp xuống giường.

    Khải Thượng nhanh tay nắm lấy hai cái quần đã kéo qua mông của nó, thẳng tay tuột hẳn xuống, vứt sang một bên.

    Hồng Thiên mặt mày đỏ ửng, động tác của Khải Thượng quá nhanh làm nó không kịp phản ứng.

    Nó lấy tay che che mông lại

    "Chát" - Á!

    Khải Thượng vụt thẳng dây lưng xuống cái tay đang che mông lại, Hồng Thiên vì đau nên rụt vội tay, nó sợ hãi nằm úp sấp nghiêm lại

    "Chát" "Chát" "Chát"

    "Chát" "Chát" "Chát"

    Sau mỗi thắt lưng Khải Thượng vụt xuống là Hồng Thiên lại kêu thảm, nó biết quy tắc trời đánh của anh, có bị đánh đến chết cũng không được đỡ, nếu dám đỡ kể cả có chết rồi anh cũng sẽ lôi về xử tiếp

    "Chát" "Chát" "Chát"

    "Chát" "Chát" "Chát"

    Khải Thượng thực tình đánh đứa em này cũng đâu có vui vẻ gì?

    Nhưng cậu là một tên gangster, không phải nhà trí thức, am rộng hiểu sâu mà có thể kiềm chế được cả cảm xúc.

    Theo con đường này, thứ kỵ nhất chính là bị phản bội, cảm giác nuôi ong tay áo.

    Khải Thượng càng đau lòng hơn khi người đó lại là Hồng Thiên.

    Cậu không biết ý nghĩ của nó thế nào, sau này liệu nó có quay lại cắn cậu không?

    Khải Thượng không thể biết được

    "Chát" "Chát" "Chát"

    "Chát" "Chát" "Chát"

    Những phát đánh với lực cực mạnh cứ giáng xuống mông nó, mông nó giờ đã sưng đỏ lên, từ màu đỏ chuyển sang đỏ thẫm.

    Cảm giác bây giờ chỉ cần chạm vào cũng có thể khiến người ta bị bỏng vậy.

    Hồng Thiên cắn chặt tay áo, tay vò lấy ga trải giường, nước mắt nó chảy dài, miệng không ngừng hét lớn

    Khải Thượng vô tình vẫn cứ vung cao dây lưng...

    "Em chưa ở vị trí của anh, em không biết cảm giác bị phản bội đau đến thế nào đâu!"

    Khải Thượng thực tình đánh đứa em này cũng đâu có vui vẻ gì?

    Nhưng cậu là một tên gangster, không phải nhà trí thức, am rộng hiểu sâu mà có thể kiềm chế được cả cảm xúc.

    Theo con đường này, thứ kỵ nhất chính là bị phản bội, cảm giác nuôi ong tay áo.

    Khải Thượng càng đau lòng hơn khi người đó lại là Hồng Thiên.

    Cậu không biết ý nghĩ của nó thế nào, sau này liệu nó có quay lại cắn cậu không?

    Khải Thượng không thể biết được

    "Chát" "Chát" "Chát"

    "Chát" "Chát" "Chát"

    Những phát đánh với lực cực mạnh cứ giáng xuống mông nó, mông nó giờ đã sưng đỏ lên, từ màu đỏ chuyển sang đỏ thẫm.

    Cảm giác bây giờ chỉ cần chạm vào cũng có thể khiến người ta bị bỏng vậy.

    Hồng Thiên cắn chặt tay áo, tay vò lấy ga trải giường, nước mắt nó chảy dài, miệng không ngừng hét lớn

    Khải Thượng vô tình vẫn cứ vung cao dây lưng...

    "Em chưa ở vị trí của anh, em không biết cảm giác bị phản bội đau đến thế nào đâu!"

    Nếu Hồng Thiên là đứa đàn em trong nhóm, Khải Thượng sẽ lấy gậy bóng chày mà vụt cho một trận rồi để mấy tên đàn em khác xử lý, ép nó đến đường cùng nhưng người làm điều này với cậu là Hồng Thiên - là đứa em cậu cực kỳ thương yêu.

    Cái thứ huyết thống từ lâu cậu đã không để ý tới, chỉ biết nó là đứa em mà ông trời gửi xuống cho cậu

    "Chát" "Chát" "Chát"

    "Chát" "Chát" "Chát"

    ...

    Khải Thượng vụt nó đến khi Hồng Thiên không còn sức mà kêu nữa mới dừng lại, nhìn cặp mông sưng tấy như quả cà chua kia thật khiến cậu đau lòng.

    Đứa trẻ này hơn một tiếng trước còn đang đưa bản hợp đồng của cậu cho Hải Đông

    -Nói cho anh nghe!

    Tại sao em làm vậy?

    Tại sao lại đâm sau lưng anh?- Khải Thượng mặc kệ mông nó đang đau, thẳng tay xách cổ nó lên hỏi

    -Anh...Em chỉ muốn làm... gangster, muốn... anh Đông dạy em vài mánh khóe...- Hồng Thiên nói mãi mới hết một câu

    -Vì thế nên em sẵn sàng bán đứng anh?

    Sẵn sàng dồn anh vào đường cùng?- Khải Thượng mặt đỏ gay gắt, bàn tay đang nắm lấy cổ áo nó càng siết chặt vào hơn

    -Anh...em nói rồi, em không phải bán đứng anh!- Hồng Thiên dùng hết sức lực mình hét lớn

    -Việc em làm không gọi là bán đứng anh?

    Hay em chờ thằng Đông cầm lấy nó rồi hại anh mới gọi là bán đứng?- Khải Thượng quát

    -Anh...

    Hồng Thiên không biết nói gì hơn, nó đành cúi thấp đầu, thầm chửi bản thân "Mày bị anh Đông lừa một cú đau rồi Thiên!".

    Tại sao nó không nghĩ đến cảnh Khải Thượng có thể bị hại bởi bản hợp đồng đó?

    Tại sao nó lại răm rắp nghe theo lời Hải Đông?

    Rõ ràng nó đã bán đứng Khải Thượng, đã vậy nó còn lớn tiếng "giải thích" một điều mà không ai chấp nhận được

    Khải Thượng buông lỏng cổ áo nó ra, "lại" để nó rơi tự do xuống giường, tất nhiên cặp mông đang sưng gấp năm lần bình thường kia là nơi tiếp giường đầu tiên

    "Ai..."

    Hồng Thiên vội nằm sấp lại, dùng tay xoa lấy xoa để mông

    -

    Sau này anh cấm em đến gặp thằng Đông!

    Đừng để anh bị đâm sau lưng lần nữa!- Khải Thượng quẳng lại một câu rồi đi thẳng ra ngoài

    Hồng Thiên lấy quần mặc lại, khó khăn lắm nó mới mặc được quần vào.

    Nó nằm luôn trên giường Khải Thượng, nó thấy hối hận khi phản bội lại anh như vậy.

    Nó nên biết Hải Đông là người rất thủ đoạn, không từ một việc gì.

    Hồng Thiên chợt nghĩ đến cảm giác của Khải Thượng, có một lần anh uống rượu say rồi nói với nó "Em là người anh tin tưởng nhất!" khi đấy nó bật cười vì nghĩ anh chỉ say rượu nên nó linh tinh thôi.

    Đến hôm nay nó mới biết câu nói đó là những gì Khải Thượng nghĩ trong lòng.

    Nếu là người khác, nó biết rõ Khải Thượng sẽ làm gì nhưng đối với nó, Khải Thượng luôn tự tay dạy bảo và thậm chí lần này, khi bị đứa em yêu quý chơi một vố đau cậu vẫn nhịn vào trong lòng, vẫn đối xử với nó như chính đứa em ruột của mình

    "Bài học đầu tiên là gạt người"

    Mắt Hồng Thiên bất chợt sáng lên, nó tua lại từng việc, từng việc một xảy ra trong hai ngày hôm nay lại, đầu tiên nó lấy trộm bản hợp đồng của Khải Thượng, như vậy là đâm sau lưng anh, sau đó nó lại bị Hải Đông lừa...

    Như vậy có thể nào...

    -A!- Hồng Thiên đột nhiên "sáng dạ", nó lấy tay vò nát cái gối, nhưng khi nghĩ đến điều gì đó nó lại cụp mắt xuống, thở dài một cái

    "Thượng, anh bảo em nên đi theo hướng nào đây?"

    Hồng Thiên thầm nghĩ, tất nhiên nó không ngu gì giờ này đi tìm Khải Thượng để hỏi han mấy câu này, cho là nó dám đi hỏi đi thì trung bình lại, cộng trừ nhân chia ra thì phải đến hai tháng nó đừng nghĩ bước chân ra khỏi giường.

    Hồng Thiên định bụng tối nay sẽ xin lỗi Khải Thượng nhưng nó không biết có vì vụ lần này mà Khải Thượng sẽ dè chừng nó hơn không...

    -Tối đó-

    -Anh...

    Anh Vương...Vương đại ca...

    Vương Vương...- Hồng Thiên nằm trên giường dùng tay kéo kéo áo của Khải Thượng, Khải Thượng không màng đến nó, đứng dậy cất lọ thuốc mỡ đi

    -Em xin lỗi mà...- Hồng Thiên ra vẻ ngây thơ "nhận lỗi"

    Khải Thượng cất lọ thuốc xong đi đến bộ sofa trong phòng, bật TV lên xem...

    Cậu biết nó có ý xin lỗi mình nhưng cậu thấy mình không thể nhận lấy lời xin lỗi của nó.

    Ít nhất không phải lúc này, Khải Thượng cần chút thời gian để có thể quên đi cảm giác bàng hoàng, sững sờ rồi thất vọng khi nhận được cuộc điện thoại từ Hải Đông và khi tận mắt chứng kiến cảnh Hồng Thiên đưa bản hợp đồng cho hắn.

    Nó không phải là cậu nên cảm giác này nó đâu thể hiểu được, thậm chí cho dù cùng ở địa vị với cậu đi nữa cũng chưa chắc nó đã hiểu được.

    Thường thì người ta chỉ có một đến hai tên đàn em trung thành nhưng Khải Thượng chỉ tin tưởng mỗi ba người, một là thằng Tam, hai là Tuân và ba là nó.

    Còn những đứa đàn em kia có thừa sự trung thành và nhiệt tình với cậu nhưng Khải Thượng không cảm thấy bọn chúng có thể cho cậu niềm tin.

    Và nay, đứa em cậu hết mực tin tưởng và thương yêu đã tặng cho cậu một vết sẹo dài ở trong tim...

    -Anh, mấy cô người mẫu đó xinh quá- Hồng Thiên mắt hướng lên TV, mở miệng bình phẩm vài câu

    *Chuyển kênh*

    -Anh, kìa, sắp sút vào rồi kìa!

    *Chuyển kênh*

    -Ây, phim gì mà hay vậy anh?

    *Chuyển kênh*

    -Ô dự báo thời tiết kìa, mai lại nắng to rồi!

    *Chuyển kênh*

    ...

    Sau màn tự độc thoại và tốc độ chuyển kênh liên tục sau mỗi lời nói của nó, Hồng Thiên chán nản nằm bẹp xuống giường, nó biết Khải Thượng cực giận nó nhưng nó không thích "hình ảnh" này của anh, mấy lần trước đánh nó một trận xong rồi thôi nhưng lần này Khải Thượng cả tối chả buồn nói với nó câu nào

    "Aaa đau quá...."

    Hồng Thiên mặt mày nhăn lại, ôm bụng kêu lớn.

    Khải Thượng biết thừa cái trò giả bệnh của nó nên cũng chả thèm quan tâm, mắt cậu dán vào màn hình TV nhưng tâm lại để ở chỗ cái người đang nằm trên giường

    Hồng Thiên thấy mình mất công diễn mà không được ngó ngàng tới ủy khuất chùm kín chăn lại...

    Khải Thượng thấy nó đã yên lặng, cậu ngước nhìn đồng hồ thấy cũng muộn rồi, Khải Thượng đứng dậy tắt đèn rồi ra ghế sofa nằm ngủ.

    Hồng Thiên chờ mãi không thấy Khải Thượng lên giường nằm liền bỏ chăn ra, thấy anh nằm trên sofa mà nó càng cảm thấy mình có lỗi

    Hồng Thiên cố cựa người trèo xuống giường, nó không biết Khải Thượng ngủ chưa nhưng vẫn đánh tiếng trước

    -Anh lên giường nằm đi, em về phòng đây!

    Nói rồi nó ôm mông đi ra khỏi phòng.

    Khải Thượng chờ đến khi cánh cửa khép lại mới cất một tiếng thở dài não nề.

    Cậu thực sự vẫn còn giận nó, cảm giác bị nó bán đứng vẫn cứ âm ỉ trong lòng không nguôi.

    Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, liệu sau này Hồng Thiên có bán đứng cậu nữa không đây?...

    ( Hơi bị liên quan tý xíu )

    Khải Thượng thường hay có thói quen viết nhật ký, đã từ lâu cậu coi cuốn nhật ký như người bạn thân thuộc, cậu có thể tâm sự mọi thứ với nó.

    Trước đây khi phải vật lộn với cuộc sống khó khăn, không có người nào khiến cho mình cảm thấy tin tưởng để thổ lộ mọi thứ, Khải Thượng thường hay viết tất cả mọi điều cậu muốn nói vào quyển nhận ký này.

    Đến nay, cậu vẫn đều đặn ghi ghi chép chép vào nhưng điều này chỉ có mình cậu biết.

    Ai có thể ngờ được một đại ca xã hội đen vẫn còn có thói quen vô cùng "dễ thương" này?

    Ngày hôm nay...

    Em đã đâm anh một cú thật đau, Hồng Thiên, liệu sau này em có bán đứng anh không?

    Anh không thể đọc được suy nghĩ của em và cũng không thể biết được em là đứa trẻ có tính cách thế nào, anh chỉ là một thằng gangster thôi nên có thể mọi thứ anh làm theo cảm tính nhưng anh hy vọng rằng anh đã trao lại cho em sự tin tưởng thì em đừng làm anh phải đau đớn thêm nữa.

    Anh không muốn có một ngày chính đứa em mình hết mực yêu thương lại là người cầm dao chĩa vào người anh
     
    Gangster
    Chapter 5: ngồi xuống ăn đàng hoàng


    Sáng sớm hôm sau Khải Thượng phải đi giải quyết công nợ.

    Bang cậu nhận đòi nợ thuê cho một tổ chức mà con nợ khá dai, đám đàn em mãi không đòi được nên cậu phải đích thân ra tay.

    Cũng đã lâu Khải Thượng không làm việc này, có lẽ từ ngày đó nên cậu cố gắng tránh bất kỳ những gì liên quan đến đòi nợ.

    Nhưng cậu là một tên gangster, là đại ca của Sói đen thì cậu có thể lấy lý do gì để khước từ?

    Làm công việc này là vậy, người ta thuê đâu thì xử đó.

    Cậu chỉ biết vậy thôi...

    Căn nhà cấp bốn ở nơi nghèo nàn nhất thành phố đang chờ cậu đến giải quyết.

    Khải Thượng nhìn qua cũng đoán được nhà này không có đủ tiền mà trả nhưng cậu không thể có đạo đức.

    Nếu còn đạo đức hay tình người cậu đã không thể tồn tại ở thế giới ngầm này.

    Khải Thượng cùng đám đàn em đi vào.

    Mấy tên đàn em thì mặc áo phông màu đen, khoe những hình xăm hầm hố còn Khải Thượng lại vận chiếc áo sơ mi trắng.

    Trông không hợp với hoàn cảnh nhưng gương mặt cậu lúc này, ánh mắt lạnh lùng, đằng đẵng sát khí kia có thể bức tử người ta bất kể lúc nào.

    Đám đàn em cậu gõ cửa mãi không được,Khải Thượng giơ tay lên, một đứa trong đó đứng lùi ra xa, chạy đến dùng gậy gộc đập thẳng cửa kính rồi mấy tên cùng nhau đạp cửa xông vào.

    Người dân xung quanh đó biết nhưng không ai dám can ngăn, nhà nào vội về nhà đóng cửa biết nhà nấy.

    Người đàn ông trung niên bị lôi ra, hắn quỳ xuống trước mặt cậu, ôm lấy chân cậu

    -Cậu tha cho tôi, sang tháng tôi sẽ dành tiền để trả!- Người đó vứt hết lòng tự trọng đi, cố cứu lấy mạng mình

    Khải Thượng nhếch mép, cậu lạnh lùng hất người đàn ông đó ra...

    -Đừng nói sang tháng, đến mai thôi cũng đừng mơ.- Khải Thượng nói

    -Cậu, nhà tôi còn có con nhỏ, cậu thương tình...- Người đàn ông đó chưa nói hết đã bị Khải Thượng thẳng chân đá cho một cước

    -Con nhỏ, mẹ già, vợ ốm, còn gì nữa bê ra nốt đi!- Khải Thượng quá quen với trò kể lể giả khổ này.

    Thực tình mà nói, nếu lão này biết nghĩ cho gia đình như vậy thì tốt nhất đừng chơi cờ bạc rồi hại cả vợ con

    Khải Thượng trước những lần tự mình phải đi đòi nợ đều tìm hiểu kỹ gia cảnh con nợ.

    Ừ thì coi như hắn nói thật đi, nhà hắn có vợ ốm, mẹ già, con nhỏ đi thì cậu cũng không thể thương tình.

    Những từ đó không dành cho một tên như cậu.

    -Giải quyết đơn giản thôi, đập hết cho tao.

    Có con gái bắt nó ra đây trả nợ cho cha!- Khải Thượng ra lệnh cho đám đàn em

    Sau một tiếng "Vâng" là bọn chúng xông vào đập phá, mấy tên đàn em khác lục soát trong nhà có bao nhiêu tiền mang hết ra cho Khải Thượng.

    Khải Thượng dựa người vào tường, đếm đếm số tiền, trong nhà không có ai ngoài lão, cậu cười khinh bỉ, thế này chắc vợ con lão đều bỏ đi rồi.

    Hạng người này theo Khải Thượng thì chết cũng đáng, không có gì phải hối tiếc cả.

    Sau khi tẩn cho lão một trận thì Khải Thượng cũng đám đàn em đi về với số tiền bằng 1/5 những gì lão nợ trong tay.

    Khải Thượng gọi điện cho người nhờ cậu đòi nợ hộ, người đó bảo khi nào thu đủ thì mang đến cũng được.

    Cậu và mấy tên đàn em đi ăn...

    -Đại ca, lâu lắm tay chân em không được hoạt động rồi!- Một tên trong nhóm cậu xoa xoa bả vai

    -Anh mày xương cốt cũng cứng đơ mất rồi!- Khải Thượng vừa uống rượu vừa nói

    Nói xong câu này, cậu nhớ đến thằng nhóc con ở nhà, tay chân cậu hôm qua vừa được hoạt động đó thôi.

    Chính xác là chỉ có tay và bộ não cậu được hoạt động.

    Thằng quỷ đó không biết giờ này làm gì, nó có biết đường dậy đi học không hay lại vì bị đòn đau mà nằm ì ở nhà rồi.

    -Anh Vương, có cần mua một phần về cho thằng Thiên không?- Thằng Tam - Cánh tay trái của cậu lên tiếng

    -Nó hả?

    Kệ đi.- Khải Thượng thản nhiên nói

    Mấy tên đàn em quay sang nhìn nhau, quả này thằng Thiên lại làm gì động đến đại ca của tụi nó rồi.

    Nếu nói về bang phái, Tam là người thân với Hồng Thiên nhất còn lại mấy đứa kia chỉ gặp mặt cho biết nên cũng chỉ chơi xã giao với nó.

    Hơn nữa Khải Thượng cũng không thích Hồng Thiên dây dưa nhiều nên cũng hạn chế cho nó đi chung.

    Khải Thượng ngồi sau chiếc xe máy một tên đàn em chở.

    Chiếc xe phóng vù vù trên đường.

    Đến nhà, cậu ném cho tên đàn em chiếc chìa khóa xe rồi bảo "Đi rửa xe cho anh."

    Nói xong cậu vào nhà.

    Khải Thượng lên phòng Hồng Thiên xem thằng nhóc này sáng nay có đến trường không.

    Quả không nằm ngoài những gì cậu dự định, Hồng Thiên vẫn nằm trên giường ngủ ngon lành.

    Khải Thượng đi đến, giật chăn của nó ra, vứt sang một bên mắng

    -Giờ này còn chưa dậy?

    Hồng Thiên nghe tiếng quát giật nảy người, ngửng mặt lên thấy Khải Thượng đang nhìn nó bằng ánh mắt giận giữ.

    Coi như đời nó lại tàn rồi, Hồng Thiên sáng nay không đi học, Khải Thượng có khi nào...

    -Anh...em...- Hồng Thiên cuống cuồng định giải thích

    Khải Thượng chả chờ nó nói hết câu, giở giọng ra lệnh:

    -Dậy đánh răng rửa mặt.

    Mai đến lớp mượn bài của bạn mà chép.

    Tý ăn gì tự túc!- Nói xong cậu bỏ ra ngoài

    Hồng Thiên thở phào nhẹ nhõm, Khải Thượng còn hách dịch thế này là hết giận nó rồi.

    Hồng Thiên lồm cồm bò dậy, cố gắng lết vào nhà tắm.

    Cái mông hôm qua bị Khải Thượng đánh còn đang đau muốn chết.

    Hồng Thiên vệ sinh cá nhân xong mò mẫm xuống nhà.

    Nó không biết nấu ăn mà cái bộ dạng này nó không dám ra đường.

    Chả nhẽ ra ngoài ăn với tư thế đi khập khiễng, một tay ôm mông rồi đến ngồi cũng không nổi thế này sao?

    Nó loay hoay trong bếp, định nấu mì mà không biết làm thế nào.

    Món duy nhất nó biết "làm" đó là rau sống.

    Đơn giản mà gọn nhẹ.

    Nhưng "tiền nào của nấy", rau sống tất nhiên không thể ăn được rồi.

    Nhớ có lần mấy ông anh trong bang bảo nó ở cùng Khải Thượng thì quá sướng rồi, khỏi cần làm gì.

    Nó tự ái tuyên bố biết làm nhiều thứ.

    Đến khi có người hỏi nó biết làm gì thì...

    Hồng Thiên nghĩ mãi xem mình đã làm được gì thì mới nhớ ra có lần ăn bún chả, nó giúp Khải Thượng rửa rau.

    Vậy là món rau sống được liệt kê vào danh sách "món tủ" của nó

    Hồng Thiên lấy nước vào nồi, cố gắng nhớ Khải Thượng làm thế nào.

    Hồng Thiên thản nhiên cho mì vào nhưng nó không sao chín được (bé quên bật bếp =.=").

    Hồng Thiên chợt nhớ trong phim người ta lấy nước đổ thẳng vào bát mì nên nó cũng làm theo rồi tự chửi phim điêu (lạy bố =.=").

    Sau 15 phút làm mãi không xong, Hồng Thiên quyết định đổ hết đi rồi quay về phòng ngủ dù bụng nó đang đòi thức ăn.

    Hồng Thiên quay người lại thì thấy Khải Thượng đã đứng đấy khoanh tay nhìn nó từ bao giờ.

    Hồng Thiên cúi đầu rồi định đi lên phòng nhưng bị Khải Thượng dùng tay kéo giật lại

    -Nấu mì cũng không biết!

    Ngồi đấy chờ anh!- Khải Thượng nói xong xắn tay vào bếp nấu mì, lấy trứng và xúc xích ở tủ lạnh ra, thái thái xúc xích rồi đập trứng vào bát mì cho nó.

    Hồng Thiên vì mông đau không ngồi được, nhìn ghế gỗ như một cực hình, nó quyết tâm đứng đấy.

    Thôi hôm nay đứng ăn vậy!

    Khải Thượng nấu xong bát mì, bê ra bàn cho nó.

    Hồng Thiên định bê lên ăn nhưng vì nóng quá nó nhanh chóng đổi sang tư thế khác - khom người.

    Hồng Thiên cắn răng, cố gắng cúi xuống nhưng ngay khi nó vừa cúi được, Khải Thượng liền hắng giọng

    -Ngồi xuống ăn đàng hoàng.

    Hồng Thiên uất ức nhìn Khải Thượng nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị thường thấy.

    Nó thầm mắng, nếu không vì nó có lỗi với anh trước thì đừng mơ có chuyện nó chiều theo ý

    Cậu trai trẻ vịn tay vào bàn, từ từ chậm rãi đặt bàn tọa xuống ghế gỗ nhưng ngay khi mông chạm ghế, nó nhảy dựng lên vì đau...

    Hồng Thiên lại dùng ánh mắt cún con ngây thơ vô số tội nhìn Khải Thượng.

    Khoảng thời gian nó cố gắng cúi người, nhìn Khải Thượng rồi ngồi xuống ghế, lại bật dậy rồi nhìn anh làm bát mì cũng đã nguội đi.

    Khải Thượng chỉ đứng yên khoanh tay nhìn nó.

    Cậu cũng đau lòng nhưng cứ nhìn thấy nó vết thương hôm qua lại hiện hữu, Khải Thượng đành nhẫn tâm rèn nó một hôm để nó chừa cái tội này đi

    -Anh..Anh Vương... tha cho em đi...- Hồng Thiên sau cùng cũng hy sinh vì cái mông

    Khải Thượng thấy bộ dạng tội nghiệp cũng không nỡ lòng hành nó thêm đành nhượng bộ

    -Ăn đi!

    Hồng Thiên chỉ nghe câu đấy mà thấy mở cờ trong bụng, nó cúi xuống ăn mì.

    Tư thế thật khó chịu nhưng bụng nó đang đói, có thực mới vực được lực.

    Nó phải nạp năng lượng đã...

    Sau khi ăn xong, chờ Khải Thượng dọn dẹp bát đũa, Hồng Thiên đứng đấy.

    Khải Thượng biết nó chuẩn bị giở trò nên cố tình làm lâu hơn.Nhưng việc gì xong cũng phải xong, Khải Thượng quay lại xem thằng em trời đánh này có ý tưởng gì mới

    -Anh...cõng em lên nhà đi...- Hồng Thiên tận dụng triệt để cơ hội

    Trái với suy nghĩ của nó, Khải Thượng không nói năng gì, trên mặt cũng không để lộ cảm xúc, đi đến chỗ nó rồi khom lưng xuống.

    Hồng Thiên hý hửng trèo lên lưng Khải Thượng

    Tất nhiên ông anh xã hội đen này không tử tế gì rồi, chờ nó lên lưng, Khải Thượng cố tình vòng tay ra sau, biết mông nó đang đau nên mạnh tay khéo hai chân nó vòng qua người cậu.

    Việc làm này đụng đến vết thương phía sau nên Hồng Thiên nhăn mặt lại, kêu "Á" một tiếng chói tai.

    Nó còn chưa kịp trách móc thì đã bị Khải Thượng xốc cho một cái, đau đến tê người

    -Thôi thôi...em...em tự đi được.- Hồng Thiên giơ tay chào thua

    Khải Thượng nhoẻn miệng cười, cố tình xốc nó thêm cái nữa rồi bỏ tay ra, Hồng Thiên may mắn vẫn vòng tay qua cổ Khải Thượng nên không bị ngã.

    Hai động tác đó đi liền nhau làm Hồng Thiên tái cả mặt lại, bỏ tay đang vòng qua cổ Khải Thượng ra, mặt nhăn nhó, tay xoa mông than trời trách đất

    Hồng Thiên liếc mắt nhìn ông anh đểu giả một cái rồi ôm mông đi lên tầng.

    Vừa đi vừa ức chế chửi thầm

    -Trên phòng-

    Hồng Thiên vừa đặt mình xuống giường thì Khải Thượng mở cửa bước vào, nó giận dỗi quay mặt vào trong.

    Hồng Thiên trong giây phút nông nổi quên rằng ông anh yêu quý này là một tên gangster, là đại ca xã hội đen nên tất nhiên chả thừa thời gian mà đi dỗ dành nó.

    Khải Thượng đi đến, cởi quần ngủ của Hồng Thiên xuống, bắt đầu màn xoa xoa nắn bóp đến rợn người

    -Anh...đau...- Hồng Thiên không ngừng rên rỉ, mỗi lần định đưa tay ra sau che đi thì bị Khải Thượng hất tay ra, định xoay người né tránh thì bị ấn lưng xuống.

    Rốt cuộc thì cặp mông sưng tím kia vẫn phải thay chủ nhân chịu trận

    Khải Thượng sau khi bôi thuốc cho nó xong, vào phòng tắm rửa tay, khi đi ra cậu suýt bật cười vì thấy dáng vẻ đề phòng của Hồng Thiên.

    Khải Thượng vẫn thích trêu nó tiếp.

    Ai bảo dám đâm sau lưng cậu làm chi?

    Khải Thượng đi đến, thấy nó đang nằm nghiêng liền nhảy tót lên giường, sự đàn hồi của đệm cộng với cặp mông đang hướng về chiếc gối ôm làm Hồng Thiên một phen đau điếng

    -Anh làm gì đấy?- Hồng Thiên cuối cùng chịu không được đành lớn giọng quát

    -Ngủ với em!- Khải Thượng cười nham hiểm rồi ấn Hồng Thiên nằm sấp xuống, chân gác lên người nó

    -Oái!

    Đau...- Hồng Thiên kêu thấu trời

    -

    Sau này em không dám nữa đâu, tha cho em đi...- Nó nhỏ giọng cầu xin

    -Anh muốn ngủ với em không được sao?- Khải Thượng nhấc chân lên rồi lại gác mạnh vào người nó

    -Úi!

    Hồng Thiên hết cách, nó biết càng nói chỉ càng tội cho mông nó hơn.

    "Suốt ngày chửi ông Đông nham hiểm, em thấy anh còn nham hiểm gấp bội!

    Thủ đoạn tàn nhẫn, miệng thì kêu coi như em trai mà hành người khác thì như ch*.

    Ờ thì em sai nhưng anh yêu quý em đến thế này hả?

    Đồ Thượng điên, Thượng hâm, sao mình ghét ai tên Thượng thế không biết!"

    - Nguyên văn những gì Hồng Thiên nghĩ trong đầu

    Khải Thượng không có thói quen ngủ trưa nhưng vẫn giả vờ nhắm mắt ngủ, mà cậu nằm mỗi một tư thế, thỉnh thoảng nổi hứng trở mình bằng cách nhấc chân lên rồi lại hạ mạnh xuống làm cái người đang cắn răng chịu đựng kia chỉ biết xuýt xoa rồi vò nát cái gối ôm...
     
    Gangster
    Chapter 6 : biết một mà không biết hai


    Vài ngày sau, Hồng Thiên mông đã hết đau, nhưng thứ nó nghĩ trong đầu vẫn mãi ám ảnh nó.

    Hồng Thiên sau khi đi học theo "nghĩa vụ" thì đến nơi đó tìm Hải Đông

    -Thằng em vẫn mò đến sao?- Hải Đông nhếch mép cười, nhướn mày nhìn Hồng Thiên- Xem ra mày cũng khá thông minh đó!

    -Anh Đông...- Hồng Thiên lí nhí gọi

    -Nói cho anh nghe mày học được những gì?- Hải Đông đứng dậy, tiến về chỗ nó

    -Gạt người!- Hồng Thiên nhanh chóng đáp

    "Bốp"- Hải Đông thẳng tay giáng một bạt tai xuống má nó, Hồng Thiên may mắn không ngã xuống, nó ôm má, ức chế nhìn Hải Đông

    -Mày chỉ biết một mà không biết hai, anh tưởng mày thông minh lắm.

    Thế này mà đòi dấn thân vào giang hồ còn lâu lắm thằng em!- Hải Đông phủi phủi tay rồi giở giọng khinh thường nó

    -Còn gì nữa?- Hồng Thiên lần đầu bị tát, đến Khải Thượng còn chưa từng bạt tai nó nhưng mục đích của nó còn chưa hoàn thành, lấy cớ gì nó chỉ vì việc nhỏ này mà từ bỏ?

    Khải Thượng thường xuyên bạt tai đàn em của mình như cách Hải Đông vừa làm với Hồng Thiên nhưng cậu chưa từng tát nó.

    Khải Thượng yêu thương đứa em này, cậu không nỡ đánh nó.

    Có muốn giáo huấn thì cũng lấy gậy vụt vào mông nó đàng hoàng chứ không bạ đâu đánh đấy

    -Anh dạy mày mày không tiếp thu được gì sao?

    Thôi được, nể tình mày lính mới nên anh nói thẳng.

    Mày không lấy được niềm tin của người khác thì lấy gì để gạt người ta?- Hải Đông "dạy bảo"

    Hồng Thiên lúc này mới ngộ ra vấn đề, một bên má nó do bị cú đánh lúc này mà đỏ ửng lên.

    Thì ra Hải Đông biết Khải Thượng tin tưởng nó nên mới cố tình bảo nó đi lấy trộm tài liệu.

    Nhưng con người Hải Đông gian xảo và thủ đoạn, làm sao có thể biết được những gì cậu nghĩ trong đầu?

    -Vậy... anh định dạy em gì nữa?- Hồng Thiên hỏi thẳng

    -Xem nào... lúc nào anh có thời gian sẽ dạy mày tiếp, bây giờ anh bận rồi.- Hải Đông liếc nhìn đồng hồ đeo tay

    Hồng Thiên cũng biết ý nên ra về.

    Nó về nhà làm như không có chuyện gì xảy ra vì chả ai ngu mà đi kể việc nó mò đến tìm Hải Đông với Khải Thượng cả

    -Này, nấu cơm đi!- Hồng Thiên láo lếu mở giọng hách dịch với Khải Thượng

    Thường ngày nó và Khải Thượng vẫn hay đùa nhau, Khải Thượng cũng không xét nét nó việc ăn nói thế này thế kia nhưng Hồng Thiên vốn tinh quái, nó biết lúc nào nên đùa lúc nào không

    -Thằng oắt này, dám nói thế với anh hả?- Khải Thượng ném cái khăn lau bàn về phía nó

    Hồng Thiên đứng dậy, chạy ra bá vai bá cổ Khải Thượn nhưng nhanh chóng bị Khải Thượng nắm lấy tai, nhéo nó một cái rõ đau

    "Aaa, em thua rồi, bỏ ra đi anh!"

    - Hồng Thiên nắm lấy tay Khải Thượng, mặt đỏ lên xin tha

    -Ra ghế ngồi đi, oắt con!- Khải Thượng buông mạnh ra làm Hồng Thiên tý thì ngã xuống đất

    Cả buổi tối êm đềm qua đi, mấy ngày sau, Khải Thượng cùng đám đàn em đi xử một gã trong giang hồ, cậu đang vui vì thành tích vừa đạt được thì nhìn thấy ngay một cảnh tượng không mấy đẹp đẽ

    "Đứa em trai yêu quý" của cậu lại đang trèo tường.

    Khải Thượng dừng xe, cậu ngồi trong xe chăm chú nhìn từng động tác khá thành thạo của nó.

    Hồng Thiên trèo rồi nhảy ra khỏi trường, mặc dù tường được xây những chiếc đinh ba sắc nhọn ở bên trên để tránh học sinh trèo tường nhưng Hồng Thiên lại thành thục đến độ nó không bị một vết trầy xước nào kể từ lúc trèo đến lúc nhảy xuống.

    Khải Thượng nhếch miệng cười chua xót, thật sự cậu không thể quản nổi thằng nhãi này

    Hồng Thiên nhảy xuống xong, mỉm cười mãn nguyện, nó phủi tay áo, cầm lấy chiếc cặp bị ném qua từ này rồi thản nhiên đi

    Khải Thượng lái xe ngang nó, Hồng Thiên tâm trạng đang tốt nên cũng không để ý.

    Thậm chí khi Khải Thượng bấm còi, nó còn câng mặt lên đi tiếp vì hiển nhiên nghĩ mình đi trên vỉa hè, người ta bấm còi ở dưới đường nên không phải việc của mình

    Khải Thượng bấm còi một lúc thấy Hồng Thiên không có tý phản ứng nào bực mình dừng xe lại, đi xuống quát

    -Làm gì ở đây hả?- Hồng Thiên nghe tiếng quát giật nảy người quay lại, Khải Thượng mặt hầm hầm đi đến chỗ nó

    -Anh...- Hồng Thiên lí nhí, mặt tái mét lại

    -Giỏi!- Khải Thượng nói rồi thẳng tay xách cổ nó ném lên xe, không màng đến cảnh nhiều người đang nhìn cậu

    Hồng Thiên ngồi ghế sau mà tim đập thình thịch, nó suy đi tính lại mãi mới dám mở miệng ra nói

    -Anh... hôm nay em được về sớm mà...- Hồng Thiên vẫn không biết rằng Khải Thượng đã dõi theo hành động của nó ngay từ đầu

    -Được nghỉ sao không đi từ cổng chính ra?- Khải Thượng liếc nhìn qua gương, hậm hè hỏi

    Hồng Thiên cứng đơ người, Khải Thượng nói thế có nghĩa anh đã biết việc nó trốn học, lần này thì tiêu rồi!

    Khải Thượng xuống xe, Hồng Thiên cũng biết điều xuống sau, nó đi vào nhà, hôm nay mấy tên đàn em của Khải Thượng lại không tụ tập ở đây

    Hồng Thiên đứng nghiêm chỉnh trước mặt Khải Thượng ở trong phòng làm việc của anh, nó những tưởng cả tuần này sẽ êm ấm trôi qua mà không ngờ việc này lại xảy đến

    Khải Thượng nhướn mày nhìn nó, Hồng Thiên tự biết mình phải làm gì, tội này cũng không nặng lắm nên tin chắc Khải Thượng sẽ không cầm roi mà dạy nó.

    Hồng Thiên bỏ cặp xuống, đi về phía tường, hai tay sau đầu đứng thẳng người

    Khải Thượng ngồi một bên nhìn, cái dáng vẻ thư sinh này mà sao không chịu học hành tử tế, cậu biết rõ con đường này thế nào, cậu không hề muốn nó theo dấu chân cậu.

    Nếu như Khải Thượng được chọn, cậu chỉ muốn làm một người bình thường, đi học, tụ tập với đám bạn, tham gia các kỳ thi.

    Cho dù cả đời chỉ đủ ăn cậu cũng mãn nguyện rồi

    Nhìn dáng đứng của nó mà Khải Thượng thấy bực mình, cậu vớ lấy tập tài liệu bỏ đi, thẳng tay ném vào người nó, Hồng Thiên đang đứng yên giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Khải Thượng liền ngoan ngoãn trở về đúng tư thế

    Nó biết rõ, khi Khải Thượng không phạt đòn thì tốt nhất nên chiều theo ý anh, nếu không nó chỉ có nước nằm liệt giường.Mà Khải Thượng lại hay nổi nóng về mấy vấn đề này nên nó càng hiểu rõ hơn, tốt nhất cắn răng mà cam chịu, để cho Khải Thượng giải tỏa hết thì nó sẽ giữ được mạng này

    Điện thoại của Khải Thượng rung, cậu nghe điện.

    Đám đàn em gọi cho cậu mời đại ca đi ăn, Khải Thượng liếc nhìn Hồng Thiên một cái rồi lấy trong tủ ra chiếc Camera, cậu đặt nó ở trên bàn, chiếu thẳng về chỗ Hồng Thiên

    -Đứng yên đấy, Camera để đây, thử dịch chuyển xem!- Khải Thượng nói rồi bỏ ra ngoài

    Hồng Thiên than khổ, mọi lần bị phạt đứng thế này toàn Khải Thượng ngồi đó canh chừng nó, giờ đây để Camera, chắc chắn anh sẽ kết nối với điện thoại rồi.

    Mấy đồ công nghệ cao này toàn Khải Thượng đặt làm riêng, tất cả các Camera trong nhà đều được Khải Thượng sai người làm kết nối thẳng với điện thoại cậu, chỉ cần bật Camera lên hình ảnh sẽ chiếu thẳng trên điện thoại

    Khải Thượng mà đi thế này thì còn lâu mới về, Hồng Thiên chỉ nghĩ đến cảnh phải đứng ở tư thế này từ chiều đến tối thôi cũng đã thấy nản.

    Dù sao đi nữa nó cũng chỉ trốn học thêm ở trường thôi mà

    Khải Thượng đi ăn với đám đàn em, cậu không quên để chiếc điện thoại bên cạnh để theo dõi từng cử chỉ hành động của nó.

    Khải Thượng cũng đâu có yêu cầu gì, chỉ cần nó đi học đầy đủ cho cậu là được, thành tích được đến đâu hay đến đó, cậu không xét nét.

    Không phải cậu không muốn nó học giỏi nhưng cậu thừa hiểu, Hồng Thiên chịu đi học đầy đủ đã là một kỳ tích rồi nên không thể ép nó phải đạt được điểm số này, điểm số kia.

    Hơn nữa, Hồng Thiên có tài quay bài rất giỏi, cậu biết điều đó.

    Có nhiều lần giáo viên phản ánh việc nó quay cóp trong giờ kiểm tra nhưng Khải Thượng vẫn bỏ ngoài tai.

    Cậu không có cách nào khác ngoài việc chấp nhận điều này, khả năng quay bài của nó đến cậu còn phải nể phục, nó tham gia kỳ thi điểm luôn trên 5, cậu cũng không hiểu nó giở phao rồi liếc bài bạn kiểu gì khi trường nó luôn trộn các lớp vào với nhau, mỗi đứa một bàn

    Hôm nay ngoài đám đàn em của Khải Thượng cùng ngồi ăn còn có một người bạn lâu năm của Khải Thượng.

    Người này đi du học ở Mỹ mấy năm, lần này về nước chơi, đây là người bạn duy nhất thời đi học chịu qua lại với Khải Thượng.

    Nhớ năm tháng đó, bạn bè đều quay lưng lại với cậu chỉ có người này thi thoảng lén bố mẹ giúp đỡ cậu một chút tiền chỉ để mua được một vài ổ bánh mì nhưng Khải Thượng rất trân trọng tình bạn này.

    Đến giờ đây những người có học vị cao thì không muốn qua lại với cậu, còn những kẻ lay lất ất ơ lại tìm đến Khải Thượng.

    Chỉ có người bạn này là vẫn đối xử với cậu như xưa

    -Nghe nói mày mới kiếm được đứa em nào hả?

    Thấy bảo quý nó lắm, đâu rồi sao không thấy?- Người bạn đó ngồi đối diện Khải Thượng, vừa nói vừa nhìn qua xung quanh

    -Ừ, nó...bận học nên không đi cùng được- Khải Thượng nói ra mà đến mình cũng cảm thấy gượng gạo, thằng Tam đang ăn nghe xong tý nữa nghẹn

    Khải Thượng coi Hồng Thiên như em, có người anh nào không muốn khoe mẽ em mình?

    Có người anh nào không muốn mở mày mở mặt vì em?

    Giả dụ Hồng Thiên mà chăm học, đạt thành tích cao thật thì có lẽ đi đâu cậu cũng khoe về nó mất.

    Nhưng nó là Hồng Thiên, Khải Thượng chỉ biết nghĩ đại ra lí do nào đấy hay nhắc đến nó với những gì trái ngược với sự thật để người khác đỡ dò xét.

    Những câu như "Nó cũng bình thường" "Học hành cũng tàm tạm" luôn được cậu sử dụng nhưng câu này thật khiến cho ai biết Hồng Thiên phải phì cười

    Hồng Thiên ở nhà, đứng mãi mà Khải Thượng vẫn chưa chịu về, người nó đã mỏi nhừ, tay đã tê hết lại nhưng không dám sai tư thế.

    Mọi khi nó trèo tường trốn học đều suôn sẻ thuận lợi nhưng lần này lại bị đúng Khải Thượng bắt gặp

    Đứng mãi, đến khi nó quyết định liều mình bỏ tay xuống để tý Khải Thượng về xin lỗi anh thì tiếng mở cửa truyền đến, may mắn khi nó vẫn đang đứng yên.

    Khải Thượng mở cửa phòng, thấy Hồng Thiên đứng nghiêm chỉnh cũng khá hài lòng nhưng cậu vẫn chưa buông tha, định bụng cho nó đứng thêm 1 tiếng nữa

    Hồng Thiên những tưởng Khải Thượng sẽ tha cho nhưng không ngờ anh lại không đả động gì đến, nó quyết tâm quay lại xin xỏ.

    Cánh tay vì giơ lâu mà tê cứng lại, hạ xuống đã thấy đau, chân cũng sắp mềm nhũn ra.

    Khải Thượng ho một tiếng nhưng nó vẫn không để tâm, quyết tâm tự tha cho mình...
     
    Gangster
    Chapter 7 : liệu mà quay cóp đừng để bị đúp


    Thượng đại ca, tha cho em đi- Hồng Thiên dùng ánh mắt cún con nhìn Khải Thượng

    -Ai cho bỏ tay xuống?- Khải Thượng nhướn mày nhìn nó

    -Vương đại ca, tha cho em đi, mai em có bài kiểm tra 1 tiết môn...Toán, môn Toán!- Hồng Thiên mất mấy giây để nghĩ ra lý do chính đáng để xin tha

    Khải Thượng cười thầm trong bụng, thằng nhóc này mà cũng biết đến hai chữ kiểm tra sao?

    Lần đầu tiên thấy nó nói ra câu này, cậu không biết nó nói thật hay gạt cậu nhưng để Hồng Thiên nghĩ ra lý do này đúng là một kỳ tích.

    -Thật không?- Khải Thượng ngờ vực

    -Thật mà, em thề!- Hồng Thiên giơ ba ngón tay lên trời thề thốt

    -Cố mà quay cóp!

    Ra ăn pizza đi!- Khải Thượng nói

    Hồng Thiên nghe xong chút xíu nhảy cẫng lên, nó cười tươi rồi chạy lên phòng bếp.

    Hộp pizza để ngay trên mặt bàn, bụng nó đã gõ trống tự lúc nào.

    Hồng Thiên ngồi xuống nhai nhồm nhoàm.

    Khải Thượng lúc này ở trong phòng gọi điện thoại cho đứa đàn em, mai cậu lại được vận động chân tay nữa rồi.

    Khải Thượng đã quá mệt mỏi với nghề này nhưng cậu lại không dứt ra được

    Gangster?

    Con đường này cậu đến với nó là ép buộc nhưng cũng như một viên thuốc phiện vậy, cậu không thể dứt khỏi nó.

    Đó là nguyên do tại sao cậu sợ Hồng Thiên sẽ dấn thân vào con đường này.

    Cậu không muốn nó bị hủy hoại, cậu không muốn nó sẽ có kết cục bi thảm

    Người ta vẫn bảo cậu hào hoa, phong lưu, đa tình.

    Một tên gangster hội tụ mọi yếu tố.

    Vẻ đẹp bất cần manly của cậu khiến bao cô gái say đắm.

    Nhưng đó chỉ là những cô gái con của ông trùm này, ông trùm nọ hay những người cần tìm đến tên đại ca như cậu giúp đỡ

    Khải Thượng cau mày lại, thở dài một tiếng, cậu lấy điếu thuốc ở túi áo ra, cũng đã lâu cậu không hút thuốc.

    Khải Thượng nghiện thuốc lá nặng nhưng từ ngày Hồng Thiên về đây, cậu sợ nó sẽ học đòi theo mình nên không dám hút thuốc trước mặt nó.

    Nhớ lại ký ức, mọi chuyện trôi qua vừa nhanh vừa chậm, vừa vui vẻ, hạnh phúc lại xen lẫn đau thương.

    Ký ức của một tên Gangster không bao giờ phủ một màu hồng, phải chăng tô điểm trên đó chỉ là những màu hồng mà cậu tự vẽ nên

    Người con gái cậu từng yêu thương là một cô gái hiền dịu, xinh xắn.

    Cô cao ráo, dáng người không đẹp như Tiểu Lam, khuôn mặt tròn trĩnh phúc hậu chứ không theo mốt cằm nhọn như những cô gái hiện giờ.

    Khải Thượng để tâm đến người con gái đó là khi cậu đi ngang qua một ngôi trường cấp 3 có tiếng ở thành phố.

    Hàng tá học sinh trong tà áo dài đi qua nhưng cậu chỉ chú ý đến người con gái này

    Khải Thượng bắt đầu tìm tòi sách vở để ghi điểm trong mắt nàng nhưng với một tên gangster như cậu, sách vở từ lâu đã thành một thứ xa vời dù cho cậu rất muốn dành thời gian với nó.

    Ngày mà Khải Thượng tỏ tình với cô nữ sinh này, trong trí nhớ của cậu thì đó là một ngày trời trong xanh, thi thoảng có những cơn mưa phùn của mùa xuân đến.

    Cậu phải chờ đến 1 năm dành thời gian đi theo mới dám tìm đến tỏ tình.

    Đây cũng là thời điểm cô nàng đang học năm 1 của một đại học danh tiếng

    Cô nàng sinh ra trong một gia đình trí thức với bố làm hiệu trưởng một trường quốc tế và mẹ làm ở ngân hàng.

    So với gương mặt hiền lành, ngây thơ đó có lẽ là một nội tâm thật sự khiến cậu phải sợ hãi và đau khổ

    -Anh làm nghề gì?- Đó là câu đầu tiên cô gái đó hỏi cậu

    -Anh chưa có việc làm ổn định.- Khải Thượng không dám nói ra thân phận thật của mình

    -Anh học đại học gì rồi?

    Có những cấp bằng gì?- Cô gái đó chống cằm nhìn cậu

    Khải Thượng bỗng chốc cảm thấy hụt hẫng, đúng là con nhà gia giáo, mày không nên mơ tới người ta làm gì

    -Anh chưa học đại học.- Khải Thượng thật lòng trả lời

    Cô gái đó thoáng chút bất ngờ rồi cố đối đáp với cậu bằng những câu đơn giản đến nhạt nhẽo, chỉ nghe thôi Khải Thượng cũng biết mình thất bại trong chuyện này.

    Có lẽ kể từ sau lần đó, Khải Thượng luôn tránh hẹn hò với những cô nàng có học vị cao và đặc biệt là sinh ra trong một gia đình quá trí thức.

    Cậu biết bản thân mình ở đâu và tự hiểu không nên làm tổn thương chính mình lần nữa

    Sau đấy Khải Thượng bắt đầu hẹn hò, thay người yêu hơn thay áo.

    Thật sự với những cô gái này, không ai để lại nhiều ấn tượng với cậu như cô nàng đó.

    Đến Tiểu Lam của hiện tại, Khải Thượng cũng đã chuẩn bị hết kế hoạch để đá cô em này

    Khóe môi Khải Thượng bất chợt vẽ lên nụ cười chua cay, sau khi trầm ngâm 1 lúc lâu Khải Thượng mới ngửng mặt nhìn đồng hồ, cũng khá muộn rồi.

    Khải Thượng mò qua phòng Hồng Thiên xem thằng nhóc khỉ con này đang làm gì

    -Ê, bóp vai cho đại ca tý đi!- Hồng Thiên vừa thấy Khải Thượng đi vào liền giở giọng hách dịch

    -Thằng oắt này, đại ca à, này thì đại ca- Khải Thượng tâm trạng đang lắng xuống liền bình ổn trở lại, chạy đến nhảy lên giường cho thằng nhóc láo toét này một trận

    -Buồn..buồn mà...- Hồng Thiên cười không ngớt, cố gắng đạp rồi đẩy Khải Thượng ra

    Khải Thượng bắt nạt nó một lúc cũng đã thấm mệt, cậu ngồi dựa lưng vào giường.

    Thằng oắt nay so với cái lúc mới về nhà cậu đã mập lên không ít

    -Bao giờ thi giữa kỳ?- Khải Thượng hỏi

    -Chả biết được, chắc tuần sau hay tháng sau gì đấy- Hồng Thiên cũng dựa người vào tường, thở hổn hển

    -Đi học mà cái gì cũng không nhớ thế hả?- Khải Thượng mắng mỏ

    -Mắng gì mà mắng, anh chả toàn bảo "đi học hộ anh nhờ" còn gì nữa.- Hồng Thiên vặn lại- Mà hôm nào thi bọn bạn em sẽ báo trước mà, lo gì- Hồng Thiên giở giọng bất cần

    -Liệu mà quay cóp.

    Đừng để bị đúp!- Khải Thượng "căn dặn"

    -Xời!- Nhắc đến vấn đề này Hồng Thiên mặt câng lên tận tầng mây, nó luôn tự hào về khả năng liếc bài của mình

    -Đừng để bị bắt, thầy cô giáo lại lôi anh ra chửi- Khải Thượng lại dặn tiếp

    -Em tưởng anh bị chửi quen rồi.- Hồng Thiên cười lớn

    Khải Thượng nghe xong quay ra đè Hồng Thiên xuống giường, lấy thân mình đè lên người nó (dùng thịt đè người ^^), lấy tay vụt vào mông nó mấy cái

    -Đau, đánh lại giờ- Hồng Thiên tay che che mông, miệng quát lớn

    Khải Thượng càng đè chặt nó hơn, Hồng Thiên biết sức mình không lại với Khải Thượng nên đành giơ cờ chịu thua trước, lúc sau mới dám quay lại phản công làm cho Khải Thượng ngã xuống đất, hai người đó, một trẻ con, một đang trong giai đoạn hồi teen, hết vật nhau rồi lại cầm gối đánh nhau chạy quanh phòng

    -Sáng hôm sau-

    Hôm nay đẹp trời nên Khải Thượng quyết định đưa Hồng Thiên đi học rồi quay lại chỗ đám đàn em đang đợi mình.

    Gương mặt lạnh lùng, thanh sắc, đằng đằng sát khí cầm theo mã tấu chỉ huy đám đàn em đi đến nơi hẹn

    Giải quyết theo kiểu giang hồ, cả hai nhóm vừa gặp nhau chưa ai nói câu nào đã xông lên đánh chém lẫn nhau.

    Những tiếng hô hò vang lên, tiếng ngã xuống, tiếng gậy gộc đập vào người nhau, mùi máu, mọi thứ cứ đan xen tạo thành một bầu không khí hỗn độn

    Cảnh tượng lúc này trông không khác gì phim hành động.

    Một thằng trong nhóm cầm mã tấu chạy đến chém Khải Thượng.

    Máu đằng sau lưng chảy xuống, mấy tên đàn em hô to " đại ca ".

    Cùng với những giọt máu thấm qua áo, máu nóng trong người Khải Thượng cũng lên tới não, cậu quay lại đạp tên đó rồi chém một nhát vào lưng hắn.

    Cuộc hỗn chiến cứ kéo dài cho đến khi đám kia bỏ chạy.

    Khải Thượng lúc này cũng do mất quá nhiều máu và mất sức mà ngất đi....
     
    Gangster
    Chapter 8 : mày không sợ đại ca biết sao ?


    Khải Thượng miên man nằm bất tỉnh trong bệnh viện, các loại máy móc hỗ trợ đầy đủ, cậu đang được truyền máu.

    Bác sĩ bảo sau một giờ Khải Thượng sẽ tỉnh lại nhưng đã ba giờ qua đi mà cậu chưa tỉnh.

    Đám đàn em lo lắng đứng ngồi không yên, mắt đứa nào cũng chăm chăm nhìn Khải Thượng.

    Thằng Tam sốt ruột định chạy đi tìm bác sĩ nhưng bị Tuân - cánh tay phải của Khải Thượng ngăn lại

    -Mày ở yên đây đi, chờ 1 lúc nữa xem đại ca có tỉnh không- Tuân nói

    -Ts, bác sĩ bác sủng, thế nào mà đại ca giờ này vẫn chưa tỉnh.

    Để tao gọi điện cho thằng Thiên- Tam vừa lẩm bẩm chửi vừa rút điện thoại ra

    -M* thằng điên, gọi nó đến làm gì?- Tuân giật điện thoại từ tay Tam

    -Bọn em cũng thấy không nên gọi nó- Mấy đứa đàn em đang ngồi trong phòng cũng tán đồng ý kiến

    -Bọn mày biết cái gì, cút ra ngoài hết cho tao- Tam bực dọc lớn giọng quát

    Mấy tên đó nghe xong chỉ biết cúi đầu rồi lẳng lặng ra ngoài, trong phòng giờ chỉ còn Tam, Tuân và Khải Thượng vẫn đang trong trạng thái hôn mê

    -Mày không gọi thằng Thiên có hơi quá đáng không?- Tam lúc này lên tiếng

    -Kệ nó, tao không thích thằng nhãi đấy.- Tuân khó chịu khi nhắc đến Hồng Thiên

    -Không nói nó cũng biết mà mò đến thôi- Tam đứng dậy, lấy bao thuốc trong túi ra đi ra ngoài hút

    Tuân ngồi trầm ngâm trong phòng nhìn Khải Thượng, trong đầu cậu hiện lên rất nhiều mớ hỗn độn, cái thằng nhãi Hồng Thiên đấy, cậu luôn có cảm giác Khải Thượng sẽ bị nó cắn lại nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy Khải Thượng vì một người như vậy nên không muốn chen ngang vào.

    Cậu cũng thừa biết và đã chứng kiến, Khải Thượng sẽ không bao giờ nghe cậu về việc này

    Những ngón tay đan vào nhau, thi thoảng lại liếc nhìn giờ, thằng Tam đứng bên ngoài cứ đi qua đi lại, ở trong phòng nhìn đại ca như thế thấy ngột ngạt kinh khủng.

    Được hôm giải tỏa tâm lý, vận động chân tay thì đại ca lại bị chém cho một nhát đến bất tỉnh nhân sự

    "-A lô?- Tam nhấc máy

    -Có phải số điện thoại của anh Tam không ạ?- Đầu dây bên kia nói

    -Ừ, sao?

    -Anh có đặt bàn lúc 1 giờ chiều ở...

    -Đặt đặt cái con khỉ, hủy cho tao- Tam gắt gỏng rồi cúp máy"

    Tam nhìn lại đồng hồ, 1 giờ đúng rồi, đại ca hôn mê đến giờ đã 4 tiếng.

    Cảm giác bốn tiếng trôi qua mà như bốn ngày, thậm chí có cảm giác như 4 năm

    Điện thoại của Tam lại đổ chuông, là Hồng Thiên gọi.

    Tam chần chừ nhìn vào phòng rồi mới nhấc máy

    "-Anh Tam ạ?

    -Ừ, mày đang ở đâu đấy?

    -Em ở nhà, ông Thượng có đi cùng anh không?

    Em gọi sao ông ấy không bắt máy?

    -Ờ...đại ca đang nghỉ ngơi với mấy "em".

    Mà mày tìm có việc gì không?

    Bảo anh đây là được rồi

    -Em đói...

    -M* cái thằng này, mày ra ngoài ăn tạm gì đi, đại ca còn chơi chán mới về cơ

    -Em hết tiền rồi, ông Thượng dạo này có cấp tiền cho em đâu

    -Chơi lắm vào.

    Chờ tý anh bảo đại ca đưa tiền về cho mày"

    Tam thở dài rồi cúp máy, cậu phân vân không biết có nên nói cho Hồng Thiên biết việc này không.

    Tam rút ví lấy tờ 500 nghìn rồi bảo thằng đàn em mang về cho Hồng Thiên.

    Cậu còn dặn dò kỹ không được để nó biết việc Khải Thượng đang nằm viện

    Hồng Thiên ngồi ở nhà ôm bụng chờ người mang tiền về.

    Đối với nó đây là chuyện thường nên cũng không mảy may nghi ngờ gì mà thản nhiên nhận rồi ra quán KFC ở gần đó ăn gà rán

    -Tối hôm đấy-

    Hồng Thiên ngồi nhà chờ, nó thấy kỳ lạ khi Khải Thượng vẫn chưa về, nó biết Khải Thượng có hôm đi suốt nhưng luôn gọi điện cho nó hoặc nhờ tên đàn em qua nhà dặn nó thế này thế nọ

    "-Thiên à?

    -Ông Thượng vẫn đang chơi ạ?

    -Ừ, hôm nay thắng lớn nên đại ca chắc định chơi thâu đêm luôn

    -Vậy thôi nhé anh"

    Hồng Thiên cúp máy rồi ra ngoài ăn tối.

    Nó thầm cầu mong Khải Thượng sẽ thắng liền mấy ngày để nó được tự do thoải mái.

    Thắng ở đây có thể hiểu là Khải Thượng đòi được món nợ lớn nào đó hoặc đánh nhau thắng hay chỉ đơn giản là thắng bạc ở casino.

    Chuyện này cũng thường xuyên xảy ra nên Hồng Thiên hoàn toàn tin tưởng

    -Sáng hôm sau-

    Hồng Thiên mò qua phòng Khải Thượng thấy anh không ở nhà liền quyết tâm bùng học ngày hôm nay, nó hẹn mấy đứa bạn thân đi đánh bài.

    Hồng Thiên rất cẩn thận khi chọn 1 quán cafe có phòng riêng, chuyên chứa chấp những thể loại đánh bạc thâu đếm suốt sáng để ngồi cùng đám bạn cho an toàn.

    Đỡ phải lo việc Khải Thượng đi ngang qua nhìn thấy

    Chơi đến chiều, mấy đứa bạn của nó phải đi có việc nên Hồng Thiên đành phải về theo.

    Cầm số tiền thắng được trong tay nó hý hửng đi ra khỏi quán

    -Aaa, m* mày!- Hồng Thiên chửi khi đang nhiên bị xô ngã

    Nó ngửng mặt lên thì thấy Tuân, sắc mặt của Hồng Thiên chợt tái nhợt lại, nó biết thừa Tuân không ưa gì mình nên sợ Tuân sẽ đem việc này về mách Khải Thượng

    -Mày giỏi- Tuân lôi cổ nó lên, kéo vào cái ngõ nhỏ gần đấy

    Tuân đột nhiên buông mạnh cổ áo nó ra khiến Hồng Thiên bị ngã xuống đất, nó chưa kịp định hình thì đã bị đá một cái vào đùi sau

    -Đại ca đang nằm trong viện mà mày trốn học rồi đi đánh bạc, loại mày tao bảo rồi mà, đại ca chỉ uổng công lo cho mày- Tuân ức chế quát

    -Anh nói sao?

    Thượng nằm trong viện?- Hồng Thiên không tin vào tai mình

    -Hờ - Tuân nhếch mép cười khinh bỉ - Mày mà cũng biết lo sao?

    Hồng Thiên chống tay đứng thẳng dậy, nó không cần quan tâm đến những cái khác mà nhìn thẳng vào mắt Tuân, hỏi dồn

    -Anh Thượng sao phải vào viện?

    Anh ấy nằm ở viện nào?

    -Ra mà đánh bạc tiếp đi- Tuân giở giọng khinh khỉnh rồi quay lưng đi, mặc cho Hồng Thiên đang ôm một mối lo phía sau

    Hồng Thiên thấy Tuân quay lưng đi, vội chạy đến nắm lấy cánh tay Tuân, nó gần như gắt lên

    -Anh Thượng đang nằm ở viện nào?

    -Bỏ tay tao ra!- Tuân quay lại, dùng ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Hồng Thiên

    -Anh Thượng nằm ở đâu?- Hồng Thiên cũng đang dần mất bình tĩnh

    Tuân chả nể nang gì mà thẳng tay đấm một phát vào mặt Hồng Thiên làm nó suýt ngã xuống đất.

    Hồng Thiên đưa tay lên khóe miệng.

    Vừa bực mình vừa điên tiết nhìn dáng người đang quay lưng đi.

    Cái lão này luôn đối xử với nó kiểu như thế nhưng đây là lần đầu tiên lão đấm nó

    Hồng Thiên trợn mắt lên nhìn, nó lẩm bẩm nhất định sẽ có ngày bắt Tuân phải trả giá vì việc này, nếu như Hải Đông, tát nó nhưng cho nó lợi lộc nó không nói.

    Nhưng Tuân, người luôn đối xử tệ bạc rồi khinh thường nó, nó thấy việc để bị Tuân đánh thật nhục nhã và không đáng một chút nào.

    Đến Khải Thượng còn không đấm nó anh ta là gì mà dám?

    Hồng Thiên dẹp bỏ suy nghĩ đó vào trong lòng, nó gọi điện cho Tam.

    Tam lúc đầu ngạc nhiên khi nó đã biết chuyện nhưng cũng nói cho nó biết Khải Thượng giờ đang nằm ở viện nào

    Hồng Thiên bắt taxi đến đó.

    Vừa vào đến nơi nó đã chạm mặt Tuân, nó đi thẳng qua mà không thèm chào hỏi, đi thẳng đến chỗ Tam rồi vào phòng nơi Khải Thượng đang nằm

    -Bác sĩ bảo bao giờ Thượng tỉnh?- Hồng Thiên mắt nhìn chăm chăm vào Khải Thượng, miệng hỏi Tam

    -Thấy bảo 1 tiếng mà giờ 2 ngày rồi chưa tỉnh- Tam thở dài

    -Bác sĩ kiểu gì vậy?- Hồng Thiên nghe xong bực mình định đứng dậy đi tìm bác sĩ

    -Thôi mày ngồi đây cho anh nhờ, tìm giải quyết được cái gì đâu.- Tam đặt tay lên vai nó

    Hồng Thiên liếc xuống nhìn Khải Thượng rồi từ từ ngồi xuống, Tam lúc này cũng tiến đến ngồi bên cạnh

    Hai người chăm chú nhìn một người nhưng đều mang nỗi lo giống nhau, Hồng Thiên cau mày lại, sắc mặt bất chợt thay đổi, nó nói nhỏ với Tam

    -Anh muốn giải quyết cái bọn đâm anh Thượng không?

    -Muốn!- Tam chắc chắn, cậu nắm tay lại, gân xanh nổi suốt dọc cánh tay và bàn tay

    Hồng Thiên đứng phắt dậy, Tam suy nghĩ cái gì đó rồi nói với theo

    -Mày không sợ đại ca biết sao?

    -Anh không muốn chém bọn nó?- Hồng Thiên nhướn mày

    Tam không nói gì nữa, đi theo Hồng Thiên.

    Hai người mặt hầm hầm đi ra ngoài, Tuân đi đến hỏi Tam đi đâu thì cậu không nói gì, chỉ bảo Tuân ở lại trông đại ca còn mình đi với Hồng Thiên

    Chỉ nhìn qua thái độ của hai người này thôi Tuân cũng đoán được họ định làm gì, cậu không nói gì, cũng không ngăn cản mà vào phòng ngồi trông Khải Thượng.

    Ánh mắt Tuân chăm chú nhìn ra cửa sổ, thật khó để hiểu được lúc này Tuân đang nghĩ gì trog đầu

    Tam đi ra ngoài cùng Hồng Thiên, cậu gọi điện cho đám đàn em tập trung hết lại một chỗ rồi gọi điện cho đám hôm qua đâm Khải Thượng.

    Hai nhóm thù hằn lẫn nhau, tranh giành khu vực nên chỉ gọi thôi bọn nó cũng ra.

    Thắng bại hôm qua chưa được rạch ròi nên bọn chúng càng muốn gặp mặt bang Sói đen rồi cùng nhau giải quyết chuyện này cho ra nhẽ
     
    Gangster
    Chapter 9 : giỏi rồi, em thì giỏi rồi không cần coi anh ra gì ...


    Hồng Thiên cùng Tam và đám đàn em hùng hổ kéo quân đến chỗ hẹn.

    Sắc mặt hai bên ai nấy đều rất hầm hố.

    Phía bên Tam và Hồng Thiên quân số có áp đảo được đôi chút

    -M* mấy thằng ch* này- Tam chỉ huy đám đàn em xông lên.

    Tay cậu cầm theo cây gậy bóng chày, mấy tên đàn em đứa cầm mã tấu, đứa cầm gạch chạy lên.

    Hồng Thiên cũng không vừa, tuy mới lần đầu nó tham gia hội đi đánh nhau nhưng nó đã sắm cho mình một chiếc gậy vừa tầm với những chiếc đinh nhỏ gắn bên trên.

    Đấy vốn là vật báu của Tam nhưng hôm nay cậu cho Hồng Thiên mượn xài tạm

    Hai bên xông vào đánh nhau, máu đổ xuống càng lúc càng nhiều.

    Thương vong mỗi bên không xuể.

    Hồng Thiên cũng bị chém một nhát vào bả vai nhưng may có một tên đàn anh trong bang đẩy nó ra nên vết chém cũng không nặng lắm

    Hồng Thiên bị chém càng tức giận hơn, máu dồn lên não, nó khươ chân khươ tay tứ tung.

    Bạ đâu chém đấy.

    Dường như cơn giận dữ của Hồng Thiên cũng có tác dụng.

    Đám đối thủ chạy hết.

    Lúc này Tam và mấy tên trong bang mới chạy đến ngăn nó lại

    -Hồng Thiên, mày làm sao vậy?- Tam một tay gỡ cây gậy trong tay nó ra, một tay ra hiệu cho đám đàn em tiến đến

    Tam cũng hết sức bất ngờ với hình ảnh của Hồng Thiên lúc này.

    So với hình ảnh một đứa lẻo mép, láu cá ngày thường lại là một Hồng Thiên đang trong cơn giận dữ tột độ.

    Nó dường như bỏ hết mọi thứ xung quanh qua một bên, sẵn sàng bất chấp tất cả

    Hồng Thiên lúc này tạm thời bình tĩnh lại, nó quay sang hỏi Tam

    -Sao anh để bọn nó chạy đi?- Hồng Thiên có vẻ không vừa ý

    -Mày còn non lắm.

    Theo anh về bệnh viện đi- Tam đẩy người nó, khẽ thở dài một tiếng rồi khoác vai nó đi.

    Chạm đến vai nó cậu cảm thấy có gì đó ươn ướt, Tam rụt tay mình lại thấy vệt máu trên tay.

    Cậu vội vã quay sang hỏi han Hồng Thiên xem có sao không nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu của nó

    Tam vừa đi mà cũng vừa phân vân.

    Hình ảnh của nó lúc nãy khiến cậu nhớ tới lời Tuân nói.

    Tam thực sự không hiểu nổi Hồng Thiên hay do đầu óc cậu không được linh hoạt như Tuân nên không nhận ra điểm đặc biệt?

    Hồng Thiên ngồi trong phòng bệnh viện, chờ đợi y tá sát trùng rồi băng lại vết thương cho mình.

    Vài ba tên đàn em bị thương sau trận vừa rồi cũng đang được điều trị.

    Tuân lúc này từ phòng bệnh của Khải Thượng đi ra, cậu đi đến nhìn thẳng vào mắt Tam cùng Hồng Thiên

    -Anh Thượng bảo sau này hai đứa mày không cần gọi anh ấy là "anh" hay "đại ca" gì nữa.- Tuân nói

    Tam và Hồng Thiên nghe xong nhìn nhau

    -Anh Thượng tỉnh lại rồi?- Hồng Thiên mở miệng hỏi

    -Không chỉ tỉnh lại mà còn biết hết mọi chuyện rồi- Tuân lạnh lùng nói

    -Thằng nhãi này- Tam dường như bị kích động, đột nhiên đứng phắt dậy xông đến tóm lấy cổ áo Tuân, dồn vào góc tường

    Đám y tá thấy vậy vội đứng ra ngăn cản rồi đuổi khéo hai người ra khỏi phòng bệnh.

    Hồng Thiên cũng đứng dậy ra theo.

    Tam lúc này còn đang hậm hực.

    Không ngừng liếc xéo Tuân

    -Tại sao anh lại nói cho anh Thượng biết?- Lúc này không phải Tam chất vấn mà là Hồng Thiên

    -Tao không được phép nói sao?

    Vinh quanh lắm hả?

    Hay mày muốn lên làm đại ca rồi?- Tuân vốn không ưng gì Hồng Thiên, cậu quay sang đá đểu nó

    -Mày cũng quá đáng vừa thôi.

    Giờ mày hạnh phúc rồi hả?- Tam lớn tiếng quát tháo

    -Mày theo đại ca bao năm mà còn không hiểu tính khí đại ca?

    Tự bọn mày gây ra chuyện, đại ca hỏi gì tao chỉ thuật lại thôi, giờ thấy sai rồi sao?

    Sai rồi thì từ đầu đừng có làm!- Tuân lên tiếng giáo huấn

    Tam ngồi gục xuống sàn, Hồng Thiên ánh mắt lơ đãng nhìn đi chỗ khác.

    Khải Thượng thứ nhất ghét nó tham gia vào những vụ này, thứ hai Khải Thượng ghét nhất việc bị đàn em qua mặt.

    Trong mắt cậu cậu là lão đại của Sói đen đồng nghĩa là người có quyền hành cao nhất, không ai được phép vượt mặt cậu hay tự ý làm việc mà không qua ý cậu

    Hồng Thiên chả nói chả rằng quay lưng bước đi.

    Tuân tiến đến nắm lấy cánh tay nó, giọng nói lạnh lùng mà chứa đầy ẩn ý

    -Đại ca giờ mới bình phục đã nhận được tin vui, giờ mày vào báo cáo tiếp tin vui sao?

    Hồng Thiên quay ngoắt người lại.

    Nó dùng ánh mắt lạnh lùng cao ngạn gấp mười lần quay lại nhìn trực diện Tuân.

    Tim cậu bỗng chốc đập nhanh một nhịp.

    Không phải vì cậu sợ ánh mắt của thằng nhóc này mà do Tuân cảm giác những điều cậu dự liệu đang ngày càng trùng khớp với sự thật

    -Em tin việc Khải Thượng gặp em sẽ dễ chịu hơn gặp anh, anh Tuân ạ.

    Ý anh bảo bọn em qua mặt đại ca của Sói đen làm việc này còn anh thì ngồi im thể hiện sự trung thành.

    Anh quá trung thành hay chỉ là một con cẩu nhút nhát né mình dưới bóng đại ca, hiến kế rồi thêm thắt chuyện?- Hồng Thiên bỗng chốc buông ra những lời mạt sát sâu cay

    Tam thì trợn tròn mắt nhìn nó còn ánh mắt Tuân lại như đang muốn xông vào bóp chết thằng nhóc hỗn xược này.

    Tuân nắm chặt lấy cánh tay nó, cậu giơ tay định đấm nó một cái nhưng bị Hồng Thiên nhanh tay hơn nắm lấy

    -Đừng quên đánh em sẽ càng làm đại ca anh "nhanh bình phục hơn"- Hồng Thiên cao ngạo nói

    Nó lạnh lùng buông tay ra rồi dùng tay kia bỏ tay Tuân ra.

    Hồng Thiên thản nhiên đi với dáng đi vừa ngạo nghễ mà có chút gì đó quỷ quái bên trong.

    Tam lúc này vẫn chưa hoàn hồn với những gì vừa xảy ra trong khi Tuân mặt mày đang dần biến sắc.

    Đến lúc này màu sắc trên gương mặt cậu đã biến mất, nó trở nên xanh xao rồi tức tốc những đường gân nổi lên, cậu cắn chặt răng lại.

    Nhìn theo cái dáng đi như anh hùng mới thắng trận của Hồng Thiên

    Hồng Thiên lúc này tự mở cửa vào.

    Khải Thượng đang nằm trên giường nhìn qua cửa sổ nhất định không chịu quay lại nhìn nó, cậu vờ như không thấy

    -Thượng đại ca, em anh chiến thắng trở về này.- Hồng Thiên đã thôi cái vẻ lúc trước mà thay bằng gương mặt cún con, ngây thơ đến đáng sợ.

    Sự thay đổi sắc thái cảm xúc của nó sẽ khiến người nào chứng kiến có cảm giác sờn sợn

    -Lại dỗi rồi à?- Hồng Thiên chạy qua bên kia nhưng Khải Thượng đưa mắt đi nơi khác

    -Có phải anh bị chém đến hư não không đấy?

    Bình Thường đùng đùng tức giận cơ mà?

    Hay là anh đồng ý với chủ ý của em thế?- Hồng Thiên liến thoắng

    Khải Thượng nghe nó nói xong chỉ thiếu nhảy dựng lên vì tức giận.

    Nếu không vì cậu đang phải truyền nước thì có lẽ cậu đã đè nó xuống vụt cho một trận rồi.

    Khải Thượng hít thở sâu, mở miệng nói

    -Giỏi rồi, em thì giỏi rồi, không cần coi anh ra gì!- Khải Thượng siết chặt bàn tay mình lại

    -Chịu nói chuyện rồi à?- Hồng Thiên trêu chọc- Thôi chờ đến lúc anh khỏi hẳn em cho anh toàn quyền xử lý- Nó nói nửa thật nửa đùa- Cơ mà trước hết anh phải giải quyết cái người đấm em đã- Hồng Thiên lúc này mới bắt đầu kể tội

    -Ai?- Khải Thượng dù ngoài mặt vẫn tỏ ra giận giữ nhưng đến khi nghe Hồng Thiên nói có người đấm nó lại cảm thấy đau lòng

    -Cánh tay phải của anh đấy- Hồng Thiên cố ý nói to

    Khải Thượng nghe xong khẽ lắc đầu thở dài.

    Cậu biết rõ Tuân không ưa gì Hồng Thiên nhưng đã dặn đi dặn lại đừng làm gì nó mà Tuân không bao giờ chịu nghe lời.

    Khải Thượng nếu không vì vết thương còn chưa lành, bác sĩ cũng bắt nằm ở viện 2 ngày thì có lẽ cậu đã cho cả lũ đi gây rối một trận rồi.

    Không biết bọn chúng trả thù thế nào nhưng khi nghe đến Hồng Thiên cũng đi mà tim cậu đập mạnh.

    Khải Thượng chỉ sợ thằng nhóc miệng còn hôi sữa đó đấu không lại rồi bị thương

    -Có bị thương không?- Khải Thượng lên tiếng hỏi

    -Không- Hồng Thiên nói dối, nó biết nếu Khải Thượng mà biết nó bị thương chắc chắn sẽ đè nó ra mà cho một trận mặc kệ vết thương trên người mình còn chưa lành

    Khải Thượng dựa người vào giường.

    Cậu không muốn bản thân mình vì sinh khí mà tổn hại đến vết thương nên đành để mọi tức giận đang kìm nén vào trong lòng.

    Ngoài mặt cậu hỏi han Hồng Thiên nhưng trong bụng cậu đang rất giận dữ.

    Hồng Thiên cũng biết điều đó nên cũng không dám động chạm nhiều.

    Nó cố gắng làm Khải Thượng vui nhưng anh lại không hề cười với nó lấy một lần.

    Còn hai ngày nữa thôi, Hồng Thiên đang tự vẽ kế hoạch cho bản thân

    Khải Thượng đang nằm trên giường bất giác nhận được cuộc điện thoại, Hồng Thiên lúc này đã về nhà theo lệnh của cậu để sáng mai nó còn đi học

    "-Đại ca, nhóm kia có một thằng chết rồi.- Tên đàn em gọi điện báo cáo cho Khải Thượng"

    Khải Thượng nghe xong cúp thẳng điện thoại, cậu tự rút hết những kim chích ở cánh tay ra xông thẳng ra khỏi phòng bệnh.

    Y tá cùng Tuân ngăn cản Khải Thượng nhưng không được, cậu cứ nhất mực đòi xuất viện ngay trong đêm

    Khải Thượng đi nhanh đến độ Tuân đuổi theo không kịp.

    Một mình cậu trong áo bệnh nhân ngồi trên xe máy phóng đi.

    Gió buổi đêm khiến cho vết thương đau hơn, cơ thể cậu cũng chưa khỏe hẳn nên tay chân hơn run.

    Môi tái ngắt lại...
     
    Gangster
    Chapter 10 : bọn mày được lắm đánh chết người cơ mà...


    Những cơn gió mạnh thổi qua, khiến cho Khải Thượng tưởng chừng như gục ngã ngay tại đường vì cơn đau cứ dồn dập tới.

    Khải Thượng đừng xe ở trước cửa nhà.

    Cậu thấy xe của thằng Tam và vài ba tên đàn em đỗ bên góc tường

    Tất cả chỉ có thế, tất cả chỉ dừng lại vậy.

    Một bức màn tối chùm lên đôi mắt của Khải Thượng.

    Kể cả ánh đèn đường rồi ánh đèn từ trong nhà hắt ra cũng dần trở nên mở ảo rồi tối hẳn.

    Khải Thượng còn chưa kịp bước chân vào nhà đã đổ sập người xuống, xô mình vào cửa

    Lúc này Tam ngồi bên nghe thấy tiếng động bên ngoài liền đứng dậy.

    Trước mặt cậu là đại ca của Sói đen với gương mặt nhợt nhạt.

    Đôi môi tím ngắt.

    Tay chân lạnh cóng.

    Từ phía xa, Tuân cũng phóng xe máy đuổi theo, vừa kịp đến nơi.

    Lúc này Khải Thượng cũng chưa phải ngất hẳn.

    Cậu vẫn nhận thức được chuyện gì đang xảy ra chỉ là đôi chân không lê nổi nữa

    Tam thấy đại ca mấp máy môi liền ghé tai vào, thấy bảo đưa vào nhà dù cậu không muốn nhưng vẫn phải làm theo

    Ở trong nhà, người thì mát xa rồi lấy chăn đắp cho Khải Thượng, người thì vội pha tý nước gừng, người thì kiểm tra xem vết thương của cậu có bị chảy máu không

    Chỉ khoảng nửa tiếng sau, Khải Thượng bắt đầu bình thường trở lại.

    Có lẽ do mới tỉnh lại, cậu còn phóng xe vun vút trên đường vào ban đêm nên bị cái lạnh khiến thành vậy.

    Ngồi nghỉ một lúc, uống hết cốc nước gừng, Khải Thượng mới đủ sức để tiếp tục cơn thịnh nộ

    -Tất cả bọn mày, nằm hết xuống cho anh!- Khải Thượng lớn giọng nạt

    Tam , Hồng Thiên và mấy tên đàn em còn ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra.

    Chỉ có Tuân là khẽ lắc đầu, cậu hất cằm ra hiệu cho Tam làm theo.

    Tam cũng huých tay mấy đứa kia.

    Tất cả bọn nhanh chóng chống tay xuống đất.

    Phía sau nâng lên.

    Ở tư thế chống đẩy

    -Tuân lấy gậy vào đây cho anh!- Khải Thượng ra lệnh

    Tuân lặng lẽ đi vào phòng làm việc của Khải Thượng.

    Phía góc tường có hai cây, một cây dành cho Hồng Thiên còn một cây như cây gậy bóng chày, dành riêng cho đám đàn em.

    Việc này xảy ra cũng không phải hiếm nên cũng không có đứa nào ngại ngùng mà chỉ biết răm rắp làm theo

    Với bộ dạng dọa người của Khải Thượng lúc này khiến cho bọn đàn em nơm nớp lo sợ không biết sẽ bị đánh thành dạng gì.

    Đến lúc này bọn họ cũng chưa hiểu nguyên nhân vì sao đại ca đùng đùng nổi giận mà phi thẳng từ bệnh viện về đây

    -Còn không nằm xuống?- Khải Thượng nhìn qua Hồng Thiên, thấy nó mặt mày đang tái mét nhìn đám đã nằm xuống mà càng bực mình

    -Anh...- Hồng Thiên giật mình nhìn Khải Thượng, không phải mọi khi toàn phạt nó riêng sao?

    Bị đánh tập thể thế này chỉ có nước mà lết về phòng

    -Nằm xuống!- Khải Thượng trừng mắt quát

    Hồng Thiên giật nảy người rồi luống cuống làm theo.

    Lúc này Tuân cũng mang cây gậy ra.

    Bọn chúng đứa nào đứa nấy liếc nhìn thôi mà đã thấy chân tay bủn rủn

    -Bọn mày được lắm, đánh chết người cơ mà!

    Để xem hôm nay anh có đánh chết bọn mày không!- Khải Thương nói xong cũng là lúc cậu vung gậy đánh xuống đứa bên ngoài cùng

    Hồng Thiên lúc này ớ người, thì ra là vậy.

    Hóa ra là thế, nhưng chết người?

    Hồng Thiên đột nhiên cảm thấy ngộp thở

    Đám đàn em hứng chịu những cú đánh trời giáng của Khải Thượng mà chỉ biết cắn răng chịu đựng.

    Có đứa không chịu được ngã xuống mấy lần nhưng bị quát nên đành cố gắng chống lên

    Tuân đứng một bên nhìn đi chỗ khác, cậu không thích cảnh tượng này

    Khải Thượng đánh qua đánh lại một hồi, mấy tên đàn em mồ hôi nhễ nhại, có đứa không nhịn được mà phải kêu thét lên.

    Nhưng riêng chỗ Hồng Thiên, Khải Thượng dù đi tới nhưng lại không ra tay

    Hồng Thiên tim đập thình thịch.

    Cứ mỗi lần Khải Thượng tiến đến chỗ nó cảm giác như kiểu đang chơi trò cảm giác mạnh vậy.

    Nhưng Khải Thượng lại không hề ra tay.

    Hồng Thiên chờ một lúc mới bắt đầu thở phào nhẹ nhõm.

    Nhưng khi nó vừa được tận hưởng cảm giác an tâm thì cũng là lúc...

    "Bốp"

    -Á, đau!!!- Hồng Thiên hét lớn, ngã xuống đất

    Nó không nghĩ bị đánh, mà lại đánh đúng lúc nó nghĩ bản thân được an toàn thế này.

    Khải Thượng lần này ra tay với nó khá mạnh, tuy nhẹ hơn đám đàn em kia nhưng cũng khiến nó đau đến thấu xương

    -Nằm lại!- Khải Thượng quát

    Hồng Thiên ngước mắt nhìn Khải Thượng, lộ rõ vẻ ấm ức bên trong.

    Nó cố gắng chống người nằm dậy

    "Bốp" - Lại thêm một gậy nữa giáng xuống

    Hồng Thiên rõ ràng cảm thấy Khải Thượng ra tay lần này nặng hơn các lần trước.

    Nó trụ không vững mà lại lần nữa ngã xuống

    -Nằm lại!- Tiếng quát vang lên.

    Hồng Thiên lại cắn răng, cơn đau ở phía sau giống như đang đè chặt nó xuống đất vậy

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    Ba gậy giáng xuống cùng lúc, Hồng Thiên chỉ kịp "Aa" khẽ một tiếng.

    Nó đang dùng hết sức mình để trụ vững ở cái tư thế khó chịu này.

    Bên phía Tam và đám đàn em, đứa nào cũng một tay vòng ra sau xoa mông, quay sang nhìn nó

    Khải Thượng dừng tay với nó nhưng Hồng Thiên cũng biết trận đòn này chưa kết thúc.

    Khải Thượng lại đi một vòng, vụt cho đám đàn em mỗi đứa vài cây rồi quay lại

    "Bốp"

    -Á anh đau em!- Hồng Thiên lần này cũng chưa kịp chuẩn bị tinh thần, bị một gậy đã nằm bẹp xuống sàn, miệng kêu lớn

    Khải Thượng lần này chả buồn quát nó nằm lại, cậu cứ thế giơ thẳng cây gậy lên, vụt xuống tới tấp

    Trận mưa roi không ngờ đột nhiên đến khiến người nằm dưới vừa bị đòn vừa la oái oái.

    Nó không có gan chạy hay đỡ đòn vì nó thừa hiểu hậu quả sẽ ra sao

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    -Đau, á, đau- Hồng Thiên kêu lớn

    Cuối cùng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Hồng Thiên lại né đòn.

    Nhưng không may cho nó cây gậy giáng xuống lại rơi trúng lưng

    -Á- Hồng Thiên như thét lên, cảm giác xương sống như đang gẫy vụn.

    Mấy tên đàn em mặt mày cũng hốt hoảng không kém.

    Khải Thượng sắc mặt bỗng tái dại, cậu vội vàng vứt cây gậy xuống đất.

    Cúi xuống xem Hồng Thiên

    Khải Thượng tuy không được học hành cao siêu gì nhưng từng đấy năm sống trên giang hồ, cậu cũng biết một vài thủ thuật và đến giờ, Khải Thượng chỉ cần nhìn qua vết thương là biết độ tổn thương ra sao

    Khải Thượng vén áo nó lên.

    Một vết bầm tím với độ lớn khoảng bốn ngón tay chụm lại vắt qua lưng nó.

    Cậu cẩn thận ấn ấn xung quanh rồi nhìn kỹ vết thương.

    Khải Thượng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

    Thế này chỉ bị tổn thương ngoài da, không liên quan đến xương cốt

    Nhưng cùng lúc đó, sắc mặt Khải Thượng lại bắt đầu biến chuyển, nó dần đỏ lên, hỏa khí trong người cậu cũng đang phát tán.

    Khải Thượng giật mạnh áo nó xuống, một tay giữ thắt lưng, tay kia không ngừng phát xuống cặp mông đang nhấp nhô

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    -Ai cho tránh hả?

    Thích tránh không?

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    Hồng Thiên la lớn, nó vừa đau vừa xấu hổ.

    Giờ Hồng Thiên mới phát hiện ra bàn tay của Khải Thượng cũng không khác gì dùng roi hay dùng gậy đánh.

    Chỉ là bị đánh trước mặt nhiều người như vậy, lại giống như đứa trẻ con ba tuổi bị đánh đòn.

    Thà Khải Thượng dùng gậy đánh nó nó có đau nhưng cũng không xấu hổ

    Hồng Thiên cũng không biết bản thân nghĩ gì, có lẽ gan nó to hơn trời.

    Nó liều mình vòng tay ra sau che mông.

    Hồng Thiên lại không ngờ rằng hành động này của mình càng khiến Khải Thượng giận hơn

    -Giữ nó cho anh!- Khải Thượng quát, đám đàn em còn đang trố mắt nhìn vội vàng lê đến, kéo tay Hồng Thiên giữ lấy, thêm hai đứa giữ chân nó.

    Khải Thượng một bên cứ giơ tay phát xuống

    -A đau...- Hồng Thiên chạy không được mà né cũng không xong yếu ớt kêu.

    Lúc này thì nó hết xấu hổ rồi, cái đau đã lấn át tất cả

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    "Bốp" "Bốp" "Bốp"

    Khải Thượng đánh đến mỏi tay và đến khi cơn giận của cậu dịu lại.

    Hồng Thiên lúc này đang nằm bẹp dưới sàn, người run lên, nước mắt cũng chảy ra

    Khải Thượng lạnh lùng giơ tay, đám đàn em tự giác buông Hồng Thiên ra

    -Anh nói cho bọn mày biết.

    Sau này đứa nào dám tự ý hành động thì đừng có trách.

    Chuẩn bị sẵn tinh thần mà bị đuổi khỏi bang!- Khải Thượng lớn tiếng nạt- Việc lần này anh sẽ giải quyết.

    Cấm được hé miệng với bên ngoài nửa lời!- Khải Thượng căn dặn

    -Vâng thưa đại ca!- Đám đàn em đồng thanh hô.

    Còn thằng nhóc Hồng Thiên vẫn cứ nằm dưới đất, đến thở còn khó chứ nói gì đến mở miệng

    -Cầm lấy!- Khải Thượng đi đến tủ, lấy ra vài tuýp thuốc mỡ ném cho bọn chúng

    -Cảm ơn đại ca!

    -Đi đi.- Khải Thượng giọng đã nhẹ nhàng hơn

    Đám đàn em của cậu phải khó khăn lắm mới đứng được dậy.

    Vừa bị một trận đòn của đại ca xong đến đi còn khó.

    Bọn chúng lết từng bước, chân đi khập khiễng, một tay vòng ra sau.

    Tuân chỉ biết ngán ngẩm nhìn theo

    -Về đi!- Khải Thượng nói với Tuân nhưng mắt vẫn nhìn đến chỗ Hồng Thiên

    -Vâng!- Tuân chắp hai tay ra trước, cúi đầu rồi đi về

    Khải Thượng chờ đến khi mọi người đi hết mới tiến đến chỗ Hồng Thiên.

    Cậu định mở miệng nói "Đứng dậy!" nhưng nhìn bộ dạng đến chuyển người cũng không nổi của nó cậu lại không nỡ

    Khải Thượng cúi người, lúc này cậu mới thấy đau.

    Có lẽ vừa rồi do tức giận và hoảng sợ quá nên quên đến việc mình cũng đang bị thương.

    Cậu vòng tay nó qua cổ mình, từ từ chậm chậm đưa Hồng Thiên về phòng ngủ...
     
    Gangster
    Chapter 11 : đừng nghĩ anh bằng vai phải lứa với em


    Hồng Thiên thì bị đánh đến sợ, từ lúc Khải Thượng chạm tay vào người nó rồi đặt nó xuống giường toàn thân nó đều run rẩy.

    Hồng Thiên theo dõi từng cử chỉ của Khải Thượng, chỉ sợ Khải Thượng giận mà ra tay đánh nó tiếp

    Trong khi đó Khải Thượng lại hoàn toàn tảng lờ, cậu đặt nó xuống giường, vào trong phòng tắm lấy khăn mặt xong quăng lên giường

    -Lau mặt!- Cậu nói với giọng điệu ra lệnh

    Hồng Thiên nghe xong lấy tay với với cái khăn, tự giác “hoàn thành nhiệm vụ”

    Khải Thượng không nói gì, cởi mạnh quần nó qua mông, lấy thuốc bôi cho nó.

    Hồng Thiên biết trước cái màn hành hạ bằng thuốc này đáng sợ đến thế nào nên nó đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

    Người nó cứng đờ, một lần Khải Thượng ấn mạnh xuống là toàn bộ cơ thể nó co rụt lại nhưng tuyệt nhiên Hồng Thiên không dám hé miệng than lấy một lời

    Chờ đến khi Khải Thượng thoa thuốc xong, Hồng Thiên tự cảm thấy rằng hình như cơn phẫn nộ của Khải Thượng vẫn chưa được dập tắt.

    Nếu như bình thường nó sẽ nghĩ cách để lấy lòng Khải Thượng nhưng lúc này đây, nó cảm giác khoảng cách đó là cả một bức tường thật dài...

    -0-

    Khải Thượng cả đêm qua lo sắp xếp mọi việc.

    Từ thỏa thuận ngầm sẽ trả lại một phần địa bàn cho nhóm bên kia, lại vừa phải lựa lời trao cho bọn chúng một khoản tiền không nhỏ!

    Phải , trong thế giới này mạng sống của con người chỉ như cỏ rác, tất cả đều có thể thỏa hiệp dựa trên phần tranh giành địa bàn và một khoản lợi nào đó...

    Hồng Thiên hôm nay còn không dám nghỉ học.

    Mặc dù mông nó đang đau, nó cũng phải cố lết đến trường.

    Những tưởng Khải Thượng sẽ bảo nó nghỉ ở nhà nhưng cậu lại chả buồn quan tâm đến bộ dạng của nó.

    Cả đôi môi đã tái nhợt cậu cũng không buồn nhìn...

    Cậu chỉ lặng lẽ từ tầng hai của ngôi nhà, nhìn qua cửa sổ thấy bóng dáng nó đi khuất...

    “Thằng nhóc này còn không biết đường gọi taxi sao?”

    - Cậu dù ngoài mặt không quan tâm nhưng thực chất cậu vẫn rất lo cho nó

    Khải Thượng ngồi ở trong nhà cả ngày.

    Ngay cả vết thương cậu cũng không buồn quản.

    Đám đàn em hết tốp này đến tốp khác đứng chờ ngoài cửa nhưng cậu không cho bọn họ vào trong.

    Cậu cần được yên tĩnh...

    Khải Thượng suy nghĩ thật nhiều, rốt cuộc việc cản Hồng Thiên bước chân vào con đường này là đúng hay sai đây?

    Cậu cố gắng làm tất cả mọi thứ để bảo vệ nó, cậu còn không hiểu bản thân mình vì sao lại coi nó quan trọng đến như vậy?

    Nó chả qua cũng chỉ là một đứa trẻ được cậu nhặt về nuôi dưỡng mà thôi.

    Nó cũng chả phải em trai cậu.

    Cậu luôn tự nhủ với lòng mình rằng Hồng Thiên là đứa em trai mà ông trời đã đem đến để bù đắp cho ước mơ ngày nhỏ của cậu.

    Nhưng không!

    Hình như không phải như vậy.

    Nói một cách khác, trước đây Khải Thượng đã từng “cặp” qua với rất nhiều người.

    Nhưng hình như cậu đến với họ cũng chỉ là chơi bời qua loa, ngay cả những lần được bọn họ ve vãn tán tỉnh cậu còn luôn né tránh.

    Chỉ là cái cảm giác không quen đó, cảm giác ngại ngùng khi họ đề cập đến chuyện kia...

    Khải Thượng đi vào nhà tắm, cậu rửa mặt cho tỉnh táo lại để thoát khỏi ý nghĩ điên rồ đó...

    Nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình ở trong gương, Khải Thượng lại đau đớn tự hỏi rằng, có phải ông trời đang trừng phạt cậu vì những tội ác mà cậu đã gây ra?

    Thằng nhóc Hồng Thiên đó- với một người đã sớm phải bươn trải và bao năm kinh nghiệm ở thế giới đen tối này, cậu đâu có ngu ngốc mà không nhìn ra được bản chất của nó như thế nào.

    Ngay cả những gì Tuân cảnh báo cậu cũng không hề sai nhưng cậu lại luôn né tránh, thậm chí nổi cáu nếu động đến Hồng Thiên.

    Chính cậu tự để cho mắt mình mờ đi một nửa, nhắm mắt cho qua tất cả những gì thuộc về hiện tại và tương lai gần.

    Để cậu luôn tự nhủ sẽ một một tương lai xa sáng lạng hơn...

    Khải Thượng đã ngầm chuẩn bị hết tất cả.

    Cho dù một ngày nào đó Hồng Thiên có phản bội cậu cậu cũng để cho nó đi, cậu sẽ không gây khó dễ cho nó.

    Vì cậu hiểu rằng với bản tính của nó, chuyện đó tất nhiên sẽ xảy ra.

    Chỉ cần ngày nó ra đi, đừng có quên những ngày tháng cậu đã coi nó như người thân trong gia đình là được...

    Nghĩ ngợi lung tung mà cũng đã đến chiều.

    Tiếng mở cửa vang bên tai.

    Khải Thượng lững thững đi ra từ trong nhà tắm, vẻ mặt không hề thay đổi.

    Nhìn qua đồng hồ cũng đã 2 giờ chiều.

    Hôm nay Hồng Thiên không phải học thêm buổi chiều

    Nó nhìn cậu rồi gọi một tiếng “Anh” thay cho lời chào.

    Khải Thượng lúc này mới để ý, sắc mặt của Hồng Thiên thật nhợt nhạt.

    Ngày hôm nay đài báo có gió lạnh tràn về.

    Vậy mà nó mặc có mỗi chiếc áo sơ mi mỏng này hay sao?

    -Ăn mặc thế này hả?

    Áo khoác đồng phục đâu?- Cậu cao giọng ra vẻ hạnh họe nó

    -Anh...- Hồng Thiên nghe tiếng Khải Thượng quát giật mình quay người lại- Em...Em làm mất áo rồi...- Nó cúi đầu, nhỏ tiếng nói

    -Đi học mà mất áo đồng phục?- Khải Thượng phải cố kiềm chế lắm mới không cho nó một trận vì cái tội này- Từ mai dùng tiền tiêu vặt mà mua áo đồng phục.

    Trong 3 ngày nữa mà không có thì đừng trách!- Khải Thượng đe dọa

    Hồng Thiên vâng dạ rồi đi vào phòng.

    Nó cũng chả biết phải làm sao, áo khoác đồng phục đó đã bị rách trong một lần nó đánh nhau và ngay lúc đó đã được quăng thẳng vào thùng rác.

    Tiền tiêu vặt tháng này Khải Thượng đưa cho nó đã hết từ lâu.

    Trưa nay nó còn chả có tiền mà ăn uống gì, lấy đâu ra tiền mà mua áo đồng phục?

    -0-

    Ngày đầu tiên trôi qua Hồng Thiên nghĩ cách kiếm tiền...

    Ngày thứ hai nó đã từ bỏ ý định vay tiền bạn...

    Ngày thứ ba nó lại từ bỏ ý định trộm cắp.

    Tuy đó là nghề ruột của nó nhưng Hồng Thiên sợ tai mắt của Khải Thượng ở khắp nơi, nó sẽ không còn sống nổi mất...

    Đến tối hôm đó...

    Hồng Thiên đi đến trước mặt Khải Thượng, tự giác thú nhận...

    -Anh, tháng sau em mua được không?- Hồng Thiên nói xong nhắm chặt mắt, chờ đợi cơn thịnh nộ từ phía Khải Thượng

    -Vẫn chưa mua?

    Mấy hôm nay mặc gì đi học?- Khải Thượng cau mày nhìn nó

    -Em...mặc như mấy hôm trước...- Hồng Thiên đáp

    Khải Thượng nghe xong chỉ muốn đập cho thằng nhóc này một trận nữa.

    Trời lạnh như vậy mà nó chỉ mặc áo sơ mi, lại còn kéo dài ba ngày hôm nay.

    Có phải thằng nhóc này chán sống rồi không?

    -Tiền tiêu vặt đâu?

    Hết rồi?

    Tháng sau giảm xuống 1 nửa!- Khải Thượng tuyên bố

    Hồng Thiên không đáp lại, nó vẫn đứng yên cúi đầu.

    Xem ra cả tháng sau nó phải nhịn ăn trưa và ăn sáng rồi...

    Khải Thượng nhìn thấy máy điện thoại của mình sáng, cậu mở ra xem tin nhắn báo cáo từ đàn em của mình.

    Mấy hôm nay vì lo Hồng Thiên không chịu đi học nên cậu đã sai người theo dõi nó.

    Và cứ ba hôm sẽ tổng hợp 1 lần

    “Hồng Thiên đi học đầy đủ.

    Nó học xong về nhà luôn.

    Sáng ra đi thẳng đến trường không qua đâu cả.”

    “Nó không ra quán ăn sao?”

    “Không thưa anh, nó đến thẳng trường rồi về thẳng nhà.”

    Khải Thượng bực mình ném máy điện thoại qua một bên, Hồng Thiên thấy động tác của Khải Thượng mà mặt đổ mồ hôi hột.

    Nó tự nhủ với bản thân rằng người khiến cho Khải Thượng nổi giận chắc chắn không phải mình.

    Vì mấy hôm nay nó đều đi học tử tế mà...

    -Mấy hôm nay không ăn sáng với ăn trưa sao?- Khải Thượng hít một hơi rồi hỏi

    -Không anh.- Hồng Thiên đáp ngắn gọn

    -Tại sao?- Khải Thượng cố gắng bình tĩnh, chờ nghe nó nói hết rồi kéo nó qua phát cho vài cái cũng chưa muộn

    -Em không có tiền...- Hồng Thiên càng cúi đầu thấp hơn

    Khải Thượng nghe xong mà tim đập mạnh.

    Mọi khi hết tiền không phải nó đều tự giác đến báo cáo với cậu rồi xin thêm hay sao?

    -Tháng sau em nhất định sẽ tiết kiệm để mua áo.- Hồng Thiên vội nói tiếp.

    Nó sợ Khải Thượng sẽ giận vì nó đã hết tiền tiêu vặt

    -Tiết kiệm?

    Định nhịn ăn trưa rồi ăn sáng hả?

    Có biết như thế sẽ đau dạ dày không?

    Chả may ngất ở giữa đường thì làm sao hả?- Khải Thượng to tiếng nạt nó

    Hồng Thiên im lặng nghe Khải Thượng mắng xong.

    Nó cười thầm trong bụng.

    Hóa ra Khải Thượng đã hết giận nó rồi, vẫn còn quan tâm đến nó.

    Hồng Thiên vốn bản tính cáo già, nó biết thời cơ đã đến nên chả buồn nể nang mà câng mặt lên “quát” lại Khải Thượng

    -Anh giận em mấy hôm nay còn bảo em xin tiền sao?

    Mặc lạnh đi học vì không có áo.

    Mặc áo khác anh lại bảo em đi chơi!

    Em mà có tiền thì đã không phải nhịn!

    Anh còn mắng em được sao?

    Đều do anh gây ra còn gì!- Hồng Thiên nói lại Khải Thượng

    Khải Thượng bị nó quát lại mà mặt ngây ra một lúc, thằng nhóc này đúng là được chiều quá sinh hư, bây giờ đến cậu nó cũng không coi ra cái gì

    -Quát ai đấy hả?- Khải Thượng trừng mắt- Đừng nghĩ anh bằng vai phải lứa với em!

    Hồng Thiên bị ăn một quả dưa bở, đúng là bản thân mình dỗi hơi tự suy luận lung tung.

    Khải Thượng có lẽ nào mà nhanh hết giận nó đến như thế?

    -Tiền tiêu vặt đây, cầm lấy!- Khải Thượng lấy từ ví ra vài tờ 500 ngàn, ném lên bàn.

    Hồng Thiên cắn răng chịu đau tự đi đến lấy.

    Tiền tiêu còn nhiều hơn tháng trước những hơn 1 triệu, nó cười tươi, nịnh nọt Khải Thượng

    -Thượng đại ca!

    Em biết anh đối với em tốt nhất mà, chuyện vừa rồi xí xóa đi được không?

    Cùng lắm ngày mai em nấu cơm cho anh!- Hồng Thiên nói

    -Đồ em nấu ăn được sao?!- Khải Thượng bỗng chốc buột miệng

    -Đấy, biết ngay là hết giận rồi còn giả vờ.

    Về phòng xoa mông cho em đi!- Thằng nhóc Hồng Thiên đúng là có tài trở mặt như thần, giọng điệu nhẹ nhàng ban nãy giờ đã thay thế bằng giọng hách dịch

    Khải Thượng đập bàn một cái “bốp” rồi đứng bật dậy, cậu định túm lấy cổ áo thằng nhóc này sạc cho một trận nhưng nó đã né được, còn quay lại trêu ngươi cậu rồi ôm mông bỏ ra ngoài

    -0-

    Đợt gần đây Khải Thượng có bận chút công việc, Hồng Thiên qua vài hôm mông đã khỏi hẳn.

    Vụ việc kia cũng đã êm xuôi.

    Giờ đây cậu lại phải tự thân mình qua HongKong giúp đỡ vài người quen ở bên đó.

    Nhưng còn thằng nhóc Hồng Thiên cậu thật không yên tâm khi để nó ở nhà một mình.

    Cậu biết rõ đám đàn em mình ngoài thằng Tam ra thì chả ai ưng Hồng Thiên, mà Tam thì chả thể đảm đương nhiệm vụ giúp cậu trông coi nó

    Chờ đến khi Hồng Thiên đi học về, Khải Thượng gọi nó vào phòng làm việc của mình.

    Thấy mặt mày của Khải Thượng thực căng thẳng, cứ nhìn xa xăm suy nghĩ điều gì một lúc lâu, Hồng Thiên tự nhủ không biết có phải mình lại gây ra lỗi lầm gì không, chỉ đến khi Khải Thượng lên tiếng nó mới thở phào nhẹ nhõm

    -Vài ngày tới anh sẽ xin nghỉ ở trường cho em!

    Cùng anh qua HongKong!- Khải Thượng nói

    -Qua đó chơi ạ?- Hồng Thiên ngây ngô hỏi

    -Không, anh có chút việc bên đó.

    Nhưng không phải chuyện của em!

    Qua đó chỉ cần ở yên trong khách sạn, khi nào ăn sẽ có người mang lên tận phòng.- Khải Thượng tiếp

    -Khác gì đi tù không?!- Hồng Thiên bức xúc than

    -Nói cái gì?

    Hay để anh đánh cho nằm liệt giường mấy hôm rồi anh yên tâm tự mình qua đó?- Khải Thượng cau mày đe dọa

    -Thôi thôi, khỏi cần, em lên phòng chuẩn bị.- Hồng Thiên nghe xong liền thay đổi thái độ, nó tự đánh bài chuồn trước

    -0-

    Hồng Thiên đang loay hoay chuẩn bị đồ đạc để chuẩn bị cho chuyến “đi tù” ngắn hạn với Khải Thượng.

    Bất chợt máy nó hiện lên có tin nhắn đến.

    Nhìn trên màn hình điện thoại hiện lên hai chữ “Anh Đông” mà Hồng Thiên tim bỗng dưng đập mạnh.

    Nó chần chừ không biết có nên mở máy ra đọc tin nhắn hay không.

    Nếu không đọc cũng phải xóa ngay lập tức, phòng trường hợp Khải Thượng nhìn thấy.

    Nhưng nó cũng tò mò không hiểu anh Đông nhắn gì cho mình, nó cũng không rõ lão Đông này có định giở trò gì với mình nữa không.

    Dù sao thì sau vụ lần trước, Hồng Thiên cũng đã khôn ra.

    Nó cũng tự hiểu phải cẩn thận vẫn hơn...
     
    Back
    Top Bottom