Đô Thị  Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,559,154
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
game-nay-lai-bi-bug-roi.jpg

Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Tác giả: Thanh Lãnh Huyết Mai
Thể loại: Đô Thị, Võng Du, Linh Dị, Đam Mỹ, Xuyên Không, Cổ Đại, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thanh Lãnh Huyết Mai

Thể loại: 1x1, Chủ Thụ, Cổ Đại, Đam Mỹ, Đô Thị, Game, Linh Dị, Linh Dị Thần Quái, Sủng, Vô Hạn Lưu, Xuyên Không

Giới thiệu:

[Tích... đã cập nhật danh sách newbie lần thứ 77.][Số lượng newbie: 1.000.000.000.]

[Số người chơi hiện tại: 987895241697.]

[Đang lựa chọn game...]

[Ting... đã xác định game.]

[Game 《Kinh Dị Liên Hoàn》đang được cập nhật...]

[Ting cập nhật hoàn tất.

《Kinh Dị Liên Hoàn》Cấp E

Số lượng phó bản: 3

Số lượng người chơi: 1.000.000.000

Nhiệm vụ: sống sót.

Thời gian: 5 ngày.

Địa điểm: thành phố Huấn Luyện Khởi Đầu.

Thưởng: 10 vàng.

Độ khó: ☆]

[Đang bắt đầu vào game...]

Mệt quá...

Thật lạnh...

Mình... đang ở đâu?​
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 1


[Tích... đã cập nhật danh sách newbie lần thứ 77.][Số lượng newbie: 1.000.000.000.]

[Số người chơi hiện tại: 987895241697.]

[Đang lựa chọn game...]

[Ting... đã xác định game.]

[Game 《Kinh Dị Liên Hoàn》đang được cập nhật...]

[Ting cập nhật hoàn tất.

《Kinh Dị Liên Hoàn》Cấp E

Số lượng phó bản: 3

Số lượng người chơi: 1.000.000.000

Nhiệm vụ: sống sót.

Thời gian: 5 ngày.

Địa điểm: thành phố Huấn Luyện Khởi Đầu.

Thưởng: 10 vàng.

Độ khó: ☆]

[Đang bắt đầu vào game...]

Mệt quá...

Thật lạnh...

Mình... đang ở đâu?

Bạch Miên giật mình mở choàng mắt, đôi đồng tử dựng đứng co lại hết cỡ. Cậu lấy chống hai tay ngồi dậy nhìn xung quanh, Bạch Miên đang ở trong một căn phòng khá nhỏ đủ cho một người ở, trong phòng ngoại trừ một bộ bàn ghế, một cái tủ đựng đồ và một cái giường cậu đang nằm thì chẳng có gì cả, trên bàn được đốt một ngọn nến, ánh nến nhỏ bé chỉ miễn cưỡng đem tầm nhìn trở nên rõ hơn một chút, thỉnh thoảng ngọn lửa lay động làm cho bongd của đồ vật chiếu xuống nền nhà lắc lư qua lại trong càng làm bầu không khí tăng thêm sự quỷ dị. Bạch Miên bước xuống giường, thân cao 1m79 đầu vừa vặn chạm vào trần phòng, cậu nhớ lúc nãy mình còn ở trong phòng vừa chơi game vừa làm việc nhưng đột nhiên ngất liệm đi, sau đó thì xuất hiện ở nơi này.

Bạch Miên đi tới cửa phòng đang tính mở ra thì lại nghe thấy bên ngoài có tiếng gì đó, cậu áp sát tai vào cánh cửa, tiếng động kì lạ kia trở nên rõ ràng hơn, Bạch Miên yên lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài, tiếng động kì lạ hình như là tiếng nhai nuốt, lâu lâu hình như còn có tiếng răng rắc vang lên giống như là nhai nát xương cốt, còn có tiếng nuốt đồ ăn ừng ực sau đó lại là một tiếng roẹt roẹt vang lên nghe như tiếng thịt bị xé ấy.

Bạch Miên nghĩ tới đây thì khựng lại, cậu quay người lại bình tĩnh bước tới nằm xuống giường nhắm mắt lại. Ngoài mặt thì bình tĩnh nhưng trong lòng thì đang phong ba bão táp, Bạch Miên chẳng thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa, đột nhiên xuất hiện ở nơi này còn nghe thấy tiếng động kì quái đáng sợ ngoài kia thật sự là khiến Bạch Miên muốn khóc như mưa nhưng cậu nổi tiếng là mặt than nên không thể phá hổng hình tượng được.Suy nghĩ miên man một hồi Bạch Miên liền... lăn ra ngủ.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 2


Lúc Bạch Miên tỉnh lại lần nữa thì ngọn nến trên bàn đã cháy gần như là hết cây, cậu bước xuống giường đi tới bên cạnh cửa rồi áp tai lên, nghe thấy bên ngoài yên tĩnh không có tiếng động thì Bạch Miên mới mở cửa ra. Vừa tính bước ra ngoài thì nhìn thấy một bãi máu thịt lẫn lộn cách cửa phòng cậu khoảng hai bước, Bạch Miên bình tĩnh né sang bên khác nhưng tốc độ nhanh vô cùng.Bạch Miên né xa bãi "rác" hôi thối 5m mới bắt đầu đanh giá xung, nơi này có vẻ là một căn chung cư kiểu cũ, hơi cũ kĩ một chút nhưng khá sạch sẽ, các cánh cửa phòng đều có cùng màu xanh lá nhưng có vẻ được xây lâu rồi nên hơi bạc màu, phòng Bạch Miên ở đánh số 7, đây là tầng trệt thì phải, cậu nhìn lên trên thì giật mình. Tòa chung cư này dường như cao muốn chọc trời luôn ấy, cậu không thể đếm được số tầng nữa nhưng chắc cũng phải hơn một trăm tầng lầu, Bạch Miên đếm xem có bao nhiêu phòng, có tận 100 phòng một tầng, đều được đánh số thứ tự. Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng động trong phòng, Bạch Miên đi vào xem thì thấy một cái balo xuất hiện ở trên bàn, còn có một cái bảng trong suốt đang lơ lửng giữa không trung, cậu bước tới nhìn thì thấy trên tấm bảng có chữ. Bỗng nhiên một giọng nói máy móc lạnh tanh quỷ dị vang lên.

[Xin chào người chơi số 7, hoan nghênh đến với trò chơi.]

"Trò chơi?" Bạch Miên khó hiểu.

[Trò chơi Chết Chóc. Những người chơi sẽ phải hoàn thành các loại game khác nhau để nhận được phần thưởng, nếu chết trong trò chơi sẽ chết thật trong hiện thực.]

"Ồ." Mắt cậu bừng sáng.

[Trước khi trở thành người chơi chính thức người chơi sẽ phải trải qua một cuộc huấn luyện trong một game ngẫu nhiên, tất nhiên, nếu chết trong cuộc huấn luyện cũng sẽ chết trong hiện thực, người chơi cũng sẽ nhận được phần thưởng khi kết thúc huấn luyện tùy theo độ xuất sắc và cốt truyện thu thập được.]

[Trong vòng 24 tiếng người chơi phải quay nhiệm vụ ngẫu nhiên một lần nếu không sẽ bị loại khỏi trò chơi.]

"À." Bạch Miên lười biếng ngồi xuống ghế trả lời cho có lệ.

[...] =_=#

[Quà tân thủ và vòng giao điện đã được gửi cho người chơi, xin hãy xem và xác nhận.]

Nói xong màn hình tắt cái phựt, tiếng phát ra cực kì mạnh nghe như muốn trút giận vậy, Bạch Miên cảm thấy kì lạ, sao cậu lại nghe ra trong giọng nói của hệ thống như kiểu tao tức mà tao không làm gì được á, Bạch Miên nghĩ nghĩ tới nghi ngờ nhân sinh luôn. Nghĩ một hồi cậu liền quẳng chuyện này ra sau đầu không quan tâm nữa, Bạch Miên mở balo ra, bên trong có một cái dao găm, hai bịch bánh quy, hai chai nước và một cái vòng tay màu đen khắc văn tự kì lạ.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 3


Bạch Miên đeo vòng tay lên, chiếc vòng liền phát ra ánh rồi tắt hẳn, vòng thì không thấy đâu chỉ thấy quanh cổ tay cậu xuất hiện một đồ án hoa văn đẹp mắt màu đen, ngay động mạch là một dấu ấn màu đỏ, Bạch Miên nhấn lên thì trước mặt cậu xuất hiện một tấm bảng.《Kinh Dị Liên Hoàn》Cấp E (oán niệm)

Số lượng phó bản: 3.

Số lượng người chơi: 1.000.000.000.

Nhiệm vụ: sống sót.

Thời gian: 5 ngày.

Địa điểm: thành phố Huấn Luyện Khởi Đầu.

Thưởng: 10 vàng.

Độ khó: ☆.

"Hừm độ khó không cao, nhưng số lượng người chơi lại nhiều chứng tỏ nó không đơn giản cho lắm." Bạch Miên _ đã từng chơi qua vô số game kinh dị, coi phim kinh dị trong phòng kín, đi nhà ma,... _ rất ư chi là bình tĩnh mà phân tích.

[Ting.]

[Mời người chơi rút nhiệm vụ ngẫu nhiên.]

Sau đó trước mắt cậu liền hiện ra một vòng tròn chia ra từng ô và một cái kim, Bạch Miên ấn vào nút rút nhiệm vụ bên dưới, vòng tròn bắt đầu xoay, xoay đều xoay đều, sau đó dần dần dừng lại.

[Chúc mừng người chơi rút được nhiệm vụ cấp SSS《Tân Nương Của Quỷ》, mong người chơi hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định.]

"Ồ, cấp SSS luôn! Nghe có vẻ kinh khủng." Bạch Miên hưng phấn bấm vào chi tiết nhiệm vụ.

《Tân Nương Của Quỷ》Cấp: SSS

Nhiệm vụ: Bái đường với Quỷ Vương.

Địa điểm: cách đây 3 km về bên phải, trong một tòa cổ trạch tên Âm Liễu Trạch.

Thời gian: 3 ngày.

Thưởng: 10.000 vàng.

Độ khó: ☆☆☆☆☆.

Bối cảnh: Quỷ Vương đã sống được mấy triệu năm, hắn đã quá cô độc và muốn có một người bạn đời hợp ý nhưng đã tổ chức mấy lần vẫn không ai lọt vào mắt hắn.

Nhiệm vụ thất bại: bị loại khỏi trò chơi.

Đọc xong Bạch Miên càng cảm thấy trò chơi này giống như đang ưu ái cậu vậy, Bạch Miên là gay hơn nữa còn thuần 0, nhiệm vụ cho ra lại là bái đường với Quỷ Vương một cái đại nam quỷ.

Bạch Miên vui vẻ tắt màn hình rồi đeo balo vào bước ra ngoài chuẩn bị đi tìm Quỷ Vương, bước ra cửa chính, bây giờ Bạch Miên mới chân chính thấy được khung chảnh bên ngoài, bầu trời máu không có một đám mây, xung quanh là sương mù đen dày đặc che lại cảnh tượng của các căn nhà, bầu không khí âm u lạnh lẽo làm người ta rùng mình, Bạch Miên rút dao găm ra cầm trong tay để đề phòng mấy thứ gì đó từ trong sương mù nhảy ra rồi mới cất bước đi vào trong sương mù. Bóng dáng mảnh khảnh của cậu dần bị sương mù nuốt chửng và biến mất.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 4


Trở lại với chung cư, những người chơi khác cũng đã tỉnh dậy, ai cũng hoang mang nhốn nháo hết lên. Tới khi một giọng nói máy móc vang lên mới chịu yên tĩnh lại.[Chào mừng người chơi đến với trò chơi. Hiện người chơi đang ở trong game《Kinh Dị Liên Hoàn》.]

[Số lượng người chơi bây giờ là 1.000.000.000]

[Yêu cầu người chơi hoàn thành game trong 5 ngày, trong lúc chơi game, mỗi người chơi phải rút nhiệm vụ ngậu nhiên một lần 1 ngày, nếu không rút hoặc không vượt qua game và không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị lệ quỷ gϊếŧ.]

[Quà tân thủ và vòng thông tin đã được gửi, xin hãy xem và nhận.]

Giọng nói máy móc dứt lời, người chơi đã lập tức thấy một cái balo hiện ra trước mặt mình, người chơi mở ra xem xét thì chỉ có dao găm, bánh quy, nước và một cái vòng màu trắng trông rất bình thường, mọi người hơi nghi ngại nhưng vẫn đeo vô cổ tay. Đúng lúc này, "bùm" một tiếng vang lớn nghe giống như là một thứ gì đó đập vào tường vang lên, những người chơi hé cửa ra xem tình hình bên ngoài thì thấy một ông chú trung niên đang bị một thanh niên cỡ 26, 27 tuổi đá vào tường, bức tường đằng sau lưng ông chú đó nát ra tạo thành một cái lỗ như mạn nhên trên tường, nhìn là đủ biết người thanh niên dùng sức lớn cỡ nào. Người thanh niên đi đến dùng một tay nắm cổ áo ông chú kéo lên, khuôn mặt điển trai lạnh lùng tràn đầy sát khí, môi mỏng phát ra âm thanh trầm thấp quyến rũ.

"Khôn hồn thì đừng chọc tao." Sau đó người thanh niên quăng ông chú ra ngoài cửa chung cư, sương đen ngửi thấy mùi máu thịt tươi ngon lập tức ùn ùn kéo đến, ông chú nhanh chóng bị sương đên bao bọc không sót lại gì, âm thanh thảm thiết phát ra.

"Aaaaa! Đừng mà! Cứu... cứu tôi với! Không..." khoảng 1 phút sau, tiếng nói im bặt, sương đen tản đi lộ ra một đống máu thịt bầy nhầy, xương cốt nát vụn.

[Số người chơi còn lại là: 999.999.999]

[Số người chơi đã chết: 1.]

Những người chơi trong tòa chung cư thấy vậy thì sợ hãi đóng sầm cửa lại, chui vào trốn trong phòng sợ màn sương đen sẽ tràn vào và kết cục của họ sẽ giống như ông chú kia. Người thanh niên thì bình tĩnh nhìn một bãi máu thịt bầy nhầy ngoài kia sau đó lấy khăn ra vẻ mặt ghét bỏ lau máu dính trên tay mình. Hắn đi trở về phòng mình, lúc đi ngang qua cửa phòng số 7 thì dừng lại, trước cửa phòng là một bãi máu thịt, người thanh niên mở cửa phòng ra, bên trong trống không, hắn nhíu mày lại, không lẽ người chơi phòng này đã chết? Không phải, lúc nãy giọng nói bí ẩn chỉ nói có một người chết, coa lẽ người chơi phòng này sớm đã rời khỏi chung cư, mình cũng phải nhanh lên thôi. Người thanh niên đi ra đóng cửa phòng lại rồi chạy về phòng mình lấy balo và đeo vòng tay vào sau đó đi ra khỏi chung cư, màn sương đen nhanh chóng nuốt chửng bóng dáng của hắn.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 5


Trở lại với Bạch Miên, cậu vừa đi vừa nhìn chằm chằm đám sương đen, có vẻ chúng không chủ động tấn công cậu hoặc chúng cần điều kiện kích phát mới có thể tấn công, nghĩ tới đó Bạch Miên mới bình tĩnh hơn một chút mà đi nhanh về phía trước, đi khoảng 5 phút thì sương đen dần tan đi lộ ra một con phố khá cổ xưa ở những thời dân quốc, những người ít ỏi đi trên phố đa phần còn mặc sườn xám, mọi thứ trông rất yên bình, bây giờ hình như là tờ mờ sáng nên lượng người khá ít, ánh đèn đường chiếu rọi một góc đường, nơi ánh đèn không chiếu tới trông rất âm u lạnh lẽo, các con hẻm nhỏ lâu lâu lại vang lên tiếng chuột kêu làm người đi qua lạnh gáy giật mình.Bạch Miên đi tới chỗ một ông lão đang ngồi gần đó, cậu nở một nụ cười sáng lạng vui vẻ hỏi.

"Gia gia ơi, cho con hỏi gần đây có tòa cổ trạch nào không ạ?" Ông lão đang ngồi thì thấy một thiếu niên cỡ 16, 17 tuổi đi tới chỗ mình, thiếu niên rất trắng, đứng trong bóng tối như phát sáng vậy, mái tóc đen mềm mượt dài tới lưng được thắt bím lại vắt lên vai, đẹp đẽ mềm mại như tơ lụa, khuôn mặt xinh đẹp phi giới tính, trán trơn bóng, mày kiếm anh khí, đôi mắt đào hoa xinh đẹp, con ngươi màu hổ phách sắc bén như dã thú đang ngủ đông chờ khóa được con mồi sẽ nhào vào cắn xé, mũi cao, hai má phúng phính, môi căng mọng đỏ như máu răng trắng như tuyết. Làn da mịn màng trắng hồng, có khi còn trắng hơn cả sữa ấy, thân cao chắc cũng phải 1m8, thân hình ốm nhưng không quá gầy, hai cánh tay dài ẩn ẩn đường cong cơ bắp nhạt nhòa khó phát hiện, đôi bàn tay trắng nõn non mịn, từng ngón tay thon thả xinh đẹp, khớp xương rõ ràng. Ngực nở mông cong eo nhỏ, đôi chân thon dài, trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu đen và mặc thêm một chiếc áo khoác gió khá rộng dài tới đùi của Bạch Miên, quần dài ôm sát chân màu đen trông rất thoải mái, chân đi giày thể thao màu đen nốt, lưng đeo balo màu xanh đen, cả người Bạch Miên như bước từ trong tranh ra, khí chất đẹp đẽ tự do như một ngọn gió làm người bên cạnh thoải mái thả lỏng phòng bị với cậu. Thấy cậu thiếu niên xinh đẹp đi tới hỏi đường ông lão liền nhiệt tình chỉ dẫn.

"Cháu đi về phía trước khoảng 50m là tới rồi."

"Vâng cảm ơn ông ạ." Bạch Miên lễ phép cười cảm ơn rồi đi về phía trước, ông lão lại tiếp tục ngồi xuống nhưng chọt nhớ hình như mình chỉ là tòa cổ trạch kia cho cậu thiếu niên liền hoảng hốt, cảm thấy tội lỗi cựa kỳ và tiếc nuối cho thiếu niên xinh đẹp kia nên ông đứng lên đi về nhà cầu bình an cho thiếu niên.

Trong khi đó Bạch Miên đã đứng trước cửa tòa cổ trạch ông lão chỉ, nhìn trên bảng để tên là Âm Liễu Trạch giống với tên trên thông tin thì Bạch Miên mới bắt đầu quan sát tòa cổ trach này, cảnh cửa của cổ trạch được dán giấy niêm phong, có lẽ đã để không khá lâu nên trên tường và cửa mọc đầy rêu xanh, đến càng gần cổ trạch thì sẽ càng cảm nhận được khí lạnh kinh khủng từ nó, khí lạnh này rất âm u, như đe dọa mọi người không được tới gần nơi này, mái ngói màu đỏ trên cánh cửa được chạm khắc thêm hai con quạ bằng đá màu đen, mắt chúng không biết được làm bằng chất liệu gì mà đỏ như máu, cái mỏ nhọn sắc bén hình như còn phát ra ánh sáng lạnh.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 6


Bạch Miên hít một hơi thật sâu, trong lòng không ngừng cổ vũ bản thân rồi mới xé giấy niêm phong đẩy cửa ra, vừa đẩy cửa ra một lớp bụi bay lên mịt mù làm Bạch Miên ho khù khụ đỏ cả mắt, tay không ngừng vẫy qua lại trước mặt cho hết bụi, tới khi bụi dần mờ đi, Bạch Miên mới thấy được khung cảnh của tòa cổ trạch âm u này.Tòa cổ trạch này khá giống tứ hợp viện hồi xưa, có điều khắp nơi được treo lồng đèn và vải đỏ, trên cửa gắn chữ hỉ, đi vào trong sân thì có vài bộ bàn ghế được xếp ngay ngắn và người giấy được đặt đầy ấp hai bên, người giấy được gấp rất công phu và dựng đứng lên, ngũ quan được vẽ bằng mực, môi chúng nó thì đỏ như máu, khuôn mặt được vẽ khi mỉm cười, nhưng vẽ lên người giấy lại trông rất kinh khủng, từng cặp mắt vô hồn quỷ dị trông cứ như đang nhìn chằm chặp vào người bước vào sân, Bạch Miên nhanh chân đi vô sảnh đường, nơi này được đặt một cỗ quan tài bằng gỗ liêm, trên nắp quan tài dán hai tờ giấy vàng giống bùa, trước quan tài là một cái bàn để hai cây hỉ nến, một dĩa bánh trái đã hư thối tỏa ra mùi hương khó chịu, hai ly rượu, một cái bình, một bộ đồ tân nương và trang sức, Bạch Miên vừa đi vừa cảnh giác nhìn xung quanh, cậu có cảm giác bản thân bước một bước thì sẽ có thêm một ánh mắt lạnh như băng quỷ dị nhìn chằm chằm mình nhưng đến khi quay đầu lại thì chẳng còn cảm giác đó nữa.

Bạch Miên lấy tay vuốt ngực tự an ủi bản thân sẽ không có chuyện gì rồi mới đi vào sảnh đường, đi tới trước cái bàn, cậu nhìn nhìn bộ đồ tân nương, không lẽ cậu phải mặc cái này thật hả? Mặt Bạch Miên căng cứng, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp phải quyết định một chuyện trọng đại của đời người. Sau một hồi đấu tranh tâm lý kịch liệt, Bạch Miên chỉ có thể thỏa hiệp đem bộ đồ theo kiếm một chỗ nào đó thay, tiếp tục đi sâu vào trong thì là nội viện, một viện cho gia nhân, một viện chính và tiền viện, muốn đi tới viện chính phải băng qua một cái hồ, bên hồ là một cây liễu rất to, cành lá xum xuê gần như bao phủ cả mặt hồ, lâu lâu lại phất phơ như có như không lướt qua người của cậu làm Bạch Miên giật mình. Bỗng một thứ chất lỏng gì đó rơi trên mặt cậu, Bạch Miên đưa tay lên lau thì phát hiện nó là máu, cậu nhìn lên trên thì hoảng hồn, trên cây là những thi thể nữ nhân treo ngược, đôi mắt trợn trắng, làn da khô cứng như không có nước, máu từng giọt từng giọt nhiễu xuống góc cây liễu, đôi chân những người này bị cành cây đâm xuyên qua rồi quấn chặt, phần bụng bị mổ xẻ để lộ cơ quan nội tạng bên trong, ruột còn treo lủng lẳng bên ngoài. Bây giơ Bạch Miên mới để ý, những cành cây liễu này toàn bộ đều là màu đỏ nâu giống như vết máu đọng lại rất lâu rồi, những cành treo thi thể thì màu đỏ càng tươi mới rực rỡ, nhất là những cành càng gần thi thể, màu đỏ tươi đẹp đẽ nhuốm màu oán khí dày đặc, lạnh lẽo làm người nhìn sởn tóc gáy.

Bạch Nghiên nhìn chằm chằm mấy chục cái thi thể khác nhau, những thi thể này đều là phụ nữ hoặc bé gái cỡ 8, 9 tuổi không hề có thi thể của đàn ông dù chỉ là một cái.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 7


Bạch Miên cực kì bình tĩnh nhìn nhìn những cái xác rồi lại nhìn cái tay đã lau máu của mình, mặt cậu vẫn vô biểu tình nhưng tốc độ cực nhanh xé góc áo liên tục lau chùi tay và mặt cho đến khi chỗ dính máu đỏ ửng cả lên thì cậu mới miễn cưỡng dừng lại, bỗng lỗ tai Bạch Nghiên hơi động đậy, cậu nghe thấy một âm thanh rất nhỏ nhưng nó lại đang lớn dần lên, Bạch Miên ngưng thần lắng tai nghe để xác định xem tiếng động là của cái gì và xác định phương hướng của nó, tiếng động này ngày càng lớn dần và nó càng ngày càng đến gần cậu, nghe giớng tiếng nước sôi ùng ục ùng ục, lại xen kẽ tiếng bước chân trầm đục nên trên nền gạch, kèm theo tiếng nước tí tách tí tách nhiễu xuống đất và tiếng ma sát chói tai của kim loại với nền gạch. Âm Thanh ngày càng lớn và cũng ngày càng tới gần Bạch Nghiên, cậu vẫn đứng im và nhắm mắt lại bất động, tiếng bước chân ngày càng gần, âm thanh như vang vọng từ mọi phía làm nhiễu loạn thính giác nhạy bén của Bạch Miên, cậu cố gắng tập trung tinh thần hết mức có thể, tiếng bước chân trầm đục gần như sát bên tai, bỗng một hơi thở lạnh lẽo âm u ập vào sau gáy của Bạch Miên, ngay lập tức cậu giật mình lộn nhào về phía trước mấy vòng rồi mới ổn định lại thân thể, nhìn lại thứ đã khiến mình bị té lộn nhào mấy vòng kia, không nhìn thì thôi, vừa nhìn là muốn hét lên trời ơi cái thứ gì mà nó xấu ma chê quỷ hờn thế này.

Thứ đứng trước mặt Bạch Miên xấu tới muốn điên rồi, thứ này đi bằng hai chân giống con người nhưng toàn thân lại máu thịt lẫn lộn như thịt xay trộn với máu, máu đỏ thẫm chảy tí tách xuống nền đất, từ ngực đến bụng ấy bị mổ ra làm lộ hết nội tạng bên trong, ruột còn treo lủng lẳng bên ngoài bị kéo lê trên nền đất, tay thứ đó lại teo tót như da bọc xương và ngắn ngủn như tay của một đứa trẻ, trên tay cầm một con dao dài cỡ 1m lưỡi dao giống lưỡi cưa, trên thân dao loang lổ vết máu nâu đỏ có vẻ đã đọng lại rất lâu, mũi dao ma sát trên nền đất tạo ra tiếng vang chói tai. Mặt thứ đó như cái tổ ong, từng cái lỗ đường kính 2, 3cm đầy trên mặt cùng giòi bọ lúc nha lúc nhúc, chất nhầy xanh xanh tràn ra từ những cái lỗ rồi nhiễu xuống mặt đất làm thủng một lỗ giống như bị ăn mòn, âm thanh ùng ục ùng ục như tiếng nước sôi cũng từ đó mà ra.Bạch Nghiên mặt vô biểu tình nhưng nội tâm thì phun trào, cái thứ gì mà xấu tới ma chê quỷ hờn, trời đất đảo lộn, quan trọng là trên đầu nó hiện ra một bảng trong suốt.

[Huyết Quỷ Dao(ngủ đông)

Cấp: E.

Sức mạnh: 10

Nhanh nhẹn: 2

Kĩ năng: chém, mổ, lột da.

Độ khó: ☆]

[Tinh... đã phát động nhiệm vụ phụ.]

《Xưởng Thịt Heo Chết Chóc》Cấp: E.

Nhiệm vụ: điều tra về vụ án mất tích liên hoàn của những cô gái trẻ.Địa điểm: Xưởng Thịt Heo Tả Luân.

Thưởng: 100 vàng.

Độ khó: ☆☆

Thời gian: 3 ngày.

[Mong người chơi hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định.]
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 8


Bạch Miên nhìn nhiệm vụ không biết mới từ đâu nhảy ra này mà khó chịu, cậu đúng là hơi tham tiền một chút nhưng không tới nỗi cần nhiều nhiệm vụ như thế làm gì, nhất là nhìn con quái vật xấu tới kinh khủng này là cậu đã nuốt không trôi rồi.Bạch Miên thở dài rút dao găm từ balo hệ thống ra, cúi thấp người đặt tất cả trọng tâm vào chân trông như một con báo đang trong tư thế chuẩn bị săn mồi, lưỡi dao lóe lên ánh sáng sắc lạnh, khí chất cả người Bạch Nghiên biến đổi, sát khí nặng nề bao trùm toàn thân cậu, đôi mắt lạnh lẽo vô tình nhìn thứ sinh vật người không ra người, quỷ không ra quỷ trước mặt.

Bạch Miên giành thế chủ động lao về phía huyết quỷ dao, tay cầm dao găm như múa lượn trong không trung tạo ra những động tác tuyệt đẹp, đồng thời trên thân huyết quỷ dao cũng xuất hiện dày đặc vết cắt gọn gàng lưu loát, máu như thác nước mà chảy ào ạt từ người nó ra, huyết quỷ dao đau đớn hét lên, tiếng thét thê lương kh*ng b* tràn ngập oán khí, nó vung cây đao trong tay lên rồi bổ xuống ngay đầu Bạch Miên, khoảng cách chưa đến nữa mét nhưng cậu vẫn kịp thời né tránh, bên má vẫn bị sượt qua một đường màu đỏ nhợt nhạt, cây đao của huyết quỷ dao thì đập xuống đất làm thủng một lỗ lớn, vết nứt loạn xạ như một cái mạn nhện.

Lưng Bạch Miên đổ mồ hôi lạnh, cậu mà không né kịp chắc đầu cậu bây giờ đã nát tươm như cái lỗ đó rồi, à không phải là bị chẻ làm đôi mới đúng. Bạch Miên hít một hơi thật sâu rồi thở ra, vào một tư thế chiến đấu khác hoàn toàn lúc nãy, cậu nhắm hai mắt lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, đầu gối khuỵu xuống, mũi chân hơi nhón lên, thân trên cúi thấp xuống cỡ 45⁰, cả người tràn ngập hơi thở mãnh thú, huyết quỷ dao năng cậy đao lên cao, lần nữa bổ xuống ngay đỉnh đầu của Bạch Miên nhưng cậu vẫn đứng bất động, ngay giây phút khoảng cách giữa lưỡi đao và đỉnh đầu cậu còn lại 10cm, Bạch Nghiên liền di chuyển, chỉ thấy cậu nhoáng cái đã ở đằng sau huyết quỷ dao, tay cầm dao găm xẹt ngang qua một cái, đầu của huyết quỷ dao rơi xuống lăn long lóc trên nền gạch, máu phun ra từ cổ của nó như mưa bắn tung tóe khắp nơi, cũng may cậu đã tránh khá xa khỏi huyết quỷ dao khi vừa chém xong nên không dính phải một chút máu nào.

Bạch Miên mệt mỏi ngồi bệch xuống đất, miệng thở hồng hộc, tấm lưng gầy gò ướt đẫm mồ hôi, trán ướt đẫm làm tóc dính sát vào trán, cậu lấy từ trong balo ra một chai nước mở nắp rồi uống một hơi hết nửa chai mới thỏa mãn đóng nắp lại. Một bảng thông báo hiện lên.

[Người chơi Bạch Miên đã tiêu diệt một Huyết quỷ dao, khen thưởng 5 vàng.]

[Bạn đã đạt được thành tựu《Kẻ Chiến Đấu Hoang Dã》thưởng 10 vàng.]

[Mong người chơi tiếp tục cố gắng phát huy.]
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 9


"Hộc hộc, hệ thống này cũng quá keo kiệt đi, tao xém chết mà mày cũng chỉ thưởng có 5 vàng." Bạch Miên than thở nói. Cậu đứng lên tiếp tục đi tìm chỗ thay đồ, thời gian làm nhiệm vụ《Tân Nương Của Quỷ》còn khoảng 70 giờ 3 phút, cậu làm nhanh luôn cho đỡ phải kéo dài nhiều thêm chuyện đáng sợ, Bạch Miên nhìn lên trời, hiện giờ là khoảng 11h30 còn khoảng nửa tiếng nữa là lúc âm khí thịnh nhất. Bạch Miên nhìn xung quanh rồi chạy thẳng tới chính viện, cậu cẩn thận kéo cửa đóng chặt, mặc dù không có người nhưng ai biết lúc cậu thay đồ sẽ có mấy thứ kì lạ gì đó nhìn đâu, tốt nhất vẫn là đóng cửa cẩn thận một chút.Bạch Miên vừa đi vừa nhìn xung quanh phòng, nơi này lại rất sạch sẽ, không có một hạt bụi nào hết, đồ vật trang trí cũng khá phong phú và đều được treo hoặc phủ vải đỏ, gồm một cái giường cổ kính treo màn đỏ, trên giường rải đầy lạc, đậu, vâng vâng. Một cái bàn và hai cái ghế, trên bàn được phủ vải đỏ và đặt một ít bánh trái cùng một bình rượu và hai ly rượu, có lẽ là dùng cho uống rượu hợp cẩm. Một cái tủ gỗ cao khoảng 2m, rộng 1m5 dán giấy hỉ, một cái bàn trang điểm có gương, phấn mắt, bút kẻ, son, đồ trang sức lấp lánh... Một cái bình phong thêu hoa bỉ ngạn đỏ tươi cực kì diễm lệ, đồ án tinh tế và chân thực cực kì, nhưng dòng chữ cổ xưa toát lên vẻ bí ẩn thu hút người ta chạm vào nó. Bạch Miên quan sát xong thì không quan tâm lắm mà đi ra sau bình phong thay đồ, cậu mở trang phục tân nương ra, mặc từng cái vào, cũng may lúc trước cậu có học khóa về trang phục và trang điểm cổ trang, sau khi mặc xong thì cậu hơi bất ngờ, bộ trang phục này vừa như in người cậu, giống như đã được chuẩn bị từ trước để chờ cậu đến mặc, nghĩ tới đây Bạch Miên rùng mình da gà da vịt gì đó nổi hết lên, cậu đập hai tay vào má cho bình tĩnh rồi cất bộ đồ của cậu vô balo.

Bạch Miên cầm bộ trang sức hoa lệ tinh xảo đi ra ngoài, ngồi xuống trước bàn trang điểm, gương đồng hơi mờ một chút nhưng miễn cưỡng vẫn xem được, cậu xõa tóc ra, bắt đầu vấn tóc một cách miễn cưỡng cực kì, làm một hồi thì vẫn không xong, đầu tóc Bạch Miên thì rối một nùi như ổ quạ, cậu bực bội cầm lược chải một cách mạnh bạo nhưng lược gỗ vừa chạm vào tóc thì toàn thân Bạch Miên cũng đờ, một cỗ hàn khí lạnh toát từ phía sau ập tới trên người cậu, từng sợi hàn khí len lỏi qua làn da cậu chui vào trong thân thể là Bạch Miên rùng mình, một lực đạo cầm lấy lược trong tay Bạch Miên, tay cậu được đặt lại trên đùi cậu, Bạch Miên có thể cảm giác được thứ đã lấy lược gỗ đi đang từng chút một gỡ ra mái tóc rối tung của cậu một cách thật dịu dàng và tinh tế, giống như tránh làm cậu bị đau hay đứt tóc, thứ đó chải tóc cậu cho thật gọn lại sau đó bắt đầu vấn tóc Bạch Miên lên, cánh tay thứ đó vươn tới trước mặt Bạch Miên lấy từng cây trâm cài lung linh cài lên tóc cậu, Bạch Miên nhận ra đó là cánh tay của một người đàn ông, bàn tày này thật sự rất đẹp, bàn tay to rộng, từng ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng, chỉ có làn da là trắng bệch không một chút huyết sắc, Bạch Miên dường như đã biết đây là thứ gì rồi.

Ngồi một lát thì mái tóc của Bạch Miên đã được vấn xong, mặc dù gương đồng hơi mờ chút nhưng cậu vẫn có thể thấy được mái tóc của mình được vấn lên rất tinh xảo và đẹp đẽ.

"Em đẹp lắm, tân nương của ta." Bỗng, một giọng nói trầm thấp du dương vang lên làm Bạch Miên ngẩn người, giọng nói này thật sự quá hay, nó trầm bỏng du dương như tiếng đàn cello vậy, vừa tao nhã nhưng không mất đi sự hào hùng nhiệt liệt, đối với một thanh khống như Bạch Miên thì thật sự là một nhát dao trí mạng a. Bạch Miên ngồi ngẩn ngơ một lúc thì giật mình hồi hồn, cậu quay ra đằng sau nhưng chỗ đó sớm đã khôi phục lại như ban đầu, nhiệt độ cũng trở nên ấm hơn một xíu, giống như từ –5⁰C tăng lên –3⁰C ấy. Cậu nhìn xung quanh một lúc mới chấp nhận việc người đàn ông có giọng nói tuyệt vời ấy đã đi rồi, Bạch Miên nghiêm túc trở lại, cậu bắt đầu trang điểm cho khuôn mặt mình, kẻ một chút đuôi mắt, vẽ hoa sen ở mi tâm bằng màu đỏ, tô lông mày, đánh má hồng, tô son son đỏ, xong hoàn tất, nhìn vô gương bây giờ thật sự là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương khuynh quốc khuynh thành, công thêm dáng người nhỏ con mảnh mai như nữ nhân sẽ không ai nghĩ mỹ nhân này mấy phút trước còn là một thiếu niên phong hoa tuyệt đại. Bạch Miên trùm khăn voan lên đầu rồi đứng dậy, cậu bước từng bước chậm rãi ra khỏi phòng, đi đến sảnh chính nơi bái đường.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 10


Trong màn đêm u ám, trên đường phố vắng tanh không một bóng người, một đội ngũ đỏ tươi như máu di chuyển chậm rãi trên đường, tiếng kèn và chiêng quỷ dị vang lên trong bóng đêm tối tăm, những người giấy cùng với khuôn mặt cười ghê rợn hoặc bước từng bước hoặc nhảy múa thổi kèn, đánh chiêng trông những tư thế cứng đờ quỷ dị. Một chiếc kiệu được những người giấy cẩn thận khiêng đi, mành tơ lụa màu đỏ thỉnh thoảng bay lên nhè nhẹ để lộ một thân ảnh cao gầy đẹp đẽ của đàn ông.Đội ngũ quỷ dị lại cực kì có quy luật mà đi đến trước đại môn của Âm Liễu Trạch, người giấy mở cửa ra, tiếng cửa kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên trong màn đêm tĩnh lặng phá lệ chói tai, chiếc kiệu được khiêng vào đặt xuống trong sân.

Một người nam nhân chậm rãi bước ra từ trong kiệu, ngũ quan hắn mơ hồ không rõ nhưng dáng người tuyệt đẹp, thân cao ngất ngưỡng 1m94, cơ bắp săn chắc hữu lực, một thân hỉ phục đỏ xa hoa lộng lẫy, thắt lưng nạm ngọc thạch, mái tóc đen tuyền như màn đêm dài ngang lưng được một nửa được vấn lên cố định trên đầu bằng một cái kim quan nạm huyết ngọc, khí chất âm u lạnh giá tràn đầy sát khí. Hắn cầm hỉ hoa tinh xảo từng bước bước vào trong viện chính, đi tới bên người Bạch Miên vừa bước ra khỏi cửa, mọi chuyện trùng hợp tới khó tin, nam nhân lấy một bông hỉ hoa được nối dây đưa cho Bạch Miên, cậu cũng nhận lấy mà không lo lắng chút nào khiến nam nhân có vẻ rất vui, tiếng cười trầm thấp quyến rũ tràn ra khỏi cổ họng khiến Bạch Miên nghe mà mê mẩn, đột ngột cảm giác được cơ thể mất đi thăng bằng và lơ lửng trên không làm Bạch Miên giật mình ôm lấy cổ nam nhân, hắn giống như rất là hạnh phúc bế cậu lên mà ôm vào lòng, cách một lớp vải dịu dàng hôn lên trán Bạch Miên. Cậu sững sờ mãi một lúc cũng không hoàn hồn được, lần đầu tiên trên đời có người dám hôn cậu, chết tiệt, không thể tha thứ, người hôn cậu chỉ có thể là vợ tương lai của cậu!

Bạch Miên không nhớ rằng lúc lần đầu hắn chạm vào tóc cậu, Bạch Miên không hề cảm thấy phản cảm hay ghê tởm chút nào, ngược lại còn rất thoải mái. Lần thứ hai hắn ôm cậu lên nhưng Bạch Miên cũng không chú ý tới điều này, cậu cũng không biết rằng lúc có nam nhân này bên cạnh cậu không cảm thấy cảnh giác chút nào, giống như từ sâu trong tiềm thức của Bạch Miên luôn biết rằng nam nhân này sẽ không làm hại mình, sẽ buông bỏ mọi cảnh giác và trở nên trẻ con trước mặt hắn.

Nam nhân ôm Bạch Miên vẫn còn đang tức giận trời long đất lở trong lòng tới sảnh đường, hắn cẩn thận đặt Bạch Miên ngồi xuống ghế, cầm một ly trà mới tinh và nước trà ấm áp thơm lừng không giống như đã để mười mấy năm rồi, nam nhân cẩn thận thổi nguội một chút rồi nhấp thử, kiểm tra chắc chắn độ ấm của trà vừa vặn mới đưa cho Bạch Miên uống, Bạch Miên không khách khí đón lấy ly trà nhấp từng ngụm nhỏ, thật là quá thơm. Nam nhân kia thì đang chăm chú cẩn thận lột vỏ trái nho căng mọng rồi đút cho Bạch Miên, cậu thảnh thơi vừa uống trà vừa ăn nho, đang muốn nhả hột đã thấy một bàn tay để sẵn dưới cằm cậu liền nhả ra. Hình thức sống chung của người nam nhân và Bạch Miên thật sự là quá hài hòa, giống như một cặp vợ chồng đã sống với nhau hàng chục năm, nhớ kĩ từng thói quen dù là nhỏ nhặt nhất của đối phương.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 11


Bạch Miên đang thảnh thơi ngồi ăn bánh uống trà thì nam nhân bên cạnh đứng lên, hắn nhẹ nhàng xoa đầu Bạch Miên một cách cưng chiều rồi ghé sát vào tai cậu nói."Bảo bối, sắp tới giờ bái đường rồi, em ngồi đây ngoan chờ anh một chút nha." Giọng nói gợi cảm quyến rũ, hơi thở lạnh lẽo thổi vào tai Bạch Miên làm cậu rùng mình nhưng lại mê muội vì chất giọng quyến rũ của nam nhân mà bất chấp tất cả gật đầu ngoan ngoãn, hắn hôn một cái lên má cậu rồi biến mất, để lại mấy trăm người giấy hầu hạ Bạch Miên, đúng nghĩa của từ hầu hạ, lột nho, bóp chân, đấm vai, gì cũng làm hầu hạ Bạch Miên tới thoải mái híp mắt lại.

Ở trước đại môn của Âm Liễu Trạch, một nhóm thanh thiếu niên đang đứng, gồm 3 nam 2 nữ, mỗi người đều mang một chiếc balo kích cỡ giống nhau, nhưng kiểu dáng và màu sắc lại khác nhau. Hai thiếu nữ có lẽ rất sợ hãi, đôi mắt ngấn lệ trông rất nhu nhược làm nam nhân không khỏi sinh lòng thương tiếc, ba nam nhân kia có vẻ can đảm hơn một chút, một người trong đó nói.

"Chúng ta vào thôi." Năm người cùng nhau gật đầu, bọn họ cũng là người chơi, cả năm người lúc đầu rất sợ hãi nhưng vẫn can đảm hơn những người khác một chút mà bắt đầu đi tìm hiểu mọi thứ, bọn họ trùng hợp quay được cùng một nhiệm vụ ngẫu nhiên là《Giải Cứu Tân Nương》độ khó là cấp E nên mới quyết định lập nhóm đi chung.

Năm người đẩy cửa bước vào trong, nhưng vừa đẩy cửa ra đập vào mắt họ là những chiếc lồng đèn đỏ tươi và ánh lửa màu xanh lam bập bùng quỷ dị, thảm đỏ trải từ cửa vào tới trong sảnh bái đường, từng hàng người giấy xếp ngang dọc khắp nói, có cái thì treo lủng lẳng đung đưa qua lại, khuôn mặt tươi cười quỷ dị toát ra tử khí âm u ghê rợn, đôi mắt được vẽ bằng mực đen nhìn họ chằm chằm, hàng trăm người giấy quỷ dị đang bao vây lấy một thiếu nữ mặc trang phục tân nương cổ xưa ngồi trên một chiếc ghế gỗ. Phía sau là một chiếc quan tài làm bằng gỗ được dán bùa, bên cạnh tân nương đặt một chiếc bàn, trên bàn là đủ loại trái cây, một ly trà long tĩnh, điểm tâm tinh xảo ngon miệng. Năm người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cả đám sợ hãi không dám tiến lên, một người trong đó thử gọi.

"Xin... xin chào?"

"Hử." Bạch Miên quay qua ngạc nhiên khi ở đây lại có người, có lẽ là người chơi, nhìn cái balo là cũng hiểu bởi vì trên balo có in một kí hiệu ở một góc khá khuất nên khá khó nhìn thấy, trên balo của năm người này đều có kí hiệu nên chắc đều là người chơi, hình nhưnhoj không nhận ra mình cũng là người chơi thì phải, thế là Bạch Miên quyết định sẽ đóng giả làm npc thử một lần xem sao mặc dù khả năng diễn xuất của cậu hơi tệ nhưng chắc vẫn qua mặt được đám người này.

"Các cậu là tới cứu tôi đúng không? Làm ơn đưa tôi ra khỏi đây với!" Bạch Miên lập tức diễn một màn lâm ly bi đát đâu khổ tột cùng, nước mắt như trân châu rơi lách tách xuống nền đất, giọng nói u buồn sợ hãi làm người không khỏi đau lòng, ba người nam nhân trong đó liền bị đánh gục, luống cuống muốn dỗ Bạch Miên còn hai nữ sinh thì ngoài mặt tỏ ra quan tâm nhưng trong mắt lại lóe lên tia ghen ghét. Những người giấy bên cạnh thấy năm người bọn họ đang tiến tới gần Bạch Miên liền lập tức dàn trận bao vây cậu lại, nhưng vào mắt mấy người nào kia lại là nhốt không cho Bạch Miên di chuyển, người giấy ngăn cản nhóm người lại, trong miệng phát ra tiếng thét chói tai, miệng của nó mở to ra để lộ hàm răng sắc nhọn hơn cả lưỡi cưa bên trong.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 12


Nhóm năm người kia lập tức dừng lại, một người đàn ông trung niên trong đó gấp gáp nói."Khải La, người giấy thì sợ cái gì?"

"Tôi, tôi cũng không biết nữa. Sở trường của tôi là về cương thi." Một thanh niên cỡ 23, 24 tuổi trong nhóm gọi là Khải La run rẩy đáp lại, người đàn ông trung niên nghe thế thì biết tình hình này có chút không ổn rồi. Những người giấy xung quanh lấy nhóm người làm trung tâm từ từ tiến lại gần họ, Bạch Miên thấy vậy liền thầm thắp nhan thay cho nhóm người này.

Một người giấy đột nhiên nhào tới một nữ sinh trong đó, nữ sinh kia thì do giật mình và hoảng sợ nên toàn thân cứng đờ bất động, hai mắt trợn to nhìn hàm răng sắt nhọn của người giấy cắn vào tay mình rồi giựt ra, cô ta hơi ngơ ngác nhìn một bên tay trống không của mình rồi nhìn cánh tay đang chảy máu trong miệng người giấy, mãi một lúc xô ta mới hét lên.

"Aaaaaaaa!!!" Nữ sinh ôm một bên bả vai máu chảy đầm đìa ngồi bệt xuống đất, đôi mắt tràn đầy sợ hãi và hoảng loạn, nhưng người kia cũng tái mặt, nhịn không được quỳ xuống nôn thóc nôn tháo, ông chú trung niên thì hơi tái mặt nhưng vẫn không quỳ xuống nôn như những người kia. Bạch Miên thấy cảnh này thì cực kì bình tĩnh ăn một trái nho do người giấy đưa tới, cậu nhìn thấy máu nhiều tới nỗi quen thuộc lắm rồi.

Nhóm người kia bắt đầu rút dao găm ra chiến đấu với người giấy, nữ sinh bị đứt tay kia thì vẫn còn thẫn thờ khóc rống, cô ta bị những người giấy dần dần bao bọc lại, âm thanh cắn nuốt và tiếng xé thịt vang ra, cùng với tiếng xương bị nhai gãy nát làm người ta sởn tóc gáy. Bạch Miên nhìn cảnh trước mắt thì cũng thầm than, nhìn người giấy này trông có vẻ yếu ớt và quỷ dị như thế cậu tưởng chỉ để hù người thôi chứ ai dè cũng có thể tấn công hả.

Những người còn lại thấy vậy thì càng sợ hãi hơn, trong lúc hoảng loạn một thanh niên trong đó bị sẩy chân té xuống và kết cục cũng như nữ sinh kia, bị bao bọc lại rồi ăn tươi nuốt sống, máu từ bên trong b*n r* khắp nơi. Khi người giấy tản ra chỗ đó cũng chỉ còn lại một vũng máu và một nhúm tóc đen, xương cốt và thịt đều bị ăn sạch sẽ không chừa lại chút nào.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 13


Nhóm năm người ban đầu giờ chỉ còn lại hai người là ông chú trung niên và một cậu thanh niên khác, họ có vẻ đã cạn kiệt thể lực rồi. Hai người dựa vào nhau thở d0c, xung quanh là hàng trăm người giấy xếp thành hình tròn với hàng ngàn chiếc răng nhọn hoắc, miệng mở rộng đến một góc độ quỷ dị, móng vuốt sắc bén phát ra tia sáng lạnh lẽo ghê người.Ngay lúc hai người này nghĩ bản thân sắp không xong rồi thì toàn bộ người giấy đang di chuyển bỗng nhiên dừng lại, đồng loạt tách thành hai hàng rồi lùi dần về sau thật trật tự. Một người đàn ông mặc huyết y hỉ phục xuất hiện, tân nương ngồi trên ghế cũng đứng dậy, hai người cùng bước tới đứng song song với nhau.

"Phu phu kết bái"

"Vĩnh kết đồng tâm."

"Cùng sinh cùng tử."

"Phúc họa sẻ chia."

"Bạc đầu giai lão."

"Đời đời kiếp kiếp."

"Tận cùng thiên địa."

"Sinh không cùng ngày."

"Tử chôn cùng huyệt."

"Phu phu giao bái." Giọng thét chói tai âm trầm lại quỷ dị vang lên, từng câu từng chữ nặng nề tựa ngàn cân, ánh trăng máu trên bầu trời lại cang đỏ tươi rực rỡ như chúc phúc cho đôi phu phu được thiên địa tác hợp này.

Bạch Miên và nam nhân kia cùng nhau cúi đầu giao bái giống như hình thức kết hôn của cổ đại, khi ngẩng đầu lên cậu bỗng rơi vào một cái ôm thật chặt, giọng nói trầm thấp quyến rũ ôn nhu như chứa toàn bộ nhu tình say đắm của thế gian.

"Một đời một kiếp một đôi phu phu."

"Cùng người như hai mà một."

"Tâm linh tương thông cùng người."

"Kiếp người nhàm chán vô vị."

"Có người ở bên kiếp này."

"Tâm viên ý mãn suốt kiếp."

"Nguyện người luôn bình an hạnh phúc."

"Bảo hộ người an bình suốt đời."

"Cùng người ngắm nhìn thế gian."

"Nơi vốn nhạt nhẽo có người bỗng dưng thật rực rỡ tựa sao trời."

"Cùng nhau ngắm nhìn phồn hoa lụi tàn và thất tình lục dục."

"Cùng trời cuối đất ba ngàn mùa thu."

"Nguyện cùng người bạc đầu giai lão cùng trời cuối đất."

Lời nói dịu dàng tràn ngập say mê và chiếm hữu sâu đậm, giọng nói du dương như đàn cello làm Bạch Miên càng thêm rung động, trái tim cậu không chịu khống chế đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài, Bạch Miên bỗng cảm thấy mặt mình hơi nóng, lỗ tai cậu đỏ ửng lên như muốn bóc khói. Đúng lúc này khăn voan đỏ trước mặt bỗng bị nhấc lên, cậu còn đang sững sờ thì bỗng một xúc cảm mềm mại lành lạnh dán lên môi mình, giật mình hồi thần thì phát hiện đó là nam nhân kia. Hắn đang hôn cậu, môi hắn hôn nhè nhẹ lên môi Bạch Miên và bắt đầu g*m c*n nhè nhẹ rồi từ từ chuyển sang g*m c*n mạnh bạo, đầu lưỡi hắn vươn ra cạy mở hàm răng của Bạch Miên, đầu lưỡi hắn tiến quân thần tốc mà liếʍ ɭáρ qua từng ngóc ngách trong khoang miệng cậu làm Bạch Miên vô thức rêи ɾỉ, đầu lưỡi đinh hương tức giận bắt đầu công kích lại nhưng bị quấn lấy chơi đùa cùng hắn. Hôn một lúc thấy cậu sắp thở không nổi thì nam nhân mới luyến tiếc buôn ra kéo theo một sợi chỉ bạc ám muội, nhìn khuôn mặt ửng hồng, vành mắt đỏ ửng, đôi mắt ánh lên hơi nước long lanh nhìn rất đáng thương, hai má hồng hào, đôi môi bị g*m c*n tàn nhẫn mà trở nên sưng đỏ mọng nước như trái cherry của Bạch Miên mà hắn rạo rực không thôi, chỉ muốn quăng cậu lên giường rồi nhào tới ăn sạch sẽ không chừa một chút một chút thịt nào kể cả xương cốt.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 14


Bạch Miên bị hôn đến mơ mơ màng màng không phân biệt nổi đông tây nam bắc, toàn thân vô lực suýt ngã khuỵu xuống đất may mà nam nhân thần bí kia đỡ kịp nếu không cậu đã phải ôm hôn đất mẹ. Nam nhân thần bí kia thì sau khi giao bái và hôn môi Bạch Miên xong cứ như là người bị mắc chứng bệnh khao khát tiếp xúc da thịt vậy, hết hôn chỗ này rồi sờ chỗ kia làm Bạch Miên nhột không thôi. Bỗng một âm thanh lạnh lẽo máy móc vang lên, trước mặt Bạch Miên xuất hiện những bảng giao diện màu lam nhạt.[Chúc mừng người chơi Bạch Miên hoàn thành nhiệm vụ《Tân Nương Của Quỷ》cấp SSS.]

[10.000 vàng đã được gửi tới người chơi.]

[Thiện cảm của Quỷ Vương với người chơi rất cao.]

[Người chơi được Quỷ Vương tặng một bộ trang sức《Phụng Ngọc Bảo Huyết》,《Chiếc Hộp Cũ Xưa》,《Hỉ Nến》,《Cuốn Sách Hư Vô》,《Uyên Ương Nhẫn》.]Bạch Miên xem xong những nội dung trong đó thì nam nhân thần bí bên cạnh ôm Bạch Miên một cái thật chặt rồi lưu luyến hôn lên trán cậu một cái rồi nói.

"Thật muốn đồng hành ở bên cạnh em thời thời khắc khắc, nhưng thế giới này quá yếu ta chỉ có thể ở cùng em một thời gian." Sau đó cơ thể hắn dần dần hóa thành vô số đốm ánh sáng tan biến vào trời đất, Bạch Miên nhìn cảnh này không hiểu sao cảm thấy hơi buồn bực, bất quá mấy giây sau cậu lại nhanh chóng quăng chuyện này ra sau đầu mà hứng thú mở thông tin vật phẩm lên. Nhưng Bạch Miên lại không biết, trên trán cậu xuất hiện một ấn kí hình rồng quấn quanh một đóa bỉ ngạn hoa sáng rực ánh đỏ rồi biến mất. Bạch Miên hứng thú bừng bừng mở thông tin vật phẩm bắt đầu nghiên cứu.

《Phụng Ngọc Bảo Huyết》Cấp: A+Ngoại hình: một bộ trang sức hoàng kim gồm có trâm cài, mũ phượng, ngọc thạch, vòng tay, vòng cổ, hoa tai. Được đính hồng ngọc, ngọc lục bảo, hắc nhũ thạch, bạch ngọc.

Phân loại: vật phẩm sử thi độc nhất (sử dụng vĩnh viễn).

Thuộc tính: chặn toàn bộ đòn tấn công của những thứ từ cấp A+ trở xuống(?).

Chủ nhân độc nhất: Bạch Miên.

《Chiếc Hộp Cũ Xưa》Cấp: A+

Ngoại hình: một chiếc hộp làm từ một loại chất liệu gỗ kì lạ, vẻ ngoài trông rất cũ nát làm người ta khó để ý đến nhưng bên trong lại chứa một thứ cực kì bí ẩn và quý giá.

Phân loại: vật phẩm sử thi độc nhất (hộp quà vật phẩm).

Thuộc tính: chứa đựng vật phẩm từ cấp A+ trở lên.

Chủ nhân độc nhất: Bạch Miên.

《Hỉ Nến》Cấp A+

Ngoại hình: hai cây hỉ nến màu đỏ được điêu khắc hoa văn long phượng rất tinh xảo, luôn luôn đi cùng một cặp.

Phân loại: vật phẩm sử thi độc nhất (vật phẩm tiêu hao).

Thuộc tính: chặn toàn bộ đòn tấn công của những thứ từ cấp A+ trở xuống.

Chủ nhân độc nhất: Bạch Miên.

《Cuốn Sách Hư Vô》Cấp: S+

Ngoại hình: một cuốn sách trong suốt không có hình dạng cụ thể, chỉ có chủ nhân mới có thể thấy được cuốn sách.

Phân loại: vật phẩm huyền thoại độc nhất(vật phẩm vĩnh viễn)

Thuộc tính: tấn công(?)

Kĩ năng:???

Chủ nhân độc nhất: Bạch Miên.

《Uyên Ương Nhẫn》Cấp: SSS.

Ngoại hình: một cặp nhẫn hắc ngọc điêu khắc những hoa văn kí tự cổ xưa thần bí, tương truyền có hai vị thần yêu nhau sâu đậm nên đã dùng xương sườn và ba giọt máu đầu tim của bản thân để đúc ra đôi nhẫn này.

Phân loại: vật phẩm truyền thuyết độc nhất(vật phẩm vĩnh viễn).

Thuộc tính:???

Kĩ năng:???

Chủ nhân độc nhất: Bạch Miên và???
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 15


Bạch Miên xem xong thông tin của toàn bộ vật phẩm thì vui vẻ tới mức muốn đốt mấy chục cái pháo hoa để ăn mừng, quả nhiên là nhiệm vụ cấp SSS, vật phẩm quả thật cực kì phong phú. Hơn nữa Bạch Miên cực kì hứng thú với chiếc hộp bí ẩn và cặp nhẫn kia, mặc dù tên của nó làm cậu cảm thấy sai sai ở đâu đó nhưng Bạch Miên rất nhanh liền quên đi chuyện này.Phải nói rằng chỉ số IQ của Bạch Miên rất cao nhưng chỉ số EQ lại thấp đến thảm thương, người khác liếc mắt đưa tình lại bị cậu nhận nhầm thành trừng mắt hận thù sâu đậm.

Bạch Miên vui vẻ lấy chiếc hộp bí ẩn từ trong balo hệ thống ra nhưng khi bắt gặp dòng chữ [Bạn không đủ điều kiện để mở hộp vật phẩm.] thì cậu cứng đờ, hận không thể ném một phát vào thùng rác nhưng cố nhịn lại, dù gì cũng là vật phẩm cấp cao, tất nhiên là không dễ mở như vậy. An ủi tâm lý giận dữ của bản thân một hồi để bình tĩnh lại, Bạch Miên cất chiếc hộp vào rồi lấy cặp nhẫn ra, nhưng trên trong balo hệ thống chỉ có một chiếc còn chiếc còn lại lại không thấy, Bạch Miên đen mặt muốn chửi thẳng vào mặt tên tạo ra trò chơi này, nhưng nể tình chiếc nhẫn nhìn rất xinh đẹp và cực kì hợp gu cậu nên Bạch Miên miễn cưỡng bỏ qua, cậu đeo lên tay ngắm nghía một hồi mới vừa lòng bắt đầu đi kiếm nơi làm nhiệm vụ tiếp theo, sẵn tiện vơ vét hết toàn bộ đồ ăn bánh trái trên bàn khi nãy cất vào balo.

Còn người đàn ông trung niên may mắn thoát chết kia hả, hì hì, bị biến thành người giấy cùng chung vui với những người giấy khác luôn rồi.

Quay lại chỗ Bạch Miên, cậu đang cố mày mò đường để tìm ra xưởng thịt heo kia thì bỗng một giọng nói máy móc lạnh lẽo phát ra từ trên trời và trước mặt cậu cùng những người chơi khác đồng loạt xuất hiện một vài bảng giao diện trong suốt.

[Hiện giờ là 13:00. Kết thúc ngày đầu tiên.]

[Đang tổng kết bảng xếp hạng.]

[No1. Bạch Miên.

No2. Chu Tử Thành.

No3......

.........]

[10.000.000 người xếp hạng cuối sẽ bị đào thải.]

[Đang bắt đầu đào thải.]

[Đào thải hoàn tất.]

[Số lượng người chơi hiện tại: 989.999.994]

[Số lượng người chết: 10.000.006]

[Mong người chơi tiếp tục cố gắng.]
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 16


Bạch Miên nhìn số lượng người chết mà cảm giác toàn thân giống như rơi vào hầm băng, mặc dù cậu vô tình thật nhưng nhìn số lượng người chết đó thì không thể không khó chịu được.Ở nhà trọ người chơi lúc này, 10.000.000 người đứng cuối bảng xếp hạng được nhắc đến đang sợ hãi trốn trong phòng. Trước mặt họ giống nhau đều là một bảng giao diện trong suốt.

[Thời gian tử vong còn lại: 10 giây.]

Từng giây trôi qua, nỗi sợ hãi của bọn họ dần chuyển thành khủng hoảng, bọn họ xô đẩy đạp đổ tất cả mọi thứ nhưng khi thời gian tử vong chỉ còn lại là 0, đầu bọn họ đột nhiên nổ tung, giống như pháo hoa rực rỡ màu đỏ máu bắng văng tứ tán, máu nhiễm đỏ tất cả mọi thứ trong phòng, kèm theo những vụn thịt não trắng muốt. Hiện trường chết chóc ghê rợn giống như ngầm cảnh báo những người chơi còn lại rằng nếu bọn họ không làm theo những gì hệ thống này yêu cầu, kết cục của họ có lẽ là sẽ còn đáng sợ hơn những người này.

Trong những người còn sống thì có những người thông minh liền nhận ra và bắt đầu làm nhiệm vụ, nhưng còn có những người lại sợ hãi trốn chui trốn lủi, không dám làm gì, cũng có những người lựa chọn bám vào những người chơi mạnh khác mà cố gắng sống sót qua nhiệm vụ.

Quay trở lại chỗ của Bạch Miên, lúc này cậu đang đi kiếm một chỗ nào đó để nằm nghỉ một chút. Bạch Miên là một người cực kì yêu tiền, nhưng cậu cũng là một người cực kì tận hưởng cuộc sống, cậu chưa bao giờ để cho bản thân thiệt thòi chuyện gì cả. Đây là lần đầu tiên Bạch Miên phải nằm đất ngủ ngoài trời như thế này, càng nghĩ Bạch Miên càng hận không thể đấm cho cái hệ thống chó chết này mấy phát, một đống biệt thự siêu xe tiền tỷ của cậu còn đang chờ cậu tới hưởng dụng thế mà giờ đây nó lại sắp phải chôn vùi về với cát bụi, thật hận! Hệ thống chết tiệt, đừng để ta gặp được ngươi. Nếu ta gặp được ngươi, ta không đánh ngươi đến kêu cha gọi mẹ, bố mẹ nhìn không ra thì ta không tên Bạch Miên!
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 17


Đang loay hoay tìm chỗ ngủ thì Bạch Miên bỗng nhớ ra một chuyện, cậu hỏi hệ thống."Nè, ta có thể đổi vàng thành tiền tệ ở đây không?"

[Có thể.]

"Vậy mức giá quy đổi là bao nhiêu." Bạch Miên vui sướng nói.

[1 vàng có thể quy đổi thành 1 vạn nguyên(*).]

(*)Nguyên: đơn vị tiền tệ thời dân quốc của Trung Hoa.

"Vậy quy đổi cho ta 10 vàng đi."

[Đang quy đổi.]

[Quy đổi thành công, đã chuyển tới balo người chơi.]

Bạch Miên mở balo ra thấy một ô trong đó đã chưa một biểu tượng tiền tệ của thời dân quốc liền vui vẻ đi kiếm nhà trọ nghỉ ngơi, câu đi hết một dãy phố nhưng cũng chỉ có duy nhất một cái nhà trọ tọa lạt ở trong một con hẻm nhỏ nên Bạch Miên chỉ có thể miễn cưỡng ở lại.

Nhìn sơ qua bên ngoài thì nhà trọ rất sạch sẽ, kiểu dáng cũ xưa, mái đỏ và màu chủ đạo là màu trắng, có 3 tầng, chỉ là không hiểu sao Bạch Miên cứ cảm thấy nó kì kì chỗ nào đó nhưng cậu vẫn không biết được là kì lạ chỗ nào.

Bạch Miên bước vào trong, một nữ nhân mặc trang phục màu xám ngồi ở quầy nhìn cậu cười, độ cung quỷ dị của nụ cười làm Bạch Miên không khỏi rùng mình, đôi mắt âm trầm đen như mực của cô ta làm cậu không khỏi muốn quay lại quá khứ tán cho mình một phát vì đã chọn nơi này, giờ thì cậu biết nó kì lạ ở đâu rồi, chính là không khí lạnh lẽo bao trùm cả nhà trọ này.

Nhưng đã đâm lao rồi thì phải theo lao, Bạch Miên nở một nụ cười tự nhiên xuân về hoa nở nhất có thể nói.

"Tôi muốn thuê phòng."

"Nhà trọ của chúng tôi chỉ còn ba căn phòng là 4, 6 và 14. Không biết ngài muốn thuê phòng nào."

"Giá cả thì sao?" Bạch Miên nghe một dãy số phòng mà hận không thể gϊếŧ người, sao toàn là dãy số xui xẻo không vậy.

"Phòng số 4 là rẻ nhất giá một đêm là 100 nguyên, phòng 6 là một đêm 150 nguyên, phòng 14 là đắt nhất, một đêm 300 nguyên."

"Tôi kiến nghị ngài nên chọn phòng số 4, bởi vì giá cả khá là rẻ và phòng ở thì khá đầy đủ tiện nghi, thích hợp cho ở qua đêm."

Nếu cô nữ nhân viên này không nở nụ cười quỷ dị và không khí trong tòa nhà này không lạnh lẽo âm trầm thì mém tí nữa là Bạch Miên đã tin rằng toà nhà trọ này chỉ là một nơi bình thường như bao chỗ khác.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 18


"Vậy cho tôi căn phòng đắt nhất đi." Bạch Miên nói, toàn thân trên dưới toát lên vẻ ta đây là đại gia. Nụ cười thương mại trên môi nữ nhân viên vẫn không đổi nhưng Bạch Miên lờ mờ bắt được tia tụt hứng, cô ta cười cứng đờ bắt đầu làm thủ tục phòng, cậu lấy từ balo ra 300 nguyên thanh toán tiền phòng.Đúng lúc này bỗng có 3 người nữa bước vào, hai nam một nữ, một ông chú trung niên khoảng 30 tuổi khá mập mạp, lưng đeo balo màu xanh lam nhạt, vẻ mặt hiền hậu chính trực, một người khác là một cậu thanh niên cỡ 20 tuổi, thân hình cao ráo bảnh trai, đầu tóc cắt tỉa gọn gàng, khuôn mặt thanh tú ưa nhìn, không nổi bật cũng không xấu xí, tóm lại là người bình thường, vẻ mặt ngây ngô chưa trải sự đời, eo đeo balo màu xanh lục đậm, cô gái còn lại khá giống nhân viên công sở, vẻ mặt rất nghiêm khác, khí chất doanh nhân thành đạt rất rõ ràng, xách một chiếc túi màu đỏ nhạt. Bạch Miên vừa nhìn cũng biết bọn họ là người chơi bởi vì trên lưng và eo của họ đều mang một chiếc túi có huy hiệu đặc biệt, cậu mặt không biến sắc cảm ơn cô nhân viên rồi lấy chìa khóa phòng nhưng dư quang vẫn liếc nhìn ba người kia.

Bọn họ bước tới quầy lấy phòng, nhìn biểu cảm khó coi khi nghe dãy số phòng của họ Bạch Miên biết họ có lẽ là biết về sự xui xẻo của các dãy số này, cuối cùng ba người kia cũng chỉ thuê một phòng số 6, ba người kia chắc đã biết cách sử dụng hệ thống.

Bạch Miên cầm chìa khóa đi lên lầu, cậu vừa đi vừa nhìn xung quanh, cửa ở đây làm từ gỗ và được sơn thêm một lớp sơn màu đỏ, trong khá cũ kĩ nhưng vẫn rất chắc chắn, trên tất cả các cánh cửa đều treo một cái bảng số phòng, các cửa đều đối diện nhau, nhưng không phải cửa bên tay phải là 1 thì cửa bên tay phải là 2 mà là cửa bên tay phải là 1 thì cửa bên tay trái lại là số 11, tiếp theo là số 2 bên phải và số 10 bên trái, số 3 bên phải và số 9 bên trái, nhưng đều kì lạ là số 4 bên phải nhưng số tiếp theo bên trái lại không phải 8 mà là 14, tới số tiếp theo lại trở lại bình thường, nhưng tới số 6 bên phải số đối diện lại là 13, mà trong phương tây, số 13 được định nghĩa là số xui xẻo. Bạch Miên tạm thời dời mắt khỏi các con số, cậu nhìn sự vật xung quanh, trên tường cách mỗi phòng đều sẽ treo một ngọn đèn dầu, thảm trải trên sàn là một màu đỏ nóng nực, nói đúng hơn tất cả mọi thứ trên hành lang này đều là một màu đỏ rực, làm người ta không khỏi cảm thấy nóng nảy bực bội, sinh ra nhưng cảm xúc tiêu cực.
 
Game Này Lại Bị BUG Rồi!!!
Chương 19


Bạch Miên lấy chìa khóa mở cửa phòng số 14, bước vào trong rồi đóng cửa lại, mọi thứ trong phòng này rất bình thường, đối diện cửa ra vào là một chiếc gương lớn soi được cả gương mặt của cậu, viền gương được trang trí bàng hoa văn tinh xảo đẹp đẽ, bên trái chiếc gương là giường lớn đủ cho hai người nằm, làm từ gỗ trông rất chắc chắn, cuối giường là một cái tủ treo quần áo. Bên phải chiếc gương là một nhà vệ sinh nhỏ, rất sạch sẽ và ngăn nắp, trong nhà tắm cũng treo một chiếc gương nhỏ, đồ dùng như khăn mặt, bàn chải được chuẩn bị rất đầy đủ, bồn tắm khá lớn được đặt gọn trong một góc, sạch sẽ và ngăn nắp.Bạch Miên đi ra mở tủ quần áo, bên trong có vài bộ đồ ngủ chuẩn bị cho khách, chất vải mềm mịn sờ vào xúc cảm rất tốt, Bạch Miên lấy một bộ ra bước vào nhà tắm bắt đầu tắm rửa. Cả quá trình không có chuyện gì kì lạ xảy ra, cậu bước ra ngồi xuống giường, bắt đầu nghiên cứu hệ thống trò chơi này.

Bảng giao diện trong suốt hiện lên 10 mục, có 4 mục sáng còn lại đều hiện lên biểu tượng ổ khóa màu xám.

Mục thứ nhất là《Cửa Hàng Vô Hạn》bán tất cả mọi thứ có trên thế giới này, nhưng thứ có tồn tại đều có trong này, nhưng thứ không có tồn tại ở thời đại này cũng có trong này, nói chung là bạn muốn gì cũng có nhưng ngoại trừ các kĩ năng và các vật phẩm từ trung cấp trở lên, chỉ có thể nhận được trong phó bản hoặc đạt được thành tựu và được thưởng. Mục thứ hai là《Thông Tin Cá Nhân》hiển thị thông tin về sức khỏe, kĩ năng, chỉ số, vận may,... của người chơi. Mục thứ ba là《Bảng Xếp Hạng》 và được chia thành bốn mục nhỏ nữa là《Thành Tích》,《Số Lượng Quái Vật Đã Gϊếŧ》,《Sat Thương》và cuối cùng là《Tỉ Lệ Vượt Phó Bản》. Cuối cùng mục thứ tư là《Danh Sách Diệt Vong》là nơi hiển thị tất cả những quái vật hay một thứ gì đó mà người chơi đã gϊếŧ cùng với số lượng quái vật đã gϊếŧ, tới một mức độ nhất định sẽ có thể đạt được thành tựu và nhận được một phần thưởng rất lớn.
 
Back
Top Bottom