Khác Gấm Hoa

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406498827-256-k441187.jpg

Gấm Hoa
Tác giả: nt14cyw
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

t ; em4ng_nt / _.qlrenin
bối cảnh làng quê Việt Nam

start : 17/1/2025

🫓 Bối cảnh lấy vào năm 1859 ( lúc giặc Pháp đánh chiếm Gia Định - Sài Gòn , mở đầu cuộc xâm lấn Đại Nam ở phương Nam .Mọi nhân vật , địa danh và các sự kiện trong truyện đều là hư cấu .

Tất cả sự trùng hợp [ nếu có ] chỉ là ngẫu nhiên .

Vui lòng không đối chiếu chi tiết trong truyện và ngoài đời thật .

Thiệu Huy - cậu Hai nhà họ Thiệu, người con mang dáng vẻ điềm tĩnh mà lòng thì khép chặt.

Sinh ra trong gia đình danh giá, tưởng đâu số kiếp thuận buồm xuôi gió, nào ngờ " Nhà cao cửa rộng cũng không che nổi kiếp người", phúc mỏng hay dày, tới hồi mới rõ.

Một biến cố năm xưa khiến cha anh mất tiếng nói, mẹ ruột bỏ đi không ngoảnh lại.

Từ đó, Thiệu Huy mang trong mình mối hận phụ nữ ,mẹ anh tiếp cận cha anh chỉ vì mật báo ,có anh là một sự cố ngoài ý muốn , tin rằng "hồng nhan đa truân, phụ nữ là căn nguyên của khổ lụy".

Anh sống lạnh lùng, xa cách, chẳng để ai bước gần vào tim.

Cho đến khi một người con gái bước chân vào nhà họ Thiệu, lặng lẽ như bóng chiều, mà đủ sức khuấy động cả một đời đã tưởng yên phận.

[ trích ] Nguyệt bước ra khỏi phòng anh.

Áo dài gấm thượng hạng ôm trọn dáng người, từng đường kim mũi chỉ như sinh ra là để dành riêng cho cô.

Cậu Hai đứng sững tại chỗ, ánh mắt không rời nổi.

Nguyệt khẽ gọi, giọng nhỏ như gió thoảng :

" cậu hai..."

Anh lúc này mới bừng tỉnh, vội cúi đầu, một tay che mắt, bật cười như được mùa, trong lòng dậy sóng mà ngoài mặt còn cố giữ lễ:

"Em đẹp quá... làm anh ngơ mất rồi."

Lời nói v



tiểuthuyết​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thế giới game thủ
  • [Edit] Game Hoa Diệc Sơn Tâm Chi Nguyệt - Cốt...
  • Game Xâm Lăng: Bản Mô Phỏng Trái Đất
  • Cốt truyện Game Ngôi Sao Hoàng Cung
  • [ Tam Quốc / All x Chu Du ] Sông dài ngâm đoạn
  • Gấm Hoa
    Mở đầu


    Năm Tự Đức thứ mười hai ¹

    ¹ (Năm Tự Đức thứ mười hai (1859), giặc Pháp đánh chiếm Gia Định, mở đầu cuộc xâm lấn Đại Nam ở phương Nam

    Năm 1859 (MDCCCLIX) là một năm thường bắt đầu vào thứ Bảy, nổi bật với sự kiện thực dân Pháp chính thức nổ súng tấn công thành Gia Định vào tháng 2, mở đầu quá trình xâm lược Nam Kỳ và đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong lịch sử Việt Nam thế kỷ XIX )

    Ấy là buổi thời thế nghiêng ngửa, vận nước lao đao.

    Tây dương kéo quân, súng đạn nổ dọc bờ sông Nhị, Hà Thành lần nữa thất thủ.

    Người đời truyền miệng nhau rằng:

    “Nước mất thì nhà tan, quan lớn còn khó giữ thân, huống hồ dân đen.”

    Kẻ thức thời đóng chặt cửa, người nhát gan lặng lẽ dời đi, phố phường tiêu điều, gió thổi cũng nghe mùi bất trắc.

    Năm ấy, Thiệu Huy vừa tròn sáu tuổi.

    Tuổi còn thơ, chưa hiểu hết hai chữ hưng vong, chỉ biết rằng từ dạo ấy, trong nhà bắt đầu có những đêm dài không ngủ, những bữa cơm vơi tiếng cười, và ánh mắt người lớn luôn thấp thoáng nỗi lo như mây đen giăng kín.

    Mẹ anh, Liễu Huyền, vốn là người đàn bà mang dòng máu Pháp.

    Dáng người mảnh, da trắng, giọng nói mềm như gió xuân thổi qua hàng liễu.

    Người trong phủ thường bảo nhau: “Bà ấy chẳng giống người Tây hung hăng ngoài phố, lại càng chẳng giống mệnh phụ cao sang khó gần.”

    Bà đối đãi với người làm kẻ ở trước sau một mực ôn hòa, gặp kẻ nghèo khó cũng chẳng hề khinh suất.

    Với riêng Thiệu Huy, bà là cả một khoảng trời êm ả.

    Bàn tay ấy từng đặt lên trán cậu những đêm sốt cao, giọng nói ấy từng ru cậu ngủ giữa tiếng mưa đầu hạ rả rích ngoài hiên.

    “Ầu…

    ơ…

    ớ…

    ơ…

    Má ơi đừng gả con xa,

    Chim kêu vượn hú…

    ơ hờ…

    Ầu…

    ơ…

    ớ…

    ơ…

    Chim kêu vượn hú,

    Biết nhà má đâu…”

    Nhưng người đời vẫn hay nói: “Êm đềm bao nhiêu, sóng gió bấy nhiêu.”

    Cuộc gặp gỡ của họ thật đẹp ,nhưng kết thúc lại quá bi thương .

    Năm ấy ,phụ thân của Huy là ông Thiệu Việt phải cải trang rời phủ.

    Quan trường rối ren, thế sự như nước đục, ai đứng giữa dòng cũng khó tránh tai bay vạ gió.

    Ông băng qua một trấn nhỏ ven sông, dân cư thưa thớt, nhà nhà đóng cửa im lìm.

    Ngói cũ phủ rêu, gió lùa qua ngõ nghe lạnh cả lòng.

    Chiều buông, trời đổ mưa lâm thâm.

    Trước hiên một quán trà nhỏ, ông trông thấy nàng.

    Nàng nép dưới mái hiên, tay ôm chiếc nón lá đã sờn rách một góc.

    Y phục Tây phương giản dị, gọn gàng, chẳng phô trương.

    Mái tóc nâu nhạt xõa xuống vai, gương mặt thanh tú, ánh mắt trong veo nhưng phảng phất nét bơ vơ của kẻ lạc bước giữa đất lạ.

    Giữa chốn người người dè chừng, ánh nhìn ấy lại quá đỗi lạc lõng.

    Chỉ một thoáng chạm mắt, Thiệu Việt liền khựng lại.

    Đời ông từng qua bao phen sinh tử, từng nhìn không ít gương mặt thật giả lẫn lộn, vậy mà trước ánh mắt ấy, ông lại chẳng phân biệt nổi điều chi.

    Chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, lòng mình khẽ động , như giọt nước rơi xuống mặt hồ tưởng chừng phẳng lặng.

    Ông mời nàng vào quán trà trú mưa, không hỏi thân thế, cũng chẳng dò lai lịch.

    Nàng nói tiếng Việt còn lơ lớ, giọng chậm và mềm, mỗi câu đều dè dặt như sợ làm phiền người đối diện.

    Khi mưa tạnh, nàng cúi đầu cảm tạ, nụ cười mỏng nhẹ như sương sớm đầu ngày.

    Sau này nghĩ lại, Thiệu Việt mới thấm thía lời người xưa: “Duyên đến chẳng hẹn, nợ buộc không rời.”

    Có những mối duyên, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã an bài là không thể quay đầu.

    Còn khi ấy, ông chỉ tin rằng mình vừa gặp được một người con gái cần được che chở giữa thời loạn, khi lòng người khó đo hơn cả thời tiết.

    Nhưng cũng chính người phụ nữ dịu dàng ấy, trong một đêm không trăng, đã dùng tiếng Pháp thì thầm với kẻ đứng ngoài cổng.

    Ánh đèn dầu leo lét hắt lên gương mặt bà, nửa sáng nửa tối, như thể chính bà cũng chẳng còn phân rõ đâu là thật, đâu là giả, đâu là nghĩa, đâu là tình.

    Ngày Thiệu Việt bị bắt, Liễu Huyền không khóc.

    Bà chỉ lặng lẽ đứng sau rèm, tay nắm chặt đến trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà chẳng hay đau.

    Người đời thường nói: “Có những nỗi đau, khóc không ra tiếng.”

    Hai tuần trăng sau, Thiệu Huy tình cờ nghe lén người hầu thì thầm rằng cha cậu đã bị đánh đập dã man, kẻ tra khảo dọa cắt lưỡi nếu không chịu khai điều chúng muốn nghe.

    Cũng chính ngày hôm ấy, Liễu Huyền chọn rời đi.

    Bà hiểu rõ hơn ai hết rằng, nếu còn ở lại, kẻ gánh chịu khổ đau sau cùng chỉ có đứa trẻ thơ chưa hiểu hết cõi đời này.

    Gió loạn đã qua hiên nhà tự lúc nào.

    Mái ấm năm xưa, từ đó cũng chẳng còn nguyên vẹn như thuở ban đầu.
     
    Gấm Hoa
    Chương 1. Con hầu


    Mối hận với nữ nhân nảy sinh từ năm mười chín tuổi.

    Từ đó, trong phủ họ Thiệu không còn bóng dáng phụ nữ, trên dưới chỉ toàn nam nhân thô ráp.

    Việc bếp núc vốn không phải chuyện của phái mạnh, thành ra cơm nước lúc được lúc không.

    Ngày thì cháo loãng cầm hơi, có khi cả phủ phải ăn hột vịt luộc suốt một tuần trăng.

    Thiệu Huy vốn quen chịu đựng, nhưng lâu dần cũng không khỏi sinh phiền.

    Phủ vốn dĩ lớn không thể để cảnh sinh hoạt nhếch nhác mãi như vậy.

    Cuối cùng, anh đành cắn răng phá lệ.

    Hôm ấy, anh gọi anh Tề , giọng lạnh nhạt nhưng không cho phép chối từ:

    " Anh ra ngoài tìm cho tôi dăm ba người phụ nữ.

    Tuổi tác không câu nệ, thân phận không cần sang.

    Chỉ cần biết việc bếp núc, quét dọn trong nhà.

    "

    Anh Tề thoáng ngạc nhiên, song vẫn cúi đầu lĩnh mệnh.

    Tề hiểu rõ, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của câụ hai.

    Vài ngày sau, cổng phủ mở ra, rất nhiều người phụ nữ được đưa vào.

    Sau cùng, người được giữ lại trong phủ chỉ vỏn vẹn năm người.

    Một dì tuổi đã ngoài tứ tuần, dáng người đẫy đà, tay chân quen việc bếp núc .Bốn nữ tử khác chừng hai mươi đến hai lăm, sức vóc còn khỏe, phụ việc giặt giũ, quét dọn, hầu hạ trong ngoài.

    Người lớn nhất là chị Tâm 25 tuổi đã có gia đình , tính tình điềm đạm, nói năng nhỏ nhẹ, làm việc đâu ra đó , chị Trà và chị Sen bằng tuổi , chị Thu Trà dung mạo ưa nhìn, cách ăn nói khéo léo, biết giữ ý trước sau.

    Chị có phần chững chạc hơn tuổi, ánh mắt lúc nào cũng điềm nhiên, khiến người khác dễ sinh cảm tình.

    Còn chị Sen nhanh nhẹn, miệng mồm lanh lợi, tính tình thẳng thắn.

    Sen hay cười, hay nói, đôi lúc vô tư đến mức khiến người khác đỏ mặt.

    Tuy vậy, Sen sống tình nghĩa, thương Ánh Nguyệt thật lòng, thấy ai bắt nạt là không chịu được.

    Người nhỏ tuổi nhất là Ánh Nguyệt , khi ấy nàng vừa tròn mười bảy.

    So với ba người kia, nàng gầy gò hơn hẳn, áo bà ba cũ sờn, đứng nép sau cùng, đầu cúi thấp.

    Song đôi má luôn ửng hồng, ánh mắt trong veo như nước mùa xuân, dù cố giấu cũng không che được nét non nớt.

    Thiệu Huy đứng trong hiên, liếc qua một lượt, ánh nhìn lạnh lẽo.

    Anh không hỏi tên, cũng chẳng buồn để tâm đến tuổi tác.

    Với anh, họ chẳng qua chỉ là người làm công, tồn tại để giữ cho phủ viện không còn cảnh bữa đói bữa no.

    " Anh Tề sắp xếp chỗ ngủ cho họ , về phần việc làm để họ tự phân công "

    Anh nói gọn, rồi quay lưng rời khỏi.

    Ánh Nguyệt theo lời dặn của dì Tư, được phân lo những việc vặt trong nhà.

    Những công việc ấy đối với cô chẳng có gì xa lạ , trước kia cô từng làm con hầu, tay chân quen việc, từ giặt giũ, quét dọn đến hầu trà, nhóm bếp.

    Chỉ là, nơi cô từng ở qua, là người hầu nên chưa bao giờ được đối đãi tử tế.

    Chỗ ăn chỗ ở sơ sài, đêm đến không mền¹ che lạnh.

    Những hôm gió buốt, nàng chỉ biết co quắp người, ôm lấy thân mình mà chịu qua canh khuya.

    Có lúc lạnh đến run rẩy, cũng không dám than một lời.

    So với những ngày tháng ấy, phủ họ Thiệu quả thật khác hẳn.

    Người hầu được sắp xếp chỗ ngủ sạch sẽ, giường chiếu tươm tất, mền gối đủ đầy.

    Cơm tuy không phải cao lương mỹ vị, nhưng nóng hổi, đàng hoàng.

    Trên dưới trong phủ, từ chủ đến gia nhân, ít ai nặng lời với kẻ dưới.

    Ánh Nguyệt hiểu rõ, đây đã là một sự may mắn hiếm hoi.

    Vì thế cô làm việc càng cẩn trọng, bước đi nhẹ nhàng, lời nói dè dặt, chỉ mong mọi điều tốt đẹp vẫn ở bên mình .

    ¹ Mền : “Mền” là cách gọi miền Nam của chăn / mền đắp .
     
    Gấm Hoa
    Chương 2. Chốn dung thân


    Sau khi được cậu hai nhận làm con hầu, Ánh Nguyệt không được phân công công việc cụ thể.

    Nếu làm được công việc gì thì làm việc đó .

    Ngoài sân đã quá lâu không có người trông nom.

    Cỏ dại mọc um tùm, cao quá mắt cá chân, gạch lót sân lộ ra từng mảng loang lổ, chỗ nứt chỗ sụp, trông hoang phế như bị bỏ quên từ lâu.

    Từ ngày ông Việt bị bắt, lại bị cắt lưỡi sống rồi ném trả về, nơi này càng hiu quạnh.

    Ông sống như kẻ mất hồn, suốt ngày lặng lẽ ngồi một góc, ánh mắt trống rỗng, chẳng buồn để ý đến xung quanh.

    Còn Thiệu Huy thì vẫn vậy lạnh nhạt, ít nói, sắc mặt lúc nào cũng cau có.

    Nghe nói anh cũng chạy chữa khắp nơi nhưng tâm trí của cha anh vẫn mãi không khỏi .

    Trong nhà ,không mấy người dám bén mảng đến gần, huống chi là người ngoài.

    Ngoài cổng phủ , vì thế dần trở thành một góc bị lãng quên, chỉ còn gió thổi qua sân cỏ rậm, mang theo vẻ tiêu điều nặng nề.

    Ánh Nguyệt là người nói ít nhưng làm nhiều.

    Nàng xắn ống quần, tay áo lên, lặng lẽ bắt tay vào đám cỏ đã mọc lâu ngày.

    Có lẽ vì từng làm việc nhiều, ăn chẳng bao nhiêu ở nhà cũ, nên cô sớm quen với những việc nặng nhọc như thế này.

    Cô làm một mạch không nghỉ.

    Từng bụi cỏ được nhổ gọn, gom lại ngay ngắn.

    Chỉ trong thoáng chốc, khoảng sân vốn um tùm đã lộ ra nền gạch cũ, lưng áo nàng ướt đẫm mồ hôi, bàn tay dính đầy đất, nhưng nét mặt vẫn bình thản.

    Khi nàng ngẩng đầu lên, trời đã lờ mờ tối.

    Đúng lúc ấy, chị Tâm từ trong nhà bước ra, nhìn khoảng sân đã được dọn dẹp sạch sẽ, không khỏi sững người giây lát rồi mới cất tiếng gọi:

    "Nguyệt, vào tắm rửa đi, chuẩn bị ăn cơm."

    Cô khẽ dạ một tiếng, rồi cúi người thu dọn nốt đống cỏ còn sót lại.

    Đến lúc quay vào trong, cô mới chợt nhận ra, cả người mình đã mệt rã rời.

    Mùi bồ kết thoang thoảng thấm vào da thịt cô.

    Ánh Nguyệt khoác lên mình chiếc áo bà ba đã sờn cũ theo năm tháng, vải mỏng, màu nhạt, nhưng sạch sẽ gọn gàng.

    Cô chưa thể nghỉ.

    Việc đầu tiên vẫn là dọn cơm cho cậu hai và ông Việt.

    Ánh Nguyệt cúi người bới cơm, động tác nhanh nhẹn mà nhẹ tay.

    Bát cơm đặt xuống ngay ngắn trước mặt ông Việt, rồi đến chỗ cậu hai Thiệu Huy ,cậu ba Hạc Huyên Cô không dám ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ lùi người, toan quay đi.

    " Cảm ơn."

    Giọng nói ấy vang lên phía sau.

    Ánh Nguyệt khẽ khựng lại một nhịp.

    Đó là câu thứ hai cô nghe Thiệu Huy cất tiếng kể từ ngày bước vào nhà này với thân phận con hầu.

    Anh ít nói, mỗi lời đều ngắn gọn, nhưng giọng nói lại trầm ấm đến lạ, ấm áp hơn hẳn vẻ ngoài lạnh nhạt thường ngày của anh.Cô không dám quay lại, chỉ cúi đầu thấp hơn, bước đi nhẹ như sợ làm vỡ mất âm thanh vừa rồi.

    Quả thật, nhà Thiệu Việt chưa bao giờ đối đãi tệ với con hầu.

    Đồ ăn trong nhà lúc nào cũng đủ đầy, không ai phải lo cảnh đói khát.

    "Nào Nguyệt, vào ăn đi em.

    Riết lên cơm còn nóng, ăn cho ngon em ạ."

    Người gọi cô là chị Tâm , người chị đã ngoài hai mươi lăm tuổi.

    Trong nhà còn có chị Sen và Thu Trà, ba người đều lớn tuổi hơn Nguyệt.

    Chỉ mới hơn một ngày, nhưng cô đã có cảm giác mình không còn là người ngoài nữa.

    Dì Tư nấu ăn rất ngon, ngon như cơm mẹ cô ngày trước.

    Dì ít nói, nhưng thương Nguyệt ra mặt.

    Mỗi bữa, phần ngon bao giờ dì cũng nhường cho Nguyệt, bảo rằng cô là em út trong nhà.

    " Cái Nguyệt nhỏ con mà giỏi chứ bộ , nhỏ mà có võ ta ơi " Thu Trà cất tiếng ,vừa cười vừa bới cơm

    Ngoài các chị gái, Nguyệt còn có hai anh trai.

    Tuổi họ nhỏ hơn chị Trà và chị Sen, đặc biệt nhất là anh Hạc Huyên.

    Hạc Huyên là bạn thân của Thiệu Huy từ thuở nhỏ.

    Cha anh từng cùng cha Huy ra trận đánh giặc, nhưng không may bỏ mạng nơi xứ người.

    Mẹ anh cũng mất sớm, để lại anh bơ vơ khi tuổi còn rất nhỏ.

    Ông Việt thương tình, nhận anh về làm con nuôi.

    Dẫu vậy, Hạc Huyên vẫn một mực muốn làm người hầu trong nhà.

    Dù Thiệu Huy và ông nhiều lần rầy la, anh vẫn không chịu đổi ý .

    Hạc Huyên thân hình cao ráo ,nước da trắng trẻo , nhưng vẫn khác xa cậu hai, anh nói ít nhưng rất hiền , khi anh cười có hai má lúm đồng tiền trong rất dễ mến , anh rất giỏi trong việc làm trong xưởng may nên việc nay thường anh hay làm nên ít khi anh ở nhà .

    Còn anh Tề là người làm công lâu năm trong nhà họ Thiệu, dáng người rắn rỏi, nước da sạm nắng, quen với ruộng vườn từ sớm.

    Anh ít chữ, nhưng tính tình ngay thẳng, có sao nói vậy, chưa từng quanh co.

    Việc nặng việc nhẹ, hễ tới tay là làm, không than vãn nửa lời.

    Ánh Nguyệt ngồi giữa bữa cơm ấm áp ấy, lặng lẽ ăn từng muỗng nhỏ.

    Trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác rất lạ không phải sợ hãi, cũng không phải bất an , mà là cảm giác được ở lại.
     
    Gấm Hoa
    Chương 3. Chén trà nóng


    Sáng sớm hôm sau, như thường lệ, anh Tề sẽ đem trà lên cho cậu hai.

    Nhưng hôm nay anh phải lên huyện mua đồ theo dặn dò, không thể quay về kịp giờ.

    Hạc Huyên thì từ sáng sớm đã không thấy bóng dáng đâu.

    Chị Thu Trà bưng khay trà đứng trước hiên, vừa định bước lên thì Ánh Nguyệt vội đưa tay ngăn lại.

    "Cậu hai dữ lắm chị ạ," Nguyệt nói nhỏ, giọng có chút lo.

    "Em e chị sẽ không chịu nổi đâu.

    Thôi để em đem vào cho ạ... em là vua lì đòn mà."

    Thu Trà khẽ bật cười, đưa khay trà cho Nguyệt, rồi đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái.

    "Miệng lưỡi," chị nói nhỏ.

    "Nhưng vẫn phải cẩn thận, nghe chưa."

    Ánh Nguyệt gật đầu, bưng khay trà bước lên phòng, trước cửa, nàng khẽ gõ nhẹ hai tiếng.

    Không có ai đáp lại.

    Nguyệt do dự giây lát rồi nhẹ tay đẩy cửa.

    Trong phòng, Thiệu Huy đang quay lưng về phía cửa, đứng trước song cửa sổ.

    Trên tay anh cầm một quyển sách, ánh nắng sớm chiếu nghiêng qua vai, dáng người cao gầy nhưng thẳng tắp.

    Dù là phòng của nam nhân, mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp đến mức gần như khắt khe ,đủ để thấy chủ nhân nơi này là người kĩ tính đến nhường nào.

    Nghe tiếng bước chân, Thiệu Huy khẽ nghiêng đầu, có lẽ nhận ra không phải tiếng giày quen thuộc của anh Tề, anh quay hẳn lại, chân mày khẽ nhíu.

    "Anh Tề đâu?"

    Ánh mắt anh lướt qua người cô, giọng trầm xuống.

    "Sao lại là cô?"

    Ánh Nguyệt vừa định mở miệng, thì anh đã nói tiếp, giọng rõ ràng không vui:

    "Rõ ràng ngày hôm qua tôi đã nói, không cho phép bất cứ người con gái nào vào phòng tôi."

    Tim Nguyệt khẽ siết lại, cô lập tức cúi đầu.

    "Dạ thưa cậu hai," cô nói nhanh nhưng vẫn giữ lễ, "anh Tề đã lên huyện từ sớm, còn anh Hạc Huyên thì... em không thấy từ sáng ạ."

    Thiệu Huy nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, rồi quay đi, đặt quyển sách xuống bàn.

    "Để nó lên bàn," anh nói, giọng lạnh lùng.

    "Nếu phật ý tôi thêm một lần nữa, cô lập tức rời khỏi nhà tôi."

    Ánh Nguyệt cúi đầu.

    Nàng khẽ tiến lên, đặt chén trà xuống bàn.

    Khoảng cách gần đến mức nàng nghe rõ nhịp thở trầm đều của anh, khiến tim bất giác đập mạnh hơn.

    Đặt xong, nàng lập tức lui ra, không dám chậm trễ.

    Khi cánh cửa thư phòng khép lại, tim nàng vẫn đập thình thịch không thôi ,trong đầu thậm chí còn thoáng qua ý nghĩ ngớ ngẩn rằng nếu chậm thêm một bước, e rằng anh sẽ nhào tới cắn cô mất.

    Còn trong phòng, Thiệu Huy đứng yên hồi lâu.

    Ánh mắt anh dừng lại trên chén trà đang bốc khói, hơi nóng lan ra trong không gian tĩnh lặng ,khẽ nhíu mày .

    Cả ngày hôm đó, chén trà vẫn đặt yên trên bàn, hơi nóng sớm đã tan từ lâu, mặt nước trà lặng như chưa từng bị chạm tới.

    Thiệu Huy ra vào thư phòng vài lần, ánh mắt có lúc lướt qua, nhưng chưa một lần đưa tay cầm lấy.

    Đến tối, khi trong phòng chỉ còn ánh đèn dầu leo lét, anh khép sách, chuẩn bị đi nghỉ.

    Trước khi tắt đèn, ánh mắt anh dừng lại nơi góc bàn.

    Chén trà ấy... vẫn còn nguyên.

    Thiệu Huy im lặng một lát, rồi quay đi, không nói gì.

    Chợt nhớ đến mùi hương nhẹ lúc sáng , là mùi bồ kết và một mùi gì nữa thật khó nhận ra , nhưng nó khiến anh nghĩ tới cả ngày , một chuyện cỏn con lại khiến anh khó chịu cả một đêm .
     
    Gấm Hoa
    Chương 4 . Hương sớm


    "Mùi hương ấy không phải nước hoa đắt tiền, mà như hương hoa ngấm vào người sau những ngày tắm gội bằng lá."

    Sáng hôm sau, Thiệu Huy đang ngồi đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa.

    Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, anh lại mong cánh cửa mở ra là người ấy, nhưng khi cửa vừa đẩy ra, người bước vào lại là anh Tề.

    " Trà của cậu hai đây ạ."

    Trong lòng Thiệu Huy thoáng qua một cảm giác hụt hẫng rất nhẹ.

    Anh khẽ thở dài,vội giấu đi, rồi đáp:

    "Được, anh để lên bàn đi."

    Anh Tề vừa đặt chén trà xuống thì Thiệu Huy chợt lên tiếng:

    "À mà khoan đã...

    Hạc Huyên đâu rồi anh?"

    "Hạc Huyên ở xưởng may ạ," anh Tề đáp.

    "Nghe nói có đơn hàng lớn, nên mấy ngày nay anh ấy đi sớm về muộn."

    Thiệu Huy gật đầu.

    Cũng phải thôi.

    Từ khi cha anh lâm bệnh, việc trong xưởng may vốn giao cho chú Lễ lo liệu.

    Nhưng chú đã mất cách đây hai năm do căn bệnh nan y.

    Từ đó, anh và Hạc Huyên buộc phải thay nhau gánh vác, lui tới xưởng may không ngơi nghỉ.

    Có những lúc mệt mỏi đến mức muốn buông tay.Nhưng mỗi khi nghĩ đến cha mình , người đã gồng gánh xưởng may ấy suốt hơn hai mươi năm trời , Thiệu Huy lại không cho phép bản thân nản lòng.

    Anh không thể bỏ.

    Chén trà trên bàn bốc khói nhè nhẹ.

    Thiệu Huy nhìn nó một lúc lâu, rồi mới đưa tay cầm lên ,nhưng lần này, trong lòng anh lại thoáng nhớ đến một mùi hương khác, rất nhạt, rất quen, mà hôm nay không còn nữa.

    Anh bước vội ra ngoài hiên.

    Nắng sớm còn vương chút sương đêm qua, chiếu loang lên gương mặt anh.

    Thiệu Huy đảo mắt nhìn khắp khoảng sân, ánh nhìn gấp gáp đến lạ, như đang tìm một điều gì đó mà chính anh cũng chưa kịp gọi tên.Chợt sau lưng vang lên một giọng khẽ khàng:

    "Cậu hai."

    Thiệu Huy giật mình, quay phắt lại.

    Trước mặt anh là Ánh Nguyệt.

    Quần áo xắn cao, ống tay lấm lem bùn đất, trên tay còn ôm một nhúm cỏ vừa nhổ.

    " Cô làm gì vậy?" giọng anh lại lạnh đi.

    "Dạ... em nhổ cỏ với trồng hoa ở chỗ giếng, cạnh cửa sổ phòng cậu hai ạ."

    Ánh mắt Thiệu Huy chợt sững lại.

    Cái giếng mà cô nói tới , nó còn lớn tuổi hơn cả anh.

    Nơi ấy từng là chốn anh chơi đùa cùng mẹ .

    Khi đó, mẹ anh cũng trồng một vườn hoa rất đẹp, mỗi sáng đều tự tay tưới nước.

    Từ ngày mẹ rời đi, nơi ấy bị bỏ mặc.

    Cỏ dại mọc um tùm, đất nứt nẻ, xơ xác đến mức chính anh cũng quên mất nó từng xinh đẹp nhường nào.

    Thiệu Huy đứng chết trân trong giây lát, rồi như bị điều gì đó chạm mạnh vào vết thương cũ, anh bỗng gằn giọng, cọc cằn đến lạnh người:

    "Tôi chưa cho phép.

    Sao cô dám tự ý động phạm vào trong nhà tôi?"

    Ánh Nguyệt khẽ run.

    "Cô mau nhổ hết chúng lên ngay."

    Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh:

    "Nếu tôi còn thấy chúng ở đó một lần nữa , tôi sẽ giết cô."

    Cô sững người .Tay ôm nhúm cỏ bỗng nặng trĩu, tim thắt lại.

    Trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng khó nói thành lời.

    Vốn dĩ... cô chỉ nghĩ, mỗi sáng anh uống trà, có thể nhìn thấy hoa nở, lòng sẽ dịu đi đôi chút.

    Chỉ vậy thôi.

    Không hơn.

    "Dạ..." giọng cô khẽ run, cúi đầu thật thấp.

    "Em xin lỗi cậu hai.

    Em... em sẽ nhổ ngay ạ."

    Ánh Nguyệt quay người, từng bước chậm rãi đi về phía giếng.

    Bóng lưng nhỏ bé cúi thấp dưới nắng sớm, lặng lẽ đến mức khiến khoảng sân rộng bỗng dưng trống trải hơn hẳn.

    Còn Thiệu Huy, đứng yên tại chỗ.

    Ngực anh khẽ nhói lên ,một cảm giác rất lạ, rất mơ hồ , nhưng anh không quay đầu lại.

    Anh bước vào phòng, ngồi xuống mép giường.

    Dẫu chính anh là người rầy la Ánh Nguyệt, nhưng lồng ngực lại nhói lên từng đợt.

    Thiệu Huy trầm ngâm rất lâu, để rồi chậm rãi nhận ra , mình đã sai, sai đến mức không thể biện minh.

    Anh đứng phắt dậy, tiến về phía cửa sổ.

    Qua khung cửa, anh nhìn thấy Nguyệt đang cúi người nơi giếng cũ, vội vàng nhổ từng nhánh hoa vừa mới đặt xuống, còn chưa kịp bén rễ.

    Đất ướt bám đầy tay áo, mồ hôi thấm đẫm lưng áo mỏng, nhưng cô không dám dừng, mỗi nhành hoa bị nhổ lên, tim anh lại thắt lại một lần.

    Thiệu Huy quay lưng vào trong phòng, nhưng càng tránh né, lòng lại càng nhói đau hơn.

    Lúc nãy, khi cô đứng gần anh, khẽ khàng đáp lời , anh lại một lần nữa cảm nhận được mùi hương ấy.

    Không nồng, không gắt.

    Đó là mùi hoa bưởi , thứ hương thanh khiết, dịu nhẹ, như vừa phơi qua sương sớm.

    Chỉ thoảng qua trong khoảnh khắc, nhưng lại vương rất lâu, khiến người ta dù đã quay lưng rồi, vẫn không sao quên được .
     
    Gấm Hoa
    Chương 5 . Bữa cơm khuya


    Từ sau hôm đó, nội viện nhà họ Thiệu bỗng trở nên vắng lặng lạ thường.

    Luống đất bên cửa vẫn trơ trọi, chưa một mầm hoa, nhưng mỗi lần bước ngang qua, tim Thiệu Huy lại khẽ thắt một nhịp, như thể có ai lén dùng kim chích vào lòng ngực.Hôm đó, lời mắng anh viết ra giấy vốn dĩ chẳng nặng nề, nhưng ánh mắt Ánh Nguyệt khi cúi đầu nhận lỗi lại khiến anh không sao quên được ,mỗi lần nghĩ đến lòng lại một thêm nhói .

    Tối đến ,Anh bước ra khỏi phòng.

    Màn đêm đã buông xuống, gió khuya se lạnh len qua từng mái hiên.

    Thiệu Huy ghé qua phòng cha, tiến đến bên giường, nhẹ tay kéo tấm mền lên đắp ngay ngắn cho cha.

    Đưa tay khép lại cửa sổ, anh không vội quay về phòng mình, mà sải bước ra ngoài.

    Sân nhà vắng lặng, ánh trăng nhạt phủ lên nền gạch .

    Anh đứng lặng nhìn quanh một vòng, rồi như có điều thôi thúc, lại rẽ lối đi thẳng xuống bếp, nơi ấy thấp thoáng bóng người.

    Thiệu Huy nheo mắt nhìn kỹ, tim chợt khẽ chùng xuống ,là cô ấy .

    Anh bước tới, khẽ hỏi, giọng vẫn còn chút khó khăn chưa quen :

    " Đói à?

    "

    Ánh Nguyệt quay người lại, sững sờ khi thấy người đứng sau lưng là cậu hai.

    Khoảng cách quá gần khiến hơi thở nàng chợt gấp gáp, vội vàng né sang một bên.

    " Dạ… lúc nãy em làm xong việc trễ, nên giờ mới ăn ạ "

    Rồi như nhớ ra điều gì, cô lại dè dặt hỏi thêm:

    " Còn cậu hai… cậu hai cũng đói ạ?

    " .

    Anh hơi nhếch môi, nhìn cô một lúc lâu rồi mới đáp:

    " Ừ.

    Tôi đói.

    Có phần tôi không "

    " Dạ có ạ.

    "

    Giọng nàng nhỏ nhẹ.

    " Chiều nay dì Tư nấu nhiều món, giờ còn dư một chút.

    Cậu hai ăn hết cũng được, tí nữa em chiên trứng ăn sau cũng không sao ạ "

    "Chỉ đủ một phần thôi à?"

    Cô gật đầu, mắt cúi thấp.

    Đôi mắt ấy của cậu hai ,dẫu không giận dữ nhưng vẫn lạnh lùng đến mức nàng chẳng dám nhìn thẳng.

    " Dọn cơm đi.

    "

    " Dạ.

    "

    Ánh Nguyệt cặm cụi dọn cơm, cúi đầu bới từng muỗng cơm trắng đặt trước mặt cậu hai.

    Xong xuôi, nàng lặng lẽ lui người, định ra ngoài chờ một lát rồi mới quay vào ăn sau.

    " Cô ngồi xuống.

    "

    " Dạ?

    "

    " Tôi bảo cô ngồi xuống.

    Không nghe thấy à?" .

    Tiếng quát không lớn, nhưng đủ khiến nàng giật mình.

    Ánh Nguyệt hoảng hốt, vội vàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh.

    Bất ngờ, chén cơm trước mặt anh bị đẩy sang phía nàng.

    " Cô ăn đi.

    Tôi no rồi.

    "

    Cô sững người, lòng đầy lúng túng.

    Bụng đã đói cồn cào, nhưng cô vẫn không dám động đũa.

    " Dạ… em chưa đói.

    Cậu hai ăn đi ạ.

    "

    Nói rồi, cô vội vàng đẩy chén cơm trở lại , nhưng chiếc bụng rỗng chẳng cho phép nàng che giấu thêm.

    Một tiếng ọt ọt khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng.

    Má cô lập tức ửng đỏ vì xấu hổ, và khi nàng ngẩng đầu lên…Ánh Nguyệt bắt gặp khóe môi cậu hai khẽ cong ,không phải nhếch môi , là… cậu hai đang cười.

    Nụ cười ấy thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Ánh Nguyệt còn chưa kịp tin là mình nhìn thấy thật.

    Khi cô định cúi đầu xuống lần nữa, gương mặt cậu hai đã trở về vẻ lạnh lùng thường ngày, tựa như vừa rồi chỉ là ảo giác do ánh đèn dầu lay động.

    " Ăn đi " .

    Giọng anh trầm xuống,không còn gắt gỏng, cô do dự giây lát, rồi cũng cầm đũa lên.Miếng cơm đầu tiên đưa vào miệng, vừa nhai được hai lần thì cổ họng đã nghẹn lại.

    Không phải vì cơm khô, mà vì lòng cô bỗng chốc rối bời.

    Hai người ngồi cạnh nhau, giữa họ chỉ cách một khoảng rất nhỏ, nhỏ đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ tay áo anh truyền sang.

    Không ai nói thêm lời nào.

    Chỉ có tiếng đũa chạm nhẹ vào chén sứ, và tiếng gió đêm lùa qua mái bếp cũ.Thiệu Huy ngồi thẳng lưng, mắt nhìn về phía trước, nhưng sự chú ý lại chẳng đặt nơi bát cơm.

    Khóe mắt anh thỉnh thoảng liếc sang, thấy cô ăn rất chậm, từng muỗng cơm nhỏ, như sợ làm phiền đến ai đó.

    Gầy quá.

    Ý nghĩ ấy bất chợt hiện lên, khiến lòng anh khẽ nhói.

    Anh nhớ lại mấy ngày qua, cô tránh mặt anh, lặng lẽ đến mức gần như tan vào bóng tối.

    Hóa ra không phải cô giận, cũng chẳng oán, chỉ là… sợ, bàn tay anh đặt trên bàn khẽ siết lại.

    " Cơm… có ngon không?

    "

    Câu hỏi bật ra khiến chính anh cũng thoáng sững người.

    Ánh Nguyệt giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên, rồi lại cúi xuống ngay:

    " Dạ… ngon ạ.

    "

    Một tiếng “ngon” rất khẽ, nhưng đủ khiến lòng anh dịu đi đôi phần.

    " Chuyện hôm trước ,tôi xin lỗi "

    Anh nói câu ấy xong, như trút ra một mảnh đá đè nơi ngực bấy lâu.

    Không gian trong bếp lặng đi,chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, mùi cơm nguội vương vất, và nhịp tim ai đó đập không đều.Ánh Nguyệt khựng lại, đôi đũa trong tay cô khẽ run, hạt cơm rơi xuống mâm lúc nào không hay.

    Cô ngẩng lên, lần này không cúi ngay nữa, ánh mắt ngơ ngác như chưa kịp hiểu lời vừa nghe.

    " Dạ… cậu hai nói sao ạ?

    ".

    Anh quay mặt đi, tránh ánh nhìn ấy.

    Giọng anh trầm xuống, không còn gay gắt như mọi khi, cũng chẳng gượng gạo biện minh.

    " Hôm đó… tôi nặng lời.

    Không phải lỗi của cô " .

    Cô vội lắc đầu, lắc rất nhanh, như sợ anh nói thêm điều gì khiến mình mang tội.

    " Dạ không… thân phận em thấp kém, bị mắng cũng là lẽ thường.

    Cậu hai không cần để trong lòng ạ " .

    Nghe đến đó, tim anh nhói lên một cái, đau rất khẽ nhưng sâu.Anh quay lại nhìn cô, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt nhỏ nhắn, gầy gò, đôi mắt cụp xuống hiền lành đến mức khiến người ta không nỡ lớn tiếng.

    " Ở đây…

    " — anh ngập ngừng " không ai được phép coi thường cô ".

    Ánh Nguyệt sững người.

    Lần này, má cô ửng đỏ không phải vì ngượng ngùng, mà vì một cảm giác lạ lẫm chưa từng có cảm giác được bênh vực.

    Cô mím môi, giọng nhỏ hơn cả hơi gió:

    " Dạ… em cảm ơn cậu hai.

    "

    Anh khẽ gật đầu, không nói thêm.

    Nhưng trong lòng, một thứ gì đó đã lặng lẽ đổi thay.

    Từ lúc nào, anh bắt đầu để tâm đến từng cử chỉ của cô, từ bát cơm nguội, đến cái cúi đầu rụt rè, và cả sự cam chịu khiến người khác đau lòng.

    Bên ngoài, trăng đã lên cao.

    Ánh trăng rơi xuống sân gạch lạnh, lặng lẽ như chính những cảm xúc chưa kịp gọi tên trong lòng anh lúc này.

    Có những chuyện, nói ra được một lời xin lỗi thôi, cũng đủ làm lòng người ấm lại.

    Và có những cảm tình, âm thầm nảy mầm từ chính khoảnh khắc lặng im ấy.
     
    Gấm Hoa
    Chương 6 . Ánh Nguyệt dẫn lối


    Sáng sớm hôm sau , dì Tư đã nấu sẵn cháo.

    Chị Tâm bưng lên định mang vào cho ông, lại khẽ thở dài:

    " Ông không bao giờ chịu ăn đâu dì ạ.

    Mỗi lần con hay cái Trà vào là ông hoảng sợ, nắm chặt tay không buông.

    Chẳng biết còn cách nào không…

    "

    Ánh Nguyệt đang ngồi lặt rau mồng tơi bên bếp.

    Nghe đến đó, tay cô khựng lại, vô thức siết chặt vạt áo.

    Một lát sau, cô ngẩng đầu lên, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:

    " Để em… em muốn thử ạ.

    "

    Dì Tư khựng tay, quay sang nhìn Ánh Nguyệt.

    Chị Tâm cũng sững lại, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

    " Em…

    được không đó Nguyệt?

    " chị Tâm có lẻ sợ Nguyệt là người bị thương tiếp theo khi đợt trước Trà bị đứt tay khi đem cháo lên cho ông

    " Ông sợ người lạ lắm, hễ thấy ai không quen là hoảng, có bữa còn đập cả chén em không nhớ sao " Trà cất tiếng kế bên Nguyệt

    Ánh Nguyệt siết chặt vạt áo trong tay.

    Tim cô đập nhanh, nhưng giọng vẫn nhỏ nhẹ, không run:

    " Dạ… em không dám chắc.

    Nhưng…

    để em thử đứng ngoài trước.

    Không vô liền đâu ạ.

    "

    Dì Tư nhìn cô hồi lâu, rồi thở ra một tiếng rất khẽ.

    " Thôi thì… có bệnh thì vái tứ phương, thử một lần xem sao.

    Nhưng nhớ nghe, hễ ông không chịu là lui ra liền, đừng cố nghen cô nương.

    "

    Ánh Nguyệt gật đầu.

    Cô rửa tay sạch sẽ, bưng chén cháo còn ấm, đi từng bước rất chậm về phía căn phòng nhỏ cuối dãy nhà.

    Cô đẩy cửa bước vào rất chậm.

    Ông ngồi bên giường, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt dừng nơi khoảng không vô định.

    Khi thấy cô, vai ông khẽ run lên.Ánh Nguyệt liền dừng bước, không tiến thêm.Cô đặt bát cháo xuống bàn, rồi lùi lại, giữ một khoảng cách vừa đủ.

    Không cúi sát, không nhìn chằm chằm, chỉ đứng yên.

    Một lúc sau, nàng nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ sang một bên.

    Ánh nắng buổi sớm tràn vào phòng, rơi xuống nền gạch lạnh.

    Ánh Nguyệt khẽ nói, giọng nhỏ đến mức như sợ gió nghe thấy:

    " Hôm nay… nắng ấm lắm ạ.

    "

    Ông nhìn chằm chằm bào cô bàn tay đặt trên đùi khẽ siết lại.

    Khi Ánh Nguyệt vừa khẽ bước thêm nửa bước, ông cụ liền hoảng hốt.

    Hai tay ông ôm chặt lấy nhau trước ngực, thân người co rút lại như kẻ vừa bị đẩy trở về một cơn ác mộng cũ.

    Đầu ông lắc mạnh, dứt khoát, ánh mắt mở lớn, đầy sợ hãi, như đang cầu xin nàng đừng tiến lại gần thêm nữa, hơi thở ông gấp gáp, lồng ngực phập phồng dữ dội.

    Cổ họng mấp máy liên hồi, nhưng chỉ phát ra những âm thanh nghẹn lại, vỡ vụn, không thành lời.Ánh Nguyệt sững người ,cô lập tức dừng bước.

    Không tiến, cũng không rút lui.

    Chỉ đứng yên ở khoảng cách ấy, để ông không cảm thấy bị dồn ép.

    Trong khoảnh khắc ấy, nàng hiểu ra ,nỗi sợ này không phải của hiện tại, mà là thứ đã bám rễ rất sâu trong ông từ nhiều năm trước.

    "Dạ… không sao đâu ạ.

    "

    Giọng cô rất nhỏ, chậm rãi, như đang nói với một đứa trẻ đang hoảng loạn.

    " Con không lại gần đâu.

    "

    Cô từ từ hạ thấp người xuống, để ánh mắt mình không cao hơn ông.

    Rồi nàng lùi lại từng chút một, mỗi bước đều rất khẽ, để ông nhìn rõ cô đang tự tạo khoảng cách.Ông vẫn lắc đầu, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

    Mồ hôi túa ra nơi thái dương, ánh mắt liên tục đảo quanh, tìm kiếm một lối thoát vô hình.Ánh Nguyệt không nói nữa, cô chỉ đứng đó, lặng lẽ, để thời gian trôi qua.

    Rất lâu sau, hơi thở ông mới dần chậm lại, cái lắc đầu yếu dần, rồi dừng hẳn, bàn tay đang ôm chặt cũng khẽ buông ra, rơi xuống đùi, run rẩy, ánh mắt ông chậm rãi dừng lại nơi khung cửa sổ mở rộng.

    Ngoài kia, nắng trải dài trên nền gạch, gió nhẹ lay động tán lá, yên bình đến lạ.

    Ông nhìn rất lâu.Rồi, như đã hạ quyết tâm, ông chậm rãi đưa một tay ra, cánh tay run lên, dừng lại giữa không trung, như sợ chỉ cần chạm nhẹ thôi, mọi thứ sẽ vỡ vụn.Ánh Nguyệt nhìn thấy, nhưng không vội vàng đón lấy.Cô chỉ đứng yên.

    Bàn tay ông khẽ chạm vào tay cô , rất nhẹ, như thử dò.

    Khi cô không rút lại, ông mới chậm rãi đặt trọn bàn tay mình lên đó.

    Không nắm chặt, chỉ tựa vào, như tìm một điểm an toàn.Ánh Nguyệt cảm nhận rõ từng cơn run rẩy truyền sang.

    Cô không siết, cũng không tránh, chỉ giữ nguyên tư thế, để ông biết ,cô ở đây.Từng bước, từng bước một, ông mới dám tiến ra ngoài.

    Mỗi bước đi đều chậm, như đang vượt qua một ranh giới vô hình đã giam giữ ông suốt bao năm.

    Khi họ ra đến hiên, ánh nắng tràn lên vai áo bạc màu của ông.

    Gió lướt qua, mang theo hơi ấm rất khẽ.

    Ông đứng yên rất lâu, không nói, không quay đầu, chỉ hít vào một hơi thật sâu.

    Từ xa, Thiệu Huy đứng dưới hiên, nhìn thấy tất cả, anh không bước tới, cũng không dám lên tiếng.

    Tim anh như bị ai đó siết chặt, vừa đau, vừa nhẹ.

    Cha anh…

    đã bước ra ngoài.

    Lần đầu tiên, sau rất nhiều năm.

    Ánh Nguyệt dìu ông quay lại phòng.

    Trước khi cửa khép lại, ông cụ quay đầu nhìn cô .

    Ánh mắt vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng đã không còn hoảng loạn, ông khẽ gật đầu , dẫu không lời nói nào nhưng đủ để khiến lòng người run lên.
     
    Gấm Hoa
    Chương 7 . Buổi chợ sáng sớm


    " Hai đứa mình đứng cũng bằng vai, người ngoài không biết nói hai vợ chồng "

    Sáng ấy, chị Thu Trà có việc nên phải lên huyện từ sớm.

    Dì Tư kể lại cho Nguyệt nghe rằng anh Hạc Huyên tiện đường, liền cho chở chị đi cùng để còn về kịp bữa trưa.

    Chuyện ấy vốn chẳng có gì đáng nói, cũng không ai đem lòng nghi ngờ hay đồn đoán điều chi.

    Thế nhưng trong nhà, ai nấy đều ngầm hiểu một điều , cậu ba dường như có tình cảm với chị Thu Trà.

    Bằng chứng thì chẳng cần nói ra, chỉ là giữa cả đám con gái trong phút , cậu ba lại chỉ mua đúng phần bánh cho riêng mình chị lại thuận miệng nói tiện .

    Có những chuyện, không cần lời xác nhận ,chỉ một chút thiên vị thôi, cũng đủ để người ta nhìn ra lòng ai đã nghiêng về đâu.

    Nên phần đi chợ hôm nay là phần của Nguyệt ,trước lúc ra cổng, dì Tư ngoái lại dặn Ánh Nguyệt

    " Con lên hỏi cậu hai xem hôm nay muốn ăn món gì, để dì còn liệu nấu.

    "

    " Dạ.

    " Nguyệt đáp khẽ, xách giỏ bước lên gian nhà trên.

    Việc đầu tiên, cô ghé sang phòng ông.

    Cửa phòng khép hờ, bên trong vắng lặng, Nguyệt nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười rất nhẹ, cô biết chắc ông đang ở gian nhà trước ,từ hôm chịu ra ngoài, ông đã quen dần với ánh nắng, quen cả tiếng người qua lại, không còn co rúm sợ hãi như trước nữa.

    Nguyệt quay sang phòng cậu hai , đứng trước cửa, cô gõ mấy tiếng liền, đợi một lát vẫn chẳng thấy ai lên tiếng, tim cô khẽ chùng xuống , Nguyệt chần chừ giây lát, rồi cắn răng đẩy cửa bước vào,căn phòng trống rỗng.Mọi thứ vẫn gọn gàng như thường lệ, sách xếp ngay ngắn trên bàn, chăn mền gấp phẳng phiu.

    Cậu hai không có ở đó, Nguyệt khẽ thở ra một hơi, khép cửa lại, xách giỏ đi ra nhà trước.

    Ngoài sân cô đảo mắt xung quanh thấy ông ngồi ở bàn trà ,nghe tiếng chim hót lòng cô nhẹ nhõm hẳn ,cô chào ông rồi quay ra cổng .

    Anh Tề và chị Sen vừa từ ruộng về.

    Thấy Nguyệt, chị Sen hỏi:

    " Kiếm cậu hai hả em?

    "

    " Dạ... cậu hai không có trong phòng.

    " Nguyệt đáp

    " Không biết cậu đi đâu ạ?

    "

    Anh Tề vừa rửa tay vừa nói:

    " Ra ngoài rồi.

    Chắc lên chợ mua sách đó.

    Tuần nào cậu chẳng đi một bận, đúng thói quen mà " .

    Nguyệt gật đầu,cô biết ,tủ sách của cậu hai cao kín một vách tường, sách cũ sách mới đủ cả, nhiều đến mức người trong nhà cũng ít ai dám động vào.Không hỏi được món ăn, Nguyệt đành tự tính toán,cô xách giỏ ra chợ, men theo con đường đất quen thuộc.

    Chợ buổi sáng đông người, tiếng rao chen lẫn tiếng cười nói rộn ràng.

    Nguyệt đi từng sạp, mua mớ rau, miếng thịt, thêm ít cá tươi, chẳng mấy chốc, giỏ đã đầy.Cô đứng nép bên đường, mở giỏ ra xem lại một lượt cho chắc, rồi quay lưng định rời chợ.

    Bất chợt, có bàn tay nắm lấy cổ tay cô.

    Nguyệt giật mình quay lại, trước mặt cô là cậu hai. anh đứng đó, dáng cao gầy, trên tay ôm một xấp sách còn thơm mùi giấy mới.

    Ánh mắt anh nhìn cô, thoáng ngạc nhiên.

    " Cô đi đâu vậy?

    "

    Nguyệt luống cuống, vội rút tay lại nhưng không kịp, bàn tay anh vẫn nắm chặt ,chủ sạp thấy thế liền tiện tay đỡ lấy cái giỏ giúp anh, mặc cho Nguyệt vội vàng nói:

    " Dạ...

    để em cầm được rồi ạ.

    "

    Nhưng anh chỉ lắc đầu.

    Sức anh vốn mạnh, lại là con trai mới lớn, Nguyệt không giằng ra được.

    Chủ sạp nhìn hai người, bật cười, buông một câu bâng quơ:

    " Chà, vợ cậu hai à?

    "

    Rồi chưa đợi ai kịp đáp, ông lại xuýt xoa:

    " Xinh xắn thế kia, lại còn giỏi giang.

    Quả thật nhà cậu hai có phúc lớn.

    "

    Nguyệt nghe đến đó, mặt nóng bừng, vội cúi đầu, tim đập loạn nhịp.

    Còn cậu hai thì khẽ khựng lại một thoáng, bàn tay nắm giỏ cũng chậm dần, nhưng rốt cuộc vẫn không buông.

    " Dạ ,con cảm ơn bác...Rau hôm nay quả thật rất tươi ,lần sau nhất định con sẽ ghé "

    Chủ sạp cười tươi hơn hẳn ,gật gù liên hồi .

    Còn cái Nguyệt mặt mày đã đỏ chót như quả cà chua , cô thấy anh đi cô vội bước theo để kịp chân anh một tay cầm giỏ tay còn lại ôm chồng sách ,nếu không nói cũng chẳng biết cậu hai nhà họ Thiệu .

    " Mua nhiều vậy làm gì?

    " anh hỏi, giọng không nặng không nhẹ.

    " Dạ... mua về nấu cơm.

    Dì Tư dặn hỏi cậu hai ăn gì mà em không gặp được cậu hai nên..

    "

    " Về thôi.

    "

    " À mà cậu hai này " Nguyệt chỉ nhẹ nhàng hỏi

    Anh quay sang cô ,khẽ nghiêng đầu ,vẫn không khỏi sự lạnh nhạt

    " Chuyện gì sao ?

    "

    " Lúc nảy..sao cậu hai không giải thích " má cô lại bất chợt ửng đỏ

    " Giải thích chuyện chi?

    "

    " Giải thích em không phải vợ cậu hai " cô bất giác nói nhanh , rồi nhanh chóng cúi đầu

    Cậu hai khẽ cười mang theo ý trêu chọc " Nhìn xem này ,ngại đỏ hết cả mặt "

    " Về thôi .

    "

    Cô vẫn chưa kịp nói tiếp ,anh đã đi trước cô một khoảng , đường về nhà bỗng dài hơn mọi ngày.

    Về đến cổng, chị Tâm đang quét sân ,thấy cảnh trước mắt, chị đứng khựng lại, mắt chữ A mồm chữ O.

    Cậu hai xách giỏ đi trước, Ánh Nguyệt lẽo đẽo theo sau, mặt đỏ bừng.

    " Ủa...

    "

    chị Tâm chưa kịp nói hết câu.

    Nguyệt đã cuống cuồng lên tiếng, giọng gấp gáp:

    " Dạ không phải đâu chị... cậu hai chỉ tiện tay giúp em thôi ạ...

    "

    Cậu hai không nói gì, chỉ đặt giỏ xuống bếp, quay người đi thẳng vào trong.

    Chị Tâm nhìn theo, rồi nhìn Nguyệt, cười nửa miệng:

    " Tiện tay dữ ha.

    " vẫn không quên trêu chọc cô em út " Từ xa chị tưởng hai vợ chồng mới cưới không đó "

    Nguyệt cúi đầu, hai má nóng ran.

    Trong lòng rối bời, chẳng biết là ngượng hay là một cảm giác gì khác vừa kịp nhen lên.
     
    Gấm Hoa
    Chương 8 . Tay ai run trước tay ai ?


    Bữa cơm trưa hôm ấy quả thật rất ngon ,tay nghề của dì Tư vốn chẳng ai dám chê.

    Món nào cũng đậm đà vừa miệng, nhất là nồi cá kho lạt , món mà ông thích nhất.

    Cá kho xong, đem trộn cùng cơm nóng, ăn cùng rau sống là ngon số dách .

    Nhưng trong nhà có lệ , trước khi mọi người dùng bữa, phải chờ cậu hai và ông cầm đũa trước, khi ấy con hầu mới được ngồi xuống ăn sau.

    Dùng xong bữa, Ánh Nguyệt vừa định bưng mâm cơm xuống bếp thì cậu ba lên tiếng:

    " Cảm ơn em.

    Giỏi lắm.

    "

    Giọng anh mang theo ý trêu chọc.

    Nhưng người cậu ba muốn trêu, không hẳn là cô ,mà là cậu hai.Nguyệt ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười.

    Ánh mắt vô tình lướt qua phía cậu hai, tay anh đang gắp thức ăn bỗng khựng lại một nhịp, rồi anh ngước lên nhìn cậu ba, mày khẽ nhíu.

    Nguyệt cúi đầu, lặng lẽ bưng mâm xuống bếp.

    Sau khi cả nhà đã dùng bữa hết ,cô dọn chén đũa cho chị Sen rửa, rồi vòng sang gian nhà trên xem còn việc gì cần làm hay không.

    Nhưng trong ngoài đã được chị Tâm quét tước sạch sẽ, cả nhà cũng đã ngủ trưa, mọi việc coi như xong xuôi.

    Nhà họ Thiệu vốn thương người làm, con hầu trong nhà chẳng khác gì người một nhà, ăn ở có trước có sau, chưa từng để ai chịu thiệt thòi.

    Không có việc trên nhà , Nguyệt đi xuống bếp , rồi vòng ra nhà sau.

    Nơi ấy có một giàn thường xuân leo trên hàng rào và thủy tạ lâu ngày không ai chăm nom, bụi bám thành lớp.

    Kế bên là hồ sen lớn, có chiếc cầu gỗ bắc ngang, cảnh trí yên tĩnh, nhìn vào đã thấy lòng dịu xuống.

    Nghĩ vậy, Nguyệt liền xắn tay sửa sang lại giàn hoa.

    Giữa trưa, nắng bắt đầu gắt.

    Dọn dẹp xong xuôi cũng mất hơn một canh giờ, lưng áo nàng đã ướt đẫm mồ hôi.

    Nghe có tiếng động sau lưng, Nguyệt quay lại thì thấy chị Thu Trà.

    Vẻ mặt chị còn ngái ngủ, tóc vén vội, giọt nước trên tóc vẫn còn lấp lánh, hẳn là vừa rửa mặt xong đã đi ra.

    " Em làm gì đó Nguyệt?

    " chị hỏi.

    " Dạ, em dọn lại chỗ này để sau uống trà ạ.

    Em vừa lau xong thủy tạ ,chỉ còn cắt tỉa bớt lá thường xuân thôi ạ"

    " Để chị phụ cho nhanh.

    Giờ này chị cũng chưa có việc gì làm.

    "

    Nguyệt bật cười, dù có từ chối, chị Trà cũng nhất định không chịu.

    Hai người vừa làm vừa trò chuyện, tuy mệt nhưng lại rất vui ,đến khi xong việc, cả hai đều đứng nhìn giàn lá đã gọn gàng, chẳng nỡ rời đi.Một lúc sau, nghe có tiếng động từ gian bếp vọng ra, Nguyệt và Trà nhìn nhau, tưởng có gì lạ, liền nảy ý định vào hù cho vui.

    Hai người rón rén bước nhẹ, vừa ló đầu vào thì

    Choang!

    Tiếng chén rơi vỡ vang lên chát chúa,

    Nguyệt và Trà hoảng hốt, hóa ra người trong bếp là cậu hai và cậu ba.

    Vì giật mình, cậu ba vô tình làm rơi chén xuống đất.

    " Dạ… dạ tụi em xin lỗi!

    " cả hai vội vàng cúi đầu.

    Nguyệt luống cuống ngồi xuống định nhặt mảnh vỡ thì cậu ba lên tiếng ngăn lại:

    " Để anh làm cho, không sao đâu.

    Anh không trách em.

    "

    Anh vừa nói vừa ngồi xuống nhặt từng mảnh chén ,còn Nguyệt thì không dám ngẩng đầu lên.

    Trong lòng nàng bất giác lo sợ, sợ cậu Hai sẽ rầy la.

    Bất chợt, cậu ba gọi:

    " Nguyệt "

    Cô giật mình, tay run lên, vô ý chạm vào mảnh sành sắc bén ,máu lập tức rỉ ra.Chưa kịp phản ứng, cậu Hai đã bước nhanh tới, người vốn im lặng từ đầu đến cuối , nay lại vội vã nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống ghế.

    Động tác nhanh đến mức chị Trà đứng bên cạnh cũng không kịp trở tay.

    " Ngồi yên.

    "

    Anh nói gọn một câu, rồi quay người bước thẳng lên gian nhà trên.

    Chỉ một lát sau, anh đã trở xuống bếp, trên tay cầm theo hộp thuốc, ngay cả cậu Ba cũng không giấu được vẻ bất ngờ.

    Cậu hai đem hộp thuốc xuống, nét mặt tuy vẫn điềm tĩnh nhưng động tác lại gấp gáp hơn thường ngày.

    Anh đặt hộp lên bàn, kéo ghế ngồi đối diện cô, không nói không rằng đã nắm lấy bàn tay đang rướm máu kia.

    Nguyệt khẽ rụt lại theo bản năng, giọng run run:

    " Dạ… em không sao đâu ạ.

    "

    Anh khẽ cau mày, ánh mắt thoáng nghiêm:

    " Cũng biết đau à ?

    " lại nói tiếp " Tôi tưởng cô mình đồng da sắt "

    Cậu hai cẩn thận lau vết máu, bôi thuốc rồi dùng băng quấn lại, từng động tác chậm rãi, như sợ làm đau thêm.

    Đầu ngón tay anh chạm vào da cô, lạnh mà ấm, khiến tim Nguyệt đập loạn cả nhịp.Cậu ba đứng một bên nhìn, khóe môi nhếch lên cười trêu:

    " Cậu Hai hôm nay coi bộ khéo tay dữ ha.

    "

    Anh không đáp, chỉ liếc nhẹ một cái.

    Cậu ba hiểu ý, lập tức im bặt, quay sang chị Trà cười hề hề:

    " Thôi, để người ta lo cho “người bị nạn” "

    Nguyệt nghe đến đó, tai nóng bừng, đầu cúi gằm không dám ngẩng.

    Cậu Hai băng xong, buông tay cô ra, giọng hạ thấp đi đôi phần:

    "

    Sau này cẩn thận hơn.

    "

    Chỉ là một câu dặn dò rất thường, nhưng không hiểu sao lại khiến lòng cô khẽ chùng xuống.

    Cô lí nhí đáp:

    " Dạ, em biết rồi ạ.

    "

    Chị Trà đứng cạnh, nhìn hai người rồi bật cười khẽ, trong ánh mắt lấp lánh chút gì đó rất lạ, như đã hiểu ra điều chi ,chị kéo Nguyệt đứng dậy, nói đỡ:

    " Thôi, tay vậy thì để đó nghỉ đi, việc còn lại để chị với Sen làm.

    "

    Nguyệt chưa kịp nói thêm thì cậu Hai đã đứng dậy trước, quay lưng bước đi, chỉ bỏ lại một câu nhẹ như gió thoảng:

    " Nghỉ đi.

    "

    Bóng anh khuất dần sau gian nhà trên, còn Nguyệt thì đứng đó, tay được dán băng cá nhân , tim vẫn chưa thôi rối loạn.

    Không hiểu từ lúc nào, sự quan tâm âm thầm ấy lại khiến nàng thấy vừa ấm áp, vừa bối rối đến lạ.

    Giữa trưa nắng nhạt, gió từ ao sen thổi vào, mang theo hương thơm dìu dịu , có người đang thay đổi khác lạ .

    ¹ Thủy tạ : là một loại hình kiến trúc nhà xây nổi hoặc ven mặt nước (hồ, ao, sông, suối), thường được thiết kế đơn giản, thoáng mát để làm nơi nghỉ ngơi, giải trí hoặc thưởng ngoạn cảnh quan.

    Trong thời xưa (còn gọi là nhà tạ, thủy tọa) là các kiến trúc nhà sàn nhỏ, thoáng mát được xây dựng ngay trên mặt nước hoặc sát bên bờ hồ, ao, sông, suối ,thường có trong các nhà lớn ,có ao sen ,nhà mát riêng .
     
    Back
    Top Dưới