[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Lệ Tiêu
Chương 99: Kề vai chiến đấu
Chương 99: Kề vai chiến đấu
Chúc Tuyết Dao vừa nghe Liễu Cẩn Tư bẩm báo, vừa đọc lướt một lượt cho xong mấy bài văn trong tay, thở dài: "Thôi bỏ đi, đã là chuyện bách tính và sĩ tử tự phát thì chúng ta không cần nhúng tay vào nữa."
Liễu Cẩn Tư mím môi: "Nô tỳ chỉ sợ bị kẻ có tâm cơ lợi dụng."
Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Kẻ có tâm muốn lợi dụng thì kiểu gì chẳng lợi dụng được.
Tiếng chửi bới trong dân gian hiện tại có ai đứng sau giật dây hay không còn chưa biết chừng, chúng ta không cần thiết vì phòng bị mấy kẻ 'có tâm' này mà làm tổn thương tấm lòng của các sĩ tử.
Hơn nữa, ta thấy những bài văn này cũng không phải một mực nịnh bợ bề trên, viết lách đều có lý có lẽ.
Cứ để họ mắng nhau một trận cũng tốt, biết đâu lại mắng tỉnh được vài kẻ hồ đồ thích a dua theo đám đông."
Liễu Cẩn Tư thấy nàng nghĩ như vậy thì không nói thêm gì nữa, khom người lui ra ngoài.
Chúc Tuyết Dao cất mấy bài văn trên bàn đi, quay đầu nhìn sang bàn nhỏ bên cạnh, thấy Tuế Kỳ đang ngẩn ngơ nhìn mình, liền hỏi: "Nhìn cái gì mà nhìn, con viết xong bài tập chưa?"
Tuế Kỳ gật gật đầu: "Viết xong rồi ạ!"
Sau đó, con bé lập tức cầm bài tập đem đến cho nàng xem.
Tuế Kỳ còn chưa đầy năm tuổi, gọi là bài tập chẳng qua cũng chỉ là luyện chữ mỗi ngày, rồi làm mấy bài tính toán đơn giản.
Chúc Tuyết Dao nhận lấy xem qua, thấy viết khá tốt liền thả cho con bé đi chơi.
Tuế Kỳ đòi đi tìm Môi Cầu, đám hạ nhân đều không biết Môi Cầu chạy đi đâu mất, Tuế Kỳ bèn tự mình đi tìm khắp nơi.
Tìm ở Tử Đằng Cư nơi lũ mèo ở không thấy, cô bé liền xoay người đi về phía viện của Thẩm Ngư.
Quả nhiên Môi Cầu đang ở trong viện của Thẩm Ngư.
Thẩm Ngư đang luyện kiếm giữa sân, còn Môi Cầu thì ngồi xổm trên đầu tường xem náo nhiệt.
Tuế Kỳ ngó nghiêng ở cổng viện một cái, nói với tỳ nữ đi theo: "Tỷ đợi ta ở ngoài này nhé!"
Sau đó nó bước qua bục cửa viện, gọi lên đầu tường: "Môi Cầu!"
Môi Cầu điềm nhiên nghiêng đầu nhìn Tuế Kỳ.
Thẩm Ngư nghe tiếng vội thu kiếm lại, nhìn Tuế Kỳ một cái rồi tung người nhảy lên đầu tường bế Môi Cầu xuống, ngồi xổm trước mặt Tuế Kỳ, cười bảo: "Quận chúa."
Tuế Kỳ đón lấy Môi Cầu, ngước mắt nhìn hắn: "Thẩm thị vệ giúp ta một việc nhé!"
Thẩm Ngư khựng lại: "Xin quận chúa cứ phân phó."
Tuế Kỳ nói: "Ta nghe bảo bách tính viết thơ vè khen ông bà nội, ta muốn học thuộc vài bài, thị vệ tìm giúp ta với."
Thẩm Ngư nghi ngờ: "Chuyện này nữ quân và điện hạ có biết không?"
Tuế Kỳ bĩu môi: "Ta muốn cho họ một bất ngờ."
Thế tức là không biết rồi.
Thẩm Ngư lập tức muốn từ chối, nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng thì đôi tay nhỏ nhắn của Tuế Kỳ đã túm lấy cổ tay hắn, nài nỉ: "Giúp ta đi mà!
Ta cũng muốn khen ông bà nội, nhưng mà...
Nhưng mà viết thơ khó quá, ta không biết làm!"
Cô nhóc chưa đầy năm tuổi lanh lợi quái chiêu, đôi trân châu nhỏ đính trên hai búi tóc củ tỏi đung đưa theo nhịp động tác của cô bé.
Lòng Thẩm Ngư bất giác mềm xuống, hắn cân nhắc lợi hại, rồi bảo: "Thuộc hạ sẽ thử xem sao."
"Hi hi, cảm ơn Thẩm thị vệ nhé!"
Tuế Kỳ vui vẻ đáp lời, rồi nhét lại Môi Cầu vào tay Thẩm Ngư, sau đó tung tăng chạy đi mất.
"...?"
Thẩm Ngư và Môi Cầu nhìn nhau.
Hắn vốn tưởng Thừa An quận chúa đến tìm mèo, nhờ hắn giúp đỡ chẳng qua là hứng chí nhất thời, giờ hắn không khỏi nghi ngờ chuyến đi này của cô bé e là chỉ để đưa ra yêu cầu này thôi.
Cái gọi là tìm mèo chẳng qua là treo đầu dê bán thịt chó, hay gọi là giấu đầu hở đuôi, để khiến hắn nới lỏng cảnh giác đây mà!
Tuổi nhỏ mà tâm cơ ghê gớm thật.
Thẩm Ngư tự cười, lập tức đi ra ngoài.
Thứ Tuế Kỳ muốn đối với hắn mà nói quá đỗi đơn giản.
Hắn dùng khinh công đi dạo qua vài thôn xóm là gom được mười mấy bài thơ vè đang thịnh hành.
Sau khi trở về biệt uyển, hắn loại bỏ bốn bài có lời lẽ quá thô tục, số còn lại đem đi cho Chúc Tuyết Dao xem trước.
Chúc Tuyết Dao nghe hắn kể lại đầu đuôi chuyện Tuế Kỳ đến tìm mình thì khẽ cười: "Nha đầu này đi học vài tháng mà tâm cơ tiến bộ gớm."
Sau đó, nàng cẩn thận đọc qua đống thơ vè một lượt, gạt ra hai bài, số còn lại đưa trả cho Thẩm Ngư: "Đem cho nó đi.
Trong này có mấy chữ nó không biết, ngươi dạy nó luôn là được.
Đúng rồi..."
Nàng khựng lại một chút, dặn dò Thẩm Ngư: "Đừng để nó biết ngươi đã bẩm báo với ta, bằng không sau này có chuyện tương tự nó sẽ không tìm ngươi nữa đâu."
"Thuộc hạ đã rõ."
Thẩm Ngư ôm quyền.
Sau khi cáo lui, hắn lập tức đi tìm Tuế Kỳ, giao những bài thơ tìm được cho cô bé.
Thơ vè vốn vần điệu dễ nhớ, lại thêm khi người ta muốn làm "chuyện xấu" thì không biết mệt mỏi là gì, Tuế Kỳ chỉ mất một buổi tối đã học thuộc làu làu bảy tám bài thơ.
Sáng sớm hôm sau, Tuế Kỳ lên xe ngựa đi đến Lạc Dương.
Đám rồng cháu phượng đều học tập tại học cung Văn Hoa Lạc Dương, Tuế Kỳ cũng không ngoại lệ.
Cô bé nhập học vào mùa thu năm ngoái, hiện tại vì tuổi còn nhỏ nên cứ đi học mười ngày lại được nghỉ năm ngày để trở về Trăn Viên.
Mười ngày đi học mà ngày nào cũng đi đi về về thì quá bất tiện, tan học xong cô bé sẽ vào cung ở, đôi khi lại đi theo các anh chị họ đến phủ công chúa hoặc vương phủ, tất thảy đều tùy vào nhã hứng của cô bé.
Ở học cung, ngoài việc có thể chơi đùa cùng người thân thì còn có không ít công tử tiểu thư nhà quyền quý Lạc Dương, con cái của cựu thần Di Châu lại càng thích qua lại với cô bé.
Nửa năm nay, Tuế Kỳ đã kết giao được rất nhiều bạn bè.
Hôm đó vừa đến giờ giải lao, Tuế Kỳ đã lôi đống thơ vè từ trong cặp sách nhỏ ra đọc chơi, đám trẻ con bên cạnh tò mò đều học theo, chỉ một ngày trôi qua là lũ trẻ con học chung một phòng đều đã thuộc sạch.
Đến lúc tan học, Tuế Kỳ đi tìm con gái của Thục Ninh công chúa là Yến Hiểu Như.
Yến Hiểu Như chỉ lớn hơn Tuế Kỳ chưa đầy một tuổi, hai đứa trẻ cùng học chung một lớp.
Nhưng Yến Hiểu Như còn có một người ca ca lớn hơn hai tuổi là Yến Minh Liễu, nhập học trước bọn họ hai năm, học ở lớp bên cạnh.
Tuế Kỳ đi thẳng vào vấn đề, nói với Yến Hiểu Như: "Như tỷ tỷ, ta muốn đến nhà tỷ chơi!"
Yến Hiểu Như vừa nghe liền cười: "Được chứ!
Chúng ta đi xem ca ca tan học chưa, rồi cùng đi luôn!"
Một khắc sau, ba đứa trẻ cùng lên xe ngựa của phủ Thục Ninh công chúa.
Xe ngựa còn chưa đến phủ công chúa thì Yến Minh Liễu đã bị mưa dầm thấm đất mà thuộc làu hai bài thơ vè rồi.
Đợi đến khi xe ngựa dừng lại, ba đứa trẻ được đám ma ma đón vào phủ.
Lúc đi băng qua khu vườn của hậu trạch, Tễ Vân đang vẽ tranh ở đình hóng mát bên cạnh, bỗng nhiên nghe thấy tiếng trẻ con ngâm thơ trầm bổng du dương thì vô thức nhìn sang, thấy ba đứa nhỏ vừa nhảy chân sáo vừa đi vừa đọc, nội dung bài thơ khiến hắn khựng lại.
Đến sáng sớm hôm sau, Yến Minh Liễu cũng đã thuộc làu toàn bộ bảy tám bài thơ đó.
Lại đến lúc tan học ngày hôm sau, bạn học của Yến Minh Liễu cũng đều biết cả.
Mấy bài thơ vè này từ đây chính thức bước vào quy trình truyền miệng từ người này sang người khác.
Đến khi Tuế Kỳ học xong mười ngày để trở về Trăn Viên thì trong học cung Văn Hoa, từ những đứa trẻ mới nhập học cho đến những người sắp sửa mưu cầu quan chức đều đã nằm lòng mấy bài thơ vè này.
Người nói vô tình người nghe hữu ý, những bài thơ vè đám trẻ con coi như đồng dao nói bừa bãi truyền vào tai những người lớn sắp sửa bước lên chốn quan trường liền biến thành một phong cảnh khác.
Lập tức có người nghĩ đến: Suy nghĩ của bách tính đã như vậy thì đương nhiên có cái lý của họ, những bài văn chỉ trích Nhị thánh gần đây chưa chắc đã đúng hoàn toàn!
Thế là bầu không khí ở học cung Văn Hoa dần thay đổi, có sĩ tử bắt đầu thu thập văn chương các phương để suy ngẫm thâu đêm suốt sáng, tìm ra những điểm sai lầm trong đó để phản bác lại.
Đúng lúc này, văn chương của mấy trường học ở Trăn Viên vừa hay truyền vào Lạc Dương.
Giữa muôn vàn tiếng chửi bới đồng thanh một lời thuở ban đầu, loại văn chương ca tụng bề trên đi ngược lại xu thế này rất dễ chuốc lấy chê cười, thế nhưng học cung Văn Hoa cũng có bài văn truyền ra ngoài.
Học cung Văn Hoa không chỉ là nơi con cháu hoàng gia đọc sách, mà còn là học cung tốt nhất Đại Diệp, văn chương lưu truyền ra từ đây luôn có thể khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.
Sĩ tử các nơi đọc được văn chương của Học cung Văn Hoa thì dần bình tĩnh lại, từ đó bắt đầu suy xét xem việc hùa theo mắng nhiếc không đầu không đuôi lúc trước có phiến diện quá hay không.
Sau đó, sĩ tử thiên hạ vô hình trung chia làm hai phe, một bên kiên trì quan điểm ban đầu, một bên bắt đầu bảo vệ Nhị thánh và triều đình, hai bên viết văn mắng qua mắng lại vô cùng sôi nổi.
"Thiên tai liên miên chính là Thiên tử vô đức!"
"Thiên tử có đức hay không ngươi sống ngần ấy tuổi đầu tự mình nhìn không thấu à?
Liệu có khả năng thiên tai này không phải đến để chỉ trích Thiên tử, mà đến để thu dọn loại mù mắt dốt nát như ngươi không?"
Yến Huyền đọc xong mấy bài văn được lưu truyền rộng rãi nhất thì đúc kết tinh hoa, đưa ra bản tổng kết như thế này.
Chúc Tuyết Dao nhận lấy mấy bài văn từ tay hắn, bắt đầu đọc, nghe thấy hai câu này thì nhìn bài văn dùng từ hoa mỹ trau chuốt trong tay, rồi lại nhìn hắn, coi như đã hiểu thế nào gọi là "có nhục phong nhã".
"Mong huynh ngậm miệng giùm..."
Chúc Tuyết Dao mặt không cảm xúc bảo.
Yến Huyền cười ha ha, lại đưa cho nàng một tấm thiệp mời: "Tứ tỷ bảo hai ngày nữa sẽ cùng Tễ Vân dắt đám trẻ con đến chỗ chúng ta ở tạm vài ngày.
Đúng lúc ta phải đến hành cung một chuyến, muội đón tiếp họ nhé."
"Được."
Chúc Tuyết Dao gật đầu, sau đó hỏi: "Sao tự dưng lại đi hành cung?"
Yến Huyền chậc lưỡi: "Hành cung xảy ra chuyện rồi.
Số gỗ Nam mộc tơ vàng chuẩn bị sẵn lúc trước bị đám quan viên tráo đồ thứ phẩm vào, khi sắp sửa đem ra dùng thì bị đám cung nhân tinh mắt phát hiện ra.
Đây là xà ngang của đại điện, ta phải đích thân đi xem thử."
Chúc Tuyết Dao quan sát khuôn mặt đầy biểu cảm mưu mô của hắn, hỏi tiếp: "Thực tế là thế nào?"
"Hì hì."
Yến Huyền cười hai tiếng, cũng không giấu nàng: "Ta cố ý để cơ hội cho Thái tử cài người vào, cược huynh ấy sẽ âm thầm ngáng chân ta, sau này tra ra sẽ là lỗi của ta.
Từ trước tết, bọn họ đã có động tĩnh rồi, làm mất hai khúc gỗ Nam mộc tơ vàng để thăm dò xem ta có phát hiện ra không.
Lúc đó ta làm ngơ không thèm quản, khiến bọn họ cảm thấy có sơ hở để lợi dụng, bây giờ cuối cùng cũng đợi được đến bước tiếp theo."
Chuyện này gần giống với dự tính hắn từng nhắc qua với nàng trước đây, chỉ có điều nhiều thêm một vài chi tiết.
Vì thế, Chúc Tuyết Dao không bất ngờ, nhưng cảm giác bất an dạo trước khi nói về chuyện này lại trào dâng, hơn nữa còn trở nên rõ hơn.
Lần trước nàng chỉ cảm thấy mình lo lắng cho Yến Huyền, dù sao sự thành bại của chuyện này cũng liên quan đến tính mạng cả nhà.
Nhưng bây giờ nàng nhận ra đây dường như không chỉ là loại cảm xúc tự nhiên trỗi dậy nữa, hình như nàng thật sự đang lo lắng điều gì đó... hoặc cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Thế là đêm đấy, Chúc Tuyết Dao trằn trọc mãi không ngủ được.
Lăn lộn đến nửa đêm, nàng gỡ ra được chút manh mối, lại nôn nóng muốn nói rõ ràng với Yến Huyền nên càng không ngủ nổi.
Mãi về sau, Yến Huyền bị nàng làm cho thức giấc, mơ màng nhích lại gần ôm lấy nàng, lầm bầm trong miệng: "Vẫn chưa ngủ à?"
"Vâng."
Chúc Tuyết Dao mím mím môi, xoay người đối mặt với hắn: "Ngũ ca."
"Hửm?"
Nàng khẽ khàng nói: "Muội thấy ngày mai trước khi đi hành cung, huynh nên vào cung một chuyến, nói rõ ràng mấy toan tính này với cha mẹ đi."
Yến Huyền lập tức tỉnh táo hẳn.
Trong bóng tối, nàng cảm nhận được hắn mở to mắt,: "Dao Dao, muội có biết chúng ta đang tính kế trữ quân không?"
Chúc Tuyết Dao hiểu ý hắn.
Hắn ấy cảm thấy chuyện gì nàng cũng không giữ lại chút nào với đế hậu có phần quá đơn thuần.
Nàng thở dài: "Muội vốn cũng thấy không cần chuyện gì cũng phải nói, nhưng muội vừa mới nghĩ...
Ngũ ca, huynh nói xem chuyện mà cha mẹ không muốn nhìn thấy nhất là gì?"
Yến Huyền do dự: "Thiên hạ đại loạn?"
Chúc Tuyết Dao lại nói: "Không bàn tới chuyện triều chính, chỉ nói riêng chuyện giữa người nhà với nhau thôi?
Hay nói cách khác, trong cuộc tranh giành ngôi vị trữ quân này, huynh thấy cha mẹ không muốn nhìn thấy kết quả nào nhất?"
Yến Huyền không hiểu: "Muội muốn nói gì?"
Chúc Tuyết Dao trầm giọng: "Muội thấy điều họ không muốn nhìn thấy nhất chính là huynh đệ tỷ muội chúng ta vì một ngôi vị trữ quân mà thật sự đến mức một mất một còn, chết không nhắm mắt."
Yến Huyền cười sảng khoái: "Chuyện này muội không cần lo lắng, chút chuyện vặt ở hành cung này không lấy được mạng của Thái tử, ta cũng không muốn lấy mạng huynh ấy."
Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Mấy chuyện có thể xé ra to xé ra nhỏ nhường này hoàn toàn phải xem người bên ngoài nói thế nào.
Đương nhiên, huynh ấy cũng là con trai của cha mẹ, lại còn là Thái tử, chỉ cần cha mẹ không gật đầu thì chẳng ai lấy được mạng của huynh ấy cả.
Nhưng mấu chốt là...
Ai khiến cha mẹ cảm thấy mình đang tung đòn sát thủ với huynh đệ của mình trước thì người đó thua, mà dù là chuyện gì thì cũng khó tránh khỏi việc ấn tượng đầu tiên ăn sâu vào tiềm thức.
Ngũ ca hãy đi giải thích rõ ràng mấy dự tính này với cha mẹ trước đi, khi đó có thể nói mình tương kế tựu kế, chủ yếu là để tự vệ, thứ hai là để Thái tử cũng chịu một bài học, để huynh ấy biết chúng ta không dễ bắt nạt, tránh cho người ngoài lấy mấy chuyện tranh chấp này ra làm văn phong rêu rao, đến lúc đó Ngũ ca dù ngoài mặt thắng một trận, nhưng trong lòng cha mẹ có bất mãn thì sẽ để lại hậu họa."
Yến Huyền tĩnh lặng nghe hết lời nàng nói, lại tự suy ngẫm nửa buổi, chậm rãi bảo: "Nếu ta làm như vậy, mà Thái tử không có dự tính tương tự, chỉ biết một mực tính kế ta, phụ hoàng và mẫu hậu có giận thì cũng là giận huynh ta rồi."
Đây chính là tâm tư của Chúc Tuyết Dao.
Nàng thật sự sợ Yến Huyền chữa lợn lành thành lợn què, nhưng càng muốn dùng phép "người so với người chỉ có nước chết", để Yến Huyền dùng sự thẳng thắn và thiện ý của mình làm nổi bật lên hình ảnh Thái tử không ra gì trước mặt cha mẹ.
Nhưng chút tâm tư nhỏ mọn này nàng vốn không định nói thẳng ra với hắn, giờ bị hắn bóc trần, nàng có hơi chột dạ, gượng gạo thốt lên một tiếng "Đúng vậy" rồi im lặng.
Yến Huyền không biết nàng đang chột dạ, trong lòng đang ngẫm nghĩ dự tính của nàng, cảm thấy có chút kích thích, lại thấy sảng khoái vô cùng.
Thái tử dù sao vẫn là đại ca của hắn, cho đến tận hôm nay, mỗi khi nghĩ đến việc mình đang tranh giành đấu đá với đại ca thì tâm trạng hắn vẫn khá phức tạp.
Nhưng mỗi lần cùng nàng mưu tính mấy chuyện này, hắn lại thật sự tận hưởng cái cảm giác sướng khoái khi được kề vai sát cánh chiến đấu như thế này.
Nghĩ lại việc đại ca từng là người mà mọi người nghĩ rằng sẽ cưới được nàng, Yến Huyền nở nụ cười gian xảo: Đại ca căn bản không biết mình đã đánh mất cái gì đâu!