Khác Futa, Cổ Đại [Nguyệt Liễu] - Ngoại truyện Liễu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407131931-256-k898256.jpg

Futa, Cổ Đại [Nguyệt Liễu] - Ngoại Truyện Liễu
Tác giả: TrnNhung235
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên: Nguyệt Liễu

Thể loại: cẩu huyết, BDSM, Futa, cổ đại, nữ giả nam trang, nữ tử sinh con, abo (tước quý - quân quý), luân hồi chuyển kiếp
Nhân vật: Ly Nguyệt Liễu (tiền kiếp Ly Liễu San - nhân vật chính trong bộ wattpad Liễu), Họa Kiến Nghi (futa)
Truyện viết chậm

Tóm tắt: Hoa Mai Duẫn Ý
Kiến Nghị Sơ Trung

Nghĩa: Lần Đầu Ta Gặp Nàng
Đương Lúc Hoa Mai Nở



nutusinhcon​
 
Có thể bạn cũng thích !
Futa, Cổ Đại [Nguyệt Liễu] - Ngoại Truyện Liễu
Tiết Tử


Nguyệt Liễu

Tiết Tử

Lần khai nhãn tinh thông, ấy là lần đầu tiên.

Lão Bà Bà đưa nàng một chén canh, nói đây chính là canh Mạnh Bà.

Bảo nàng một khi uống rồi, liền quên hết thảy.

Nhớ kỹ, kiếp trước không lụy kiếp sau.

Cũng là lần đầu tiên, nàng gặp qua một người.

Hai nàng mặt đối mặt, không nhìn nhau mà cúi cằm, cứ thế an nhiên hết nước này đến nước nọ, đánh cờ vây.

Nàng ấy dừng giữa chừng buổi, hai ngón tay thon dài vân vê hạt cờ trắng.

Nàng ấy đi quân trắng, nàng đi quân đen.

Chúng bơ vơ trước không trung, tạo hình cung giữ hạt cờ, động tác hoàn hảo và đều đặn.

Chính là đều đặn được nàng ấy mài dũa theo năm tháng.

Kỳ công khổ luyện, đánh ra bàn cờ với nàng.

Vết chu sa đỏ ướm hồng, in trên tâm mi nàng ấy, nổi bật nở giữa làn da trắng tuyết.

Nàng cũng khựng lại, đối diện với dung nhan mờ ảo trước mắt.

Trong tâm tự vấn,

Vì sao, vì sao ta không thấy rõ nàng?

Con hạc trắng phủi lớp lông rướm hắc tuyền, dùng mỏ dài hồng tách tưới từng sợi thừa xuống mặt đất.

Đâu phải là mặt đất bình thường như nhân dân tương truyền.

Nơi đây là cõi giữa sinh tử.

Đôi môi bạc hé mở như ngọc, nàng ấy khai vấn:

"Danh tự?"

Nàng mau hoàn hồn, thu ánh nhìn khiếm nhã.

"Ly Liễu San..."

Ngọc thủ tao nhã dâng nàng một chén Mạnh Bà, tiếp tục câu môi mỏng:

"Nhớ kỹ, kiếp trước không lụy kiếp sau."

Lão Bà Bà ngồi uống tẩu, nhâm nhi nhả khói.

Con hạc trắng mở to cặp kim nhãn sáng quắc.

Tử nhân trước khi qua cầu, trước khi diện kiến Lão Bà Bà xin chén canh Mạnh Bà đi đầu thai, đã đi hơn ba ngàn bước chân trên hành trình lãng quên.

Mọi ký ức của kiếp nhân sinh, như vụt mất trước cổng thời gian.

Nếu nói tiểu cô nương tên Ly Liễu San có một chút chần chừ hay không, Lão Bà Bà không khỏi sinh lòng hiếu kỳ, tẩu thuốc còn giữ khư khư trên tay.

Một khoảng lặng trôi qua, Ly Liễu San dồn hết dũng cảm còn sót lại trong hơi thở vừa rồi, cuối cùng lựa chọn bật hơi ra tiếng.

"Có thể... hay không, ta muốn biết danh nàng?"

Lão Bà Bà suýt hút sặc thuốc, ho khục vài tiếng khô khan.

Con hạc trắng vỗ phà phà đôi cánh tuyết như xả cục tức trong lòng.

Nàng nghe rõ tiếng cười nhẹ nhàng của nàng ấy, dẫu không nhìn ra dung mạo thế nào.

Ắt hẳn nàng ấy cười nhạo nàng một phen, vì nàng liễu lĩnh.

Có lẽ trong mắt nàng ấy, Ly Liễu San không hề nhu nhược yếu đuối như ngọn lửa đong đưa thoắt ẩn thoắt tắt trong cơn gió nhẹ.

Nàng mạnh dạn, bạo gan.

Nhìn phản ứng mãnh liệt của Lão Bà Bà với con hạc trắng, Ly Liễu San tự biết nàng thất thố trước mặt người ta, tai hồng mặt đỏ một trận.

Không mất nhiều giây, Ly Liễu San ngẩng cằm, nghe rõ thanh giọng trầm ấm của nàng ấy.

"Họa Kiến Nghi...

...Là tên ta."
 
Futa, Cổ Đại [Nguyệt Liễu] - Ngoại Truyện Liễu
Q1 - C1


Quyển I: Sơ Kiến

Chương 1

Thanh Bình Quán, nhiều người qua lại.

Khất cái, đài các, lãng khách, thương gia đều có.

Rượu ngon, mỹ nhân tinh thông cầm kỳ thi họa, ái dục triền miên.

Nổi bật vẫn là chuyện trà tám xum xuê, được khách quan lẫn nô dịch hưởng ứng.

Còn có kẻ vừa mải mê tính sổ sách như chưởng quỹ, dóng hết cả hai tai lắng nghe cho bằng được.

Đâu phải chuyện mới mẻ cho cam.

Tương truyền cổ tích từ cổ chí kim, đến nay sớm thành điển tích cũ rích, đến cả con nít nhà quê nghe phát chán.

Kể về tiên đế năm xưa, giữa trời rộng bao la, xà đôi cánh sát đất.

Tiên đế chạm mặt một nữ tử pháp sư thông thạo quyền pháp quỷ dị, nghe nói hành nghề lương y cứu giúp chúng sinh.

Động tâm trước lòng lương thiện của nữ pháp sư, tiên đế liền kết ái tình với nàng.

Phong nàng thành mẫu nghi thiên hạ.

Mảnh đất phồn vinh, thượng lưu dồi dào mà nàng đang đứng.

Chính là nơi tiên đế năm xưa gặp nữ pháp sư.

Lấy tự, Viễn Châu.

Năm nay, vừa vào Ngọ Chí.

Mùa Đông thứ năm mươi ba.

Xe ngựa chạy liên tục, không có lấy một chiếc nào dừng lại.

Dưới nhịp sống xô bồ, cái giá rét của mùa lạnh khiến toàn bộ Trấn Phủ thành mảng tuyết lớn.

Mặt đất phủ vài hai, vài ba vũng nước cứng.

Thấp thoáng có căn đọng băng tuyết có mũi nhọn hoắt, người qua đường lướt thấy cũng phải né vội vì sợ rơi trúng đầu.

Nhà có trẻ nhỏ chạy lung tung, càng không ai dám để xổng ra đường.

Thời buổi lạnh căm, chảy đỏ cả đôi bàn tay của dân kéo xe.

Da dẻ bong tróc, rơm rớm máu me.

Trấn Phủ chỉ là trấn nhỏ.

Phía Tây Nam, ngư trị một địa đạo sơn hùng vĩ.

Đã hơn ngàn tuổi, núi không còn trẻ như thời Hoa Tiên đế còn sống nữa.

Lấy tự, Bạch Địa Sơn.

Lên đỉnh núi, treo một ngôi chùa một cột, từ cửa sổ nhìn ra là được chiêm ngưỡng phong cảnh hữu tình, thác nước lớn chảy xuống vực.

Đem đến phong trận thoáng mát, trong lành.

Viễn cảnh dù có nhìn hết cả đời người, không thể nào quên.

Bởi vậy, nhiều thi sĩ, họa văn từng đến đây ẩn cư một thời gian.

Hòng tạo nên kiệt tác bình phong từ thiên nhiên.

Đường lên núi cũng chỉ có một.

Hơn trăm nghìn bậc thang tạc đá, chất đầy rẫy thành lối đi.

Nhìn sơ thừa biết được nhờ ơn đời xưa truyền thụ.

Lối đi bằng đá thô sơ, mài mòn theo năm tháng, dù sao vẫn là di sản duy nhất mà cư dân đời đầu của Trấn Phủ để lại cho con cháu.

Ngôi chùa được năm ấy Hoa tiên đế ban danh, nghe qua tấm tắc không thôi.

Bình Nhạc Mai.

Ấy mà thời gian bẵng mất, ngày qua ngày, tháng theo tháng.

Dần dần bị bỏ hoang, kể từ sau tiên đế băng hà.

Thật hiếm thấy, có ai phí sức leo lên đỉnh núi để thắp hương cầu Phật.

Huống chi, một tiểu ăn mày lăn lộn như miếng giẻ rách nát, đang ngồi co rúm trong cơn rét buốt thấu tận xương tủy.

Cả tay chân đều cứng đờ, đầu ngón vừa chảy vừa rách ra máu.

Tóc tai hài nhi này rũ rượi, như cái tổ quạ.

Quần áo chỗ vá chỗ hở.

Lại còn là nữ nhi nhỏ tuổi, chưa tới kỳ phát dục.

Nếu không phải vì tiểu ăn mày không nơi nương tựa, nhan sắc không ăn đứt nổi mấy tiểu thư tài hoa phú quý, thì chẳng có cửa lọt vào mắt đám râu xanh đồi trụy.

Trong phúc có họa.

Trong rủi có may.

Càng không biết trôi qua mấy canh giờ, hài nhi chỉ biết đếm nhẩm trong đầu xem xem nàng nhìn thấy bấy nhiêu đám mây trên trời cao.

Đầu óc tiểu ăn mày cứ bay bổng sao sao ấy, như thần tiên rớt từ trên trời xuống.

Đằng này đâu phải là tiên nữ giáng trần, cũng chả phải cổ nhân tu tiên đọa thế.

Đường đường chỉ là một tiểu ăn mày cỏn con, thậm chí so với tiểu nhân hèn mọn còn không bằng.

Lưu lạc ở Trấn Phủ nhiều ngày, tiểu ăn mày im thin thít, người dân qua lại hỏi gì cũng không mở miệng ra nói.

Có người thương tình bố thí vài cái bánh bao cho đỡ đói.

Nhưng vừa ra khỏi trấn, liền bị đám ăn mày lớn tướng trấn lột, để rồi tối đến ôm bụng rỗng mà ngủ dưới gốc cây.

Thần trí mơ mơ hồ hồ, sáng ngồi lặng như bồ đề.

Tối trèo lên cành cây cổ thụ, đánh một giấc ngủ ngon lành.

Cả ngày không nói không rằng, có khi cười hề hề như kẻ điên dại.

Có khi khóc tu hu như bị nhà tan cửa nát.

Hễ thấy tiểu ăn mày ngang qua trấn, nhà ai nấy không dám cho con nít chơi cùng, thậm chí đến gần nửa bước càng không.

Đứa nào vi phạm, về nhà bị phụ mẫu quất roi cho nở mông đào.

Chỉ duy bữa này mới lạ.

Không hiểu sao nữ hài cô độc lẻ bóng, nhất quyết bò lên đỉnh núi.

Thiết nghĩ trời sắp xế chiều, trấn không ai cho ngủ ké mái hiên.

Thì tìm đến ngôi chùa hoang trên núi ngủ tạm một đêm.

Mùa đông rét.

Không chừng trên đấy bớt lạnh hơn dưới trấn.

Có điều nửa chặng, hài tử đã mệt thiếp đi.

Đánh một giấc nông, để mặc thân xác gầy guộc và yếu ớt chặn lối lưu thông.

Thời điểm nàng lớm chớm khai nhãn, chính là trời xả một trận mưa lớn.

Nàng mới vội bật phắt dậy, chạy đến gốc cây lớn ké dãy đá bậc thang để trú tạm.

Sức lực cạn kiệt, hơi thở dần yếu đi.

Nữ hài cúi gầm mặt, che giấu cái bản mặt thiếu sức sống và tiều tụy khi nàng tận lực trụ vững ở nơi đất khách quê người.

Trận mưa trút hết nước, từ trên cao, bầu trời âm u vẫn có chút quang đãng.

Làm cặp nhãn đen tuyền của nữ hài có chút ảo tưởng, muốn mình biến thành bức họa di động, chỉ cần đứng một giây bèn chụp lấy khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong đời.

Đương lúc nghĩ ngợi, cặp nhãn của nàng bắt được một màu đỏ đậm.

Là chiếc ô.

Chủ nhân của chiếc ô đỏ khoác một y phục giản đơn dành cho chú tiểu canh ngôi chùa.

Nếu vậy, chỉ có thể là người của Bình Nhạc Mai.

Làn da trắng tuyết, môi đỏ như máu.

Cặp nhãn có phần hoang dã, tiêu cự ánh lên vòng kim quang rất mỹ.

Đầu trọc bóng loáng, trên cổ quàng chiếc vòng 168 hạt bồ đề màu nâu đậm.

Chú tiểu nhìn nữ hài rất chăm chú.

Có phần suy ngẫm.

Nổi bật trong mắt nữ hài, nàng chuyên chú vết chu sa giữa tâm mi chú tiểu.

Màu đỏ ngay chính tâm của nụ sen, hai bên cánh sen hơi hướm hồng nhạt.

Như thể nụ là trọng điểm nên màu đỏ mới phai nhạt dần sang cánh sen.

Sen, là biểu tượng Phật Tử.

Trước mặt nàng có thể là quý nhân.

Chốn Giang Nam nổi tiếng sinh nhiều vĩ nhân.

Biết bao người đời truyền miệng khôn xiết.

Nào lấy ra một cái kỹ danh dùng hết bình sinh, ngỡ ngàng thốt lên, ca tụng thiên địa đang khóc thay.

Lời ấy dành cho bức họa tiết khí sinh hận ngay lúc này.

Bộ dạng tiểu ăn mày xấu xí không thể tả, gương mặt gầy khô chỉ lòi ra hai con mắt tròng đen.

Tuy nhiên, chú tiểu dồn hết sự chú tâm vào cặp hắc nhãn của nàng.

Không biết trong bụng ôm toan tính cái gì mà lại khiến tiểu nữ nhi vất vơ vất vưởng nổi trận sởn gai góc dưới sống lưng.

Nữ nhi dùng lực ở bàn chân nhỏ bé, đẩy cả người về sau.

Tính toán kỹ lưỡng, muốn tẩu vi thượng sách.

Thế nhưng nàng chưa kịp nhấc một ngón chân, đã bị bàn tay của tiểu hòa thượng bắt chộp.

Thân thể của nữ nhi nhỏ tuổi đã yếu ớt vì mấy ngày chưa có gì bỏ bụng, mà còn gặp phải tên xấu xa ngoan đạo trông có vẻ hiền lành.

Đúng là không thể nhìn mặt bắt hình dong.

Chấn động hồi nãy làm chiếc ô đỏ rớt xuống đất.

Hai người cùng chịu ướt luột chuột dưới trận mưa lớn.

Gió mạnh quét vào dung nhan khả ái của tiểu hòa thượng như cái tát của ông trời thay nữ nhi nhà lành đang bị y ức hiếp, ủy khuất đến rơi lệ.

Cặp kim nhãn bắt giọt lệ quang của tiểu nữ trước mắt, lực nắm tay ở bàn chân nàng dường như thả lỏng một xíu.

Tiểu hòa thượng chỉ nhìn, đương nghĩ ngợi chốc lát, không hiểu sao lại bị nàng lầm tưởng rêu xanh có ý đồ bất chính.

Vừa rồi, nếu nữ nhi dịch về sau nửa bước, sẽ đụng phải một con nhện tinh.

Bản tính nhện nhạy cảm với xúc giác, biết đâu chừng bị nó cắn một phát.

Nhện vùng hoang dã, đặc biệt kịch độc.

Bởi nên ít người đi ngang qua chân núi Bạch Địa Sơn.

Thường không dám bén mảng thì đúng hơn.

Tiểu nữ đáng thương bật khóc, sướt mướt một trận, làm tâm thân chú tiểu đầu trọc hơi mềm xuống.

Tư thế y phòng thủ đành bất lực, buông lơi vì nước mắt của nàng.

Đáng ghét!

Đáng ghét!

Đáng ghét!

Một mình nàng lưu lạc ở chốn hoang vu khỉ gáy, không biết tung tích song thân ra sao, cũng không biết biểu muội thất lạc có đi tìm nàng không.

Đáng hận!

Đáng hận!

Một đêm thánh chỉ ban xuống, khiến cả nhà mười mấy người bị Cẩm Y Vệ giết sạch.

Oan ức không đất nơi chôn!

Chính là oan ức tạo nghiệp!!!

Trong lòng nàng dầu sôi lửa bỏng, thế mà cả thân thể ngập chìm dưới biển sâu.

Vì cái rét của trận vũ tuyết phong ba dữ dội, như thể muốn tát nàng một cái thật đau, cũng thật nặng.

Là cú tát cuộc đời vả nàng, từ thưởu lọt lòng.

Tiểu hòa thượng ngồi xổm yên lặng trước nàng.

Bụng dạ bận nghĩ gì đấy.

Môi mỏng đỏ tựa huyết khẽ mở.

Y chứng kiến trận khóc do tiểu nữ ăn hại trước mặt gây ra, càng lúc càng lớn.

Trận mưa bão, ngay đầu Đông, rét buốt lạnh đều đủ.

Vẽ nên viễn mộng phong hoa tuyết nguyệt, đắng cay ngọt bùi.

Tuổi nữ nhi nhỏ như vậy, chưa tròn mười hai, đối diện với bi kịch cuộc đời như cú ngoặt thay đổi nhân tâm lương thiện của một người.

Tiểu hòa thượng lẳng lặng dùng đôi tay trắng mịn để chậm rãi xoa tấm lưng nhỏ ấy.

Hai người trùng hợp áp sát, cùng nhau sưởi ấm.

Âm thanh ai oán thấu tận tâm can, vươn thẳng lên trời cao, như muốn tố cáo tội nghiệt dưới địa ngục trần gian.

Đáy hắc nhãn vốn dĩ băng thanh ngọc khiết, sở hữu số mệnh tỏa sáng hơn bất kì ai.

Nương nhờ cơn bão vũng vẫy, từ hư vô vọng tới tiếng gầm dữ dội của biển cả.

Thủy là mệnh của nàng.

Hôm nay, thiên thời địa lợi nhân hòa.

Thiên Thế tạo cơ duyên nàng gặp một người thay đổi vận mệnh nghiệt ngã của nàng.
 
Back
Top Bottom