Cập nhật mới

Khác [Full] Vũ Trụ Mộng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396820802-256-k951851.jpg

[Full] Vũ Trụ Mộng
Tác giả: Thanghoanh1980tb
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

" Nếu tôi giết một ai đó trong giấc mơ...

Vậy mơ như thế, có nghĩa là gì?"

* Truyện này được lấy ý tưởng từ một giấc mơ của tác giả và một người bạn cùng đồng hành.



tâmlý​
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Mở đầu


___________________________________

" Tôi không mơ thấy ác mộng.

Tôi chỉ mơ thấy chính mình - không còn lối thoát."

___________________________________

Tôi tỉnh dậy với cảm giác như mình vừa chết đi một lần.

Nhưng tôi vẫn thở.

Vẫn có nhịp tim.

Chỉ có điều...tôi không nhớ mình là ai.

Trên tay tôi có một chiếc iPad.

Màn hình mờ sáng , và ở giữa là một biểu tượng kỳ lạ: "Homebound"

Tôi nhấn vào.

Và mọi thứ bắt đầu...từ một ly trà.

___________________________________

-VŨ TRỤ MỘNG-

Bắt đầu
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 1: Trà Ảo


___________________________________

" Chỉ một ly trà thôi... nhưng mãi mãi không thoát ra được."

___________________________________

Anh không nhớ mình lấy chiếc iPad từ đâu.

Nó nằm trên bàn , giữa một căn phòng trọ đầy ánh sáng vàng nhạt và tiếng quạt trần quay trên đầu.

Màn hình sáng lên khi anh chạm vào.

Không có mật khẩu, không có bất kỳ ứng dụng quen thuộc nào.

Chỉ có một ứng dụng hiện ra: "Homebound".

Biểu tượng là một ngôi nhà nhỏ màu hồng, có khói bay lên từ ống khói.

Lạ thật.

Anh không nhớ từng thấy nó trên App Store.

Anh nhấn.

Không tải về.

Không cần mạng.

Chỉ một cái chạm - và anh đã ở trong game rồi.

__________________

Mọi thứ mờ ảo như giấc mơ lúc choạng vạng.

Anh thấy mình đứng trong một sân vườn rực rỡ - cỏ xanh, đu quay trắng và một ngôi nhà sơn màu hồng với mái ngói hình trái tim.

Bên cạnh là một bể cá nhỏ, nước trong như gương , phản chiếu ánh nắng không thật.

Anh bước lại gần cửa.

Anh không có ý định gõ cửa.

Nhưng bàn tay anh...tự nhiên gõ cửa.

Cánh cửa mở ra.

Một người phụ nữ mỉm cười.

Cô mặc tạp dề hoa nhạt, mái tóc buộc sau gáy.

Ánh mắt ấy...thật quen, như từng ôm anh trong giấc ngủ.

Bên cạnh là một cậu bé khoảng 6 tuổi, tay cầm gấu bông.

Cậu nhìn anh, ánh mắt đầy tò mò.

" Vào đi."

Cô nói " Uống một tách trà cho ấm người."

Anh không nói gì, chỉ gật đầu.

___________________

Căn phòng bên trong y hệt một ngôi nhà nhỏ từng có trong ký ức.

Có mùi hoa nhài, tiếng nhạc nhẹ từ máy phát cassette cũ.

Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ, tiếng nó kêu kẽo kẹt như thể phản đối sự hiện diện của anh.

Người phụ nữ mỉm cười dịu dàng, đặt một tách trà nóng xuống trước mặt anh.

Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, nhẹ đến mức gần như giả tạo - như thể có ai đó cố gắng làm cho nơi này giống một mái ấm.

" Uống đi" Cô nói, ánh mắt trìu mến như đã biết anh từ lâu.

Anh đưa tách trà lên miệng.

Vị thanh đầu lưỡi.

Nhưng sau đó là một chút đắng khô khó tả.

Ngay khoảnh khắc ấy , anh liếc mắt nhìn xung quanh.

Căn nhà tuy lạ...nhưng có gì đó quen thuộc.

Khung cửa sổ kia.

Chiếc rèm màu trắng thuê hoa cúc.

Tấm thảm hình tròn giữa phòng khách.

Chiếc đồng hồ treo tường gỗ sẫm, kim giờ bị gãy.

" Mình từng ở đây chưa?"

Anh tự hỏi, trán thoáng nhăn lại.

Rồi anh nhìn thấy một bức tranh trên tường.

Một gia đình 3 người: người đàn ông đứng giữa , tay ôm vai vợ và con trai.

Khuôn mặt họ bị làm mờ, như kiểu ảnh lỗi.

Nhưng dáng người phụ nữ...giống hệt người anh từng thấy trong ký ức.

Đứa trẻ...tóc rối y như cậu bé anh bế trong giấc mơ.

Một cơn chóng mặt ập đến.

Tay anh siết chặt thành nắm đấm, tim đập nhanh, như có ai đó vừa gọi tên mình từ ký ức.

Môi anh run run:" Cô..."

Nhưng trước khi kịp nói hết, trước mắt anh tối sầm lại.

___________________

Anh tỉnh dậy, miệng khô khốc, đầu đau như búa bổ.

Chân tay bị trói chặt trên bàn dài, da thịt lạnh toát.

Ánh sáng mờ nhoè.

Mùi tanh sắt , mùi ẩm mốc, và tiếng nước nhỏ từng giọt vang vọng.

Bóng người lướt qua.

Rồi...họ xuất hiện.

Người phụ nữ và đứa bé.

Không còn nụ cười.

Chỉ có ánh mắt lạnh băng và một con dao nhuốm máu.

" Chào anh" Người phụ nữ nói bằng giọng lạnh " Anh là con mồi thứ 13."

" Chúng tôi không đi săn."

Cậu bé tiếp lời , giọng nói không giống một đứa trẻ " Chúng tôi đợi."

Rồi tiếng dao vang lên.

Anh la hét , van xin nhưng không có chúa ở đây.

Chỉ có hai kẻ sát nhân mặc lớp áo gia đình.

__________________

Họ tra tấn anh.

Từ ngày này qua ngày khác.

Tâm trí anh dần mất kiểm soát.

Cho đến một đêm , anh tháo được sợi dây buộc cổ tay.

Dùng mảnh vỡ kính giấu trong túi quần , anh đâm vào cổ họng người phụ nữ.

Cô ta gào lên , máu văng khắp phòng khách.

Rồi tiếng gào đó nhỏ dần...im lịm.

Cậu bé ban đầu phản kháng nhưng không thành.

Bỏ chạy rồi cũng bị anh tóm - và kết thúc tất cả.

" Tôi không cố ý..."

" Không phải lỗi của tôi."

" Họ không phải người, họ là...quái vật."

__________________

Một tiếng rít dài vang lên như còi tàu.

Mắt anh mở ra.

Không còn nhà , không còn bể cá.

Chỉ có 4 bức tường xi măng , ánh đèn lạnh lẽo và song sắt nhà tù.

Người quản ngục đi ngang qua, cầm giấy báo cáo:

" Tỉnh rồi à, cái thằng giết vợ con mình."

Họ nói cái gì vậy?

Anh không hiểu, anh đã giết...sát nhân mà.

" Tự nhiên im rồi.

Hôm qua còn gào là giết sát nhân."

Rồi lại mấy tiếng nói nữa:

" Cái thằng giết vợ con, chẳng biết mơ tưởng gì mà suốt ngày gào như điên."

" Nó còn nói vợ con nó là sát nhân...Nhưng thật ra , nó mới là thủ phạm."

" Chắc hôm nay im do nhớ ra, là vợ với con mình..."

Những câu nói ấy như búa đập thẳng vào ý thức của anh.

" Không phải game...không phải mơ...mình đã giết họ."

__________________

Và rồi anh nhớ lại tất cả mọi thứ.

Ký ức cứ thế như một cơn lũ ùa về: vợ anh đứng trong bếp pha trà;con anh chạy đến ôm anh và cười khúc khích; một cuộc cãi vã xảy ra...có tiếng đổ vỡ , tiếng hét...rồi một con dao...và máu.

Không...không phải thật...Họ chỉ đứng đó , họ...chẳng làm gì cả.

Vậy mà anh, trong một cơn mất trí...anh mất kiểm soát.

Anh đã...giết họ.

Anh ngồi gục trong góc phòng.

Mắt trân trân nhìn bức tường, tay run đầy mồ hôi.

Lưng áo ướt đẫm.

" Là mình...mình đã giết họ sao?"

Anh muốn hét lên , nhưng cổ họng như bị khoá lại.

Và anh nhớ lại hình ảnh người phụ nữ ấy - vợ anh đang rót trà ra cốc , con anh - khuôn mặt cười trong veo , chìa bánh quy cho anh.

Và rồi...trong mơ, anh đã giết họ lần nữa, với lý do: Họ là kẻ sát nhân.

Anh ôm đầu và rồi...bật khóc.

Nước mắt rơi, nhỏ từng giọt lên nền đất lạnh.

Không phải là vì bị kết án,

Mà là vì...anh thật sự không thể phân biệt nổi , đâu là giấc mơ, đâu là tội lỗi.

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 2: Chuyến tàu lúc 3 giờ sáng


___________________________________

"Ký ức không phải là thứ để nhớ lại, mà là thứ để đối mặt."

___________________________________

Ầm.

Một âm thanh nặng nề vang lên như tiếng bánh xe nghiến trên đường ray kim loại.

Anh giật mình mở mắt.

Không còn nhà giam.

Anh đang đứng giữa một nhà ga cũ nát, mờ sương, đồng hồ dừng lại ở đúng 3 giờ sáng.

Mặt kim gỉ sét.

Không người.

Không loa thông báo.

Chỉ có một chuyến tàu đang đợi.

Màu xám đen.

Cửa mở.

Không có sự lựa chọn.

Anh bước lên.

__________________

~TOA 1: CĂN NHÀ YÊN TĨNH

Toa tàu đầu tiên không có ghế.

Chỉ có một căn phòng quen thuộc.

Anh nhìn quanh – và tim siết lại.

Đây là phòng khách nhà anh.

Mọi thứ y như cũ: bàn ghế hơi xô lệch, TV cũ bật kênh tin tức, đèn vàng, và... bóng vợ anh đang đứng trong bếp.

Cô không quay lại.

Chỉ cắm cúi nấu ăn.

Anh gọi.

Không ai trả lời.

Cậu con trai chạy ra, ôm lấy chân anh.

"Ba đi đâu cả ngày vậy?"

"Hôm nay ba về ăn cơm thiệt hả?"

Anh nghẹn họng.

Đưa tay ra... không chạm được.

Mọi thứ như bóng ma – lặp đi lặp lại trong im lặng.

__________________

~TOA 2: NHỮNG CÁI NHÌN KHÔNG ĐƯỢC THẤY

Anh bước sang toa kế.

Đây là một văn phòng – nơi anh làm việc.

Lạnh lẽo.

Những bàn phím gõ lách cách.

Tiếng chuông điện thoại reo liên tục.

Trên màn hình camera, anh thấy:

• Cậu con trai gọi cho ba bằng điện thoại đồ chơi.

• Vợ anh nấu ăn một mình dưới ánh đèn tắt bớt.

• Một chiếc bánh sinh nhật chưa được thổi.

Một nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh anh, thì thầm:

"Anh thấy chưa?"

"Họ chờ anh.

Anh không về."

___________________

~TOA 3: NGÀY CUỐI CÙNG

Cửa toa mở.

Trời tối sầm.

Đây là ngày cuối cùng.

Anh nhận ra từ cái áo vợ mặc – cái váy xanh bạc màu.

Cậu bé đòi kể chuyện cổ tích nhưng anh quát mắng vì đang mệt.

Anh thấy mình bước vào nhà, giận dữ, không nói không rằng.

Vợ: "Anh không nghe con khóc sao?"

Anh (trong quá khứ): "Đừng bắt tôi quan tâm nữa!"

Cậu bé chạy ra ôm chân anh – và bị đẩy ngã.

Cái đầu nhỏ đập xuống cạnh bàn.

Vợ lao tới.

Trong hoảng loạn, cô tát anh một cái.

Máu sôi.

Mắt đỏ.

Anh chụp lấy con dao trong bếp...

Tất cả dừng lại.

Cảnh đứng yên.

Dao dừng trên không.

Một bản sao của chính anh đang đứng đó, gào thét:

"Tôi không cố ý!

Tôi không cố ý!"

Nhưng trong mắt vợ anh – là sự tuyệt vọng.

Trong mắt cậu bé – là sợ hãi.

__________________

~TOA CUỐI: NHÀ MÁY RỈ MÁU

Anh bước vào toa cuối.

Không còn nhà cửa hay văn phòng.

Chỉ có một nhà máy hoang tàn, tường ẩm thấp, mái rỉ nước đỏ như máu.

Giữa trung tâm là một bàn mổ.

Trên đó, là hình hài người vợ đang bất động.

Con trai anh ngồi kế bên, nhìn anh chằm chằm.

"Ba nhớ chưa?"

"Ba làm con đau lắm."

Anh gào lên, quỳ xuống, tay ôm lấy tim.

Đau đến nghẹt thở.

"Ba xin lỗi..."

"Ba... không thể quay lại được nữa..."

Đứa bé không khóc.

Cậu bé chỉ nói một câu:

"Không cần quay lại đâu ba."

"Chỉ cần ba chịu nhìn thật."

__________________

~KẾT: ANH QUAY ĐẦU

Tàu dừng.

Anh bước xuống sân ga.

Trời không còn tối nữa.

Nhưng cũng không sáng.

Một giọng nói văng vẳng sau lưng:

"Chuyến tàu chỉ dành cho kẻ chịu nhớ."

Anh quay lại.

Cửa tàu đóng.

Biến mất.

Trên tay anh là tấm ảnh gia đình cũ, méo mó, cháy sém một góc.

Mặt vợ.

Mặt con.

Mặt anh – nhưng không cười.

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 3: Trò chơi của đứa trẻ không bao giờ lớn


___________________________________

"Ký ức của một đứa trẻ không bao giờ chết.

Nó chỉ biến thành ác mộng."

___________________________________

Khi anh rời khỏi sân ga, trời vẫn chưa có mặt trời, nhưng gió dịu và không khí thơm mùi cỏ non.

Anh đứng giữa một nơi trông như công viên giải trí: màu sắc sặc sỡ, tiếng nhạc thiếu nhi vang vọng, cầu trượt, vòng quay ngựa gỗ, bông gòn kẹo mút lơ lửng khắp nơi như mây.

Anh nghe tiếng tiếng cười trẻ con – lanh lảnh, rộn ràng, vang vọng trong đầu.

"Ba ơi!

Vô chơi với con!"

Anh nhìn quanh.

Không ai cả.

Rồi... cổng công viên tự động mở ra.

Trên cổng ghi ba chữ mạ vàng:

"Play With Me."

___________________

~KHU VỰC 1 – HỘP QUÀ GẤU BÔNG

Anh bước vào khu đầu tiên: một căn phòng khổng lồ với hàng trăm hộp quà sinh nhật sắp thành vòng tròn.

Ở giữa là con trai anh, ngồi vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất bằng bút sáp.

"Ba nhớ không?

Ba từng hứa mua con gấu bông to nhất."

Cậu bé chỉ tay vào chiếc hộp to nhất ở trung tâm.

Anh bước tới, mở ra.

Bên trong là một con gấu bông, đúng như đã hứa... nhưng bụng nó rách toạc, ruột nhồi đầy dao kéo.

Anh thụt lùi.

Đứa trẻ cười toe toét:

"Con để dành cho ba mổ thử đó.

Ba thích mổ mà, đúng không?"

Mặt sàn bên dưới ướt đẫm máu, từng bước chân anh để lại dấu in màu đỏ.

___________________

~KHU VỰC 2 – VÒNG XOAY NHỮNG GƯƠNG MẶT

Anh bước sang khu tiếp theo – một vòng xoay ngựa gỗ đang chạy, không ai điều khiển.

Nhưng trên mỗi con ngựa, không phải yên ngồi – mà là gương mặt những người quen, bị móp méo như tượng sáp tan chảy: mẹ anh, vợ anh, đồng nghiệp anh, thậm chí chính anh.

Tất cả đều nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt trống rỗng.

Một giọng nói của cậu bé vang lên từ loa:

"Ba biết không, mỗi lần ba giận, mặt ba cũng giống vầy."

Vòng xoay chậm lại.

Một con ngựa tách khỏi hàng, lao về phía anh.

Anh tránh.

Cả vòng xoay nổ tung.

Các gương mặt tan vào gió, hóa thành những mảnh gương vỡ.

___________________

~KHU VỰC 3 – TRÒ CHƠI ĐOÁN ĐÚNG LỜI CON NÍT

Trên một màn hình lớn xuất hiện dòng chữ:

"Trò chơi cuối: Ba có hiểu con không?"

Cậu bé bước ra.

Không còn dễ thương.

Gương mặt trắng bệch.

Mắt sâu hoắm.

Tay cầm một con dao đồ chơi, lưỡi nhọn bất thường.

"Ba trả lời sai một câu... là con sẽ biến mất.

Mãi mãi."

___________________

Câu 1: "Sinh nhật con là ngày nào?"

Anh ấp úng.

Hình ảnh cũ đè lên.

Lịch.

Bánh kem.

Cái ngày đó... anh đi nhậu với sếp.

"Ngày 5... tháng 4..."

❌ Sai.

"Ba chưa bao giờ nhớ."

Một mảnh kỷ niệm cháy rụi ngay trước mắt.

__________________

Câu 2: "Món đồ chơi đầu tiên con được tặng là gì?"

"Xe điều khiển."

✅ Đúng.

"Con vui lắm.

Ba còn chơi với con hôm đó nữa..."

___________________

Câu 3: "Lần cuối con được ôm ba là khi nào?"

Anh cứng họng.

"...Hình như là... trước hôm đó.

Khi con ngủ..."

❌ Sai.

"Không phải.

Là khi con khóc và ba đẩy con ra."

Hình ảnh hiện lên – cậu bé ngồi co rúm trong góc nhà, tay che đầu, mắt đỏ hoe.

___________________

Câu cuối: "Ba có thương con không?"

Anh bật khóc.

Gục xuống.

Không còn trả lời được nữa.

"Ba không xứng nói gì hết."

Cậu bé nhìn anh.

Một lúc.

Rồi con dao rơi xuống đất – tan thành tro.

"Vậy thì đi tìm lại đi."

__________________

~KẾT – CẦU TUỘT MÁU

Anh bị đẩy vào một cầu trượt dài như vô tận, trượt mãi, trượt mãi, không điểm dừng.

Bên tai là tiếng khóc.

Tiếng cười.

Tiếng vợ gọi.

Tiếng xe cứu thương.

Tất cả xé tan đầu óc anh.

Khi dừng lại, anh nằm trong một căn phòng trắng xóa – không cửa, không vết tích.

Chỉ còn một câu viết bằng máu trên tường:

"Ký ức là hình phạt.

Không phải sự tha thứ."

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 4: Hành lang những cánh cửa không mở


___________________________________

"Nỗi đau lớn nhất không phải là mất đi... mà là nhìn thấy chính mình đã đánh mất."

___________________________________

Anh tỉnh dậy trong một hành lang dài vô tận, trần nhà thấp, đèn huỳnh quang chớp nháy yếu ớt.

Trên cả hai bên tường, hàng trăm cánh cửa gỗ màu xám tro, đánh số.

Tất cả đều giống nhau... nhưng mỗi cánh cửa khi lại gần, anh nghe thấy âm thanh khác nhau phát ra từ bên trong.

• Cửa 014: tiếng cười trẻ con.

• Cửa 027: tiếng nhạc sinh nhật.

• Cửa 043: tiếng vợ nói: "Anh không về à?"

• Cửa 088: tiếng hét.

Một bảng đinh gỉ treo trên tường ghi:

"Mỗi cánh cửa là một điều anh không làm.

Một cơ hội anh đã tự tay khép lại."

_________________

~CÁNH CỬA 014: LẦN CUỐI NẮM TAY

Anh mở.

Trong căn phòng là một công viên, vợ và con đang ngồi trên ghế đá.

Cậu bé giơ tay về phía anh:

"Ba ơi, con mệt...

Ba ẵm con nha."

Anh bước tới – định bế cậu bé.

Nhưng tay xuyên qua người nó.

Cơ thể chỉ là ảo ảnh.

Bị đông cứng trong thời gian.

Vợ anh: "Anh đã không quay lại.

Con chờ tới khi trời tắt nắng."

Cả khung cảnh bắt đầu mục nát: lá cây rơi rụng, da thịt người thân bong tróc như giấy ướt, tan dần vào gió.

__________________

~CÁNH CỬA 027: BỮA TIỆC SINH NHẬT KHÔNG TRỌN VẸN

Bây giờ là phòng khách.

Căn phòng được trang trí đơn giản.

Trên tường treo những dòng chữ to lớn: Happy Birthday.

Anh biết.

Hôm đó là buổi sinh nhật thứ 6 của con trai.

Bàn tiệc vẫn bày đầy đủ: bánh kem , kẹo...Cậu bé ngồi đợi.

Vợ anh cũng thế.

Anh vẫn đang nhậu với đồng nghiệp, chưa về.

Vợ anh ngồi nhìn đồng hồ điểm 10 giờ tối, thở dài.

Tiếng nhạc sinh nhật vang lên.

Cậu bé vừa vỗ tay vừa hát theo.

Tiếng nhạc dứt.

Cậu bé thổi nến.

Rồi cậu đưa tay lên , nhắm mắt lại và nói thật to:

" Con ước năm sau ba sẽ đón sinh nhật cùng con."

Một mong ước đơn giản - lại không thể thực hiện được nữa.

" Năm nay , ba sẽ đón sinh nhật cùng con."

Vừa dứt lời , vợ anh đã biến mất.

Anh hoảng hốt, đưa tay loạng choạng ôm lấy cậu bé.

Nhưng cậu bé tan biến, căn phòng cũng vỡ vụn theo.

__________________

~CÁNH CỬA 043: BỮA CƠM DỞ DANG

Là phòng bếp.

Bàn ăn bày đủ món.

Cậu bé ngồi đợi.

Vợ đứng bưng tô canh.

Anh nhận ra ngay – đây là bữa cơm cuối cùng trước ngày án mạng.

Anh chưa về.

TV vẫn mở.

Điện thoại reo nhưng không ai nhấc máy.

Vợ lẩm bẩm:

"Sao mình luôn đặt hy vọng vào người không quay về?"

Cô gạt nước mắt.

Cậu bé vẫn đếm số trong miệng như chơi trò chơi.

"Một... hai... ba... nếu ba về trước số mười thì con tha lỗi..."

Anh cố gào lên – nhưng không ai nghe.

"Bảy... tám... chín..."

Mười.

Bóng đèn nổ.

Tất cả biến mất.

__________________

~CÁNH CỬA 088: SỰ THẬT KHÔNG THỂ RÚT LẠI

Trong phòng là hình ảnh vụ án – máu lênh láng, cảnh sát, băng vàng, xác vợ phủ vải trắng, cậu bé nằm bên cạnh mẹ, tay vẫn còn cầm mảnh giấy vẽ một gia đình ba người.

Bức tranh méo mó, lem màu, nhưng vẫn rõ nét:

• Ba cầm tay con.

• Mẹ đứng bên, ôm vai ba.

Dưới tranh là dòng chữ nguệch ngoạc:

"Hôm nay là ngày hạnh phúc."

Giọng người cai ngục – hoặc một phần trong đầu anh – vang lên từ loa phóng thanh trong phòng:

"Anh luôn nói yêu gia đình, nhưng chưa từng hiểu điều đó nghĩa là gì."

"Anh giết họ bằng sự vô tâm, trước cả khi ra tay bằng dao."

Anh gào lên.

Đập đầu vào tường.

Máu nhỏ xuống nền.

_________________

~CUỐI HÀNH LANG – MỘT TẤM GƯƠNG

Không còn cửa.

Chỉ là một chiếc gương đứng.

Anh nhìn vào – và thấy chính mình trong bộ đồ tù nhân.

Không phải anh hiện tại.

Là anh trước khi phạm tội.

Lạnh lùng.

Mỏi mệt.

Lơ đãng.

Ánh mắt trống rỗng.

Gương nứt.

Giọng vợ vang lên – như từ giấc mơ đầu tiên:

"Nếu một ngày anh mở được tất cả cánh cửa trong lòng, liệu anh còn sống nổi không?"

Gương vỡ nát.

_________________

~KẾT – TIẾNG GỌI CỦA ĐỨA TRẺ

Anh nằm trên nền hành lang.

Máu từ trán lan ra như vết mực loang.

Trong giây phút mơ màng, một bàn tay nhỏ chạm vào mặt anh.

"Ba ơi... con sắp rời đi thiệt rồi đó."

"Nếu ba không giữ con lại... con sẽ biến mất."

Anh khóc.

Run.

Thì thầm: "Ba xin lỗi..."

"Vậy thì..."

"Chúng ta cùng mơ lại một lần cuối."

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 5: Thế giới mà lẽ ra đã có


___________________________________

"Ký ức không thể đổi thay.

Nhưng giả vờ tin nó có thể... là một hình thức tự tra tấn."

___________________________________

Anh tỉnh dậy trên một chiếc ghế sofa, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua rèm cửa.

Một căn nhà ấm cúng, sạch sẽ, mùi cơm chín bay trong không khí.

Có tiếng nước chảy từ phòng tắm, tiếng xì xèo chảo chiên trong bếp, và...

"Ba ơi!

Con dậy rồi nè!"

Cậu bé chạy từ phòng ngủ ra, ôm lấy chân anh.

Không máu, không nước mắt, không giấc mộng điên loạn.

Tất cả đều sống động đến đau lòng.

Anh sững người.

Toàn thân cứng lại.

"Anh dậy rồi hả?" – vợ từ bếp ngoái lại.

"Em làm món canh chua anh thích nè."

Anh không thể cử động.

Mắt đỏ hoe.

__________________

~MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG ĐÃ MẤT

Anh ngồi ăn cơm cùng vợ con.

Con kể chuyện lớp học, vợ hỏi chuyện công việc.

Cười, nói, giận dỗi nhẹ.

Như chưa từng có đêm đó.

Như thể anh chưa từng nát vụn trong tâm trí mình.

"Tối nay coi phim không ba?"

"Ừ... ba rảnh."

"Ngày mai sinh nhật con á!

Ba nhớ không?"

Anh cười run: "Ba nhớ..."

"Con muốn gấu bông to bằng con luôn!"

"Ba sẽ mua."

__________________

~CUỘC SỐNG ẤY...

CỨ DIỄN RA

Anh sống trong thế giới đó nhiều ngày.

Mỗi sáng đều tỉnh dậy, gia đình vẫn còn đó.

Không ai chất vấn.

Không ai biến mất.

Chỉ có bình yên giả vờ, nhưng ngọt ngào đến nghiện.

Anh bắt đầu quên mình đang ở đâu.

Quên rằng tất cả chỉ là tàn dư ký ức được vá lại.

Cho đến một ngày – anh mở tủ đồ, và thấy bộ quần áo tù nhân dính máu.

Trong ngăn kéo: tờ giấy vẽ gia đình ba người, dòng chữ nguệch ngoạc:

"Hôm nay là ngày hạnh phúc."

Và ở góc tờ giấy, có thêm một chữ in đậm:

"NHƯNG..."

__________________

~TIẾNG CHUÔNG ĐÁNH THỨC

Tiếng chuông cửa vang lên.

Anh ra mở.

Không có ai.

Chỉ có một tấm gương dựng đứng ngoài ngưỡng cửa, như cái ở hành lang.

Trong gương: anh – hiện tại.

Mắt thâm quầng.

Tay đầy vết dao rạch.

Sau lưng là bóng tối tràn vào.

Phía bên trong nhà, tiếng vợ hỏi:

"Ai tới vậy anh?"

Anh quay lại... và vợ cùng con không còn đứng đó.

Chỉ là hai bức tượng sáp tan chảy.

Ngọn lửa vô hình bắt đầu liếm lấy bức tranh gia đình trên tường.

Mọi thứ hóa thành tro bụi.

__________________

~SỰ THẬT TRỞ LẠI

Anh rơi vào bóng tối lần nữa.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên trong đầu.

Một giọng nói – giọng chính anh – lặp lại:

"Đừng mở cửa khi đã biết bên kia không còn gì."

"Đừng tự cho phép mình được tha thứ."

__________________

~TỘI LỖI TRONG MƠ

Anh ngồi trong phòng giam.

Bức tường loang lổ.

Tờ giấy duy nhất còn lại là mảnh tranh cũ – bị cháy dở – với ba hình người mờ nhòe.

Anh thì thầm:

"Ba xin lỗi... ba chỉ muốn một lần nữa nhìn thấy con cười."

"Dù chỉ là trong mơ..."

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 6: Kẻ đánh thức


___________________________________

"Tội lỗi không kết thúc bằng cái chết.

Nó lặp lại – cho đến khi người gây ra nó học cách nhìn thẳng vào nó."

___________________________________

~CẢNH MỞ ĐẦU – GIẤC MƠ TRẮNG

Lần đầu tiên, anh không mơ thấy máu, cũng không thấy gia đình mình.

Anh đứng giữa một khoảng không trắng tinh – không đường chân trời, không âm thanh.

Rồi... từng người xuất hiện quanh anh.

• Một cô gái trẻ mặt dính máu – tay ôm di ảnh em gái mình.

• Một ông già – chân đầy dây chuyền gãy, miệng lẩm bẩm: "Tôi chỉ muốn họ im lặng."

• Một thiếu niên – khoác áo đồng phục học sinh, tay trái trống rỗng, như đã bị chặt đứt.

Tất cả họ đều nhìn anh.

Không một lời.

Một người lên tiếng:

"Anh là người mới."

"Anh cũng bị lặp lại giấc mơ?"

"Anh đã giết ai?"

___________________

~TỔ CHỨC THỨC TỈNH (AWAKENED)

Cô gái trẻ tên Kana – một người từng mơ lại cái chết của em mình hàng ngàn lần.

Cô là người đầu tiên thành lập "Awakened" – một nhóm những kẻ tội lỗi, tỉnh giấc trong mộng.

"Chúng ta đều từng tưởng mình sống lại... nhưng thật ra, Vũ trụ Mộng chỉ cho phép ta chọn cách chết khác đi."

"Mỗi người bị nhốt ở một cấp độ."

"Cấp của anh – Cấp 3 – 'Hành lang ký ức'.

Nhiều người không sống sót khi tới đó."

Họ chia sẻ cách trốn, cách chiến đấu, và cách... không bị nuốt trọn.

Nhưng thứ họ không tìm ra là: Ai đứng sau Vũ trụ Mộng?

Ai là kẻ dựng nên những vòng lặp ác mộng ấy?

__________________

~HẮC MỘNG – GIẤC MƠ SÂU NHẤT

Kana nói rằng:

"Tất cả đều bắt đầu từ một người – kẻ đầu tiên không tỉnh lại sau tội lỗi."

"Và giấc mơ của hắn mạnh đến mức... nó cuốn mọi linh hồn phạm tội vào."

"Có thể... hắn đang tạo ra cả thế giới này từ tâm trí mình."

Người cha bắt đầu nhớ lại những lần mộng lặp:

• Nhà màu hồng.

• Mẹ và con trai.

• Ly trà.

• Cảnh sát.

• Tù giam.

• Tấm gương.

Anh hỏi Kana:

"Có ai từng gặp lại chính mình trong mộng chưa?"

Kana im lặng.

"Có."

"Một người."

"Và hắn... là lý do vì sao mọi thứ bắt đầu."

__________________

~CÁNH CỬA CHO NGƯỜI DÁM BIẾT SỰ THẬT

Một trong số thành viên Awakened tìm ra một căn phòng ẩn trong mộng.

Không ai sống sót khi vào.

Chỉ để lại một dòng chữ viết máu trước khi biến mất:

"Không phải tôi giết gia đình mình... mà là tôi đã để chính mình giết họ."

Và một ký hiệu kỳ lạ:

🔻 (tam giác đỏ ngược) – biểu tượng của Kẻ Mộng Gốc (The Original Sleeper).

___________________

~KẾT

Đêm đó, người cha mơ thấy một phiên bản khác của chính mình.

Hắn mặc áo đen, cười lạnh:

"Mày tưởng mình tỉnh rồi à?"

"Không.

Mày chỉ đang mơ tỉnh mà thôi."

"Đây không phải nơi giam giữ mày."

"Đây là nơi mày đã chọn sống cả phần đời còn lại."

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 7: Kẻ mộng gốc


___________________________________

"Mày không bị mắc kẹt trong giấc mơ của chính mình.

Mày đang sống trong giấc mơ của tao."

___________________________________

~MỞ ĐẦU – CÁNH CỬA KHÔNG CÓ Ổ KHÓA

Sau khi nghe về The Original Sleeper, nhóm Awakened quyết định truy tìm căn phòng ẩn có biểu tượng 🔻.

Người cha – giờ được gọi là D, nhận ra mọi con đường đều dẫn về ngôi nhà màu hồng đầu tiên – nơi anh uống ly trà có độc, nơi cuộc trượt dài bắt đầu.

Kana cảnh báo:

"Nếu anh vào đó, anh sẽ phải đối mặt với phiên bản tệ nhất của chính mình."

"Không phải là ác – mà là trần trụi, không có đạo đức, không có giới hạn."

___________________

~CUỘC GẶP GỠ GIỮA 2 NGƯỜI CHA

D tiến vào căn nhà.

Mọi thứ giống hệt lần đầu, nhưng kỳ dị hơn – ảnh gia đình bị xé vụn, bể cá chứa xác rối tay chân thối rữa, tường phủ hình vẽ con mắt theo dõi.

Ở phòng khách, hắn xuất hiện – The Sleeper.

Một người đàn ông giống hệt anh.

Nhưng mắt trũng sâu, nụ cười méo mó.

Áo tù, tay không trói, bước đi thong dong như thượng đế trong nhà thờ máu.

Sleeper: "Mày biết không?

Tao là người đầu tiên không tỉnh lại.

Vì tao không muốn."

"Ngoài kia, tao là con thú giết chết vợ con.

Trong này, tao là thần của tất cả những kẻ như mày."

___________________

~SỰ THẬT PHẢN CHIẾU

D gào lên:

"Mày không phải tao!"

Sleeper chỉ mỉm cười.

"Không.

Tao là mày – nếu mày chấp nhận sự thật từ đầu: rằng mày muốn giết họ.

Mày thích cảm giác đó.

Mày chỉ không dám nhìn thẳng."

D sụp xuống.

Trong lòng anh, những hình ảnh vụt qua:

– vợ cãi nhau,

– con khóc,

– những ngày anh áp lực,

– những đêm anh mơ được "yên tĩnh".

"Tao không cố ý..."

"Không, mày không cố ý."

"Mày chỉ không ngăn bản thân lại."

"Và đó mới là điều khiến mày nguy hiểm hơn tao."

___________________

~CUỘC PHÁN XÉT CUỐI CÙNG

Sleeper đưa tay ra:

"Ở lại đây.

Trở thành ta.

Cả thế giới này sẽ do chúng ta cùng tạo – nơi không ai phán xét.

Chỉ có kẻ biết mình đã sai và muốn tự đày ải suốt đời."

Hoặc...

"Giết tao.

Nhưng giết tao tức là giết phần dơ bẩn nhất của mày.

Mày sẽ tỉnh lại.

Nhưng không còn gì để quay về."

D khóc.

Không phải vì sợ, mà vì...

Anh hiểu rằng mọi đau đớn anh sống trong giấc mơ này, đều do chính anh muốn chuộc lại.

Nhưng cũng là chính anh tự đày bản thân.

___________________

~KẾT CỤC CỦA MỘT NGƯỜI

Anh bước tới.

Ôm Sleeper vào lòng.

"Tao tha thứ cho mày.

Cũng là... tha thứ cho tao."

"Tao sẽ sống...

để không để ai phải sống lại những gì tao từng gây ra."

Rồi anh rút con dao từ tay Sleeper – đâm vào tim hắn.

Căn nhà bắt đầu sụp đổ.

Mọi thứ rực cháy.

____________________

~KẺ TỰ THA THỨ CHO CHÍNH MÌNH

D tỉnh dậy.

Trong một bệnh viện tâm thần.

Bên ngoài cửa kính, trời mưa.

Y tá bước vào:

"Chào buổi sáng.

Anh lại hét trong lúc ngủ."

"Nhưng hôm nay... anh nói một câu lạ lắm."

"Gì cơ?" – D hỏi, khản giọng.

Y tá cười nhẹ:

"Anh nói...

'Tôi tha thứ cho tôi.'"

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Chương 8: Vượt qua bóng tối - Hậu kết


___________________________________

"Có hai kiểu người sống sót: một kẻ quên tất cả, và một người không bao giờ quên... nhưng vẫn sống tiếp."

___________________________________

~MỞ MẮT TRONG THỰC TẠI...

HAY MỘT TẦNG MƠ KHÁC?

Anh – D – thức dậy trên giường bệnh, đầu trần trụi, cánh tay có vết cắt cũ lành lại.

Một bác sĩ nói:

"Anh đã hôn mê hơn 3 tháng."

"Không ai tin anh sẽ tỉnh lại sau khi tự sát trong tù."

Tivi bên ngoài phát tin về vụ án năm xưa – vụ anh giết vợ con mình.

Nhưng giờ, chẳng còn ai nhắc đến tên anh.

Anh đã bị xóa khỏi hệ thống tù tội – vì chết lâm sàng quá lâu.

___________________

~LÁ THƯ TRONG TỦ KÍNH

Một ngày, anh tìm thấy một bức thư cũ trong tủ đồ bệnh viện – ký tên là...

Kana.

"Nếu anh đọc được điều này, nghĩa là anh đã làm được điều mà phần lớn chúng tôi không thể: tỉnh dậy."

"Nhưng câu hỏi quan trọng không phải là: 'Anh có tỉnh lại không?'

Mà là: 'Anh sẽ sống với ký ức đó như thế nào?'"

"Tôi chọn ra đi.

Tôi muốn giấc mơ giữ tôi lại."

"Anh thì khác.

Anh vẫn còn thời gian.

Dùng nó để ngăn những kẻ giống như chúng ta không lặp lại."

Cuối thư, một dòng chữ nhỏ, nghiêng nghiêng:

"Vũ trụ mộng vẫn còn.

Nó không bị phá.

Nó chỉ mất đi kẻ cai trị cũ."

__________________

~CUỘC CHỌN LỰA CUỐI CÙNG

Một đêm, anh ngồi trong viện.

Nhìn ra ngoài trời.

Y tá bước vào, hỏi:

"Anh định làm gì sau khi xuất viện?"

Anh cười – nụ cười hiếm hoi, thật sự ấm.

"Tôi không biết.

Nhưng tôi sẽ tìm những người như tôi.

Những kẻ còn mắc kẹt."

"Tôi không thể cứu ai cả.

Nhưng... tôi có thể nói với họ rằng: chuộc lỗi không cần được tha thứ.

Chỉ cần mình chấp nhận chính mình."

_________________

~VŨ TRỤ MỘNG KHÔNG CHẾT

Đêm đó, anh ngủ.

Giấc mơ tìm đến – nhưng không còn nhà màu hồng.

Không còn máu.

Chỉ là một căn phòng trắng.

Trống.

Và trước mặt anh – một đứa bé gái.

Không nói gì, nó chỉ cầm tay anh và hỏi:

"Chú là người đã tỉnh rồi hả?"

"Cháu lạc đường.

Ở đây tối lắm..."

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ.

"Không sao.

Chú biết đường."

Họ bước đi – trong ánh sáng mờ ảo của Vũ trụ Mộng.

Và lần đầu tiên, anh không còn là kẻ chạy trốn,

mà là người dẫn đường cho những linh hồn chưa thể tỉnh giấc.

___________________________________

-End-
 
[Full] Vũ Trụ Mộng
Giấc mơ và tội ác


___________________________________

" Tôi đã mơ thấy mình giết ai đó,

Nếu vậy , nó có ý nghĩa gì?"

" Nếu trong giấc mơ , tôi giết người...

Vậy đó có phải là phần thật của tôi không?"

" Rõ ràng chỉ là một giấc mơ,

Nhưng tại sao nó cứ lặp đi lặp lại?"

" Tôi đang bị mắc kẹt trong giấc mơ,

Tôi phải làm sao đây?"

KHÔNG...

" Tôi không bị mắc kẹt trong giấc mơ,

Tôi chỉ đang chạy vòng quanh bên trong chính tội lỗi của mình."

___________________________________

-Vũ Trụ Mộng-

Kết thúc
 
Back
Top Bottom