Cuối năm 2020.
Helsinki bắt đầu chìm vào những ngày tuyết phủ trắng đường, khi gió buốt thổi qua từng ngóc ngách và âm thanh xe điện lặng lẽ chạy ngang phố vang vọng như tiếng gọi của một mùa đông u sầu.
Tôi và Lilpeach vừa kết thúc buổi học tiếng Phần Lan ở trung tâm dành cho học sinh mới đến.
Trời đã ngả chiều, mặt trời mờ nhạt như một đồng xu bạc trượt sau màn mây.
Cả hai bước ra cửa, chuẩn bị lấy xe đạp để về nhà thì một điều kỳ quái bất ngờ xảy ra.
Một thằng tóc vàng, đeo kính, vóc dáng mảnh khảnh, từ đâu tiến lại gần với vẻ mặt nửa ngạo nghễ, nửa lạnh lùng.
Hắn tên là Kaze.
Không nói không rằng, hắn cúi xuống, nắm lấy một cục tuyết, vo lại thật chặt rồi ném thẳng vào người Lilpeach.
"Bốp!"
Tuyết vỡ tung trên áo khoác Lilpeach, để lại một vệt ướt lạnh.
Lilpeach khựng lại, nhìn Kaze bằng ánh mắt khó hiểu pha chút khó chịu, rồi không chần chừ, cúi xuống nhặt lại tuyết, ném trả.
Kaze quay người né gọn như thể hắn đã tập dượt từ trước.
Lúc ấy tôi vừa đi ra.
Cảnh tượng đó hiện ra trước mắt: Lilpeach vừa né thêm một cú ném nữa từ Kaze, hai người như hai chiến binh nhỏ trong trận chiến tuyết không báo trước.
Không kịp suy nghĩ, tôi lao tới, đẩy mạnh Kaze vào tường gạch cạnh đó.
Nhưng hắn phản xạ nhanh không tưởng, lách người rồi hất tôi bật ra.
Hắn quay đầu, chạy như lốc về phía bãi để xe đạp.
"Đừng để nó thoát!"
Tôi hét lên.
Lilpeach gật đầu, cả hai cùng mở khóa xe trong sự hối hả.
Khi chúng tôi vừa đạp được vài vòng bánh, Kaze đã quay lại, trong tay cầm sẵn một nắm tuyết.
"Vèo!" – Hắn ném thẳng vào bánh xe của Lilpeach.
Bánh trượt nhẹ, Lilpeach suýt ngã, nhưng em ấy giữ vững tay lái kịp thời.
Không chịu thua, chúng tôi đuổi theo hắn đến một ngọn đồi trắng xóa, nơi gió lạnh buốt như kim châm.
Đột nhiên, Kaze dừng lại.
Bọn tôi phải phanh gấp, trượt tuyết trên nền đường đóng băng.
Hắn vứt xe sang một bên.
Cả tôi và Lilpeach cũng lập tức bỏ xe, đứng trong tư thế sẵn sàng như chuẩn bị bước vào một trận thư hùng sinh tử.
Lilpeach là người ra tay trước.
Cậu ném một nắm tuyết về phía Kaze, đồng thời tôi sử dụng Hơi thở của tuyết – Thức thứ nhất: Hàn Đạn Kình Phong.
Tôi nặn một quả tuyết thật chặt, dồn hết khí lực phóng về phía hắn.
Bốp!
Bốp! – Hai cú tuyết cùng lúc trúng mục tiêu, vậy mà Kaze không né.
Hắn cứ đứng đó, nhận đòn như chẳng hề hấn gì.
Lilpeach bối rối: "Sao nó không né vậy?"
Tôi nghiến răng: "Lên đi còn hỏi!"
Ngay lúc tôi quay sang Lilpeach, một cú tuyết bất ngờ bay thẳng vào mặt tôi, lạnh tê buốt.
Tôi lao lên, nắm tuyết siết chặt trong tay, đập thẳng vào mặt Kaze, "Bụp!"
Lilpeach ném liên hoàn vào người hắn như mưa rơi.
Kaze bắt đầu gầm gừ, nổi giận.
Tôi tiếp tục ném thêm, nhưng lần này trượt.
Hắn lách qua lưng tôi, nhét một nắm tuyết vào cổ áo tôi.
Cảm giác lạnh buốt lan khắp sống lưng.
Ngay lúc đó, một tràng cười vang lên.
"Haha, mày đụng nhầm người rồi!" – Chenyang xuất hiện từ phía sau, tay cầm sẵn tuyết.
Chenyang ném liên tiếp vào Kaze.
Nhưng hắn chẳng tỏ vẻ nao núng, ngược lại đẩy mạnh Chenyang vào gốc cây gần đó.
Chenyang bật ngửa, miệng buông ra một tiếng chửi thề bằng tiếng Phần Lan: "Vittu!!"
Lilpeach không chần chừ, ném ngay một cú vào mũi hắn.
Tôi chớp thời cơ, ném vào kính hắn làm lệch hẳn gọng.
Lilpeach đấm vào bụng hắn.
Chenyang nhảy lên, ném thêm vài cú chí mạng.
Hắn gào lên, rồi bất ngờ ném tuyết vào mắt Lilpeach, quăng cậu ấy sang bên và tiếp tục nhét tuyết vào cổ tôi.
Chenyang xông vào nhưng bị hắn đạp mạnh bật ra.
"Bụp!
Bụp!" – Hắn đập thêm vài phát tuyết vào mặt tôi rồi giữ chặt tôi làm lá chắn.
Hắn đe: "Bọn mày mà ném tuyết nữa là tao đút tuyết vào cổ vanilla đấy!"
Chenyang không quan tâm, ném luôn cả đống tuyết về phía hắn, nhưng tôi lãnh trọn vì đang bị hắn giữ.
Cổ tôi như đóng băng.
Lilpeach phản công, ném thẳng vào mắt hắn.
Hắn định bế tôi lên làm khiên, nhưng tôi dồn hết sức, gồng chặt cơ thể, ép hông xuống để tăng trọng lượng.
Hắn không nhấc nổi.
Cú tuyết của Lilpeach trúng mặt hắn.
Hắn thả tôi ra.
Tôi nắm lấy một viên đá băng thật to, đập mạnh vào mặt hắn.
Lilpeach và Chenyang hợp sức: một người nhắm vào tai, một người ném vào mặt.
Lilpeach không nghe, đập vào mặt hắn lần nữa.
Hắn điên tiết, gào lên, chạy khỏi đồi.
Nhưng rồi lại quay lại, đấm thẳng vào mặt Chenyang.
Cú đạp phản xạ của Chenyang khiến cả hai ngã nhào.
Lilpeach lao lên thì...
"Phịch!" – Vấp vào chân Chenyang đang duỗi ra, ngã sõng soài.
Tôi bừng tỉnh, hét lớn:
"Hơi thở của tuyết – Thức thứ năm: Tuyết Hình Trảm Diện!"
Tôi giẫm mạnh vào bụng Kaze, dồn lực toàn thân rồi ném tuyết vào cổ hắn.
Cảm giác băng giá xộc thẳng vào da thịt hắn.
Tôi sút thêm vài cú, nhưng hắn bật dậy, đẩy tôi mạnh vào một tảng đá lớn.
Choáng váng.
Trán tôi va vào mặt băng cứng, máu dồn lên óc.
Lilpeach xông tới, nhưng lại bị hắn tóm cổ, đút tuyết vào.
Lilpeach gào lên, giật lấy kính hắn ném ra xa rồi giẫm nát.
Chenyang thừa cơ đút cả đống tuyết vào cổ hắn, rồi nói: "Tao về đây, không bố tao đánh chết." – Rồi phóng thẳng về nhà.
Kaze hất Lilpeach ra, ném thêm một cú vào mặt tôi, rồi lao tới chiếc xe đạp, đạp đi không chút do dự, như dân Hải Phòng chính hiệu.
Tôi và Lilpeach đuổi theo nhưng không kịp.
Hắn đã khuất sau lớp sương mù trắng lạnh.
Tôi gào lên: "Thằng nhát như cáy!
Lần sau tao gặp lại, tao sẽ cho mày biết thế nào là lạnh thực sự!"
Lilpeach nhìn tôi, khẽ thở dài: "Thôi... về nhà đi."
Tôi ném một quả tuyết cuối cùng theo hướng hắn, nhưng trượt.
Cú ném cuối cùng trong trận chiến thất bại đầu tiên trên đất Phần Lan.
Chúng tôi đi bộ về.
Lạnh, ướt, mệt nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm xúc lạ.
Có gì đó vừa được kích hoạt trong tôi.
Đêm đó, tôi ngồi trong bóng tối, tay vo tuyết, tưởng tượng lại từng khoảnh khắc và rồi — Hơi thở của tuyết – Thức thứ ba dần được hình thành.
"Lúc đó," Lilpeach bắt đầu kể bằng giọng hơi run, "sau khi ra khỏi lớp, em phải băng qua ngọn đồi mới tới được chỗ anh.
Nhưng khi em leo đến gần đỉnh, thì..."
Em ấy nuốt nước bọt.
"...thằng Miiko đứng dưới chân đồi, tay cầm cái kéo nhọn hoắt, miệng cười 'ì hi hi hi hi' như một kẻ điên.
Em hoảng quá, vội nấp sau bụi cây đợi hắn đi khỏi, mãi mới dám đi tiếp, thế nên mới tới trễ."
Tôi đặt tay lên vai Lilpeach, nghiêm giọng: "Làm vậy là đúng.
Tuyệt đối đừng dấn thân vào nguy hiểm."
Sau cuộc trò chuyện ấy, cả hai đạp xe về nhà trong im lặng.
Không ai nói thêm lời nào, nhưng không khí giữa chúng tôi nặng trĩu, như thể một cơn bão đang dần tích tụ sau những đám mây êm đềm.
Sáng hôm sau, bầu trời xám xịt.
Tôi vừa bước qua cổng trường thì bắt gặp một cảnh tượng kinh khủng: một gã cao gần hai mét, thân hình lực lưỡng như vận động viên, đang giẫm lên lưng một học sinh giữa sân bóng.
Gã đó—tôi tạm gọi là thằng đá bóng—cười khẩy, giọng the thé: "Cái đồ vô dụng... mày chẳng giúp được gì cho chủ nhân Miiko cả!"
Tôi lặng lẽ đi ngang qua, mắt không rời hắn.
Cơn giận cuộn lên trong lòng, nhưng tôi biết rõ—không phải lúc này.
Vào lớp, tôi thấy ba cái tên quen thuộc: Abas, Nooa, và...
Miiko.
Chúng tụ lại một góc, thì thầm điều gì đó, thỉnh thoảng lại phá lên cười như những kẻ đã biết trước mọi kết cục.
Tôi không lên tiếng.
Chỉ ngồi vào bàn, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
Tôi không biết cô giáo đang nói gì.
Tai tôi chỉ nghe được tiếng tim mình đập thình thịch.
Giờ ra chơi là chiến trường.
Tôi chắc chắn điều đó.
Tiếng chuông vang lên.
Tôi bước ra hành lang chưa được ba bước thì bất ngờ—Nayomi lao tới, không một lời cảnh báo.
Cô ta tung cú đấm thẳng vào mặt, tôi né sang bên, nhưng một cú đá từ gối đập trúng ngực khiến tôi lùi lại, loạng choạng.
Sau lưng tôi, Miiko đứng đó, tay khoanh lại, miệng cười như con rối bị nguyền: "ì hi hi hi...
Không dám đánh trả à?"
Hắn biết.
Hắn biết rõ tôi không bao giờ đánh con gái—một nguyên tắc sống từ thuở bé.
Nhưng cũng chính lúc đó, nội tại bị phong ấn trong tôi thức tỉnh: Ngưỡng Hạn: Loạn Tốc Tuyệt Sát
(Chi tiết kỹ thuật ở cuối truyện)
Buff kích hoạt khi bị gái xinh hoặc nhạc remix ảnh hưởng.
Nayomi không phải gái xinh, nhưng hệ thống tạm thời cho buff hoạt động... chỉ là giảm hiệu suất 80%.
Tôi lách người qua Miiko, giẫm lên mặt sàn, để lại dấu chân tuyết mờ—Hơi Thở Của Tuyết: Thức Thứ Hai – Hàn Cước Ảnh Vũ.
Sương trắng bốc lên từ lòng bàn chân tôi, lan tỏa khắp hành lang như khói chiến trường.
Tôi vọt qua làn sương, luồn sau lưng Miiko, vật ngã hắn xuống đất, tay bóp một nắm tuyết lạnh buốt.
Hơi Thở Của Tuyết – Thức Thứ Năm: Tuyết Hình Trảm Diện, Tôi vung tay...
BỊ GIỮ LẠI.
Một bàn tay như gọng kìm bóp chặt cổ tay tôi từ phía sau—thằng đá bóng.
Hắn kéo tôi ra khỏi Miiko, rồi tung một cú sút móc vào bụng khiến tôi đổ gục.
Tôi chưa kịp lấy hơi thì hắn đã đạp lên người tôi, dí cành cây vào mặt: "Mày định làm gì Miiko – chủ nhân của tao?"
Tôi khạc máu ra, cố gượng cười: "Khá đấy... nhưng mày là ai?"
— "Tao là ai mày không cần biết."
Lúc đó, tôi đã nghĩ... chắc chết tới nơi rồi.
Cho đến khi— RẮC!
Một tiếng động khô khốc.
Cành cây phang thẳng vào đầu thằng đá bóng—Nabiil xuất hiện: "Chạy!"
Cậu ta kéo tôi đứng dậy, rồi cả hai phóng đi.
Tiếng bước chân đuổi sát phía sau—Nayomi.
Chúng tôi rẽ vào một hành lang phụ, tôi vừa quay đầu lại thì...
Một cái bóng đứng chắn trước mặt, giọng lạnh như băng: "Chào em, anh đứng đây từ chiều." ...Là Abas.
Hắn không chờ tôi nói câu nào.
Cành cây của hắn và của Nabiil đập vào nhau, tóe ra tiếng gỗ khô gãy răng rắc.
— "Chạy đi!" – Nabiil quát.
— "Mày còn đứng đó làm gì?!"
— "Thế còn mày?"
— "Đừng lo cho tao.
Chạy!!"
Tôi cắn răng quay đi.
Nhưng chưa kịp thoát, Chenyang xuất hiện ngay trước mặt.
— "Giải quyết ân oán với tao trước đã."
— "Vậy thì tới đi."
Chúng tôi lao vào nhau, đấm đá như thú hoang.
Tôi không thể kéo dài cuộc đấu, vì karate là sở trường của hắn—tôi cần bất ngờ.
Tôi lao tới, vật hắn xuống, nhưng hắn phản đòn cực nhanh—một cú đá chặt vào đầu gối khiến cả hai ngã lăn.
Chúng tôi vật lộn trên nền đất lạnh, mồ hôi và máu hòa lẫn.
Và rồi...
Miiko tới: "Có mỗi việc bắt Vanilla cũng không làm được... thật vô dụng."
Abas và thằng đá bóng giữ lấy Chenyang.
Miiko cầm cành cây, quất liên tục vào người hắn.
Tôi giãy giụa trong tay Nayomi, bị đánh túi bụi, không còn sức.
Tôi ngoái lại: "Khoan...
Nếu Abas đang ở đây...
Nabiil!!!"
Toàn thân tôi cứng đờ.
Phải chăng...
đây là cái bẫy?
Fun facts: tuyệt kỹ Ngưỡng Hạn: Loạn Tốc Tuyệt Sát cũng có thể hoạt động nếu như...giọng gái quá cute.
# đây chính là vài chiêu thức đặc biệt của tôi:
Chiêu một: **Hư Thực Giải Giới**
Giải thích: tăng khả năng suy luận lên gấp 100 lần bình thường.
Điểm yếu: không thể kiểm soát khi nào sẽ dùng.
Điểm mạnh: suy luận, phân tích mọi thứ.
Chiêu hai: **Ngưỡng Hạn: Loạn Tốc Tuyệt Sát** ( nội tại )
Giải thích: tăng sự tập trung lên mức tối đa, dốc hết sức vào tất cả yếu tố như sự nhanh nhẹn, sự linh hoạt, sự khéo léo và sự cuồng loạn.
Điểm yếu: chỉ phát huy tác dụng nếu có nhạc remix hoặc gái xinh đứng xem giúp buff sức mạnh.
Điểm mạnh: mạnh hơn bản thân gấp hai lần.
Chiêu ba: **Ẩn Thức: Bạch Diện Giả Thân**
Giải thích: cải trang.
Điểm yếu: không thể cải trang nếu không có đồ.
Điểm mạnh: khiến đối thủ lú, không nghĩ được ra đây chính là em.
# Part 6: Vết Nứt Trong Bóng Tối.
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ ra chơi vang lên, âm thanh kim loại ấy dội vào lòng sân trường như lưỡi dao xé tan không khí căng thẳng.
Lũ đàn em của Miiko vội vã chạy về lớp, bỏ lại tôi và Chenyang nằm sóng soài trên nền gạch lạnh buốt, thở hổn hển như những kẻ sống sót sau một cơn bão thịnh nộ.
Tôi từ từ chống tay ngồi dậy, từng khớp xương kêu răng rắc, rồi lặng lẽ đứng lên.
Mưa bắt đầu rơi—không lớn, nhưng đủ để vẽ những vết nhòe lấp lánh trên gạch.
Tôi bước đi, chậm rãi, như một bóng ma không cảm xúc.
Sau lưng, giọng Chenyang vang lên, khản đặc: "Ê...mày!"
Tôi quay đầu lại, giọng cộc cằn: "Gì?
Không cho tao về lớp à?"
Cậu ta nằm dưới đất, mặt mũi tím bầm, chân phải duỗi thẳng ra một cách bất thường.
Cậu nhăn mặt: "Tao không đi nổi... mày dìu tao về lớp được không?"
Tôi nhìn xuống hắn bằng ánh mắt lạnh tanh: "Về phe Miiko đi, được trả tiền mà—10 đến 20 euro đấy.
Dùng mà chữa cái chân gãy của mày đi."
Chenyang cười méo xệch, rồi... nước mắt lăn dài trên má.
Không phải kiểu khóc đau đớn, mà là kiểu nước mắt rẻ tiền của một thằng từng phản bội: "Tao xin lỗi... tao... tao sẽ về phe mày được chưa?"
Tôi khoanh tay, nhướng mày: "Không cần.
Về phe Miiko đi, hắn rộng rãi lắm mà."
— "Đi, tao xin mày... tha cho tao một lần... tao thề sẽ không bao giờ phản bội mày nữa."
— "Thề cha chết mẹ què đi."
Chenyang gật đầu liên tục như một con rối hỏng: "Tao thề!
Tao hứa!
Được chưa?!"
Tôi thở dài: "Nốt lần này thôi đấy!"
Nói rồi tôi cúi xuống, đỡ vai hắn, khẽ lách tay qua cánh tay hắn và dìu hắn dậy, nửa kéo nửa vác về lớp.
Vết bùn và máu còn dính lại trên sân, hòa với nước mưa như minh chứng cho cuộc hỗn chiến vừa qua.
Tôi đưa Chenyang tới cửa lớp cậu ta, sau đó quay về lớp mình.
Cô giáo vừa thấy tôi bước vào đã cau mày, giọng nghiêm khắc: "Muộn 9 phút!"
Tôi cúi đầu: "Dạ thưa cô... em xin lỗi vì đã vào lớp trễ."
Đám học sinh im bặt vài giây, rồi một tiếng cười the thé vang lên từ góc lớp: "Ì hi hi hi!
Thằng Vani đi học muộn!
Ì hi hi hi!"
Miiko, với cái mặt đáng ghét và nụ cười như tiếng cửa kẹt, đang gục xuống bàn cười sằng sặc như kẻ rối trí.
Tôi liếc hắn, đáp: "Im lặng đi.
Nghe như tiếng người sắp rặn ỉa tới nơi vậy đó."
Cả lớp nín lặng.
Miiko chỉ cười to hơn: "Ì HI HI HIIII!!"
Tôi mặc kệ, bước về chỗ, mở sách như thể không có gì xảy ra.
Nhưng lòng tôi vẫn nặng trĩu—Nabiil đâu rồi?
Tôi giơ tay hỏi: "Thưa cô, bạn Nabiil đâu ạ?"
Cô giáo đáp: "Nabiil đang ở phòng y tế.
Em có việc gì không?"
— "Dạ không có gì... em chỉ thắc mắc thôi."
Giờ ra chơi thứ hai đến.
Lần này, Miiko bận đi "bắt nạt" một đứa học sinh khác, nên tôi và Chenyang có thời gian nói chuyện.
Chúng tôi ngồi gần cầu thang, nơi ít người qua lại.
— "Cho tao xin tên cái thằng đá bóng vừa mới tung cú đá vào bụng tao đi.
Đau vãi chưởng."
Chenyang nhìn tôi, khẽ rít: "Nó tên là Ajan.
Tao từng được vào căn cứ bí mật của Miiko rồi, ở đó có nhiều thuộc hạ mạnh lắm.
Đếm không xuể."
Tôi chau mày: "Ajan?
Thảo nào...
Tao đã từng nghe về bộ ba mạnh nhất—Ajan, Aamer và Abas."
Tôi nhếch mép: "Mày có để ý là cả ba thằng đều bắt đầu bằng chữ A không?"
Chenyang gật đầu: "Còn một điều nữa—còn có một cấp cao hơn bọn chúng, một tầng đặc biệt và tuyệt mật.
Đó là thứ mà tụi nó gọi là Hội Cross."
Tôi nín lặng vài giây.
Gió thổi qua hành lang, lạnh như một điềm báo: "Hội Cross...?
Có những ai trong đó?"
Chenyang nhìn thẳng vào mắt tôi: "Mày nhớ cái thằng Kaze không?
Cái thằng đã từng một mình cân cả ba đứa: mày, tao và Lilpeach..."
Tôi lặng người: "Tao nhớ.
Sự kiện đó cách đây tầm hai năm rồi."
Chenyang gật đầu, giọng trầm xuống: "Thằng đó là thành viên trong Hội Cross."
Tôi hỏi tiếp: "Nhưng nếu mạnh như vậy thì sao lúc đó nó lại bỏ chạy?"
Chenyang nhún vai: "Lúc đó nó sắp thi rồi, bận lắm.
Mà hồi đó nó chưa là thành viên hội đâu.
Phải từ lớp 8 trở lên, có kỹ thuật đánh nhau xuất sắc mới được xét duyệt."
Tôi gật gù: "Ra vậy..."
Chenyang nói thêm: "Mày không nhớ à?
Hôm đó ba đứa mình xông vào đánh nó tới tấp mà nó vẫn còn đủ sức để phản công?
Rồi vẫn đạp xe đi như không có chuyện gì xảy ra.
Nếu là tao chắc đã ngã gục từ hiệp hai rồi."
Tôi rùng mình: "Tao từng bị Abas túm cổ ném bay vào tường, hộc máu mũi...
Thế mà nếu Kaze còn chưa dùng đến sức mạnh thật sự, không dùng tuyết, mà đã mạnh như vậy... thì tao không tưởng tượng nổi hắn còn có thể làm gì nữa."
Chuông vào học vang lên.
Tôi và Chenyang đứng dậy, mỗi người trở về lớp mình, nhưng tâm trí tôi không còn tập trung được nữa.
Trong lòng tôi, một thứ gì đó đã vỡ ra—vết nứt trong bóng tối.
To be continued...
Fun facts: bộ ba mạnh nhất Abas, Aamer và Ajan hay còn được gọi là bộ ba chữ a.
# Part 7: Khi Hệ Thống Bắt Đầu Lung Lay.
Buổi chiều, ánh nắng vàng rót nhẹ lên con đường về nhà.
Tôi và Lilpeach đạp xe song song, trò chuyện vài câu vẩn vơ như thường lệ.
Gió lùa qua mái tóc, tôi ngỡ rằng hôm nay sẽ là một ngày yên bình hiếm hoi sau bao nhiêu biến cố... nhưng yên bình chưa bao giờ là thứ tồn tại lâu dài trong ngôi trường này.
Một cú va chạm bất ngờ.
Bánh xe trượt sang một bên, cả thân tôi đổ nhào xuống mặt đường.
Mặt đất rát bỏng, cọ xát khắp cánh tay và đầu gối.
Chiếc xe đạp thì lăn lóc bên cạnh.
Khi tôi ngẩng đầu dậy, một dáng người quen thuộc hiện ra – Kapii.
Gã đang tiến lại, ánh mắt như dã thú và nụ cười méo mó hiện rõ sự khinh bỉ.
"Lại cái gì nữa?" – tôi hỏi, giọng không giấu được sự khó chịu.
Hắn tiến lại gần, giọng kéo dài, như thể đang thưởng thức tình cảnh của tôi: "Hôm nay mày có mang tiền không?"
Tôi đáp gọn: "Không." toan đứng dậy dựng xe đạp rời đi.
Nhưng chưa kịp chạm vào ghi đông, cú đá thứ hai đã giáng xuống.
Xe đạp bị hất văng.
Tôi lùi lại vài bước, mắt nhìn hắn trừng trừng.
Cơn tức giận dâng lên tận cổ.
Bốp!
Tôi không kiềm được nữa, tung cú đạp chính diện vào bụng Kapii.
Hắn bật ngửa, đập lưng vào gốc cây, thở dốc... nhưng nụ cười điên dại vẫn nở trên môi: "Hahahaha!
Mày không thoát được đâu."
Hắn rút từ balo ra một cây kéo.
Kim loại ánh lên lạnh lẽo.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu... tôi đã cách đó hàng chục mét.
Tôi ngoái đầu lại, nở một nụ cười giễu cợt: "Hì hì~ mày chậm hơn tao một bước rồi, tạm biệt."
Mặt hắn đỏ bừng, tay siết chặt cây kéo, nhưng chẳng thể làm gì ngoài nhìn tôi biến mất nơi cuối con đường... (Ghi chú: Chiếc xe đạp của tôi là "quái vật tốc độ".
Ngoài những kẻ dị thường như tam tướng phục vụ dưới trướng Miiko trở lên, rất ít ai đuổi kịp.)
Sáng hôm sau, tôi được bố mẹ mua cho một chiếc SIM mới có 4G.
Vấn đề là... tôi không có tai nghe.
Nhưng người nghèo thì không thiếu sáng tạo.
Tôi nghĩ ra một cách: mặc hoodie, nhét điện thoại ra sau gáy, chỉnh âm lượng thấp nhất có thể rồi kéo mũ trùm lên.
Thế là có một kiểu "tai nghe tự chế" vừa bí mật, vừa không bị ai phát hiện.
Cảm giác như sở hữu công nghệ ẩn danh cao cấp vậy.
IQ vô cực!
Tôi bước vào trường, lòng nhẹ nhõm... cho đến khi nhìn thấy ba cái bóng đứng dưới gốc cây:
Kaze – lạnh lùng như tuyết phủ.
Haru – kẻ suốt ngày thổi kẹo cao su phùng phình.
Và Ryu – kẻ nghịch một sợi chỉ dài giữa các ngón tay.
Tôi nhớ lời Chenyang: bọn này thuộc hội Cross, thuộc hạ thân tín nhất của Miiko.
Nghe đâu Ryu có sở thích bệnh hoạn: "Nhổ răng người khác bằng sợi chỉ, dù họ chẳng muốn."
Nghĩ thôi đã thấy rợn tóc gáy.
Khi tôi bước vào lớp, khung cảnh trước mắt khiến tôi chết sững: Miiko đang đánh nhau với cô giáo.
Không phải kiểu cãi vã học trò – hắn thật sự lao vào tấn công cô.
Những cú vả liên hoàn như muốn hạ gục.
Nhưng cô giáo không hề yếu ớt – bà xoay người tung cú đá móc vào đầu gối Miiko, rồi vật ngược hắn xuống bàn, ghì chặt tay ra sau lưng như một chuyên gia Judo.
Lũ đàn em – Nooa, Abas, Nayomi – chỉ biết trân mắt nhìn.
Xông vào?
Để vào thẳng đồn công an chắc?
Vài phút sau, cảnh sát ập vào lớp.
Còng số 8 lách cách khóa chặt cổ tay Miiko.
Hắn bị áp giải đi giữa sự bàng hoàng của cả lớp.
Sau đó, mọi thứ như quay về trạng thái "bình thường" một cách giả tạo.
Không còn cảnh bắt nạt trắng trợn.
Nhưng tôi biết... chỉ là tạm thời.
Trong giờ ra chơi, tôi đi dạo quanh sân trường.
Bất chợt... tôi nhìn thấy một bảng treo thưởng dán trên tường.
- Người da trắng: 5 EU
- Phụ nữ da trắng: 8 EU
- Trẻ em da trắng: 10 EU
- Người châu Á: 10 EU
- Phụ nữ châu Á: 15 EU
- Trẻ em châu Á: 20 EU
- Người da đen: 20 EU
- Phụ nữ da đen: 30 EU
- Trẻ em da đen: 40 EU
Tôi nắm chặt bàn tay.
Giờ thì tôi hiểu vì sao Miiko và đồng bọn lại cuồng điên đến vậy.
Đây là một hệ thống tiền thưởng dựa trên phân biệt chủng tộc.
Bỗng một giọng nói nhẹ như gió vang lên phía sau: "Chủ nhân Miiko sẽ quay lại... sớm thôi."
Tôi giật bắn.
Là Ryu.
Hắn áp sát, sợi chỉ dài trong tay vung lên.
Tôi bị hắn quật xuống đất, chưa kịp phản ứng gì thì sợi chỉ đã quấn quanh răng cửa: "Đừng của động.
Mày hứa sẽ gặp tụi tao trên đồi giờ tan học đúng không?
Không tới... thì tao sẽ lấy răng."
Tôi nuốt khan.
Đầu gật nhẹ.
Tôi thậm chí còn không nhớ mình hứa.
Nhưng giờ thì không dám cãi.
Chiều hôm đó, sau giờ tan học.
Tôi đứng ở ngã ba, nhìn về phía ngọn đồi – nơi hội Cross đang chờ.
Một thoáng phân vân.
Rồi tôi thầm nghĩ: "Ngu gì mà lên.
Tao còn muốn giữ răng."
Tôi đạp xe bỏ chạy.
Tưởng thoát... nhưng không.
Ryu đã chờ sẵn ở rìa dốc.
Hắn như một bóng ma lao ra, sợi chỉ tung ra quấn lấy bánh xe trước.
Tôi ngã lăn, tay trầy xước, quần rách, mặt đầy bụi đất.
Ryu bước tới, ánh mắt lạnh băng: "Kẻ thất hứa... sẽ bị trừng phạt bởi những sợi chỉ."
Sợi chỉ lại luồn vào răng cửa.
Tôi nhắm mắt.
Chấp nhận.
Phựt! – sợi chỉ đứt.
Răng tôi vẫn còn.
Nhưng lợi thì chảy máu.
Ryu mỉm cười: "Nhìn chú mày tội quá... tha cho lần này.
Lần sau con thất hứa thì chết với mị~" (tôi không hiểu sao hắn lại nói "mị", nhưng chắc hắn nghĩ thế ngầu lắm).
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, toàn thân ê ẩm.
Nhưng đầu óc tôi chẳng nghỉ ngơi được.
Cross...
Chenyang từng nói: mỗi người trong chúng là hiện thân của Bảy Đại Tội trong Kinh Thánh.
- Kaze – Giận dữ
- Haru – Tham ăn
- Ryu – Lười biếng
Còn bốn người nữa... chưa lộ mặt.
Nhưng chắc chắn, từng cái tên sẽ lần lượt xuất hiện.
Và khi đó... tôi sẽ phải sẵn sàng.
To be continued...
Fun facts: hội cross tên là cross vì nó có nghĩa là đứa nào dám cản đường thằng Miiko sẽ bị gạch dấu x vào sổ đỏ để hội cross xử lý.