Khác [FULL] Disasterology - Jelsa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
181714618-256-k851937.jpg

[Full] Disasterology - Jelsa
Tác giả: tiymmmmm
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

mới trans lần đầu còn non yếu nên mong mng bỏ qua nhé!

Disasterology tớ đã trans nốt 4 chap còn lại để fan Jelsa có thể hiểu được toàn bộ câu truyện và nó đã được hoàn thành :*D

note 24/06/2024: đang trong quá trình chỉnh sửa ngôn từ để dịch thuật mượt mà hơn.

Mình hoàn thành bản dịch vào 2019 khi còn non yếu và mới chỉ dừng lại ở việc dịch word by word.

Giờ đây mình sẽ trau chuốt lại toàn bộ 4 chương cuối.

30/06/2024: tu sửa hoàn thành.

Chúc các bảnh đọc truyện vui vẻ💙



trans​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Full] Disasterology - Jelsa
🚨


📣Một số lời của tớ!!

Disasterology là fic tuyệt vời nhất mà tớ từng đọc.

Nó chính là fic đã đưa tớ đến với jelsa từ khi đọc được một phần bản việt hóa của fic này.

Bản gốc không phải tớ viết , fic thuộc về FloraIrmaTylee và bản việt hóa 7 chap đầu thuộc về amocgaumeo.

Tớ không thể nhắn tin hỏi 2 người này được..

Nếu họ có vấn đề với tớ tớ sẽ lập tức xóa fic này đi.

Bản dịch của chị amocgaumeo chỉ tới chap 7 😭 tớ muốn đọc nốt nên đã dịch phần còn lại 🙆

Tớ trans trong khá lâu vì tớ còn nhiều sai sót, vì vậy nếu phát hiện lỗi ở trong các chap tớ trans, mong các cậu hãy bỏ qua nó.

Cảm ơn các cậu rất nhiều
 
[Full] Disasterology - Jelsa
intro


Author: FloraIrmaTylee

Rated: T

Status: completed

Source: https://www.fanfiction.net/s/10130929/1/Disasterology

Beta reader: Jelsashipper a.k.a amocgaumeo

Summary: Fic về cuộc đại chiến zombie.

Jack là một thợ săn luôn cống hiến hết mình cùng với đồng đội, và khi họ quyết định sát nhập với một nhóm nữa, Jack vướng vào một mối quan hệ với thủ lĩnh của họ, một cô gái xinh đẹp tên Elsa.

Cảm xúc của cậu dành cho cô đi từ ghét, rồi cảm thấy hấp dẫn, và cuối cùng là yêu.

Bìa fic là tranh của quarterofamind trên deviant art.

Dành tặng Yamakiri

Author Note: Tôi không thường viết cho cặp đôi này, và nếu bạn follow tôi như một tác giả thì tôi rất xin lỗi nhưng đừng lo, tôi không từ bỏ OTP của tôi đâu.

Đây là món quà cho người bạn tên Yamakiri, người thích những fic khác về thế giới nơi xảy ra cuộc đại chiến zombie, và đã yêu cầu tôi viết một fic khác.

Do đó, fic này được truyền cảm hứng bởi Dramione fic, "The Fallout", fic mà tôi "khuyến đọc" nếu bạn là fan Harry Potter và ship Draco/Hermione.

Cảnh báo: Có thể sẽ có trẻ con tiếp tục đọc fic này, tôi không thể biết được, nhưng nó được gắn hạng T vì ngôn từ, và nó có thể hơi đẫm máu, nhưng chủ yếu là về ngôn từ, vì tôi sử dùng khá nhiều từ ****.

Vì vậy, ờ... tôi vẫn rất tệ với những thứ này – À, bức tranh này là của Milady666, những tác phẩm của cô ấy thật tuyệt vời. (Cô ấy cũng là Dramione shipper 😉 😉 ).

Thêm nữa, tựa fic này lấy từ bài hát của Pierce the Veil: Disasterology, vì album của họ Selfish Machines là album tôi yêu thích.

Nên, nếu bạn muốn tìm một bài hát để nghe trong lúc đọc, đây là bài hát phù hợp!

"Can we create something beautiful...

And destroy it?"
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 1: There were shadows and death


Ngày 18 tháng 1

Ngoài trời lạnh khủng khiếp, và Jack Frost thì chán phải chờ với đợi rồi.

Cậu thở dài, chuyển trọng lượng cơ thể từ chân này sang chân kia, và lầm bầm, âm thanh đó đâm vào phía sau cổ họng cậu một cách thiếu kiên nhẫn.

Cậu khoanh tay, nhăn nhó với cái sàn, và nhìn lên bầu trời để nhăn nhó thêm vài lần nữa.

Cái lạnh thực sự không phải là vấn đề, chỉ là cậu không phải là một người kiên nhẫn.

Cậu tự hào về mình vì sự tốt bụng, nhưng khi một người cậu ấy chờ đợi quyết định biến ra khỏi bề mặt Trái Đất, cậu không vui một chút nào, vì nó có nghĩa là thêm thời gian mình bị lộ ra, và theo định nghĩa, khả năng tử vong cao hơn rất rất nhiều.

"Jack", người mà cậu ấy đợi nãy giờ đã lên tiếng, Jack thở dài nhẹ nhõm.

Cậu đã bắt đầu đếm những lí do khác cho sự biến mất ngoài bị bỏ rơi ra, và không một cái nào là tốt đẹp cả.

Người khiến cậu ấy đợi là thành viên nhóm cậu, một cô gái tóc đỏ tên Merida Dunbroch, người đang vác cái cặp qua vai trong khi chào cậu.

Với mái tóc đỏ, xù kinh khủng, làn da trắng cùng lốm đốm tàn nhang, với đôi mắt xanh thẳm, Merida là kiểu con gái mà nếu bạn quen cô ấy ở trung học, cô ấy sẽ chơi trong vài đội thể thao, ăn mặc như cô muốn.

Nhưng trung học biến vào dĩ vãng lâu rồi.

Giờ đây, Merida và Jack thấy họ mắc kẹt với hai người nữa, một nhóm bốn người vô tổ chức nhất-định-phải-sống-sót.

Trước hết là Jack, khi thảm họa ập đến, khi một con zombie thoát ra khỏi phòng thí nghiệm của chính phủ, lật đổ nền văn minh, bố mẹ và em gái cậu là nạn nhân của chuyện này.

Chứng kiến cả gia đình mình bị sát hại đã tác động lên cậu rất nhiều.

Cậu đi lang thang một mình, "cống hiến" cuộc đời để hủy diệt những thứ kia, và đó là khi cậu gặp Merida.

Ngày Merida lần đầu gặp Jack, cô gần như đã bắn cậu ngay lúc đó, tại đó, với khẩu súng trường, vì sự xuất hiện khác thường của cậu.

Jack đã nhuộm tóc của cậu ấy thành màu trắng, và điều đó khiến cậu trở thành mục tiêu dễ dàng hơn nhiều.

Đôi mắt xanh của cậu cũng không giúp ích được gì trong trường hợp này.

Gia đình của Merida đã đi xa, cô bị tách ra khỏi họ, và không biết họ còn sống hay đã chết.

Hai người đã ghét nhau từ khi bắt đầu, nhưng miễn cưỡng đi thành cặp vì hai luôn tốt hơn một.

Và rồi là Rapunzel Corona, một cô gái ngọt ngào, lạc quan, vui vẻ, dịu dàng, đáng mến,... họ tìm thấy trong tòa nhà bỏ hoang.

Với khuôn mặt hình trái tim, tàn nhang trên má và trên mũi, đôi mắt màu xanh lá với lông mi dài, và mái tóc vàng dài đến eo, cô ấy quả là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thùng.

Cô ấy đặc biệt giỏi trong việc chữa trị, và dường như được sinh ra để chăm sóc người khác.

Mẹ cô ấy đã mất, và bà luôn là tất cả những gì Rapunzel có, nên khi Rapunzel gặp cặp đôi này, cô ấy đã hỏi về việc gia nhập, và họ đồng ý vì họ sẽ cần cứu thương.

Cuối cùng, Hiccup Haddock, chàng trai có mái tóc nâu đỏ, khuôn mặt tròn, mắt xanh lá, thân hình gầy gò.

Cha cậu, gia đình duy nhất cậu ấy có, đã bỏ lại Hiccup để giết zombie như để trả thù chuyện trong quá khứ.

Hiccup đã bơ vơ một mình trong khoảng một tuần khi nhà cậu bị xâm lấn, kết quả là cậu phải chạy trốn.

Cậu đã gặp Merida đang vật lộn với khẩu súng, và quyết định giúp cô sửa nó, điều này đã chứng tỏ sự hiểu biết về máy móc của cậu với cả ba người và cậu được gia nhập.

Vì vậy, với tất cả những thứ tệ hại họ trải qua, Jack cảm thấy mình có quyền cằn nhằn khi Merida chạy tới.

"Cô có thể đi nhanh hơn được không", Jack cáu kỉnh trả lời, cậu ghét chờ đợi đây đó như thể xung quanh không có gì nguy hiểm.

Merida chỉ có thể đảo mắt và đẩy cái balô đang đeo về phía Jack.

"Đây là đồ tiếp tế", cô ấy nạt lại với giọng điệu Scotland, "Và đây là tất cả những gì chúng tôi tìm được nếu cậu không giúp, đồ lười biếng".

"Chết tiệt, Merida, nửa số nhà được bao phủ bởi cỏ cháy, và những căn không bị thì đã đầy ắp những thứ này rồi".

Jack nói một cách giận giữ, và lục lọi cái túi.

Có một ít thức ăn, một ít vũ khí, nhưng, như Merida nói, không nhiều.

"Đầy rồi ư.

Ah, không quan tâm", Merida chụp lại ngay như Jack đã làm lúc trước, vì Jack không hẳn là một con người kiên nhẫn, và cô có thể cá tiền với cậu ta về việc ai sẽ nổi nóng trước.

"Cậu chỉ phải vào đó, tìm xem có thức ăn hay gì đó chúng ta có thể dùng, chỉ thế thôi".

"Đuệch" Jack thì thầm, ủ ê, gãi đầu, và cuối cùng: "Được thôi".

Merida cho Jack cái ánh mắt "coi chừng tôi đó", và đẩy cậu vào căn nhà trước mặt , căn nhà dường như khá tĩnh lặng, không có gì chứng tỏ rằng có ai ở đó.

Jack đang định mở mồm ra nói rằng căn nhà này không đáng, vì nó là đống đổ nát, và những gì cứu vãn được hoặc là bị chôn vùi trong gạch, hoặc là đã biến dần theo thời gian.

Dù thế, Merida vẫn đẩy cậu vào một căn phòng được thiết kế tồi tàn, thảm hại, mặt cô trở nên trắng toát và vũ khí đã được giương lên từ bao giờ.

Jack cảm thấy rằng có chuyển động quanh đó và lấy ra vũ khí của mình, một khẩu súng trường chĩa cùng hướng với cô.

Merida lén lút bước qua cánh cửa bị đổ sập, và Jack miễn cưỡng đi theo.

Họ gặp vài người đang chĩa vũ khí lại về phía mình.

Jack mừng rằng đó không phải là một trong số... bọn chúng, nhưng cùng lúc đó, không ai nhượng bộ và họ không hạ cái gì xuống.

Vì thế, cậu cũng không.

Có hai cô gái và hai chàng trai, như nhóm của họ.

Một cô gái có mái tóc nâu nhạt, và đôi mắt xanh nước biển, cộng thêm vài nốt tàn nhang.

Cô gái kia tóc vàng, được tết thành một dải, tóc mái che phủ một bên mắt, nhưng Jack có thể thấy rằng cô có mắt màu xanh nước biển.

Người con trai đi cùng cô tóc nâu đỏ có tóc vàng, thân hình đồ sộ, và mắt nâu.

Người cuối cùng có tóc nâu, mắt nâu, và chòm râu cũng nâu nốt, nhưng là nâu sẫm.

Tất cả mọi người đều có vũ khí, đều đã được rèn luyện như Jack và Merida.

"Mấy người có định giết tôi không?"

Giọng của Merida cất lên, thách thức họ.

Tất cả yên lặng, đến khi cô tóc vàng lên tiếng.

"Hai người có ý định giết chúng tôi nếu chúng tôi bỏ vũ khí xuống?"

Cô hỏi.

"Không".

Jack cằn nhằn, cậu không thể tìm ra cách nào khác để giải quyết.

Cô tóc vàng từ từ hạ dần vũ khí xuống, những người khác cũng làm theo.

"Tôi có thể thấy, những người sống sót", cô tóc vàng nói, và gật đầu, điều đó làm cái mái của cô hất cao qua trán.

"Tên tôi là Astrid".

Cô chỉ về phía cô gái còn lại: "Kia là Anna".

Cả hai tiến về phía hai chàng trai, cô nói tiếp "Đây là Kristoff, và đó là Flynn".

"Merida", cuối cùng thì Merida cũng nói, vẫn cảnh giác họ.

Cô quay vào một người trong số họ và nhướn mày.

"Jack", Jack lẩm bẩm.

"Ngôi nhà này không phải là một lựa chọn tốt", Astrid nói với Merida và Jack, và cô cùng những người còn lại để vũ khí qua một bên.

"Hai người phải đi.

Chúng tôi chỉ ở lại đây đến khi một thành viên cảm thấy khá hơn".

"Tất cả mọi người trông có vẻ ổn mà", Jack nói, khó chịu vì cậu bị ra lệnh.

Những người sống sót chết tiệt luôn muốn chiếm hữu những thứ khỉ gió không hề thuộc về họ.

"Không phải chúng tôi, là trưởng nhóm của chúng tôi", Astrid nói, và điều đó làm cả Merida lẫn Jack ngạc nhiên, vì họ đều cho rằng cô là người chỉ huy.

"Cô ấy không chịu rời khỏi căn phòng đó, chúng tôi đã cố gắng rời đi trong nhiều ngày".

"Chúng tôi rất lo cho cô ấy", Anna rụt rè nói, Jack có thể thấy vài giọt nước mắt xuất hiện trên mắt cô.

Kristoff đưa tay quàng lấy Anna, và cô để cậu làm thế.

Jack đảo mắt, những người "đắm chìm" trong tình yêu không bao giờ có thể làm việc dưới điều kiện thảm khốc, nhưng rồi suy nghĩ đó nhanh chóng bị lãng quên khi Merida lên tiếng

"Mọi người không có cứu thương hả, chuyện gì xảy ra với cô ấy?", Merida hỏi.

"Hờ, nếu chúng tôi biết thì đã ra khỏi đây từ cái đời thuở nào rồi", Flynn trả lời, thở dài và có vẻ hơi khó chịu.

"Ờ, chúc may mắn với điều đó", Jack nói, nhưng lời của ai đó thoát ra cùng lúc cậu nói câu này.

"Chúng tôi có bác sĩ, cô ấy có thể giúp".

Jack trừng mắt nhìn Merida như thể muốn đẩy cô đến tận cùng Trái Đất, và định nói rằng họ phải đi, nhưng Astrid mỉm cười, và bám lấy vai Merida thể hiện sự biết ơn.

"Điều đó thật tuyệt", Anna nói, nước mắt cô ngừng rơi khi cô ấy kéo mình ra khỏi Christo- à Kristoff.

Bố khỉ, sao anh ta lại có cái tên như thế cơ chứ?

"Tôi sẽ đi gọi cô ấy", Merida nói, và kéo Jack đi.

"Cái quái gì thế, Dunbro-".

"Không", Merida chặn họng Jack trước khi cậu có thể nói.

"Chúng ta làm điều này cho mọi người, Frost.

Chúng ta sẽ sống sót nếu chúng ta gia nhập cùng năm người bọn họ"

"Gia nhập?

Ai đã tiêm vào đầu cô thứ vớ vẩn đó?

Không bao giờ", Jack nạt lại.

"Chúng ta đang rất ổn cơ mà, chúng ta không cần thêm thành viên nào nữa, Dunbroch".

"Có, chúng ta cần", Merida trừng mắt, như kiểu cảnh báo rằng đừng có phản đối cô.

"Cô quên rằng ai là trường nhóm ở đây à?", Jack nói trong giận dữ.

"Cậu quên rằng ai đã cứu cái mạng thảm hại của cậu bao nhiêu lần à?", Merida chặn lại.

"Chúng ta sẽ gia nhập vào nhóm bọn họ.

Tôi sẽ đi gọi Rapunzel, và cô ấy sẽ đi kiểm tra trưởng nhóm.

Rồi chúng ta sẽ xem xem có thể đi cùng họ không".

Jack nguyền rủa, chắc rằng cậu đang gọi Merida bằng những từ ngữ mà mẹ cậu nghe được cũng sẽ xấu hổ, nhưng, cuối cùng thì cậu cũng phải xì một tiếng: " Được thôi!".

Jack liệng tay vào không khí:" Được thôi, đi gọi Rapunzel, việc này nên đáng đấy".

Merida còn không mở miệng cảm ơn, như Jack dự tính, thay vào đó là kéo cậu về phía trước ngôi nhà một vài mét.

Jack im lặng đi theo Merida, lo nghĩ như một người đàn ông trưởng thành không biết con đường của mình là gì.

Jack không hề thích cuộc gặp gỡ, với tất cả bọn họ.

Anna là một con ngốc yếu đuối, Kristoff là một cái giá đỡ lớn, Astrid là con khốn quỷ quyệt, còn Flynn chỉ là kẻ cắp vặt.

Tóm lại là Jack đã có đủ thời gian tìm hiểu để tin tưởng Merida, làm sao cậu có thể tin những kẻ chỉ vừa mới gặp trước đó không lâu.

Hừ, bọn con gái và trực giác đáng nguyền rủa của họ.

Dù sao, Merida chưa chắc đã đúng; cậu chỉ cần đợi đến khi lòng tin đấy bị phá hủy và tàn lụi.

Họ dừng lại ở ngôi nhà trú ẩn họ ở trong vài ngày vừa rồi, một ngôi nhà hai tầng hiện đại bị bỏ hoang như số còn lại.

Ngôi nhà này có đồ hộp dự trữ, nhưng không nhiều.

Bốn người họ đã sống nhờ vào đồ hộp không biết từ bao giờ, vì thế họ vẫn có rất nhiều lấy từ những ngôi nhà khác, cũng như ngôi nhà này.

Merida gõ cửa ba lần, một nhẹ hai mạnh.

Đầu tiên là im lặng rồi họ chào đón bởi một tiếng gõ duy nhất, mạnh và rõ ràng.

Điều đó cho biết hai người trong kia còn sống và khỏe mạnh.

Cánh cửa mở ra, họ nhìn thấy ánh nhìn của Rapunzel, người đang đứng đó và mỉm cười.

"Xin chào", cô nói, và đứng gọn sang một bên để Jack và Merida có thể bước vào cái phòng khách bề bộn, nơi mà tiếng Hiccup ngân nga có thể nghe thấy, nó còn tệ hơn khi đứng cùng với cậu ấy trong bếp.

"Hiccup nhóm lửa từ một cái lò kim loại cũ kĩ", Rapunzel nói một cách đầy hưng phấn, chỉ vào nơi Hiccup vừa đứng.

"Cậu ấy đang làm nóng mấy hộp xúc xích, bữa tối sẽ sẵn sàng sớm thôi".

Nụ cười của cô tắt tịt khi thấy nét mặt cau có của Jack và Merida thì trông dễ sợ hơn bình thường.

"Mọi chuyện ổn chứ?"

"Thưa "cô", cô nghĩ thế nào về việc đi giúp người khác?", Merida hỏi, Rapunzel ngập ngừng vì cô không nghe rõ được tiếng lóng của Merida.

"Tớ không nghĩ là tớ hiểu, hai người gặp người khác?", Rapunzel nhẹ nhàng trả lời.

"Họ cần thuốc", Merida giải thích, và Jack thì im lặng gửi tín hiệu làm ơn đừng đồng ý.

Nhưng tất nhiên, cô ấy không có thần giao cách cảm, cô ấy chỉ là một con người tử tế, dịu dàng, do đó, "Tất nhiên là phải giúp rồi!".

Ngay lập tức cô chạy lên tầng túm lấy bộ sơ cứu cô ấy làm từ một vài dụng cụ mà mình đã thu thập.

Jack làm bộ mắt khiến Merida nở một nụ cười đầy hoan hỉ.

Hiccup thò đầu ra khỏi bếp, cầm một hộp thiếc đầy thịt đã được làm nóng.

"Ăn không?

Chúng không phải là loại tốt nhất, nhưng vẫn đỡ hơn lúc bị đóng hộp".

Jack lấy một miếng xúc xích bị cháy xém khỏi bàn, nhăn nhó khi nó làm bỏng tay cậu, và bỏ nó vào mồm.

Cậu thích nó khi nó nguội ngắt hơn, đó là quyết định cuối cùng, vào nuốt nó khi Rapunzel nhảy vào tầm nhìn.

"Xin lỗi nha Hiccup, chúng tớ sẽ trở lại sớm!", Rapunzel nói, lôi ra "hành lý" của mình và đưa Jack lẫn Merida ra khỏi cửa.

"Cậu sẽ ổn chứ, hay là cậu muốn đi cùng?".

"Đi cùng?", Hiccup hỏi, thở hắt ra.

"Tớ sẽ ở lại", cậu đang tự hỏi vì sao họ phải vội thế, nhưng cậu chỉ nhún vai và lại vào ôm cái bếp.

Merida và Jack chỉ cho Rapunzel ngôi nhà mà những người sống sót khác ở.

Mắt cô chùng xuống, và cô bắt đầu hỏi về chuyện cô ấy sẽ gặp ai ở đó, sẽ chữa lành cho ai, vân vân và mây mây..

Jack vẫn buồn về việc Rapunzel không đọc được suy nghĩ mình, vì thế, cậu lủi về đằng sau Merida và Rapunzel.

"Đây là Rapunzel, bác sĩ của chúng tôi, trưởng nhóm của mọi người đâu?", Merida hỏi.

"Đây", Astrid chỉ tay về phía cái cửa.

Mặc dù ngôi nhà ở tình trạng tồi tệ, à, cực kì tồi tệ mới đúng, nhưng cái khóa phòng rõ ràng vẫn còn tốt qua cách Astrid thử xoay cái núm cửa, và nó không mở.

"Chúc may mắn", Flynn báo, lúc đó, Anna và Kristoff ngồi kế bên cậu trên cái ghế.

"Cô ấy sẽ tốt hơn nếu tiếp cận một mình", Anna nói, "Vì vậy chúng tôi sẽ đi".

Anna đẩy Flynn, Kristoff và Astrid ra chỗ khác.

Papunzel gõ cửa.

"Xin chào", cô ấy hỏi bằng giọng hồ hởi, phấn khích.

"Tớ là Rapunzel, còn bạn?"

Họ được chào đón bằng âm thanh im lặng.

Jack cho rằng bốn người kia đều bị mất trí và không có ai đằng sau cánh cửa ấy, vì rõ ràng là không co âm thanh hay giọng nói nào phát ra cả.

"Đi đi", một giọng nói bất chợt vang lên, giọng của con gái.

"Làm ơn đi, tớ muốn giúp cậu", Rapunzel cầu xin, giọng cô biến dạng.

"Tớ là bác sĩ, tớ có thể-"

"Đi đi!", giọng nói nhắc lại, lần này còn to hơn.

"Tôi không muốn sự giúp đỡ của cậu, hay của ai cả".

Rapunzel do dự, điều đó làm Jack tổn thương, một chút.

Cậu bước đến cánh cửa và giận dữ gõ.

"Cô có ra không thì bảo?", cậu yêu cầu một cách thôi bạo, gắt gao, nắm đấm của cậu như đánh sập cánh cửa.

Nhưng rồi, "Không".

"Cậu bị thương à?", Rapunzel hỏi, cô lục lọi bộ sơ cứu phòng khi cô gái trả lời là có.

Nhưng, "Không".

Jack ngồi với Merida, không hài lòng chút nào với hoàn cảnh này nếu họ phải mắc kẹt với người này.

Ngày 26 tháng 1

Cô gái vẫn không chịu ra.

Và họ vẫn mắc kẹt ở đây.

Hiccup, Rapunzel, Merida và Jack quyết định rằng sẽ gia nhập với những người sống sót kia và quyết định rằng họ ở cùng nhau sẽ tốt hơn.

Điều đó thực ra là ý của Merida, Hiccup và Rapunzel, vì Jack vẫn muốn chỉ bốn người họ ở cùng với nhau, và chỉ bốn người thôi.

"Jack?", Anna hỏi khi cậu đang đắm chìm trong suy nghĩ, và ngồi trên cái ghế sofa đã mất rất nhiều bông nhồi.

Cô cầm cái đĩa chụp trên tay, và ấn nó vào tay Jack.

"Cậu có thể đưa nó cho Elsa?".

Jack gật đầu.

"Chờ đã, đứa quái nào là Elsa?".

"Chị gái tớ", Anna chớp mắt ngạc nhiên khi Jack khá.. chậm hiểu.

"Cậu biết đó, trưởng nhóm của chúng ta".

Jack nhăn nhó vì cậu không còn được gọi là trưởng nhóm nữa.

Thực tế, cô "Elsa" này muốn phá hủy cuộc đời cậu và cậu sẽ không bao giờ để mắt tới cô ta, không bao giờ.

"Thế nào cũng được", Jack lẩm bẩm, khi Anna rời đi, cậu chuẩn bị cho cuộc đối thoại thảm họa với Elsa để cô nàng mở cánh cửa khốn khiếp ấy.

Trước hết là gõ mạnh vào cửa.

"Ê", Jack quát, "Mở cửa ra".

"Đi đi", giọng nói vang lên gần như là ngay lập tức, Jack cố nén lại, không làm mình tức điên lên.

"Cô không cảm thấy tồi tệ một chút nào à?", cậu hỏi.

"Bỏ mặc đồng đội của mình khi mà họ cố giúp cô, khi mà cô hiển nhiên là không thèm đếm xỉa đến họ!".

Sau đó là vài giây mặc niệm, à quên, im lặng.

"Họ có thể rời đi bất kì khi nào họ muốn".

"Tốt!", Jack đá vào cửa, vì cơn giận của cậu, bình thường giờ này không bùng lên, đang bị đẩy tới giới hạn, và có thể sẵn sàng "phun trào" bất cứ lúc nào.

"Cô muốn thức ăn hay cái gì không, thưa trưởng nhóm?".

Im lặng tiếp tục kéo đến.

"Đừng gọi tôi như thế", Elsa nói, và Jack đang hình dung ra một bóng người, không thấy khuôn mặt, vì cậu không biết cô "Elsa" này trông ra sao.

Có lẽ là giống cô em, mái tóc nâu đỏ, và tàn nhang.

"Không phải tại tôi mà nhóm của cô chọn phải người dẫn dắt yếu đuối!", Jack nói, hi vọng rằng điều này sẽ làm cô ta nổi giận, ló mặt ra và chấp nhận cái chỗ của nợ gọi là thức ăn này.

"Cứ ra khỏi đây đi", Elsa nói, vẫn từ trong căn phòng chết tiệt, "Và để thức ăn cạnh cánh cửa".

"Đồ ích kỷ", Jack gầm lên, đặt cái đĩa thức ăn xuống.

Cậu cho cái cửa một cái nhìn "nồng nàn, cháy bỏng".

"Nếu thức ăn của những người nông dân chúng tôi làm có vị dở tệ thì tôi xin lỗi, thưa nữ hoàng".

"Đi khỏi đây!", Elsa hét lên, giọng cô ấy khá giận dữ, Jack đá vào cánh cửa, lần nữa, rồi bỏ đi.

Ngày 2 tháng 9

Elsa cuối cùng cũng rời khỏi căn phòng, sau khi tự giam mình ở trong đó vài tuần.

Jack và những chàng trai khác ở ngoài, ngắm nhìn mặt trời từ từ lặn xuống, trong khi uống nước cà chua đóng hộp.

"Elsa đã ra ngoài!", Anna mừng rỡ kêu, và cô hồ hởi đẩy Kristoff vào nhà.

Flynn đặt cốc nước xuống, đứng lên, nhìn Jack và Hiccup, hai người duy nhất ở lại.

"Đi không?", cậu hỏi.

"Cuối cùng hai người cũng có thể gặp trưởng nhóm của chúng tôi, à, chúng ta".

"Con nhỏ đó?", Jack hỏi, cười khẩy.

"Không".

Flynn nhún vai và quay về phía Hiccup, người đi cùng cậu, bỏ lại Jack một mình ở ngoài.

"Elsa, chị cần phải ra ngoài hít thở không khí", giọng Anna vọng lên từ phía trong, và Jack cầu khấn rằng Elsa sẽ không đến bất cứ chỗ nào gần mình.

"Anna à, làm ơn đi, chị ổn", giọng của Elsa. cái giọng mà Jack đã quen thuộc, và ghét nó, ghét cay ghét đắng.

"Chào Elsa, tớ là Rapunzel, thành viên mới của nhóm cậu", Jack nghe thấy màn giới thiệu của Rapunzel đã có thể nhìn thấy nụ cười của cô kể cả khi không ở trong đó.

Ơ mà từ từ, nhóm của cậu?

Đứa quái nào bảo đây là nhóm của Elsa?

Jack cảm thấy cơn giận đang trào lên từng phút.

"Xin chào", Elsa nhã nhặn trả lời, và Jack muốn quẳng cái gì đấy vào mồm cô ta để cô ta không bao giờ nói bằng cái giọng đó nữa.

Cậu nghe thấy Merida giới thiệu, tiếp đến là Hiccup, nhưng Jack đã quyết định là cậu thậm chí không cần biết tên cô ta, hay là tìm hiểu thêm về cô ta, ít ra là trong thời gian này.

Nên, cậu lại lơ đi.

"Thôi mà Elsa, chị không thể sống thế này mãi được", giọng của Anna càng lúc càng rõ, và Jack nhìn thấy Elsa lần đầu, chỉ là nhìn thoáng qua.

Cô ấy đẹp rạng rỡ, đẹp tuyệt vời, đẹp lộng lẫy, đẹp mê hồn,...

Mái tóc màu bạch kim gần giống với màu tóc của cậu, dài ngang lưng, được tết thành một dải.

Đôi mắt xanh biếc tỏa ra sức mạnh, và lóe sang khi cô để mắt sang Jack.

Cô có làn da trắng gần như là trong suốt, một ít tàn nhang điểm trên má, cao và gầy.

"Đây là Jack, một thành viên nữa của đội!", Rapunzel, người đi theo hai chị em, hớn hở nói.

Elsa vắt chéo tay và thận trọng nhìn cậu.

"Tôi là Elsa", cô lạnh lùng nói, vẫn là cái giọng mà Jack ghét.

"Jack", Jack nghiến răng trả lời.

Chưa gì đã ghét cô ta rồi.

END CHAP
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 2: Got out alive, with scars I can't forget


Author note: Vậy là chap này đến sớm hơn tôi dự tính, tôi thực sự thích fic về thế giới đại zombie đầu tiên của tôi, có lẽ điều đó gây ra sự phấn khích khi viết fic này.

Chỉ là cảnh báo thôi, sẽ có thêm rất nhiều từ ngữ..nữa, và dính dáng đến một ít sex.

Thêm nữa là sẽ có thêm một người mới!

Toothless/Hiccup cho một con người ngọt ngào teentumblethrone, người ship cặp Toothcup, và tôi nhận ra là tôi nên cho cô ấy một chút cảnh về OTP của cô ấy.

Cặp đôi chính thức vẫn là Hiccup/Astrid.

Nếu bạn không thích, hãy cố kiềm chế trong lúc đọc, tôi không ngại nếu bạn làm vậy.

Fic này để thử thách chính bản thân tôi, là điều tôi muốn kết hợp, điều làm tôi phấn khích.

Cảm ơn rất nhiều những người đã review, favorite và follow!

Mọi người thực sự khiến tôi rất vui khi thấy những noti mới trong mail xD.

"Oh what a watse of a perfrctly good, clean wrist.

You were screaming until the police came''- Disasterology, Pierce the Veil.

_______________________________________________________________________________

Ngày 3 tháng 3

Vào một ngày đẹp trời:

''Tại sao Elsa luôn khóa mình trong căn phòng đó vào 3 giờ hàng ngày?''

Rapunzel hỏi khi cô và Anna rửa bát với số nước được kéo về từ con sông gần đấy.

Việc lọc nước mất rất nhiều thời gian, nên hai người phải dùng nó thật tiết kiệm.

Jack ngỏ ý giúp đỡ, nhưng cậu và Flynn đã kéo gần 5 lít nước về đến nhà, nên Rapunzel mỉm cười bảo cậu ngồi xuống, và cậu đã làm như vậy, ngồi nghỉ trên một cái ghế dài đã sờn, cảm giác giống ngồi trên cả đống gạch được phủ bằng nỉ hơn.

Anna dìm một chiếc đĩa xuống nước, ngầm nghĩ về câu hỏi, lưỡng lự trả lời:''Elsa đã trải qua rất nhiều thứ''.

''Ý cậu là gì?'', Rapunzel di di ngón tay trên chiếc đĩa bạc, nhướn mày hoài nghi.

Jack ngóc đầu lên to mò nghe ngóng câu chuyện

''Ý tớ là'', Anna cẩn thận lựa chọn từng chữ, ''Elsa chứng kiến cảnh bố mẹ tớ mất''.Đấy là tất cả những gì tớ biết.

Chị ấy tự trách bản thân hay gì đó tương tự vậy, tớ đoán thế.

''Xin lỗi..'', Rapunzel lặng lẽ nói, và Jack biết rằng cô đang nhớ về mẹ.

''Không sao đâu'', giọng Anna nao núng, rõ ràng là nói dối.

''Chuyện đó đã qua vài tháng rồi, tớ không nghĩ đến nữa''.

Bỗng dưng Jack cảm thấy mình đang phá đám thứ gì bởi Rapunzel ôm chặt Anna và thì thầm động viên cô.

Vì thế, cậu cúi đầu xuống, cố tưởng tượng rằng cái ghế đủ mềm để cậu có thể nằm.

''Thế làm sao cậu và Elsa tìm thấy những người còn lại của nhóm?'', Rapunzel hỏi, và Jack ngóc đầu lên, lần thứ 2.

Anna và Rapunzel tiếp tục rửa bát, trước khi Anna cất lời, tiếng nước rỉ ra ngày càng rõ.

''À, chúng tớ thấy Kristoff và Flynn cùng với nhau'', Anna nói.

''Hai người cùng đi tìm con chó của Kristoff, hoặc ít nhất là tớ nghĩ đó là con chó.

Họ gia nhập vì Elsa nài nỉ là đi cùng nhau sẽ an toàn hơn.

Và chúng tớ tìm thấy Astrid một mình, bị nhốt lại trong tủ quần áo''.

Rapunzel hỏi tiếp, chuyển chủ đề:''Từ khi nào thì Elsa suy sụp và tự nhốt mình trong phòng của cô ấy?"

"Ý cậu là cái phòng nơi cậu từng tới ấy hả?", Anna xác nhận lại trước khi trả lời.

''Chị ấy hoảng loạn, ngôi nhà chúng tớ tìm thấy có một cái xác ở đó.

Kristoff đã xử lí nó, ném nó xuống rãnh, nhưng Elsa mường tượng ra rằng đó là mẹ, từ đó nhốt mình trong phòng và từ chối ra ngoài''.

Jack cười một chút vào sự mềm yếu của Elsa, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, dù sao cô ấy cũng chỉ là một cô gái nhỏ nhớ bố mẹ mình.

Cậu lại lẩn xuống ghế.

''Và cô ấy là trưởng nhóm?", Rapunzel hỏi.

''Đúng thế, chị ấy là người liên kết chúng tớ lại, nên-'' Anna nhún vai, ''Chị ấy là một trưởng nhóm tốt, chỉ là quá cứng đầu''.

''Tớ cho rằng vậy'', Rapunzel trả lời, và cô ấy để ý thấy Jack.

"Jack, cậu ổn chứ?''

Jack nhận ra mình đang ôm chặt cái sofa cùng với nắm đấm đang cuộn tròn vào vải.

''Ừ'', Jack thả cái ghế ra và thình lình nằm xuống.

''Ổn cả''.

Có một tiếng ho nhẹ từ Anna rồi hai người lại tiếp tục rửa bát.

Ngày 30 tháng 3

Cả nhóm quyết định nhóm lửa.

''Cả nhóm'' ở đây là Anna và Rapunzel nảy ra ý tưởng ngớ ngẩn là khi màn đêm bắt đầu kéo đến thì mang một đống hộp và gỗ ra để nhóm lửa, mong mọi người quây quần và ca hát.

Không cần phải nói, chẳng có nhiều ''ca hát'' mấy.

Astrid ngồi cạnh Merida, Hiccup ngồi kế bên Merida ở phía bên kia, đổ mồ hôi, lo lắng khi Astrid luôn ngả sang phía cậu để nói chuyện.

Anna hát vài bài hát cũ cùng Rapunzel, và Kristoff ngồi với Anna, mỉm cười mỗi khi Anna huých nhẹ cậu để cậu hát cùng.

Flynn ngồi cạnh Rapunzel, cô cũng hỏi Flynn về việc hát cùng họ.

''Xin lỗi mọi người, tôi không hát''.

Flynn cười nhếch mép, kết cục là cậu nhận được cái đẩy từ Astrid, ''Được rồi, được rồi''.

Thế là cậu gia nhập cái nhóm hớn hở đang hò hét kia (nó không còn là hát nữa._.), Rapunel cười và ngả đầu vào vai cậu.

Jack nhìn cái "lễ hội'' từ một khoảng cách khá xa và an toàn, đảm bảo rằng cái nóng không chạm tới cậu.

Cái sàn cậu ngồi lạnh ngắt, và cậu thích như thế hơn.

Có người ngồi cùng với cậu, và Jack đã phải cắn lưỡi mình vì không ai khác, đó là cô trưởng nhóm đáng mến.

"Tại sao cậu không ngồi bên đống lửa?'', Elsa hỏi, di chuyển nhẹ nhàng trong cái váy màu xanh, và rõ ràng không quan tâm nếu nó bị bẩn, duỗi chân ra thảm cỏ úa.

''Tôi cũng có thể hỏi cô câu tương tự'', Jack nói lại.

''Tôi ghét hơi nóng'', Elsa trả lời.

''Dù sao , cái lạnh chưa bao giờ làm phiền tôi''. *The cold never bother me anyway~~~*

''Tôi thích cái lạnh hơn nhiều'', Jack đồng ý, có quá nhiều cái sai trong câu nói này khiến cậu không biết có thể làm gì nữa.

Trước hết, nói chuyện với Elsa đủ tệ rồi.

Tiếp theo, cậu lại đồng tình với Elsa.

điều này vượt xa mức tưởng tượng.

''Đúng'', Elsa ngồi ôm chân, làm như thể lạnh lắm, nhưng cô không hề nổi da gà.

Jack ngồi im lặng và không đáp lại điều đó.

''Tối nay có trăng tròn'', Elsa nhận xét, Jack cho cô một ánh nhìn kì quái.

''Đúng'', cậu nói.

''Vì rõ ràng tôi bị mù và cần cô chỉ ra điều đó''.

''Lúc nào cậu cũng mỉa mai người khác như thế này, hay chỉ là tôi may mắn?'', Elsa nở một nụ cười, ờm, kì lạ, khiến cô trông khá...ổn?

Có lẽ cô không cứng ngắc như Jack tưởng.

''Cái còi, đừng có tự tâng bốc mình như thế chứ'', Jack trả lời, điều đó làm Elsa cúi đầu xuống, rúc đầu vào tay, và cười to.

''Bình thường thì tôi thích ở một mình'', Elsa nói nhỏ, gần như là nói với chính mình, và Jack nhớ rằng mình ghét cô ta bởi tính ủy mị, dễ vỡ, và cô ta là người không thể ra khỏi căn phòng của mình mỗi buổi chiều.

''Cứ làm thế đi'', Jack đứng dậy và phủi bụi, "Tôi sẽ ra chỗ khác''.

Elsa ngắm nhìn cậu rời đi.

Ngày 26 tháng 3

''Cậu sẽ đi tắm chứ?''.

Merida ngó sang phòng Jack trong ngôi nhà mới, căn phòng này rõ ràng từng thuộc về một cậu bé, có thể nhận biết điều này qua những bức tường bị tróc ra từng mảng từng mảng một và một số miếng đề can hình ô tô, tàu hỏa bị nhạt màu.

Jack đang nằm trên một cái chiếu không được sạch sẽ lắm. trong bộ quần áo quá rộng, và cậu đã không hoàn toàn tắm rửa trong ba ngày rồi, vì vậy cậu nghĩ mình nên đi tắm.

''Cô đang ám chỉ cái gì vậy hả Mer?", Jack hỏi, nhìn lên trần nhà cười khẩy.

''Ý tôi là cậu đang bốc mùi đấy Frost, giờ thì đi tắm đi, đồ đần''.

Merida vẫy tay đuổi Jack đi.

"Nước trong bồn, cái phòng tắm trên tầng, và xà phòng thì cứ tìm ở bất cứ chỗ nào trong phòng khách.''

''Cô luôn luôn biết cách dụ dỗ người khác, phải không'', Jack trêu, trườn ra khỏi cái giường tạm bợ để làm việc Merida bảo.

"Thôi được rồi.

Rapunzel và Hiccup đâu?''

''Hiccup đang ngủ, Rapunzel thì đi cùng cậu Flynn kia'', Merida đảo mắt.

''Cậu ta tán tỉnh cô ấy cả tuần, cô ấy sẽ là một con ngốc nếu thích cậu ta''.

''Cảm ơn vì đống chuyện phiếm'', Jack nói, bước qua Merida ở cửa, chúc mừng, Jack vừa chọc tức cô gái người Scotland với mái tóc xoăn đỏ, làm cô cáu lên và đập một phát rõ mạnh vào lưng.

Cái chỗ nước Kristoff và Hiccup mang về tối qua nằm im trong cái bồn tắm họ đã chiếm dụng trong số những đồ đạc trong nhà.

Nó đã nứt, nhưng cuối cùng với một số mẩu băng dính Hiccup đã dùng, thì có vẻ nó khá ổn.

Jack tìm thấy một bánh xà phòng ướt, ai đó chắc đã dùng nó trước khi cậu tới đây, và chuẩn bị cởi cái áo quá to đang trùm lên người cậu.

''Oh, ra là cậu''.

''Cái khỉ gì đây?'' Jack quay lại đối mặt với Elsa, người đang ngồi trên cái ghế dài với đôi chân trầ bắt chéo.

''Cậu đang làm cái quái gì ở đây?'', Elsa hỏi, không phải với cái giọng thù địch nhưng cũng không phải cái giọng dễ chịu cho lắm.

''Thế cô cũng làm cái gì ở đây?'', Jack đáp trả.

''Tôi muốn ở một mình'', Elsa ngắt lời.

"Thế thì ra chỗ khác, nơi nào không có cái bồn tắm của nợ này ấy!'', Jack cảm thấy bực mình về điều gì đó đến mà cậu không thể hiểu nổi.

''Không'', Elsa nói, đây là cái từ duy nhất trong cái từ điển khốn nạn của cô ta à?

''Tự nhốt mình vào căn phòng của cô đi.

Không phải gần 3 giờ rồi à?", Jack hét, miệng Elsa lập tức ngậm chặt lại.

''Ai nói cho cậu về điều đó?'', cô hỏi, giọng cô trầm xuống và có phần hơi nguy hiểm.

Jack không trả lời.

Đôi mắt cô chỉ còn lại sự hằn học.

''Không ai cả'', Jack nói dối, rõ ràng đây là câu nói dối ngớ ngẩn nhất.

''Tôi biết mà'', Elsa nói, quay lưng bỏ đi.

''Cái gì?'' Jack không chắc chắn rằng điều gì làm nên câu nói của Elsa.

''Tôi không cần sự thương hại của cậu!'', Elsa quay lại chỉ để hét mấy từ đó, tay cô nắm lại thành nắm đấm, Jack thì nổi giận vì cậu chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện có thể xảy ra như thế này.

''Chà, đoán xem, thưa nữ hoàng?!", Jack hét lên sau khi Elsa lại quay lưng đi.

''Cô chưa từng được tôi thương hại ngay từ đầu rồi''.

Một tiếng sập cửa báo cho Jack biết rằng Elsa lại nhốt mình trong phòng lần nữa.

Ngày 8 tháng 4

"Chúng ta sẽ tiến hành 1 cuộc đột kích'', Kristoff nói trong khi đặt khẩu súng trường lên vai và chuẩn bị balo.

Cậu ta nói cho Jack và Rapunzel, người đang nửa tỉnh nửa mê trên cái ghế sau một trò chơi nhạt nhẽo: I spy (tôi thấy) được "truyền thụ'' bởi Rapunzel, trò mà Jack bất đắc dĩ phải chơi không biết bao nhiêu lần.

''Tớ sẽ đi'', Rapunzel dụi mắt và ngồi dậy, vì cô nghĩ rằng mình là bác sĩ và mình phải đi theo trong mọi cuộc đột kích.

''Không, cậu không thể'', Jack cau mày vì cậu coi Rapunzel như em gái và không muốn cô bị thương.

''Jack, cậu có thể đi cùng mà'', Rapunzel đề nghị, điều dó có thể khiến tâm trạng Jack tốt hơn.

''Không, cậu ta sẽ không đi'', Elsa bước vào tầm nhìn của Jack, chất đầy vũ khí và đồ đạc như cậu.

''Rapunel, cậu tham gia với Kristoff, Flynn, và đi cùng với Merida.

Chỉ năm người chúng ta sẽ đi''.

''Nghe này, Rapunzel sẽ không đi'', Jack cắt ngang lời Elsa.

''Có, cô ấy sẽ đi'', Elsa đáp lại.

''Jack, tớ sẽ đi'', Rapunzel đứng về phía Elsa.

''Rapunzel, cậu không thể đi'', Jack tập trung mọi sự chú ý về phía cô.

Flynn và Merida bước vào phòng, họ đã trang bị cho mình và mang thêm cho Rapunzel.

''Cô nương'', Merida cầm quần áo và vũ khí của Rapunzel, "Thay đồ đi.

Chúng tôi cần cô.''

Rapunzel nhìn Jack để xin lỗi và đi với Merida, nhưng Jack không bực với cô.

Anh đang thực sự muốn giết cô nhóm trưởng bằng cái nhìn, nếu điều đó có thể, thay vào đó, Elsa chỉ đáp trả bằng cái nhìn lạnh lùng.

Ngày 9 tháng 4

Jack cố gắng để trở lại với đúng bản chất, nên cậu ngồi ở trong bếp.

Tất nhiên, vì cậu muốn ở một mình nên cậu không "được" ở một mình.

"Thật kì lạ khi không có Elsa ở đây'', Anna ngồi cạnh cậu, ''Phải không?''

Yên bình hơn khi không có Elsa, Jack nghĩ, nhưng điều cậu thật sự nói là ''Chắc vậy'' Tại sao cô ta không biến đi luôn cho rồi.

''Thật kì lạ là tớ nhớ chị ấy'', Anna thừa nhận, và nhìn vào Jack.

''Chị ấy luôn tránh xa tớ.

Mỗi lần tớ nói với chị ấy, chị ấy đều không chịu mở lời.

Chị ấy không nói với ai trừ khi là ra mệnh lệnh hoặc là, ừm, nói với cậu''.

''Tôi?'', Jack ngạc nhiên.

''Cậu làm chị ấy gợi nhớ đến chính mình'', Anna nói, như kiểu chuyện đó quá rõ ràng rồi.

"Hai người thậm chí còn có vẻ bề ngoài giống nhau''

Có vẻ bề ngoài giống nhau, nếu điều đó là có thể, Jack sẽ nói rằng Elsa sao chép mái tóc trắng của cậu, đôi mắt xanh của cậu, và làn da gần như trong suốt của cậu.

Dù sao thì điều đó cũng không đúng, hai người họ đã giữ hình thức này từ lâu trước khi họ gặp nhau.

''Không, chúng tôi không giống nhau'', Jack nói, phủ nhận rằng mình và mụ phù thủy đó có nét tương đồng.

''Hai người giống nhau mà, Anna tiếp tục nói.

''Rapunzel nói với tớ rằng cậu đã ở một mình một thời gian.

Elsa cũng thế.

Chị ấy lạnh lùng, xa cách, và chị ấy cũng khá vui tính nếu cậu chịu tìm hiểu''.

''Tôi không vui tính'', Jack chặn lại.

''Rapunzel nói rằng cậu từng như thế.

Trước, ừm, mọi thứ'', Anna lặng lẽ trả lời.

''À, ờm, tôi đâu có như thế?'', Jack nói

"Tớ nghĩ Elsa muốn làm bạn với cậu'', Anna nói.

"Chị ấy chưa từng có người bạn nào thực sự, kể cả tớ''.

''Tôi không muốn làm bạn với cô ta'', Jack đứng dậy.

''Cứ để tôi một mình đi''.

Cậu bỏ lại Anna một mình trong bếp.

Ngày 11 tháng 4

Họ quay lại an toàn, tất nhiên là thế, với vài đồ dự trữ mới.

Elsa nhất quyết nói rằng họ phải chuyển đến ngôi nhà mới, zombie có thể đuổi kịp họ bất cứ lúc nào.

Jack cay đắng dọn đồ với vài món đồ mình có.

Ngày 28 tháng 4

Hiccup ngồi cạnh Jack trên cái giường họ phải chia sẻ trong căn nhà mới, căn nhà mà họ đã ở trong vài tuần.

''Tôi nghĩ là tôi thích Astrid'', Hiccup thừa nhận.

Điều này thì Jack đã thấy lâu rồi.

''Tốt cho cậu'', Jack trả lời.

''Tôi nghĩ là cô ta đáng sợ hơn Merida, tôi nghĩ cậu đã tìm ra người thắng cuộc rồi đấy''.

''Cậu có thể thôi làm một thằng đểu không?", Hiccup nằm xuống.

"Tôi nghiêm túc đấy''.

"Tôi cũng thế'', Jack nằm bẹp xuống giường, cạnh Hiccup.

"Cậu đã hôn cô ta chưa?''

''Chưa'', Hiccup nói, Jack thấy rằng cuộc trò chuyện này đang trở thành cuộc nói chuyện giữa hai đứa con gái, ủy mị và sướt mướt.

''Vậy thì làm thế đi''.

''Tôi không thể, cô ấy nói rằng mình thích Kristoff'', Hiccup thở dài.

''Cái khỉ gì đây, trung học à?", Jack chế giễu.

"Tôi biết, Kristoff có cảm tình với Anna'', Hiccup nói.

''Tôi thực sự có thể quan tâm ít hơn'', Jack nhắc nhở, và Hiccup chỉ còn biết im lặng.

Ngày 5 tháng 5

''Ngày Cino de Mayo vui vẻ'', Astrid nói một cách nhạt nhẽo trong khi Jack đang thưởng thức cái bữa sáng kinh khủng với ngô và cà rốt đóng hộp.

Cô ngồi cạnh Jack, Anna và Kristoff đang rửa bát, trong khi đó Rapunzel tết tóc cho Merida, Flynn ngồi nhìn và Elsa không biết biến đâu.

"Tôi không biết cô kỷ niệm cả ngày này'', Jack nói.

"Tôi đâu có", Astrid đáp.

"Tôi chỉ biết đó là ngày hôm nay.

Một ngày lễ của Tây Ban Nha, tôi nghĩ vậy.''

''Sao cũng được'', Jack nói.

Cậu cho cà rốt đã gần như mất hết vị vào mồm.

''Chúng ta cần nhiều thức ăn hơn'' , Astrid nhắc.

"Có lẽ nên tiến hành thêm một cuộc đột kích nữa.

Lần này thì chúng ta sẽ đi''.

''Hạnh phúc thật'', Jack tiếp tục nhai đống cà rốt.

''Rapunzel thường đi cùng, vì cô ấy là bác sĩ'', Astrid nói tiếp.

"Cảm ơn đã nói điều đó với tôi.

Tôi đã không để ý'', giọng Jack đầy mỉa mai.

Cái quái gì xảy ra thế này?

Tại sao mọi người lại đối xử với cậu như một đứa trẻ lên ba.

''Điều đó có nghĩa là Elsa sẽ đi cùng một người'', Astrid nói, đầy mặc cảm tội lỗi.

Jack đảo mắt.

À ừ, đúng rồi, làm như tôi quan tâm đến cô ta, từ từ, sao cô ta lại cảm thấy tội lỗi?

''Người đó là tôi, đúng không'', Jack định biến nó thành câu hỏi nhưng lại thốt ra một cách đầy giận dữ.

Astrid nói nhỏ, "Đúng''.

"Đã tìm ra'', Jack nói

Astrid thở hắt ra, vỗ vai Jack.

"Cậu sẽ là người tiếp theo'', Astrid nói, lần này Jack hầu như không nghe thấy lời Astrid nữa.

"Cô điên rồi nếu nghĩ tôi thích đi săn zombie'', Jack bật lại.

Astrid đi guốc trong bụng Jack, kể cả khi cô ra có vẻ bể ngoài cứng rắn.

''Ừ'', Astrid nói với cái giọng biết tuốt.

''Ờm, cậu sẽ có cơ hội của mình thôi''.

Ngày 10 tháng 5

Jack ngồi trên ghế, nhìn Merida cười vì mấy cái nhận xét ngớ ngẩn của Flynn, để Flynn nghịch mấy lọn tóc của mình.

Hôm nay, thứ hạnh phúc được tỏa ra từ Merida chỉ thật khó chịu, khiến Jack cáu tiết.

Có một tiếng đập mạnh ở cửa, kèm theo tiếng thét đau đớn.

Merida ngồi thẳng ngay dậy, tóc cô rơi ra khỏi ngón tay của Flynn.

Cô đứng dậy chỉ trong chốc lát, kéo rộng cái cửa gỗ ra.

Khuôn mặt của Astrid là điều đầu tiên mọi người thấy.

Nước mắt tạo thành vệt dài trên má cô.

"Lùi ra!'', tiếng Rapunzel át hết tất cả mọi âm thanh, và Merida nhảy ra ngoài.

Jack đứng dậy, Flynn cũng thế, và tiếng ồn đủ để Kristoff thức dậy.

Jack nhìn thấy Hiccup.

Mắt cậu ngắm nghiền, quần áo đầy bụi bẩn và rách nát, mặt tái nhợt và chân cậu ấy, ôi trời, chân cậu ấy..

Nó được bọc bởi áo của Rapunzel, không ngừng chảy máu, máu từng giọt nhỏ xuống sàn.

Rõ ràng là cái chân không còn trọn vẹn được nữa, có thể thấy điều này qua kích thước của nó.

Jack muốn mửa ra, và cậu suýt làm vậy, nhưng Flynn đã đẩy mạnh một cái để ngăn cản.

Flynn tóm lấy cánh tay của Rapunzel, lẩm nhẩm mấy câu hỏi, hỏi xem cô ấy có bị thương không, điều này làm Rapunzel ôm chầm lấy Flynn và nức nở.

Jack nhận thấy Hiccup được đỡ bởi một người lạ.

Người này cao, da rám nắng, tóc lởm chởm, khuôn mặt đầy sẹo và đôi mắt xanh lục toát ra vẻ mạnh mẽ.

Elsa bước vào sau mọi người, mặt cô không hiện ra chút cảm xúc, nhưng đôi mắt chứa đầy nỗi buồn về cảnh tượng trước mắt.

Jack căm ghét cô ta còn nhiều hơn vì để chuyện này đến với Hiccup.

Ngày 13 tháng 5

Người lạ kia tên Toothlesss.

Ít nhất thì đó là cái tên mà cậu ta gọi mình.

Jack động viên cậu ta đi thăm Hiccup, vì Hiccup nằm trên giường đã 3 ngày rồi.

''Cậu ấy tỉnh rồi, có thể nói như thế'', Toothless lặng lẽ nói.

Jack tự hỏi rằng cậu ta có trở thành một thành viên của nhóm không.

Cậu xem xét người này thêm một lần nữa.

Cậu ta khá thân thiết nhưng có vẻ hơi dữ tợn.

Và không ai cho Jack một lời giải thích rằng vì sao cậu ta cuối cùng lại đi với họ.

Jack gật đầu.

Cậu bước vào phòng, và Hiccup đang lơ mơ.

"Cậu là một thằng ngu'', Jack thông báo, ngồi lên chân giường.

"Chuyện quái gì đã xảy ra vậy Hic?"

Hiccup phải rất cố gắng để có thể nói được, và cậu ho dữ dội trước khi nói "Ngôi nhà chất đầy chất nổ''.

"Và-?''

"Tôi kích hoạt chúng khi vô tình dẫm phải một cái'', Hiccup nói.

"Chỗ chất nổ đấy suýt nữa đã giết chết tôi, Rapunzel nói vậy''.

"Ra thế, à, và ai là con gorila khổng lồ ở ngoài kia?", Jack chỉ ra ngoài cửa.

"Toothless đã cứu mạng tôi'', Hiccup thừa nhận, và đỏ mặt."

Cậu ấy mang tôi đến chỗ Rapunzel, Elsa, Astrid và Anna''.

"Và cậu ta mang cậu tới tận đây'', Jack nói rõ.

''Ừ, ý tôi là, những cô gái không thể đỡ tôi về được'', Hiccup bào chữa.

"Cậu ra gia nhập, hay thế nào?", Jack duỗi người.

"Không, Elsa có nhắc đến điều đó vì cậu ra cứu mạng tôi, nhưng-" Hiccup nói.

"Cậu ta nói mình là kiểu người cô độc.

Cậu ta sẽ ở lại trong vài ngày, tôi đoán vậy''.

"Chắc để đảm bảo rằng cậu ổn'', Jack nói, câu nói kì cục đến nỗi không khí im lặng bao trùm lên sau đó.

Và rồi, "Chắc là thế".

Ngày 15 tháng 5

Hiccup trang bị cho mình một cái chân giả, vì cái chân của cậu không còn.

Cậu thuyết phục rằng nó hoạt động ổn, rũ bỏ lo lắng của Rapunzel và Anna.

Toothless vẫn ở lại, Jack cho rằng cậu ta không tệ lắm so với một chàng trai.

Hai người họ thường ngồi cạnh nhau, chưa bao giờ nói chuyện với nhau, nhưng nó chứng tỏ sự tôn trọng của người này đối với người kia.

Dù sao thì, Toothless có ánh hào quang huyền bí, gợi cảm, kì lạ luôn đi theo.

Kết quả là Anna và Rapunzel nghĩ cậu ta hấp dẫn và cười khúc khích mỗi khi cậu ta nhìn họ.

Kể cả Astrid và Merida cũng đỏ mặt khi cậu ta nói chuyện với họ, Jack phải khen ngợi cậu ta về khoản này.

Người duy nhất không bị ảnh hưởng bởi sự hiện diện của cậu ta là Elsa, cô luôn nhìn lên trên hoặc tránh né chúng.

Jack chung phòng với Hiccup, nên khi cậu đi ngủ, cửa phòng luôn mở để Hiccup không gặp vấn đề gì.

Khi cậu vào phòng, Elsa bước qua cậu.

"Tôi xin lỗi'', đó là tất cả những gì cô nói khi đi qua, Jack hiểu là cô đang cố cải thiện tình hình, và muốn trực tiếp xin lỗi Hiccup.

Câu trả lời của Jack cho điều đó là tiếng sập cửa.

Ngày 16 tháng 5

"Cậu ta hôn tôi''.

Hiccup nhìn phản ứng của Jack, mặt của cậu đỏ bừng trước bữa trưa gồm hoa quả và đậu đóng hộp.

Hai người họ đang ở một mình, và đó có thể là lí do Hiccup tiết lộ chuyện đó, và Jack nhai chỗ đậu ươn ướt trong mồm trước khi nói ra.

''Đáng ra phải có chữ S trước he chứ ( Cô ấy, không phải cậu ấy) ?, cậu có nghĩ thế không'', Jack cười khẩy.

"Jacck'', Hiccup kéo dài chữ cái ra, "Nếu cậu định lấy tôi ra làm trò cười-".

"Cậu nói với tôi rằng người hôn cậu không phải là Astrid?", Jack "phát biểu".

"Coi nào, nói xem ai là lí do cậu không trở về giường tối qua.

Xin hãy nói với tôi rằng đó không phải Flynn, cậu ta tán tỉnh tất cả những thứ chuyển động."

"Không, đó là Toothless'', Hiccup thú nhận.

"Cậu ta chỉ, tôi không biết, chúng tôi đang nói chuyện, và rồi cậu ta hôn tôi''.

"Cậu thích điều đó chứ?", Jack nhướn mày.

"Ờ..

Có?", Hiccup biến nó thành câu hỏi.

"Ý tôi là, tôi thích cậu ta, nhưng tôi không nghĩ rằng mình là, cậu biết đấy".

"Gay?", Jack "mời chào", điều đó làm cậu nhận được ánh mắt hình viên đạn từ Hic.

"Thôi được, bình tĩnh.

Vậy hai người làm chuyện đó chưa, vì điều đó mới thực sự đáng sợ khi nghĩ đến".

"Jack!", Hiccup kêu lên, và mặt cậu còn đỏ hơn, nếu điều đó có thể.

"Không, chúng tôi không làm vậy.

Cậu ta muốn, nhưng tôi nói không".

"À, vậy cậu nói với cậu ta rằng mình còn trong trắng", Jack gật đầu.

Hiccup cho cậu bạn của mình một cái đẩy đầy trìu mến.

"Bỏ ngay những cái ghi chú mỉa mai đấy đi", Hiccup nói.

"Tôi thích Astrid, nhưng còn Toothless, và, có lẽ tôi thích cả hai người".

"Vậy thì cậu là bi", Jack nhún vai.

"Chỉ vậy thôi".

Hai người tiếp tục bữa ăn trong im lặng.

Ngày 20 tháng 5

Jack vẫn cố để được ở một mình, nhưng vẫn không thành công.

Cậu nghĩ rằng cái hốc tường trong ngôi nhà mới là một nơi dễ để trốn, nhưng hiển nhiên nó vẫn được Merida phát hiện ra, người đang ngồi bó gối cạnh cậu.

"Tôi đã ngủ với cậu ta", Merida nói nhỏ, và Jack quay sang cô.

"Flynn?", cậu hỏi, nhớ đến tình trạng khó xử của Hiccup

"Không.

Toothless", cô nói.

Thôi được rồi, chuyện này chính thức giống hệt vấn đề của Hiccup.

"Cậu ta và Hiccup trêu đùa nhau một vài tối trước, cô biết đấy", Jack nói, cậu không thể cưỡng lại việc biến nó thành một câu hát.

Merida đập vào đầu gối cậu.

"Tôi biết điều đó, Frost", cô nói.

"Đó là lí do chúng tôi ngủ với nhau.

Cậu ta buồn về chuyện của mình với Hic, tôi chỉ-", cô cúi đầu, và những từ tiếp theo được nói làm cho Merida dường như khá đáng sợ.

"Đáng ra tôi không nên hành động như một đứa con gái đến tuổi dậy thì".

Jack vỗ vai cô.

"Tất cả sẽ ổn thôi.

Với lại Toothless đã ở đây đến hơn một tuần rồi, cậu ta sẽ rời đi sớm thôi".

"Tôi đã lo lắng", Merida nghẹn lời, và Jack có thể thấy rằng cô đang khóc.

"Tôi đã lo rằng sẽ không ai muốn ở bên tôi, và cậu ta ở đó, và-".

"Đừng lo về điều đó", Jack nói.

"Cậu ta chỉ như một con ve đang ca cẩm thôi".

Tràng cười của Merida mang lại nụ cười trên khuôn mặt Jack.

Ngày 25 tháng 5

Astrid biết về chuyện của Hiccup và Toothless, Jack không chắc rằng tình cảm của Hiccup đến từ một phía hay như thế nào, nhưng Astrid đã luôn cãi nhau với Toothless nếu có cơ hội, nên Jack đã nghĩ rằng Hiccup và Astrid sẽ là một cặp đôi ngọt ngào.

À, có lẽ ngọt ngào không phải là từ đúng lắm.

Toothless bỏ đi vào đúng ngày đó, và cậu ta ôm Hiccup rất lâu, khiến Astrid phải đẩy Hiccup ra ngoài.

Và cậu ta cũng làm vậy với Merida, và thì thầm gì đó vào tai cô, điều này khiến bản năng làm anh của Jack "nổi lửa".

Elsa ra ngoài, lần duy nhất.

Cô gật đầu với Toothless.

"Nếu cậu còn muốn trở thành một thành viên trong nhóm thì cậu luôn được chào mừng", cô nói.

Astrid giật nảy khi nghe thấy câu nói đó.

Còn Jack, cậu chỉ đảo mắt khi biết về sự ra đi của Toothless.

Ngày 26 tháng 5

"Đó không phải là lỗi của tôi", Elsa nói nhỏ với Jack, cô đặt tay vào nắm đấm của Jack đang ghì chặt vào cái bàn tội nghiệp.

"Cậu ấy bị lạc khỏi nhóm".

Jack cảm thấy bàn tay còn lại của mình cũng đang nắm lại.

"Vậy cô nói chính Hiccup khiến mình ra nông nỗi này".

"Đã vài tuần rồi.

Hơn nữa, Hiccup đã đỡ hơn nhiều, và cậu ấy ổn", Elsa nói.

"Tại sao cậu lại là người duy nhất vẫn còn giận dữ về chuyện này?".

"Vì cậu ta là bạn của tôi.

Và cậu ta không ghét cô từ đáy lòng", Jack quát.

"Nhưng tôi thì có".

Có lẽ, chỉ có lẽ, cậu cần một lí do để tiếp tục ghét Elsa.

Vì nếu cậu không xả được sự bực tức lên việc đi săn, cậu sẽ xả lên cô gái ấy, người mà tội duy nhất của cô ấy là thay thế cậu.

END CHAP 2
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 3: Silence makes a good man convert


Author note: Trời ạ, tôi cực kì dở ở những cảnh hành động, nên đó là lí do cho sự tệ hại.

Những chapter cho cặp đôi này sẽ luôn luôn dài bởi tôi đang viết cho một cặp đôi không tạo một sự hợp lí nào cả, và theo một cách nào đó tôi đang tạo nên một tình yêu giữa họ, và họ còn chưa có cảm tình với nhau nữa.

Tôi không thể viết về Jelsa nữa, nó khiến tôi phát nản vì họ quá OOC (khác so với nguyên gốc) *Bạn Au ship Jackunzel nên không có gì lạ khi bạn ấy không thích Jelsa '3' *.

Dù vậy, fic này được dựa trên fic về Dramione nên Jack sẽ đen tối hơn bình thường.

Yup.

Tôi muốn đào một cái hố và chết luôn trong đó vì xấu hổ.

Và tôi muốn cảm ơn một vài người đã nhận xét, vì họ rất tuyệt vời:

qdon

First Movement

Denise Agron

CocoVanillaMilk

AliceInNeverLand

GuestMerlin's neon spotty left

socktumblethorn

Immortal

-99sunny

joeman

bs13

Nếu bạn không phải là người ghé qua fft và là một trong số những con người kia, và tôi chưa hồi âm lại, thì tôi sẽ trả lời bạn, sớm thôi.Bài hát của chap này miêu tả cả Jack và Elsa trong fic, hoặc ít nhất là tôi nghĩ thế:

"This kid back in school, subdued and shy.

An orphan and a brother and unseen by most eyes.

I don't know what it was that made a piece of him die.

Took a boy to the forest, slaughtered him with a scythe.

Stamped on his face, an impression in the dirt.

Do you think the silence make a good man convert?"

- Don't go, Bring Me the Horizon.

__________________________________________________________

Ngày 4 tháng 6

Jack thức dậy khá sớm, căng cơ và suýt đập đầu vào cái điện thoại trẻ con lù lù ở chiếu.

Tất nhiên, cậu thật may mắn, cái phòng cậu nhận được từng thuộc về một bé gái.Cậu rên rỉ và trườn ra khỏi phòng, đóng cửa cái rầm, và thở dài.

Ánh sáng mới chỉ bắt đầu xuyên qua những vết nứt của mấy cái cửa sổ xung quanh ngôi nhà, Jack thật sự cảm thấy tự hào rằng mình là người dậy sớm nhất nhà.

Khi cậu bước vào bếp, cậu nghe thấy một tiếng động, cho rằng đó chỉ có thể là một người duy nhất, một người tóc đỏ chỉ thích một loại trái cây duy nhất.

"Merida, tôi thề với Chúa, nếu cô lại ăn táo lần nữa-".Có nhiều tiếng động hơn, một cái giọng gầm gừ đang định nói điều gì, và Jack vẫn tiếp tục nói.

"Táo hộp có vị như ***, cô biết không, Mer".

Những từ ngữ ấy ngay lập tức ngưng lại bởi cảnh tưởng mà cậu nhìn thấy.Có một con zombie ở đó.

Hình dáng nó đủ làm Jack tái nhợt và quay đi, suýt ngã vào cái ghế gãy.

Da của nó, hoặc những gì còn lại của nó có màu xanh của axit, và đang tróc ra, lộ ra bộ xương đang dần thối rữa.

Bộ tóc rời rạc rơi ra từ da đầu của nó kết thành khối ở mọi nơi, và ngón tay của nó gập vào như móng vuốt, chìa ra phía trước Jack.

Không.

Điều này quá quen thuộc.

Mẹ của cậu là nạn nhân đầu tiên... và Jack đã nghĩ là bà ở trong bếp.

Jack chạy qua hành lang, và cậu ngay lập tức đập cánh cửa đầu tiên cậu thấy, khớp ngón tay của cậu bắt đầu bị đau do lực của những lần va chạm.

Cậu có thể nghe thấy nó đang đi tới, nó đang lại gần, và cậu không có vũ khí.Hi vọng duy nhất của cậu là có ai đó bắn nó trước khi nó có thể chạm tới cậu, hay những người khác.Cha của cậu là người tiếp theo..

"Đi ra!", cậu hét, cậu không còn là tự hào mình là người dẫn dắt nữa.

Cậu là một cậu bé đang sợ hãi nhớ về quá khứ.

Tiếng đập cửa của cậu ngày càng mạnh, và tay cậu đang rã ra, rỉ máu.

"Đi ra..."

"Emma", Jack nức nở, ôm lấy cơ thể của em gái mình, vuốt lên khuôn mặt không có sức sống của cô bé và nhìn vào đôi mắt đang kinh hoàng và hoảng sợ, kẹt lại ở trạng thái ấy, vĩnh viễn.

"Emma, tại sao, tại sao em lại không mở cửa, Emma".

Jack vẫn tiếp tục đập cửa, chắc rằng sinh vật kia sẽ chạm tới mình nếu người này không mở cái cửa khốn khiếp.

Cánh cửa bay vèo ra ngoài, Jack được chào đón bởi Elsa, người đang tóe lửa giận dữ từ đôi mắt, nhưng khuôn mặt Jack làm thay đổi tất cả.

"Có một-", Jack hổn hển, và cậu muốn nói với Elsa rằng có một con zombie, nhưng thay vào đó thì cậu nức nở, và nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Elsa hiểu những gì cậu muốn nói, và cô vội vã chạy đến những căn phòng khác, hét lên điều mà Jack không thể.Jack ngã gục trước cửa phòng của Elsa, thì thầm nói Emma mở cửa.

____________________________

Ngày 6 tháng 6

Họ đã tìm thấy ngôi nhà mới, vì họ đã bỏ lại ngôi nhà kia.

Chỉ có duy nhất một con zombie, tạ ơn trời, và đã bị Kristoff bắn chết một lần nữa trước khi nó có thể bắt một người nào.Chỉ có Elsa biết được giây phút yếu lòng của Jack, và cô không nói một lời nào về chuyện đó.

Cô cũng thử không bắt chuyện với cậu nữa.

Jack, người đã nghĩ rằng hành động đó đáng hoan nghênh giờ đây đang băn khoăn liệu cậu nhớ sự bầu bạn của cô.

Dù vậy, sự nhớ nhung đó vẫn không hoàn toàn được Jack chấp nhận.

Vì Jack luôn đẩy Elsa ra xa, còn Elsa thì xa cách với tất cả mọi người.Mặc dù vậy, hôm nay, Elsa ở một mình với Jack."

Cậu đã mất cô ấy phải không?", Elsa hỏi, ngồi cạnh cậu trên ghế sofa.

"Emma".

"Tại sao cô-?"

"Cậu nói trong lúc ngủ", Elsa nhìn xuống tay mình, không thể nhìn thẳng vào mắt Jack."

Đúng",Jack nói, quyết định bỏ qua sự thật đáng sợ rằng Elsa nhìn cậu ngủ.

"Tôi không thể cứu em ấy"."

Tôi biết cảm giác đó là như thế nào", Elsa nói bằng một giọng nghẹn ngào.

Cô quay sang Jack, và cậu có thể thấy nước mắt nhỏ xuống từ đôi mắt xanh biếc của cô.

"Cậu biết vì sao tôi luôn khóa mình trong một căn phòng lúc 3 giờ không?".Jack mở miệng ra định nói, nhưng Elsa cầm tay cậu và nắm chặt lấy những ngón tay.

Thôi được.

"Bởi vì tôi không thể cứu bố và mẹ tôi.

Họ chết trước mặt tôi, tôi đã trốn đi, tôi đã có thể ra ngoài và dọa lũ zombie ra chỗ khác".

Elsa nói, rùng mình.

"Chuyện đó xảy ra chính xác vào 3 giờ.

Tôi nhớ cái đồng hồ điểm ba tiếng.

Và từ đó tôi nhốt mình khỏi Anna".

Jack không biết có thể nói gì nữa.

Thay vào đó, cậu cho cô mượn vai mình.Elsa úp mặt vào đó và khóc nức nở.

Ngày 15 tháng 6

Hiccup ngồi cạnh Jack và thở dài.

"Cô ấy lại nhốt mình trong đó lần nữa".

Jack không cần phải hỏi rằng Hiccup nói về ai nữa.

Kể từ cuộc nói chuyện đó, Elsa đã không khóa phòng lại lúc 3 giờ.

Có vẻ cô lại làm thế vào hôm nay.

"Tuyệt vời", Jack nói bằng giọng mỉa mai.

"Tôi sẽ lại đi giúp bằng sức mạnh an ủi tuyệt vời của mình vậy".

"Tại sao không", Hiccup nói, và Jack ném một cái nhìn đầy kinh ngạc vì cậu thật sự không có ý định đó.

"Hic, tôi chỉ đùa thôi mà", Jack giải thích.

"Cô ấy chỉ nói với cậu", Hiccup nhún vai.

"Cậu biết rằng người có thể bảo cô ấy ra khỏi đó chỉ có thể là cậu thôi mà Jack".

Jack chau mày

"Tôi ghét cậu", Jack quyết định.

Hiccup mỉm cười, biết rằng Jack sẽ làm đúng như cậu nói, dù có thể đó chỉ là đùa, nhưng cậu không phải là người vô cảm.Jack gõ cửa phòng Elsa.

Câu nói như được dự tính "Đi đi" theo sau tiếng gõ gần như ngay lập tức.

Jack thở dài và cụng trán vào cánh cửa đang nứt, cầu mong rằng cậu sẽ không có cái giằm ở trán."

Tôi đây", cậu gắt gỏng nói, "Nghe này, mọi người đã chán với trò lố bịch của cô rồi, nữ hoàng Elsa.

Cô có ra ngoài không?"

Cậu mong đợi những từ ngữ khó nghe, mong đợi tiếng hét, nhưng cậu không hề nghĩ rằng lại có tiếng cười nhỏ ở trong phòng.

Và từ từ, Elsa mở cửa ra.

Elsa mỉm cười và nháy mắt với cậu, và cô vẫn đang khúc khích như một đứa trẻ."

Bố tôi", cô cười.

"Bố tôi thường gọi tôi là nữ hoàng Elsa".

Đó là lời giải thích duy nhất trước khi Elsa đưa Jack một cái ôm.

"Uh-", Jack gượng gạo nói.

Elsa thả ra, tay vẫn ở vai Jack, và cười một lần nữa.

Cô ấy mừng rằng Jack thích điều đó.

Mắt cô tỏa sáng và lấp lánh, và cô ôm cậu một lần nữa.

Có lẽ điều này nghĩa là...

Không.

Cậu không thể thích cô ta được, tuyệt đối không.

Cô ta phiền phức, cô ta có vấn đề thần kinh, cô ta đang ở bờ vực của sự điên rồ, cô ta...Có lẽ đó là lí do Jack cũng ôm Elsa.

______________________

Ngày 30 tháng 6

Ôi chết tiệt.

Lại không ngủ được, vì cái gì, cái đêm dài vô kể à?

Jack nghĩ, đồng thời chếnh choáng ngồi dậy.

Cái chiếu cọt kẹt phản đối việc cậu thức dậy khi cậu trượt ra khỏi nó, mở cửa để ánh sáng rọi vào.

Khi mà mọi chuyện không thể tồi tệ hơn được nữa-

"Chào buổi sáng, người đẹp ngủ trong rừng", Merida đi lướt qua Jack với một cái nháy mắt và hất vài lọn tóc xoăn đỏ.

Jack, dù trí óc của cậu còn đang đi chơi, vẫn có thể xoáy lại người khác."

Mer, tôi cảm động rằng tất cả những gì cô thấy ở tôi là vẻ đẹp, nhưng cô không phải là tuýp người tôi thích", Jack nhanh chóng trêu lại, cười khểnh, và cậu được trao thưởng một tiếng gầm gừ từ Merida.

"Đến giờ cậu tỉnh dậy rồi đấy Frost.

Bây giờ đã là chiều rồi", Merida nói, quay lại để chĩa vào cậu một cái lườm.

"Thế à?", Jack ngáp.

"Tôi không biết đấy".

Sự mỉa mai vẫn ở đấy, mặc dù cậu thực sự không biết tý gì về khái niệm thời gian, và Merida đảo mắt, nói luyên thuyên điều gì đấy với cái giọng Scotland mà cậu không bao giờ có thể hiểu hết.

Bữa sáng ở trên bàn bếp vì ngôi nhà này không có bàn.

Thực ra là có, nhưng cái bàn đã hỏng ngoài sức sửa chữa, và chỗ băng dính đáng tin không thể cứu nó được nữa.

Và bữa sáng có, như thường lệ, thức ăn đóng hộp và nhiều thức ăn đóng hộp hơn.

Có cá hồi và súp nấm khiến cậu thề sẽ không bao giờ đụng vào một cây nấm nào một lần nữa.

Nhưng cậu vẫn lấy một bát bầy nhầy và ngồi vào cái ghế dài cạnh Hiccup và Anna, người đang cố gắng xử lí chỗ thức ăn.

"Elsa đã thắc mắc rằng cậu ở đâu", Anna tình cờ nói, xì xụp nốt bát của mình.

"Thế à?" là tất cả những gì Jack đáp lại, thưởng thức chỗ thức ăn của mình.

Ọe.

Nhưng đã ăn xin thì không thể khó tính, nên cậu vẫn tiếp tục uống nốt

"Đúng thế", Anna nói, và Rapunzel đi qua, hai người họ cười khúc khích không ngừng, Jack đảo mắt.

Cái lũ con gái đáng nguyền rủa cuối cùng vẫn chỉ là con gái.

Và họ hành xử như khi ở trung học nữa.

Đây là một cuộc "chiến tranh" chết tiệt, và hai người kia đang cười vì họ cho rằng có điều gì đó giữa Jack và Elsa.

Điều mà Jack không bao giờ chào đón.Kristoff và Flynn đến và ngồi cạnh Anna, và Kristoff hớn hở trò chuyện với cô ngay lập tức, vì thế, Jack quay sang Hiccup, người im lặng nãy giờ.

"Hôm nay trời đẹp", Jack nhận xét vẩn vơ, và Hiccup thở dài.

"Cậu muốn cái gì, Jack?", Hiccup hỏi.

"Ừm, trước hết tôi sẽ vui vẻ nếu nhận được một lời chào", Jack nói.

"Nhưng nếu như thế là quá đáng, cậu có thể nói cho tôi biết cái gì đang ăn mòn cậu, chắc chắn không phải là lũ zombie, Hic".

"Không", Hiccup nói.

"Tôi không muốn giải thích... nhưng, đó là Astrid".

"Ah, vậy là cô ta vẫn tiến tới cậu hay thế nào?", Jack cười, Hiccup véo tay Jack.

"Không", cậu lặp lại.

"Cô ấy còn không thèm nói chuyện với tôi, tôi nghĩ Astrid vẫn buồn về chuyện Toothless".

"À, cậu ta", Jack đã thôi những câu nói đùa và ăn hết súp trước khi ngả vào ghế.

"Cậu ta chỉ là nước trên cầu thôi, đúng không?"

"Đúng ra là nước chảy dưới cầu, và đúng thế", Hiccup nói.

"Nhưng tôi nên làm gì?".

"Cậu nên hôn cô ta", Jack đề nghị.

"Tôi không thể chỉ hôn cô ấy được", Hiccup nói.

"Sao không?", Jack mỉm cười.

"Vì tôi-", Hiccup gầm lên, và nụ cười của Jack vẫn còn đó.

"Im đi".

"Nếu cậu tìm một người mai mối, không cần phải tìm đâu xa nữa", Jack nghiêng người, vờ như có "ánh hào quang" xung quanh mình.

"Quên đi".

"Có bao giờ một người tốt bụng-", Jack cười như nắc nẻ.

"Cậu làm tổn thương tôi đó, Hic".

"Làm ơn đi Jack, cứ để tôi chôn mình trong sự tự thương hại đi", Hiccup thở dài.

"Tất nhiên rồi", Jack nói và ngả về phía Hiccup.

"Vậy, thời tiết hôm nay như nào?".Hiccup cười.

__________________________________

Ngày 4 tháng 7 *ngày Độc Lập Hoa Kì*

Hôm nay là ngày 4 tháng 7, và một người bình thường sẽ thể hiện niềm vui mừng được tự do.

Bây giờ, không một ai lại rảnh rỗi đến mức ca ngợi cái quyền được tự do cả.

Cái thứ đấy đã mất lâu rồi, cùng với điện, những thứ tốt đẹp, và thức ăn tươi sống.

Đó là lí do Jack đặt cốc vodka xuống, thưởng thức cái cảm giác bỏng rát mà nó đem lại, nhấm nháp thứ đồ uống có cồn mà chẳng ai thực sự uống.

Thực ra nó thường được dùng để chữa trị, nhưng Jack cho phép mình làm vậy bởi vì sự thật là Anna và Rapunzel quyết định rằng họ yêu cầu vồng và ánh nắng rực rỡ và phá tan bầu không khí im lặng tuyệt đẹp của cậu bằng cách hát và hò hét.

Thôi được rồi, vậy là có hai đứa dở hơi vẫn ca ngợi sự tự do.Chưa kể đến việc hai cô nàng quá phấn khích nên đã làm pháo hoa để chúc mừng, và họ "chung sức đồng lòng" làm với Merida và Astrid.

Công trình đó được làm ở sân trước, Jack nghĩ khi tự thưởng cho mình một cốc nữa.

"Tại sao tóc cậu màu trắng?", Elsa đến ngồi cạnh Jack, nhìn cậu chằm chằm.Jack uống một ngụm trước khi trả lời.

"Tại sao tóc cô cũng vậy?"."

Tôi hỏi cậu trước"."

À, ừm, tôi hỏi cô sau".

"Nó chả có ý nghĩa gì cả", Elsa nở một nụ cười, cười to.

Jack gắng cười, nhưng thay vào đó, cậu lại nấc.

Có lẽ cậu đã uống quá nhanh.

"Tôi nhuộm tóc", Jack nói, "Vì tôi muốn thế".

"Gì cơ, không có thảm kịch đằng sau ư".

Elsa vớ lấy cốc của Jack và làm một hớp.

"Đáng buồn là không.

Cô có thể nghĩ ra cái gì đó điên rồ kiểu như tôi muốn quên đi quá khứ và vài thứ vớ vẩn gì đấy, nhưng thực sự thì không", Jack nói.

"Tôi muốn khác biệt.

Vì vậy tôi dùng thuốc nhuộm".Elsa im lặng khoảng 2 giây trước khi nói.

"Vậy cậu là gay".

Đáng ra nó phải là câu hỏi, nhưng lại được thốt ra dưới dạng thông báo, với giọng hơi hợm hĩnh, chòng ghẹo.

"Nếu tôi là gay, cô cũng thế".

Jack không quan tâm nếu câu lời đáp lại của cậu có ngớ ngẩn đi chăng nữa.

Cậu cười khi thấy Elsa cười.

"Có đứa con trai nào lại đi nhuộm tóc mình?", cô hỏi.

"Người quyến rũ" *sexy one 🙂)*, Jack đáp lại ngay tức khắc, điều này chỉ khiến Elsa cười lớn hơn, vẻ bề ngoài cứng nhắc của cô, lần đầu tiên, biến mất.

"Chắc rồi", cô nói.

"Vậy thì, chuyện gì xảy ra với tóc cô?", Jack hỏi.

Nụ cười của Elsa từ từ phai bớt đi, và cô vẫn vui vẻ trả lời.

"Tôi luôn luôn thích tuyết, kể cả khi còn nhỏ.

Nên khi có thể, tôi nhuộm tóc và giữ nó đến tận bây giờ".Jack gật đầu.Đột nhiên, một vòng sáng phát ra và làm ngôi nhà rung rung, lóe lên một tia sáng.

Elsa và Jack đều quay lại, và Astrid và Merida đi tới, phá vụn cánh cửa, khuôn mặt họ phủ đầy bụi và nhọ, và tóc hai người cũng được trang điểm bằng những hạt bụi nhỏ.

"Pháo hoa đã nổ", Astrid hờ hững nói, như thể không có gì trên mái tóc vàng của cô.

"Nó thật tuyệt vời".

"Ừ" là câu đáp lại của Merida, và cô lắc cái mái tóc đỏ của mình, bĩu môi "khinh bỉ".

"Kinh tởm thì đúng hơn".Elsa nhìn Jack, và cả hai cùng cười.

_________________________________

Ngày 8 tháng 7

"Astrid hôn tôi".

Hiccup nói những từ này với một nụ cười, và cậu nhìn chằm chằm vào Jack trong khi Jack nằm trên sàn và Hiccup ngồi trên giường.

Vị trí của họ như thế này là một câu chuyện dài mang tên Cái-giường-khốn-khiếp-quá-nhỏ-và-Jack-không-muốn-nằm-với-Hiccup-vì-lời-trêu-chọc-của-Merida-rằng-Jack-gay-không-thể-chấp-nhận-được."

Thật tuyệt", Jack nói một cách nhạt nhẽo.

"Tôi sẽ tổ chức tiệc mừng cho cậu nhé?".

"Khốn nạn" là những gì Hiccup đáp lại, và Jack nhăn nhở với bạn mình.

_________________

Ngày 24 tháng 7

Jack ước rằng mình mang nhiều vũ khí hơn.

Cái súng chết tiệt đã hết đạn chỉ sau vài phát bắn, và chúng thì càng ngày càng gần.

Cậu trốn sau bức tường, hi vọng rằng mình không bị phát giác.

Cậu đã đổ bùn và bụi bẩn lên tóc để chúng hòa vào nhau.

Cảm giác khá... bệnh, cậu nhăn mặt khi nhận thấy lớp bùn tràn xuống cổ.

Cậu chưa nhìn thấy Rapunzel, Merida hay Kristoff đâu cả.

Họ đã chia ra, sau khi Elsa ra lệnh rằng không được làm như thế.

Nhưng, Elsa cũng đi lạc nốt, vì vậy Jack không cảm thấy làm sao khi trái lệnh cô.Mẹ kiếp.

Có nhiều tiếng động và tiếng kêu ở lối đi không xa so với cậu.

Những âm thanh kia không phải là của con người, những tiếng gầm gừ và suýt làm nên một từ mà không ai có thể tả chính xác được.

Chúng nó, tất nhiên, đã mất phổi và tim và tất cả những gì làm chúng có thể nói được, nên Jack có thể nhận ra đâu là bọn chúng và đâu là đội của cậu.Cậu trượt qua lối đi, lưng cậu được bức tường gồ ghề chào đón nhiệt liệt.

Cái súng vô dụng kia được để sang một bên, và nếu cậu may mắn chỉ phải "chào mừng" một con, cậu có thể đâm nó một nhát bằng con dao cậu mang theo hoặc ít nhất là chạy ra chỗ khác.

Cúi mình cạnh bức tường, cậu nhăn nhó khi thấy ít nhất năm con đang rẽ vào lối đi.

Nhưng rồi cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc, hướng sự chú ý của chúng về phía đó.

Jack chạy đi ngay lập tức, không quan tâm liệu cậu bị cắn hay bị giết mà không có vũ khí

Elsa quyết định chơi trò mồi nhử khi tất cả mọi người chạy ra khỏi đó.

Jack có thể thấy Rapunzel, Merida, và Kristoff, lén lút chạy đi, trong khi Elsa đứng trước mặt cái lũ sinh vật kia.

Mái tóc của cô, cũng được nhúng vào bùn để tránh bị phát hiện, bây giờ đã được gột sạch đi, trở về màu bạch kim.

Có vài miếng bùn dính vào cổ cô, và được quẳng sang vai ngay sau đó.

Bộ quần áo màu đen cũng đã biến mất, thay vào đó là một cái váy trắng toát, rạng rỡ, có lẽ là thuộc về một cô dâu nào đó.

Cô đang thu hút sự chú ý của chúng nó, và Jack ghét điều đó.Elsa lùi lại, không nói một lời nào, cô ra hiệu cho chúng tới gần hơn với nụ cười đầy mê hoặc và cái lắc hông điêu luyện.

Chết tiệt.

Vậy là lũ zombie không bị khiêu khích, nhưng cứ với đà này-Rất khó để Jack đứng yên một chỗ khi Elsa bắt đầu liếm môi, và cô còn làm thế nhiều hơn khi lũ zombie quái gở kia đến gần.

Cậu cần đưa Elsa ra khỏi đó ngay.

Nhưng Rapunzel, Merida và Kristoff vẫn chưa thực sự được an toàn.

Jack có thể thấy Merida bị thương, cô đang khập khiễng và tay Kristoff đỡ cô.

Rapunzel đỡ tay kia của cô, và họ di chuyển với tốc độ khá chậm dưới cái nhìn của Jack.Elsa "mở rộng vòng tay", và cô tiếptục chuyển động, như thể cho chúng thấy rằng cô còn sống và là miếng mồi ngon để chúng ăn.

Jack phát cáu, và cậu cầm lấy khẩu súng trước khi nhớ ra là nó đã hết sạch đạn.

Rapunzel và Kristoff đưa Merida ra khỏi đó an toàn, và Elsa liếc mắt nói với họ rằng chạy nhanh trước khi cô cũng chạy theo.Cái ***.

Không ai biết súng là gì à?Jack nguyền rủa và chạy tới chỗ Elsa, vì cô không thể chạy trong khi mặc váy cưới.

Tại sao cô ta lại mặc váy cưới cơ chứ???

Lũ zombie đến gần hơn, và cô nhấc phần váy lên và chạy lon ton như kiểu một cô công chúa hay cái gì gần giống như thế.

Lũ kia đã vây quanh Elsa.

Elsa đã làm điều mà không ai nghĩ tới: vấp ngã.

Và cô nằm trên mặt đất, tự đặt dấu chấm hết cho mình khi mà lũ zombie đang áp sát.

Jack nguyền rủa lớn hơn, và cậu tới đó, ném mình vào cái nhóm kia, cắt đầu một con, làm một con khác sửng sốt bằng một cú đập mạnh ngay cổ.

"Jack, cái gì-", lời nói của Elsa bị chặn lại.

Jack quỳ xuống và dùng dao cắt đi phần váy, xé nó ra.

"Ê!", Elsa quát, mặt đỏ lựng và cố gắng che đi phần thiếu vải kia, vì Jack xé bỏ cả chiếc váy đến khi cô chỉ còn lại áo và quần lót.

"Cô không thể chạy trong cái thứ quái quỷ kia được!", Jack nói, và kéo Elsa chạy cùng.

Tuyệt-cmn-vời *Fan-fucking-tastic*.

Cái lũ xác sống kia lại đến gần một lần nữa.

"Jack!"

Elsa hét, bởi vì một trong số chúng nhanh hơn bọn còn lại và đang theo sát nút hai người.

Jack vẫn tiếp tục nguyền rủa cái vũ trụ và lật đổ tất cả những gì phía sau mình, cầu mong rằng có thể cản chân bọn kia.Tuyệt thật.

Cái nhiệm vụ này là một thảm họa.

_______________________

Ngày 25 tháng 7

"Cô đã nghĩ cái quái gì thế?", Jack hét vào mặt Elsa, và tay cậu gắn chặt Elsa vào tường.

Đầu cô đập mạnh vào tường, hình như có tiếng gì đấy phát ra từ sọ.

"Cô đã có thể chết".

"Merida bị thương", Elsa quát lại, mắt cô chứa đầy thù hận, và cô cố gắng để thoát ra khỏi Jack.

"Để tôi yên!".

"Bị thương hay không, cô không thể chơi cái trò làm người hùng trong khi những người khác thoát khỏi đó!", Jack vẫn tiếp tục hét, ngón tay cậu ấn mạnh vào vai Elsa, mạnh đến nỗi để lại vết bầm.

Elsa chưa có cơ hội thay cái váy cưới bị xé toạc, và những mảnh quần áo "tử tế" kia không thể bảo vệ cô khỏi cái lạnh.

Cô cào tay Jack, và khi nhận ra điều đó không có tác dụng, cô đập mạnh vào vai Jack, rồi đá vào chân cậu.

Tất cả những nỗ lực đó đều vô dụng, cậu chỉ giữ cô chặt hơn.

"Cứ tránh xa khỏi tôi!", Elsa hét vào mặt Jack, mắt cô mở to đầy giận dữ và mồm cô định nói ra những lời dữ tợn y như ánh nhìn hiện giờ.Jack vẫn ấn chặt tay vào vai cô, và cậu từ từ thả nó ra, cô khuỵu xuống và xoa cái vết bầm mà cậu để lại.

Jack quay lưng như thể sắp rời đi, và Elsa cũng làm điều tương tự, nhưng cậu kéo cô lại và ấn vào môi cô một nụ hôn không hề mong đợi.

Môi cậu lạnh ngắt, nhưng môi cô cũng thế, và họ đang chia sẻ cùng một nhịp thở.

Elsa có thể nếm được vị máu nhỏ ra từ đôi môi khô nứt của cậu.

Môi cô cũng đang nứt ra bởi cái lạnh.

Có vị đất, chủ yếu là từ mái tóc vẫn nhớp nháp bùn của Jack.Không hẳn là môi, chủ yếu là răng lập cập và sự phản đối của Jack không muốn để Elsa đi.

Cậu cắn, mút và hôn cô thô bạo, và khi Jack đẩy cô ra, cậu nhìn cô một lần cuối trước khi rời đi.

END CHAP 3
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 4: If I let you in, you'll just want out


Author Note: Thêm một chap nữa cho những độc giả yêu quý của tôi.

Haha, tôi đang từ từ phát điên và chap này sẽ không có nghĩa lí gì cả.

Nhưng này, đoán xem, có một người đặc biệt sẽ xuất hiện ở đây.

Tôi không biết cậu ta sẽ đóng vai trò gì trong này nữa.

Hans là tên cậu ta, bạn biết đấy, từ Frozen.

Có ai biết cậu ta là ai không?

Tôi hi vọng là sẽ có người biết.

Có thể cậu ta là nhân vật phản diện, có thể không, ai mà biết.

Nhưng cậu ta sẽ không thành đôi với Anna kể cả khi cậu ta chính là cái chap này đi nữa.

Thêm nữa, tôi dành tặng chap này cho những con người tuyệt vời dưới đây:

Guest

Guest

tumblethorne

Merlin's neon spotty left sock

bs 13

adylaidklug

PriscilaOrglene

AliceInNeverland

DeniseAgron

sunnyjoeman

First Movemen

Tất cả mọi người đều thích nụ hôn của họ 😉.

Nhắc đến nó khiến khá nhiều người tưởng tượng ra một số cảnh đúng không.

Xin lỗi mọi người nhưng tôi không viết được cảnh đó.

Chủ yếu là vì tôi không thích, trừ khi nó dính vào cốt truyện.

Và tôi cũng không đọc fic 16+ nữa, nếu đọc thì tôi cũng bỏ qua những đoạn có cảnh ướt át.

Tôi có thể để mọi người để trí tưởng tượng bay xa xD, dù thế, ai biết, họ có thể làm gì đó.

Hờ, tôi đã giành quá nhiều thời gian trên Tumblr.

Bài hát của chap này:

"How the hell did you ever pick me?

Honestly, I could sing you a song.

But I don't think words can express your beauty.

It's singing to me.

How the hell did we end up like this?

You bring out the beast in me.

I fell in love from the moment we kissed, since then we've been history"- If I'm James Dean, you're Audrey Hepburn, Sleeping with Sirens.

______________________________________

Ngày 2 tháng 8

"Hôm nay là ngày giặt giũ", Rapunzel nói với Jack khi cậu bước vào phòng khách.

Ngôi nhà mới có một cái sofa rách tả tơi, và Jack ngồi lên nó.

Rapunzel đặt cả chậu đầy nước lên cái bàn ngay cạnh.

Trong khi chà quần áo bằng một bánh xà phòng, Rapunzel nhận thấy cái biểu cảm lúc suy nghĩ của Jack

"Tất cả những người khác đều không ở đây", Rapunzel nói.

"Astrid và Hiccup đi dạo cùng nhau, thật ngọt ngào nhỉ?

Flynn đang ngủ.

Anna, Kristoff và Elsa đi rà soát từ sáng nay".

"Họ làm sao cơ?", Jack đứng ngay dậy sau khi nghe được những từ đó.

"Chỉ có ba người?

Đây là nhiệm vụ hay sao?"

Jack trườn xuống ghế.

Tên của Elsa hiện lên cùng với kí ức không mấy thoải mái.

Ý nghĩ về việc cô đánh lạc hướng lũ zombie, và cơn giận của cậu khi đó, cơn giận đó là điều cậu không thể hiểu nổi, tại sao cậu lại quá giận dữ ngày hôm đó?

Elsa đánh cược với tử thần để cứu Merida, Rapunzel và Kristoff, và cậu thậm chí còn không ưa nổi cô ta.

Đáng ra cậu không nên bận tâm về việc cô ta sống hay chết.

Nhưng cậu có quan tâm.

"Vì mọi người đã đi hết rồi, cậu có thể nói cho tớ biết chuyện gì đã xảy ra không?", Rapunzel nói, tay cô vẫn đang loay hoay với mớ quần áo nhưng mắt thì hướng về Jack.

Jack chỉ cười, vì tính tò mò của Rapunzel, và cậu đứng dậy đi tới chỗ cô.

"Cậu sẽ không phải giặt quần áo một mình", Jack nói, cùng lúc bỏ một cái áo xuống nước.

Rapunzel mỉm cười biết ơn.

"Điều này không hiệu quả đâu", Rapunzel nói.

"Thay đổi chủ đề và tỏ ra tốt bụng.

Cậu đang buồn, và cậu đã như thế này vài ngày rồi.

Nói với tớ đi".

"Không có chuyện gì cả", Jack nói dối.

"Tớ nói thật đấy".

"Là một cô gái phải không?", đôi mắt xanh của Rapunzel mở to, đầy lo lắng.

"Có phải là gia đình cậu không?

Jack, cậu có thể nói cho tớ mà".

"Rapunzel", Jack thở dài, rồi quay sang mỉm cười với cô bạn.

"Thay vào đó, sao cậu không nói với tớ về Flynn?'.

Má Rapunzel ửng hồng, cô cúi đầu xuống, lặng lẽ cười.

"Tớ- tớ nghĩ cậu ta thích tớ", cô thừa nhận, nhìn vào mắt Jack.

"Nhưng tớ không biết nên làm gì".

Xem nào, nếu nói chuyện với Rapunzel về các mối quan hệ cũng đậm tính giáo huấn như khi nói với Hiccup, Jack nghĩ tới câu nói quen thuộc "Cứ tiến tới đi", nhưng vì đây là Rapunzel, cậu cần cân nhắc kĩ lưỡng.

Rồi cậu ngắt dòng suy nghĩ của mình.

"Hôn cậu ta đi", Jack đề nghị cùng với một nụ cười, và Rapunzel đánh vào cổ tay cậu khiến nước xà phòng tràn vào da cậu.

"Tớ chưa có người yêu bao giờ", Rapunzel kể.

"Tớ cũng chưa bao giờ hôn ai cả.

Tớ nên làm gì?"

"Cậu có thể bảo với cậu ta rằng cậu thích hắn", Jack đề nghị lần hai, "Và nói với cậu ta rằng nếu cậu ta dám giở mấy cái trò tán tỉnh vớ vẩn thì tớ sẽ đích thân đá đít cậu ta".

"Jaack", Rapunzel cảnh báo, nhưng cô cười.

"Cậu nói đúng.

Hắn ta có thể đá đít tớ trước nếu hắn muốn", Jack thở dài.

Rapunzel tiếp tục cười

Jack giặt quần áo và tiếp tục suy nghĩ của mình.

Rapunzel thì đang vui vẻ với tình trạng "có thể ở trong một mối quan hệ".

Những điều này quá khó với Jack, để thừa nhận rằng cậu cảm thấy gì đó về Elsa?

Suy nghĩ đầu tiên của cậu về cô ta là cô ta không hơn

không kém một đứa trẻ con sướt mướt, ủy mị,xứng đáng với tất cả những gì tồi tệ, nhưng cậu biết điều đó không đúng.

Thực tế, cô chỉ như mọi đứa con gái khác.

Không, cậu không cảm thấy gì về cô ta.

Jack cố thuyết phục mình như thế, nhưng cô ta đã ám ảnh cậu mất rồi.

Là đôi mắt, đôi mắt xanh biếc sáng lấp lánh như sao trời.

Đôi mắt có thể chứa đầy tức giận cũng như có thể mỉm cười.

Rapunzel để ý rằng sự giận dữ của cậu truyền cả vào cách giặt đồ.

Cô chỉ mỉm cười và đưa cho cậu thêm xà phòng.

________________________

Ngày 3 tháng 8

Jack giả vờ ngủ trong khi Elsa, Anna và Kristoff trở về.

Cậu có thể nghe thấy tiếng cửa đóng lại, nghe thấy tiếng Anna phấn khích trò chuyện, tiếng Kristoff trả lời và tiếng Elsa nói họ nhỏ nhẹ hơn để không đánh thức mọi người.

Cậu có thể thấy Anna lập tức im bặt, Kristoff cũng làm theo, và rồi nghe tiếng tiếng bước chân của họ.

Có vẻ như chỉ mình Elsa ở lại căn phòng, vì Jack không thể nghe thấy tiếng bước chân của cô.

Và khi cậu nghe thấy, chúng nhẹ nhàng, mỏng manh, và chúng tiến gần tới cậu.

Elsa đóng cửa phòng cậu, và ngồi lên cái ghế đối diện cái chiếu của Jack.

"Cậu giả vờ ngủ", Elsa nói.

"Và cậu có thể vờ như cậu không biết tôi đang nói về điều gì.

Nhưng nụ hôn đáng ra không nên có, Jack.

Cậu nói rằng cậu ghét tôi.

Và tôi cũng đang cố gắng để ghét cậu".

Từ từ, làm sao mà Elsa biết được là cậu ghét cô ta?

Chắc chắn là Hiccup.

Trừ khi cậu đã nói và cậu quên rằng mình đã làm thế.

Và cái gì xảy ra với việc cô ta đang cố gắng tìm cách ghét cậu.

"Nhưng tôi không thể ghét cậu", Elsa tiếp tục.

"Chính vì cậu làm tôi nhớ đến bản thân mình.

Cậu đẩy mọi người ra xa để không làm tổn thương họ.

Nhưng tôi-", nụ cười của cô đầy giả tạo, và Jack chắc rằng cô đã lắc đầu hay làm gì đó tương tự, nhưng cậu sẽ không mở mắt chỉ để kiểm tra.

Elsa vẫn tiếp tục nói.

"Nhưng cậu muốn làm hại tôi, làm tôi tổn thương.

Vấn đề duy nhất, cậu không thể.

Cậu thực sự quan tâm về sự an toàn của tôi.

Nó rất ngọt ngào, nhưng tôi không phải là người con gái dành cho cậu.

Cậu xứng đáng với một cô gái xinh đẹp yêu thương cậu hết lòng, và người đó không phải là tôi.

Tôi xin lỗi".

Kế đó là một khoảnh khắc im lặng, rồi tiếng Elsa gõ vào gì đó.

Có thể là sàn, có thể là tường.

Nhưng Jack im lặng vì cậu đang ngẫm về những lời Elsa vừa nói.

Căn bản là cô nói rằng mình biết về việc tình cảm của Jack dành cho cô đang lớn dần, nếu tính cả việc cậu đã giận dữ hôn cô.

Dù sao đi nữa, cô biết về việc cậu đang thức.

Và cô đang đợi câu trả lời của cậu.

Jack từ chối chơi trò chơi này.

"Tôi có thể thích cậu, cậu biết đấy", Elsa cẩn trọng nói, chắc chỉ hòng kiếm được hành động nào đó của cậu.

"Nhưng không phải tại cậu.

Tại tôi.

Tôi mới chính là vấn đề".

Những từ cuối cùng không được nói trong buồn bã, mà được nói ra như thể nó là sự thật không thể chối từ.

Cô đứng dậy, Jack có thể nghe thấy tiếng ghế.

Jack đã cân nhắc về việc để cô bỏ đi hoặc là trả lời rằng mình cũng thích cô.

Elsa xoay nắm cửa, và Jack, trước khi có thể nghĩ thông suốt về các lựa chọn, ngồi dậy.

"Elsa!", Jack nói.

Elsa quay lại để nhìn cậu, đứng im.

Cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng đó, bắt chéo tay và đợi cậu nói tiếp.

Jack quẳng cái chăn sang một bên và đứng dậy, ngượng nghịu đứng trước mặt cô.

"Tôi không-" cậu rụt lại như thể điều đó làm cậu đau.

"Tôi không ghét cô.

Và tôi cũng không muốn làm hại cô.

Xin hãy tin tôi khi tôi nói những lời này".

Elsa chậm rãi gật đầu, đôi mắt cô ta như thể một cuốn sách chưa được khám phá vậy.

"Tôi cũng không ghét cậu, Jack".

Chết tiệt.

Chết đi, xuống địa ngục đi.

Jack gầm gừ, khó khăn trong việc tìm ra câu trả lời cho câu nói đó, nhưng dường như cậu không thể tìm ra được.

Nên cậu hôn cô một lần nữa.

________________________________

Ngày 15 tháng 8

Hai người quyết định rằng mối quan hệ của họ không phải là một vấn đề đáng để bàn cãi.

Elsa là trưởng nhóm, và cô không còn thiết tha với việc Jack đi cùng trong các nhiệm vụ nữa, vì cô cho rằng Jack đã bảo vệ mọi người quá mức cần thiết, và cậu luôn giữ cô, hay bất kì ai, ra khỏi vòng nguy hiểm.

Vì thế, họ đã có một cuộc tranh luận gay gắt khi Elsa nói với Jack rằng cậu không được phép đi cùng.

Jack khăng khăng rằng cậu muốn đi vì quan tâm, và được Elsa hét thẳng vào mặt rằng cô không phải một cô gái mỏng manh, yếu đuối, không thể tự lo cho mình, và những người khác cũng vậy.

Kết cục là họ lại hôn nhau trong giận dữ, cả Jack lẫn Elsa đều vẽ nên vệt máu trên môi người kia.

Khi họ rời ra, Elsa vẫn nói rằng Jack sẽ không đi cùng trong nhiệm vụ sắp tới.

_________________

Ngày 18 tháng 8

Họ quay lại, như dự kiến, an toàn.

Elsa bắn cho Jack một ánh nhìn thách thức, như thể cô tự hào về nó.

Jack chỉ đáp trả lại bằng hành động trẻ-con-nhất-có-thể, cậu lè lưỡi ra, hệt như một đứa bé con đang giận dỗi.

Nụ cười bừng lên trên khuôn mặt Elsa, và tiếng cười của cô đủ để Jack biết rằng công sức bỏ ra để tự làm xấu bản thân đã được đền đáp.

_________________________

Ngày 25 tháng 8

Có vẻ như Anna mất tích.

Elsa trở về từ cuộc chạy bộ buổi sáng với đôi mắt mở to và hơi thở nặng nề, và đôi mắt cô chứa đầy nước mắt.

Những điều Jack nghe được từ Merida là Elsa đã chạy lâu hơn bình thường, rồi Anna hoảng loạn, nói rằng đây không phải là lần đầu tiên Elsa bỏ chạy, sau đó là bỏ đi để tìm Elsa.

Sau khi Astrid kể chuyện này cho Elsa, Merida nói, cô đã đi tìm Anna nhưng có vẻ như không thể tìm được.

"Anna sẽ chết mất", Elsa thổn thức khi cô nhìn thấy Jack.

"Kristoff nói rằng tất cả vũ khí của nó vẫn ở trong phòng, nó không mang theo thức ăn, không mang theo quần áo".

Elsa gục đầu xuống, run run và tiếp tục khóc.

Jack không chắc là cô sẽ muốn nghe câu trả lời ra sao.

Thường thì cậu sẽ nói rằng Anna sẽ trở về bình yên, rằng không ai sẽ nghỉ ngơi đến khi tìm ra cô ấy, nhưng thực tế, cơ hội sống sót của Anna rất nhỏ.

"Tôi sẽ giúp cô tìm Anna", Jack ngỏ ý giúp.

Elsa ngẩng đầu lên, nhưng thay vì tỏ ra biết ơn, cô lại ngạc nhiên.

"Không, cậu không phải làm vậy", Elsa nói.

"Kristoff và Flynn đã đi rồi.

Cả Astrid và Merida nữa.

Rapunzel và Hiccup ở lại để xem xem Anna có trở về không, cậu nên ở đây với họ".

"Không", cô nói.

"Cậu không thể.

Cậu khiến tôi rối hết cả lên rồi đó, Jack.

Tôi là một đứa ương ngạnh, và cậu cũng là một người cứng đầu.

Dù sao thì tôi cũng không muốn cậu đi.

Tất cả là lỗi của tôi".

"Chết tiệt, Elsa.

Tôi đang cố giúp, và nếu cô lại muốn chơi trò làm người hùng khốn nạn kia-", Jack nhăn mặt.

"Tôi không chơi trò người hùng người hiếc gì sất!", Elsa quát.

"Anna đang gặp nguy hiểm, và tất cả là lỗi của tôi, và tôi cũng không muốn cậu bị thương".

"Nhưng cô để những người khác đi", Jack nhướn mày, Elsa lại lắc đầu.

"Tôi không làm thế.

Họ bỏ đi mà không nói với tôi một lời nào.

Có vẻ như Kristoff đã làm việc đó sau lưng tôi và để những người khác đi cùng", Elsa nói.

"Và nó không có nghĩa là tôi để cậu đi!".

Elsa cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng rồi cô lại im lặng và ngồi xuống ghế.

Jack nghe thấy tiếng cô khóc lần nữa.

Jack lấy một cái ghế ngồi cạnh cô, một cách gượng gạo, và Elsa nắm lấy tay cậu

"Tôi xin lỗi", Jack nói.

"Nhưng, cứ nghĩ đến điều tích cực đi.

Cô ấy sẽ quay lại".

Elsa cúi đầu xuống, và khi nói, cô tức giận vì lí do nào đó.

"Cậu đang lạc quan quá đáng đấy", cô nói.

"Cậu là ai mà lại dám nói với tôi những điều này khi mà cậu không thể nói chuyện với tôi mà không nổi cáu?"

"Nghe này, nữ hoàng.

Tôi đang cố tỏ ra tốt bụng và nói với cô rằng em gái cô sẽ không biến mất và tự kết liễu cuộc đời mình.

Mặc dù thực tế là như vậy", Jack nạt lại.

Cô nên mừng vì cậu đang chau chuốt từng từ một.

"Tôi biết cảm giác đó như thế nào", Elsa nói như thể một người vô hồn, như thể chưa nghe thấy câu Jack vừa nói.

Cô quay mặt, nhìn Jack, và giữ chặt tay cậu.

"Cảm giác mất người em của mình.

Bây giờ thì tôi đã hiểu cảm giác đó".

Chỉ như thế, Elsa khiến Jack trải qua mọi cung bậc cảm xúc chỉ trong một cuộc trò chuyện.

Nỗi buồn của cô khiến cậu hối hận vì những gì mình vừa nói, vì thế cậu rướn người tới, hôn lên trán cô.

"Cô ấy sẽ ổn thôi", Jack thì thầm.

Elsa gật đầu, và để Jack hôn cô một cách ngọt ngào, đây là lần đầu tiên nụ hôn của họ không chứa sự thù ghét, cáu giận dành cho nhau.

__________________

Ngày 26 tháng 8

Có vẻ như Elsa lại tiếp tục lo lắng.

Kristoff, Merida, Astrid và Flynn vẫn chưa trở về, và vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy Anna trở về.

Rapunzel rửa bát, Hiccup nấu bữa tối, và Elsa thì ngồi bất động ở một chỗ.

Jack đi vào, giúp Rapunzel với đống bát đĩa, hoặc là Hiccup với đống đồ ăn, nhưng Rapunzel từ chối và hất đầu về phía Elsa.

Thế là Jack ngồi cạnh Elsa và chờ cô lên tiếng.

"Tất cả là lỗi của tôi", Elsa nói, chắc phải đến lần thứ 100 rồi, nếu tính từ hôm qua.

"Phải không?"

"Đúng", Jack nói.

"Hoàn toàn là lỗi của cô, cô đã tẩy não Anna và khiến cô ta bỏ đi".

Elsa mỉm cười một chút, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm.

"Tôi chỉ lo lắng thôi".

"Cô có quyền làm thế".

Elsa quay sang, mắt cô rạng ngời hi vọng.

"Cậu nghĩ em tôi sẽ ổn chứ?"

Nói thật à?

Không.

"Tất nhiên", Jack nói dối.

Hai người ngồi im lặng, kể cả khi cửa mở báo rằng đội "truy tìm Anna" đã quay về.

___________________________

Ngày 27 tháng 8

Anna trở về ngôi nhà, và cô hoàn toàn ổn.

Cô mặc một bộ quần áo khác, và mang về một cái túi chứa đầy đồ tiếp tế, và có vẻ như hầu hết là đồ lấy trộm được, và nở một nụ cười lớn.

Cô cũng mang theo một người lạ mặt theo.

Rapunzel, Astrid và Jack ngồi trên ghế sofa, họ đứng dậy ngay lập tức khi nghe thấy Anna.

Kristoff, Flynn và Merida thì đang mang nước về.

Còn Elsa, ừm, cô vẫn tự trách mình, và hình như là còn nhiều hơn cả hôm trước.

Jack thấy người lạ kia có vẻ ngoài khá ổn: cao ráo, mái tóc nâu đỏ, được cạo hai bên, mắt xanh lá và có tàn nhang.

"Đây là Hans", Anna phấn khích nói, níu lấy người đàn ông kia không rời và đưa cho cậu ta ánh mắt khiến Jack buồn nôn.

"Elsa đâu?".

Đang lo lắng.

Con nhỏ ích kỉ, ngu ngốc-

"Trong phòng cô ấy", Rapunzel nói, giọng đầy lo lắng.

"Anna, chúng tớ đã rất lo cho cậu".

"Tớ sẽ giải thích tất cả, được chứ", Anna nói vội vã, và kéo người đàn ông kia đi với cô.

Rapunzel và Astrid trao đổi ánh mắt cho nhau, và Jack đã muốn lên quát cho Anna một trận, và khi cậu nhìn Astrid, cậu thấy rằng không chỉ mình là người nghĩ thế.

Khi hai người kia ra khỏi phòng khách, họ có thể nghe thấy tiếng nói.

"Elsa", vẫn là cái giọng phấn khởi của Anna, và cô nắm tay Hans, đứng trước cửa phòng Elsa.

Jack có thể thấy được cái liếc của Elsa từ chỗ tay nắm cửa, dải tóc của cô đã lỏng, chỗ tóc thừa rủ xuống vai.

Sự xuất hiện của cô thể hiện sự lo lắng vài ngày qua, nhưng khi biết tin Anna trở về, cô lại trở về cái vẻ điềm nhiên và lãnh đạm.

"Đây là Hans", Anna nói.

"Và, ừm-".

"Chúng tôi đã tự hỏi-", Hans cất tiếng lần đầu, và Jack đã bắt đầu không ưa nổi hắn.

"Chị có thể-", Anna khúc khích.

"Chúc phúc cho hai đứa-", Hans nói thay Anna

"Trong đám cưới được không?", cả hai đồng thanh nói, Elsa phải nhìn đi nhìn lại để chắc chắn, điều mà Jack có thể thấy từ chỗ đứng của cậu.

"Đám cưới?", Elsa thốt lên.

"Đúng vậy!", Anna vui vẻ nói, bám lấy Hans

"Chị xin lỗi, cái gì cơ?", Elsa nói.

"Ừm, chúng em chưa có thời gian để lên kế hoạch chi tiết", Anna nói.

"Tất nhiên là buổi lễ sẽ không long trọng được-"

"Anna", Elsa cắt ngang.

"Chị có thể nói chuyện riêng với em được không?"

Có lẽ Anna đã đoán ra rằng Elsa sẽ không đời nào chấp nhận cô cùng với người đàn ông cô muốn cưới.

Elsa rõ ràng đang mơ hồ về con người tên "Hans" này, cũng như Jack.

Astrid đẩy Jack ra, ngắm nhìn phản ứng của cả Elsa lẫn Anna.

"Không", Anna lùi lại, vẫn bám lấy Hans.

"Chị nói gì cũng được, nhưng chị phải nói trước mặt cả hai đứa".

"Tốt thôi", Elsa quả quyết.

"Em không thể lấy người mà em vừa mới gặp được".

"Em có thể nếu khẳng định được nó là tình yêu đích thực", Anna đáp lại.

"Ý em là gì khi nói nó là tình yêu đích thực?", Elsa bắt đầu nổi giận.

"Nhiều hơn chị!

Tất cả những gì chị biết là cách đẩy mọi người ra xa!", Anna nói.

Elsa lùi lại khi nghe câu nói đó, nhưng cô lấy lại được sự bình tĩnh của mình.

"Em hỏi xin sự chúc phúc của chị, và câu trả lời là không.

Bây giờ, xin phép cả hai".

Elsa lướt qua Anna và Hans, Astrid và Jack chuồn ra khỏi cái hành lang trước khi Elsa biết được hai người nghe lén.

Elsa dừng lại khi thấy Jack, người đang đẩy Astrid ra chỗ khác để trốn đi.

Cô vẫn tiếp tục bước đi.

____________________

Ngày 28 tháng 8

"Vậy, gã Hans này là người ra sao?", Jack hỏi Elsa khi chỉ có hai người trong phòng.

Elsa nằm trên giường, và Jack ngồi trên cái bàn trang điểm.

Elsa nhìn lên trần khi nói.

"Có vẻ như cậu ta cứu mạng em gái tôi khi nó gặp rắc rối", Elsa nâng tay lên, để lại vệt lõm tròn trên khăn trải giường.

"Anna nghĩ cậu ta yêu nó, nên nó muốn cậu ta trở thành một thành viên trong nhóm".

"Và cô nói?"

"Tất nhiên là tôi đồng ý", Elsa chống tay dậy và cau mày.

"Tôi yêu em gái tôi, nhưng tôi thực sự không thích Hans, cậu ta xuất hiện quá đột ngột, quá-".

"Ghen tị", Jack thông báo, liếc mắt sang Elsa.

"Tôi không ghen tị", Elsa nói, quay sang Jack, nở một nụ cười.

"Và vì sao tôi phải ghen tị?"

"Cô ghen tị bởi Anna đang thay thế cô", Jack nói, cười hoan hỉ.

"Bằng một thằng con trai nào đấy".

"Cái gì cơ?", Elsa ngồi thẳng dậy ngay sau câu nói.

"Không".

"Có đấy", Jack hả hê.

"Tôi có thể nói rằng Anna đang thay thế cô bằng hắn, và cô đang ghen tị".

"Không", Elsa nằm bẹp xuống để tiếp tục đối diện với cái trần nhà.

"Ý tôi là, tôi không nghĩ thế".

Cô quay đầu sang phía khác để tránh nhìn thẳng vào Jack.

"Cậu có tin cậu ta không?"

"Tôi không biết cậu ta", Jack nói.

"Nhưng tôi sẽ gần gũi với Anna hơn, tìm xem cô ấy biết gì về cậu ta".

_______________________

Ngày 29 tháng 8

"Cậu đính hôn với người đàn ông cậu gặp trong cùng một ngày?", Kristoff nói chuyện với Anna đúng lúc Jack nghĩ cuối cùng Anna ở một mình và có thể bắt chuyện.

"Bố mẹ cậu không khuyên cậu là không được nói chuyện với người lạ à?".

Ờm, vì Jack đã bước tới đây rồi, cậu lén trốn ra một góc và theo dõi cuộc trò chuyện.

"Hans không phải là người lạ", Anna tự bào chữa, giọng cô mơ màng khi nói về cậu ta.

Chắc chắn Anna có vấn đề khi không nhận ra mọi sự chú ý của Kristoff đều đổ dồn vào cô, Jack nghĩ, vì đến người mù cũng có thể thấy Kristoff có tình cảm đối với cô.

Kristoff ho nhẹ.

"Thế à?

Vậy họ của cậu ta là gì?"

"Của-Quần-đảo-phía-Nam", Anna nhanh chóng trả lời.

"Thức ăn yêu thích?"

"Sandwich"

"Tên bạn thân?"

"Có lẽ là John".

"Cỡ giày?"

Một tiếng cười đầy lo lắng bật ra.

"Cỡ giày không quan trọng".

"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu ghét cách cậu ta ăn?", Kristoff hỏi.

Jack đã phải cố lắm mới không cười thành tiếng.

Điều này chứng tỏ là rõ ràng Anna hầu như không biết gì về con người có-vẻ-hoàn-hảo này, và Kristoff thì đang ghen.

"Hans yêu tớ", Anna ngang ngạnh nói.

"Và tớ cũng yêu anh ấy.

Có vậy thôi!

Kristoff tiếp tục nói cái gì đó về mũi, và được câu trả lời ghê tởm từ Anna, tiếp đó Jack bước vào phòng, chỉ để làm hai người họ ngạc nhiên.

"Tôi không làm gián đoạn điều gì chứ?", Jack cười toe toét.

Kristoff đang đứng trước mặt Anna, và Anna nhỏ bé đến mức không thể với được tới cằm cậu ta.

"Không", Kristoff lầu bầu.

"Tôi cũng đang định ra ngoài".

Jack tránh sang một bên để Kristoff đi ra, và cậu quay về phía Anna, mỉm cười.

"Xin chào, Jack", Anna thở dài.

"Cậu cần gì à?"

"Chỉ tự hỏi rằng nếu cô muốn nói chuyện với tôi không", Jack nói, thế chỗ Kristoff.

"Cô biết đấy, về mấy thứ vớ vẩn".

"Mấy thứ vớ vẩn hả?", Anna cười.

Và rồi nụ cười đó nhạt đi.

"Elsa bảo cậu tới đây đúng không?"

"Không", Jack nói.

"Tôi chỉ cần một ai đó để nói chuyện cùng.

Thế, người đàn ông may mắn đâu rồi?"

"Hans đi cùng Hiccup và Astrid để lấy nước", Anna nói, nụ cười quay lại.

"Cậu ấy rất cố gắng để trở thành một phần của nhóm.

Cậu ấy thật tuyệt, nhỉ?"

"Ờ, tuyệt", Jack nhại lại.

"Vậy, câu chuyện của cậu ta là gì?"

"Cậu ấy thường đi theo nhóm 13 người", Anna nói.

"Cậu ấy có 12 người anh trai.

Cậu ấy chưa bao giờ cảm thấy mình là một phần ở trong đó cả, và cậu ấy nói mình luôn tìm một nơi mình thực sự thuộc về.

Và Hans gặp tớ, do đó, tớ mời cậu ấy về đây".

"Và cô biết cậu ta?", Jack hỏi.

"Điều đó có quan trọng không nếu tớ yêu cậu ấy?", Anna hỏi lại.

"Chắc là không, nhưng tôi chỉ tự hỏi là-", Jack thở dài.

"Cô có tin cậu ta không?"

"Có", Anna nói ngay lập tức.

"Cậu ấy cứu mạng tớ.

Cậu ấy hoàn thiện tớ.

Chúng tớ- Chúng tớ là một cặp trời sinh!"

"Thôi được!", Jack nói.

"Cô tin cậu ta, thế là đủ".

Nụ cười của Anna hiện giờ đã lên tới tận mang tai.

"Cảm ơn, Jack", cô nói.

Khi Jack đi khỏi, cậu vẫn không thể tin được cái tên Hans kia.

______________________________

Ngày 15 tháng 9

Jack bắt gặp Hans ở một mình, ngồi trong bếp với bữa sáng là món súp cà chua mà Kristoff làm vào sáng sớm hôm đó.

Hans ngồi dịch ra nhường chỗ cho Jack, đưa cho cậu một cái bát.

"Cảm ơn", Jack nói, xúc cái muôi xuống cái bề mặt đỏ đỏ được gọi là súp kia.

Kinh tởm.

Jack tự lấy cho mình một phần và ngồi vào chỗ Hans để lại.

Nhìn vào đã thấy kinh rồi, và vị của nó còn tệ hơn thế nữa.

Nhưng, Jack nhún vai và tiếp tục ăn.

"Nhóm của chúng ta", Hans phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Có người nào là nhóm trưởng không?"

"Có", Jack làm bẹp cái chỗ súp kia bằng mặt sau của chiếc thìa.

"Elsa".

Kristoff đã nấu ăn như thế nào mà lại để cậu có thể làm bẹp được chỗ súp này vậy.

Hơn nữa, làm sao một người lại có thể làm hỏng món súp được?

"Elsa là chị Anna, đúng không?", Hans hỏi.

"Đúng", Jack lặp lại câu trả lời, tiếp tục ăn mặc dù đã ngấy cái món kia rồi.

Dù sao thì nó cũng sẽ trôi tuột xuống dạ dày.

"Mấy người bên nhau bao lâu rồi?", Hans hỏi tiếp.

"Cái gì?", Jack có thể thề rằng mặt cậu cắt không còn một giọt máu.

Tại sao Hans, một người lạ mặt, lại biết về mối quan hệ giữa cậu với Elsa?

Cậu ta rõ ràng không phải là điềm báo tốt lành-

"Cậu biết đấy, cả nhóm", Hans đánh vần từng từ một.

"Mọi người đã đi cùng nhau bao lâu rồi?"

"À", thật sự khó để có thể giữ được sự nhẹ nhõm trong câu nói của cậu.

"Ờ, tôi cũng không biết nữa.

Một tháng?

Có thể cũng một năm rồi?"

"Vậy à", Hans nói.

Jack không đoán ra được sự tò mò của Hans ở đâu ra.

Một mặt, nó là điều tốt, còn mặt khác, nó là điều cực kì, cực kì tồi tệ.

Jack nhớ mang máng là Hans vẫn nói tiếp.

"Elsa làm trưởng nhóm từ bao lâu?"

"Từ khi bắt đầu", Jack nói.

Dù điều này không còn nhiều như lúc ban đầu nữa, nhưng Jack vẫn cảm thấy gì đó về việc bị thế chỗ.

Có lẽ đây là lí do vì sao cậu lại ghét Elsa lâu đến vậy.

Jack lạc trong suy nghĩ của mình trong khi Hans vẫn tiếp tục nói.

"Nếu Anna tìm tôi, cậu có thể bảo cô ấy là tôi đi dạo một lúc được không?, Hans đứng dậy.

"Ờ, tất nhiên", Jack nói

Hans bỏ đi.

__________________

Ngày 30 tháng 9

Ngôi nhà mới có ít phòng hơn.

Họ buộc phải chia sẻ.

Jack định ở cùng Hiccup, nhưng Hiccup lại ở với Kristoff, Merida cùng Rapunzel, Astrid và Flynn sẽ ở chung.

Tất nhiên là Anna với Hans.

Vậy, Jack không còn lựa chọn nào khác ngoài Elsa.

Nếu điều này không khó xử thì Jack cũng không biết cái gì mới như vậy nữa.

Khi Jack bước vào phòng, cậu đối mặt với lưng Elsa.

Điều này cũng tốt, bởi cậu không muốn nhìn thấy cô bây giờ, vì cô sẽ ngạc nhiên, bối rối, và điều đó sẽ thể hiện trong đôi mắt kia.

Elsa đang chải tóc, những sợi tóc xoăn xoăn xõa xuống vai cô.

Jack tựa vào cửa, mỉm cười và ngắm nhìn cô tết tóc.

Ngón tay cô khá điêu luyện, việc này chỉ ngốn khoảng một phút.

"Ghê rợn", Elsa nói, và cô quay lại nhìn Jack với nụ cười trên môi.

"Xin chào", Jack cười toe toét thay cho câu trả lời.

"Cậu đã chuẩn bị đi ngủ chưa?", Elsa đứng dậy.

"Để làm gì" là câu đáp lại của Jack, và cậu đang ngồi trên giường.

Thêm nữa- "Chỉ có một cái giường thôi mà".

"Tôi có thể thấy mà", Elsa nói.

"Tôi đoán điều này nghĩa là cậu sẽ ngủ dưới sàn".

"Từ từ, thưa nữ hoàng, nếu có ai phải nằm dưới sàn, thì đó chính là cô", Jack vắt chéo tay.

"Hmm- tôi không nghĩ thế", Elsa trả lời với nụ cười nửa miệng.

"Tôi là trưởng nhóm, và là con gái ở đây nữa, thế nên-"

"Nên chẳng làm sao cả", Jack cắt lời trước khi cô kịp nói hết suy nghĩ của mình.

"Tôi nên được nằm trên giường vì tôi làm phần lớn mọi việc trong nhà này".

"Cậu đâu có.

Rapunzel đấy chứ", Elsa đảo mắt, nhưng nụ cười vẫn còn đó.

"Sao cũng được, tôi sẽ không di chuyển", Jack nói.

Elsa ngồi xuống cạnh Jack

"Tôi cũng không dịch chuyển".

Họ nhìn nhau.

Elsa quàng tay qua cổ Jack và mỉm cười.

Jack cũng vậy.

Đã muộn lắm rồi, và cả hai đều đã mệt, nhưng họ đều bí mật thề rằng sẽ không để người kia thắng cuộc tranh luận ngớ ngẩn này.

Elsa ngáp, nhìn về cái chiếu.

"Từ bỏ đi".

"Không bao giờ", Jack cười

"Tốt thôi", Elsa nằm xuống, nhường chỗ đủ cho Jack nằm.

"Vậy chúng ta sẽ chia sẻ".

Được rồi, vậy là cô ta chịu thua trước.

Cũng có lí, cô ta là trưởng nhóm, nghĩa là ít nhiều cũng phải có "tài ngoại giao".

"Cái gì?", Jack hơi thất vọng vì cô bỏ cuộc dễ dàng thế.

"Giữ cái tay ở trên người cậu", Elsa nháy mắt và Jack cười.

Jack nằm xuống và quay lưng về phía Elsa, để không phải đụng chạm phải cái gì.

Sau cùng, họ quyết định rằng, mối quan hệ không dành cho họ.

_____________________

Ngày 1 tháng 10

Có mùi thơm từ thứ gì đó, khá ngọt ngào.

Mùi quế trộn với cái gì đó cũng có mùi thơm.

Có một cái gì đó làm kích thích mũi cậu.

Jack chun mũi, và hương thơm xộc thẳng vào mũi.

Cậu cảm thấy ấm áp, và vì cậu ghét ấm áp, nên điều này không dễ chịu cho lắm.

Có một tiếng thở nhẹ, và Jack mở mắt, vì nó không phải là tiếng của cậu.

Tất cả những gì cậu thấy là màu bạch kim, và nắng rọi vào qua cửa sổ.

Cậu thở hắt ra, cái thứ màu bạch kim kia rung theo.

Cảnh tượng này quá kì lạ, và rồi cậu nhớ ra.

Tay của Jack vòng qua eo Elsa, và lưng của cô quay về phía cậu, tóc của cô đang trú ngụ trong mũi cậu.

Okay... việc này khá là khó xử.

Jack nằm lại vị trí cũ, cầu rằng Elsa không tỉnh giấc, nhưng quá muộn rồi.

Elsa mở mắt và nhìn Jack qua vai mình.

"Chào buổi sáng" là tất cả những gì cô nói, và rồi cô vươn vai trong vòng tay Jack, trước khi Jack kịp rút chúng về.

Elsa giữ chặt khuỷu tay cậu để chặn lại.

"Tôi không hề gặp một cơn ác mộng nào", cô kể.

Khi nhìn thấy cậu có vẻ bối rối, cô giải thích.

"Tôi luôn gặp ác mộng khi đi ngủ".

"Chúng ta đáng ra không được thích người còn lại cơ mà?", Jack trả lời, đồng thời đưa cánh tay trở lại vị trí cũ và nằm xuống.

Lần này, đầu Elsa gối lên ngực cậu, và tay thì đặt quanh eo cậu.

Cô ngửi thấy hương thơm trên người cậu.

"Chẳng phải là quá muộn rồi ư?"

END CHAP 4
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 5: Say you'll never leave me


Author Note: Tôi muốn cảm ơn những người đã review mãi thôi, mọi người đã cho tôi những nhận xét thật tuyệt vời.

Thật sự, tôi không thể không nhận ra những tình cảm của mọi người đối với tôi, và tôi xin lỗi đã không trả lời lại một vài người:

adylaidklug:

sunnyjoeman

First Movement

kimmie2598

rokusan23

Bluefire407

CocoVanillaMilk

DeniseAgron

glee131313

That one chick

Merlin's neon spotty left sock

Guest

MissJordanMajdoch

UFO-

Tôi sẽ trả lời câu hỏi của các bạn tại đây, vì mọi người đã tốt bụng đến nỗi để ý rằng tôi không viết tiếp câu truyện mà các bạn đã hỏi.

Đúng, tôi sẽ chuyên tâm vào "CGI high" ngay sau khi tôi ý tưởng để viết tiếp.

Yamariki

hay

strongyu

bs13

Đoán xem?

Có vài người đã vẽ minh họa cho fic này.

Mọi người có biết rằng nó ý nghĩa như thế nào không?

Tôi thực sự nghĩ rằng đó là lời khen lớn nhất dành cho tôi với vai trò là một tác giả.

Xin hãy thưởng thức nó!

Chỉ cần google từ khóa "quarterfamind" trên deviantart.

Chap này dành cho người họa sĩ tài năng ấy.

Bài hát của chap:

"Like a game of chess, I predict your move.

I think I know you better, better than you do.

I'm sick of felling cheap, cheated and abused.

Sick of losing sleep, thinking about you"- I Just Wanna Run, Downtown Fiction.

______________________________________________________________________

Ngày 14 tháng 10

"Tôi vẫn không tin hắn ta".

Elsa nói với Jack khi cô đang nửa tỉnh nửa mê và Jack thì đang lơ mơ trên ghế.

Đáng ra, cậu đang phải chuẩn bị cho cuộc đột kích ngày mai, nhưng nó đã được gạt sang một bên vì hiện giờ là nửa đêm.

Jack ngáp và làm rơi một vài tờ giấy đang cầm.

"Được rồi".

"Cậu có như tôi không?", Elsa thờ thẫn hỏi, và Jack không cần phải hỏi rằng cô đang nói với ai.

Cậu chỉ biết thôi.

Cậu nên thế, và đây cũng là chủ đề bàn luận của họ trước khi chuẩn bị đi ngủ.

Họ quyết định sẽ ngủ cùng nhau trong cùng một phòng- không phải là "ngủ", chỉ là ngủ thôi.

Và họ vẫn phủ nhận rằng cả hai đang trong một mối quan hệ.

Dù sao thì, Jack cũng trở nên quen với việc Elsa lèm bèm về Hans trước khi đi ngủ.

"Dựa trên những gì cô muốn nghe", Jack đáp lại câu hỏi trước đó của Elsa, đinh ninh rằng nếu cậu cứ tiếp tục nói thì cuối cùng cô cũng lăn ra ngủ.

Mắt cô nhắm chặt khi nói, và cô thở dài.

"Cậu có thể nói rằng cậu cũng không tin hắn ta".

"Tốt thôi.

Tôi không tin Hans", Jack dụi mắt, tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào khi nhắm lại.

Cậu cần phải ngủ..

"Cậu ta và Anna dạo này ra sao?"

"Anna vẫn yêu cậu ta", Elsa gầm gừ, giọng cô có vẻ tức giận, có lẽ là cảm giác bị phản bội đã làm thế.

"Tôi nghĩ nó cũng ngủ với cậu ta nữa".

Cô đảo mắt, quay lưng vào Jack.

"Thế à?", Jack giả đò thích thú.

"Tôi ngạc nhiên là cô em đã *** **** trước cô chị".

"May cho cậu là tôi đang buồn ngủ đấy", Elsa lẩm bẩm, Jack cười.

"Cậu đã xong chưa?"

Thật khó để Elsa ngủ mà không có Jack bên cạnh.

Điều tương tự cũng xảy ra với Jack, mặc dù cậu sẽ không bao giờ thừa nhận nếu có ai hỏi.

"Sắp", Jack nói.

"Chúng ta sẽ làm xong vào sáng mai".

Cậu nằm xuống giường, đẩy Elsa ra để ngọ nguậy trong cái chăn.

"Tôi không muốn cậu tham gia vào cuộc đột kích", Elsa nói khi họ đã nằm xuống thoải mái.

Jack hôn nhẹ lên trán cô.

"Tôi sẽ không ở lại đâu"

"Tôi biết", Elsa lẩm bẩm.

"Chúng ta sẽ mang Anna đi theo, điều đó có nghĩa là Hans cũng đi, và đưa cả Rapunzel đi nữa.

Nhưng chỉ có vậy thôi".

"Ngủ đi", Jack ôm cô chặt hơn, cảm nhận từng hơi thở của cô.

"Được thôi", Elsa nói khẽ, và cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, không lâu sau đó, Jack cũng vậy.

___________________

Ngày 15 tháng 10

Trang phục riêng cho cuộc càn quét màu đen, lúc nào cũng là đen.

Điều này giúp họ có thể ngụy trang trong đêm tối.

Quần áo luôn là áo dài tay màu đen, quần dài đen, và giày đen.

Cộng thêm một sợi dây qua vai và ngực để gắn vũ khí.

Elsa đưa Jack quần áo, và cô cũng mang theo một mớ bùn.

Vì nhiệm vụ là trà trộn, lẩn trốn nên những ai có mái tóc sáng màu phải làm cho nó có màu bùn.

Rapunzel được thay thế bởi Kristoff, điều này không làm cậu vui vẻ gì.

Nhưng Rapunzel đã dạy cho Anna một số cách chữa trị đơn giản, nên cô không cần phải đi theo nữa.

Kristoff đã trét bùn lên tóc, Anna và Hans cũng thế.

Họ đang nghỉ ngơi, gom lại một số đồ tiếp tế, vì kiểu gì họ cũng phải đi vài ngày.

"Tôi cần thay đồ", Jack báo cho Elsa, người đang trộn bùn bằng một cái que.

"Làm đi", Elsa quay mặt ra chỗ khác.

"Đi ra ngoài", Jack nói.

"Tôi quay lại rồi mà, đồ hoang tưởng".

Jack dỗi, nhưng không tranh cãi nữa, vì khó mà thuyết phục được Elsa và cậu không cần cãi nhau với cô vì chuyện vớ vẩn này.

Thay vào đó, cậu cởi quần áo ra, đứng đó với độc một cái quần lót, khi đang mặc quần vào thì cậu cảm thấy có cái gì đó đang đổ xuống đầu cậu.

Elsa đang với lên đỉnh đầu cậu, bằng bàn tay đầy bùn đất mà cô đang đổ lên đầu cậu.

Một giọt bùn rơi xuống cổ Jack, và cậu quay lại nhìn Elsa.

"Cái quái gì thế, Elsa?", cậu nói, với lên đầu để bỏ cái đống kia ra, Elsa để nó chảy xuống, và nhuộm nâu cả vai lẫn ngực cậu.

"Tóc cậu", Elsa ngây-thơ-vô-số-tội nói.

"Cậu phải làm bẩn nó".

"Nó chẳng có nghĩa quái gì-", Jack phủi chỗ bùn xuống để bỏ nó đi, thay vào đó thì nó chỉ làm cậu nhây nhớp hơn.

"Đây", Elsa ném một đống bùn vào cậu, một nửa trúng "bia ngắm" của cô, tấm ngực trần của Jack, nửa còn lại rơi xuống sàn.

"Cô-", Jack nói, gạt chỗ bùn ra, Elsa đứng đó và cười đểu.

Cô ta luôn phải thắng, Jack nghĩ.

Chết tiệt, cậu đâu có ý định làm cô ta thỏa mãn chứ.

Cậu trả lại cô nụ cười đó, xúc một ít bùn vào tay.

Cuối cùng thì mọi thứ biến thành một "trận chiến bùn".

Elsa xúc một tay đầy bùn, ném trả lại Jack, người vẫn chưa mặc xong đồ và hứng chịu nhiều nhất.

Jack ném lại, và nó bắn vào tóc cô, và quần áo, cho đến khi trên người Elsa không còn gì ngoài bùn và bùn.

Chỗ bùn còn lại được quẳng qua đầu Jack, và Elsa ném cái thùng hiện giờ rỗng không sang một bên và cười, hai người họ bây giờ giống hệt nhau, bao phủ bởi bùn.

Jack ôm Elsa, và cô cười tiếp, vì cô biết Jack ôm cô chỉ để "truyền thụ" chỗ bùn sang người mình, khiến cô trở thành một sinh vật "đáng sợ" được tạo nên từ bùn.

"Bitch", cậu cười khi nói vậy.

Cậu tóm gọn môi cô trong một nụ hôn, nó đầy bùn bẩn và có vị chẳng hay ho gì, nhưng hai người vẫn thích nó.

_______________

Ngày 17 tháng 10

Họ đã tìm kiếm cả giờ đồng hồ rồi.

Bóng tối bắt đầu bao phủ cánh đồng, rất khó để nhìn thấy người còn lại hay nhưng thứ xung quanh, tất cả chỉ còn lại màu đen.

Mùi tanh của máu tràn vào mũi Jack khi cậu đang trốn đằng sau một tảng đá, tiếp theo đó là mùi thịt thối rữa.

Có một vài xác chết rải rác xung quanh, chúng đã ở đó một ngày, hoặc một tuần, ai biết.

Điều duy nhất làm cậu lo là lũ sinh vật đã dùng bữa ở đây vừa rời đi hay đang trở lại

Thứ được đặt lên hàng đầu là đồ ăn, đạn dược và vũ khí.

Nếu họ gặp được vài con zombie để bắn, thì đó là một "phần thưởng", Jack nghĩ nó giống như một môn thể thao, chưa bao giờ nghĩ nó là cuộc đi săn zombie cả.

Có lẽ một phần nào đó của cậu muốn trả thù, trả thù chúng, cái lũ chỉ biết giết, và ăn, và phá hoại.

Có lẽ, trong thực tế, cậu chẳng khác gì chúng nếu cậu có một sở thích bệnh hoạn là ngắm nhìn chúng chết đi một lần nữa, bắt chúng phải im lặng một lần và mãi mãi.

Ý nghĩ đó làm cậu rùng mình,cậu bám vào tảng đá, để vũ khí va lạch cạch xuống sàn và rướn người tới để nghe ngóng.

Cậu bị lạc khỏi nhóm, nhưng cậu có thể nghe thấy tiếng bước chân, có ai đó đang đến gần.

Không phải là tiếng lê bước của thứ sinh vật kia, là tiếng bước chân của con người.

Song, Jack cầm khẩu súng trường, để nó lên vai và bước ra khỏi tảng đá để ngắm bắn kẻ đột nhập.

Jack thấy Anna đưa tay ra để ngăn cậu lại, và cô nói gì đó, nhưng Jack bỏ qua nó vì Kristoff cũng đang tới gần và hét to cái gì đó quan trọng hơn nhiều.

"Chúng nó ở đây", mắt Kristoff mở to trong hoảng sợ, và cậu cầm thêm một vài thứ vũ khí nữa, thuốc nổ và đạn.

Jack nhập bọn, toan chạy về hướng có lũ zombie thì Anna cản lại.

"Đây!", Anna đẩy cho Jack một trái thuốc nổ, và lấy thêm một trái nữa từ tay Kristoff.

"Cái-", Jack không thể hoàn tât câu hỏi đó.

Khi zombie tới gần, Anna thắp một que và xoay sang Kristoff.

"Cúi xuống" là tất cả những gì cô hét lên, chỉ một vài giây sau khi cô ném cái que kia qua đầu cậu.

Nó phát nổ, và họ bị lạc trong đống bụi, đất, khói và bộ phận cơ thể.

Jack ho, dụi mắt để làm thoáng tầm nhìn.

Cậu nhìn quanh để kiếm Anna và Kristoff nhưng chẳng thấy được gì với cái đống đất đá đang bay mịt mù kia.

"Cậu gần như thiêu cháy tớ!", Jack nghe thấy tiếng Kristoff hét, rồi phát hiện thấy cậu ta đang chạy đi cùng Anna.

"Nhưng cậu có bốc hỏa đâu", Anna để ý thấy Jack, vẫy tay để cậu đi theo họ ra ngoài.

"Ra ngoài" ở đây nghĩa là ra khỏi cái khoảng sân kia và đến một khoảng đất trống khác để có thể nhìn rõ, và để tìm Elsa, hoặc Hans, hoặc cả hai.

Jack có một cảm giác kì lạ khi nghĩ tới việc bỏ Elsa một mình với Hans.

Cậu cầu nguyện rằng cô ở một mình.

Khoảng đất này không có gì ngoài cỏ úa và một vài cái cây chết khô.

Nhưng thứ thực sự làm họ chú ý là một nhóm khoảng mười con zombie đang vây quanh Elsa và Hans.

Điều tốt là họ đã tìm thấy hai người, nhưng chào đón họ cùng vài sinh vật "kì bí" thì không tốt đẹp gì cả.

Jack ngăn Anna và Kristoff bước vào khoảng đất, chặn họ bằng cách tạo rào chắn bằng tay cậu, và cậu hoảng sợ.

Elsa đang mở đầu bằng vài phát bắn, cô chưa nhận ra họ ở đó.Từng nhát đạn được nhả ra từ khẩu súng của cô, và mặt cô đầy quyết tâm.

Tóc cô phủ đầy đất đá và máu, mặt cô cũng vậy, nhưng Jack lại nghĩ rằng cậu chưa bao giờ thấy thứ gì lộng lẫy hơn cô lúc này.

Chờ đã.

Có gì không ổn.

Hans bên cạnh cô, nhưng không hề giúp cô.

Cậu ta đối mặt với lưng cô, nhìn cô khi cô giết lũ zombie kia, trước khi chĩa súng vào cô.

Ngay lập tức, nó bật ra.

Cậu ta đang cố giết Elsa, và làm nó như một vụ tai nạn vì không ai có thể chứng kiến được.

Cậu ta nghĩ chỉ có hai người họ ở đây.

Ngay sau khi Elsa giết con cuối cùng, Jack chạy ra, nhưng ai đó đã đẩy cậu ra, làm cậu mất thăng bằng và ngã nhào sang một bên.

"KHÔNGGG", Anna khóc, và Jack có thể thấy cô đẩy Elsa ra.

Viên đạn trúng Anna, thay vì Elsa như mục đích ban đầu, cô ngã gục xuống đất, máu nhỏ xuống cái áo khoác từ xương sườn cô.

"Anna!", Kristoff đau đớn hét lên, khi nòng súng của cậu sượt qua Hans, kẻ phản bội ngã xuống.

Kristoff nâng Anna bằng cánh tay mình.

"Anna!", Elsa nấc lên, nhưng tiếng khóc của cô bi thảm hơn cả.

Nó tràn đầy nỗi sợ và sự đau khổ, mắt cô bắt đầu mờ dần đi.

"Anna, không-", cô chạm vào khuôn mặt em gái mình, nó đang tái nhợt đi do mất máu, Anna phải cố gắng để có thể thở được.

"Em- em đã sai về Hans", Anna thì thầm, chỉ riêng việc nói đã làm cô mất rất nhiều nỗ lực.

Một cơn ho khiến cô bật máu ra làm họ lo lắng còn nhiều hơn trước.

"Chúng ta phải đưa cô ấy về nhà, với Rapunzel", Kristoff nói, bế cô bằng hai tay, nỗi đau trên gương mặt cậu quá rõ ràng, không ai không nhìn thấy nó.

Elsa không bỏ cô ra, mặc dù Kristoff bảo cô làm vậy.

"Anna", Elsa nức nở khi Kristoff bỏ tay cô ra khỏi cơ thể em gái mình.

"Anna!"

Jack nắm lấy tay Elsa, cô đang vật lộn, thổn thức, và đập vào ngực Jack, khóc và bảo cậu bỏ cô ra.

Điều đó chỉ làm Jack ôm cô chặt hơn, và cô khóc trong lòng cậu, kể cả khi cô đang run rẩy và âm thanh cô phát ra như thể nó không thuộc về cô nữa.

______________________________________

Ngày 18 tháng 10

Elsa nhìn vào khoảng không vô định, đôi mắt cô trống rỗng và vô hồn khi cô ngước nhìn lên bầu trời.

Bây giờ là sáng sớm, và cô đã không ngủ cả đêm, có lẽ đó là lí do đôi mắt cô trông có vẻ mệt mỏi và làn da của cô bây giờ thậm chí còn nhợt nhạt hơn bao giờ hết.

Dù sao đi nữa, Jack biết có gì đó không ổn khi Elsa cứ ngồi một chỗ trong sân và để nắng chiếu vào.

Cô ghét hơi ấm của mặt trời.

Thế nên Jack ngồi cạnh cô, đợi cô lên tiếng, nhưng cô vẫn mãi im lặng và nhìn chằm chằm vào, ừm, chẳng vào gì cả.

"Cô biết đấy, Rapunzel rất giỏi mà", Jack nói.

"Anna sẽ ổn thôi".

Elsa vẫn không nói một lời nào, thay vào đó, cô đóng băng tại một chỗ, mắt nhìn cố định vào một điểm, Jack tiếp tục nói.

"Rapunzel nói cô ấy rất may mắn,viên đạn không trúng vào tim hay phổi, nó chỉ làm gãy một cái xương sườn".

Elsa gật đầu, một cái gật yếu ớt, nhưng vẫn là chuyển động.

Jack xem nó như một lời mời, mời cậu tiếp tục nói.

"Cô ấy đã băng bó vết thương đó.

Anna vẫn đang hôn mê- nhưng cô ấy sẽ tỉnh lại ngay thôi".

Jack dừng lại một chút, và rồi "Cô có muốn tới thăm cô ấy không?"

"Có", cuối cùng thì Elsa cũng lên tiếng, dù nó chỉ thoảng qua như lời thì thầm.

Ừm, dù sao thì Elsa cũng đã nói, Jack chìa tay ra, dẫn cô vào trong nhà.

Anna nằm trên cái chiếu được kéo vào trong bếp, nơi mà Rapunzel có thể với tới chậu nước bất cứ lúc nào.

Anna vẫn đang ngủ, đầu cô đặt trên một đống áo khoác, còn Rapunzel thì thiu thiu ngủ ở cái ghế bên cạnh.

"Rapunzel", Jack lay nhẹ cô, và cô tỉnh dậy ngay lập tức.

"Cậu có thể đi ngủ, chúng tớ sẽ ở đây trông".

"Cậu chắc chứ, Anna-".

"Chúng tớ sẽ lo được mà", Jack lặp lại.

Rapunzel yếu ớt cười.

"Thôi được rồi, nếu cô ấy tỉnh thì gọi cho tớ", cô rời khỏi phòng.

Elsa cúi xuống, ngồi cạnh em gái mình, cầm tay cô.

Jack ngồi vào chỗ Rapunzel bỏ trống, ngắm Elsa đưa tay Anna lên ngực.

"Chị xin lỗi", Elsa lẩm bẩm, Jack phải cố gắng lắm mới có thể nghe được.

"Chị đã gần như mất em, Anna".

Jack nhìn sang chỗ khác.

Đây là một cuộc trò chuyện riêng tư giữa hai chị em, và chuẩn bị rời đi.

Elsa nhìn cậu, lặng lẽ xin cậu ở lại.

"Chị đã nói với em", Elsa nói, và cô bắt đầu khóc, những tiếng nấc nhẹ len lỏi vào lời cô nói.

"Chị đã nói rằng Hans không tốt cho em, chị đã nói rằng cậu ta không nên đi cùng trong cuộc đột kích.

Anna, chị chưa bao giờ nói với em rằng chị yêu em, có lẽ chị đã nói vậy khi chị 8 tuổi.

Nhưng bây giờ thì không như vậy nữa, chị đã không-", cô xoay người, lắc đầu.

Những giọt nước mắt rơi xuống càng lúc càng nhiều, và Elsa khóc nưc nở, trước khi nói thêm lời nào.

"Chị yêu em, Anna", Elsa ôm chặt em gái mình, Jack thở dàilặng lẽ, buồn bã nhìn cô.

Cậu cảm thấy tiếc cho cô, rất tiếc, mặc dù cô chưa mất đi cô em gái bé bỏng của mìnhgiống như cậu.

Cậu vẫn nhớ Emma.

Elsa có quyền để khóc bên em gái mình...

Co đã hiểu nỗi đau của cậu.

"Em cũng yêu chị", lời nói được thốt ra quá yếu ớt, Jack nghĩ mình đã tưởng tượng ra, nhưng Anna đã nở một nụ cười nhẹ và Elsa lại khóc tiếp, những giọt nước mắt hạnh phúc, khi cô ôm chầm lấy Anna.

Jack cười mỉm, và lần này, khi cậu chuẩn bị ra khỏi phòng, Elsa nhìn cậu và mở miệng nói lời cảm ơn.

___________________________-

Ngày 19 tháng 10

Hiccup tiếp tục ôm cái bếp và nấu ăn, và Jack thấy ổn với điều đó.

Dù sao thì cậu ấy vẫn luôn làm vậy.

Jack nghĩ nấu ăn là một cách để Hiccup cảm thấy mình có quyền kiểm soát với cuộc sống, mặc dù trông cậu có vẻ vui vẻ hơn nhiều từ khi Astrid trở thành người yêu cậu.

Nói thật, Jack nghĩ đó là cặp đôi kì lạ nhất mình từng thấy, nhưng Hiccup thích cô ta, và đó là thứ quan trọng nhất.

"Chúng ta sẽ ăn gì, Hic?", Jack chọn một chỗ ngồi cạnh bàn ăn, một trong những cái ghế hiếm hoi không trong tình trạng kinh khủng.

"Tất nhiên là đồ hộp, nhưng tôi đã nổi lửa lên nên nó sẽ được hâm nóng".

"Tôi thề nếu đó lại là món súp cà chua ghê tởm một lần nữa-"

"Spam", Hiccup nói.

"Và hôm nay là súp gà, có đủ tốt cho cậu không?"

"Không", Jack thở dài.

"Tôi muốn đồ ăn tươi sống".

"Tôi cũng vậy", Hiccup nói.

"Có lẽ mai chúng ta có thể ăn súp rau củ hay cái gì đó".

"Với rau củ đóng hộp", Jack nhắc.

"Ít ra nó tốt hơn là ăn chúng từ trong hộp", Hiccup nhún vai.

Hiccup đưa cậu một cái bát, và ngồi đối diện cậu.

"Mọi người còn lại đâu?", Jack hỏi.

"Astrid đang ngủ, Merida và Flynn đi lấy nước, Anna đang nghỉ ngơi, Kristoff trông cô ấy, và Rapunzel thì đang tắm với số nước còn lại".

"Và Elsa?", Jack không thể ngăn được sự lo lắng thoát ra từ lời nói đó.

"Thực ra thì tôi chưa thấy cô ấy", Hiccup ngưng lại.

Jack đứng dậy bỏ đi, nhưng Hiccup đã nắm lấy khuỷu tay cậu trước khi cậu tiếp tục bước đi.

"Ăn", Hiccup nói, đẩy cái bát về phía mặt Jack.

"Chắc cô ấy chỉ buồn về Anna thôi, Jack.

Cô ấy đã có thể chết".

"Tôi biết", cậu nói, có gì bùng cháy bên trong cậu.

"Cả hai người.

Chỉ vì cái thằng khốn nạn-".

"Ừ', Hiccup nói khẽ.

"Rapunzel đã nói với tôi về chuyện đó.

Không ai biết vì sao cậu ta cố gắng tìm cách giết Elsa, hay vì sao cậu ta đi theo Anna nữa".

"Tôi ghét hắn ta", Jack đánh vần từng từ một.

"Hắn ta đáng nhận được một cái chê-".

"Jack", Hiccup đập cậu một phát.

"Mọi người bỏ hắn lại ở ngoài trời giá rét, với cả lũ zombie.

Đừng nghĩ là Kristoff chưa kể với tôi".

"Ý cậu là?", Jack cằn nhằn.

"Là không ai đáng phải chịu một cái chết như thế cả", Hiccup nói.

Jack mở miệng, định nói gì đó, nhưng rồi cậu lại nghĩ về Emma và ngậm miệng là.

"Mà spam là cái khỉ gì?"

Hiccup chỉ nhún vai.

"Tôi không biết, chắc là giống thịt bò (ham)"

Cả hai ngồi im lặng, "thưởng thức" cái món kì quái kết hợp từ spam và súp

_______________________

Ngày 20 tháng 10

"Tớ nghĩ cậu ấy ghen tị với Elsa", Anna kể cho Jack khi cậu mang vào bữa trưa và thuốc giảm đau của cô.

"Tại sao?", Jack cố tỏ ra thờ ơ, nhưng câu nói vẫn mang đầy tò mò, trao cho cô viên thuốc trắng và một bát súp rau củ

"Chị ấy là trưởng nhóm, và cậu ta muốn lãnh đạo mọi người.

Tớ đoán rằng cậu ta không biết cậu là người chỉ huy thứ hai", Anna lặng lẽ đáp, nhìn vào tay mình khi nói.

"Vậy là cậu ta nghĩ mình sẽ chơi trò anh hùng", Jack nói, và cậu nghĩ lại, cậu đã từng buộc tội Elsa làm việc này không lâu trước đó.

"Và rồi trở thành trưởng nhóm, tớ đoán vậy", Anna nhún vai, cố nở nụ cười, nhưng nó tắt ngấm ngay lập tức.

"Jack, cậu có nghĩ rằng tớ đã quá ngu ngốc khi nghĩ rằng mình yêu cậu ta không?".

"Không", Jack thành thật trả lời.

"Cô chỉ- ừm-".

"Ngây thơ?"

Anna gợi ý, cô nói với giọng đầy đau thương, khiến Jack không biết đáp lại ra sao.

Cậu chưa bao giờ giỏi động viên người khác, trong khi Anna đang cần giúp đỡ.

Cậu không biết nói như thế nào với cô nữa.

"Không", Jack lặp lại.

"Chỉ là sợ hãi.

Cậu ta cần cô, và Elsa đã không như vậy".

Được rồi, cậu đã chính thức khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Tất nhiên rồi Jack, cứ nhắc cô ấy nhớ rằng chị cô ấy sẽ không nói chuyện với cô ấy nếu có thể tránh được.

"Ừm, cảm ơn cậu".

Khi Jack đi khỏi, cậu nguyền rủa chính mình và hi vọng cô ấy không mang chuyện đó nói với Elsa.

_________________________

Ngày 21 tháng 10

Elsa không để cậu vào phòng vào buổi tối.

Jack gõ cửa; một lần, hai lần, và rồi cậu bắt đầu khoanh tay một cách thiếu kiên nhẫn.

"Cô đang làm gì ở trong đấy?"

"Thay đồ!", Elsa trả lời, giọng cô nghe như kiểu bị bóp nghẹt, chắc là tại cánh cửa.

"Cô muốn thay đồ vào giờ này sao?

Khi đã tối muộn rồi?", Jack gào lên, vì cậu đã kiệt sức rồi, và Elsa không nhận ra rằng cô ta chung cái phòng quái gở này với cậu.

Nó cũng giống cô ta, ích kỷ, keo kiệt.

"Đúng", Elsa nạt lại.

"Chờ chút".

"Chút cơ à", Jack cằn nhằn, đảo mắt, nhưng cậu vẫn đợi thêm một phút nữa đến khi Elsa mở cửa và để cậu bước vào với thái độ "thân thiện".

"Merida đưa thêm một cái chiếu", Elsa giới thiệu, và cô bước tránh sang một bên để cho cậu thấy cái giường tạm thời của hai người trên sàn.

"Nhưng tôi nói không, tôi nói rằng cậu không ngại nằm dưới sàn".

Chuyện họ nằm chung một giường vẫn là bí mật.

Nó không phải là điều cấm kị hay gì cả, chỉ là họ không thể ngủ nếu thiếu người kia.

Dù sao, Elsa và Jack vẫn muốn giữ bí mật.

Jack không để ý lắm vào suy nghĩ đó, vì Elsa nhìn khá gợi cảm trong bộ đồ ngủ kia.

Một cái áo thun trắng rộng với cổ áo trễ vai, mấp mé phía trên ngực cô, đủ sâu để lộ ra những đường cong tao nhã của vòng một.

Nó dài đến giữa đùi, thỉnh thoảng bị kéo giật lên theo từng chuyển động cơ thể, để lộ ra cặp chân dài thon thả.

Tóccô được tết theo dải thường ngày và cuốn quanh vai.

Khốn khổ khốn nạn thân tôi, tại sao cô ta lại ăn mặc như thế khi cậu thật sự cần ngủ như thế này chứ.

"Cậu ổn chứ?", Elsa nhướn mày, cô cười vào cái bản mặt đang đần thối ra của cậu.

"Ổn", Jack lẩm bẩm trả lời.

Elsa leo lên cái chiếu, và dịch ra để cậu nằm xuống, cô nằm úp lưng với chiếu,nhìn chằm chằm vào cái trần nhà.

Jack làm theo cô, cả hai đều nhìn lên khi nói.

"Chúng tôi đã không thấy cô lúc nãy".

Cậu gợi lại lúc Hiccup không thấy cô, và cậu đã rất lo về việc đó.

"Tôi đã đi dạo".

"Lúc ấy là quá sớm để đi ra ngoài một mình".

"Tuyệt vời, cha à, cha có thể thôi lo lắng cho con không?", Elsa khó chịu, quay lưng về Jack.

Jack thở dài và quay sang chỗ khác.

Cả hai đều không thực sự ngủ tối đó.

_____________________

Ngày 22 tháng 10

Jack có được một cơ hội "tuyệt vời" khi ngồi giữa Hiccup và Astrid.

Hình như hai người họ cãi nhau ngày hôm trước và từ chối nói chuyện với người còn lại.

"Cô có thể đưa tôi cái thìa không?", Jack hỏi Astrid, người vừa đập cái thìa "Rầm" phát xuống bàn khi cậu nói thế, thật đáng kinh ngạc khi nó không gãy.

"Geez, Astrid.

Cái khỉ gì khiến cô hành xử như thế vậy?".

"Chẳng gì cả" Astrid "bốc hỏa", cô liếc xéo sang Hiccup trước khi trở lại với cái bát.

Hôm này là một ngày may mắn, bữa ăn bao gồm súp cà chua và salad hoa quả được tách riêng rẽ ra thay vì trộn vào như bình thường.

"Gặp rắc rối trên thiên đường hả?", Jack cười khẩy và lấy thìa xúc đồ ăn.

"Câm miệng" là câu trả lời của Astrid, và cô đứng dậy, cái ghế "ôm ấp" sàn nhà với "giai điệu ngọt ngào" của kim loại chạm vào sàn nhà.

Hiccup co rúm lại khi nghe thấy âm thanh đó, nhưng vẫn nhìn vào bát của mình.

Jack chờ đến lúc Astrid đi khỏi, với tiếng cửa đóng cái "Rầm",, trước khi cậu cất lời.

"Có chuyện gì với cô ta thế?", Jack hỏi Hiccup, người đang né tránh câu hỏi bằng cách giả vờ xì xụp ăn.

Hiccup nuốt ực, và vẫn giả vờ rằng tai mình có vấn đề.

Chỉ tốn một cái nhìn chằm chằm của Jack khiến cậu "tan vỡ" và nói hết ra.

"Được rồi, Astrid và tôi đã cãi nhau".

"Về...?", Jack thúc giục.

Hiccup thở dài, cậu đỏ mặt, và rồi lầm bầm một cách khó hiểu.

"Thịt xông khói".

"Cậu vừa nói-".

"Đúng", Hiccup gầm gừ, và cậu vuốt mặt.

Jack không thể nhịn cười được, cậu chưa từng nghĩ sẽ có ai cãi nhau vì một thứ trẻ con như đồ ăn.

"Tiếp đi, giải thích xem nào", Jack vẫn cười sằng sặc.

Hiccup lườm Jack, nhưng vẫn tiếp tục nói.

"Astrid và tôi đã nói chuyện về món ăn yêu thích, cậu biết đấy, thứ mà mình nhớ nhất.

Tôi nói là kem, cô ấy nói về thịt xông khói, và tôi nói rằng kem chắc chắn tốt hơn thịt xông khói gấp vạn lần-".

"Chờ đã, cậu nói kem tốt hơn thịt xông khói?", Jack ngăn lại.

"Xin lỗi, Hic, nhưng cậu không phải con người".

"Im đi, Jack", Hiccup cau mày.

"Hơn nữa, tôi nói rằng mình không thích thịt xông khói, và cô ấy nói rằng tôi đã sai, và tôi nói không phải ai cũng thích thịt xông khói-".

"Cậu vừa cãi nhau vì thịt xông khói đấy, theo nghĩa đen", Jack khúc khích.

"Tôi biết.

Đấy là tất cả vấn đề, rồi Astrid nổi cáu, và cô ấy bắt đầu hét lên-".

Jack chỉ tủm tỉm một lần nữa.

"Thịt xông khói".

"Thấy vì sao tôi không kể cho cậu mọi việc chưa?", Hiccup úp mặt xuống bàn và gào lên.

Jack tiếp tục cười, đến khi đầu cậu ngả hẳn ra đằng sau và phải tự trấn tĩnh lại bản thân.Hiccup cũng bật cười theo.

_____________________________________

Ngày 23 tháng 10

"Cậu đang tránh mặt tôi", Elsa ngồi trên giường khi Jack đang chuẩn bị đi ngủ.

"Không, tôi không có", Jack chối phăng và đi đóng cái cửa đằng sau cậu.

"Có".

"Không".

"Có".

"Tại sao cô quan tâm?", Jack nói, gãi đầu.

"Câu đó nghĩa là gì hả?, Elsa nói, giọng pha chút giận dỗi.

"Sao cũng được", Jack lẩm bẩm, cố gắng đóng lại cái chủ đề ngớ ngẩn này, nhưng Elsa không chịu nhượng bộ, cô nhặt cả cái chiếu lên và trao cho cậu một cái lườm sắc bén.

"Là vì tôi bỏ ra ngoài đi dạo một mình?", cô hỏi, có chút khó chịu.

"Không", Jack nói, và cậu thật lòng.

"Lúc này, tôi không thể-".

"Không thể cái gì?"

"Không thể làm việc này, không thể", Jack thở dài.

"Tôi chỉ không thể, được chưa?"

Elsa đứng dậy, đưa tay lên mặt cậu với ngón tay lạnh ngắt trước khi cậu lùi lại.

Elsa từ từ đưa tay xuống, nhưng vẫn nhìn vào mắt Jack.

"Cậu đang tức tối", Elsa lưu ý, nhẹ nhàng nắm chặt tay Jack.

"Có lẽ thế", Jack thừa nhận.

"Không phải với cô.

Không-".

Elsa nhón chân và hôn cậu, và mất vài giây trước khi cậu hôn lại, rồi cô lùi lại.

"Đừng bơ tôi", Khi Elsa nói điều này, giọng cô có vẻ nhỏ dần.

"Tôi biết tôi có chút-".

"Không sao", Jack cắt lời, mỉm cười.

"Tôi chỉ lo lắng thôi".

Elsa gật đầu, và mỉm cười lại.

Cô dẫn Jack đến cái giường, ngồi cạnh Jack.

"Hứa chứ", Elsa thở dài, rồi đặt tay lên đùi cậu.

"Hứa là cậu sẽ không bỏ tôi đi trước khi tôi tỉnh dậy chứ?"

Jack gật đầu.

"Tôi hứa".

END CHAP 5
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 6: I can't do this on my own


Author's Note: Tạ ơn Chúa là chap này đã hoàn thành, tôi đã nghĩ nó sẽ không bao giờ xong nnhững điều mình thích trong cậu chuyện này.

Và tôi muốn cảm ơn từng người một đã review cho tôi, vì nói thật là tôi đã gần như mất hết cả hứng cho fic này.

À, và chúng ta còn đón chào thêm một cặp nữa, Merida và Toothless- bạn không đọc nhầm đâu, cậu ấy đã trở lại.

Người có idk là tumblethorne đã đưa ra ý tưởng này và tôi đồng ý ngay lập tức.

Tôi thích việc Merida độc thân, nhưng dù sao thì cô ấy cũng xứng đáng với một chàng hoàng tử.

Tôi có được những review tuyệt vời nhất từ trước đến giờ, và tất cả là nhờ những độc giả yêu quý của tôi, và không còn gì có thể khiến tôi vui hơn khi thấy được những review đó.

Những lời đó đã giúp tôi rất nhiều, cảm ơn mọi người.

Tôi thực sự không thể diễn tả được tôi yêu mọi người đến nhường nào, mọi người đã bỏ thời gian để tạo động lực cho tôi và nói cho tôi ở ngay đây:

GreenEyedLooney

Guest

Shimer Shine

nyc4me

CocoVanillaMilk

007

AliceInNeverland

rokusan23

bs 13

strongyu

Spongebobs

First Movement

sunnyjoeman

Seth Enjambre

DeniseAgron

FrostSapphire

Samanthafun4

PriscilaOrglene

glee131313

Inked Thought

Hi vọng là tôi đã không bỏ qua người nào, và kể cả khi tôi type ra từng cái tên một, tôi vẫn luôn nhớ về lời từng người và tôi thực sự nở một nụ cười ngốc nghếch lúc đó, thật đấy, tôi quả là một đứa ngốc mà.

Thôi được rồi, dẹp những con người tuyệt vời này sang một bên, đây là bài hát của chap này, khá ngắn nhưng tôi nghĩ lời bài hát đã diễn tả chap này một cách hoàn hảo nhất có thể:

"Even though the world she loved, it don't ever be the way it was..

Memories they take her back, every moment fades to black, every kiss and every taste.

She wishes time would ease the pain...

I don't know if I'll ever make this right, cause I'm just so broken by the bitterness of loneliness"- The Silence, Mayday Parade

____________________________________________________________

Ngày 24 tháng 10

Đúng như lời mình nói, Jack ở lại.

Cậu dậy trước cô, và cô dụi vào ngực cậu, cậu có thể khuôn miệng xinh xắn của cô đang thở nhè nhẹ.

Tóc cô đã bắt đầu lộn xộn, một nửa vẫn còn là bím tóc, một nửa đã bung ra.

Mùi hương lại tràn vào mũi cậu, cái mùi từa tựa hương quế.

Jack mỉm cười nhìn xuống Elsa, rồi đưa tay gạt một dải tóc nhỏ khỏi mí mắt cô.

Elsa thở hắt ra, vươn mình trong cánh tay cậu, trước khi mở mắt và nhìn Jack khẽ mỉm cười.

"Chào buổi sáng," cô thì thầm.

"Buổi sáng tốt lành," Jack trả lời, giữ nguyên nụ cười khi nãy.

"Vậy tôi được phép đi chưa?"

"Chưa," Elsa kéo Jack gần hơn và dụi tiếp vào ngực, chạm mũi vào cổ cậu.

"Tôi chưa muốn dậy."

Jack nghiêng sang để hôn cô, nhưng đó chỉ là một nụ hôn phớt qua rất nhẹ, vì cả hai đều còn đang mơ màng.

Mặc dù thế, Elsa vẫn chấp nhận cử chỉ yêu thương bé nhỏ đó, trước khi nghiêng người sang cậu lần nữa.

"Muộn rồi," Jack nói thầm, và Elsa vùi mặt vào vai cậu, khẽ hôn lên cổ.

"Đã muộn lắm đâu."

"Muộn lắm rồi đấy."

"Đừng tranh cãi với tôi," Elsa càu nhàu.

"Tôi thích thế này, tôi thích-," và cô chìm vào giấc ngủ.

"Cô có thích tôi không?"

Jack cố ép mình nói to suy nghĩ ấy lên.

Đáp lại chỉ là một hơi thở nhẹ nhàng và tiếng ngáy nhỏ, cứ như là cô đã bị kéo vào giấc ngủ rồi.

Sẽ thật là ngu ngốc, nếu hỏi Elsa phải chăng cô có chút tình cảm nào với cậu không – giữa hai người có một sự hấp dẫn nào đó với nhau, tất nhiên rồi.

Cô ấy lộng lẫy, và có thể tốt bụng khi muốn, mặc dù cậu cũng biết là tại sao hai người chẳng bao giờ dám mô tả sự ràng buộc này giữa họ như một mối quan hệ tình cảm.

Họ đều đang gặp rắc rối.

Rất nhiều.

Cả hai đều đã mồ côi, đều đã từng tan nát trái tim ít nhất một lần, đều cố gắng tìm ra lối thoát cho cái vấn đề vô vọng, và đều kết thúc việc đó trong tuyệt vọng, mệt mỏi và tan vỡ.

Jack nghỉ ngơi, để cơ thể cậu dịu lại trong vòng tay Elsa.

Có lẽ họ sẽ tìm ra lối thoát, vào một ngày nào đó, nhưng không phải bây giờ.

Cậu không thể tập trung vào điều gì lúc này nữa.

Ngày 25 tháng 10

"Astrid và tôi đã làm lành," Hiccup khoe Jack khi hai người đi lấy nước.

Nguồn nước cách tầm 1/4 dặm cũng đồng nghĩa với việc phải đi khá nhiều.

Với thùng chứa nước nặng trịch trên vai, việc về lại ngôi nhà trong vòng một đến hai giờ tới hoàn toàn là điều không tưởng.

"Ah," Jack gật đầu, nâng vòi nước cao hơn.

"Những gì tôi nghe được là hai người cuối cùng đã làm tình và ngủ với nhau rồi đó hả."

"Jackkk," Hiccup đảo mắt, vì cậu biết thằng bạn mình thường xuyên "cố tình nghe nhầm" mấy câu nói này, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu chấp nhận để bị thế.

"Không, tôi nói là chúng tôi làm lành."

"Hai người ít nhất đã hôn nhau chứ?"

Hiccup đẩy cái vòi, đập vào cằm Jack.

"Jack, làm ơn," Hiccup nói.

"Cư xử cho đàng hoàng chút coi."

"Tôi đàng hoàng mà," Jack nói, "Thề đó."

Hiccup thở dài.

"Hãy thử vờ như cậu không phải là một thằng đần chuyên kê nguyên cái tủ li vào mồm người khác khi nói chuyện, được không?"

"Tôi sẽ thử," Jack nhếch mép, và Hiccup xô tiếp cái vòi.

"Đầu nguồn trên kia, đổ đầy cái thứ này và đi về thôi."

"Rồi rồi," Jack nói, nụ cười của cậu vẫn còn đó.

Ngày 28 tháng 10

Jack ngồi kế bên Merida trên giường trong một căn phòng, và cả hai đang bày trò với đám sách cũ rích mới kiếm được.

Jack tìm thấy một cuốn tiểu thuyết về cướp biển, đọc lên thành tiếng những dòng ngớ ngẩn, trong khi Merida hưởng ứng y chang với đám văn học lãng mạn.

"Cái mông lóe sáng cùng hàng nghìn vương miện," Jack cố đọc nó một cách nghiêm túc trong khi Merida đang cười sằng sặc.

"Người đàn ông huýt lên khi thấy nó."

"Ê, từ từ, nghe cái này đi," Merida mở cuốn sách của mình.

"Ngực cô ấy cương cứng theo từng khoảnh khắc – mắt cô lóe sáng đầy ham muốn khi thấy sinh vật đẹp đẽ trước mặt mình".

Cả hai người rú lên cười, hoàn toàn thoải mái cho đến khi bị gián đoạn bởi tiếng mở cửa phòng.

"Mọi người sẽ không tin nổi điều này đâu," Hiccup bước vào, và mặt cậu tái nhợt.

Niềm vui của Merida lẫn Jack nhanh chóng biến mất khi nghe thấy giọng Hiccup đầy nghiêm trọng, và họ ngay ngắn ngồi thẳng dậy.

"Chuyện gì thế?"

Merida hỏi, đầy lo lắng.

"Có phải là về Anna không?"

Ai cũng biết là vết thương của Anna đã lan ra, tất nhiên rồi, và cô gái bị giữ trong phòng đến khi đỡ hơn.

Thực ra điều này cũng không quá tệ, vì Elsa và Kristoff vẫn thường xuyên tới thăm cô.

"Không, không phải Anna, mà là-" Hiccup thở hắt ra, má ửng hồng.

"Ra ngoài đi."

Merida và Jack ném cho nhau một cái nhìn đầy ý nghĩa, họ đứng dậy cùng một lúc và đi theo Hiccup ra ngoài, tự hỏi tại sao anh chàng lại đeo cái vẻ mặt đó, vẻ mặt của kẻ vừa trông thấy một hồn ma.

"...

Las Vegas, thật chứ?" tiếng Rapunzel vọng lại khi ba người bước tới hành lang.

"Ở đó ra sao?"

"Mọi thứ bị phá hủy," một giọng quen thuộc vang lên.

"Các sòng bài bị đập nát hết, tất cả những gì còn lại chủ yếu chỉ là những dải phân cách đầy chất nổ."

"Đó là lí do cậu mất một chân à?" một giọng khác tham gia vào cuộc trò chuyện, giọng của Kristoff, đang tò mò.

Jack đoán là cậu nên xem thử.

Cùng với Merida, cậu bước vào phòng khách để rồi nhận ra không ai khác ngoài Toothless đang nhìn chằm chằm vào họ.

Khó xử thật...

"Mọi người," Rapunzel mỉm cười từ chỗ cô với Toothless và Kristoff đang ngồi trên ghế dài, cả ba rõ là đang nghe Toothless kể về chuyến đi của anh ta kể từ sau lần cuối họ gặp nhau.

"Là Toothless."

Cứ như thể họ bị mù hay sao mà không nhận ra vậy.

Mặt Toothless trông có vẻ mệt mỏi, và tóc cậu ta dài hơn, đôi mắt xanh lục cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ngượng nghịu đứng dậy, cậu cố giữ thăng bằng với một chân và một que gỗ chân bên kia như ta thường thấy ở những tên hải tặc già.

Cậu ta và Hiccup hợp nhau phết, hẳn rồi, mỗi người đều mất một chân còn gì.

"Hey," Jack lên tiếng trước, cùng với một nụ cười, nhưng Merida ngay lập tức quay đi không giải thích, kéo Hiccup đi cùng, khiến cậu bé tội nghiệp mất thăng bằng trong chốc lát.

Ngày 29 tháng 10

"Vậy là cô sẽ không nói chuyện với cậu ta?"

Jack hỏi, nhìn Merida giặt đồ đầy giận dữ.

Tất nhiên là cậu có thể giúp, nhưng cậu thích nhìn Merida vật lộn với cái mớ quần áo đó hơn.

Toothless lại gia nhập nhóm – lần này là vĩnh viễn, ai mà biết.

Cậu ta vẫn ở lại, và cậu ta vừa cùng Flynn đi lấy thêm nước.

"Không," Merida nạt, cùng lúc xé làm đôi một cái váy với những nhát cọ đầy hung bạo.

"Tôi không cần nói chuyện với cậu ta."

"Là vì hai người đã ngủ với nhau à?"

Jack hỏi, và lãnh ngay một đống quần lót đầy xà phòng vào mặt.

"Kinh quá, Merida!"

"Không," Merida lặp lại, một nụ cười chiến thắng nho nhỏ xuất hiện trên mặt cô khi Jack ném cái thứ kia xuống sàn.

"Cậu ta luôn cố bắt chuyện với cô," Jack để ý, và Merida nghênh đầu, để cho những lọn tóc đỏ dính xà phòng xoà xuống che đi những biểu cảm trên mặt mình.

"Tôi không quan tâm."

"Tôi nghĩ cô có."

"Hừ, tôi không có".

"Merida-"

"Không," Merida ngang, "Không phải lúc, Frost.

Tôi sẽ không nói chuyện với cậu ta, và cậu sẽ không thuyết phục được tôi."

"Nó có thể giúp cô, Mer-"

"Không," Merida nói, và Jack thoáng thấy vài giọt nước mắt.

"Jack, làm ơn."

Merida chưa bao giờ nói hai từ làm ơn.

Cô đã nói đùa về điều đó với Jack trước đây, vì nó làm tốn thời gian.

Chỉ là lời che đậy, Jack biết, nhưng cùng lúc đó, cậu cười và đồng ý với cô.

Nó chỉ khiến Jack buồn thêm, vì cậu biết Merida đang tổn thương.

"Thôi được" là những gì Jack có thể nói, và cậu để cô giặt quần áo một mình, nhìn cô với ánh mắt đầy cảm thông trước khi rời khỏi.

Ngày 31 tháng 10

"Hôm nay là Halloween," Astrid nói, đứng yên tại cánh cửa trong khi Jack nằm dài trên giường, với một dải ánh sáng hơi sắc cam pha đỏ của bình minh vắt ngang trên cánh cửa sổ vỡ đầy bụi.

"Cảm ơn vì tin tức, thưa Thuyền-Trưởng-Ai-Cũng-Biết-Rồi ạ,"Jack đáp lại, nhưng tất nhiên, cậu không biết điều đó.

Đã là 31 tháng 10 rồi sao?

Cậu không còn tí khái niệm gì về thời gian, và cũng chẳng buồn để ý nếu thời gian có trôi đi thật nhanh trước mắt mình.

"Tôi đã quyết định rằng việc của tôi là báo cho mọi người về tất cả các ngày lễ," Astrid nói, và Jack thấy mình mỉm cười, nhớ lại những lần cô ta thực hiện lời hứa của mình.

"Sẽ có trò cho kẹo hay bị ghẹo chứ?"

"Không," Astrid đáp, cậu nhận thấy cô gái đang cười khi nói.

"Cậu thì sao?

Tôi chắc rằng Merida sẽ rất muốn bày một trò nào đó để hù cậu."

"Cũng hay đấy, nhưng tôi ổn."

"Vậy là không chơi khăm?"

Astrid mỉm cười.

"Không, rất xin lỗi."

Ngày 6 tháng 11

Bữa sáng diễn ra với bầu không khí im lặng khó tả.

Jack ngồi nhai hoa quả đóng hộp, Merida cũng thế, và Flynn làm điều tương tự.

"Hey, đưa cho tôi cái thìa nào."

Flynn thúc nhẹ Merida, cô đảo mắt, nhưng rút cục vẫn đưa cho cậu.

"Có ai thấy Astrid hôm nay chưa?"

Jack hỏi lớn, vì cậu nhớ rằng Hiccup vừa hỏi cậu điều đó cách đây không lâu.

"Cô ấy đi dạo thì phải," Flynn xúc một thìa thức ăn vào cái miệng đang há to, "với Toothless."

Merida đập mạnh bát xuống bàn, và cô lẩm nhẩm điều gì đó về việc đã quên mất một việc cực kì quan trọng, đoạn bỏ đi, suýt nữa đâm phải Kristoff đang đi vào để lấy bữa sáng cho Anna.

"Kỳ lạ," Flynn bình luận, và xơi nốt bát của Merida.

Ngày 7 tháng 11

Jack ngồi cạnh Toothless, vì, ừm, rất khó để tránh mặt cậu ta kể cả khi điều đó khiến Merida nói chuyện với cậu "ngọt ngào" hơn.

Astrid đã tha thứ cho cậu ta, hoặc có vẻ đã tha thứ cho cậu ta, sau khi Toothless giải thích rằng mình và Hiccup không là gì cả, và họ chưa từng là gì của nhau, hay là sẽ là gì của nhau, nụ hôn đó chỉ là chuyện xảy ra một lần duy nhất.

Đại loại vậy, cậu chắc chắn.

"Vậy, chuyện về cái chân cậu là sao?"

Jack hỏi, vì cậu không muốn vòng vo mãi và cậu cũng thực sự tò mò.

"Mất trong một cuộc ẩu đả với một trong số chúng," Toothless nói, nhún vai.

"Khá tệ, nhưng tôi gặp một gã, tên đó giúp tôi và chữa cho tôi, dù sau đó tôi vẫn bị mất một cái chân."

"Vậy cậu sẽ gia nhập với chúng tôi?"

Jack hỏi, vì Toothless không hoàn toàn xấu, mặc dù Merida luôn chê trách cậu ta.

"Có thể, tùy thuộc vào-"

"Vào...?"

"Merida."

"Merida?"

Jack nhướn mày.

"Tôi không biết," Toothless nói, với vẻ mặt của một người đàn ông đang khao khát thứ mà mình không thể có.

"Chúc may mắn," Jack đáp, và nhớ lại những gì mình từng nói với Hiccup về các cô gái.

"Merida khá đáng sợ, không bằng Astrid, nhưng cũng gần bằng."

Toothless cười, và nụ cười của Jack còn lớn hơn.

Ngày 9 tháng 11

Merida đóng sầm cái cửa lại phía sau, mặt cô đỏ bừng và cô đang tìm Jack với những bước chân dài đầy giận dữ.

"Oh, hey, Mer-"

Merida trả lời cậu bằng một cái tát, rồi giận dữ vuốt tóc, khuôn mặt tròn của cô khá hợp với mái tóc và là nổi bật lên những nốt tàn nhang.

"Ow," Jack nói, ôm mặt.

"Cái đó là sao vậy?"

"Phòng của cậu là căn phòng đầu tiên tôi có thể tới," Merida quát, lừ mắt nhìn bức tường như thể nó là lí do làm cho cô nổi đóa.

"Từ-?"

Một tiếng gõ cửa, chậm rãi và có vẻ hơi do dự.

"Merida-," Jack nhận thấy giọng của Toothless.

'Không' là câu trả lời của Merida, và cậu thấy rằng cô còn không thèm nhìn tới cánh cửa.

"Tôi xin lỗi."

"Vì cái gì?"

Merida quát, và đứng khoanh tay.

"Tôi thậm chí còn không biết vì sao cô giận tôi nữa."

"Hờ, tốt hơn là cậu đừng nói chuyện với tôi nữa."

"Tôi không muốn nó trở thành thứ gì như kiểu chuyện một đêm, Merida".

Jack chỉ thấy nó thú vị, với cái cách mà một thằng ngớ ngẩn như cậu vẫn thấy thế, và mỉm cười.

Ngày 12 tháng 11

Elsa lại tiếp tục buồn bã, cô lại ngồi vào đúng vị trí ánh mặt trời chiếu vào, với hai chân co sát lên ngực, cằm tựa vào gối.

Cái nhìn trống rỗng trên mắt xuất hiện trở lại, và cô cứ bất động như thế.

Jack cho rằng bấy giờ khoảng ba giờ chiều, và đó có thể là lí do, vậy là cậu tiến đến ngồi cạnh Elsa, bất chấp ánh nắng gay gắt của mặt trời đang rọi thẳng vào mắt.

Không ai nói gì cả.

Elsa chỉ khẽ di động ngón tay, như thể ra hiệu là cô biết cậu ở đó, rồi lại tiếp tục nhìn chăm chú vào khoảng không.

Jack hiểu, và hai người cứ ngồi đó đến khi thời gian trôi đi, điểm đến 3h15, và Elsa cuối cùng có thể thư giãn.

Cô buông thõng tay xuống từ nơi chúng vừa ôm lấy chân, và cũng không hề kháng cự khi Jack vòng tay qua người cô.

"Tôi nhớ nhà," Elsa nói, dựa đầu vào ngực Jack.

"Tôi cũng thế," Jack nhẹ nhàng nói, Elsa lắc đầu.

"Ý tôi là mái ấm thực sự, với cha mẹ tôi-," cô thở hắt ra.

"Và Anna nữa, chúng tôi đã rất thân thiết với nhau."

"Có vẻ như hai người lại thân thiết với nhau rồi," Jack đáp lại, và Elsa lại lắc đầu.

"Không phải như thế này, chúng tôi từng là bạn thân," Elsa lẩm nhẩm, trầm ngâm, đôi mắt lấp lánh những hoài niệm.

"Tôi yêu nó rất nhiều, Jack à."

"Ừm," Jack nói khẽ.

"Có người con gái nào-," Elsa dường như phải cố thúc mình nói nốt những gì đang nghĩ.

"Mà cậu yêu, hay từng yêu không?"

Jack toe toét.

"Có, cô ấy rất xinh.

Tóc nâu, mắt nâu, cô ấy rất dễ thương nữa."

"Ồ."

Elsa nói nhỏ.

"Ừm...Tên cô ấy là gì vậy?"

"Emma," Jack mỉm cười.

"Em gái cậu," cô nói, có một chút nhẹ nhõm trong lời nói đó.

"Chứ còn ai khác nữa?"

Jack nói.

Elsa im lặng.

"Ừm, mẹ của cậu?"

Cả hai cười, và Elsa ngả vào người Jack.

Ngày 15 tháng 11

Kristoff, Flynn, Astrid, Elsa và Rapunzel rời đi để tiến hành một cuộc đột kích nữa.

Jack chấp nhận điều này, theo một cách kì lạ nhất có thể, cậu thậm chí còn tạm biệt Elsa trước khi cô đi, vỗ nhẹ vào tay cô, và Elsa gật đầu.

Jack biết rằng cậu sẽ không ngủ được trong vài ngày tới.

Dù sao thì, bởi cả Krisstoff, Elsa lẫn Rapunzel đều đi, nên Jack nhận nhiệm vụ lấy thức ăn cho Anna và đảm bảo cô ấy ăn uống đầy đủ, vì thế, cậu vào bếp và múc bất kì cái món kì cục nào Hiccup đã nấu ra đầy một đĩa.

Cậu bị trượt chân trước một cảnh tượng thú vị.

Merida quay lưng lại với cậu, có thể đó là lí do cô chưa nhận ra, vì so sánh với những người còn lại, cô gái này là một trong những người có phản xạ tốt nhất.

Tay Toothless đặt trên mái tóc rối bù của Merida, cậu ôm cổ cô một cách âu yếm, cô vòng tay qua eo cậu, và họ đang hôn nhau theo cái cách điển hình của phim tình cảm, khi hai nhân vật chính sắp sửa lâm vào cảnh sinh ly tử biệt.

Jack cười, khẽ đằng hắng vì chuyện này không thể bỏ qua được.

Toothless mở to mắt, bước một bước khỏi Merida và bối rối nhìn Jack.

Merida, với một chút biểu cảm mơ màng, nhìn theo Toothless, và thế là quá đủ để đạp cô ra khỏi trạng thái chếnh choáng vì tình yêu kia.

"Frost!" cô thét lên.

Merida vớ lấy vật đầu tiên cô có thể với tới – một cái bát – và ngắm vào đầu Jack, nhưng cậu cúi xuống dưới cái bếp, cười sằng sặc vì nó quá ư hài hước.

Merida từ chối Toothless mọi lúc, và rồi cô ta tự dưng lại muốn hôn Toothless như thể chỉ có hai người họ tồn tại trên cái thế giới này.

Jack đóng cửa, và cậu có thể nghe thấy tiếng Merida đập vào cánh cửa, cũng như tiếng hét của cô.

Cậu chỉ cười và lấy một đĩa thức ăn cho Anna.

Ngày 16 tháng 11

Jack tỉnh dậy sau một đêm thức trắng, dù cậu đã dự đoán trước là như thế.

Tuy cậu liên tục phủ nhận, nhưng cậu nhớ Elsa.

Cậu nằm bẹp xuống gối, thường thì nó lạnh, đúng như ý cậu muốn, nhưng hôm nay thì nó rất ấm, và đây là điều cực kì vô lí, vì kể cả khi Elsa nằm kế bên, cái gối vẫn lạnh ngắt.

Có lẽ cậu nên quen với việc ngủ một mình, vì Elsa đâu có thể ở bên mãi được.

Và vì lí do nào đó, bụng cậu quặn đau khi nghĩ đến điều đó.

Cậu nằm xuống gối tiếp và thở dài, trước khi định thử ngủ lại lần nữa.

Ngày 20 tháng 11

Elsa trở lại, muộn hơn so với mong đợi.

Họ ổn, nhưng ai cũng bẩn thỉu, nhếch nhác và dính đầy máu, và run rẩy như thể vừa thấy điều gì đó tồi tệ lắm.

Cái này thì Jack không hề nghi ngờ.

Jack ngồi trên giường khi Elsa bước vào, cô đóng cửa lại, trước khi kêu lên một cách kì cục khi nhìn thấy Jack.

Ngay lập tức, cậu đứng dậy, và ôm cô chặt, cầu mong rằng điều này sẽ không gợi lại một kỉ niệm nữa.

Tay cô nắm chặt lấy áo cậu, những móng tay đâm vào da cậu, nhưng Jack không thả cô ra, hơi cúi đầu xuống để miệng mình chạm vào tai Elsa.

"Chuyện gì đã xảy ra?" cậu hỏi.

"Chúng tôi đến quá muộn, chúng tôi-," Elsa khóc rấm rứt, thở hổn hển.

"Con bé chết ngay trên tay tôi, Jack."

Cậu không hiểu, nhưng Elsa không thể giải thích, nước mắt ướt đẫm má cô.

Jack lùi ra, khẽ hôn cô vì cô cần nó, và nói thật là cậu cũng thế.

Luồng hơi lạnh cả hai người chia sẻ chào đón người kia, và môi Elsa khô nứt đến bật máu, nhưng Jack vẫn nếm chúng, giữ khuôn mặt cô trong bàn tay mình.

Cô tạo ra một tiếng động nhỏ đằng sau cổ họng, một tiếng thút thít nhỏ, và Jack phải lùi lại trước khi tay cô ôm chặt lấy người cậu.

"Không," Elsa thì thầm.

"Ở lại đi."

Họ hôn nhau, dành thời gian để khám phá những đường nét trên môi người kia, không quá vội vàng đói khát, mà thật chậm rãi, thận trọng.

Jack cảm thấy một giọt nước rơi xuống mũi cậu, nhận ra Elsa tiếp tục khóc, cậu đưa tay về phía sau lưng cô, tay còn lại nâng cằm cô, và cậu hôn cô sâu hơn.

Ngày 21 tháng 11

"Chúng tôi gặp được một gia đình trong một căn nhà," Astrid và Flynn vẫn rất mệt, quầng mắt vẫn đọng lại, và họ vẫn có vẻ lơ mơ trong bữa sáng.

Jack dậy cùng lúc với hai người kia, cả ba im lặng ngồi ăn với súp nấm lạnh.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Jack hỏi, thay vì thắc mắc vì sao mặt Flynn có vẻ dễ sợ và vì sao Astrid có vẻ đau khổ đến thế.

"Chúng tôi cố cứu họ.

Gia đình ấy gồm một cặp vợ chồng và hai bé gái, và không có chút thức ăn nào.

Chúng tôi đưa họ vài đồ dùng, Rapunzel còn cố gắng đưa cho hai đứa nhỏ một ít thuốc," Flynn cộc cằn nói.

Jack tính hỏi, nhưng Astrid nói luôn.

"Họ gặp vài con zombie một ngày sau đó, sau khi chúng tôi đã gói ghém đồ và rời đi.

Tất cả mọi người đã chết, Jack.

Chúng tôi không thể ngăn chúng.

Chúng tôi trở lại, nhưng tất cả đã quá muộn.

Duy nhất một bé gái vẫn còn sống, nhưng-," Astrid thở gấp, cô buộc mình phải nói hết.

"Con bé chết chưa đầy một phút sau đó."

"Trên tay Elsa?"

Jack nhớ lại đêm trước đó, và cái gật đầu của Flynn đưa cậu câu trả lời.

"Thật tệ."

Astrid đứng dậy, đẩy mạnh cái ghế, và bỗng chốc trở nên cáu giận.

Cô ghì mạnh tay vào ngực Jack đến khi xương trong người cậu không còn dễ chịu nữa.

"Chỉ tệ thôi à?

Nó cực kì khủng khiếp đấy, cậu không hiểu được những gì bọn tôi đã phải chứng kiến đâu!"

Có gì đó trong Jack dội ngược lại, kí ước về gia đình cậu, tất cả đều mất máu và qua đời trước mặt cậu.

"Cô mới không thể hiểu được những gì tôi phải chứng kiến," Jack thực sự hét thẳng câu này vào mặt Astrid, đứng dậy và gạt ngón tay của Astrid ra.

"Gia đình của cô không chết ngay trước mắt cô!"

"Thôi nào, hai người!"

đến lượt của Flynn lên tiếng.

Cậu đứng dậy, đẩy cái bàn mạnh đến nỗi chỗ súp trong bát tràn ra cái bàn gỗ.

Flynn nhìn khá đáng sợ, cậu đang điên tiết, điều này chưa từng có.

"Dừng ngay cái việc chỉ trỏ đó đi, dừng lại ngay.

Mọi thứ đã đủ rối beng hết lên rồi."

Astrid ngồi xuống, Jack cũng vậy, cả hai miễn cưỡng ngồi xuống ghế và ăn nốt bữa sáng.

Ngày 28 tháng 11

Elsa lại nhốt mình trong căn phòng.

Rapunzel buồn bã nói với Jack khi cô đi lướt qua cậu ở hành lang.

Jack biết rằng chỗ trú ẩn mới này gợi lại cho Elsa về ngôi nhà cô từng ở.

Thứ nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến cho cảm xúc trở lại, và dù trông cô có vẻ tự tin về bản thân mình, nhưng chỉ mình Jack biết về mặt yếu đuối bên trong người con gái đó.

Jack đi tới, gõ cửa phòng Elsa, nhưng cậu thấy có người đã làm điều đó trước cậu.

Anna dựa vào tường, và riêng việc di chuyển thôi cũng tốn rất nhiều sức, vì cô vẫn đang dưỡng thương.

Có lẽ Anna được Kristoff giúp, và cô cũng đã phải thuyết phục rất nhiều, vì Rapunzel không phải dạng dễ bị lung lay.

Với sự giúp đỡ của Hiccup, hiện tại Anna đi bằng cái nạng được cậu ta chế từ gỗ và kim loại, nhưng cũng phải rất vất vả mới di chuyển được.

Anna phải yêu Elsa lắm mới có thể làm điều này.

"Elsa?"

Anna gõ cửa.

"Làm ơn mà, em biết chị ở trong đó". *Please I know you're in there*

Im lặng vẫn bao trùm, Jack bước đến hành lang, nhưng chuyện này có vẻ riêng tư, nên Jack đứng ngoài.

"Mọi người đang hỏi chị đã ở đâu." *People are asking where you've been".

Jack lấy cơ hội này để trốn đi, và cậu trượt chân, suýt ngã.

"Em đang cố, Elsa" *I'm trying, Elsa*.

Đến bây giờ thì Anna nài nỉ, rồi nói nhỏ.

"Chị có muốn xây người tuyết không?" *Do you wanna build a snowman? ~~~*

Cái quái gì- Bây giờ phải đến tận 80 độ ngoài trời chứ chả đùa.

Vì lí do nào đó, những từ đó có ý nghĩa với Elsa, và cô mở cửa, ôm chặt lấy em gái mình.

Jack lại lùi lại, và lần này, cậu ngã thật.

Ngày 29 tháng 11

"Cô cần phải ngủ."

Bây giờ đã là 10h tối và Elsa đang ngồi trên cái bàn hỏng, với giấy tờ rải rác xung quanh, những chiến lược cho trận đánh và bản đồ về địa hình, nhưng cô không tập trung.

Cô ngồi chống cằm, miệng mím lại thành một đường kẻ mỏng.

Elsa quay đầu lại trước lời nói của Jack.

"Cậu cũng thế."

"Cô không ngủ tối qua."

"Thì?"

"Thì cô là trưởng nhóm, nữ hoàng ạ, mạng sống của mọi người phụ thuộc vào cô," Jack ngồi cạnh cô, định vứt đống giấy tờ sang một bên, trước khi Elsa giữ chúng lại.

"Lo về việc đó sau đi, Jack, và đi ngủ đi."

"Không," Jack nắm lấy tay Elsa, cô để cậu làm thế và cậu kéo cô ra khỏi cái gế.

"Cô sẽ không chịu ngủ trừ khi tôi bắt cô làm thế."

"Bắt tôi?" giọng Elsa trở nên hứng thú, cô bỏ đống giấy kia ra, cho Jack một nụ hôn vội.

"Nếu điều đó cần thiết," Jack cười và hôn cô.

"Điên rồ," cô bĩu môi, và chấp nhận một nụ hôn nữa.

"Tôi là người bị điên ở đây ấy à?"

Jack cười khẩy.

"Chứ còn gì nữa," Elsa cũng cười, ánh mắt cô phản chiếu sự ngây-thơ-vô-số-tội.

Jack bế cô như một thể cô là nàng dâu của mình vậy, điệu cười của Elsa và cả những cái đập nhẹ của cô cũng không được cậu thả cô xuống chiếu.

Elsa móc chân mình xuống phía dưới đầu gối Jack, bắt buộc cậu ngã xuống, ngực họ ép vào nhau trong khi mặt cậu trao cho cái chiếu một nụ hôn thắm thiết.

"Điên thật," Jack lẩm bẩm, giọng cậu bị bóp nghẹp bởi "ga trải chiếu".

Elsa cười và nằm bẹp xuống.

Ngày 30 tháng 11

"Cậu sẽ muốn có con một ngày nào đó chứ?"

Elsa hỏi Jack khi cậu mới đang chuẩn bị tỉnh dậy, đánh dấu một vòng tròn trên cái áo phông quanh ngực cậu.

"Sao tự dưng lại hỏi điều đó?"

Jack lẩm nhẩm, vòng tay qua cô, và rũ tóc cô để nó xõa xuống vai, vài sợi tóc tuột khỏi dải tết.

Elsa nhún vai.

"Tôi không biết nữa."

Thay vào đó, "Cô muốn chứ?", Jack thà hỏi còn hơn là phải trả lời.

Elsa trầm ngâm, và ngón tay cô thôi vẽ nên những bức tranh vô hình nữa.

"Có lẽ, tôi chẳng biết nữa.

Có thể tôi sẽ là một bà mẹ tồi."

"Không đâu."

Elsa nhún vai.

"Chẳng biết được," cô lặp lại, và chuyển câu hỏi sang cậu lần nữa.

"Còn cậu?"

"Tất nhiên, tôi sẽ làm ai đó có bầu sớm và làm cha của 5 đứa," Jack trêu, lúc nào cũng thế.

Elsa đảo tròn mắt, sắc xanh trong mắt cô lay động.

"Cậu biết ý tôi là gì mà."

"Sao chứ, nếu tôi làm điều đó với một em nào đó?"

Jack nhún vai, hệt như Elsa.

"Tôi không biết, cả thế giới đảo điên, tôi cũng điên đảo và nếu tôi gặp người con gái tôi yêu, thì có lẽ sớm muộn gì cô ấy cũng điên nốt thôi."

"Ồ," Elsa nói, đơn giản, "Tôi đoán là ta sẽ không có thời gian mà yêu đương gì đâu, ít nhất là bây giờ, giữa cái thảm họa zombie này."

"Không," Jack nói nhỏ, cậu suýt thì cảm thấy có lỗi vì nói từ đó.

"Cậu sẽ làm gì nếu chuyện này không xảy ra?"

Elsa hỏi.

"Cậu biết đấy, một công việc nào đó?"

"Một công việc?"

Jack nhướn mày.

"Tôi không biết, có lẽ là cầu thủ khúc côn cầu, tôi thích nó.

À, trước đây tôi cũng có vẽ tranh một chút."

"Oh, cậu từng là một họa sĩ," Elsa cười.

"Đừng có hào hứng quá chứ cô nương.

Tôi chỉ khua khắng và vẽ linh tinh thôi, thường là những bông tuyết," Jack khúc khích, và rồi cậu mỉm cười.

"Tôi thường dùng màu dạng gel để tạo nên những bông tuyết, và tôi treo chúng quanh phòng của Emma, vờ như chúng là tuyết thật."

"Oh," Elsa lặp lại những gì vừa nói, nhưng nhẹ nhàng hơn.

"Cậu – tốt đấy chứ".

"Tốt ấy à?"

Jack cười ngoác.

"Ôi im đi."

"Vậy còn cô?"

Jack hỏi, dựa đầu vào cằm cô.

"Tôi không biết," Elsa nói, như Jack đã làm.

"Tôi từng thích trượt băng.

Đúng rồi, có lẽ tôi sẽ trở thành một vận động viên trượt băng nghệ thuật."

"Tôi có thể tưởng tượng ra điều đó," Jack nói.

Elsa tiếp tục vẽ những vòng tròn bằng tay trên ngực cậu.

"Cậu có nhớ nó không?" cô hỏi.

"Cuộc sống.

Nhớ lúc chúng ta từng có nó không?"

"Có," Jack nói, có lẽ hơi có vui vẻ trong tình huống này.

"Bây giờ thì chúng ta đi săn zombie.

Cố gắng, và sống sót."

Tay Elsa lại ngừng lại.

"Cậu có bao giờ nghĩ rằng sẽ từ bỏ việc này?

Cậu biết đấy, chỉ cố sống sót thôi.

Chuyển đến một nơi không có zombie quanh quẩn ở đó và tạo dựng một gia đình, xây nhà-?"

"Không," Jack thẳng thừng, cậu nhớ tới cha mẹ.

Tới Emma.

"Tôi nợ nó điều đó, tôi nợ họ điều đó.

Hơn nữa-," cậu hít sâu, "Điều này làm tôi thấy mình làm được điều gì đấy.

Vấn đề sẽ không biến mất nếu cô lơ chúng đi."

"Tôi đoán cậu nói đúng," Elsa ỉu xìu nói.

"Jack?"

"Huh?"

"Cậu sẽ nói rằng chúng ta là gì?"

"Ý cô là gì?"

"Không ai biết về chúng ta."

Jack nghĩ trong khoảng một phút, và để vài giây nữa trôi qua.

"Có 'chúng ta' nào ở đây à?"

"Tôi không biết.

Có không?"

"Nếu cô muốn," Jack miễn cưỡng nói.

"Vậy, cậu thích tôi?"

Elsa rụt rẻ hỏi.

"Tôi-", Jack lảng đi.

Cậu không thể nói rằng cậu không thích cô ấy.

Có lẽ tình cảm của cậu đã đạt tới mức đó, nhưng cậu không thể nói vậy tới khi cậu biết rằng không có gì sẽ xảy ra với cô.

Cậu không yêu cô, và miễn là cậu cứ như thế, không có điều gì tồi tệ có thể xuất hiện.

Cậu tự bảo mình như thế, mặc dù thứ gì đó bảo cậu khác.

"Có," Jack hôn nhẹ lên tóc Elsa.

Elsa nghiêng sang phía cậu, cậu cũng thế, và có gì đó khác về điều này.

Nó không còn cẩn thận và lưỡng lự nữa, nó ngọt ngào và ấm áp.

Jack cố nhớ lại rằng mình ghét hơi ấm.

End chapter 6.

Lời đứa trans: Trước hết là cảm ơn ss Cos Carbon đã beta phần còn lại fic này cho em :3.

Mình vô cùng xin lỗi vì đã delay fic này quá lâu.

Ý định ban đầu của mình là trans xong hết chap 11 (chap cuối) của fic rồi up lên một thể nhưng có vẻ mọi người đã đợi dài cổ rồi...

Mình sợ là không còn tâm huyết được với fic và update thường xuyên được như thời kì đầu nên cho mình xin lỗi.

Đây là fic đầu tiên mình dịch nên còn vụng lắm lắm lắm, mọi ý kiến gạch đá mình xin nhận hết.

Một lần nữa, mình xin lỗi *cúi đầu*.
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chap 7: God forgives me, for all my sins


Author's Note: Trời ạ, chapter này quả thực rất khó viết ra.

Thật khó cho tôi khi viết về một người vẫn còn di chấn nặng nề từ quá khứ, và một người có thể đánh mất chính mình khi lạc vào trong những kí ức, ừm, không được tốt đẹp cho lắm.

Tôi.. không thể làm được.

Và hơn nữa, Jelsa moment!!

Và điều khó chịu nhất là, khi tôi viết về một cái gì đó tôi không biết, tôi sẽ đi tìm kiếm mọi thông tin có thể, ví dụ như việc hôn chẳng hạn.

Hi vọng không ai thấy lịch sử duyệt web của tôi vì họ sẽ nghĩ tôi điên mất.

Yeah, chúng là những câu gượng gạo nhất tôi từng viết ra.

Thêm vào đó, hãy bàn về thời tiết!

Chap trước đã là tháng 11, và thời tiết có thể lên tới 80 độ, còn bây giờ thì trời bắt đầu có tuyết và những thứ như vậy.

Nghe vô lí thật nhỉ, nhưng đặt mọi thứ vào sa mạc đi, thời tiết ở đó luôn luôn khắc nghiệt, vì vậy đừng nghĩ tôi đã bỏ qua thứ gì.

Và cuối cùng, tôi phải viết tên những người đã review chapter trước.

Tôi biết tôi nói rất nhiều rồi, nhưng tôi muốn ôm họ và siết họ thật chặt.

Và đây là danh sách những con người đáng yêu ấy:

A Battle Inside My Heart

yulimarts

LokiLaufeyson1

LillyStoppable

007

Guest

Kyliegurl13

First Movement

bs13

FrostSapphire

davidholguin2

RainbowSunshine8

DeniseAgron

Inked Thought

sunnyjoeman

Bài hát của chap này:

"The I.V and your hospital bed.

This was no accident.

This was a therapeutic chain of events.

This is the scent of deadskin on a linoleum floor.

This is the scent of quaratine wings in a hospital!

It's not so pleasant, and it's not conventional.

It sure as hell ain't normal but we deal, we deal."

Camisada, Panic!

At the Disco.

____________________________________________________________

Ngày 5 tháng 12

Elsa và Anna đã thân thiết với nhau, với những người xung quanh, đây là một điều tuyệt vời, vì sự căng thẳng đã biến mất.

"Căng thẳng" ở đây có thể hiểu nôm na là Anna luôn cố gắng gần gũi với chị mình, nhưng Elsa lại luôn đẩy cô em gái ra xa, như một ân huệ dành cho Jack.

Cậu đã cố gắng làm lắng mọi việc xuống, cũng như không để cho Anna và Rapunzel có cớ để rúc rích với nhau về chuyện này.

Vì thế, khi Elsa ngồi ăn với họ, hoặc hơn nữa với cô em gái, Jack cố tránh xa ra, bởi vì, chỉ bởi vì thế thôi, rằng cậu vẫn muốn nghĩ rằng mình có thể bảo vệ được Elsa nếu không thích cô ấy.

Cậu ngồi xuống cạnh Rapunzel, cả hai người bọn họ đang ăn thịt bò đóng hộp – đó cũng được coi là thức ăn hả? – và uống nước cà chua, cùng với một ít đậu.

Rapunzel đang nói chuyện với cậu, cậu dám chắc, nhưng mọi sự chú ý của Jack giành hết cho Astrid, cô nàng đã có lần giúp đỡ Hiccup trong bếp và thậm chí còn để cậu ta hôn mình.

Jack nghĩ rằng điều đó thật kì cục, và cậu mừng rơn khi Rapunzel quay sang bắt chuyện với Flynn, người ngồi kế bên họ, và không lâu sau đó thì là Kristoff, người không muốn làm xen vào câu chuyện giữa hai chị em.

Anna đang ngâm nga, một giai điệu vui vẻ trong buổi sáng, Elsa cười và nắm chặt tay cô, và Jack nhận ra Merida và Toothless là hai người duy nhất vắng mặt.

Cậu tự hỏi điều này có nghĩa là gì, và rồi cậu mong rằng mình sẽ không bao giờ để cho trí tưởng tượng bay cao bay xa đến vậy nữa, vì những hình ảnh không mấy hay ho lúc này đã bắt đầu xâm chiếm trí óc, khiến cho Jack thấy miệng mình đắng ghét lại.

"Bên ngoài đang lạnh cóng," Kristoff nhắc, Jack quay sang, chú ý đến anh chàng đang lên tiếng với cái một mớ thức ăn kinh dị trong miệng.

"Hồ đã đóng băng rồi, sẽ tốn ít nhất là một giờ mới cắt xuyên qua để lấy nước được."

"Chúng ta có thể làm tan tuyết," Hiccup nói vọng ra từ trong bếp, nhưng bị cắt ngang tức thì.

"Hồ đóng băng rồi đó!

Elsa, chúng ta có thể ra đó trượt băng không?," Anna cầu khẩn.

"Sẽ giống y như ngày xưa!"

"Anna–" Elsa bắt đầu, nhưng Anna cắt lời cô chị với cái nhìn đầy lém lỉnh.

"Chị có muốn dựng người tuyết không?"

Elsa cười, rồi đứng dậy, cùng Anna chạy đua đến tủ quần áo để lấy đồ, áo khoác dài, găng tay, khăn và mũ mà mọi người cất bên trong.

"Tớ chưa trượt băng bao giờ," Rapunzel nói.

"Nhưng nghe có vẻ hay đó, có ai biết không?"

"Không phải khoe khoang," Flynn với tay ra, quàng vào vai Rapunzel, "Nhưng tôi cực giỏi trong vụ này đấy, Vàng Hoe ạ."

"Điều duy nhất cậu biết là ngã dập mông," tiếng Astrid khịt mũi từ trong bếp.

"Cậu chẳng biết gì cả."

"Như cô chứ gì?"

Flynn hạ tay xuống.

"Hiccup biết, cậu ấy có thể dạy cô, Rapunzel," Astrid đề nghị với bạn trai mình – một từ kì lạ, Jack nghĩ – và Hiccup, người đang vật lôn rửa bát đĩa với số nước ít ỏi còn lại, nhảy dựng lên.

"Gì chứ, ngoài đó lạnh lắm, và tôi không muốn-"

"Hiccup có thể dạy cô, Rapunzel," Astrid lặp lại, ném cho Hiccup một cái lườm cháy da.

"Tôi đang thèm trượt muốn chết nè," Hiccup mỉa mai, rất may mà Rapunzel không để ý.

Cô nhảy qua để xem cái đống mà Elsa và Anna đã bỏ lại, lục lọi chúng, và kéo Flynn đi với cô.

Kristoff thở dài.

"Ờ, vì mọi người đều đi ra hồ, tôi đoán chúng ta cũng nên tạm gác mấy thứ này lại và đi theo."

"Gọi Merida và Toothless đi," Rapunzel nói với Astrid, cô nàng đang lôi xềnh xệch tên bạn trai mình ra ngoài khỏi bếp.

"Ugh, nghe nói rằng hai người đó vui vẻ cả ngày hôm qua, không đời nào tôi lại đi– "

"Cảm ơn, Astrid," Hiccup cắt ngang, có vẻ không thoải mái với những lời nặng nề của Astrid.

"Chúng tôi sẽ cho họ biết."

Cậu quay sang Jack, người im lặng nãy giờ.

"Cậu sẽ đi trượt băng với chúng tôi chứ?"

Jack nhún vai, mặc dù cậu không hề muốn.

Cậu chẳng còn lạ gì mấy cái hồ đóng băng, cũng như không mấy thích thú với những kỉ niệm mà nơi đó có thể gợi lại.

"Thôi được."

Cảm giác đó chợt ùa về, cái lạnh tưởng chừng như đã ngủ yên trong lòng lại chực trào lên, nhưng Jack rũ nó đi và đứng dậy, theo mọi người bước vào bầu không khí mùa đông lạnh giá, không đi giày, hay đội mũ, hoặc thậm chí là mang găng tay.

Họ không trượt, tất nhiên, bởi lẽ tất cả số kim loại họ có đều đã được trưng dụng làm vũ khí hoặc đồ bảo hộ.

Anna và Elsa đang trượt băng bằng giày của mình, Anna với đôi chân hơi run rẩy, trong khi Elsa lướt đi dễ dàng.

Rapunzel túm lấy Flynn và kéo cậu ra mặt băng.

Cả hai người gần như ngã xuống, nhưng Flynn đã đỡ lấy Rapunzel, ôm cô thật chặt để cô không ngã.

Trong khi đó Astrid có vẻ khá loạng choạng khi bước vào mặt băng, và Hiccup tiến tới để giúp cô, nhưng cô đuổi cậu đi và khăng khăng là mình đã biết cách, để rồi cuối cùng phải miễn cưỡng đưa tay cho Hiccup sau một cú ngã nữa.

Jack quay sang Kristoff và nhếch mép.

"Ở đây đều có đôi có cặp hết rồi, chúng ta thì sao nhỉ?"

"Chúa ơi, Jack," Kristoff rên rỉ, nhưng vẫn cười, và dù Jack chỉ đùa nhưng cả hai vẫn bước vào mặt băng cùng một lúc, vì họ đều giỏi trượt băng, đều ấp ủ trong lòng một "tình yêu cháy bỏng" với băng đá.

"Oh!"

Anna nói, trượt chân, nhưng Elsa đã kịp giữ cô lại trước khi ngã.

"Em đang bắt đầu có chút khái niệm về việc này rồi đó," Elsa cười, và hai chị em dựa vào nhau lướt sang sang bờ bên kia hồ.

Jack bước đi, mặt băng lạnh cóng dưới đôi chân trần, nhưng cậu thực sự không bận tâm, và cậu trượt nhẹ nhàng trên bề mặt nhẵn nhụi, chỉ hơi gợn lên khi có người lướt qua.

"Astrid, cậu cứng quá," Hiccup đặt tay lên eo Astrid, giúp cô lấy thăng bằng.

"Đó, thả lỏng nảo."

"Cậu!

Tôi sẽ cho cậu 1 cú vào **!"

Astrid rít lên, hoảng loạn bởi vì mình đang di chuyển nhanh dần.

À, tình yêu tuổi teen.

Elsa đã thả tay Anna, trao lại cho Kristoff, và hai người cùng trượt băng với nhau, nom ngọt ngào nhưng cũng đáng sợ, theo một cách kì dị nào đó.

"Flynn!"

Rapunzel vui vẻ nói, túm lấy tay Flynn trước khi cậu mất kiểm soát.

Như mọi khi, kĩ năng trượt của cô ấy đã trở nên hoàn hảo mặc dù chỉ vừa mới thử cách đây không lâu.

"Học trò" mới của cô, chắc là Flynn, không có tố chất của một vận động viên Olympic như "thầy," và cậu tiếp tục ngã.

Jack có thể thấy Elsa đang trượt một mình, và cố ép mình không bám theo cô.

Nhưng cô đang ở khá xa so với những người còn lại, nơi mà lớp băng trông không có vẻ gì là chắc chắn.

Jack bắt đầu cảm thấy thật điên rồ.

Tầm nhìn của cậu bị mờ đi, và tất cả những gì cậu có thể thấy là lớp băng mỏng, vỡ vụn ra.

Tất cả những cảnh tượng đó không hiện ra trước mắt Jack, chúng ở trong tâm trí cậu.

Nhìn về phía Kristoff, "bậc thầy" về băng đá, Jack có thể thấy anh chàng còn đang mải cười tít mắt với Anna và giữ hông cô.

Á khẩu, Jack có thể thấy bề rõ bề mặt băng mỏng, và làn nước cuồn cuộn bên dưới lớp băng trong suốt ấy.

Nhanh nhanh, cậu chạy hết sức về phía cô, niềm vui của những cặp đôi xung quanh bỗng hoàn toàn tan biến trong tai cậu.

Tất cả những gì cậu nghe thấy hiện giờ là tiếng khóc, khóc và khóc, và rồi cậu nghe thấy một tiếng nứt sắc lạnh, rõ ràng, một lần nữa vang lên trong đầu mình.

Elsa không gặp nguy hiểm, không mảy may, nhưng cậu vẫn đinh ninh là có chuyện gì đó, và cậu chạy, chạy đến khi ánh mắt của mọi người đổ dồn về cậu, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra, và cậu gọi Elsa, gọi cô bước ra khỏi nơi đó, nhưng cô không làm thế.

"Jack," Elsa hét lên, "Jack, dừng lại!"

Cậu phanh gấp khi nghe tiếng cô, cảm nhận cả nỗi sợ bám chặt trong từng thanh điệu.

"Jack, bước cẩn thận thôi, từ từ..."

Elsa không phải con ngốc, đặc biệt khi động đến vấn đề về băng.

Lớp băng dưới chân cô trông có vẻ dễ vỡ, nhưng thực ra không phải.

Nơi Jack vừa chạy vào mới là phần băng mỏng.

Jack bước những bước thận trọng, và cậu thấy hàng trăm, hàng ngàn nhánh nhỏ lan đi dưới những ngón chân mình, cùng với lớp băng đang từ từ dịch chuyển.

"Jack!" tiếng thét của Rapunzel nổi lên trên tất cả những giọng khác, và cô sụt sịt khóc, khiến cho Flynn ra phải can thiệp tức thì.

Anh khẽ nói rằng cô không được làm Jack rối trí.

"Một bước nữa," đôi mắt xanh biếc của Elsa mở to đầy lo lắng.

Jack làm theo, và vết nứt còn tệ hơn.

Rapunzel và Anna được đẩy về gần bờ hồ, bởi Kristoff và Flynn, trong khi đó Astrid vẫn đứng lặng giữa hồ, mặc cho Hiccup nắm tay kéo và cầu xin cô rời đi.

Cô không thể, chỉ đứng lặng đó, đôi mắt trân trối dán chặt vào Jack.

Elsa gật đầu ra hiệu cho Jack tiếp tục bước, và Jack làm vậy, và lớp băng thì cứ tiếp tục rạn vỡ.

Cậu có thể nhìn thấy Elsa nhíu mày.

Cô đang lo lắng, cực kì lo lắng, và cô chìa tay ra, đợi cậu tiếp tục đi.

Cậu bước thêm một bước, và lần này là tệ nhất.

Elsa hổn hển, vươn tay ra khoảng không phía trước nhưng không giữ lại được gì.

Khuôn mặt cô là thứ cuối cùng cậu thấy.

Đôi mắt cô mở to, đồng tử nhỏ đi, miệng khiếp đảm và cánh tay dạng rộng, trước khi cậu chìm sâu vào bóng tối.

Ngày 10 tháng 12

Đầu cậu thốn khủng khiếp.

Có vài tia sáng rọi thẳng vào mắt cậu, cậu làu nhàu cố nhắm chặt mí mắt lại để đuổi chúng đi.

Có cả vài tiếng ồn nữa, có ai đó đang nói và có cái gì đó ấm ấm trên trán cậu, và Jack lại chìm vào giấc ngủ, cầu nguyện rằng nó sẽ biến mất nếu cậu đủ tập trung.

Không.

Cái trò tập trung này chả giúp ích được gì.

Bỏ m* cái thứ–

Ê từ từ.

Có khi nào cậu đã ngủm luôn rồi không?

Điều này sẽ giải thích được rất nhiều.

Chẳng hạn như tiếng động láo nháo từa tựa giọng hát, và cái thứ ánh sáng đằng kia.

Đây hẳn là Thiên đàng.

Cậu khá ngạc nhiên rằng mình lại được lên đây mà chẳng phải trải qua phán xét hay gì đó.

Hoặc là Chúa là một con người cực kì, cực kì nhân từ, hoặc là Địa ngục có tí sáng sủa.

Giọng hát kia nghe khá quen, lại hơi đau buồn, có lẽ cậu đang dự đám tang của chính mình?

Cậu mở mắt ra và thấy mờ mờ màu trắng, và nếu điều chỉnh lại một chút tầm nhìn của chính mình, thì cái thứ kia trông có đôi nét của một lọn tóc trắng.

Tóc à...Cậu mở cả hai mắt và thấy tóc của ai đó, trắng và bồng bềnh trong ánh nắng.

Oh, vậy là cậu không chết.

"Jack!" cậu nghe thấy tiếng hét chói tai của hai cô gái, và cậu biết tiếng hát kia chắc chắn là của Rapunzel và Anna, chỉ hai người họ mới có thể hòa âm như thế.

Có lẽ đây là Địa ngục.

"Jack?" giọng nói nhỏ đến mức cậu chắc rằng chỉ mình cậu nghe được.

Elsa nhỏm đầu dậy từ ngực cậu, và tầm nhìn nhoè nhoẹt của Jack bắt đầu mở rộng ra xung quanh: Anna, Rapunzel, Astrid và Merida vây quanh, nhìn cậu đầy mừng rỡ.

Không phải tất cả mọi người đều thế.

Merida và Astrid trông nửa nhẹ nhõm, nửa tái xám như thể vừa trải qua một chuyện kinh hoàng.

Và Elsa..

Trông cô ấy có vẻ như không chợp mắt được chút nào.

Vài vết thâm quầng xuất hiện dưới mắt cô, và mái tóc rối bù như chưa được chải, nhưng Jack vẫn thấy cô thật đẹp.

Khỉ thật, cô ấy trông vẫn lộng lẫy, kể cả khi không cố tình.

Tiếp tục chìm vào trạng thái lơ mơ, và đôi mắt cậu lại đóng lại, nhưng sự ý thức lập tức trở về khi ai đó đấm vào bụng cậu, và đống quần áo ấm trên trán cậu tuột đi mất.

"Đó là vì đã dọa chúng tôi!"

Astrid hét lên, và làm cái điều mà có lẽ cô sẽ không bao giờ làm với ai khác ngoài Hiccup, là hôn phớt lên má Jack một cái.

"Và đó là cho tất cả những thứ khác."

"Ngu ngốc quá thể," Merida hùa theo, nhưng với vài giọt nước mắt lăn tăn trên má, và cô lắc đầu.

"Tự đi trói mình vào giường thế cơ chứ."

"Tôi cũng rất vui khi gặp lại mọi người," Jack lẩm bẩm, nhưng giọng nói phát ra dường như không thuộc về cậu nữa, nó vỡ vụn, và miệng cậu khô khốc đến mức thậm chí còn chẳng đủ để làm ướt môi.

"Oh, chúng tớ tưởng cậu đã chết, hoặc hôn mê, hoặc –" Rapunzel vặn vẹo đôi tay, trông như chuẩn bị khóc, nhưng thay vào đó, cô cầm lấy cốc nước và vài viên thuốc.

"Cậu nên uống một ít."

"Miễn giùm đi," Jack lẩm bẩm.

"Hai người này nghĩ cậu bị hôn mê, nên cố gọi cậu dậy," Merida đảo mắt.

"Đó là tiếng hát đúng không?"

Jack cười, nhắm mắt lại, kể cả khi Rapunzel để Elsa ra chỗ khác, nâng cằm cậu lên và cố gắng đẩy nước trôi xuống cổ họng cậu.

"Rapunzel nói âm thanh quen thuộc có thể sẽ làm bệnh nhận tỉnh dậy," Anna lên tiếng chữa cháy, nhưng cô cười.

"Giống kiểu cho tội một lí do để hôn mê lâu hơn," Jack trêu, và hai người kia giả bộ bị tổn thương trong vòng vài giây trước khi mỉm cười trở lại.

Elsa vẫn chưa nói gì từ khi cậu mở mắt, dù cô vẫn nằm dài trên ngực cậu với hai chân thõng xuống giường.

Đôi mắt mệt mỏi của cô nhìn xuống cậu chằm chằm, như thể nhắc cậu nhớ rằng cô vẫn đang đợi.

"Tớ sẽ để lại thuốc cho cậu," Rapunzel nói, và mỉm cười, đặt chúng bên cạnh Jack.

Jack chỉ gật đầu nhẹ, vẫn không rời mắt khỏi Elsa.

"Cậu có thể đã chết rồi đấy," cuối cùng Elsa cũng cất lời, và nó khá im lặng.

Cô và Jack giờ đây là hai người duy nhất trong phòng, khi tất cả những người khác đã ra ngoài.

Elsa nâng cằm lên như thể cô đang dự tính gì đó, liếc nhẹ sang đôi môi Jack, và cô hôn cậu.

Cô hôn cậu như khi chỉ có hai người với nhau, với cái cách khi mà một trong hai cảm thấy tồi tệ; nhấn nhá từng giây để cho hai linh hồn tiếp xúc với nhau qua từng cử động của đôi môi chạm khẽ.

Họ hầu như không nghe thấy được tiếng rủ rỉ của Rapunzel, hay tiếng kêu của Merida, hay thậm chí là tiếng hét sung sướng của Anna nói rằng cô đã đã thừa biết việc này rồi.

Ờm, vậy là bí mật đã được bật mí.

Ngày 11 tháng 12

Jack ngồi cạnh Hiccup, và Astrid ngồi kế bên Merida, bốn người đang ngồi thư giãn trên ghế.

"Nói gì đi," Jack lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

"Tôi biết mấy người còn nghĩ về hôm qua."

"Cậu có thể đã chết rồi đấy," Hiccup nói, nhưng Astrid chen vào.

"Cậu với Elsa là một đôi hả?"

"Thật tuyệt khi biết cậu thích ai," Hiccup mỉa mai, nhưng Astrid cấu vào tay cậu.

"Cả hai đều đúng," Jack nói, toe toét.

"Không vui đâu!"

Hiccup kêu lên, lần này thì Merida nói cùng lúc với cậu.

"Cô ấy có thể chọn được ai khác tốt hơn chứ."

"Ngoài ra, mọi người đã biết hết rồi," Hiccup thở dài.

"Hai người họ quá là lộ liễu."

"Cái gì?

Tôi không biết đấy," Astrid nói.

"Cô không bao giờ chịu để ý cái gì, nên cũng chẳng ngạc nhiên lắm đâu," Jack nói, nhận lại một cú lườm sắc như dao cùng với lời doạ giết từ Astrid.

"Cô ấy không nói chuyện với ai ngoài Jack," Hiccup nói, và tiếp tục bị véo.

Astrid chẳng vui vẻ gì khi bị chỉ ra rằng mình đích thị là một đứa đần độn.

"Họ cũng ngủ chung một phòng," Merida tiếp tục, và Astrid bắt đầu cấu cô.

"Giề??"

đến lượt Hiccup bối rối.

"Tôi không biết cái đó đấy!"

"Hai người có xếp – " tay Hiccup nhanh chóng bịt chặt mồm Astrid trước khi cô có thể hoàn tất câu nói.

"Nào, những thứ mà cậu sắp phun ra sẽ cực kì kinh khủng tởm đấy," Hiccup nạt cô bạn.

Astrid nhăn nhó gầm gừ, giọng cô tắc nghẽn lại giữa những ngón tay Hiccup, nhưng rõ ràng rằng cậu ta nghe được những gì cô nói, vì cậu co rúm lại.

"Ouch."

"Đủ rồi," Merida đảo mắt.

"Cậu và Elsa quá kì cục với tôi.

Nhưng chuyện của hai người đã quá rõ ràng rồi."

"Vậy mọi người có biết không?"

Jack hỏi.

"Rapunzel và Anna biết," Astrid đã xoay sở giải thoát cái miệng mình khỏi những ngón tay Hiccup, và dường như việc đó không quá khó, vì cậu chàng đang lặng lẽ chăm sóc một cái móng tay rỉ máu.

"Kristoff chắc là không quan tâm.

Flynn sẽ không để ý cái gì trừ khi nó đập vào mặt cậu ta.

Còn Toothless, ừm, cậu ta không làm cái gì ngoại trừ Merida Merida Merida suốt ngày."

"Cậu ta không có," mặt Merida chuyển sang cùng màu với mái tóc của cô.

"Có chứ.

Tôi bước vào phòng hai người một lần rồi, và cậu ta –"

"Xin đừng, làm ơn dừng ở đó thôi," Hiccup van xin, và Astrid cười lớn.

Merida xấu hổ và lườm Jack khi cậu bò lăn ra, hoà với tiếng cười của Astrid.

"Thật tuyệt khi biết tôi không phải là người duy nhất nhiều chuyện ở đây," Jack nói.

Merida lè lưỡi với Jack, và lần này thì đến lượt Hiccup tham gia tràng cười của hai người kia.

Ngày 12 tháng 12

Jack bước vào căn phòng tại căn nhà mới mà cậu và Elsa cùng chia sẻ.

Thay vì ngồi trên nệm, Elsa tựa lưng vào tường, chân co lên ngực, và cằm chống vào đầu gối.

Cô không quay lại khi cậu bước tới, chỉ nhìn xa xăm về phía trước.

"Tại sao cậu bước vào chỗ băng đó?'

Câu hỏi đó đưa Jack về quá khứ.

Kể cả trước khi bước vào hồ, mắt và trí não cậu đã cảm nhận được những điều khác nhau.

Cậu nhìn thấy những hình ảnh không hề tồn tại ở đó, cậu tưởng tượng rằng Elsa đang gặp nguy hiểm, nhưng cậu không rõ cái kí ức tồi tệ kia đến từ đâu.

"Tôi lo cho cô," Jack gắt gỏng.

"Trông tôi lúc đó giống sắp ngã lắm sao?"

Elsa quay lại, đối mặt với Jack, đôi mắt mở to với một thoáng giận dữ lướt qua.

Nó biến mất gần như tức thì, và nét mặt cô dịu lại.

"Tôi tưởng– Tôi đã nghĩ –" Cô gục đầu vào tay cậu, nén lại tiếng nức nở trực trào lên trong cổ họng.

Jack hiểu những gì Elsa muốn nói, và cậu cúi mình xuống, như một người cha an ủi cô con gái bé bỏng của mình, đặt tay lên vai cô.

"Tôi hiểu," Cậu khẽ nói, và Elsa ngẩng mặt lên.

Buông tay khỏi đầu gối, cô kéo Jack sát lại bên mình, quàng tay quanh cổ và ấn mạnh cậu xuống, để cho ngực hai người chạm sát vào nhau với một sức ép lớn đến bất ngờ.

Môi họ gặp nhau và lưng Elsa chạm xuống mặt sàn, trong khi cánh tay Jack bao lấy cô, khuỷu tay cậu đỡ lấy sức nặng cơ thể mình, ngăn không cho cậu đè lên cô.

Chân họ lồng vào nhau.

Cô đưa vuốt nhẹ mái tóc cậu, những móng tay gãi gãi nhẹ lên lớp da đầu trong khi môi cô bám lấy bờ môi mềm mại của cậu và hôn thật sâu.

Jack cũng muốn vuốt ve cơ thể cô, nhưng tay cậu đang còn bận chống đỡ cả thân hình, vậy là cậu để cho Elsa toàn quyền kiểm soát nụ hôn của hai người.

Bàn tay cô chạy dọc sống lưng cậu, và Jack cuối cùng cũng đẩy chúng sang hai bên hông, cánh tay cậu giữ chặt lấy Elsa trong một cái ôm nồng nàn, và môi cậu trườn sang bên cạnh, nhẹ nhàng hôn lên tai, má, và sống mũi cô.

Elsa để yên cho cậu làm thế, và không hề ngăn cản khi đôi môi ấm áp và ướt át của cậu chạy dọc xuống cổ cô, cắn nhè nhẹ.

Cô hơi run lên với sự đụng chạm đó, nhưng rướn mình lên để cho Jack biết là cô rất thích điều này.

Cô để cho miệng cậu chạy theo lớp xương cổ mình, tay di di vẽ những vòng tròn trên sống lưng Jack, và họ nằm xuống bên nhau, trên sàn nhà, với cảm xúc nồng nàn tưởng chừng như là mãi mãi.

Ngày 15 tháng 12

"Cậu có thấy háo hức không?"

Anna hỏi Rapunzel khi cô và Jack đang rửa bát.

Cô lại gần hai người, với nụ cười trên môi.

"Mười ngày nữa là Giáng sinh rồi!"

Làm thế quái nào mà cô ấy vẫn biết được hôm nay là ngày bao nhiêu?

"Hay đấy," Jack nói.

"Thật chứ?" giọng Rapunzel chèn ngang giọng cậu.

"Chúng ta nên làm gì đó," Anna đề nghị.

"Hát mừng Giáng sinh chẳng hạn.

Rõ ràng là chúng ta không thể tặng quà hay là nướng bánh quy được rồi."

"Manh mối đầu tiên là gì, Sherlock?"

Jack khúc khích, nhưng Rapunzel khẽ huých bắt cậu im lặng.

"Nghe hay đấy!"

Rapunzel nói, "Có lẽ chúng ta nên làm một cây thông Giáng sinh nữa."

Cô quên mất rằng những cái cây duy nhất còn lại, hoặc đã chết, hoặc là gãy.

"Đúng rồi!"

Anna phấn khởi tán thành.

"Nhiều khi tôi nghĩ tôi là người duy nhất ở đây không bị điên."

Jack nói.

"Thậm chí đó còn chẳng phải cậu," một giọng nói mới chen vào cuộc đối thoại, và Elsa ngồi xuống bàn.

"Cô không có quyền nói câu đó nhé," Jack đáp lại.

"Tôi bình thường hơn cậu nhiều chứ," Elsa trả lời đầy tự tin.

"Họ ngọt ngào nhỉ," Anna hỏi Rapunzel, và cô nàng gật lấy gật để.

"Im đi," Jack té nước xà phòng sang hai người kia, cậu bắt gặp ánh mắt của Elsa và nháy mắt.

Cô cười.

Ngày 20 tháng 12

Anna và Rapunzel, bằng cách nào đó, đã kéo được một cái cây vào nhà.

Jack sau một hồi tìm hiểu, đã biết rằng chính Kristoff và Flynn là người chặt và chở nó về, và hai cô gái kia thì đang chạy nhốn nháo, tìm đồ trang trí để đặt lên cái cây.

"Cái.

Khỉ.

Gì.

Thế?"

Astrid ngỡ ngàng khi cô và Hiccup trở về sau một chuyến đi dạo, họ gần như đứng hình khi nhìn thấy cái cây.

"Lại đây và giúp đi Astrid," Rapunzel vui vẻ nói.

"Cậu nữa, Hic."

"Uh–" Hiccup nói.

"Tôi lộn nhà mất rồi," Astrid nhạt nhẽo tuyên bố.

Merida và Toothless cũng có phản ứng tương tự, khi bước vào với một xô nước.

"Cái quái–?"

Merida quay sang Jack như thể cô cho rằng đó là lỗi của cậu, và Jack chỉ nhún vai.

"Cái cây tốt nhất mà chúng tôi tìm được," Flynn nhún vai.

"Nhìn mặt tôi có đang quan tâm không, Rider.

Tại sao cái cây quái quỷ này lại ở đây?"

Merida hỏi.

"Giáng sinh," Kristoff nói, như thể đó là câu trả lời cho tất cả.

"Tuyệt," Toothless nói, và Merida ném cho cậu một cái nhìn hàm ý rằng cậu cũng nên cảm thấy chuyện này thật kì cục.

"Muốn giúp không?"

Rapunzel quẳng một cái khăn, màu hồng, vào Merida và Toothless.

Merida nhìn nó rơi với ánh mắt "đù-mé."

Toothless bắt nó.

"Scrooge(*)" Jack cười toe toét với Merida, cô đáp trả nó bằng cách le lưỡi, và kéo Toothless đi.

"Cậu sẽ giúp, đúng không Flynn?"

Rapunzel mỉm cười.

Tất nhiên là cậu ta sẽ giúp, cái tên này sẽ làm mọi thứ vì cô.

"Yeah," Flynn đáp, nặn ra một gương mặt "lãng tử".

"Tôi luôn có tài trong việc nhận ra vẻ đẹp–"

"Sai toét, nhìn mặt cậu thì biết," Atrid vặn lại, nhưng vẫn giúp Anna treo vài cái vòng cổ bụi bặm lên cây.

"Cô làm tôi tổn thương đấy, Hofferson."

"Đừng cãi nhau nữa," Hiccup lên tiếng, đầy chín chắn như mọi khi, và cậu giúp Kristoff trang trí vài nhánh cây bằng mấy thỏi son.

Jack nhặt một cái khăn lên và để nó lên cây, vì, ừm, gần đến Giáng sinh rồi.

(*)Scrooge là tên một nhân vật nam trong tác phẩm A Christmas Carol của Charles Dicken.

Scrooge là một lão nhà giàu keo kiệt, không muốn dùng tiền để giúp đỡ ai cả.

Ngay cả trong Giáng Sinh ông ta cũng vẫn bo bo giữ tiền và không bao giờ có một Giáng Sinh theo đúng nghĩa.

Kết cục là ông ta đã bị ba hồn ma ghé thăm đêm Giáng Sinh và bắt phải chứng kiến hậu quả do thói keo kiệt của mình gây ra.

Scrooge cũng có thể dịch là 'keo kiệt,' nhưng trong văn cảnh này, có lẽ ý Jack chỉ đơn giản muốn nói Merida đúng là dạng người ghét Giáng Sinh, và không thể hiểu được ý nghĩa của dịp lễ này. (ND)
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chapter 8: I can't live with myself so stay with me


Mong rằng câu truyện này sẽ sớm kết thúc.

Tôi nghĩ với 1 vài chap nữa, nó sẽ được khép lại tốt đẹp.

Ugh tôi không thích viết kết truyện, nhưng chương này chứa đựng sự phản bội, giận dữ và những cảm xúc.

Có đề cập đến máu ở đây, còn lại giống tự sát, và nếu bạn không ổn với điều đó, tôi thực sự không hiểu tại sao bạn lại ở đây, nhưng làm ơn đừng rời đi!

Hãy lướt qua chap này, hoặc lướt qua những cảnh đó - tôi luôn cập nhật truyện chậm, tôi xin lỗi vì chap này phát hành muộn hơn bình thường, tôi quyết định tôi muốn đăng công khai 2 câu truyện mới và tôi ngu ngốc vì đã làm chuyện đó thay vì viết nốt câu truyện này.

Okay, đây là danh sách những con người dễ thương làm nên ngày của tôi:

CocoVanillaMilk

007

dragneeell49

yulimarts

Prettylove girl

Shimmer Shine

First Movement

FrostSapphire

DeniseAgron

Lost blue heart 16

Sunnyjoeman

Gần đây tôi đã vượt qua 100 lượt bình chọn, và chúng làm tôi rất vui.

Tôi muốn ôm từng người một vì tất cả mọi người đã giúp tôi tới được đây.

Tôi đang gửi tình yêu của mình qua Internet.

Sau đây là bài hát của chapter

___________________

Ngày 24 Tháng 12

''Giáng Sinh tới rồi!'' - Astrid thông báo cho Jack khi anh ấy bước ra khỏi phòng ngủ vào khoảng 10 giờ sáng, tóc anh xù lên một cách khủng khiếp sau một đêm không yên, vì Elsa đã thực sự xô ngã anh ấy xuống giường, chưa kể Elsa còn thấy tóc khi mới thức dậy của anh ấy thật buồn cười và lướt tay qua nó.

''Cậu đã giữ đúng lời hứa đấy'' - Jack nhận xét, và Astrid mỉm cười.

''Tôi nói tôi sẽ''

''Well, vậy Giáng Sinh đã tới...'' - Jack nói - ''Có kế hoạch gì không?''

''Chúng ta không thể thực sự tặng quà hay bất cứ thứ gì, vậy nên không có gì cả.'' - Astrid nói - "Hình như Hiccup nói anh ấy tìm thấy một vài túi bột chocolate.

Chúng ta sẽ uống chúng với nước nóng, sẽ khá là ra trò đấy, đúng không?''

''Tuyệt vời!'' - Jack nói, nhưng bằng giọng mỉa mai - ''Tôi yêu socola nóng''

''Ồ phải rồi, cậu là một tên kì quặng chỉ thích mọi thứ trở nên lạnh lẽo'' - ''Astrid đảo mắt - ''Người duy nhất còn lại cũng thích điều đó chắc chắn là Elsa.

Không có gì ngạc nhiên khi hai người hợp nhau thế.''

''Cậu xàm xong chưa vậy?'' - Jack hỏi và cười một cách ngớ ngẩn

''Ra ngoài ăn sáng mau.'' - Astrid ra lệnh và chỉ tay - ''Hiccup đã nấu rồi''

''Hiccup luôn luôn nấu.'' - Jack đốp chát lại.

Nhưng anh ấy vẫn phải xuống bếp để xem món ăn ngày hôm nay như thế nào.

Rapunzel, Merida và Flynn là những người duy nhất ở trong bếp, những người khác đã rời khỏi đó.

Jack bước tới ngồi cạnh Merida và nhìn vào trong nồi.

Đó là một ít cá ngừ và ô liu kì lạ được sáng tạo ra.

Jack múc nó vào bát và dầm nó xuống.

''Ôi ánh nắng ban mai..'' - Merida nói một cách khôi hài, và đó cũng là một mặt mà Merida chưa từng thể hiện.

Có lẽ Giáng sinh là một sự truyền nhiễm cho niềm vui gì đó - Jack đoán vậy - nhưng niềm vui Giáng Sinh đối với anh đã không tới dễ dàng như nó đã từng.

''Nếu ai là nắng, họ sẽ lỡ cầu vồng và kì lân ở đằng kia'' - Jack chĩa cái thìa bạc anh ấy đang cầm về phía Rapunzel.

''Tớ bị xúc phạm!'' - Rapunzel tuyên bố

''Anh ấy nói đúng'' - Flynn ủng hộ Jack

Rapunzel tựa ra đằng sau như bị tổn thương, nhưng cô ấy nở nụ cười với cả hai người họ, ngầm nói rằng cô ấy rất thích biệt danh đó của mình.

''Anna và Kristoff đã tới đây vừa nãy'' - Merida nói cho mọi người biết khi sự im lặng bao trùm căn phòng.

''Họ có vẻ rất vui khi ở bên nhau, và tôi nghĩ họ đang hẹn hò''

''Nghe cô ấy nói đi'', Jack sửng sốt, và bỏ thìa của mình xuống.''Cô là ai và Merida đang ở đâu?''

''Cậu trông rất vui hôm nay Merida!'', Rapunzel nói.''Giống như cậu đang yêu vậy'', và khẽ nháy mắt

''Nó không phải đã quá rõ ràng sao?

Toothless và cô ấy chắc vừa mới fuc....''- Câu nói của Flynn không bao giờ hoàn thành vì Rapunel đánh mạnh vào vai anh.

''Được rồi được rồi, tóc vàng''

''Toothless nói anh ấy yêu cậu chưa?''

Rapunzel thủ thỉ, sáp tới gần và Merida đỏ mặt.

Jack chưa từng nghĩ con người có thể tạo ra trạng thái đó.

''Lại là nó..cuộc nói chuyện của những cô gái'', Flynn rên rỉ.''Jack, làm ơn khiến nó dừng lại''

''Vậy hãy nói chuyện đàn ông nào'', Jack chống lại, nhảy tới chỗ Flynn và nở một nụ cười tự mãn.''Rapunzel đã nói cô ấy yêu cậu chưa?''

''Jack Frost!!'' - Rapunzel chuyển sự chú ý ra khỏi Merida và cũng đã đỏ mặt.

''Như nào cũng được, anh bạn.

Elsa thì sao?'' - Flynn huých Jack.''Cậu rất đẹp...'' (bản gốc: You're pretty....)

"Flynn, tôi biết là tôi đẹp trai rồi, nhưng-"

''Tôi đang định nói là khá nhanh...'' (pretty whipped)

''Hai người trật tự đi!'' - Merida nói -''Giáng Sinh tới rồi, và nó có nghĩa là chúng ta phải tận hưởng mọi khoảnh khắc với nhau!''

''Yep, đó chắc chắn không phải Merida.'', Jack quyết định.

''Cô ta chắc chắn đã bắt cóc Merida thật''

____________________

Ngày 24 Tháng 12

''Giáng Sinh vui vẻ'', Hiccup đẩy chiếc cốc trượt về phía Jack, nó có vẻ sứt mẻ nhưng phần lớn còn nguyên vẹn,trong đó đầy một thứ chất lỏng màu nâu ở phía bên kia chiếc bàn.

Jack chụp lấy nó, và mỉm cười khi Hiccup ngồi xuống bên cạnh với chiếc cốc của riêng mình.

Ánh nến chiếu sáng vào cây thông của họ.

Rapunzel và Anna ngồi bắt chéo chân dưới gốc cây, Flynn và Kristoff ngồi ở phía đối diện họ, đang hát những bài hát mừng Giáng Sinh.

Lời ca của họ vang lên về phía mọi người.

Toothless và Merida ngồi không xa, Toothless vòng tay qua eo Merida, còn cô đang tựa đầu vào vai anh.

Còn chính xác 5 phút nữa là tới nửa đêm, nên Anna thông báo với họ.

Jack vẫn không hiểu tại sao cô ấy có thể biết chính xác những điều này, kể từ khi đồng hồ và mọi thứ đã bị khai tử đã được cả tháng.

Astrid ngồi cạnh Hiccup, và nhận thức của Jack nói rằng Elsa đã tới và ngồi bên cạnh anh ấy, kể ca khi anh ấy không quay mặt sang.

Đó là một cảnh êm đềm và bình yên.

Họ quây quần bên cạnh nhau như một gia đình hay gì đó, và Jack không muốn một gia đình, kể cả một cái mới.

Elsa tìm được tay anh ở dưới bàn, và cô ấy nắm lấy nó một cách cẩn thận.

Cô ấy hài lòng và thoải mái khi Jack đan lại bàn tay cô.

''Sắp tới nửa đêm rồi.''; Elsa nói.''Uống hết đồ uống của mọi người đi''.

Jack mở miệng định nói gì đó, rằng cô ấy không phải sếp của anh ấy để có thể ra lệnh cho anh ấy làm bất cứ thứ gì, nhưng Elsa đang cười rất nhiều và rất ít khi cô ấy có thể cười như vậy.

Jack ngoan ngoãn cầm chiếc cốc lên và uống một ngụm.

Nó ấm áp và dễ chịu.

Đoán rằng nó được làm từ nước sông và bột cacao thay thế.

Jack để Elsa cầm lấy cốc của cô ấy và uống gần hết chỗ đó trước khi anh ấy nhắc cô.

''Hãy có một Giáng Sinh an lành...'', Rapunzel và Anna hòa âm một cách hoàn hảo, giọng ca của họ vang lên tới chỗ mọi người đang ngồi, như một sợi dây mỏng kéo gần những tâm hồn vào nhau hơn.

Điều đó thể hiện rõ ràng khi mà Elsa ngồi gần hơn vào Jack, và tựa đầu vào vai anh.

Jack choàng cánh tay qua vai cô ấy.

Cô ấy khiến anh cảm thấy an toàn

Và cả hạnh phúc

Có thể cả yêu..

Nhưng anh không muốn yêu cô ấy.

Anh ấy không nên.

Anh ấy không thể.

Cô ấy mềm mại và vừa vặn trong vòng tay anh.

Ngay lúc này anh chỉ muốn mãi hạnh phúc như thế.

____________________

Ngày 25 Tháng 12

Nửa đêm, rạng sáng ngày 25

''Giáng Sinh an lành!'', một giọng nói vang lên, toàn bộ nhóm, và cả Jack ngạc nhiên khi nghe giọng chính mình vang lên ở giữa bọn họ.

Anh nâng cằm Elsa lên, đưa cô vào một nụ hôn nhẹ, hoàn hảo.

___________________

Ngày 30 Tháng 12

''Tôi không muốn để anh đi một mình''-Elsa thì thầm trước khi Jack có thể ngồi dậy vào buổi sáng, cô ngái ngủ thủ thỉ trên ngực anh, nơi đầu cô tựa vào.

''Tôi muốn đi cùng em''.

Jack nói lại lần nữa, khi chắc chắn rằng cô ấy vẫn ngủ, nhưng Elsa lại lắc đầu chậm rãi.

''Rapunzel sẽ đi, có cả Flynn, Merida và Toothless.

Họ là tất cả những gì chúng ta có thể có''.

Cô ấy nói

''Năm người..''

''Chúng ta chỉ mới bắt đầu hành trình của ngày hôm nay ở đây.

Ta sẽ tới căn nhà an toàn.

Anh biết thủ tục rồi - trừ khi ngôi nhà này bị xâm phạm, ta phải tìm ngôi nhà gần nhất thay thế.''

Tôi biết''- Jack xen vào giữa lời cô ấy nói và mỉm cười-''Em lại nói lan man nữa rồi''

''Em luôn làm việc đó vào mỗi buổi sáng'', Elsa nói, và thở dài.

Jack cảm thấy cơ thể cô ấy trùng xuống dưới cánh tay anh

''Bọn em sẽ rời đi vào bình minh''

''Mặt trời đã bắt đầu tỏa nắng rồi''

''Em biết''

Elsa ra khỏi giường, rời khỏi cái ôm của Jack, và đứng dậy nhìn anh ấy.

''Để ý tới Anna hộ em'', Elsa lẩm bẩm

''Và hãy để ý tới nhóm của chúng ta''

Jack gật đầu, và tự hỏi vì sao cô ấy muốn Anna được theo dõi cụ thể, nhưng khi anh ấy kịp hỏi, cô đã rời đi.

____________________

Ngày 30 Tháng 12

''Họ không có ở đây, tên ngốc ạ, họ không...''.

Tiếng ồn đánh thức Jack khỏi giấc mộng, anh rời giường, đi ra khỏi phòng và bắt gặp Astrid đang ra chưởng với Hiccup bằng một quyển sách.

Cả hai đều không nhận ra sự có mặt của Jack cho đến khi anh hắng giọng.

Mặt Hiccup tái nhợt đi, trong khi Astrid thúc mạnh anh và ngừng cuộc xung đột, rất nhiều những trang giấy vàng sờn cạnh bên.

"Có vẻ như Anna và Kristoff" - Hiccup nói và tự nắn vai một cách không tự nhiên.

"Họ không có ở đây"

"Ý cậu là sao?

Họ không có ở đâ-" Jack bị ngắt lời bởi Astrid.

''Chúng tôi tìm thấy một lời nhắn.

Lũ khốn đã bỏ đi và để lại....''

''Điều mà Astrid định nói,'' - Hiccup nhăn mặt vì ngôn từ của cô ấy, nhưng điều đó bình thường vì cô ấy đang tức giận.

Khuôn mặt cô ấy đỏ lên, và các tĩnh mạch gần như sắp nổ tung trên trán cô.

Thế nên họ nghĩ lời nguyền rủa của cô ấy là chính đáng.

''Có vẻ Anna và Kristoff đã....bỏ trốn.

Họ lấy lí do là chuẩn bị xây dựng một ngôi nhà với nhau và tìm một tiểu bang để sinh sống, bắt đầu một cuộc sống mới ở đó, loại khỏi công việc săn zombie.''

''Vậy đó là cách họ bỏ lại chúng ta''- Jack nói chậm rãi, lập tức hiểu lời cảnh báo của Elsa.

Cô ấy đã nghĩ rằng sẽ có ngày em gái mình làm chuyện như thế này.

''Cậu có biết điều đó nghĩa là gì không?'' - Astrid vẫn tức giận - ''Hai người bỏ lại 3 người trong 1 căn nhà.

Anh nghĩ chúng ta có thể sống sót trong trường hợp bị zombie tấn công không?

Anh nghĩ chỉ 3 người có thể đánh lại cả 1 bầy zombie không?

Anh nghĩ với 3 người có thể....''

''Ngừng nguyền rủa đi'' - Hiccup nói - ''Dừng lại đi, nó không tốt cho huyết áp của em''

''Đừng có nói cho tôi rằng tôi phải làm điều gì.

Tôi sẽ nguyền rủa nếu tôi muốn''

Astrid đang có vấn đề nghiêm trọng.

Cô ấy dường như đang nói về sự vô cảm của họ với trái tim bằng một lí do nào đó.

''Astrid.'' - Hiccup đặt một tay lên vai cô - ''Họ sẽ ổn thôi.

Chúng ta rồi sẽ ổn thôi''

Sau khi nghe anh ấy nói vậy, cô ấy bình tĩnh thở chậm hơn, nhưng cô bắt đầu bật khóc.

Astrid ôm lấy mặt mình, để những giọt nước mắt lã chã tuôn trào, và Hiccup thì ôm cô chặt hơn.

Jack đút tay vào túi áo và nhìn xung quanh, nghĩ rằng sẽ thật thô lỗ nếu mình cứ thế bước đi.

''Shh, Astrid, Hãy đi về phòng em nào'' - Hiccup nói nhẹ nhàng, và anh ấy dẫn cô ấy đi.

Jack vẫn đang cố để hiểu tất cả mọi chuyện vào thời điểm Hiccup quay trở lại, và anh ấy ra hiệu cho Hiccup bằng cách nhướn cao lông mày.

Hiccup thở dài.

Anh ấy ngồi xuống ghế, và Jack cũng ngồi xuống cạnh anh.

''Astrid bị ám ảnh với việc bị bỏ rơi.'' - Hiccup nói chậm rãi - ''Cô ấy...

Có nhớ lúc chúng ta tìm thấy cô ấy không?

Well, Rapunzel đã nói với tôi rằng Anna đã kể cho hai người.

Rằng Astrid bị nhốt trong một cái tủ khi họ tìm thấy cô ấy."

''Gia đình cô ấy đã bỏ rơi cô ấy.'' - Hiccup nói - ''Họ không nói gì với cô ấy, và cô ấy biết rằng họ đã không chết.

Họ không ở trong thế bị nguy hiểm.

Họ đã sử dụng cô ấy như một mồi nhử nếu zombie tới nhà của họ.''

Jack phải thừa nhận khi mọi chuyện qua đi, Astrid hẳn đã lâm vào khủng hoảng.

Tồi tệ hơn nữa, còn hơn là nhìn những người mình thương yêu bỏ rơi mình.

Nó thực sự rất đau hơn cả cái chết của bọn họ - và Jack hiểu vì sao cô ấy đã mất bình tĩnh ở thời điểm vừa nãy.

''Thật khủng khiếp'' - Jack nói một cách chậm rãi.

Hiccup gật đầu

''Cậu hiểu vì sao cô ấy sợ khi Kristoff và Anna bỏ đi.

Nó quá ích kỉ, kể cả khi họ đã để lại một tờ giấy nhắn và tất cả mọi chuyện đó.

''Elsa sẽ hoảng sợ'' - Jack thở dài, và anh ấy nhìn về phía cánh cửa nếu như Kristoff và Anna có thể bước vào trở lại.- ''Tôi chỉ mong rằng hai người họ sẽ không chết....những nơi an toàn chỉ đếm trên đầu ngón tay.'' Và với lí do nào đó, anh ấy mỉm cười, vì đây là một điều mà Merida đã nói với anh, khi mà anh đã không muốn vào nhóm của Elsa.

Và bây giờ, anh không thể sống thiếu nhóm này

''Tôi cũng thực sự mong như vậy.'' - Hiccup thừa nhận.

_________________

Ngày 3 Tháng 1

Họ quay trở về vào buổi trưa.

Toothless đã bị thương -anh ấy làm rơi súng không một khoảnh khắc bất cẩn, và bị bắn vào vai.

Nhưng cảm ơn Chúa vì với những miếng băng gạc của Rapunzel nên anh ấy đã không chết vì mất máu.

Merida, khi đó, hành động như thể anh ấy đã chết đi và sống lại bằng việc cô ấy hôn lên má và vặn vẹo vào vết thương của anh ấy.

Elsa trông có vẻ mệt mỏi ra mặt, và Flynn phải giúp cô ấy ngồi lên ghế bành, Rapunzel thận trọng, cố gắng nghĩ nên nấu món súp như thế nào để có thể giúp Elsa cảm thấy tốt hơn.

''Anna đâu rồi?'', Elsa hỏi, đôi mắt xanh cố kết nối với Jack.

Cô đang run rẩy, khuôn mặt nhợt nhạt như bình thường, và Flynn lắc đầu, nhẹ nhàng giúp cô ấy nằm xuống.

''Cô ấy và Kristoff..''- Hiccup liếc mắt nhìn Astrid, người đang ở trong bếp, và hạ thấp giọng

''Họ đã bỏ đi.''

''Ý anh là gì?

Họ bỏ...'' - Lời nói của Flynn bị cắt ngang khi bàn tay Hiccup bịt miệng anh ấy, và có vẻ như anh ấy đã hiểu.

''Elsa?'' - Jack hỏi, khi thấy mọi cảm xúc trên mặt Elsa dường như biến mất

''Elsa...''

''Em ấy đã bỏ lại tôi rồi,'' - Elsa thì thầm

''Elsa, không , không'' - Rapunzel nói nhanh chóng, nhưng Elsa lắc đầu, ngả người ra phía sau ghế.

Astrid đưa bát súp cho Elsa, và Rapunzel kề miệng bát vào môi Elsa, nhưng cô ấy không chịu uống và nhìn tới một nơi xa xăm

''Em ấy bỏ lại tôi rồi.'' là tất cả những gì cô ấy thốt ra, và cô khép mắt lại.

''Elsa!'' - Jack nắm chặt vai cô ấy, lắc vai cô ấy thô bạo.

- ''Đừng như vậy, đừng..''

''Đưa anh ta ra khỏi đây'' - Rapunzel ra lệnh, cố gắng tách 2 người ra và đứng vào giữa họ.

Flynn kẹp chặt Jack giữa hai cánh tay, nhưng Jack gỡ ra và đấm vào mặt anh ấy; để cố gắng lại gần Elsa, để giữ cô ấy gần hơn.

''Jack!'' - Hiccup giúp đưa Jack ra khỏi đó, và 2 người đàn ông khóa trái Jack trong 1 căn phòng.

''Không!!'' - Jack đập mình vào cánh cửa, nhưng nó đã bị khóa, và họ có vẻ như đã phải chắn thứ gì đó nặng ở bên ngoài cánh cửa, bởi vì cánh cửa không hề nhúc nhích dẫu cho Jack có dùng nhiều sức đến thế nào

Cuối cùng, cánh cửa thật sự không di chuyển.

Jack tựa lưng rồi trượt dài xuống, mong rằng cô ấy rồi sẽ ổn thôi.

_________________

Ngày 5 Tháng 1

''Cô ấy đã có phút yếu lòng.''

Rapunzel thốt ra điều này khi mà Jack cuối cùng cũng đã được bước vào phòng bếp.

Sau 2 ngày, anh ấy cũng đã lấy lại sự can đảm để rời khỏi căn phòng.

Anh ấy vẫn còn giận Rapunzel và Flynn, và cả Jack..nhưng anh ấy quyết định rằng anh ấy cần họ để cảm ơn vì đã để lại thức ăn ở ngoài cửa kể cả khi họ đã mở khóa nó.

Thứ quan trọng anh ấy đã thực sự bỏ lỡ, đó là đi ngủ.

Giấc ngủ sẽ không bao giờ đến nữa nếu thiếu Elsa.

Anh ấy nhớ lời nói vừa xong của Rapunzel, và nhìn cô ấy rửa đống bát đĩa - 1 việc mà 2 người họ vẫn thường hay làm

''Yếu như thế nào?''

''Cô ấy không chịu ăn gì hết,'' - Rapunzel nói, lặng lẽ, tiếng nước chảy là âm thanh duy nhất có trong phòng.

''Cô ấy cũng không ngủ.

Tất cả những gì cô ấy muốn là qua nhiệm vụ thật nhanh như cô ấy đã từng có thể làm vậy, và cô ấy cố gắng đưa chúng tớ theo.

Cô ấy nói rằng, có linh cảm xấu về nhiệm vụ này.

Và ngay sau khi cô ấy nói vậy, Toothless vô tình nổ súng và tự làm anh ấy bị thương.

Well, cuối cùng chúng tớ bị dọa sợ, nhiệm vụ bị hủy và chúng tớ đã đầu hàng.

Elsa sau đó đã quyết tâm tự giết hết đám zombie một cách dễ dàng.

Jack thở mạnh, và khịt mũi.

- ''Cô ấy đã biết Anna muốn bỏ đi cùng Kristoff?''

''Có lẽ vậy'' - Rapunzel nói - ''Cô ấy..Well..Chỉ cần nghỉ ngơi cho đến khi khỏe hơn thôi.

Đừng lo lắng''

''Cậu chắc chứ?''

''Tích cực lên''

Anh động viên và giúp cô rửa đống bát đĩa.

____________________________

Ngày 7 Tháng 1

Jack ngồi cạnh giường của Elsa mỗi ngày, chỉ để ngắm nhìn cô ấy, thỉnh thoảng nắm lấy tay cô, đặt bàn tay lên trán cô để theo dõi cơn sốt.

Thường thì anh ấy không nói gì, nhưng anh ấy có thủ thỉ nhẹ nhàng với cô một vài lần.

Anh ấy chỉ muốn cô biết rằng, anh vẫn luôn ở đấy, ở cạnh cô mọi lúc, rằng anh mãi ở bên.

Khuôn mặt Elsa luôn trở nên yên bình hơn mỗi khi cô ấy ngủ, nhưng hôm nay lại có một cái chau mày nhẹ suốt hiện ở trên trán, giống như cô ấy đang bị làm phiền bởi thứ gì đó.

Jack đặt 1 nụ hôn lên trán cô, thấy rằng có vẻ như cơn sốt đã thuyên giảm.

Anh đi ra ngoài để tìm Rapunzel, nhưng mi mắt Elsa chợt hé mở.

''Anna..'' - Cô ấy rên rỉ, và Jack không nỡ quay lại để nói với cô ấy rằng Anna thật sự đã rời đi.

Anh nhớ tới thời điểm Anna mới bỏ đi, tất cả bọn họ đều lo lắng rằng cô ấy có thể sẽ không màng tới mạng sống của mình nữa.

Bây giờ, em gái của Elsa đã bỏ họ, cô ấy sẽ không được ổn định tinh thần.

Vậy nên Jack quay lại, ở cạnh cô ấy.

__________________

Ngày 11 tháng 1

"Cô ấy đã ngồi dậy được,'' - Rapunzel phấn khởi nói, khi mà Hiccup để bữa sáng lên bàn và Jack, Merida và Astrid nhìn lên khỏi các cuốn sách họ đang đọc.

Và đương nhiên, việc họ đọc sách, có nghĩa là tìm các câu từ gây hài hước để đọc cho cả nhóm, và họ quyết định biến nó thành một trò chơi.

''Thật ư?'' - Jack hăng hái ngồi dậy, nhưng Merida đẩy anh ấy ngồi lại xuống.

''Bình tĩnh đi nào chàng Romeo, để cô ấy nghỉ ngơi''

''Merida nói đúng'' - Rapunzel nói, ngồi xuống cạnh ba người họ.

''Toothless đâu rồi?''

''Oh, anh ấy vẫn đang ngủ'' - Merida nói.

''Một đêm dài.''

''Oh, tớ cá rằng đêm đã rất dài..'' - Astrid nhướn mày trêu chọc.

"Ý tớ không phải thế, đồ kinh tởm..'' - Merida định tới đánh đùa với Astrid nhưng có thứ gì đó đã ngăn cô ấy lại.

''Elsa muốn gặp cậu, tớ đoán vậy.'' - Rapunzel nói, và giọng cô ấy trở nên nhỏ hơn - ''Nhưng cô ấy vẫn cứ hỏi về Anna''

Jack thở dài.

- ''Đó là em gái cô ấy, đương nhiên cô ấy sẽ hỏi thôi''

''Cô ấy là người thân duy nhất còn lại của Elsa'' - Hiccup điểm thêm ''Nhưng cô ấy lại không muốn săn zombie nữa.

Chúng ta không thể ngăn cản họ bỏ đi''

Một tiếng cào mạnh trên sàn ngắt lời của Jack.

Astrid đứng lên đẩy lại ghế của cô ấy về chỗ cũ.

''Tôi phải đi đây.

'' - Cô ấy lầm bầm, và bỏ đi.

Hiccup khẽ nhắm mắt lại và thở dài, nhớ lại rằng điều đó tác động tới Astrid.

Anh ấy đặt thìa xuống và đi theo cô ấy, Merida và Rapunzel ở lại một mình.

''Cô ấy sẽ ổn thôi'' - Rapunzel nói.

- ''Cô ấy sẽ vượt qua nó.

Ta chỉ cần cố thuyết phục cô ấy rằng Anna và Kristoff yêu quý tất cả mọi người và nghĩ về nó..''

''Cô ấy sẽ không vượt qua đâu'' - Jack lắc đầu và và đứng lên, bỏ lại bát súp của anh ấy trên bàn.

''Anh ấy nói đúng đấy'' - Merida nói chậm rãi - ''Một cô gái không thể vượt qua được điều đó, Rapunzel''

Rapunzel thở dài.

__________________

Ngày 16 Tháng 1

Jack tỉnh giấc vì tiếng ai đó la hét.

Jack gần như ngã xuống giường khi âm thanh vang tới, đầu tiên là tiếng chân dồn dập, và cả tiếng nức nở, mà anh ấy đoán rằng nó thuộc về Rapunzel.

Có những từ ngữ nặng nề được nói bằng tiếng Hà Lan và sau đó anh ấy nghe thấy Astrid đập xung quanh trên đường cô ấy đi, đi theo đó tiếng lè nhè của Hiccup , Flynn gọi, Toothless thì im lặng.

''Cô ấy....cô ấy...'' - Rapunzel đang nói, và Jack mở cửa ra gần như muốn phá hỏng nó.

Tâm trí anh ấy không thể hình dung ra được cảnh tượng trước mặt anh ấy hiện giờ đang là gì.

Tất cả bọn họ đang nhìn chằm chằm vào anh, với sự lo lắng và sợ hãi, và tầm nhìn của anh ấy hướng về phía Toothless, người đang nâng ai đó lên trên vai, không giống lần trước khi Hiccup bị thương.

''Gì vậy?

Tôi không...'' - Jack cắt ngang khi anh ấy nhìn vào người Toothless đang đỡ trên tay.

Đó là Elsa.

Đây có thể là thân ảnh của Elsa, nhưng không thật sự giống cô ấy?

Đầu tiên, máu chảy thấm đẫm áo ngủ màu trắng của cô ấy từ những vết thương trên tay và chân, làm ướt cả tóc cô, tất cả mọi thứ nhuộm một màu tanh tưởi.

Jack thấy làm lạ, cứ nhìn trân trân vào cô.

Anh im lặng với tới bàn tay cô ấy, nó lạnh hơn cả bình thường.

Sau đó, Jack không nhận thức được những âm thanh mình phát ra, hoặc kể cả những gì anh ấy đã làm.

Flynn đã giữ anh ấy lại không lâu sau đó, cùng với sự giúp đỡ của Astrid.

''Dừng lại đi!'' - Astrid gắt gỏng.

Flynn vòng tay ra sau anh ấy, và Jack không biết anh ấy đã gào thét bao lâu, tiếng hét chói tai, cho đến khi 2 người vật vã để khóa anh ấy lại trong phòng và để anh ấy trong đó.

Nó giống như lần trước, Jack lại trượt ngồi xuống cạnh cửa và không thể hiểu vì sao anh lại khóc, anh không hiểu được nhìn thấy cô ấy khiến anh ấy cảm thấy như mình vừa mới chết đi.

Anh không nên để cô ấy lại một mình.

Cô ấy chắc đã thấy như rơi vào tuyệt vọng kể từ cái chết của Anna, và sau đó...

Cô ấy đã trở nên khá hơn từ tuần vừa qua.

Cô đã có vẻ như im lặng chấp nhận việc Anna bỏ đi, cô ấy đã ăn uống và tắm rửa, quay lại cuộc sống bình thường.

Và bây giờ, cô ấy đã cố gắng tự tử.

Jack muốn đổ lỗi cho Hiccup vì đã để con dao ở bên ngoài hay bất cứ ai khác ngoài Elsa.

Anh ấy muốn ghét Anna, muốn ghét Kristoff, muốn ghét tất cả bọn họ.

Khốn nạn.

Họ đã từng là một đội săn zombie.

Nhóm săn zombie có vẻ là tất cả những gì họ nghĩ tới bây giờ.

__________________

Ngày 18 Tháng 1

Đã tròn 1 năm kể từ khi Jack, Rapunzel, Hiccup và Merida tìm thấy Elsa và nhóm của cô ấy.

Jack ngồi xuống bên cạnh Elsa.

Cô vẫn chưa chết.

Ít nhất thì cô ấy vẫn ổn.

Nhưng cô ấy bị mất quá nhiều máu.

Rapunzel đã baỏ Jack nó xảy ra vào buổi tối hôm trước và Jack tự trách bản thân, cảm thấy mọi chuyện dường như là do lỗi của anh.

''Cậu không cần phải ghét họ''- Rapunzel đã nói vậy, nhưng Jack khăng khăng phủ nhận.

Sau khi rửa sạch ống tiêm, cô ấy lấy một bơm kim tiêm máu của anh ấy, và truyền máu vào hệ tuần hoàn của Elsa.

Sau đó cô đi ra ngoài, để lại khoảng không gian chỉ có mình 2 người, tâm lí như 1 người mẹ vẫn làm.

Trở lại thực tại, Jack nắm lấy bàn tay của cô và thở dài, lại trở nên giận dữ chính mình.

Anh vuốt ve mái tóc cô, hơi ướt, bởi vì Merida và Rapunzel cần rửa sạch đi những giọt máu cho cô ấy không lâu trước đó.

Ngón tay anh lướt trên những vết thương nhỏ trên người cô, và cảm thấy bên trong mình vụn vỡ.

''Tôi ghét cô,'' Jack nói với cô ấy, và chờ đợi sự hồi sinh của cô ấy với tiếng gầm gừ đá trả lại.

Đương nhiên, cô ấy đã không làm thế.

Jack đứng dậy nhanh, đấm lên chiếc ghế anh vừa ngồi, cũng đấm vào bức tường bên cạnh.

''Chó chết, TÔI GHÉT CÔ''

Elsa không hề phản ứng, nhưng anh chờ đợi chúng, và Jack quỳ xuống bằng 2 đầu gối bên cạnh giường của cô, nắm lấy tay cô.

''Anh ghét em,'' qua tiếng thở tuyệt vọng, và nhẹ nhàng.

Elsa vẫn im lặng, tiếng thút thít của Jack nặng nề và âm vang cả căn phòng, nổi bật trong không gian yên tĩnh.

Anh sờ tay lên trán mình và chạm vào vết sẹo của cô để cảm nhận vết thương đó.

''Anh không ghét em,'' anh ấy thực sự đã mỉm cười, đi tới gần cô ấy, nhìn vào khuôn mặt yêu kiều của cô.

''Anh yêu em.''

Ba từ đơn giản đó được thốt ra và anh ấy cảm thấy nhẹ nhõm.

Trái tim anh như được đập trở lại, như được trả lại sức nặng vào bên trong lồng ngực, và cứ như mọi thứ cuối cùng cũng đã có ý nghĩa của nó.

''Anh yêu em..''

Jack lặp lại điều đó cả ngàn lần, trước khi đặt lên đôi môi nhạt màu của cô một nụ hôn và rời đi.

Link bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/10130929/8/Disasterology
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chapter 9: We all have our demons to fight


Tôi chưa từng có những review tốt đến vậy, và tất cả họ đều bày tỏ sự hoài nghi hoặc cảm thấy hoặc bất cứ điều gì và như một nhà văn thật tuyệt vời và tôi không thể tin được điều đó có thể đến được với tôi!

Ahem.

Vậy.

Trên một note bình tĩnh hơn, tôi nhận được một đánh giá nói rằng họ không thể đọc câu chuyện này do số lượng lời nguyền (ý là nói bậy ý, tớ nghĩ vậy).

Tôi đánh giá T này, nhưng trên tài khoản của những đứa trẻ có thể lạc vào trong câu chuyện này (mặc dù tôi không biết tại sao bạn lại như vậy) tôi có nên đánh giá nó M không?

Đó chỉ là một ý nghĩ.

Nó sẽ chỉ được đánh giá về ngôn ngữ, không phải tình huống tình dục, vì vậy nếu đó không phải là tách trà của bạn thì đừng lo lắng.

Thêm vào đó, mọi người đã thể hiện sự khinh bỉ của họ về kết thúc sắp tới ... và điều đó thật ngọt ngào, đừng lo lắng, chúng tôi vẫn có một chương dài, ít nhất là năm hoặc hơn, tôi đoán vậy.

Có lẽ nhiều hơn bởi vì kết thúc của tôi không bao giờ cảm thấy đúng.

Và, cũng có ai đó đã đăng một bài đánh giá rằng "Không xúc phạm nhưng tôi ghét Jackunzel", và trong khi điều đó thật tuyệt với bạn, điều đó không liên quan gì đến câu chuyện của tôi, vì vậy, bạn có thể không đăng bài đánh giá như vậy không?

Nó khá là khó chịu.

Tôi không cố gắng ghét bất kỳ loại tàu nào, ngụ ý bất kỳ loại tàu nào khác và Jackunzel không được bao gồm trong câu chuyện ở đây, vì vậy xin vui lòng, đừng đăng những thứ như thế.

Tôi thực sự sẽ đánh giá cao nó.

Anyway Và dù sao đi nữa, đây là nhiều người khiến cuộc sống của tôi trở nên tuyệt vời - và tôi có đề cập đến việc tôi có hơn 100 mục yêu thích không?

Điều đó làm cho tôi rất hạnh phúc khi tôi thấy điều đó và tôi chỉ đang bối rối.

Cath.

MissJordanMajdoch.

Guest

adrianazaba

.Guest.

Guest

.Lost blue heart 16.

Why?

ANNA?!.

DeniseAgron.

FrostSapphire.

cassie777

.braunski11

Icycold

.IShipJelsabecauseImaJelsaLover.

doubLL.

Shimmer Shine.

PriscilaOrglene.

PomPomPop.

Livia Toric

Landreita1000lee

CocoVanillaMilk

bs13

Bài hát của chapter:

"Nomatter how many times that you told me you wanted to leave, No matter how manybreaths that you took, you still couldn't breathe, No matter how many nightsthat you lie wide awake to the sound of poison rain, Where did you go?...Asdays go by, the night's on fire, Tell me would you kill to save a life?

Tell mewould you kill to prove you're right?

Crash, crash, burn, let it all burn, Thishurricane's chasing us all underground.

No matter how many deaths that I die Iwill never forget, No matter how many lives that I live, I will never regret,There is a fire inside of this heart, And a riot about to explode into flames.Where is your God?"

Hurricane by Thirty Seconds to Mars.

____________________________

Ngày 20 Tháng 1

"Đưn nhiên là tôi có, và đã hai tháng rồi tôi khôn đến tháng!"

Jack vô tình nghe thấy câu truyện nhạy cảm của các cô gái, và anh ấy mong rằng mình có thể trở lại giấc ngủ ban nãy của mình.

Merida rít lên với Rapunzel, và hai cô gái đang ngồi ăn sáng (Hiccup vẫn đang ngủ).

Cả hai chuyển sang nhìn Jack, và sau đó mặt của Merida trở nên đỏ hơn khi mà Rapunzel bắt đầu thốt lên rằng Jack cần phải ngủ thêm sau khi ngắm nhìn Elsa cả đêm.

"Chuyện gì vậy?"

Jack gạt Rapunzel sang một ben và ngồi xuống, nhìn Rapunzel nghịch ngợm những lọn tóc của cô ấy và Merida thì im lặng.

"Ồ, chúng ta có một số thịt bò hộp lạ lùng," Rapunzel nói, "Cũng ra gì đó chứ.

Và cả đậu hà lan.''

"Nghe kinh khủng thật," Jack ngồi vào bàn.

" Mang nó lên đi."

Rapunzel lấy một cái bát cho Jack và đi tới để phục vụ anh ấy, Jack mỉm cười để cảm ơn, nhưng sau đó anh ấy cũng quay sang Merida và nở một nụ cười tương tự.

"Vậy.."

Merida cau có.

"Câm mồm đi."

"Tôi đã kịp nói gì đâu?''

"Tôi khôn mún nhận nhiều lời bình luận của cậu vào sán nay đâu, Frost," Merida ngồi đối diện với anh và đập mạnh nắm tay xuống bàn.

"Ý tôi là, tôi chỉ đang đoán rằng," Jack nói, và Rapunzel đẩy một cái đĩa về phía anh ấy.

"Đoán rằng - cảm ơn Punz - rằng cậu đang có vấn đề gì đó."

Merida lại cau có lần nữa .

"Khôn phải việc của cậu."

"Cậu có thai à?"

Jack cười toe toét.

"Cậu có biết kinh nguyệt nghĩa là gì khôn???"

Merida nói

"Tôi không ngốc, Mer, và chúng ta đều đã s*x khi còn ở trung học," Jack cầm lấy thìa của anh ấy.

"Nhưng nó không quan trọng.

Vậy là cậu đã bị đánh gục, huh?''

"CÂM.MỒM," Merida gằn từng chữ.

" Nếu cậu còn mún sống."

Cả hai bọn họ đều im lặng để Jack có thể nhai trong ít phút.

"Vậy là bây giờ cậu đang có thai, trở nên điên hơn vì thay đổi nội tiết tố?"

Merida đập cả cánh tay xuống bàn một cách giận dữ, đá cả ghế của cô ấy ra đằng sau và cái ghế bị ngã ngửa sau cô ấy.

"TÔI SẼ GIẾT ANH, FROST!!"

Jack chạy vì sự sống của anh ấy như một người thông minh sẽ làm vậy.

Ngày 25 tháng 1

Họ không rời khỏi căn nhà an toàn kể từ khi Anna đi khỏi đó.

Jack nghĩ rằng có thể Elsa vẫn đang hi vọng Anna và Kristoff có thể trở lại và anh ấy không hề nói bất cứ điều gì vì chuyện ấy.

Cô ấy là trưởng nhóm và mọi thứ cô ấy nói đều phải đúng, kể cả khi những người khác không đồng ý.

Jack ngồi cạnh mép giường của cô ấy, và đợi cô ấy tỉnh dậy.

Elsa đã tỉnh dậy một số lần để trao đổi đây đó, nhưng thường thì vẫn là hỏi về Anna.

Jack đặt một tay lên vai Elsa, và anh ấy có thể cảm nhận thấy rằng bờ vai cô ấy đang run lên.

"Anna,'' Elsa rên rỉ, và mắt cô ấy mở ra.

Nó lại khép lại khi cô ấy nhận ra đó chỉ là Jack.

"Oh"

"Tôi làm em thất vọng sao?"

Jack pha trò, nhưng Elsa không thèm cười.

"Tôi nhớ em ấy," , cô ấy thì thầm, hai tay bấu vào tấm ga giường, những lọn tóc rơi xuống trán cô.

"Tôi biết," Jack nói, nghiêm túc.

" Cô ấy đang hạnh phúc, với Kristoff.

Không phải ai cũng sẽ làm được thợ săn zombie."

"Em ấy không phải là một thợ săn zombie," Elsa cười nhẹ.

"Em ấy từ trước đến giờ không phải vậy rồi.

Tôi chỉ đưa em ấy theo để trả thù cho cá nhân tôi thôi.

''

"Elsa-''

"Đừng," Elsa cắt ngang anh ấy.

"Đừng cố gắng và nói với tôi rằng em ấy yêu thương tôi hoặc em ấy chỉ muốn bỏ đi hoặc gì đó như vậy bởi vì tôi tự biết rồi.

Tôi biết rằng em ấy muốn được hạnh phúc, nhưng không thích sự bất ổn định.

Em ấy yêu khám phá, và luôn muốn có một gia đình thực sự - hãy trở nên thực tế hơn.

Em ấy muốn điều đó, và tôi thật ích kỉ chỉ vì muốn giữ em ấy ở bên mãi mãi."

"Đó không phải ích kỉ," Jack nói lại.

"Tôi có cảm giác tương tự với Emma."

Anh ấy im lặng trong vài giây, và Elsa chờ đợi anh nói tiếp.

"Em ấy không phải thứ tôi có thể sở hữu.

Em ấy đã quá tốt đối với tôi.

Tôi đoán rằng vì thế mà Người đưa em ấy rời xa khỏi tôi."

"Anh theo Tôn giáo ư?"

Elsa hỏi

"Không nhiều.

Tôi tin vào Chúa, tôi tới nhà thờ, tôi đã cầu nguyện, nhưng nó không phải là cuộc sống của tôi," Jack nói, và anh ấy cười một chút.

" Tôi nghĩ tôi sẽ xuống địa ngục nếu thiên đường và địa ngục thực sự tồn tại."

"Tôi tin là có thiên đường," Elsa nhẹ nhàng nói, và cô ấy bắt đầu ngồi dậy.

Jack tới để giúp cô.

Anh ấy để cô tựa vào lòng mình.

"Tôi thích tưởng tượng rằng bố mẹ tôi ở đó.

Nơi họ có thể hạnh phúc.

Và họ có thể bảo vệ Anna an toàn."

Cô ấy mỉm cười.

"Mẹ tôi luôn giống như một thiên sứ trong bộ váy trắng.

Và ít nhất thì, bố và mẹ có thể ở bên nhau."

Cô ấy nhìn Jack.

"Anh không nên tới địa ngục."

"Ai nói vậy?''

"Anh quá tốt."

"Nói một điều tốt tôi đã làm đi?''

"Ở lại đây cùng với tôi," Elsa đặt một nụ hôn vào cằm của Jack.

"Chỉ cần ở bên cạnh tôi như thế này thôi.

Trong khoảng thời gian lâu thật lâu."

"Bao lâu?"

Jack vuốt nhẹ đầu cô.

"Lâu thật lâu," Elsa nói.

"Đó là khoảng thời gian khá là dài," Jack lẩm nhẩm.

Elsa cười và nhìn sâu vào đôi mắt anh."

"Rapunzel đã nói với tôi về Merida."

"Okay, và?"

"Cô ấy và Toothless sắp có một gia đình nhỏ rồi, Jack," Elsa nói, và cô ấy hơi rùng mình vì một vài sự đụng chạm nhỏ của anh ấy, chỉ một chút.

"Tôi nghĩ rằng có thể họ sẽ từ bỏ việc làm thợ săn zombie, và-"

Cô ấy dừng lại để đặt một bàn tay lên xương quai xanh của anh ấy.

"Tôi muốn họ như vậy, có thể sống như Anna và Kristoff."

"Em muốn họ chỉ rời nhóm như vậy sao?"

Jack hỏi trong sự bất ngờ.

"Merida đã là bạn của anh từ khá là lâu, là một trong những người bạn thân của anh, và nếu như cô ấy không có ở đây..."

"Có thể đã đến lúc ta từ bỏ việc săn zombie," Elsa nói một cách rõ ràng.

"Gì cơ?"

Jack lúng túng.

"Từ bỏ ư?"

"Một ngày nào đó, Jack, em sẽ muốn có những thứ giống như Merida có," Elsa nói, và khi cô ấy nhìn sang Jack, những giọt nước mắt đang lưng chừng trên khóe mi cô.

"Cô ấy đang yêu.

Cô ấy chuẩn bị có em bé, với người đàn ông cũng yêu cô ấy.

Và em ghen tị với cô ấy.

"Em đã có anh rồi," Jack nói, và anh hôn cô nhẹ nhàng.

"Anh luôn ở bên cạnh em.

''

"Em đã phạm một sai lầm," Elsa nhìn xuống vết sẹo ở tay và chân của mình, thứ mà cô ấy đã tự gây ra thời gian ngắn trước đó.

"Em muốn sửa lỗi.

Em muốn có cuộc sống mà chúng ta được ở bên nhau.''

"Em có thể bắt đầu bằng việc nấu ăn.

Em chưa bao giờ nấu.

Hay nghĩ đến việc dọn dẹp nhà cửa thử xem."

Elsa nở một nụ cười.

Ngày 28 tháng 1

Jack bước vào bếp và đập vào mắt anh là hình ảnh Elsa với bím tóc vắt qua một bên vai vương mồ hôi, bụi bẩn bám đầy trên tay cô ấy, và Rapunzel thủ thế phòng thủ với cái chảo rán như mọi khi của cô ấy.

Cả hai như đang bị dọa mất hồn.

"...Tớ có bỏ lỡ điều gì quan trọng không?"

Jack hỏi.

Anh ấy biết rằng Hiccup hôm nay sẽ không nấu ăn như thường lệ, và Elsa đã quyết định giúp đỡ anh ấy- Rapunzel cũng quyết định tự mình dạy Elsa cách làm những công việc nhà truyền thống.

Vì một vài lí do, họ trông như vừa trải qua một điều gì thật sự khó chịu.

"Um-" Rapunzel giấu cái chảo sau lưng và cau lông mày.

"Có một vấn đề nhỏ ở trong bếp."

"Sao vậy?

'' Jack khoanh tay lại hỏi.

"Tớ đánh vào mặt Flynn bằng cái chảo rán," Rapunzel nói

"Anh ấy bị đánh ngất ở trong bếp," Elsa nói, "Và vẫn chưa tỉnh dậy."

"Không định giải thích gì thêm sao?"

Jack đi qua họ để vào hẳn trong bếp.

"Tớ thề là tớ đã tưởng anh ấy là một con zombie!"

Rapunzel khóc lóc.

"Elsa cũng tưởng như vậy!"

Cô ấy đưa cái chảo hướng về phía Elsa.

"Này, cả người của anh ấy toàn bùn là bùn.

" Elsa khăng khăng cứ như họ đã thảo luận điều này từ rất lâu.

"Anh ta cần phải ra sông và lấy nước vào cái xô kia để mang về.

Khi anh ta thả nó xuống sông, bằng một cách nào đó, anh ta phải lặn xuống và lấy lại cái xô, vậy nên anh ấy giống một thứ gì đó ở trong một bộ phim kinh dị!"

Jack đánh giá thiệt hại, và phát hiện rằng Flynn bị ném nửa người vào trong tủ quần áo, và nửa còn lại thì trượt trên sàn nhà, mặt bị dí xuống sàn.

Trên người anh ấy, như thực tế bị bao phủ bởi bùn, hầu như không thể nhận ra.

Nếu anh không được nhắc rằng đây là Flynn, Jack phải thừa nhận rằng anh ta cũng sẽ bối rối không nhận ra.

"Làm tốt lắm, Rapunzel - cậu đã đánh gục hoàn toàn bạn trai của cậu," Jack nói.

"Tớ đã bị dọa cho sợ!"

Rapunzel tự vệ, chảo rán sẵn sàng để phòng thủ.

"Đầu tiên, ai đã đưa anh ấy vào cái tủ này?"

Jack khó hiểu

"Đó chỉ là cái tủ chén, và tớ đã không muốn ai có thể tìm ra."

Rapunzel nói

"...vậy nên cậu muốn giấu người đi trước khi anh ta tỉnh lại..."

Jack nói.

"Không, tớ chỉ muốn chứng minh-" Rapunzel thở ra.

"Được rồi.

Tớ không muốn ai biết rằng tớ đã nhầm Flynn với một con zombie, nhưng sau đó tớ nghe rằng cậu đang tới, và-" Cô ấy nhìn về phía Flynn.

"Um."

Elsa vuốt những sợi tóc thấm mồ hôi ra khỏi mặt và cố định bím tóc rơi ngang vai mình xuống, mặc dù vết bẩn trên ngón tay khiến nó bẩn đi đôi chút.

"Tôi nghĩ rằng bữa trưa đã sẵn sàng.

"

Jack nhìn qua đám cháy nhỏ mà họ đã tạo ra, được đặt cẩn thận trong một cái chảo thiếc, với một cái nồi sủi bọt.

Với màu vàng nhạt, Jack nhận biết đó là mì gà, nhưng nó có mùi như đang cháy.

"Vậy Rider đã nằm đây bao lâu rồi?''

Đôi mắt của Rapunzel mở to bất ngờ khi nhớ ra món ăn gì đó ở trên chảo, và cô đẩy Jack ra khỏi đường, thổi tắt lửa trên đó cùng lúc giật lấy một miếng khăn để lấy món súp nóng hổi ra.

"Nó hỏng rồi," Rapunzel than thở.

Elsa tới giúp cô ấy, nhưng tay cô ấy lại vô tình chạm phải đáy nồi.

"Ouch!"

Elsa giật tay lại.

"Nó nóng quá!"

"Sự quan sát tuyệt vời đấy, Đại úy Rõ Ràng," Jack nắm lấy cổ tay Elsa và kéo những ngón tay bị bỏng của cô lên môi anh và đặt lên một nụ hôn.

Elsa đỏ mặt, lập tức kéo tay lại và đi tới giúp Rapunzel chuẩn bị đĩa.

Jack chỉ nhếch mép cười và bỏ tay vào trong túi áo.

"Món này chỉ bị cháy một xíu thôi.

", Rapunzel nói, "Nó vẫn có thể ăn được.

Bên cạnh đó, đây là lần đầu tiên Elsa nấu ăn nên chúng ta sẽ thưởng thức nó."

"Tôi đã từng nấu ăn trước đây", Elsa khăng khăng, nhưng rồi cau mày.

"Ngoại trừ lúc đó tôi tám tuổi và đó là một trong những chiếc lò bóng đèn ..."

"Thấy chưa?"

Rapunzel phấn khởi nói và để thứ đó vào đĩa.

" Gọi Hiccup và Astrid, và Toothless với Merida, và chúng ta sẽ.."

"Thế còn Flynn thì sao?

" Jack hỏi thắng

"Ừ nhỉ?

" Rapunzel nghĩ ngợi, nhưng sau đó nhún vai.

"Anh ấy sẽ thức dậy sớm thôi."

Bốn người còn lại xuất hiện và ngồi xuống nghe câu chuyện Rapunzel kể về việc Elsa đã làm một bữa ăn ngon cho họ.

Jack cố nín cười khi Elsa đỏ mặt ngại ngùng và giận dữ.

Hiccup cố gắng để lịch sự: "Nó thực sự, ờm, tuyệt vời đấy Elsa," Hiccup lẩm bẩm, nhưng anh chỉ có thể nuốt một miếng.

Astrid ăn một miếng và nhổ nó ra, mắt mở to kinh hoàng.

Toothless lặng lẽ múc thìa xuống một phần khá lớn cho đến khi anh ta cũng dường như thấy nó không phù hợp và anh ta đẩy chiếc bát ra xa khỏi bản thân.

Merida không hoàn toàn bình tĩnh về điều đó.

"Ư!"

Merida nói.

"Cái quái gì thế này?"

Jack thử nó.

Món ăn có vị như bị cháy, nó cũng có quá nhiều nước và quá ít hương vị.

Chưa kể anh ta thề rằng anh ta thấy bong bóng ánh kim và sủi bọt, rất có thể là xà phòng.

Rapunzel mỉm cười và ăn một chút, nhưng rồi cô đứng dậy chạy đi để nhổ nó ra một cách trang nghiêm nhất có thể.

Elsa rên rỉ gục đầu xuống bàn.

Jack cười.

Rồi cả bàn cười.

Hiccup đứng dậy và đề nghị nấu ăn, và Jack ôm Elsa để cho cô biết rằng việc này đã được đánh giá cao.

Bỗng họ nghe thấy tiếng động phát ra từ chiếc tủ, và tất cả mọi người đang ngồi trên bàn (trừ Rapunzel) theo phản xạ nhìn về phía Flynn vừa tỉnh dậy.

"Tại sao tôi lại bị đẩy vào-" Những lời của Flynn bị cắt ngang bởi một tiếng đập lớn, và Rapunzel đứng đằng sau anh ta, cùng với chiếc chảo rán đầy kinh hoàng.

Rõ ràng là cô vừa đánh bật ý thức ra khỏi anh lần nữa.

Với mắt tròn xoe tỏ ra ngây thơ, Rapunzel nhìn quanh tất cả mọi người đang há hốc bất ngờ, rồi nhìn lại xuống Flynn, và quay lại bàn.

"Đó là Flynn, phải không?"

Cô ấy thì thầm.

Cả bàn lại cười lớn một lần nữa.

Ngày 31 tháng 1

Họ rời đi sau rất nhiều ngày ở trong căn nhà an toàn, và Jack chưa bao giờ vui như thế vì có thể di chuyển tới căn nhà khác.

Anh ấy không hề hỏi câu nào khi Elsa đặt lại một bức thư vào căn phòng mà Anna với Kristoff đã từng ở trước đó.

Không ai trong bọn họ hỏi điều gì cả.

Ngày 5 tháng 2

"Nằm xuống, nằm xuống!"

Jack cúi xuống mặt đất trước một khắc ngay khi vụ nổ vang lên và một tia sáng chói lóa, kèm theo một tiếng nổ điếc tai vang lên qua những tán cây.

Vài tiếng ho khan vì khói bụi vang lên bên phải của anh ta, vài tiếng la hét hoặc than khóc bên trái anh ta, và tầm nhìn của anh bị bao phủ bởi khói bụi mù mịt.

Jack vung vẫy trong đống đổ nát với tầm nhìn trong phút chốc bị lu mờ, gồm đất đá cùng thủy tinh sắc nhọn, có cả thứ chất lỏng gì đó như là máu?

Phải cho đến khi anh chạm được vào một thân ảnh nào đó, anh mới có thể bình tĩnh lại, gần như không thể kìm nén được nước mắt vì vui mừng.

"Jack!"

Astrid ôm chặt lấy anh và nức nở.

"Flynn, anh ấy-"

"Anh ấy chết rồi à?"

Jack không biết tại sao anh ấy lại gào lên như vậy.

Astrid, dính đầy bồ hóng và nước mắt, vùi đầu vào áo của Jack và lắc đầu nguầy nguậy.

"Flynn đã quay lại chỗ đó, đúng lúc khi vụ nổ xảy ra, tôi nghĩ anh ấy là người đã tiến hành vụ nổ vừa nãy."

Tầm nhìn của Jack đang dần trở lại và anh ấy nhìn xung quanh.

Anh không thấy Elsa đâu, không thấy Rapunzel và cũng không thấy là Flynn.

Trong lúc hoảng sợ, Jack kéo Astrid lên và anh cố gắng tìm người vừa nãy phát ra tiếng ho ở bên trái anh.

Bỗng Jack rút khẩu súng trường ra sau khi phát hiện một chuyển động của một người hoàn toàn xa lạ, không phải bất cứ ai trong đội của anh.

"Đừng di chuyển gì cả," Jack nói với Astrid, và anh ấy nhắm lên phía ai đó trong một tòa nhà gần như bị phá hủy hoàn toàn trong đống đổ nát.

"Bình tĩnh, đừng bắn!" người đó khóc lóc.

Jack có thể nhìn thấy rõ người đó, một cô gái trẻ, có thể gần bằng tuổi anh, thanh nhã, đẹp như tiên nữ trong truyện cổ tích bị nhuốm trong bồ hóng.

Cô có mái tóc nâu ngắn được búi gọn lên, điểm một vài lọn xanh lá cây, xanh dương và vàng.

Cô tránh xa mõm súng của Jack và giơ hai bàn tay nhỏ bé về phía anh như tín hiệu xin hàng.

Jack giữ cho khẩu súng của mình được an toàn, và cô gái trông có vẻ sợ hãi, nhưng sau đó anh ta nghe thấy tiếng click của một khẩu súng.

Jack quay ngay lại, đối mặt với hai người lạ khác, gồm một người đàn ông cao lớn và một người đàn ông bụ bẫm, lùn hơn và đang kề một con dao bên cạnh cổ Astrid và giữ cô ta trong tình trạng nghẹt thở làm con tin.

"Thả súng xuống, anh bạn," người đàn ông hướng khẩu súng ngắn về Jack nói một cách giận dữ.

Cô gái trong tòa nhà kia thút thít và Astrid phát ra tiếng rít vì cô ấy bị nghẹt thở một chút.

Jack cau có nhưng từ từ hạ vũ khí xuống.

Người đàn ông giữ Astrid thả cô ra, nhưng trước khi Astrid có thể đánh trúng, người đàn ông giữ nắm đấm của cô ta một cách có kinh nghiệm, giống như anh ta đã thực hành điều này rất nhiều lần.

"Aster," cô gái thở phào với người đàn ông, và cô đứng dậy, và ôm người đàn ông cao hơn.

"Tooth, em có sao không, thiên thần nhỏ?"

Aster hỏi, và vuốt tóc cô ấy.

"Anh đã lo lắng rằng em đã- em biết đấy--"

"Không," Tooth lầm bầm.

"Em không sao cả mà."

Aster quay về phía Jack và Astrid, bởi vì Jack đã giữ Astrid cách xa hai người để bảo vệ.

"Anh sẽ bắn cô ấy ư?" anh hỏi một cách giận dữ.

"Còn anh cũng sẽ bắn tôi?"

Jack đáp trả.

Aster dường như nghĩ về điều này hơn.

"Có lẽ.

Nếu anh làm Tooth bị đau."

"Sau đó, tôi sẽ bắn cô ấy nếu anh làm tổn thương Astrid," Jack đốp chát lại.

"Cô ta là bạn gái của anh hay gì?"

Aster khoanh tay lại, cử chỉ bằng một ngón tay.

"Không, nhưng cô ấy là một phần của nhóm tôi," Jack nói

"Một nhóm săn zombie, phải không?'' Aster nhướn lông mày lên.

"Không phải việc của anh'' Jack choàng tay đỡ Astrid qua vai mình.

"Đi tìm những người khác thôi."

Tooth, Aster, và một tên lùn nhìn hai người họ bỏ đi.

"Anh ta đã không làm đau em," Tooth nói với Aster.

"Anh ta sẽ, " Aster khoác vai cô và quay sang người đàn ông thấp bé.

"Nào Sandy, chúng ta đi tìm nơi trú ẩn cho đêm nay thôi."

"Đối với những người khác, anh ấy cũng sẽ không hại ai,...

" Tooth thì thầm.

"Tooth-" Aster buồn bã nhìn cô.

"Không ai sẽ làm tổn thương em.

Không bao giờ nữa.

Anh hứa."

"Em phải cảm ơn anh ấy, " Tooth quyết định.

"Anh ta đã định giết em!"

Aster kêu lên, nhưng lời nói của anh ta không khiến Tooth chùn bước.

Tooth đi sau theo hướng Jack đã đi, mặc dù anh ấy và Astrid đã đi xa rồi.

Aster nhìn Sandy một cách tuyệt vọng.

"Cô ấy định làm thế thật ư???"

Sand nhún vai.

Trong khi đó, lúc Jack và Astrid vừa đi vừa dò dẫm xung quanh và sợ rằng bất kỳ ai trong ba người kia đang gặp nguy hiểm, sau đó họ bắt gặp Rapunzel đang ôm lấy cơ thể của Flynn trong khi Elsa ngập trong sự sợ hãi.

Khi Elsa thấy Jack và Astrid, cô thở hắt ra và chạy vội về phía hai người.

"Hai người có bị thương không ?"

Cô lo lắng hỏi.

Astrid lắc đầu và Jack cũng vậy, Elsa ôm lấy mặt Jack và kéo anh vào một nụ hôn nhanh trước khi cô nắm lấy tay anh.

"Bọn em nghĩ rằng đã mất anh," Elsa thở hổn hển.

"Anh và Astrid, bọn em nghĩ hai người đã-"

"Chúng tôi nghĩ rằng Flynn đã khai thác mỏ," Jack nói và Elsa nhanh chóng lắc đầu.

"Không.

Không phải anh ta.

Chúng tôi đã tìm ra thứ gây ra nó là một quả bom.

Có lẽ là đặt ở đó để thử mìn, nhưng chúng tôi không biết ai đã đặt bom ở đó", Elsa nói.

"Anh biết ai đã làm, " Jack nắm chặt tay.

Anh nghĩ về khoảnh khắc lần đầu gặp cặp đôi này.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

"Flynn," Elsa lẩm bẩm.

"Khi quả bom phát nổ, mọi thứ theo đó vỡ tùng.

Có một mảnh đá găm trên vai của Flynn.

Rapunzel đang giải quyết nó."

Jack có thể thấy rõ tình trạng của Flynn ngay cả khi Rapunzel cứu thương, nước mắt chảy dài trên mặt cô ấy.

Bụng anh ngay lập tức trở nên nhộn nhạo khó chịu và Astrid quỳ xuống bên cạnh Rapunzel để giúp đỡ.

"Tôi vẫn chưa hề biết tên của bạn."

Cả Jack và Elsa đều giật nảy mình khi Jack nhìn thấy cô gái như nàng tiên trong truyện cổ tích mà anh mới kề súng vào ban nãy

"Gì cơ?"

Jack nói.

"Tên tôi là Tooth."

Tooth vẫn vui vẻ nói câu chả liên quan tới câu hỏi của Jack, và trong sự ngỡ ngàng của cả Jack và Elsa, cô nàng ôm chầm lấy Jack.

"Ahem," Elsa hắng giọng một cách khó chịu nhưng vẫn giữ sự điềm tĩnh, và Tooth bỏ Jack ra.

"Jack,'' Jack lầm bầm.

"Tôi muốn cảm ơn anh,'' Tooth nói, vén một ít tóc ra sau tai.

"Bởi vì đã không giết tôi."

Vì một số lí do, điều này khiến Jack cảm thấy khó chịu hơn bao giờ hết.

Thực tế đây là một cô gái trẻ, không trẻ hơn anh cho lắm, nghĩ rằng anh ta thực sự vô tâm đến mức giết chết một con người.

Điều này khiến tâm trạng của anh chùn xuống vì có người nghĩ rằng anh sẽ thực sự sát hại nhân loại của mình.

"Không có gì," Jack lùi một bước cẩn thận.

"Tôi sẽ không giết ai cả."

"Anh có muốn giới thiệu cô gái này cho em không?"

Giọng nói của Elsa vang lên lạnh lùng và ngắn gọn, lạnh hơn cả cô ấy thường ngày.

"Elsa, đây là Tooth."

Jack nói, ánh mắt Elsa lóe lên tia chết chóc.

"Cô ấy là thành viên của một đội khác - đội đã cho nổ bom."

Elsa nghĩ ngợi một lúc.

"Cô đã đặt quả bom ở đó?"

Elsa đặt cả hai bàn tay vào vai Tooth.

"Cô đã khiến một trong những người đàn ông của nhóm tôi -"

"Elsa," Jack nắm lấy tay Elsa và nhướng mày.

"Cô ấy không biết-"

"Đừng nói với em là cô ấy không biết-"

"Bởi vì cô ấy đã không-"

"Tôi không tranh cãi với anh, Jack, vì vậy đừng thử và-"

"Elsa-"

"Jack-"

Jack chặn cô lại bằng một nụ hôn.

Elsa trông có vẻ ngạc nhiên, trong khi miệng anh ve lên một hình trăng khuyết.

Elsa mỉm cười, cô ấy có thể an tâm với Jack, không cần phải đề phòng những cô gái khác như vậy nữa.

"Tôi xin lỗi về thành viên trong nhóm của bạn," Tooth nói một cách áy náy.

"Chúng tôi không biết - nhưng bạn của tôi đã đánh bom ở đó.

Anh ấy nói nó trông giống như một hầm mỏ."

"Anh ấy đã đúng," Elsa lẩm bẩm, và rồi cô nhìn vào Tooth.

"Mấy người đều là dân du mục ư?"

"Có thể hiểu như vậy, " Tooth nhún vai, dùng một tay xoa xoa vai.

"Chúng tôi sẽ tìm nơi trú ẩn sớm."

"Chúng tôi có đủ không gian cho mấy người," Elsa trả lời gần như ngay lập tức.

"Elsa-" Jack ngăn Elsa lại.

Tooth có vẻ không có gì đáng lo ngại, nhưng anh không thích những người kia trong nhóm của cô ấy.

"Jack," Elsa ghé vào tai Jack và cô thì thầm.

"Họ cần giúp đỡ mà."

"Em chưa gặp ngài Keep-Your-Gun-Off-My-Girlfriend thôi ", Jack phản đối. (Ý nói Aster)

"Tên tôi là Elsa," Elsa đưa tay ra cho Tooth, và nàng đáp trả bằng cách nắm lấy bàn tay đó.

''Kia là Rapunzel, với mái tóc dài, còn kia là Astrid, và Flynn đang nằm đằng này.

Đội của cô có bao nhiêu người?"

Jack cau có, bởi vì Elsa của một năm trước không phải là người hòa đồng, sẽ không dễ dàng giúp đỡ người này.

Thực tế giờ đây, cô ấy trở nên hoàn toàn ngược lại với ngày đó.

Đáng lẽ người trở nên ghen tuông ở đây phải là Elsa nhưng Jack lại là người cảm thấy khó chịu khi chứng kiến sự quan tâm của Elsa dành cho Tooth.

Anh chua chát lẽo đẽo đi theo phía sau hai cô gái trò chuyện.

Ngày 7 tháng 2

"Thật vậy á?"

Những tiếng cười khúc khích của các cô gái vang lên từ nhà bếp đánh thức Jack khỏi giấc ngủ ngon và khiến anh khó chịu.

Tooth, Rapunzel và Elsa khá là hợp với nhau qua những câu chuyện không có điểm bắt đầu hay kết thúc.

Jack tự nhủ rằng mình không nên ghen tuông, nhưng anh không thể kìm được.

Astrid và Merida cũng ở đó, nhưng họ tách biệt với ba cô gái khác, đang reo hò bên cạnh Toothless.

"Tớ không thể tin được!", Rapunzel phấn khích nói, mở to mắt hào hứng với bất cứ điều gì Tooth vừa nói.

"Ohmygod, nhưng đó là sự thật!

Đó không phải là điều kỳ lạ nhất sao?"

Tooth nhảy chân sáo phấn khích.

Rapunzel phá lên cười và Elsa cũng bắt đầu cười.

"Tôi cũng từng trải qua điều tương tự như vậy," Elsa đang nói thì Jack thò đầu vào phòng.

"Có ai thấy Hiccup không?"

Jack hỏi, bởi vì anh ta cần một số thành viên nam vào lúc này.

"Anh ấy đã đi dạo với Sandy rồi," Tooth trả lời, kéo một chồng đĩa lên quầy bên cạnh Rapunzel để chia suất ăn cho mọi người từ nồi hầm lớn.

"Thế còn Flynn thì sao?"

Jack nhướn mày.

Anh nhanh chóng nhớ xem "Sandy" này là ai.

"Lấy nước với Aster," Rapunzel trả lời.

"Tốt thôi," Jack đóng cửa bếp lại khi họ cười và tiếp tục nói chuyện với nhau.

Jack đi ra ngoài và chọn ngồi cạnh Astrid.

"Tôi thấy anh đã chán ở đó," Astrid nhếch mép.

"Ồ, im đi," Jack nói.

Anh ta nhìn qua Astrid đến Merida và Toothless.

Toothless giữ tay anh trên bụng Merida một cách dịu dàng, và Merida mỉm cười, một nụ cười chân thật mà cô dường như chỉ mỉm cười với Toothless.

Jack, tất nhiên, phải cố để hòa nhập.

''Vậy...., đứa trẻ này sẽ được đặt theo tên của tôi phải không nhỉ?"

Anh hỏi.

Nụ cười biến mất, Merida tặng anh một ánh lườm chết người.

"Anh sẽ không bao giờ gọi con tôi là 'thằng ngốc' nếu đó là những gì anh định đặt''.

"Ouch.

Đau đấy."

"Anh sẽ làm tổn thưng con tôi nếu-"

"Chúng tôi đã suy nghĩ về cái tên John," Toothless ngắt lời.

"Nếu đó là một cậu bé."

"Không, chúng tôi không định đặt thế," Merida nói, nhìn vào Toothless trong sự khó chịu.

"John là một cái tên khá đần."

"Hamish cũng vậy, và em muốn cái đó," Toothless nói.

"Hoặc Hurbert."

"Đó là tên của các em trai em!"

Merida hất tay, và Jack có thể thấy nước mắt đang dâng trào.

"Được rồi, bình tĩnh nào, Mer, tôi đùa thôi," Jack nói nhanh.

"Không có lý do để-"

Merida hất tay Toothless ra và cô ấy bỏ đi trong hờn dỗi, không la hét như cô ấy thường làm, mà chỉ linh cảm như cô ấy đang bực mình.

"Khó chịu thật đấy, " Astrid lắc đầu và vươn người giãn cơ trên chiếc ghế dài, nhưng cô ấy trông có vẻ lo lắng.

"Khốn kiếp.

Thôi ngay đi"

Toothless đứng lên và đi theo Merida.

"Tôi không biết gì hết, tôi thề -" Jack bắt đầu giải thích.

"Mọi người đều đang có tâm trạng rất tốt, " Astrid cắt lời anh.

"Merida chỉ buồn - gia đình cô ấy và tất cả những điều khác.

Đừng nghĩ ai cũng như anh."

"Tôi sẽ không như vậy, tin tôi đi, " Jack lẩm bẩm.

"Nó có thể là do nội tiết tố của cô ấy."

"Không đổ lỗi tất cả mọi thứ do Hormone," Astrid nói nhẹ nhàng.

"Tôi nghĩ đó liên quan một chút tới vấn đề cá nhân của cô ấy, đúng vào chỗ nhạy cảm nhất.

"

"Được rồi, vì vậy tôi đã nói ra," Jack nói.

"Tôi không có ý là-"

"Cậu không hiểu rồi Jack.

" Astrid ngắt lời anh.

"Cô ấy đã chứng kiến đêm mà các em trai của cô ấy rời xa cõi đời này.

" Astrid mân mê những ngón tay, trong khi hất một chỏm tóc và không nhìn về phía của Jack.

"Đừng nói với tôi điều gì đó mà cậu không hiểu gì hết," Jack bắt đầu phát cáu.

"Tôi cũng giống như cô ấy.

Tôi xin lỗi nếu việc có thai đã khiến cô ấy nhớ về những kỉ niệm không vui như vậy."

Anh tức tối bỏ đi, và anh nghe thấy Astrid khóc nức nở sau lưng anh, và anh cảm thấy tồi tệ trong một lúc cho đến khi cô hét tức tối.

Phải như vậy chứ.

Anh đóng sầm cửa sau lưng.

Nguyền rủa cô ấy, nguyền rủa Merida, cút hết đi ... dường như bất cứ điều gì anh ta làm đều không đủ tốt cho bất cứ ai.

Giống như anh ta đang đạp lên lớp băng mỏng và mỗi chuyển động nhỏ cũng đủ tạo ra vết nứt để khiến ai đó ngã xuống.

Anh ấy không thể làm cho mình cảm thấy tốt hơn.

Ngày 10 tháng 2

"Họ sẽ ở lại đây bao lâu vậy?"

Elsa nhìn về phía giường.

Cô đang ngồi viết gì đó trên chiếc bàn bị nứt một chút ở mép.

Đầu của chiếc bút cô đang dùng bị nghiền nát một phần và bị rò rỉ mực, cô ấy khoanh tay và nhìn thằng vào Jack.

"Họ cũng giống như chúng ta thôi; đều là những du mục.

" Elsa nói.

"Họ sẽ rời đi khi họ muốn.

Tôi không mời họ gia nhập đội cùng chúng ta."

"Em có chắc không?

Em và Tooth trông thật sự rất gần gũi," Jack nhếch mép và chống khuỷ tay lên giường."

"Cô ấy vui mà.

" Elsa mỉm cười, ánh mắt xa xăm.

"Kiểu như là .."

Elsa dừng lại ở đó, lời nói cô ngắt quãng khi vô tình nhớ lại hình bóng của em gái cô sau đó hắng giọng.

Và dù Elsa không trực tiếp nhắc đến tên của Anna, Jack vẫn có thể hiểu được cô đang đề cập đến ai.

"Cô ấy rất giống ...

Rapunzel."

- Elsa sửa chữa câu từ trước khi nói lên một câu hoàn chỉnh.

Jack biết rằng nếu đặt hai cô gái trên một bàn cân về việc ai trong họ có sự lạc quan hơn, hay đơn giản là ai có sự phấn khích lớn hơn, Anna sẽ đánh bại cả Rapunzel.

Không, nhưng vẫn còn Tooth.

Nếu cả ba người họ tụ tập lại - Jack biết họ sẽ rất hợp nhau.

Elsa đang cố gắng kiềm chế cảm xúc bên trong.

Cô ấy mỉm cười, cố gắng hiểu những người khác trong đội như Jack hiểu về họ, nhưng Tooth không phải là Anna.

Tất cả Elsa thực sự muốn là Anna.

"Ừ, cô ấy là bản sao của Rapunzel," Jack nói thay vì nói lên tất cả những gì anh nghĩ.

Elsa nở một nụ cười và cầm lại cây bút trong tay, chà mực bị tràn vào quần jean đã sờn.

"Ừ," cô nói nhẹ nhàng, một nửa với chính mình và sau đó, cây bút của cô lại nằm trên tờ giấy nhăn nheo trên bàn.

"Em đang viết gì vậy?"

Jack hỏi khi nghe tiếng bút cào trên giấy tràn ngập căn phòng.

"Mọi thứ," Elsa trả lời.

"Nhiều thứ?"

"Nhiều thứ."

Jack nhìn cô.

"Những thứ gì?"

"Chỉ là một vài điều em muốn ghi nhớ thôi."

"Giống như kế hoạch cho các cuộc đột kích?"

Jack hỏi.

Giọng nói của Elsa nhẹ hơn đôi chút khi cô tiếp tục trả lời.

"Không phải."

"Rồi sao?"

"Chỉ là một thứ giống như nhật ký," Elsa nói.

"Dành riêng cho em."

"Vì thế nên anh không thể đọc nó ư?"

"Đúng rồi."

"Không công bằng."

"Cuộc sống mà anh."

Jack mỉm cười với cô và nụ cười của Elsa trả lời với một nụ cười khác.

Anh ấy rất nhớ khoảnh khắc này, có sự hiện hữu của cô trong phòng của riêng anh.

Cô ấy đã trở nên khá hơn từ khi mất đi Anna.

Hai người bọn họ lại có thể ở cạnh nhau hàng đem.

Thật ích kỷ khi Jack cảm thấy hạnh phúc, nhưng anh ấy chính xác đang cảm thấy rất hạnh phúc.

Anh vẫn yêu cô dù có thế nào đi nữa.

"Em sẽ đi ngủ chứ?"

Jack nằm dài trên tấm nệm.

"Em xong rồi đây, " Elsa dụi mắt và đặt tờ giấy vào ngăn kéo.

"Nằm sang bên cạnh đi."

Jack di chuyển sang một bên để cho Elsa nằm xuống bên cạnh anh trước khi anh kéo tấm chăn lên cho hai người họ.

Trước khi màn đêm kết thúc, nó sẽ ở trên sàn nhà, vì không ai trong số họ quan tâm đến sự ấm áp của chăn gối mà chỉ cần có đối phương ở bên cạnh.

Tuy nhiên, anh ta chắc chắn rằng cái chăn đó vẫn được kéo lên đến cằm của họ trước khi họ ngủ, rồi anh hướng ánh mắt nhìn lên trần nhà.

Elsa nằm cạnh anh, được bao bọc bởi cánh tay rắn chắc của anh khi cô vòng tay đặt lên ngực anh.

"Em nhớ khoảnh khắc này với anh." cô lầm bầm.

"Anh cũng vậy," Jack thì thầm.

Cô ấy nói điều gì đó khác mà Jack không thể nghe được, nhưng anh ấy cảm thấy vui vì cô ấy đang hồi phục nên anh ấy không yêu cầu cô ấy lặp lại.

Thay vào đó, anh thích cảm giác ngủ thực sự vượt qua các giác quan của mình.

Link bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/10130929/9/Disasterology
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chapter 10: Don't go


Các bạn ... tôi không thể tin điều này.

Tôi có thể nói và tiếp tục về việc tôi đánh giá cao sự hỗ trợ mà tôi đã nhận được cho câu chuyện này trong khoảng thời gian này.

Tôi biết bản cập nhật cuối cùng của tôi từ tháng trước, nhưng tôi hy vọng rằng vẫn chưa có ai từ bỏ tôi - bởi vì đây là...

Nó thật tệ.

Nó tệ đến mức không có gì lạ khi tôi chưa hoàn thành bất kỳ câu chuyện nào trước đó.

Vâng, bạn đã đọc đúng - đây là chương cuối cùng của "Disasterology".

Bây giờ nó đã kết thúc, tôi cảm thấy xung đột.

Thật thú vị khi viết nó, quan trọng hơn, đó là thử thách, và đó là điều tôi cần với tư cách là một tác giả, để viết những thứ ra khỏi vùng thoải mái của tôi để tôi có thể tốt hơn.

Cảm ơn bạn, Yamakiri, đã yêu cầu tôi viết bài này cho bạn.

Tôi yêu trải nghiệm này, và tôi hy vọng rằng bạn thích cách tôi lấy ý tưởng của bạn và sắp xếp nó ra cho bạn.

Tuy nhiên, những câu chuyện của bạn tốt hơn nhiều với những mô tả và hình ảnh mà tôi không thể cạnh tranh được và yeah.

Đầu tiên: Tôi sẽ nói ngay bây giờ rằng những người đã giúp tôi viết lên câu truyện trong suốt toàn bộ câu truyện, là người đã giúp tôi thoát khỏi việc sẽ giết chết rất nhiều nhân vật: bs13.

Thực sự đấy, tôi đã có ý định giết Elsa vào phút cuối, như tôi đã làm vào câu truyện zombie đầu tiên tôi viết, nhưng quyết định không làm vậy vì Jelsa xứng đáng nhận một kết thúc tốt.

Tôi đã làm phiền cô ấy về mạch truyện rất nhiều lần, bị stress khi viết lách và phải làm những gì và nói với cô ấy rằng tôi đã bị mắc kẹt ở đó, tôi phải đưa cô ấy vào A / N của mình.

Điều tiếp theo giúp tôi viết câu chuyện này là danh sách nhạc của tôi, cụ thể là các ban nhạc: Panic!

At the Disco, Pierce the Veil, Falling in Reverse, All TimeLow, Mayday Parade, and Good Charlotte. (Thật tuyệt khi lắng nghe khi bạn cần cảm hứng, hoặc cảm thấy buồn, hoặc chỉ vì chúng tuyệt vời).

Thứ hai: Trong trường hợp bạn chưa đoán ra, tất cả các tiêu đề chương đều xuất phát từ một bài hát.

Nó có tiêu đề "Don't go" của Bring Me The Horizon.

Bài hát hay, ban nhạc tuyệt vời.

Thứ ba: Tôi không thể vượt qua số lượng đánh giá, yêu thích và theo dõi rằng câu chuyện này chỉ có mười chương.

Chủ yếu, các nhà phê bình của tôi, người đã thuyết phục tôi tiếp tục với câu chuyện này, bởi vì tôi muốn từ bỏ nhiều lần trong cuối tuần này.

Tôi thậm chí không nên dành thời gian cho câu chuyện này vì tôi có trận chung kết lớn vào ngày mai mà tôi được cho là đang học.

Nếu không có những người đánh giá đã xem xét và không bao giờ từ bỏ việc này, có lẽ nó sẽ không được hoàn thành.

Phần lớn fandom của Jelsa rất đáng hoan nghênh, và tôi rất vui khi biết được một số người hâm mộ tuyệt vời của con tàu.

Dưới đây là danh sách những người biến câu chuyện này thành hiện thực và khiến tôi tiếp tục:

JW

peanutbutterandgarlicgirl

wintersnowdayx

Guest

bs13

EloquentEbony

007

Shimmer Shine

DeniseAgron

Choco Vanilla Milk

nightmarefiore

qweenwillow

MissJordanMajdoch

FrostSapphire

Tôi sẽ viết một đoạn kết nếu đủ người xem lại và yêu cầu một.

Bởi vì nếu không, nó đã kết thúc mở.

Tôi không thể tin rằng cuối cùng nó cũng đã hoàn thành và đã hoàn thành, vì vậy đây là chương cuối của Thảm họa, kết thúc với bài hát cuối cùng của nó.

Tôi nghĩ rằng nó nên kết thúc với bài hát bắt đầu toàn bộ:

"If it's the end of the world, you and me should spend the rest of it in love!"

Disasterology - Pierce the Veil.

__________________________________

Ngày 17 tháng 2

Jack cẩn thận nạp lại đạn súng.

Giọt nước mắt nóng hổi dâng trào khỏi khoé mắt rồi rơi xuống mặt anh.

Anh ép chặt bản thân vào bức tường phía sau như đó là điểm tựa cuối cùng anh giành giật sự sống.

Âm thanh ấy như thể vẫn còn vang rõ bên tai.

Elsa khóc lóc cầu xin sự giúp đỡ.

Đã một vài phút trôi qua kể từ khi anh nghe thấy tiếng động đó, nhưng những âm thanh ấy vẫn làm anh ấy cảm thấy như chỉ vừa mới 2 giây trôi qua.

Jack tự trách vì đã không thể ra kịp giúp đỡ Elsa.

Khốn nạn thật, Rapunzel đã ở đâu?

Không phải cô ấy đã ở với Elsa ư?

Astrid đâu?

Sandy đâu?

Aster?

Anh đã không thấy ai kể từ khi căn nhà họ ở đã bị tấn công bởi các sinh vật bất tử.

Anh nhớ ra mình đã phải chạy.

Astrid cố gắng chạy gần anh ấy.

Nhưng khi lên đến tầng trên của một toà nhà, họ đã bị tách khỏi nhau khi mà cô ấy lỡ bước vào chỗ gỗ bị mục.

Jack thật ngu ngốc.

Tại sao anh không quay lại cứu cô ấy chứ?

Ồ, phải rồi, bởi vì cô ấy quát lên rằng anh không được làm thế.

Bởi vì chỉ còn 2 người họ nên Jack đã phải chạy đi.

Làm thợ săn zombie thật sự không tốt chút nào.

Con mẹ nó, nhưng công việc này thật sự không xấu đến mức đấy.

Nó kinh tởm và khủng khiếp, nhưng anh liên tục tự nhắc nhở mình rằng lũ zombie đó cũng chỉ là những người vô tội nhưng kém may mắn và yểu mệnh.

Jack không muốn nghĩ tới việc Elsa đã chết.

Cô ấy đã có thể rời khỏi nơi chết chóc này và có thể đã hồi phục thể lực rất nhiều.

Hay bất cứ ai trong nhóm của anh ấy cũng vậy.

Anh chưa muốn thừa nhận điều này, nhưng anh biết điều đó là không thể tránh khỏi đó là: anh sẽ rất đau khổ nếu họ mất vì anh đã thực sự coi họ như chính gia đình của mình.

Theo một cách nào đó, họ là gia đình mới của anh ấy.

Jack bám vào tường và đứng dậy, ngón tay sẵn sàng ở cò súng để đối mặt với bất cứ thứ gì có thể đến khi anh đi vào góc khuất phía bên kia.

Không có gì ở đó.

Nhưng sau đó lại xuất hiện rồi.

Anh ta bóp cò liên tục như đang cầm một khẩu súng trường.

Những viên đạn găm vào da thịt xanh xao của những người từng là đồng bào của anh, những người từng là con người.

Từng thân hình đổ gục xuống trước mắt Jack và trong cơn hoảng loạn, Jack đã bắn và sử dụng nhiều đạn hơn mức cần thiết.

Anh ấy đang sợ, anh ấy cảm thấy thật tồi tệ và cố gắng chạy thật nhanh bằng toàn bộ sức lực khi bọn chúng đang dần bị tiêu diệt.

Jack chạy thật nhanh xuống dưới tầng, đánh bại 3 tên một lúc cùng cây súng nổ liên tục.

Anh nghĩ rằng nhiệm vụ này sẽ có thể thất bại.

Anh ấy thực sự không dám nghĩ tới tình huống xấu nhất.

"Elsa?"

Anh ấy gọi.

Jack chạy dọc hành lang và đập mạnh vào mọi cánh cửa anh có thể nhìn thấy để tìm Elsa.

Cuối cùng anh dừng lại khi đứng ở cuối một đại sảnh nào đó.

"Elsa?"

Anh nghe thấy một tiếng khóc, nhưng đó không phải tiếng nức nở quen thuộc mà anh ấy đoán thành nó không được tạo ra từ bất cứ ai trong nhóm của anh ấy.

"Jack," anh nghe thấy tiếng nức nở đó vang lên một lần nữa, mà anh biết rằng đó là Rapunzel, người vừa bước ra khỏi căn phòng cuối đại sảnh.

Khuôn mặt cô chứa chan cảm xúc, không phải buồn bã mà vui vẻ khi thấy anh ấy.

Jack mong rằng điều đó nghĩa là không có việc gì phải quá đáng lo, và Rapunzel đẩy anh ấy vào trong phòng.

"Shh," tiếng Elsa nhỏ nhẹ vang lên, cùng lúc đó anh nhận ra tất cả mọi người đang ở trong phòng.

Căn phòng này không được ổn cho lắm.

Chiếc giường cũi cũ kĩ hỏng hóc nhưng may mắn vẫn có thể trụ vững.

Trải lên trên chiếc cũi đó là tấm chăn rách sờn bẩn.

Giấy dán tường in hình những chú vịt con cũng theo sự tàn phá mà bị xỉn màu và vương bụi bẩn.

Elsa ngồi lên tấm nệm đặt trên sàn nhà, ôm một đống chăn nhỏ và mỉm cười khi nhìn vào đó.

"Tôi-", Jack nhìn xung quanh.

Astrid ở đây, có cả Sandy, Aster, tất cả bọn họ đều có mặt.

"Thật kì diệu," Rapunzel nói với Jack.

"Bọn tớ tìm thấy cậu bé ở đây, ngay trong căn phòng này."

Jack bước tới gần Elsa và nhìn xuống đống chăn.

Đó là một em bé, chỉ mới vài tháng tuổi, cậu bé ngáp với cái miệng nhỏ xinh và bàn tay nhỏ bé quẫy đạp xung quanh một cách phấn khích.

Elsa nắm lấy bàn tay nhỏ bé đấy và hôn nhẹ.

Jack nhìn chằm chằm vào nó, vẫn còn ở trong cơn sốc.

Anh nghĩ rằng Elsa có thể gặp nguy hiểm - mà chắc chắn cô đã gặp nguy hiểm nếu cô đã lượn lờ ở khu vực đầy zombie này.

Nhưng cô lại ở đây, tại căn phòng này, và đang ẵm một đứa trẻ.

Thiên thần nhỏ này đang toả ra sự sống mạnh mẽ, và vô tình khiến Jack nhớ lại em gái của mình.

Căn phòng như dần nhỏ lại qua từng nhịp thở dốc của anh.

Sự việc xảy ra vừa nãy dần ghép nối lại với nhau.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Elsa đã kêu cứu để ai đó có thể chống đỡ lại lũ zombie.

Đây hẳn là thứ chúng đang tìm kiếm trong nhà - một nguồn thịt tươi, không phòng vệ và sẵn sàng như một món tráng miệng với chúng.

Điều đó chỉ khiến Jack cảm thấy tởm hơn và anh bắt đầu trở nên hoảng loạn.

"Em đã lau qua bụi bẩn cho cậu nhóc này."

Elsa nhẹ nhàng nói với Jack.

Anh gượng cười.

"Gần đây ai đó đã bỏ cậu nhóc này ở đây, và có vẻ cậu nhóc đã không được bế đi đâu trong 2 ngày rồi.

Được rồi, quá nhiều thông tin rồi.

Anh thầm nghĩ

"Không có cái xác nào ư?"

Jack hỏi, bởi vì anh chỉ có thể xử lí những cái xác.

Anh ấy không thể chăm sóc một em bé.

Elsa lắc đầu.

"Không, chỉ có một chút máu-" Cô ấy hất mặt về phía những tấm giấy dán tường.

"Tôi nghĩ chúng thuộc về bố mẹ của cậu bé này."

"Của cậu bé -?"

Jack đang sắp hỏi tại sao cô lại biết đó là một cậu bé trước khi suy nghĩ logic thông thường qua việc đánh giá tình hình xung quanh.

Anh nhìn vào tờ giấy dán tường, và màu vàng nhạt của những con vịt bị vấy bẩn bởi những vệt máu khô làm anh cảm thấy chóng mặt.

Anh nhìn đứa bé rồi vô thức nghĩ tới một sinh linh vô tội, lại đại diện của thời thơ ấu nhuộm màu với cái chết.

Một đứa trẻ, rất nhỏ bé và bất lực, có lẽ đã chứng kiến cha mẹ của mình bị sát hại - và sau đó, đứa bé đã nhận được một chút quan tâm dỗ dành và đang quẫy đạp một cách háo hức trong vòng tay của Elsa.

"Ta có thể giữ cậu bé không?"

Rapunzel tinh nghịch vừa nói vừa nhún chân.

"Ta không thể bỏ rơi nó," Elsa nói, và cô ấy đứng lên.

"Jack, anh có thể bế nó trong khi bọn em đưa đứa trẻ này quay trở lại căn nhà an toàn không?"

"Không," Jack buột miệng trước khi anh có thể ngăn mình lại.

Tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào anh.

" Ý-Ý anh là, không phải bây giờ.

Anh không thể."

"Được rồi," Elsa lẩm bẩm, nhưng đôi mắt xanh của cô ấy kết nối với Jack và họ giao tiếp rất nhiều qua ánh mắt với nhau.

Cô ấy trở nên khá lo lắng.

"Aster?"

"Đưa anh bạn nhỏ đây," Aster mỉm cười, là nụ cười chân thật, khiến Jack phải nhìn tới 2 lần để chắc chắn đó là tên vài ngày trước đã đe dọa giết anh.

Elsa đưa đứa bé cho Aster, và Aster vẫn cười toe toét.

"Anh ổn chứ?"

Astrid hỏi Jack với âm lượng nhỏ khi họ rời khỏi căn nhà.

Sandy và Rapunzel mang theo đồ tiếp tế mà họ đã nhặt được, Aster bế em bé và Elsa sải bước về phía trước.

"Ổn," Jack giữ tầm nhìn gắn chặt vào lưng Elsa.

"Tôi ổn."

Ngày 19 tháng 2

"Nó khá là thích súp!"

Hiccup nói một cách phấn khích.

"Khá đáng tiếc vì ta không có sữa gì ở đây."

"Nó ư?"

Tooth cho Hiccup một ánh nhìn.

"Cậu bé thật đáng yêu.

Nhìn nó đi!".

Rồi, đột nhiên, đôi mắt cô mở to."

Anh nghĩ cậu bé sẽ mất bao lâu để mọc răng?"

Cô cho cả ngón tay vào để sờ được nướu của em bé.

"Được rồi, ánh sáng của anh, bỏ tay ra khỏi đứa bé đi," Aster ngồi cạnh Tooth và cười toe toét, nắm lấy cổ tay của Tooth.

"Xin lỗi nha," Tooth nhún vai một cách ngượng ngùng.

Cô đánh ánh nhìn tới những người khác và nói với họ về sở thích của mình, "Tôi chỉ rất thích những chiếc răng thôi".

Jack ngồi trên bàn nhìn ba người họ.

Đứa bé nằm trên một chiếc ghế trẻ em tạm bợ làm từ gỗ, được tạo ra từ đôi bàn tay khéo léo của Hiccup.

Cậu bé cười tươi, chân phấn khích đá lung tung vào không khí và tạo ra những tiếng ậm ẹ mỗi khi Hiccup đưa một thìa súp lên miệng của nó.

Toothless đến sau lưng Jack và gật đầu chào anh.

Jack nhìn anh và gật đầu lại.

"Tôi không có ý đâu," Toothless nhắc trước như một sự thông báo rằng anh ấy sẽ chuẩn bị nói thêm điều gì đó, "Nhưng tất cả mọi người đang khá phấn khích về sự xuất hiện của đứa trẻ.

Kể cả như Merida, cô ấy đã đổ lỗi cho tôi vì đã khiến cô ấy phải mang thai trong nhiều tháng.

Ngoại trừ anh.

Anh chả có gì gọi là hào hứng khi xuất hiện thêm đứa trẻ này vậy."

"Nó chỉ là một đứa nhóc con," Jack nói, "Tôi không biết vấn đề anh nhắc đến ở đây là gì."

Toothless thở dài, và anh ấy nhìn vào 3 người đang vây quanh đứa trẻ.

"Nó khá là đáng yêu."

"Cậu nhóc đã có tên chưa?"

Tooth hỏi một cách phấn khích.

"Jamie."

Jack, và những người khác, nhìn vào Elsa, người đang bước vào bếp.

Cô ấy ngồi vào bàn, gần đứa trẻ.

"Đó là tên của cậu bé.

Tôi tìm thấy nó được ghi trong căn phòng đó.

Jamie," Elsa nói.

"Jamie!"

Tooth kêu lên.

Đứa bé nhìn cô và rúc rích cười.

Jamie là một đứa bé bình thường.

Câu bé có đôi mắt xanh, mái tóc nâu và sẽ mỉm cười với bất cứ ai nhìn vào một cách ân cần.

Jack không biết tại sao anh lại cảm thấy khó chịu vì sự hiện diện của cậu bé.

"Mình có nên đổi tên cho cậu nhóc không?"

Tooth hỏi.

"Ồ, Hiccup, vỗ lưng cho em ấy ợ đi!

Mọi em bé phải được ợ sau khi ăn."

Hiccup nhấc Jamie khỏi chỗ ngồi và đặt cơ thể nhỏ bé của cậu bé qua vai, vỗ nhẹ vào lưng bé.

"Tại sao trẻ sơ sinh phải ợ vậy?"

"Đúng là đứa con một điển hình", Tooth nói, và Jack biết rằng Hiccup có lẽ đã kể cho cô tất cả về bi kịch thời thơ ấu của anh ta (mẹ mất, cha nuôi anh ấy nhưng không bao giờ thích anh), và cô ta đưa tay nắm lấy Hiccup, thể hiện sự cảm thông.

"Tôi đã có rất nhiều chị em cùng lớn lên và tôi luôn thay đổi họ."

"Nhóc này không - oh, kinh quá.

Cậu nhóc không thèm ợ mà nôn luôn rồi" Hiccup rên rỉ khi Jamie trớ lên áo làm Jack cười.

Jamie cười khúc khích.

"Cậu bé rất dễ thương!"

Tooth nói.

"Dễ thương á?

Cậu nhóc vừa nôn lên người tôi đấy!"

Tiếng Hiccup rên rỉ.

Tooth ôm lấy Jamie từ Hiccup.

Jamie ngay lập tức bắt đầu chần chừ, đôi tay nhỏ bé vươn về phía Elsa.

"Nhìn này, cậu bé muốn được Elsa bế," Tooth ngưỡng mộ.

"Cứ nhe cậu bé đã coi Elsa là mẹ của mình vậy!"

Vì lý do nào đó, Jack cảm thấy bồn chồn nhộn nhạo.

Elsa bế Jamie và cười khi cậu bes nhún nhảy trong vòng tay cô, sau đó đặt lên má cậu nhóc một nụ hôn.

Jack muốn cảm thấy ghen tị, nhưng anh không thể.

Cô ấy trông hạnh phúc thực sự kể từ khi Anna rời đi, và anh muốn giữ mãi nụ cười ấy không phai nhoà trên bức hoạ nơi cô.

Anh muốn nhìn thấy nụ cười đó cho đến hết cuộc đời này.

Ngày 28 tháng 2

Tất cả mọi người đều yêu quý Jamie.

Merida và Rapunzel cười tươi khi họ thay tã cho Jamie (làm từ vải rách, vì Rapunzel có thể may vá)

Tooth vui vẻ khi cho cậu bé ăn.

Thường thì cô ấy hoặc Aster đặt cậu bé ngủ trên nệm, và mọi người thay phiên nhau trông cậu bé trong phòng của họ.

Jack thật sự biết ơn khi Jamie chưa ngủ với anh và Elsa.

Ngay cả Astrid, vỏ bọc cứng rắn của cô cũng bị ném qua một bên khi cô chơi với Jamie.

Còn với Hiccup - Jamie hơi sợ Hiccup vì một số lí do.

Tooth thật sự rất vui vì có một đứa bé ở đây.

Cô và Sandy luôn cố gắng dạy Jamie một số thứ (mặc dù Jack muốn nhắc nhở cho họ rằng đứa bé này không thể hơn bốn tháng tuổi).

Flynn ngoài mặt luôn tỏ ra rằng anh ta là một người đàn ông thanh lịch quá tuyệt vời đối với đứa trẻ, nhưng Jack đã bắt gặp anh ta nói chuyện với Jamie bằng giọng ngớ ngẩn vài lần.

Và Elsa ...

Elsa đã tỏa sáng thực sự với Jamie.

Jamie dường như thích Elsa hơn tất cả mọi người, và Elsa cũng luôn dành thời gian cho cậu.

Jack nói với bản thân mình rằng anh không ghen tị với em bé bởi vì điều đó thật nực cười.

Nhưng anh thực sự kìm không nổi.

Hôm nay, ví dụ, Elsa đang thay tã và Hiccup đang nấu ăn cho Jamie.

Jack đứng nhìn.

"Con là một đứa trẻ ngọt ngào đáng yêu phải không?"

Elsa cọ mũi với Jamie và ríu rít với cậu bé.

"Có phải...."

Jack muốn buồn nôn.

"Here comes the sun -" Tiếng hát của Hiccup vang lên từ bếp.

Anh ấy hát một bài hát xưa cũ mà Jack cũng nhớ đã nghe từ thời thơ ấu, trình bày bởi một ban nhạc nổi tiếng mà anh không thể nhớ ra.

Thực tế, Hiccup chưa bao giờ hát như thế.

Anh ấy biết rằng mình nên cảm thấy vui mừng vì cuối cùng mọi người đều vui vẻ, nhưng anh ấy không thể bởi cảm thấy như mọi người đang hưởng thụ mà không có anh ấy.

Tất cả họ đã đi khác với lí tưởng ban đầu là một đội săn zombie và anh không thể chịu được.

Vì vậy, anh khỏi phòng và hy vọng không ai nhận ra.

Không ai nhận ra Jack đã rời đi.

Ngày 4 tháng 3

"Anh không phiền nếu nó ngủ ở đây chứ?"

Elsa đặt Jamie xuống nệm, ngay cạnh chỗ Jack đang định nằm xuống.

"Dù sao thì em cũng sẽ ngủ với nó ở đây, phải không."

"Uh-huh," Elsa đặt đứa bé và quấn nó trong chăn đã được Rapunzel giặt sạch.

Jack nhìn đứa bé đá và vật lộn trong chăn trong khi nghe Elsa cười, mắt cô vẽ một đường vòng cung xinh đẹp.

Anh dịch qua một chút để ba người họ có thể nằm xuống một cách thoải mái.

Jamie réo lên phấn khích, hai tay cậu bé nắm lấy tay áo của Jack.

"Cậu bé thích anh đấy!"

Elsa thì thầm.

"Bế nó đi."

Trong sự không chắc chắn, Jack với lấy đứa bé và hai tay ôm lấy cơ thể cậu bé.

"Giữ đầu nó thế này này," Elsa nói.

Jack đặt tay để đầu cậu bé được tựa vào đó.

Tay kia cẩn thận đỡ cậu vào lòng và ngồi lên nệm.

Đôi mắt của Jamie bắt đầu nhắm lại và cậu bé ngáp.

Elsa ngồi cạnh Jack và đặt tay lên đầu Jamie, vuốt mái tóc nâu ra khỏi trán em bé.

Cô tiến lại gần Jack và Jamie, cả ba ngồi lặng im không phát ra tiếng động.

"Anh sẽ là một người cha tuyệt vời," Elsa thì thầm, huých vào Jack.

Jack nhìn xuống đứa bé trên tay, rồi nhìn cô gái ở bên cạnh mình.

Và dù không muốn khẳng định, nhưng đây vẫn là thứ anh hằng khao khát.

Anh không nên khao khát khoảnh khắc như thế này vì cảm thấy mình không xứng đáng.

Dẫu sao giờ đây anh nên thấy trân trọng điều này.

Cảm giác những cơ hội về cuộc sống hạnh phúc thế này luôn đến với anh, thế nhưng anh lại không thể nắm lấy, khoảnh khắc ấy cứ đến rồi biến mất cứ như nước chảy dần qua khe đá nứt.

Khi anh chắc chắn rằng Elsa đã ngủ, và Jamie cũng vậy, anh mới an tâm nghỉ ngơi.

"Anh yêu cả hai người.

" Anh lẩm bẩm, và lần này, anh nhìn vào cả hai người họ.

Ngày 7 tháng 3

''Anh ấy cũng dễ thương đấy chứ," Tooth nói khi Jack chuẩn bị bước vào phòng khách.

Anh ta có thể thấy rằng Tooth, Elsa, Rapunzel và Merida đều ngồi trên chiếc ghế dài.

Jamie đang được Elsa bế trên tay.

Jack ngồi sau cánh cửa vì cảm thấy chủ đề này của các cô gái rất thú vị.

"Tớ cũng thấy vậy.

" Elsa đỏ mặt và vuốt tóc Jamie.

"Đừng nói với anh ấy là tớ đã nói điều đó.

Nó sẽ khiến anh ấy kiêu ngạo hơn mà thôi."

"Hoặc hắn sẽ đắc ý vuốt vuốt vài nọn tóc ngu ngốc đó", Merida đảo mắt.

"Tớ khôn hiểu vì sao cậu chịu được hắn, Elsa.

Hắn như mụt tên đần ý."

"Một gã đần dễ thương!"

Tooth kêu lên.

"Cậu đã thấy răng của cậu ấy chưa?

Chúa ơi, chúng giống như tuyết đầu mùa vậy.

Chắc hẳn cậu ta hôn giỏi lắm.

Cậu ấy thích hôn thế nào?"

"Chà-" Elsa chỉ đỏ mặt hơn.

"Tớ-tớ không muốn nói về nó."

"Phải rất tuyệt rồi!"

Tooth tuyên bố.

"Cậu ấy có lẽ cũng hôn giỏi như Flynn vậy.", Rapunzel mơ màng xen vào khi đưa hai tay lên chống cằm.

"Thôi nào, Elsa, kể cho bọn tớ với đi chứ!"

"Có lẽ bởi vì cô gái của chúng ta khôn mún chia sẻ bất cứ điều gì về Frost", Merida nói, "Không trách cô ấy được.

Tên nì vừa vô tích sự vừa phiền phứt, có khi còn bốc mùi nếu hun phải nữa."

Cảm ơn, Merida, Jack nghĩ.

Chưa bao giờ cô làm tôi thất vọng.

"Ồ, nhưng bên cạnh đó, cậu có để ý cách hai người hành xử với nhau không?"

Tooth hào hứng.

"Một ngày nào đó, khi tớ gặp được ngừoi tớ yêu, tớ cũng muốn người ấy nhìn tớ như cách Jack nhìn cậu, Elsa."

"Yêu?"

Elsa lẩm bẩm.

Jamie vẫn khúch khích cười, chân đá vào khoảng không xung quanh.

"Jack không yêu tớ đâu."

"Tất nhiên là anh ấy có tình cảm với cậu.

Cậu là người thấy rõ nhất còn gì," Tooth nói.

"Chỉ cần nhìn cách anh ấy vui vẻ khi nhìn thấy cậu, hay cả lúc anh ấy trở nên ghen tuông khi Aster từng thích thầm cậu nữa."

Đợi đã, đây là lần đầu tiên Jack nghe về điều này.

Well, tốt nhất là Jack nên ép tên kia từ bỏ ý định càng sớm càng...

"Tớ không biết nữa," Elsa mím môi.

"Tớ đã quyết định sẽ nhận nuôi Jamie, đại loại vậy.

Sẽ không hợp pháp được vì trong bối cảnh bây giờ là không thể, nhưng tớ sẽ nuôi dạy đứa trẻ này như chính con trai ruột của tớ.

Ai lại đi thích một người phụ nữ đã có con rồi chứ?"

"Một người tốt," Merida nói, không nghi ngờ gì khi cô ấy cũng đang nghĩ về Toothless, "Không định đánh giá gì nhưng tớ nghĩ Jack không đón nhận điều đó cho lắm đâu."

Như thể cô tốt với tôi lắm ý, Merida.

Câm miệng.

Cô không biết cô đang nói về cái gì đâu.

"Ý cậu là gì?"

Rapunzel hỏi.

"Jack tốt với Jamie mà.

Được rồi, không hẳn là quá tốt, nhưng cậu ấy đang cố gắng."

"Chín xác, đang cố gắng.

Và tớ hiểu Jack rõ hơn bất cứ ai ở đây.

Punzel, khôn nhớ sao?

Lí do tại sao mà anh ấy luôn cố trán xa những đứa trẻ ý?

Nhớ em gái của anh ấy như thế nào chứ?"

Merida nói

"Cậu ấy vẫn còn ám ảnh về Emma.

" Rapunzel lẩm bẩm.

Giọng cô càng trầm hơn.

" Tớ cũng vẫn còn buồn về mẹ tớ."

"Ai cũng như vậy thôi, " Merida ấm ức nói, có lẽ cô đang nghĩ về cha mẹ và những người em trai của mình.

"Đó khôn phải là vấn đề.

Vấn đề là, Elsa, nếu Jack khôn thích cậu khi cậu là chính bản thân mình, thì đó không phải nhân cách thật sự của cậu ta đâu.

Ngay cả khi cậu ta chỉ là một tên đần, thì cậu ta vẫn yêu cậu."

"Tớ hiểu rồi," Elsa nói, và khi cô ngẩng đầu lên, Jack có thể thấy cô đang khóc.

Nhưng đó những giọt nước mắt hạnh phúc.

Jamie dường như cảm nhận được rằng cô đang buồn nên cậu bé nhoẻn cười hở ra vài chiếc răng sữa.

Elsa vừa cười vừa khóc, hôn lên đầu cậu bé.

"Tớ-tớ không biết nữa."

"Ah đừng tự dằn vặt bản thân nếu cậu khôn yêu hắn , thật lòng mà nói, khôn có cô gái bình thường và đủ tỉnh táo nào mà lại đi thích Frost-" Merida nói đùa.

Im đi, Merida.

"Tớ nghĩ điều này sẽ thật ngọt ngào," Tooth nói, "Anh ấy chắc chắn sẽ nuôi dưỡng Jamie cùng với cậu.

Hai người các cậu, nuôi dưỡng một đứa trẻ như cha và mẹ vậy."

"Tớ-" Elsa lại nhìn Jamie.

"Ồ, thật tiếc về việc săn zombie," Rapunzel than thở.

"Tớ đoán nếu các cậu vẫn muốn tiếp tục làm công việc đó, thì-"

"Ta không săn zombie cả đời đâu.

", Tooth chỉ ra.

"Ta sẽ phải thay đổi."

"Hãy nghĩ về Anna và Kristoff," Merida nói thêm.

Rapunzel đã kể cho Tooth biết về vấn đề của em gái Elsa.

"Hai tên điên đó đã đi tìm hạn phúc."

Elsa vẫn giữ im lặng, ôm chặt Jamie hơn một chút.

"Họ có thể đã chết rồi."

"Không, không, họ vẫn còn sống đấy chứ," Rapunzel nhanh chóng xen vào, khi thấy ánh mắt Elsa dần chìm trong bóng tối trống rỗng, y như ánh mắt của giai đoạn kinh khủng khi Anna mới rời đi.

"Họ vẫn ổn và đó là tất cả điều mà ta có thể nghĩ tới.

Merida đang cố nói ở đây nghĩa là, tất cả chúng ta nên - cậu biết đấy - hãy đi theo những cách riêng biệt của chúng ta."

"Để nhóm tan rã ư?"

Elsa nhìn tất cả bọn họ.

"Cậu là trưởng nhóm mà, cô gái," Merida nói nhẹ nhàng.

"Đó là quyền quyết định của cậu."

"Nếu đó là tất cả những gì mọi người muốn," Elsa lẩm bẩm.

"Nó không thực sự quan trọng với tớ," Rapunzel dừng lại.

"Ý tớ là, ngoài kia phải có một cái gì đó hay ai đó, phải không?

Chúng ta không phải là người sống sót duy nhất."

"Nếu có những người sống sót khác, có thể có một thị trấn hoặc gì đó", Merida gợi ý.

"Oh!"

Tooth nhảy lên.

"Tớ đã nghe ai đó nói những điều đó khi ngày trước bọn tớ có do thám qua.

Họ nói về một thị trấn nơi con người có thể sinh sống.

Có những ngôi nhà và cửa hàng mà ta sống như trước đây, góp mặt trong thị trấn đó.

Thế nhưng, đó chỉ là những câu truyện truyền miệng, không ai biết thị trấn đó có thực sự tồn tại hay không."

"Nếu chúng ta có thể tìm thấy nơi đó, nó sẽ giải quyết rất nhiều thứ!"

Rapunzel nói.

"Có ý kiến gì không?"

"Họ đã đề cập ở Khu vực Los Angeles," Tooth nói, "Nhưng tớ không biết nó cách đây bao xa."

"Sẽ mất khoảng ba ngày," Elsa nói, "Nếu tính toán của tớ là chính xác, thì đó sẽ là thời gian ta phải di chuyển."

Merida tặc lưỡi.

"Liệu chúng ta có thể làm được điều đó khôn?"

"Nếu mọi người tin vào bản thân," Elsa mỉm cười, và cô ấy nhìn vào Jamie.

Jack cảm nhận máu trong huyết quản lại trôi dậy lần nữa.

Ngày 8 tháng 3

Anh không muốn làm thợ săn zombie, nhưng làm công việc đó là tất cả những gì anh biết.

Anh phải làm gì bây giờ?

Chỉ từ bỏ công việc đó như vậy thôi sao?

Thật khó để có thể làm một người cha tốt.

Anh không chắc anh có muốn bỏ việc săn zombie như vậy hay không.

Đó là lối thoát của anh ấy, sự cứu rỗi giúp anh có thể bảo vệ gia đình của mình, và không có gì có thể quan trọng bằng điều đó.

Cho đến khi anh gặp một người.

Một người được anh ưu tiên trên mọi thứ.

Elsa.

Thật sự, nếu cô ấy muốn từ bỏ việc làm thợ săn zombie, anh ấy ủng hộ cô, sẽ đồng hành với cô trên mọi nẻo đường.

Ngày 12 tháng 3

Tooth, Aster, và Sandy đã đi.

Họ từ chối đề nghị của Elsa về việc vào nhóm của cô ấy hoặc đi cùng họ tới thị trấn trong lời đồn đó.

Họ chúc nhau bình an và mong muốn có thể gặp lại nhau một ngày không xa.

Điều duy nhất Jack không thích lắm đó là cái bắt tay nồng nhiệt của Sandy, cái ôm chặt của Tooth (và một cái đẩy vào môi Jack với ngón tay cô ấy) cùng cái bắn tim tạm biệt từ Aster.

Jack đảm bảo Aster và Elsa có khoảng cách đủ xa khi họ chào tạm biệt nhau.

Ngày 22 tháng 3

Elsa kể với nhóm của mình về thị trấn đó.

Jack tỏ ra bất ngờ và phấn khích như thể mới nghe chuyện đó lần đầu, và bằng một cách nào đó, Jack chỉ nhận lại những ánh nhìn dè bỉu từ những người khác.

Họ đều đồng ý thử đến đó.

Jack đã không ngủ vào buổi tối hôm đó.

Ngày 23 tháng 3

Gió rít thổi dưới đêm lạnh giá.

Nhóm chín người họ thì đang đấu tranh để chống lại cái rét.

Họ trang bị cho mình đầy súng, đạn, thức ăn và chăn ấm.

Flynn và Rapunzel cùng nhau bước đi.

Astrid và Hiccup tranh luận về một cái gì đó.

Merida đang đi bộ quá nhanh và Toothless đang băn khoăn cô ấy có được đi nhanh như thế không khi cô ấy mang đang thai.

Jack lùi lại ở cuối nhóm, trách bản thân anh ta nên đi cạnh Elsa đang tiên phong phía trước, nhưng anh không thể.

Elsa ôm chặt Jamie đã được bọc cẩn thận trong những lớp chăn dày để cậu bé không bị nhiễm lạnh.

Elsa dẫn dắt nhóm với phẩm giá của một nữ hoàng.

Rất lâu rồi Jack chưa gọi cô là Nữ hoàng Elsa.

Ngày 24 tháng 3

Flynn và Rapunzel là những người đầu tiên tách khỏi nhóm.

Mặc dù điều này không giống như họ đã lên kế hoạch.

Khi đi qua vùng nông thôn, Rapunzel phát hiện ra một ngôi nhà mà chỉ có cô mới thấy đẹp.

Cô quyết định rằng cô muốn ở lại khi nhìn thấy những bông hoa đang nở rộ và một khu vườn nhỏ đang trong thời kì thịnh vượng của chính bọn chúng, khi mùa xuân cũng không còn lâu nữa.

Những người khác ban đầu không đồng ý, nhưng Rapunzel muốn sống giữa cỏ và hoa.

Flynn, tất nhiên, yêu cô ấy, muốn ở lại với cô ấy.

Có một cái ôm đầy nước mắt của Rapunzel.

Cô khóc vì cô yêu quý tất cả họ và dù thế nào đi chăng nữa, họ sẽ luôn là một gia đình.

Flynn và Jack bắt tay lần cuối và những người khác lại tiếp tục.

Ngày 25 tháng 3

Hiccup và Astrid là những người tiếp theo.

Họ có thể là một cặp đôi kỳ quặc, luôn chiến đấu và tìm cách chọc giận nhau mỗi ngày, nhưng họ thấy cho mình một ngôi nhà bao quanh bởi kim loại phế liệu và các công cụ rỉ sét, rất có thể là một gara ô tô.

Hiccup đã thích nơi này.

Elsa lo lắng rằng họ có thể không tìm thấy thức ăn hoặc họ có thể gặp rắc rối, nhưng Astrid khẳng định rằng họ có nhiều thực phẩm đóng hộp, và thỉnh thoảng một cuộc đột kích thì có là gì?

Có lẽ, giống như Rapunzel đã lên kế hoạch thực hiện tại quê nhà của cô ấy, họ sẽ chăm sóc một khu vườn nhỏ.

Hiccup nói rằng công cụ sản xuất không phải là vấn đề đối với anh ấy và việc đó sẽ trở nên dễ dàng thôi.

Có thể nói lời tạm biệt với hai người này rõ ràng khó khăn hơn so với cặp đôi hôm qua.

Có lẽ đó là vì Hiccup luôn ở đó khi Jack cần anh và Astrid luôn khó chịu nhưng luôn cởi mở mỗi khi cô nói chuyện với Jack.

"Hãy tự chăm sóc bản thân," Hiccup ôm lấy Jack và Jack ôm lại.

"Đừng chết hoặc tôi sẽ đấm vào mặt cậu", đó là lời tạm biệt của Astrid, nhưng sau đó cô ấy bật khóc và Jack ôm cô ấy chặt hơn anh ấy đã làm với Hiccup.

Ngày 26 tháng 3

Họ dừng lại để nghỉ ngơi.

Toothless làm một cái lửa trọ và đề nghị sẽ thức để cảnh giới, nhưng Jack nhận việc đó và Toothless nằm ngủ bên cạnh Merida.

Elsa đặt Jamie xuống một tấm chăn được trải sẵn và ngồi cùng Jack bên cạnh gốc cây.

"Anh đang tránh mặt em.

" cô ấy lầm bầm.

Jack chuyển ánh nhìn sang cô.

Mọi thứ cô hiện lên đều thật xinh đẹp.

Tóc cô được buộc gọn gàng, và màu bạch kim đó nổi bật trong màn đêm.

Đôi mắt xanh ánh lên sự lo lắng và tổn thương.

Jack sau đó cho phép mình chạm vào cô sau nhiều ngày trốn tránh.

Anh vòng tay qua vai và kéo cô lại gần.

"Anh không biết gì nữa."

Elsa nhìn vào anh.

"Việc này sẽ ổn thôi, anh biết đấy," cô ấy lầm bầm.

"Chưa sẵn sàng để ổn định.

Em hiểu."

"Anh không nói về việc đó.

Anh đang nói về chính bản thân anh.

"

"Em biết.

" Elsa thận trọng nói.

"Nếu anh không muốn đi cùng bọn em, hãy nói ra.

Anh có thể tiếp tục làm thợ săn zombie."

"Sẽ không giống như trước nữa", Jack thừa nhận, "Chưa gì anh đã thấy nhớ nhóm chả chúng ta rồi.

Anh chỉ không biết liệu anh có muốn tiếp tục sống như ta đã từng không, khi giờ đây, anh đã có cơ hội tái sinh một lần nữa."

"Bọn em đã để cập về việc sống chung một nhà," Elsa nói khẽ.

"Em, Jamie, Merida và Toothless.

Em muốn anh ở đó.

Em -" cô đỏ mặt và nhìn xuống.

"Em muốn anh ở cạnh bên.

Nhưng nếu anh không muốn, em sẽ không ích kỉ giữ anh lại nữa...."

"Đừng đi."

Jack biết điều cô ấy định nói là gì, rằng cô ấy muốn anh ấy sống cùng cô và Jamie, trở thành một gia đình hạnh phúc hoặc gì cũng được.

Elsa hơi căng thẳng trong vòng tay anh.

Anh thả lỏng bản thân, và dần dần, cô cũng vậy.

"Anh cũng muốn được ở cạnh..em" Jack lẩm bẩm.

"Không- Anh không muốn ở cạnh em.

Anh cần phải ĐƯỢC ở cạnh em."

Anh ấy quay lại để nhìn thẳng vào mắt cô.

"Anh mất trí rồi, không có em ở đây, và anh có thể muốn- Jesus fucking Christ, anh như một tên ngốc vậy."

"Không," Elsa mỉm cười, nhẹ nhõm khi anh ấy cũng cảm thấy như cô.

"Em thích anh khi anh ngốc như vậy.

Nói tiếp đi."

"Anh đoán rằng anh muốn cưới em," Jack thốt ra.

"Vậy, đây là ý kiến kì lạ của anh về một lễ cưới."

"Không- conmẹnó, Elsa, Anh yêu em.

Thấy chưa, anh đã nói ra rồi đấy."

Jack nói

Mắt Elsa động và hơi ngập ngừng, nhưng cũng tiến tới và tặng Jack một nụ hôn.

Môi cô lạnh lẽo như môi anh nhưng không ai quan tâm về điều đó.

Elsa mạnh dạn cắn môi dưới của anh, trong khi Jack đưa tay thả lơi búi tóc của cô.

Họ hôn nhau rất lâu, cảm nhận nhau, ôm chặt lấy nhau.

"Em cũng yêu anh," Elsa nói khi họ dừng lại.

"Vâng, em sẽ cưới anh."

"Anh biết em sẽ làm vậy."

Elsa đảo mắt, nhìn anh.

"Anh đang tự phụ, phải không?"

"Hmm- ai vừa nói là sẽ đồng ý đề nghị của anh nhỉ?"

Jack ấn một nụ hôn vào cổ Elsa.

"Em bị khóa chặt với anh rồi."

"Em không quan tâm," Elsa đẩy anh vào một nụ hôn khác.

Ngày 28 tháng 3

Thị trấn này đúng như những gì họ tưởng tượng.

Nó nhộn nhịp, bận rộn và rất nhiều người.

Đó là những gì họ nhận thấy khi mệt mỏi kết thúc hành trình ở đầu thị trấn.

Ngay lập tức họ được một y tá tốt bụng, người muốn tất cả họ trải qua kiểm tra y tế và để đảm bảo rằng họ vẫn ổn, và tất cả họ đều hướng về phía một tòa nhà.

Thật là xa xỉ, mặc dù chỉ là được ngồi trên giường và tắm rửa đúng cách.

Jack biết rằng nếu Hiccup ở đây, anh sẽ muốn tự hỏi làm thế nào họ có thể có hệ thống tưới tiêu và hệ thống ống nước trong thị thấn hay hàng tá thứ khác.

Cuộc sống thực sự đang diễn ra trước mắt.

Họ được sắp xếp vào một ngôi nhà, thăm khám y tế thường xuyên và được cung cấp thực phẩm, giống như trước đây.

Merida và Toothless được siêu âm và rất vui mừng khi phát hiện ra rằng em bé của họ khỏe mạnh nhưng chưa xác định được giới tính.

Jack không biết là do họ không nói hay như thế nào, vì anh không hiểu quy trình chăm sóc y tế diễn biến ra sao.

Hôm nay, Elsa và Jack có được một căn hộ nhỏ, cạnh Merida và Toothless.

Nó cằn cỗi, nhỏ bé, với một vài chiếc giường và thiết bị mà Jack chưa tìm hiểu.

Đây còn có một cái bếp lò nhỏ.

Đã bao lâu rồi kể từ khi họ nấu trên một ngọn lửa tử tế, với nồi thiếc và tất cả mọi thứ?.

Sau đó là một lò vi sóng.

Đây chính là món quà từ các vị thần, hơn vậy.

Sau đó, Jack được thưởng thức những thực phẩm mà anh đã không có trong một thời gian dài như rau và trái cây được người dân trong thị trấn trồng.

Jack ước rằng cả nhóm đã ở lại với nhau tại thời điểm này, bởi vì cuộc sống cuối cùng có thể trở lại bình thường.

Căn hộ này cả bồn tắm và Jack tự nhủ rằng sử dụng nhà vệ sinh bằng chất liệu này tốt hơn nhiều so với gỗ.

An toàn hơn, rất nhiều.

Elsa cười khi anh nói với cô điều này, và ngay sau đó bực mình khi anh hỏi cô đã từng đi vệ sinh như thế nào.

Một phòng ngủ với một cái cũi cho Jamie và sau đó là một chiếc giường cho hai người họ.

Một chiếc giường thực sự.

Jack ngồi trên đó, phấn khích như một đứa trẻ trong khoảng mười phút, và Elsa thực sự phải vào kéo anh ta đi để xem máy giặt và lò sưởi.

Đây là một ngôi nhà đẹp.

Không đỉnh về sự xa hoa hay thậm chí là đồ trang trí, mà chỉ vì những người ở đó đã biến nó thành một ngôi nhà thực sự.

Ngắm nhìn thị trấn qua khung cửa sở càng làm anh trân trọng ngôi nhà này.

Elsa nhìn Jack và bế Jamie đưa cho anh, và Jack chấp nhận bế đứa bé.

"Cậu bé tỉnh rồi.

" Elsa mỉm cười với anh.

"Cậu nhóc sẽ nghịch lắm đây.

" Jamie đá đôi chân nhỏ của mình và vươn tay về phía Elsa, khẽ nhổm lên.

Jack hôn lên đầu Jamie.

"Cậu bé là con của chúng ta, sau tất cả mọi thứ."

"Con của chúng ta?"

Elsa nhìn vào Jack, và anh có thể thấy nước mắt bắt đầu trào ra khỏi khóe mắt cô ấy.

"Con của chúng ta" Jack thừa nhận, hôn Jamie một lần nữa.

Bế con bằng một tay, Jack kéo Elsa gần hơn bằng tay còn lại.

"Con của chúng ta."

Elsa nhắc lại một cách cảm động, và cô ấy ngẩng lên nhìn Jack một lần nữa.

"Anh yêu em, em biết rồi đấy."

"Yeah, em biết.

Em nghĩ rằng em cũng yêu anh."

"Đương nhiên.

Em luôn biết thế."

"Tự phụ."

"Em biết là em yêu anh."

"Không, em chỉ yêu anh."

"Em có một vốn từ tuyệt vời, em yêu."

"Em không thể tin là em sẽ cưới anh."

"Quen dần với việc đó đi."

"Em nghĩ rằng em vẫn yêu anh."

"Anh không thể ngừng yêu em, kể cả khi anh cố không làm thế."

Jack cúi xuống để tặng Elsa một nụ hôn.

Link bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/10130929/10/Disasterology
 
[Full] Disasterology - Jelsa
Chapter 11: Epilogue


*Thì thầm * Điều này có thể được tính là một phần kết?

Tôi biết, tôi đã để lại nhiều kết thúc lỏng lẻo ở đây trong fan fic này - nhưng tôi không chắc, có lẽ tôi sẽ viết lại toàn bộ điều này một ngày nào đó - nhưng không phải khi tôi đang cố gắng viết tất cả những câu chuyện khác này.

Đây có thể không phải là một kết thúc lý tưởng, nhưng tôi đã đấu tranh với việc kết thúc nó rất nhiều, vì vậy ở đây, có một kết thúc khá tồi tệ đối với một fanfic.

Tôi muốn cảm ơn tất cả những người ủng hộ nó, theo dõi nó, xem xét nó đặc biệt bởi vì các bạn là lý do tôi tiếp tục viết.

Tôi tiếp tục cố gắng cải thiện bài viết của mình, làm việc nhiều hơn để cải thiện bản thân với tư cách là một nhà văn, và đó là lý do tại sao tôi yêu thích tác phẩm này, bởi vì nó thực sự thách thức tôi.

Ai biết được, có lẽ tôi sẽ viết thêm một số fanfic Jelsa trong tương lai.

________________________________

Ngoài trời lạnh khủng khiếp, mà Jack Frost đã quá mệt mỏi vì phải chờ đợi rồi.

Anh bước ra ngoài, không khí đêm lạnh lẽo thấm qua những lớp quần áo anh mặc.

Anh ấy lo lắng.

Không phải lo cho mình mình, mà là lo cho vợ của anh.

Đã ba năm trôi qua rồi.

Elsa sẽ gặp lại em gái của cô ấy.

Phải mất một thời gian, và đút khá nhiều hối lộ, đần thật đấy.

Jack thậm chí đã cố gắng hack vào cơ sở dữ liệu của chính phủ lâm thời, song họ phát hiện rằng Anna và Kristoff vẫn sống tốt.

Elsa vẫn khăng khăng rằng cô ấy không cảm thấy quá khác biệt so với thời điểm cô mới kết hôn, đi làm và chăm sóc con cái.

Nhưng Jack biết rằng, vợ của mình đã ngủ ngon hơn và sự xuất hiện của những cơn ác mộng như ít dần đi.

Anh biết Elsa tự trách bản vì đã lôi Anna vào con đường chém giết zombie.

Anh luôn an ủi rằng đó không phải lỗi của cô mà chỉ là hoàn cảnh khách quan đưa đẩy, nhưng cô không bao giờ tin vào lời nói ấy.

Cuộc sống ở đây vẫn trôi qua bình thường như trước khi đại dịch bùng phát.

Họ đã sống thực sự tốt hơn từ thời điểm chuyển về đây.

Rất nhiều thay đổi kể từ khi họ là một đội săn zombie.

Rapunzel và Flynn vẫn ở ngôi nhà vùng ngoại ô nọ, và từ những gì Jack được nghe kể, Rapunzel đã rất mong đợi và Flynn đang làm việc trong lực lượng cảnh sát.

Họ cũng tính tới chuyện kết hôn.

Điều này sẽ xảy ra sớm thôi.

Astrid và Hiccup đã khôi phục nhà để xe cũ đó, và Hiccup bắt đầu rèn vũ khí như một sở thích với sự giúp đỡ của Astrid.

Từ đó, một doanh nghiệp tư nhân bắt đầu phát triển mạnh mẽ.

"Oh, anh bạn sẽ đứng đọ cả ngày ư, Frost?"

Anh nhận ra giọng nói đó và quay đầu lại ngay lập tức, nở một nụ cười.

Merida đang băng qua tuyết, nụ cười nhăn nhó trên khuôn mặt đầy tàn nhang của cô.

Má đỏ ửng lên vì lạnh.

Mái tóc đỏ xù được trùm lên bởi một chiếc mũ len màu xanh, phấp phới vài lọn tóc bay theo gió.

Thật khác lạ.

Cô nàng bướng bỉnh này đang cười khi vượt qua đống tuyết này.

Jack bỗng nhớ tới một thời điểm nào đó năm năm về trước, trong một tình huống tương tự khi tuyết vừa rơi, Merida đã không cười thế này.

"Đợi cậu đủ lâu rồi," anh không bận tâm khi Merida ôm anh trong lòng vì sự ôm ấp của anh dường như tuyệt vọng trong hoàn cảnh này.

Họ đều cần sự cảm thông từ những người bạn thực sự.

"Elsa thế nào rồi?"

Merida hỏi, rời khỏi cái ôm, đôi mắt xanh của cô sáng lên vì lo lắng.

"Cô ấy nói cô ấy ổn.

Tớ không chắc có ổn thật không", Jack thừa nhận.

"Cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng cho Jamie, sau đó tất cả chúng ta sẽ đến chỗ của Anna."

"Tớ đã nói chuyện với Punzie.

Cô ấy cũng chuẩn bị đến.

" Merida nói, lại mỉm cười.

"Giống như- Toothless!"

Toothless đến đứng sau Merida, hơi khó khăn khi có một đứa trẻ đang ôm lấy chân anh, đứa còn lại thì rúc vào lòng cha của bọn chúng.

"Có thể giúp đỡ không," Toothless cằn nhằn, hất những sợi tóc đen ra khỏi mặt mình.

"Ah, anh đã đưa chún tới đây rồi", Merida vẫy tay.

"Mẹ ơi!"

Cậu bé với lấy chân của Merida.

"John, đừng bám vào chân Mommy con như thế," Toothless thở dài.

"Hãy đến đây nào con quỷ nhỏ ", Merida cúi xuống đón đứa con của mình, mỉm cười khi nó vòng tay ôm lấy cổ cô.

"Elinor vẫn đang ngủ", Toothless âu yếm cô con gái nhỏ của họ, mái tóc đen của cô bé xoã trên ngực cha mình.

Cô bé mở hờ đôi mắt xanh và ngáp, trước khi cô vùi đầu vào vòng tay của Toothless.

"Cái gì, không chào chú ư, nhóc?"

Jack mở rộng vòng tay.

"Chú Jack!"

John vội vàng ôm chầm lấy Jack.

"Được rồi, được rồi -" Jack cười và nhấc John lên không trung, với tiếng hét thích thú của đứa trẻ.

"Đừng làm phiền chú Jack," Toothless khiển trách.

"Con có thể làm phiền Frost nếu con muốn," Merida lườm nguýt chồng mình.

"Chúng ta phải đi thôi," Jack đặt John ngồi lên, để đứa con của bạn mình nắm lấy tóc anh.

"Yeah, yeah- vợ cụa anh đâu?"

Merida khoanh tay.

"Cô ấy chuẩn bị - cô ấy đây rồi."

Và rồi anh mỉm cười ấm áp, khi Elsa nắm tay Jamie và đi tới chỗ năm người họ.

Vợ anh đẹp tuyệt vời, khiến nhiều lúc, Jack không tin Elsa thực sự là vợ của anh.

Jamie bị ép mặc chiếc áo mùa đông dày cộp.

Không lạ gì tính cẩn thận của Elsa khi muốn bảo vệ con trai mình, trong khi trang phục của cô có phần đơn giản hơn.

Anh nhớ tất cả những gì cô đã nói trước đây, giá lạnh chưa bao giờ khiến cô ngã gục ("the cold never bother me anyway" - lyrics của hit "Let it go"), và rồi cô mỉm cười với anh.

"Chúng tôi đã sẵn sàng", Elsa hôn vào khóe miệng của Jack, trong khi Jamie than vãn về việc muốn ở nhà, và cô đưa tay ôm John trong khi Jack cúi xuống để an ủi con trai mình.

"Thôi nào, mực nhỏ, sẽ rất vui đấy.

Con không nhớ mọi người ư?"

Jack vui vẻ vuốt mái tóc nâu của Jamie, sửa chiếc mũ beanie đen Elsa đã đeo cho cậu.

"Được rồi ạ," Jamie lầm bầm, chắc chắn rằng bố mẹ anh sẽ phạt cậu nếu cậu nói bất cứ điều gì khác, và để Merida xới tung mái tóc mình lên khi cô xoa đầu cậu bé.

Jack nắm lấy tay con trai mình, ra hiệu với Merida và Toothless rằng đã đến giờ xuất phát.

Trong khi mà Toothless phải vật lộn với cả hai đứa con của mình thì Merida trò chuyện với Elsa.

Khi gặp lại Anna ở nhà của cô ấy, mọi người ai cũng đều cảm thấy một sự thân thuộc và thoải mái.

Đó là một ngôi nhà khá đẹp, cổ kính, một ngôi nhà khiến Merida gật đầu tán thưởng nhưng khiến hơi thở của Elsa trở nên gấp gáp.

Jack đưa Jamie tới với Toothless (để lại cho anh ta ba đứa nhỏ toàn rắc rối), nhìn vợ lo lắng.

"Em ổn chứ?" anh nhẹ nhàng hỏi.

Cô lắc đầu nhẹ.

"Em không biết, chỉ là - em đã không gặp cô ấy trong nhiều năm."

"Này," Jack nắm chặt vai cô và nhìn vào mắt cô.

"Em cần phải vượt qua nó, được chứ?

Cô ấy là em gái của em.

Cô ấy yêu quý em."

"Em không biết liệu em đã sẵn sàng tha thứ cho cô ấy chưa," Elsa buột miệng, đôi mắt xanh mở to, rồi nheo lại trên khuôn mặt hờ hững.

Trong một tích tắc, Jack nhớ lại hình ảnh cô gái từng làm anh cố để thấy khó chịu trong quá khứ.

Những cảm xúc cũ khi xưa lại ùa về trong tâm trí.

Trong đầu Jack giờ như đang có một bản hoà ca của những cảm xúc như lo lắng, tổn thương cùng tức giận vang lên.

"Cô ấy đã bỏ rơi chúng ta, Jack, cô ấy đã rời bỏ chúng ta khi em cần cô ấy - khi tất cả chúng ta cần nhau -"

Jack hôn cô, nhẽ nhàng, và phải mất một lúc Elsa mới ngập ngừng đáp trả.

"Em sẽ ổn thôi," anh thì thầm với âm lượng đủ để cô có thể nghe thấy.

Anh nâng cằm cô lên để khoá ánh nhìn hai người với nhau.

Khuôn mặt cô dịu lại và cô gật đầu nhẹ.

Anh bóp nhẹ lên vai cô để thúc lại tinh thần, lấy lại sự tự tin cần thiết để đối diện với em gái mình một lần nữa.

Jack mở toang cánh cửa để cho tiếng la hét và tiếng cười của lũ trẻ cũng theo đó vọng vào.

Anh có thể nhìn thấy những con người anh luôn mong nhớ, yêu thương và trân trọng.

Rapunzel với cánh tay của Flynn quàng qua vai cô, trong khi Merida vỗ vào bụng tròn của Rapunzel, không nghi ngờ gì về việc cô sắp có em bé.

Astrid đang ngồi trên đùi của Hiccup, mặc dù mặt anh ta đỏ ửng, có lẽ phàn nàn về cân nặng của cô ấy hoặc một cái gì đó, và cô ấy rất hạnh phúc khi huých khuỷu tay của mình vào xương sườn của bạn trai.

John, Jamie và bé Elinor mới tỉnh dậy đang chạy quanh tấm thảm sáng màu, đang chơi đuổi bắt với một cô bé xa lạ mà ngay lập tức Jack có thể đoán được là con ai, bởi mái tóc vàng óng ả và đôi mắt xanh.

Anna đang đứng cạnh cửa, Kristoff đi sau cô vài bước, và khuôn mặt cô ấy ánh lên vẻ hối lỗi cùng đôi mắt đẫm lệ khi cô ấy nhìn chằm chằm vào hai người họ.

"Em thậm chí còn không biết chị đã có con," cô nói, giọng cô đặc quánh cảm xúc, và tất cả những điều muốn nói với chị gái sau rất nhiều thời gian qua mới chỉ được một câu nói đấy.

Tay cô ôm lấy miệng, nước mắt rơi tự do và Jack nghĩ về việc Anna trông phong hóa như thế nào.

Cô trông đứng tuổi hơn trước đây, giống như lo lắng đã làm cô già đi.

"Chị-chị cũng không biết em cũng đã có con gái lớn thế này," Elsa lầm bầm, ánh nhìn rơi xuống dưới sàn nhà.

"Em đã có con rồi."

Tay cô di chuyển lên nắm chặt Jack, và anh gật đầu với cô để cho cô biết rằng cô không ở đó một mình.

"Tên cô bé là Mary," Anna trầm giọng, gần như hơi sợ hãi.

"Em- em đã có con bé vào khoảng hai năm trước.

Em biết em nên nói với chị, hay gì đó -" Mắt cô nhìn Jamie, và cô ngước lên nhìn Jack và Elsa, nở một nụ cười.

"Cậu bé trông lớn quá."

"Mới bước sang tuổi thứ tư," Elsa nhìn em gái mình trong nước mắt, nụ cười căng thẳng của cô hiện trên môi.

"Bọn chị- ah- đã tìm thấy cậu nhóc vào một ngày đi do thám.

Khi đó, nó còn là một đứa trẻ sơ sinh, bây giờ đã trưởng thành rồi."

"Em đã là một người dì," Anna thì thầm, một nửa như nói với chính mình, rồi nhìn về phía Jamie đang chơi đùa để tìm cách giao tiếp phù hợp với tính cách cậu bé.

"Không cùng huyết thống, chị hiểu-"

"Không, Elsa," Anna ngắt lời cô, và điều đó làm cả hai chị em bàng hoàng.

Sau đó họ nhìn nhau.

"Cậu bé vẫn sẽ là cháu của em."

Elsa mỉm cười, lần này là một nụ cười thực sự.

"Nó là con trai của chị, bây giờ và mãi mãi về sau, ngay cả khi chị chưa bao giờ sinh ra nó."

Bằng cách khá vồn vã và ngay lập tức, Anna và Elsa ôm lấy nhau.

Đầu của Anna vùi vào cổ của Elsa, cằm Elsa tựa lên đỉnh đầu của Anna, nhưng nó thật ngọt ngào.

Anna khóc nức nở, Elsa ứ nghẹn trong nước mắt.

"Em xin lỗi," Anna khóc, "Em không nên bỏ đi, em nên nói với chị."

"Không," Đôi mắt của Elsa ngày càng đỏ vì nước mắt.

"Không, đó là lỗi của em, Anna.

Em không bao giờ thuộc về nơi đó, đó luôn là lỗi của chị."

"Tại em...Không phải lỗi của chị...!"

Trước mắt mọi người bây giờ chỉ là bức tranh thấm đẫm nước mắt và trôi nổi những lời xin lỗi.

Jack mỉm cười.

Họ cuối cùng đã tha thứ cho nhau.

Thế là đủ để gắn kết mọi người lại với nhau.

Astrid đấm vào tay Jack, Flynn đập vào lưng Jack, Kristoff vuốt tóc anh như một người anh trai bảo vệ đàn em của mình, Rapunzel hôn vào tai anh và Hiccup quàng vào vai Jack.

"Các cậu," Jack cười, anh khoác vai Hiccup vào và hai người lại cười đùa với nhau.

Khung cảnh này thật đầm ấm.

Merida cau có khi Flynn tinh nghịch đặt tay lên eo cô, Rapunzel nắm lấy Kristoff và muốn nghe từng chi tiết của mọi việc họ đã làm, Astrid tết tóc của Toothless lại mặc dù anh ta cười và nói rằng cô ấy đừng làm thế, Jack thì gác chân vào lòng Hiccup.

"Vẫn là cái mông mà tôi biết," Hiccup mỉm cười nhưng không di chuyển để đẩy Jack ra xa.

"Luôn luôn là vậy, Hicc."

Anna đang cho Elsa xem ngôi nhà nhỏ của mình và họ nắm tay nhau như thời thơ ấu họ đã từng.

Thế là quá đủ với Elsa.

Cô ấy cười rất nhiều, trông hạnh phúc hơn trước đây và Jack hạnh phúc khi trông thấy như vậy.

Đó là tất cả những gì anh cần.

Mọi người đều hạnh phúc.

Anh ấy kết hôn với một người phụ nữ tuyệt vời, có một cậu con trai tuyệt vời.

Anh ấy có những người bạn tuyệt vời - không, một gia đình tuyệt vời.

Khi anh nhìn vào tất cả, không còn tiếng la hét hay nỗi kinh hoàng mà anh nghe thấy và nhìn thấy trên khuôn mặt có phần trẻ trung hơn của họ.

Không còn là người lãnh đạo nhóm khó tính, đó chỉ là Elsa.

Không còn phó chỉ huy lạnh lùng, đó chỉ là Jack.

Không có nguy hiểm.

Không có mối đe dọa.

Chỉ có họ.

Đó thực sự là tất cả mọi thứ anh nghĩ anh không bao giờ có được nhưng anh lại đang sở hữu.

Elsa ngồi cạnh Jack trên chiếc ghế dài, Anna nằm nghiêng sang bên kia, cười vào điều gì đó mà em gái cô đã nói.

Anh nắm tay Elsa.

Cô mỉm cười với Jack.

Tất cả những gì họ đã trải qua chỉ là quá khứ.

Mọi thứ đang xảy ra bây giờ là tất cả những gì họ cần.

Thật hoàn hảo.

Chỉ mất ba năm.

Jack đang nhìn Elsa và cô ấy không còn là cô gái hay tự nhốt mình trong phòng.

Cô ấy là vợ của anh.

Ngón tay anh xoa vòng tròn trên bàn tay cô và Elsa tặng anh một nụ hôn chớp nhoáng và mỉm cười với anh.

Anh ấy có một gia đình.

Anh ta có Elsa và Jamie.

Giống như anh ấy chưa bao giờ rời khỏi nơi đó, vài năm trước, khi cả đội đang kỉ niệm vào dịp Giáng sinh.

Và khi anh ngồi giữa họ, nắm tay Elsa, cuối cùng anh cũng về nhà rồi.

Link bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/10130929/11/Disasterology
 
Back
Top Bottom