Cập nhật mới

Khác (Full) Cung Điện Bóng Đêm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
390619283-256-k433414.jpg

(Full) Cung Điện Bóng Đêm
Tác giả: arthers
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một truyền thuyết đẫm máu vẫn được kể lại trong những đêm gió rít qua cánh rừngđen...

Hắn - bùi lưu phong không phải là một vị vua bình thường.

Người ta gọi hắn là tên khát máu, kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối, cai trị đất nước trong bóng tối với đôi mắt xuyên thấu mọi linh hồn.

Không ai dám nhắc đến tên hắn mà không run rẩy.

Bởi lẽ, hắn không chỉ là một con người... mà còn là một thế lực siêu nhiên.

Trong tay hắn là Quả Cầu Ma Thuật, vật thể bị nguyền rủa có thể theo dõi mọi kẻ sống dưới sự cai trị của hắn.

Bất kỳ ai có ý định phản bội, đều biến mất trong màn đêm... không một dấu vết.

Hắn sống trong một tòa lâu đài nguy nga nhưng lạnh lẽo, nơi mà ánh nến lập lòe chỉ càng làm bóng tối trở nên đáng sợ hơn.

Lâu đài ấy có vô số người hầu kẻ hạ, nhưng không ai từng được thấy ánh sáng mặt trời một khi đã đặt chân vào.

Và hôm nay, câu-diệp minh chính là kẻ tiếp theo bước qua cánh cổng u ám của nơi này.



sadening​
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 1


Trong những đêm gió rít xuyên qua cánh rừng đen, người ta vẫn kể về một vị vua đáng sợ ấy

Về hắn.

Bùi Lưu Phong không phải là một vị vua bình thường.

Hắn là kẻ cai trị trong bóng tối, người nắm trong tay quyền lực tuyệt đối và sự sợ hãi của muôn dân.

Hắn không phải là một con người… hoặc nếu từng là con người, phần nhân tính ấy đã bị chôn vùi từ rất lâu.

Lâu đài của hắn, nơi được gọi là "Cung điện Bóng Đêm", tọa lạc giữa cánh rừng bị nguyền rủa, nơi mà ánh sáng mặt trời chẳng bao giờ chạm tới.

Những kẻ đặt chân vào đó… không ai từng quay trở lại.

Và đêm nay, một kẻ mới đã bị đưa đến.

---

Diệp Minh bị lôi đi trên con đường đá gập ghềnh, nơi sương mù cuồn cuộn như những bàn tay vô hình vươn ra níu lấy từng bước chân cậu.

Dây trói siết chặt cổ tay đến mức cậu không còn cảm giác gì nữa, chỉ còn lại những vết hằn đỏ tấy trên làn da tái nhợt.

Cậu không biết mình đã bị mang đi bao xa.

Chỉ biết rằng, đám lính hộ vệ áo đen không nói một lời, mặt nạ sắt giấu đi biểu cảm của họ, để lại một sự im lặng chết chóc bao trùm.

Rồi cuối cùng, cánh cổng đồ sộ của lâu đài hiện ra.

Hai bức tượng quái thú đứng gác hai bên, ánh mắt trống rỗng nhưng lại như đang nhìn xoáy vào cậu.

Những dây leo khô quắt bò trên những bức tường đá lạnh lẽo, như những chiếc móng vuốt đang chực chờ siết chặt lấy bất cứ ai dám bước qua.

Diệp Minh không muốn đi tiếp.

Nhưng cậu không có lựa chọn.

Cánh cửa lớn từ từ mở ra, tiếng bản lề rít lên như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt.

Ánh sáng từ bên trong tràn ra, nhưng không phải ánh sáng vàng ấm của sự sống, mà là một thứ ánh sáng xanh u ám,ngọn lửa ma thuật đang cháy âm ỉ trên những chân đèn bạc.

Căn đại sảnh rộng lớn, tráng lệ nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Không có lấy một bức tranh, một tấm rèm vải, chỉ có những bức tường đá trơn nhẵn và nền nhà cẩm thạch phản chiếu ánh lửa xanh lập lòe.

Và ở nơi cao nhất, trên ngai vàng chạm khắc từ đá đen, hắn đang chờ.

Bùi Lưu Phong.

Hắn ngồi đó, khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền, những ngón tay thon dài nhịp nhẹ trên thành ghế.

Mái tóc đen nhánh rũ xuống trán, che khuất một phần đôi mắt.

Nhưng dù bị che khuất, ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén như lưỡi dao, như có thể xuyên thấu từng thớ thịt, từng dòng máu đang chảy trong cơ thể kẻ đối diện.

Trong một khoảnh khắc, Diệp Minh có cảm giác hơi thở mình ngưng lại.

Hắn nhìn cậu.

Và rồi, giọng nói trầm thấp vang lên, như một lời phán quyết từ địa ngục:

"Ngẩng đầu lên."

Bóng tối dường như càng thêm đặc quánh, nuốt chửng mọi lối thoát.

Diệp Minh siết chặt nắm tay.

Bắt đầu từ giây phút này, số phận của cậu… không còn thuộc về chính cậu nữa.
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap2


Bùi Lưu Phong không lên tiếng khi Diệp Minh ngẩng đầu theo lệnh, ánh mắt cậu chạm phải ánh nhìn như xoáy vào linh hồn mình,lạnh, sâu, và không hề có sự thương xót.

Cậu không biết vì sao mình được đưa đến đây, càng không hiểu vì sao hắn lại… nhìn cậu như thế.

Khi những tên lính rời đi, để lại cậu một mình trong đại sảnh lạnh buốt, hắn bước xuống.

Tiếng gót giày của Bùi Lưu Phong chạm nền đá vang lên từng nhịp đều, như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đang đếm ngược đến thời khắc không thể tránh khỏi.

Và rồi, hắn đến gần.

Diệp Minh chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận được một bàn tay lạnh lẽo chạm nhẹ vào cổ mình.

Cảm giác ấy như kim loại lạnh chạm vào da thịt nóng,sắc, bén, khiến sống lưng cậu lạnh toát.

Cậu hoảng hốt lùi lại, trượt ngã về phía sau, rồi lập cập đứng lên, ánh mắt hoảng sợ, không nói một lời mà quay đầu chạy đi.

Cậu bỏ lại hắn đứng đó người đàn ông nguy hiểm ấy, đang nhìn theo với một nụ cười rất nhẹ, gần như không hiện hữu, nhưng lại đủ khiến máu trong người đông lại.

Diệp Minh chạy mãi, đến khi cảm giác lạnh buốt từ nền đá truyền qua bàn chân trần khiến cậu loạng choạng ngã xuống.

Mồ hôi lạnh đọng trên thái dương, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn bật ra.

Một bàn tay già nua chạm lấy vai cậu.

"Ngươi gặp rồi đúng không?" – giọng khàn khàn cất lên sau lưng.

Diệp Minh hoảng hốt quay lại.

Là một bà lão, mái tóc trắng cột thành búi gọn gàng, đôi mắt sâu hoắm sau hàng mi xám tro.

Trên người bà là chiếc tạp dề bạc màu, tay cầm một cây chổi gỗ cũ kỹ dính đầy tro bụi.

"Bà là...?"

Cậu lùi một bước, vẫn chưa hết sợ hãi.

"Người giữ bếp, giữ lửa, giữ mạng cho đám trẻ ngốc được đưa đến đây."

Bà đáp, rồi cúi xuống giúp Diệp Minh đứng lên.

"Tên ngươi là gì?"

"...Diệp Minh."

Cậu khẽ đáp.

Bà gật đầu, ánh mắt đầy thương cảm, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự nghiêm nghị.

"Nghe kỹ, Diệp Minh.

Trong nơi này, có những điều không được phép hỏi, và càng không được phép phá."

Cậu nuốt nước bọt.

"Không bao giờ được đi ra khỏi phòng sau khi chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng.

Không nhìn vào gương nếu ngươi thấy gương tự mờ đi.

Và..." – bà lão dừng lại, cúi thấp người, thì thầm vào tai cậu

"Nếu ngươi cảm thấy có ai đó đứng sau mình, đừng quay lại.

Cho dù gió có lạnh đến đâu, hay giọng gọi có giống chính ngươi đến mức nào."

Diệp Minh chết lặng, chỉ gật đầu.

Bà nhìn cậu như đã quen với việc những đứa trẻ mới đến sẽ hoảng sợ như thế.

"Bắt đầu từ sáng mai, ngươi là người hầu trong lâu đài này.

Làm việc chăm chỉ, đừng để ai để ý đến mình… nhất là hắn."

"Hắn...?"

Cậu hỏi,nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu từ bà lão

"Đừng hỏi nhiều,tôi sẽ dẫn ngươi về phòng"

Bà lão dẫn cậu qua những hành lang tối om, nơi ánh đèn lồng run rẩy như sợ hãi chính bức tường đang soi sáng.

Tiếng bước chân hai người vọng vang trong không gian trống rỗng, kéo dài như thể mãi không đến điểm cuối.

"Phòng ngươi ở tầng dưới cùng," bà nói, tay kéo theo chiếc chìa khóa sắt cũ kỹ.

"Tầng mà ánh sáng không chạm tới, nơi chỉ có lũ côn trùng và… ký ức cũ rỉ sét."

Diệp Minh im lặng, gật đầu.

Cuối cùng, họ dừng trước một cánh cửa gỗ xám bạc, như thể bị hun khói qua hàng trăm năm.

Mùi ẩm mốc, tro bụi và gỗ mục tỏa ra âm ỉ.

Cạch.

Ổ khóa xoay một vòng chậm rãi.

"Bên trong đã dọn tạm.

Không nhiều đồ, nhưng có thứ ngươi cần.

Không được phép đổi phòng.

Không được than phiền." – bà nói, rồi đẩy cánh cửa.

Bên trong là một căn phòng nhỏ bằng đúng chiều dài hai cánh tay dang ra.

Trần thấp.

Tường đá thô ráp, ẩm lạnh.

Trên sàn là một tấm thảm bạc màu, ở giữa đặt một chiếc giường sắt đơn cũ kỹ với chăn mỏng và gối trắng ngả vàng.

Một chiếc bàn con kê sát tường, phía trên là kệ gỗ đã bong tróc, đặt vài cuốn sách không tên.

Bên góc phòng, một chiếc gương nhỏ bị nứt, phủ một lớp vải mỏng màu xám tro.

"Mọi người trong lâu đài đều có phòng riêng.

Nhưng riêng những ai sống ở tầng này… nếu thấy đồ vật thay đổi vị trí mà ngươi không nhớ đã động vào, đừng hỏi.

Cứ tiếp tục sống như chưa từng thấy."

Bà nói như thể đó là một điều bình thường.

Diệp Minh nuốt nước bọt.

"Và đừng bao giờ tháo vải che gương.

Nhớ kỹ."

"...Vâng."

Cậu khẽ đáp.

Bà nhìn cậu thêm vài giây, rồi quay đi.

Không một lời chúc ngủ ngon.

Cậu đứng một mình trong căn phòng mới.

Bên ngoài, hành lang chìm vào bóng tối như thể nuốt trọn cả tiếng thở.

Cánh cửa đóng lại, để lại âm thanh của bản lề rít lên như tiếng nức nở của gió.

Diệp Minh tiến lại giường, đặt tay lên lớp chăn lạnh buốt.

Cậu mệt mỏi ngồi xuống, thở dài.

Ánh sáng từ chiếc đèn treo lắc lư, phản chiếu lên tường bóng dáng cậu và... một cái bóng dài hơn phía sau.

"A-ai vậy?"

Cậu ngoảnh lại,nhưng không ai cả.Chỉ có cánh cửa đóng im lìm, và chiếc gương bé xíu nơi góc phòng như khẽ run lên dưới lớp vải xám.

.

.

.

Đêm đầu tiên ở cung điện bóng đêm.

Không có tiếng dế, không có gió lùa, không có tiếng bước chân.

Chỉ có cảm giác rõ ràng rằng… cậu không thực sự một mình.

_____

Viết xam lul quó🤓👍
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 3


Ưm..."

Diệp Minh tỉnh dậy.Không có chuông báo thức, không ai gọi.

Nhưng dường như trong cung điện này, mọi thứ đều biết cậu đã tỉnh.

Không khí lành lạnh len lỏi dưới tấm chăn mỏng.

Diệp Minh rùng mình, mở mắt.

Căn phòng vẫn u tối, chỉ có một ánh sáng mờ lấp ló từ kẽ hở nơi cánh cửa không đóng kín.

Cậu mặc chiếc áo sơ mi trắng được phát, trễ vai, hơi rộng , lộ xương quai xanh nhô cao và làn da trắng mịn đến mức khi cử động, từng khớp xương cũng như phát sáng.

Cài vội vài chiếc cúc, cậu đi chân trần ra khỏi phòng.

Cậu bắt đầu công việc từ lúc bình minh không bao giờ lên.

Lau hành lang.

Chà sàn phòng ăn bỏ hoang.

Dọn mạng nhện ở những căn phòng bị khóa.

Chưa đầy một ngày, cậu đã hiểu nơi này không dành cho kẻ sống.

Nhưng điều khiến Diệp Minh bất an hơn cả... là ánh mắt ấy.

Ở mỗi khúc rẽ, mỗi hành lang, mỗi lúc cậu khom người lau sàn...

đều có cảm giác như ai đó đang dõi theo mình.

Không phải kiểu dõi theo lén lút.

Mà là một sự quan sát trắng trợn, nặng nề, lạnh lẽo.

Ánh nhìn từ hắn.

---

Bùi Lưu Phong đứng sau dãy cột đá cao, im lặng theo dõi.

Chiếc áo choàng đen dài chạm đất, che đi gần như toàn bộ thân hình cao lớn của hắn.

Mái tóc đen phủ một phần gương mặt, nhưng không thể giấu đi nụ cười nhạt đang thoảng qua môi.

Mỗi lần ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn chiếu lên gò má trắng như ngọc của Diệp Minh, hắn lại khẽ nheo mắt.

Cái eo nhỏ như chỉ cần một tay là nắm trọn.

Đôi môi hồng mềm mại ấy.

Làn da trắng mịn đến mức khiến hắn thèm khát cả dấu vết bầm tím trên đó.

Hắn thích thú khi thấy Diệp Minh nhún người, thở nhẹ, gắng làm việc dù cả cơ thể đã mỏi nhừ.

Hắn nghĩ cậu biết.

Nghĩ cậu đang cố tình.

Nghĩ cậu đang dâng mình như một món quà đẹp đẽ nhất.

Hắn bật cười.

Một tiếng cười nhẹ, khàn khàn, như gió luồn qua những bức tường đá lạnh.

---

Diệp Minh ngẩng lên, cảm thấy gai sống lưng.

Nhưng phía sau... không có ai.

Chỉ là chiếc gương lớn bị phủ vải đỏ ở cuối hành lang.

Bất giác, cậu bước đến.

Cánh tay vừa đưa lên định kéo tấm vải thì-

"Không được chạm vào!"

- giọng bà lão vang lên phía sau.

Cậu giật mình quay lại, thấy bà đứng đó, ánh mắt không còn hiền hòa như trước.

"Muốn sống, thì đừng chạm vào những gì không gọi tên."

- bà nói rồi quay lưng đi, lần nữa biến mất như chưa từng xuất hiện.

---

Tối hôm đó, khi đã dọn dẹp xong gian bếp cổ, Diệp Minh trở về phòng, toàn thân rã rời.

Cậu chẳng buồn thay quần áo, chỉ ngã người xuống chiếc giường nhỏ.

Ánh đèn yếu ớt chập chờn, rồi tắt hẳn.

Giấc ngủ kéo đến, mệt mỏi và sâu.

Nhưng không ai nói cho Diệp Minh biết rằng-cánh cửa phòng cậu đã hé mở từ lâu.

Một thân hình cao lớn bước vào trong bóng tối.

Hắn lặng lẽ đứng bên giường, nhìn cậu ngủ.

Cậu mím môi, đôi mày hơi cau lại vì mơ thấy điều gì đó.

Hàng mi dài khẽ run lên, má ửng hồng, ngực phập phồng nhẹ dưới lớp áo mỏng.

Bùi Lưu Phong nhìn xuống, đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt ấy.tim hắn như đập lên 1 nhịp

"Thế gian này có một mĩ nhân tuyệt đẹp vậy sao?"

Hắn nghĩ thầm

Nhìn cái môi hồng hào ấy,không kìm được cúi xuống hôn nhẹ lên.

Chụt

....Rất ngọt

Hắn đưa tay sờ vòng eo cậu,đúng như đã nghĩ nó rất nhỏ và mềm mại.và rồi hắn dừng lại,bỏ cái tay của mình ra khỏi người cậu

Bùi lam phong ghé sát tai cậu thì thầm nhẹ,như 1 lời tuyên bố:

"Em là của ta,kể cả khi em không biết điều đó...."
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 4


Diệp Minh thức dậy,ngồi trên giường với cảm giác là lạ.

Cổ họng khô khốc, môi cậu trở lên sưng nhẹ và đỏ,dường như có thứ gì đó lưu lại trên môi cậu.

Một chút ẩm ướt,có mùi vị... không tệ?

Không chỉ vậy,khi nằm ngủ cậu mơ thấy mình đang đối mặt với 1 con bạch tuộc khổng lồ.xúc tua nó quấn vào người cậu làm cho cậu thở không nổi.nhưng cậu lại thấy không đơn giản là một giấc mơ,nó chân thật tớ mức làm cậu bối rối

Diệp mình sờ lên người mình,trong lòng cảm thấy nỗi bất an trong lòng

"Không lẽ có ai đó...?"

Ý nghĩ ấy vừa lóe lên liền bị cậu gạt đi.

Không thể nào!trong lâu đài chỉ có vài người,mà toàn là phụ nữ,đàn ông chỉ đếm trên đầu ngón tay.mà nữ thì làm gì có cái tư tưởng lệch lạc vậy?đàn ông thì sao lại hứng thú với mình?không lẽ là Bùi lam phong,ngài hay nhìn mình, không lẽ...?không!không phải mà!"

đầu cậu trở nên rối bời,khuôn mặt cậu đỏ ửng lên

Diệp minh ngồi 1 lúc rồi vội vàng thay áo, chuẩn bị cho công việc của mình.

Khi đi qua hành lang,cậu lại gặp bà lão.như 1 thói quen,cậu chào hỏi bà một cách lịch sự,nhưng ánh mắt bà trở nên nghiêm trọng

"Ngươi tính đi đâu?"bà đứng lại hỏi

"Dạ..?cháu đi đến thư viện dọn dẹp"

"Đến thư viện lau bụi.

Nhưng nhớ, đừng đọc.

Đừng chạm.

Và nếu ngươi nghe thấy giọng ai đó đọc sách… thì bỏ chạy."

Bà nói, tay siết chặt chuỗi hạt trên cổ.sau đó rời đi

Diệp Minh nhìn theo bóng lưng bà.rồi cầm khăn bước đi

____

Thư viện nằm ở tầng cao nhất.

Hành lang nơi đây không lạnh, mà nóng ngột ngạt như có hàng trăm hơi thở vô hình đang lẩn khuất quanh cậu.

Cánh cửa thư viện mở ra, kẽo kẹt.

Một căn phòng rộng đến choáng ngợp, cao ngút với hàng trăm kệ sách gỗ đen phủ đầy bụi.

Cửa sổ bị bịt kín bằng rèm nhung dày, chỉ có ánh sáng từ đèn dầu lơ lửng trên trần.

Diệp Minh thở chậm lại, bắt đầu lau từng kệ sách.

Có vẻ nơi đây đã không có người dọn trong 1 thời gian,bụi bẩn,mạng nhện xuất hiện khắp nơi.mùi của căn phòng trở nên khó chịu

Khi tiến đến kệ tủ để lau.diệp minh cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào cậu.mùi hương rất nam tính có vẻ đã ngửi ở đâu đó

Trong lòng cảm thấy lo lắng,cho đến khi cảm thấy ai đó đang ôm mình-

"?!"

Cậu quay đầu lại,không có 1 bóng người

"Là sao chứ..?"cậu nắm chặt chiếc khăn và tiếp tục lau

Từ kệ thứ ba, cậu phát hiện một quyển sách mỏng, gáy khâu tay rất cũ, bọc da đen.

Không có tựa.

Không có tên tác giả.

Và điều kỳ lạ là…nó không dính 1 hạt bụi.trong khi tất cả các cuốn sách ở đây tất cả đều cực kì bẩn

Diệp Minh nhìn xung quanh đảm bảo không có ai, rồi khẽ mở ra.

Trang đầu tiên sạch sẽ,chữ được viết bằng mực đỏ rất đẹp

Nội dung:

Ngày 20 / 3 / 2022

Máu của cô thật kinh tởm,ta sẽ giết chết cô

______

Ngày 21/3/2022

Xác chết của cô trong khá đẹp mắt.nhìn nó trong biển lửa càng đẹp hơn

___

Ngày 24/3/2022

Một tên người hầu nam vừa chuyển đến.thật xấu xí,ta có thể nôn tại chỗ.

___

Ngày 26/3/2022

Đúng như ta nghĩ,đầu lâu của ngươi khá hợp để làm vật trang trí trong phòng ta.không uổng công ta đã đâm vào đầu ngươi thay vì ngực

"?" diệp minh khó hiểu nhìn những dòng chữ,gió thổi vào làm người cậu lạnh sóng lưng

Nhưng trang tiếp theo đều trống trơn,có vài dòng hình như đã viết gần đây.cậu vội vàng lật ra xem

6 / 6/2025

Ta thấy em từ xa.

Khuon mặt của em như một thiên thần.cái cách em run rẩy bước đi-lúc đó ta muốn thiêu đốt tất cả và giữ em lại

Diệp Minh lạnh người.

Tim đập mạnh.

7 / 7/2025

Môi em xinh và mọng nước,vị đào rất ngọt.cơ thể em mềm mại làm ta thấy thích thú

Cậu đóng sập lại,khuôn mặt cậu hiện rõ sự khó hiểu.

Ngay khi cậu vừa định cất đi thì-

"Đọc thứ không nên đọc rồi à?" – Một giọng nói trầm trầm vang lên từ sau lưng.

Cậu quay phắt lại.

Là hắn.

Bùi Lưu Phong đứng đó, trong bộ đồ đen thẫm, không tiếng động, như thể mọc ra từ bóng tối.

Ánh mắt hắn dừng lại trên quyển sách trong tay cậu, rồi chuyển về khuôn mặt tái đi vì sợ của Diệp Minh.

"Ng-ngài...tôi không biết!tôi xin lỗi..!"

"Không biết mà vẫn mở?" – Hắn bước đến gần, đôi mắt như con dao sắc bén nhìn vào cậu

Diệp Minh lùi lại, nhưng sau lưng là giá sách.

Hắn giơ tay, áp lên kệ, chặn lối thoát.

"Thư viện là của ta.

Sách cũng vậy.tất cả cái gì em đọc,đều do ta viết."

Giọng nói ấy rót vào tai cậu như thuốc độc.

Diệp Minh nhìn vào mắt hắn,ánh mắt hiện rõ sự khó hiểu và bối rối.

"Ngài… viết cuốn đó?"

Hắn bật cười, nhẹ như lông vũ rơi trong tro tàn.

"Em nghĩ ai có thể biết được giấc mơ của em, nếu không phải là người đang tạo ra chúng?"

Ngón tay của hắn lướt qua xương quai xanh cậu, dừng lại nơi khuy áo đầu tiên.

"Chiếc áo sơ mi này không hợp với người khác.

Nhưng với em… vừa đủ để khiến ta điên."

Diệp Minh giật lùi, va vào giá sách.

Cậu lắc đầu, mắt mở to:

"Ngài không thể… làm như thế với tôi."

"Không thể?" – Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tối lại

"Vậy em nghĩ ta đã làm gì đêm qua?"

Trái tim cậu thắt lại,cơ thể như hóa đá vì sốc

"Vậy là ngài-?"

Bùi Lưu Phong cúi xuống sát tai cậu, hơi thở hắn lạnh đến mức buốt cả sống lưng.

"Ta đã nếm được vị ngọt nơi môi em.

Đêm nay… ta sẽ muốn thứ khác."

_______

Nay t chăm viết hơn 1000 từ🥳

T dự định viết 10 chap thôi.tại t h lười =)),nếu rảnh viết thêm ngoại chuyện cho vui nha🤓👍
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 5


Diệp Minh nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt hoảng sợ, trái tim cậu nện thình thịch trong lồng ngực như sắp vỡ tung.

Hơi thở hắn, câu nói cuối cùng đó cứ như một nhát dao sắc lẹm cứa vào nỗi e ngại sâu thẳm trong lòng cậu.

"Sao ngài biết tôi ở đây...?"

Giọng cậu lạc đi, run rẩy, chân lùi lại nhưng vẫn bị giam giữa vòng tay hắn và giá sách cao ngất.

Bùi Lưu Phong khẽ nghiêng đầu, nhìn cậu bằng ánh mắt thích thú lẫn điên cuồng.

Không giấu giếm, không che đậy một loại say mê bệnh hoạn ẩn sau gương mặt đẹp lạnh lùng như tượng đá.

"Tất cả hành động của em, từng cái chạm cửa, từng cái liếc nhìn...

đều nằm trong tay ta."

Hắn phất tay.

Trong luồng sáng mờ mịt, một quả cầu ma thuật xuất hiện, lơ lửng giữa không trung.

Trong lòng quả cầu, là hình ảnh Diệp Minh đang ngồi đọc sách, hình ảnh cậu cúi xuống lau sàn, thậm chí cả lúc cậu trằn trọc trong giấc ngủ cũng hiện rõ mồn một.

"Ta quan sát em mỗi đêm.

Mỗi bước đi của em trong cung điện này đều là vở kịch chỉ mình ta được xem."

Diệp Minh như hóa đá,mở to mắt nhìn từng hành động của mình trong quả cầu ma thuật.

cậu nhìn vào mắt hắn,không thể tin nổi

"Tại sao... sao ngài lại làm thế?"

Hắn mỉm cười, không phủ nhận.

"Vì em là của ta.

Và thứ ta muốn giữ... thì sẽ không có ai được phép động vào."

"Còn những kẻ phản đối?"

Diệp Minh bật ra câu hỏi, cổ họng khô khốc.

Quả cầu chuyển sang cảnh khác.1 người đàn ông đang sỉ nhục và chửi bới hắn thì bỗng dưng lên cơn đau tim-biến mất trong đống tro tà màu đen.không để máu,hay 1 dấu vết nào còn sót lại

"Biến mất không để lại gì.

Cũng giống như chưa từng tồn tại," Bùi Lưu Phong nói khẽ, ánh mắt nhìn cậu trầm lặng như vực sâu.

Nỗi sợ trào lên như thủy triều.

Diệp Minh run rẩy,ánh mắt cậu dường như sắp khóc

"ngài điên thật rồi..."

"đúng vậy...."

Hắn nói, rồi cúi đầu xuống, ngón tay luồn qua lớp áo chạm đến vòng eo nhỏ nhắn của cậu

"Ta phát điên vì em.ta yêu em từ cái nhìn đầu tiên..."

"Dừng lại!"

- Diệp Minh hét lên, cậu vùng dậy.

"Shhh..."

Bùi lam phong ghé sát vào cổ cậu,ngửi mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cậu

Khoảnh khắc ngón tay hắn siết lấy cổ tay cậu, Diệp Minh bất ngờ tung cú đấm.

"BỐP!"

Cú đấm của Diệp Minh trúng vào mặt Bùi Lưu Phong với một âm thanh rắn chắc.

Hắn không lùi lại, chỉ nghiêng đầu, khoé môi nhếch lên như vừa được kích thích.

"Ta sẽ nhớ cú đấm này của em..."

Diệp minh không quan tậm.cậu vất cuốn sách đi và bỏ chạy.Tiếng bước chân vang loạn trong hành lang đá lạnh.

Những ngọn đèn dầu chập chờn như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Bóng tối như kéo theo sau, gió rít bên ngoài cửa sổ vỡ toang.

Cậu không quay đầu lại.

Không dám.

Không muốn nhìn thấy đôi mắt điên dại của hắn.

Thay vì chạy về phía khu bếp hay phòng hầu gái như thường lệ, Diệp Minh quẹo vào một hành lang cũ kỹ ít người lui tới nơi mà những kẻ làm việc ở đây đều bảo rằng: "Đừng bước vào khi trời đã tối."

Nhưng cậu không còn lựa chọn,đây là hi vọng cuối cùng để tránh mặt hắn

Dưới chân cậu là cầu thang đá xoắn ốc phủ rêu trơn trượt, dẫn xuống tầng hầm bỏ hoang.

Bước chân chậm lại

Cậu ngồi xuống,ôm lấy đầu gối mình khóc .Gió ở đây mang theo mùi nấm mốc và tro tàn, lạnh lẽo như vừa thổi từ một nấm mồ sâu hun hút, tim đập loạn như trống trận.

Một tiếng cạch khẽ vang lên cánh cửa sắt cũ kỹ, khắc đầy ký tự lạ, đang mở ra.

Có người ở đây?

"...Bà ơi?"

Cậu gọi khẽ, giọng run rẩy.

Không ai trả lời.

Chỉ có ánh sáng đỏ lờ mờ từ ngọn nến lập lòe treo trên tường.

Trên sàn là một vòng tròn ma thuật vẽ bằng than cháy, và giữa căn phòng là bà lão.

Bà đang đứng quay lưng, nói lẩm bẩm với một chiếc gương đen như nhung huyết.

Gương không phản chiếu gì ngoài bóng tối đặc quánh bên trong nó.

"Bà... bà ơi!"

- Diệp Minh lao tới,ôm lấy chân bà khóc nấc lên

Bà lão quay lại, mắt không còn màu trắng mà phủ một lớp màn đỏ.

Nhưng khi nhìn thấy cậu, ánh mắt ấy dịu lại.

Bà lùi ra khỏi gương, đỡ cậu vào góc tường.

"Ngươi chạm vào quyển sách đó rồi, đúng không?"

"Dạ... nhưng cháuvkhông biết!

Cháu không cố ý!

Bùi Lưu Phong...hic ngài ấy nói là đã viết"

Bà lão siết chặt vai cậu, hơi thở gấp gáp.

"Ngươi không hiểu... nếu ngươi đọc, hắn có thể đi vào đầu ngươi.

Hắn sẽ biết mơ ước của ngươi, biết nỗi sợ của ngươi, và... biết cách khiến ngươi thuộc về hắn."

"Thuộc... về hắn?"

Bà lão nhìn vào ngọn nến đang cháy dở, rồi nói như thì thầm:

"Ngươi đang trong trò chơi của một kẻ không còn là người.

Mỗi lời hắn nói là xiềng xích.

Và đêm nay... hắn sẽ không để ngươi trốn."

ẦM!

Cửa tầng hầm bật mở.

"Bà ơi!"một cơn gió thốc vào làm ngọn nến vụt tắt.

Diệp Minh giật mình, nhìn bà lão nhưng bà đã biến mất.

Trong bóng tối chỉ còn lại mùi tro, tiếng rít gió... và tiếng bước chân chậm rãi từ cầu thang.

Hắn đang đến

Cậu sợ lao đi như bị ma đuổi.

Mắt không nhìn đường, chân không cảm giác.

Cậu không biết mình đang đi đâu,cứ chạy mãi chạy mãi cho đến khi thấy 1 nhà kho đã bị bỏ hoang từ lâu

Diệp Minh chui vào,khóa trái cửa và co rú ở 1 góc.Tim đập như sắp nổ tung.

Bóng tối vây quanh, lạnh như nước ngập phổi.

Cậu thu mình trong góc, run rẩy, tay bịt chặt miệng để không phát ra tiếng nấc.

1 thời gian trôi qua,vẫn không có tiếng động gì.Cậu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm thì...

"Diệp minh,em định chơi trốn tìm với ta đến khi nào?"

Giọng hắn vọng qua khe cửa,nhẹ như hơi thở nhưng lại ghim thẳng vào tim.

Cậu siết chặt vạt áo,bị hắn dọa sợ tới khóc

Không thể trốn mãi.

Cậu biết.

Vì lần đầu tiên trong đời

Nỗi sợ không còn mang tên cái chết, mà là Bùi Lưu Phong.

______

Ê t cảm thấy cốt chuyện nó khôgn liên quan gì đến nhau luôn.chắc t ngu quá á

Tạm thời ngưng ra chap 1 thời gian nha😭 t sẽ sửa và xem xét lại

Mới quen 2 ngày mà vậy thì hơi kì ha..?
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 6


Cậu cắn môi,hơi thở trở nên nặng nề,cả người cậu run lên không dám động đậy

giọng hắn lại vang lên.

"Diệp Minh à..."

"Trốn ở đâu rồi nhỉ?".

Giọng hắn không còn dịu dàng như trong đêm đầu cậu đến cung.

Cũng không còn trầm tĩnh như một vị vua trên ngai.

Giờ đây, nó kéo dài, nhấn nhá như một cơn rùng mình len lỏi dưới da thịt.

"Em có biết... mình thơm thế nào không?"

Soạt...

Cậu nghe tiếng bước chân kéo lê sát mặt sàn.

Ai đó vừa đi ngang cửa.

Rồi dừng lại ngay bên ngoài.

Bàn tay Diệp Minh run lên.

Cậu đưa ngón trỏ chạm nhẹ lên môi mình, như thể sợ chính tiếng nuốt nước bọt cũng sẽ phản bội cậu.

"Lần đầu tiên có người dám đấm vào mặt ta..."

"Mùi máu này... là của em sao?"

"Ta thấy... ngon."

Cạch.

Núm cửa chuyển động.

Cậu cứng đờ.

Cửa đã khoá.

Không thể vào.

Không thể...!

RẮC.

Cánh cửa bung ra, như thể bản lề đã tự rỉ sét và mục nát theo lệnh của kẻ đứng sau nó.

Ánh sáng yếu ớt từ hành lang chiếu rọi một phần thân người vừa bước vào.

Áo choàng đen dài, ướt sũng sương đêm, mái tóc rũ xuống nửa mặt, và trong đôi mắt là nỗi điên cuồng như đã đợi từ kiếp trước.

"Tìm thấy em rồi."

Diệp Minh vùng đứng dậy, chạy vụt qua bên kia nhà kho, nhưng chưa kịp chạm vào cửa sau thì...

Bịch!

Cậu bị đẩy ngược lại, lưng va vào kệ gỗ đổ nát.

Những thanh gỗ vỡ tan, bụi bay mù mịt.

Một bàn tay lớn tóm chặt cổ tay cậu, ghì sát xuống sàn.

"Bỏ ra!"

Cậu gào lên đạp mạnh vào bụng của hắn, nhưng người đàn ông kia chẳng hề nhúc nhích.

Bùi Lưu Phong phủ lên cậu như một cơn ác mộng có thực.

Mùi máu, mùi khói lạnh, và cái cách hắn cúi xuống, mũi gần chạm cổ cậu... như thể đang ngửi lấy mùi vị sợ hãi.

"Em không biết mình vừa làm gì đâu, Diệp Minh."

"Nhưng đừng lo."

"Ta sẽ dạy em... từng thứ một."

Cậu vùng vẫy, hét lớn:

"Đồ điên!mau thả tôi ra!!"

"Ahaha...em nghĩ nói vậy ta sẽ thả em ra sao?."

Câu nói đó thốt ra nhẹ hẫng, nhưng Diệp Minh cảm thấy như một lưỡi dao cứa lên làn da ướt đẫm mồ hôi.

Hắn siết chặt cổ tay cậu, kéo sát hơn.

"Lần sau, nếu muốn đánh ta... thì đánh mạnh hơn chút."

"Để ta không thể rời khỏi em cả tuần liền."

Giọng hắn rì rầm bên tai như khói, quẩn quanh rồi thấm dần vào từng sợi dây thần kinh.

Bàn tay to lớn đã luồn hẳn vào trong lớp áo mỏng, lướt dọc sống lưng Diệp Minh.

Cảm giác lạnh lẽo từ ngón tay hắn khiến cậu như bị thiêu cháy.

Một cơn giật nhẹ chạy dọc cột sống, vừa là sợ hãi… vừa là thứ gì đó khó tả hơn cả thế.

"Không...

đừng..."

Diệp Minh thì thầm, tiếng nghẹn lại nơi cổ họng.

Cậu cố vùng vẫy, nhưng khoảng cách giữa hai cơ thể đã không còn.

Hơi thở nóng rực của Bùi Lưu Phong phủ kín phần cổ mảnh khảnh, như thể hắn đang đánh dấu.

Mỗi một lần da thịt chạm nhau, là một lần cậu cảm thấy từng tế bào run rẩy.

"Ta đã nhìn em," hắn nói, từng tiếng một, "nhìn từ ngày đầu tiên em đặt chân vào cung điện này."

"Từng đêm em ngủ."

"Từng bước em đi."

"Em không thể tưởng tượng... ta đã phải kiềm chế đến mức nào."

Cậu quay mặt sang bên, tránh cái nhìn rực cháy kia, giọng nghẹn lại:

"Ngài là... quái vật…"

Hắn bật cười khẽ.

Một âm thanh trầm đục, ấm áp mà méo mó.

"Quái vật?" – Hắn cúi sát xuống, môi hắn lướt nhẹ qua vành tai cậu, thì thầm

"Vậy em là gì khi dám đấm vào mặt con quái vật ấy mà vẫn còn sống?"

Diệp Minh cứng người.

Một giây sau, cậu hét lên, dùng hết sức bình sinh để gạt tay hắn ra.

Cậu lăn người, cố thoát khỏi thân thể to lớn đang đè lên mình.

Nhưng Bùi Lưu Phong quá nhanh.

Hắn đè cậu trở lại, lần này mạnh hơn, khiến từng thanh gỗ bên dưới kêu răng rắc.

Ánh mắt hắn rực lên trong bóng tối không còn là của một con người.

"Ta đã cố nhẹ nhàng, Diệp Minh."

"Đã từng muốn cho em thời gian để làm quen, để yêu ta bằng trái tim sạch sẽ nhất..."

Hắn ngừng một chút.

Rồi cúi xuống, hôn lên cổ cậu một cách chậm rãi, như thể đang đánh dấu quyền sở hữu.

"...nhưng em lại chọn cách khác."

Cậu thở hổn hển.

Làn da nơi cổ đỏ ửng lên vì vết hôn sâu như bầm tím.

Cậu nhìn hắn, đôi mắt hoảng loạn nhưng kiên quyết:

"Tôi... sẽ không thuộc về ngài."

Hắn khựng lại.

Diệp Minh thì thở dốc, ánh mắt ánh lên sự hoang mang tột cùng.

Trong đôi mắt ấy không chỉ có sợ hãi, mà còn có cả một câu hỏi mà chính cậu cũng không dám đối diện suốt những ngày qua.

“…Tại sao lại là tôi?”

Giọng cậu khàn đặc, gần như thì thầm.

“ngàođiên rồi à?

Chúng ta… mới gặp nhau chưa đầy một tuần.

Tại sao ngài lại làm vậy với tôi?

Tại sao cứ bám theo tôi như thể tôi… nợ anh một mạng sống?”

Bùi Lưu Phong không trả lời ngay.

Hắn im lặng, ánh mắt tối sầm như thể cơn cuồng loạn kia đang chững lại.

Nhưng chỉ là trong một thoáng.

Rồi hắn cúi xuống, áp trán mình vào trán cậu.

Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào môi cậu, mùi máu vẫn còn thoảng quanh.

“…Vì em là người đầu tiên khiến ta mất kiểm soát.”

“Người đầu tiên khiến ta muốn từ bỏ lý trí… và cả ngai vàng này.”

Diệp Minh trừng mắt, không tin nổi những gì mình nghe.

“ngài không biết tôi.

Không biết tôi là ai, tôi đến từ đâu, tôi nghĩ gì.

Vậy tại sao…?”

“Ta không cần biết.” –Hắn cắt lời, giọng trầm hẳn xuống.

“Trái tim ta nhận ra em trước cả khi lý trí kịp ngăn lại.”

“Mỗi lần em đi ngang qua, mỗi khi em cười nhẹ với người khác, mỗi đêm em ngủ ở căn phòng đó… ta đều biết.

Ta đều nhìn.

Và ta đều phải kiềm chế để không bước vào, không…

ăn em mất.”

“ngài...bệnh thật rồi…” – Diệp Minh thì thào, giọng nghẹn lại.

Hắn bật cười khẽ.

“Nếu là bệnh, thì em là liều thuốc khiến nó không thể khỏi.”

"Ta yêu em,hãy để ta yêu em theo cách của ta"
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 7


Tiếng cười trầm thấp của Bùi Lưu Phong vang vọng trong căn nhà kho ẩm mốc như một tiếng vọng từ cõi chết.

Hắn không hề chớp mắt khi nhìn Diệp Minh - ánh nhìn vừa dịu dàng, vừa méo mó đến rợn người.

"Ta yêu em... hãy để ta yêu em theo cách của ta."

Lời hắn thốt ra như một câu thần chú độc địa, nhẹ bẫng, nhưng lại nặng như vết khắc trên da thịt.

Diệp Minh như bị bóp nghẹt bởi chính trái tim mình.

Không phải vì rung động, mà vì sợ hãi thứ sợ hãi đến từ một tình cảm bệnh hoạn bị gọi nhầm tên là yêu.

Bùi Lưu Phong chậm rãi đứng dậy.

Mắt hắn không rời khỏi thân thể đang run rẩy dưới chân mình.

Một tay kéo lại áo choàng dài, tay còn lại...

đưa ra.

"Đi theo ta."

Diệp Minh siết chặt vạt áo, mắt nhìn chằm chằm bàn tay ấy như thể nó là chiếc vòng xích lôi cậu xuống địa ngục.

"...Không."

Giọng cậu run nhưng vẫn cứng rắn.

Cậu ngẩng lên, đôi mắt sáng lên trong đêm tối như ánh nến cuối cùng trước cơn gió lốc.

Hắn hơi nghiêng đầu, khóe môi cong nhẹ như đang mỉm cười, nhưng trong ánh mắt chỉ có duy nhất một thứ: ám ảnh.

"Em nghĩ em có quyền từ chối à?"

"Ngài có thể bắt ép tôi, có thể nhốt tôi trong cung điện này."

- Diệp Minh hít sâu, kiềm nén giọng nói đang nghẹn lại nơi cổ.

"Nhưng xin đừng gọi thứ cảm xúc méo mó đó là tình yêu."

Hắn im lặng.

Một lúc sau, Bùi Lưu Phong khẽ cười, tiếng cười khàn và lạnh đến gai người.

"Phải rồi... em không tin.

Dĩ nhiên em sẽ không tin."

"Nhưng rồi sẽ đến lúc em hiểu.

Không phải vì ta ép em, mà vì... em sẽ không còn nơi nào để quay về ngoài vòng tay ta."

Nói rồi, hắn cúi người, bế bổng cậu lên như bế một đóa hoa mềm yếu.

Cậu vùng vẫy, đạp mạnh, nhưng chỉ càng khiến cánh tay kia siết chặt hơn.

"Thả tôi xuống!

Ngài điên rồi!

Tôi ghê tởm ngài!!"

Cơ mặt Bùi Lưu Phong giật nhẹ.

Nhưng hắn không dừng lại.

Cánh cửa nhà kho mở ra.

Gió đêm thổi lạnh buốt, trăng lấp ló sau những tầng mây nặng nề.

Bóng hai người in dài trên nền gạch ẩm mốc.

Từng bước chân đưa cậu về nơi mà cậu chưa từng dám bước đến: phòng ngủ của vua.

.

.

.

Phòng ngủ của Bùi Lưu Phong ấm hơn Diệp Minh tưởng.

Không còn tiếng rên rỉ của gió lùa từ tầng hầm, cũng chẳng có mùi máu sắt nồng nặc như khắp cung điện.

Chỉ là hương trầm thoang thoảng, ánh nến dịu dịu, và một không gian rộng lớn đến tĩnh mịch.

Chiếc giường gỗ đen khắc tay, lớn đến độ có thể nằm xoay lưng mấy vòng mà chẳng chạm vào mép.

Trên đó phủ chăn lông mềm, từng lớp vải tơ màu khói sương buông nhẹ từ bốn góc.

Gối đầu thêu bằng chỉ bạc, mềm như mây, chạm vào là muốn ngủ cả trăm năm.

Diệp Minh được đặt ở trên giường.

Hắn cởi áo choàng,tiến gần đến chỗ cậu

"Ngài muốn gì?!đừng!"

"Ta không muốn hại em..tả chỉ muốn hỏi em"-giọng hắn trầm lặng

...

"Em đã từng yêu ai chưa?"

Câu hỏi bất ngờ vang lên khiến cậu khựng lại.Cậu chậm rãi lắc đầu.

"Chưa từng."

Hắn im lặng giây lát.

Rồi nở một nụ cười buồn.

"Ta thì có," - hắn nói, như đang kể một câu chuyện cũ đến mức chính bản thân cũng chẳng dám nhớ rõ

"Lâu lắm rồi.

Người ấy... rất giống em."

"Giống?"

"Ừ.

Đôi mắt như biết giấu cả bầu trời, miệng khi cười hơi méo, và cả cái cách em hay quay mặt đi khi ngượng.

Rất giống."

Cậu cúi đầu.

Tim đập chậm lại từng nhịp.

"...Người đó...

ở đâu rồi?"

"Không còn nữa."

- Hắn đáp, khẽ như gió thoảng.

"Và từ đó đến nay, ta không thể nào quên."

Một khoảng lặng.

Rồi hắn lại gần cậu, ánh mắt như đang cố níu lấy chút hơi ấm của ký ức đã cũ.

"Ta biết... em không phải người đó."

- Hắn nói

"Nhưng đêm nay, có thể... chỉ đêm nay thôi..."

"Em có thể ở lại không?"

Giọng hắn khàn khàn, chẳng có chút ép buộc nào.

Chỉ là một lời thì thầm gần như cầu xin.

"Ta nhớ người ấy...

đến mức nếu không chạm vào ai đó một lần nữa, ta sợ mình sẽ quên mất cách yêu là gì."

Bây giờ khi nhìn vào mắt hắn,hắn không còn là 1 con quỷ nữa,mà là một người đàn ông cô độc đáng thương

Diệp minh im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.

.

.

.

.

.

.

.

-Tích tắc

-Tích tắc

-Tích tắc

-Tích tắc

...

Tiếng đồng hồ vang khắp cả căn phòng

Cậu nằm bên hắn, giữa lớp chăn mềm lạnh và hơi thở đều đều.

Hắn không chạm vào cậu.

Chỉ lặng lẽ nằm nghiêng, mắt nhắm, ngón tay đặt hờ lên mu bàn tay cậu như thể đang sợ làm đau một thứ gì rất mong manh.

Khi cậu quay đầu nhìn, hắn đã ngủ.

"Ngài..."

"Bùi lam phong"

"Ngài ngủ rồi?"

Lần đầu tiên, trông hắn không còn là vị vua lạnh lùng của Cung điện Bóng Đêm.

Mà giống một người đàn ông cô đơn, gục ngã sau quá nhiều chờ đợi.

Cậu nhẹ nhàng bước xuống giường đi tới góc phòng.Ở đây,có một quả cầu thuỷ tinh màu lam, lặng lẽ xoay tròn như một giấc mộng chưa tắt.

Cậu bước đến, khẽ thì thầm:

"Cho tôi thấy... người mà ngài ấy từng yêu."

Quả cầu phát sáng.

Cảnh tượng hiện ra là hai người.

Một người... là cậu.

Không sai vào đâu được.

Một Diệp Minh của trăm năm trước, nắm tay Bùi Lưu Phong dưới cơn mưa hoa đỏ

Nhưng trong chiến tranh,cậu đã bị bắn đến chết

Hắn gào thét, ôm thi thể cậu, máu tràn từ mắt.

Rồi... hắn biến mất trong ánh lửa đen, linh hồn vỡ vụn, và từ đó... biến thành thứ không còn là người.

Sự đau khổ ấy đã làm hắn trở thành 1 phiên bản khác.hắn đi giết người,giết những kẻ đã gây ra chiến tranh.Và từ đó,hắn trở thành 1 con quỷ trong mắt người dân

Quả cầu vụt tắt cậuu lùi lại, nước mắt không hiểu sao rơi xuống má.

"...không..."

"Chính là em sao..."

-giọng hắn vang lên làm cậu giật mình

Lúc cậu còn đang chưa hiểu gì,thì hắn đã kéo cậu lại gần,ôm chặt lấy cơ thể cậu.Chỉ ôm cậu thật chặt.

Như thể chỉ cần buông ra... thì một trăm năm nữa vẫn chẳng thể tìm lại được.

"Ta rất nhớ em..."

"Giờ em ở đây rồi... xin đừng rời đi nữa."

Diệp Minh không nói gì.

Chỉ khẽ vòng tay lại.

Đặt đầu lên vai hắn.

Hơi thở hai người hoà vào nhau trong tĩnh lặng.

Và căn phòng ngủ giữa lòng Cung điện Bóng Đêm, đêm đó... không còn lạnh nữa
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 8


Trời vẫn còn đang lờ mờ sáng,làm cận dậy như một thói quen

Diệp Minh mở mắt.Thứ đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là ánh sáng, cũng chẳng phải tiếng chim hay mùi gió… mà là vòng tay siết chặt nơi eo như một sợi xích lặng thầm.

Cậu không thể cử động.

Lưng cậu dán sát vào lồng ngực ai đó, hơi thở đều đặn phả lên gáy.

Bùi Lưu Phong.

Cậu không cần quay lại để biết.

Chỉ cần cái cách bàn tay ấy giữ lấy hông cậu, khẽ cử động mỗi khi cậu thở mạnh, cũng đủ để nhận ra.

“…Buông ra…”

Cậu khẽ giãy.

Nhưng tay hắn siết chặt hơn.

“Ngài…”

Cậu quay đầu lại thì thấy hắn vẫn đang nhắm mắt.

Nhưng chẳng hiểu sao, đôi mắt nhắm kia lại khiến cậu cảm thấy bản thân bị quan sát kỹ hơn bao giờ hết.

Phải mất vài phút, Diệp Minh mới khéo léo trườn khỏi cái ôm đó, như một con mèo nhỏ tìm cách rút chân khỏi lưới nhện.

Cậu đặt chân xuống nền đá lạnh, khẽ rùng mình.

Đêm qua… thật dài.

Và kỳ lạ thay, lại không kinh hoàng như cậu từng tưởng.

Diệp Minh rón rén bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang trải thảm đỏ thẫm.

Không ai chặn cậu lại.

Không có thị nữ.

Không có lính canh.

Dường như cả cung điện vẫn đang ngủ hoặc... bị ngủ.

Cậu đi xuống bếp.Căn bếp vắng lặng, chỉ còn vài tàn lửa âm ỉ cháy trong lò.

Cậu tự tay nhóm lại, lôi ra một cái khăn để lau sạch lớp bụi trên bàn, rồi cẩn thận lấy bát đũa ra từ ngăn cao nhất.

Ngay lúc ấy,một tiếng động vang khẽ.

Cậu giật mình quay lại thì thấy hắn đã đứng đó từ bao giờ, tựa lưng vào tường, mái tóc rối nhẹ sau giấc ngủ, đôi mắt đen sâu không đáy.

“Ngài… dậy rồi?”

Diệp Minh cúi đầu, vội giấu ánh nhìn.

Nhưng chẳng kịp làm gì, hắn đã bước lại gần.

Không nói lời nào, Bùi Lưu Phong khẽ kéo khăn khỏi tay cậu, ném sang bên.

Ôm cậu từ phía sau.

Môi hắn ghé bên tai, giọng nói trầm ấm như khói:

“Từ giờ… việc của em là yêu ta thôi.”

“Những thứ như lau bàn, dọn bếp, không cần thiết nữa.”

Cậu cứng người.

Bùi Lưu Phong vẫn ôm cậu như thế, không vội, không ép buộc, nhưng cái siết của hắn mang theo một sự kiên quyết tuyệt đối.

“Ta biết,” – Hắn nói, chậm rãi – “Em vẫn chưa tin ta.

Cũng chưa tha thứ cho những thứ ta đã làm.”

“Nhưng em đang ở đây.

Ở bên ta.”

“Và với ta… như vậy là đủ rồi.”

Cậu không biết nên phản ứng thế nào.

Lúc này, hắn không phải là con quỷ khát máu như trong truyền thuyết.

Cũng chẳng phải kẻ điên cuồng hôm trước từng ghì cậu xuống sàn nhà kho.

Hắn đang dịu dàng.Nhưng chính cái dịu dàng ấy mới là thứ khiến cậu sợ hãi.

“Ngài không thể cứ… chiếm lấy tôi như thế.”

“Em nghĩ ta có lựa chọn khác sao?”

Hắn xoay cậu lại,ánh mắt ấy như muốn nuốt trọn linh hồn cậu.

“Ta đã sống cả trăm năm chỉ để gặp lại em.

Ta giết người, hóa quỷ, thậm chí đổi cả thân xác để giữ ký ức của em trong tim.”

“Em muốn ta làm gì, nếu không phải là chiếm lấy em bằng mọi giá?”

“Em… có thể yêu ta lần nữa.”

“Hoặc không.”

“Nhưng em không thể rời đi.”

Giọng nói đó không lớn.

Nhưng như một định mệnh vừa được khắc vào xương thịt.

---

Tối hôm ấy, trời mưa.

Sấm vang nơi chân trời như tiếng thì thầm của vong hồn xưa cũ.Diệp Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn những cơn mưa quất vào ô kính.

Sau lưng cậu, Bùi Lưu Phong đang châm lò sưởi.

Bóng hắn in dài dưới ánh lửa.

Trầm mặc.

Lặng lẽ.

Không hiểu vì sao… cậu không ghét sự hiện diện ấy nữa.Mà thay vào đó, là một cảm giác…

đã từng quen thuộc.

“Ngài…” – Cậu cất tiếng gọi.

Hắn quay lại, ánh mắt ánh lên tia sáng mong chờ kỳ lạ.

“…Ngài có thể ngồi đây… với tôi một lát không?”

Bùi Lưu Phong không trả lời.

Chỉ bước đến, lặng lẽ ngồi cạnh cậu.

Không chạm vào cậu.

Chỉ ngồi im, để hơi thở hai người hòa vào mùi mưa và tro lạnh.

Rồi hắn khẽ hỏi:

“Em có nhớ gì không?

Về… kiếp trước.”

Diệp Minh nhìn ra ngoài.

“…Tôi thấy mình mặc áo trắng.

Đứng giữa rừng hoa đỏ.

Và ngài đã hôn tôi.”

Một nụ cười hiện lên trong đáy mắt Bùi Lưu Phong.

“…Là thật.”

Rồi hắn đặt tay lên vai cậu, nhẹ như thể chạm vào một cánh hoa mong manh.

“Em đang dần nhớ lại.”

“Và lần này, ta sẽ không để mất em nữa.”

______

Hôm trước có đăng chap kia nhưng bị xóa mất rùi😭

Xin lỗi mọi người nhiều ạ
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 9


Tiếng gió va vào cửa kính, lách tách, như có ai đó đang cào nhẹ bên ngoài.

Diệp Minh nằm trên chiếc giường đen thẫm, vòng tay ai đó ôm trọn lấy thắt lưng cậu từ phía sau.

Lồng ngực rắn chắc của Bùi Lưu Phong áp sát vào lưng cậu, hơi thở trầm ổn tỏa ra từng nhịp ấm nóng.

Không gian im lặng.

Chỉ có ánh nến lung linh chập chờn soi bóng hai người lên bức tường đá lạnh.

Cậu trở mình, chạm trán vào hắn.Bùi Lưu Phong nhìn cậu, đôi mắt ấy như luôn rực cháy ánh lửa âm ỉ.

Bàn tay hắn lần vào gáy cậu, kéo nhẹ.

Cậu không phản kháng.

Lần đầu tiên, cậu không lùi bước nữa.

Đôi môi của hắn áp xuống không vội vã, không thô bạo, chỉ là một sự trầm luân mềm mại đến rùng mình.

Bàn tay to lớn đặt sau lưng cậu, kéo cả người cậu dính chặt vào cơ thể hắn.

Chiếc áo ngủ bằng vải lụa mỏng trượt xuống một bên vai, để lộ làn da trắng ấm, mềm như nước.

"Ưm...tôi nhột"

Hắn không nghe,cắn nhẹ môi cậu.Máu rỉ ra,Diệp Minh khẽ rên khẽ.

Nhưng không đẩy hắn ra.Thay vào đó… cậu nắm lấy cổ tay hắn, kéo xuống, như một lời đáp lại lặng lẽ.

Trong căn phòng ấm áp giữa lòng cung điện lạnh giá, cả hai ôm lấy nhau như những kẻ đang đi lạc, cố bấu víu lấy một thứ gì đó thật thật để tin vào.

Và rồi, chìm vào giấc ngủ.

Nhưng không lâu.

Không lâu…

---

3:00 sáng.

Diệp Minh choàng tỉnh, mồ hôi túa ra dọc sống lưng.

Tim đập mạnh đến đau nhói.

Cơn mơ vẫn còn in rõ: một khuôn mặt không mắt, máu tuôn ra từ hốc mắt, cười rú lên bên tai cậu.

Trong mơ, hắn gọi tên cậu, nhưng tiếng gọi ấy bị nghẹt trong bùn máu.

Cậu ngồi dậy,ánh mắt còn chút sợ hãi,Bùi Lưu Phong không còn nằm cạnh.

“Ngài…?”

"Bùi lam phong...tôi sợ..."

...

Không có ai trả lời.

Căn phòng tối hơn bình thường.

Ngọn nến đã tắt từ bao giờ.

Không khí nặng nề như có thứ gì đó đang lặng lẽ thở phía sau rèm.

Cậu khoác áo, bước xuống giường.

---

Hành lang ban đêm của Cung điện Bóng Đêm... như biến thành một cõi chết.

Gió rít từng cơn, rèm cửa bay lật phật.

Các bức tranh treo tường không còn giữ nguyên hình ảnh người trong tranh đã quay đầu lại nhìn cậu.

Kẹt…

Một âm thanh vang lên.

Cậu quay đầu chiếc mặt nạ sứ của Bùi Lưu Phong, thứ hắn vẫn đặt trên giá gỗ, vừa rụng xuống sàn.

Nó nứt ra, rồi… tự cong lên thành một nụ cười méo mó.

Máu bắt đầu rỉ ra từ miệng nụ cười đó.

“Không… không thể nào…”

Diệp Minh quay người bỏ chạy.

Cậu đi tới phòng ăn nhưng khi đẩy cửa ra…

Một cơn ác mộng hiện hình.Bàn ăn dài phủ khăn nhung, trên đó... là một đống nội tạng người còn bốc khói.

Ruột, gan, tim, phổi…

được bày ra gọn gàng như một bữa tiệc hoàng gia.

Và giữa mâm… là một cái đầu người, mắt còn mở trừng trừng, miệng cong cười cứng ngắc.

Cậu bịt miệng,cố găng không hét lên rồi bỏ chạy

Chạy qua các hành lang, nhưng cung điện như tự động xoay mình thành mê cung.

Tất cả lối đi đều lặp lại, vòng tròn không hồi kết.

Tường chảy máu.

Gạch dưới chân dính thứ gì đó nhớp nháp, sền sệt.

“Ngài đâu rồi…?!”

“Bùi Lưu Phong!!”

“CỨU TÔI!!”

Cậu nắm chặt ngọn đèn dầu, tay run đến nỗi suýt làm rơi.

Chạy mãi, cuối cùng cánh cửa cuối hành lang mở ra.

Căn phòng đen kịt,cậu chưa từng vào đây,nhưng đang nguy thế này nên vội vàng chạy vào trốn

---

Sự im lặng bị phá tan bởi… tiếng rì rầm.

Lưỡi dao va vào xương.

Cậu bước đến gần hơn, ngọn đèn chiếu thẳng vào trung tâm căn phòng và máu.

Máu ở khắp mọi nơi.

Bùi Lưu Phong đang đứng đó, áo hắn dính máu như nhuộm đỏ.

Trước mặt hắn là một cái xác người bị treo lơ lửng bằng móc sắt.

Đầu xác nằm lăn lóc ở góc phòng, còn tay thì bị cắt ra xếp gọn trên sàn như một trò chơi ghép hình.

Mùi thịt sống, mùi kim loại, mùi da bị thiêu.

“ÁAAA...!”

Diệp Minh hét lên.

Bùi Lưu Phong quay lại.

Mắt hắn đỏ rực.

Như thể… vừa thoát khỏi cơn thèm khát.Hắn nhìn thấy cậu chằm chằm

“Minh…”

Hắn định bước đến.

Cậu lùi lại, ngã xuống, ngọn đèn rơi vỡ tan.

“Ngài… là quái vật thật sao…?”

Bùi Lưu Phong im lặng 1 lúc.Sau đó, hắn cúi người, nhặt cái đầu trên sàn lên bằng tay trần.

“Người này… từng cố xâm phạm em lúc ta không có mặt.” – Giọng hắn nhẹ như nói chuyện buổi sáng.

“Ta chỉ xử lý hắn.”

Diệp Minh không thể thở.

Trái tim như bị ai bóp chặt.

“Ngài… giết người.”

“Ta đã giết hàng ngàn người rồi, Minh.” – Hắn đặt cái đầu xuống, chậm rãi bước về phía cậu.

“Nhưng chỉ có một người… ta không dám làm đau.

Là em.”

Cậu lùi tiếp.

Nhưng lưng đã chạm tường.

Máu nhỏ xuống từ trần nhà, tí tách rơi lên tóc cậu.

“Ta biết em sợ.

Nhưng xin đừng ghét ta.”

“Ta đã giết người.

Sẽ còn giết nữa.

Nhưng nếu có thể…”

Hắn ngồi xuống, ôm lấy cậu.

Dù trên tay còn mùi máu, dù áo hắn lạnh như xác chết.

“…đừng bỏ ta"

_____

Từ đầu tính drop rùi nhưng tiếc ghê á
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 10


Bùi Lam Phong cúi xuống, ánh mắt sẫm màu, môi vừa kề sát làn da trắng mịn.

Cậu sợ hãi,thấy con dao bên cạnh liền cầm lên xé rách da thịt hắn.

"Xoẹt!"

“A…!"

Hắn lùi lại một bước, bàn tay rỉ máu chảy dài, vết chém dài tới tận cổ tay.

Diệp Minh thở hổn hển, tay vẫn cầm chặt con dao bạc từ bàn nhỏ bên cạnh, ánh mắt hoảng loạn nhưng không giấu được sự dứt khoát.

“Đừng lại gần tôi... ngài là quái vật…”

Cậu lập tức xoay người, lao ra khỏi phòng.

Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trên sàn đá lạnh, máu hắn vẫn nhỏ giọt tạo thành vệt đỏ loang lổ như dấu vết dẫn đường cho ác mộng.

Cậu trượt chân qua hành lang u ám, ánh lửa từ ngọn đèn mờ nhòe run rẩy theo từng nhịp thở.

Khi lướt qua phòng bếp, nội tạng trên bàn biến mất,cậu khó hiểu định bỏ chạy thì một bàn tay to lớn kéo mạnh cậu vào bóng tối.

Lòng bàn tay lạnh ngắt bịt kín miệng Diệp Minh, cậu vùng vẫy, mắt trợn trừng.

Hơi thở dồn dập, một thứ thuốc mê thấm qua mũi, cậu lịm dần.

___

Khi Diệp Minh tỉnh lại, làn da cậu đau nhức vì bị dây trói siết chặt.

Toàn thân bị ép lên ngai vàng màu đen như máu đông, cổ tay cổ chân đều bị trói cố định.

Phía trước căn phòng là một hỗn loạn

Trên sàn phủ đầy nội tạng,ruột non, tim, gan, phổi người, lẫn lộn và rải rác như một bàn tiệc kinh dị.

Mùi tanh tưởi hắc lên, khiến cậu muốn nôn.

Cánh cửa lớn bằng gỗ đen chậm rãi mở ra, Bùi Lam Phong bước vào, từng bước chân nện xuống đất như vang vọng cả một thế giới ma quỷ.

Hắn mặc áo choàng dài, mái tóc xõa rũ, trên tay vẫn còn băng vết chém khi nãy, nhưng ánh mắt lại ngập tràn thích thú.

“Em tỉnh rồi sao?”

Hắn cười, thanh âm trầm thấp, không giận dữmà như một kẻ săn mồi hứng khởi trước món đồ chơi mới.

“Ngài… tránh xa tôi ra!tôi không tin ngài một lần nào nữa!"– Cậu hét lên, nước mắt lăn dài.

Nhưng hắn chỉ nghiêng đầu.

“Không, ta là kẻ yêu em đến phát điên.”

Hắn giơ tay, khẽ ra hiệu.

Một người hầu bị lôi vào, tay chân run rẩy.

Bùi Lam Phong lạnh nhạt rút con dao găm nơi thắt lưng, xoẹt một cái cổ họng người đó bị cắt ngọt, máu phun như suối.Cậu đơ người,nhìn vào xác cô ta đang nằm dưới đất

"Em căng thẳng sao?"

-hắn tiến gần,thì thầm bên tai

“Bây giờ… chúng ta chơi một trò chơi.”

"Gì chứ?"

Cậu không kịp từ chối thì đã thấy một người hầu mặt bị che kín bởi mặt nạ sắt lạnh toát, gương mặt không có cảm xúc, hai mắt sâu hoắm như hốc đen.

Gã chẳng nói một lời, thô bạo túm lấy tay cậu kéo lê đi giữa nền đá lạnh ngắt.

“Thả tôi ra…!

Cứu tôi!”

Cậu gào lên, vùng vẫy như kẻ sắp chết đuối giữa cơn mộng dữ, nhưng tiếng van xin của cậu chỉ tan biến trong vòm hành lang rỗng tuếch như thể không ai còn sống để nghe.

Hai cánh cửa đá nặng nề mở ra, hé lộ một mê cung nhuộm đầy sương mù trắng mờ.

Hắn đi đến,nói nhỏ:

“Ba mươi phút.

Nếu em sống sót… ta sẽ tha.

Nếu không… hãy để máu em tô điểm bức tranh dang dở của kiếp trước.”

Rầm!

Cánh cửa đóng sập lại.

Cậu bị nhốt trong mê cung đẫm máu.

Nhìn từ xa,cậu có thể thấy được nó rộng như thế nào,có vài cái xác đang treo cổ trong sương mù

Cậu run rẩy, lưng dựa vào vách đá lạnh.

Mồ hôi lạnh trờn xuống sống lưng.

Trong tay cậu là một con dao gỉ sét, chẳng rõ được nhét vào lúc nào.

Tay run như điện giật, cậu siết chặt cán dao, từng bước lết vào mê cung đầy tử khí.

"Ngài...tôi phải làm gì với nó?"

"Bí mật...trò chơi sẽ bắt đầu ngay.

Nếu em chạy trước thì may sao còn sống"

Nghe đến đây,cậu không nghĩ nhiều tức tốc chạy nhanh vào bên trong.

Hình ảnh đầu tiên mà cậu thấy là những xác người treo ngược bằng móc sắt, máu nhỏ giọt xuống nền như bản nhạc điên loạn.

Nội tạng vung vãi khắp nơi, có bộ ruột vẫn còn co giật như bị giật điện.

Một quả tim vẫn đang đập nhè nhẹ bên cạnh chân cậu.

"Cái quái gì vậy?"

Từ sau lưng,âm thanh bí ẩn đâu đó vang lên từ phía cuối hành lang.Một chiếc đàn piano bằng gỗ đen tuyền đang tự chơi.Bàn phím đập xuống liên hồi, tiếng nhạc vang lên như ai đó đang rạch từng sợi dây thần kinh trong đầu người nghe.

Cùng lúc đó, một cây violin không người chơi bay lên khỏi mặt đất, kéo vĩ bằng không khí, tạo nên giai điệu rùng rợn như tang lễ.

Nó không còn là dở tệ nữa,mà phải là nỗi dinh hoàng.Âm thanh ấy như xuyên thấu màng nhĩ.

Cậu đưa hai tay ôm lấy đầu.

“DỪNG LẠI ĐI!!”

Cậu chạy như con thú hoảng loạn, để lại sau lưng dàn nhạc chết chóc vẫn không ngừng cất tiếng.

Máu dưới chân cậu trơn trượt, từng bước chân như dẫm lên ký ức đang ngủ quên.

Cậu chạy đi mãi,đã khôgn biết cậu đã chạy được bao lâu nữa.

Rẽ trái,rẽ phải,đều ngoằn nghèo đến trong mặt.

Cậu dừng lại nghỉ một chút thì thấy một bóng người đứng lặng.

Mặt không rõ ràng, cơ thể mờ nhòe như làn khói.

Nhưng thứ rõ nhất. là đôi mắt.

Đen ngòm,không cảm xúc đáng sợ tới im lặng

Nó nhào tới,lưỡi nó thè dài ra như sắp nuốt chửng cậu

“Ahh!!!"

Cậu lùi lại, tay siết con dao trong run rẩy.

Khi bóng linh hồn lướt sát lại, cậu hét lên chém loạn vào khoảng không.

Con dao xuyên qua thứ gì đó,không phải thịt,mà là hơi lạnh thấu xương.

Bóng linh hồn tan biến, để lại một mảng tối đặc quánh sau lưng.

Cậu thở hổn hển, ngồi sụp xuống.

Trong khoảnh khắc, trong đầu cậu vụt qua một hình ảnh

.

.

.

.

.

.

.

.

"Đã qua bao lâu rồi?"

Cậu ngã xuống,đôi chân bị tê liệt cho chạy quá nhiều.

Cơ thể cậu mệt nhoài như sắp ngât đi

Khi chuẩn bị nhắm mắt chờ chết thì từ trên trời hiện ra một chiếc đồng hồ khổng lồ cũ kĩ,nhưng được làm bằng thịt người và động vật.

Kim đồng hồ được làm bằng xương người,các con số thì là con mắt của hàng nghìn động vật xấu số

"Còn 10 phút..."

-cậu lẩm bẩm

Cậu xiếc chặt tay,bám vào tường cố gắng đứng dậy tìm lỗi thoát.

Không phải cậu sợ chết,mà là cậu khôgn muốn bỏ mạng ở một nơi như thế này

Tiếp tục đi,đi mãi,đi mãi,đi mã...đến mức trời dường như đang tối đi.

Sao lại vậy?

30 phút thôi mà?

Cậu đang đi thì thấy 2 lối rẽ,thời gian có hạn chỉ còn 1 phút cuối cùng.

Tâm trí hỗn loạn,ngay khi đang ngẩn người thì phât hiện hắn đang tiến gần cậu,tay cần một con dao sắt bén

"Trò chơi săn người kết thúc rồi"

Hấn lao đến,cậu vội vàng né sang một bên.không nghĩ gì nữa,cậu chạy bừa vào lối rẽ bên phải.Cửa gỗ cũ kỹ mở ra, lối thoát ánh lên như thiên đường.

Nhưng khi cậu bước vào,một cảm giác quen thuộc nhói lên như điện giật.

Tường đá.

Vết máu.

Một ngai vàng đổ gãy, một người quỳ dưới chân cậu, bị đâm xuyên tim bằng chính con dao cậu đang cầm.Ký ức tràn về như sóng thần.

Một màn hình lớn hiện ra.

Vừa đập vào mắt cậu là một thước video cũ kĩ chiếu hình ảnh cậu đã đâm hắn.

Đâm vào trái tim Bùi Lam Phong trong đúng mê cung này

Tiếng bước chân vang lên,hắn tiến hần,chiếc áo choàng đen kéo lê trên nền máu.

"Trò chơi vui chứ?"

"Ngài nghĩ nó có vui không?"

"Em không nhận ra gì sao?"

"?"

Cậu nhìn vào mât hắn,lùi lại vài bước cảnh giác.

Hắn không làm gì,tiến gần cậu và lấy con dao trong tay cậu ra

"Vỗn dĩ trò chơi này để em nhớ về năm ấy.

Lúc đấy ta và em bị lạc vào mê cung,chúng ta cùng nhau tìm lỗi thoát cho đến khi kết thúc nhưng chỉ có một người được sống sót,em không ngần ngại lấy con dao này đâm thẳng vào người ta"

"Và con dao này,chính là con dao em đâm ta"

Hắn từ từ đâm con dao vào ngực,móc trái tim của mình ra.

Nó vẫn đập run rẩy như thể đang kêu cứu.Hắn đưa nó cho cậu xem, máu nhỏ từng giọt xuống tay cậu.

“Nhìn xem… trái tim của ta…

đã bị em đối xử thế nào.”

Giọng hắn thì thầm, lạnh buốt như gió mùa đông.

Cậu hét lên, lùi lại, đôi mắt giãy giụa trong tuyệt vọng:

“Xin hãy DỪNG LẠI!!

Tôi không chịu được... tôi...

KHÔNG NHỚ RÕ!!”

___

Kết Se nha
 
(Full) Cung Điện Bóng Đêm
chap 11:end


Tiếng mưa đêm nặng hạt trút xuống mái ngói cổ kính, hòa cùng tiếng gió hú dài như lời oán than của linh hồn mắc kẹt giữa cõi này và cõi kia.

Trong cung điện, mọi thứ tối om, chỉ có những cây nến dài leo lét soi mờ những bức tường loang lổ, tróc sơn, phủ đầy mạng nhện.

Diệp Minh ngồi co ro trên giường, hai bàn tay siết chặt lấy nhau, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo mỏng.

Đã bảy tháng kể từ cái ngày định mệnh ấy... cái ngày cậu chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến mức ám ảnh từng giây từng phút.

Kể từ đó, giấc ngủ của cậu chẳng bao giờ yên.

Những cơn ác mộng cứ nối tiếp nhau như một đoạn phim tua chậm, rõ nét đến rợn người.

Cậu thấy mình đứng trong căn phòng tối, ở giữa là cây đàn piano cổ nứt nẻ, phủ bụi thời gian.

Những phím đàn tự động nhảy múa, vang lên bản nhạc quái dị mà cậu chưa từng nghe.

Âm thanh ấy như những tiếng thì thầm ma quái, kéo lê những mảnh ký ức xa xưa chưa từng biết tới.

Có những đêm, cậu mơ thấy một bóng dáng vô hình đuổi theo mình qua hàng dài hành lang ẩm ướt, cánh cửa đóng sầm phía sau, tiếng bước chân vang vọng không ngớt.

Cậu chạy, thở hổn hển, ngực thắt lại, nhưng mỗi lần quay đầu nhìn, chỉ thấy một khoảng trống đen đặc.

Dần dần, Diệp Minh kiệt sức.

Những quầng thâm hằn sâu dưới mắt, dáng vẻ tiều tụy khiến cả người như chiếc bóng.

Ngay cả hắn cũng nhận ra sự bất ổn này.

Hắn không hỏi nhiều, chỉ im lặng gọi thầy thuốc trong cung đến khám cho cậu.

Nhưng trong đáy mắt tối tăm ấy, vẫn có thứ gì đó sâu kín hơn lo lắng và giấu giếm.

---

Ngày ngày,Diệp Minh nhận ra một thói quen kỳ lạ của hắn.

Mỗi khi đêm xuống, khi cậu đã thiếp đi, hắn lại rời khỏi phòng, bước thật nhẹ dọc theo hành lang dài, rồi biến mất vào căn phòng cuối cùng.

Cậu đã nhiều lần tỉnh dậy giữa đêm, nghe tiếng cửa gỗ khép hờ, tiếng bản lề rít nhẹ.

Tò mò gặm nhấm trí óc cậu từng ngày.

Cậu muốn hỏi, nhưng mỗi lần cất lời, hắn chỉ đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên trán, nói:

"Ngủ đi."

Đêm nào cũng thế.

Hắn biến mất khoảng một canh giờ, rồi quay lại, ôm lấy cậu như chưa từng rời đi.

Hôm nay, khi ánh sáng mờ nhạt lọt qua ô cửa sổ, Diệp Minh quyết định dò hỏi.

Trong lúc dọn dẹp sảnh lớn, cậu gặp bà lão người quản gia già đã phục vụ cung điện này suốt hơn bốn mươi năm.

Bà đang ngồi trước cửa sổ, tay lần tràng hạt, miệng đọc kinh, ánh mắt trầm mặc như nhìn xuyên thấu thời gian.

"Bà... cho hỏi, căn phòng cuối hành lang ấy... là phòng gì?"

Bà ngừng lần tràng hạt, mắt chậm rãi ngước lên, nhìn thẳng vào cậu, sâu thẳm và khó đoán:

"Đừng hỏi, tiểu công tử à.

Có những bí mật... biết hay không, chẳng thay đổi được gì đâu."

Giọng bà khàn khàn, hòa lẫn với tiếng gió, nghe như tiếng thì thầm vọng từ lòng đất.

Bà đặt tay lên mu bàn tay cậu, nhẹ nhàng:

"Nếu muốn bình an, đừng tò mò.

Hãy nghỉ ngơi, đừng nghĩ nhiều nữa."

Nhưng làm sao cậu có thể?

Những giấc mơ, những âm thanh kỳ quái kia... tất cả đều dẫn cậu đến căn phòng ấy.

---

Trong phòng hắn, Bùi Lưu Phong ôm chặt cậu từ phía sau.

Cánh tay hắn quấn quanh eo cậu, hơi thở phả vào cổ, nóng rát đến mức khiến cậu rùng mình.

Đúng lúc cậu định xoay người thì hắn cắn mạnh xuống hõm cổ, máu rịn ra, bỏng rát.

"Ngài...!"

-Cậu bật kêu, giọng run rẩy, đẩy hắn ra.

Đôi mắt Diệp Minh phủ một tầng hơi nước, nhưng lần này cậu không né tránh nữa.

Hít sâu một hơi, cậu nhìn thẳng vào hắn:

"Mỗi đêm... ngài đều đi vào căn phòng cuối hành lang đúng không?

Ngài giấu tôi điều gì vậy?"

...

Không khí đột ngột trầm xuống.

Hắn vẫn ôm cậu, nhưng ánh mắt trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

"...Ngủ đi."

Hắn chỉ nói thế, không giải thích gì thêm.

Đêm buông xuống,cả cung điện chìm vào giấc ngủ sau,trừ những con quỷ đang lang thang.

Một lần nữa, hắn rời phòng.

Nhưng lần này cậu không để yên,cậu âm thầm đi theo

Hành lang dài hun hút, hai bên treo những bức tranh cổ bạc màu, gương mặt trong tranh mờ nhòe, như bị xóa đi một phần ký ức.

Căn phòng cuối cùng hiện ra trước mắt.

Cánh cửa gỗ khép hờ, ánh sáng vàng nhạt từ khe cửa rọi ra.

Diệp Minh nín thở, khẽ đẩy cửa.

Bên trong một thế giới khác.

Trên bức tường phủ kín ảnh chân dung tất cả đều là cậu.

Có những tấm chụp ở những góc độ kỳ lạnghiêng đầu, cúi mặt, cười nhẹ, nhắm mắt .Nhưng điều khiến cậu rùng mình chính là những tấm ảnh không hề thuộc về hiện tại.

Y phục trong ảnh là kiểu cổ phục của trăm năm trước.

Trong số đó, một tấm ở giữa được lồng khung bạc, hình cậu mặc áo choàng trắng, đứng cạnh một người đàn ông có gương mặt giống hệt Bùi Lưu Phong.

Ở góc phòng đặt một cây đàn piano cổ đã sờn màu, phím ngà ngả vàng.

Trên đó là một tập bản nhạc cũ kỹ, chữ viết tay run run, nét mực đã loang lổ.

Hắn đang ngồi trước cây đàn, ngón tay dài mảnh lướt qua từng phím, phát ra một bản nhạc buồn sâu thẳm.

Âm thanh vang vọng, tựa như tiếng khóc bị chôn vùi hàng trăm năm.

Hắn ngồi trên ghế piano,cầm bức ảnh nhìn và bật khóc,hắn thật sự đang khóc?!nước mắt rơi ra như những hạt pha lê nhỏ lấp lánh,cậu không muốn nhìn nữa mà lặng lẽ rời đi

---

Ngày hôm sau, Diệp Minh đang dọn dẹp thì nhớ ra căn phòng piano hôm qua.

Cậu lấy cầm chổi giả bộ quét dọn xung quanh rồi lẻn vào lén lấy một mảnh giấy chép lại vài nốt nhạc.

Cậu tìm gặp bà lão , đặt tờ giấy xuống trước mặt bà.

Khi bà nhìn thấy, tay bà khựng lại, tràng hạt rơi xuống sàn.

"Ngươi lấy đâu ra vậy?"

-giọng bà ta run rẩy,chỉ vào tờ giấy

"Thật ra là...cháu đã lén lấy ở phòng piano đó.

Nhưng cháu thề chỉ chép nốt nhạc!"

"Vậy...nó có gì đặc biệt?"

-cậu lại gần bà

Bà nhìn cậu rất lâu, như cân nhắc giữa nói và im lặng, cuối cùng thở dài:

"Đó là bản nhạc Sota... người ta nói, nó ẩn chứa một lời nguyền.

Mỗi người chạm tới giai điệu này đều sẽ phải trả giá bằng mạng sống.

Một trăm năm trước, chủ nhân đời trước của cung điện này từng vì bản nhạc ấy mà... chết trong biển lửa."

Lời bà khiến máu trong người cậu lạnh buốt.

Một mảnh ghép mơ hồ bỗng khớp vào trí nhớ cảnh trong giấc mơ lửa cháy, máu chảy, tiếng đàn vang lên giữa những tiếng gào thét.

"Khoan đã?bà thấy các nốt nhạc có gì lạ không?"

"Ý ngươi là sao??"

Cậu chỉ vào từng nốt và so sánh với bản gốc thì thật sự có điểm khác biệt rõ rệt.

Nó giống như đang nói lên gì đó,bà lão sửng sốt,lùi lại vài bước đọc kinh không ngừng

Chuyện này không thể để yên được!cậu phải tìm ra sự thật đằng sau những nốt nhạc và quá khứ kí ức năm ấy

---

Đêm ấy, trăng mờ như bị máu nhuộm đỏ.

Diệp Minh ngồi phân tích theo nốt nhạc trên giấy.

Dựa vào những nốt như : đô,rê,mi,son,..và bản chữ cái được đánh theo thứ thực từ trái âng phải của cây đàn thì một dòng chữ hiện ra"

"Requiem of the Chosen"

"Khúc cầu hồn của Kẻ được chọn"

Dưới cùng, nét chữ xiêu vẹo viết một câu duy nhất:

"The blood of the chosen shall awaken what sleeps beneath."

"Máu của kẻ được chọn sẽ đánh thức những gì ngủ yên dưới đáy sâu"

Cậu đọc đi đọc lại, một luồng hơi lạnh len vào tận tủy xương.

Mỗi nốt nhạc trên bản tổng phổ đều sắp xếp thành những ký tự lạ, như đang ẩn giấu mật mã.

Ba đêm liên tiếp, Diệp Minh thức trắng.

Cậu chép từng nốt, đánh từng hợp âm, rồi sắp xếp chúng theo thứ tự chữ cái.

Cuối cùng, một dòng chữ hiện ra giữa đêm khuya tĩnh mịch:

"Blood of the chosen shall bring memories home."

"Máu của ngươi được chọn sẽ mở ký ức trở về"

"Ngươi được chọn" là ai?

Và "ký ức trở về" nghĩa là gì?

Những đêm tiếp,đợi khi hắn ngủ say.

Cậu tiếp tục tìm kiếm trong thư viện bí mật của cung điện, nơi chứa những hồ sơ cổ.

Trong một chiếc rương bị khóa, Diệp Minh tìm thấy một xấp ảnh bạc màu.

Và rồi cậu chết lặng.

Người trong ảnh là cậu.

Không, chính xác hơn là một "cậu" khác.

Cùng khuôn mặt cùng đường nét.

Nhưng ánh mắt và nụ cười hoàn toàn xa lạ.Trong một bức ảnh, "cậu ấy" đang đứng bên cạnh Bùi Lưu Phong, tay họ đan chặt, nụ cười rạng rỡ.Trong một bức khác, "cậu ấy" ngã gục trên sàn, máu loang đỏ, còn hắn quỳ xuống ôm lấy cơ thể lạnh băng ấy.

Mảnh giấy kẹp trong bức ảnh cuối cùng viết vội vài chữ:

"Lời nguyền đã trói buộc chúng ta.

Dù một ngàn năm... em cũng sẽ thuộc về ta."

---

Cuối cùng,đã đến ngày này...

Trăng đêm ấy lớn bất thường, đỏ như máu.

Diệp Minh đang ở trong phòng thì tiếng đàn vang lên.

Lần này, rõ rệt và dữ dội.

Âm thanh trào dâng, như có một bàn tay vô hình đang đập mạnh vào phím đàn.

Cậu lao về đại sảnh.Cây piano phủ bụi giờ sáng rực, những phím đàn tự động chuyển động.

Bùi Lưu Phong ngồi trước đàn, gương mặt hắn chìm trong bóng tối, mái tóc dài đổ xuống như màn đêm bao phủ.

"Đừng...

đừng đánh nữa!"

-Diệp Minh hét, lao tới định kéo hắn ra.

Nhưng càng đến gần, cậu càng thấy không khí xung quanh nóng bỏng, ngột ngạt.

Những cây nến hai bên đại sảnh đồng loạt bùng cháy, ngọn lửa xanh dương rực rỡ.

Bức tranh trên tường rung lắc, nứt ra.

Sàn đá dưới chân chấn động.Những tiếng gào rít vẳng lên từ sâu dưới lòng đất.

"Phong!

Ngừng lại!

Ngài sẽ giết tất cả mọi người!"

- Diệp Minh run rẩy, kéo tay hắn.

Bùi Lưu Phong quay sang, đôi mắt hắn phủ một màu đỏ máu.

Hắn nắm chặt cổ tay cậu, hơi thở phả ra nóng rực:

"Em... thuộc về ta...Dù là kiếp này hay kiếp sau... em cũng không thể thoát."

"Ngài đang nói linh tình gì vậy?"

Lời hắn vang lên, hòa cùng tiếng đàn như tiếng hồn ma than khóc.Ngay lúc đó, một vết cắn sâu xé toạc làn da bên cổ Diệp Minh.

Máu cậu tràn ra, nhỏ xuống bàn phím.

Âm nhạc dừng đột ngột...Cung điện rùng mình.

Những người hầu ngoài hành lang ngã gục, máu trào từ mắt, tai, mũi.

Tiếng gào tắt lịm.Lửa bùng cháy dữ dội, nuốt trọn từng căn phòng, từng hành lang, từng mảnh tường đá.

"Ngừng lại!

Ngài sẽ chết mất!"

- Diệp Minh cố hét, đẩy hắn ra.

Nhưng Bùi Lưu Phong chỉ siết chặt cậu, đôi mắt đỏ như vệt máu rực giữa biển lửa:

"Nếu chết... ta cũng kéo em theo."

Hơi thở nghẹn lại...Mọi thứ xung quanh tan rã.Cung điện sụp đổ trong tiếng gào thét.Khi lửa nuốt đến mái vòm cuối cùng, cơ thể hắn tan thành tro bụi, bay lên giữa bầu trời đỏ máu, để lại cậu lẻ loi giữa đống tàn tích.

Trong đôi tai Diệp Minh, tiếng đàn vẫn vang vọng một khúc cầu hồn,một lời nguyền chưa bao giờ được hóa giải.

Tôi chỉ là người thay thế

Để nỗi nhớ nhung của ngài phai đi...

End
 
Back
Top Bottom