Cập nhật mới

Khác forget it

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
342012344-256-k310064.jpg

Forget It
Tác giả: hanjibabi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hãy coi ẻm như là miếng cheese cake ngon lành kết hợp với kem vani thơm lừng đi.



straykids​
 
Forget It
không


Đừng coi đây là liều thuốc cứu rỗi tâm hồn, vì nó chẳng cứu nổi cậu đâu.

-

cuối cùng ai yêu tôi?

ai yêu lấy em?

-

tôi sẽ gi*t cậu, để cậu không thể rời xa tôi, rồi chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, linh hồn ta sẽ hòa thành một.

-

cậu có yêu tôi không? nói gì đi chứ? hãy nói yêu tôi đi nào! tôi biết cậu rất ngoan mà nhỉ?

-

nói yêu tôi nữa đi! nhiều vào! nhiều hơn! hơn nữa!

------------------

tớ không biết sẽ viết tác phẩm này không nữa? vì nó khôm bth như các tác phẩm trước, tác phẩm này dù không có máu me, hay bạo lực mấy nhma tớ để nó thiên về tâm lí, chiếm hữu đại loại vậy đó.

-------------------

Tớ là han jisung, tớ mới chỉ lên cấp ba thôi.

Tớ không chắc về việc mình "thẳng" hay "không thẳng" vì tớ có cảm xúc đặc biệt với 1 số bạn nam, nhưng tớ cũng thích cả con gái nữa.

Gần đây tớ phát hiện ra mình thích bạn đồng giới là vì tớ gặp được thiên thần của lòng tớ.

Cậu ta sáng chói, như người mang ánh sáng đến nơi tăm tối của tớ vậy.

Tớ thích hyunjin, thích lắm, thích mỗi khi được nhìn thấy cậu ấy, được thấy cậu ấy lúc ngủ, lúc cười,nhiều lắm.

Nhưng mấy lũ bạn của cậu ta cứ bám riết lấy hyunjin, thật là muốn họ biến mất.

Tớ có nhiều ảnh hyunjin lắm, tớ muốn ngắm jinie của tớ mỗi ngày nên tớ chụp câu ấy ngày càng nhiều, ảnh chất thành núi nhưng điều đó vẫn chưa thỏa mãn tớ.
 
Forget It
một


Sau những ngày tháng ôn thi cật lực cuối cùng jisung cũng vào được cấp ba với số điểm không phải quá cao so với học sinh trong trường, nhưng cao hơn nhiều người, vì trường nó theo học cũng thuộc dạng top của tỉnh.

Cũng không nên gọi là ôn thi cật lực vì jisung còn chẳng chịu học, lên lớp là ngủ gật, dù trong giai đoạn căng thẳng nhưng nó cứ dửng dưng, chơi bời.

Vẫn đỗ theo nguyện vọng nhưng jisung có chút không hài lòng với điểm số, nhưng trách sao được?

Do nó ham chơi cơ mà.

Ngày đầu nhận lớp, jisung buồn nhiều chút vì các bạn của nó được xếp vào lớp cao hơn, chỉ mình nó rơi vào lớp thấp hơn 1 bậc vì thiếu mất mấy phẩy.

Jisung bắt đầu thấy hối hận vì những ngày tháng ăn chơi của mình.

Không phải kiểu ăn chơi đua đòi nhưng jisung lại ham chơi, ham vui hơn nhiều người, dù đã thông minh từ trước nhưng lại thiếu chăm chỉ nên thành tích học tập không quá nổi bật.

Ban đầu, nó cũng buồn lắm nhưng học được một thời gian, nó mới phát hiện ra lớp nó dù kém hơn nhưng lại đoàn kết, còn lớp kia thì bè phái tanh bành.

Lần đầu bỡ ngỡ vô trường, jisung còn vô nhầm nhà vệ sinh giáo viên thay vì nhà vệ sinh học sinh ở cuối.

Nhắc đến nhà vệ sinh, nó càng tức.

Phòng học nó ở tầng 3 khu nhà A, mà nhà vệ sinh lại ở tầng 1 khu nhà B.

Khổ nỗi trường nó thay vì thiết kế khu nhà A,B,C mà là A,C,B, làm nó mỗi lần đi vệ sinh mất hết giờ ra chơi.

Nghe nói trường jisung có nhiều câu lạc bộ lắm, nổi nhất là câu lạc bộ tiếng anh và âm nhạc.

Đương nhiên nó sẽ thích clb âm nhạc hơn là tiếng anh rồi, jisung thích hát, rap mà mong muốn sẽ lập ban rap trong tương lai, nhưng nó vẫn phải đăng kí clb tiếng anh vì chị jisung là cựu chủ nhiệm, muốn nó thử sức vào.

Nào ngờ nó đã đậu buổi phỏng vẫn nhờ cái tính gặp ai cũng chào, cúi người 90 độ, sử dụng 100% năng suất để bắn vài câu tiếng anh, vừa vặn vào ban tổ chức vì nghe chị bảo ban này ít việc.

Nhưng đến đợt phỏng vấn clb âm nhạc thì nát tươm, nó ấp úng trả lời phỏng vấn nhưng hoàn thành tốt bài hát của mình nên nó trượt hẳn.

Jisung ngỡ ngàng, nó nhớ lúc nó hát nhiều người vô xem với cổ vũ lắm mà ta, hay do mình nó tưởng bở.

Một thời gian sau, theo lời ông anh Bang chan - thành viên kì cựu của clb âm nhạc thì nó với biết, từ lúc bangchan hyung ra trường thì hệ thống clb thay đổi, mọi người vào được phần lớn nhờ quan hệ, jisung bị loại cũng không ngạc nhiên mấy.

Bangchan còn bảo jisung may không đậu, vì clb vốn đã không còn vui vẻ như gen đầu.

Ngược lại clb tiếng anh lại vô cùng ôn hòa, bầu không khí thân thiện khiến jisung vui hẳn.

---------------------

seungmin và jisung là 2 đứa bạn thân từ lâu, dù là từ mẫu giáo cho đến cấp 3 thì cả hai đều học cùng nhau, từ đó chơi thân.

Ngờ đâu, vì bạn sóc nào đó ham vui mà hai đứa không thể học chung lớp.

"Mày vô clb tiếng anh với tao đi mà!" bạn sóc nào đó đang hết sức nài nỉ.

"Không thích, mệt lắm." bạn cún phủi tay.

"Tao sẽ cô đơn lắm đó, cái thằng nhãi này."

"Tao sẽ vào clb âm nhạc."

chỉ một câu nói đó mà ai ngờ bạn cún vô được thật, chẳng vì quan hệ mà là do giọng hát của seungmin đặc biệt, khiến chủ nhiệm clb trực tiếp cho cậu đậu.

trước khi vào học, seungmin và jisung đã bị thu hút bởi 1 người con trai.

Cậu ta cao ráo, khuôn mặt thanh tú, đẹp đẽ, ngay cả khi cậu để mái tóc dài thì càng thu hút, xinh đẹp.

"Cái bạn cao cao kia xinh đẹp hơn cả nữ." seungmin vỗ vai thằng bạn trí cốt, đồng thời chỉ vào hướng bạn kia.

"Đúng vậy, cậu ta đẹp thật đó."

"Muốn làm quen ghê." seungmin cười nham nhở rồi quay ra chỗ thằng bạn.

"Tao không quen con trai và cũng không quan tâm lắm." jisung khẳng định chắc nịch.

"Vậy là bạn không biết tôi yêu cái đẹp rồi."

" Vâng bạn."

Không ai khác, cái người cao cao, đẹp trai kia là hwang hyunjin, từ lúc tuyển sinh đã đánh cắp mất bao nhiêu trái tim của các chị, chỉ cần 1 tấm ảnh trên confesion.

seungmin ngày càng chú ý cậu bạn đó, bắt đầu tìm hiểu về cậu ta thì mới biết được nhà của hyunjin gần trường, biết họ tên, trường cấp hai, và số điểm đầu vào đứng số 5 toàn khối.

"Đúng là đã đẹp lại còn giỏi."

"Mày vẫn còn để ý cậu bạn đó hả?"

"Đúng rồi đó, biết gì không điểm đầu vào của cậu ta đứng 5 toàn khối đó."

jisung bất ngờ, vội buông cốc nước trên tay, tròn mắt hỏi lại.

"Trâu bò thế á, biết điểm chuẩn trường ta cao nhất nhì tỉnh không?"

"Đê bặc, đúng là đéo đùa được."

"Tao có instagram của cậu ấy, nhưng mà sợ cậu ấy không theo dõi lại có khi còn chẳng quan tâm yêu cầu theo dõi ý."

"Ngại ngùng gì, cứ gửi thôi."

"Mày muốn không? cho nè có gì theo dõi trước hộ tao." seungmin giơ chiếc điện thoại trước mặt jisung, lướt qua thấy được " h.hyunjin"

"Tao không rảnh, cho tao cũng chẳng thèm nhé."

"tệ."

đáp lại 1 câu ngắn ngủi, seungmin đi luôn.

"Tính tiền nước đã cún con ơi!" jisung cầm theo cốc trà sữa chạy theo cậu bạn.

----------------------

Hôm nay là ngày mà clb jisung sẽ chụp ảnh theo từng ban để đăng lên page chào mừng thành viên mới.

Jisung có chút hồi hộp, thú thật nó chẳng quen ai ngoài chị leader cả nên có chút ngại ngùng là điều đương nhiên.

Được chị leader dẫn đến nơi, bỗng nó nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, cái dáng mảnh khảnh, cao cao cùng với mái tóc dài, chẳng phải là hwang hyunjin người mà seungmin luôn nhắc tới mấy hôm nay sao?

jisung bẽn lẽn bước đến phía mọi người, không nhờ chị leader dẫn chắc nó cũng chẳng dám đến chào hỏi.

Đi theo chị lee ahn ( tên bà leader nhe), chị dẫn nó tới đứng gần hyunjin, càng làm chiều cao của jisung trở nên nổi bật vì 1 người cao, một người thấp đứng cạnh nhau như 1 đôi đũa lệch.

Bỗng chị bắt chuyện với hyunjin, phá vỡ sự im lặng.

"Tóc đẹp quá nha." vừa nói vừa huých tay cậu.

"Dạ em cảm ơn." hyunjin cười cười, đưa tay lên gãi đầu.

Rồi cậu nhìn qua cậu bạn bên cạnh.

"Cậu tên gì vậy, cậu bạn đáng yêu?"

jisung giật mình khi đột ngột được hyunjin hỏi, còn được khen đáng yêu khiến đôi má đỏ lên vì ngượng ngùng.

"Tớ...tớ là han jisung."

hyunjin hoàn toàn đổ dồn ánh mắt về phía nó, nở nụ cười thật tươi, jisung thề là nụ cười của cậu ấy còn sáng hơn ánh mặt trời.

Cậu dịu dàng đưa tay lên xoa đầu nó, nói tiếp:

"Tên hay thật đó, cậu lớp nào vậy? tớ là hwang hyunjin lớp G-1"

mặt jisung càng đỏ hơn:" tớ lớp E-2"

hyunjin ngạc nhiên một lúc rồi nói tiếp:"Chà! lớp chúng ta bên cạnh nhau đó."

jisung đương nhiên là biết rồi, vì bạn cún nào đó suốt ngày lải nhải về hwang hyunjin lớp 10G-1 là đẹp nhất mà.

"Cậu ban tổ chức hả?" hyunjin vẫn mải mê vuốt mái tóc người nhỏ hơn.

"Đúng rồi.

Sao cậu biết ?" jisung nhìn lên, đôi má tròn ửng hồng.

"Tớ thấy cậu đi cùng chị lee ahn á! chúng ta cùng ban rồi."

"Thật sao." jisung ngạc nhiên, không ngờ cậu lại trùng ban với hyunjin đấy.

"Được chung ban với người cute thế này thích quá ta!" nói rồi hyunjin khoác tay qua vai jisung, cả người nó lọt thỏm vào người lớn hơn.

"BAN TỔ CHỨC QUA CHỤP ẢNH" tiếng gọi thân thương của anh photographer cắt ngang cuộc trò chuyện.

hyunjin kéo tay nó bảo:"Đứng bên cạnh tớ nhé!"

Chẳng kịp trả lời, cậu bạn đã kéo nó đứng bên cạnh mình.

Nhưng mà chiều cao nó thấp quá, cậu ấy lại cao, nên anh chụp ảnh đã kéo nó lên hàng đầu, đứng cạnh chị leader.

Vì không muốn che mặt người đằng sau, chị đã rủ nó cùng trùng chân xuống, còn bảo 1 câu uy tín:"Chắc không chụp chân đâu."

Ảnh được cập nhập trên page, mọi thứ rất hoàn hảo cho đến 2 chị em đứng cái dáng rất buồn cười, chiếm hết sự chú ý mọi người.

Đúng là 2 chị em tính không bằng anh photographer tính.

Sau đợt ngày jisung nó đi khoe mẽ với cậu bạn họ kim tên seungmin, khiến cho bạn cún ghen tị, hối hận vì đã không vô clb tiếng anh theo nó.

"Đ*M* ghen tị chết mất, sao mày số hưởng thế hả sóc ơi" bạn cún mặt mếu xẹo, ôm lấy cổ bạn đồng niên, lắc qua lắc lại.

------------

ngoài stray kids ra thì tất cả nhân vật khác tên đều do tui tự nghĩ nhen
 
Forget It
hai


Dạo này 2 bạn đồng niên cún và sóc quyết định rủ nhau đi học lớp tiếng anh, vì nơi học hơi xa nên 2 bạn đã thay phiên đèo nhau đi học.

Mới đến lớp, jisung với seungmin bẽn lẽn bước, không dám gây ra nhiều sự chú ý vì cả 2 đều không quen ai cả.

Bỗng có bàn tay vỗ mạnh vào vai jisung khiến nó giật nảy mình.

"Làm cậu giật mình rồi hả?"

Chủ nhân của cái vỗ vai đó còn dí sát mặt mình với mặt jisung để hỏi.

"Không..không sao." nó ngại ngùng quay mặt chỗ khác, tay xoa gáy cho đỡ ngại.

"Các cậu học trường S đúng chứ?"

"Sao cậu biết?" jisung ngạc nhiên.

"Đúng thật này! thể nào thấy cậu quen quen, cậu lớp e đúng chứ?" cậu trai vỗ cái bép vào đùi.

"Sao cậu biết tớ?" jisung vẫn nghi hoặc hỏi lại cậu bạn.

Sau một ngồi nói chuyện thì jisung mới biết rằng cậu ta là bạn cùng lớp với nó, hôm nhận lớp đã ấn tượng với nó rồi nên bây giờ nhận ra.

Cậu bạn này của jisung tên felix, từ nhỏ đã ở úc, dáng người nhỏ con, da trắng như đậu non đã thế còn lốm đốm tàng nhan như đám bụi tiên trên má.

Nhìn kĩ lại thì cậu bạn cùng lớp của jisung rất đẹp, giọng còn trầm.

Đi cùng với felix là jeongin dù kém tuổi nhưng học trước một năm nên cùng lớp với seungmin.

2 người ấy vừa gặp đã thành tri kỉ, 1 cún 1 cáo bám dính lấy nhau.

"Mà felix ở úc mà sao còn học tiếng anh làm gì?" jisung thắc mắc 1 điều khá mâu thuẫn.

Felix chưa kịp trả lời thì jeongin đã lao vào tiếp lời:" Vì anh ấy muốn đăng kí lớp để dễ dàng trốn đi chơi net đó, mà đăng kí nhầm lớp tiếng anh."

Lý do củ chuối nhất mà jisung từng nghe, nó quay sang vỗ vai bạn đồng niên:"Tao đã từng nghĩ mày thông minh."

"Ô kìa bạn tôi ơi, sao bạn lại nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu thế?" felix giả vờ buồn rầu ôm cổ jisung.

"ánh mắt kiểu gì?"

"Như người mẹ nhìn đứa con vô tri của mình."

__________________

*1 lời mời kết bạn

jisung mở máy lên, tò mò ai gửi lời kết bạn cho mình.

Cái tên làm nó bất ngờ, là hwang hyunjin chủ động gửi cho nó.

Thoáng nghĩ, cái miệng 1 chịu được liên cười nhếch lên, vội vàng chụp màn hình gửi cho bạn cún.

Seungmong: kjhrgurdyhgirughi

Seungmong: tại sao vậy? tao gửi kết bạn cho cậu ấy 1 tuần rồi mà còn chưa phản hồi lại.

ai đó đang rất gào thét rất to ở đây đó. *ting tiếng thông báo tin nhắn khiến jisung giật mình, hóa ra hyunjin lại chủ động nhắn tin với nó trước.

H.hyunjin: cậu ơi!

Quokkahan: ơi! hyunjin đó hả?

H.hyunjin: Đúng rồi nè! cuối cùng tớ cũng tìm được add cậu.

tim jisung đập thình thịch, gì vậy chứ? sao lại đi tìm nick nó, chẳng lẽ....

H.hyunjin: *đã gửi 1 ảnh

Trông cậu dễ thương lắm nè.

Đó là tấm ảnh chụp chung ban trong clb của 2 đứa, nó đã được đăng lên page trường với clb.

Nhưng hyunjin lại cắt ảnh của nó, chỉ mỗi mình nó đang gượng cười để chụp ảnh.

Đã thế còn khen nó đáng yêu, trái tim của ai đó không ổn.

Quokkahan: Đâu có dễ thương đâu, nhìn có một mẩu vậy mà.

H.hyunjin: Thật sự đó, trông cậu đáng yêu lắm, tớ thích những bạn thấp thấp mà dễ thương như vậy đó.

Con tim ai đó đang balabum, tất nhiên là vậy rồi, tự dưng được hotboy trường chủ động nhắn tin, lại còn khen dễ thương thì ai mà chịu được.

H.hyunjin: Nghe chị learder nói cậu từng tham gia clb âm nhạc.

Quokkahan: đúng rồi, nhưng tớ trượt rồi.

H.hyunjin: Có sao đâu nào, cuối tuần này offline clb cậu hát cùng tớ nhé!

-------------------

Hyunjin hẹn nó ra một quán cafe gần trường, chỉ vì jisung nói muốn quán nào ít khách nhưng mà nước phải ngon.

Cậu đã nêu một lượt list quán cafe mà mình đã đi qua.

"Thế này có hơi nhiều nhỉ?

Hyunjin hoạt bát quá ta."

"Jisung yên tâm, tất cả các quán trên cái đất Seoul này đều có dấu vết của hwang hyunjin này."

Hyunjin vỗ ngực, ra vẻ tự hào lắm.

Trái ngược với sự hướng ngoại của cậu bạn, thì jisung lại sống khép mình hơn, một phần cũng vì bố mẹ khó, nên nó chẳng biết quán xá nào cả.

Cuối cùng cũng đến hẹn, Jisung phải mất hơn nửa tiếng mới chọn được bộ đồ ưng ý, nó không biết liệu hyunjin thích kiểu người dễ thương, năng động, hay pha thêm một chút cá tính.

Lâu la một chút, nó quyết định mặc chiếc hoodie màu vàng, phối với quần ống rộng rách tỉa phần gối, đi theo đôi converse.

"Trông cậu đáng yêu lắm."

Hyunjin nhìn nó trìu mến, tinh tế mở cửa giúp nó.

Jisung bị khen đến ngại đỏ cả mặt, nó bước vào quán, khá bất ngờ vì quán trang trí theo lối truyền thống mà không nhàm chán.

Kì thật vì chẳng có một bóng khách, chỉ có 2 đứa bước vào, như một không gian riêng của cả hai.

Càng nghĩ, nó càng thích thú.

"giọng cậu hay lắm đó, đừng che dấu nó."

Hyunjin đưa tay vén nhẹ phần tóc mai của người bé hơn.

"Chỉ là...tớ có chút ngại."

"Ngại? giọng dễ thương thế này, sao phải ngại.

Có vẻ như các chị đã bỏ lỡ mất một giọng ca rồi nhỉ?"

(*các chị clb âm nhạc ở chap 1 nha)

"Cậu cứ khen tớ như vậy."

"Tớ nói sự thật mà."

Hyunjin quay ra đối mặt với nó, cười nhẹ.

Jisung chỉ biết đỏ mặt quay sang chỗ khác, bởi cái tính hướng nội, bị chọc cho đến ngại chẳng biết làm gì.

---------------
 
Back
Top Bottom