Khác [FIC- FAKEDEFT] Bướm đậu đầu mèo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399367559-256-k287003.jpg

[Fic- Fakedeft] Bướm Đậu Đầu Mèo
Tác giả: _iadoredrose_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Toàn bộ diễn biễn trong câu chuyện đều là do trí tưởng tượng của tác giả, kể cả những kiến thức mình đề cập đến.

Tác giả tình trường hạn hẹp nên nếu bạn đang tìm kiếm một câu chuyện tình ở đây thì không có đâu nhe.



lck​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Fic- Fakedeft] Bướm Đậu Đầu Mèo
1


"Khuê, mày chạy về đây là mày chết với tao.

Đã là cái quạt bao nhiêu mày phá rồi hả con?"

Bà Kim tay vừa cầm cái chổi cán dài hơn cả người, vừa hồng hộc chạy theo thằng con trời đánh phá hỏng liền tù tì ba cái quạt trong tháng.

Thằng Khuê từ nhỏ đã thích táy máy chế tạo đủ thứ, đồ điện tử trong nhà vì thế mà cứ lung lay dần.

Lại nói đến cái sở thích này, hồi nhỏ ông bà Kim mua cho nó cơ man là đồ chơi đắt tiền, nó chả quan tâm mà chỉ chăm chăm móc bằng được mô tơ trong mấy thứ đồ chơi điều khiển từ xa làm thành quạt điện.

Ban đầu, ông bà Kim thấy con mình sáng dạ vì thế mà cũng không ngăn cấm gì.

Mỗi tội là nó không biết điểm dừng.

Nó cứ xem được cái gì trên mạng người ta chế ra được là nó lại tỉ mẩn đi tìm đồ rồi chế theo, không tìm được thì nó lôi hết đồ điện tử trong nhà ra mà phá.

Đến là đau đầu.

Thằng Khuê chạy ra đến cái chòi sau nhà thì ngã khuỵu.

Nó nằm ngửa như con cá mắc cạn, mồm thở hồng hộc.

Thấy bóng người dần che khuất ánh sáng trước mặt, miệng nó méo xệch.

Định lăn vài vòng xong giả chết nhưng bà Kim đã kịp véo tai nó ngồi dậy lôi về nhà trên.

Biết mình khó sống, nó vừa chắp tay, vừa lí nhí cầu nguyện:

- "Ô tô, tên lửa, tàu hoả yêu quý của anh ơi, anh mày sắp bị hoá vàng rồi.

Các em cố sống tốt nhé, anh sẽ nhớ các em lắm huhu.

Mẹ ơi tha con !"

- "Biết có ngày này thì đừng có phá phách chứ cái thằng chả này!

18 tuổi đầu rồi học hành không lo, mày tưởng mẹ không biết bực hả con?

Nay tao hoá vàng hết anh em nhà chúng mày!"

Anh em mà bà Kim nói tới bao gồm cả thằng Khuê lẫn kệ đồ chế tạo đầy tâm huyết của nó.

Hai năm chứ ít gì, nhưng đứng trước bà mẹ hằm hằm sát khí như kia, nó không nghĩ ra cách nào để thoát tội.

Bà Kim bắt nó lên phòng lấy hết thảy đồ trên kệ xuống để bà đem vứt, hoặc không bà sẽ vứt nó.

Leo lên tầng hai thôi mà người nó như đeo đá, chân nó một bước nâng lên chắc phải mất đến cả phút.

Bà Kim đứng sau vụt một cái vào mông, nó kêu oai oái bèn chạy thoăn thoắt.

Thằng Khuê ngoại trừ tính tình lầm lì với cái sở thích dở hơi, có thể mường tượng ra nó là một con nhà người ta chính hiệu.

Sáng làm trò ngoan của thầy cô, tối về làm con ngoan của bố mẹ.

Vế sau hơi sai trái với người trong nhà, nhưng hoàn toàn đúng với người ngoài.

Năm cuối cấp, thầy cô kỳ vọng nó rất nhiều.

Sau khi giành được giải nhất môn Vật Lý cấp quốc gia, vô số trường đại học nước ngoài gửi mail mời nó về học.

Không những tài trợ học bổng mà còn đảm bảo sau này chắc chắn sắp xếp cho nó vị trí làm việc tốt.

Ông bà Kim mừng rỡ chưa được bao lâu thì nghe thằng con bảo không thích, thích học trong nước thôi thì chết lặng.

Nó bảo:

"Học bên bển là tiêu tiền của tây, về sau lại làm việc cho tây, ăn ở bên tây, con không thích.

Nhà mình cũng không thiếu thốn đến mức con phải bôn ba xa nhà như vậy, học trong nước vừa có anh em đi học chung về sau cũng toàn làm việc với anh em.

Anh em con cứ thế thôi.

Hẹ hẹ hẹ!"

- "Cháu nó bảo thế hả anh chị?"

Ông Kim vừa thuật lại vừa bắt chước điệu cười của thằng Khuê cho cô giáo nó nghe.

Bà Kim xoa đầu, thở hắt rồi nói:

- "Vâng cô, nhà tôi biết tính nó nên cũng không ngăn cản gì cả.

Vả lại, tương lai của nó, tôi cho thằng bé tự lo liệu.

Xin lỗi cô vì đã để tâm đến cháu nó, cho nó cơ hội lớn như này mà nó không biết tận dụng!"

Cô giáo xua tay, cười cười:

- "Dạ không đâu ạ, nước mình có những tương lai như Khuê thật sự rất tốt đó ạ.

Em cũng không nghĩ thằng bé chỉ biết học hành như em ấy lại có thể suy nghĩ sâu xa như vậy.

Người giỏi như Khuê thì ở đâu cũng phát triển được thôi, anh chị yên tâm."

Không biết là có yên tâm được với thằng con vô lo vô nghĩ với mọi thứ như vậy không.

Bà Kim mong nó đi đường trải hoa hồng thì nó chọn đi đường đầy gai nhọn.

Học kỹ thuật đúng là không tệ, nhưng thằng chả lại chọn học kỹ thuật hình sự.

Trong nhà duy chỉ có nó, bà cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện tương lai của con.

Thôi thì không chịu nổi thì về sau quản lý công ty, bà cũng chịu.

—————-

Năm tháng đại học trôi qua nhanh hơn cả tốc độ bà Kim vung chổi.

Thằng Khuê tuy đã ít nói hơn nhưng thành tích học tập thì vẫn xuất sắc như ngày xưa.

Giải thưởng, cuộc thi của tỉnh năm nào cũng thấy mặt nó...

Ông bà Kim ở nhà biết tin thì mũi bà mũi ông phổng hết cả lên.

Đến hôm tốt nghiệp, xí nghiệp lớn nhỏ cả trong nước lẫn quốc đã tế nhăm nhe chiêu mộ nó về.

Bạn bè xung quanh cũng vì thế tò mò muốn xem thằng thiên tài này chọn cái gì.

Nó thản nhiên trả lời: "Học gì thì ra làm đấy thôi!".

Một năm sau, mọi người thấy nó dính mông trong phòng điều tra của đội phòng chống tội phạm công nghệ cao, trước mặt là cả rừng dữ liệu nhấp nháy xanh lè.

Hồi xưa trắng trẻo đẹp trai là thế, mới ra trường thôi mà trông nó như cái sào, da ngăm như cái bánh mật, tóc thì húi cua.

Nhưng vẫn đẹp trai.

Dạo này nhiều lừa đảo quá, cậu được phân phó thu thập thông tin của bọn này.

Công việc không khó nhưng bọn này giờ khôn hơn nhiều.

Chúng đổi vùng truy cập liên tục khiến cậu cứ đang dò được nửa chừng thì mất.

- "Khôn phết!

Bọn này mới trúng mánh hay sao mà thuê được thằng quản trị hệ thống biết nhiều thế?"

Thằng Sơn ngồi sau lưng nhấm nháp cốc cà phê lúc lâu, giờ mới lên tiếng.

- "Cũng cũng.

Nãy nó đổi IP sang Sing xong bắt tao hoàn thành nhiệm vụ.

Sang nhiệm vụ khác nó lại đổi tiếp, nhìn này!"

Khuê chỉ vào dòng đường dẫn dài đằng đẵn trên cái màn máy tính.

Thằng Sơn lắc đầu:

- "Khôn thế sao không làm ăn chân chính cho thiên hạ thái bình hả giời!"

Khuê bật cười khanh khách:

- "Thế mà mày cũng hỏi.

Lương nó cao hơn mày là cái chắc!"

Thằng Sơn đáp lại:

- "Tao thà ăn ít mà đời tao thanh thản.

Lương cao làm gì về sau vào rọ hết!"

Khuê không quan tâm thằng Sơn luyên thuyên nữa, nó vừa tìm được ngách vào ổ nhền nhện này rồi.

Ngón tay lướt trên bàn phím nhanh thoăn thoắt, mắt nó sáng như bắt được vàng.

Khuê cất tiếng:

- "Thấy máy chủ rồi!

Bọn này giờ chỉ đánh sập máy chủ thôi chứ chưa triệt được hẳn đâu.

Nó biết bọn mình để mắt đến rồi."

- "Mày giỏi!

Thôi triển đi, tao sang báo với đội trưởng.

Tạm thời dẹp loạn lũ này là ngon rồi!"

- "Từ.

Đợi anh biểu diễn đã chứ!"

Nói xong, cậu gửi cho bọn nó một mã bẫy.

Lũ bên kia tưởng mật khẩu tài khoản thật, chúng nhập vào định hack thì bất ngờ dính virus.

Bên này máy tính Khuê dữ liệu bị đánh cắp hiện ra ồ ạt như suối.

- "Dính cả thính cả mồi luôn!"

- "Nhanh vậy?"

- "Bọn này quên không bật tường lửa, nó nhập mã xong tao vào được luôn.

Ảo chưa?"

Sơn khúc khích:

- "Tưởng thế nào.

Thôi tao rút lại lời khen lúc nãy nhé.

Hehe."

- "Đi báo cáo đi mậy.

Tối nay ngủ ngon rồi."

Khuê vươn vai mấy cái, lăn lên giường bấm điện thoại để hệ thống tự tải về mấy dữ liệu cuối cùng.
 
[Fic- Fakedeft] Bướm Đậu Đầu Mèo
2


Thằng Khuê vừa đặt lưng nằm được 3 tiếng, cái điện thoại đặt đầu giường vì chuông reo mà rơi xuống cái bộp.

Nó lồm cồm bò dậy, nhặt điện thoại thì thấy người đang gọi là Tổ trưởng, nó nhăn mặt:

-"Sếp ạ!

Đồng chí Minh Sơn đang cầm tài liệu em khai thác về mấy thằng lừa đảo lên cho sếp rồi đó ạ.

Chào sếp ạ!"

Nó toan nhấn tắt thì Tổ trưởng lên tiếng:

- "Tôi thấy rồi nhưng chúng....

Có vẻ cậu bị chúng lừa rồi!

Hiện tại trên máy chủ của chúng ta theo dõi được server của chúng đang bắt đầu hoạt động bình thường trở lại.

Chúng gửi ngược lại cho ta một file độc, bên trong toàn log giả.

Cậu lên phòng họp ngay đi, chúng ta cần có chiến lược đối phó."

Khuê trợn tròn mắt, rõ ràng để server bị đóng băng cả hai chiều cậu đã cẩn thận tạo bảo vệ hai lớp.

Hai lớp đều cần có mật khẩu mới mở được, ấy thế mà mắt nhắm mắt mở cả hai đều đã bị bẻ khoá.

Anh với áo treo trên móc, cúi xuống gầm giường lôi ra đôi giày đen, lạch cạch ôm máy tính chạy xuống phòng họp.

Khuê vừa đi vừa xoa mặt cho tỉnh táo.

Lúc vào phòng, cả đội đã ngồi đầy đủ, ánh đèn xanh chiếu lên khuôn mặt ai cũng căng như dây đàn.

Tổ trưởng nhìn Khuê:

- "Cậu mở được hệ thống nhưng chúng nó phát hiện quá nhanh.

Có lẽ, buổi xâm nhập hôm nay của chúng ta nằm trong dự kiến của chúng.

Khuê, cậu thử soi lại từ đầu xem có điểm nào lạ."

Khuê xem file, xác nhận tất cả thông tin ban nãy chảy về máy đều đã biến mất.

Cậu gõ liên tục, mắt dán vào lớp dữ liệu nhòe nhoẹt trên màn hình như chữ viết tay bác sĩ.

Sơn đứng sau lưng, thỉnh thoảng dúi cho nó cái kẹo để đỡ buồn ngủ.

Con đồng hồ quả lắc rung lên được hai hồi, Khuê mới lên tiếng:

- "Chúng nó che dấu sạch thật... nhưng mà để sót một đoạn định tuyến cũ.

Chắc vội."

Tổ trưởng lập tức đứng lên:

- "Lấy được vị trí không?"

- "Được.

Nhưng...để lần theo bắt trùm em e là..."

Anh tổ trưởng thấy Khuê ngập ngừng, cậu tự mình suy đoán được vị trí.

Khuê kéo map vệ tinh, điểm đỏ chớp nháy báo hiệu máy chủ chính đang hoạt động đang đặt tại nơi đây.

- "Vị trí cuối cùng của thằng xử lý hệ thống... hiện ngay trong nước.

Ở sát biên giới."

Anh tổ trưởng lên tiếng:

"Vẫn là...chỗ đó à?"

-"Đúng vậy.

Sau lần trước, có vẻ chúng ta mới chỉ tìm hiểu được 1/3 về lũ này.

Chúng thực sự không đơn giản..."

Sơn nuốt nước bọt cái ực:

- "Chết mẹ... thế là bọn nó có người trong nước thật?"

Khuê vừa nói vừa lướt đoạn hack chúng vừa tạo nên, càng nhìn sắc mặt Khuê càng đanh lại.

Thằng Sơn ngồi bên cạnh, huých vai Khuê:

-" Đồng chí Khuê nói cho hết câu chứ, chúng tôi cũng cần được biết hướng giải pháp."

Thằng Khuê vẫn im im.

Nó thấy đoạn code này, quen quá.

Năm đó, trong cuộc thi Hackathon, nó bắt cặp cùng với một thí sinh không tên tuổi.

Suốt quá trình thử nghiệm, người ấy liên tục sử dụng phương pháp này để giải.

Ban đầu, nhìn vào ai cũng nghĩ kết quả trả về sẽ lỗi, ấy vậy mà nhờ đó nó và cậu bạn ấy lại được đánh giá vô cùng cao.

Cuộc thi kết thúc, cậu bạn ấy cũng mất tăm.

Thằng Khuê vẫn chưa từng thôi tìm xem tung tích của người sử dụng phương pháp ấy.

Nhưng khi đó nó mới chỉ cấp Ba, những gì nó biết chỉ là tên của cậu thí sinh ấy.

Thời gian dần trôi, đến giờ mặt cậu ta, nó còn chẳng thể nhớ.

Căn phòng im bặt.

Tổ trưởng suy nghĩ vài giây rồi hạ lệnh:

"Lập tổ truy vết.

Chuẩn bị hồ sơ chuyển An ninh điều tra.

Còn Khuê..."

Ông chỉ thằng nhỏ đang ngồi xụ mặt, tóc rối như tổ quạ.

- "...Cậu tiếp tục theo dõi luồng dữ liệu dự phòng.

Bọn này không dừng lại đâu."

Khuê lập tức đáp lại:

- "Vâng, để em làm."

Sơn vỗ vai nó côm cốp:

- "Ráng chút.

Bắt được thằng này là hết ca khó."

"Nếu sống tới lúc đó..." — Khuê quay sang lầm bầm với thằng Sơn.

Suốt ba ngày, Khuê gần như ngủ ngay trên bàn phím.

Đêm thứ ba, trong lúc mắt díp lại, nó lại thấy một dấu hiệu bất thường.

Một tín hiệu nhỏ xíu, lẫn trong hàng chục gigabyte rác dữ liệu.

Nếu không quen cách bọn hacker đổi luồng, chắc chẳng ai để ý.

Nó mở to mắt.

- "Ồ?

Mày đây rồi..."

Khuê lần theo dấu.

Tín hiệu dẫn tới một máy chủ phụ giống như cái kho tạm mà bọn tội phạm dùng để thử nghiệm trước khi tung chiêu lớn.

Và kho tạm này...

đang hoạt động.

Rất mạnh.

Sơn chạy tới khi nghe tiếng Khuê đập bàn:

- "Sao đấy?"

- "Bọn nó sắp gom dữ liệu lớn.

Hình như chuẩn bị tung chiến dịch mới."

Anh tổ trưởng nghe tin, chạy vội lên phòng thằng Khuê thả một câu:

- "Xác nhận?"

- "Chắc 90%.

Còn 10%...

để em hack thử xem."

Cả phòng lại rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.

Khuê đột nhiên lên tiếng:

- "Nếu chúng ta vào được ta sẽ biết hết kế hoạch, danh sách nạn nhân của chúng, tất tần tật."

"Còn nếu không vào được?"

Thằng Sơn hỏi vặn.

Khuê nhún vai:

"Thì tụi nó đập lại đội mình... và tôi lại mất ngủ tiếp."

Tổ trưởng trầm ngâm vài giây rồi gật đầu:

"Làm đi.

Tôi đi gọi người hỗ trợ cậu."

Khuê bẻ tay răng rắc, ngón tay đặt trên bàn phím.

- "Được rồi... xem mấy anh bao lâu thì phát hiện ra tao."

Cậu nhập lệnh liên tục.

Tín hiệu nhảy xoành xoạch như đèn disco.

Sơn căng mắt nhìn theo mà chẳng hiểu gì ngoài việc bạn mình đang hack với tốc độ tàu siêu tốc.

Ba phút.

Năm phút.

Mười phút.

Bỗng màn hình nháy bíp một tiếng.

- "Vào được chưa?" — Sơn hỏi.

Khuê không trả lời.

Nó chỉ tay lên màn hình.

Một dòng chữ đỏ tươi nổi lên giữa giao diện tối đen: "WELCOME BACK, LITTLE FISH."

Cả phòng lặng như tờ.

Sơn toát mồ hôi lạnh.

- "Khuê... bọn nó biết mày."

Khuê cứng họng.

Hai giây sau, màn hình lại hiện thêm một dòng khác: "YOU FOUND US FAST.

GOOD."

Luồng dữ liệu bắt đầu chạy loạn lên như có người cầm cả hệ thống mà lắc.

Khuê bật dậy.

- "Mẹ nó... thằng này đang khiêu khích mình!"

Tổ trưởng hét lên:

- "Khoanh vùng ngay!

Truy vét!

Chuẩn bị cho tình huống xấu!

Nhanh!"

Sơn cố nuốt sợ hãi nhưng tay vẫn run:

- "Ê...

Khuê... cảm giác như... như là thằng kia... biết mày từ trước rồi ấy."

Khuê nhìn màn hình trong ánh xanh nhấp nháy, ánh mắt nó sắc lẹm như dao.

- "...Ừ."

Nó nói, giọng trầm xuống khác hẳn mọi khi:

- "Vì tao cũng biết nó."
 
Back
Top Bottom