"Khuê, mày chạy về đây là mày chết với tao.
Đã là cái quạt bao nhiêu mày phá rồi hả con?"
Bà Kim tay vừa cầm cái chổi cán dài hơn cả người, vừa hồng hộc chạy theo thằng con trời đánh phá hỏng liền tù tì ba cái quạt trong tháng.
Thằng Khuê từ nhỏ đã thích táy máy chế tạo đủ thứ, đồ điện tử trong nhà vì thế mà cứ lung lay dần.
Lại nói đến cái sở thích này, hồi nhỏ ông bà Kim mua cho nó cơ man là đồ chơi đắt tiền, nó chả quan tâm mà chỉ chăm chăm móc bằng được mô tơ trong mấy thứ đồ chơi điều khiển từ xa làm thành quạt điện.
Ban đầu, ông bà Kim thấy con mình sáng dạ vì thế mà cũng không ngăn cấm gì.
Mỗi tội là nó không biết điểm dừng.
Nó cứ xem được cái gì trên mạng người ta chế ra được là nó lại tỉ mẩn đi tìm đồ rồi chế theo, không tìm được thì nó lôi hết đồ điện tử trong nhà ra mà phá.
Đến là đau đầu.
Thằng Khuê chạy ra đến cái chòi sau nhà thì ngã khuỵu.
Nó nằm ngửa như con cá mắc cạn, mồm thở hồng hộc.
Thấy bóng người dần che khuất ánh sáng trước mặt, miệng nó méo xệch.
Định lăn vài vòng xong giả chết nhưng bà Kim đã kịp véo tai nó ngồi dậy lôi về nhà trên.
Biết mình khó sống, nó vừa chắp tay, vừa lí nhí cầu nguyện:
- "Ô tô, tên lửa, tàu hoả yêu quý của anh ơi, anh mày sắp bị hoá vàng rồi.
Các em cố sống tốt nhé, anh sẽ nhớ các em lắm huhu.
Mẹ ơi tha con !"
- "Biết có ngày này thì đừng có phá phách chứ cái thằng chả này!
18 tuổi đầu rồi học hành không lo, mày tưởng mẹ không biết bực hả con?
Nay tao hoá vàng hết anh em nhà chúng mày!"
Anh em mà bà Kim nói tới bao gồm cả thằng Khuê lẫn kệ đồ chế tạo đầy tâm huyết của nó.
Hai năm chứ ít gì, nhưng đứng trước bà mẹ hằm hằm sát khí như kia, nó không nghĩ ra cách nào để thoát tội.
Bà Kim bắt nó lên phòng lấy hết thảy đồ trên kệ xuống để bà đem vứt, hoặc không bà sẽ vứt nó.
Leo lên tầng hai thôi mà người nó như đeo đá, chân nó một bước nâng lên chắc phải mất đến cả phút.
Bà Kim đứng sau vụt một cái vào mông, nó kêu oai oái bèn chạy thoăn thoắt.
Thằng Khuê ngoại trừ tính tình lầm lì với cái sở thích dở hơi, có thể mường tượng ra nó là một con nhà người ta chính hiệu.
Sáng làm trò ngoan của thầy cô, tối về làm con ngoan của bố mẹ.
Vế sau hơi sai trái với người trong nhà, nhưng hoàn toàn đúng với người ngoài.
Năm cuối cấp, thầy cô kỳ vọng nó rất nhiều.
Sau khi giành được giải nhất môn Vật Lý cấp quốc gia, vô số trường đại học nước ngoài gửi mail mời nó về học.
Không những tài trợ học bổng mà còn đảm bảo sau này chắc chắn sắp xếp cho nó vị trí làm việc tốt.
Ông bà Kim mừng rỡ chưa được bao lâu thì nghe thằng con bảo không thích, thích học trong nước thôi thì chết lặng.
Nó bảo:
"Học bên bển là tiêu tiền của tây, về sau lại làm việc cho tây, ăn ở bên tây, con không thích.
Nhà mình cũng không thiếu thốn đến mức con phải bôn ba xa nhà như vậy, học trong nước vừa có anh em đi học chung về sau cũng toàn làm việc với anh em.
Anh em con cứ thế thôi.
Hẹ hẹ hẹ!"
- "Cháu nó bảo thế hả anh chị?"
Ông Kim vừa thuật lại vừa bắt chước điệu cười của thằng Khuê cho cô giáo nó nghe.
Bà Kim xoa đầu, thở hắt rồi nói:
- "Vâng cô, nhà tôi biết tính nó nên cũng không ngăn cản gì cả.
Vả lại, tương lai của nó, tôi cho thằng bé tự lo liệu.
Xin lỗi cô vì đã để tâm đến cháu nó, cho nó cơ hội lớn như này mà nó không biết tận dụng!"
Cô giáo xua tay, cười cười:
- "Dạ không đâu ạ, nước mình có những tương lai như Khuê thật sự rất tốt đó ạ.
Em cũng không nghĩ thằng bé chỉ biết học hành như em ấy lại có thể suy nghĩ sâu xa như vậy.
Người giỏi như Khuê thì ở đâu cũng phát triển được thôi, anh chị yên tâm."
Không biết là có yên tâm được với thằng con vô lo vô nghĩ với mọi thứ như vậy không.
Bà Kim mong nó đi đường trải hoa hồng thì nó chọn đi đường đầy gai nhọn.
Học kỹ thuật đúng là không tệ, nhưng thằng chả lại chọn học kỹ thuật hình sự.
Trong nhà duy chỉ có nó, bà cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện tương lai của con.
Thôi thì không chịu nổi thì về sau quản lý công ty, bà cũng chịu.
—————-
Năm tháng đại học trôi qua nhanh hơn cả tốc độ bà Kim vung chổi.
Thằng Khuê tuy đã ít nói hơn nhưng thành tích học tập thì vẫn xuất sắc như ngày xưa.
Giải thưởng, cuộc thi của tỉnh năm nào cũng thấy mặt nó...
Ông bà Kim ở nhà biết tin thì mũi bà mũi ông phổng hết cả lên.
Đến hôm tốt nghiệp, xí nghiệp lớn nhỏ cả trong nước lẫn quốc đã tế nhăm nhe chiêu mộ nó về.
Bạn bè xung quanh cũng vì thế tò mò muốn xem thằng thiên tài này chọn cái gì.
Nó thản nhiên trả lời: "Học gì thì ra làm đấy thôi!".
Một năm sau, mọi người thấy nó dính mông trong phòng điều tra của đội phòng chống tội phạm công nghệ cao, trước mặt là cả rừng dữ liệu nhấp nháy xanh lè.
Hồi xưa trắng trẻo đẹp trai là thế, mới ra trường thôi mà trông nó như cái sào, da ngăm như cái bánh mật, tóc thì húi cua.
Nhưng vẫn đẹp trai.
Dạo này nhiều lừa đảo quá, cậu được phân phó thu thập thông tin của bọn này.
Công việc không khó nhưng bọn này giờ khôn hơn nhiều.
Chúng đổi vùng truy cập liên tục khiến cậu cứ đang dò được nửa chừng thì mất.
- "Khôn phết!
Bọn này mới trúng mánh hay sao mà thuê được thằng quản trị hệ thống biết nhiều thế?"
Thằng Sơn ngồi sau lưng nhấm nháp cốc cà phê lúc lâu, giờ mới lên tiếng.
- "Cũng cũng.
Nãy nó đổi IP sang Sing xong bắt tao hoàn thành nhiệm vụ.
Sang nhiệm vụ khác nó lại đổi tiếp, nhìn này!"
Khuê chỉ vào dòng đường dẫn dài đằng đẵn trên cái màn máy tính.
Thằng Sơn lắc đầu:
- "Khôn thế sao không làm ăn chân chính cho thiên hạ thái bình hả giời!"
Khuê bật cười khanh khách:
- "Thế mà mày cũng hỏi.
Lương nó cao hơn mày là cái chắc!"
Thằng Sơn đáp lại:
- "Tao thà ăn ít mà đời tao thanh thản.
Lương cao làm gì về sau vào rọ hết!"
Khuê không quan tâm thằng Sơn luyên thuyên nữa, nó vừa tìm được ngách vào ổ nhền nhện này rồi.
Ngón tay lướt trên bàn phím nhanh thoăn thoắt, mắt nó sáng như bắt được vàng.
Khuê cất tiếng:
- "Thấy máy chủ rồi!
Bọn này giờ chỉ đánh sập máy chủ thôi chứ chưa triệt được hẳn đâu.
Nó biết bọn mình để mắt đến rồi."
- "Mày giỏi!
Thôi triển đi, tao sang báo với đội trưởng.
Tạm thời dẹp loạn lũ này là ngon rồi!"
- "Từ.
Đợi anh biểu diễn đã chứ!"
Nói xong, cậu gửi cho bọn nó một mã bẫy.
Lũ bên kia tưởng mật khẩu tài khoản thật, chúng nhập vào định hack thì bất ngờ dính virus.
Bên này máy tính Khuê dữ liệu bị đánh cắp hiện ra ồ ạt như suối.
- "Dính cả thính cả mồi luôn!"
- "Nhanh vậy?"
- "Bọn này quên không bật tường lửa, nó nhập mã xong tao vào được luôn.
Ảo chưa?"
Sơn khúc khích:
- "Tưởng thế nào.
Thôi tao rút lại lời khen lúc nãy nhé.
Hehe."
- "Đi báo cáo đi mậy.
Tối nay ngủ ngon rồi."
Khuê vươn vai mấy cái, lăn lên giường bấm điện thoại để hệ thống tự tải về mấy dữ liệu cuối cùng.