Khác Fatui Harbinger

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,376
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
372874601-256-k728219.jpg

Fatui Harbinger
Tác giả: ch-1040
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vị trí Harbinger vẫn còn bỏ trống, kẻ tội đồ và kẻ vô danh sẽ thế chỗ.

Kẻ vô danh đầy bí ẩn, luôn giữ khoảng cách với thế giới xung quanh.

Dù vậy, nữ hoàng lại hết lòng sủng ái.

Kẻ ấy đã không còn yêu thương các vị thần, không còn gắn bó với những kẻ đã từng bao bọc mình...

Bản thân không thể quên, cũng không thể tha thứ.

Kẻ vô danh không còn tình yêu với thần, dù đã từng có những giây phút yếu đuối và bám víu.

Bị chính những người thân tín nhất phản bội, lệnh của Thiên Lý buộc phải giết, dù có muốn hay không, cũng không thể chống lại.

Đó là cú sốc kinh hoàng nhất, sự vỡ mộng của một kẻ bất tử.

Trong cơn tuyệt vọng, kẻ ấy từ bỏ hết thảy cảm xúc, trở thành một tảng băng lạnh lẽo.

Từng bước đi trong cõi tối tăm, nhưng một bàn tay băng tuyết vươn ra, cho dù có chết cũng không hối hận.

Và kẻ ấy đã xóa bỏ ký ức, một lần nữa, khoác lên thân phận mới, đi trên con đường khác - không còn vướng bận quá khứ.

Còn kẻ tội đồ, với tội lỗi không thể rửa sạch.

Khi bị nguyền rủa, trong giây phút tuyệt vọng ấy, kẻ ấy chỉ muốn buông xuôi.

"Em gái đã chết vì Thiên Lý, tại sao lại đổ tội cho ta?"

Kẻ từng được xưng tụng như anh hùng giờ đây chẳng khác gì một cái xác không hồn.

Ánh sáng của nữ hoàng giơ tay ra cứu giúp, dù có phải lao vào biển lửa, kẻ ấy cũng sẽ tự nguyện.



tartaglia​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Fatui Harbinger
  • Fatui Harbinger
    Oan Cầm


    Tuyệt vọng là cảm giác như thế nào?...Chỉ là cảm giác thất vọng nhỏ...KHÔNG...Là lúc không còn hy vọng nữa...

    Cậu thiếu niên ngồi dưới đất, mái tóc vàng được thắt bím gọn gàng nhưng rối bời, đôi mắt màu vàng Scapolite sáng,làn da trắng sáng xinh đẹp, tưởng chừng sẽ là 1 khung cảnh đẹp đẽ đầy sự ngây thơ nhưng...Không...Đây là sảnh chấp pháp, phía trên là 7 ngôi vị của những người cậu từng cứu giúp nhưng giờ...nó là quá khứ.

    Những người cậu tin tưởng và yêu thương nhất đang chĩa vũ khí về phía cậu, không kìm được nước mắt đầy nỗi oan ức,cậu rơi nước mắt cùng với khuôn mặt vô cảm, đôi mắt vô hồn.

    Những ánh mắt nhìn cậu còn lạnh lẽo hơn cả Snezhnaya, sự lạnh lẽo không bao giờ kết thúc.

    Những người cậu tin tưởng, coi là những người bạn giờ đây nhìn cậu không khác gì Sâu Bọ.

    Aether không can tâm, rõ ràng Lumine bị Thiên Lý 'ép chết' nhưng sao giờ...cậu lại trở thành Kẻ Có Tội.

    Các vị thần lần lượt đặt lời nguyền khủng khiếp lên cậu.

    Venti- à không, Barbatos nguyền rửa cậu sẽ không bao giờ quên được cảm giác tội lỗi.

    Beezubul nguyền rủa cậu không bao giờ được tha thứ.

    Buer nguyền rủa cậu sẽ không quên được đau đớn là gì.

    Mavuika nguyền rủa cậu sẽ bị chém đến cạn máu cũng không rửa sạch tội.

    Đến lượt Morax, hắn bước tới nắm chặt cằm cậu, tất 1 cái mạnh và reo rắc lời nguyền lên cậu.

    - Ta nguyền rủa ngươi, Aether.

    Cho dù muôn ngàn lưỡi dao đâm vào cơ thể, cho dù chết khô, bệnh tật hay côn trùng cắn xé thì ngươi vĩnh viễn không chết.

    Xác Lập Khế Ước.

    - KHÔNG....

    Aether la hét trong tuyệt vọng, cậu mệt mỏi gục xuống đất, Morax còn đá mạnh cậu ra giữa sảnh, những ánh mắt khinh miệt và lạnh lẽo, tiếng thì thầm vang vảng bên tai.

    Cậu ôm đầu cố chịu đau đớn, Xiao và Cyno còn tháo tay ra bắt cậu nghe những lời chỉ trích, nhục mạ và...không 1 lời an ủi.

    Cậu nằm gục xuống sàn, ánh mắt vô hồn gần như mất sức sống.

    Cậu muốn chết, muốn ngủ và muốn đến bên Lumine.

    Khi nỗi tuyệt vọng đang lớn dần, Băng thần đứng dậy, bà ấy thấy nó quá tàn ác, định giúp cậu thì tiếng bước chân cộc cộc vang lên vào sàn nhà, đầy uy quyền nhưng nó lại ấm áp lạ thường, người đó mặc chiếc áo choàng màu đen từ đầu đến mắt cá chân, vừa đi vừa cất tiếng hát du dương và nhẹ nhàng.

    Tất cả các vị thần đều đang tức giận chuyển qua ngạc nhiên, một số người sống đủ lâu để biết kẻ trước mắt là ai và là kẻ như thế nào?

    'Some days it's hard to see

    If I was a fool, or you, a thief

    Made it through the maze to find my one in a million

    And now you're just a page torn from the story I'm living

    And all I gave you is gone

    Tumbled like it was stone

    Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake

    Thought we built a dynasty like nothing ever made

    Thought we built a dynasty forever couldn't break up

    The scar I can't reverse

    When the more it heals the worse it hurts

    Gave you every piece of me, no wonder it's missing

    Don't know how to be so close to someone so distant

    And all I gave you is gone

    Tumbled like it was stone

    Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake

    Thought we built a dynasty like nothing ever made

    Thought we built a dynasty forever couldn't break up

    It all fell down, it all fell down

    It all fell, it all fell down, it all fell down

    It all fell, it all fell down, it all fell down (Aye)

    It all fell down, it all fell down, it all fell down

    And all I gave you is gone

    Tumbled like it was stone

    Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake

    Thought we built a dynasty like nothing ever made

    Thought we built a dynasty forever couldn't break up

    It all fell, it all fell down, it all fell down (Aye)

    It all fell down, it all fell down, it all fell down

    (And all I gave you is gone)

    It all fell, it all fell down, it all fell down

    Thought we built a dynasty forever couldn't break up'

    Người không thấy gì ngoài chân đứng trước đầu Aether, cậu cảm giác được an ủi khi nghe người kia hát, bóng tối tuyệt vọng có 1 ánh sáng le lói.

    Thần thì ngạc nhiên, mọi người thì vẫn thì thầm nhưng giờ cậu không quá tuyệt vọng và các Harbinger còn chớp mắt nhẹ với nhau-bọn họ không nói gì, cũng không giúp đỡ và cũng không nhục mạ cậu.

    - Kẻ đáng thương, ngươi có đau không ?-Người kia nhẹ nhàng hỏi.

    - Tôi tưởng em chết rồi đấy, HU Die?-Morax lạnh lùng lên tiếng.

    Lạnh lùng là thế nhưng trong thâm tâm, Morax rất vui khi cô còn sống và vẫn an toàn cho đến bây giờ, nhưng giờ cô lại quan tâm tội đồ.

    Kẻ tội đồ không xứng đáng được yêu thương nhưng sao cô lại nghĩ khác?

    Con sói già đội lốt cừu non này đang suy tính gì?

    Chắc chắn suy tính đó không tốt đẹp.

    Cô sẽ trả lời câu hỏi của anh thế nào?

    - Thưa ngài, tôi không biết Hu Die là ai, mong ngài hãy lịch sự-người đó vẫn bình tĩnh và lịch sự trả lời.-người kia rất khó hiểu, cái tên "Hu Die" là ai, đến chính bản thân không quen không biết mà lại bị nhận là người đó nói thẳng ra thì có chút khó chịu trong lòng...

    Không gian lúc đó như im lặng vào khoảng không.

    Mọi người không hề biết đây là ai?

    Đến từ đâu?

    Nhưng nhìn phản ứng của các archon thì đây chắc chắn không đơn giản, có thể rất phức tạp và...nguy hiểm.

    Băng thần bước đến chỗ Aether, chỉ còn bà chưa gieo lời nguyền.

    Bà nhìn chằm chằm cậu lạnh lùng nhưng lại rất ấm áp và trìu mến.

    - Đem cậu ta về Snezhnaya.-Bà ra lệnh cho đám đặc vụ quèn ở kia.

    - Rõ.-Họ đồng thanh nghe lệnh.

    - Về cung điện Zapolyarny.

    Tsaritsa đi lướt qua Innamorati, Pierro cũng nối gót theo sau, các Harbinger khác nhìn nhau rồi từng người cũng nối gót đi theo, riêng người kia...cô ta lại xoay người bước đi bên cạnh Pantalone.

    Tartaglia thì vẫn đứng im tại chỗ, anh không thể tin được nữ hoàng lại mang nó về.

    Khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ, ai cũng nhìn bọn họ với ánh mắt ghét bỏ, kẻ tội đồ ngất xỉu đang được đi theo sau.

    Tội ác của Fatui trong quá khứ cộng với việc cứu kẻ tội đồ làm bọn họ có ấn tượng xấu hơn.

    Nhiều năm trước, đã qua vài thập kỉ dài, Tsaritsa đã bị Aether đánh bại, thiếu niên tốt bụng đã giảng giải cho bà biết việc bà làm là sai.

    Bà đã trả lại Gnosis cho các vị thần, quay lại làm băng thần tốt bụng theo lý tưởng tình yêu của mình...Nhưng giờ đó là quá khứ, từ giờ bà sẽ tìm lại bộ sưu tập của mình, Thiên Lý đã làm bà thay đổi cái nhìn 1 lần nữa...Lần này, quốc gia Snezhnaya lạnh lẽo sẽ bao trùm nỗi sợ cho cả lục địa, bà ta là vị thần con người không còn yêu quý nữa.

    Cũng như bà là vị Thần sẽ không bao giờ yêu thương loài người...1 Lần nữa và mãi mãi.

    Các vị thần còn lại vẫn chìm đắm trong suy nghĩ, Mavuika đứng dậy bước ra khỏi sảnh chấp pháp, mọi người cũng lần lượt rời đi.

    Bây giờ chỉ còn 3 vị thần gồm Venti, Zhongli và Ei vẫn ngồi lại.

    - Hai người thấy đó là ai rồi nhỉ ?-Venti cười cười hỏi 2 người đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

    - Không cần anh nhắc, Barbatos.

    - Có vẻ cô ấy đã về phe Tsaritsa.-Zhongli nhìn về phía cửa.

    - Giờ đây bạn thành thù.

    - Ei này, cô im lặng chút thì không ai chết đâu~

    Venti nói vậy với Ei nhưng người bị chế giễu không phải Ei mà là Zhongli, trong quá khứ anh đã phạm phải vài chuyện với người đó.

    Zhongli đứng dậy rời đi, Ei với Venti nhìn nhau rồi cũng nối gót.

    Sảnh chấp chính lúc này im lặng nhưng đầy sự ấm áp, không như lúc nãy...nhiều tiếng nói nhưng toàn lời cay độc nhất có thể.

    Về phía Tsaritsa thì chỉ có sự im lặng bao trùm, ai làm việc đứa đấy, nước sông không phạm nước giếng.

    Không gian im lặng đến đáng sợ, ai cũng có trò riêng để làm.

    Capitano, Pulcinella, Arlecchino và Pierro thì im lặng nhìn.

    Dottore thì ngồi lắc lắc ống nghiệm.

    Snadrone thì ngồi nhìn máy móc.

    Columbina thì đếm mora với Pantalone còn Tsaritsa thì đang suy nghĩ về việc ngày hôm nay, bà nên giải quyết Aether thế nào?

    Tại sao bà lại mang cậu về?

    Tại sao Thiên Lý và các archon có thể độc ác như vậy.

    Người đó cũng đã biến mất ngay sau đó không lâu.

    Aether thì đang được nghỉ ngơi ở phía sau, cậu bây giờ như chú chim trong lồng sắt tội lỗi, sẽ không thể bước ra ánh sáng, thực tại rất tàn khốc nhưng...cậu vẫn chưa muốn chết, sự cứu rỗi le lói từ tiếng hát ngọt ngào đó khiến cậu muốn sống để tìm lại ánh sáng đã tắt của cậu.
     
    Fatui Harbinger
    Vì Ngài...


    Tuyết rơi trắng trời, phủ đầy những mái nhà, cành cây, đóng băng những mặt hồ mênh mông... tạo nên những khung cảnh đẹp như thần tiên sẽ khiến những trái tim đang lạnh cóng vì băng giá thấy ấm áp trở lại.

    Snezhnaya là vùng đất có băng giá vĩnh cửu, bão tuyết triền miên hàng tháng trời, nhưng ngay cả trong lòng hiểm cảnh, con người ở đây vẫn ngước lên trời và cảm thấy hạnh phúc vì được sống.

    Cung Điện Zapolyarny lạnh lẽo, u ám và đơn điệu.

    Tiếng quát ầm ĩ vang vọng trong cung điện.

    Childe tức giận đập cái mạnh cái bàn, hắn nghiến răng nghiến lợi không tin được.

    - Cái gì?

    Nữ Hoàng mang tên khốn đó về?

    Các ngươi nhờn ta à?

    - Đại nhân bớt giận...

    - Câm mồm vào.

    Con điếm đó làm gì mà Nữ Hoàng lại mang nó về?

    - Đại nhân...

    Childe tức giận lao điên cuồng ra khỏi phòng, chạy đến phòng ngai vàng.

    Ngoài Childe ra thì còn 9 quan chấp hành còn lại đều tề tựu ở phòng họp chính, ngoài lúc họp thì hiếm khi có mặt đầy đủ như vậy.

    Đến cả tên Dottore đang làm thí nghiệm còn phải vứt đấy đến đây thì ai cũng hiểu nó nghiêm trọng thế nào?

    Họ đều nghĩ Tsaritsa của họ mang tội nhân về chỉ để phản đối Thiên lý nhưng ai ngờ lại là mang về vì sự bảo vệ của cô đột nhiên bùng lên khi thấy sự đơn độc, sự mệt mỏi và...sự tuyêt vọng của Aether.

    Nhưng Tsaritsa chỉ cho 1 mình Pierro cầu kiến, không công bằng nhưng giờ không quan trọng nữa.

    Pierro bước vào căn phòng thường ngày lạnh lẽo thì nay lại rất ấm áp.

    Nữ hoàng không nói gì chỉ ngồi nhìn ai đó đang ngủ thiếp trên giường, hắn thực sự không hiểu sao Nữ hoàng lại mang nó về?

    Nó chỉ là 1 tội nhân dính lời nguyền bất tử thôi sao?

    Sau 1 hồi im lặng khó khăn, Pierro thật sự đã không chịu nổi nữa, cúi đầu quỳ xuống nền đất lạnh cóng

    - Nữ Hoàng, tại sao ngài lại bảo vệ cho nghịch thần, là cả tội nhân của Tayvet này ?

    -...Ngươi không hiểu...Ta cũng không hiểu...Tại sao bản thân lại bảo vệ cho nghịch thần?

    Nhưng cảm giác cô đơn, không ai nương tựa đó, sự lạc lõng đó khiến ta không nỡ...

    - Nhưng Nữ Hoàng, ngài tuyệt đối không thể làm vậy!

    - Ta đã quyết rồi, người nào cản trở ta...giết không tha.

    Kể cả ngươi.

    Tsaritsa nói giọng bình tĩnh và trầm ổn với cấp dưới trung thành của mình là những lời thật lòng chưa từng nói ra, Pierro cũng phải bất ngờ, nữ hoàng trước giờ cao cao tại thượng đến mức nào giờ đây lại bảo vệ 1 người con trai đang nằm trên giường, hắn rầu rĩ thở dài

    - '...Hết cách rồi...Cô ta cũng không ở đây...'

    - Nữ hoàng, chuyện này...

    - Ta không muốn nghe nữa.

    Ngươi sắp xếp phòng cho nó, nhanh nhất có thể và ngươi biết chống đối ta sẽ đổi lại gì đúng không, Pierro ?

    - Tôi biết rồi...

    Pierro rất muốn khuyên nhưng khuyên cũng đã khuyên, thực sự là không địch nổi, giờ thì thực hiện "tâm nguyện của thần" và đợi cô ta quay lại làm 1 lần nữa.

    Bọn quan chấp hành thấy Pierro bước ra, đều có ý muốn hỏi và nhận lại 1 cái thở dài lắc đầu, ý của nữ hoàng đã quyết sẽ không lung lay.

    Tartaglia khó chịu ra mặt.

    Pantalone thì thầm nghĩ nhà lữ hành phương xa này rất thú vị, có thể khiến nữ hoàng bảo vệ như vậy thì chắc không phải dạng vừa đâu.

    Arlecchino chỉ thở dài, vẻ mặt vẫn trung lập, đối với chị mà nói có thêm hay bớt đứa đéo nào cũng không quan trọng, không cản trở chị là được.

    Columbina vẫn chỉ cười mỉm, gương mặt không biến sắc dù có cái mẹ gì xảy ra đi chăng nữa.

    Dottore thì cười lộ cả răng nanh, hắn rất muốn thí nghiệm trên Aether.

    Sandrone chỉ trợn mắt, cô cũng như Arlecchino, kệ mẹ, thêm hay bớt cũng như nhau.

    Pulcinella và Capitano thì chỉ nhìn và nhìn, hai người chán nản quay gót rời đi, lệnh nữ hoàng đã ban thì sẽ không đổi.

    Arlecchino cũng nối gót theo sau, Columbina thấy cô ta đi thì cũng chạy theo ôm lấy 1 bên tay mà rời đi dù Arlecchino khó chịu ra mặt nhưng kệ mẹ.

    Các quan chấp hành khác nhìn nhau rồi cũng rời đi, rảnh đâu mà ở lại.

    Đứa về lại phòng thí nghiệm, đứa quay lại Liyue phá, đứa quay về đếm tiền, đứa thì đi chỗ đéo nào không biết,...Tóm lại, việc đứa nào đứa đấy làm.

    Trong lúc đó, Aether cũng đã tỉnh dậy, cậu từ từ ngồi dậy, gương mặt vô cảm cũng với ánh mắt vô hồn nhìn về nơi xa xăm, trong thanh quản phát ra tiếng nói nhỏ, nhưng trong căn phòng rộng lớn, chỉ có 2 người nên thanh âm của cậu tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng

    - Giữ tôi lại làm gì...?

    Chỉ làm liên luỵ đến cô thôi...

    - Aether, dù cậu có là tội nhân của cả Tayvet này, tôi vẫn sẽ đưa cậu quay về nơi này, Snezhnaya...Tuy không phải nhà cậu nhưng cũng có thể để lại thể xác tan nát của cậu 1 chốn để về...Cứ coi như ở lại vì ta, Cryo Archon, thần tình yêu.

    Việc em gái cậu chết không phải do cậu...

    - Lumine không còn nữa...Dù Thiên Lý hay tôi giết cũng không còn nghĩa lý gì nữa...

    - ...

    Tsaritsa nhìn sự tiều tuỵ của Aether, không thể không ôm lấy cơ thể nhỏ bé chất chứa nhiều sự cô đơn kia, cậu không khóc, không làm nổi nữa, mặc kệ cho cô ôm cậu thế nào thì giờ cũng không quan trọng nữa, cảm xúc không bao giờ muốn xuất hiện trên mặt cậu nữa

    - Nhà lữ hành sao?

    Công chúa Abyss sao?

    Dù bị mưu tính nhưng cậu vẫn sãn sàng gánh tội cho kẻ trên cao kia sao?

    Em gái cậu...cô ấy sẽ không vui khi thấy cậu thế này đâu, Aether...

    "Thần linh...Từ khoảnh khắc đó, tôi chỉ căm hận chúng và thần không đáng tin nữa..."

    Tsaritsa mãi mới buông Aether ra, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu, giọng cô cũng nhẹ nhàng đi nhiều, vẫn là 1 nữ hoàng cao quý nhưng đầy lòng nhân ái

    - Aether, cậu hãy ở lại đây vì tôi, đợi tôi lấy lại được toàn bộ Gnosis...

    Tsaritsa không nói nữa, chỉ đứng dậy nhìn Aether 1 lúc rồi rời đi, tiếng gót giày vang vọng trong căn phòng, nèn gạch hoa kêu lên trong vô thức.

    Khi tiếng cạch cửa đóng lại, cậu nhìn cho đến khi cô đi hết, ánh mắt vàng kim không còn cảm xúc nữa, thay vào đó là sự vô hồn và tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào hư không, tưởng tượng ra ai đó, miệng lẩm bẩm

    - Không cảm nhận được gì nữa rồi...Anh xin lỗi...dù chỉ nửa giọt nước mắt tạm biệt anh cũng không làm được...Anh thật vô dụng, đúng không ?

    Cả cơ thể bất lực gục xuống sàn, trong căn phòng cho dù có lò sưởi ấm áp, nhưng người ngồi trong phòng đó...tim hoá thành tro, buông xuôi tất cả, tâm lạnh hơn băng.

    "Cho dù có giải thích nhiều như thế nào...cũng không một ai, không một ai lắng nghe tôi cả..."

    "Tôi chỉ muốn giúp đỡ tất cả mọi người, có ích hơn với mọi người nhưng tại sao...Tại sao mọi chuyện lại như thế này?

    Tôi đã làm gì sai...Họ đều không cần đến tôi...Tôi thật vô dụng..."

    Bầu trời đêm của Snezhnaya tuyệt đẹp, cực quanh trải dài trên bầu trời, một tấm thằm trắng toát hiện ra, sự im lặng bao trùm cả cung điện, thi thoảng còn nghe thấy tiếng hét đầy đau khổ và sợ hãi, tất cả đều xinh đẹp và lộng lẫy.

    Những tiếng hét vang vọng cả cung điện, Dottore đang làm cái trò gì với những con người xấu số kia không biết...Thật tội nghiệp...

    Trên chiếc ghế sofa, 1 bóng dáng nhỏ bé và đơn độc nằm xoãng xoài trên đó, đôi mắt Scapolite vàng vô hồn nhìn vào khoảng không.

    Hai tay đang chịu sự ăn mòn của vực sâu, bàn tay nhuộn 1 màu đen đầy huyền bí nhưng đau đớn, huyền bí vì có lẽ có rất nhiều bí mật còn đau đớn vì đây là sức mạnh mà trước khi chết, Lumine đã đẩy tất cả vào cơ thể Aether.

    Cậu cười nhẹ đầy sự đau khổ, không thể chạy trốn, không thể rời khỏi nơi này...cũng không còn gặp em nữa...

    - Lumine...Anh xin lỗi rất nhiều...Anh thật vô dụng...

    "Trước đây, trong mắt chúng ta, Tayvet là 1 nơi xinh đẹp và tràn đầy sức sống biết bao...Nhưng đó là trước đây, khi anh còn em.

    Giờ đây, ngay tại thời điểm này...Tayvet không khác gì nơi ác mộng dâng cao, nơi mồ chôn của em và lồng giam của anh...Tất cả mọi thứ đều là...sự giả tạo đến ghê tởm..."
     
    Fatui Harbinger
    Đau Khổ Trong Vô Vọng


    Snezhnaya hôm nay lại có tuyết lớn, à không...dù là mùa hạ nóng nực cũng không có thể chống lại sự lạnh lẽo vĩnh cửu này nơi chỉ 1 màu trắng này, các loài hoa sống được trong thời tiết lạnh đến Snezhnaya cũng chịu thua, con người nơi này sống được là thứ họ muốn nhất,sự lạnh lẽo vĩnh cửu này dù có 1 ngọn lửa thiêu cháy cả vương quốc cũng không có ích gì vì có khi lửa cũng bị đóng băng.

    Lấp lánh màu Scapolite vàng lập lèo bên cửa sổ cung điện Zapolyarny.

    Giống như khung cảnh chỉ có màu trắng và trắng bên ngoài, đôi mắt Aether chỉ nhìn thế giới này, thế giới xinh đẹp mà cậu từng nghĩ bằng hai màu đen và trắng, không có gì hơn cả, các màu sắc khác chỉ là quá khứ, chỉ còn trong kí ức.

    Phía bên ngoài, có tiếng cãi vã lớn, tiếng nói đầy sự khinh bỉ, những câu chửi rửa, những câu đó đều dành cho cậu, tất cả mọi thứ.

    Giọng nói đầy oán hận đó làm sao mà quên được, vị quan chấp hành thứ mời một mà cậu từng coi là 'bạn' đó, bây giờ chỉ muốn giết cậu, chém cậu thành nhiều mảnh.

    Ivan và Landa ra sức ngăn cản nhưng họ chỉ là đặc vụ, còn người đứng trước họ là 1 quan chấp hành, kẻ cuồng chiến đến điên cuồng, đi khắp nơi chỉ để tìm kẻ mạnh để đấu với mình dù nhiều khi sắp chết cũng không từ bỏ cái vọng tưởng xa vời đó, làm sao họ ngăn được chứ?

    Tartaglia tức giận đạp cả hai người sang một bên, đẩy cửa bước vào, nhưng càng điên hơn là Aether chỉ ngồi bình thản nhìn ra cửa sổ, coi như bên ngoài không có gì hoặc...cậu không muốn nghe nữa

    - Thản nhiên quá nhỉ ?

    - ...

    Cậu coi như đã điếc, không nghe hay đúng hơn là không muốn nghe, cậu vẫn ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ.

    Chính điều đó làm Tartaglia càng tức muốn nấu sôi máu mình lên, tiếng bước chân chứa sự giận dữ như 1 con gấu sẵn sàng giết cậu ngay lúc đó, âm thanh cứ vang lên trên gạch hoa cho đến khi nó dừng lại ngay phía sau.

    Hắn không hề có chút đồng cảm mà túm lấy tóc cậu, giật thật mạnh ra phía sau, cậu nhắm chặt mắt vì đau thì hắn giơ đôi tay tát thật mạnh, cú tát còn đau đớn hơn cả việc chết giữa trời lạnh lẽo vĩnh cửu này.

    Ivan đứng dậy, chạy vội vào ngăn cản, anh giằng co với hắn, rồi cũng lấy cậu được cậu ra khỏi tay hắn.

    Tiếng nghiến răng ken két vang lên, đường gân cũng không sớm không muộn nổi lên trên mặt hắn, hắn cười khúc khích, tay mạnh bạo nắm lấy cổ áo cậu, mặc kệ Ivan cố ngăn cản thế nào

    - Này con chó đĩ, mày dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến cho Sa Hoàng đưa mày về đây ?

    - ...

    - Tartaglia đại nhân, ngài bình tĩnh đã...

    - Cái tên này, im đi

    Tartaglia đá mạnh vào bụng Ivan khiến anh gục xuống nền gạch hoa, Landa tiến đến đỡ anh dậy, họ biết không thể ngăn cản tên quan chấp hành này.

    Khi Tartaglia chuẩn bị tát 1 phát nữa thì một giọng nói khiến hắn phải dừng lại

    - Childe, dừng lại

    Tartaglia mở to mắt, không ngờ cô ta lại bảo vệ con điếm đĩ này, hắn siết mạnh tay nhưng biết không nghe thì chỉ có đi gặp các cụ vì người đó không thể chọc giận được

    - Này, tôi làm sai gì sao?

    Cô đã không ngăn cản lại còn tiếp tay cho Sa Hoàng mang con đĩ này về cung điện Zapolyarny, giống như làm ô uế nơi xinh đẹp chỉ màu trắng lại có một mảng màu đen vậy...

    - Tôi nói dừng lại là dừng lại, ngươi còn cần mạng nữa không, Childe ?

    Chất giọng ngọt ngào như mật ong không ngờ lại lạnh lùng như vậy, thản nhiên đe doạ cả một quan chấp hành cuồng chiến.

    Ivan và Landa cúi chào rất nghiêm nghị, người này chắc rất có quyền.

    Tartaglia không vui thả Aether ngã xuống đất

    - Hài lòng chưa ?

    - Một nửa

    Sau đó chỉ nghe tiếng đôi boot bỏ đi, Tartaglia đấm tay vào tường tức giận, nếu không có cô ta ngăn cản thì con đĩ kia chết chắc, hắn quay lại liếc nhìn cậu khinh bỉ rồi bỏ đi.

    Landa đỡ cậu lên, dìu cậu về lại chỗ cũ còn Ivan đi lấy hộp sơ cứu

    - Ngài có đau lắm không...?

    - Không sao, không cần quá lo lắng...

    Aether nói vậy thôi nhưng nó rất đau, thêm cái lạnh thấu xương nữa đã khiến nó càng đau hơn.

    Ivan quay lại với 1 túi chườm nóng, nhẹ nhàng để nó lại gần vết thương vừa nãy, hơi rát nhưng cũng đỡ đau hơn chút.

    Ngoài trời tuyết rơi dày hơn, càng ngày càng lạnh hơn.

    Tsaritsa có mặt ở đó thì chỉ muốn tìm cái não nào đó cho thuộc hạ mình mà suy nghĩ, có lợi bà mới đưa về, không thì đưa về chỉ tổ ăn hại, chỉ có thế mà hắn cũng không nhận ra.

    Bà đưa về đều có lý dó cả, vì thứ sức mạnh phía ngoài lục địa, kẻ tội đồ thứ tư, đến từ dị vực phía ngoài lục địa Tayvet mang trong mình 1 thứ sức mạnh kì lạ, đương nhiên phải có 1 con cờ như vậy.

    Ivan đi cho thêm củi vào cho lò sưởi, Landa khoác cho Aether chiếc chăn bông dày, sau khi xong mọi việc họ chuẩn bị rời đi..tiếng nói trong vắt vang lên giữa không gian nhưng rất trầm thấp

    - Ivan, Landa...hai ngươi có hối hận khi bị phân công việc chăm sóc người ngang vai vế với các ngươi không ?

    Hai người dừng lại, nhìn nhau, trong tim họ không hề coi thường cậu mà là thương cảm và đồng cảm, họ cũng có người thân đã mất, họ hiểu cảm giác đó đau đến mức nào, đau đến chết tim...Ivan cuối cùng cất tiếng

    - Ngài đang dùng giữa chúng ta từ 'vai vế' sao?

    Chúng ta không cùng thứ đó, ngài hiện tại là chủ nhân của chúng tôi...

    Landa cùng Ivan quỳ xuống trước mặt Aether, rất cung kính, một người mạnh mẽ như vậy thì tại sao phải hối hận, không có gì hối hận cả...Aether im lặng một lúc rồi nhìn ra cửa sổ, đôi mắt chứa đầy sự đau khổ tột độ.

    - Ta chỉ mong hai người hạnh phúc...đừng như ta.

    Đối với các ngươi, Tayvet xinh đẹp và là nơi các ngươi sinh ra, lớn lên, chết đi...Còn với ta, nó không khác gì một chiếc lồng được nguỵ trang khéo léo...xinh đẹp đầy nguy hiểm...nó sẽ chôn vùi sự mệt mỏi và uất hận về cái chết của em ấy...Vĩnh Viễn

    Khoảng không im lặng quay trở lại, im lặng đến lạnh lẽo...đến đáng sợ...Hai người họ gần như muốn khóc, cố nuốt nước mắt vào trong nhưng thật không may có vài giọt rơi ra sau chiếc mặt nạ, họ cúi đầu thấp chào cậu rồi cũng bỏ đi ra ngoài.

    Cậu nhìn họ cho đến khi cánh cửa khép lại, căn phòng lại lạnh lẽo trở lại, cái thở dài muộn phiền và bất tận được hắt ra...Cậu lại ngồi nhìn những bông tuyết bay qua khung cửa sổ, nắm chặt chiếc chăn bông, tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ về những kí ức đau thương của mình...Thật vô vọng

    Nơi phòng ngai vàng, trung tâm của cung điện Zapolyarny, hầu như mọi người sẽ bị quyến rũ bởi vẻ đẹp lạnh lẽo của nó.

    Các bức chạm khắc tinh xảo trên tường thể hiện Snezhnaya và sự thống trị của Fatui, được trang trí bằng những tấm thảm mùa đông và sương giá.

    Sàn nhà bằng băng mịn phản chiếu ánh sáng của đèn chùm, tạo ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ khắp các sảnh.

    Trần nhà hình vòm cao được trang trí bằng những bông tuyết tạo nên bầu không khí thanh tao.

    Tsaritsa đang ngồi gõ ngón tay trong căn phòng như đang đợi ai đó.

    Cánh cửa phòng kẹt 1 tiếng, người bước vào là 1 ai đó, không hề có 1 chút chủ ngữ vào với bà, cô ấy cười nói

    - Nghe nói chị đã mang 1 người đang thất lạc trong bóng tối về

    - Ừm...Không nghĩ ra em sẽ quay về sau khi chị không muốn lập đổ Thiên Lý nữa, nhưng giờ thì có, chị sẽ lật đổ bà ta 1 lần nữa và mãi mãi, dù sao em không sợ vì em luôn là kẻ mà tất cả phải e dè nhỉ ?

    - Tất nhiên rồi...thêm một kẻ mạnh để lật đổ lại Thiên Lý cũng không có quá đáng cho lắm, khi tốt không dùng được thì ta tháy con mới thôi

    - Suy nghĩ giống Pierro quá...

    Tsaritsa tựa đầu vào tay, mắt nhìn người con gái trước mặt, cô ấy rất đẹp nhưng độc, giống hoa xinh đẹp tuyệt trần có gai và độc vậy...Cô ngồi xuống ghế sofa, mắt tia về phía Pierro

    - Chào Jester, lâu rồi không gặp

    - Lâu rồi không gặp, Strega.

    Cô có vẻ đã khám phá ra nhiều thứ nhỉ ?

    "Sự xinh đẹp của nguy hiểm...nơi thiên sứ dùng vẻ dẹp quyến rũ mọi thứ...Ác quỷ sẽ lột lớp hoá trang ra...ánh trăng soi sáng đường cho ác quỷ...Mọi thứ lặp lại một lần nữa...Gnosis, con tốt, Thiên Lý quay trở về quỹ đạo như trước...Chiến tranh lạnh lần nữa nổ ra giữa các quốc gia...Thật đáng để xem nhỉ ?"
     
    Fatui Harbinger
    Thay Thế


    Cô gái mỉm cười, nụ cười ngọt ngào như một thiên sứ, nhưng ẩn sâu trong đó là chút gì đó khó nắm bắt.

    Tsaritsa nhẹ nhàng gõ tay lên tay vịn ngai vàng, âm thanh vang lên khẽ khàng nhưng đủ để kéo mọi ánh mắt về phía bà.

    Tsaritsa trầm tư nhìn hai người đáng tin cậy nhất của mình, chỉ mong họ không đi vào vết xe đổ của những kẻ dưới quyền khác—những kẻ sẵn sàng vạch lá tìm sâu, thậm chí đâm lén sau lưng nhau chỉ để tranh đoạt lợi ích.

    - Có lẽ các người nên học cách vừa đánh vừa tâm sự, ngay cả với kẻ thù._Tsaritsa cất giọng, sắc lạnh nhưng trầm ổn.

    Cô gái ngồi dài trên sofa, mắt lấp lánh nét tinh quái.

    - Vậy hai người có nghĩ như tôi không?

    Tạo cho kẻ lạc lối đó một danh tính mới...

    - Ý cô là gì? _Pierro, người đứng cạnh, khẽ cau mày.

    Ông dường như đã đoán được ý tứ của cô gái, nhưng vẫn muốn nghe rõ ràng hơn.

    - Vị trí thứ 8 hiện tại đang bị bỏ trống sau khi thí đi 1 con tốt _cô ta mỉm cười nhè nhẹ, không giấu vẻ hứng thú.

    Tsaritsa im lặng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia suy tư.

    Bầu không khí trong phòng lạnh dần, lặng lẽ như thể mọi tiếng động đều bị nuốt chửng bởi lớp tuyết dày bên ngoài.

    Cuối cùng, bà cất tiếng.

    - Không phải ý tưởng tệ.

    Một con tốt mới đôi khi có thể xoay chuyển cả ván cờ.

    Inna, cô luôn nhìn xa trông rộng.

    Pierro khẽ gật đầu, trong khi Inna chỉ nhún vai với vẻ thản nhiên, như thể mọi chuyện đều nằm trong dự đoán của cô.

    - Nhưng trước đó, nên xử lý Childe trước đã.

    Nếu nội bộ tiếp tục bất hòa, phiền phức sẽ không bao giờ dứt _ Inna châm chọc.

    - Strega, cô luôn biết cách giải quyết mọi chuyện, nhưng có vẻ cô thích để mọi thứ bùng cháy hơn _Pierro lên tiếng, giọng pha chút trách cứ nhẹ nhàng.Lần này, Inna không đáp.

    Cô chỉ cười khẽ, đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại ánh mắt nửa hài lòng, nửa khó hiểu của Tsaritsa.

    Dù sao, bà cũng không ngạc nhiên trước tính cách bí ẩn của Strega.

    Cô gái lần này im lặng, đúng là cô luôn có cách giải quyết mọi thứ nhưng lại phớt lờ đi.

    Cô đứng dậy, bỏ đi, không có 1 chút khoảng cách nào với thống lĩnh của Fatui và Băng Thần cao quý, người chỉ cười thích thú trước tính cách thú vị đó, tuy hơi khó hiểu một chút nhưng rất muốn trêu chọc thử xem, Strega luôn điềm tĩnh nổi điên lên sẽ như thế nào ?

    Sáng hôm sau, Ivan nhẹ nhàng đẩy cửa, đánh thức chủ nhân mình dậy- Chủ nhân, Sa Hoàng muốn ngài tới phòng ngai vàng có việc...

    - Đợi 1 chút đi Ivan...Chủ nhân càng không muốn ra khỏi giườngIvan bước vào nhìn Landa khó khăn gọi Aether dậy, cơ thể nhỏ đó vẫn nằm trên giường không muốn thức dậy, tuyết bên ngoài rơi và nó rất lạnh, không ai lại muốn rời khỏi chăn như thế nào cả nhỉ ?

    - Ngài mau dậy đi, Sa Hoàng muốn gặp người...

    - Gặp ta...?

    - Vâng...Gặp người và...nữ hoàng còn gửi cho ngài 1 thứ...

    Ivan đứng dẹp sang 1 bên, chiếc áo choàng của quan chấp hành ngay trước mắt, được thiết kế giống các quan chấp hành khác, sự khác biệt duy nhất là viên ngọc nhọn của mỗi người đều có 1 màu khác nhau, sự khác biệt lớn của mỗi người.

    Viên ngọc trên áo choàng mang sắc cam rực rỡ, thứ màu gợi nhắc về ánh sáng ấm áp, năng lượng tích cực, và sự bình yên.

    Nhưng giờ đây, ánh sáng đó chỉ còn là ký ức nhạt nhòa trong lòng Aether.

    Cậu nhìn chăm chú, đôi mắt ánh lên sự mâu thuẫn.

    "Tsaritsa đang nghĩ gì khi làm vậy?

    Hay đây chỉ là một phần của trò chơi mà mình không có lựa chọn ngoài việc tham gia?".

    - Mang nó đến đây.Giọng cậu khẽ vang lên, khô khan và bất lực.Ivan cúi đầu, đưa chiếc áo choàng đến gần hơn.

    Nhưng trước khi cậu kịp chạm vào, Landa đã bước đến, trên tay cầm chiếc lược.

    - Chủ nhân, ngài nên chải tóc trước đã.

    Aether không phản kháng, chỉ ngồi yên để mái tóc vàng óng ánh như ánh mặt trời của mình được chải gọn gàng.

    Thứ sắc màu lộng lẫy ấy thật nổi bật giữa bầu không khí âm u của Fatui, nhưng dường như đã bị lu mờ bởi bóng tối vây quanh.

    Một vẻ đẹp từng thuần khiết, giờ đây khoác lên mình dáng vẻ lạnh lùng, xa cách.

    Trong phòng ngai vàng, các quan chấp hành gần như đã có mặt đầy đủ.

    Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ thi thoảng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân chậm rãi hoặc tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

    Một cô gái nhỏ với mái tóc đen dài, điểm highlight màu hồng đậm, xuất hiện.

    Cô bước vào, ngân nga một giai điệu lạ lùng, rồi chẳng chút bận tâm, ngồi lên ghế, tựa đầu lên bàn và ngủ.

    Không ai cảm thấy bất ngờ.

    Đây chính là Damselette mà họ biết: bất cần, vô tư đến mức lạnh lùng.

    Dường như tất cả đã đông đủ, chỉ thiếu Tartaglia, Aether và...thôi, chắc người đó không tới đâu.

    Aether đang bước đi giữa hành lang mang đầy vẻ âm u, liếc nhìn ra cửa sổ, giữa màn tuyết trắng vẫn có giọng hát trong trẻo chạm đến đáy lòng, bóng người con gái mờ ảo trong tuyết đang nhảy những vũ điệu uyển chuyển đầy xinh đẹp.

    Aether đứng lại nhìn 1 lúc rồi đi tiếp, tại ngã tư hành lang, cậu chạm mặt Tartaglia.

    Một khoảnh khắc trớ trêu.

    Tartaglia liếc nhìn cậu với nụ cười mỉa mai, rồi tiếp tục bước đi như thể không hề quan tâm.

    Aether lặng lẽ theo sau, bước chân cậu không hề chậm lại, nhưng trong lòng dường như có một cơn sóng ngầm đang trỗi dậy.

    - Chào, các đồng nghiệp yêu quý của tôi.Tiếng nói của Childe lập tức khuấy động bầu không khí.

    - Dạo này anh vẫn quản lý tốt ngân hàng của ta chứ? _một giọng nam vang lên đầy mỉa mai.

    - Đừng lo, mọi thứ vẫn ổn _Tartaglia đáp, nụ cười không suy suyển.Dottore, không bỏ qua cơ hội, buông lời chế nhạo.

    - Cẩn thận đấy, banker, nhỡ đâu thằng nhóc này làm sập ngân hàng của ngươi.

    - Đủ rồi. _Giọng Capitano vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, cắt đứt màn đối đáp không mấy thân thiện.

    _ Vậy, chúng ta ở đây vì điều gì?_ Tất cả đều quay qua nhìn Aether.

    Pierro đứng lên phía trước, cất tiếng đồng thời giơ bàn tay ra, chỉ cần cậu tiến gần thì có nghĩa sẽ chấp nhận trở thành 1 quan chấp hành.

    - Nữ Hoàng đã ban lệnh như sau: 'Ngươi được ân xá mọi tội lỗi tại Snezhnaya và ban cho ngươi một danh tính mới.

    Hãy trở thành quan chấp hành thứ 8, Beltrame bị nguyền rủa và đáng thương.'.

    Cuối cùng, Aether tiến lên một bước, trước sự chứng kiến của tất cả.

    Khi chiếc Delusion được cài lên áo khoác, mọi thứ dường như thay đổi mãi mãi.

    Cậu đã trở thành Beltrame, mật danh The Swordsman, chính thức đảm nhận vị trí quan chấp hành thứ 8 của Fatui.

    Tsaritsa ngồi đối diện trên ngai vàng nhìn với anh mắt hài lòng, tất cả đúng như bà và Pierro dự định được, các quan chấp hành khác cũng chỉ nhìn cho có lệ.

    Beltrame được cấp cho mọi quyền hạn của quan chấp hành ngay tại lúc đó, cậu đã trở thành 1 trong số những người quyền lực bậc nhất nơi băng và tuyết bao trùm quanh năm suốt tháng, vĩnh cửu, không biết bao giờ tuyết tan nắng lên-Snezhnaya.

    Sau khi kết thúc mọi thứ, Beltrame bước ra khỏi phòng ngai vàng, cậu đi trong mơ hồ thì Tartaglia đứng phía sau từ khi nào, vỗ nhẹ vào vai.

    - Ờm...Aether, tôi muốn xin lỗi về hành động hôm qua, lúc đó quả thật tôi có phần nóng giận.

    - Ngài không cần để tâm, sau này chúng ta là đồng nghiệp, tôi gọi ngài là Childe, ngài cũng nên gọi tôi 1 tiếng Beltrame đi..._Beltrame không muốn ở lại đây lâu, nhanh chân bỏ đi ngay lập tức để lại Tartaglia đứng sượng chân không biết nên làm gì.

    "Ánh nắng mặt trời biến mất...may mù che phủ tất cả...Con tốt thứ 8 được thay vào...Mọi chuyện lại bắt đầu theo quỹ đạo cũ.

    Thiên Lý lần này có phải là kẻ vinh quanh không...?

    Không ai biết được...nhưng có lẽ lần này bóng tối sẽ đánh bại ánh sáng một lẫn nữa và mãi mãi, để ánh sáng không còn làm chói mắt nơi xinh đẹp này nữa..."
     
    Fatui Harbinger
    Vô Dụng


    Không gian vẫn ngột ngạt và trầm lắng cho đến khi một tràng cười khúc khích vang lên từ phía sau, hoá ra là Damselette và tên bác sĩ đáng chết, tay che miệng nhưng ánh mắt lấp lánh vẻ chế giễu, họ cười nhạo anh trắng trợn nhưng nếu ý kiến sẽ bị nhìn bằng con mắt như sẽ mổ xẻ anh ra.

    "Có vẻ như Childe của chúng ta bị bơ đẹp rồi" Damselette khẽ thì thầm, đủ để anh nghe thấy.

    "Thật là tội nghiệp tiếp lời, giọng kéo dài đầy trêu chọc.

    Tartaglia nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia khó chịu, nhưng anh biết rõ: phản ứng chỉ làm tình hình tệ hơn.

    Damselette và Doctor nhìn anh như thể đang phân tích một mẫu vật hiếm lạ trong phòng thí nghiệm, ánh mắt sắc lạnh đầy ám ảnh.

    "Hai người..."

    Tartaglia cất giọng, tức đến mức nói không lại một con ác quỷ đột lốt thiên sứ và một con quỷ dữ này.

    "Sao vậy, Childe?

    Cậu có chuyện gì buồn sao?

    Để tôi hát cho cậu nghe nhé~?"

    Damselette cất giọng ngọt ngào, nụ cười dịu dàng đầy vẻ quan tâm.

    Nhưng đằng sau vẻ ngoài đó, là một con quỷ ngụy trang.

    Cái cách cô ta nói chuyện, cái giọng điệu dịu dàng như không có chút ác ý nào, chỉ khiến anh thêm bất an.

    Có trời mới biết cô nàng này đã mỉm cười với bao nhiêu người theo cách tương tự, trong khi thâm tâm chẳng thật sự quan tâm đến ai.

    Đúng là con nhỏ giả tạo.

    "T-Thôi, tôi có việc, đi trước đây..."

    Anh lắp bắp, rồi vội quay người bước đi, gần như chạy để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt.

    Trong đầu, Tartaglia chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Ở lại với con nhỏ điên này lâu thêm chút nữa, chắc mình sẽ phát điên thật.

    Tartaglia chạy đi nhanh nhất có thể, ở với hai đứa điên kia chắc không khéo điên theo chúng nó mất.

    Columbina và Dottore cười đến mức gần như phát điên.

    Tiếng cười lanh lảnh của hai người vẫn vang vọng ngay cả khi Tartaglia đã rời đi rất xa.

    Tiếng cười ấy làm lạnh sống lưng anh, khiến anh không khỏi rùng mình.

    Khoảng vài ngày sau, Beltrame đã đỡ ốm hẳn, cậu bắt đầu làm việc còn chưa được 3 ngày đã nhận ra cấp dưới của mình có vẻ không nghe lời cho lắm, cậu cầm tập hồ sơ mà chán nản không nói nên lời, ai biết được cấp dưới của mình lại vô dụng như vậy chứ?

    Nhưng dù cậu không uy áp như các đồng nghiệp khác nhưng không một ai dám hó hé cả, thâm chí ngước mắt lên cũng không dám, họ chỉ thầm cầu nguyện rằng hôm nay không phải là ngày tận số của mình.

    Họ vẫn còn yêu đời chán.

    "Các ngươi ra ngoài đi..."

    Beltrame đảo mắt nhìn từng người một với vẻ chán nản thường ngày.

    "X-xin hãy tha thứ cho chúng tôi, thưa ngài.

    Việc này sẽ không tái diễn nữa."

    Tên đặc vụ vừa nói vừa cúi gằm mặt, mồ hôi ướt đẫm cả một mảng lưng dù đang ở giữa nơi lạnh lẽo nhất của Tayvet.

    "Sẽ không tái diễn nữa..."

    Beltrame dừng lại một chút, cậu nói tiếp câu đang dở dang "tất nhiên rồi, các ngươi không cần tiếp tục công việc này nữa.

    Sa Thải."

    Mặt ai cũng ngơ như con gà con, đều than thầm một tiếng:'Xong đời rồi'.

    Thần may mắn không mỉm cười được với họ rồi.

    Quan Chấp Hành mới này cũng ác quá rồi...

    "Còn không đi sao?

    Hay có ý kiến gì về quyết định của tôi?"

    Câu nói như sấm đánh ngang tai.

    Đám đặc vụ đứng chết lặng, mặt mũi trắng bệch như tuyết ngoài cửa sổ.

    Không ai dám hé răng, chỉ lùi dần ra khỏi phòng làm việc, cúi mặt rời đi như những bóng ma.Đám người cúi đầu im lặng, lùi khỏi phòng, bóng dáng khuất sau cánh cửa.

    Các tế bào trên cơ thể họ còn hoạt động tốt, dại gì mà lại phản phản kháng để nhận được kết cục tồi chứ?

    Trong lòng vẫn gào thét chửi mắng vị boss kính yêu của mình.

    Tốt xấu gì người ta cũng là Quan Chấp Hành cấp cao, đấm người thấp cổ bé họng thì sao mà dám xem ngang vào được.

    Công việc của họ còn trông chờ vào bộ phận nhân sự thôi.

    Giờ cả gian phòng, chỉ còn mỗi Beltrame và Ivan, vắng lặng đến nỗi nghe được cả tiếng kim dây của đồng hồ di chuyển tạch tạch.

    Cậu thở dài, hàng lông mày hơi nhíu lại.

    Cậu nhắm mắt lại, suy ngẫm rất lâu, thật sự rất mệt mỏi với việc này nhưng đã là Quan Chấp Hành thì cũng từng như vậy.

    Không lâu sau, cậu mở mắt, ngồi dậy hẳn hỏi, liếc nhìn Ivan bên cạnh.

    "Tôi được tuyển thêm người không vậy ?"

    "Hoàn toàn được, thưa ngài.

    Mỗi tháng đều có cuộc tuyển chọn, sàng lọc và được chia ngẫu nhiên dưới trướng 11 Quan Chấp Hành.

    Vì mặt bất cứ lúc nào cũng có thể tuyển thêm.

    Nhưng ngài phải đến sân tập phía sau lâu đài đã, ở đó mới là nơi tuyển chọn.

    Nếu ưng ai, ngài có thể sắp xếp người đó về dưới trướng mình."

    "Tôi hiểu rồi...Đi thôi, Ivan."

    Cả hai băng qua hành lang dài lạnh lẽo.

    Tuyết trắng phủ kín mọi ngóc ngách của Snezhnaya.

    Khung cảnh bên ngoài trông tinh khiết như một bức tranh, nhưng Beltrame hiểu rõ sự lạnh giá của vùng đất này không chỉ đến từ thời tiết mà còn từ những âm mưu ẩn giấu.

    Khung cảnh của Snezhnaya chỉ có 1 màu trắng như tuyết, tinh khiết nhưng không đẹp như vẻ bề ngoài.

    Những tán cây rậm rập bị tuyết che phủ khắp nơi, bầu trời bân ngày chỉ có 1 màu xám, còn buổi tối lại đẹp đến mê hồn con người.

    Thời tiết quanh năm ở đây chỉ có thể nói là Lạnh.

    Khi Beltrame đến nơi, chỉ thấy có Columbina, Arlecchino, Tartaglia, Capitano.

    Các Quan Chấp Hành thật sự không phải người thân hay có cùng lí tưởng, mỗi người một đường nên việc ai chết cũng chỉ đáng để cười một cái, không hơn không kém.

    Sự thật đơn giản là các Quan Chấp Hành chỉ coi nhau như không, ít có mối quan hệ tốt.

    Ai làm việc người nấy, nước sông không phạm nước giếng, chuyện ta không đến lượt ngươi chen vào nên họ gần như không mấy thân thiết, có rất ít mối quan hệ thân thiết giữa bọn họ.

    Không châm chọc, khinh bỉ với mỉa mai nhau là tốt lắm rồi.

    Duy chỉ có Tartaglia là còn tâm trạng trêu chọc chán, anh ta thích những cuộc chiến nên ông nhõi này ở đây cũng không có gì kì lạ cho lắm.

    Ấn tượng của Beltrame về Tartaglia chỉ có thể dùng 1 câu 'giống như đứa trẻ con mới tuổi nổi loạn vậy.'

    "Cô có cảm thấy Columbina hôm nay vẫn đáng sợ nhỉ, Knave~?"

    "Đừng làm phiền tôi, Childe."

    Tartaglia xị mặt, thở dài ngao ngán.

    Ở cái nơi buồn tẻ này, chẳng có ai đồng ý đấu tay đôi với cậu, dù chỉ để giết thời gian.

    Anh ngồi xuống ghế, đôi mắt nhìn lơ đãng xuống khu vực phía dưới.

    Columbina và Capitano ngồi bên cạnh nhau, lặng lẽ quan sát hai tên lính quèn đánh nhau gần chết chỉ vì một chỗ đứng trong Fatui, không phải thực tập mà bị sai khiến nữa, thật là chuyện cười mãn nguyện.

    Ở góc khác, Beltrame ngồi quan sát từ xa, thở dài đầy ngao ngán.

    Cậu kéo ghế dịch ra xa khỏi nhóm Quan Chấp Hành khác, cố gắng giữ khoảng cách càng nhiều càng tốt.

    Không phải vì cậu sợ họ, mà đơn giản cậu chẳng muốn dính líu đến những rắc rối vô nghĩa này.

    Cậu lặng lẽ thở dài, trong lòng chỉ mong mọi thứ sớm kết thúc để được quay về nơi yên bình hơn.

    Năm Quan Chấp hành, mỗi người ngồi 1 nơi khác nhau, chẳng ai rảnh dính líu đến nhau, chỉ đến đây xem những kẻ ngốc sẵn sàng dùng cả mạng sống chỉ để dành được một ví trí thấp cổ bé họng giữa hàng ngàn kẻ khác.

    Đây đúng là chuyện cười không bao giờ thiếu ở Fatui...

    "Chiến đấu...máu hoà với tuyết...kiếm vũ khí vang vãi lên trong không gian...Mọi thứ đều hoà quyện, tất cả chỉ như những con rối...những con rối trong sân khấu với những sợi dây được Quan Chấp Hành thao túng...Cảnh tượng đoán xem nhất có thể."
     
    Fatui Harbinger
    Chiến Đấu


    Sự ồn ào của Tartaglia vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt.

    Hắn thao thao bất tuyệt như thể đang tổng hợp toàn bộ lượng nước của các dòng sông ở Snezhnaya lại để... rót vào tai người khác.

    Đến cả Capitano – kẻ luôn nổi danh với sự điềm tĩnh – cũng đã bắt đầu trông như muốn đứng dậy bỏ đi.

    Columbina thì đung đưa nhịp nhàng sáu cái tai nhỏ, ra chiều không để tâm.

    Còn Arlecchino?

    Bà chị ấy khỏi nói, biểu cảm như viết thẳng lên mặt hai chữ "ồn ào".

    Beltrame ngồi ở một góc xa, lặng lẽ quan sát đám người trước mặt.

    Cậu chợt nghĩ, hình như các Quan Chấp Hành đều khá kiên nhẫn với Tartaglia.

    Nhìn hắn lúc này chẳng khác gì một đứa trẻ ranh giữa một hội người lớn thực thụ.

    Beltrame thở khẽ.

    Childe đúng thật là người trẻ nhất trong số họ.

    Dù gì, chính cậu cũng còn lớn tuổi hơn anh chàng kia.

    Tiếng huyên náo từ trung tâm đấu trường bất ngờ kéo mọi sự chú ý quay lại.

    Cách bố trí nơi đây chẳng khác nào một võ đài chuyên nghiệp.

    Luật chơi thì đơn giản: cả hai đấu thủ sẽ cùng bước vào một vòng tròn lớn – ranh giới của trận chiến.

    Ai bị đẩy ra ngoài hoặc mất khả năng chiến đấu trước sẽ thua.

    Đối thủ được lựa chọn ngẫu nhiên trong nhóm có cấp bậc tương đương, và để đảm bảo sự công bằng tương đối, các trận sẽ được phân chia theo giới tính.

    Dù muốn hay không, sự chênh lệch thể chất giữa nam và nữ là có thật.

    Các giám khảo – thành viên bộ phận nhân sự – sẽ dựa vào màn thể hiện trong trận đấu cũng như những cống hiến của thí sinh cho quân đội để quyết định việc thăng cấp.

    Thăng cấp tất nhiên đi kèm nhiều lợi ích: quyền lực, mức lương cao hơn, nơi ở tiện nghi hơn và quyền quản lý đặc vụ cấp dưới.

    Mỗi bước thăng tiến là một bước đến gần hơn sự kính trọng và địa vị.

    Các trận đấu diễn ra từ đầu buổi đến giờ cũng đã sàng lọc được một lượng kha khá thí sinh.

    Người tiếp theo bước lên võ đài là một gã đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, khí thế bừng bừng.

    Còn đối thủ của hắn... là một người có thân hình nhỏ hơn hẳn.

    Tuy xét kỹ thì người này cũng không đến nỗi yếu đuối, chỉ là sự chênh lệch ngoại hình quá rõ ràng khiến ai cũng ngầm nghĩ: thua là cái chắc.

    Đám đặc vụ Fatui ngồi ngoài thì thào cảm thán, ánh mắt ai cũng đổ dồn về phía kẻ "nhỏ bé xấu số".

    Trận này xem ra chẳng cần xem cũng biết kết quả.

    Tiếng hiệu lệnh vang lên.

    Gã to con liền vung cây búa khổng lồ – lớn cỡ như chính thân hình hắn – nhằm bổ xuống đối thủ.

    Vision hệ Lôi khiến vũ khí của hắn càng thêm phần uy lực.

    Nhưng đối thủ lại nhanh nhẹn một cách bất ngờ, uyển chuyển né được đòn tấn công đó.

    Tên bự không chịu bỏ cuộc, vung búa liên tục, hết nhát này đến nhát khác, nhưng lần nào cũng đánh hụt.

    Vận sức một hồi, hắn bắt đầu có dấu hiệu xuống thể lực.

    Ngay khi sơ hở vừa hé lộ, đối thủ liền tung chiêu nhắm trúng điểm yếu, khiến gã to xác đổ gục ngay tại chỗ.

    Cả đấu trường như sững lại.

    Không ai ngờ kẻ tưởng chừng yếu thế lại là người chiến thắng.

    Đó là minh chứng rõ ràng: trong chiến đấu, chỉ sức mạnh thôi là chưa đủ – sự khéo léo và trí tuệ cũng là yếu tố sống còn.

    Qua vài trận nữa, không khí trở nên sôi động hẳn khi đến lượt hai đội trưởng xuất sắc nhất hiện nay đối đầu.

    Khán giả bàn tán râm ran.

    "Không biết ai sẽ thắng nhỉ?

    Đối thủ của đội trưởng Sergio là đội trưởng Vein mà, người đó cũng ghê gớm lắm."

    Một đặc vụ xì xào với đồng đội.

    "Uầy, hai đội trưởng solo nhau?

    Trận này đáng xem rồi."

    Những lời thì thầm râm ran ấy không lọt khỏi tai các Quan Chấp Hành.

    Và tất nhiên, chúng làm dấy lên tính buôn chuyện bất tận của Tartaglia.

    Hắn nghiêng người, ghé sát sang phía Beltrame, giọng đầy phấn khích:

    "Cậu thích ai hơn?"

    Beltrame chỉ liếc nhìn, chẳng buồn đáp.

    Cậu không muốn bình luận về một kẻ mà đến cái đầu cũng chỉ để trang trí.

    "Người giỏi thì phải kéo về dưới trướng, đúng không?

    Cậu đến đây cũng vì thế mà."

    Tartaglia nói tiếp, vẻ mặt tỏ ra đắc ý vì vừa nói trúng tim đen người ta.

    Beltrame vẫn im lặng, nhưng trong đầu không khỏi ngạc nhiên.

    Không ngờ một tên như Tartaglia cũng có lúc nói ra được lời đúng đắn.

    "Quay lại chủ đề chính, anh đoán ai thắng?"

    "...."

    Beltrame cạn lời, cậu rút lại suy nghĩ vừa lóe lên về Tartaglia.

    Hắn vẫn là tên ngốc trong mắt cậu mà thôi.

    ChatGPT đã nói:

    Dưới cái lạnh thấu xương của đấu trường, hai đội trưởng – Sergio và Vein – bước vào vòng tròn thi đấu.

    Cả hai đều khoác trên mình bộ quân phục tinh chỉnh theo phong cách riêng, làm bật lên khí chất của những người từng dày dạn trận mạc.

    Đám đông đặc vụ xung quanh lập tức im bặt, căng thẳng dâng cao như dây cung kéo hết cỡ.

    Sergio nổi bật với dáng người cao lớn, vạm vỡ, ánh mắt sắc lạnh như thể có thể nhìn xuyên tâm can đối thủ.

    Gã mang theo một thanh trường kiếm ánh lên sắc bạc, Vision Nham lấp lánh trên bả vai.

    Trong khi đó, Vein có phần gầy hơn, bước đi ung dung, khóe môi luôn như cười nhạt.

    Vision Thủy trên cổ tay hắn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, thanh đoản đao bên hông không phát ra tiếng động nào khi hắn di chuyển – y hệt phong cách của một kẻ săn mồi thực thụ.

    Khi tiếng hô bắt đầu vang lên, Sergio lập tức lao lên với tốc độ bất ngờ so với dáng người to lớn.

    Thanh kiếm dài của hắn tạo ra luồng dư chấn mạnh mẽ, từng nhát bổ xuống đều có thể khiến nền đá nứt toác.

    Vein không tấn công vội, hắn di chuyển quanh vòng tròn, uyển chuyển như nước chảy.

    Mỗi lần Sergio tung đòn, Vein đều lách người tránh đi sát rạt, gần như không phí một chút sức lực nào.

    Sergio bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn khi không thể chạm được vào Vein dù chỉ một lần.

    Hắn nghiến răng, gầm lên, truyền nguyên tố vào thanh kiếm, tạo thành những lớp đá nhọn đâm trồi lên mặt đất – chiến thuật khóa chuyển động.

    Vein rốt cuộc cũng ra tay.

    Hắn tung người lên không trung, tránh đòn trong gang tấc, rồi bất ngờ dùng nước tạo thành một làn sương dày đặc bao phủ khu vực xung quanh.

    Mắt thường không còn nhìn rõ, chỉ còn nghe tiếng kim loại va chạm và âm thanh chuyển động loáng thoáng vang lên.

    Một giây, hai giây... mười giây trôi qua.

    Sương tan.

    Sergio đứng thở dốc giữa vòng tròn, thanh kiếm đã rơi xuống đất, một vết cắt sâu trên vai khiến máu chảy đỏ cả tay áo.

    Trong khi đó, Vein vẫn đứng vững, không hề bị trầy xước.

    "Đội trưởng Vein thắng!" – Giám khảo dõng dạc tuyên bố.

    Cả khán đài như vỡ òa trong sự ngỡ ngàng và hò reo.

    Sergio gục xuống, không vì thua, mà vì bị hạ gục bởi một đòn duy nhất – vừa nhanh, vừa chính xác.

    "Quả là thú vị."

    Tartaglia cười lớn, quay sang Beltrame.

    "Giờ thì cậu thấy ai đáng để tuyển chưa?"

    Beltrame không đáp, cậu đã nhắm đến Vein nhưng tên ngốc Tartaglia rất biết nhìn người, chắc sẽ giành cho bằng được thì thôi, đúng là nhiều khi khôn được ra tí.

    Tuy nhiên, khi tất cả mọi người đang dồn sự chú ý vào trận đấu vừa kết thúc thì từ phía lối vào đấu trường, một âm thanh lạ vang lên – như tiếng rền của hàng trăm cánh quạt.

    Một đặc vụ chạy tới, mặt tái mét thưa bẩm với Capitano-kẻ cầm đầu lực lượng quân đội Fatui:

    "Thưa ngài, có một nhóm không rõ danh tính đang tiến gần trụ sở...!

    Chúng không mang phù hiệu bất cứ đơn vị nào của Fatui!"

    Không khí lập tức đóng băng với đám lính còn các Quan Chấp Hành vẫn ngồi như thể đó là chuyện sẽ xảy ra.

    Cơn hứng thú ban nãy tan biến, thay vào đó là cảm giác chán nản vì niềm vui bị phá vỡ trong gang tấc.

    "Thế thì cử người ra tiêu diệt đi."

    Capitano bình thản như không, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy.

    "Cuối cùng cũng có chút hành động thật sự."

    Tartaglia xoay nhẹ găng tay, giọng đầy hào hứng, ánh mắt nhìn về phía cánh cổng sắp bị phá vỡ.

    Lúc này, một tiếng bước chân chậm rãi vang lên phía sau các Quan Chấp Hành.

    Đó là bản sao của Dottore – kẻ điên mang nụ cười bí ẩn vĩnh viễn chẳng ai hiểu thấu.

    Hắn chỉ đứng im một lúc, quan sát tình hình bằng ánh mắt lạnh nhạt, rồi mới lên tiếng, giọng đều đều như thể chẳng có gì nghiêm trọng:

    "Không cần tiêu diệt chúng.

    Chỉ là vật thí nghiệm của tôi, đang bị thôi niêm thôi, đứng hào hứng thế Childe à.

    Từ nay trở đi, Fatui sẽ trở lại với mục đích ban đầu khi được thành lập.

    Nữ hoàng nhờ tôi chuyển lời cho các đồng nghiệp thân yêu của tôi."

    Nói xong, hắn quay người, hai tay đút túi áo khoác trắng, thong thả rảo bước về phía phòng thí nghiệm sâu dưới lòng cung điện như thể mọi chuyện chỉ là một phần trong kế hoạch thường nhật của hắn.

    Columbina chẳng nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, đôi mắt vẫn nhắm hờ, miệng khe khẽ cười rồi lon ton bước theo hắn – y hệt một đứa trẻ theo sau người anh mà mình yêu quý.

    Nhìn cảnh ấy, nhiều kẻ sẽ lầm tưởng hai người là bạn thân chí cốt, thậm chí... tri kỷ.

    Tartaglia mặt tối sầm, như có hai chữ "Thất vọng" khắc rõ trên trán.

    Còn Capitano và Arlecchino thì chẳng buồn nói thêm câu nào.

    Họ xoay người rời đi, như thể buổi tập huấn hôm nay chẳng còn gì đáng để lưu tâm nữa.

    Cái lạnh dần lan ra, tỏa khắp sân đấu như một tấm màn sương mỏng phủ lấy linh hồn mỗi người.

    Beltrame, sau một cuộc trao đổi ngắn với bộ phận nhân sự, đã chính thức đưa Vein về dưới trướng mình.

    Những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi.

    Nhẹ nhàng, lạnh buốt.

    Giữa không gian lạnh giá, tiếng chuông nhà thờ ngân vang từ thánh đường trong cung điện, vọng khắp Zapolyarny.

    Thanh âm ấy kéo theo một bản piano chậm rãi, du dương mà u hoài, hòa quyện cùng giọng hát trong trẻo, nhẹ nhàng vang vọng giữa bầu không khí tĩnh mịch và trầm lặng như thấm vào từng tầng băng giá phủ kín nơi đây.

    "Holy, holy, holy...~ All the saints adore thee...~ Casting down their golden crowns...~ Around the glassy sea...~ Cherubim and Sarephim...~ Falling down before thee...~ Which were and are and evermore shall be....~"
     
    Back
    Top Bottom