7/
Đầu rồng và hình thể to lớn như một tảng đá, nó mang theo mình là một lớp sương dày đặc xung quanh làm ẩn đi những chi tiết về diện mạo.
Màu mắt của sinh vật đó mang theo ánh vàng của mặt trăng, miệng và mũi dài phía trước với tiếng thở và khói trải dài ra hai bên.
Chiếc đèn đêm đã bất thành trong việc rọi hết được hình dáng khổng lồ đấy, nhưng cậu có thể thấy hình bóng của móng nhọn một bên và tay kia cầm thứ gậy dài dưới đất.
Cậu tự hỏi sao lũ chuột im lặng đến mức lạ thường, chỉ nhận ra chúng cùng với chủ nhân của mình đang nhìn về phía của kẻ mới tới ấy như cái cách chúng đã rọi những đôi mắt li ti về phía cậu.
"Đêm hàn tĩnh lặng, trời đất không lời.
Cớ sao kẻ nhiễu nhương, quấy rối tĩnh tâm này.
Làm lòng cô quạnh, càng thêm phiền muộn."
Nó biết nói, nó có thể nói, một cách dõng dạc là đằng khác, một con quái vật có thể vấn đáp tới mức kì quái và nói câu từ văn minh đến lạ thường, cậu không biết chuyện quái gì đang xảy ra nữa, mà trước khi giải tỏa mọi hoài nghi, thì đã có một dòng nước áp suất khổng lồ được thổi tới, và phát nổ về phía kẻ thổi sáo, văng tứ tung những con chuột và dồn chủ nhân chúng vào trong khu đất hoang.
Haruto ngã xuống đất, người cậu ướt hết toàn thân và cũng bị văng đi, tuy vậy cậu không thể bình thân được, cậu đã bắt đầu bỏ chạy thục mạng về một phía.
"Làm ơn...
Bắt máy đi mà!"
Vừa chạy vừa cố gắng gọi, cậu hy vọng rằng chiếc điện thoại gập bị ướt nhẹ vẫn còn dùng được chỉ để thấy nó hoàn toàn chết máy.
Thế cậu chạy và chạy tới con phố quen thuộc, chỉ không nhận ra cậu đã bị bám theo.
Trong tiếng chạy hốt hoảng của cậu, sự hồi phục từ ma pháp trở nên chậm chạp hơn bao giờ hết, cậu không thể tập trung được vì đầu óc vẫn tá hỏa.
Không thể liên lạc được nhà thờ, nên cậu phải đi tới cái nơi gần nhất mà cậu nghĩ sẽ an toàn nhất.
Cậu chạy thẳng tới đền thờ lân cận, nghĩ rằng những thứ cậu đã nhìn thấy là các oán linh lộng hành khi con người đã vào giấc, những thế lực cậu sẽ không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải bắt gặp chúng.
Dãy đường chạy của cậu trở nên dài hơn những gì cậu nhớ, cậu nghĩ mình đã cắt đuôi được những thứ quái dị khi đó và bắt đầu chậm lại để cân bằng nhịp thở của bản thân.
Mồ hôi nhẽ nhại, tim cậu tựa như một cơn bão mà tiếng sấm liên tục phát ra trên bầu trời mù mịt đó là đầu óc của cậu.
Ngã người vào bức tường bê tông đằng sau, rồi gập người xuống sàn đá, mọi thứ diễn ra quá mức chịu đựng của cuộc đời bình thường của cậu, dồn dập như thế làm cậu phải trải nghiệm những kích thích không mong muốn, cuộn mình trong tư thế của một đứa bé chưa chào đời, cậu thở dốc, tiếng thở phát ra từ miệng cậu, vào và ra khi mắt nhắm lại thì vài giọt nước bị trộn với cái vị cay của mồ hôi.
Chưa phải lúc để nghĩ ngợi, cậu vẫn còn thứ để làm trước khi mọi chuyện trở nên mất kiểm soát hơn hiện tại.
Cái lúc cậu ngửa đầu mình lên.
Một con chuột xuất hiện trong tầm nhìn cậu, giật mình, cậu nhanh chóng đứng dậy dù chân đang run do quá sức.
Tuy nhiên chỉ là một con chuột nhỏ...
Cái thứ quái thai đằng xa mới chính là vấn đề thực sự của cậu.
Hỗn tạp, mùi tanh kim loại trong không khí ở một cái đêm tương đối lạnh lẽo, quá lớn, to lớn còn hơn một cái xe bán tải, việc nó vừa cỡ vào nơi này là vì tính chất lỏng như dung dịch nhớt nhát của nó, trong như một quả bóng nước quá căng phồng và muốn phát nổ.
Là một con chuột lớn, không, là những con chuột đã xé nát lẫn nhau để hỗn tạp nên cái thứ sinh vật quái dị chỉ có thể từ giấc mơ của một kẻ mất ngủ kinh niên.
Không được, cậu phải chạy, cậu phải chạy lần nữa.
Nhưng cậu quá mệt mỏi rồi, quá mệt mỏi cho mọi thứ, cậu đã chạy vượt mức khả năng của bản thân mình, đã gặp những thứ quái dị mà không nên xuất hiện trong đời thực của mình.
Vậy mà, cậu làm theo tiếng gọi phi lý đó, vì cậu muốn sống tiếp, cậu phải sống vì ai đó đã khuất, nên trong đầu cậu đã ló một thứ mà cậu chưa bao giờ nghĩ mình cần biết.
Một Khắc Ấn Gia Tộc là một loại ma pháp truyền từ đời này đến đời kế tiếp, là tập hợp danh sách các loại phép và kinh nghiệm xương máu đã được học rồi thấm vào cuộc sống trải dài tựa như cuốn sách của người đi trước và đẩy nhanh khả năng học hỏi của hậu bối, có thể coi là kết tinh di sản tối thượng của một gia tộc pháp sư, và đối với nhà Meijo, gia tộc nhỏ đã trải qua 7 thế hệ thì danh sách cũng phải có gì đó sử dụng.
Chân cậu bắt đầu ổn định lại một cách bất chợt, những đường mạch của ma lực bắt đầu chồng chéo lên nhau và cậu cảm thấy chúng nhẹ nhõm tới lạ thường.
Trong sự tuyệt vọng, cậu đã tìm ra một thứ gì đó hữu dụng cho hiện tại, "Cường Hóa" (Reinforcement), nó kích hoạt một cách có nhận thức nhưng sự hiểu biết của cậu là trong vô thức.
Cậu chưa bao giờ dùng nó hay phải dùng nó trong suốt đời cậu cả, nhưng cách kích hoạt nó tựa như cậu đã làm cả đời.
Phóng theo cơn gió, từng bước chân tựa như đang đứng trên mây, cậu đã tạo ra một khoảng cách đáng kể từ con quái vật thối rữa khi đó nhưng nó cũng đang tăng vận tốc lên để bám lấy cậu.
Cái cách nó chạy không khác gì tự xé thịt xương với những dung dịch như máu chảy xiết ra và nó trượt theo huyết tương của mình.
Khi cậu ngã người vào một hướng thì con quái vật đó tông vào trong bức tường, rồi tiếp tục đuổi theo cậu ta tựa như một cơn sóng dồn dập theo trong đêm thủy triều dâng cao.
Nó và cậu cùng chạy bất chấp, nhưng tới lúc nào đó cậu lại thấy dãy thang đá đi lên trên ngôi đền cổ, rồi dựa vào những gì mình đã biết, cậu dồn lực vào đùi và gót chân rồi phóng một mạch nhảy lên vài bậc để con quái vật có thể tông thẳng vào trong mặt đá thô mà cậu lại tiếp tục tới cổng chính.
Rầm!
Một thứ tiếng va chạm ướt nhẹp và đau đớn vô cùng từ đằng sau cậu, nhưng không thể dừng được, có thể những con quái vật này sẽ không dám đặt chân mình vào đất thiên.
Cường hóa cũng đã tới hạn của nó, một khi tới bậc thang cuối cùng thì vô thức đã giải mất hiệu ứng của ma pháp.
Có lẽ không đến nỗi như ban đầu, nhưng cậu vẫn mất sức rất nhiều, những bước chân nặng nề, cậu đã thấy cái cột đỏ của cổng ngôi đền, cậu đã tính dùng nó làm điểm dựa nhưng cậu đã ngã xuống vì trơn.
Chỉ cần một chút nữa thôi, không thể đứng lên được, cậu phải nghỉ, nhưng một chút nữa thôi, cậu sẽ qua cánh cổng.
Vậy bắt đầu lết thân mình, làm bẩn bộ đồng phục đã thấm nhiều thứ chất dơ bẩn mà cậu chưa thể quan tâm được, hai tay, cả hai mang trên mình món quà của người đàn ông tốt bụng đó, cậu không nỡ làm bẩn chúng nhưng vì mạng cậu.
Mất vài hơi thở, vài khoảng cách nhỏ, cậu cuối cùng cũng tới đích, cậu giờ có thể bất tỉnh cũng được vì mặt sàn lạnh này đã làm xoa dịu đi cái nhiệt độ tăng nhanh bất thường đó.
Cậu đã cố gắng hết mình.
"Woah~ Anh đã làm tốt lắm, xem ra anh thật đặc biệt, nhỉ?"
Vậy mà giọng nói hoan hô cậu không thể nào trớ trêu hơn được.
Lại cái giọng nói cậu không thể nào nhận ra, nó bắt nguồn từ đằng sau.
Êm ái làm sao, nhưng nó không phải là cái giọng cậu muốn bản thân mình làm nhắm mắt.
Cắn răng mình, cậu không thể chịu được nữa, không thể nào chịu được sự bất lực này nữa, cậu đã làm hết mức của mình, tạo sao lại bất công thế chứ?
Cậu muốn sống, cho dù không còn lý do nữa, tại sao những thứ này phải xảy ra cho người như cậu?
Tại sao?
Bàn tay nắm lại, cậu muốn đập nó xuống mặt đất nhưng quá mất sức.
Họng cậu khô rát vì mất nước, nên chả có thể la hét, nhưng đôi mắt cậu, đôi mắt đầy sự thù ghét cho kẻ đó, dù biết không thể làm được gì nhưng cậu sẽ ghét hắn khi cậu chết.
"Trong những khán giả...
Thì sẽ tốt hơn nếu có một người là pháp sư, ba và mẹ em, họ đã mục nát cũng đã lâu rồi.
Nên phiền lòng anh thay họ nhé, em sẽ bật mí anh biết, thiên đường trông ra sao."
Một đường cắt, dọc ngang từ bả vai trái xuống hông phải cậu ta.
Rát và quá mức, cậu không thể giảm đau được nữa, máu bắt đầu chảy ra, chúng thấm vào chiếc áo của cậu, chúng chảy vào rảnh của sàn đá ngôi đền.
"Em sẽ ở đây với anh, em sẽ kiên nhẫn, ta sẽ làm quen khi anh đưa em linh hồn mình, và ta sẽ bên nhau, nhé?"
Đáng ghét làm sao, nhưng cậu vẫn chưa muốn chết, trong cơn tuyệt vọng, cậu vùi đầu mình vào dưới đất, cậu phải mở mạch của bản thân lần nữa, làm ơn, chỉ làm ơn, có một thứ gì đó có thể cứu mạng cậu.
Cậu cầu cứu chiếc Khắc Ấn đó.
Làm ơn, làm ơn mà...
Bố à...
Con chưa muốn chết...
Đối diện trước ngưỡng của của Tử Thần, cậu rút hơi thở mình ra, máu ấm của cậu gặp đất lạnh, chúng bắt đầu chảy theo những rãnh khắc từ lâu, từ lúc nào cậu chả biết.
Nhưng khi thấy chúng chảy, cậu đã tìm ra một thứ gì đó.
Rồi nhắm mắt mình lại, một cơ hội cuối cùng.
Lấy căn nguyên là bạc và sắt.
Kiến diện vị tể tưởng cho khế ước đôi ta.
Ta dâng ngươi màu đỏ chảy ra r.
Tạo bức tường ngăn cơn bi kịch.
Đóng lại cánh cổng của tứ phương.
Dồn dập và dồn dập...
Dẫu đường đi của đôi ta có mù quáng.
Ta khẩn cầu...
Và trong những thứ đã xảy ra trong đêm đây, một phép màu thực sự đã lần nữa được thực thi trong thành phố này, vết bớt bên tay cậu nóng lên dữ dội tựa như một cục than đỏ đang cháy bên trong găng tay, với kẻ đang lạnh dần, cái nhiệt lượng đó bắt đầu giúp cậu lấy lại được nhận thức của mình.
Một hợp đồng mới đã được lập, con cờ cuối cùng đã được gọi.
Một luồng gió bắt đầu tụ tập ở quanh ngôi đền cổ, người thổi sáo phải tìm lấy chỗ tựa của mình.
Huy hoàng làm sao, cậu ấy ngước nhìn khi cảm nhận được một làn hơi ấm bắt đầu tụ quanh, cho tới khi một hình bóng con người lộ diện và cậu đã cảm nhận được, một liên kết với cái người đó, một thứ dây xích linh thiêng khó để tả được tựa như một lễ thành hôn được trời và đất đồng thuận và huân hỷ.
"Trời đất, ta không ngờ mình lại xuất hiện như thế này...
Ê, thằng nhãi, con khốn kia đang bắt nạt chú mày à?"
Giọng cô ta thật cứng cỏi làm sao, cái người phụ nữ tóc màu hạt dẻ đó, cậu không thể đáp lại được dù có muốn.
"Được rồi, được rồi, hiểu ý rồi.
Nằm đó đi ranh con."
Một làn gió ấm bắt đầu chạy quanh lưng cậu ấy, kìm lại máu của mình và bằng cách nào đó, cậu cảm thấy đầu óc mình nhẹ nhõm hẳn làm sao dù những lời ấy có khô cứng mức nào.
"Lại một vị khán giả nữa... không sao cả, làm ơn, hãy cùng tôi tới thiên đường."
Cô ta cầm chiếc sáo mình, một nốt điếng tai phát ra.
Một tiếng gầm lớn đã phát ra từ sau, người phụ nữ ấy ném thân cậu ra khỏi chiến trường, việc va chạm đã được luồng gió ấy bảo trợ trong việc tiếp đất.
Và tình cờ để cậu nằm trong góc nhìn tối ưu nhất.
Một thứ quái vật làm từ máu và thịt, nó vẫn còn di chuyển, mở chiếc hàm của nó nhằm nuốt trọn người kia.
Vậy lại có một thứ vật thể, nó to lớn và chen lấn đi mặt trăng, nó được cầm bởi người phụ nữ nhỏ bé đó.
"Quên béng mất, Saber, gọi ta là Saber."
Haruto câm nín, vị cứu tinh không biết đến từ đâu quay nhẹ về phía cậu.
Liệu đó có phải là nụ cười cô đang nở?
Hay là đôi mắt cậu đã bị đánh lừa bởi vầng trăng và nước rút?
Dù có là gì đi nữa, thứ rõ ràng nhất, cặp mắt tựa như ánh dương màu đồng ẩn dưới ánh trăng lạnh lẽo đằng trước và lấn át con quái vật theo từng giây.
...
Banggg
Như thể một cơn cuồng phong ngang qua, mặt trăng lại được rọi, con quái vật ấy tan nát, nhờ vào... một phiến đá?
Cô đang cầm một phiến đá khổng lồ gấp hai lần cơ thể, được gắn trên chuôi kiếm và nó đã thấm máu vào trong những khe hở.
"Cái-cái... cái quái gì mới xảy ra...?
Chị... chị không thể nào vung cái thứ đó một cách dễ dàng thế...!"
Người thổi sáo trong hốt hoảng dò hỏi người tên Saber.
"Nếu có gan hỏi thì lại gần hơn nào, ta sẽ cho ngươi biết mọi thứ một cách thật thân mật về ta nhé?
Nhắc trước, ta chả ngại cắn xé ngươi đâu, cô nương."
"Chậc..."
Kẻ thổi sáo thất vọng làm sao, vì có lẽ như đêm này đã quá nhiều kẻ phá đám.
Nên thay vì tiếp tục, ả đã ngả lưng mình xuống những bậc thang, rồi biến mất bởi một bầy quạ vụt qua.
"Hầy...
đêm đầu tiên mà đánh vẫn chưa đã tay..."
"Nhóc thấy sao?
Master?"
end chap1./