Hắc Thủy nương, Bạch Thủy nương
Cửa nát cửa ngọc cách âm dương
Xuân mà dài, đông mà dài
Gió thu mưa thu sầu đoạn trường
Đỉnh núi mặt trời lên trống rỗng
Trăng tắt trăm luyện thành hư vô
Đến cùng quê, về cùng quê
Chỉ có tương tư chẳng nhập mộng
Thiên thu vạn tải một mình băn khoăn
Chuyện của Lê Đông Nguyên và Trang Như Hiệu dường như biến thành một chất xúc tác nhưng rất không may là chất xúc tác này lại phản tác dụng – Lăng Cửu Thời có thể cảm nhận được Nguyễn Lan Chúc đang dần dần trở nên im lặng, hơn nữa còn ngày càng xa cách với mình.
Biểu hiện cụ thể là số lần họ chào hỏi nhau càng ngày càng ít, đôi bên hiếm khi chạm mặt nhau ở biệt thự, cho dù là chạm mặt cũng chẳng có chủ đề nào quá 30 giây để nói ngoại trừ đồ ăn.
Thậm chí anh còn đếm rất vô vị tháng này Nguyễn Lan Chúc chỉ nói ngủ ngon với mình có bảy lần, trong đó chỉ có hai lần là hai người có tiếp xúc ánh mắt ngắn ngủi, còn lại năm lần đối phương thậm chí còn chẳng nhấc mắt nhìn anh một cái.
Vì vậy mà Lăng Cửu Thời đôi khi cảm thấy hơi khó chịu, nhưng anh là một sinh vật xã hội tương đối nói đạo lý và không dễ mất đi lý trí, đã ăn nhờ uống nhờ rồi thật sự không có cách nào so đo tí một với người ta chỉ vì người ta ít nói với mình vài câu.
Gần đây Nguyễn Lan Chúc cũng chẳng dẫn anh qua cửa cho nên thời gian rảnh của anh rất nhiều.
Sau đó hỏi Trần Phi, Trần Phi kiến nghị anh có thể lên diễn đàn tìm một số người chơi cửa cấp thấp để dẫn họ, thành lập mạng lưới quan hệ của bản thân, thuận tiện kiếm thêm tình báo.
Anh làm theo như vậy, danh tiếng của Hắc Diệu Thạch cực lớn, rất nhiều người ra giá trên trời để mời anh, anh nghĩ tới nghĩ lui, chọn một ID chủ thuê tương đối khiêm tốn, hẹn cùng nhau qua cửa.
Chuyện này anh vốn muốn báo cho Nguyễn Lan Chúc một tiếng nhưng cho tới tận khi sắp vào cửa với chủ thuê mà vẫn chưa có cơ hội gặp được người, cuối cùng chỉ kịp bàn giao vội vàng với mọi người trong biệt thự một chút liền xuất phát.
Theo như chủ thuê nói, đây là cửa số ba của anh ấy, trên tờ giấy manh mối chỉ có sáu chữ: Hắc Thủy nương, Bạch Thủy nương.
Chỉ nhìn sơ qua manh mối thì cảm thấy là một câu chuyện có liên quan tới truyền thuyết dân gian, Lăng Cửu Thời tra tư liệu nhưng trên mạng không tìm được đề xuất liên quan, ngược lại chủ thuê có ID “Ngủ sớm dậy sớm” này lại gửi tới một bản scan huyện chí (ghi chép lịch sử của một quận) kể về truyền thuyết Lạc Hoa động nữ ở Tương Tây.
Trong đó có một đoạn ngắn nhắc đến Hắc Bạch Thủy nương, nói rằng trong những bộ lạc thời đó có những cô gái xinh đẹp nếu như đến tuổi thích hợp kết hồn mà vẫn chưa có hôn ước thì tiếng khóc của họ sẽ khiến lá cây rời cành, hoa cỏ khô cằn, nếu có thể làm được điều này, bộ lạc phải đưa cô gái đó vào sơn động sâu trong núi, không đưa bất cứ đồ ăn gì.
Nếu qua bảy ngày cô gái mà chết đi thì sẽ biến thành Hắc Thủy nương nương, nếu qua bảy ngày mà vẫn còn sống, thì sẽ thành Bạch Thủy nương nương.
Nhị Thủy nương nương ở trong núi nặn ra thân vàng thân bạc, có thể phù hộ cho hôn nhân của các cô gái trong bộ lạc.
Ghi chép tương đối mơ hồ, muốn nữa cũng không còn.
Lăng Cửu Thời từng thảo luận với Trần Phi, Trần Phi nói: “Chỉ từ những thứ mà ta đã biết thì không thể phán đoán được sẽ có nguy hiểm gì đối với người qua cửa, đây không phải loại cửa mà có thể có được ưu thế nhờ biết trước được manh mối khi ở ngoài cửa, manh mối này có cũng như không, cậu còn phải dẫn theo một người nhất định phải cẩn thận.”
“Không sao, binh tới tướng chặn.”
Lăng Cửu Thời cười đáp, “Tâm lý của tôi ổn, anh Trần yên tâm đi.”
Trần Phi liếc anh trên trên dưới dưới vài cái, tựa cười không cười mà nói: “Có đôi lúc thật sự rất ổn đấy.”
Câu này không đầu không đuôi, tựa hồ bao hàm ý nghĩa sâu xa, Lăng Cửu Thời không chú ý quá chỉ xua xua tay, đứng lên rồi đẩy cửa.
Phía sau cửa là ban ngày, phía xa là dãy núi xanh nhấp nhô, Lăng Cửu Thời phát hiện mình xuất hiện ở dưới gốc cây cổ thụ đầu thôn cổ cạnh chân núi.
Bên cạnh cây đã có một cô gái đứng đó, trên lưng đeo một cái balo cực to, liếc thấy anh đột nhiên từ hư vô xuất hiện, liền cách ra một khoảng an toàn rồi chớp chớp mắt nhìn anh.
Nhìn kỹ thì tuổi tác cô gái cũng không quá trẻ, đuôi mắt có chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt thì lại sạch sẽ như nai con, Lăng Cửu Thời không nhịn được cũng cười đáp lại.
Cô gái hào phóng nói: “Chu Song, lần thứ ba qua cửa, xin chào.”
Lăng Cửu Thời: “Dư Lăng Lăng, lần thứ năm.”
Chu Song phát giác ánh mắt Lăng Cửu Thời rơi xuống balo cực to sau lưng mình, cũng chẳng cảm thấy ngại, hỏi: “Cậu ăn cay không?”
Lăng Cửu Thời còn chưa rõ tình huống, tiềm thức gật đầu một cái, ngay lúc sau cô gái kia liền ngồi xuống, mở balo ra, đầu tiên là móc ra một cái bếp sưởi đẩy cắm trại ngoài trời, sau đó lại lôi ra một cái nồi nhỏ, một gói rau củ quả và rau cắt nhỏ đã bọc màng bọc thực phầm, thịt và gia vị để trong bình giữ nhiệt cực lớn.
Lúc cô gái này đổ canh từ bình giữ nhiệt vào nồi, Lăng Cửu Thời rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Cô đây là...”
“Không giấu gì cậu, tôi là một đầu bếp.”
Chu Song nói, “đợi một lát nữa vào đó là bắt đầu chuỗi ngày ăn chẳng ngon, tôi nấu một nồi canh cay, người gặp là có duyên, ăn không?”
Lăng Cửu Thời rất bội phục, không nhịn được lấy điện thoại ra chụp lại vài tấm, lòng nghĩ đợi lúc về phải kể cho Nguyễn Lan Chúc và Trần Phi nghe cái gì mới là tâm lý ổn?
Đây mới là tâm lý ổn định này.
Anh chụp xong lưu xong mới nhớ đến Nguyễn Lan Chúc là người bận rộn, lấy đâu thời gian nghe anh kể ba cái chuyện chẳng đau chẳng ngứa này, bất tri bất giác có chút tiếc nuối, lại thêm buồn bã.
Bên kia Chu Song thoăn thoát chân tay nấu chín nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn, lại lôi ra ba bộ bát đũa, múc cho mình và Lăng Cửu Thời, còn thừa một bát để sang bên cạnh.
“Tuy không nên hỏi như vậy.”
Lăng Cửu Thời lặng lẽ nhận chiếc bát, “nhưng cô còn người bạn vô hình nào ư?”
Chu Song: “Hả?
Không phải.”
Chu Song: “Tôi quên chưa nói!
Tôi mời một cao thủ giúp tôi qua cửa!
Ôi, cái anh cái anh mà đeo vòng tay xuyên hạt đậu đỏ đó, anh đó, ôi trời sao dáng người lại cao thế chứ!”
Lăng Cửu Thời nghe tới mấy chữ “dáng người cao” này vô thức giật mình, cũng chẳng biết bản thân mình đang căng thẳng cái nỗi gì.
Mới bình phục lại, vừa quay đầu liền như sét đánh, có một người hai tay đút túi đang đi tới, tư thế thả lỏng, trên tay quả nhiên có đeo một chiếc vòng lỏng lẻo xuyên hạt đậu đỏ, cùng một kiểu với Chu Song.
Trên người hắn mặc một chiếc T-shirt màu đen, quần dài đen, có vài bước chân mà đi như minh tinh lên sàn.
Mới nhìn thì thấy đẹp, nhìn phát nữa cảm thấy không dễ chọc vào.
Phản ứng đầu tiên của Lăng Cửu Thời thật ra là có một loại vui vẻ thầm kín, vui xong lại phát hiện bản thân lúc này có chút gượng gạo: tình huống của bọn họ hiện giờ cực giống như lén lấy xe của công ty để nhận đơn xe ôm trên mạng, kết quả khách hàng gặp phải lại chính là ông chủ, đương nhiên đây không phải loại chủ động giấu diếm, nhưng ông chủ có vẽ như không nghĩ vậy.
Nguyễn Lan Chúc cũng chẳng chú ý nhìn anh, ánh mắt từ trên người anh quét một vòng nhẹ nhàng xong rời đi, rơi xuống bên cạnh Chu Song.
Cô nàng lúng túng như một tay sai bưng một chén canh cay chạy chân chó qua.
“Cảm ơn.”
Nguyễn Lan Chúc rất khách khí nói, “Nhận tiền làm việc, không cần phải vậy.”
Hắn không nhận bát, Chu Song cũng không để tâm, tự mình ăn luôn hai phần.
Cứ thế hai ba phút sau toàn là tiếng ăn uống no nê của Chu Song, Nguyễn Lan Chúc đứng nguyên tại chỗ, hoàn toàn không có ý định muốn chào hỏi.
Trong lòng Lăng Cửu Thời lộp bộp một cái, đương nghĩ xem mình có khi thật sự phạm vào cấm kỵ nào của hắn rồi không thì phía sau cây hòe đột nhiên xuất hiện một thanh niên, dáng người một mét tám, kiểu đầu flattop, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn bạc, mặt mày trông khá ôn hòa, lại có chút thẹn thùng.
Người đó đảo mắt nhìn bồn phía, cuối cùng dừng lại trước Lăng Cửu Thời.
Lăng Cửu Thời vội dơ tay lên, cho anh ta nhìn thấy đạo cụ giống nhau của mình trên tay, không chắc lắm hỏi:”...Ngủ sớm dậy sớm?”
“Bạch Thu Vũ.”
Đối phương gật gật đầu, trước tiên dơ tay ra, “Cảm ơn anh dẫn tôi qua cửa, Dư Lăng Lăng đúng chứ?
Nhìn anh tuổi tác có vẻ lớn hơn tôi, tôi gọi anh một tiếng anh Lăng Lăng, không ngại chứ?”
Trong cửa ngư long hỗn tạp, người thanh niên này chí ít tướng mạo nhìn hòa thuận, tính cách tựa hồ cũng khá tốt, Lăng Cửu Thời thấy khá hài lòng, đưa tay bắt lại tay cậu ta sau đó lại đưa cái bát đựng qua: “Ăn chút chứ?”
Ngày thường qua cửa nếu có ai đưa đồ ăn cho anh, Lăng Cửu Thời tám phần sẽ uyển chuyển từ chối, nhưng cô gái này là chủ thuê của Nguyễn Lan Chúc, vậy chắc sẽ an toàn.
Nói theo cách khác, anh có sự tín nhiệm mù quáng với Nguyễn Lan Chúc, hoàn toàn không hề suy nghĩ, cũng chẳng cần nói bất cứ điều kiện gì.
Bạch Thu Vũ ngại ngùng đón lấy bát, không biết có phải ảo giác hay không, cậu ta còn lén liếc Chu Song một cái, Chu Song ăn xong, thu dọn đồ đạc còn thuận tiện tám đến hứng trí với cao thủ mà cô mời tới, căn bản không hề để ý tới bên này.
Hai tên đàn ông chẳng có gì mà e ngại, tụm đầu lại xử lý hết đống đồ ăn trong bát, ăn xong vừa đẹp lúc bên Chu Song chuẩn bị rời đi.
Lăng Cửu Thời nhanh chóng kéo Bạch Thu Vũ một cái, bước nhanh đi ngang vai với bọn họ, nhân cơ hội nói: “Tôi là Dư Lăng Lăng, cậu ấy là Bạch Thu Vũ, lần lượt là người qua cửa thứ năm và qua cửa thứ ba, có hứng thú lập đội không?”
Chu Song nghiêng đầu, lúc này mới tính là nhìn chính diện Bạch Thu Vũ, đôi mắt đầu tiên là không tự chủ được mở lớn ra, sau đó lại cười lên: “Tiểu Bạch, khéo ghê vậy, cậu cũng qua cửa này sao?”
Bạch Thu Vũ tự trấn định mà ừm một tiếng, Lăng Cửu Thời lại phát hiện cái tai bị che dưới tóc của cậu ta thoát cái đỏ lên.
Lăng Cửu Thời cảm thấy thú vị ghê, lại liếc hai phát nữa, mơ mơ hồ hồ như cảm nhận được điều gì, đang định mượn cơ hội nói vài câu với Nguyễn Lan Chúc lâu ngày không gặp, thấy biểu cảm của đối phương lúc này, anh lại dừng lại.
Tướng mạo của Nguyễn Lan Chúc trời sinh chả có xu nào dính tới bốn chữ giản dị dễ gần, lúc này mỹ nhân lạnh lùng còn chả thèm cố ý bày ra sắc mặt nào, nhưng giếng cạn không sóng, hắn cũng chẳng mang theo chút ôn hòa nào.
Sau khi Chu Song và Bạch Thu Vũ chào hỏi qua loa liền cười mà chẳng nói, hiển nhiên việc lập đội này cô không tự quyết định được.
Bốn phía lại yên tĩnh vài giây.
“Chúc Minh.”
Nguyễn Lan Chúc nho nhã lễ độ, thong thả đáp, “ngại quá, không tiện rồi.”
Lăng Cửu Thời không lường được sẽ là đáp án này, ngơ một lát, trong lòng thầm nói kịch bản xã giao nội bộ của chúng ta đổi rồi hả?
Lần này phải diễn là hoàn toàn không hợp tác với nhau?
Liều thế à?
Đầu anh như đục nước, chớp mắt đã bị tụt lại phía sau vài bước, Nguyễn Lan Chúc và Chu Song đi trước họ, con đường nhỏ đầy cát sỏi, bốn người hai trước hai sau, đi qua vài ngõ rẽ, trước mắt hiện lên một Miêu Trại nửa cũ, cũng chẳng có lối vào chính thức nào.
Lác đác xung quanh có đã có năm sáu người, thấy bốn người họ đi tới, hơn quá nửa tầm mắt những người đó dừng trên người Nguyễn Lan Chúc.
Nguyễn Lan Chúc thản nhiên nhận lấy những ánh mắt đó, trong nhóm người có một anh béo hô một tiếng, sau lại nhỏ giọng nói với đồng bọn của mình: “Nhìn cái đức tính khổng tước xòe đuôi của tên đó, xêm xêm chắc là đám người mới, còn bắt chúng ta phải đợi, có bệnh à.”
Lăng Cửu Thời nghe rõ rõ ràng ràng, không biết Nguyễn Lan Chúc có nghe rõ không, anh nặn nặn tai, lòng nghĩ câu này không đúng rồi, bọn tôi tới chậm là do giây phút ngẫu hứng muốn nấu ăn của đầu bếp Chu thôi.
Trừ anh béo và tên đồng bọn chẳng hề bắt mắt ra thì còn một đôi nam nữ đang dựa cạnh nhau nói lời thì thầm, nhìn có vẻ là người yêu, ngoài ra còn có một nữ sinh buộc tóc đuôi ngữa, đang thổi bồm bộp kẹo cao su trong miệng.
Không có người mới.
Lăng Cửu Thời hơi hơi thả lỏng.
Cửa thứ ba, hiếm có xác suất không gặp người mới, chí ít trong đây không có tên nào bệnh quạng lấy người mạng người ra mở đường cho mình.
Đây là việc tốt.
Nhưng trạng thái của Nguyễn Lan Chúc, thật sự rất sai sai... có phải có vấn đề gì mà anh thật sự không phát hiện ra?
Bây giờ không phải thời cơ để hỏi, Lăng Cửu Thời quyết định lát nữa bất kể như nào đều phải gọi riêng Nguyễn Lan Chúc ra hỏi cho rõ ràng.
Lúc anh ngơ ra thì mọi người cơ bản đã làm quen xong, anh béo tên Tăng Thừa Tông, đồng bọn họ Trương, tự xưng là lão Trương.
Đôi tình nhân bên kia cô gái tên Kỳ Yến Tử, chàng trai tên Mã Hằng, đã qua cửa sáu lần, lần này là đi cùng bạn gái.
Còn cô gái nhìn có vẻ ít tuổi còn lại thì hàng thật giá thật là nữ sinh cấp ba, tên khá là kỳ lạ, Lâm Tra Lý.
Người đều đã đủ, cũng chẳng nói mấy câu.
Cánh cửa ngõ ở tầng trệt của tòa nhà hai tầng ở phía ngoài cùng theo tiếng mở ra, một cô bé sáu bảy tuổi thò đầu ra nhìn mọi người.
Cô bé trông đáng yêu như tuyết ngọc, cứ vậy mà nhìn lên nhìn xuống một lát mọi người, nói thẳng: “Mọi người đến bái Nhị Thủy nương sao?
Người ngoài muốn tới bái Nhị Thủy nương phải ở lại động phủ Lạc Hoa bảy ngày, rửa sạch bụi bẩn.”
Một cô bé tướng mạo như vậy mà lại dùng một bộ dáng nghiêm túc nói ra những lời như trên, không khỏi có chút quái gở.
Chu Song không nhịn được cúi xuống niết má cô bé, hỏi: “Động phủ Lạc Hoa là gì?
Rửa sạch bụi bẩn là rửa như thế nào?”
“Động phủ Lạc Hoa ở phía trước con đường thứ ba rồi rẽ phải, là tòa lầu có cái cây lớn trước cửa đó”, cô bé chớp chớp mắt, mặt mày ngây thơ nói, “gột rửa bụi bẩn là cái gì mẹ em cũng chẳng nói với em, em không biết đâu.”
Xem ra đó là nơi dừng chân trong cửa này, cô bé cũng chẳng sợ người lạ, chạy lon ton phía trước dẫn dường, huyên thuyên nói: “Nhị Thủy nương nương linh thiêng lắm nha, anh chị phải thành tâm bái lạy, lúc chọn phòng, ngàn vạn đừng có chọn sai nhé.
Nhị Thủy nương nương thích mèo nhỏ nhất, nếu trong trại các anh chị thấy mèo nhỏ, phải kính trọng, không được bắt nạt chúng.”
Cô bé nói rồi dừng lại trước một cây hòe lớn, cười hi hi nói: “Ôi, mèo con.”
Mọi người ngẩng đầu nhìn sang, lập tức bị tòa lầu kỳ dị trước mắt dọa cho một trận, chỉ thấy tòa lầu đó run lẩy bẩy như căn nhà mục nát, ở giữa nứt ra một cái khe cỡ như ngón giữa, thậm chí bức hoành và cửa cũng bị nứt làm hai, bên phải sơn trắng, bên trái sơn đen.
Nữ sinh cấp ba Lâm Tra Lý mếu máo nói: “Nào có mèo nào chứ.”
Cô bé con tươi cười đáp lại: “Ở đó kìa.”
Ngón tay tựa ngọc trắng của bé con chỉ chỉ lên phía trên, chỉ thấy hai bên mặt tòa lầu mỗi bên tự dựng một cột buồm thẳng dứng, cột dài cỡ ba mét, trên đỉnh cột treo thứ gì giống như là bị thối rữa, đang phấp phới bay trong không trung.
Lăng Cửu Thời nhìn kỹ hơn chút.
Đột nhiên cảm thấy dạ dày co rút – đó là hai cái xác mèo bị phơi khô, phần hốc mắt đều bị móc rỗng, chỉ xót lại một lớp da mỏng.
Bên sơn đen treo mèo trắng, bên sơn trắng thì treo mèo đen.
Thấy ánh mắt quỷ dị của mọi người, cô bé con vỗ tay cái bộp, cười nói: “Mèo là mèo ngoan, đừng bắt nạt chúng.”
Cô bé nói xong thì lại lon ton chạy đi, chỉ còn lại mọi người các mắt nhìn nhau.
Sau đó vài phút, anh béo Tăng Thừa Tông văng tục phun: “Giả đò huyền bí cho ai xem, tao nhổ vào.”
Lăng Cửu Thời nhìn phản ứng của Nguyễn Lan Chúc, thấy biểu cảm hắn bình tĩnh mà đi vào trong, cũng cất bước theo sau.
Chu Song và Bạch Thu Vũ rồi những người khác đều đi theo vào.
Trong viện, có mấy cái chòi vuông vuông được dựng bằng trúc bương, đỉnh nhìn tựa lều, bên cạnh dựng cọc gỗ, cô gái tên Kỳ Yến Tử bước lên phía trước nhìn, nhẹ giọng đọc: “Lấy nước, trạc thân*”
*trạc thân濯身: nghĩa đen là tắm rửa làm sạch cơ thể, nghĩa bóng là giữ mình trong sạch.
Cô cau cau mày: “Ý gì đây, bắt chúng ta ban ngày ban mặt tắm trong viện hả?”
Anh béo lúc này đã đẩy một cái cửa trong số những chòi trúc ra, chỉ thấy trong làn trúc có luồn vòi nước, hai vòi nước, hai chiếc ghế, còn có hai chiếc khăn trắng đen, anh ta mắng: “Nọ mé, còn là phòng đôi cơ à.”
Người đồng bạn của anh ta hữu khí vô lực nói: “Cậu có thể nói một câu hẳn hoi không?”
Tăng Thừa Tông đáp: “Đíu nhé.”
Anh ta quay người, nhìn bốn phía, nói: “Lời của NPC thì phải nghe, tắm thì nhất định phải tắm, hai người vào cùng nhau thì vỡ trứng vỡ cả giỏ, mà một người vào thì cũng chẳng đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì, mọi người nghĩ sao?”
Lăng Cửu Thời phát hiện anh béo này tuy thiếu đánh, miệng cũng hay nói kháy nhưng thật ra sáng suốt phết, lời thì dường như nói với tất cả mọi người, nhưng mắt thì lại nhìn chằm chằm Nguyễn Lan Chúc.
Nguyễn Lan Chúc lúc này lại cứ như hộ câm điếc, gì cũng giả vờ mù không nhìn thấy, gì cũng giả bộ điếc không nghe thấy.
Lăng Cửu Thời nghĩ một lát, vẫn là xen miệng nói: “Đây là cửa thứ ba, không có đạo lý vừa vào đã mở tử cục, một người hai người vấn đề không lớn, tôi ngược lại cảm thấy, đây có lẽ là một tin tức, mọi người lúc tắm lúc lau người chú ý hoàn cảnh xung quanh xem có gì biến hóa không?”
Những người khác đều không nói, chàng bạn trai Mã Hằng của Kỳ Yến Tử đánh giá Lăng Cửu Thời một lát, cười nói: “Cậu trai có kinh nghiệm phết đấy, chúng ta lập đội chứ?”
Lăng Cửu Thời khách khí cười, cũng chẳng đưa ra lời cự tuyệt rõ ràng: “Có manh mối chúng ta có thể lấy ra chia sẻ với nhau.”
Bên kia anh béo và lão Trương nhanh nhảu nhất, chọn đại một gian chòi trúc rồi đi vào, không bao lâu bên trong đã truyền ra tiếng nước.
Ở đây có ba cô gái, Kỳ Yến Tử đương nhiên sẽ ở cùng bạn trai, cho nên Chu Song gọi Lâm Tra Lý cùng đi, Lăng Cửu Thời vốn dĩ định cùng Bạch Thu Vũ một gian, trước lúc bước vào lại đột nhiên ngừng bước chân.
Bạch Thu Vũ nghi hoặc nhìn anh.
Lăng Cửu Thời nghĩ nghĩ, hỏi cậu ta: “Cậu cảm thấy, cậu có thể tự tắm một mình một gian không?”
Bạch Thu Vũ chả hiểu kiểu gì.
“Chuyện này kỳ thực không nguy hiểm lắm đâu, phía sau mới là mấu chốt, chúng ta vẫn cần đến bạn bè.”
Lăng Cửu Thời nói, “Cơ hội khó có được, tôi đi do thám một chút.”
Lúc anh nói lời này chột dạ sắp chết, nhưng Bạch Thu Vũ hiển nhiên không phải loại thần tiên chỉ dựa vào lông mày khóe miệng người ta mà có thể suy ra tổ tiên tám đời của họ như Trần Phi, chẳng nghi ngờ gì mà tin anh luôn, còn cảm khái mà nói: “Anh Lăng Lăng nghĩ thật chu đáo.”
Lăng Cửu Thời rời khỏi gian chòi trúc, không hề do dự chọn ngay gian chòi ban nãy liếc thấy Nguyễn Lan Chúc đi vào, hít sâu một hơi, dơ tay đẩy cửa trúc.
Cánh cửa trúc miễn cưỡng còn có thể khép khít lại, căn bản không có cách nào khóa được, cửa kẽo kẹt một cái được mở ra.
Anh cắn răng xông vào, còn thuận tay đóng cửa lại, lòng nói Nguyễn Lan Chúc cậu đừng trách tôi, không nhân cơ hội cậu đã cởi sạch không thể chạy đi luôn mà nói vài câu, đến trời tối rồi thì còn có vị thần nào bắt được cậu?
Chòi trúc có mái những không có đèn soi, ánh sáng hạn chế lọt qua khe hở đan vào nhau của trúc, anh nhắm mắt xông vào, người còn chưa đứng vững đã bị một đôi tay nóng bỏng ướt át bóp chặt cổ, đẩy tới cạnh tường trúc.
Động tác thuần thục như bắt con gà con, vòi nước bị lệch theo, không hề khách sáo dội thẳng nước vào mặt vào đầu anh.
Lăng Cửu Thời: “...”
Anh vốn đang muốn mở miệng thì bàn tay kia đột nhiên niết niết hai cái trên hầu kết của anh, do dự một lát, bàn tay đó liền buông ra, âm thanh trầm thấp vang lên: “Dư Lăng Lăng?”
U nó chứ thế mà cũng nhận ra được?
Hầu kết của anh đã khai quang rồi à?
Lăng Cửu Thời vội đáp: “Là tôi, tôi đây.”
“Anh chạy đến chỗ tôi làm gì?”
Giọng nói của Nguyễn Lan Chúc chẳng nghe ra vui buồn gì, Lăng Cửu Thời thật sự đã rất lâu không nói chuyện đàng hoàng với hắn, lúc này đột nhiên cũng sinh ra chút oán khí nhỏ, lẩm bẩm: “Quần áo tôi ướt hết rồi, cậu không thể hỏi trước một câu rồi hẵng động thủ hả?”
Nguyễn Lan Chúc cạn lời rồi.
“Có phải cậu lúc tắm hay bị đột kích không?
Cảnh giác thế chứ.”
Lăng Cửu Thời khóc cười chẳng xong, “Cậu thả tôi ra được chưa, tôi cởi bộ đồ ra rồi tắm rửa đã, ôi, cậu nói xem chỗ bọn họ liệu có quần áo khô cho mình thay không?”
Anh vừa nói vừa bắt đầu cởi áo T-shirt, tay dơ lên còn chạm phải cánh tay chưa kịp thu lại của Nguyễn Lan Chúc, chỉ cảm thấy cánh tay đó nhiệt độ còn nóng hơn cả lòng bàn tay.
Dường như... bùng lửa vậy.
Lăng Cửu Thời sửng sốt, nháy mắt quên luôn chuyện quần áo, thò tay muốn sờ trán đối phương: “Cậu ốm hả, sốt thế này.”
Trong bóng tối bàn tay của anh dơ ra chẳng đúng phương hướng, trán thì chẳng chạm tới, lại chạm phải một thứ cực kỳ mềm mại, anh vô thức niết nhẹ, ngón tay cái nhẹ xoa, cảm thấy dưới thứ này chính là chiếc cằm mười phần ưu mỹ của Nguyễn Lan Chúc.
Tay của Nguyễn Lan Chúc tức khắc buông lơi.
Lăng Cửu Thời:...
Tôi thật sự không cố ý bịt miệng cậu đâu.
Anh buông tay ra, đưa lên trên, phát hiện nhiệt độ đối phương bình thường mới thả lỏng lại.
Trong bóng đêm âm thanh của nước chảy cực kỳ bắt tai, Lăng Cửu Thời quay lưng, run cầm cập cởi đồ trên người đã ướt hết toàn bộ, mở vòi nước ở bên cạnh mình, nghĩ một lát vẫn là nhỏ giọng hỏi: “Cậu gần đây dường như có chút chẳng để ý đến tôi?
Là... xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Hết chương 1.