Cập nhật mới

Khác Fanfic [Lan Cửu] bù đắp cho anh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
364698517-256-k59915.jpg

Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Tác giả: NeQuynh0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xem kết phim thật sự bứt rứt lắm ấy, thương cho 1 LCT cô độc từ đầu đến cuối đời cũng chỉ có thể sống trong thế giới ảo nên tui đã hạ tay viết ra cái fic này.

Mong mng hoan hỉ đón nhận ạ🌷🌷



trochoitrimenh​
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 1


Mạch truyện bắt đầu khi chuẩn bị vào cửa ng đàn bà trong mưa.

Thay đổi chút xíu là cửa 1 cs cj NBK nha mng

Chương 1:

Nhìn chiếc vòng trên tay nhấp nháy sáng, Lăng Cửu Thời biết đã đến lúc xuất phát rồi.

Cậu lấy chiếc túi đựng đạo cụ, kiểm tra một chút.

Thấy đã đầy đủ, Lăng Cửu Thời bước tới, đẩy cánh cửa ra.

Một vầng sáng hiện lên, Cửu Thời theo đó bước vào, đứng giữa 12 cánh cửa, cậu mở ra cửa cần vào.

Bước vào trong cửa, cậu tới một tòa biệt thự nhìn có vẻ âm u và cổ xưa, thật sự k có chút cảm giác thoải mái nào.

Sau khi tiến vào tòa biệt thự, nhìn xung quanh, cậu thấy một người mặc áo đen, ngồi 1 mình 1 góc, còn ai ngoài Nguyễn Lan Chúc chứ?

Cậu đi tới, ngồi ở chiếc ghế cạnh hắn.

Lăng Cửu Thời hỏi :

"Có cần làm quen lại k?

"

"K cần đâu, nhìn xem, chẳng ai nhìn chúng ta cả"

"Ò, lần này cậu tên gì?

"

"Hm Bạch Khiết"

"S cậu lại lấy tên đó mà không giả gái chứ?

"

"Anh muốn tôi giả gái lắm à?

Thích Bạch Khiết hơn tôi rồi?

" Tên này là ghen với chính mình lần nữa à?

Tâm thần phân liệt sao?

Tuy nghĩ vậy nhưng ham muốn sống sót nói cho cậu biết nếu không trả lời đúng theo ý của hắn thì ra ngoài thậm chí ngay trong cửa cũng sẽ có việc k hay xảy ra.

Cậu nói:

"K phải, chỉ là...

"

"Chỉ là sao?

Thấy Bạch Khiết đẹp hơn tôi?

"

"K, chỉ là...sợ gặp phải người quen thôi"

"Ồ, vậy thì cậu k phải lo, người quen thì đây cũng chỉ là tên giả" Thấy tâm trạng hắn thả lỏng, Lăng Cửu Thời tưởng rằng mình đã được buông tha nhưng không, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?

Lan Chúc lại nói:

"Vậy, tôi đẹp hơn, hay là Bạch Khiết đẹp hơn?

"

"...

" cậu mệt rồi, cậu muốn môn thần đến giải cứu ngay lập tức.

May thay, khi cậu k biết nói gì thì Đàm Tảo Tảo Đã xuất hiện để trợ giúp.

Khi thấy hai người, cô nhanh nhẹn đi tới:

"Anh Nguyễn anh Lăng, hai người tới sớm vậy"

Lăng Cửu Thời nhìn cô với ánh mặt biết ơn khiến Đàm Tảo Tảo chẳng hiểu gì cả, quay sang muốn nói chuyện với Lan Chúc thì thấy hắn đang nhìn cô với ánh mắt đầy sát khí.

Gì vậy?

Cô đã làm gì sao?

Lan Chúc nói:

"Tôi là Bạch Khiết, đừng gọi nhầm" Nói thôi thì k sao, đằng này hắn lại vừa nói vừa lườm cô????

Nhưng dù sao lần này tính mạng của cô vẫn dựa vào Lan Chúc, Tảo Tảo chỉ có thể nói:

"Um, e là Hứa Hiểu Chanh" Sau khi Tảo Tảo nói, có một giọng đàn ông vang lên:

"Con mẹ nó, cô còn muốn khóc đến bao giờ nữa, câm mồm vào"

"Hả, nãy giờ cô ta khóc sao?

" Lăng Cửu Thời quay sang hỏi Lan Chúc

"Đúng vậy, khóc đến inh tai rồi.

Tai anh tốt vậy mà k nghe thấy sao?

Bận nghĩ tới ai rồi?

" k phải là vừa vào đã bị cậu làm khó à?

Cửu Thời gào thét trong lòng.

Nhưng anh vẫn phải nói

"Chẳng phải vừa vào đã tập trung tới anh sao?

" hay lắm, một câu nói đã dỗ được ông chủ HDT đúng là chỉ có Lăng Cửu Thời mà.

Bỗng nhiên một giọng nói vang lên :

"Anh Lăng, là anh sao?

"

"Hả?

" Lăng Cửu Thời quay ra liền thấy một cô gái cao tầm 1m65, tóc dài, da trắng đứng đó

_End_

Mong được đón nhận aa🌹🌹🌹🌹
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 2


Nhìn kĩ diện mạo của cô gái, Cửu Thời bất ngờ nói:

"Em là...

Hàn Nguyệt Chi đúng không?

"

"Wow, anh còn nhớ em là ai à" Nghe vậy, Lăng Cửu Thời xúc động sắp ngất rồi, cậu đi tới ôm cô gái kia.

Lan Chúc thấy vậy khẽ nhíu mày, cô gái tên Nguyệt Chi để ý thấy liền ôm lại Cửu Thời, cùng lúc nói:

"Thôi nào, anh ôm chặt vậy người ta tưởng mình là người yêu nhiều năm xa cách không chừng"

"Cũng tương tự mà" câu nói ấy đã hoàn toàn kích động đến Lan Chúc đằng sau, hắn đi tới kéo Cửu Thời về, hỏi:

"Đây là ai?"

Lăng Cửu Thời cảm nhận được sự khó chịu nhưng cũng lo lắng, sợ hãi trong mắt hắn.

Cậu khó hiểu trả lời:

"Đây là Nguyệt Chi, một hàng xóm cũ chơi với tôi, sau đó cô ấy chuyển đi nên bọn tôi xa cách nhau từ đó tới giờ"

"Yên tâm đi anh ơi, em với Lăng Lăng không phải người yêu đâu, ánh mắt của anh làm em sợ hãi lắm rồi đấy"

"Sao em lại ở đây?

" Lăng Cửu Thời coi như không nghe thấy câu nói kia, quay sang hỏi cô gái

"Haiz, em đến khu nhà của anh từ tháng trước thì gặp một ca ca tên là Ngô Kỳ, anh ấy bảo sau khi anh chơi Linh Cảnh thì cứ biến mất mãi nên em cũng chơi thử...

Bây giờ thì vậy đó"

"Sao em mới chơi 1 tháng mà...

"

"Em nhảy cửa thôi"

"Um, mà Nguyệt Chi này...

"

"À mà tên em trong này là Tuyết Tuyết, đừng gọi nhầm nha Lăng ca"

"Ò, ơ mà sao em biết tên anh?

"

"Em nghe được, nghe thấy Dư Lăng Lăng quen quen nên quay ra thì thấy đúng là anh thôi"

"Ý là em không để ý ai lúc vào cửa à?

"

"Em để ý làm gì?

Có gì hay à?

"

"Em...

" Hình như không có gì hay thật.

Bỗng dưng Lan Chúc lên tiếng:

"Lăng Lăng cậu không để ý tới tôi mấy phút rồi"

"Hả???

" Cửu Thời vẫn đang ngơ ngác không để ý ở sau lưng Nguyệt Chi đang nở nụ cười đầy ẩn ý.

Không cho Cửu Thời suy nghĩ lâu, một lão quản gia đi vào thông báo với mọi người về địa điểm, mục đích.

Hóa ra họ đóng vai là những người đam mê nghệ thuật tới xem tranh của một họa sĩ nữ, thời hạn của họ có lẽ là lúc bức tranh hoàn thành đi.

Lão quản gia dẫn mọi người đến phòng ăn, Lan Chúc ngồi giữa Cửu Thời và Tảo Tảo, Cửu Thời ngồi cạnh Nguyệt Chi.

Bốn người ngồi gần bàn của chủ nhà nhất, Cửu Thời quan sát npc kia, cô mang vẻ ma mị, huyền bí.

Những đĩa bít tết được bày sẵn trên bàn, quản gia nói:

"Mời mọi người" Những người qua cửa chẳng ai quan tâm, họ nhìn chằm chằm vào npc kia.

Sau đó, có lẽ Lăng Lăng của chúng ta đã nhận ra họ đang bị thu hút bởi người đàn bà nên sực tỉnh, ra hiệu cho Tiểu Chanh Tử bên kia.

Hai người định quay qua ra hiệu tiếp cho Lan Chúc và Nguyệt Chi thì phát hiện họ vẫn đang ăn rất bình thường, như không biết có người ngồi ở đó.

Cửu Thời ghé vào tai của Lan Chúc sau đó nói nhỏ:

"Anh có thấy mọi người đều bị thôi miên chỉ nhìn npc kia không"

"Cả cậu cũng nhìn à?

"

"Đúng vậy"

"...

Đợi tôi đi xử lý con npc đó" Nguyệt Chi ngồi ngay sát nghe thấy vậy thật sự đã nhịn cười đến khó chịu rồi, cô chỉ có thể nhếch nhếch khóe miệng chứ không dám cười to hẳn ra.

Ở trên bàn ăn, có một ánh mắt vẫn luôn đặt trên người cô

Ăn xong, quản gia đưa mọi người lên phòng, căn dặn mỗi người ở một phòng riêng.

Lăng Cửu Thời vận khí tốt ở phòng đối diện Lan Chúc, Tảo Tảo xui xẻo ở căn phòng tận cuối dãy.

Còn Nguyệt Chi ở phòng bên cạnh của Lan Chúc.

Lúc này, một giọng nói nữ vang lên bên tai nhóm bốn người Cửu Thời

_end_

Tui định chương sau viết tắt tên nhân vật mà sợ mng không hiểu ấy, được k aa
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 3


Một giọng nữ vang lên bên tai nhóm Cửu Thời:

"X...Xin chào, tôi là người mới, không biết anh có thể cho tôi gia nhập đội không ạ?

" Đó là một tiểu cô nương khá xinh đó, vẻ ngoài của cô thoạt nhìn rất ngây thơ, hiền lành.

Nhưng, trọng điểm là bây giờ, cô đang bám tay Lăng Cửu Thời...Lan Chúc thấy vậy nhìn chằm chằm vào hai cánh tay ấy, giọng nói "nhẹ nhàng "vang lên:

"Cô nói xem, tại sao tôi lại phải cho cô vào đội?

"

"Tôi, tại vì tôi là người mới nên tôi xin phép được gia nhập thôi mà, hic...

Anh có cần phải nói như vậy không.

Vị caca này, anh xem anh ta kìa" Vừa nói cô ả vừa nhìn Cửu Thời làm nũng.

Ọe, Nguyệt Chi sắp nôn rồi, cứu cô với.

Đàm Tảo Tảo cũng nhận thấy nguy hiểm đang tới liền lẳng lặng cách xa Lan Chúc, đứng cạnh Nguyệt Chi.

Quả đúng như dự đoán, Lăng Lăng đương nhiên không hiểu gì cả, chỉ mang vẻ mặt ngơ ngác quay ra nhìn cô, dấu chấm hỏi to đùng trên đầu hiện rõ trong trí tưởng tượng mỗi người.

"Lăng cưa cưa, cô ấy nói xấu tôi kìa.

Tôi thật sự xấu xa vậy sao" Nói xong Lan Chúc còn đưa ánh mắt cún con lên nhìn Cửu Thời.

"..." mẹ nó, hai người đây là đồng loạt làm khó tôi à?

Cậu thật sự bất lực rồi.

Từ khi nào nhiều nữ để ý tới cậu vậy?

Còn Lan Chúc là sao đây, cái vẻ mặt như ghen thế này là như nào nữa.

Lăng Lăng không hiểu, giải cứu Lăng Lăng với.

Nguyệt Chi bên kia đã nhịn không nổi, úp mặt vào vai Tảo Tảo cười run cả người rồi.

Đây là qua cửa sao?

Diễn kịch thì đúng hơn đấy!

"Tuyết Tuyết em cười gì chứ?

" Cửu Thời vốn quay sang tìm trợ giúp thì lại thấy em gái mình cười đến run người liền thấy mệt mỏi rồi.

Lúc liếc quay, cậu mới để ý thấy Hùng Tất và Tiểu Kha ở phía kia luôn nhìn về hướng này.

Dù sao thì cậu cũng thấy có lỗi về việc Mông Mông cửa trước liền tiến tới nói:

"Anh Hùng, về việc của Mông Mông tôi...

"

"Cậu còn dám nhắc tới Mông Mông?" không nói thì thôi, khi vừa nhắc tới tên Mông Mông Hùng Tất trở nên kích động, nắm lấy cổ áo Cửu Thời.

Tại sao gã không trực tiếp bóp cổ nhỉ?

( chi tiết tui để ý nè, mng đoán tại sao???

Đoán được thì hôm nay sẽ có 2 chương nhh...

Đoán ik chứ k tui quê qtqđ)

Lan Chúc vốn dĩ vẫn đang tỏ vẻ yếu đuối ở bên kia thấy cảnh đó liền ngay lập tức chạy tới, gỡ tay Hùng Tất ra.

Nói:

"Anh có thể không tin cậu ấy.

Nhưng, người của tôi, anh không được đụng vào.

Mông Mông là do Giang Anh Duệ bày mưu hại chứ không liên quan tới bọn tôi"

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo vào nguy hiểm của kẻ kia, Hùng Tất bỗng nhiên cảm thấy mình đang đánh bạn đời của hắn?

Gã biết mình không phải đối thủ của anh, chỉ nói mình sẽ điều tra lại sau đó rời đi.

Lan Chúc nhìn Cửu Thời, nói:

"

Sau này không cần lúc nào cũng phải đi giải thích như vậy, bị vu oan liền nói với tôi, tôi chống lưng cho anh"

"C...

Cảm ơn" nghe những lời này, Cửu Thời có chút ngại ngùng.

Nguyệt Chi sớm đã gáy ò ó o trong lòng rồi, gào thét đã mấy chục lần luôn.

Còn Tảo Tảo và cô gái kia nhìn vậy đều cảm thấy mình giống như chiếc bóng đèn sáng nhất vậy.

Cô gái kia vẫn chưa từ bỏ, tiến lên nói:

"Anh trai này, tôi tên Lãnh Hy, có gì chúng ta trò chuyện được không, anh tên gì?

"

"Tại sao cậu ấy lại phải nói tên cho cô?

" Nguyễn Lan Chúc lên tiếng

"Liên quan gì tới anh chứ?

"

"Thôi được rồi, đừng cãi đừng cãi nữa, tôi là Lăng Lăng"

"Um, tên thật đáng yêu, y như anh vậy đó ca ca"

"Hả" Đàn ông cư nhiên lại bị một cô nương khen xinh, thật không dễ chịu chút nào cả.

Lan Chúc đứng cạnh sớm đã ghim cô gái kia rồi, hắn kéo tay Cửu Thời, nói:

"Sao cậu lại nhẹ dạ cả tin vậy, có phải thích cô ấy rồi không?

Tốt nhất thì vẫn không nên dễ dàng tin người như vậy chứ"

"Vậy tôi chỉ có thể bị Bạch Khiết lừa thôi sao?

"

_end_

Ê mọi người oi, ví dụ tui muốn nhét cp cho Nguyệt Chi thì ngôn hay bách đây ạ??
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 4


"Vậy tôi chỉ có thể bị Bạch Khiết lừa thôi sao" Lăng Cửu Thời quay sang hỏi trêu

"Đúng vậy, người duy nhất được lừa anh chỉ có tôi" Cửu Thời không ngờ tên này lại nói như vậy, nhìn vào đôi mắt cố chấp và chiếm hữu kia, không hiểu sao anh thấy rùng mình.

Anh nói

"Được được, sau này chỉ tin cậu"

"Nói vậy còn được" sói con đã được dỗ dành rồi, bây giờ là lúc vào phòng thôi.

F4 vào phòng được xếp sẵn.

Nhìn bức tranh trên tường, Cửu Thời cảm thấy bức bối khó hiểu, không thoải mái chút nào.

Cộc cộc

Tiếng gõ cửa kéo Lăng Cửu Thời về hiện thực

"Ai vậy"

"Là em đây" bên kia cửa là Tuyết Tuyết, cô đứng đó chờ Lăng Lăng mở cửa ra.

Khi anh mở cửa, cô bước vào phòng ngồi

"Em đến làm gì"

"Đến để hỏi anh vài chuyện"

"Chuyện gì?

"

"Anh và cái người tên Bạch Khiết đó là gì của nhau v"

"Um...

Chắc là cộng sự"

Eo, ai tin không?

Ai tin nào?

Cộng sự nào nhìn nhau bằng đôi mắt tình bể bình rồi nói ra mấy lời ám muội như thế?

Caca của cô bị ngốc à????

Tuy nghĩ như vậy nhưng lời nói ra miệng cô lại là:

"Hm...

Anh vẫn nên cẩn thận suy nghĩ chút nha, ủa mà sao giường anh mềm vậy"

"Anh không biết, bên phòng em có tranh không"

"Um, sang phòng Bạch Khiết ngồi bàn chuyện đi, anh sang đó trước để em tới chỗ Tảo Tảo"

"Ok" hai người tách ra

- Chỗ Lăng Lăng-

Anh đang ở trong phòng của Lan Chúc, hai người đứng cạnh nhau trò chuyện

"Phòng cậu cũng có tranh vẽ à"

"Đúng rồi, anh cũng thế à"

"Um, chỉ là nhìn tranh đó khá bức bối thôi"

"Cái gì không thoải mái thì loại bỏ thôi" giống như cái cô Hy Hy gì đó🙄, Chúc ca thầm nghĩ

"Tôi sớm đã cất rồi, à mà hình như lần này chúng ta không thể ở chung phòng rồi nhỉ"

"Nói sau đi, sau này tìm cơ hội ở chung vậy" đại ý là, nhất định sẽ ở chung.

Lăng Lăng nghe vậy cũng chỉ cười cười nhìn hắn.

- Chỗ Nguyệt Chi-

Sau 7749 lần gõ cửa, Tảo Tảo cũng đã mở cho cô cửa rồi.

_end_

Fic hôm nay hơi nhạt vì tác giả phải đi học ruii.

Mng ơi nếu bách thì Nguyệt Chi là ông chủ hay dừng lại ạ
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 5


Hello mng, tiếp tục đến với truyện của tui thoiii.

Nay có 2 chương bù cho hôm qua nhhh

Sau 7749 lần gõ cửa thì Tảo Tảo cũng đã mở cửa cho cô rồi.

"Em đến đây làm gì vậy" Tảo Tảo hỏi

"Em đến để hỏi thăm tình hình của chị thôi, cho em vào nha"

"Um, em vào đi" nói rồi Tảo Tảo mở cửa cho Nguyệt Chi vào

"Ò, tranh trong phòng chị đẹp ghê ta, mà chị ở đây có an toàn không á"

"Không an toàn chút nào, chị thấy sợ lắm ấy"

"Vậy, sang phòng Bạch Khiết bàn kế hoạch trước đi" Nói xong cô tiến tới tự mở cửa ra rồi dẫn Đàm Tảo Tảo sang phòng Lăng Lăng cùng Bạch Khiết.

Đứng trước cửa, hai người bỗng khựng lại khi nghe thấy tiếng nói của Lan Chúc bên trong

"Cho nên anh chỉ được phép tin tưởng tôi ở cửa này và cho dù ở cửa nào cũng chỉ có thể bị tôi lừa"

...

Hai ánh mắt chạm nhau, thầm hỏi

"Chị nghĩ mình có đến đúng lúc không"

"Um...

Chị thấy có vẻ không hợp lí lắm.

Giờ sao đây"

"...

Đợi khoảng vài phút nữa r hẵng gõ cửa đi"

"Cũng hợp lý đó".

Sự im lặng bao trùm không khí ngoài hành lang, cũng chính vì im lặng như vậy nên trong phòng càng rõ tiếng nói của Lăng Lăng

" Cậu như này thật giống đang ghen đấy"

"Đúng vậy còn gì, sao anh luôn được nũ nhân yêu thích vậy chứ.

Nào là Tiểu Cửu, Từ Cẩn, Tá Tử rồi cái cô Hy Hy gì đấy nữa"

"Ha, chắc là do sức hút của sự tốt bụng đi ha.

Nhưng tại sao không thấy cậu nhắc tới Nguyệt Chi vậy"

"Nhìn cô ta là đã biết không thích anh chút nào rồi.

Nhưng mà những kẻ khác thật phiền phức, có nên đem anh nhốt đi không chứ, để ?một mình tôi ngắm"

Bên ngoài cửa đã sớm gào thét kinh hoàng rồi, má ơi nói đây là cộng sự thì ai tin chứ???

Ai tin???

Độc giả có tin không?

Bên trong lại tiếp tục vang lên giọng nói

"Cậu, ý cậu là thế nào"

"Ha, tôi đùa thôi"

"Um, nghe giọng điệu cậu ghê quá đấy"

"Thôi, đi sang xem Hứa Hiểu Chanh thế nào"

Nghe đến đây, hai người ngoài cửa lập tức lấy lại tinh thần, đứng thẳng người dậy gõ cửa.

Lập tức nghe được giọng nói lạnh như băng của ai đó

"Là ai?

"

"Là em, Hứa Hiểu Chanh đây" nói xong, tiếng mở cửa vang lên

"Vào đi" Lan Chúc nói.

Hai người bước vào phòng, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn ngắm mọi nơi.

"Có chuyện gì thì nói đi" sau khi ngồi vắt chéo chân xuống ghế, Lan Chúc hỏi.

Sau câu hỏi ấy, một màn bàn chuyện về những manh mối, đặc điểm trong phòng đã diễn ra.

Kết thúc câu chuyện là lúc Lăng Lăng ngáp một cái liền được Lan Chúc nhắc nhở về phòng sau đó thẳng tay đuổi hết hai nữ nhân còn lại.

Nguyệt Chi ở lại cuối cùng, trước khi Lan Chúc đóng cửa liền nói

"Anh tên thật là gì"

"Cô hỏi làm gì chứ"

"Dù gì cũng sẽ là anh rể tương lai, tìm hiểu chút có sao không"

"...

Cô nhận ra rồi à?

" ông cố nội ơi, tình cảm của ông như vậy ai không biết mới là người mù đấy.

Bà đây nhổ vào

"Anh thể hiện chưa đủ rõ à?

"

"Vậy sao Lăng Lăng vẫn chưa nhận ra chứ, ngốc thật"

"Anh ấy còn không biết được thích là như nào thì anh đòi Lăng Lăng nhận ra kiểu gì?

"

"Được rồi, tôi là Nguyễn Lan Chúc.

Phiền cô giúp tôi một chút"

"Sẽ giúp nhưng tôi có điều kiện"

"Là?

"

"Cho tôi gia nhập tổ chức của Lăng Lăng đi"

"Việc này thì...

"

"Tôi sẽ cho anh biết về 5 sở thích và cho anh xem 3 tấm ảnh hồi bé của Lăng ca"

"Được"

"Vậy nhé, tôi đi đây"

"Um, tạm biệt"

_End chương 5_
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 6


Cánh cửa đóng lại, Nguyệt Chi bước về phòng mình.

Bên phía Lăng Lăng, anh vừa vào phòng liền phát hiện bức tranh vừa được cất vào tủ giờ lại ở trên tường rồi.

Hoảng hốt, Lăng Lăng lập tức gỡ tranh xuống rồi nhét lại vào tủ.

Thậm chí cậu còn lấy ghế chặn tủ lại.

Nằm lên giường, Lăng Lăng cảm nhận rõ được mùi mốc, sự ẩm ướt khủng khiếp, mùi tanh xong thẳng vào mũi cậu.

Khi vừa tắt đèn đi, trên trần nhà xuất hiện những vết ố đen.

Bật đèn lên lại hết, tắt đi lại tiếp tục.

Những vết đó như vẽ ra khuôn mặt của một người phụ nữ.

Đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa vang lên.

"Ai vậy"

"Xin lỗi, tôi là một trong những người qua cửa, tôi có thể đổi phòng không"

Nghe vậy, Lăng Lăng tiến tới mở cửa phòng.

Nhìn cô gái nhỏ nhắn đứng trước cửa, sự nghi ngờ dâng lên

"Anh đừng lo, tôi tên Tiểu Tố, bạn của tôi ở cạnh phòng anh.

À phòng tôi không có vấn đề gì đâu, nếu anh thấy không ổn chúng ta đổi lại"

"Thôi được" nói xong, hai người trao đổi chìa khóa cho nhau.

Sang phòng của cô gái kia, Cửu Thời nhận ra giường thật sự cứng quá mức rồi.

Cố chịu, cậu kê gối lên dựa lưng vào rồi ngủ.

Sáng hôm sau, Lăng Cửu Thời dậy sớm, bước tới phòng Lan Chúc.

Gõ cửa xong người mở cửa cho anh lại là Tảo Tảo.

Cô có vẻ nhức mỏi người và hơi khó chịu.

"Đại minh tinh cũng sẽ khó chịu khi ngủ dậy sao" vào trong phòng, Cửu Thời hỏi Lan Chúc

"Biết sao được, có lẽ tối qua ngủ không ngon"

"Sao vậy, có chuyện gì à"

"Không, rất yên bình" trời ơi Lăng Lăng quan tâm tui, mấy người được không hả.

Nội tâm Nguyễn ca gào thét

"Vậy...

" đang thắc mắc, Cửu Thời lại nhìn thấy tấm nệm được trải dưới đất liền hiểu rõ

"Cậu lại cho cô ấy nằm dưới đất à"

"Biết sao được, tôi vốn không thích cùng người khác chen chúc cùng một giường"

"Ồ, vậy xem ra lần sau tôi phải ngủ đất rồi"

"Anh...

Là ngoại lệ" đùa à, sao lại ngủ đất, phải ngủ chung với tôi chứ

"Biết điều đấy" haiz, biết trước ngủ giường cứng đau lưng như vậy thì đã không đổi rồi

"Sao vậy, ngủ không ngon à"

Nguyệt Chi bỗng dưng gõ cửa mạnh làm cho Lăng Lăng lập tức ra mở

"Sao vậy"

"Không có gì, chỉ là em không thấy Hiểu Chanh đâu"

"Cô ấy ở đây.

Lăng Lăng, cậu chưa trả lời tôi'

"Không sao, chỉ là hôm qua vừa đổi phòng" câu nói ấy vừa phát ra, cả phòng im lặng như tờ.

Giọng nói lo lắng xen lẫn tức giận của Lan Chúc vang lên

"Đổi phòng?

Đổi cho ai?

"

"Cho một cô gái tên Tiểu Tố"

"Anh lại tin người rồi, lỡ đâu cô ấy lừa anh thì sao"

"Dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương, làm gì được chứ"

"Từ Cẩn chẳng phải cũng chỉ là tiểu cô nương à?

"

_End_
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 7


"Chẳng phải Từ Cẩn cũng là tiểu cô nương sao"

"Cái đó...

"

"Anh đây là chê mình sống quá lâu rồi à"

Tảo Tảo từ nhà vệ sinh đi ra cũng chỉ biết lắc đầu

"Người ta đều nói người mới dễ bị bắt nạt nhưng em thấy anh là người cũ vẫn dễ bị bắt nạt như vậy"

"Không phải mà...

"

"Lăng Lăng anh ra đây" Nguyệt Chi thật sự bất lực liền kéo Cửu Thời ra góc phòng "tâm sự"

"Đây rốt cuộc là lần bao nhiêu anh vào cửa"

"Thì lần thứ 5-6 gì đó"

"Vậy sao anh như người mới vậy???

Lăng ca à, tin người cũng vừa thôi chứ.

Anh ngây thơ vậy dễ bị bắt lắm biết không"

"Được rồi được rồi mà, em làm như anh là trẻ con ấy"

"Chứ không phải à??

Đến chị Hiểu Chanh còn biết rằng không nên tùy ý đổi phòng"

"Nhưng..."

"Nói chung là anh lần sau cẩn thận chút, em chỉ còn anh thôi"

"Um..."

Suýt thì Lăng Lăng quên mất rằng vẫn có người sẽ đau lòng khi cậu ra đi luôn đấy.

Giới thiệu thêm chút nữa thì hoàn cảnh của Nguyệt Chi cũng na ná Lăng Lăng, chỉ là cha mẹ anh ly hôn còn cha cô mất, mẹ cô bị người ta bắt đi làm "việc" gì đó.

Từ năm 7 tuổi thì cô đã về ở với bà và từ đó quen được Lăng Lăng.

Nhưng khi cô lên 15 thì bà mất, từ đó cô sống tự lập.

"Nhớ đấy, anh phải bảo toàn mạng trước, đôi lúc ích kỷ cũng tốt chứ đừng lúc nào cũng lo cho người khác như vậy.

Hiểu chưa"

"Rồi anh hiểu rồi mà" Lan Chúc bên kia thấy hai người cứ đứng gần gần thì thầm to nhỏ đã sắp chịu hết nổi thì cuối cùng họ cũng dừng lại.

Hai người bước tới chỗ của Lan Chúc và Tảo Tảo.

Sau một hồi trao đổi cảm nhận giấc ngủ thì họ cũng ra khỏi phòng.

Đến phòng ăn, cô gái tên Lãnh Hy kia lại tiếp cận Lăng Cửu Thời một cách tự nhiên.

Cô ả ngồi đối diện anh sau đó hỏi những câu như:

"Anh tối qua ngủ có ngon không?

"

"Anh thấy em là người thế nào?

"

"Nếu thấy khó ngủ thì tối nay có thể sang phòng em nha"

Lan Chúc ngồi bên cạnh đã tức nổ đom đóm mắt rồi nhưng chẳng làm gì được cả.

Hai người con gái còn lại thì ngồi cạnh nhau cười run người luôn.

Bỗng nhiên cô gái khóc lóc ngày đầu tiên đến gần Lan Chúc ngỏ ý gia nhập.

Không cần đoán cũng biết bị từ chối thẳng thừng.

Ngày thường thì có lẽ chỉ vậy nhưng hôm nay "ai đó" đang bực mình thì cô gái khóc lóc ấy còn bị cà khịa thêm mấy câu.

Đợi khi những câu hỏi của Lãnh Hy quá mức và Lan Chúc đã có biểu hiện muốn giet người bất chấp hoàn cảnh, Nguyệt Chi đành phải lên tiếng:

"Xin lỗi, cô hỏi hơi nhiều điều về bạn trai tôi rồi đấy"

"Ai là bạn trai cô chứ?

" Lãnh Hy trừng mắt hỏi.

Lăng Lăng ngơ ngác nhìn sang Nguyệt Chi liền thấy cô ra hiệu dưới tay.

Anh hiểu, liền im lặng.

"Lăng Lăng là bạn trai tôi, cô có ý kiến à?

"

"Cô chắc rằng sẽ giữ được anh ấy không chứ, tôi tài giỏi hơn cô"

"Cô chắc chưa?

"

"Không thì ít ra tôi cũng xinh đẹp hơn cô"

"Ồ, cô thật sự còn xinh hơn thần Anphrodite đó"

"Ha,đương nhiên rồi.

Cô nên biết đường mà lui"

"Nhưng, anh ấy vốn không thích sắc đẹp mà thích người có tài trí nha"

"Đâu ai biết tôi hay cô thông minh hơn"

"Wow, loại túi trà Lipton cũng đòi giỏi hơn tôi rồi?

Xem lại mình đi Mỹ nhân"

"Ý cô...

Con mẹ nó mày"

"Ha, chúng ta đi tìm manh mối"

Cả 4 người cùng đứng dậy bước đi ra khỏi phòn ăn.

Thấy Lan Chúc khó chịu, Cửu Thời hỏi thăm

"Cậu sao vậy"

"Em thấy hối hận"

"Tại sao hối hận"

"Vì không giả gái trong cửa này đó, suýt nữa thì anh theo người khác rồi"

"Hả" được được, cậu cứ diễn đi cho tôi xem

"Là vậy đó.

À, sau cửa này, nếu Tuyết Tuyết vượt được thì cho cô vào Hắc Diệu Thạch"

"Được nha" Nguyệt Chi vốn đi cạnh Tảo Tảo liền nói với lên.

"Mà Tuyết Tuyết này, sao tự dưng em lại khen Lãnh Hy đẹp hơn thần Anphrodite vậy?

"

"Um...

Thần Anphrodite là nữ thần sắc đẹp và có lần em đọc được rằng theo truyền thuyết thì bà sẽ nguyền rủa bất cứ ai đẹp hơn mình á.

Nếu ở thế giới thật em sẽ không dùng đâu nhưng đây là trong cửa mà, có hiệu lực thì sao"

"Ồ, ra vậy"

_ End _

Mng ơi cái vụ thần sắc đẹp là tui thấy cs 1 bn cmt trên tr á, tui cx k chắc lắm đâu nha
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 8


Bốn người cùng nhau đi lên tầng, ngắm nhìn những bức tranh mà nữ họa sĩ kia đã vẽ.

Một hồi, phát hiện rằng không ai có một chút hiểu biết gì về nghệ thuật nên quyết định rời đi khám phá chỗ khác.

Bỗng dưng Lăng Lăng nói:

"Nè mọi người, tôi nhận ra rằng cô gái đổi phòng với tôi hôm qua không xuất hiện ở đây cả ngày rồi"

"Hả?

Anh quan tâm cô ấy làm gì nữa" Nguyệt Chi lại gào thét trong lòng, ca ca của cô ơi???

Lan Chúc lại lên cơn ghen lại vỡ bình dấm bây giờ.

Ơi là trời

"Chỉ là thấy lạ thôi, nếu cô ấy biến mất thì có lẽ căn phòng của anh có nguy hiểm à?

"

"Có lẽ vậy, Lăng Lăng anh may mắn phết, có người tới chịu thay" Lan Chúc 'nhẹ nhàng' lên tiếng.

"Lạ thật, chet mà lại không có chút tiếng động nào?

" Tảo Tảo hiếm khi góp ý bỗng lên tiếng

"Hình như đây mới là trọng điểm đúng không" Nguyệt Chi thấy 2 tên phu phu kia chuẩn bị get sai trọng điểm liền nhắc nhở.

Sau khi nghe thấy điều này, mọi người trầm mặc một lúc sau đó tiếp tục di chuyển lên tầng.

Bỗng dưng Lăng Lăng chỉ vào một bức tranh vẽ hình cô gái đang chạy lên cầu thang

"Đ...

Đây là cô gái ở nhờ phòng tôi"

"...

Anh có chắc không, có lẽ là vẽ từ hôm qua" Tảo Tảo quay sang hỏi

"Vậy chỉ cần đi tìm bạn của cô ta là được.

Riêng tôi thì vẫn tin Lăng Lăng nha" Chúc trà xanh lên tiếng bày tỏ suy nghĩ 'tôi theo Lăng Lăng'

Sau khi gọi bạn của cô gái kia đến, cô ấy chỉ vào bức tranh và khẳng định rằng bộ đồ này là Tiểu Tố vừa thay tối qua.

Mặc kệ cô gái kia khóc lóc tang thương, nhóm người Lăng Lăng tiếp tục tìm manh mối.

Lan Chúc nói

"Vậy ta có khẳng định rằng cách thức giet người của môn thần cửa này là nhét người vào tranh"

"Um...

Có vẻ không đau lắm nhỉ" Lăng Lăng đáp lời

"Này anh có ý gì đấy" Nguyệt Chi bên cạnh nhìn chằm chằm cậu nói

"Hả?

Không có gì đâu, anh nói vậy thôi mà"

Bỗng dưng Hùng Tất và Tiểu Kha đi tới yêu cầu trao đổi manh mối.

Sau một trận bàn luận giữa 2 người đàn ông thì cuối cùng họ cũng đã trao đổi lại với nhau.

Hùng Tất cho biết rằng họ có phát hiện một khung tranh trong lùm cây.

Vậy nhưng do cũng đã muộn nên 4 người Cửu Thời quyết định đi ngủ trước để mai tính tiếp.

Khi vào phòng, Lăng Cửu Thời ngửi được mùi tanh tưởi của mưa đến cay cả mũi.

Anh nằm lên giường, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì bỗng dưng phát hiện trên tường lại xuất hiện một khung tranh.

Cảm giác khó chịu và ngột ngạt bủa vây xung quanh khiến Cửu Thời đứng dậy muốn rời đi.

Khi bước tới cửa, mùi tanh kia lại càng nồng như muốn hủy hoại khứu giác của cậu.

Nhịn lại, Cửu Thời chạy đến cửa phòng Lan Chúc gõ cửa uỳnh uỳnh.

Tảo Tảo bước tới mở cửa, hỏi

"Có chuyện gì vậy" Lăng Lăng vốn đã định đi vào thì bỗng nhiên phát hiện cánh cửa này bị mở ngược với bên buổi sáng nay.

Cậu hỏi

"Này, cô tên gì"

"Tôi sao?

Hứa Hiểu Chanh"

Lăng Cửu Thời nghe vậy liền im lặng lùi lại, chạy nhanh về phòng mình.

'Đàm Tảo Tảo' sau lưng thấy vậy chạy theo điên cuồng gào thét

"Lăng Lăng, là tôi Hiểu Chanh đây Lăng Lăng"

Cửu Thời không dám nhìn lại mà chỉ chăm chăm vào chạy.

Sau khi vào được phòng, cậu nhanh chóng đóng cửa lại mặc cho thứ kia gào thét không thôi.

Chờ mãi thì cuối cùng trời cũng đã hửng sáng

_end_

Chúc mừng fanfic được hơn 1k xem và 100 lượt vote nhh

Tung hoa🌹🌹🌹🌹

Nhân dịp này thì mình sẽ trả lời tất cả câu hỏi của độc giả aa.

Nếu không ai đặt câu hỏi thì thoiiii nhhhh
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 9


Cửu Thời vừa chợp mắt được vài phút liền nghe tiếng đập cửa khiến cậu bừng tỉnh giấc

"Lăng Lăng, anh đây là đang ngủ mà phải không" giọng Tảo Tảo

"Cô tên gì"

"Anh bị úng nước à?

Em là Đàm Tảo Tảo"

"À, không có gì.

Chỉ là đêm qua anh thiếu chút nữa là lạnh"

"Lăng ca à, anh nói nghe thong thả nhỉ?

" Nguyệt Chi bỗng dưng tiến tới khoác vai Tảo Tảo.

"Thì...

"

"Em đi nói với Bạch Khiết, cho anh xem người ta lo cỡ nào hứ" Nguyệt Chi không cho cậu cơ hội giải thích mà quay lưng kéo Tảo Tảo rời đi, bỏ lại Cửu Thời nhà ta ngơ ngác một lúc rồi chạy theo.

Đến phòng Lan Chúc thì cũng muộn rồi, tin kia đã được tuyên truyền...

Cửu Thời nhìn sắc mặt của Lan Chúc thì biết rằng tên này có vẻ cáu rồi, cậu cười trừ rồi tiến vào phòng.

Đợi hai người ngồi yên, Nguyệt Chi và Tảo Tảo biết ý cũng quay đi nói rằng

"Thôi bọn em đi ra ngoài chờ nhé"

Quả nhiên tránh đi là chuyện tốt, hai người vừa bước trên ra khỏi phòng liền nghe thấy Lan Chúc lạnh nhạt lên tiếng

"Anh giỏi nhỉ?

Nói đến cái chet của mình mà còn thoải mái đến thế?

Đây là không còn gì luyến tiếc à?

"

"Không phải là học từ em sao"

"Em dạy anh khi nào chứ?

"

"Em luôn tỉnh bơ trước mọi việc còn gì, nhiều lúc còn nói ra mấy câu nghe rúng động"

"Đấy là vì em chắc chắn rằng em rất an toàn.

Còn anh thì bây giờ khả năng là bị nhắm tới rồi mà tỉnh bơ vậy à?

"

"Anh...

Không phải mà"

"Anh không quan tâm đến em nữa chứ gì?

Hic...

Không tin được anh lại là kiểu người ăn xong bỏ"...

Lan Chúc hắn đây là lại diễn sao??

"Anh không có ý đó mà"

"Anh có ý gì"

"Anh...

" Được, Cửu Thời cạn lời rồi nhé.

"Thôi được rồi, em bỏ qua cho anh đấy.

Nhưng mà anh phải nhớ rằng lần sau không được như vậy nghe chưa"

"Ừ ừ, anh biết ròi mà.

Nhưng sao em quan tâm anh ghê vậy?

"

"Tại vì...

Em thích...

" Đúng lúc này cánh cửa được mở nhanh chóng, hai cô con gái kia lao vào rồi nói

"Mọi người mau chóng ra ngoài xem cảnh này đi"

"Hả, chuyện gì vậy?

" Lăng Lăng nghe thấy giọng điệu ấy liền hốt hoảng chạy theo bỏ lại Lan Chúc đứng tủi thân sau lưng.

Mẹ nó, chỉ thiếu 1 chút nữa thôi.

Lan chúc cũng chỉ biết bất lực chạy theo.

Ra đến cửa thì hóa ra, Lãnh Hy và cái cô hôm qua xin gia nhập đội Cửu Thời đang cãi nhau.

"Dương Mỹ Thụ cô có ý gì" giọng điệu đanh đá của Lãnh Hy vang lên rõ ràng

"Ý gì chứ?

Chẳng phải chính cô là người đụng tay vào bức tranh ấy sao?

Tôi làm gì nào"

"Cô!

Rõ ràng là cô bảo tôi lấy nó xuống mà?

"

"Tôi nhờ cô lúc nào?

Bằng chứng đâu chứ"

"Cô!

" Ả quay sang thấy Lăng Lăng liền một bộ dạng làm nũng mà lao tới, bám lấy tay anh nhõng nhẽo

"Lăng ca, anh phải làm chủ cho em, cô ta bắt nạt em"

"Hả??

Tôi á"

Cậu vừa đến mà???

Gì vậy trời???

Nguyệt Chi lần này không giải cứu nữa sao???

"Nhưng...

Tôi có bạn gái rồi mà"

"Anh lấy đâu ra bạn gái chứ, đừng lừa em"

"Bạn gái tôi kia còn gì" Nói rồi cậu quay sang chỉ tay thẳng vào Nguyệt Chi

"Hơ, hôm qua chẳng phải đã nói rõ rồi sao?"

Mẹ ơi con đang hóng kịch mà??

Lăng ca à anh nhớ lâu vậy sao?

"Cô, cô có gì hơn tôi chứ?

"

"Trời ơi Tuyết Tuyết nhà tôi hơn cô rất nhiều nhé, nhan sắc cũng hơn, trí thông minh cũng hơn, nết cũng hơn nữa nè" Tảo Tảo đứng cạnh lườm Lãnh Hy rồi nói

Lan Chúc đang im lặng thì cũng chỉ nhẹ nhàng bước tới gần Lăng Lăng khoác eo đánh dấu chủ quyền.

Lãnh Hy nhìn chằm chằm gương mặt của Nguyệt Chi, so sánh một chút với bản thân.

Nguyệt Chi có nước da trắng buốt, đôi mắt màu xanh dương hiếm thấy luôn toát ra vẻ lạnh nhạt và hờ hững, sống mũi cao, thanh tú.

Môi cô là kiểu môi trái tim, mái tóc dài được buộc nửa đầu nhìn rất hợp mắt.

Kết hợp với bộ đồ mang phong cách yên bình cô mặc thì cũng có thể thu hút nhiều ánh mắt.

Im lặng so sánh, có lẽ Lãnh Hy thua thật.

Nhưng cô không phục

"Đâu phải nhan sắc đánh giá được điều gì chứ"

_End_

Ra chap giờ tâm linh cho nó bất ngờ nè.

Mà mng oi, nếu cho Lan Chúc tỏ tình luôn có sớm quá k ấy.

Vca cp của Nguyệt Chi thì nên là aiii
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 10


"Đâu phải nhan sắc đánh giá được điều gì chứ"

"Nói đủ chưa?

Rốt cuộc là hai người cãi nhau vì việc gì?

" Lan Chúc lên tiếng hỏi

"Cô ta tự nhiên động vào bức tranh trên tường chọc cho nữ họa sĩ kia nổi giận nhìn chằm chằm xong đổ lỗi cho tôi" Dương Mỹ Thụ trả lời rồi chỉ vào bức tranh treo trên tường.

Theo quan sát thì đây là bức tranh vẽ một người đàn ông đứng trước cửa tòa biệt thự này vẫy tay chào.

"Cô nói dối, rõ ràng là cô nhờ tôi lấy nó xuống" Lãnh Hy nghe vậy liền quay lại hét lớn, đồng thời cũng chỉ tay vào mặt Dương Mỹ Thụ.

Nhìn hai người cãi nhau, Lăng Lăng thật sự bị tổn thương thính lực lắm rồi liền quay sang nói nhỏ với Lan Chúc

"Khiết Khiết, mình đi ăn đi.

Anh đói"

"Um" Lan Chúc nghe vậy liền gật đầu rồi bảo hai người còn lại đi ăn bữa sáng

'Khiết Khiết' cơ đấy, Nguyệt Chi lúc nãy cũng nghe được phần nào câu nói của Lăng Lăng.

Cô tự hỏi là cộng sự dữ rồi đó hả??

Những câu hỏi ấy cũng chỉ có thể giấu kin trong tâm chứ chẳng thể nói ra thành lời được.

Cô cũng chỉ biết đi theo Tảo Tảo đến bàn ăn rồi bắt đầu mukbang.

Lan Chúc lên tiếng đầu tiên

"Lăng Lăng này, nếu ở phòng anh nguy hiểm cũng có thể sang phòng tôi"

"Um...

Ba người một phòng có sợ chật không?

" Cửu Thời hỏi lại, nghe là biết đang có ý từ chối.

Lan Chúc nghe vậy đương nhiên không hề vui vẻ gì cả, quay sang hỏi Tảo Tảo

"Có chật không" Vừa hỏi anh lại còn cười mỉm nhẹ nhàng.

Tuy hỏi vậy nhưng trong lòng anh lại thầm nghĩ cô chỉ cần trả lời là chật thôi thì tối nay ngay cả mảnh chăn cũng chẳng còn.

Cùng lắm thì vứt cô sang phòng của Nguyệt Chi thôi, chả thích quá còn gì=))

"Không, không chật.

Mà nếu có chật thì em sang phòng Tuyết Tuyết cũng được"

"Hả" Nguyệt Chi như đang suy nghĩ điều gì giật mình quay lại

"Tối nay chị sang phòng em ngủ nha" Tảo Tảo quay sang nói bằng giọng nài nỉ

"Ò, okii" Ăn xong, nhóm bốn người lại tiếp tục đi tìm manh mối.

Lúc này Nguyệt Chi nói

"Hình như hôm qua chưa xem khung tranh đen đúng không"

"Um, thế hôm nay ta xem đi" Tảo Tảo đi cạnh liền lên tiếng đồng tình.

Họ đi ra sân, rồi phát hiện ra khung tranh đen rất to đang được dựng đứng.

"Lăng Lăng, anh xem.

Theo góc này phòng anh vừa như in với khung tranh" Lan Chúc quan sát một lúc liền nói

"Hả, à đúng rồi nè"

"Vậy là có kẻ nhắm tới Lăng Lăng của chúng ta rồi sao?

" Nguyệt Chi nhìn kĩ một chút rồi lên tiếng.

"Lăng Lăng của ai cơ?

" Lan Chúc get sai trọng điểm rồi...

"Của anh ok chưa?

" Nguyệt Chi cũng bất lực lắm rồi chỉ biết nói vậy thôi.

"Trọng điểm là tôi bị nhắm tới đó Bạch Khiết" Lăng Lăng nhẹ nhàng kéo Lan Chúc lại rồi nói

"Um, tôi biết.

Nhưng quan trọng là ai cơ?

"

"Có ai đáng nghi ngờ không?

" Tảo Tảo hỏi

"HM...

Cái cô Mỹ Thụ kia có vẻ đáng nghi" Lăng Lăng góp ý một chút.

"Cô phát hiện ra điều gì rồi" Lan Chúc nhìn Nguyệt Chi đang thất thần hỏi

"Hả?

Là sao?

"

"Không cần giấu diếm, nhìn cô là biết"

"Thì chỉ là thấy một vài điểm đáng quan tâm thôi mà"

"Là gì?

"

_end_

Hehe, chương sau là xác nhận mqh nhaaaa
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 11


"Là gì?

"

"Gì mà anh ngày thường quan sát kĩ cũng không biết vậy?

"

"Kệ tôi, cô trả lời đi" Lan Chúc lườm Nguyệt Chi một cái, đây là cô cố tình đưa hắn vào bẫy, rõ ràng biết hôm nay hắn định tỏ tình còn hỏi vậy?

"Lên phòng rồi nói" Nguyệt Chi trả lời như vậy xong liền kéo tay Tảo Tảo lên phòng, trước khi đi cũng không quên nhấc tranh xuống rồi chông đi

- Trên Phòng -

"Sao?

Cô phát hiện ra gì?

" Lan Chúc ngồi trên ghế hỏi

"Haiz, thiếu chú ý thật đấy.

Lăng Lăng, anh phát hiện ra gì không"

"Hả?

Anh bị mấy người đó kéo vào vụ cãi nhau ấy thì biết gì chứ?

"

"Thôi được rồi, mọi người nghe nhé.

Lúc nãy khi quan sát bức tranh treo trên tường thì em phát hiện ra một chút kem dưỡng tay bị dính trên đó.

Theo như kinh nghiệm của em thì đó là loại khá bình dân và tay của nữ chủ nhân thì hoàn toàn không cần dùng...

Môn thần mà, dùng làm gì chứ.

Còn hôm đầu tiên đến đây, khi Dương Mỹ Thụ khóc lóc kêu ca thì em thấy loáng thoáng trong túi cô ta cũng có kem dưỡng tay.

Vừa rồi ở khung tranh kia cũng có"

"Sao em để ý ghê vậy" Đàm Tảo Tảo trố mắt ngạc nhiên quay sang tay thì lắc lắc người của Nguyệt Chi

"Chắc tại em nhìn kĩ thay vì để ý tới ai đó" Nói rồi còn liếc sang Lan Chúc một cái khinh bỉ

Lan Chúc không quan tâm tới ánh nhìn ấy, vờ như không thấy mà nói tiếp

"Được rồi, tôi cũng đã hiểu...

"

'Cốc cốc'

"Là ai" giọng nói lạnh lùng của Lan Chúc vang lên

"Tôi, Hùng Tất"

Lăng Lăng nhìn Lan Chúc như muốn hỏi ý thì thấy cậu gật đầu.

Ngay sau đó, anh tiến tới mở cửa ra.

Bên ngoài là Hùng Tất và Tiểu Kha, họ nói muốn trao đổi chút manh mối nhỏ

Tảo Tảo cùng Nguyệt Chi bên kia thì lại đang soi gương, cái gương mà Tảo Tảo nhận được từ Bạch Lộc.

Bỗng nhiên Nguyệt Chi trượt tay quay sang phía Tiểu Kha, cả hai người kinh ngạc nhìn vào tấm gương.

Trong đó...

Không có bóng Tiểu Kha

Không để ý tới hai cô em gái đơ mặt, Lăng Lăng cùng Lan Chúc đi tới phòng của hai người kia, Tảo Tảo cùng Nguyệt Chi thấy vậy cũng chạy theo

- Phòng Hùng Tất -

Họ cùng nhau trao đổi một chút thông tin.

Hùng Tất cho biết gã vừa đi từ tranh ra và phát hiện chìa khóa ở đó.

Tuy nhiên chưa thấy cửa, hắn muốn nhờ một người giúp gã lấy chìa khóa, đương nhiên manh mối là của họ.

"Được rồi, Tiểu Kha à.

Đừng diễn nữa" Lan Chúc nghe xong thì lên tiếng

"Ý cậu là sao chứ?

" Tiểu Khả một vẻ hoang mang trả lời lại

"Muốn hợp tác, có lẽ cũng phải nói cho chúng tôi biết sự thật.

Tiểu Kha, cô rốt cuộc là gì?

"

"Tôi...

" Tiểu Khả ngập ngừng chẳng dám nói

"Được rồi, không giấu các cậu nữa.

Tiểu Kha đã gặp chuyện, giờ cô ấy chỉ là npc của cửa thôi.

Nhưng, tại sao các cậu biết?

"

"Cũng là nhờ cái gương của Hiểu Chanh đó, tiểu Chanh Tử, lần này cô làm tốt lắm"

"Cảm ơn Nguyễn ca" Tảo Tảo vui vẻ đáp lại còn tiện thể khoe với Nguyệt Chi.

"Được rồi, việc vào tranh, tôi không...

"

"Bạch Khiết, dù gì cũng quen biết" Lăng Lăng hiểu rằng tên này có ý từ chối liền lên tiếng.

"Được, vậy để mai, muộn rồi" Hứ, là do Lăng Lăng nói tôi mới đồng ý đó.

Lan Chúc thầm nghĩ

"Được được, cảm ơn hai người" Hùng Tất coi như cũng hiểu phần nào quan hệ của họ.

Dù gì cũng đã trải đời nhiều nên chẳng bất ngờ mấy

Sau đó, nhóm Lan Chúc về phòng, Tảo Tảo từ lâu đã chuyển sang ngủ cùng Nguyệt Chi rồi.

Lăng Lăng vào phòng vệ sinh một lúc ra ngoài lại thấy Lan Chúc từ ngoài vào liền hỏi

"Cậu đi đâu thế?

"

"Mai anh sẽ biết.

Giờ em mệt lắm rồi, ngủ đi" Nói xong Lan Chúc tiến tới khoác vai Lăng Lăng kéo lên giường ôm ngủ.

Nằm cạnh thuốc ngủ thành tinh nên Lăng Lăng rất nhanh đã say giấc.

Thế nhưng, khi cậu vừa thở đều Lan Chúc liền mở mắt, nhìn chằm chằm cậu một lúc rồi thở phào nhẹ nhõm, bàn tay càng siết chặt hơn kéo gần khoảng cách hai người.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy Lăng Lăng thấy mình nằm trong vòng tay của Lan Chúc.

Cậu đỏ mặt, muốn đứng dậy nhưng Lan Chúc lại nói

"Ưm, ngủ thêm chút đi mà Lăng ca"

"V...

Vậy ngủ tiếp đi, tôi đi vệ sinh cá nhân"

"Không, anh nằm cho em ôm, thêm xíu nữa thôi mà"

Lăng Lăng muốn thoát ra cũng không làm lại hắn nên đành nằm im.

Không biết bao lâu, khi tiếng gõ cửa vang lên thì Lan Chúc mới chịu dậy.

Bên ngoài cửa là Tảo Tảo đến thông báo hôm nay không thấy cái cô Dương Mỹ Thụ đâu cả.

Lan Chúc nghe vậy liền cười mỉm một cái sau đó nhéo má Lăng Lăng gọi dậy.

Hai người vệ sinh cá nhân xong thì ra ngoài.

Đến phòng của Mỹ Thụ thì Nguyệt Chi đã ở đó trước, cô liếc Lan Chúc một cái rồi thở dài.

Dương Mỹ Thụ đã bị nhốt vào tranh.

Thế nhưng không hiểu sao bên cạnh cô ta bao la bát ngát là maus. ( không phải tui đánh nhầm đâu mà là kbt app có duyệt từ này không á)

Nhóm người qua cửa nhìn vậy một lúc liền bỏ đi, để lại bốn người Lan Chúc

"Anh giấu khung tranh ở đâu" Nguyệt Chi sau khi thấy người qua cửa đi hết liền hỏi

"Ha, đợi tôi" Lan Chúc cong lưng, lôi từ gầm giường ra một khung tranh đen

"Là em làm à?

"

"Ai bảo cô ra hãm hại anh chứ, em đã nói rồi.

Em sẽ bảo vệ anh cả đời, dù là đời của anh hay là đời của em"

"Um...

Cảm ơn em"

Rất nhanh chuyện này cũng bị bỏ ra sau đầu, tối đến thì nhóm bốn người tới phòng Hùng Tất chuẩn bị vào tranh.

Họ đã bàn luận rồi, Lăng Lăng sẽ vào lấy chìa khóa.

Đương nhiên hành động ấy đã bị Lan Chúc từ chối mãnh liệt nhưng sau một hồi giải thích thì anh vẫn phải để cho cậu vào tranh.

Họ có 5 phút để tìm chìa khóa và thoát ra.

Nếu không ra được thì đồng nghĩa với cái chet.

Sau khi Tiểu Khả dụ nữ họa sĩ ra ngoài, Lăng Lăng liền chạy vào tìm chìa khóa

Thời gian trôi qua, người ở ngoài sốt ruột không thôi.

Ở trong tranh, Lăng Lăng rốt cuộc cũng thấy chìa khóa nhưng tiếng bước chân của nữ họa sĩ lại ngay gần.

Cậu liền không nghĩ ngợi gì mà ném chìa ra ngoài

Phía kia, khi thấy Tiểu Khả đã xuất hiện và chiếc chìa khóa trên mặt đất, Lan Chúc thật sự phát điên rồi.

Hắn lao tới tranh muốn chui vào liền bị kéo lại.

Nguyệt Chi nói với hắn

"Anh từ từ đã, Lăng Lăng rồi sẽ có cách ra ngoài thôi mà"

"Mẹ nó, rõ ràng tôi đã dặn cậu ấy phải chú trọng tính mạng rồi mà, ngốc vậy chứ"

"Tôi...

Để tôi vào lại lần nữa nhé" thấy cảnh này Tiểu Khả thật sự không yên lòng liền lên tiếng.

Lan Chúc nói

"Vậy cảm ơn cô" Hắn lúc này tuy đã bình ổn lại nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào bức tranh kia như muốn xé rách nó

Lúc này, khi Tiểu Khả lần nữa vào tranh, khi Lan Chúc đi vào liền thấy Lăng Lăng mà hắn nâng niu nằm trên đất hộc máu, nữ họa sĩ kia cần khung tranh chuẩn bị đập thêm vào người cậu.

Máu nóng trong Lan Chúc bắt đầu bùng nổ, hắn ta lao tới đẩy nữ họa sĩ ra, nằm che cho Lăng Lăng.

Những cú đánh cứ thế đập vào người hắn.

Thế nhưng chỉ đánh đến lần ba, bên ngoài bỗng xuất hiện bóng hình của Nguyệt Chi, cô lao tới, đẩy nữ họa sĩ ra sau đó hét lớn

"Nếu bà đánh hai người họ một nhát nữa, chắc chắn toàn bộ tranh của bà và người yêu sẽ bị thiêu rụi.

" Nghe vậy, nữ chủ nhân kia liền dừng lại, căm hận nhìn chằm chằm Nguyệt Chi sau đó liền để bọn họ rời đi

Lan Chúc quay lại muốn nói gì đó liền bị đẩy ra ngoài.

Sau khi thoát khỏi tranh, họ tìm được cửa trong một bức tranh vẽ hành lang.

Đi tới đó, Lan Chúc còn tỉnh táo liền vặn khóa, nhặt manh mối để rời đi.

Sau khi cửa mở, nữ họa sĩ không biết từ đâu xuất hiện ném khung tranh chắn giữa họ và cửa

Ánh mắt bà ta căm hận nhìn thẳng vào Nguyệt Chi sau đó lại liếc tới Lan Chúc và những người còn lại.

Giọng nói ma mị vang lên

"Hôm nay, các người đừng hòng ra khỏi đây!

"

"Bà đừng kích động nữa, vốn dĩ chẳng phải bà cũng bị tổn thương sao?

" Lan Chúc gắng gượng đỡ Cửu Thời nhìn thẳng vào mắt bà ta rồi nói.

Sau một hồi giảng giải thì cuối cùng, họ cũng yên bình qua cửa.

Thế nhưng Nguyệt Chi đi cuối lại bị đánh cho một chưởng hộc maus.

Giọng người đàn bà vang lên

"Ai bảo ngươi dọa đốt tranh của ta.

Hòa" mẹ ơi tình yêu có sức mạnh thần kỳ gì vậy.

Trao cho bà ta ánh mắt khinh bỉ, Nguyệt Chi gắng gượng ra ngoài.

- Ra khỏi cửa -

Lăng Lăng tỉnh dậy trong phòng bệnh.

Nằm giường bên cạnh là Lan Chúc đang bị thương.

Vẻ ngơ ngác hiện lên trên mặt cậu

Sau khi được Thiên Lý giải thích, cuối cùng Lăng Lăng cũng hiểu ra và thật sự xúc động.

Lan Chúc vừa tỉnh dậy cậu đã quay sang nói

"Cảm ơn anh, Lan Chúc"

"Tôi đã nói sẽ bảo vệ cậu mà"

Lúc này, cánh cửa bị đập mạnh, giọng Đàm Tảo Tảo vang lên rõ

"Lăng ca, anh tỉnh chưa"

Thiên Lý bước tới mở cửa cho cô vào.

Họ trò chuyện hỏi thăm một lúc, Tảo Tảo mới hỏi

"Um...

Anh cho em thông tin của Nguyệt Chi được không"

"Hả?

" Lăng Lăng nghĩ một lúc liền cười trừ, lấy điện thoại ra gõ một dãy số sau đó gọi đến.

Kì lạ là không ai bắt máy

Cảm giác bất an bỗng xuất hiện.

Cậu nhờ Thiên Lý điều tra về cô.

Sau đó cả ba người lái xe đến nơi ở của Nguyệt Chi.

Tiến vào, họ thấy cơ thể Nguyệt Chi nằm trên đất, không biết đã ngất đi bao lâu.

Tảo Tảo muốn gọi cấp cứu liền bị Lan Chúc ngăn lại sau đó nhờ cô dìu Nguyệt Chi ra xe để tới chỗ Trần Phi

Đến Hắc Diệu Thạch, Nguyệt Chi được chẩn đoán bị tổn thương ở vùng não và đã ngất được nửa ngày rồi.

Khi Nguyệt Chi tỉnh lại, cô bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tảo Tảo liền kể rõ mọi chuyện ra.

Qua câu chuyện đấy, ai ai cũng cảm thán tình yêu thật kì diệu.

Lúc này, Nguyệt Chi cũng chính thức trở thành người của Hắc Diệu Thạch rồi.

Ngày mai khi cô khỏe sẽ làm bữa ăn mừng

Tối đến, Lăng Lăng đến phòng của Lan Chúc.

Anh nói ra thắc mắc bấy lâu của mình

"Em...

Tại sao lại luôn bảo vệ anh như vậy chứ?

"

"Vì...

Em thích anh!

Anh có sẵn lòng làm bạn đời của em không?

" Câu nói này Lan Chúc đã tập duyệt cả chục lần, hắn biết khi nói vậy thì sẽ xảy ra hai khả năng.

Một tốt một xấu

"Em nói thật sao?

"

"Đương nhiên, anh trả lời đi.

Em không ép anh trả lời muộn chút cũng được"

"Um...

Anh" Cửu Thời suy nghĩ một chút về chuyện trước đó, anh nghĩ kĩ tình cảm mình dành cho Lan Chúc sau đó đưa ra quyết định trong đầu rằng hình như cậu cũng thích Lan Chúc nhỉ?

"Anh thấy sao" Lan Chúc lần đầu tiên có cảm giác bồi hồi và sốt ruột đến vậy.

"Anh đồng ý" Được rồi, thích thì nhận thôi

"Anh nói thật chứ" Thật ra Lan Chúc đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là phải giữ anh lại rồi.

Nhưng hóa ra anh cũng thích hắn ( trong văn án có mô tả Lan Chúc bệnh kiều á mng=)) tui làm theo thoiii).

Hắn vui mừng đến mức lao tới ôm anh vào lòng

_End_

Troi oi hơn 2000 chữ luonn
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 12


Lan Chúc ôm chặt Cửu Thời trong lòng, nhưng vẫn để ý không ép anh quá mức

"Được rồi, Lan Chúc em phấn khích quá mức rồi đó" Cửu Thời thấy vậy cũng chỉ mỉm cười nói

"Hehe, anh nói thật đúng không, đúng không đúng không?

" Lan Chúc cười ngây ngô như Thiên Lý hỏi Lăng Cửu Thời

Cửu Thời có chút hoài niệm về hình tượng lần đầu gặp mặt lạnh lùng cao lãnh hờ hững như nào?

Sao yêu vào lại thành Thiên Lý 2.0 vậy?

Cửa trước Nguyệt Chi vừa cảm thán sức mạnh tình yêu cậu còn không tin nhưng bây giờ thì tin chuẩn rồi

"Không, anh nói điêu đấy.

Nói điêu mới cho em ôm như vậy" Nghe vế trước của Cửu Thời, Lan Chúc có chút sững sờ và hụt hẫng nhưng nghe hết câu, cậu lại như được kéo lên trời=)) cảm giác thật là yomost

"Um...

Yêu rồi thì mình cần có gì đó chứng minh đúng không Lăng Lăng ca ca" Giọng điệu làm nũng kết hợp cùng đôi mắt cún con kia khiến Cửu Thời cảm thấy khuôn mặt nóng bừng nhưng thâm tâm ngơ ngác.

Cậu chỉ hỏi

"Chứng minh như nào?

Nắm tay hả?

"

"Haiz, thôi để em" Nói rồi cậu kéo Lăng Cửu Thời còn đang ngơ ngác lại đặt môi mình lên môi anh từ từ cảm nhận cánh môi mềm mỏng ấy.

Vốn Lan Chúc chỉ định hôn nhẹ lên trêu chọc anh người yêu một chút nhưng bị cuốn, nghị lực của hắn trong tình huống này không đủ để dứt ra.

Cứ thế, Lan Chúc trao cho Cửu Thời một nụ hôn sâu kéo dài

Trong khi hai người đang chìm đắm trong nụ hôn ấy, Thiên Lý đẩy cửa bước vào

"Anh Lăng, đến giờ ăn rồi" Cậu bé vừa vào thấy cảnh Lan Chúc đang hôn Cửu Thời liền kinh ngạc hô lớn

"Trời ơi mọi người ơi, Anh Nguyễn cùng anh Lăng đ...

đang" Chưa để nhóc nói hết, Nhất Tạ lao tới muốn bảo vệ tính mạng cho em cưng của mình nên nhanh chống bịt miệng cậu lại rồi cúi đầu xin lỗi đôi bạn trẻ và đóng cửa rời đi.

Cửu Thời sớm đã muốn đẩy tên lưu manh đang bám trên người mình ra từ lúc có tiếng mở cửa rồi nhưng hắn quá mạnh, Cửu Thời căn bản đấu không lại.

Bây giờ khuôn mặt anh so với quả cà chua thật sự cân bằng giống nhau rồi

Dùng hết sức bình sinh, anh đẩy mạnh Lan Chúc ra và cuối cùng cũng thành công

"Lan Chúc em" Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh người yêu, Lan Chúc liền cảm thán sao đáng yêu vậy???

Phạm quy quá rồi đó

"Lăng ca, em xin lỗi mà" Nhưng anh sắp giận rồi, Chúc ca uy vũ cũng chỉ biết cụp đuôi xuống mà năn nỉ thôi.

May mắn thay trong những trường hợp như vậy thì Lăng Lăng rất dễ tính và chiều hắn

"Được rồi, đi ăn mau.

Anh đói"

"Được, chúng ta đi" Lan Chúc quang minh chính đại làm điều hắn luôn mong cầu, nắm tay anh xuống tầng.

Vốn người khác sẽ thấy đây là một hành động rất bình thường.

Nhưng, những người trong biệt thư hiện tại là Lư Diễm Tuyết, Trần Phi, Nhất Tạ, Dịch Mạn Mạn, và Nguyệt Chi đều là cáo thành tinh rồi.

Họ nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong không khí giao tiếp của hai người.

Riêng cậu nhóc nào đó vừa chứng kiến hai người hôn nhau vẫn ngơ ngác muốn lên tiếng hỏi thì bị anh trai nhấc đi nhanh chóng.

Sau buổi ấy, ai ai cũng biết bây giờ Lăng Lăng đã là hoa có chủ.

Một tối nọ, Lăng Cửu Thời hiếu kỳ hỏi

"Nè Lan Chúc, sao em lại giả gái khi vào cửa vậy"

"Um...

Sở thích đó"

"Hả?

"

"Anh không hiểu gì cả..."

Nói đoạn, hắn dừng lại như đang suy nghĩ gì đó lại nói tiếp

"Nhưng sau này anh sẽ hiểu mà" Nói vậy còn cười cười khiến Lăng Lăng không hiểu sao thấy thật đáng lo

Sau 1 tuần, Nguyệt Chi đã hoàn toàn hồi phục.

Hắc Diệu Thạch tổ chức tiệc chào mừng người mới, họ nghe Nguyệt Chi giới thiệu về mình

"Em tên thật là Hàn Nguyệt Chi, cung ma kết, hiện nay em vừa tròn 20 tuổi.

Năm em 6 tuổi, anh Lăng Lăng 12 tuổi thì bọn em có nói chuyện rồi thân tới lúc em chuyển đi"

( Lăng Lăng 26 hay bao nhiêu vậy mọi người???)

Diện mạo của cô ở ngoài cửa là dáng vẻ yếu ớt hơn, da cũng trắng hơn một chút, tóc dài và có màu đen huyền.

Đôi mắt tuy hờ hững như cũ nhưng cũng có thêm chút sự hấp dẫn cuốn hút.

Nói chung thuộc loại vẻ đẹp cao lãnh nhưng có chút tạo ra ham muốn che chở.

Cuộc sống của người trong Hắc Diệu Thạch những ngày tiếp đó vẫn luôn theo một lịch trình duy nhất: dậy, qua cửa, ăn cơm tró từ lão đại và phu nhân, ăn tối, ngủ và bắt đầu một ngày mới=)) Cả Hắc Diệu Thạch đã quá quen với cuộc sống như vậy, họ cũng chẳng thể làm gì nếu lão đại phát cơm, ngăn đâu nổi.

Yên bình như vậy được một thời gian thì cửa tiếp theo của Nguyệt Chi đã gần tới, cô thông báo trong bữa ăn tối

"Tuần sau em sẽ vào cửa"

"Có manh mối chưa" Trần Phi liếc qua hỏi

"Em có rồi"

"Hay để anh đi cùng, tiện thể tích thêm chút kinh nghiệm" Lăng Cửu Thời vừa gắp thịt được Lan Chúc cho vừa trả lời

"Um, ổn không đó" Nguyệt Chi vừa hỏi vừa nhìn sang phía Lan Chúc

"Anh ấy muốn là được.

Nhưng để tôi đi cùng" Thấy cô nhìn mình, Lan Chúc lên tiếng.

"Vậy cảm ơn mọi người"

"Manh mối của chị là gì vậy" Thiên Lý hóng hớt hỏi

"Um...

Slenderman đó"

"Hả, là sao"

"Nhóc phải tự tìm hiểu chứ

Bữa ăn diễn ra yên bình.

Sáng hôm sau, bỗng Lan Chúc lái xe đưa Lăng Lăng ra trung tâm thương mại, đi thẳng vào cửa hàng quần áo mua đồ nữ khiến anh tưởng cửa sau hắn lại làm Bạch Khiết.

Thế nhưng khi ra xe, hắn lại nói

"Đây là cho anh mặc thử.

Chẳng phải anh thắc mắc tại sao em hay giả gái sao?

"

"Bây giờ anh rút lại thắc mắc được không?

" Cửu Thời nhìn mấy chiếc váy công chúa kia liền năn nỉ.

"Không" đấy là câu nói kết thúc cuộc trò chuyện, từ đó đến khi về biệt thự, Lăng Lăng nài nỉ như nào cũng không được.

Anh bị kéo vào một căn phòng toàn tóc giả và đồ cho nữ, để mặc cho Lan Chúc hoành hành.

Khi cậu buông tha cho anh thì khuôn mặt đã hoàn toàn...

Nữ tính rồi.

Nhìn vào gương, anh thấy khuôn mặt của một cô gái hiền lành, nhu nhược.

Rất dễ tạo cảm giác muốn che chở bảo vệ.

Anh tiếp tục tìm lý do nói rằng không biết giả giọng liền bị cậu cắt đứt đường sống bằng cách đưa ra gợi ý nên giả gái câm

Cận ngày vào cửa, anh vẫn không thuyết phục nổi cậu đành phải giả gái thôi.

Nguyệt Chi thấy vậy đã cười Cửu Thời liên tiếp mấy ngày liền.

Cả biệt thự chỉ có cô dám như vậy.

Đơn giản vì Lan Chúc không phạt nổi cô, Lăng Lăng bảo vệ cô rồi

Cuối cùng, ngày vào cửa cũng tới.

Lăng Lăng đẩy cửa, bước vào khu vực quen thuộc.

_End_

Dư Thu Thu đây ròiii
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 13


Nhìn những cánh cửa hình tròn trước mắt, Lăng Cửu Thời tiến tới mở cửa không khóa ra.

Tiến vào trong, đây là một con đường của nước ngoài.

Cậu đi một lúc thì thấy một chàng trai đứng đó, anh ta lại gần hỏi

"Cô thích ăn kẹo không?

"

"Có, vị bạc hà"

Trao đổi ám hiệu xong, Cửu Thời nhìn chằm chằm Lan Chúc nói

"Sao em không giả gái"

"Em có bảo là sẽ giả gái đâu, thôi nào bé gái câm"

"Em...

" Cậu không biết nói gì với con người trước mặt nữa rồi.

Hai người tiếp tục đi, Cửu Thời hỏi

"Sao là đường của nước ngoài mà lại lấy biển hiệu Trung vậy nhỉ?

"

"Đâu phải ai cũng giỏi Tiếng Anh đâu, mà ai đó đến tiếng Trung còn không rõ phải không cô gái câm"

"...

Sao em nhớ dai vậy" Lăng Lăng biết anh đang khịa cậu vụ cửa Tá Tử mà.

Đi thêm một đoán, hai người tiến vào một căn biệt thự to lớn.

Ai ai cũng nhìn họ một cách chăm chú.

Nội tâm Lăng Lăng hoảng hốt vô cùng.

Anh giao tiếp ánh mắt với Lan Chúc muốn nói họ đang nhìn anh kìa.

Theo ánh mắt của Lan Chúc, anh nhận ra hắn đang nói rằng sợ gì, nếu bị phát hiện liền móc đại gia hỏa hù chết họ.

Một gã tiến tới, ánh mắt nhìn chằm chằm Cửu Thời

"Chào cô gái, tôi là Vương Thiên Tâm.

Còn em?

"

Có vẻ tên này đã bị sắc đẹp của cậu thu hút rồi nhỉ?

Nhưng biểu cảm của đại lão bên cạnh có vẻ không vui lắm

Hehe, trêu chọc em người yêu có vẻ cũng sẽ khá vui.

Cửu Thời lấy điện thoại ra gõ

'Xin lỗi, tôi không nói được.

Tôi tên Dư Thu Thu'

"Ồ, tên thật đẹp.

Em có m...

"

"Cô ấy cùng đội với tôi.

Tôi là Chúc Minh" Lan Chúc thấy hắn ta còn có ý định gạ gẫm người mình thì kiềm chế không nổi liền cất giọng.

"Vậy sao, tiếc thật" Gã ta tỏ vẻ tiếc nuối rồi quay lưng bước đi.

"Anh cố tình trêu em đúng không" Lan Chúc ghé gần tai Cửu Thời nói thầm

'Anh có biết gì đâu trời' Cửu Thời hoàn toàn nhập tâm tiếp tục gõ phím điện thoại

Lát sau, có một cô gái khác tiến tới.

Theo ngoại hình thì có vẻ là Nguyệt Chi, hôm nay cô mặc chiếc váy phong cách cổ điển màu xanh kết hợp tím.

Vương Thiên Tâm lại tiến tới muốn thu phục cô, Cửu Thời muốn đến giải vây nhưng Lan Chúc ngăn lại bảo

"Để xem cách phản ứng của em gái anh đi"

Nghe vậy Lăng Lăng cũng chỉ biết dừng lại nhìn sang phía Nguyệt Chi.

Phải nói nhan sắc của cô đã khiến cho nhiều kẻ trong phòng này động lòng rồi.

Họ nhìn cô với ánh mắt chẳng mấy sạch sẽ.

Vốn dĩ thế giới trong cửa không liên quan tới pháp luật

"Chào mỹ nhân, cô có sẵn lòng làm quen với tôi không?

Tôi tên Vương Thiên Tâm"

Clgv trời??

Nội tâm Nguyệt Chi gào thét.

Đáng ra giờ cô đã được hít ke từ cp kia và ngắm Lăng ca giả gái chứ?

Mắc gì bị làm phiền bởi tên này vậy.

"Xin chào, tôi tên Băng Băng"

"Ồ, tên cô đáng yêu thật, cô có muốn tham gia đội cùng tôi không?

"

"Um...

Xin lỗi nha soái ca, tôi hứng thú với cô gái kia hơn.

Vả lại, nam nam nữ nữ thụ thụ bất thân nha.

Sau này nói tiếp" vừa chặt đứt hi vọng vừa gieo tương tư hehe, cửa này có thứ vui rồi=)) Nguyệt Chi thầm nghĩ

"Vậy sao.

Hi vọng sau này chúng ta sẽ hợp tác" gã nói xong còn hôn lên tay cô một cái.

Nguyệt Chi chỉ biết gượng cười lòng thầm nhủ tí nữa nên xử lí gã như nào

Sau đó, Nguyệt Chi đi lại chỗ Cửu Thời, giọng nói trách móc

"Sao nãy anh không cứu em??

"

'Lan Chúc giữ anh lại'

"Ha, thôi được.

"

Nguyệt Chi lấy lại tinh thần bắt đầu diễn.

"Xin chào, tôi là Băng Băng, mọi người tên gì?

"

"Chúc Minh"

'Tôi là Dư Thu Thu'

"A, tên cô đáng yêu thật đó Thu Thu"

'Cảm ơn'

"Mà...

Cho tôi vào đội hai người được không?

"

"Để xem phòng mấy giường đã" Lan Chúc lên tiếng trả lời

"Um, được thôi"

Một lát sau, họ quay lại thì thấy Vương Thiên Tâm kia đã tán tỉnh một cô gái khác.

Thế nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Nguyệt Chi cùng Lăng Lăng?

Mẹ ơi tên này định làm Jack 2.0 à??

Nguyệt Chi nhớ lại lúc nãy hắn hôn tay mình liền đi vào nhà vệ sinh rửa tay kịch liệt

Lúc cô ra khỏi phòng, một ông lão cũng vừa tới.

Lần này, thân phận của họ là thám tử đến điều tra lý do mất tích của trẻ em trong làng, một phòng có hai giường, tùy ý chia.

Đương nhiên bộ ba kia sẽ ở chung phòng rồi.

Ai ai cũng cảm thán Lan Chúc may mắn, thế nhưng dù thấy được khí thế áp bức của Lan Chúc thì vẫn có một tên tiến tới bắt chuyện với Nguyệt Chi.

"Này người anh em, đâu thể một mình hai tay hai người được, chi bằng chúng ta ở chung đi.

Cô gái câm của anh, mỹ nhân tóc dài này của tôi"

Nghe lời nói đoán bản chất, hắn ta quả thật đang nghĩ tới việc họ sẽ làm gì trong phòng...

Thật ra nghĩ theo hướng đó cũng sẽ là suy nghĩ của kẻ khác nhưng, trọng điểm là hai cặp chung phòng mà?

Ý hắn là tập thể hay gì cơ???

Chưa kịp để Nguyệt Chi combat, Lan Chúc thẳng thắn nói

"Xin lỗi, anh nghĩ lầm rồi.

Cô gái câm này là người yêu tôi, còn nữ nhân anh khen xinh là em gái tôi"

"Ồ, vậy cậu cho tôi em gái cậu đi.

Có gì manh mối cùng chia sẻ ha"

_End_

Cùng chờ đón màn combat giữa mẫn nhi và lưu manh ở chương sau nha mng🌹🌹
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
chương 14


"Ồ, vậy cậu cho tôi em gái cậu đi.

Chúng ta cùng chia sẻ manh mối"

Wtf?

Tư duy tên này lệch lạc vậy???

Con người mà làm như vậy trao đổi ấy nhỉ?

Thấy sắc mặt của Lan Chúc đã xấu tới cực điểm và muốn đánh người thì Nguyệt Chi ra hiệu anh dừng lại.

Cô nói

"Ôi, có những kẻ chỉ sở hữu manh mối nhỏ xí mà ngỡ mình là chúa, là vua nhỉ?

"

"Em gái à, sao em biết manh mối của tôi không quan trọng chứ?"

Gã kia bị nói móc vẫn tỏ ra bình thản mà hỏi.

Thậm chí bàn tay còn có xu hướng muốn sờ soạng cô.

Nguyệt Chi không chút lưu tình đá một cước vào tay gã, đồng thời cũng tát cho gã một cái.

Tát xong, cô lấy hai tay xoa xoa vào nhau như phủi bụi khiến gã tức giận hơn cả.

"Được được, để tôi xem cô có thể thoát ra khỏi đây không!

Cô cẩn thận mình bị khống chế lúc nào không hay!"

"Ai bị khống chế còn chưa biết nha~ với cái thân hình còi nhom này của anh thì được bao lâu?

Mà...

Có được không nhỉ?

"

"Mẹ nó cô xúc phạm tôi!

Tôi nhất định không để cô sống yên"

Nói rồi hắn ta liếc sang Lan Chúc, nhìn dáng vẻ của cậu có vẻ thư sinh mà đe dọa

"Anh chăm sóc em gái cho cẩn thận, nếu không...

Anh không toàn mạng rời khỏi đây" Nói rồi còn nhếch mép quay đi như ngầu lắm.

Vì quay đi nên hắn không thấy được vẻ mặt khinh thường của Lan Chúc, Cửu Thời và khuôn mặt chứa đầy suy nghĩ của Nguyệt Chi

Những kẻ khác thấy Lan Chúc không nói đỡ cho em gái một câu liền tự bổ não rằng chắc hẳn ba người dễ bắt nạt, họ thầm nhủ với nhau ngày hôm sau sẽ hành động gì đó

Lăng Lăng với thính giác siêu nhạy của mình dễ dàng nghe thấy, cậu kìm nén cơn tức mà gõ phím cho Lan Chúc

'Bọn chúng đang bàn việc đánh thuốc cho anh và Nguyệt Chi'

Đương nhiên, Lăng Lăng không cho Nguyệt Chi biết vì sợ cô lo lắng.

Thế nhưng, vì cùng sinh sống trong một hoàn cảnh, cô cũng nghe được phần nào câu chuyện.

Ấy vậy mà tuyệt nhiên trên khuôn mặt cô gái này không có chút sợ hãi nào.

Thậm chí Nguyệt Chi còn quay ra nhìn những tên kia nở nụ cười tinh nghịch, được rồi.

3 tên, cô nhớ mặt từng người rồi

"Ca, muộn rồi, ăn xong ngủ thôi" Nguyệt Chi quay sang nói với Lan Chúc và Lăng Lăng.

"Thu Thu, em đói chưa" Lan Chúc không thèm để ý đến cô em gái nhỏ bé đáng yêu ngây thơ kia mà quay sang hỏi cô gái câm bên cạnh

'Anh đói rồi'

"Ò, vậy đi ăn thôi" Mẹ nó, loại người trọng sắc khinh bạn, Nguyệt Chi thầm chửi rủa 7749 câu trong lòng.

Họ cùng đi xuống bếp, trên bàn ăn là những hộp cá tươi, bánh mì và mì ống

Nguyệt Chi hoàn toàn kì thị những con cá tanh trong hộp nên chỉ ăn mì, Lăng Lăng và Lan Chúc thì thử 1 miếng cá hộp liền nhăn mặt rồi chung thủy với bánh mì.

Ăn xong, bộ 3 người cùng lên phòng.

Đúng như ông lão kia nói, một phòng có 2 giường, 1 nhà vs, 1 tủ quần áo và 2 bàn đầu giường.

Nguyệt Chi liên tưởng tới một khách sạn...

"Được rồi, Thu Thu lên ngủ với em nào" Lan Chúc vừa nói vừa ôm Lăng Lăng vào lòng.

Nguyệt Chi thấy hối hận khi vào cửa cùng 2 kẻ này rồi đấy nhé.

Đi vào cửa hay là đi tuần trăng mật vậy.

Cô mặc kệ 2 kẻ đang ân ái kia, lao lên giường nhắm mắt buông xuôi hết, ngủ là chân ái

Lăng Lăng bên kia cũng đã bị dụ dỗ lên nằm ngủ cùng Lan Chúc, hai người nằm ở giường cạnh cửa sổ.

Nửa đêm, bỗng Lăng Lăng nghe thấy tiếng gió.

Cậu ti hí mắt nhìn ra thì thấy một bóng hình to lớn và gầy guộc như cây đang cố gắng thò tay qua cửa sổ.

Lan Chúc thì thầm vào tai cậu

"Đừng nhìn, ngủ đi.

Em ở đây rồi"

Nghe vậy, Cửu Thời liền cảm thấy an tâm hơn quay người về phía ngực của Lan Chúc mà ngủ.

Lúc này, Nguyệt Chi tỉnh dậy, ngó ra cửa sổ rồi lườm vật thể kia một cái, sau đó tiến tới cửa sổ.

Lăng Lăng thấy vậy muốn ngăn lại liền bị Là Chúc ngăn cản lần 2.

Cậu muốn hỏi tại sao bỗng thấy Nguyệt Chi nhìn thẳng vào mặt vật thể cao gầy kia, sau đó đưa điện thoại lên rồi nói gì đó qua khung cửa.

Quỷ ảnh ấy nhìn ảnh, lắng nghe cô nói xong lại gật đầu rồi rời đi.

"Em lại gì vậy" Lăng Lăng ngồi dậy hỏi

"Đúng, cô đã làm gì?

" Lan Chúc nhíu mày nhìn Nguyệt Chi với sự hiếu kỳ hiếm có

"Em sao?

"

"Phải, sao con quỷ ấy lại rời đi vậy?

" Lăng Lăng thấy rất khó hiểu, rõ ràng Nguyệt Chi cũng chỉ là một người qua cửa bình thường.

Rốt cuộc, cô che giấu điều gì được chứ nhỉ?

_End_

Flop wa😢
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 15


...Rốt cuộc cô che giấu điều gì được chứ nhỉ?

Lăng Lăng thầm đặt ra hàng vạn dấu hỏi chấm trong đầu

"À, mai các anh sẽ biết thôi mà" Nguyệt Chi nói với giọng bình thản rồi lên giường nhắm mặt chìm vào giấc ngủ sâu.

Lan Chúc muốn tới gọi cô dậy nhưng lại bị Cửu Thời ngăn lại, anh nói

"Em gọi không nổi nó đâu, có lần con bé thi xong ngủ suốt 1 ngày ai gọi cũng không dậy mà.

"

"Vậy, tại sao cô ta lại có thể đuổi quỷ ảnh?

" Qua biết bao nhiêu cửa mà Lan Chúc vẫn chưa chứng kiến khung cảnh ấy bao giờ đương nhiên sẽ cực kì thắc mắc và hoài nghi.

"Anh không biết nữa, thôi để mai hỏi lại vậy, anh buồn ngủ rồi"

"Ò, vậy Thu Thu ngủ ngon nha" Nghe thấy anh buồn ngủ, kẻ simp bồ nào đó ngay lập tức quay sang ôm bồ vào lòng chúc ngủ ngon.

Sáng hôm sau, khi hai người tỉnh dậy thì Nguyệt Chi bên kia đang bôi son là xong bước cuối của công cuộc trang điểm.

Cô quay sang hỏi

"Hai anh đó, bị trúng thuốc ngủ hay gì mà giờ mới dậy hả?

"

"Còn sớm mà, em đợi bọn anh tí nhé" Lăng Lăng liếc đồng hồ đã điểm 8h45 sáng nói

"Sớm cái gì??

Anh không xuống kiểm thành viên à?

"

"Đây đây cô nương, đợi chút"

"Cô thích thì xuống đi" Lan Chúc lên tiếng

"Aiya, không phải nhưng mà việc này liên quan đến điều hai anh thắc mắc hôm qua mà"

"Việc tối qua á?

Đợi anh vài phút" Cửu Thời nghe vậy liền tràn đầy sức sống đi vào vệ sinh cá nhân

Lan Chúc thấy vậy cũng bất lực cười nhẹ mà đi theo anh đánh răng

Một lát sau, cả ba xuống sảnh biệt thự, không hiểu sao bỗng nhiên mấy kẻ hôm qua cùng lên kế hoạch đánh úp Nguyệt Chi bây giờ lại nhìn cô với ánh mắt sợ sệt, thiếu chút là quỳ xuống nhận tội.

'Họ sao vậy' Lăng Lăng nhập vai gái câm gõ điện thoại hỏi

"Ra ngoài nói cho chị" Nguyệt Chi nói nhỏ vào tai anh rồi tiến tới chỗ mấy kẻ kia

"Xin chào, mấy anh sao lại nhìn tôi như vậy?

"

"C...

Cô tránh xa tôi ra, đừng tưởng chỉ hôm qua là dọa được bọn tôi"

"Ấy, tôi đã nói gì đâu ta?

Mà...

Anh chắc là tôi chỉ dọa anh được thôi không đây?

" Nguyệt Chi liếc nhìn lên trên đầu kẻ chủ mưu liền nhếch mép, một chiếc mũ phù thủy a~.

Cô quay lưng kéo couple đang tình tứ kia đi ăn sáng

"Rốt cuộc là cô làm gì?

" Lan Chúc nhìn chằm chằm cô hỏi

"Em dùng chút mưu mẹo thôi mà, đừng quan tâm"

"Không thể bỏ qua, thành viên của Hắc Diệu Thạch cần được hiểu rõ"

"Được rồi được rồi, cái này là khả năng đặc biệt của em.

Em có thể thôi miên hay điều khiển một vật sống ấy mà"

'Wao, sao đó giờ em không kể vậy'

"Chị thì biết làm gì đây, với có gì mà kể chứ"

"Cô có thể thôi miên cả môn thần à?

Cô phát hiện lúc nào?

"

"À, đó là cửa thứ 2 của em, em gặp một môn thần nam sau đó bị đẩy đến đường cùng liền dùng thử thôi miên nên phát hiện"

Lan Chúc có vẻ khá suy tư sau đó liền giục cả đám tăng tốc ăn rồi tìm manh mối.

Họ chia ra đi quanh thị trấn, đương nhiên là hai kẻ kia đi chung còn Nguyệt Chi đi riêng rồi.

Phía Nguyệt Chi

Cô đi đến một căn nhà cổ điển bằng gỗ ở gần trung tâm thị trấn, sau khi gõ cửa có một bà lão mở

"Cô đến đây làm gì?

"

"Bà ơi, cho cháu hỏi rằng nhà bà có trẻ em không ạ?

"

"Tôi có một đứa cháu trai" bà vừa trả lời vừa cười hiền hậu

"Ôi, cháu trai bà chắc tài giỏi lắm nhỉ?

Bà kể cho cháu thêm được không ạ?

"

Nghe vậy, bà lão kia phấn khích lên hẳn, nụ cười càng rõ ràng hơn mời Nguyệt Chi vào nhà

"Cháu trai tôi ấy, nó là một đứa nhóc thông minh, cao lớn và đẹp trai.

Ấy vậy nhưng nó lại chẳng giỏi bộc lộ cảm xúc lắm...

" Bà như được tiếp thêm sức mạnh gì đó mà kể nhiều vô cùng.

"Cháu bà giỏi thật đó.

Vậy, cháu trai bà đâu rồi ạ?"

"Haiz, cách đây một thời gian, khi nó sắp trưởng thành thì đột nhiên mất hẳn sự vui tươi trên khuôn mặt, nó cứ lầm lầm lì lì rồi biến mất, lên nơi khác ở rồi.

Nó viết thư cho tôi rồi bỏ đi chẳng từ biệt"

"Vâng, chúc bà sớm gặp cháu trai ạ.

Tạm biệt bà"

"Được được, chào cô nhé" Bà lão tiễn Nguyệt Chi ra cửa, sau khi đóng cửa quay vào, bà lẩm bẩm

"Về được hay không đây?

Haiz, thân già này cần cháu quay lại lắm rồi"

Phía Lan Cửu

Hai người đi tới một nhà có trẻ bị mất tích, họ hỏi thì biết được cậu bé kia là con riêng của phu nhân nên không được quan tâm lắm, từ đó mất tích lúc nào không hay.

Chị của cậu lôi cho họ cuốn nhật kí mà cậu viết, trên đó chi chít toàn là lời nói về một con quái vật theo dõi cậu

Hỏi xong nhà này, Lan Chúc lại đến xưởng đồ hộp, ở đây, họ ngửi được mùi tanh nồng khó tả.

Hai người đi quanh ở ngoài trước thì thấy một gốc cây.

Họ cậy ra liền kinh hoàng trước vật thể ở trong.

Đó là xác một cậu bé đã gắn liền hoàn toàn với thân cây cổ thụ, nhìn qua liền biết chẳng còn sống.

_End_

Lặn lâu wa t đã ngoi lên hehe

Tr oi qua lỗi wp h ms đăng dc mng ạ🙃
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 16


Lăng Lăng nhìn cảnh này có chút buồn nôn, thật sự quá ghê rợn.

Anh quay sang ra hiệu cho Lan Chúc rời đi.

Khi họ đi, cái xác trong gốc cây kia mở mắt, nở nụ cười kì quái nhìn theo họ

Về tới biệt thự, Lan Chúc nhìn quay không thấy Nguyệt Chi đâu có chút lo lắng cô thật sự bị ba tên kia khống chế, cậu quay sang nói với Cửu Thời

"Bọn mình ra ngoài tìm Băng Băng nhé, chắc con bé lạc rồi"

'Um' Lăng Lăng cũng đã chú ý tới sự biến mất của cô nên khá lo lắng

Hai người ra ngoài cửa thì thấy hình dáng quen thuộc xuất hiện, là Nguyệt Chi đang tiến tới.

Trên mặt cô hiện rõ vẻ suy tư

"Sao vậy" Lan Chúc hỏi

"Em vừa thấy một đứa bé đi ra khỏi cổng thị trấn liền biến mất"

'Đấy là lý do em về muộn à'

"Không phải, lúc nãy em thấy thôi còn về muộn là do có chút chuyện cần xử lý"

"Là ba tên kia?

" Lan Chúc lên tiếng

"Đúng rồi, ba thằng đấy vừa suýt bị quỷ ảnh bắt, em đứng xem chút"

'Thôi vào trong đã, đứng đây không an toàn' Nghe nhắc tới quỷ ảnh, Lăng Lăng liền cảnh giác muốn vào trong

Sau khi ăn uống, lên trên phòng ngủ, ba người tiếp tục trò chuyện

"Cô thôi miên quỷ ảnh kia giết bọn họ à?

" Lan Chúc hỏi

"Em thật sự làm vậy á"

"Thì...

Ai bảo bọn nó háo sắc.

Với cả quỷ ảnh cũng đâu dễ điều khiển vậy chứ, em chỉ tác động một chút cho nó hù dọa họ thôi"

"Hóa ra em lại thâm độc như vậy" Lăng Lăng nói rồi nhìn Nguyệt Chi với con mắt hiếu kì

"Thôi mà, muộn rồi mình đi ngủ đã.

Mai còn tìm manh mối"

"Được" Lan Chúc và Lăng Lăng đồng thanh

Đêm đó, Lăng Lăng bị quỷ ảnh kia cuốn vào ảo giác.

Đó là nỗi sợ lớn nhất của cậu.

Khi đấy, cậu chết trong phòng trọ của mình không ai bên cạnh, chỉ có Hạt Dẻ gặm nhấm da thịt.

Nhưng bây giờ, cậu đã có Hắc Diệu Thạch bên cạnh, có Lan Chúc, Tảo Tảo, Trần Phi, Nguyệt Chi, Thiên Lý, Mạn Mạn, Diễm Tuyết đồng hành.

Vì vậy, rất nhanh Cửu Thời đã thoát khỏi ảo giác đó

Cứ thế, một đêm lại trôi qua.

Sáng hôm sau, mọi người tiếp tục chia ra tìm manh mối.

Nguyệt Chi đặc biệt có hứng thú với bà lão kia, tiếp tục tới nhà bà.

Cô gõ cửa rồi chờ một lúc liền có người mở

"Cháu gái, cháu lại đến sao" bà lão ngó ra thấy Nguyệt Chi liền cười tươi mời cô vào nhà

"Vâng, cháu thấy có vẻ bà rất cô đơn nên muốn trò chuyện ạ"

"Cháu thật là cô gái ấm áp"

Hai người một già một trẻ trò chuyện cùng nhau vậy mà thật hòa hợp, Nguyệt Chi cũng thu thập thêm chút thông tin.

Hóa ra, gần đây thị trấn rất hay mất tích trẻ em nên các nhà dân đã đem con mình giữ ở trong nhà.

Đã vậy, thị trấn này còn có luật không được ly hôn.

Tâm sự một chút thì bà lão lại kể về cháu trai của mình, Nguyệt Chi cũng rất chăm chú lắng nghe

"Thôi, muộn rồi.

Cháu xin phép mai lại đến ạ"

"Được được, bà tặng cháu cái vòng cổ này, coi như bùa may mắn" Nói rồi bà lão lấy ra một chiếc dây chuyền con thiên nga đen đưa cho cô

Bên Lan Cửu

Hai người dẫn trưởng làng đến gốc cây hôm qua thì phát hiện ra rằng cái xác bên trong đã biến mất bất ngờ.

Họ có chút hoang mang thì trưởng làng lại nói

"Không sao, chuyện những đứa trẻ biến mất như vậy cũng thường xuyên xảy ra"

Sau khi đi khám phá thêm một chút hai người liền quay về.

Trong sảnh chính, hôm nay Nguyệt Chi vẫn về muộn, tìm manh mối sâu vậy sao?

Khoảng vài phút sau, Lan Chúc muốn ra ngoài kiểm tra nên nói một tiếng với Lăng Lăng, bảo anh ở trong.

Trong lúc Lan Chúc ra ngoài thì tên Vương Thiên Tâm lại tiến tới chỗ Lăng Lăng kéo "cô" sang một góc muốn giở trò lưu manh.

Ngay tức khắc, hắn bị cậu đánh cho bầm dập kèm lời cảnh cáo rồi bị bỏ ở góc đó.

Khi Lăng Lăng về lại chỗ ngồi, Lan Chúc vẫn chưa xuất hiện.

Anh đang suy nghĩ có nên ra tìm không liền thất hai bóng hình quen thuộc tiến tới

'Sao đi lâu vậy'

_End_
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 17


'Đi đâu lâu vậy'

"Tại cô em gái thân yêu của ai kia mải buôn chuyện với bà cụ trong thị trấn rồi lại lang thang quên lối về ấy mà"

Lan Chúc nói còn liếc sang phía Nguyệt Chi

"Hì, em xin lỗi.

Tại cụ nói chuyện cuốn quá trời" Nguyệt Chi vừa cười vừa nói

'Thôi, vào trong đi' Lăng Lăng cũng chỉ bất lực mà bỏ qua

Cả ba quay lại sảnh biệt thự, một người qua cửa nói với Lan Chúc về việc Lăng Lăng bị tên Thiên Tâm kia kéo qua.

Cậu nghe vậy ánh mắt bộc lộ sự tức giận, đi tìm Thiên Tâm.

Lăng Lăng không kịp cản hắn lại, chỉ biết rằng sau đó nghe thấy tiếng kêu la đau đớn ở ngoài.

"Haiz, anh bạo lực quá rồi đó"

Nguyệt Chi nói khi thấy Lan Chúc từ ngoài vào trong.

Hắn cũng chỉ nhìn cô rồi quay sang hỏi han Lăng Lăng

"...

" Nguyệt Chi cảm thấy không phục???

'Mọi người có thấy chiếc mũ của tên kia trông lạ lạ không?

' Lăng Lăng chỉ vào một trong ba kẻ lưu manh rồi nhắn

"Hả" Lan Chúc quay ra liền thấy trên đầu gã là một chiếc mũ phù thủy

Quả thật nếu ai đó không chỉ điểm Lan Chúc cũng sẽ chẳng để ý tới kẻ kia đâu.

Thế nhưng nhìn mới thấy, Thật sự khá lạ.

Cặp uyên ương muốn quay sang nói chuyện với Nguyệt Chi lại thấy cô đã đi đâu đó

"Đứa nhỏ này lúc ẩn lúc hiện như ma vậy chứ?

" Lan Chúc không nhịn được nữa mà lên tiếng

Lăng Cửu Thời cũng chỉ biết cười cười cho qua, dù gì đây cũng là em cậu, từ bé nó đã vậy rồi.

Cậu cũng chiều nó mà không quản

Một lát sau khi họ lên phòng thì vẫn không thấy Nguyệt Chi xuất hiện, Lan Chúc ngay lập tức quan sát xung quanh xem có gì khả nghi hay không, ví dụ như có gì mới hay là dấu hiệu của thuốc gây mê

'Nguyệt Chi đâu?'

"Em cũng không biết, cái con bé này chắc chắn lại đi đâu nghịch chứ không phải gặp nguy hiểm đâu chứ nhỉ?

"

'Mong là vậy, mình có nên đi tìm nó không?

'

"Um...

Chị đứng đây.

À không, chúng ta đi chung tìm nó" Lan Chúc vốn định để Lăng Lăng ở lại cho an toàn nhưng nhớ lại nguy cơ anh bị mấy thằng lưu manh khống chế liền lôi anh theo luôn!

Sau khi ra khỏi cổng biệt thự, họ đi một vòng quanh thị trấn vẫn chưa tìm thấy Nguyệt Chi mà chỉ phát hiện ra rằng mỗi một đứa trẻ mất tích sẽ đại diện cho một người qua cửa và thậm chí còn đặt ra một giả thuyết rằng vốn dĩ làng không có trẻ con mà chúng vốn chỉ là vật thể nào đó lạ lẫm.

Sau cùng, khi đã muộn thì hai người cũng chỉ hết cách mà đi về ngủ.

Khi về đến nơi, họ vẫn hi vọng sẽ thấy một cô gái nhỏ bé nằm ngủ, họ mong rằng lúc nãy chỉ là cô đi vệ sinh.

Nhưng, hiện thực thì không như vậy, Nguyệt Chi vẫn chưa hề xuất hiện.

Họ đành nằm xuống, lòng không khỏi lo lắng vô cùng, không hiểu Nguyệt Chi có thể trốn ở đâu?

Hai người cùng nhau bàn luận một chút thì bỗng bên cửa sổ xuất hiện quỷ ảnh.

Lan Chúc cùng Cửu Thời nhìn ra đó liền thấy gã để một đồ vật lên nhành cây trước cửa sau đó nhìn chằm chằm chiếc giường của Nguyệt Chi rồi rời đi.

Đợi khi chắc chắn rằng gã ta đã di chuyển thì Lan Chúc mở cửa sổ nhanh tay lấy món đồ quỷ ảnh để lại đem vào phòng.

Đó là một bức ảnh.

Trong ảnh là cô gái với mái tóc đen óng ả, nước da trắng pha chút yếu ớt đang mặc một chiếc váy.

Đôi mắt long lanh hút hồn người nhưng cũng tỏ ra sự băng lãnh.

Không khó để họ nhận ra, đây là bức ảnh chụp Nguyệt Chi lúc đang trêu đùa ba gã lưu manh.

Mặt sau bức ảnh, hai người thấy được một dòng chữ viết tắt

"Mctvcyqca, caclatsct.

Cgnmsdrmlhđtx, cnpđcn.

Tsyh"

Có lẽ môn thần không thể tiết lộ manh mối nên tờ giấy chỉ như vậy.

Lan Chúc nhíu mày nhìn chằm chằm nó hòng tìm ra chút gì đó ý nghĩa của những dòng chữ như thể kí hiệu cho thần tiên kia.

Lăng Cửu Thời bỗng nói

"Hay là...

Đây là viết tắt nhỉ?

"

"Nhưng mà biết làm sao giải được đây chứ.

Quá khó hiểu rồi đi"

Sau hơn 1 giờ đồng hồ nghiên cứu, họ vẫn chỉ dịch được vế đầu

"Mẹ của ta vô cùng yêu quý cô ấy"

Tại sao họ dịch được á?

Tại vì Nguyệt Chi gần đây thường tiếp xúc với một bà lão lạ lùng đó.

Lăng Cửu Thời suy tư cái gì đó rồi giải tiếp được vế hai

"Cô ấy là ánh trăng sáng của ta"

Tại sao á?

Lúc trước khi đi Lăng Lăng đã để ý thấy quỷ ảnh kia chỉ thẳng vào ánh trăng trên trời rồi nhìn vào giường Nguyệt Chi rồi.

"Con bé này thế quái nào lại được cả môn thần chú ý vậy?

"

"Anh cũng không hiểu.

Dịch tiếp đã.

Nãy gã cũng chỉ vào đồng hồ rồi kí hiệu số chín đấy"

Công cuộc tìm nghĩa của chữ kéo dài cả đêm.

Họ không biết rằng trong lúc đó, có một hình bóng nhỏ bé bị treo lên bức tường đá của một hang động, cách mặt đất tầm một mét

Nguyệt Chi cũng không biết bằng cách nào mình xuất hiện ở đây, cô chỉ nhớ rằng mình bị một chú mèo thu hút rồi ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy đã bị treo lên, bên cạnh còn là một quỷ ảnh.

Bị treo cả đêm thật sự khó chịu, cô nhìn chằm chằm tên quỷ ảnh kia rồi gào thét

"Con mẹ nó, tên môn thần kia ngươi có biết thương hoa tiết ngọc không hả!?

Ta là con gái đó nhé, thả ta xuống coi.

Muốn giết thì cũng phải cho ta thoải mái chút chứ!"

Có lẽ vì âm thanh to lớn ấy, gã quỷ ảnh không hiểu sao cũng vô thức đưa cô ra một chiếc giường rơm gần đó, tiện tay đắp thêm chăn.

Cô nhìn gã với ánh mắt cảm ơn, không hề biết sau khi mình ngủ đi đã có một con quỷ khác lao vào đẩy quỷ ảnh một kia ra.

_End_

Lặn lâu wa hết không khí rùi mọi người à
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 18


Bên Lan Cửu, họ cuối cùng cũng giải xong mật thư sau một đêm dài.

Nói chung quỷ ảnh ấy muốn thông báo vào 9 giờ tối sẽ diễn ra hoán đổi thân xác, đó là thời gian thích hợp nhất để thoát cửa.

Sau đó hai người cùng thông báo việc này với những người qua cửa.

Lúc đầu họ vốn không tin nhưng vì chẳng còn bất cứ lựa chọn nào nên đám người quyết định đi đến nơi diễn ra sự hoán đổi

Trái lại, khi Cửu Thời và Lan Chúc dành cả đêm thức trắng để tìm manh mối, suy nghĩ cách giải cứu Nguyệt Chi thì cô ở hang đá nọ vẫn thoải mái say giấc nồng không chút phòng bị.

Khi Nguyệt Chi mở mắt thì trời cũng đã sáng, cô nhìn xung quanh hang động thì chẳng thấy lối ra mà chỉ thấy ở cạnh là một ít thức ăn cùng đồ để vệ sinh cá nhân.

'Tên quỷ ảnh này có vẻ chu đáo nhỉ' Nguyệt Chi thầm nghĩ rồi thưởng thức món ăn cũng như vệ sinh cá nhân.

Linh cảm cô mách bảo rằng trong những món này không chứa đựng nguy hiểm.

Lan Chúc và Cửu Thời cùng tất cả những người qua cửa đúng 9 giờ tối có mặt ở bãi phế liệu, nơi được thông báo là sẽ diễn ra cuộc hoán đổi thể xác giữa hai quỷ ảnh.

Khi Cửu Thời đang cầm trên tay một cây gậy sắt chuẩn bị cho trận chiến lớn, một cô gái đi tới chỗ anh dịu dàng lấy đi cây gậy và nói:

"Cô gái nhỏ à, em mỏng manh như vậy thật sự không hợp với những thứ bạo lực này đâu"

Lan Chúc nghe vậy cảnh giác đi tới, đứng trước mặt che chắn cho anh rồi khẳng định với cô gái kia:

"Người của tôi, không phiền chị lo"

Nghe vậy, nữ nhân kia cũng hiểu rõ và quay lưng rời đi.8 giờ 45 tối, 1 bóng dáng cậu con trai xuất hiện, đó là Vương Thiên Tâm.

Hắn ta đi tới đứng nhìn về phía sương mù như đang chờ đợi ai đó.

Một lúc sau, tên quỷ ảnh to lớn cũng xuất hiện, trên đầu tên đó đội một chiếc mũ dạ, chân tay dài lều nghều và khuôn mặt trắng bệch

Quỷ ảnh gỡ chiếc mũ của mình ra có ý định đội cho Vương Thiên Tâm thì Lan Chúc ngay lập tức ra hiệu mọi người tấn công (khúc này các cậu đọc truyện sẽ rõ hơn nhé)

Sau khi lấy được chiếc chìa khóa cửa, mọi người ngay lập tức thúc giục nhau đi tìm cửa để chạy thoát.

Lăng Lăng nghĩ tới gì đó liền nói thầm đủ cho anh và Lan Chúc nghe:

"Còn Nguyệt Chi đâu?"

Lan Chúc nghe vậy cũng trả lời anh:

"Em cũng đang nghĩ tới vấn đề đó, hay là để bọn họ đi tìm cửa còn chúng ta tìm em ấy"

"Ừm."

Lăng Lăng thật sự lo lắng cho người em gái này, cậu nhìn ngó xung quanh mong sẽ tìm được chút manh mối nhỏ nào đó.

"Mọi người chia nhau ra tìm cửa, nếu không được thì cứ về nhà chung ngủ trước rồi sáng mai tìm tiếp."

Đổng Thiên Vi(chị lúc nãy nói Lăng Lăng k hợp với bạo lực) không biết từ đâu xuất hiện thông báo với mọi người, nhân tiện trao chìa khóa cho Lăng Cửu Thời.

Tất cả nhìn thấy vậy cũng chẳng dám nói gì, cô gái câm này lúc nãy là người đã cống hiến nhiều nhất mà.

Dù sao cũng đã mệt lả người sau trận chiến, mọi người cùng thống nhất sẽ di chuyển về nghỉ ngơi.

Khi tới chỗ bảng tin của thị trấn, đoàn người sửng sốt khi thấy bóng dáng của một cô gái bé nhỏ nằm bên cạnh.

Đó là Nguyệt Chi, cô được cuốn bởi một lớp chăn dày và đặt bên cạnh bảng tin.

Lăng Cửu Thời thấy vậy liền tiến lại gần gọi thử xem cô có tỉnh không.

May mắn sao Nguyệt Chi chỉ ngất đi một chút đã ngay lập tức tỉnh dậy.

"Băng Băng, cô làm gì mà nằm ở đây?

-------End-------
 
Fanfic [Lan Cửu] Bù Đắp Cho Anh
Chương 19


"Băng Băng, sao cô lại nằm ở đây?"

"Hả?

Em không biết, tỉnh dậy đã ở đây rồi" Nguyệt Chi nhớ rõ lúc nãy cô còn nẳm trong hang động vậy mà giờ lại ở nơi này.

'Em đi đâu suốt 2 ngày qua vậy' Lăng Cửu Thời lo lắng gõ điện thoại

"Chị yên tâm, em không sao đâu."

Mà...

Nguyệt Chi ngước lên nhìn xung quanh, cô đang ở cái bảng thông tin của thị trấn.

"Trời ơi, cái bảng này có vấn đề" Một người trong số họ chỉ tay vào góc gỗ bị vỡ nói to

"Đập ra mau" Lan Chúc nhìn theo liền ra lệnh

Nghe vậy, một người đàn ông cầm vũ khí lúc nãy anh ta sử dụng đập vỡ, bên trong biển thông báo vậy mà lại là cánh cửa.

Nhìn thấy, Lăng Cửu Thời cũng nhanh chóng mở cửa ra.

Trong lúc ấy, từ xa xuất hiện một quỷ ảnh lao tới, tóm lấy 1 người chơi mà ném lên trời.

Tất cả mọi người đều hoảng hốt, tên quỷ ảnh nhìn chằm chẳm vào chiếc mũ đen trong tay Lan Chúc, rít lên

"Trả lại đây!!"

Dứt lời, nó lao tới.

Lan Chúc nhanh chóng chạy ra nơi khác, đánh lạc hướng con quỷ.

Lăng Lăng thấy vậy vứt chìa khóa cho Nguyệt Chi mở cửa còn mình ra hỗ trợ Lan Chúc.

Dây dưa một hồi, cửa đã mở thành công.

Nguyệt Chi gào lớn:

"MAU LẠI ĐÂY"

Hai người nghe vậy cũng nhanh chóng vứt mũ đi, chạy về phía cửa.

Đứng trước cửa, Lan Chúc khẽ kêu lên

"Lăng Cửu Thời!"

Lăng Lăng nghe vậy giật mình, quay lưng lại liền thấy quỷ ảnh đã đuổi tới gần, cậu ý thức được cái chết đang đến.

Cửu Thời bị nó tóm lấy, nhưng trong thời khắc nào đó, con quỷ bị tấn công, nó buông Cửu Thời ra.

Lan Chúc thấy vậy vội vã kéo anh vào cửa, trước khi đi, anh thấy rất rõ thứ tấn công con quỷ là 2 chị em.

Ra bên ngoài, Lan Chúc ngay lập tức tìm anh người yêu của mình, cậu ôm chặt lấy anh để làm giảm cảm giác lo lắng ban nãy.

"Anh ổn, ngoan nào."

Hiểu rõ nỗi lo của cậu, Lăng Cửu Thời nhẹ nhàng ôm lại an ủi.

Nguyệt Chi tình cờ đi ngang qua đã chứng kiến tất cả...

Cứ thế, cuộc sống của họ trôi qua cho tới khi Đàm Tảo Tảo bước vào cánh cửa thứ 6, khi ấy cô sẽ không được dẫn dắt bởi Lan Chúc.

Nguyệt Chi biết chuyện này liền đề nghị vào cửa cùng cô.

"Em nói thật sao?"

Tảo Tảo ánh mắt đầy bất ngờ và xúc động nhìn sang

"Thật, chị không tin em à?"

Nguyệt Chi nhẹ nhàng đáp, tiện thể giải thích

"Nhưng không phải chỉ dẫn đường cho chị đâu.

Em sẽ hướng dẫn chị dần dần và bảo vệ chị trong khả năng thôi đó"

"Được!

Cảm ơn em."

Tảo Tảo chỉ cần vậy thôi, cô vui vẻ ôm chặt lấy Nguyệt Chi cười tươi nói.

"Được rồi được rồi, chị bình tĩnh đã nào."

"Hihi yêu em nhất luôn đó!!!"

"Chị là người nổi tiếng đó, giữ hình tượng chút nàoo" Nguyệt Chi bất lực chỉ có thể ôm lại một cách nhẹ nhàng.

"Hai người coi bọn tôi tàng hình à?"

Nhìn em gái mình sắp bị cướp mất, Lăng Cửu Thời không khỏi nhăn mày.

Thấy hai người không để ý tới anh và Lan Chúc bên này, Cửu Thời lên tiếng hỏi.

"À, em quên" Tảo Tảo nhìn sang phía hai người cười ngượng ngùng.

"Cô có chắc là muốn đi vào cửa cấp 6 cùng Tảo Tảo không?"

Lan Chúc im lặng nãy giờ bất ngờ lên tiếng.

"Có, dù gì cũng là cơ hội để em rèn luyện"

"Thế để anh vào cùng em.

Anh không yên tâm" Cửu Thời nghe được sự chắc chắn từ Nguyệt Chi cũng lo lắng nói.

"Lăng Lăng, anh vào thì em cũng vào."

Lan Chúc rất tự nhiên dựa cằm vào vai anh rồi thì thầm.

"Hơ hơ, thế thì 4 người cùng vào đi cho lẹ..."

Nguyệt Chi thấy vậy đề nghị

"Cũng được" Lăng Lăng đại diện đồng ý.

Thời gian vào cửa của Tảo Tảo là 2 ngày sau, 4 người về Hắc Diệu Thạch để tìm gợi ý.

"Để xem nào..."

Lan Chúc lấy tập giấy gợi ý ra, tra xét một hồi cuối cùng cũng chọn được 1 tờ.

Hắn để nó lên bàn cho mọi người đọc.

'Sentinel'

"Là sao??"

Tảo Tảo không che dấu sự thắc mắc của mình.

"Sao em lại chọn cái này" Nhìn gợi ý, Lăng Cửu Thời cũng tò mò hỏi.

Rõ ràng gợi ý này không hề đơn giản.

"Nó là cái dễ nhất rồi, với cả theo em tìm hiểu thì gợi ý này xuất hiện khá nhiều trên diễn đàn.

À mà đây là tên một hòn đảo có thật."

Lan Chúc nhẹ nhàng đáp

"Bối cảnh là chúng ta đi lạc ngoài đảo sao?

Hay là du lịch nhỉ" Nguyệt Chi cũng xoa xoa cằm suy nghĩ

"Theo tôi thì cửa cấp 6 sẽ không dễ đoán đâu.

Nhưng khả năng 70% là sẽ lạc ngoài đảo và phải tìm cách sinh tồn đấy."

Lan Chúc bắt đầu khởi động máy tính, tìm thông tin.

"Để xem nào..."
 
Back
Top Bottom