Nhưng Hirata…
Hắn biết chính xác điểm yếu của cậu.
______________________________________
“Cho tôi ngủ chung với em nhé?”
Shunichi nheo mắt.
“Anh nói gì cơ?”
Hirata dựa sát hơn, khóe môi cong lên đầy trêu chọc.
“Tôi hỏi là… em có cho tôi ngủ chung không?”
Shunichi siết chặt áo choàng tắm, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Không.”
Hirata cười khẽ, không có vẻ gì là bất ngờ.
“Tàn nhẫn thật.”
Hắn lùi lại một chút, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu.
“Tôi vừa giúp em bắt kẻ sát nhân, em không thể nể tình mà cho tôi một góc giường sao?”
Shunichi khoanh tay trước ngực, nhìn hắn đầy cảnh giác.
“Anh có thể ngủ ở ghế.”
Hirata khẽ nghiêng đầu.
“Nhưng tôi thích giường hơn.”
Shunichi nghiến răng.
“Không.”
Hirata nhìn cậu chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên nhún vai.
“Được thôi.”
Hắn xoay người, bước ra khỏi phòng ngủ.
Shunichi thở phào nhẹ nhõm—nhưng chưa kịp hoàn toàn thư giãn, Hirata đã ngoái đầu lại, nhếch môi.
“Nhưng nếu nửa đêm tôi đổi ý…”
Hắn cười khẽ.
“Thì em đừng bất ngờ nhé.”
Shunichi lập tức ném một chiếc gối về phía hắn.
Hirata bật cười, né gọn, rồi lười biếng rời đi.
Cánh cửa phòng khép lại.
Shunichi đứng yên một lúc, tim vẫn còn đập mạnh.
Cậu sẽ không để hắn trèo lên giường.
Không đời nào.
Shunichi tắt đèn, chui vào chăn, cố gắng lờ đi những suy nghĩ rối loạn trong đầu.
Nhưng cảm giác bứt rứt vẫn không biến mất.
Cậu xoay người, kéo chăn lên cao hơn, nhưng giấc ngủ vẫn chẳng chịu đến.
Mãi một lúc sau, khi mí mắt bắt đầu nặng trĩu, cánh cửa phòng lạch cạch mở ra.
Shunichi giật mình, quay đầu về phía cửa.
Dưới ánh đèn mờ ngoài hành lang, bóng dáng Hirata hiện ra rõ ràng.
Hắn đứng tựa vào khung cửa, trên tay cầm một chiếc gối.
Shunichi ngồi bật dậy.
“Anh làm cái gì—”
“Suỵt.”
Hirata giơ ngón tay lên môi, ra hiệu cậu im lặng.
“Em không ngủ được đúng không?”
Shunichi lập tức quay mặt đi, không muốn hắn thấy vẻ bối rối của mình.
“Không liên quan đến anh.”
Hirata chậm rãi bước vào phòng.
Shunichi siết chặt chăn, giọng cảnh giác.
“Tôi đã nói—”
“Tôi không động vào em đâu.”
Hirata bình thản đặt gối xuống giường, rồi ngồi xuống bên mép.
“Chỉ là… nằm đây một chút.”
Shunichi nhìn hắn đầy nghi ngờ.
Cậu biết Hirata là kẻ nguy hiểm.
Nhưng cũng biết rằng, nếu cậu thực sự muốn hắn rời đi, hắn sẽ không cưỡng ép.
Hirata ngả lưng xuống giường, khoanh tay sau đầu, nhắm mắt lại như thể hắn đã hoàn toàn quen thuộc với chỗ này.
Một lúc lâu sau, hắn lười biếng mở mắt, nhìn cậu chằm chằm.
“Em đỏ mặt kìa.”
Shunichi siết chặt tay, mặt hơi nóng lên.
“Anh câm miệng đi.”
Hirata cười khẽ, giọng trầm thấp và đầy thích thú.
“Ngại ngùng đáng yêu thật đấy.”
Shunichi lập tức kéo chăn trùm kín đầu, quyết tâm không để hắn trêu chọc nữa.
Nhưng cậu không thể che giấu được sự thật rằng—trái tim mình đang đập nhanh hơn mức bình thường.
Shunichi nằm im, cố gắng lờ đi sự hiện diện của Hirata bên cạnh.
Hắn sẽ không làm gì đâu.
Cậu tự nhủ.
Hắn chỉ đang trêu chọc mình thôi.
Nhưng chưa đầy năm phút sau, cậu cảm thấy chăn bị kéo nhẹ.
Shunichi mở mắt, lập tức cảnh giác.
“Hirata…”
Giọng cậu trầm xuống đầy đe dọa.
“Suỵt.”
Giọng hắn lười biếng, nhưng có chút cợt nhả.
“Tôi chỉ đang tìm chỗ thoải mái hơn thôi.”
Shunichi siết chặt chăn, nhưng lại cảm thấy bàn tay hắn mò mẫm xuống dưới lớp vải, lướt nhẹ qua eo cậu một cách đầy vô tình nhưng cố ý.
Cậu giật mình, bật dậy ngay lập tức.
“Hirata!”
Cậu gằn giọng, mặt nóng bừng.
Hắn lười biếng mở mắt, nở nụ cười vô tội.
“Gì vậy?”
Shunichi nghiến răng, chỉ tay ra cửa.
“Ra ngoài.
Ngay.”
Hirata nhún vai, nhưng không có vẻ gì là sẽ rời đi.
Thay vào đó, hắn chống tay ngồi dậy, ánh mắt đầy ý cười.
“Em nhạy cảm quá đấy, Shunichi.”
Giọng hắn trầm thấp, quyến rũ.
“Tôi chỉ mới chạm một chút thôi mà.”
Shunichi cảm giác nhiệt độ trên mặt tăng vọt.
Tên khốn này—
“Ra ngoài.
Trước khi tôi đá anh xuống đất.”
Hirata bật cười, nhưng cuối cùng cũng chịu đứng dậy.
Trước khi rời đi, hắn cúi xuống, ghé sát bên tai cậu, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên da.
“Ngủ ngon nhé.”
Giọng hắn trầm thấp đến mức khiến lưng cậu khẽ run.
Sau đó, hắn bước ra ngoài, đóng cửa lại.
Shunichi siết chặt chăn, tim vẫn đập mạnh trong lồng ngực.
.
Sáng sớm.
Shunichi mơ màng mở mắt, đầu óc vẫn còn nửa tỉnh nửa mê.
Cậu cảm giác cơ thể mình nặng trĩu, chẳng muốn nhấc nổi ngón tay.
Chỉ mới chợp mắt một chút thôi mà sao lại mệt thế này…
Cậu trở mình, kéo chăn trùm kín hơn, định ngủ thêm một lát.
Nhưng ngay lúc đó—
“Em bé mới dậy rồi sao?”
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút cợt nhả vang lên ngay sát bên tai.
Cậu lập tức mở bừng mắt.
Khoan đã—
Shunichi quay phắt đầu lại, và đập ngay vào mắt cậu là khuôn mặt của Hirata.
Tên khốn đó đang nằm ngay bên cạnh, một tay chống đầu, tay còn lại lười biếng kéo chăn, nhìn cậu với ánh mắt đầy hứng thú.
Shunichi mất vài giây để xử lý tình huống này.
Cậu nhớ rất rõ tối qua mình đã đuổi hắn ra khỏi phòng.
Vậy tại sao—
“Anh vào đây từ lúc nào?!”
Shunichi bật dậy, trừng mắt.
Hirata nhún vai, khuôn mặt vô cùng thản nhiên.
“Lúc em ngủ say.”
Cậu siết chặt nắm tay.
“Anh—”
Hirata cười cười, đưa tay vươn tới, nhéo nhẹ má cậu.
Shunichi giật mình, lập tức lùi lại.
“Anh làm gì—”
“Em ngủ ngon lắm.”
Hirata cười khẽ, ánh mắt mang theo chút dịu dàng lạ thường.
“Trông ngoan hơn hẳn.”
Mặt Shunichi nóng bừng.
“CÚT.”
Hirata bật cười, nhưng cũng không phản kháng, lười biếng ngồi dậy, vươn vai một cách đầy thảnh thơi.
Hắn đứng lên, nhưng trước khi rời khỏi phòng, vẫn không quên xoa đầu Shunichi một cái, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Dậy rồi thì đi ăn sáng đi, em bé.”
Sau đó, hắn bước ra ngoài, để lại Shunichi với một đống cảm xúc hỗn loạn.
Cậu siết chặt chăn, mặt nóng đến mức muốn bốc cháy.
Tên khốn này…
Cậu sẽ đá hắn ra khỏi nhà.
.
Shunichi lê từng bước ra khỏi phòng, đầu tóc rối bù, mặt mày cau có như một con mèo vừa bị chọc giận.
Và cái tên khốn đang ngồi ở bàn ăn kia lại càng khiến cậu muốn nổi đóa hơn.
Hirata đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Một cách nghiêm túc.
Bàn ăn có trứng ốp la, bánh mì nướng, xúc xích, và cả một ly sữa nóng.
Không chỉ vậy, thức ăn còn được bày biện gọn gàng, nhìn là biết người làm có tay nghề.
Shunichi đứng hình mất vài giây.
Hắn không chỉ tự tiện vào phòng cậu ngủ, mà còn tự nhiên nấu ăn như thể đây là nhà hắn vậy.
“Anh…”
Cậu nghiến răng.
Hirata ngẩng đầu lên, trên tay cầm một miếng bánh mì, vẻ mặt hết sức bình thản.
“Dậy rồi à?
Lại đây ăn đi.”
“Anh vào bếp từ lúc nào?”
Shunichi khoanh tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Lúc em còn ngủ.”
Hirata cười cười.
“Mà em ngủ say lắm, tôi gọi cũng không dậy.”
Shunichi càng nghe càng bực.
“Anh đừng có tự tiện như thế!”
Cậu quát lên.
“Biết rồi biết rồi.”
Hirata nhún vai, chẳng có vẻ gì là hối lỗi.
“Nhưng em có muốn nhịn đói không?”
Shunichi bặm môi, liếc nhìn đĩa trứng ốp la còn đang bốc khói trên bàn.
Cậu… thật sự rất đói.
Cái bụng phản bội cậu trước khi lý trí kịp ngăn lại—tiếng “rột rẹt” vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Hirata bật cười.
“Ngồi xuống đi.”
Shunichi tức muốn chết, nhưng vẫn cực kỳ không có cốt khí mà kéo ghế ra ngồi.
Hắn đút cho cậu thì có vẻ hơi quá đáng, nhưng ít nhất cũng có lòng dạ nấu ăn.
Cậu cầm nĩa lên, cắn một miếng trứng, nhai chậm rãi.
Hirata tựa cằm lên tay, nhìn cậu ăn với ánh mắt đầy hứng thú.
Shunichi lườm hắn.
“Nhìn cái gì?”
Hắn cười cười.
“Nhìn em ăn ngon miệng.”
Shunichi suýt nữa thì nghẹn.
Cậu lập tức quay mặt đi, tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt, làm lơ ánh mắt của hắn.
Hirata nhìn cậu một lúc, rồi bất chợt vươn tay, nhẹ nhàng lau vết trứng dính trên khóe môi cậu.
Shunichi giật mình, cả người cứng đờ.
“Anh—”
“Dính này.”
Hắn thu tay về, liếm nhẹ ngón tay mình, nở nụ cười vô tội.
Mặt Shunichi đỏ bừng.
Shunichi đang bực mình nên ăn có hơi nhanh hơn bình thường.
Cậu vừa liếc xéo Hirata vừa nhai bánh mì, trong lòng âm thầm tính xem nên đuổi hắn ra khỏi nhà thế nào.
Nhưng ngay lúc đó—
“Ưm—!!”
Shunichi khựng lại, đôi mắt trợn tròn.
Một cơn đau nhói đột ngột bùng lên trong miệng.
Cậu cắn trúng lưỡi.
Nước mắt lập tức dâng lên.
Hirata nhìn thấy phản ứng của cậu thì hơi ngạc nhiên.
Hắn nghiêng đầu.
“Sao thế?”
Shunichi ôm miệng, mắt đỏ hoe.
Hirata nhíu mày, lập tức vươn người tới.
“Em bị sao—”
Cậu đấm mạnh vào vai hắn, vừa đau vừa tức.
“TẠI ANH ĐÓ!!”
Hirata: “???”
Shunichi cắn trúng lưỡi nhưng vẫn cố trừng mắt lườm hắn.
Cơn đau khiến giọng cậu méo xệch, như muốn khóc đến nơi.
Hirata nín cười, vươn tay xoa đầu cậu như xoa một con mèo nhỏ đang xù lông.
“Được rồi, được rồi.
Ngoan nào, để tôi xem.”
Shunichi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nắm cằm cậu, nhẹ nhàng nâng lên.
Mặt cậu đỏ bừng.
“Anh làm gì—”
“Há miệng nào.”
Hirata nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc hiếm hoi.
“Để tôi xem có chảy máu không.”
Shunichi muốn vùng ra, nhưng cơn đau khiến cậu không dám cử động mạnh.
Cậu tức muốn chết, nhưng vẫn ngoan ngoãn hé miệng một chút.
Hirata nhìn một lúc, sau đó cười khẽ.
“Không nghiêm trọng lắm, nhưng chắc đau lắm nhỉ?”
Shunichi bặm môi, mắt long lanh nước.
Hắn nhìn bộ dạng của cậu, ánh mắt thoáng dịu lại.
“Muốn tôi xoa cho không?”
Shunichi giật mình, lập tức đẩy hắn ra.
“BIẾN ĐI!!”
Hirata bật cười.
“Được rồi, được rồi.”
Hắn đứng dậy, đi vào bếp, lát sau quay lại với một ly nước mát.
“Uống đi, súc miệng một chút sẽ đỡ hơn.”
Shunichi trừng hắn một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận lấy.
Hirata nhìn cậu uống nước, khóe môi cong lên.
Quả nhiên, nhìn em bé giận dỗi vẫn là dễ thương nhất.
______________________________________
Chap tiếp theo sẽ được cập nhật..