-làm...làm sao mà
Wangho luống cuống nhìn thân thể Sanghyeok ngả rập bên người của Hoả thần, khuôn mặt đỏ bừng trông mê man khó tả.
Thậm chí khi cách hai bước chân, tiểu Kính linh hoàn toàn có thể cảm nhận sức nóng đến bỏng da.
Nhưng tâm tình rối bời nhìn phu quân đang có dấu hiệu không ổn thì quên trời quên đất.
Đến khi câu nhắc nhở " đừng chạm vào" của Hoả huynh hoảng hốt bật ra, thì lòng bàn tay Wangho đã đỏ một mảng.
Trong phút chốc còn nghe cả tiếng xì xèo của da thịt.
Chóm lửa đỏ bừng rồi lại tắt ngấm rút sâu vào da thịt của Sanghyeok, nhưng thân thể hắn không bị bỏng vết nào, chỉ lặng lặng phát ra nhiệt độ đầy nóng bức.
Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra với Sanghyeok vậy, không phải phu quân của Wangho đang bế quan tu luyện ha sao chứ.
Hoả thần dìu vị đại huynh đang nóng hừng hực như mặt trời sắp phát nổ kia về Nhật thần điện.
Wangho cũng hai tiểu hầu cũng nối gót theo sau, trong phút chốc, cửa đóng sầm, người đang an ổn tịnh dưỡng, người rối tung rối mù hỏi chuyện.
- Kính linh ơi, người bình tĩnh đi ạ, vết thương này....
Tiểu Liên sầu muốn chết, tiểu tiên nhà nó lo cho đại thần đến đứng ngồi không, mà vết bỏng này thì... chữa mãi không lành như bao vết thương thông thường khác.
Phải nói mấy trăm năm qua, tiên lực của nó đã lớn mạnh không ít, có thể chữa lành bao thứ, nuôi sống cả cổ thụ sắp héo tàn, vậy mà cái vết bỏng này, ngoài việc cầm cự cho nó không đau rát ra, thì mãi không làm nó ngừng ứa máu được.
Dùng mắt thường để quan sát, còn thấy chúng có dấu hiệu lan rộng vết bỏng nát.
Wangho ủ rũ nghe Hoả thần nói, tâm tình trôi vào người đang nằm trên tảng băng lớn, vết thương gì đó đều mặc cho tiểu Liên muốn làm gì làm.
Tiểu Liên: ai đó cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra với y thuật của tôi được không...
Đến khi nhị thần Hyukkyu đến cùng vài vị huynh tỷ khác, Wangho như được vớ lấy cọng rơm, tỷ tê hỏi thêm chuyện.
Chứ Hoả thần bỏ cho nó vài câu " hãy an tâm" rồi mất hút, khiến nó sợ muốn chết.
Khi tất cả mọi người bước ra, Hyukkyu mang theo chiếc lọ nhỏ bằng nắm tay, đưa cho Wangho, lại nhẹ nhàng ngồi xuống nói chuyện.
Mấy huynh tỷ xung quanh lâu lâu mới được vào Nhật thần điện, tao nhã đi ra sông Nhật Đăng hưởng ngoạn đánh cờ.
Hyukkyu bảo đây là tia nắng phản nghịch, làm Wangho có hơi ngơ ra, nó không biết cái này.
- thật ra chuyện này rất ít khi xảy ra, lần cuối xuất hiện, hẳn là khi thập nhất thần còn là vị thần nhỏ tuổi nhất
Sanghyeok bế quan, để tập hợp năng lượng của " nhật" - tia mặt trời được dồn nén thành thần lực, mang theo kết tinh giữa đất trời và nội lực của thần linh, lại hoà vào máu thịt.
Khi thần linh ban tia nắng mà bản thân đã rèn giũa, thế gian như được ban một lớp sơn mới, ánh nắng thuần tuý như bồ công anh tinh khôi, tươi tắn lan toả cả thế gian, mang theo điềm cầu phúc và tia thần lực ban phép tiên.
Không ít thứ đã sống dậy, đã sinh sôi, đã tu thành chín quả nên dạng người bởi những tia nắng mang thần khí đó.
Nhưng không phải lúc nào cũng có thể thành công ngay lập tức, lần này Sanghyeok gặp tia nắng phản nghịch.
Tia nắng này không chịu khuất phục bởi sự đèn nén thần lực và cũng không đồng thuận hoà vào nhịp máu với đại thần.
Nên sinh ra một chút phản hệ, đối với việc này, Wangho và thập nhị thần ban nảy có lẽ sẽ hoang mang vì chưa từng gặp, còn với những thần linh khác, đã từng gặp qua hai ba lần rồi.
Hyukkyu ho nhẹ một tiếng, ngày xưa khi đang bế quan tập hợp dòng khí trăng lạnh, cơ thể hắn cũng từng bị chính dòng trăng phản nghịch, hoá đông như xác ướp lạnh.
Quay sang Sanghyeok giờ như bị nướng chín, lòng không khỏi đồng cảm một cái.
- đệ có sao không, đưa tay ta xem.
Hoả thần tiến tới, nhìn vào lòng bàn tay đã được tiểu Liên kiềm vết máu tươm, nhưng mãi vẫn không thể xoá được vết bỏng trên da.
- cái này, đợi đến khi đại thần tỉnh dậy, nếu ổn thì kêu huynh ấy thổi cho, ngoài ra thì không ai chữa nổi đâu.
Cái thở dài chưa kịp tuôn ra, bên vai Hoả thần đã cảm nhận được nhịp gõ rất nhẹ nhàng, người thẳng lưng nhường cho người đã đứng dậy từ nảy giờ, Hyukkyu đứng phía sau không hiểu sao lại cười nhẹ một cái.
Cả người thong thả, tiến đến chỗ Wangho đang ngồi, chỉ vào chiếc lọ nhỏ ban nảy đã đưa.
- khi huynh ấy thật sự tỉnh lại, hãy đưa cho huynh ấy nhé nhóc
- thật sự tỉnh lại?
Là...là sao nữa..
Hyukkyu không nói, Hoả thần cũng không biết mà giải thích làm sao, hai người một mạch phất tay rời đi, kéo theo các huynh tỷ đang hưởng ngoạn sông hồ Nhật điện biến hút.
Wangho siết chặt chiếc lọ, đem cất vào Bích Kính, không khỏi thắc mắc ngập tràn.
Bước vào trong gian phòng lớn, chễnh chệ ở giữa vọng cảnh là Sanghyeok đang nằm trên phiến đá lạnh, nhiệt độ cơ thể cũng đã không còn hừng hực như lửa lớn nữa.
Wangho tiến lại chạm nhẹ vào cánh tay người đang nằm ngủ, khẽ thở phào.
Thật khiến người ta lo lắng, đáng ghét.
- phu quân à, ta chán xỉu rồi, huynh không tỉnh dậy, ta sẽ bỏ huynh mà đi xuống quỷ giới một mình đó
Hôm bữa còn vác tiểu Ái công chúa đi chơi khắp nơi, nay nhóc đó đã phải vào học mấy cái tiên quy chán òm rồi, Wangho mang tiểu Liên và tiểu Ngũ đi một vòng về Linh giới lại hết việc, xuống quỷ giới lại vào luyện binh gia cùng Oner tướng quân để giãn gân giãn cốt.
Chơi sắp nhàn rồi, quậy cũng sắp nát rồi, thế mà đại thần lần này đặc biệt bế quan rất lâu.
Nó đã cố tình canh thời gian gần nhất để về Kính tâm điện đợi người rồi.
Thế mà khi nghe tin, lại là tin dữ, nóng hổi đúng nghĩa.
Nếu không phải hoả thần vác người ra, thì chắc không ai chịu nổi cái nóng đó mà mang người từ cao phong về đâu.
Wangho không nhớ là đã cách xa phu quân của mình bao lâu nữa, chỉ cảm thấy chơi bao nhiêu trò cũng chán, bày bao chuyện giết thời gian cũng cảm thấy thời gian chống đối mình.
Nó nghịch lòng bàn tay, hết chọt chọt lại gõ gõ.
Ngẫm lại thì thấy số ít thời gian không bên cạnh này chỉ là hạt bụi so với việc Sanghyeok đã từng đợi chờ mình mấy trăm năm.
Vả lại Sanghyeok rất lâu mới bế quan, còn lại hoàn toàn có thể xuất hiện trước mặt nó lúc nó cần, lúc nó muốn, lúc nó nghịch phá.
Nó đưa mắt lên nhìn khuôn mặt tuấn tú đó, góc xương hàm sắc bén, khi thả lỏng khuôn mặt, nét lạnh lùng và cao ngạo toát ra không khỏi khiến người khác thấy xa cách.
Wangho gục đầu, nhẹ nhàng lắc đầu một cách ngúc nghích.
Sao tự dưng lại cảm thấy vị phu quân này của mình ngày càng phong độ vậy hả.
Sau ngần ấy năm, đã thêm mấy trăm năm bên nhau rồi đấy, sao lại cảm thấy nhìn vào khuôn mặt đó là có thể như ngày đầu mới rơi vào bẫy tình thế.
Wangho tiên tử đã từng thừa nhận với phu quân của mình rằng lí do lớn nhất để tiểu tiên cho phép tiểu quỷ Faker bên cạnh dẫn đi tham quan quỷ giới, phần lớn là vì có khuôn mặt anh tuấn quá đáng, khiến một người yêu cái đẹp, soi gương, ngắm hoa như Wangho đồng ý điều đó diễn ra.
Không sao, đẹp thêm bao nhiêu cũng được, của tiểu Kính linh Wangho là được.
______
- nhị huynh, đại huynh sẽ không sao chứ
Hoả thần lo lắng hỏi, trước mắt bỗng thấy nụ cười nhàn nhạt của Hyukkyu, không khỏi khó hiểu.
- không sao, chỉ trở về tâm trí của thuở mới khai sinh, đâu phải là lần đầu đệ thấy
Vị Hoả thần có hơi lo lắng, nét mặt hơi do dự muốn nói rồi lại thôi.
Thật ra trừ thập nhị thì ai trong bọn họ cũng đã từng thấy dáng vẻ đó.
Huynh ấy với tâm trí của bản thân mới được sinh ra, dáng dấp vẫn trưởng thành, nhưng kí ức và hình ảnh lại là một quả trứng non vừa nở.
Đóng cửa ngoại vực, một mình ngâm nga với thiên đạo, lấy trời cao làm bạn, lấy khí tức hỗn độn mà làm thân.
Đến khi tia nắng phản nghịch dần bị lụi tàn, thần trí mới trở về nơi chốn cũ, mang theo sự chia ly với nơi mình vừa trở về.
Mỗi lần bị như thế, ai cũng cảm thấy ngày trời ảm đạm, bởi tia nắng của họ đang ngắm nhìn vùng trời rực sắc của thiên đạo.
Nhưng khi ấy còn có thiên đạo, người cũng biết việc bị phản hệ của bế quan, nên vẫn luôn an yên trò chuyện cùng huynh ấy như lần đầu gặp gỡ.
Còn như hiện tại, thiên đạo- cái tên to lớn trong tâm trí của huynh ấy thuở sơ khai, vốn đã không còn nữa, chính tay anh ấy đã cắt đứt dòng chảy này.
Hoả thần lo lắng, thở dài đầy não nể, chợt nhận ra mình đã quên nói thêm vài chuyện cho Wangho biết.
- huynh, đệ quên nói việc đại huynh sẽ quay về kí ức cũ cho nhóc Kính
Vai phải bị níu lại, Hyukkyu lắc đầu
- không cần đâu, phu phu nhà họ tự tìm hiểu nhau mới vẹn tròn
Vầng sáng vàng nhạt xẹt ngang trên hư không, ánh vào lớp trời cao, xê dịch cả bề không gian, lối đi mở ra đường dẫn, đi vào thời không của thiên đạo.
Mà phía sau, ánh sáng trắng nhạt, mang theo mảnh kính đang gấp gáp nối đuôi, tiếng kính xé gió va chạm từng hồi.
Thần không gian chống tay, ngửa đầu làm dáng vẻ mệt mỏi.
Có thể nào di chuyển nhẹ nhàng không, kết giới của ta đang cảm thấy bị tổn thương.
________
- sao lại tới đây rồi
Wangho không phải là không biết nơi này, đại chiến lần đó, nó đã từng phá vỡ một mắc xích để tiến vào đây đại loạn.
Cốt là giờ nơi đây không còn là vùng trời của thiên đạo nữa, nó vẫn có những khí tức thanh khiết, nhưng không còn có thể kết đúc thành hình dáng.
Kẻ muốn tới đây tu luyện nhiều không kể, vùng trời này cũng không nằm trong khuôn khổ của ai.
Ai đến được thì đến, ai tu luyện được thì tu luyện, nhưng suy cho cùng cũng chả có ai thành tâm với điều mình muốn, tâm sơ ban đầu đều bị thứ sức mạnh to lớn làm mờ mắt, tẩu hoả đến dị dạng.
Wangho không nghĩ là mình sẽ đến nơi này, chí ít là việc Sanghyeok không muốn nhắc về vị thiên đạo đó.
Sự tôn trọng, biết ơn lẫn nỗi đau về tai hoạ đã đẩy Sanghyeok đến những quyết định mà bản thân của cả vạn năm trước đều không ngờ.
Phu quân của nó, Sanghyeok không muốn nhắc lại chuyện này, đâu đó trong tâm trí của Sanghyeok, vị thiên đạo như người cha này vẫn là một nỗi đau.
Tiểu Kính hơi chần chừ, khi nảy Sanghyeok trông rất khác lạ, khi Wangho mở mắt, ánh nhìn lạnh lẽo từ vị thần linh đứng trên nhìn xuống khiến nó thoáng giật mình.
Lại còn phủi tay, xoay lưng biến đi rất dứt khoác.
Wangho đạp mây nối liền gót, suýt xoắn đến độ tới nơi mới phát giác được chỗ mình đang đứng.
Tay chạm nhẹ vào bên cổ, vết lửa ửng đỏ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, Wangho nhắm mắt, âm thầm tìm kiếm hơi thở của Sanghyeok.
Bàn tay bị bỏng ban nảy đã được tiểu Liên quấn băng trắng cẩn thận, giờ nhìn lại bỗng thấy rướm máu.
Wangho nhíu mày dùng thuật pháp để cầm máu, lại cảm thấy không xi nhê gì.
Đành bất lực bước vào trong kiếm người, Hoả thần huynh nói gì nhỉ, phải kêu Sanghyeok thổi thổi thì mới hết.
____
Khí vận nơi đây vô cùng dày đặc, kéo thành từng dòng, loang ra như dòng chảy, siết nhẹ như tấm lụa được may bằng mây, thơ thẩn cuộn vòng khắp góc bể chân trời.
Chúng xuyên qua người Wangho, dòng khí mát lạnh đến dễ chịu.
Nhưng đó không phải là chuyện Wangho nên để tâm.
Phu quân đâu rồi?
Wangho thấy một tiểu tinh linh nhỏ, hai cánh đập đập bay lượn lờ trên không trung, cổ chân nhỏ xíu có chiếc chuông vàng, thanh âm lí nhí rót vào tai.
Dường như đang ra hiệu cho Wangho chú ý đến mình, cứ lượn lờ xung quanh mãi, chốc lại kéo kéo vạt áo người nhỏ đi về phía trước.
Tiểu Kính nương theo, dọc đường ngắm nhìn mây trời sắc nước, kí hiệu đỏ bên cổ ấm lên từng hồi, dòng khí tức quen thuộc, hơi thở đều đặn như ngay bên tai.
Nó đảo mắt, dừng lại trước một cõi trời, mà phía trước, Sanghyeok đang đứng gần nơi vách vực.
Dưới chân cuộn trào dòng mây như có như không đổ thành thác ngàn, lại chẳng hề kéo siết người đứng đó .
Một tay để hờ trước bụng, tay kia buông thõng, ánh nắng thanh lảnh nương theo đường nét, chạm nhẹ vào góc mặt sắc lạnh.
Sanghyeok hơi ngạc nhiên, đầu chân mày khẽ nhíu, chút tầm mắt đánh vào người Wangho mang theo ba phần dò xét.
- vì sao ngươi lại vào được đây
Wangho nhìn vào vệt lửa đỏ ẩn hiện giữa trán của người trước mặt, huynh đang hoir cái gì vậy, dấu ấn hoà hợp, huynh đi đâu mà ta lại không đi được chứ?
- Sanghyeok, ta không muốn giỡn với huynh đâu, tay đau, thổi thổi cho ta.
Wangho chìa hai tay lên trước mặt Sanghyeok, hắn nhìn xuống đôi bàn tay được quấn nhẹ một lớp băng trắng, máu thấm đẫm một mảng.
Đầu tim cơ hồ như bị ai siết mạnh một cái, nhưng gương mặt lại không biến sắc, lạnh tanh như không quan tâm.
Tâm trạng hắn đang không tốt là vì nảy giờ hắn gọi mãi lại chả thấy thiên đạo đáp lời.
Quay sang lại thấy tên lạ mặt ban nảy đã bám lấy hắn từ Nhật điện lên đến đây.
Sanghyeok rời tầm mắt khỏi đôi bàn tay ấy, nhìn vào khuôn mặt nhỏ đang trông mong đó, da trắng và mịn như lớp bồng bông của mây trời.
Ban nảy hắn tỉnh dậy, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đè nặng đầy ấm nóng.
Nửa bên mặt của người đối diện áp vào lòng bàn tay hắn, ngủ đến say sưa, hai tay ôm lấy cổ tay hắn, dù ngủ trong tư thế trườn người đầy khó chịu, nhưng Sanghyeok cảm thấy người này đang rất hưởng thụ, nét mặt còn ánh lên sự thoả mãn.
Sanghyeok hơi ngạc nhiên vì có người động chạm tay chân, muốn dùng thi thuật xử tội tiên nhân mạo phạm.
Lại chả hiểu sao bản thân lại không muốn làm gì, chỉ dứt khoác muốn đi chỗ khác.
Quanh đi ngoảnh lại, người ban nảy có thể đi đến vùng trời này một cách dễ dàng.
Xem ra đây cũng là một tiên nhân biết tu luyện chăm chỉ.
- ta không có thời gian với ngươi, đừng phiền.
Hắn nói, sau đó phất tay tiêu biến, để lại ánh sáng vàng nhạt cùng mùi nắng ban mai đang tan biến dần trong không gian.
Mà Wangho lại trực tiếp đứng hình, hai tay giơ giữa không trung run nhẹ, lòng không khỏi giật thót.
Sanghyeok như biến thành một người khác vậy.
Cũng không phải, mà dường như là Sanghyeok không nhớ gì về Wangho cả, và cả khi nảy, nó có nghe tiếng vọng gần xa, tiếng gọi thiên đạo của huynh ấy, không lẽ nào....
Wangho hơi hoảng, muốn chạy về hỏi Hyukkyu cho rõ sự tình, nhưng lớp không gian khi nảy bước vào, giờ lại cắn chặt không mở.
- Bích Kính, ngươi mau kiếm nhị huynh cho ta!
Bích Kính hiện lên vòng xoáy, đi vòng vòng vào lớp trời đầy mây, rồi lại tắt ngúm, đen đóm không thấy gì.
Nó bay lên, nhảy tới nhảy lui, lắc lắc thân kính.
- huhu tiểu chủ nhân ơi, Bích Kính không thoát được, ở đây không cho Bích Kính ra.
Tiếng thở dài đầy ngao ngán, Wangho day trán, thu Bích Kính vào người, nhìn về hướng ban nảy mình đứng cùng Sanghyeok, bất lực đi tới.
Nếu Sanghyeok thực sự không nhớ gì, thì càng phải bám theo để huynh ấy nhớ.
Chắc chắn cái tia nắng phản nghịch đó gây ra chứ không ai, đồ độc ác.
Wangho lúc ở tiên giới là một tiểu tiên rất xuất chúng, thường xuyên bế quan tu luyện, về núi xa học đạo, nâng cao tu vi.
Kính tâm ở giữa thần và tiên giới, là người duy nhất không phải là thần linh nhưng lại có thể vào được thần điện.
Bằng hữu là đại hoàng tử và đại hoàng tử phi, ca ca giao hảo lại là đại tướng Kyungho, nói chung dù không có thân thế của linh giới, nhưng với từng ấy người, đủ để Wangho kiêu ngạo.
Nhưng Wangho không phải người không nói lí, thậm chí còn rất nghiêm túc trở thành một Huyết Kính linh được kính trọng tuyệt đối ở tiên giới.
Trừ những lần dẫn đại hoàng phi Siwoo đi chơi bời đến quậy phá ra, thì hầu như đều nghiêm túc tu luyện, và chiếu cố Siwoo học thuật pháp.
Wangho biết rõ, trên tiên giới ngoài nó ra, không ai có thể giãy vị Siwoo đó cầm thanh kiếm lên học đàng hoàng nổi.
Truyền tai nhau trên tiên giới, Wangho là một tiểu kính linh mang cho người ta cảm giác khó đến gần, nhưng một khi đến gần lại cảm thấy muốn thân thiết hơn.
Và hơn hết, Huyết kính linh Wangho dung mạo mỹ mãn, là cảnh sắc biết đi của tiên giới.
Siwoo bảo Wangho bị ai nhập rồi?
Trước khi thành hôn, Wangho là một người cứng nhiều hơn mỏng, có thể dùng mảnh kính doạ người trong gang tấc.
Nhưng mà sau khi thành hôn, rồi trải qua biến cố, tỉnh dậy sau từng ấy năm, trở về bên đại thần Sanghyeok.
Siwoo lẩm bẩm rằng Wangho giờ đụng một cái là nó thể ngao ngao kêu Sanghyeok đến ra tay thay mình.
Mà đối diện với thân phận đại thần của Sanghyeok, nếu không phải hắn vẫn luôn thủ thỉ bên tai Wangho về những điều mong em tỉnh lại và ở bên cạnh hắn, thì Wangho đã rất có thể vì sợ thân phận không xứng mà lùi bước.
Kwanghee đại nhân nhàn rỗi, kể nó nghe về cuộc tranh tài đầy sôi động, nó gật đầu, vừa tỉnh dậy đã đi giãn gân cốt sau từng ấy năm nằm bất động, cũng muốn chứng minh đôi chút bản lĩnh.
Nếu Sanghyeok đã cho nó ỷ lại thì phiền hà gì mà mình không nghe lời.
Thế là chúng ta có Wangho tiên tử nũng nịu với Sanghyeok đại thần, bám lấy đại thần, nghịch phá để đại thần tới giải cứu.
Chính sự làm trọng, khi Sanghyeok bế quan tu luyện, Wangho cũng chỉ lén xuống dương gian chơi vài vòng, lười nhác đi cắt lén hoa ở Hoa điện thần về cắm, hay chôm ngọn lửa xanh của Hoả thân về đun nước hồ Ngân của Thuỷ thần.
Chén trà thơm ngát, dâng lên Hyukkyu uống cùng để có người bảo kê nếu bị phát hiện.
Wangho được thần quân bảo vệ đến chu toàn, chiều chuộng đến hết mực.
Chỉ là lắm lút nghịch phá theo bản tính thì sẽ bị phạt, nhưng cùng lắm, Sanghyeok chưa từng nói nặng lời với Wangho, cũng chưa từng lạnh mặt bỏ rơi Wangho mà không đếm xỉa.
Tiểu kính linh đợi biết bao lâu thì phu quân mới bế quan xong, vậy mà giờ bước ra là không nhớ vậy đó hả.
Wangho nấp sau một tảng đá lớn, dùng Bích Kính để xem từ xa.
- đây là lần thứ 4 gặp phải ngọn lửa phản nghịch rồi nhỉ?
Ban nảy con quan sát, tam giới trông vẫn muôn vẻ yêu kiều và dường như....
Sanghyeok đưa hai ngón tay chạm nhẹ lên trán của chính mình, hơi ấm của vệt sáng đỏ còn vương vấn đâu đó trên da.
Có điều gì đó đã khắc khoải trong tim, gảy vào khúc đàn tâm tình.
- thiên đạo, người làm sao thế, nảy giờ người không nói gì với con cả.
Mỗi lần không nhớ gì về hiện tại, trở về với tâm trí này, con lại đến với người.
Hắn ngả người, nằm thẳng ra nền trời lạnh mát.
Những đóm sáng nhỏ lấp ló chạm nhẹ vào xung quanh, một tay gác lên đầu, một tay đụng vào đóm sáng, làm chúng tan ra như khói.
Wangho nhìn thấy dáng vẻ này, chợt thấy giống bản thân mình khi nhỏ, tâm trí hiếu kì, cơ thể thoải mái biểu đạt những gì thoải mái nhất.
- bởi vì chỉ khi ở đây, con mới không làm người khác kinh động.
Sanghyeok vô thức nâng bàn tay, khí tức như ngưng tụ thành một quả cầu tròn, ánh sáng trắng chói mắt khiến Wangho nhìn từ trong gương phải nhăn mặt.
Quả cầu nom theo lực tay, được đẩy lên trời cao, giữa vòm trời nổ tung một cú, kinh hãi lòng người.
Wangho tròn mắt, ló đầu ra khỏi tảng đác vì nơi nó núp vừa bị rơi một mảnh tia nắng, cháy rụi cả bụi cỏ tiên bên gót chân.
Đôi bàn tay chưa lành được chút da thịt nào, Wangho không muốn bị nướng thêm lần nữa đâu.
Nó rón rén quay lưng, lùi bước chân để nấp sang chỗ khác, trước mặt bỗng xuất hiện bóng dáng quen thuộc, khuôn mặt đăm sầm thẳng vào khuôn ngực đối phương.
Vì ăn đau, tiểu Kính linh thẳng lưng, giật lùi một gót giày, mang theo bàn tay thấm đẫm máu đi xoa trán, ây ui một tiếng đầy xót xa.
Lại chẳng nhớ gì, trây một mảng đỏ lên mặt, mùi máu tanh khó chịu vương vấn đầu mũi.
Sao mà Sanghyeok cứ như linh hồn ma vậy trời.
Nhận thấy ánh mắt sắc lạnh đầy dò xét đó, Wangho bỗng bực bội.
Vì ăn quả ngọt rất lâu, và chưa bao giờ phải đối diện với tính cách này của Sanghyeok, nên Wangho vừa khó chịu vừa tủi thân.
- nhìn gì mà nhìn, huynh suốt đời không nhớ gì luôn đi, cứ đăm đăm cái mặt ra vậy hoài luôn đi, ta mặc kệ huynh luôn.
Nó hậm hực muốn rời đi, cổ tay đã bị một lực níu lại.
Wangho nhắm mắt thở ra một hơi đầy bức bối, rồi đưa ánh mắt đanh đá về người đối diện.
Nếu chơi đối mắt, chưa biết ai thua ai đâu.
Sanghyeok nhìn thấy cái người thấp hơn mình một cái đầu, da trắng môi hồng cùng vết máu lấm lem đang phồng mang trợn má, mắt nhìn hắn một cách hung dữ.
Nhưng mà?
Nhưng mà ai đó nói cho hắn biết, hốc mắt ướt nước, đuôi mắt cùng chiếc mũi đỏ ửng kia là trạng thái chiến đấu thế nào đi?
Với tình trạng hiện tại của hắn, hắn chỉ biết hắn và thiên đạo mà thôi.
Cũng không hẳn là nhớ, khi lần đầu tiên hắn đến đây, thiên đạo đã phù chú cho hắn một mảnh kí ức nhỏ, nhắc nhở rằng nếu tỉnh dậy không nhớ gì ở thực tại thì hãy đến vùng trời này.
Vì thế nên khi vừa tỉnh lại, hắn đã vội vàng đến, đồng thời tìm kiếm những dòng kí ức mình để lại của ba lần trước.
Hắn sợ bản thân quên, nên gửi gắm nơi đây bao lời than thở.
" Lần đầu ta gặp phải chuyện này, không mong có lần sau, thiên đạo đánh cờ không tốt, bản thân chưa không chế được thần lực, khi trở lại, ta sẽ là một vị thần mang sức mạnh cao nhất, bảo vệ tam giới.
"
" Thiên đạo nói với ta, hiện ta ta đã có 9 vị đệ muội, nhưng họ sẽ không hoang mang tìm kiếm ta đâu, vì ta không đồng hành gì họ nhiều, ta vẫn khống chế thần lực chưa tốt, thiên đạo nói ta cần phải bế quan tu luyện nhiều hơn"
" lần thứ ba đến đây rồi, tia phản nghịch là thứ phiền phức, thiên đạo lại lặn mất tăm, mỗi lần ta rơi vào tình cảnh này, cơ thể cảm thấy cực kì khó chịu, không muốn lần thứ tư
Những người vào được vùng trời đều lựa chọn nơi khí quyết sôi trào để luyện công, ta một mình ở đỉnh Vân Song thật sự chán, nhưng nơi đây cũng là nơi duy nhất yên tĩnh
Lần bế quan này, ta hy vọng thần lực có thể ẩn nhẫn, nếu được, ta sẽ ra đánh cờ với các đệ muội "
" Không biết, sau này có ai ở bên cạnh ta hay không?
"
Sanghyeok biết rõ bản thân mình đang quay về thuở sơ khai, để tránh làm phiền hà, lựa chọn nghe lời thiên đạo đi về trùng trời của người.
Những gì Sanghyeok nhớ, là khoảng kí ức cũ mênh mông, hắn đang sống trong đó, khoảng thời không bản thân lần thứ 3 bị phản hệ, đến đây đã là thứ 4.
- đau
Sanghyeok nhíu mài, nghe chất giọng nghèn nghẹn đến dinh dính của vị tiểu tiên trước mặt, liền giật mình buông tay.
Người trước mặt vậy mà rơi nước mắt thật.
Wangho thực sự tức gần chết, cái tên phu quân này bỏ nó mấy năm trời để bế quan, nó không quậy việc lớn ngày nào, còn thay hắn chăm lo tam giới không sót việc gì.
Trở về quên đi nó thì thôi, còn lạnh mặt, còn siết cổ tay đến đỏ hằn cả dấu.
Vẻ mặt còn thản nhiên quan sát, như thể đây là sinh vật nào bám dính lấy đời ta vậy?
Wangho chống tay bên hông, ngẩng mặt lên cao, ngăn nước mắt tức tưởi đang muốn tuôn ra lần nữa.
Hai má phồng lên, miệng thổi phù phì như đang giải phóng cơn tức giận.
- rốt cuộc ngươi là gì với ta?
- Sanghyeok cất tiếng hỏi, giọng điệu hơi gấp gáp
Wangho ngẩng mặt, liếc xéo
- người hỏi làm gì?
Quên rồi thì quên luôn đi
Đại thần rốt cuộc không biết mình làm sao, chỉ là có điều gì đó đang ngả ngốn bên trong hắn.
Hắn lắc đầu, tay day trán, vẻ mặt đầy mệt mỏi nhìn vào Wangho
- bởi vì khi thấy ngươi khóc, ta lại cảm thấy đau lòng.
Không gian lặng như tờ, Wangho sụt sịt nhìn hắn với vẻ mặt đỏ ửng, môi nhỏ bặm nhẹ.
Vùng trời mang theo hương nắng nhè nhẹ, khí tức ẩn nhẫn của một vị thần linh đang rối loạn.
Phía xa chân trời là triền miên những ngọn núi cao, trùng trùng điệp điệp thành dãy.
Mây trời phủ kín, chạy trốn rồi lại kiệt sức trôi chậm.
Mây găm vào đỉnh núi, lại hoà vào rừng cây vươn mình, len lỏi vào khí trời những hơi thở mát lạnh.
Đất trời tụ hội đủ muôn vàn khí tức, vùng đất thiêng mang theo nhịp đập của giang sơn, toả ra sinh khí mạnh mẽ.
Lớp cánh hoa mỏng manh như tuyết, rơi nhẹ trong cơn gió thiu ngủ, bản thân bị đẩy đến đâu cũng mặc kệ, còn cố xoay mình uốn lượn trên không trung một vòng trước khi đáp xuống.
Cánh hoa nhẹ rơi vào bên má Wangho, bàn tay hắn vô thức vươn lên, lòng bàn tay chạm vào sườn mặt, ngón tay dùng chút lực đạo rất khẽ, phủi sạch cánh hoa.
Sanghyeok không biết vì sao một thần linh như hắn lại đột ngột đau lòng vì người khác, thậm chí tim còn hẫng một nhịp.
Có lẽ ở thực tại, người này với hắn có điều gì đó liên quan đến nhau.
Giây phút tĩnh lặng, hai mắt giao nhau, đối phương không kiềm lòng được, nhào tới ôm lấy hắn.
Sanghyeok thừa nhận, hắn không cảm thấy khó chịu, thậm chí có điều gì đó len lỏi, đánh vào tâm trí này một thùng rượu, đến say mềm.
- Sanghyeokie là đồ đáng ghét, huynh bế quan mấy năm liền, vừa bước ra đã bỏ ta, còn quên ta
Dưới những lời nói tuôn trào không kiểm soát, Sanghyeok cũng không ngờ mình vậy mà lại kết đạo lữ rồi, còn là với một tiên nhân xinh đẹp như vậy.
Nhưng người này hơi lạ, sự hoà hợp của nhiều khí tức khác nhau, như ngọn gió mang hương từ núi đồi hạ xuống vùng đại dương lạnh lẽo, men theo đất cát cuốn vào trong sa mạc.
Sanghyeok không biết nên đặt tay vào đâu, cơ hồ chạm nhẹ hai bên vai, kéo người đang mắt mũi tèm lem tách ra khỏi người hắn.
Hắn bày tỏ muốn trò chuyện cùng Wangho.
Người nhỏ gật gật đầu, mang Bích Kính ra, để hắn tự xem đi, chứ tiểu tiên bận chỉnh trang lại cái mặt mũi này rồi.
Hai người ngồi dưới một gốc cây lớn, thân cây phát sáng, nối liền những sợi râu ngược tua rua, từ trong lá đẩy ra những viên ánh sáng màu xanh bích đầy xinh đẹp.
Viên ngọc bay lơ lửng, có một viên lọt vào lòng bàn tay của Wangho đang hứng, liền tan biến thành làn khói mỏng.
Wangho buông tay xuống, chống cằm lên bàn nhìn Sanghyeok đang chăm chú xem Bích Kính.
Bích Kính không thể xem lại được dòng thời gian quá cũ như gương thần của Thần thời gian được, thế nên cái mà Sanghyeok đang xem, chính là lúc mà hắn hôn lấy người nhỏ, vẫy tay tạm biệt để đi về nơi bế quan và giây phút cơ thể bừng bừng nóng hổi được Hoả thần vác ra.
Sanghyeok rời mắt, Bích Kính cũng nhí nhót bay nhảy sang bên góc đám tinh linh kia chơi, trả lại không gian cho hai người.
Mà Wangho thì thở dài, chấp nhận rằng tâm trí của Sanghyeok trôi dạt đâu đó về thuở mới khai sinh.
Wangho kéo kéo ống tay áo của hắn
- huynh có chắc là ba lần trước huynh đều ở đây không?
Sanghyeok do dự một lúc lâu, cuối cùng chỉ tay về phía gần vách vực, nơi có một tảng đá lớn, lại phất tay một cái, ánh sáng loé lên những dòng chữ được viết bởi khí tức của thần linh.
Wangho nhíu mắt, hai tay chống dưới bàn định chồm tới thì Sanghyeok đã phất tay áo, dòng chữ vàng biến mất như chưa từng có.
- không gì quan trọng, ta chỉ viết vài câu đánh dấu thôi
- ngài làm sao biết được từng ấy thời gian thì dòng chữ đó còn thật còn giả?
Sanghyeok ngắm nhìn những đóm xanh bay lơ lửng trên cao, ôn tồn giải đáp
- vì ta nhận ra được những thứ liên quan đến khí tức của ta.
Rồi ánh mắt hắn đột ngột chuyển tầm, nhìn vào Wangho đang ngồi ở đối diện.
Bởi vì cậu nhóc người linh giới này, thực sự có trên người khí tức của hắn, ám mùi của hắn, và có dấu ấn của hắn.
Wangho cảm thấy ấm nóng nơi cổ, đưa tay chạm lên vệt sáng đỏ, phía giữa trán Sanghyeok dường như lập tức hồi đáp, ánh sáng của kí hiệu thân thuộc hun nóng cả hai.
Sanghyeok bỏ hai ngón tay đang đặt trên trán xuống, bản thân cũng tự giác biết mình và người này thực sự rất quan trọng với nhau.
- huynh bao giờ mới nhớ lại?
Sanghyeok lắc đầu, hắn không ghi chép về việc này, cũng cảm thấy không cần thiết.
Mà Wangho thì dựa vào tảng đá sau lưng, thở dài, nếu vậy chẳng phải chờ đợi trông vô vọng, sau mà giống như những lần Ngũ huynh rủ đi luyện công thế, vào trận kết một phát liền không biết bao lâu mới trở ra, hoàn toàn bỏ mặc thời gian để lo luyện tập.
Thấy phu quân cứ nhìn mình bằng ánh mắt tò mò, Wangho nổi hứng trêu chọc.
- sao vậy, ngài nhìn ta như vậy, ta sẽ nghĩ ngài đang say đắm ta đó
Sanghyeok lắc đầu chối bỏ
- ta đang nghĩ mình nên trốn đi đâu
Wangho biết cái tính lạnh lùng này, dù là lần đầu tiếp xúc với Sanghyeok thế này.
Nhưng mấy ngày rong chơi bên thần giới đâu phải ở rỗi chuyện, lắng tai lên, nghe không ít giai thoại lạnh lùng ít nói nhiều việc của người phu quân này rồi.
Huống hồ khi đó đại thần là tia nắng ấm trong đời Wangho, nghe kĩ tí về người cứu mạng của mình thì cũng không có gì sai.
Sanghyeok đại thần, thân mang thần lực khổng lồ, rất ít khi xuất hiện trước đám đông bởi vì quá mạnh, khí tức gây áp lực, không thể hoà nhịp với mọi người, nên ngay cả nhị thần Hyukkyu cũng hiếm khi gặp mặt.
Khuôn mặt luôn được che kín bởi chiếc Ngọc diện tinh xảo, mang theo sự khó tiếp cận.
Sanghyeok đứng dậy, vuốt vạt áo phẳng phiu
- ngươi thật sự ở bên cạnh một người như ta sao?
Bên cạnh một người có thể ảnh hưởng đến khí tức của người khác.
Wangho tròn mắt nhìn Sanghyeok, xen lẫn chút nghi hoặc
- ta không ở cạnh huynh, thì ở cạnh ai đây hả?
_______
Không biết bên ngoài đã có gì thay đổi chưa, chứ Wangho đang bận muốn chết.
Nó đột nhiên phát hiện ra, khi trở về tâm trí này, thần lực của Sanghyeok cũng dường như quay về những ngày tháng ban đầu.
Tức là chỉ có cơ thể vẫn cao lớn như thực tại, nhưng tâm trí lẫn sức mạnh đều xáo trộn về những năm tháng cũ.
Khi này, Sanghyeok vẫn chưa khống chế giỏi thần lực của mình, và thường xuyên phát tiết bởi thứ sức mạnh khổng lồ đó.
Thân là đôi phu phu chung chăn gối cả trăm năm, Wangho không thể bỏ ngỏ Sanghyeok sang một bên như lời hắn bảo.
Hơn hết, người nhỏ mỗi ngày đều trèo đèo đi tìm Sanghyeok-người cứ mỗi ngày đều ẩn hiện nơi khác.
Wangho nhào tới, ôm chằm lấy người từ phía sau, tay câu lên cổ, chân nhảy vọt quấn lấy thắt lưng.
Hơi thở hồng hộc phả vào tai Sanghyeok, thanh âm nghe rệu rễ của sự mệt muốn đứt hơi.
- huynh....huynh.....
Wangho nuốt ngụm nước bọt, chật vật lấy lại hơi thở, mà Sanghyeok cũng không vội, hai tay quen thuộc đỡ phía dưới khớp gối, nâng người Wangho vững vàng trên lưng mình.
Tư vị không cần Wangho mở lời cũng biết là " huynh cứ trốn ta đi đâu mất vậy"
- ta chỉ muốn ghé thăm chân trời này một lát
Lần này Sanghyeok chủ động trả lời trước khi Wangho hỏi
- mệt chết ta rồi- Wangho bĩu môi, hai chân đung đưa trên người của đại thần.
Ban đầu hắn có vẻ chưa quen với việc cõng người bất đắc dĩ này, nhưng mà nơi Sanghyeok thường lui tới, lại là chỗ đè nén linh lực, thành ra Wangho không bay mây, càng không dịch chuyển được, leo núi leo đồi lên, hiện xuống không nổi, đành nhảy lên người Sanghyeok.
Riết thành quen thuộc, Sanghyeok đưa tay đỡ lấy dưới khớp gối, bản thân đem người đi về nơi khác.
Wangho biến ra hai vòng hoa, đội cho bản thân một cái, còn một cái thì rất tự nhiên đeo lên cho vị thần linh đang phải cõng nó đi.
Mùi hương phản phất của loài hoa có tiên khí, chen chúc đi vào thâm tâm hai người.
Wangho từ phía sau vuốt vuốt lòng ngực của Sanghyeok môt cái, nhịp nhàng lực tay, lại chồm phía trước một tí, hai bên má suýt soát chạm nhau.
- Sanghyeok, hôm nay huynh có đau không?
Sanghyeok nhớ thiên đạo sẽ là người hỏi câu này, bởi vì khi phát tiết, hắn lại tự làm bản thân bị thương, sau đó mới từng chút một giải phóng thần lực.
Nhưng hắn không tìm thấy thiên đạo ở đâu cả, Wangho cũng làm ngơ, bảo không biết gì.
Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt của người nhỏ, Sanghyeok thấy có điều gì khó nói.
Dù sao đây cũng là người cùng mình kết đạo lữ, nếu đó là chuyện tốt, ắt sẽ không giấu, nếu đã giấu, ắt là việc chẳng lành.
Sanghyeok thôi không nhắc, toàn tâm toàn ý làm dịu ngọn lửa đang bừng cháy trong cơ thể.
Wangho bên cạnh không cho hắn đả thương chính mình, dùng thân đỡ lấy một đòn tay hắn định giáng vào lòng ngực.
Kết quả là người nhỏ xụi lơ khi đã ôm chầm lấy hắn, đến khi Sanghyeok bình tĩnh lại, cơ thể nhỏ đã mèo nheo bắt hắn thổi thổi để bớt đau.
Sanghyeok tỉnh táo, việc hắn làm đầu tiên sẽ xem xem Wangho có bị sao không.
Vết thương trên tay Wangho vào cái lần em bảo hắn thổi, hắn nhăn mặt từ chối, giờ thì đã lành lặn.
Người nhỏ còn tinh nghịch dùng đôi bàn tay ấy áp vào hai bên mặt Sanghyeok, hoàn toàn không coi hắn là đại thần cần phải kính trọng.
Ôm mặt người hôn lấy một cái bên khoé môi, bảo rằng mấy năm người bế quan, rất nhớ hắn.
Wangho líu lo bên tai hắn những chuyện mà em đã làm ở trần gian khi hắn bế quan.
Dù không biết khi Sanghyeok trở về bình thường có nhớ không hay kí ức ở đây sẽ bị xoá đi, nhưng Wangho vẫn kể.
Dọc đường đi kéo Sanghyeok ngắm hoa, uống trà, đánh cờ đều cùng làm, Wangho còn bắt Sanghyeok dạy mình học thuật pháp.
Trong lòng Sanghyeok như nhẹ hẫng một nỗi niềm, dưới gốc cây lớn, ngắm nhìn bóng dáng nhỏ bé đang múa kiếm, thân kiếm trong suốt, xé một khoảng trời, đẩy về hắn một vệt sương.
Nụ cười nở rộ trên môi, kéo tay hắn cùng múa kiếm.
Mấy ngày qua, Wangho vẫn bên cạnh bầu bạn, dòng kí ức mà bản thân lưu giữ bên phiến đá, phút chốc như trả lời câu hỏi mà hắn đã vu vơ viết vào mấy trăm năm trước.
Rốt cuộc thì hắn vẫn có được một người bên cạnh, so với việc bảo tiểu linh này xinh đẹp và chăm chỉ có công lực cao thì hắn cảm nhận trọn vẹn nhất, đó là sự toàn ý của người này.
Hắn là vị thần đầu tiên, sự kết tinh của những dòng khí tức thuần khiết, gieo mầm và ươm rải màu nắng, mang theo thần lực khổng lồ từ khi sinh ra, nắm giữ vận mệnh tam giới.
Khi nhị đệ được ban đến, hắn đến gần liền lùi bước, bởi vì không gian bên cạnh bỗng méo mó, hai khí tức trái ngược nhau cuộn trào, mà hắn chưa khống chế được thần lực, vô tình làm Hyukkyu bị thương.
Vì thế mà so với đại thần, Hyukkyu phải tốn một chút thời gian để điều tiết lại khí tức bị tổn thương.
Sanghyeok cũng từ ấy ít khi tiếp xúc gần với những đệ muội.
Lớp mặt nạ được thiên đạo ban tặng để kìm nén thần lực luôn đeo trên mặt.
Dần dà thu mình lại, trở thành một người cô lãnh, khi xem xét từ tam giới trở về nhật điện, liền yên tĩnh không thấy người.
Tiếng thở đều đều bên tai, Wangho gục xuống, má áp bên bờ vai rộng, hai tay như có như không níu níu lấy mảnh áo trước cổ.
Đoạn kí ức hắn dừng lại ở vị muội muội Hoa thần, không biết tam giới đang có dáng vẻ thế nào rồi.
Chỉ biết dường như hắn đang cõng cả một thế giới của mình trên lưng.
Mỗi bước chân chạm nhẹ vào mây nhạt, cỏ hương bay lên giọt long lanh vàng nhạt, sắc trời ngả một màu đỏ lựng, cuốn màn đêm buông xuống.
Wangho ngủ một giấc dài bên cạnh Sanghyeok đang thiền, phiến đá chứa đựng dòng chữ vàng nhạt ẩn hiện, nếu chú ý một chút sẽ thấy có những dòng chữ mới.
Đợi đến khi ngọn lửa trong người Sanghyeok bình tâm lặng xuống, trở thành một giọt nắng long lanh, miền kí ức như trở về chốn cũ.
Cánh hoa vẫn nhẹ rơi như tuyết, mềm mỏng như nhung.
Sanghyeok đưa mắt sang nhìn người thương đang ngủ say, không kiềm lòng được đưa tay vén lấy lọn tóc rối, lại dịu dàng áp vào má một cái chạm đầy nhớ nhung.
Wangho chẹp miệng, bất giác đưa hai tay lên ôm lấy bàn tay đang ở trên mặt, níu người không cho rời đi.
Đôi môi hồng hé mở, lí nhí câu nói mà chỉ có Sanghyeok nghe thấy.
- Phu quân ơi~
Sanghyeok cười nhẹ một tiếng, tay nhéo lấy bầu má, Wangho cũng theo đó nhíu mắt, sục sùi tỉnh dậy.
Đôi mắt mơ màn, tiêu cự chưa rõ ràng vào đâu, hơi nhoè bóng hình trước mặt.
Chỉ biết khi Wangho lấy rõ tầm mắt, khuôn mặt tuấn mỹ quen thuộc, hương nắng dịu ấm, mây bay, hoa thắm, gió đẩy đà một nhịp tóc, ánh mắt của người đối diện khiến Wangho mừng rỡ, nhào dậy ôm chằm đến ngã nhào cả hai xuống đất.
- oa, huynh tỉnh hẳn rồi Sanghyeok....!
Bởi vì đó không phải ánh mắt nghi hoặc, không phải ánh mắt đang tập chấp nhận một người, mà đó là ánh mắt của riêng Sanghyeok khi nhìn vào Wangho, là ánh mắt mà chỉ mỗi Wangho được nhìn thấy.
Dịu dàng, yêu chiều và chỉ một mình em.
__
Sanghyeok nhớ hết tất cả những việc xảy ra, bao gồm những ý nghĩ cũ của một Sanghyeok luôn né tránh những người xung quanh vì bản thân hắn chưa hoàn mỹ.
Sự né tránh ấy kéo dài đến tận khi hắn đã có thể khống chế thần lực và lớn mạnh, nhưng vì đã quá quen với sự cô độc, hắn lựa chọn vẫn tiếp tục trở thành một đại thần không cảm xúc.
Cho đến khi hắn cứu lấy đứa nhóc người linh giới, cho đến khi đứa nhóc ấy muốn trở thành người mạnh nhất để cùng làm bạn với hắn.
Sanghyeok không nghĩ rằng mình sẽ nhớ lại những chuyện không thú vị đó, nhưng suy cho cùng đây lại là thuốc dẫn để hắn càng nâng niu Wangho trong tay hơn.
Trên phiến đá nghiêng mình hứng nắng, dòng khí tức vàng nhạt thoáng ẩn hiện sau khi hai người một lớn một nhỏ bước ra khỏi vùng trời thiên đạo.
Khí tức sót lại của bọn họ hoà vào gió mây, kéo thành những dòng chảy ngọt ngào trong suối mật, đánh vào tai những lời thì thầm đầy yêu kiều.
Tán cây rộng, xoè ra, che lấy bóng hình hai dáng vẻ ấm êm ấy, phút chốc như lưu trữ một kí ức riêng cho hai vị khách dừng chân.
" Mong rằng sau này và mãi mãi, bên cạnh ta luôn có người- Han Wangho"
___________
Dạo này mấy bộ fic tui thích được tác giả cập nhật chap mới, hẹ hẹ, nên tui nghĩ tui cũng nên ngoi lên cho mấy ní yêu nhà tui một xíuu.
Tối rồi, mình làm xíu ngọt ngào rồi ngủ nhaaa.