Cập nhật mới

Fanfiction fagi | 50k gia đình lộn xộn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406408533-256-k21313.jpg

Fagi | 50k Gia Đình Lộn Xộn
Tác giả: harligthetrung2
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lee Sanghyeok x Bae Seongwoong

Era hạnh phúc.



faker​
 
Fagi | 50K Gia Đình Lộn Xộn
Intro


Fagi gia đình hạnh phúc.

AU tuyển thủ, HE, chu choe chu choe đáng iu đáng ghéc.
 
Fagi | 50K Gia Đình Lộn Xộn
Chồng anh bận lắm


Mấy job của anh Cơ em xàm lồn hết bịa ra hết mọi người thông cảm nha -)))

_____

"Nhưng mà chồng anh bận thật đấy?"

Han Wangho trỏ ngón tay vào má cục bông trắng muốt của Bae Seongwoong.

Trời đông, anh quấn con ấm như một cái kén nhộng, chỉ để lộ ra khuôn mặt có cái miệng giống y đúc người cha tài năng của em bé.

Con ngủ rất ngoan.

Mới ba tháng nên em ngủ là phần nhiều.

Thế nên Han Wangho mới trỏ được ngón tay lên má, nếu không thì Lee-em-bé sẽ ngay lập tức chộp lấy tay cậu và bỏ vào miệng mút.

Biết cậu em hỏi kháy, Seongwoong chỉ cười cười.

Tất nhiên một người chồng mười bốn chữ hiếu sẽ không để cho hai thằng đệ đưa vợ và con đi tiêm, nhưng làm sao bây giờ?

Tiền Lee Sanghyeok mang về nuôi cả hai hết mà.

"May mà không phải đi viện công.

Giàu điên giàu đảo.

Chẹp, nhưng sao người ta chẳng tới tận nhà nhỉ?"

Bae Junsik lái xe xuống hầm.

"Còn đứa lớn anh gửi nhà ai rồi?"

"Cho qua ông nội rồi.

Chú mang đi công viên, ở tới cuối tuần mới về.

Nó chẳng thèm nhớ anh."

Seongwoong bật cười.

"Chỉ nhớ Sanghyeok thôi."

"Ghê ta, nịnh con khéo ta."

Han Wangho chu miệng đòi thơm in-tơ-net với cháu đúng lúc bánh gạo nhỏ thức dậy.

Nhìn thấy mặt phóng to của ông chú, đôi mắt tròn xoe của em hết nhìn cậu rồi nhìn tới bố Seongwoong.

Cuối cùng, lúc cháu sắp mếu, Han Wangho mới dừng cái trò trêu con nít lại.

Cậu xuống xe trước, chạy vòng qua mở cửa cho Bae Seongwoong.

Junsik bảo cả ba đeo khẩu trang vào, Han Wangho lấy ra một chiếc khẩu trang móc vào hai tai mình rồi đeo luôn cho anh.

"Mình có cần che bánh gạo lại không anh?"

"Lấy cái mũ che màn trong xe cho anh với.

Đấy, kia kìa."

Bae Seongwoong chỉ vào chiếc mũ trắng.

"Đội lên không lại bị chụp mất."

"Sao mà người ta biết được."

Han Wangho đội lên cho em bé.

"Xong rồi.

Chà, em cũng có khiếu làm bố chứ bộ."

Cả ba di chuyển tới cửa thông từ bãi đỗ xe lên viện.

Nhưng hình như hôm nay có vấn đề, cửa ra vào bị hỏng không thể mở bằng thẻ phát riêng cho VIP, còn dán thêm một tấm giấy thông cảm phải đi ngược lại lên trên, Bae Junsik kêu trời.

"Biết thế em đỗ xe lên kia.

Phiền quá."

"Thôi mình lại cố gắng đi bộ vậy."

"Có cần em bế đỡ không ạ?"

"Mày biết bế hả?"

Junsik trêu em.

"Có chổng ngược em bé xuống đất không đấy?"

Bae Seongwoong cười điên.

Nhưng bế con trong tay, anh nhớ lại lần đầu Lee Sanghyeok bế đứa lớn.

Hồi đó không ai biết bọn họ có con, thậm chí còn chưa đăng kí kết hôn, cũng tại bệnh viện sản này, Sanghyeok lóng ngóng đón bánh cá từ tay bác sĩ.

Anh đã áp da vào da con, nhìn chồng chẳng biết phải làm gì với sinh vật bé tí hon mà suýt nhờ điều dưỡng chụp hộ cho một tấm ảnh.

Nhưng mấy giây sau, mắt Lee Sanghyeok đã đỏ ửng.

Cậu cảm động và lo lắng tới mức từ chối hết mấy job gần đó để đi đẻ cùng vợ.

Năm ấy là cuối hai nghìn không trăm hai mươi hai.

Giờ thì Lee Sanghyeok đã bay qua Trung Quốc.

Lúc anh đẻ bánh gạo, cậu tủm tỉm nhìn con, rút kinh nghiệm từ đứa đầu đã chụp ảnh lại rồi ngồi nắm tay Bae Seongwoong kể lể vài câu chuyện vui cho anh đỡ đau.

Đứa thứ hai phải mổ, cậu không thể vào phòng cùng, Seongwoong thì mệt, vừa mệt vừa chẳng còn tí sức nào, nói cũng không nói nổi, ấy vậy mà Lee Sanghyeok còn cố gắng kể chuyện cười.

Kể tới câu chuyện thứ ba, anh đành phải nâng tay lên bịt miệng chồng lại.

Chẳng biết là lấy chồng hay nuôi thêm thằng con.

Bồi hồi chưa được nửa phút, khi chân mới bước lên quá đường vào bãi đỗ xe, một ngọn gió tinh quái thổi tới, cuốn một bên khẩu trang của anh rớt ra ngoài.

Chưa kịp nhờ Wangho đeo lại, Seongwoong đã nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ phía đối diện.

Kì lạ thay, lúc nhúc những người cầm máy ảnh đứng đằng sau cánh cổng khoá chặt làm cả ba hết hồn hết vía.

"Đeo khẩu trang cho anh với."

Bae Seongwoong nói nhanh.

Han Wangho vội vàng móc dây khẩu trang lên tai cho anh, chỉnh lại màn che cho em bé rồi vội vã chạy vào sảnh chính.

Bảo vệ đã đi ra để giải tán đám đông, nhưng những tiếng tách tách vẫn không ngừng lại.

Cả hai đi vào trong còn lo lắng ngoái nhìn xem có ai lọt vào được không.

May mắn là bệnh viện tư nhỏ này không bao giờ mở cổng nếu có VIP hẹn sẵn.

"Sao bọn họ biết anh ở đây thế nhỉ?"

Bae Seongwoong thở hồng hộc.

Anh cởi mũ che cho con.

Điều dưỡng và bác sĩ đã ra đón em bé, đưa cả ba vào phòng riêng.

Mãi tới lúc ra về, vẫn còn vài người kiên quyết ở lại.

Bệnh viện trừ xin lỗi rối rít như thể sắp quỳ xuống tới nơi, tất nhiên, vì dù con không ốm đau nhiều nhưng số tiền Lee Sanghyeok đóng họ cho bệnh viện là không nhỏ, họ còn mở hẳn cửa sau dành cho nhân viên để ba người trốn đám báo chí.

Tới nhà, Han Wangho còn tri kỉ nấu một bữa ăn cho Bae Seongwoong vì cô giúp việc đã xin nghỉ buổi chiều rồi mới đi.

Tám giờ tối, người chồng bận bịu tối mắt tối mũi của anh xuất hiện trong phòng khách.

Seongwoong nằm dài trong phòng xem phim ăn cơm Han Wangho nấu, khi Lee Sanghyeok mở cửa, anh đang coi dở tới đoạn người chồng nhân vật chính trở về và xích vợ anh ta vào trong một cái hầm.

Cậu nhíu mày suy tư, chẳng biết Seongwoong đào đâu ra mấy bộ phim kì lạ như thế.

Sanghyeok gọi anh.

"Cơm anh nấu hở?"

"Không, Wangho nấu đấy."

"Ngon không?"

"Hỏi thừa, không ngon anh chẳng ăn đâu."

Mắt Bae Seongwoong vẫn dán chặt vào màn phim.

Con mèo không thu được sự chú ý của chủ thì giận lắm, hai cái chân mèo nghênh ngang đi hẳn vào phòng, chắn luôn cái máy chiếu, tước đi thước phim kinh dị kịch tính của anh.

"Tránh ra đi cái thằng này!"

Bae Seongwoong quát.

"Phim của anh!"

"Anh chẳng yêu em!"

Lee Sanghyeok ngồi xuống giường sofa, nhào cả cái thân hình thiếu mét tám một tí vào lòng anh.

Còn hơn cả bánh cá lúc làm nũng, Bae Seongwoong mặc kệ cho con mèo ôm chặt lấy người mình áp xuống nệm, dụi cái đầu vẫn còn cứng sáp vuốt tóc vào cổ.

Bát cơm ngon lành được anh đặt vội xuống sàn.

Thật là nhiễu sự.

"Anh chẳng yêu em gì cả."

Con người ba mươi tuổi bắt đầu dài cái miệng ra ăn vạ.

"Anh ăn cơm người ta nấu, anh còn khen ngon, anh chẳng khen em nấu ngon bao giờ."

"Ông tướng nấu chó còn chê."

Bae Seongwoong đẩy vội cái cằm của cậu ra khỏi vai.

"Mà này, sao hôm nay lạ lắm nhé, có cánh phóng viên biết anh đưa em bé đi tiêm đấy."

"Ừ ừ."

Lee Sanghyeok rủ rỉ như mèo rù bên tai anh.

"Em biết mà, em còn coi ảnh rồi..."

"Hả?"

"Em coi ảnh rồi."

"Hả?"

"Em bảo là em coi ảnh rồi."

Nũng nịu thấy thương.

"Ăn cơm Wangho nấu, khẩu trang Wangho đeo, thích Wangho lắm rồi, chả thích em nữa."

"Nhưng làm sao em coi được ảnh?"

Bae Seongwoong dịu giọng dỗ dành cậu.

Bàn tay anh vuốt nhẹ lên trán, vuốt xuống đôi mày, vuốt xuống má, ôm lấy cổ Lee Sanghyeok.

Anh bị nhấc bổng lên, cậu ngồi hẳn dậy, tựa lưng lên thành sofa, để anh ngồi lên lòng mình.

Bae Seongwoong là cuộn len của mèo ta.

Bae Seongwoong là gấu bông của mèo ta.

Mèo ư ử trong lòng, thoả mãn với cái gối ôm ấm áp tràn tay tưởng như có thể ngủ luôn được, sau đó mới dần dần khai cung với chủ nhân.

"Topic giờ toàn là anh thôi."

"Chết thật."

Seongwoong định bụng nhìn quanh xem điện thoại đang ở đâu thì Lee Sanghyeok bỗng chột dạ hôn chụt một cái lên mặt anh.

"Hình như là..."

"Điện thoại anh đâu nhỉ?"

Bị Lee Sanghyeok hôn xong vẫn tìm được điện thoại, thay bằng người khác có lẽ đã ngất từ lâu.

"Thôi chẳng cần tìm nữa...

Hình như là tin từ em lộ ra ấy."

Bae Seongwoong muốn đi xuống ngay khỏi cái đùi này.

"Em đang nói chuyện với anh staff thì phát hiện ra có người nghe lén á."

Mèo ta siêu oan ức.

Long lanh long lanh.

"Thế sao em lại nói chuyện đấy?"

Anh đẩy vai cậu đụng vào thành ghế.

"Có bao giờ em như vậy đâu?"

"Em bảo là nay bánh gạo khỏi ốm, đi tiêm được rồi.

Ai ngờ lại bị tra ra tận bệnh viện..."

"Haiz."

Bae Seongwoong thở dài.

Lee Sanghyeok dụi má lên mặt anh, cố gắng tìm một chút thương tình ít ỏi từ vợ yêu.

Đúng là không thể trách cậu được, đã chạy qua tận Trung Quốc rồi vẫn có người nghe lén, đã vậy còn báo về được Hàn Quốc để săn tin.

Seongwoong chẳng trách chồng, chỉ làm bộ làm tịch giận dỗi để cậu lo lắng một tí.

Thích được lo lắng như thế, thích được trở thành người quan trọng nhất như thế.

Thích cảm giác là tất cả.

Thích cái kiểu mọi thứ phải rối rắm cả lên.

Thích là một cuộn len, để mèo phải quẩn quanh với mình mãi mãi.

Ăn cơm xong, Bae Seongwoong bỗng nhớ tới cái điện thoại.

Anh mang nó ra phòng ngủ để "thị tẩm".

Topic toàn là Bae Seongwoong bế con và Han Wangho đứng cạnh, trông cứ... gia đình.

Thật sự rất gia đình.

Ngày xưa thì nói Wangho là thay thế cho anh hoặc ngược lại, bây giờ thì bảo trông anh với Wangho như một gia đình.

Bae Junsik đã có vợ vinh hạnh tan biến như bụi.

Lee Sanghyeok đang đọc sách ngó qua thấy vợ trầm ngâm nhìn ảnh lại bắt đầu muốn đành hanh.

Cậu ôm chầm lấy vai anh, lắc qua lắc lại như lắc một túi khoai tây chiên bột phô mai.

"Anh chẳng yêu emmmm!"
 
Back
Top Bottom