Cập nhật mới

Khác |F6| 𝑇𝑎𝑚 𝑇𝑎𝑖 𝐺𝑖𝑎 𝑇𝑜𝑐

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397255386-256-k523837.jpg

|F6| 𝑇𝑎𝑚 𝑇𝑎𝑖 𝐺𝑖𝑎 𝑇𝑜𝑐
Tác giả: tohandangiu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một gia tộc vừa mới chào đón một sinh linh bé nhỏ thì bỗng nhiên bầu trời trở nên u ám và có một người phụ nữ xuất hiên,cô ta vốn không ưa gì gia tộc nọ nên đã yểm lời nguyền lên cậu bé mà không một ai hay biết và lời nguyền ấy vẫn kéo dài đến tận bây giờ...!



pondphuwin​
 
|F6| 𝑇𝑎𝑚 𝑇𝑎𝑖 𝐺𝑖𝑎 𝑇𝑜𝑐
Chương 1.Lời nguyền bắt đầu


Câu chuyện công chúa và hoàng tử thường được bắt đầu với chi tiết là nàng công chúa bị ai đó yểm lời nguyền lên mình rồi sau đó được hoàng tử đến để giải lời nguyền cho công chúa và hai người sống hạnh phúc bên nhau

Nhiều đứa trẻ từng ước mình được làm công chúa hoặc hoàng tử để sống trong sự giàu sang và hạnh phúc cùng người mình thương nhưng đám trẻ đó không nghĩ đến cảnh bọn họ phải trải qua những gì mới được hạnh phúc

Liệu có ai muốn mang trong mình một lời nguyền nào đó không thể tìm cách hóa giải không?

Câu chuyện bị dính lời nguyền ấy thường chỉ được kể trong truyện xưa hoặc truyện cổ tích,nhưng đến thời đại bây giờ,những câu chuyện ấy vẫn được trẻ con yêu thích

Trong truyện là vậy nhưng chưa từng ai nghe được hoặc thấy ai bị dính lời nguyền bao giờ,vậy nên không ai trên đời là tin nó tồn tại cả

---------------------------

Hôm nay là một ngày rầm,các dân cư trong ngôi làng nọ cùng nhau ra ngoài đường mua đồ để thờ cúng

Và vào khoảng khắc 12h đêm,tại một gia tộc lớn nhất làng,đầy ấp tiếng chạy ra chạy vô của các con nô,chúng nó chạy tới lui để đỡ đẻ cho hoàng hậu của chúng

Hoàng hậu Jelly là một người nhân hậu,cô rất dễ tính và tốt bụng nên các con nô trong gia tộc rất quý cô

Kể cả dân cư trong làng cũng rất quý mến cô,cô rất hiền từ và luôn giúp đỡ mọi người trong làng,nhan sắc của cô tựa như thiên thần vậy

Mỗi khi cô mỉm cười với dân cư trong làng là bọn họ đều cảm thấy rung động với cô,mọi người xem cô như nữ thần tự do của làng vậy

Lúc này hoàng hậu đang đấu tranh với bản thân vì cô khó sinh,cảm thấy đau đớn nhưng cô vẫn cố gắng mà sinh con

Dù có đổi lấy mạng của cô,cô vẫn phải sinh đứa bé cho bằng được

Lúc này thầy y đang cùng bà vú cố gắng,vào lúc 0h00p thì nghe được tiếng khóc của đứa bé

Ai nấy đều vui mừng mà chạy ra thông báo cho vua tin vui

"Thưa ngài hoàng hậu đã hạ sinh một bé trai"

Thầy y bước ra thông báo cho ông biết tin,nhưng thứ ông quan tâm là vợ của mình ra sao

"Jelly cô ấy sao rồi?"

Tuy là lo cho vợ như vậy nhưng ông vẫn ôm lấy con mình trên tay,cậu bé đẹp như cô vậy,ông cảm thấy ấm áp khi ôm lấy nhóc con vào lòng

Cậu bé nằm gọn trong tay ông,dường như cảm nhận được hơi của ông nên cậu nằm chặt ngón tay của ông rồi ngủ

"Dạ thưa hoàng hậu đã an toàn rồi ạ!

Hiện tại hoàng hậu đang nghỉ ngơi trong phòng"

"Ừ!"

Nói xong ông liền đưa con cho bà vú,còn ông thì đi vào thăm vợ mình

Ông tên là Neo là một người sắc bén và lạnh lùng,ông luôn lạnh nhạt trước mọi thứ và không quan tâm mọi thứ diễn ra trước mắt nhưng ông luôn đứng sau giải quyết mọi vấn đề đó

Tuy là người ít nói nhưng bên trong con người của ông là một người yêu thương người dân và đặc biệt là ông rất yêu vợ mình

Ông đã từng ra chiến trường để bảo vệ dân làng nên đã được dân làng tin tưởng bầu cử làm vua

Ông cũng có một người anh song sinh nhưng cả hai không thích đối phương,từ nhỏ anh luôn được ba kì vọng và tin tưởng

Còn anh ấy thì được mẹ tin tưởng,cả hai đều suy nghĩ rằng đối phương được ba mẹ thương hơn nên căm thù nhau

Và họ luôn tranh giành nhau kể cả ngôi vị này nhưng anh lại thua trước ông

Thế nên anh đã bỏ đi,mặc cho ông ngăn cản

Lúc đấy ông muốn anh em làm hòa với nhau và cùng nhau bảo vệ nước thay ba mẹ

Nhưng anh ấy vẫn căm ghét ông,vì vậy mà anh ta đã tu luyện phép cấm

Loại phép thuật bị cấm sử dụng từ lâu,tuy anh ta biết nó nguy hiểm nhưng vì lòng đố kỵ mà học nó

Đến khi đã hiểu rõ về nó nhiều rồi anh ta liền nhắm đến con của ông

Đứa bé vừa được sinh ra

Trong lúc đang đi thăm dò thì anh ta nghe tin hoàng hậu đã sinh con và thế là anh ta nhắm tới đứa bé

Vào lúc không có ai,anh ta sẽ đến đó chúc phúc cho gia đình

Và không thể thiếu có quà tặng đúng không?

Một món quà đáng nhớ của gia tộc Jirochtikuk!!

---------------------------

Sau khi hoàng hậu hạ sinh đứa bé,cô đã mất rất nhiều máu nhưng may mắn là cô đã qua khỏi và ngắm nhìn đứa con của mình

"Thằng nhóc nó giống em quá anh nhỉ?"

Cô quay qua mỉm cười với ông,ông cũng mỉm cười với cô rồi gật đầu

"Ta sẽ đặt tên cho con là Fourth Nattawat Jirochtikul!"

"Kết hợp hai họ của hai ta luôn à"

Ông ôm lấy cô mà nhẹ nhàng,cô chỉ mỉm cười mà đáp lại ông sau đó thì đi nhìn con mình một hồi lâu

"Hạnh phúc anh nhỉ..."

"Ừm"

Cả hai người cùng ôm lấy cậu bé mà mỉm cười,cảm giác ôm nhóc con này vào lòng khiến hai người ấm áp và hạnh phúc vô cùng

Cậu nhóc này cứ như ánh sáng sưởi ấm trái tim của mọi người vậy,ấm áp lắm...

"Aaa em bé đâu cho phuphu coi dớiiiii"

"Hoàng tử à ngài hãy nhỏ nhỏ thôi ạ!

Hoàng hậu đang nghĩ ngơi"

Bên ngoài bỗng có tiếng nói của một cậu bé,hai người nghe thôi cũng biết là ai rồi

Thằng nhóc đã mong muốn gặp em trai lắm rồi

"Nè phu im lặng chút coi!

Em nhoi quá"

Bên ngoài lại vang lên một giọng nói nữa nhưng giọng nói này có phần trưởng thành hơn lúc nãy

"Bà vú cứ cho hai thằng bé vào đi ạ"

Cô nhẹ nhàng nói vọng ra,để cậu bé nằm xuống noi rồi đi ra chào đón hai nhóc con ngoài kia

"Mẹ mẹ em bé đâu ạaaa?"

"Em đang ngủ đó con!

Nhỏ tiếng chút"

"Dạ vâng"

Phuwin cậu con nhỏ của cô,năm nay nhóc được 5 tuổi rồi đấy,thằng nhóc được cái giống cô nên cũng đẹp lắm nhưng mà cái tính của thằng nhóc này thì nhoi ơi là nhoi

Chả giống ai!!

Còn thằng nhóc lớn thì tên Dunk,năm nay 9 tuổi,tuy là còn nhỏ nhưng đã học rất giỏi nhưng thằng nhỏ giống ba lạnh lùng đanh đá và ít nói lắm

Mà được cái hai nhóc nhỏ đều mang vẻ đẹp của cô bây giờ tới nhóc nhỏ trong noi cũng mang vẻ đẹp ấy

'Wow em bé dễ thương quá iiii"

Phuwin được ba bế lên nhìn em bé,nhóc vui lắm nhìn miết không chịu xuống nhường anh hai

"Thoiiii cho phu coi típ iii"

Cậu bé méo máo nhìn ba mình,ông lạnh lùng bỏ cậu xuống mà không quan tâm nhóc khiến nhóc bị tổn thương mà khóc lóc đòi coi tiếp

Cô sợ nhóc fourth sẽ tỉnh liền ẫm cậu lên cho coi

"Dunk con xem không?"

"Dạ không cin đi học bài đây!"

Cậu khoanh tay nói rồi cúi đầu tạm biệt cả hai người rồi đi về phòng học bài

"Cho phu coi điii anh hai không coi rồi"

Nhóc con dang hai tay ra trước mặt ông rồi nói,ông cũng đành bế nhóc lên mà cho coi tiếp

"Hihihi em bé chinh quá iii"

"Mẹ ơi em bé là em gái hay em trai vậy ạ?"

Nhóc thắc mắc nên đã ngước lên hỏi cô

"Em là em trai đó con"

"Aa em trai dễ thươn"

Cậu nhóc đó ngồi trên tay ba mình một lúc rồi cảm thấy buồn ngủ nên đã ngủ luôn trên tay ba

"Ngủ luôn rồi!"

Ông bế con lại chỗ cô rồi nói,cô nhìn thấy thì thở dài rồi cùng ông bế con vào phòng

Lúc này trong phòng không một ai chỉ còn mỗi nhóc con là đang nằm ngủ

Đúng lúc này ngoài trời đổ cơn mưa to,bên ngoài cửa sổ xuất hiện bóng dáng cao to của người đàn ông

Ông ta từ từ bước lại noi của nhóc con mà nở nụ cười sau đó một tia sáng màu xanh tím được ông ta triệu hồi

Các tia sáng đó từ từ chạy qua người nhóc con,ông ta nhìn nó rồi miệng lẩm nhẩm

"Tao nguyền rủa mày,cứ mỗi đêm trăng rầm,mày sẽ trở thành......"

"Neo mày nhất định sẽ bại dưới tay tao!

HAHAHAHAHA"

Ngay lúc này,ông và cô nghe tiếng động lạ trong phòng liền chạy vào

"Tên kia!"

Ông nhìn thấy một người lạ mặt liền hét to định chạy lại con mình thì tên đó lên tiếng

"Chào ông Neo!

Chắc là ông biết ta là ai nhưng ta đến đây không phải kiếm ngươi!!"

"Mày muốn gì!"

"Chả muốn gì cả,chỉ là muốn chúc phúc mày thôi!

Chúc mừng mày nha được làm vua rồi còn có con nữa chứ,hạnh phúc quá trời!"

"Tao cấm mày đụng vào con tao đó!"

"Đã làm gì đâu?

Thôi nào người em thân mến,bình tĩnh lại đi tao đã xong việc rồi nên đi ngay đây!

Bái bai"

"Mày đứng lại đó ý mày là gì hả thằng khốn!!"

Ông cầm kiếm lao về phía hắn ta nhưng hắn ta đã chạy đi mất

Từ nảy giờ cô chỉ dám đứng sau lưng ông,chứng kiến cảnh hắn ta truyền cái gì đó vào người con mình

Cô lo lắng chạy lại phía con thì thấy thằnh nhóc vẫn bình an,cô thở phài nhẹ nhõm rồi đi lại chỗ ông an ủi

"Con không sao!

Anh bình tĩnh lại đi"

"Chắc chắn là nó đã làm gì thằng bé rồi!

Người đâu gọi thầy y đến đây mau!!!"

Cả ngày hôm đó vua và hoàng hậu lo lắng đến mất ngủ,con của mình bị gì chắc cả hai người họ chết mất

Vua cứ có ảm giác không lành sắp xảy ra vậy...ông cứ thức khuya mãi mà không ngủ mà thức canh cô và nhóc con

"Rốt cuộc là mày đã làm gì con tao vậy thằng chó!!!"

__________________________________

Trời ơi ủng hộ tui đi quý dịiiii:3

Thấy hay thì cho xin 1 sao nhaaaaa💗🫰
 
|F6| 𝑇𝑎𝑚 𝑇𝑎𝑖 𝐺𝑖𝑎 𝑇𝑜𝑐
Chương 2. Đêm rầm


Sau đêm ngày hôm đó,ông luôn mệt mỏi để tìm ra thứ gì đó đang bên trong người con của mình

Nhiều ngày trôi qua,ông vẫn một mình trong phòng tìm kiếm trong vô ít còn cô người luôn bên cạnh an ủi ông không sao

Nhưng trong lòng bà cũng rất lo lắng,thằng bé mà bị gì,chắc cô sống không nổi mất

"Anh ăn chút gì đi...đã mấy ngày anh không ăn gì rồi!"

Cô cất tiếng,giọng nói vẫn nhỏ nhẹ như ngày nào nhưng hôm nay nó mang một chút gì đó thương xót và lo lắng,trong lúc này cô chỉ biết bên cạnh an ủi và đồng hành cùng ông

Ông im lặng và chỉ tập trung vào đống sách trước mặt,cô cũng không nói gì thêm,chỉ đặt thức ăn trên bàn rồi rời đi

Tiếng đóng cửa vang lên nhưng cũng không làm ông phân tâm,bây giờ trong đầu ông chỉ muốn tìm cách giúp con trai của mình,những thứ khác ông không thèm để ý

------------------------------------------------------

Thời gian cứ trôi mãi mà ông vẫn vậy,vẫn không tìm được gì,ông không biết hắn đã dùng phép gì và cũng không biết hắn đã yểm lên con mình cái gì

Ông ngồi kế con mình,nhìn cậu bé đầy tội lỗi và sợ hãi,cảm giác lo lắng càng ngày đến gần ông

Ông thất thần ngồi đó,im lặng và không nói gì nhưng ánh mắt của ông đã nói lên tất cả

Ánh mắt đau lòng,cảm thấy có lỗi,trách bản thân vô dụng đã khiến con mình dính vào chuyện này

Ông khóc,giọt nước mắt rơi xuống là bao nhiêu sự kìm nén bấy lâu,một người đứng đầu cả gia tộc vậy mà lại rơi mắt như này

Ngoài cửa,cô và hai người con đứng nhìn ông mà chỉ im lặng,cô lo cho ông nhưng chẳng giúp được gì cho ông cả

Dunk và phuwin thấy mẹ buồn liền dẫn cô đi ra chỗ khác,cô rất dễ khóc,nếu cứ đứng nhìn ông khóc chắc chắn cô sẽ khóc theo lúc đó khó mà dỗ cô lắm

"Mẹ ơi...chắc cha buồn lắm"

Phuwin vừa đi vừa nhìn cô nói,cậu bé chỉ mới 5 tuổi nhưng rất hiểu chuyện,cậu cầm lấy tay cô mà xoa xoa

"Mẹ ơi con muốn ăn bánh kép của mẹ làm ạaa"

Cậu mỉm cười nhìn cô nói,nụ cười xoa dịu lòng cô đỡ thấy nặng nề hơn nhiều,cô mỉm cười đáp lại cậu

"Anh hai ăn hongggg?"

"Hả...không ăn"

Cậu xoay qua nhìn dunk hỏi,dunk vẫn lạnh lùng như trước,chỉ trả lời ngắn gọn như vậy rồi bỏ đi mất tiêu

"Hảaa sao dạyyyy?"

Cậu luôn muốn bắt chuyện với anh hai nhưng anh cứ luôn xa lánh cậu,nhiều lúc cậu thấy buồn lắm nhưng mà cậu vẫn cố gắng thân thiết với anh hai

Không nghe người kia đáp lại,cậu phồng má rồi trách móc anh hai vô tâm,sau đó thì cùng cô xuống nhà bếp làm bánh

------------------------------------------------------

Sau bao nhiêu nỗi đau ấy thì ông cũng phải mạnh mẽ đứng dậy để tiếp tục tìm kiếm lời giải

Hôm nay là đêm trăng rầm,cũng là ngày tổ chức đầy tháng cho cậu nhóc nhỏ Fourth.

Cả gia tộc nhộn nhịp chuẩn bị từng chút một cho bữa tiệc sắp tới

Hai cậu nhóc kia cũng phụ mọi người,cậu nhóc phuwin háo hức chạy hết chỗ này đến chỗ kia để coi,còn thằng nhóc dunk vẫn lạnh lùng nhưng cũng phụ các cô giúp việc

Trong phòng cô đang chuẩn bị đồ cho hai cậu nhóc và ông.

Cô hạnh phúc mà chuẩn bị từ hôm trước tới hôm nay

Mọi người ai nấy cũng bận rộn làm việc của mình mà không để ý đến căn phòng của cậu nhóc nhỏ

Cậu nhỏ nằm trong noi bỗng nhiên ngồi dậy,bò ra khỏi noi mà tiến tới cửa sổ,cậu nhóc leo lên khung cửa sổ đứng,nhìn về phía mặt mặt một hồi lâu

Một làn khói bay qua che đi cả người cậu nhóc,đến khi làn khói tan hết thì không còn thấy cậu nhóc đâu

Trên khung cửa sổ xuất hiện vài vết máu nhỏ,cả căn phòng trở nên u ám hơn,cứ như nó đang chìm trong bóng rối vậy

------------------------------------------------------

Bữa tiệc bắt đầu,khách mời cũng đã đến đầy đủ,các vị khách đến từ các gia tộc khác nhau trên đất nước và có các người bạn đến từ ngoại nước đến

Mọi người cũng đã chuẩn bị xong xuôi,hai cậu nhóc lộng lẫy trong bộ đồ hoàng gia,bộ đồ toát lên sự kiêu hãnh và sang trọng của nó

"Hai đứa đẹp trai quá!"

Cô chỉnh chu lại cổ áo cho hai đứa rồi mỉm cười khen ngợi,ông và cô cũng đã sửa soạn xong,bây giờ thì đi qua cậu nhóc chủ tiệc thôi

Cả bốn người cùng nhau đi qua phòng nhóc con,thằng nhóc nằm gọn trên noi ngủ ngon lành

Cô từ từ bế cậu nhóc trên tay,chợt cô khựng lại một chút rồi nghiên đầu nhìn ông nói

"Anh nè...sao em thấy thằng bé hình như nặng hơn trước thì phải?"

"Có kẽ em nghĩ nhiều quá thôi anh thấy con vẫn bình thường mà,thôi chúng ta đi xuống thôi mọi người đợi!"

Ông bước lại ôm vai cô nói,cô nghe thì thấy cũng hợp lý nhưng mà cô vẫn nghi ngờ lắm chỉ uống sữa thôi mà sao lại nặng đến vậy được?

"Mẹ ơi mau lênnnn!!"

Phuwin cầm tay cô kéo đi,tuy cô tò mò nhưng cô vẫn gác lại mà bắt đầu bữa tiệc không thể để vì chuyện này mà bỏ bê bữa tiệc được

------------------------------------------------------

Tất cả cùng nhau bước xuống bậc thang,gia đình họ vừa xuất hiện đã thu hút hàng trăm ánh mặt nhìn về phía họ

Bọn họ thật lấp lánh và cao quý,đúng là một gia tộc hoàn hào,từ cha mẹ lẫn con đều có nhan sắc thật sự hấp dẫn và cuốn hút

"Cảm ơn các vị đã giành thời gian đến tham dự bữa tiệc đầy tháng của con trai tôi mọi người cứ tự nhiên nhé!"

Ông cất tiếng lên,giọng nói đầy quyền lực khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng,tuy vậy chất giọng đặc khàn của ông đã nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều rồi

Tất cả mọi người bắt đầu nhập tiệc,ai cũng lộng lẫy hoành tráng,nhiều người nhờ sự gặp mặt này mà đến muốn hợp tác với ông

Nhiều người dẫn theo con mình chỉ để giới thiệu cho ông,ý rằng muốn con họ được gia tộc Jirochtikul để mắt

"Lyly con lại làm quen với ngài dunk đi con!"

Một ông bố lớn tuổi đi lại gần rooif bảo con mình qua chỗ nhóc dunk còn bản thân thì đi qua chỗ ông mà làm quen

"Chào cậu!

Tớ tên lyl-"

"Biến chỗ khác!"

Con bé kia chưa kịp nói xong liền bị giọng nói của nhóc dunk làm cho sợ hãi mà òa khóc

Cậu nhóc nhìn con bé đó rồi bày tỏ sự khinh bỉ mà bước qua người con bé như chưa có chuyện xảy ra

"Oa~ oa sợ quá đi...hic!"

"Sao vậy con?"

Ông bố của con bé thấy con mình khóc liền tá hỏa chạy lại,con bé sợ hãi chỉ biết khóc,tiếng khóc của con bé gây sự chú ý của mọi người khiến quay quanh để xem.

Ông bố thấy nhiều người nhìn liền bế con đi ra chỗ khác để bầu không khí trong bữa tiệc trở lại bình thường

Phía bên cậu nhóc dunk,nhóc cảm thấy ngột ngạt nên đã đi ra sau vườn ngồi một mình thì cậu chợt nhìn thấy bóng dáng người lạ

Nghĩ là kẻ trộm nên cậu không nghĩ gì nhiều liền chạy lại hét to làm tên kia giật mình

"Này!!"

"Úi!!!!"

Người đó có thân hình to hơn cậu một chút bộ đồ cậu trai đó mặc cũng là loại đắc tiền,cậu ngẫm nghĩ rằng chắc đây là con của khách trong bữa tiệc liền khó chịu mở miệng nói

"Đây là khu cấm vào ai cho ngươi vào đây hả!!!!"

"Ưm...anh chỉ vô tình đi lạc thôi em bình tĩnh đi!"

Cậu trai kia mỉm cười,gãi đầu ngại ngùng nói,nhóc dunk nghe xong thì cũng chẳng thèm quan tâm mà đuổi cậu trai kia

"Biến chỗ khác nhanh!!"

"Uầy còn nhỏ không được hỗn đâu nhá nhóc!"

Cậu trai kia lại tiếp tục mỉm cười nói,dunk cảm thấy tên này phiền,chỉ muốn đá cho tên này một phát

"Kệ tôi!"

"Này cho làm quen đi nhóc con!"

Cậu ta đưa tay,ngỏ ý muốn làm quen nhóc dunk nhưng nhóc chỉ đứng đó nhìn tên này,nhìn cũng đẹp mà sao cứ nhoi nhoi như con nít

"Không và tôi cũng không phải nhóc con!!

Đừng tùy tiện gọi tôi như vậy"

"Tại sao lại không?

Nhóc cho anh biết tên đi rồi anh không kêu nhóc bằng nhóc nữa!"

"Tại sao tôi phải cho ngươi biết?"

"Thì...tại nhóc bảo đừng kêu nhóc bằng nhóc nữa còn gì!

Cho anh biết tên nhóc đi nha nha nha"

Cậu trai kia cao hơn nhóc dunk chỉ nửa cái đầu nhưng tên đó to con hơn nhóc,tên đó đứng đó xoa xoa đầu nhóc rồi mỉm cười nói,nhóc dunk tức giận đến nỗi mặt nổi gân và con mắt dường như biến đổi màu sắc

Từ màu nâu nó đã chuyển sang màu đỏ đầy tia máu trong con ngươi mắt,tức giận mà hấc tay của tên kia ra khiến cậu trai bị văng vào tường

"NÈ!!!

BỎ CÁI TAY DƠ BẨN ĐẤY CỦA NGƯƠI RA MAUUU!!!!"

ĐÙNG

Một tiếng động va chạm khá lớn,xung quanh toàn các mảnh tường vỡ vụn,cậu trai khi nằm trong đóng đổ nát đó mà hấp hối,dường như không cử động được nhưng vẫn thở chỉ có điều hơi thở rất yếu

Nhóc dunk nhìn thấy,cơ thể run rẩy đứng đó nhìn lấy bàn tay của mình rồi nhìn về phía cậu trai kia

"Cái...cái gì...đã xảy ra..vậy?"

Dunk hoảng loạn đứng đó,cả cơ thể cứ như bị đóng băng vậy,mặt và mắt của nhóc cũng đã bình thường trở lại

Nhóc dần trở nên hoảng loạn và bối rối,ngồi xuống mà ôm đầu bối rối

"Không..phải mình...làm!

Mình không...không có làm như vậy..."

"Ớiiii mọi người!

Có người bị thương nặng!!!"

Bỗng từ xa có một người xuất hiện,ông ta hoảng hốt mà kêu gọi mọi người,tất cả đều tò mò đi lại cả ông và cô cũng đi lại xem

"JOONG!!"

Trong đám đông có một người phụ nữ đứng gần đó nhìn thấy cậu trai đang nằm ở đó liền hoảng hốt chạy lại,mọi người đều sợ hãi đứng nhìn

"Trời ơi...con ơi!

Con ơi...joong ơi..ai đó...mau gọi thầy y tới đây mauuuu!!!"

Tất cả mọi người rối tung lên đi tìm thầy y,ông và cô cũng hoảng loạn mà chạy lại xem tình hình

Ông lo lắng xem xét cậu trai đó rồi nhìn xung quanh,thấy từ xa là dunk ông liền lo lắng chạy nhanh tới con

"Dunk!!

Con có sao không con?"

"Hic...!!!

Không phải mình làm...cậu ta...cậu ta..!!"

Nhìn thấy đứa con của mình hoảng loạn như vậy khiến ông lo lắng mà không biết làm gì,cô đang lo cho người mẹ kia thì cũng thấy dunk nhưng có ông ở đó nên cô cũng yên tâm mà lo chuyện cậu bé này

"CÓ...CÓ NGƯỜI CHẾTTTT!!!"

Từ xa lại vang lên một tiếng hét lớn của người phụ nữ làm mọi người trở lên sợ hãi mà chạy tứ tung

Trong nhà chính hiện đang có một người nằm dài trên sàn,máu me khắp nơi,cả cơ thể trở nên méo mó cứ như búp bê

Ai nấy đều hoảng sợ chạy đi ra ngoài,ai cũng rời khỏi cung điện trong hình hài sợ hãi và mất bình tĩnh

Bữa tiệc trở nên rối tung cả lên,mọi thứ cứ thế biến mất và không còn gì ngoài sự đau đớn hoảng sợ,trong chợp mắt,mọi thứ biến tan như làn khói

------------------------------------------------------

Ụa flop quá điiii:
 
|F6| 𝑇𝑎𝑚 𝑇𝑎𝑖 𝐺𝑖𝑎 𝑇𝑜𝑐
Chương 3. Ám ảnh


Sau biến cố đã xảy ra tại cung điện của gia tộc khiến nhiều người sợ hãi và cảm thấy ám ảnh

Hình ảnh của người phụ nữ chết một cách thảm hại,cậu bé joong bị con cả của gia tộc hấc tung đến mém chết,hiện tại cậu nhóc đó đã được cứu nhưng tình hình hiện tại là cậu bé vẫn chưa tỉnh

Người phụ nữ thì đã chết tại chỗ,hình ảnh ấy khiến ai nhìn cũng ám ảnh còn không thì có thể sợ hãi đến phát ngất

Trên người dường như bị ăn sạch nội tạng,hai con mắt mở to như đang sợ thứ gì đó,tay chân bị bẻ khớp cứ như búp bê vậy,quan trọng là người ta đã phát hiện ra trên tay của người phụ nữ đó là một vật gì đó mà không ai biết nó là gì

Nhìn giống móng tay của người nhưng nó khá nhỏ giống món của trẻ em vậy

------------------------------------------------------

Hiện tại,ông và cô cùng cảnh sát địa phương đang điều tra vụ án mạng này,ông cho phép mẹ cậu bé joong ở lại cung điện để chăm sóc và chữa trị cho cậu bé

Sau khi trải qua cảnh tượng đó,cậu nhóc dunk bị ám ảnh và dường như nhốt mình trong phòng,không ăn không nói chuyện với ai trong gia tộc

Còn nhóc phuwin,từ bữa tiệc nhóc đã dường như biến mất trong bữa tiệc vậy,đến khi giải quyết mọi thứ thì thấy nhóc bước ra từ phòng của mình

Nhóc phuwin nói rằng là lúc đó tự nhiên thấy buồn ngủ nên lên phòng ngủ đến giờ

Khi nhóc nghe tin dunk nhốt mình trong phòng nên đã đến để an ủi anh nhưng toàn bị anh mắng chửi

"Anh hai...mau ra chơi với em điii"

"Anh hai ơi...?"

"Ưm...anh hai.."

"Mày biến đi!"

"Anh ha-"

"TAO NÓI MÀY BIẾN!"

Cậu bé sợ nên đành ngâm ngùi rời đi,cậu đi dòng dòng thì ngửi được mùi gì đó khó chịu phát ra từ trong một căn phòng

"Ưm...mùi gì kinh thế!!"

Bước lại căn phòng có mùi đó mà ngó vào,thấy có người nằm trên giường liền tò mò đi lại,cơ thể xung quanh toàn kim đâm vào và có mùi gì đó phát ra từ cơ thể người đó

Cậu nhóc joong nằm trên giường to,cơ thể băng bó khắp người,đầu cậu bé bị chấn thương mạnh nhất,có khả năng bị mất trí

"Ai vậy nhỉ?

Sao băng bó dữ dị ta"

Nhóc con tò mò nên đã leo lên giường ngồi rồi nhìn chăm chú,nhìn một hồi thì chả thấy quen nên cậu bỏ đi ra ngoài,cảm thấy hôm nay có gì lạ quá trời

Cung điện cứ im lặng sao á,với lại cũng có mùi gì đó nồng lắm,hình như là máu thì phải,ai bị thương hả ta,à là cậu kì lạ kia thì phải

Nhưng mà lúc lại gần đâu có mùi nồng giống bây giờ đâu,mùi nó cứ sốc thẳng lên mũi nhóc khiến nhóc vừa đi vừa bịt mũi

"Kì lạ...mấy dì nô tì đâu rồi nhỉ?"

"Ba mẹ đâu rồi ta?"

Bước xuống cầu thang,mùi máu nó càng nồng hơn trước nữa,cậu nhóc khó chịu nên bước lên phòng của mình

"Sao mà mùi máu nồng dữ vậy nhỉ...hưmmmm??"

Thằng bé ngồi trên giường thắc mắc,cảm thấy khó hiểu nên thằng bé đi tắm,nay không có mấy dì nô giúp nên tự tay cậu làm hết mọi thứ

"Huhu cái bồn cao quá vậy...aaa"

Cậu cố leo lên bồn tắm nên đã bị trượt chân rồi ngã xuống đất,may là không sao nhưng mà hơi đau một chút,mặc dù đau nhưng cậu vẫn tìm cách leo lên được cái bồn

Sau khi cực khổ leo vào bồn tắm thì cậu cũng nằm mệt mỏi trong bồn

"Haiz...cuối cùng cũng vào được!"

------------------------------------------------------

Sau khi tắm xong,cậu bước ra khỏi phòng tắm thì mém xíu nữa té xuống đất

"Aaaa...giật mình hà!!

Ủa sao nhóc út ở đây được vậy?"

Cậu thắc mắc mà bước lại giường nhìn,thằng nhỏ sao qua đây được vậy,còn đang nằm ngửa nhìn cậu nữa,mà cái quan trọng là sao thằng bé nằm ngửa được ta,bé mới đẻ mà??

"Ê sao em nằm ngửa được dạ em bé"

"Hm...mà sao em qua đây được dọ?"

Cậu leo lên giường ngồi kế bé con rồi nhìn em,thằng bé hình như cũng biết cậu nên cũng lết lại cậu nằm rồi leo lên người cậu ngồi

"Ê em bé!

Nguy hiểm lắm á!!"

Cậu hốt hoảng hoản mà đỡ lấy cậu thằng bé nhưng mà sao thằng bé ngồi được vậy trời

"Em bé nằm xuống iii...đừng ngồi té đó!"

Cậu hoảng quá không biết nên làm gì hết trơn,thằng bé cứ ngồi mãi mà không chịu nằm,ai đó chỉ phu vớiiiii

Tự nhiên ngoài trời mưa to,sét đánh ầm ầm luôn,mà nhóc phuwin sợ tiếng sét đánh lắm

"Aaaa!"

Cậu sợ hãi cuộn tròn người vào chăn mà núp vào góc tường,cậu quên mất đứa em trai của mình còn ở đây mà troins trong chăn run người rẩy bẫy

"Hức!

Aaa-"

Cậu dần nhớ ra là em bé còn bên ngoài,cậu cố gắng kìm chễ cơn sợ lại mà bước ra với em nhưng khi vừa bước ra thì cậu không thấy em đâu,cậu vừa sợ hãi vừa lo lắng cho em

"Ưm...em bé ơi?"

Cậu bước xuống giường để kiểm tra thì nghe thấy âm thanh ngoài cửa,nghĩ là em nêm chạy ra ngoải

"Em bé ơi?"

"...??"

Vừa bước ra ngoài cửa,cậu chứng kiến được cảnh tượng một dì nô nằm dài trên đất,bên cạnh là em bé đang ngồi trên xác nhìn,nhóc phuwin sợ đến nỗi hai chân bị cứng đơ ở đó mà di chuyển được

"...em bé.?"

Nhóc con nghe tiếng của cậu liền quay qua rồi lao vào lòng anh ôm rồi ngước lên nhìn

"A-anh ba...à"

Cậu đang sợ hãi trước đứa em này,càng sợ hơn khi thằnh bé lên tiếng,quái lạ...thằnh nhóc vừa mới đẻ mà

Nhưng mà thằng bé đã biết ngồi,biết bò và cả nói rồi sao?

"Em...hức!

Ba mẹ ơi...hiccc!"

Cậu hoảng sợ mà khóc òa lên,tiếng khóc vang khắp hành lang đến nỗi dunk trong phòng còn nghe

Mặc dù lo lắng cho em của mình nhưng dunk không muốn gặp ai cả,nhưng mà nghe em mình khóc như vậy sợ thằng bé bị gì mất

Đành bước ra khỏi phòng rồi tìm em,vừa chạy ra thì thấy em mình ngồi dưới sàn,kế đó là dì nô và nhóc fourth đang ngồi trong lòng phuwin

Tuy không hiểu chuyện gì nhưng dunk vẫn chạy lại nhóc phuwin mà hỏi han,thấy em không bị gì thì mới thở phào

"Sao vậy phu?"

"Hức!

Anh hai...em bé.."

Cậu xoa lưng bé phuwin để an ủi rồi ôm nhóc fourth trên tay,thằng bé ngủ rồi

"Không sao!

Nín đi em vào phòng với anh"

"Nhưng dì..."

Cậu nấc từng cơn rồi chỉ tay về phía người phụ nữ đang nằm đó,dunk cũng nhìn rồi dẫn phuwin vào phòng,đưa fourth cho cậu giữ rồi bản thân ra ngoài xem tình hình,cậu vẫn còn sợ nhóc con lắm nên để nhóc trên giường còn mình thì ngồi dưới sàn

"Dì nô?"

Mặc dù là hơi lo sợ nhưng dunk vẫn sờ người dì,cảm thấy còn hơi thở thì mới thở phào nhẹ nhõm

Sau khi kiểm tra xong thì dunk đi lại vào phòng để xem phuwin và bé con ổn không

Trong phòng im lặng,không phát ra một tiếng động gì,dunk bước vào thì thấy nhóc phuwin ngủ gục trên sàn còn nhóc fourth thì nằm đó nghịch gì đó nhưng cũng im ru

"Haiz...!"

Dunk đi lại bế phuwin lên rồi để cậu lên giường đắp chăn đàng hoàng lại cho cậu rồi mới qua kiểm qua fourth

"Đi về phòng ngủ nha!"

Dunk bế nhóc fourth lên thật chậm rãi rồi kiểm tra em có dễ chịu không rồi mới bước đi,ra khỏi phòng dunk cũng nhẹ nhàng đóng cửa rồi đưa fourth vào phòng cho em ngủ

Xong xuôi mọi việc rồi thì dunk mới quay qua giúp dì nô tỉnh dậy

"Nè!!

Dậy mau biết chỗ này là chỗ nào không mà nằm ngủ hả?"

Cậu vỗ vai dì nô rồi nói lớn,dì bị giật mình mà tỉnh dậy,khi tỉnh dậy thì việc đầu tiên là dì sợ hãi mà nép vào tường

"Tha...tha cho tui đi mà!"

"Tui có làm gì dì đâu mà sợ?"

Dunk mặc dù muốn đi tới hỏi dì có sao không nhưng rồi lại dừng bước mà quát to,dì nô nghe giọng nói thì dunk thì bình tĩnh lại mà ngồi dậy

"Ưm...cậu chủ dunk!"

Tuy vẫn còn sợ hãi nhưng phận nô tì mà không thể ngồi đó mà bỏ bê công việc được,dì cuối chào dunk rồi xin phép lui còn dunk thì tò mò là dì ấy đang sợ cái gì

Trong lúc đó,trong phòng của phuwin,cậu nằm trên giường thở dốc,người đổ mồ hôi như tắm,cơ thể run lẩy bẩy lên,miệng thì than lạnh nhưng người lại nóng đến ửng đỏ cả người

"Hức...ha-"

------------------------------------------------------

Ngoài trời bây giờ đang giờ trưa,mọi người bắt đầu nhộp nhịp để chuẩn bị bữa ăn,mọi người ai làm việc nấy không ai than phiền gì

"Kitna!

Con lên kêu cậu chủ phuwin và cậu chủ dunk xuống dùng bữa đi con,sẵn tiện bế cậu chủ fourth xuống luôn nhé!"

Một người dì nói vọng ra nhờ vả,dì ấy là người phụ bếp cho gia tộc cũng là người đã phụ thầy y đỡ để fourth,nhóc con kitna năm nay mười hai nhưng vì gia đình nghèo khỏi nên họ đã bán em cho gia tộc

Người con bé mũm mỉm và đáng yêu lắm với lại siêng nữa,con bé làm việc nhà tốt lắm,kêu gì cũng làm hết

"Dạ dì!"

Em lon ton đi lên lầu trên,phòng đầu tiên là của nhóc phuwin,em gõ cửa một hồi lâu mà không thấy phản hồi nên đã xin phép đi vào

"Oái cậu chủ!"

Em nghe tiếng thở gấp của phuwin liền chạy lại,thấy cậu người ửng đó và đổ nhiều mồ hôi liền biết cậu phát bệnh rồi,em không chần chừ gì liền lấy hộp cứu thương ở trong phòng ra rồi khám sơ là cậu sao đó mới chạy ra báo cho mọi người

"Mấy dì..hơ hơ...cậu chủ- hơ"

"Mày nói từ từ thôi làm gì thở dữ vậy?

Rồi có vụ gì"

"Dạ!

Hơơơ...cậu chủ phuwin phát sốt rồi ạ!!"

"Trời đất!!!"

Mọi người nghe vậy liền chạy đi kêu thầy y còn em thì đi kêu cậu dunk,em tới phòng dunk rồi mà cứ đứng đó vì không dám gõ sợ bị la giống lúc trước

Trong lúc em đang chần chừ thì cái cửa mở ra,dunk xuất hiện với vẻ mặt khó chịu mà nhìn chằm chằm em,em sợ

"Ờ...cậu dunk ạ!

Cơm..cơm chuẩn bị xong rồi ạ.."

"Tôi không ăn mau biến chỗ khác!"

"Nhưng mà cậu chủ ốm lắm rồi ạ...nếu nế-"

"Biến!!"

Em cố gắng kìm chế cơn sợ mà cố kêu dunk đi ăn nhưng cuối cùng vẫn bị đuổi,em thấy cậu dạo này ốm lắm,người cứ như không còn miếng thịt nào í

Em ôm nỗi sợ đi qua phòng nhóc fourth,em mở cửa bước vào thì mém xíu sốc đến ngất,thằng bé đang đứng á...

"A...hể?

Hảaa???

Cậu...chủ?"

Nghe tiếng nói,nhóc liền quay qua xem rồi nằm xuống mà òa khóa,còm em thì cứ dụi mắt rồi nhắm mắt,nghĩ bản thân hia mắt nên cũng bỏ qua nhưng hơi sợ thôi

"Làm gì mà có vụ nhóc con mới đẻ mấy tháng mà biết...biết đứng chứ...nhỉ?-"

Em bước lại giường mà bế nhóc fourth lên,tay chân run rẩy mà sợ toát hết mồ hôi,bế cậu an toàn trên tay rồi mới đi ra ngoài,vừa đi vừa nhìn nhóc

Vẫn vậy,vẫn nét dễ thương ngày nào~

"Đói qu...quá~"

Tự nhiên có một giọng nói vang lên,em khựng lại rồi nhìn vào phòng,nghĩ bản thân nghe nhầm nên cũng mặc kệ mà đi ra

"Fot...fot đói!!"

------------------------------------------------------

Sao mà floppppppp quá:
 
Back
Top Bottom