Khác 𝑭 𝑨 𝑰 𝑹 𝑪 𝑯 𝑰 𝑳 𝑫 // 𝒐𝒏 𝒈𝒐𝒊𝒏𝒈

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
152845416-256-k764231.jpg

𝑭 𝑨 𝑰 𝑹 𝑪 𝑯 𝑰 𝑳 𝑫 // 𝒐𝒏 𝒈𝒐𝒊𝒏𝒈
Tác giả: temarisamac
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Alois chạy theo Thỏ Trắng, thuận đà ngã nhào vào hố sâu.

Đêm đó gia đình cậu nhận được hộp quà nhỏ, không biết bên trong có gì.

Chỉ thấy nét mặt Mũ Điên đanh lại buồn nôn khi nhấc bổng hộp quà lên phòng.

Và Sâu Bướm khẽ thở hắt, gia đình mất đi thêm một thành viên.

- cre: bìa làm bởi @-thisismia



wonderland​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 👑🌊Đại Chiến Tử Cấm Thành🌊👑
  • đầu bếp riêng Của lãng tử💞
  • 𝑻𝒊𝒕𝒂𝒏𝒊𝒄 💙
  • 𝑆𝑜𝑎́𝑛 𝑁𝑔𝑜̂𝑖 𝑃ℎ𝑒̂́ 𝐻𝑎̣̂𝑢༒
  • Bách Niên Ái Hà [ dã sử Việt Nam ]🎋
  • 📖 Great War of Destroyer Chương ngoại truyện
  • 𝑭 𝑨 𝑰 𝑹 𝑪 𝑯 𝑰 𝑳 𝑫 // 𝒐𝒏 𝒈𝒐𝒊𝒏𝒈
    1. Dane nhỏ


    Dane nhỏ chạy dọc dãy hành lang vắng.

    Mồ hôi rịn từ trên trán ra chảy thành dòng xuống má trái và cằm em, nghe rõ tiếng tong tong vang vọng khi rơi bộp xuống đất.

    Mỗi lúc như vậy, tim em lại thót cái, sợ mình bị phát hiện mà chân tay luống cuống va vào nhau.

    Nhưng giờ em mà ngã, em sẽ bị bắt bởi Mũ Điên, lại bị bắt bởi Mũ Điên mất.

    Gã sẽ nắm tóc em và lôi em vào phòng ngủ, quăng em lên giường để tiếp tục những trò chơi bẩn thỉu của gã, khi miệng rủ rỉ vào tai em một cái tên vừa thân quen vừa xa lạ.

    Remus.

    "Remus.

    Em ở đâu?

    Cưng đừng trốn nữa, ra đây và tiếp tục chơi nào."

    Đôi đồng tử trợn trừng kinh hãi.

    Dane tăng tốc chạy lại khúc quẹo và nấp sau bức tường khi cả người run rẩy không dứt.

    Tim em đập thình thịch giữa lồng ngực và em không sao điều chỉnh được nhịp thở của mình.

    Gã sẽ nghe thấy tiếng tim em mất, và nếu em cứ tiếp tục hốt hoảng, gã sẽ bắt được em.

    Nhưng em sợ.

    Làm ơn.

    "Ồ, ta cảm nhận được em rồi nhé.

    Em muốn chơi trốn tìm sao?

    Vậy thì chơi nào."

    Dane nghe tiếng bước chân đang lại gần, từng bước từng bước dứt khoát và rõ ràng theo nhịp tim em.

    Nó có vẻ dồn dập hơn khi đích đã ở ngay phía trước, và nụ cười của gã lại nở rộ khanh khách trên môi.

    Gã dừng lại trước ngã rẽ tối, thay vì tiến bước, Mũ Điên gập người và thò đầu ra.

    Dane bịt chặt miệng mình để không nấc lên khi thấy tóc mái gã rủ xuống, và gần như cả khuôn mặt gã.

    Nếu con ngươi kia đảo qua phải, nơi em đang đứng, gã sẽ ngay lập tức nhe hàm răng khấp khểnh của gã ra và bắt em cảm nhận nó lướt trên da mình.

    Remus luôn cho phép gã làm vậy, Mũ Diên nói với em thế vào lần đầu em chạy trốn, thứ hai rồi ba, bốn rồi năm, bảy rồi... sáu.

    Nhưng sẽ không phải lần này!

    Dane hít một hơi sâu, tay lần mò trên kệ tủ và vớ lấy chiếc bình hoa văn yêu thích của Sâu Bướm.

    Từng thớ thịt căng cứng lên và máu em như đang sôi sục trong huyết quản.

    Nắm chắc cổ bình, em thấy Mũ Điên đảo con ngươi qua trái, và mồm thốt lên tiếng chiếp miệng thất vọng.

    Thế rồi gã lại cong môi, hay là ở bên phải, mắt gã đảo chầm chậm sang phải, cứ vậy từ từ dọa dẫm em trong háo hức.

    Nhưng lần này KHÁC.

    Thứ gã nhìn thấy không phải một Dane co ro sợ hãi và cầu xin tha thứ.

    Mũ Điên chỉ nghe thấy tiếng vèo và óc mình văng ra khỏi khi chiếc bình từ trên không đập choang vào vùng gáy.

    Không, là đầu chứ, em đập vào đầu gã, đập thật mạnh.

    Như dồn tất cả sức lực cho lần chống trả này.

    Một giây thoáng qua thôi nhưng trong trí óc non nớt của một đứa trẻ tám tuổi như Dane, em muốn gã phải chết, muốn nhìn gã nằm thoi thóp dưới sàn nhà và máu túa ra tung tóe tựa lúc gã hào hứng bịt vòi nước đang chảy mạnh lại bằng tay không.

    Mũ Điên ngã vật ra sàn, mắt mở to.

    Không có hiện tượng gì cho thấy gã đã chết hay sẽ chết.

    Dane không thất vọng gì, chỉ chết trân nhìn gã co giật và nghe tiếng khùng khục phát ra từ trong cổ họng khô khốc.

    "Giỏi lắm, Dane...

    Giỏi lắm...

    Remus sẽ không bao giờ làm vậy...

    Remus..."

    Em lùi ra sau, suýt bước hụt khi thấy tay gã cử động và chống xuống đất nhằm nhấc người dậy.

    Giữa lúc hoảng loạn ấy, em nghe thấy tiếng tích tắc đồng hồ.

    Thỏ Trắng chạy vụt qua.

    Trong cả tòa lâu đài nguy nga huyền bí, có hơn mấy trăm loài sinh vật và lên đến nghìn người gia công sinh sống, Dane chỉ tin tưởng duy nhất Thỏ Trắng đáng thương.

    Dù trong hoàn cảnh này, em chẳng thể tin tưởng ai được nữa.

    Nhưng một tia hi vọng cứ len lỏi trong lòng em.

    Ít nhất Thỏ Trắng không làm nhục em, không vô cảm nhìn em bị làm nhục, hay tỏ ra không biết chuyện đã xảy đến.

    Thỏ Trắng ở bên em và tặng em một chiếc đồng hồ nhân ngày sinh nhật.

    Dù đó không phải sinh nhật thật của em, đó là sinh nhật của Remus, nhưng nó đã chúc mừng em, bằng tên thật của mình, Dane Murphy.

    "Thỏ Trắng, chờ đã!"

    Dane hét lớn và chạy theo Thỏ Trắng, bỏ Mũ Điên ngây dại lại.

    Đôi mắt em bỗng sáng rực lên, em lại trở về làm một đứa trẻ trong sáng khi đuổi theo sinh vật lạ.

    Thỏ Trắng bật nhảy nhanh hơn và dẫn em đến từng căn phòng em không được phép đặt chân tới.

    Ở căn phòng sâu nhất trên tầng tháp cao chót vót chọc trời mà không biết làm cách nào em đủ sức chạy lên đó, Dane thấy một thân cây cổ thụ to sụ bạc màu vì nắng mưa.

    Thỏ Trắng quay đầu nhìn em và nở nụ cười rộng tới mang tai, sau đó một nhịp nhảy phốc xuống hố sâu nằm gọn dưới gốc.

    Dane không chần chừ nhảy xuống cùng Thỏ, và chẳng bao giờ muốn trồi lên.

    *

    Đêm đó, khi vạn vật chìm trong màn đen tĩnh mịch, Luciana bê vào phòng khách một hộp quà rất to, thắt nơ kèm theo bông hồng trắng phủ một lớp nhờn đỏ đang rỏ từng giọt sơn xuống sàn.

    James ngồi thu người trên ghế, chân ép vào ngực như muốn thu mình lại thành bào thai còn ở trong bụng mẹ, miệng lẩm nhẩm vài ba câu ca trong bài kinh thánh nọ, mắt không chớp trợn từng tia máu đỏ hoen.

    Thấy hộp quà, James náo động cả nhà và chạy vụt đến, cậu chạy vòng quanh quẩn, nhẩy cẫng lên và nói muốn mở nó ra.

    Luciana cố gắng ngăn cơn tăng động của em mình lại trong lúc nói vọng gọi to tên Lucagon - kẻ đang dán mắt vào những con chữ nhảy múa trên các trang sách cổ.

    Ba chị em đứng quanh hộp quà, mắt sáng nhìn chăm chăm.

    Và khi mở nắp hộp ra, James như khóc thét.

    "Là Dane, là Dane kìa!"

    Giữa hộp quà đúng là Dane, nhưng một Dane đã bị cắt ra thành từng khúc và được xếp sắp rất gọn gàng.

    Chân được cắt thành hai khúc, phần đùi và bắp chân đặt song song nhau.

    Và tay cũng vậy, chia thành hai phần đặt vào giữa khúc bụng bị rạch nát.

    Khuôn ngực của em chẳng còn phập phồng.

    Ai đó thất vọng nhìn những vết đo đỏ không còn sinh động dọc khắp cơ thể em.

    Và đôi môi tím tái bị khâu lại đang rỉ nước hòa cùng máu.

    James rợn người nhìn hộp quà, và sau đó nôn hết bữa tối ra, thứ chất nhờn ấy bám vào tay cậu khi cậu bịt miệng mình chạy vào nhà tắm.

    Lucagon nhắm mắt và đặt tay lên ngực như một lời vĩnh biệt, trong khi Luciana thở dài và đóng nắp hộp lại, mang đi đâu đó.

    "Em ấy hỏng rồi.

    Trả về thôi."

    Gia đình Adams mất đi thêm một thành viên.
     
    𝑭 𝑨 𝑰 𝑹 𝑪 𝑯 𝑰 𝑳 𝑫 // 𝒐𝒏 𝒈𝒐𝒊𝒏𝒈
    2. Thiên thần


    Ben bầy đồ hàng ra khắp bãi cỏ xanh, từ mô hình siêu nhân cho tới gấu bông bện bằng vải len tối màu.

    Một tay em cầm con búp bê đã gãy mất chân phải, tay kia nâng niu chú thỏ trắng đã mất bên mắt trái.

    Trông khuôn mặt em không mấy vẻ hào hứng, dù em đang tái hiện lại bộ truyện "Alice ở xứ sở thần tiên" hằng ưa thích của mình.

    Mẹ em thì đứng trong bếp, trước cửa sổ mở toang đối diện sân chơi.

    "Con nhớ ngồi ngoan", mẹ Ben nói thế khi tay bấm nhanh một dãy mười đến mười một chữ số trước lúc ép điện thoại vào tai, mặt rạng rỡ và từ đó đến giờ, Ben chưa thấy mẹ ngưng trò chuyện hay buông điện thoại xuống lần nào.

    Sống mũi em chợt ửng đỏ, nước mắt nước mũi tèm lem khắp khuôn mặt tròn trĩnh.

    Không hiểu sao từ ngày có thêm em bé, mẹ Ben không còn yêu em như xưa nữa.

    Em biết khi làm anh rồi, em phải mạnh mẽ hơn.

    Nhưng mỗi lần thấy mẹ âu yếm em bé hay không quan tâm em thì em lại suy nghĩ, tủi thân và òa khóc.

    Em từng hỏi mẹ, mẹ có còn yêu em không, nhưng nhận lại chỉ là cái cười xòa và quay mặt đi khi tay mẹ ghì chặt em nhỏ.

    Qua mỗi lần như vậy, em thấy khoảng cách giữa mình và mẹ lại càng nới rộng ra, tựa hai người xa lạ lướt qua đời nhau trong khoảng thời gian ngắn.

    Po - hàng xóm của em từng chia sẻ rằng nhà bạn cũng mới có em nhỏ, nhưng mẹ bạn chỉ thiên vị em hơn một chút xíu xìu thôi à.

    Không giống như mẹ Ben, cái liếc mắt dành cho Ben cũng không có.

    Như thể Ben chẳng phải con ruột của bà vậy.

    Nghĩ tới đây, Ben bật khóc lớn hơn, cả người giật nảy lên theo từng tiếng nấc nghẹn nơi cổ họng.

    Bỗng nghe thấy tiếng cạch mở cổng, một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên bờ vai bé nhỏ run rẩy hồi lâu của Ben.

    Cậu bạn mới đến cất giọng trong veo thầm thì:

    - Sao cậu khóc?

    Có gì buồn à?

    Ben không thể nhìn rõ khuôn mặt cậu bạn mới.

    Em chỉ biết cậu ta có nụ cười dễ thương mỗi lần nở rộ là khiến cả một khoảng trời sau lưng cậu ta rực sáng.

    Cậu đưa tay quệt nước mắt khỏi mặt em, giọng điệu xót xa an ủi.

    Và cậu ta lại cười, khiến em ngừng khóc.

    - Tớ là Remus, Remus Adams.

    Cậu biết cánh rừng phía Đông chứ?

    Nơi mọi người bảo không nên đặt chân tới ấy, nhà tớ ở đó.

    Ben sụt sịt, mắt mở to ngỡ ngàng trước câu giới thiệu của cậu bạn.

    Hình như cánh rừng phía Đông từng xảy ra cháy lớn, mọi người nói giờ ở đó toàn oan hồn chưa thể siêu thoát, nếu trẻ con tới gần sẽ bị bắt đi.

    Có rất nhiều trẻ em mất tích, một đi không trở lại nếu dám bén mảng lại gần bìa rừng.

    Nghe tới mà em đã rùng mình sợ hãi.

    Không những thế mẹ còn dọa vào mỗi lần em không ngoan, mẹ sẽ vứt em vào rừng cho oan hồn ăn thịt.

    Mặt Ben lại tái mét, người bỗng co quắp lại.

    - Cậu sợ đấy à?

    Thật tình.

    - Remus cười phá lên trước khi vẻ thất vọng tỏ rõ ngoài mặt.

    Nó cúi đầu khiến tóc mái rủ xuống lòa xòa che kín mắt - Tại mấy tin đồn thất thiệt đó mà không còn ai dám vào rừng chơi nữa.

    Tớ cảm thấy rất cô đơn, rất buồn.

    Thế rồi khẽ thở dài, Remus đứng dậy và quay người định rời đi.

    Đoạn, nó quay phắt lại, kéo tay Ben lắc lắc.

    - Hay là cậu vào đó chơi cùng tớ đi.

    Tớ sẽ không cô đơn nữa.

    Và đảm bảo cũng không có gì khiến cậu khóc nổi.

    Ben bị kéo tay làm cho suýt ngã.

    Dù mới gặp Remus ít lâu, em đã có thiện cảm rất lớn đối với cậu bạn này.

    Nhưng kể ra em lại không muốn vào rừng tí nào.

    Em vẫn còn bé, và những lời đồn đó cũng đâu sai hoàn toàn.

    Trong rừng có sói, có rắn và có hổ, chưa kể những loài khổng lồ em chưa học tới, hoặc mẹ chưa kể cho em nghe.

    Nếu gặp chúng ngoài đời, em không muốn gặp chúng ngoài đời đâu.

    - Ừm, cái này không thể nói ngay được.

    Tớ phải hỏi mẹ tớ đã, và tớ nghĩ mẹ cũng khó...

    Vừa nói em vừa quay đầu cầu cứu mẹ.

    Nhưng hình ảnh em nhìn thấy chỉ là mẹ đang ôm em bé trên tay, nghe điện thoại và mắt không rời cái bọc vải, miệng cười tươi sáng không ngớt.

    Cổ họng Ben bỗng khô khốc, dù nuốt bao nước bọt cũng không bù lại hay làm vơi đi cảm giác bỏng rát này.

    Và em chợt nghĩ tới đề nghị của Remus, dù nó không tốt, nhưng cũng đâu hoàn toàn có hại.

    - Ở đó, có gì vậy Remus?

    - Như xứ sở thần tiên vậy.

    Không tin thì cứ tới thử xem, vài giây thôi cũng được.

    Đến xong tớ cá cậu sẽ không muốn về.

    Dứt lời, Remus chạy nhanh ra khỏi nhà, làm Ben tò mò vứt con thỏ xuống đất và đuổi theo.

    Khi con thỏ chạm đất, cỏ xanh dạt ra hai bên, cánh cổng đã kêu kẽo kẹt như vừa bị đẩy mạnh.

    Bóng dáng hai đứa trẻ mất hút sau hàng hoa hồng trắng.

    Hàng hoa theo từng bước chân bọn trẻ chạy qua, dần chuyển đỏ, héo rũ và tàn lụi giữa không trung.

    *

    Ben đuổi theo Remus vào tận trong rừng sâu.

    Lạ ở chỗ, không phải trong rừng không xuất hiện loài vật gì cản trở, mà là hình như Remus không hề có ý định đợi Ben một phút nào.

    Nó chạy và chạy nhanh tới nỗi như nếu nó chậm lại một giây thôi nó sẽ vuột mất thứ gì đó.

    Nhìn bóng lưng Remus ngày càng nhỏ, Ben bỗng liên tưởng tới Alice, động lực làm em phải nhanh hơn.

    Sau một hồi rượt đuổi, Ben thấy Remus nhảy phốc xuống một cái hốc sâu dưới gốc cây cổ thụ khổng lồ nọ - cái cây lớn nhất em thấy suốt quãng rừng em chạy qua.

    Không chần chừ lấy cái chớp mắt, em nhảy xuống theo Alice.

    Ở trong hốc cây, em chỉ thấy khó thở, không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi làm mặt em tái mét.

    Xung quanh em là những phím đàn, một bộ quần áo của người trông trẻ trong trại trẻ mồ côi, một cái roi da, một cái đồng hồ, lưỡi cưa và những tấm ảnh bốc cháy rừng rực.

    Ben nghĩ mình sẽ không bao giờ quên nổi những hình ảnh này.

    Và sau khi ngã cái bộp xuống bãi cỏ xanh mướt thơm mùi đất ẩm, nhìn thấy những chú chim hót vang và những bông hồng đỏ bóng loáng, đó mới là những hình ảnh còn ấn tượng hơn cả.

    Ngồi trên xích đu là một cô gái trẻ, nhỏ hơn mẹ Ben rất, rất nhiều tuổi.

    Cô gái mặc một chiếc váy đen có viền cổ màu kem công chúa.

    Cạnh cô gái là chàng trai khôi ngô đang cầm cuốn sách cổ, họ trạc tuổi nhau.

    Và ngồi dưới bãi cỏ xanh đối diện hai người là một cậu con trai chỉ lớn hơn Ben một chút.

    Cả ba người họ đều như trong suốt, ánh nắng chiếu qua làm họ lấp lánh sắc bạc.

    Không phải vàng mà là bạc, vì điểm chung duy nhất của cả ba người chỉ là đôi mắt trong veo ngả sang bạc đẹp lạ lẫm.

    Ben chưa bao giờ thấy màu sắc này, dù mắt cô gái có vẻ ánh lên sắc xanh đại dương sâu thẳm, và hai chàng trai là màn đen mịt mùng tối - những thứ màu khiến người nhìn dễ đắm chìm và không muốn thoát ra.

    Họ sững sờ khi nhìn Ben, mắt dán lên người Ben chằm chặp và không có ý định rời khỏi.

    Ben nuốt nước bọt, mím môi và bẽn lẽn cúi đầu.

    - Remus, là Remus dẫn em tới đây...

    - Remus?

    Chàng trai lớn hơn cất lời, như không tin vào tai mình trong khi cô gái bật khóc.

    Ben như thấy sau lưng họ là đôi cánh trắng, tinh khôi và trong sáng lạ kì.

    - Vậy là Remus sao?

    Remus đã gửi tới đây một thiên thần.

    Khi nghe cô gái nói vậy về mình, Ben muốn cất lời ngay rằng không, em không phải thiên thần, vì em đang được chiêm ngưỡng những thiên thần thực thụ đây.

    Em nào dám nhận lời khen này.

    Chỉ là chưa kịp nói gì, em đã thấy cậu trai bé nhất trong cả ba chạy đến gần bên và nhấc bổng em lên, khuôn mặt em ngang bằng mắt người nọ.

    - Em tên gì?

    Cậu cười xòa, khiến khuôn mặt Ben đỏ ửng vì say mê.

    - Cứ gọi em là Ben đi.

    - Ben sao?

    Nghe thật dễ thương.

    Và cậu ta bế em vào trong nhà, hai người còn lại cũng đi theo.

    Em bỗng cảm thấy nơi đây thật rực rỡ, mọc giữa khu vườn toàn hoa cỏ đâm chồi kết trái là tòa lâu đài lấp lánh dát vàng, dát bạc.

    Và chủ nhân của nó là những thiên thần không cánh luôn nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

    Ben quan sát xung quanh và dừng lại trên người cô gái, lúc đó gió thổi khá mạnh làm em phải che mắt để bụi không thể bay vào mắt em.

    Ti hí giữa chừng, em thấy tóc mái cô gái bay bay, xuất hiện một vết sẹo dài dọc từ đỉnh đầu xuống thái dương.

    Và cô gái để ý, quay đầu ngăn tóc khỏi bị thổi hất ngược, miệng khẽ mấp máy lẩm bẩm:

    - Chị là Luciana.

    Chào mừng em đến với gia đình Adams.

    Và thành viên mới à, quên chuyện vừa thấy đi nhé!

    Chị nháy một bên mắt, và Ben khép đôi đồng tử ngủ ngay trong lòng James.
     
    𝑭 𝑨 𝑰 𝑹 𝑪 𝑯 𝑰 𝑳 𝑫 // 𝒐𝒏 𝒈𝒐𝒊𝒏𝒈
    3. Bộ mặt


    James đặt Ben xuống giường, vuốt tóc mái của em sang bên để lộ cái trán bướng.

    Em có một đôi mắt trong trẻo ngây thơ không vương chút bụi trần.

    Sống mũi cao cùng đôi môi đỏ chúm chím.

    Dù ở trong vòng tay người lạ, sao em có thể say ngủ như tin tưởng rằng xung quanh em ai cũng là người tốt vậy?

    Nghĩ đến đây, James thở hắt một hơi dài rồi bỗng cười khe khẽ, nhìn em sao giống Remus quá.

    Remus?

    Cái tên Remus vừa vang lên, sống lưng của James chợt lạnh toát, co cứng lại.

    Ánh trăng sáng trong tràn qua cửa sổ bao trùm lấy Ben tạo thành một lớp chăn bạc mỏng dính, như lớp da em.

    Và cậu không sao nhấc mình thẳng người dậy nổi.

    James thầm thì tên cô gái, mắt nheo lại tựa e dè.

    - Luciana...ừm, có chuyện này...

    James ngập ngừng quay người đối mặt với Luciana, tư thế vẫn có phần khép nép không dám đứng thẳng khiến Luciana chẹp miệng chẳng mấy bằng lòng.

    Chị ta rướn cao một bên lông mày lá liễu, cắn môi dưới và gắt gỏng đòi hỏi James phải tiếp tục những gì còn dở dang.

    Căn phòng lặng ngắt, nên ai cũng nghe rõ được tiếng thở đều êm dịu của Ben, tiếng nuốt nước bọt lấp liếm của James và vài trang sách lật sột soạt Lucagon tạo ra trong lúc chẳng mấy quan tâm tới bầu không khí căng thẳng kéo dài giữa hai chị em mình.

    James ậm ừ, và dù biểu cảm như thể biết những gì mình nói tiếp theo sẽ khiến Luciana còn tức giận hơn nữa, cậu vẫn phải tiếp tục nếu không muốn bị phạt gánh nước trong một cái xô thủng lỗ chỗ mối mọt.

    - Để Ben ngủ ở đây có phải ý kiến hay không?

    Vì cái xác...cái xác dưới gầm giường...nó rất bốc mùi và,

    Chưa kịp nói hết câu, một cái bạt tai đã giáng xuống giữa má phải của James in hằn năm dấu ngón tay đỏ ửng.

    James mất thăng bằng bước sang bên hai bước trước khi đột ngột quay ngoắt đầu lại nhìn chằm chằm người vừa tát mình bằng đôi mắt đục ngầu căm hận.

    Con ngươi của cậu lóe lên sắc máu.

    Nhưng chỉ vài giây thôi cậu đã lấy lại đúng dáng vẻ sợ sệt của mình và cúi gằm mặt xuống đất, lí nhí lời xin lỗi Luciana.

    Và chị ta mím môi, nheo mắt lại dẹt tựa sợi chỉ mỏng xám.

    - Đừng đánh thức thiên thần của chúng ta, James yêu quý.

    Và cũng đừng ý kiến về chỗ ngủ hay, cái xác.

    Ở đây không có bất kỳ cái xác nào cả, và đây từng là chỗ ngủ của...

    Ừm, Ben cần, à không, là phải ngủ ở đây!

    Luciana gằn giọng ở những âm tiết cuối, và cả hai người họ giật mình nghe tiếng sách đóng sập lại.

    Lucagon ngước đầu khỏi bao con chữ nhảy múa, nhìn chằm chặp James.

    Nửa dịu dàng, nửa kèm cặp thái quá.

    - Ngày xưa Remus ngủ ở đây cũng không có sợ sệt gì, mặt khác còn rất ngon giấc.

    Thằng bé đâu hét lên hãi hùng hay chạy ra khỏi đây khi phát hiện dưới gầm giường mình có một cái xác đâu.

    Chưa kể cái xác đó còn của...

    Ngay giữa thời khắc ấy, nếu chậm một giây nữa thôi mà Luciana không lao ra nhanh thoăn thoắt ôm eo giữ rịt James lại, chắc James đã lao vào xé xác Lucagon thành từng mảnh vì những gì anh ta vừa thốt lên.

    Và về cái xác.

    Không ai có quyền nhắc đến cái xác dưới gầm giường hồi Remus còn ở đây.

    Cái xác của cậu thiếu niên trẻ tuổi đã bị rạch nát khuôn mặt, bụng thủng lỗ lớn lòi hết nội tạng ra ngoài và bốc mùi hôi thối vì dòi bọ chui ra từ miệng và tai.

    Và cái hốc mắt đáng ra phải ở đó đảo điên hai con mắt đẹp đẽ biếc trong, hóa ra lại trống trơn đen lòm.

    Ở đó chẳng còn gì, mắt cậu ta đã bị móc ra.

    Tưởng tượng lại viễn cảnh ấy, James đã chẳng kiểm soát được mình.

    Dù bụng cậu quặn thắt và cổ họng ép hết đống bầy nhầy màu xanh ra ngoài trong vòng tay của Luciana vòng quanh bụng, mắt cậu vẫn hướng về Lucagon, và tay quơ loạn xạ như thực sự muốn đâm anh ta mù mắt.

    Lucagon thở dài, đứng lùi ra sau vài bước và hất mắt về phía Ben - đứa trẻ đang say giấc bỗng nhíu mày vì nghe sự náo loạn.

    - Dù sao thì, hiện tại mới là quan trọng.

    Không có bất kỳ cái xác nào ở dưới gầm giường cả.

    Chỉ có một thiên thần đang yên bình ngủ dưới lớp chăn bàng bạc và trên tấm đệm êm.

    Ben sẽ thức giấc nếu chúng ta cứ ầm ĩ.

    Dứt lời, Lucagon vẩy mạnh cuốn sách ra sau lưng, chắp hai tay vào nhau và lững thững bước ra khỏi phòng.

    Thấy anh khuất bóng sau cánh cửa mở toang làm bằng gỗ thượng hạng, Luciana mới buông James ra.

    Và không mấy bất ngờ gì khi thấy James nổi khùng lên chạy đuổi theo người vừa biến mất.

    Thật tình, James không nhớ nhiều về quá khứ.

    Nói trắng ra là đã mất hết ký ức về những chuyện kinh khủng đã xảy ra.

    Nhưng nhiều lúc, cậu lại nhớ ra gì đó và không kiểm soát nổi cảm xúc của mình.

    Không biết cậu nhớ ra cái gì, chỉ biết mỗi lần như vậy, chị lại phải ngăn cậu lại để cậu không đập phá lung tung và tấn công người khác.

    Và người khác ở đây, luôn là Lucagon.

    Luciana thở dài, đóng cửa sổ và kéo rèm xuống.

    Tiến bước trở lại bên giường, chị ta chạm vào tóc Ben như James vừa làm trước đó.

    Môi khẽ cười và mắt trùng xuống dịu dàng hẳn đi.

    Và cứ giữ vậy hồi lâu, Luciana thầm thì vào tai Ben những điều thần bí về ngôi nhà.

    Khúc khích cười một mình trước khi thẳng người rời khỏi.

    Cửa gỗ khép kín sau lưng.

    "Có vài điều luật em cần biết khi ở đây.

    Đừng tò mò về những bức ảnh, vật dụng trang trí hay những căn phòng đề tên.

    Chị cũng không biết phải giải thích thế nào.

    Cũng đừng bao giờ ra vào những căn phòng đánh dấu đỏ, nó sẽ khiến em gặp rắc rối.

    Và chị không muốn em sợ, hay buồn, hay chán nản.

    Hãy tươi cười khi ở đây.

    Và giữ nụ cười đó ở trên môi đến tận khi tự tay giết chết con rồng Jabberwocky, Ben yêu nhé."
     
    Back
    Top Dưới