Ngôn Tình Em Muốn Gặp Lại Anh

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
862,950
0
0
em-muon-gap-lai-anh.jpg

Em Muốn Gặp Lại Anh
Tác giả: Trúc Tiểu Linh
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

VĂN ÁN

[Em muốn gặp anh không chỉ ở trong mộng]

Một lần nữa quay trở lại tuổi 17, Thời Nghiên thực sự không quên được người chồng kiếp trước, quyết tâm chuyển trường, sau đó đối với người kia lì lợm dính lấy không buông.

Ở Cửu trung mọi người đều biết lớp 11 có một tiểu mỹ nhân mới chuyển trường từ phía Nam tới, nhưng đáng tiếc cô lại để ý đến phần tử bạo lực trong trường – Hàn Khâm. Thật tiếc cho một cô gái xinh đẹp nhưng mắt nhìn người lại không có.

Chỉ có một mình Thời Nghiên biết, sau hai mươi ba tuổi Hàn Khâm sẽ trở lên dịu dàng, đối xử với người ngoài cũng nhã nhặn, rũ xuống tất cả gai nhọn trên người trở thành một người thê nô chính hiệu.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tôi Bóc Kẹo Cho Em Ăn Nha
  • Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
  • Rung Cảm Từ Em
  • Thủ Tướng Mời Xem Đơn Ly Hôn
  • Kiếm Pháp Vương Giả
  • Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm
  • Em Muốn Gặp Lại Anh
    Chương 4


    Edit: NN

    Beta: Sara

    Quán bar có địa điểm khá xa, cô không biết rõ đường đi thế nào, dù sao thì ngồi trên xe taxi một lát cũng đến.

    Cảm giác thật cổ xưa, nơi này bảy tám năm trước vẫn như vậy, cô mím môi, theo chân bọn họ đi vào. Đời trước cô còn chưa từng đến tiệm net, dù cùng bạn bè đi ngang qua cũng chẳng có ai đi vào trong.

    “Như thế này mà bảo quán bar không loạn à?” Mục Niên có chút lo lắng, nhìn bốn phía, nơi đây ngư long hỗn tạp*, tuy tương đối sạch sẽ, nhưng những người ở đây lại ăn mặc quá mát mẻ.

    *Ngư long hỗn tạp: rồng với cá lẫn lộn. Chỉ người tốt và người xấu ở trộn lẫn với nhau.

    Mấy tên con trai có chút lúng túng, nhưng ngại biểu hiện ra trước mặt Thời Nghiên, vì vậy đành ưỡn sống lưng nói “Đi, chúng ta đi mua rượu.”

    Hàn Khâm thấy người bên kia đi vào, có chút bực bội nhíu mày.---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

    “Em trai, rượu này của cậu bán thế nào đây?” Một người phụ nữ thân hình mập mạp lên tiếng, mấy móng tay sơn màu đỏ hồng của cô ta cọ xát lên cánh tay anh.

    Hàn Khâm cười nói: “Hai ngàn 3 chai, mua hai phần được tặng hai chai.”

    “Có chút đắt nha.” Móng vuốt của người phụ nữ rụt về, Hàn Khâm nhíu mày nhìn cô ta, bên cạnh có vài người nở nụ cười, một người phụ nữ khác cười nói: “Cậu dọa người ta rồi kia kìa, nào em trai, cho tôi xem thử loại rượu này.”

    Hàn Khâm cười đưa cho rượu, liếc mắt nhìn vài người đứng trước quầy.

    Thời Nghiên bị âm nhạc ồn ào làm cho nhức đầu chóng mặt, đúng là không dễ nghe, nếu đổi lại là bảy tám năm sau thì đây chính là không chính thống, cô thở dài, nhìn rượu, còn may là không bị trộn lẫn với nước.

    Cô uống thử một ngụm, hương vị cũng không tệ lắm, chàng trai ngồi kế bên nhắc nhở “Em đừng có uống nhiều quá.”

    “Chỉ uống một ly, không tính là nhiều.” Mục Niên cảnh cáo cô, cô thất thần gật đầu, còn chưa làm chuyện đứng đắn thì cô sẽ không uống nhiều đâu.

    Hàn Khâm tiến vào bên trong, tránh tầm mắt của Thời Nghiên, mấy phu nhân trao đổi ánh mắt cho nhau, cười tủm tỉm nhìn anh “Em trai làm sao vậy?”

    Anh nhịn xuống da gà da vịt đang nổi lên, cười nói: “Có chút chuyện, đi vào rồi nói sau.”

    ”Được thôi.” Một người phụ nữ tiến đến trước mặt anh, một bên cười một bên nhìn anh, anh cười nhạt một tiếng, không ngờ lại làm Thời Nghiên chú ý, không biết vì sao, anh rõ ràng chỉ mới nhìn thấy cô không quá hai lần, nhưng lại không muốn cô nhìn thấy anh hiện tại, không muốn nhìn thấy vẻ khinh thường trong mắt cô.

    Thời Nghiên tính toán tìm thời điểm để trốn đi, nhưng lần trước khiến Mục Niên tức giận làm cô thấy hơi ngượng, không biết phải mở miệng thế nào.

    ”Đừng như vậy mà…”

    Cô đi tìm WC, khi đi ngang qua ghế lô khép hờ thì nghe được câu kia, cô ngẩn người, dừng chân lại, lét lút đi vào, vừa thấy mọi thứ bên trong đã giật mình mở to hai mắt.

    Một người phụ nữ nhéo eo Hàn Khâm, sau đó còn chạm vào quần anh, Hàn Khâm né tránh.

    Thời Nghiên đã uống một chén rượu, đầu óc có chút ngưng trệ, đôi mắt lập tức đỏ lên, “Két” kéo cửa phòng ra một chút “Buông anh ấy ra.”

    Hàn Khâm sửng sốt, nhắm mắt, có chút không chịu đựng nổi, mấy người phụ nữ kinh ngạc ”Cô là ai?”

    ”Tôi là ai hả? Cô đang chạm vào cái gì, buông tay ra.” Thời Nghiên ghét bỏ đẩy cô ta ra, hất tay cô ta ra khỏi người anh, cô trông như nhãi con đang trừng mắt với họ.

    ”Em trai, cậu biết cô ta sao?” Mấy người phụ nữ nhìn về phía Hàn Khâm, Hàn Khâm ngẩn người, không nói chuyện.

    Thời Nghiên nhìn anh, bây giờ mới phát hiện đồ anh mặc trên người không giống với đồng phục, cô bỗng nhiên chớp mắt “Anh…”

    ”Cô có việc gì sao?” Anh nhìn về phía cô, có chút tức giận, Thời Nghiên sửng sốt.

    Mấy người phụ nữ kia nở nụ cười “Em gái, bài tập về nhà quá ít hả? Không có việc gì lại cùng chị tranh đàn ông? Tránh xa ra.”

    Thời Nghiên đập một phát vào bàn “Ai tranh đàn ông với cô, bán rượu đúng không? Tôi tới mua rượu.”

    Cô nhìn rượu trên bàn, lại nhìn về phía Hàn Khâm “Bao nhiêu tiền?”---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

    Hàn Khâm nghi hoặc nhìn cô, cô thúc giục anh: “Anh nhanh lên, bao nhiêu tiền.”

    ”Tôi muốn lấy tất cả, mấy cô còn không nhanh chân chạy ra ngoài.” Thời Nghiên quát lên, vài người thấy không còn thú vị, đứng dậy rời đi.

    Hàn Khâm nhìn cô đặt mông ngồi xuống, thật phiền “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

    ”Bán rượu chứ gì.”

    ”Cô có bệnh à?” Anh đột nhiên mắng, Thời Nghiên chớp chớp mắt “Em bán rượu.”

    ”Gộp hết đống trên bàn này lại thì ít nhất cũng phải 8000” Anh tùy ý nói một câu, Thời Nghiên gật đầu, “Em đi ngân hàng rút tiền trước.” Cô sờ sờ túi, nhớ rõ bản thân có mang theo thẻ ngân hàng.

    Hàn Khâm cười một cái, híp mắt nhìn cô.

    Cô cho rằng anh không tin, vội vàng nói: “Em đi lấy tiền, anh đừng có mà chạy loạn, nhớ phải chờ em đấy.”

    Dứt lời cô liền chạy ra ngoài, nhớ rõ là trên đường đến thấy có ngân hàng, Hàn Khâm nhìn cô rời đi, trong lòng rất hụt hẫng, đứng dậy đi tới phòng vệ sinh, nhanh chóng rửa sạch cánh tay, dòng nước lạnh băng chảy trên tay, anh dùng sức xoa xoa, chợt tự giễu cười một cái, lẩm bẩm: “Có bệnh.”

    “Tôi rút tiền, toàn bộ đều rút hết ra.” Cô cầm thẻ ngân hàng chạy tới quầy, nhân viên sửng sốt, cầm chứng minh thư xem mặt cô, có chút kỳ quái.

    “Tổng cộng là 7000.”

    “Chỉ có 7000 thôi sao?”

    “Dạ, chỉ có 7000.” Cô ấy ngẩng đầu nhìn cô, Thời Nghiên do dự nói, “Vậy rút hết đi.”

    Cô cầm một đống tiền đi ra, chạy về quán bar, ghế lô không có ai, Mục Niên ở bên kia gọi cô, cô phát ngốc nhìn dãy ghế lô trống rỗng, hít hít mũi.

    Hàn Khâm đứng ở phía sau, mặc áo khoác của mình vào rồi đi ra ngoài.

    Mọi người uống thêm một lúc nữa rồi ra về, Thời Nghiên đi theo phía sau bọn họ, nhìn đường phố xa lạ, tựa hồ chỉ cần đi dọc đến đầu một chiếc ngõ nhỏ cũng có thể gặp được một người.

    Vào tối hôm đó, cô về nhà, mở cuốn sổ nhật ký, có lẽ đây là kỷ lục viết nhật ký lâu nhất của cô, cô không nhớ rõ mình bắt đầu viết từ bao giờ, viết xuống một dòng.

    “Nếu anh và em đã bắt đầu lại, vậy hãy quen biết một lần nữa đi, tiếp theo, em nhất định sẽ nói cho anh tên của em.”

    Hôm sau cô phải trở về cùng ba mẹ, bà ngoại ra đến nơi tiễn bọn họ, cô quay đầu nhìn khuôn mặt của người ở trạm dừng, sống mũi chợt đau xót.

    “Bao giờ chúng ta lại đến nữa ạ?” Thời Nghiên hỏi.

    Mẹ cô nở nụ cười, nghi hoặc nói: “Làm sao vậy? Không phải trước kia con bảo không thích tới đây sao? Con ngại đường xa với trời lạnh mà.”

    Thời Nghiên lắc đầu “Con không có ghét đến mức vậy, con thật sự rất thích nơi này.”

    “Chắc phải tới ngày 30 của năm sau.”

    “Tiếc thật.” Thời Nghiên rầu rĩ mở miệng, mẹ cười cười, bất đắc dĩ nói: “Không còn cách nào khác mà.”

    Trải qua gần mười giờ trên xe, rốt cuộc cũng đã về đến nhà, Thời Nghiên nhìn căn nhà cũ chưa bị phá bỏ, có chút hoảng hốt, cô đã sống ở nơi này rất lâu rồi.

    “Về nhà rồi, vào đi.” Hai người lớn đem đồ vật từ trên xe mang vào bên trong, Thời Nghiên đi theo phía sau bọn họ phụ giúp dọn dẹp.

    Vào phòng ngủ, nhìn quanh bốn phía, mọi thứ đều giống năm đó như đúc.

    Cô còn tìm được chiếc tường hồi trước bị mình dán đầy những poster và hình ảnh phim truyền hình, cô cười nằm ở trên giường, cảm thấy có chút khổ sở, ở đây không có Hàn Khâm, không có nhà, cái gì cũng đều không có.

    Lần đầu tiên Thời Nghiên gặp được Hàn Khâm là vào mùa hoa nở, ở cửa hàng tiện lợi dưới chân tòa nhà y khoa, cô đi mua bữa khuya ăn, xoay người cầm hộp đồ ăn liền nhìn thấy chàng trai đứng do dự trước quầy đồ uống, thân hình cao dài đứng ở đó có cảm giác hơi mảnh khảnh, anh giơ tay cầm lấy bình nước khoáng.

    Đi đến quầy tính tiền trước rồi lại cầm thêm hộp mì gói đến, hai cô gái bán hàng nhìn anh đến đỏ cả mặt, ngượng ngùng nở nụ cười, anh lạnh nhạt rũ mắt mở di động lên lộ ra mã QR cho các cô ấy quét.

    Mang theo chiếc túi bóng chui vào trong màn đêm, Thời Nghiên nhìn anh đi về hướng tòa nhà cách vách.

    “Chưa kịp xin WeChat thì đã đi rồi, tiếc quá.” Hai cô gái vui cười mở miệng, Thời Nghiên tiến lên “Đun nóng lên giùm tôi với”.

    “Được, chị muốn đóng gói lại không ạ?”

    “Không cần, tôi ăn ở đây.” Thời Nghiên cầm đồ ăn đã được hâm nóng để lên trên bàn ăn, hai cô gái kia vẫn còn đang tám chuyện.

    “Rất đẹp trai đấy, tớ còn nhìn anh ấy rất nhiều lần, cứ tưởng ảnh sẽ thêm WeChat cơ.”

    “Ai da, bác sĩ Hàn người ta có khi đã có bạn gái rồi đấy, nếu mà người ta có ý với cậu thì đã ngấm ngầm đi tìm cậu rồi, cái bộ dạng thanh tâm quả dục kia vừa nhìn đã biết không phải là diễn.”

    Thời Nghiên đang ăn chén cơm thì phía dưới vang lên tiếng chuông di động, là phát ra từ bộ đồng phục, “Ở đâu? Tới khám gấp nhanh lên.”

    Cô vội vàng ăn nốt mấy miếng cơm rồi vứt hộp đi, cầm hộp sữa chua, chạy nhanh ra ngoài, tới bệnh viện bên cạnh.

    Mấy chiếc xe cứu thương thét còi chói tai dừng trước cửa, cô vội vàng tiến lên, nhìn thấy rất nhiều cáng được đẩy từ phía trên xuống, cô đi đến hỏi: “Sao lại thế này?”

    “Cầu trong thành phố bị sập, va trúng rất nhiều người, cậu mau thay quần áo đi.”

    Thời Nghiên lập tức vào bệnh viện, thay áo blouse trắng chạy tới hỗ trợ, vài người có ý thức đều hoảng hốt, đến kêu cũng không nổi, có người phải tiêm gây tê nhưng máu vẫn không ngừng chảy, cô tiến lên đẩy cửa vào, tìm giáo sư của mình.

    “Em qua bên kia giúp người khác băng bó, xem xét tình hình, tôi muốn sắp xếp phòng giải phẫu ở bên này.” Vị giáo sư già đẩy cô ra, không còn cách nào khác, cô chỉ mới qua được thạc sĩ, không thể đi vào hỗ trợ được.

    “Đau không?” Một âm thanh mềm nhẹ được cất lên qua một bức màng, Thời Nghiên buộc tóc đuôi ngựa, đẩy tấm rèm ra, thấy người đàn ông một giờ trước mình gặp ở cửa hàng tiện lợi mặc áo trắng, cầm đèn pin nhỏ chiếu vào mắt bệnh nhân.

    “Nếu muốn chụp CT thì để tôi cho người sắp xếp.” Anh quay đầu, nhìn lướt thấy Thời Nghiên, ánh mắt bình tĩnh và lạnh nhạt “Cô giúp ông ấy băng bó dưới chân, chắc là chân ông ấy cũng bị ảnh hưởng rồi.”

    “Được.” Thời Nghiên tiến lên, lấy xe đẩy qua, nhìn chỗ quần bị xé, miệng vết thương đã sâu đến tận xương.

    Chờ đến lúc Hàn Khâm quay về thì Thời Nghiên đã đi khám cho những người khác, cô đang vừa lừa gạt vừa ghim kim vào người một đứa nhóc “Không đau đâu, ở chỗ chị có sữa chua đó, đợi chị tiêm xong sẽ lấy cho em.”

    Trên đùi đứa nhỏ bị băng lại, có lẽ là bị gãy xương, thằng nhóc ch** n**c mắt cá sấu nhìn cô.

    Hàn Khâm hơi cong môi, đi đến chỗ những người khác xử lý vết thương giúp họ.

    Vài người bận rộn đến tận hừng đông mới có chút thời gian nghỉ, hai mí mắt của Thời Nghiên đã muốn sụp đổ, cô nhắm mắt dựa vào tường.

    Hàn Khâm nhìn cô, lấy một phần đồ ăn tới, lại gần vỗ bả vai cô, Thời Nghiên nghiêng đầu dựa trên vai anh, ngủ còn sâu hơn.

    Anh sửng sốt, đánh mắt nhìn xung quanh, thấy những người khác cũng không chú ý đến bên này, lhơi đỏ mặt, nhìn tấm thẻ có mặt cô “Thời Nghiên?”

    “Bạn học.” Anh vỗ cô, thấy cô nhăn mày không mấy vui vẻ.

    Anh thở dài buông đồ ăn ra, đỡ cô vào phòng nghỉ nghỉ ngơi. Lúc cô tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường phòng nghỉ, trên bàn còn có thức ăn để sẵn. Cô dụi dụi mắt, hình như là bản thân dựa vào một người mặc áo blouse trắng rồi ngất đi.

    Người đó hình như là anh đẹp trai ở cửa hàng tiện lợi ngày hôm qua?

    Cô như cá chép gặp nước,lập tức ngồi dậy, nhìn thời gian trước, đã hai ba giờ chiều rồi, nhanh chóng đứng dậy. Bên ngoài không còn nhiều người lắm, bọn họ đều đang thay ca.

    Cô đi đến khu truyền nước, tìm bảng thông tin của người hôm qua được Hàn Khâm khám. Trên bảng viết hai chữ thảo hỗn độn: Hàn Khâm.

    Cô cong môi, lẩm bẩm hai chữ “Hàn Khâm?”
     
    Em Muốn Gặp Lại Anh
    Chương 5


    Edit: Pig

    Beta: OL

    “Dì, năm mới vui vẻ, Thời Nghiên có ở nhà không ạ?” Trong nhà có khách đến, Thời Nghiên liền đi xuống lầu thì nhìn thấy Lê Hiểu Văn đang ngồi nói chuyện với mẹ cô.

    Đã lâu rồi không được thấy cô ấy, cô còn nhớ sau khi học xong cấp 3, Lê Hiểu Văn lập tức ra nước ngoài, sau đó khi cô kết hôn cô ấy có đến làm phù dâu, Hàn Khâm…xảy ra chuyện cô ấy cũng có mặt.

    “Hiểu Văn.” Thời Nghiên gọi cô ấy, cô ấy lập tức ngẩng đầu nhìn rồi chạy lên: “Rốt cuộc cậu cũng quay lại rồi, cuối cùng cũng có người chơi với tớ.”

    Thời Nghiên đưa cô ấy tới phòng ngủ, cô ấy không chút dè dặt bật TV, bò lên giường xem, Thời Nghiên nở nụ cười, cùng ngồi xuống xem phim truyền hình với cô.

    “Ở Bắc Thành chơi vui lắm hả?” Cô ấy hỏi, Thời Nghiên kéo ngăn tủ ra, tìm đồ ăn cho cô nàng, nói cho có lệ: “Cũng tạm.”

    “Có gặp được anh đẹp trai nào không?”

    “Có chứ.” Cô cười rồi đưa đồ ăn vặt cho cô ấy.

    “Đẹp đến cỡ nào? Có so được với Cao Kiều không?”

    Thời Nghiên suy nghĩ, tên Hàn Khâm này chỗ nào cũng đẹp cả: “Môi mỏng, cánh môi tinh xảo, mũi cao, ánh mắt đào hoa.”

    Lê Hiểu Văn buồn cười đẩy cô một cái: “Cậu trồng cây si người ta rồi, tớ không tin người kia đẹp hơn Cao Kiều đâu.”

    Cao Kiều, cô đọc thầm cái tên này trong lòng, thở dài: “Mấy ngày nữa là khai giảng rồi đúng không?”

    “Đúng vậy, Cao Kiều cũng muốn đi cùng với chúng ta nhưng sợ ba mẹ cậu nghi ngờ nên mới không đến.”

    Lại là Cao Kiều, tại sao mỗi câu cô ấy nói đều có người này vậy: “Cậu đừng có lúc nào cũng nhắc đến cậu ta, tớ với cậu ta chẳng có gì cả.” Thời Nghiên không vui mở miệng, Lê Hiểu Văn trừng lớn mắt, nghi hoặc nhìn cô: “Cậu với cậu ta mà không có gì, hai người các cậu như thế này cũng có khác mấy đâu, hơn nữa mỗi lần cậu gặp Cao Kiều đều bắt lấy cậu ấy nói chuyện, sao mới qua năm mới thôi cậu đã không muốn nghe nữa rồi?”

    “Lo mà học hành cho tốt đi, chúng ta còn nhỏ, lấy đâu ra nhiều tâm tư như thế.” Cô tìm đại một cái cớ qua loa cho có lệ, Lê Hiểu Văn gật đầu: “Nếu cậu đã không muốn nghe thì không nói nữa, theo ý cậu hết.”

    “Đến lúc đó chúng ta cùng nhau tới trường đi.” Cô ấy lại nói, Thời Nghiên gật đầu đồng ý.

    Đã lâu không đến trường, vẫn là dáng vẻ cũ, tiệm bánh cuốn và quán ăn sáng trước cổng trường đều ở đó, Thời Nghiên ôm cặp sách chạy lẹ vào cổng trường, Lê Hiểu Văn ở bên kia gọi cô, cô quay đầu lại nhìn người đang nhấm nháp bát miến, cánh môi đỏ bừng, hơi thở cay xè nhưng vẫn không buông đũa.

    Cô bước đến: “Tớ đã ăn sáng rồi, nếu cậu không ăn được cay thì đừng ăn nữa.”

    “Không, không ăn cay thì tớ ăn không ngon.” Lê Hiểu Văn nhíu mày, tiếp tục hút sợi miến: “Cậu chờ tớ ăn xong đã nha.”

    “Được.” Cô ngồi xuống nhìn cô ấy ăn ngấu nghiến.

    “Huhu, cay quá cay quá.” Cô ấy vẫy vẫy tay để quạt, mắt nhìn cổng trường, đột nhiên kêu lên: “Là Cao Kiều.” Nói xong rồi cô nàng mới ngẩn ra, Thời Nghiên không thích nghe đến Cao Kiều, có chút ảo não.

    Thời Nghiên nhìn qua, có chút hoảng hốt, chàng trai mặc đồng phục màu xanh da trời, mang theo cặp sách với một phần bánh trứng đi về hướng trường học, cơ thể thanh tú, thoạt nhìn khiến người ta rất thoải mái, lông mày mềm mại, đáng tiếc…Cô không nói một lời liền di dời tầm mắt.

    Cao Kiều quay đầu lại nhìn thấy cô, lập tức thay đổi đường đi, chạy tới phía này, động tác mạnh mẽ, vui vẻ gọi cô: “Thời Nghiên.”

    Cô gật đầu cười với cậu ta.

    “Cậu ăn sáng chưa?”

    “Ăn rồi.” Cô nói, từ chối ý nghĩ muốn đưa bữa sáng của cậu ta, Cao Kiều có chút thất vọng gật đầu: “Kỳ nghỉ đông như thế nào?”

    “Khá tốt.” Cô mỉm cười, có phần khách sáo và xa cách.

    Cao Kiều tuổi 17 chỉ cảm thấy có chút kì lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều, Lê Hiểu Văn thấy quái lạ nhìn hai người bọn họ, không rõ tại sao đột nhiên Thời Nghiên lại không để ý đến cậu ta nữa, trước kia không phải rất thích cậu ta sao?

    Còn nhớ năm ngoái vì xem Cao Kiều chơi bóng, cô đã đợi ở trường rất lâu chỉ để đưa bình nước cho cậu ta.

    Lê Hiểu Văn ăn xong lau miệng, cả ba người cùng nhau đi đến trường. Thời Nghiên ít nói, Cao Kiều lại càng nói nhiều hơn. Lúc trước cô là người nói nhiều nhất nhưng bây giờ lại thay đổi khiến cậu ta có chút không quen.

    Không kiếm được chủ đề để nói chuyện, ba người vào trong lớp đều tự trở về chỗ ngồi của mình.

    Thời Nghiên nhìn cô gái ngồi ở phía sau, lông mi rũ xuống, môi cũng mím lại.

    Cô gái trợn mắt nhìn, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô, lại đưa mắt nhìn sang phía Cao Kiều.

    Thời Nghiên không nhớ rõ giáo viên, chỉ cảm thấy hơi quen quen, so với kiếp trước không khác lắm. Cũng đã lâu rồi không đụng tới sách giáo khoa khiến cô không thể theo kịp, chỉ có thể nghe bài ở trong trạng thái mù mờ không rõ.

    Buổi chiều khi tan học, cô không về nhà cùng Lê Hiểu Văn, hôm nay cùng ngày đó trong quá khứ giống hệt nhau.

    Cô đi dạo qua quầy bán đồ ăn vặt, đi tới con đường bên cạnh trường ở kiếp trước, cô hơi run run, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi đi vào.

    “Thời Nghiên, mày ở đây sao?” Đằng sau có người đi tới, còn mang theo ý cười.

    Thời Nghiên bình tĩnh trở lại, nhắm chặt hai mắt lại.

    Tiếp theo là những sự việc diễn ra hệt như kiếp trước, thậm chí cô còn biết trước được cô gái kia sẽ tát cô bao nhiêu cái, có một người khác cũng tát cô vài cái nhưng cô chỉ yên lặng không đánh trả.

    Chờ đám người kia đi rồi, cô mới ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, trời đã tối mịt. Cô miễn cưỡng chịu đựng cơn choáng váng mà kiên cường đứng dậy.

    “Thời Nghiên.” Cao Kiều gọi cô với vẻ mặt khiếp sợ. Cô im lặng nhìn cậu ta, cầm điện thoại báo cảnh sát.

    Lần này và kiếp trước không hề giống nhau.

    “Tớ đưa cậu đi bệnh viện.” Cậu ta đau lòng nói. Thời Nghiên chỉ lắc đầu: “Tớ muốn báo cảnh sát trước.”

    “Nhưng cậu đang bị thương rất nghiêm trọng.”

    Cô tiếp tục lắc đầu, nhớ tới lời nói của cô gái tên Hà Lâm: “Nếu mày dám nói cho giáo viên thì tao sẽ giết mày.”

    Cô nở một nụ cười trào phúng, không tố cáo thì làm sao có chuyện tiếp theo.

    Cảnh sát rất nhanh đã tới nơi, biết đối phương là trẻ vị thành niên nên tính xử lý một cách qua loa để làm êm dịu sự việc.

    Thời Nghiên không chịu: “Cháu đã báo cảnh sát chính là muốn tố cáo họ. Cháu sẽ không bỏ qua cho bọn họ, nếu các chú không xử lý công bằng, cháu cũng sẽ tố cáo cả mấy chú.”

    “Đứa nhỏ này, đây là mâu thuẫn giữa các cháu, các cháu còn không tự mình giải quyết được sao?”

    “Cháu đang giải quyết đây nên mới báo cảnh sát bắt bọn họ đó.” Thời Nghiên trừng mắt nhìn họ. Trước kia cũng đã từng như vậy nên bạo lực học đường mới không thể chấm dứt.

    “Cháu…” Bọn họ còn đang định nói gì đó thì cha mẹ Thời Nghiên đã chạy đến. Hai người đau lòng ôm lấy cô. Cha cô là luật sư, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ, muốn truy cứu tới cùng.

    Huống chi Thời Nghiên còn có ghi âm và ảnh chụp.

    Cao Kiều đứng ở bên cạnh nhìn cô, không biết vì sao cậu ta đột nhiên cảm thấy Thời Nghiên vô cùng xa cách, giống như cậu ta đã vĩnh viễn mất đi cô vậy.

    “Con yên tâm, cha nhất định sẽ thay con lấy lại công đạo.” Cha Thời không hỏi vì sao cô bị đánh, mẹ Thời thì lại cố gặng hỏi cho rõ.

    Thời Nghiên thành thật nói: “Con với một bạn nam cùng lớp chơi thân với nhau, cô gái kia lại thích cậu ấy. Cô ấy bảo nếu con nói ra thì sẽ giết con.” Cô vừa khóc vừa nói. Thực ra cô cũng không muốn khóc, ở kiếp trước cô đã giấu cha mẹ mà trộm khóc một mình. Lúc đó, Cao Kiều an ủi cô nhưng cậu ta lại không nói gì về việc báo cảnh sát. Bây giờ nghĩ lại cũng thật nực cười, coi như cô đã có thể nhìn rõ được con người của cậu ta.

    “Mẹ, con không muốn đi học nữa.” Cô vừa khóc vừa nói, mẹ Thời nhìn thấy hai mắt cô sưng đỏ thì vô cùng đau lòng thay cô bôi thuốc.

    Cha Thời thở dài, đi ra ngoài gọi điện cho nhà trường.

    Buổi tối, Thời Nghiên lại mơ thấy ác mộng, thực sự là ác mộng. Cô nhớ lại sự việc kiếp trước, không ai giúp cô, không ai nói cho cô nên làm thế nào, chỉ có mình cô âm thầm chịu đựng.

    Sau khi bị đánh, cô không dám nói chuyện cùng Cao Kiều nhưng trong lòng vẫn không ngừng thích cậu ta. Lúc qua lại với nhau cũng bị đám người Hà Lâm nhìn chằm chằm, bị bóng ma vây lấy, Lê Hiểu Văn cũng chỉ giúp cô được mấy lần. Lúc đó cô vì cảm thấy mất mặt nên không nói cho Cao Kiều biết, giờ nghĩ lại, cùng học một lớp làm sao có thể không biết được, chỉ là biết nhưng không muốn nói mà thôi.

    Mẹ Thời trông cô cả đêm, vừa tức giận cũng vừa đau lòng. Cha Thời không đi làm mà đến trường học ầm ĩ một hồi và kiện cả cha mẹ của mấy người kia lên, vụ kiện đã được diễn ra trong thời gian dài.

    Thời Nghiên không đi học nữa, Lê Hiểu Văn cũng đến thăm cô mấy lần, hỏi cô định chuyển đến đâu.

    “Nếu không phải du học, học trong nước cũng khó nói.” Mẹ Thời suy nghĩ đến đau đầu, hiện tại cha Thời chỉ để tâm đến phiên tòa, làm sao có thể nghĩ đến những chuyện này.

    “Con không muốn ra nước ngoài.” Thời Nghiên vừa khóc vừa nói.

    Mẹ Thời cũng không muốn làm cô đau lòng, thở dài một tiếng rồi đi ra ngoài tìm hiểu thêm một số nơi khác.

    “Ngôi trường tốt như vậy sao lại xảy ra loại chuyện này? Thực sự cần trừng trị mấy đứa nhỏ này thật tốt, đúng là loại cặn bã.” Mẹ Thời cùng mợ cả nói chuyện, mợ nghe xong tức giận mắng không ngừng.

    Mẹ Thời mệt mỏi thở dài: “Bây giờ chị cùng con bé nói chuyện gì cũng khóc, chỉ sợ trong lòng vẫn còn sợ hãi, chị định đưa con bé đi tìm bác sĩ tâm lý.”

    “Đừng, chị làm vậy con bé làm sao chịu nổi. Không bằng để cho nó nghỉ ngơi cái đã, chờ mấy đứa kia bị bắt biết đâu sẽ tốt hơn.”

    “Vậy cứ đợi xem sao đã.”

    “Đúng rồi, chuyện trường học không cần vội.”

    Hai người tắt điện thoại, mẹ Thời đi nấu cơm cho cô, cùng cô ở nhà.

    Vài ngày sau, phiên tòa cũng đã đưa ra phán quyết, tội ức h**p, đủ mười sáu tuổi bị kết án một năm. Cha Thời nhận được tiền bồi thường còn không bằng tiền lương mấy ngày của ông nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ.

    Tâm trạng Thời Nghiên cũng tốt ra không ít, cũng không còn khóc nhiều, cha mẹ cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Không biết ai đã lỡ miệng nói ra, bà ngoại biết chuyện liền lập tức gọi điện thoại tới, vô cùng sốt ruột hỏi han. Mẹ Thời phải trấn an một lúc lâu, biết được Thời Nghiên đã không có việc gì lúc này bà mới chịu đưa máy cho mợ cả.

    “Nếu được thì đưa Nghiên Nghiên tới Bắc Thành đi. Dù sao bên đó thi lên đại học cũng giống, điểm chuẩn cũng thấp hơn.” Mợ cả do dự nói, mẹ Thời cũng do dự nhưng chưa từ chối.

    Tắt máy rồi ngay lập tức quay ra hỏi ý kiến của Thời Nghiên, tim cô như thắt lại nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói: “Được ạ. Con thấy nơi đó cũng tốt, còn có thể ở cạnh bà ngoài.”

    Buổi tối, mẹ Thời nói chuyện với cha Thời: “Chỉ là trường học kia cũng không tốt lắm, giao thông cũng bất tiện, làm sao mà quen được. Hơn nữa còn là một bên Nam một bên Bắc.”

    Cha Thời cười nói: “Bà còn chê nhà mình nữa à? Hiện tại Nghiên Nghiên muốn đi tới đó, quan tâm cái này làm gì. Hơn nữa hai người cậu đều ở đấy, anh chị họ cũng học ở trường này, còn sợ người ta bắt nạt sao?”

    “Vậy cũng được.” Mẹ Thời gật đầu, lộ ra ý tứ đồng ý.

    Buổi tối, Thời Nghiên vì quá vui vẻ mà ngủ không được. Không nghĩ tới việc bản thân không cần nói mà vẫn có thể chuyển đến đó.

    Khi chờ cha mẹ đi đến trường học ở Bắc thành thu xếp việc học của mình, Thời Nghiên ở nhà bất ngờ gặp một người, đó là Cao Kiều.

    Cậu ta cùng Lê Hiểu Văn đến thăm cô: “Thời Nghiên, cậu đã tốt hơn chưa?”

    Cô không giỏi đuổi người nên mời cậu ta đi vào trong. Lê Hiểu Văn lúng túng ngồi một bên, vốn dĩ việc Thời Nghiên bị đánh làm sao lại không liên quan tới Cao Kiều được. Cuối cùng bản thân lại mềm lòng mà đưa cậu ta đến đây.

    “Thời Nghiên, thực sự xin lỗi cậu. Nếu ngày đó tớ tới sớm hơn một chút..”

    “Không phải lỗi của cậu.” Cô mỉm cười, rót cho cậu ta một ly nước. Cao Kiều có phần áy náy, không biết nên nói gì.

    “Tớ sẽ chuyển trường, về sau cũng không cần xin lỗi nhau, cậu yên tâm đi.” Cô thản nhiên nói. Cả đời này sẽ không giống như lúc trước, cô và Cao Kiều cũng nên dừng ở đây thôi.
     
    Em Muốn Gặp Lại Anh
    Chương 7


    Edit: Gem

    Beta: Sara



    “Tớ không nghĩ sẽ hút máu của cậu ta đâu.” Cung Tây Thi vừa nói như vậy, Thời Nghiên trợn trừng mắt, lại hỏi: “Có phải cậu biết rất nhiều về Hàn Khâm lắm đúng không?”

    “Phải, chúng tớ cùng nhau học từ tiểu học, cấp hai rồi đến cấp ba, cũng coi như là rất hiểu về cậu ta.”

    Thời Nghiên mở to hai mắt: “Thế chẳng phải là rất quen rồi hay sao?”

    Cung Tây Thi lập tức lắc đầu, “Không hề, Lưu Toàn với Hàn Khâm mới gọi là có quan hệ tốt nhất, còn cậu ta với tớ cũng chỉ là quen bình thường mà thôi.”

    Nhưng Thời Nghiên lại không đồng ý, bởi dù sao ở kiếp trước cô cũng không biết Cung Tây Thi.

    Vì trong lòng đầy tâm sự nên Thời Nghiên cứ đờ đẫn đi theo Mục Niên về nhà, phòng của cô không phải là phòng của chị họ lúc trước nữa, mà là phòng mới ở tầng ba, mới được sửa sang lại nên đồ dùng cũng chưa mua đủ.

    “Ngày đầu tiên đi học thế nào rồi hai đứa?” Mợ cả đang hái rau ở trước cửa, nhìn bọn họ về nhà mỉm cười hỏi.

    Chị họ không nói gì, chỉ đeo cặp sách đi vào phòng học, mợ cả thấy vậy cũng chẳng nói gì, dù sao thời gian ôn tập để thi đại học cũng không còn nhiều, việc học quan trọng hơn.

    “Cũng ổn ạ, không ai bắt nạt cháu cả.” Thời Nghiên bước vào cửa rồi trả lời mợ, còn Mục Niên đi theo sau chỉ bất lực cười.

    Mợ cả gật đầu: “Vậy mấy đứa làm bài tập trước đi, mợ đi nấu cơm đã.”

    Bài tập? Thời Nghiên về phòng, nhìn sách vở bày trước mặt liền cảm thấy thật chán nản.

    Tiếng anh thì còn đơn giản, cô không gặp khó khăn gì, sinh học thì cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ là mấy môn khác thì hơi khó, cô cầm sách lên xem lại không ít lần vẫn không làm được, cuối cùng nản lòng không làm nữa.

    “Làm sao bây giờ, xem đi xem lại vẫn chẳng hiểu gì cả…”

    “Nghiên Nghiên, xuống ăn cơm thôi.” Mợ cả ở dưới nhà gọi cô, cô lập tức đáp lại một tiếng.

    Mấy hôm trước, cha mẹ đưa cô đến đây rồi đi luôn, may mắn hai mợ cùng cậu đối với cô rất tốt, nếu không thì cô cũng không thích nghi với cuộc sống này được.

    “Kỳ Kỳ à, con đừng nhìn chằm chằm vào sách nữa, nghỉ một chút cũng không sao đâu, học nhiều quá cũng không tốt.” Mợ cả nhìn chị họ rồi nói, chị họ chỉ gật đầu không nói gì, mà chỉ tập trung ăn cơm.

    Mục Niên không nhịn được hỏi Thời Nghiên: “Giờ học hôm nay em nghe có hiểu hết không?”

    Thời Nghiên xấu hổ, nhắc đến việc này làm gì chứ, ngại chết mất thôi, nhưng cô vẫn đành phải nói: “Cũng chưa quen lắm ạ.”

    “Ây da, việc này không vội đâu, mới ngày đầu tiên thôi mà, đúng không, nào ăn nhiều một chút.” Mợ hai vui vẻ gắp thức ăn cho cô, cô cười nhận lấy, Mục Niên cũng không nói gì nữa.

    Ăn cơm tối xong, Thời Nghiên đi lên ban công trên sân thượng cách phòng cô một tầng, đây là chỗ mợ thường phơi quần áo, cô lấy ghế dựa bên cạnh ra rồi ngồi xuống. Cô nhìn lên bầu trời đầy sao mà thở dài, rồi lại lấy Văn Khúc Tinh ra bắt đầu đọc bài.

    Giờ học hôm sau, Thời Nghiên đi nộp bài tập nhưng lại chỉ thở dài, cô nhìn Hàn Khâm bên kia, thì chỉ thấy anh đang ngủ, còn mấy người xung quanh đang chép bài tập với tốc độ vô cùng nhanh.

    Cô thở dài, nằm gục xuống bàn, còn Cung Tây Thi ở bên cạnh nói chuyện liên tục, “Mèo nhà tớ sinh được mấy con liền, cậu có muốn nuôi một con không?”

    “Mèo sao? Màu gì vậy?”

    “Trắng, vàng, xám tro đều có hết.”

    “Mèo nhà cậu có vẻ rất hư hỏng đấy, sinh mèo con nhiều loại thế cơ à.” Thời Nghiên bật cười, Cung Tây Thi cũng cười theo, Hàn Khâm bên kia lại cau mày quay mặt đi, nụ cười trên môi Thời Nghiên đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào băng dán vết thương trên trán anh.

    “Này, cậu còn chưa nói thích màu gì đó.” Cung Tây Thi giục cô, cô liền nói: “Đến nhà cậu xem được không? Có xa lắm không?”

    “Không xa đâu.” Cung Tây Thi đồng ý ngay.

    Thời Nghiên cười một tiếng, nhưng rồi lại tập trung nhìn vào vết thương trên trán Hàn Khâm mà nhăn mày lại.

    “Hàn Khâm, mặt mày bị làm sao kia?” Lưu Toàn nhìn anh, tức giận hỏi, “Có phải là tên béo lần trước không?”

    “Không biết.” Anh bực bội mở miệng, lại nhìn về phía Thời Nghiên với chút chán nản, khiến cô nhìn anh cả một tiết học.

    Cung Tây Thi kéo cô đi tới căng tin, cùng nhau chọn một hộp mì ăn liền, cô vừa ăn vừa hỏi: “Này, Hàn Khâm hay đánh nhau lắm sao?”

    “Đúng vậy.” Cung Tây Thi lập tức trả lời, Thời Nghiên sửng sốt hỏi lại, “Thật đấy à?”

    “Tớ lừa cậu làm gì, tớ học cùng cậu ta từ nhỏ đến giờ, từ trước giờ cậu ta đều không phân phải trái, cứ không hợp là đánh, chỉ là không đánh phụ nữ thôi.”

    “Sao cậu ấy lại đánh nhau…?” Thời Nghiên không hiểu, từ trước tới giờ khi gặp Hàn Khâm, cô chưa bao giờ phải lo lắng, bởi vì anh chưa bao giờ nổi nóng.

    “Chuyện này ai mà biết được?” Cung Tây Thi lắc hộp mì, rắc đều gói gia vị vào hộp: “Tuy nhiên Hàn Khâm không phải người hay đi gây chuyện, nhưng lại cũng không sợ chuyện gì hết, bị người khác ghi thù cũng không lạ.”

    “Vậy ngoại hình cậu ấy khá tốt, không có cô gái nào thích cậu ấy à?”

    “Có mà.”

    Thời Nghiên ngạc nhiên, “Ai cơ?”

    “Cậu đó.” Cung Tây Thi bật cười, trên mặt vẫn còn run run, Thời Nghiên cũng bất đắc dĩ cười một tiếng, “Cậu lại nói linh tinh rồi.”

    “Cũng không biết cậu nhìn trúng cậu ta ở điểm nào nữa, vừa nghèo vừa xấu tính, nếu không vì có thành tích tốt thì đã sớm bị trường đuổi rồi.”

    Thời Nghiên gãi đầu, thật ra cô cũng không biết vì sao lại là Hàn Khâm, kiếp trước dường như chỉ nhìn anh một chút ở cửa hàng tiện lợi, sau đó lại biến thành một chương truyện tình yêu mà tiếp tục phát triển, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi học rồi bắt đầu yêu đương, rồi cùng nhau mua nhà kết hôn.

    Có lẽ đến lúc máy bay của Hàn Khâm biến mất, cô cũng không biết mình yêu anh nhiều như thế nào.

    Vì cô muốn đến nhà Cung Tây Thi xem mèo con nên cô đã báo với Mục Niên một tiếng, anh ấy vốn muốn đi theo hai người, nhưng suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Em đi sớm về sớm một chút, nếu đến tối chưa về thì anh sẽ đi tìm em ngay đó.”

    Thời Nghiên gật đầu liên tục, đi theo Cung Tây Thi ra khỏi trường học.

    “Cậu có đi xe đạp đến không?” Cô hỏi Cung Tây Thi, cô nàng chỉ hừ một tiếng, “Không đâu, đi xe đạp mệt chết đi được.”

    “Hay là cậu giảm béo đi, nếu gầy đi thì hẳn là sẽ rất đẹp.” Thời Nghiên không nhịn được khuyên Cung Tây Thi, mập một chút thì không sao, nhưng mập quá sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, hơn nữa Cung Tây Thi còn ăn quà vặt rất nhiều.

    “Ăn no mới có sức giảm cân chứ.” Cô nàng ai oán mở miệng nói.

    Thời Nghiên bật cười, nhìn về phía nhà xe bên kia, Hàn Khâm đeo cặp sách mở khóa, chiếc xe đó có vẻ đã cũ lắm rồi, còn tróc hết cả sơn, tuy nhiên yên sau lại lót vải bông, nhìn khá là thoải mái.

    “Đ*, đứa nào phá xe tao thế không biết, ngứa tay hả.” Tề Gia Tắc trợn mắt nổi giận, hung dữ nhìn xung quanh, “C**, còn chọc thủng cả hai cái lốp nữa.”

    Hàn Khâm cười, bỏ cặp sách vào giỏ xe, rồi cởi áo khoác, “Ra cổng trường sửa xe đi, tao đi trước.”

    “Mày vội vàng làm gì, chờ tao với.” Tề Gia Tắc chưa kịp làm gì Hàn Khâm đã phóng xe đi mất, khiến hắn chỉ có thể vội vàng đạp xe chạy theo sau.

    Thời Nghiên nhìn hai người vội đạp xe chạy ra ngoài mà bật cười. Trong lòng cũng dần bình tĩnh trở lại, đây là thanh xuân của Hàn Khâm mà trước kia cô chưa từng biết đến.

    “Đi thôi, đi thôi.” Cung Tây Thi bất lực nhìn khuôn mặt đầy si mê của cô, “Người cũng đã đi xa rồi, nhà tớ cạnh nhà cậu ta đó, còn thuận đường đến trường của em gái cậu ta nữa.”

    Thời Nghiên nghe vậy, run run hỏi lại, “Có thật không?”

    “Thật, thật mà, mau đi thôi.” Cung Tây Thi kéo cô ra ngoài.

    Tề Gia Tắc đang sửa xe ở cửa hàng bên ngoài, thấy Thời Nghiên liền mở miệng cười, rồi chào cô “Bạn mới đi đâu vậy? Tớ đưa cậu đi nhé?”

    Thời Nghiên không quen thân với hắn, chỉ cười nhẹ, lắc đầu từ chối.

    “Tên này nhất định là thích cậu rồi, nhìn xem, hắn có điệu cười không đứng đắn gì cả, cậu ta chỉ thích mời con gái đi ăn thôi.” Cung Tây Thi tức giận mở miệng, Thời Nghiên ngạc nhiên hỏi lại, “Cậu ta không mời cậu bao giờ à?”

    “Ừ, tên này xấu tính chết đi được, chỉ mời những cô gái xinh đẹp mà thôi.”

    Thời Nghiên không chịu nổi phá lên cười, “Haha, đúng là rất quá đáng, không đáng làm người mà.”

    “Đúng vậy, hôm nào đó nhất định phải chọc bánh xe cậu ta mới được.”

    Đi qua hai đến ba khu phố, thì hai người Thời Nghiên và Cung Tây Thi cũng đeo cặp sách đến một trường tiểu học, giờ học của cấp 1 thường được tan muộn hơn. Khi chuông tan học reo lên, mọi người đều tập trung lại trước cổng trường đón mấy đứa nhỏ.

    Cung Tây Thi kéo cô đến gần một sạp bán rau củ, ngó đầu nhìn vào bên trong trường nhìn, “Đợi tớ nhìn đã, em gái Hàn Khâm rất dễ thấy.”

    Thời Nghiên không nhìn theo Tây Thi, cô chỉ quay đầu sang bên kia đường, thì thấy Hàn Khâm đang mua kẹo hồ lô, một chân đang chống xuống đất, còn một chân đặt trên bàn đạp, lấy ra mấy đồng tiền cho ông chủ, rồi cầm cây kẹo hồ lô đi qua đám trẻ con, rất nhanh đã kêu lớn: “Hi Hi.”

    Một cô bé tóc tết thắt bím, đeo cặp sách chạy tung tăng như một con bướm nhỏ nhào tới.

    Cô bé rất đáng yêu, mang tới năm phần giống Hàn Khâm, trên môi vẫn còn nở nụ cười rất tươi.

    Đôi mắt Thời Nghiên bỗng nhiên trở nên mơ hồ, nước mắt liên tục chảy xuống, “Hàn Hi Hi.”

    Cô không tự chủ được gọi một tiếng, Cung Tây Thi hốt hoảng hỏi cô, “Ấy, sao lại khóc?”

    Thời Nghiên xoay người lại thở dài, luống cuống đi về phía trước, lau nước mắt đi, “Tự nhiên thấy không thoải mái thôi.”

    “Không thoải mái?” Cung Tây Thi khó hiểu, đang yên đang lành tự nhiên lại khóc là sao?

    Cô lắc đầu, hít sâu một hơi, “Không sao, không sao, chẳng phải cậu rủ tớ đến nhà cậu sao, mau đi thôi.”

    Cung Tây Thi bị cô đẩy đi, bất đắc dĩ nói: “Rồi, rồi, rồi, nhưng mà nhà tớ không ở bên này, ở bên kia cơ.” Tây Thi lại bất lực kéo Thời Nghiên đi sang bên kia.

    Đi vào một con đường, thấy một ngôi miếu ở chính giữa, xung quanh đó là nhà dân, còn có gà vịt chạy khắp nơi.

    “Nhà tớ ở phía sau ngôi miếu kia, nhà Hàn Khâm ở bên phải miếu, cứ đi theo hướng trên sườn núi là đến.” Cung Tây Thi đi lên phía trước sườn núi, chỉ về phía căn nhà dưới dốc, còn nói tới một con suối nhỏ.

    Thời Nghiên chỉ tập trung nhìn nhà của Hàn Khâm, mái ngói màu đỏ chỉ sự may mắn, tường trát xi măng cũng đã khá cũ, cửa lại đang mở ra, hẳn là Hàn Khâm đã đạp xe về tới nhà rồi.

    “Đừng nhìn nữa, đi xem mèo thôi.”

    Cung Tây Thi kéo cô ra con đường mòn sau miếu, đến một căn nhà không khác nhà Hàn Khâm cho lắm, đẩy cửa chính ra, hướng vào trong hô lớn: “Con về rồi.”

    Ngay sau đó, bên trong liền có người đáp lại, một người phụ nữ đi ra, thấy Thời Nghiên liền mỉm cười, “Tây Thi đưa bạn học đến đó à?”

    “Cậu ấy tới xem mèo con ạ.” Cung Tây Thi kéo cô đến chỗ một cái lồng nhỏ bên cạnh chuồng gà.

    “Cậu mau nhìn xem, thích con nào.”

    Mấy con mèo nhỏ mở mắt thấy người lạ, liền hoảng sợ rúc vào người con mèo màu cam mập mạp, rồi kêu mấy tiếng nhỏ.

    Cuối cùng, Thời Nghiên chọn một con mèo có nhúm lông vàng trên đầu, Cung Tây Thi vui vẻ cất mèo vào hộp cát tông cho cô, mèo mẹ nhìn cô mang mèo con đi lại chẳng mảy may quan tâm hay kêu lên một tiếng nào.

    “Thật là một con mèo mẹ vô tâm mà.” Thời Nghiên than thở một câu.

    “Nó là một con mèo vô lương tâm đấy, trước đây còn không cho mèo con bú nữa cơ.”

    Cung Tây Thi hừ hai tiếng, lại giục cô đi về, nói: “Cậu mau đi về nhanh đi, ở đây buổi tối không an toàn đâu.”
     
    Back
    Top Dưới