Khác Em Ký Rồi , Không Có Đường Lui

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406241773-256-k683209.jpg

Em Ký Rồi , Không Có Đường Lui
Tác giả: HauQuyn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hắn là kiểu đàn ông đã muốn thì phải có.

Thứ gì mang dấu ấn của hắn, kẻ khác không có quyền chạm vào dù chỉ là một ánh nhìn.

Đêm đó, giữa quán bar chật kín người và ánh đèn hỗn loạn, hắn nhìn thấy cô.

Không phải vì cô nổi bật nhất, mà vì đôi mắt ấy trống rỗng đến lạnh lẽo, nhưng lại sáng rực như đang cố sống sót.

Cô là phục vụ, xoay xở từng đồng để trả viện phí cho mẹ.

Còn hắn, chỉ cần một cái liếc mắt đã quyết định số phận người khác.

Cô được gọi tên.

Được sắp xếp lên phòng VIP.

Cánh cửa khép lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài.

Trong không gian sang trọng và tĩnh lặng ấy, hắn ngồi đó sắc bén, lịch lãm, ánh mắt tối lại khi nhìn cô như thể đã đánh dấu.

Không phải ham muốn bộc phát.

Mà là chiếm đoạt có chủ ý



tâmlý​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Yêu em
  • Trắc nghiệm GB-NB
  • SỨ MỆNH CỦA EM [SE]
  • [Kiếm Hiệp] Thần Kiếm Phục Quốc
  • "Tìm kiếm ánh mặt trời"
  • Em Ký Rồi , Không Có Đường Lui
    Chap 1 Ánh Nhìn Bị Đánh Dấu


    Sợi xích chỉ trói chân cô.

    Còn thế giới ngoài kia, trói cả ý chí.

    Cô đã không còn muốn trốn chạy nữa, thay vào đó là chấp nhận số phận đau thương của mình.

    Rượu, mồ hôi, nước hoa rẻ tiền bám dính lên da như một lời nhắc nhở rằng ở đây, không ai thật sự sạch sẽ.

    Âm nhạc không vang lên, nó đập.

    Đập vào tai, vào ngực, vào những suy nghĩ vốn đã mệt mỏi của cô.

    Cô bước đi giữa đám đông với cảm giác quen thuộc mình đang đi, nhưng không hẳn là đang sống.

    Hai bàn tay giữ khay rượu chắc đến mức tê dại, như thể chỉ cần buông ra thì cả cơ thể sẽ sụp xuống theo.

    Cô đã quen với việc giữ thăng bằng giữa hỗn loạn không phải vì giỏi, mà vì nếu ngã, sẽ không ai đỡ.

    Mười chín tuổi, cô hiểu rất rõ giá trị của sự ngoan ngoãn.

    Ngoan ngoãn để không bị chú ý.

    Ngoan ngoãn để không bị hỏi han.

    Ngoan ngoãn để mọi thứ trôi qua nhanh hơn.

    Mười chín tuổi.

    Quá trẻ để hiểu hết cái giá của sự im lặng, nhưng đủ lớn để biết im lặng là cách duy nhất để sống sót.

    Cho đến khi ánh nhìn đó xuất hiện.

    Không phải kiểu nhìn trần trụi của đám khách say.

    Không phải tò mò.

    Không phải thèm khát.

    Là đánh dấu.

    Cô cảm nhận được nó trước cả khi kịp ngẩng đầu.

    Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang đứng ngoài bóng tối, im lặng đặt tay lên cổ cô mà chưa siết.

    Cô vô thức nhìn lên.

    Hắn ngồi ở khu vực VIP, tách biệt khỏi đám đông bằng một khoảng trống vô hình.

    Vest đen, mái tóc dài được chải gọn, gương mặt không biểu cảm.

    Xung quanh hắn là tiếng cười nói, nhưng hắn không tham gia.

    Chỉ ngồi đó, một tay đặt hờ trên thành ghế, ánh mắt cố định vào cô.

    Không vội.

    Không tránh.

    Như thể cô là thứ duy nhất còn lại

    Cô lập tức cúi đầu.

    Tim đập nhanh hơn một nhịp.

    Cô không biết vì sao mình sợ chỉ biết bản năng mách bảo đừng nhìn lại lần nữa.

    "Em."

    Giọng quản lý kéo cô về thực tại.

    "Có khách gọi."

    Cô sững người.

    "Gọi... em?"

    "VIP.

    Theo anh."

    Không hỏi lý do.

    Không cho từ chối.

    Cô đặt khay rượu xuống, lau tay vào váy như một thói quen vô thức.

    Trong đầu cô thoáng qua hình ảnh mẹ nằm trên giường bệnh, ống thở đều đều, hóa đơn viện phí gấp lại trong túi áo.

    Hành lang dẫn đến khu VIP yên tĩnh đến lạ.

    Âm nhạc bị chặn lại phía sau cánh cửa dày.

    Mỗi bước chân của cô vang lên rõ ràng, như đang đếm ngược một điều gì đó.

    Cánh cửa mở ra.

    Hắn ngồi đó.

    Ánh đèn vàng hắt xuống khiến đường nét gương mặt hắn sắc lạnh hơn.

    Không cần đứng dậy, hắn vẫn tạo cảm giác áp đảo.

    Ánh mắt hắn lướt qua cô một lần nữa chậm, kỹ, không bỏ sót.

    Cô đứng ở ngưỡng cửa, hai tay nắm chặt vào nhau.

    "Vào đi."

    Giọng hắn trầm, bình thản.

    Không phải mệnh lệnh, nhưng không cho lựa chọn.

    Cô bước vào.

    Cánh cửa khép lại phía sau lưng.

    Âm thanh cạch nhỏ thôi nhưng với cô, nó giống như thứ gì đó vừa bị khóa chặt.

    Không gian trở nên tĩnh lặng, sang trọng, xa lạ.

    Mùi da ghế, mùi rượu đắt tiền, và một cảm giác ngột ngạt không tên.

    Hắn không nói ngay.

    Hắn để cô đứng đó, tự nhiên co mình lại trước ánh nhìn của hắn.

    Như thể đang quan sát phản ứng.

    Như thể đang kiểm tra xem cô sẽ chịu đựng được bao lâu trước khi lộ ra sự run rẩy.

    Ngay khoảnh khắc hắn nhìn cô như một thứ đã thuộc về mình, cô đã muốn chạy.

    Không phải vì hắn đáng sợ, mà vì cô nhận ra cảm giác này quá quen,cảm giác bị lấy đi quyền lựa chọn trước cả khi kịp mở miệng.

    Cô ghét bản thân vì vẫn đứng yên.

    Cô ghét đôi chân mình lúc nào cũng ngoan ngoãn.

    Ghét trái tim mình lúc nào cũng biết điều.

    Ánh mắt hắn vẫn ở đó.

    Không thúc ép.

    Không rời đi.

    Như thể hắn đang chờ một điều gì đó rất nhỏ một cử động dư thừa, một hơi thở gấp, một dấu hiệu cho thấy cô sẽ phản ứng ra sao khi bị đặt vào không gian kín.

    "Em run."

    Hắn nói, rất bình thản.

    Cô giật mình, nhìn xuống hai bàn tay mình.

    Chúng siết vào nhau quá chặt.

    Cô nới ra một chút, rồi khẽ lắc đầu.

    "Dạ... không."

    Hắn không vạch trần.

    Chỉ nghiêng người về phía sau, dựa vào ghế.

    Khoảng cách giữa họ không hề thay đổi, nhưng cảm giác bị ép lại rõ ràng hơn.

    "Em bao nhiêu tuổi?"

    "Mười... chín."

    Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan vào không khí,hắn chỉ gật đầu, như thể con số đó vừa khớp với một thứ gì đó trong đầu hắn.

    "Làm ở đây lâu chưa?"

    "Dạ... hơn một năm."

    Cô quen với những câu hỏi kiểu này.

    Khách nào cũng hỏi.

    Nhưng cách hắn hỏi khiến cô không thấy mình đang trả lời cho một người mà cho một đánh giá.

    Như thể từng câu trả lời đang được xếp vào một chỗ nào đó, rất gọn gàng.

    "Em cần tiền."

    Không phải câu hỏi.

    Cô ngẩng lên theo phản xạ, rồi lập tức cúi xuống.

    Cổ họng khô rát.

    "Dạ..."

    Một từ duy nhất.

    Cô không giải thích.

    Cô không bao giờ giải thích.

    Giải thích khiến người ta nghĩ mình đang cầu xin, và cô ghét cảm giác đó dù cô biết mình đang làm đúng như vậy.

    Hắn đứng dậy.

    Không đột ngột, nhưng đủ để cô lùi lại nửa bước.

    Hắn cao hơn cô nhiều.

    Bóng hắn đổ xuống, che khuất ánh đèn phía sau, khiến căn phòng tối đi một chút.

    Hắn không chạm vào cô.

    Chỉ đứng gần hơn.

    "Tên em?" hắn hỏi.

    Cô im lặng vài giây.

    "Tôi là An."

    Hắn không lặp lại tên cô.

    Không gật đầu.

    Không phản ứng.

    Chỉ nhìn, như thể cái tên ấy không phải để gọi, mà để ghi nhớ.

    Còn hắn là ai, cô không hỏi.

    Vì có những người, biết tên họ chỉ khiến việc chạy trốn sau này khó hơn.
     
    Back
    Top Dưới