“EM CHỈ MUỐN VỀ NHÀ”
> "Người ta nói Trung Quốc nhiều tiền.
Nhưng chẳng ai kể, có những cô gái đánh đổi cả cuộc đời chỉ để trở lại quê nhà..."
Mưa rơi lất phất ngoài hiên.
Ở một xóm nghèo miền núi phía Bắc, Ngọc, cô gái vừa tròn 18, đang thu dọn mớ rau cho mẹ thì có một cuộc gọi lạ hiện lên màn hình điện thoại cũ:
> – “Chào em, chị Tuyền đây.
Có muốn đi làm ở thành phố không?
Lương tháng mười triệu, có bao ăn ở.”
Ngọc chưa từng đi xa, nhưng ánh mắt mẹ đầy lo âu mỗi lần nhìn đống nợ khiến cô nghẹn lòng.
Ngọc gật đầu, chẳng biết rằng đó là quyết định thay đổi cả cuộc đời mình.
Ngọc và hai cô gái khác được đưa lên một chiếc xe 7 chỗ.
Họ nói là về Hà Nội làm việc.
Nhưng sau hơn 2 ngày đi qua rừng, lội suối, lúc Ngọc nhận ra mình không còn ở Việt Nam nữa, thì quá muộn rồi.
Một người đàn ông Trung Quốc cao lớn bước vào.
Hắn nói bằng tiếng Trung xen lẫn vài câu tiếng Việt:
> – “Đây, vợ mới của mày.
Trẻ.
Mua rồi.
Dắt đi.”
Ngọc vùng vẫy.
Nhưng chân cô bị còng.
Tay bị trói.
Cô chỉ kịp khóc, và hét lên:
> – “Mẹ ơi!
Cứu con!”
Ngọc bị bán cho một người đàn ông hơn cô gần 20 tuổi.
Cô không biết tiếng, không ai giúp, không có giấy tờ.
Mỗi ngày, cô phải phục vụ mẹ chồng, làm ruộng, nấu cơm và sống trong nỗi sợ hãi.
Cô từng trốn – nhưng bị bắt lại, đánh gần chết.
Cô từng định tự tử – nhưng nhớ tới mẹ già và em nhỏ, cô không nỡ.
Một hôm, khi chồng đi làm xa, Ngọc liều mình chạy ra bưu điện gần nhất.
Cô dùng 3 chữ tiếng Trung học được để nói với người phụ nữ ở đó:
> – “Giúp... cảnh sát...
Việt Nam…”
Người phụ nữ hiểu.
Sau gần 1 tuần liên hệ, cảnh sát Trung Quốc đã phối hợp với phía Việt Nam để đưa Ngọc trở về.
Ngày Ngọc trở lại quê, mái tóc đã cắt ngắn, ánh mắt mệt mỏi, nhưng trái tim vẫn còn sống.
Mẹ cô ôm chặt lấy con:
> – “Mẹ xin lỗi.
Nếu biết như vậy… mẹ không để con đi…”
Ngọc không nói gì.
Cô chỉ nhìn lên trời mưa và thì thầm:
> – “Em đã về nhà rồi…”