Khác [EDIT]Xuyên nhanh, công lược: Nam chủ bệnh kiều đang hắc hóa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
264033732-256-k238788.jpg

[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
Tác giả: DiemQuanCa
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nguồn convert: Wikidich
Bìa truyện: nguồn : artist : @1L9l2Aa8UCL0IGJ edit bìa mmoc
Editor: Mặc Niệm 🍉
Ngày đào hố: 29/03/2021.

Ngày lấp hố: mời quần chúng ăn 🍉🍉🍉 hóng drama~
🍉🍉🍉Edit CHUI🍉🍉🍉
Hoan nghênh nhảy hố, vì tớ rất lười nên mời quần chúng ăn 🍉🍉🍉hóng chương nhé.

Văn án 🍉:

"Tôi thực sự không thể khống chế được chính mình, thật sự muốn ăn sạch em, từng miếng từng miếng ăn luôn em."

Lưỡi dao lạnh băng dán trên gương mặt Hạ Lâm Âm nhẹ nhàng xẹt qua, nam nhân tuấn mỹ trước mắt cười tựa như một ác ma tà ác.

Trò chơi đều chơi xong hết ải rồi, nhưng mà đại boss ẩn nấp bên trong đang hắc hóa phải làm sao bây giờ?

Online chờ!

Gấp!

"Kỳ thật......

Có thể không cần đẫm máu như vậy, còn có một cách ăn khác."

Bị ăn sạch sẽ đến chết đi sống lại Hạ Lâm Âm vô cùng hối hận, nhưng mà nam nhân ở phía sau vẻ mặt thoả mãn ôm cô, cười yêu nghiệt, "Tôi chưa từng vui vẻ như vậy."



maquy​
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖①: Chuyến xe buýt số 44 (1)🍉


Editor + beta : Mặc Niệm.

29/03/2021.

Xin chào các quần chúng ăn 🍉, tớ đã quay trở lại sau một thời gian dài nuốt trôi và tiêu hóa cục tức bị những kẻ dối gian ăn cắp công sức edit.

Tớ là Mặc Niệm đây!

Hôm trước tớ up convert để đọc ngoại tuyến vì truyện rất hay, nhưng mà tớ cảm thấy truyện hay như vậy mà chỉ đọc 1 mình thì hơi quá đáng nên quyết định lập hố mới, để cho mọi người cùng nhảy hố. ( chắc cũng có một số bạn biết, tớ đã drop mấy bộ vì bị ăn cắp công sức edit ấy ~~~ nên là ~~~ ).

Tiếp theo, xin mời các quần chúng ăn 🍉🍉🍉 hóng drama nhé 😀😀😀.

🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉

Chương 1.

Hạ Lâm Âm nằm mơ thấy ác mộng.

Trong mơ, cô bị vây kín trong đoàn sương mù đen xì, đi thế nào cũng không thể thoát ra được.

Lúc cô cảm thấy tuyệt vọng, chợt bên tai vang lên một đạo âm thanh, thanh âm ấy lạnh băng, nhưng cô lại cảm nhận được nhàn nhạt trong đó chứa một chút ưu thương, "Em phải rời đi sao?"

"Đúng vậy, tôi phải rời khỏi đây."

Cô nghe thấy chính mình trả lời như vậy.

Hạ Lâm Âm gắt gao bịt kín miệng lại, bên trong hai tròng mắt cô toát lên đầy sợ hãi.

Rõ ràng cô muốn nói là "Anh là ai?", nhưng vì sao từ trong miệng cô lại thốt ra một câu như vậy?

Nơi này đến tột cùng là đâu?

Vì sao cô lại xuất hiện ở đây?

Vì sao cô không thể nào đi ra khỏi đây được?

Sau đó, cô nghe thấy chủ nhân của âm thanh kia trầm thấp nở nụ cười, tiếng cười khàn khàn tà mị, làm người không rét mà run.

Thân thể Hạ Lâm Âm không tự chủ mà run lên, nỗi sợ hãi giống như có một con rắn trơn trượt lạnh lẽo bò khắp toàn thân cô, khiến da đầu cô tê dại, lông tóc dựng đứng.

Tiếng cười ngừng lại, Hạ Lâm Âm cảm giác có hơi thở phất qua vành tai cô, cô vội vàng quay đầu lại nhìn, lại không có nhìn thấy cái gì.

Bỗng nhiên, bên tai Hạ Lâm Âm vang lên hai từ lạnh lùng, "Mơ, tưởng!"

Rõ ràng là âm thanh u lãnh, lại tựa hồ mang theo một chút giọng điệu trẻ con, phảng phất giống như là trẻ con bị người lớn cố tình giật đi món đồ chơi yêu thích, mà đem món đồ chơi ấy ôm thật chặt trong ngực, nghiêng đầu nói ra hai chữ "không được".

"Tôi không thể chịu đựng được nỗi thống khổ như vậy thêm nữa."

Hạ Lâm Âm một lần nữa không thể khống chế được nói ra, đồng thời có một loại thống khổ khó có thể miêu tả được chạy loạn khắp cơ thể cô, hốc mắt cô khó chịu mà nóng lên, nơi yết hầu bị tắc nghẽn.

(Thống khổ : là một tính từ có nghĩa là đau đớn và khổ sở đến cực độ Đồng nghĩa với:: đau khổ, khổ cực.)

"Em thật sự nhẫn tâm bỏ tôi lại như vậy sao?"

Âm thanh kia mất mát hỏi.

Nghe câu nói đó, Hạ Lâm Âm cảm nhận được ngực mình càng đau, đau như sống sờ sờ mà bị người ta cắt rớt một khối thịt to trên người.

Cô che ngực lại ngồi xổm, nước mắt theo đường cong của gương mặt lăn xuống, môi mấp máy, vô ý thức nỉ non, "Tất cả đều đã kết thúc rồi."

"Không, hết thảy mới chỉ là bắt đầu, một lần nữa."

Cô nghe được âm kia vang lên ở bên tai, than nhẹ nhưng tà ác tựa ác ma, ngay sau đó cô bị một cổ lực đạo hút vào sâu trong làn sương đen.

Khi Hạ Lâm Âm bừng tỉnh, trái tim cô nhảy lên kịch liệt, phảng phất như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô mở to hai mắt trong bóng đêm, trên cổ một mảng dính nhơm nhớp, Hạ Lâm Âm biết đó chính là mồ hôi, cô cảm thấy toàn thân mình đều đã ướt đẫm.

Thở dốc kịch liệt cùng với nhịp tim dần dần bình phục lại, Hạ Lâm Âm chầm chậm thở hắt ra một ngụm trọc khí, cô duỗi tay sờ soạng hướng đèn ngủ ở đầu giường, muốn bật đèn lên đi WC, nhưng là vươn tay ra lại sờ đến khoảng không.

Hạ Lâm Âm thật vất vả mới có thể bình ổn lại nhịp tim có xu thế đập nhanh hơn, cô hít sâu một cái, đưa tay trong bóng đêm sờ soạng.

Cho đến khi cô phản ứng lại xúc cảm không thích hợp đã không còn kịp nữa.

Như là có một chùm ánh sáng đột nhiên chiếu lại đây, ánh sáng trắng chói mắt ở trước mắt Hạ Lâm Âm nổ tung.

Cô phản xạ có điều kiện nhắm hai mắt lại, đồng thời đưa hai tay lên che chắn trước mắt.

Có gió lạnh run thổi tới, đông lạnh khiến Hạ Lâm Âm run lập cập, cô buông cánh tay xuống, chầm chậm mở mắt.

Lọt vào tầm mắt chính là đường cái rộng lớn không có một bóng người, hai bên đèn đường chiếu ra ánh sáng vàng nhợt nhạt, ánh đèn tương đối tối tăm, có chút trầm trầm.

Màn trời đêm ít ỏi vài ngôi sao chưa tàn, xung quanh mọi thứ đều yên tĩnh, tĩnh đến nỗi Hạ Lâm Âm có thể nghe thấy âm thanh nuốt nước miếng của chính mình.

Cô hiện tại đang ngồi trên ghế ở một trạm chờ xe buýt, trên người mặc một kiện váy ôm mông, cổ chữ V ngực thấp màu đỏ, mà không phải bộ áo ngủ hình gấu Winnie bảo thủ của chính mình.

Hạ Lâm Âm cảm thấy nhất định là chính mình vẫn đang nằm mơ, mà hiển nhiên, cô lại chính là nằm mơ trong mộng.

Đúng vậy, không sai, cô vẫn còn ở trong mộng!

Hạ Lâm Âm không ngừng an ủi chính mình.

Đột nhiên, cô cảm giác một trận đau đớn nhói lên trong lòng bàn tay, cô vội vàng mở lòng bàn tay ra nhìn.

Mấy hàng chữ nhỏ phát sáng hiện ra trên lòng bàn tay cô.

"Người chơi thân ái, vinh hạnh thông báo cho bạn biết, bạn bị chọn đến gia nhập trò chơi này của chúng tôi có tên là mau xuyên người chơi game kinh dị, bạn phải xuyên qua các thế giới khác nhau và hoàn thành nhiệm vụ của chúng tôi đưa ra ở các thế giới, sau khi vượt qua 10 nhiệm vụ, bạn có cơ hội quay trở về thế giới hiện thực, hơn nữa còn nhất định sẽ được khen thưởng."

"Thân thiện nhắc nhở: Sau mỗi một nhiệm vụ kết thúc, bạn sẽ được đưa đến một địa phương an toàn, ở nơi đó bạn có thời gian nghỉ ngơi bảy ngày, hơn nữa tất cả những vết thương bị trong nhiệm vụ đều sẽ biến mất, nhưng tử vong sẽ không thể sống lại."

Hạ Lâm Âm xem xong , những ký tự phát sáng đó đều biến mất, không đợi cô tiêu hóa hết, trong lòng bàn tay cô lại hiện ra những ký tự mới.

"Nghe đồn vào mười hai giờ đêm, sẽ xuất hiện chuyến xe buýt số 44, những người vô ý ngồi trên chuyến xe buýt này, tất cả đều biến mất khỏi thế giới, không ai biết họ đã đi đâu."

"Nhiệm vụ của người chơi: Lên chuyến xe buýt số 44, tìm ra quỷ thượng trên xe và tiêu diệt nó."

Tự thể dần dần biến mất, Hạ Lâm Âm thật muốn khóc to, vô duyên vô cớ bị ném vào trong cái game kinh dị này, lòng bàn tay truyền đến đau đớn nói cho cô biết cô không phải đang nằm mơ, cô vô pháp tiếp tục lừa gạt chính mình.

Nhưng giờ khắc này đại não cô lại bình tĩnh dị thường, cứ việc cơ thể cô đã run đến không thành bộ dáng gì.

Cô muốn sống sót!

"Những vết thương sở chịu trong thế giới nhiệm vụ tất cả đều sẽ biến mất sau khi hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nếu chết trong khi làm nhiệm vụ sẽ không thể sống lại."

Điều này thuyết minh rằng, trò chơi này rất nguy hiểm, cô ở trong trò chơi có thể bị thương, thậm chí là chết.

Cô không muốn chết, càng không nghĩ sẽ chết một cách không thể hiểu được ở trong một trò chơi.

Cô không biết trò chơi này làm thế nào có thể làm được hết thảy như vậy, nhưng cô biết giờ phút này dù có hoảng loạn sợ hãi cũng vô dụng, điều đó sẽ chỉ khiến cho cô chết càng mau trong cái trò chơi đáng ghét này.

"Bình tĩnh, bình tĩnh!"

Hạ Lâm Âm hít sâu vài cái.

Đầu tiên, nhắc nhở thân thiện ý tứ đã quá rõ ràng, bất kể cô phải chịu vết thương nặng như thế nào, chỉ cần còn một hơi thở, sau khi đến nơi an toàn kia, cô có thể hoàn toàn khôi phục.

Nhưng nếu cô chết ở trong một cái thế giới nào đó, sẽ không còn cơ hội sống lại nữa.

Nói cách khác, nếu cô bị quỷ trên xe buýt giết chết, cô cũng liền chết hoàn toàn.

Nghĩ đến quỷ, Hạ Lâm Âm không nhịn được run rẩy, cô vội vàng xoay đầy, đem tất cả ý nghĩ đó ra ngoài, đem những cảnh tượng trong phim kinh dị trước kia đã xem qua toàn bộ quăng hết đi.

Đến nỗi mười cái nhiệm vụ còn có khen thưởng gì đó, Hạ Lâm Âm không có tâm tư để ý đến, trước mắt cô suy nghĩ nên hoàn thành nhiệm vụ thứ nhất này như thế nào, như thế nào để có thể sống sót.

"Tìm được quỷ thượng trên xe buýt, và tiêu diệt nó."

Tiêu diệt một con quỷ, đây là việc mà Hạ Lâm Âm trước kia tưởng tượng cũng không dám tưởng tượng tới, đối với loại chuyện quỷ thần này từ trước đến nay cô đều là thái độ thà tin là có còn hơn không.

Nếu thực sự gặp, phải nói là chạy còn không kịp.

Nhưng hiện tại, cô không những phải chủ động đi tìm một con quỷ, mà còn phải tiêu diệt nó.

Cô vừa không phải là đạo sĩ, cũng không phải là pháp sư, làm thế nào để tiêu diệt một con quỷ đây?

°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°

Bạn đã nhảy hố này chưa ? 🍉🍉🍉
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖②: Tuyến xe buýt số 44 (2)🍉


Chủ nhật, 11/4/2021.

Editor: Mặc Niệm 🍉.

Hạ Lâm Âm nghiêng người bỏ túi xách đeo chéo xuống, đổ hết đồ bên trong túi ra ngoài, để xem có vật gì hữu dụng không.

Son môi, chuốt mi, bút kẻ mắt, bông dặm phấn....

Đống đồ trang điểm nằm lộn xộn ở trên ghế, nhìn những đồ vật này, Hạ Lâm Âm mau chóng tuyệt vọng.

Ngoại trừ đồ trang điểm, Hạ Lâm Âm còn thấy một chuỗi chìa khóa, một cái bóp tiền, một hộp thuốc lá với một cái bật lửa, cùng với một chiếc điện thoại di động.

Trong bóp tiền có một xấp Mao gia gia dày, thẻ ngân hàng, các loại thẻ tín dụng, còn có một ít tiền lẻ, Hạ Lâm Âm lấy ra trong bóp tiền thẻ căn cước nhìn thoáng qua.

Cùng bản thân cô giống nhau như đúc.

Có lẽ...

Đây chính là thân phận của cô trong hiện thực.

Hạ Lâm Âm lấy gương trang điểm ra, trong gương phản chiếu ra một g mặt, được chát lớp phấn dày đặc, son môi tô đỏ chót, gương mặt được trang điểm diễm lệ không gì sánh được.

Trang điểm thật giống một nữ quỷ, Hạ Lâm Âm "bang" một cái, đóng gương trang điểm lại, sau đó mở di động ra.

"Đáng chết!"

Hạ Lâm Âm rủa thầm một tiếng, di động hết pin đã tự động tắt nguồn, thật là giống kịch bản phim điện ảnh kinh dị hay dùng, đến thời điểm mấu chốt thì đứt dây xích, di động không phải hết pin thì chính là không có tín hiệu.

Cô vốn định dùng di động để gọi điện cho viện trưởng mama ở cô nhi viện, tuy rằng không biết dãy số quen thuộc này sau khi đánh ra có thể chuyển tiếp hay không, nhưng cô muốn thử một lần.

Ôm tâm tư may mắn thử một lần.

Cô có lẽ không thể thấy được ánh Mặt Trời ngày mai nữa.

Hạ Lâm Âm xoa mặt, cô hiện tại cảm thấy chính mình có chút bực bội, việc này cùng với sự sợ hãi làm ảnh hưởng đến phán đoán của cô.

Đem tất cả đồ vật bị đổ ra lộn xộn trên ghế đều nhét lại vào trong túi xách, Hạ Lâm Âm lấy ra gương trang điểm, một cái bật lửa cùng mấy khối tiền lẻ, cô cũng chỉ có thể lấy ra những đồ vật đó.

Gió lạnh thổi tới, giống như bị băng tra tấn ở trên cơ thể , Hạ Lâm Âm trên người chỉ mặc kiện trang phục mỏng manh, bị đông lạnh đến hai hàm răng run lên cầm cập, cô đưa hai bàn tay dùng sức chà sát, nhưng cũng không thể làm tầng da gà nổi lên kia biến mất.

Đứng dậy, Hạ Lâm Âm đi đến bên biển báo trạm xe buýt, đương nhiên, trên biển báo không có tuyến xe buýt số 44.

Cô ở trạm xe buýt bồi hồi, vừa xoa xoa cánh tay vừa đi qua đi lại.

"Tháp tháp tháp tháp đát --"

Giày cao gót dẫm trên mặt đất phát ra âm thanh, giữa đêm khuya tĩnh lặng nghe quanh quẩn vang vọng.

"Tê --" Từ trước đến nay chưa có đi qua giày gót cao đến như vậy, Hạ Lâm Âm không cẩn thận đạp hụt chân, cô đau đến nhăn mặt mày, hạ thân ngồi xổm xuống xoa xoa mắt cá chân.

Cũng may không có gì nghiêm trọng, xoa xoa một lúc liền không ảnh hưởng đến gì đến việc đi lại, Hạ Lâm Âm liền dứt khoát cởi giày cao gót ra, hai chân trần dẫm lên mặt đất lạnh lẽo.

Giày cao gót màu đỏ rực như màu máu, gót giày rất cao, không sai biệt phải tầm hơn mười centimet, làm hung khí thật bức người.

Hạ Lâm Âm cầm giày cao gót múa hai đường, nghĩ thầm, nếu dùng sức nện xuống, phỏng chừng có thể đem đầu người đập ra một cái động lớn, đáng tiếc thứ cô phải đối mặt chính là quỷ!

Bất quá có cái hung khí như vậy ở trong tay còn đỡ hơn là không có gì, ít nhất vào lúc sợ hãi có thể điên cuồng đập vài phát, tuy rằng chẳng có ích gì.

"Bá bá --"

Nghe thấy âm thanh, Hạ Lâm Âm vội vàng quay đầu nhìn lại, là một chiếc xe buýt chậm rãi hướng bên này tới.

"Đông, đông, đông, đông!"

Nhịp tim kịch liệt đập liên hồi, giống như trống đánh, mạnh mẽ công kích vào lồng ngực.

Hàn ý theo sống lưng Hạ Lâm Âm mà chạy lên trên, đó là một loại hàn ý từ trong lòng khuếch tán ra ngoài, so với gió đêm đang thổi quanh mình còn khiến cho cô cảm thấy lạnh lẽo hơn.

Xe buýt đang đến gần, khi Hạ Lâm Âm nhìn thấy biển số tuyến xe "số 17" ở đầu xe buýt, cô sửng sốt.

Xe buýt vẫn không có dừng lại, từ bên người Hạ Lâm Âm lướt qua, đem theo làn gió thổi tóc cô đến có chút rối loạn.

Hạ Lâm Âm thở phào một cái, chân tay mềm nhũn như mất hết sức lực, cô nâng lên tay vén mớ tóc rối bù ở trước mặt sau sau đầu, ngước mắt lên, đồng tử lại trong nháy mắt chợt co chặt lại.

Ở trước người cô không biết từ khi nào dừng lại một chiếc xe buýt!

Trên kính chắn gió của xe buýt biển lộ " số 44" được viết bằng màu đỏ như máu, thoạt nhìn không khỏi làm người ta khiếp hoảng.

"Cạch!" một cái, cửa xe buýt mở ra.

Nghe thấy âm thanh mở cửa kia, cả người Hạ Lâm Âm run lên.

Điều nên tới chung quy là vẫn sẽ tới, Hạ Lâm Âm hít sâu một hơi, căng da đầu nhấc chân đi đến cửa xe buýt.

Biết rõ đây là một chuyến xe buýt ma quỷ, cô lại không thể không lên, Hạ Lâm Âm không biết nếu cô không lên xe buýt sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng là cô không dám đánh cuộc.

Trên rương đựng tiền xu dán một cái nhãn "2 tệ", Hạ Lâm Âm hướng trong rương thả hai tờ tiền giấy.

Tài xế xe buýt là một trung niên nam nhân trông rất bình thường, mặc đồng phục màu xanh lam.

Tài xế từ đầu đến cuối mắt đều nhìn thẳng, không có cho Hạ Lâm Âm một cái liếc mắt, sau khi Hạ Lâm Âm lên xe, xe buýt lại khởi động.

Cửa xe "Cạch" một tiếng ở phía sau Hạ Lâm Âm đóng lại.

Hạ Lâm Âm nắm chặt giày cao gót trong tay, ở trong xe buýt nhìn quanh một vòng.

Trên xe buýt lắc lư, trừ bỏ cô cùng vị tài xế kia, còn có một người ngồi dựa bên cửa sổ ở hàng cuối cùng.

Nhìn thân hình cùng cách ăn mặc hẳn là một nam nhân trẻ tuổi.

Người nọ ăn mặc một chiếc áo khoác màu đen, đội một cái mũ lưỡi trai, hai tay khoanh trước ngực đầu cúi xuống, làm người ta không thể thấy rõ khuôn mặt hắn, hắn tựa hồ đang ngủ.

Tài xế xe buýt và người đàn ông này nhìn qua đều trông không giống quỷ, vậy...

Quỷ ở đâu?

Quỷ có thể hay không ở......

Hạ Lâm Âm lấy hết can đảm làm cái hành động thập phần lớn mật, cô ngồi xổm xuống, thân mình nửa quỳ rạp trên mặt đất, nhìn xuống dưới hàng ghế......

Không có tìm được thứ gì, cũng không có đột nhiên nhảy ra một cái mặt quỷ đáng sợ, Hạ Lâm Âm vịn ghế đứng lên, mới không đến nỗi làm chính mình nằm liệt ngồi ở trên sàn xe.

Trên trán cô toát ra một tầng tinh mịn mồ hôi lạnh, hai chân mềm lợi hại.

Đột nhiên, nam nhân kia ngẩng đầu lên nhìn Hạ Lâm Âm liếc mắt một cái, sau đó lại cúi thấp đầu xuống.

Xe buýt dừng lại, một người phụ nữ trung niên mặc váy hoa có mái tóc xoăn như gói mì ăn liền bước lên xe , bà ấy đi đôi dép lào, khi đi qua bên cạnh Hạ Lâm Âm, nghi hoặc nhìn cô một cái, tựa hồ là cảm thấy Hạ Lâm Âm kỳ quái có ghế trống làm sao mà không ngồi, mà lại giống cục đá đứng ở đây.

Người phụ nữ trung niên tìm một vị trí phía trước ngồi xuống, bà ấy liếc mắt trên dưới đánh giá Hạ Lâm Âm một cái, nhìn đến trong tay Hạ Lâm Âm cầm cái bật lửa hỏi: "Có thuốc sao?"

"A?"

Hạ Lâm Âm nhìn về phía bà ấy, sau đó gật gật đầu, "Nga, có."

Hạ Lâm Âm lấy ra bao thuốc lá trong túi đưa cho người phụ nữ trung niên, nhìn chằm chằm bà ấy hỏi: "Thím biết đây là tuyến xe buýt số mấy sao?"

Trung niên nữ nhân tiếp nhận hộp thuốc, nhíu mày nhìn Hạ Lâm Âm, trong ánh mắt truyền lại ra một loại ý "Cô không bị bệnh đi?

Hỏi cái vấn đề ngu ngốc này".

Nhưng nể mặt Hạ Lâm Âm đã cấp thuốc lá, trung niên nữ nhân trả lời một câu, " Tuyến 17."

"Kia thứ tôi mạo muội hỏi một câu, ngài như thế nào đã trễ thế này còn ở bên ngoài?"

Hạ Lâm Âm thật cẩn thận hỏi.
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖③. Tuyến xe buýt số 44 (3)🍉


Thứ 2, ngày 19/04/2021.

Editor: Mặc Niệm 🍉

🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃

### chương 3 Tuyến xe buýt số 44 (3)###

Nữ nhân trung niên móc ra cái bật lửa châm điếu thuốc, hút một hơi sau đó hướng mặt về phía Hạ Lâm Âm phun ra, tức giận nói: "Cô hỏi nhiều như vậy làm gì?"

"Thật xin lỗi."

Hạ Lâm Âm cười cười hướng người phụ nữ trung niên xin lỗi, cũng không quan tâm đến số thuốc dư chưa trả lại, nhấc chân vội vàng lùi về phía sau xe buýt.

Giữa xe buýt có hai ghế đối diện với cửa xe, Hạ Lâm Âm đi tới chỗ đó ngồi xuống.

Nữ nhân trung niên không biết chính mình đang ngồi là tuyến xe buýt số 44.

Hiển nhiên, trung niên nữ nhân này là một nhân vật trong cốt truyện, giống với NPC trong trò chơi, nếu cô không có đoán sai thì, còn có một số NPC nữa sẽ lần lượt lên chuyến xe buýt này, mà một trong những NPC đó chắc chắn là quỷ, nhiệm vụ của cô chính là phải tìm ra tên quỷ đang ẩn náu trong những NPC đó.

Hạ Lâm Âm vốn định ngồi vào hàng ghế cuối cùng, vì nơi đó tầm nhìn là rộng nhất, cũng thuận tiện để cô quan sát từng người.

Nhưng đồng thời, cô cảm thấy vị trí này cũng nguy hiểm nhất, trong những bộ phim kinh dị mà cô đã xem qua, quỷ đều thích tìm những người lạc đơn ở phía sau cùng xuống tay trước, cho nên cô sợ, cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng bị quỷ yên lặng giết chết lúc nào cũng không ai hay biết.

Hiện tại vị trí này hẳn là tốt nhất, cô chỉ cần chuyển động đầu sang trái phải liền có thể quan sát được tình huống ở hai bên.

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Cả người Hạ Lâm Âm đều căng thẳng, không biết ở trong cái trò chơi này còn có người chơi khác không?

Lúc này, xe buýt lại một lần nữa dừng lại.

Hạ Lâm Âm nhìn thấy một cô gái mặc giáo phục, tóc cột đuôi ngựa, xách theo balo đứng ở trạm xe buýt, là một nữ sinh.

Nữ sinh kia sau khi nhìn thấy xe buýt này liền hoảng sợ lùi lại vài bước.

Xe buýt không có nổ máy, tài xế xe buýt cũng không có thúc giục mà kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi nữ sinh lên xe.

"Mẹ nó!"

Trung niên nữ nhân đem tàn thuốc ném xuống đất, nhấc chân dập nát, mở cửa sổ ra, đem đầu thò ra ngoài xe, nổi trận lôi đình mắng: "Con nhóc kia, mẹ nó có muốn lên xe hay không a!

Muốn lên thì mau nhanh cái chân lên!"

Nữ sinh bị trung niên nữ nhân rống thân mình co rụt lại, sau đó rốt cuộc cũng chậm rì rì bước chân lên xe.

🌃 @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Cô ấy nhìn qua dường như cực kỳ sợ hãi, toàn thân run đến giống cái sàng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, một chút huyết sắc đều không có, vẻ mặt càng giống như đang đi trên pháp trường.

Đây là một người chơi!

Người này nhất định là một người chơi giống như cô!

Như vậy, giữa cái trò chơi kỳ quái này không chỉ có một mình cô là người chơi, nếu nhiệm vụ của cô và họ đều giống nhau thì, mọi người cùng nhau nghĩ cách đối phó tên quỷ, xác suất hoàn thành nhiệm vụ sẽ cao hơn.

Tương ứng, tỷ lệ nguy hiểm phải chịu một mình sẽ thấp hơn nhiều.

Thật tốt quá!

Cô không phải một mình một người chơi!

Cô còn có những người đồng hành!

Hạ Lâm Âm kích động nhìn nữ sinh đó, lúc nữ sinh ấy nhìn về phía cô, cô liền cong môi nở một nụ cười thân thiện (hữu hảo) với cô ấy.

Nhưng mà, nữ sinh đó lại là bị dọa hét lên một tiếng sợ hãi, sau đó ngã ngồi bệt xuống mặt đất.

Thần sắc hoảng sợ, giống như là gặp được thứ gì đó rất đáng sợ.

Hạ Lâm Âm kinh ngạc nhìn cô ấy, sau đó thu hồi ánh mắt nhìn về cửa xe phía đối diện, trên cửa xe phản chiếu ra ảnh ngược (bóng dáng) của cô.

Khuôn mặt tái nhợt như cái xác chết, bởi vì đổ mồ hôi, phấn mắt đã bị nhòe, màu môi lại đỏ như máu, mái tóc dài cuộn sóng lớn xõa lòa xòa hỗn độn, rối tung, trên người mặc một chiếc váy màu đỏ thẫm, liền nhìn thấy, ngồi ở đó chính là một hồng y nữ quỷ.

Khó trách sau khi nhìn đến cô nữ sinh đó lại bị dọa thành như vậy.

Nữ sinh ở ghế đôi phía trước xe buýt ngồi xuống, cô ấy co mình lại súc thành một đoàn giống con chim nhỏ, hai tay chắp trước ngực, trong miệng lẩm bẩm, mơ hồ có thể nghe được "Nam mô a di đà phật" "Phật Tổ, Bồ Tát, Thái Thượng Lão Quân phù hộ".

Tiếp theo, là một cô gái mặc trang phục màu trắng lên xe buýt, cô ấy mặc một chiếc váy ngủ màu trắng dài, tóc dài bồng bềnh, vừa đen lại vừa thẳng, cắt mái bằng, dưới bọng mắt là quầng thâm, cả người nhìn qua có chút tử khí trầm trầm, không có sức sống.

Cô gái đó bước đi rất nhẹ, không có một chút thanh âm nào, lặng lẽ như một hồn ma đi tới ghế đằng sau nữ nhân trung niên ngồi xuống.

Nữ sinh mặc giáo phục đem đầu vùi càng thấp xuống.

Thời điểm xe dừng lại ở trạm tiếp theo, một bà lão ăn mặc trang phục giống dân tộc bước lên xe, trong tay bà lão xách theo một cái giỏ tre, trên mặt rổ được che bằng một cái khăn hình vuông.

Hạ Lâm Âm trộm quan sát bà lão từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt dừng lại tại cái giỏ tre trong tay bà lão, không biết trong rổ sẽ đựng thứ gì.

Bà lão hơi cúi người, trên đầu đội một chiếc khăn xếp màu xanh đen, từ trong giỏ lấy ra một cái khăn tay, sau đó lại mở khăn tay, lấy ra hai đồng tiền bỏ vào trong rương để tiền xu.

Sau đó bà lão bước lên hai bước, dừng lại ở chỗ ghế đôi nữ sinh ngồi, "Cháu gái, ngồi vào ghế trong đi, lão bà tử ta muốn ngồi ở chỗ này."

Âm thanh thô ráp như tiếng quạ kêu, làm người nghe tim đập thình thịch.

Nữ sinh bị cặp mắt vẩn đục của bà lão nhìn chằm chằm từ chỗ ngồi nhảy lên, sau đó chạy trốn sang

🌃 @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Nữ nhân trung niên cùng cô gái mặc đồ trắng quay đầu nhìn về phía nữ sinh.

Nhìn thấy cô gái áo trắng đang nhìn mình sau, nữ sinh ngũ quan đều vặn vẹo, hoảng sợ chạy về cuối đuôi xe.

"Cô--" Hạ Lâm Âm mới vừa nói ra một chữ, nữ sinh quay đầu nhìn cô, hét lên đầy sợ hãi, ở chỗ cầu thang lảo đảo ngã xuống đất.

Không để ý đến cơn đau, nữ sinh hốt hoảng bò đến trốn đằng sau ghế dựa.

"Bệnh tâm thần!"

Nhìn nữ sinh có hành động điên điên khùng khùng, trung niên nữ nhân quay đầu tới mắng một câu.

Xe buýt lại lần nữa dừng lại, Hạ Lâm Âm vội vàng nhìn ra ngoài xe, ngoài xe là một nữ nhân mặc tây trang.

Nữ nhân trang điểm rất thập phần quyến rũ, mái tóc được chải lên rất tỉ mỉ, toát lên bộ dáng của một nữ cường nhân, nhưng mà, giờ phút này, cô ta lại đứng ở đó bất lực khóc, bộ dáng nhu nhược tựa như một đóa tiểu bạch hoa ở trong gió run rẩy.

Nữ nhân đứng ở ngoài do dự thật lâu, cô ta thật sự không muốn lên xe, nhưng là cô ta sợ nếu không lên xe sẽ phát sinh sự việc gì càng đáng sợ hơn.

Cô ta không phải chưa từng thử chạy trốn, từ sau khi nhìn thấy dòng chữ trong lòng bàn tay, cô ta liền bắt đầu bỏ mạng chạy như điên, nhưng mà mỗi lần bất kể cô ta chạy về hướng nào, cô ta đều sẽ trở lại chỗ này, trở lại trạm xe buýt không một bóng người này.

Giống như gặp quỷ chắn tường.

Gió đêm càng lúc càng lớn, phảng phất như quỷ khóc sói gào, nữ nhân nhìn thoáng qua bốn phía đen như mực, rốt cuộc vẫn lựa chọn vẫn lên xe buýt.

Nữ nhân run run rẩy rẩy lên xe buýt, cô ta gắt gao che lại miệng mình không dám khóc thành tiếng, mở to đôi mắt khóc sưng đỏ, cẩn thận ở trong xe nhìn xung quanh một vòng.

Một bà lão ăn mặc quái dị, một nữ nhân trung niên với vẻ mặt bất thiện, một nữ nhân mặc váy trắng cùng một nữ nhân mặc váy đỏ, cùng với một nam nhân vẫn không nhúc nhích ngồi ở hàng ghế phía sau cùng, nữ nhân cảm thấy những người này nhìn qua tất cả đều không bình thường.

Đặc biệt là hai cái nữ nhân trẻ tuổi này, một người giống hồng y nữ quỷ, một người giống bạch y nữ quỷ.

Cô ta không biết chính mình nên trốn đi đâu.

🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃

P/s chút: Nữ chính là Hạ Lâm Âm, nam chính luôn đi theo nữ chính ở từng thế giới.

Truyện ban đầu có vẻ hơi nhạt nhẽo, nhàm chán.

Nhưng đảm bảo, mọi người kiên trì đọc, sẽ thấy nó rất hay rất hấp dẫn như tớ 😁😁😁.

Truyện chưa được beta, có chỗ nào sai chính tả, câu từ lủng củng, lặp từ, trùng từ, các cậu cứ cmt mạnh để tớ sửa nhé.

Cảm ơn các cậu đã đọc truyện tớ edit tại trang chính thức @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉.

Vote ⭐ cho tớ nhé!!!
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖④. Tuyến xe buýt số 44 (4)🍉


Thứ 6, ngày 23 tháng 4 năm 2021.

Editor: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃🌃

### chương 4.

Tuyến xe buýt số 44###

Nữ nhân trong mắt nước mắt chực chảy ra lã chã, cơ thể càng run lợi hại, run đến như lá rụng trong gió, cô ta giọng run rẩy nói: "Tài xế, tài xế, tôi muốn xuống xe, tôi muốn xuống xe......"

Tài xế mặt vô biểu tình nhìn phía trước, không để ý đến cô ta.

"Có, có....có......

Quỷ, trên xe có quỷ a!"

Khi nữ nhân mặc đồ trắng nhìn qua, cô ta thất thanh hét lên một tiếng, hoảng loạn đập cửa xe, "Tôi muốn xuống xe!

Tôi muốn xuống xe!

Mau mở cửa ra!

Mở cửa ra!"

"Mẹ nó!

Đêm nay sao nhiều người bị bệnh tâm thần vậy!"

Trung niên nữ nhân đứng dậy rống lên một câu, "Câm miệng!

Cô con mẹ nó lại kêu một câu, có tin lão nương cắt đầu lưỡi cô đi không!"

Nữ nhân bị dọa đến cấm thanh im bặt, lúc này, tài xế đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía cô ta, mặt vô biểu tình nói: "Không đến trạm xe sẽ không ngừng lại."

Như là một khối thi thể, miệng lúc đóng lúc mở phát ra thanh âm không có âm điệu phập phồng, nhìn tài xế mang bộ mặt người chết, nữ nhân hoảng sợ trừng lớn hai tròng mắt, sau đó nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cuối xe buýt.

Ở trên chuyến xe này, nam nhân ngồi ở cuối cùng nhìn qua là bình thường nhất, nữ nhân chạy xuống hàng ghế cuối cùng, lúc chuẩn bị ngồi xuống ở bên cạnh người nam nhân.

Nam nhân đột nhiên chuyển động, xoay người, dựa lưng vào cửa sổ, nâng hai chân lên đặt ở trên chỗ ngồi, đôi chân thon dài thẳng tắp lập tức liền một lúc chiếm mất mấy chỗ ngồi.

🌃🌃🌃🌃🌃🌃Truyện chỉ đăng tại Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉 🌃🌃🌃🌃🌃

Tuy rằng hắn vẫn luôn cúi đầu, bóng do vành mũ hạ xuống che khuất khuôn mặt, nhưng khi quay mặt sang một bên để lộ ra sườn mặt, góc độ này có thể làm người nhìn thấy rõ ràng đường cong uyển chuyển hàm dưới (quai hàm?) của hắn.

"Anh này, xin chào, tôi muốn ngồi ở chỗ này, anh có thể cho tôi ngồi ở chỗ này cùng không?

Cầu xin anh đấy, trên xe này có quỷ, có quỷ đấy, tôi không có lừa anh, thật sự!"

Thấy nam nhân thờ ơ, nữ nhân cắn cắn môi, cô ta muốn duỗi tay đẩy đẩy nam nhân, nhưng lại mạc danh không dám, cuối cùng cô ta đành ngồi ở vị trí phía trước nam nhân.

Ngay sau đó lên xe buýt là một nam sinh, hắn mang một bộ kính đen dày cộp, tóc bết dầu như là cả tuần trời chưa gội, trên mặt mọc đầy mụn, trong lòng ngực hắn ôm một tiểu Loli mặc váy công

Tiểu Loli đội mũ dạ gắn ngọc vẫn luôn không nhúc nhích dựa vào trên vai hắn, tựa hồ như đang ngủ.

Nam sinh ngồi ở đằng sau hàng ghế thứ nhất, hắn ngồi ở vị trí dựa bên cửa sổ, tiểu Loli ngồi ở ngay bên cạnh hắn.

Khi hắn buông tiểu loli ra, bỗng phát hiện nữ sinh mặc giáo phục đang trốn tránh ở phía sau, không khỏi hỏi: "Em gái này, em trốn ở chỗ này làm gì vậy?"

Nghe thấy nam sinh hỏi, nữ sinh đang nhỏ giọng khóc nức nở thân mình cứng đờ, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, cô không nghĩ tới dưới đó thế nhưng còn có người trốn.

"Có, có quỷ."

Nữ sinh đem chính mình co thành một đoàn.

"Em gái, em xem phim kinh dị quá nhiều rồi đi?"

"Thật, thật sự, có quỷ."

"Ân, thật sự."

Nam sinh đột nhiên gật gật đầu, lúc nữ sinh trừng lớn hai tròng mắt ngẩng đầu nhìn về phía hắn, hắn làm cái mặt quỷ, u ám nói, "Tôi chính là quỷ......"

Nữ sinh "A" một tiếng hét lên, nam sinh thực hiện được trò đùa dai phá lên cười.

"Đồ nhát gan."

Nam sinh không xem nữ sinh nữa, quay đầu về, sờ sờ tiểu loli bên cạnh sau đó đeo tai nghe vào.

Hạ Lâm Âm bỗng nhiên đứng dậy đi về phía nữ sinh.

Nhìn thấy đôi chân trần trắng nõn xuất hiện ở trước mặt mình, nữ sinh run lập cập môi, chậm chạp ngẩng đầu lên, ánh mắt di chuyển, cuối cùng dừng lại trên mặt Hạ Lâm Âm, nữ quỷ muốn động thủ sao?

Trước khi nữ sinh phát ra tiếng thét chói tai, Hạ Lâm Âm đã nhanh chóng che kín miệng cô ấy lại, "Suỵt --"

Tiếng nước chảy tí tách tí tách, cùng với mùi vị của nước tiểu truyền đến, Hạ Lâm Âm nhìn về phía một mảng váy giáo phục đã ướt đẫm của nữ sinh, khóe miệng co giật một cái, cô đây là đáng sợ đến mức nào a, mới khiến em gái này trực tiếp bị dọa tiểu ra ngoài.

"Đừng sợ, tôi và cô giống nhau đều là người chơi."

Hạ Lâm Âm ôn nhu nói.

Nữ sinh đôi mắt không chớp nhìn Hạ Lâm Âm, tựa hồ trong lúc nhất thời chưa phản ứng kịp.

🌃🌃🌃🌃🌃🌃Truyện chỉ đăng tại Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉 🌃🌃🌃🌃🌃

"Cô biết đây là tuyến xe buýt số mấy sao?"

Hạ Lâm Âm hỏi, chậm rãi buông lỏng tay che miệng nữ sinh ra.

"4, 4, 4, 4......"

Nữ sinh hai hàm răng trên dưới lập cập đánh vào nhau, lắp bắp nói.

"Vậy thì đúng rồi, nhiệm vụ của cô có phải cũng là ' tìm ra quỷ ẩn nấp trên xe buýt, và tiêu diệt nó?

'" Hạ Lâm Âm nhỏ giọng hỏi.

Nữ sinh kia bị dọa ngốc rốt cuộc cũng phản ứng lại, cô ấy kích động bắt lấy cánh tay Hạ Lâm Âm, vừa khóc vừa cười nói: "Cô, cô cũng là người chơi?

Thật tốt quá!

Thật tốt quá!

Cô biết đây là có chuyện gì xảy ra sao?

Tôi ngủ một giấc tỉnh dậy sau liền đến nơi này, tôi không muốn chơi cái game kinh dị này, tôi rất sợ, tôi rất sợ hãi, tôi muốn về nhà......"

Mặc dù cánh tay bị nữ sinh nắm rất đau, nhưng Hạ Lâm Âm vẫn vỗ vỗ bả vai trấn an cô ấy, "Tôi và cô giống nhau, không thể hiểu được bị cuốn vào trong trò chơi này, tôi cũng rất sợ hãi."

🌃🌃🌃🌃🌃🌃Truyện chỉ đăng tại Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉 🌃🌃🌃🌃🌃

"Cô cũng sợ hãi sao?"

Nữ sinh ngơ ngẩn nhìn Hạ Lâm Âm, "Tôi nhìn không ra đấy."

Hạ Lâm Âm cười khổ một tiếng, không có đáp lại, cô như thế nào sẽ không cảm thấy sợ hãi được.

Nữ sinh cúi đầu, mặt đỏ nói một câu, "Cô thật lợi hại a."

"Các người cũng là người chơi?"

Nữ nhân mặc tây trang nhào tới Hạ Lâm Âm, trong đôi mắt khóc sưng đỏ vụt ra một tia mừng rỡ, "Tôi còn tưởng rằng chỉ có tôi một người xui xẻo bị cuốn vào tiến bên trong này, không nghĩ tới còn có những người khác nữa, các người biết đi ra ngoài như thế nào sao?

Tôi không muốn ở lại ở chỗ này nữa!"

Nữ nhân đột nhiên sờ soạng trên người Hạ Lâm Âm, "Cô bình tĩnh như vậy, có phải trên người có pháp bảo gì không?

Có phải không?

Mau lấy ra đâu, lấy ra đây a!"

Hạ Lâm Âm bị nữ nhân sờ soạng nổi lên một thân đầy da gà, cô nhíu mày nói: "Tôi không có pháp bảo gì hết."

"Tôi không tin!

Cô khẳng định có!"

Nữ nhân hét lên một tiếng, cướp lấy túi xách của Hạ Lâm Âm mở ra, động tác thô lỗ đem đồ đạc bên trong đổ hết ra ngoài.

Nhìn những đồ dùng trang điểm kia, nữ nhân thất thần nỉ non một câu, "Tại sao lại không có chứ?"

Đột nhiên, cô ta trảo một cái bắt được bả vai Hạ Lâm Âm loạng choạng lay mạnh, "Cô đem nó giấu đi đâu rồi?

Chúng ta hiện tại chính là người cùng thuyền, cô đừng có ích kỷ như vậy a!

Có đồ tốt liền lấy ra đây a!"

"Tôi đã nói là tôi không có!

Trên người tôi chỉ có những đồ này, tôi có thể giấu đi nơi nào được?"

Hạ Lâm Âm trong giọng nói mang theo tức giận, cô đều mau bị nữ nhân này tức chết, trong lòng bởi vì lời nói của nữ nhân này mà không thoải mái, thật giống ăn phải phân ruồi bọ phân thật ghê tởm.

"Các người đang làm gì thế?"

Nam sinh tháo tai nghe xuống, quay đầu nghi hoặc nhìn ba người ngồi xổm trên mặt đất.

Thấy ba người chỉ nhìn chằm chằm hắn không nói gì, nam sinh không có để ý, hắn bỗng nhiên tò mò lại hưng phấn hỏi: "Tôi nghe được các người vừa mới nói trò chơi gì đó, cùng cái gì người chơi, các người là đang chơi trò chơi gì sao?

Nghe có chút hấp dẫn đó, có thể giới thiệu cho tôi không?"

🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉🍉

Sắp đến phần gây cấn a!!!!

Cầu Vote 🌟, cầu cmt.

Cú đêm khuya🦉🦉🦉 hóng drama ăn 🍉🍉🍉.

Truyện quan trọng phải nói 3 lần:

1.

Nam chính vẫn luôn xuất hiện ngay từ đầu

2.

Nam chính vẫn luôn hiện diện

3.

Nam chính vẫn luôn ở tại tuyến
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖⑤. Tuyến xe buýt số 44 (5)🍉


Thứ 7, ngày 29 tháng 05 năm 2021.

Editor : @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

H

ôm nay vừa update được cái bìa truyện mới, tui đi nhờ được bạn thiết kế cho siêu ưng ý luôn, nhìn bìa truyện có động lực để up truyện hẳn 😆😆😆

Thank kius bạn fb: Lê Ngân Thảo Ninh nhiều nha ❤

٩(๑˃̵ᴗ˂̵)و٩(๑˃̵ᴗ˂̵)و٩(๑˃̵ᴗ˂̵)و٩(๑˃̵ᴗ˂̵)و٩(๑˃̵ᴗ˂̵)و

### chương 5 Tuyến xe buýt số 44 (5) ###

(' Nhìn thấy hưng phấn trong mắt nam sinh, cổ họng Hạ Lâm Âm chợt thắt lại, ngoại trừ những người chơi, tất cả những NPC trên xe buýt đều có khả năng là quỷ, như vậy nam sinh này......

Cũng có khả năng là một con quỷ.

Hạ Lâm Âm mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong đầu cô trong nháy mắt hiện lên rất nhiều ý tưởng, nếu nhiệm vụ của người chơi là tìm được quỷ ẩn nấp xe buýt, như vậy có rất khả năng trò chơi cũng sẽ an bài nhiệm vụ cho quỷ, yêu cầu quỷ tìm ra người chơi, hơn nữa giết chết các người chơi, hoặc là hạ hạn chế cho quỷ, khiến nó không thể tùy tiện giết chết NPC, nếu không sẽ phải chịu trừng phạt gì đó, cho nên quỷ cũng đang tìm kiếm bọn họ, một khi xác định là người chơi liền sẽ xuống tay.

Mà hiện tại các cô đã hoàn toàn bại lộ thân phận người chơi, quỷ có khả năng đã theo dõi các cô, chỉ chờ đến thời cơ thích hợp liền xuống tay.

Đây chỉ là một suy đoán mà thôi, hơn nữa quỷ có lẽ còn chưa có lên xe, Hạ Lâm Âm ở trong lòng tự an ủi bản thân, cô nhìn nam sinh, nhẹ cong khóe miệng, "Chỉ là......

Một chơi trò chơi yêu thích của những nữ sinh mà thôi, tôi sợ cậu sẽ không thích."

Nam sinh tiếc nuối "Ồ" một tiếng, gật gật đầu quay đi.

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

"Từ giờ trở đi, chúng ta không thể tùy tiện để bại lộ chính mình là người chơi."

Hạ Lâm Âm hạ giọng nói, cô ngồi ở trên ghế, tận lực làm chính mình nhìn trông thật bình thường.

Thấy Hạ Lâm Âm ngữ khí nghiêm túc, không biết phát sinh sự tình gì hai người cũng vội vàng đi theo cô ngồi xuống thân, khẩn trương thấy rõ.

"Tôi là Hạ Lâm Âm, cô tên là gì?"

Hạ Lâm Âm nghiêng đầu nhìn về phía nữ sinh mặc giáo phục, thanh âm tự nhiên nghe không ra bất cứ dị thường gì.

"Tôi......

Tôi là Trương Nhã Nhã."

Nữ sinh giọng yếu ớt như muỗi ngâm đáp.

"Được, Nhã Nhã, hiện tại cô cũng giống như tôi, bắt đầu quan sát những người trên xe buýt này, bí mật không để bị bọn họ phát hiện, nhìn xem ai có khả năng là quỷ nhất, nếu phát hiện có chỗ nào không thích hợp, liền nói cho tôi biết."

Hạ Lâm Âm sát vào bên tai Trương Nhã Nhã nói.

Trương Nhã Nhã lắc đầu, đem đầu vùi thật thấp xuống, "Tôi không dám, tôi không dám nhìn."

Nghe được Trương Nhã Nhã giọng nói như sắp khóc đến nơi, Hạ Lâm Âm cũng không có miễn cưỡng cô, chỉ là nói một tiếng, "Là chờ chết hay là nghĩ cách để chính mình có thể sống sót, tự cô lựa chọn, tôi cảm thấy, cho dù cuối cùng tôi phải chết, ít nhất tôi cũng đã từng giãy giụa cầu sinh."

Hạ Lâm Âm quay đầu nhìn về phía nữ nhân mặc tây trang, thấy cô ấy một bên lau nước mắt một bên còn trộm quan sát cô, trong ánh mắt mang theo hoài nghi, Hạ Lâm Âm thu hồi tầm mắt, nhắn mắt thở dài một hơi.

Thờ điểm đứng dậy đi tới chỗ Trương Nhã Nhã, cô liền không trông cậy dựa vào Trương Nhã Nhã các nàng để hoàn thành nhiệm vụ, thậm chí là lý trí nói cho cô, cô có khả năng bị liên lụy, nhưng là cô vẫn đi tới, cô chỉ là muốn có thêm một chút dũng khí sống sót ở trong tầng tầng áp bách khủng bố này mà thôi.

Trương Nhã Nhã nắm chặt tay, sau đó cô ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, tầm mắt chạm đến đến cô gái mặc trang phục màu trắng mái tóc dài đen nhánh, nhanh chóng thu hồi, nhìn về xuống mặt đất, nhưng cô ấy chỉ nhắm mắt lại, lông mi run rầy, lần này cô ấy không lại cúi đầu nữa.

Một lát sau, cô ấy lấy hết can đảm lại lần nữa nhìn về phía trước, cô ấy ngay từ đầu còn nghĩ rằng Hạ Lâm Âm là quỷ, nhưng sự thật Hạ Lâm Âm cùng cô ấy là người chơi giống nhau, cho nên người phụ nữ mặc váy trắng này cũng có khả năng chỉ là một người bình thường mà thôi.

Nghĩ như vậy, Trương Nhã Nhã trong lòng sợ hãi ít đi một chút, Hạ Lâm Âm bảo cô quan sát những người trên xe buýt này, mà không phải người nào đó, cho nên ai cũng đều có khả năng là quỷ, mặc dù người này nhìn qua một chút đều không giống quỷ.

Trương Nhã Nhã ánh mắt chuyển hướng sang nam sinh phía trước, nam sinh này sẽ là con quỷ đó sao?

"Lâm......

Lâm Âm, cô nói quỷ ở trong những người này, là dạng giống như bị quỷ bám vào người như vậy sao?"

Trương Nhã Nhã thì thầm ở bên tai Hạ Lâm Âm nói.

Hạ Lâm Âm không có trả lời vấn đề này, mà hỏi ngược lại: "Cô nghĩ ra cái gì sao?"

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Trò chơi đưa ra tin tức rất ít, chỉ có vài từ ít ỏi, làm một người mới hoàn toàn không có kinh nghiệm, hiện tại tất cả các ý nghĩ đều là dựa vào suy đoán của các cô, cho nên cô không hy vọng Trương Nhã Nhã hoàn toàn đi theo ý nghĩ của cô, cô hy vọng Trương Nhã Nhã có thể có phán đoán của chính mình, phán đoán này có lẽ là điểm mà cô không nghĩ tới.

Trương Nhã Nhã nuốt một chút nước miếng, "Lâm Âm, quỷ không phải là không nhìn thấy sao?

Cô nói quỷ có khả năng đang đứng ở bên cạnh chúng ta không?"

"Loại tình huống này hẳn là khả năng không lớn, cô có phát hiện không?

Xe buýt đến mỗi trạm vừa dừng lại đều sẽ có một người đi lên, trò chơi yêu cầu chúng ta tìm được quỷ, nếu chúng ta --" Hạ Lâm Âm thanh âm đột nhiên im bặt.

Cô vốn dĩ nghĩ là trò chơi không có khả năng hoàn toàn là tử cục, nó sẽ cho người chơi sinh cơ, bởi vì nếu trò chơi có thể đem người chơi kéo vào, nó muốn giết chết một người chơi cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, không cần phải làm cho phiền toái như vậy, cho nên cục diện trò chơi sẽ không hẳn là phải chết.

Nếu quỷ bay ở trong không khí, kia bọn họ người phàm mắt thường không thể nhìn thấy quỷ, làm thế nào để đi tìm quỷ được?

Không tìm thấy quỷ liền không thể tiêu diệt được quỷ, bọn họ cũng chỉ có thể chờ bị quỷ giết chết, đây hẳn là cục diện phải chết.

Mà mỗi lần xe buýt dừng lại đều sẽ có người đi lên, thực rõ ràng, tìm ra quỷ ẩn ở trong những người chơi này càng phù hợp với tin tức mà trò chơi cấp ra hơn.

Nhưng mà vừa rồi, cô đột nhiên nghĩ đến, có thể quỷ thật sự là không nhìn thấy, những người này bất quá là dùng để mê hoặc người chơi, nói chung là khi chơi trò chơi, đều có đạo cụ linh tinh gì đó, người chơi phải tìm ra đạo cụ mấu chốt, sau đó dùng đạo cụ tìm được quỷ mà bọn bọn họ dùng mắt thường không thấy được, hoặc có thể nói là làm quỷ hiện thân.

Có thể hay không là do cô suy nghĩ nhiều?

Hạ Lâm Âm có chút thống khổ xoa nhẹ phần giữa hai bên lông mày, đôi khi động não quá mức cũng không phải một chuyện tốt.

"Nghe nói gương có thể chiếu ra những vật mà người nhìn không thấy, không biết có phải sự thật không."

Hạ Lâm Âm mở cái gương trong tay ra.

"Cô, cô là nói......

Cô muốn......"

Trái tim Trương Nhã Nhã bang bang nhảy lên.

Lúc này, Hạ Lâm Âm đã chậm rãi di chuyển gương, cô nhìn thấy gương mặt trắng bệch của mình ở trong gương hiện lên.

Hạ Lâm Âm gắt gao mà nhìn chằm chằm mặt kính, gương chuyển động một chút......

Mồ hôi theo mặt sườn cô chảy xuống.

Lúc buông gương, trong lòng bàn tay Hạ Lâm Âm đều là mồ hôi, trơn trượt thiếu chút nữa không bắt được gương.

Trương Nhã Nhã khẩn trương nhìn cô, nuốt xuống nước miếng, "Cô có nhìn thấy thứ gì không?"

Hạ Lâm Âm lắc lắc đầu, vừa nãy mới dùng gương chiếu một vòng cô cũng không phát hiện ra cái gì dị thường, thậm chí khi chiếu đến vài vị hành khách cô còn dừng lại trong chốc lát.

Bỗng nhiên, Hạ Lâm Âm có một loại cảm giác mãnh liệt, cái loại cảm giác này làm sau cổ cô nhận từng đợt lạnh cả người.

Có người đang nhìn chằm chằm cô!

Là quỷ sao?

Cô bị quỷ theo dõi sao?

Cái nhìn chằm chằm mạnh mẽ đó tới từ sau lưng cô!!

Hết chương 05.

٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)و٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)و٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)و٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)و٩̋(ˊ•͈ ꇴ •͈ˋ)٩̋

Vote và bình luận cho tui nha (*•̀ᴗ•́*)و ̑̑
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖⑥: Tuyến xe buýt số 44 (6)🍉


Thứ ba, ngày 01 tháng 06 năm 2021.

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

.

.

.

### Chương 6 Tuyến xe buýt 44 (6)###

(' Hạ Lâm Âm giơ chiếc gương trong tay lên, mặt kính mặt rõ ràng chiếu ra khuôn mặt cô trắng bệch như tuyết, cô tận lực làm bộ tự nhiên nhìn gương sửa sửa lại tóc bộ.

Đem những lọn tóc xõa rối bên má vén ra sau tai, cô hơi hơi nghiêng gương, chiếu về hướng phía sau cô!

Nơi ánh mắt kia truyền đến!

Cái loại cảm giác bị khóa chặt bởi một đạo ánh mắt mãnh liệt nhìn chằm chằm này, ngay khi cô chiếu gương qua liền đột nhiên biến mất!

Trong gương trang điểm chỉ chiếu đến người nam nhân ngồi ở hàng ghế cuối cùng kia, vẫn duy trì tư thế cũ, vẫn không nhúc nhích giống như một tác phẩm điêu khắc.

Hạ Lâm Âm không chớp mắt nhìn chằm chằm mặt kính, trong lúc lợi dụng gương quan sát nam nhân kia, "Xích" một tiếng, cửa xe đột nhiên mở ra.

Hạ Lâm Âm thân mình run lên, đột nhiên vang lên "Xích" một tiếng, dọa tinh thần cô đang tập trung cao độ thiếu chút nữa ném đi cái gương trong tay!

"A --" tựa hồ có một tiếng cười khẽ, sung sướng từ phía sau truyền đến.

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Đứng ở bên cạnh trạm xe buýt là một nam nhân trung niên hói đầu có chút mập, hắn nhìn xe buýt, trên mặt lộ ra biểu tình sợ hãi cực độ.

Tài xế xe buýt không thúc giục cũng không lái xe đi, mà là lẳng lặng chờ đợi.

Nữ nhân trung niên cảm giác hành vi của tài xế có chút kỳ quái, nói thật, bà ta cảm thấy hôm nay cả một xe này đều có tật xấu, mẹ nó không có một người bình thường.

Hơn nửa đêm ngồi xe trong lòng chính là không yên ổn, tổng cảm giác sẽ có chuyện gì phát sinh.

Đặc biệt khi nhìn đến nam nhân trung niên kia muốn lên xe mà lại không dám lên, giống như trong xe có quái vật gì ăn thịt người, nữ nhân trung niên càng nổi giận, "Ông mẹ nó còn muốn lên xe hay không!

Không muốn lên xe liền lăn xa một chút!"

Nam nhân trung niên bị nữ nhân trung niên rống đi bước một sau lại lui về, đầu điên cuồng lắc như cái trống, "Tôi không lên xe!

Tôi không lên xe!

Tôi không muốn lên xe!"

Sau đó "A a" kêu to chạy đi.

Giống như kẻ điên mới từ trong bệnh viện tâm thần chạy ra.

Nam sinh mang tai nghe trợn mắt há hốc mồm nhìn nam nhân trung niên chạy đi, "Người này......

Là có bệnh sao?"

Tài xế rốt cuộc cũng đóng lại cửa xe, xe buýt lại lần nữa chuyển động.

Hạ Lâm Âm quay đầu nhìn về phía nam nhân trung niên đã chạy xa sau xe buýt, chứng kiến một màn khiến cô khiếp sợ xảy ra.

Hai chân người nam nhân trung niên đang kêu to chạy xa khỏi xe buýt dần dần biến mất, chỉ còn lại nửa thân mình chuyển động, sau đó chỉ còn lại một cái đầu, cuối cùng cái đầu này cũng biến mất.

Toàn thân nam nhân trung niên giống như là bị cục tẩy từ chân đến đầu tẩy đi hết.

Nhìn thấy một màn kinh khủng như vậy ngoại trừ Hạ Lâm Âm, còn có nữ nhân mặc tây trang kia.

Một cái người sống sờ sờ cứ như vậy từ trước mắt các cô bốc hơi, không còn một dấu vết gì lưu lại.

Các cô đều biết nguyên nhân là do nam nhân trung niên đó không lên xe buýt, bởi vì đây là chiếc giao thông công cộng ma quỷ, trên xe buýt có quỷ.

Nam nhân trung niên nhất định là người chơi, đây là hậu quả không lên xe sao?

Đôi môi nữ nhân mặc tây trang run rẩy trắng bệch, trong lòng nghĩ lại mà sợ, còn tốt, còn tốt cô không có không lên xe.

Còn tốt, còn tốt cô vừa rồi không có xuống xe.

Thời gian từng phút từng giây trôi đi, ngoài cửa sổ xe màn đêm đen là duỗi tay không thấy năm ngón, không có một tia ánh sáng.

Tài xế xe buýt, bà lão mang giỏ tre, nam nhân trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai, cô gái tóc dài mặc váy trắng, so với ba cái NPC còn lại, bốn người này nhìn qua đều có chút không bình thường, bốn người này ở trong lòng Hạ Lâm Âm vẽ thành một đường màu đỏ.

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

Ánh sáng đèn đường lờ mờ từ phía trước truyền đến, lại là một cái trạm xe buýt!

Hạ Lâm Âm nắm tay âm thầm cầu nguyện, người chơi người chơi người chơi!

Nhất định là người chơi!

Một nam nhân mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đứng ở trước hàng ghế , thân hình cao lớn ở trên mặt đất đổ cái bóng thật dài.

Trên sông mũ cao thẳng của hắn trên là một gọng kính màu bạc, có vẻ rất văn nhã tuấn tú.

Khi xe buýt ngừng ở trước người hắn, hắn không có bất luận do dự, chân dài một bước lên xe buýt.

Hạ Lâm Âm không nhìn thấy một tia biểu tình hoảng loạn nào từ gương mặt tuấn tú kia của hắn, không khỏi có chút mất mát, người này chỉ sợ cũng là một NPC.

Nam nhân đeo kính nhìn quét một vòng sau đó lập tức đi hướng hàng ghế phía sau xe buýt, sau đó ngồi xuống phía sau Hạ Lâm Âm các cô.

Sau khi ngồi xuống, nam nhân đeo kính nghiêng người về phía trước, nhẹ giọng hỏi: "Người chơi à?"

Giọng nói giàu từ tính ôn nhuận giống như tiếng đàn cello chậm rãi truyền vào trong tai Hạ Lâm Âm cùng Trương Nhã Nhã.

Ngữ khí tuy là nghi vấn, nhưng càng có nhiều ý khẳng định.

Hạ Lâm Âm ánh mắt dao động, trong mắt bắn ra tia kinh hỉ.

Trương Nhã Nhã càng vô cùng kích động quay đầu nhìn về phía nam nhân đeo kính, "Anh làm sao biết chúng tôi là người chơi?

Anh......

Anh cũng là người chơi sao?"

"Cái gì?!

Anh cũng là người chơi!"

Nữ nhân mặc tây trang đột nhiên nhào tới, gắt gao bắt lấy tay người nam nhân giống như nắm được cọng rơm cứu mạng.

Nam nhân đeo kính nhìn nữ nhân mặc tây trang nắm chặt đôi tay mình, hơi hơi nhíu mi, hắn vươn ngón trỏ thon dài đặt ở bên môi, "Suỵt!"

Trương Nhã Nhã cùng nữ nhân tây trang lập tức nghe lời ngậm miệng lại, nhưng đôi mắt vẫn kích động nhìn người nam nhân, không tiếng động truyền lại khát cầu.

"Thứ nhất, vị tiểu thư xinh đẹp này, mời cô buông tay tôi ra."

Nam nhân đeo kính thân sĩ nói, hắn đẩy đẩy gọng kính trên mũi, thấu kính khúc xạ ánh sáng sạch sẽ sáng như tuyết, làm người ta thấy không rõ ánh mắt hắn.

"Thực xin lỗi, tôi quá kích động."

Nữ nhân tây trang ngượng ngùng đỏ mặt nhìn nam nhân đeo kính, lơ đãng kéo thấp một chút cổ áo, lộ ra như ẩn như hiện áo ngực màu đen.

Mắt kính nam nhân không liếc mắt xem cảnh xuân sắc kia một cái, hắn tiếp tục nói: "Thứ hai, tuy rằng chúng ta đều có khả năng chết ở bên trong trò chơi này, sau này sẽ không gặp lại, nhưng vẫn nhận thức một chút đi, tôi là Tô Cẩn Ngôn."

"Tôi tôi tôi......

Tôi là Trương Nhã Nhã."

Trương Nhã Nhã khẩn trương đầu lưỡi đều thắt lại, thậm chí cũng không dám nhìn nhiều thêm gương tuấn tú của Tô Cẩn Ngôn một cái.

Lúc mà Tô Cẩn Ngôn còn chưa lên xe, liền cảm thấy người nam nhân này giá trị nhan sắc quá cao, không kém gì minh tinh nổi tiếng, hiện tại càng nhìn gần, càng cảm thấy đối phương có làn da đẹp đến mức làm nữ nhân đều ghen ghét, trơn bóng mịn màng một chút lỗ chân lông đều không có.

"Tôi lag Bạch Tuyết Nhi, ba của tôi là thị trưởng thành phố A, chỉ cần anh cứu tôi --"

Tô Cẩn Ngôn giơ tay cắt ngang Bạch Tuyết Nhi nói, "Bên trong trò chơi này không ai cứu ai được, có thể cứu cô chỉ có bản thân cô, còn nữa, mặc kệ trước đó cô là người có thân phận gì, ở chỗ này đều không đáng để nhắc tới, chúng ta bất quá đều là người đáng tuổi bị kéo vào game kinh dị này thôi."

Nghe Tô Cẩn Ngôn nói, Bạch Tuyết Nhi không cam lòng cắn môi.

"Hạ Lâm Âm."

Hạ Lâm Âm không có làm chuyện vô nghĩa, mà đè thấp tiếng hỏi, "Thân phận của chúng ta hiện tại rõ ràng như vậy, sẽ không bị quỷ phát hiện sao?

Ân......

Ý tôi là, nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra quỷ, quỷ hiện tại còn không chưa có động thủ, nó có thể cũng có nhiệm vụ, nhiệm vụ là tìm ra người chơi và giết chết người chơi, hoặc là trò chơi hạ cho nó hạn chế, làm nó không thể nhầm lẫn giết NPC?"

🌃 Wattap: @Diemquanca - Mặc Niệm 🍉

.

.

.

Vote và bình luận cho tui nè.

Đừng đọc chùa nhé! ♪~('ε` )
 
[Edit]Xuyên Nhanh, Công Lược: Nam Chủ Bệnh Kiều Đang Hắc Hóa
🍉🅒🅗🅤🅞🅝🅖⑦: Tuyến xe buýt số 44 (7)🍉


Thứ 3, ngày 22 tháng 06 năm 2021.

Editor: @Diemquanca - Mặc Niệm ♛







### Chương 7 Tuyến xe buýt số 44 (7) ###







(' Tô Cẩn Ngôn không cắt ngang Hạ Lâm Âm nói, mà nghiêm túc nghe Hạ Lâm Âm nói xong, khóe miệng chậm rãi gợi lên một mạt ý cười, “Chẳng lẽ các cô trước đó không rõ ràng sao?”

Hạ Lâm Âm nghẹn lời, xác thật, trừ bỏ Tô Cẩn Ngôn, tất cả ba người các cô đều mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sắc mặt tái nhợt, vừa thấy chính là bộ dáng bị quỷ rượt.

Cô biểu tình tuy rằng còn tính trấn định, nhưng mà quần áo cùng đầu tóc đầy mồ hôi lạnh ướt nhẹp đã bán đứng cô nội tâm tràn đầy sợ hãi.

“Quỷ có thể cảm nhận được cô sợ hãi, đối với quỷ mà nói, nhiệm vụ này quá đơn giản, đừng nói là quỷ, tôi liếc mắt một cái liền nhìn ra mấy người các cô là người chơi, người mới trò chơi không có khả năng khó như vậy.”

Tô Cẩn Ngôn lắc đầu nói.

“Cẩn Ngôn, anh không cần để ý đến cô ta, loại người này chính là không hiểu cũng giả bộ hiểu, Cẩn Ngôn, anh có biện pháp gì sao?

Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Bạch Tuyết Nhi một ngụm kêu Cẩn Ngôn thân thiết, ngữ khí ỏng ảnh, bộ ngực đầy đặn càng hướng tới trên người Tô Cẩn Ngôn cọ cọ.

Tô Cẩn Ngôn hoàn toàn coi Bạch Tuyết Nhi như không khí, hắn nhìn Hạ Lâm Âm nói: “Nhưng mà trò chơi này cành về sau thì càng khó, tố chất tâm lý người chơi càng ngày càng cao, không khó sẽ có giả thiết như vậy, khiến quỷ phát hiện cô là người chơi, lúc ấy cô phải học được cách khống chế sợ hãi, đừng làm quỷ nhìn ra được.”

“Giống anh như vậy sao?”

Hạ Lâm Âm hỏi, cô từ trên mặt Tô Cẩn Ngôn nhìn không ra một chút sợ hãi nào, thần sắc bình thường phảng phất như hắn không biết đây là một chuyến giao thông công cộng có quỷ.

Một người tố chất tâm lý phải cường đại đến nhường nào mới có thể như vậy?

Hắn có thật là người chơi mới sao?

Tô Cẩn Ngôn sửng sốt, rồi sau đó chậm rãi khơi khóe miệng, “Đúng vậy, giống như tôi vậy.”

“Đây là trò chơi thứ mấy của anh?”

Hạ Lâm Âm nói ra nghi vấn của mình.

“Trò thứ hai.”

Tựa hồ nhìn ra suy nghĩ trong lòng Hạ Lâm Âm, Tô Cẩn Ngôn khó được từ trong miệng mình nói ra sự thật, “Thứ nhất, tôi ở trong hiện thực là một bác sĩ, thứ hai, tôi có khuynh hướng phạm tội, nếu không phải bị kéo vào trong trò chơi này, tôi có lẽ sẽ bởi vì sinh hoạt quá mức không thú vị mà trở thành một tên sát nhân liên hoàn biến thái, chỉ vì tìm kiếm kích thích.”

Ở trong hiện thực, ban ngày Tô Cẩn Ngôn là một bác sĩ công tác nghiêm túc y thuật cao minh đã nhìn quen sống chết, buổi tối, hắn bị cảm giác vô tận hư không cùng cô đơn vây quanh, bất luận chuyện gì đều không khiến hắn nổi hứng thú, thẳng cho đến khi hắn bị kéo vào trong trò chơi này, trái tim mới có cảm giác nhảy lên, hắn mới tìm được một tia hưng phấn.

Nghe Tô Cẩn Ngôn giọng bình đạm nói ra sự thật hắn vốn sẽ trở thành sát nhân biến thái, hơn nữa tựa hồ vì thế cảm thấy có chút tiếc nuối, Hạ Lâm Âm gian nan xả khóe miệng.

“Oa!

Cẩn Ngôn, anh thật là lợi hại a!”

Bạch Tuyết Nhi khoa trương kêu một câu, nhìn Tô Cẩn Ngôn nũng nịu nói, “Cẩn Ngôn, anh nhất định phải bảo vệ em a, em vừa bị kéo vào trò chơi này, cái gì cũng không hiểu, thật sự sợ quá đi……”

“Tôi sẽ bảo vệ các người, nhưng không phải không cần hồi báo, các người phải trả cho tôi năm Quỷ Tệ, hơn nữa tôi nói bảo vệ chỉ là ở trong khả năng cho phép kéo các người một chút, cũng sẽ không phụ trách sinh mạng của các người, cho nên các người phải suy nghĩ kỹ đi.”

Tô Cẩn Ngôn mới vừa nói xong, Bạch Tuyết Nhi liền lập tức nói: “Không thành vấn đề, Cẩn Ngôn, anh muốn cái quỷ tệ gì kia tất cả em đều cho anh hết, anh nhất định phải bảo hộ em nha.”

“Quỷ Tệ là cái gì?”

Trương Nhã Nhã cẩn thận hỏi, trong lòng không khỏi lo lắng bối rối, cô không có Quỷ Tệ làm sao bây giờ?

Tô Cẩn Ngôn đẩy đẩy mắt kính, “Hoàn thành nhiệm vụ được khen thưởng, nhiệm vụ trò chơi càng khó khăn, Quỷ Tệ càng nhiều.”

Khen thưởng hoàn thành nhiệm vụ, cũng chính là bọn họ phải sống sót sau đó mới có thể đủ điều kiện nhận khen thưởng, ngươi hiện tại có thể sống đến cùng hay không là cả một vấn đề, càng đừng nói suy nghĩ đến được khen thưởng cái gì.

Nếu mệnh cũng không còn, còn muốn thưởng làm gì, cũng muốn không được, cho nên, trước tiên phải sống sót mới là quan trọng nhất.

@Diemquanca - Mặc Niệm ♛

Trương Nhã Nhã nghĩ nghĩ sau gật đầu nói: “Ừm, tôi nguyện ý đem Quỷ Tệ cho anh, hy vọng……

Hy vọng anh có thể bảo hộ tôi.”

“Cái gì bảo hộ cô?

Không nghe được Cẩn Ngôn nói chỉ là ở trong khả năng cho phép hắn sẽ kéo cô một chút, Cẩn Ngôn bảo hộ một mình tôi đã đủ bận rồi, tôi cảnh cáo cô, đến lúc đó cô không được làm Cẩn Ngôn phân tâm!”

Bạch Tuyết Nhi chiếm hữu mười phần ôm lấy cánh tay Tô Cẩn Ngôn.

“Bạch Tuyết Nhi, tôi hy vọng cô không lại cọ đến trên người tôi, ta đối với thân thể cô không dám hứng thú, tôi chỉ đối ——” Tô Cẩn Ngôn cười ôn nhu, lời nói ra lại làm người không rét mà run, “Thi thể cảm thấy hứng thú.”

Tô Cẩn Ngôn rũ mắt nhìn về phía Bạch Tuyết Nhi ôm cánh tay hắn, Bạch Tuyết Nhi nhịn không được đánh cái rùng mình, ánh mắt Tô Cẩn Ngôn……

Rất dọa người.

Giống như là có một thanh chủy thủ lạnh băng dán vào cánh tay của cô ta nhẹ nhàng xẹt qua.

Bạch Tuyết Nhi dưới ánh mắt Tô Cẩn Ngôn ngượng ngùng buông lỏng cánh tay hắn ra.

Hạ Lâm Âm nhíu mày suy tư, Tô Cẩn Ngôn là một người đối với sống chết rất hờ hững, lại nguyện ý vì Quỷ Tệ bảo vệ người không liên quan, điều này chứng minh Quỷ Tệ nhất định là đồ rất quan trọng, nó có tác dụng rất lớn.

Còn nữa, đây mới chỉ là trò chơi thứ nhất, tựa như Tô Cẩn Ngôn nói, ở cái trong trò chơi này, ai cũng không thể dựa vào ai, có thể dựa vào chỉ có bản thân mình, nếu cô ở trong trò chơi thứ nhất liền phải dựa vào người khác mới có thể sống sót, kết cục đã có thể đoán trước.

Sau này trò chơi chỉ càng ngày càng khó, mà sẽ không trở nên đơn giản.

Đem hy vọng ký thác ở trên người người khác tuyệt đối là một chuyện ngu xuẩn!

Hơn nữa, Tô Cẩn Ngôn đã nói rất rõ ràng, hắn sẽ chỉ ở khi khả năng cho phép giúp một chút, cũng không có nghĩa bạn với hắn làm giao dịch, mạng sống sẽ được đảm bảo một trăm phần trăm, nguy hiểm như cũ tồn tại, bọn họ phải đối phó chính là quỷ, bao gồm Tô Cẩn Ngôn chính hắn đều gặp phải nguy hiểm.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Hạ Lâm Âm giãn lông mày ra, nhìn Tô Cẩn Ngôn, ánh mắt kiên định nói: “Tôi muốn dựa vào bản thân.”

Tựa hồ đối với Hạ Lâm Âm sẽ đưa ra quyết định này cũng không ngoài ý muốn, Tô Cẩn Ngôn không nói gì thêm, chỉ là tầm mắt bất động thanh sắc ở trước ngực Hạ Lâm Âm xẹt qua, nhẹ nhàng cười, ai nói nữ nhân ngực to thì ngốc nghếch?

“Tôi lên xe tương đối muộn, trước khi tôi lên các người có phát hiện gì không?”

Tô Cẩn Ngôn thu ý cười hỏi.

“Ngoại trừ nam sinh cùng với Loli bên cạnh hắn ở hàng phía trước cùng nhau lên xe, ở mỗi trạm xe buýt đều chỉ có một người lên, tôi đã hỏi qua vị nữ nhân trung niên mặc váy hoa kia đại, bà ấy cho rằng đây là tuyến xe số 17 ——”

Bạch Tuyết Nhi lên tiếng cắt ngang Hạ Lâm Âm, không cam lòng yếu thế nói: “Cẩn Ngôn a, em nói cho anh này, em vốn dĩ không nghĩ lên xe, nhưng là bất kể em chạy về hướng nào, cuối cùng vẫn về tới cái trạm xe buýt kia, giống như bị quỷ chắn tường ấy, chung quanh đều đen như mực, em sợ hãi bên ngoài cũng có quỷ liền lên xe, bất quá may mắn là em lên xe, bằng không sẽ giống nam nhân đầu hói kia từ chân đến đầu biến mất, anh sẽ không gặp được em.”

“Không lên xe buýt tương đương lựa chọn từ bỏ chơi trò chơi, người từ bỏ chơi trò chơi sẽ bị trực tiếp bị mạt sát.”

Tô Cẩn Ngôn giải thích nói, hắn suy tư trong chốc lát nhìn về phía Hạ Lâm Âm hỏi, “Cô vừa mới nói mỗi trạm xe buýt đều sẽ có một người lên xe, vậy trình tự cô còn nhớ rõ không?”







@Diemquanca - Mặc Niệm ♛

Vote nào!

Vote nào!

Mọi người ơi tui đang xây nhà mới bên Joylada, mọi người qua fl ủng hộ tui nha ❤❤❤, bên đấy đạt 20 fl, mọi người thích tui up thêm liên tiếp 5 chương truyện gì nào?
 
Back
Top Bottom