Khác [Edit] Xuyên nhanh: Cô gái đến từ địa ngục - Cư Các Lan

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
115,617
Điểm tương tác
0
Điểm
0
278872481-256-k231100.jpg

[Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
Tác giả: solitude002
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Khoái xuyên chi tha lai tự địa ngục

Tác giả: Cư Các Lan
Edit: Purine
Beta: Hyine

Thể loại: nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, OE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, xuyên việt, xuyên nhanh, ngược luyến.

Tình trạng truyện: Hoàn (992 chương)
Nguồn: WikiDich
---------
Về "Xuyên nhanh: Cô gái đến từ địa ngục" :【 không có CP cố định】【 nữ chính trưởng thành 】【 khi thì hài hước khi thì nghiêm túc 】
Cô chịu án của tầng mười bảy địa ngục, phụng mệnh ổn định năng lượng của thế giới chính.

Cô phải sắm vai tốt bất cứ ai, không được để xảy ra sai sót, xinh đẹp mạnh mẽ, yếu đuối xấu xí, hoặc tốt hoặc xấu.

Cô phải có một trái tim mạnh mẽ, vứt bỏ hết mọi tình cảm bên ngoài.

Cô nhìn thấu sinh tử, để chấp hành nhiệm vụ, đi đến muôn vàn thế giới, nếm hết trăm vị nhân sinh, từng bước trở nên mạnh mẽ, từng bước hoàn thiện bản thân.

Tuy nhiên cô cũng chỉ là một người bình thường, tất cả những thứ cô làm chỉ là vì cuộc đời hỏng bét ngày xưa.

Cô phải vô tâm vô tình diễn cho tốt cuộc đời người khác, nhưng cô cũng muốn đối xử chân thành với mỗi một người trong những thế giới được gọi là râu ria kia.

Cô trải qua cuộc đời của người khác song cũng là sống cuộc đời của chính mình.

-------
Tâm sự của chủ nhà (✿◠‿◠): Mình làm vì đam mê sở thích, bản dịch PHI LỢI NHUẬN, chỉ đăng tại wattpad @solitude002, chưa xin phép tác giả nên các bạn đừng mang đi đâu nhớ (ㆆᴗㆆ) .

Đôi lúc trong truyện sẽ có nhiều chỗ câu từ hay xưng hô mình cố tình đổi một chút cho hợp ngữ cảnh và trôi chảy hơn, nhưng nếu các



xuyênnhanh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [EDIT][ĐM] Cuộc sống bi kịch của người thực vật
  • [BHTT][EDIT] - DÙ MIỆNG CÓ ĐỘC NHƯNG TÂM VẪN LÀ ĐÁ MỀM
  • [Edit] Thần Cõi Mộng - Đại Ái Vô CP
  • [EDIT] CHẤP NHẤT - Trương Tiểu Tố
  • [Edit] Cô vợ nhỏ của Loki
  • [Edit] Ngoại truyện Đấu La Đại Lục - Thế Giới Đấu...
  • [Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
    Chương 001: Là kết thúc, cũng là bắt đầu


    Ánh đèn neon của thành phố sáng chói, những ngọn đèn rực rỡ phản chiếu trên nửa bầu trời tối đen.

    Màn đêm và ánh đèn hòa quyện làm lu mờ những vì sao, tạo nên một sự tĩnh mịch kỳ dị làm người ta sợ hãi.

    Đêm hè lúc nào cũng oi bức khiến cho lòng người dễ sinh cáu kỉnh, vài ba cơn gió nhẹ lướt qua cũng không thể xoa dịu nỗi bức bối tích tụ trong lòng.

    Người đi đường vội vã, mồ hôi túa ra chảy từ cổ xuống lưng rồi biến mất dưới lớp quần áo, chỉ để lại một chút dấu vết mờ nhạt.

    Trong thành phố, dưới trời xanh, trên đất hoàng thổ, nhân loại nhỏ bé như con kiến đều vì ham muốn cá nhân mà bôn ba, nào ai có thể mãi mãi bằng lòng với cuộc sống của mình.

    Cửa sổ sát đất vỡ tan, mảnh thủy tinh tung tóe trên sàn, phiến kính trong suốt dường như lóe lên những vệt đỏ.

    Phần lớn mảnh vỡ rơi xuống dưới lầu, cơ bản không có ai xui xẻo bị rớt trúng.

    Tiếng còi chói tai của xe cảnh sát cắt ngang màn đêm tĩnh mịch.

    Người chết còn chưa kịp phát ra tiếng hét, người qua đường tò mò dừng lại rồi chầm chậm bước tới, như là ăn ý đều cầm chặt khối hình chữ nhật nhỏ.

    Âm thanh chụp ảnh "tách tách" chung quy vẫn không vượt qua tiếng hú của còi cảnh sát, tiêu tan trong không khí.

    Trên TV, một tin tức được phát sóng khẩn cấp đủ để gây chấn động toàn thành phố cũng như toàn bộ giới thương nghiệp.

    Người dẫn chương trình cầm micro, trong mắt không rõ là sự kích động vì cơ hội được thăng chức, hay là sự thương hại người rơi nát bét đang nằm trong vũng máu kia, chẳng ai rảnh rỗi mà tìm hiểu chi tiết.

    # Doanh nhân trẻ nổi tiếng rơi từ tầng 19, tử vong ngay tại chỗ. #

    Thật là một tiêu đề thu hút người xem, thật là một nội dung làm người ta khiếp sợ, không ai nghĩ tới chuyện sẽ diễn ra thế này.

    Không, có một người nghĩ tới.

    Trước cửa sổ sát đất, màn hình LCD nhấp nháy, âm lượng TV được điều chỉnh tới mức tối đa, một bóng người màu đỏ quỳ gối trên tấm kính cường lực vỡ vụn, sự đau đớn kịch liệt cũng không thể xóa nhòa nụ cười trên gương mặt cô.

    Máu tươi theo vô số vết cắt trên cẳng chân chảy dọc xuống nền nhà lạnh lẽo.

    Ánh sáng trắng chói mắt phát ra từ ngọn đèn chiếu lên khuôn mặt có phần điên cuồng của người phụ nữ.

    Lúc này, nửa người cô đang nhô ra trên tầng cao, nhìn xuống thi thể đã nhỏ đến mức không thấy rõ, cười hết sức cay đắng.

    Cuối cùng, kẻ gần như đã chiếm hết nửa đời người của cô, giết chết cha mẹ cô, cướp đoạt tài sản nhà cô, hủy hoại đứa con của cô, cầm tù bạo lực cô không biết ngày đêm, biến mất rồi.

    Tin tức xác nhận tử vong truyền từ TV vào màng nhĩ.

    Không ai biết rằng cô đã chờ đợi thời khắc này bao lâu rồi, bởi vì những ai quan tâm cô đều đã từng người từng người rời đi từ sớm.

    Ngoài phòng vang lên tiếng đập cửa, thấy không có ai trả lời thì dần biến thành phá cửa.

    Cuối cùng cánh cửa bị người ta đạp mạnh một phát văng ra.

    Bàn tay cầm súng của người cảnh sát trẻ run lên, nhất là khi anh ta thấy người phụ nữ nọ, tay trái cầm mảnh thủy tinh đang nhỏ máu, cổ tay phải có một vết cắt dài bằng ngón tay.

    Súng của vị cảnh sát trẻ rơi xuống đất.

    Máu tươi càng tô thêm vẻ đẹp lộng lẫy quyến rũ của người phụ nữ, nhiều đến nỗi như sắp bao phủ cô ấy.

    Máu đỏ uốn lượn theo những mảnh thủy tinh chảy xuống dưới tầng, trùng hợp lại nhỏ trúng một vũng máu khác, bất đắc dĩ dung hoà vào nhau.

    Mọi thứ đều đã qua rồi, đó là chuyện cũ của cô.

    【Liên Thanh, nữ, 30 tuổi, phạm tội tự sát, không được phê chuẩn bước vào vòng luân hồi.

    Tầng mười tám địa ngục đã chật kín người, cho nên giao cô cho tầng mười bảy chúng tôi, chịu hình phạt luân hồi vô tận.

    Đây đã là lần thứ ba tôi giải thích cho cô rồi, cũng là lần cuối cùng đấy có hiểu không?】

    Giọng nói vô cảm vang lên trong không gian nhỏ bé âm u, trên người Liên Thanh vẫn là bộ váy đỏ rực kỳ lạ như cũ, nhưng lần này ở cẳng chân cô đã không còn những vết thương.

    Cô đã khá quen thuộc với nơi tối tăm này, quen thuộc đến mức không còn sợ hãi nữa.

    Nhưng cô vẫn chầm chậm lắc đầu như trước.

    Không phải cô không hiểu, mà cô thật sự không muốn hiểu.

    Cô cho rằng con người chết đi là hết, chứ chưa bao giờ nghĩ còn có kiếp trước kiếp sau, khi chết đi còn có thể đầu thai chuyển kiếp, bắt đầu sống đời người tiếp theo.

    Chỉ là điều tốt lành này không bao gồm những kẻ đã phạm tội ác tày trời khi còn sống, hay những người đã từ bỏ cuộc sống của chính mình.

    Vừa vặn thay, hai tội này cô đều phạm phải.

    Trước mắt là con quỷ với nửa thân biến mất, cầm một cuốn sách trong tay, không có nhãn cầu và bốn mắt trống rỗng.

    Đây là một trong những người quản lý ở cái nơi gọi là tầng địa ngục thứ mười bảy, chức vị tương đương với cai ngục của nhà tù.

    Liên Thanh không có cảm xúc dư thừa, những người cô ấy quan tâm đều đã được đầu thai và lập gia đình mới.

    Cô cũng không còn gì mà bất mãn, như vậy là tốt lắm rồi.

    Song có điều làm Liên Thanh không hiểu, bản thân mình chỉ là một trong số rất nhiều kẻ giết người tự sát, ném thẳng cô xuống tầng mười bảy địa ngục như những hồn ma khác còn chưa đủ à?

    Tại sao còn phải nói nhiều chuyện với cô như vậy làm gì cơ chứ?

    【 Cô đang tự hỏi lý do mình được đối đãi khác biệt? 】

    Không hổ là người quản lý, vừa nhìn đã biết ngay nghi ngờ của Liên Thanh .

    Không ngạc nhiên khi thấy ông ta biết, Liên Thanh mạnh dạn gật đầu, cô chắc là có gì đấy đặc biệt.

    【 Những gì cô trải qua trong cuộc đời đều được ghi lại chi tiết trong sách địa ngục.

    Tuy rằng tự sát vô cùng tội lỗi, nhưng xét thấy cô có lý do lại còn diệt trừ kẻ có tội ác tày trời, cho nên tầng mười bảy địa ngục đặc biệt phê chuẩn cho cô thi hành hình phạt luân hồi cứu vớt. 】

    "Xin hỏi, luân hồi cứu với là gì?"

    【 Điều này sẽ được giải đáp sau khi cô bước vào luân hồi cứu vớt. 】

    Cuốn sách trong tay không có gió mà tự mở ra.

    Trong tay quản lý xuất hiện một cây bút lông không hề có mực, xẹt qua hư không lưu loát như nước chảy mây bay, tên của Liên Thanh từng chút một hiện ra.

    Ánh đỏ chợt lóe, bên cạnh tên của cô xuất hiện một cái tên khác không giống tên người, tám mươi chín, chẳng lẽ đây là số của cô?

    Liên Thanh còn chưa hiểu chuyện gì thì cuốn sách đã tự động khép lại.

    Đột nhiên người quản lý giơ tay lên phất qua không trung, trong không gian nhỏ hẹp xuất hiện một chùm sáng.

    Liên Thanh chưa thích ứng nheo mắt lại, khó hiểu nhìn về phía quản lý.

    【 Nếu cô có thể vượt qua, tôi hi vọng cô sẽ không bao giờ trở lại đây nữa. 】

    Khi lần đầu tiên nhìn thấy người quản lý, Liên Thanh đã có phản ứng theo bản năng, trái tim cô thắt lại vì sợ hãi.

    Dáng vẻ yêu ma quỷ quái khiếp hồn chính là ấn tượng đầu tiên của cô với ông ta.

    Nhưng trò chuyện với nhau được vài câu mà cô sắp phải đi rồi, giây phút nhìn lại người quản lý vẫn dáng vẻ ấy, Liên Thanh đã không còn sợ hãi nữa.

    Cô đi về phía ánh sáng, mà người có mơ ước tươi đẹp lại chỉ có thể ở trong bóng tối.

    Quả nhiên cho dù ở nơi nào cũng tồn tại nỗi bất lực.

    Ánh sáng trắng chói lọi bao phủ cả người Liên Thanh, sự lạnh lẽo thấm vào linh hồn lúc ở tầng mười bảy địa ngục đã biến mất, cô phải tốn rất nhiều sức lực mới mở mắt ra được.

    Trước mắt là một căn phòng hiện đại đơn giản, bốn phía không có cửa sổ nhưng vẫn sáng như ban ngày, trông như thể cô chưa bao giờ chết đi vậy.

    Chung quanh im ắng, tựa hồ chỉ có linh hồn hư vô mờ mịt của Liên Thanh .

    "Tám chín rốt cuộc nghĩa là gì nhỉ?"

    Nhớ lại cuốn sách kia, Liên Thanh lẩm bẩm.
     
    [Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
    Chương 002: Nắm bắt cơ hội


    【 89 là số hiệu cũng như là tên của tui nha ký chủ. 】

    Trong phòng nhỏ đột nhiên xuất hiện một giọng nói dí dỏm tinh quái, Liên Thanh thừa nhận là cô bị dọa đến nỗi có xúc động muốn quay trở về ngay lập tức.

    So với cảnh tượng khủng bố trước mắt, loại cảm giác nghe được mà không nhìn không sờ được này trái lại càng khiến cho lòng người hoảng loạn hơn.

    "Xin hỏi, anh là ai?"

    Là quản lý khác của tầng mười bảy địa ngục sao?

    【 Tui là nhân viên luân hồi cứu vớt, một sản phẩm khoa học công nghệ độc quyền của tầng mười bảy địa ngục.

    Từ nay về sau tui sẽ giúp ký chủ nha. 】

    "Vậy cậu đang ở đâu?"

    So với lời nói khiến người nghe khó hiểu, Liên Thanh càng muốn biết người nói chuyện đang ở đâu, hình dáng ra sao.

    【 À, thật xin lỗi ký chủ, tui quên hiện thân 】

    Đối phương dường như hơi sửng sốt.

    Chờ nó nói tiếp thì một đứa bé cao tầm nửa mét đột nhiên xuất hiện trên ghế sô pha trong căn phòng nhỏ.

    Nó mặc một chiếc áo choàng nhỏ màu đen, nhìn cô cười toe toét, hình ảnh đáng yêu thông minh thật không hợp với chỗ này chút nào.

    Nếu con cô được sinh ra trên thế giới này hẳn là cũng cao tầm ấy, và chắc hẳn cũng dễ thương như vậy.

    Hạ mắt xuống, cô cười khổ vỗ trán mình cố nén nỗi xúc động.

    "Vậy thì cho hỏi, luân hồi cứu vớt là gì?

    Mà nhóc muốn giúp đỡ tôi làm gì?"

    【 Ký chủ cuối cùng cũng hỏi đúng trọng điểm. 】 Đứa bé nhỏ nhảy dựng lên trên sô pha, hai cái chân ngắn ngủn chạy xung quanh Liên Thanh, vẻ mặt già dặn nghiêm túc.

    【 Ký chủ có từng nghĩ tới trong vũ trụ này không chỉ tồn tại mỗi thế giới mà cô biết không? 】

    "Ý của nhóc là thế giới song song?"

    Liên Thanh nhíu mày.

    Ở thời đại này, thuyết thế giới song song đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của người đương thời, nhưng đấy cũng chỉ là phỏng đoán không tưởng, chưa thể khẳng định là thật.

    Hay là huyền ảo giống như địa ngục, thế giới song song thực sự tồn tại?

    【 Đúng thế.

    Trong vũ trụ này tồn tại vô số thế giới, thời đại khác nhau, đời sống khác nhau.

    Mỗi thế giới đều không giao nhau, nhưng chúng tồn tại đồng thời. 】

    "Vậy địa ngục không đơn giản là địa ngục, mà còn là một cục quản lý nhiều thế giới song song?"

    【 Có thể hiểu theo cách đó. 】

    "Vậy cái gọi là luân hồi cứu vớt cũng có liên quan đến hòa bình các thế giới song song kia đúng không?"

    【 Đúng là như thế, nhưng có một chút khác biệt.

    Cái gọi là thế giới song song đều là thế giới phụ, chỉ có thế giới mà trước kia kí chủ sống là thế giới chính.

    Điểm khác biệt giữa thế giới chính và thế giới phụ là ý nghĩa tồn tại của thế giới phụ để cân bằng thế giới chính và năng lượng vũ trụ, đảm bảo cho thế giới chính vận hành bình thường.

    Mấy năm gần đây, năng lượng của thế giới chính không ổn định khiến cho thiên tai liên tiếp xảy ra là bởi vì có rất nhiều vấn đề xuất hiện ở các thế giới phụ.】

    【 Mà tất cả thế giới phụ đều có những nhân vật trung tâm, và mọi thứ trong thế giới phụ sẽ phát triển xung quanh các nhân vật trung tâm.

    Cũng giống như một cuốn tiểu thuyết, toàn bộ cốt truyện đều liên quan đến nhân vật chính. 】

    【 Đôi khi các nhân vật chính trong thế giới phụ sụp đổ và đi theo hướng kỳ dị, điều này sẽ khiến cho thế giới không thể vận hành.

    Tương tự như cuốn tiểu thuyết viết được một nửa thì dừng lại như bị đứt đuôi, mặc kệ trước đó nó có tồn tại hay không thì sự tồn tại đấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

    Không thể cân bằng thế giới chính và năng lượng vũ trụ sẽ bị tầng chín địa ngục tiêu hủy. 】

    【 Mà luân hồi cứu vớt tồn tại có ý nghĩa là để cho những người làm nhiệm vụ luân hồi cứu vớt đi đến một số thế giới phụ bị tan vỡ hoặc là rách nát phần sau, sửa chữa cốt truyện của các nhân vật trung tâm với những yêu cầu đặc biệt.

    Nếu thành công, thế giới phụ sẽ tiếp tục được giữ lại ở vũ trụ song song, còn thất bại thì sẽ trực tiếp bị tiêu hủy.

    Người thực hiện nhiệm vụ nếu nhiều lần sửa chữa thất bại hoặc là không đạt tiêu chuẩn, sau khi đánh giá cũng sẽ bị tiêu hủy cùng với người giúp đỡ và thế giới phụ. 】

    89 liên tục nói rất nhiều, Liên Thanh nghe mà sửng sốt, một lúc lâu sau cũng chưa phản ứng lại được.

    Cái gì là thế giới chính, thế giới phụ, người làm nhiệm vụ, tiêu hủy??

    Những từ ngữ quen thuộc ghép lại với nhau tạo thành hàm nghĩa xa lạ, khiến người ta cảm thấy tò mò nhưng đồng thời lại cảm thấy sợ hãi nhiều hơn.

    Nếu một thế giới bị tiêu hủy sẽ chết đi bao nhiêu người, tất cả chỉ do người làm nhiệm vụ thất bại, ngay cả nghĩ Liên Thanh cũng không dám.

    Vậy cô dựa vào cái gì có thể trở thành người làm nhiệm vụ liên kết với toàn bộ thế giới?

    Kinh hãi chết lặng, hai tay hai chân cứng đờ đi đến bên giường ngồi xuống, váy đỏ bị cô nắm tạo thành nếp nhăn, làn da tái nhợt đến trong suốt không có huyết sắc.

    Nói thật thì giờ cô thấy xuống tầng mười tám địa ngục chịu hình còn hơn.

    Ấp úng há miệng thở dốc, Liên Thanh mở miệng muốn từ chối, nhưng dường như 89 hiểu được suy nghĩ bình thường trong lòng cô, trước khi Liên Thanh mở miệng đã kịp thời ngăn cản lời nói kế tiếp của cô.

    【 Người thực hiện nhiệm vụ có thể tích lũy một lượng năng lượng nhất định mỗi khi nhiệm vụ thành công.

    Khi đủ năng lượng, ký chủ có thể hiện thực hóa một nguyện vọng, hơn nữa bất kể là nguyện vọng gì đều có thể thực hiện được, miễn là địa ngục có thể làm được. 】

    "Nguyện vọng?"

    Lặp lại lời nói của 89, vẻ nghi hoặc hiện rõ trên khuôn mặt của Liên Thanh.

    Cô có thể có nguyện vọng gì?

    Người đã chết, hẳn là sẽ không còn nguyện vọng gì nữa.

    【Chẳng hạn như, viết lại cuộc đời hỏng bét của cô một lần nữa. 】

    Lời 89 nói ra rất nhẹ, nhưng chính câu nói vô cùng đơn giản này, hai chữ 'viết lại' vô cùng đơn giản, lại khiến lòng cô dao động đến tột đỉnh.

    Trái tim đã ngừng đập tự như đột nhiên bừng tỉnh sau giấc ngủ say, đập dữ dội, nhắc nhở Liên Thanh rằng cô vẫn còn không cam lòng.

    Tự lừa mình dối người rằng bản thân đã buông xuôi, nhưng sự thật là vẫn không chịu nổi khi nhắc tới.

    Tại khoảnh khắc ấy, chiếc mặt nạ nặng nề của bản thân đã ầm ầm vỡ tan.

    Ôm lấy ngực, Liên Thanh cảm nhận được mình gần như tắt thở vì hưng phấn, trên mặt thấy rõ là dao động.

    Cô thừa nhận mình rất ích kỉ.

    Nhưng cho dù là giả cũng được, cô muốn trở về quá khứ, khi mọi thứ đều chưa bắt đầu.

    Cô muốn được làm lại cuộc đời của chính mình.

    "Đây có lẽ là sự giảm bớt hình phạt cho tôi.

    Tôi cam tâm tình nguyện chấp nhận."

    Đi đến bên giường và ngồi xuống cạnh Liên Thanh, 89 hình như không bất ngờ lắm với lựa chọn của Liên Thanh, mỉm cười hiểu ý và ra hiệu cho Liên Thanh nhìn phía trước.

    Liên Thanh ngẩng đầu, trên không trung dần hiện ra một bản hợp đồng, một cái bút xuất hiện trong tay Liên Thanh.

    Liên Thanh không ngốc, cầm bản hợp đồng đặt lên tủ đầu giường, sảng khoái ký tên mình và ấn dấu vân tay xuống.

    Hợp đồng có hiệu lực, trên người 89 lóe lên ánh sáng trắng rồi biến mất.

    Một chiếc vòng tay bằng ngọc nằm yên trên giường, toàn thân trắng như tuyết, phát ra ánh sáng trong suốt rực rỡ.

    【 Từ nay về sau, trừ khi cần thiết, tui sẽ lấy hình dạng này đi theo kí chủ.

    Nếu không còn gì thắc mắc nữa, chúng ta có thể đi đến thế giới phụ đầu tiên. 】

    Trong đầu quanh quẩn giọng nói của 89, cô đeo chiếc vòng tay lên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Được, đi thôi."
     
    [Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
    Chương 003: Khi tú tài gặp nhà binh (1)


    Nếu trên đời này thật sự có bán thuốc hối hận thì tốt biết bao.

    —— Yến Dương

    Khói lửa chiến tranh giữa Bắc quốc và Lê quốc bay tán loạn suốt ba năm, đại quân Bắc quốc tiến công mạnh mẽ khiến cho Lê quốc phải liên tục tháo chạy, từng bước công phá thành trì, cuối cùng giành được thắng lợi lớn.

    Đại quân khải hoàn về triều, phó tướng quân ở lại Lê quốc thu dọn tàn quân xung quanh, lại không ngờ bị tàn binh Lê quốc bất ngờ phản công.

    Mặc dù cuối cùng cũng đánh tan tàn quân, nhưng phó tướng quân và thuộc hạ đều hy sinh.

    Phó tướng quân là đứa con mà Đại tướng quân yêu quý nhất.

    Lúc nhận được tin dữ, Đại tướng quân lập tức ngã bệnh.

    Vì đề phòng các nước khác 'nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của' nên hoàng đế hạ lệnh phong tỏa tin tức này, ngoài triều đình thì không ai biết được.

    Mặt trời lên cao, không khí càng ngày càng oi bức, cái nắng như thiêu như đốt khiến người đi đường đều thấy mỏi mệt, những chiếc bè tre vốn nên cõng sau lưng lại bị chuyển ra trước ngực.

    Những giọt mồ hôi không ngừng túa ra trên trán, một tiểu binh khắp người toàn là máu, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở nặng nhọc nằm trên lưng Yến Dương.

    Trên đường lớn đất hoàng thổ, Yến Dương cõng tiểu binh đi từng bước chậm chạp, thở hổn hển, dưới ánh nắng chói chang chân không chống nổi sự mệt mỏi rã rời.

    Ngay bản thân hắn cũng không hiểu sao mình lại có thể kiên trì được đến thế, cuối cùng lúc chạng vạng tối mới tìm được một hộ nhà nông, may mắn thay đó là một gia đình giản dị tốt bụng.

    Dưới ánh trăng mờ ảo, Yến Dương ngồi trong sân nhỏ của hộ nông gia, hai mắt nhìn chăm chú vào cánh cửa đang đóng chặt, nhíu mày.

    Vốn tưởng rằng người kia là một nam binh nên định giúp hắn ta xử lý miệng vết thương trên vai, nào ngờ được lại là một vị nữ binh, may mà có lão nương kịp thời che lại không thì vừa nãy bản thân suýt đã vô lễ với nàng rồi.

    Nhớ lại sáng nay cả người nàng bê bết máu đột nhiên chạy ra từ phía ngã rẽ chắn trước mặt hắn.

    Lúc đấy Yến Dương cảm thấy mình dường như đã bị dọa bay hết ba hồn bảy vía, còn tưởng gặp phải thổ phỉ cướp giật lại nghe được âm thanh cầu cứu nho nhỏ phát ra từ miệng nàng rồi ngã xuống trước mặt hắn.

    "Yến Dương huynh đệ không cần lo lắng.

    Cha ta trước đây là thầy thuốc ở trong thôn.

    Tuy giờ cha ta đã đi rồi nhưng mẹ ta cũng theo cha học được không ít, vị cô nương kia chắc sẽ không sao đâu."

    Trong tay cầm hai cái bánh bao hấp, Trình Chí Phong cười ha ha đưa cho Yến Dương một cái, cắt đứt suy nghĩ của hắn.

    Trên người chỉ mặc một chiếc áo cộc làm nông, hai cánh tay màu lúa mạch lộ ra ngoài, tùy tiện ngồi xuống bên cạnh đã tạo nên hình ảnh đối lập với sự ôn hòa của Yến Dương.

    Là con nhà nghèo, có được một màn thầu như vậy đã tốt lắm rồi, đương nhiên Yến Dương sẽ không chê.

    Hắn ăn từng miếng nhỏ, cười cười với Trình Chí Phong mà không trả lời.

    Nhưng Trình Chí Phong lại là người xởi lởi, Yến Dương không nói gì thì y sẽ tìm chuyện để nói.

    Y dùng khuỷu tay chọc chọc Yến Dương tiếp tục lải nhải: "Nhưng cô nương này cũng thật dũng cảm đấy, là con gái lại dám tòng quân đánh giặc.

    Nếu năm ấy ta mà đi tòng quân chắc chắn cũng có thể đánh một trận ra trò.

    "

    "Vậy tại sao Trình huynh lại ở nhà?"

    "Ài, còn có thể tại sao nữa.

    Nhà ta chỉ có một đứa con độc đinh là ta, nếu ta tòng quân thì còn ai chăm sóc mẹ ta, việc đồng áng trong nhà cũng không thể để mẹ ta làm, vậy nên ta đành không đi."

    Há miệng to cắn nửa cái màn thầu, Trình Chí Phong vô tư trả lời.

    " Trình huynh tự nguyện từ bỏ tiền đồ tốt đẹp của mình ư?"

    Không hiểu sao giọng nói Yến Dương hơi nhiễm một chút kích động, chỉ là Trình Chí Phong thần kinh thô hoàn toàn không nghe ra, lại còn chân thành gật đầu.

    "Tiền đồ gì đó rất quan trọng, nhưng mẹ ta càng quan trọng hơn.

    Ta chỉ là người thô tục, không hiểu biết gì nhưng có thể chăm sóc được mẹ là ta thỏa mãn lắm rồi."

    "Thế ư?"

    Giọng điệu đã quay về bình thường, Yến Dương chầm chậm cắm màn thầu, ôn hòa mở miệng.

    Đúng lúc này của phòng mở ra, một bà lão bước ra, Yến Dương ôn tồn đứng lên đi đến.

    "Đại nương, nàng sao rồi?"

    Vẻ mặt của bà lão có chút không tốt, liếc cửa phòng một cái rồi lại quay mặt về: "Những chỗ khác chỉ là vết thương nhỏ, nhưng vết thương trên bả vai quá sâu, hơn nữa cũng không biết đã bị thương mấy ngày rồi mà miệng vết thương đã sưng mủ, cần mua một vài dược liệu tốt bôi ngoài da và uống.

    Nếu không sợ là cánh tay của cô nương kia không còn nữa."

    Dứt lời, bà lão thở dài một hơi, lắc đầu, vẻ mặt khó xử.

    Vết thương của nàng có thể chữa khỏi nhưng bà và con trai thực sự không thể chi trả nổi tiền thuốc.

    "Đại nương, ta hiểu ý ngài.

    Ngài yên tâm, ngày mai ta sẽ đi mua dược liệu sớm, ngài cần gì cứ báo ta là được."

    Nắm chặt tay, Yến Dương trả lời có chút khó khăn.

    Hắn vẫn còn một ít bạc, là lộ phí mà hắn chuẩn bị để lên kinh dự thi, nếu dùng thì...

    Bất giác ánh mắt hướng về cửa phòng, Yến Dương nhắm hai mắt lại hít một hơi.

    Thôi, bạc còn có thể nghĩ cách, chứ cánh tay mà không còn thì thật sự không còn nữa.

    Lại thở dài, bà lão vỗ vai Yến Dương, cười hiền hậu.

    "Con là một đứa trẻ tốt."

    ...

    Mở mắt một cách khó khăn, Liên Thanh cảm thấy mình mẩy đau nhức khắp nơi, đặc biệt là cánh tay, tựa như có hàng nghìn hàng vạn mũi kim đang cắm dày đặc trên đó.

    Khi linh hồn xuyên không đến thì thân thể đang trong trạng thái bị thương nặng, chỉ nghe 89 nói một câu "Ký chủ mau lên" rồi loạng choạng ngã nhào trước mặt một người đàn ông, còn chưa kịp thấy gì chỉ kịp lầm bầm nói một câu cứu mạng rồi mất đi ý thức.

    Trong nháy mắt đó, Liên Thanh thậm chí đã nghĩ rằng bản thân vừa đến thế giới phụ này đã đi đời nhà ma luôn rồi.

    Cố gắng mở to hai mắt nhìn xung quanh căn phòng nhỏ, là một căn nhà đất đơn giản đến không thể đơn giản hơn, mọi thứ vật dụng đều là sản phẩm cực kỳ xưa cũ mà chỉ thời cổ đại mới dùng.

    May mà không chết.

    【 Ký chủ tỉnh rồi à? 】

    Giọng nói 89 truyền đến từ trong đầu, không có gì không ổn nhưng vẫn hơi thấy không quen, Liên Thanh sửng sốt một lát mới phản ứng lại.

    Vừa định nói chuyện thì bỗng nhận ra cổ họng khô khốc như một cái giếng khô cạn, thít chặt lại.

    【 Ký chủ không cần nói chuyện trực tiếp, có thể nói chuyện với tui ở trong đầu.】

    Cũng may 89 nhắc nhở kịp thời, Liên Thanh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

    " Tôi đang ở đâu?"

    Mắt cũng hơi đau xót, Liên Thanh dứt khoát nhắm mắt lại nói chuyện với 89 trong đầu.

    【 Thế giới nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta đấy ký chủ, thế giới này là một thế giới phụ chưa hoàn thành điển hình.

    Ký chủ sẽ kế thừa tất cả ký ức của nguyên chủ thân thể này, sau đó thay thế nguyên chủ tiếp tục sống đến khi hoàn thành nhiệm vụ.】

    "Chỉ kế thừa ký ức của nguyên chủ thôi à, không cho tôi nội dung cốt truyện hửm?"

    【 Không có đâu, thế giới này là thế giới "thái giám" chứ không phải thế giới đã tan vỡ.

    Câu chuyện phía sau của thế giới "thái giám" cần được các nhân vật trung tâm thúc đẩy hoàn thành, nên không có cốt truyện.

    Không phải là 89 không cho nha, chỉ khi ở thế giới tan vỡ thì ký chủ mới có nội dung cốt truyện thôi. 】

    89 kiên nhẫn giải thích, không hề có tí mất kiên nhẫn nào.

    "Tôi hiểu rồi, vậy thì nhiệm vụ của tôi là gì?"

    【 Thế giới "thái giám" không có nhiệm vụ cố định nha ký chủ, nói cách khác là dựa vào mỗi bước đi của nhân vật trung tâm phát triển cốt truyện rồi mới đưa ra nhiệm vụ.】

    "...

    Cho nên sao mà ngay từ đầu đã đưa tôi đến loại thế giới này, nghiêm túc à?"
     
    [Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
    Chương 004: Khi tú tài gặp nhà binh (2)


    【 Thế giới nhiệm vụ là xuyên vào một cách ngẫu nhiên, và không phải chuyện 89 có thể quyết định được.

    Ký chủ cần hiểu rõ rằng địa ngục luân hồi không thiếu người làm nhiệm vụ có năng lực, nếu ký chủ không thể gánh vác được nhiệm vụ của cô thì địa ngục luân hồi có thể tiêu hủy ký chủ cùng với tui bất cứ lúc nào.】

    Nếu người hỗ trợ không thể giúp đỡ ký chủ hoàn thành tốt nhiệm vụ thì sẽ không đạt tiêu chuẩn, địa ngục luân hồi cũng không thiếu người hỗ trợ.

    Lời nói của 89 khiến Liên Thanh khựng lại, cô chợt nhớ ra mình chỉ là một người chịu hình, căn bản không có tư cách cò kè mặc cả với địa ngục.

    Đi đến thế giới nào, làm nhiệm vụ gì, ngoại trừ tuân theo mệnh lệnh thì cô đâu còn lựa chọn nào khác.

    Dù sao thì giao dịch này cũng là bản thân cô sẵn sàng làm, cô bèn ký tên và ấn dấu tay liền mạch lưu loát, muốn có được thứ gì mà không phải trả giá là chuyện không thể nào.

    "Tôi hiểu rồi, nhiệm vụ đầu tiên là gì?"

    Thực ra một khi đã tiếp nhận sự thật này thì nghĩ lại cũng đâu có gì là không thể chấp nhận được.

    Mở mắt ra, Liên Thanh khó nhọc ngồi dậy trên giường gỗ, ôm lấy bả vai đau đớn, đôi môi tái nhợt.

    Cô khát quá, cô muốn uống nước.

    【 Khiến độ hảo cảm của Yến Dương đối với ký chủ đạt tới 60.】

    "Người đã cứu tôi ngày hôm qua à?"

    Nếu chẳng liên quan gì thì hẳn là 89 sẽ không lựa chọn thời điểm này để xuyên qua.

    【 Chính xác. 】

    "Hiện giờ là bao nhiêu rồi?"

    【 0. 】

    "Ok."

    Liên Thanh cũng không bất ngờ lắm với độ hảo cảm này.

    Đối với người xa lạ thì độ hảo cảm bằng 0 là con số an toàn nhất.

    Trong phòng không có bàn, cũng chẳng có chén nước nào, nhờ sự trợ giúp của tường đất, cô dò dẫm tiến về phía cửa, từng bước đi đều khó nhọc nặng nề.

    Cũng may chưa đi được mấy bước thì đã có người mở cửa phòng tiến vào.

    Trình Chí Phong bưng bát thuốc đến, nhìn về phía đầu giường không thấy ai, nghe tiếng động nhẹ quay đầu lại mới thấy Liên Thanh đang đi chân trần bám vào tường nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái nhợt.

    Y vội vàng đặt bát thuốc sang một bên.

    Bất chấp gì mà nam nữ thụ thụ bất thân, Trình Chí Phong tiến lên hai bước đỡ lấy Liên Thanh, cho cô mượn không ít sức khiến cô thấy dễ dàng hơn nhiều.

    Vất vả mãi mới đi đến gần cuối bức tường lại được người ta giúp đỡ trở về, trong lòng Liên Thanh khổ mà không thể nói nên lời.

    Dường như Trình Chí Phong đã chú ý tới vẻ mặt không tốt của Liên Thanh, y ngồi xổm bên giường, quan tâm hỏi han: "Cô nương, cô muốn làm gì à?"

    Giơ cánh tay không bị thương lên, ngón tay gấp lại như đang cầm cái chén, hơi ngửa đầu ra khoa tay múa chân ở bên môi, sau đó chỉ vào cổ họng mình nuốt nước miếng.

    Cuối cùng Trình Chí Phong cũng hiểu rằng cô đang khát.

    Y cuống quít vội vã chạy ra rót một bát nước sạch.

    Thấy Liên Thanh gấp gáp không chờ nổi uống một hơi cạn sạch, Trình Chí Phong nhận lấy cái bát không rồi lại đưa một bát thuốc Đông y đến trước mặt Liên Thanh.

    Mùi hương đặc trưng của thuốc Đông y khuếch tán trong xoang mũi.

    Trình Chí Phong vốn tưởng rằng bình thường cô nương nhà nào uống thuốc Đông y cũng phải dỗ dành, nào ngờ y còn chưa mở miệng nói gì đã thấy Liên Thanh nhận lấy bát thuốc không còn nóng nữa, hai ba hớp đã uống hết sạch.

    Quả nhiên con gái tham gia quân ngũ không giống như thường, Trình Chí Phong ngờ nghệch chỉ có thể cảm khái ở trong lòng.

    Nhưng như thế cũng tốt, y sẽ không cần phải nhiều lời.

    Để hai cái bát sang một bên, Trình Chí Phong bê một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh giường, tò mò quan sát miệng vết thương trên mặt Liên Thanh, mở miệng hỏi: "Cô nương, sao cô lại bị thương thế?"

    Cô lắc đầu, vẻ mặt cũng tràn đầy nghi hoặc, cô cũng muốn biết lắm.

    "Cô nương tên là gì?"

    Lại lắc đầu, Liên Thanh tỏ vẻ rằng cô thực sự không biết.

    "Cái này cũng không biết à?"

    Trình Chí Phong ngẩn ra, chẳng lẽ là mất trí nhớ?

    Lần này Liên Thanh không lắc đầu nữa, ngừng lại một chút, chần chờ gật đầu.

    Mí mắt cô hơi rũ xuống, dường như có chút buồn khổ.

    "Chuyện này, trước tiên cô đừng buồn, có thể là do cô vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc còn chưa kịp tỉnh táo.

    Ta đi tìm mẹ đến xem cho cô, cô nương cứ nằm nghỉ một lát đi."

    Vừa dứt lời còn cẩn thận xếp giày cho Liên Thanh, Trình Chí Phong xoay người chạy ra khỏi phòng.

    Chẳng bao lâu đã thấy y đi vào cùng với một bà lão.

    Bà lão có gương mặt phúc hậu, khi nghe Trình Chí Phong nói thì trên mặt có chút lo lắng, ngồi xuống bên giường kéo Liên Thanh nhìn trái nhìn phải.

    Quả thật là không thấy vết thương nào ở trên đầu, trái lại có một cục u lớn ở sau gáy, trước đó bị tóc dài che khuất nên không phát hiện ra.

    Lúc này tay bà lão sờ đến cái gáy của Liên Thanh, theo bản năng cô 'a' một tiếng nên cuối cùng cũng để ý tới ở đây có một cục u.

    "Sao rồi mẹ?"

    "Cô nương này... hầy."

    Vẻ đau lòng thoáng hiện lên trên gương mặt bà lão.

    Bà vốn nghĩ cô nương này thương tích toàn thân đã đủ đáng thương rồi, không ngờ bây giờ lại ra nông nỗi này.

    "Tiểu cô nương, đại nương hỏi con, hiện giờ con thật sự không nhớ gì sao?"

    Cô lắc đầu rồi lại gật đầu, cô đơn cúi đầu xuống.

    Hành động của Liên Thanh đã quá rõ ràng, hoàn toàn không nhớ rõ.

    Việc này có chút khó khăn, nếu là bị thương thì bà còn có thể chữa, nhưng mất trí nhớ như này thì bà thật không có biện pháp gì.

    "Đại nương, xin hỏi ta làm sao đến đây được vậy, là ngài đã cứu ta sao?"

    Cổ họng cô đã dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng lúc mở miệng nói chuyện thì giọng nói vẫn mang theo chút khàn khàn.

    Tuy rằng đã biết là Yến Dương cứu cô, nhưng nếu đã mất trí nhớ rồi thì phải mất cho hết mới đúng.

    "Không phải con đại nương đâu, là Yến Dương,phát hiện con khắp người toàn là máu ở trên đường lớn nên đã cõng con đến tận chỗ đại nương."

    "Vậy ân nhân đâu?"

    "Nhà đại nương nghèo, không có dược liệu gì tốt, vết thương trên tay tiểu cô nương con quá nặng nên Yến Dương đã đi bốc thuốc cho con từ sáng sớm, vẫn chưa trở về.

    Có vẻ như tiền này là đứa nhỏ kia chuẩn bị để lên kinh đi thi."

    "Là ta liên lụy đến ân nhân, còn cả đại nương ngài nữa..."

    Liên Thanh cúi đầu tự trách.

    "Con đừng nói lung tung, gì mà liên lụy với không liên lụy chứ.

    Nếu không phải các con bảo vệ quốc gia thì chúng ta làm sao có thể sống yên ổn được."

    Kéo lấy tay Liên Thanh, bà lão càng đau lòng cho đứa nhỏ này.

    "Bảo vệ quốc gia?

    Ta ư?"

    Lúc Liên Thanh tỉnh dậy đã được đổi một bộ quần áo vải thô, bộ quân phục nhiễm máu hẳn là đã được đại nương đem đi giặt sạch rồi.

    "Đúng đấy, giáp trụ của cô nương vẫn còn treo ở trong sân kia kìa.

    Cho nên đừng nói gì mà liên lụy với không liên lụy, là dân chúng chúng ta phải cảm tạ các con mới phải."

    Nói thêm vài câu, sắc mặt Liên Thanh lại càng tái nhợt.

    Dặn dò Liên Thanh vài câu đừng lo lắng cứ nghỉ ngơi cho tốt, bà lão bèn kéo theo Trình Chí Phong cùng đi ra khỏi phòng.

    "Mẹ, mẹ có thể trị được mất trí nhớ không?"

    Không phải Trình Chí Phong không tim không phổi, mà bởi y lớn từng này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một người bị mất trí nhớ, nghĩ thầm đã là bệnh thì có lẽ sẽ trị được thôi.

    Chỉ là bà lão còn chưa kịp trả lời, Yến Dương không biết trở về từ lúc nào đã đứng sau lưng mẹ con bọn họ, mở miệng hỏi.

    "Ai bị mất trí nhớ?"

    Xách theo một bọc thuốc, Yến Dương cau mày, trong lòng thoáng cảm giác không ổn.

    "Là cô nương kia, vừa mới tỉnh lại, chẳng nhớ gì cả."

    Dù sao cũng không thể giấu diếm được, hơn nữa cũng chẳng có gì là không thể nói, Trình Chí Phong nói thẳng tin tức không được tốt lắm này cho Yến Dương.
     
    [Edit] Xuyên Nhanh: Cô Gái Đến Từ Địa Ngục - Cư Các Lan
    Chương 005: Khi tú tài gặp nhà binh (3)


    Tay cầm dược liệu siết chặt lại, Yến Dương dùng ánh mắt dò hỏi bà lão, nhận được cái gật đầu bất đắc dĩ từ bà mới bỗng nhiên giống như bong bóng xì hơi, đưa dược liệu cho Trình Chí Phong rồi đi về phía phòng.

    Là một tú tài có lễ giáo nên lúc này hắn cũng không quên gõ cửa trước, khi nghe thấy tiếng trả lời nhỏ nhẹ mới mở cửa đi vào.

    Liên Thanh ngồi ở mép giường, đang đi giày.

    Một người ngẩng đầu, một người bước vào, ánh mắt hai người giao nhau, cặp đồng tử màu hổ phách chạm phải đôi mắt đen tuyền thâm thúy tựa hồ nước sâu.

    Hô hấp dường như bị đóng băng.

    Giây phút ấy, Liên Thanh bỗng cảm thấy người trước mặt có gì đó sâu không lường được.

    Bình tĩnh thu hồi ánh mắt, Liên Thanh thấy hơi lo lắng khi đối mặt với nhân vật trung tâm của thế giới này.

    Vờ như mang giày, cô cúi đầu nuốt nước bọt, hít thở sâu vài hơi rồi mới ngẩng đầu lên.

    Lúc này, Yến Dương đã đi tới trước mặt cô.

    Nhìn thấy Liên Thanh có vẻ muốn đi ra ngoài, hắn cẩn thận đỡ bên vai không bị thương của cô, cùng cô đi ra ngoài.

    "Cô nương muốn đi đâu vậy?"

    "Nhà vệ sinh."

    Không ngượng ngùng như những cô nương bình thường, Liên Thanh nghĩ rằng nếu nguyên chủ là một tiểu binh thì thể nào tính tình cũng sẽ có đôi chút tùy tiện, qua loa, vậy nên dứt khoát không thèm giả bộ yếu đuối luôn.

    Liên Thanh tùy tiện không chút để tâm, trái lại Yến Dương nghiêng đầu ho khan một tiếng, không che giấu được vẻ xấu hổ.

    Hắn thực sự không ngờ cô có thể nói một cách thẳng thừng như thế.

    May mắn thay, lúc đỡ Liên Thanh ra khỏi phòng thì đại nương còn chưa đi, hắn bèn giao Liên Thanh cho đại nương như ném một củ khoai lang nóng bỏng tay.

    Nhìn bóng dáng hai người, Yến Dương thở phào nhẹ nhõm.

    Nhìn Yến Dương thở phào mà tưởng như thở dài, Trình Chí Phong vỗ vỗ vai Yến Dương, lắc đầu thở dài theo.

    "Ai mà ngờ được khi tỉnh lại cô nương này sẽ mất trí nhớ chứ.

    Nhưng Yến Dương huynh đệ đừng lo lắng, mẹ ta nói mấy bệnh như kiểu mất trí nhớ thì không khó, cứ từ từ là có thể nhớ lại được."

    Nói xong, ngay bản thân Trình Chí Phong cũng cảm thấy mình nói mà chẳng có ích gì cả.

    Một tú tài lên kinh dự thi, thứ nhất không có tiền, thứ hai không có thời gian, làm sao có thể chờ một người xa lạ khôi phục trí nhớ chứ?

    Có lòng tốt nhặt một người thương tích đầy mình đã không có được lợi ích gì thì thôi, sao còn có thể tiếp tục chăm sóc cho được?

    Ngay cả Trình Chí Phong thần kinh thô cũng có thể nghĩ đến vấn đề đấy thì sao mà Yến Dương không nghĩ tới được, cho nên khi nghe ba từ 'mất trí nhớ' hắn mới kinh ngạc như thế.

    Mặc dù cứu cô không phải là muốn cô trả ơn, nhưng quả thật hắn không ngờ sẽ xuất hiện vấn đề khiến người ta phải đau đầu như vậy.

    Hắn bất đắc dĩ mỉm cười.

    Trình Chí Phong và Yến Dương đều biết rất rõ cho dù không thể tin được, nhưng loại chuyện này vẫn đã xảy ra, nghĩ nhiều thế nào đi chăng nữa cũng chẳng được tích sự gì.

    "Mà này Yến Dương huynh đệ, lộ phí lên kinh dự thi huynh đều dùng mua thuốc cho cô nương kia rồi, huynh đã nghĩ tới cách giải quyết vấn đề này chưa?"

    Quay trở lại phòng đất nơi hắn và Trình Chí Phong chen chúc nhau, hắn lấy từ trong tay áo ra một cái hà bao bằng vải thô, đổ ra một ít bạc vụn, đưa toàn bộ cho Trình Chí Phong rồi mới mở miệng nói: "Chuyện này Trình huynh đừng lo lắng.

    Hôm nay Yến mỗ đi trấn trên đã tìm được việc vẽ tranh cho quan phủ.

    Ở đây cách kinh thành không xa lắm, cũng còn một thời gian nữa cuộc thi khoa cử mới diễn ra, chờ kiếm được gần đủ lộ phí thì có lẽ cô nương có thể tự chăm sóc bản thân phần nào đấy.

    Đến lúc đó Yến mỗ lại khởi hành hẳn là vẫn tới kịp, chỉ là thời gian này có lẽ phải tiếp tục quấy rầy Trình huynh và đại nương rồi."

    "Yến Dương huynh đệ, huynh nói thế là sao chứ?"

    Y cầm bạc nhét lại vào tay Yến Dương, nhìn thấy Yến Dương không chịu nhận, Trình Chí Phong cau mày rậm thành một hàng, lập tức khí thế trở nên có chút dữ tợn, đợi đến khi Yến Dương bất động thì mới cười ha hả mở miệng: "Gia đình ta gồm ta và mẹ ta, nhiều thêm hai người thì càng thêm náo nhiệt hơn.

    Ta rất vui vẻ khi có thể làm bạn với Yến Dương huynh đệ, bạc này Yến Dương huynh đệ cứ giữ lại mua dược liệu và lộ phí.

    Nếu Yến Dương huynh đệ lại đưa tiền thì ta sẽ đuổi người đấy."

    Nói xong Trình Chí Phong mới ra vẻ tức giận trừng hai mắt mà nhìn, dáng dấp như thể nếu Yến Dương không đồng ý thì y thật sự sẽ đuổi người đi.

    Do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng Yến Dương đành phải thỏa hiệp.

    Hắn cất bạc vụn vào trong túi vải thô, gật đầu.

    Bởi vì nguyên chủ bị thương ở tay phải khiến cho Liên Thanh hoàn toàn không thể dùng sức, lúc đi vệ sinh thì không sao, nhưng thời điểm ăn cơm trưa thì không cách nào mà nhấc lên được, thử dùng tay trái một chút lại phát hiện tay trái của bản thân dường như ngay cả cầm đũa như thế nào cũng đã quên rồi.

    Cuối cùng vẫn là đại nương đưa cho một cái thìa gỗ mới giải quyết được.

    Kể từ khi đến thế giới này, ngoại trừ uống một chén nước và một chén thuốc ra thì Liên Thanh vẫn chưa ăn cái gì cả, bụng đã sớm đánh trống đến khó chịu.

    Bởi vậy lúc ăn cơm tuy rằng có chú ý cấp bậc lễ nghĩa, nhưng cô vẫn không nhịn được mà ngấu nghiến ăn như hổ đói.

    Có bụng dạ lớn là vậy nhưng miệng lại không lớn như thế, kết quả cuối cùng đương nhiên là Liên Thanh thành công nghẹn họng.

    Người đầu tiên nhận ra sự khác thường của Liên Thanh là Yến Dương.

    Khi Liên Thanh đặt chiếc thìa gỗ xuống, hắn liền quay đầu nhìn sang, khuôn mặt đỏ bừng với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được khiến Yến Dương sợ hãi.

    Còn tưởng rằng cô có chuyện gì, hắn lo lắng buông đũa đứng lên, nhưng đứng tại chỗ chân tay luống cuống không dám lộn xộn.

    Vẫn là Trình Chí Phong nói một câu: "Cô nương bị nghẹn là?"

    Thấy Liên Thanh vội cuống quýt gật đầu lia lịa, Yến Dương mới do dự vỗ vỗ lưng cô một chút.

    Chỉ là dáng vẻ Yến Dương sợ vỗ nặng khiến cho đại nương thật sự không nhịn được tiếp nữa, bất đắc dĩ buông đũa xem xét, nhắm chuẩn trên lưng Liên Thanh mà vỗ 'bụp' một phát.

    Thời điểm không khí trong lành tràn vào cổ họng, Liên Thanh cảm thấy cuối cùng thì mình cũng sống rồi.

    Cô ôm ngực hít thở từng hơi từng hơi không khí, trong miệng Liên Thanh vẫn còn thức ăn, không có gì nguy hiểm, trông cô như vậy có hơi buồn cười.

    Trình Chí Phong không nhịn được bật cười, thật là một cô nương xinh đẹp nha, đáng tiếc lại là một kẻ ngốc.

    Yến Dương cũng mỉm cười, không có ý giễu cợt, chẳng qua cảm thấy cô hình như cũng hơi đáng yêu.

    Hắn khẽ ho một tiếng rồi mới dịu dàng mở miệng: "Cô nương ăn từ từ thôi, đồ ăn còn có đủ."

    "Hì hì."

    Nuốt hết miếng cơm trắng, Liên Thanh nhoẻn miệng lộ rõ hàm răng cười ngồi trở lại băng ghế gỗ, không tim không phổi, vui vẻ gấp bội.

    Nhưng thật ra đã rất lâu rất lâu rồi cô chưa được trải nghiệm qua ngày tháng ăn cơm mà cũng bị nghẹn, trong lòng dâng lên một chút mới lạ.

    "Có điều là cô nương à, bây giờ cô không thể nhớ tên của mình, chúng ta cũng không thể luôn gọi cô là 'cô nương' được."

    Vẫn là đại nương nhắc tới chủ đề này trước.

    Đây là một việc nhỏ cần phải giải quyết, nhưng mà cứ gọi cô nương cô nương thì nghe có vẻ thật xa lạ.

    "Thế thì hay là ân nhân đặt cho ta một cái tên tạm thời đi."

    Liên Thanh nhìn về phía Yến Dương, mi mắt cong cong, đôi con ngươi sáng long lanh.

    Yến Dương né tránh không kịp, con ngươi đen sâu thẳm đụng phải đôi mắt màu hổ phách, trong nháy mắt ngây người ra.

    Nhận ra hành động như bỗng dưng mất trí vừa nãy không được thích hợp cho lắm, Yến Dương vội vàng quay đầu lại: " Loại chuyện như đặt tên không phải là chuyện nhỏ, nên để cho trưởng bối duy nhất trong chúng ta làm thì hợp lý hơn."
     
    Back
    Top Dưới