Cập nhật mới

Khác [Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
374176328-256-k420595.jpg

[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Tác giả: Someone3110
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một quán bar, nam nữ trẻ tuổi náo nhiệt giao lưu, có một người chàng trai đội mũ đeo khẩu trang nhìn chằm chằm sàn nhảy.

Một mỹ nhân chú ý tới hắn, sau khi đánh cược cùng mấy người chị em bạn bè rằng 10 phút sau sẽ dụ dỗ được người thanh niên này, cô gái tự tin đi đến trước mặt chàng trai bí ẩn, "Đi một mình sao?"

Chàng trai không nói gì, chỉ nhìn cô một lần, sau đó tiếp tục quan sát sàn nhảy, cô gái quay đầu liếc mắt nhìn, bọn bạn cô trông từ xa chế giễu, làm cô cảm thấy thật mất mặt, "Vì sao anh lại không lộ mặt vậy?

Tư ti về ngoại hình sao?"

Chàng trai quay đầu bình tĩnh chăm chú nhìn mỹ nữ, cô gái từ tự tin dần không được tự nhiên, ánh mắt bắt đầu né tránh, chàng trai mở miệng, "Tôi bảo cô nhớ kĩ bài học này, họa từ miệng mà ra."

Cô gái có chút sợ, nhưng nghĩ trong quán bar có nhiều người xung quanh, cô khôi phục lại chút sự tự tin, "Thằng bệnh tâm thần, xui xẻo thật!"

Ngày hôm sau, một thi thể nữ giới được phát hiện, miệng của nạn nhân bị cắt nhiều nhát.

Chàng trai cầm quyển nhật ký, nhìn xem nội dung phía trên, mặt mỉm cười thỏa mãn.



kinhdi​
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Lưu ý


Tên gốc: 一觉醒来:我背上了40起命案

Tình trạng: Hoàn thành (tổng 354 chương)

Tác giả: Vô Hỉ

Nguồn qt: Sáng Tác Việt

Người edit: Cá Mặn

Lịch edit: 1 chương/ngày

Lần đầu edit còn nhiều thiếu sót mong mọi người thông cảm, văn phong không hay chỉ đủ đọc.

Không quan tâm vấn đề repost, đem bản edit đi đâu cũng được.

Edit phi lợi nhuận, vì sở thích, không rõ có theo được đến kết không, nhưng sẽ cố gắng.

Cảm ơn mọi người đã đọc.
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 1: Nhật kí


Thế giới song song.

Thành phố Ngân, khu Tây Thành

Trần Hiểu chậm rãi mở một cuốn nhật kí.

Ngày 4 tháng 4 năm 2012.

Hôm nay sau giờ tan học trên đường về nhà tôi nhìn thấy Tiểu Nghiên, hôm nay nàng vẫn xinh đẹp như mọi khi, tôi càng ngày càng thích nàng, nhưng mà tôi cũng vì vậy mà càng lo lắng cho bệnh tình của nàng hơn.

Tôi đã nói với nàng rất nhiều lần, nhưng nàng chẳng chịu tin, tức giận chửi tôi nói nhăng nói cuội, làm tôi đau lòng vô cùng.

Dù vậy tôi vẫn không từ bỏ, tất cả chỉ vì tôi yêu nàng mất rồi.

Tôi thấy nàng đang cô đơn đứng ở cửa trường học, trông giống như đang chờ ai đó, người kia hình như sẽ đến muộn, tôi đã định đứng cạnh nàng cùng nhau chờ.

Bầu trời dần dần tối, có mấy giọt mưa bắt đầu rơi xuống, người đi lại càng ngày càng ít, tôi thấy nàng gấp gáp nóng nảy mà thương quá, đã bị bệnh rồi lại còn phải chịu mưa!

Tôi chạy lên phía trước quan tâm nói cho nàng biết nàng đang bị bệnh nên để tôi chữa cho, nhưng nàng lại tức giận cảnh cáo tôi phải rời đi ngay, nếu không nàng sẽ mách mẹ tôi.

Tôi không hiểu, tôi rõ ràng là muốn giúp nàng, tại sao nàng lại tức giận như vậy?

Nói thật lúc đó tôi cũng thấy hơi giận, nhưng tôi nhịn được, ai bảo tôi thích nàng quá rồi?

Bị bệnh hẳn là rất khổ sở, tôi không muốn nàng phải chịu đựng nữa nên tôi tiếp tục lại gần nàng mặc kệ tiếng quát lớn xua đuổi.

Tôi nghe nàng quát lớn mà long đau như cắt, nàng lại phát bệnh rồi, không trị bây giờ thì không kịp nữa.

Tôi lấy một cây gậy sắt từ trong túi xách, đập mạnh lên đầu nàng, đúng như dự đoán giọng nói của nàng nhỏ dần.

Nhìn này, tôi đã nói rồi nàng có bệnh, chỉ có tôi mới chữa được.

Nhưng mà tôi biết bệnh của nàng chưa có khỏi hẳn, phải tiếp tục điều trị, tôi đỡ nàng, muốn tìm một chỗ yên tĩnh để tiếp tục trị bệnh cho nàng.

Nàng có chút nặng, tôi phải mất rất nhiều sức mới đưa nàng đến một ngõ nhỏ không người, trên bầu trời mưa càng lúc càng lớn, tôi phải nắm chắc thời gian, tôi vung lên gậy sắt, nên lên đầu nàng một hai phát nữa, cho đến khi nàng không còn nhúc nhích.

Tôi thở dài, cuối cùng cũng chữa khỏi rồi, tôi gọi nàng mấy lần, nàng không có phản hồi, hẳn là đang rất mệt mỏi, dù sao người bị bệnh nặng mới khỏi cũng thường muốn nghỉ ngơi mà.

Tôi dự định thay nàng đợi người kia, kết quả là cho đến lúc cha tôi tới đón, cũng không thấy người nàng đợi đến, thật sự rất bất tín, nhưng may là giờ nàng khỏi bệnh rồi, nếu không thì nàng hẳn sẽ rất đau lòng khi không thấy người kia.

......

Xem xong phần nhật ký này, trên trán Trần Hiểu đầy mồ hôi lạnh, nội dung này được viết vào mười năm trước, đằng sau vẫn còn có nhiều phần khác, hắn vội vàng lật đến trang sau, nội dung bên trong không khác với phần hắn vừa đọc lắm, cũng là viết về quá trình giết người.

"Không phải chứ?

Mình xuyên không đến thân xác của người viết đống nhật kí này sao?"

Hắn bây giờ muốn hỏi thầy La Tường, một người tốt xuyên không vào một tên tội phạm giết người biến thái, thì nên phán xử như nào?

Mặc dù hắn không có kí ức của nguyên chủ về mấy cái việc giết người này, nhưng cái cuốn nhật kí này không giống như là giả.

Nếu như nguyên chủ và "tôi" trong cuốn nhật kí là một, hắn có nên đi tự thú không?

Mấu chốt là hắn có làm những chuyện này đâu, vậy thì oan uổng cho hắn quá!

Nói hắn xuyên không qua, ai sẽ tin vào việc này?

"Đm!"

Hắn tại sao lại xui xẻo như vậy?

Không nói đến chuyện hắn đang ở nhà ăn lẩu thì đột nhiên xuyên không, nhưng rốt cuộc là vì sao lại vào thân xác một tên tội phạm giết người biến thái chứ?

"Tỉnh táo!

Tỉnh táo!

Mọi sự còn chưa rõ ràng, nhỡ cuốn nhật kí kia chỉ là một trò đùa thì sao?"

Lúc này bên ngoài bỗng có tiếng còi chói tai của cảnh sát, hắn giật mình hoảng sợ,

"Đến bắt mình sao?"

Vừa mới xem xong cuốn nhật kí kia, liền có tiếng còi cảnh sát, hắn không thể không liên tưởng.

Hắn vội vàng đứng dậy đi tới bên cửa sổ, mắt nhìn thấy cảnh sát tiến vào cửa tòa nhà, hắn càng luống cuống, vội vàng quay người lại đem nhật kí giấu đi.

"Chết chắc rồi!"

Chạy chắc chắn không thoát được, người cũng đã tới cửa, chạy thế nào?

Hắn không có ý định phản kháng, ăn ngay nói thật, liệu bọn họ có tin hay không

Ngoài cửa dần ồn ào, lúc này Trần Hiểu mới phát hiện những cảnh sát này không tới để bắt mình, hắn cảm thấy như mình vừa sống sót sau tai nạn.

Hắn vốn không muốn mở cửa, dù sao bây giờ hắn thấy cảnh sát cũng không thể hành xử bình thường được, nhưng nghĩ một lúc, động tĩnh lớn như vậy mà hắn không hiếu kì thì rất kì quái, cảm giác như giấu đầu lòi đuôi, chắc chắn sẽ khiến người khác hoài nghi.

Hắn hít sâu một hơi, mở cửa, nhìn thấy sát vách dán đầy băng cấm vào, nhà ai cũng mở cửa, điều này làm hắn thở phào nhẹ nhõm, may là hắn mở cửa, nếu không thì cửa nhà ai cũng mở mà mỗi nhà hắn đóng, đây chả phải rõ ràng chỉ cho người ta thấy hắn có vấn đề à?

Một đám người tụ tập ngoài băng cấm vào, hắn vật lộn một lúc mới chen được vào, hắn nhớ kĩ cô gái nhà bên tên Lư Tiểu Vân, thế nhưng ngoài tên ra thì chẳng còn kí ức gì về người này nữa.

Hắn chú ý tới khóa cửa không có dấu hiệu cậy phá, ở trước cửa có một vết máu kéo dài vào trong nhà, trên mặt tường cũng có, hắn theo vết máu nhìn vào trong phòng, bên trong có rất nhiều cảnh sát, còn có cả mấy dấu chân máu.

Hàng xóm xung quanh ồn ào nói chuyện, nội tâm của hắn có dự cảm không tốt, đừng bảo là nguyên chủ giết cô gái này nhé?

Hắn rất muốn trở về nhà lật xem nhật kí, nhưng hắn thấy nếu bản thân đột ngột rời đi sẽ khiến người khác hoài nghi, vì vậy hắn chỉ có thể giống mọi người tiếp tục đứng hóng hớt.

"Chiều hôm qua tôi còn trông thấy cô gái này, không nghĩ hôm nay sẽ xảy ra chuyện như vậy..."

Trần Hiểu không nghe thấy mấy người hàng xóm phía sau nói cái gì, đầu óc hắn bây giờ đang rất loạn, chiều hôm qua còn sống, vậy thời gian chết là giữa tối hôm qua và rạng sáng nay, nếu là nguyên chủ giết, vậy hắn đã kịp xử lý hung khí chưa?

Một giọt mồ hôi từ trán hắn trượt xuống, hắn càng căng thẳng hơn.

Cũng may chưa đầy một lúc sau, một người cảnh sát trung niên cùng một người cảnh sát trẻ tuổi bước đến,

"Mọi người về nhà đi!

Đừng đứng đây chặn cửa!

Nhanh lên!"

Nghe thấy tiếng cảnh sát, Trần Hiểu thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn nghe lời trở lại phòng.

Vào nhà hắn lập tức lấy nhật kí, cô gái nhà bên vừa mới chết không lâu, nếu thật là nguyên chủ giết, hẳn là sẽ được viết ở trang sau cùng.

Hắn lật đến phần cuối, ngày 2 tháng 7 năm 2022, cũng chính là hôm nay, hắn đen mặt,

"Đừng mà!"

Hắn cầu nguyện.

Nhìn xuống, ba chữ Lư Tiểu Vân hiện rõ trên trang nhật kí.

"Vãi lồn!"

Thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, tia hy vọng cuối cùng trong hắn tan vỡ.

Hắn thở một hơi thật dài, bắt đầu đọc nhật kí, phần nhật kí này không dài, không mất nhiều thời gian để đọc hết.

Lư Tiểu Vân chết dưới tay hắn là ngoài ý muốn, cô gái này thật xui xẻo.

Tối qua hơn hai giờ sáng, nguyên chủ đang chôn xác trong khu cư xá, lúc này Lư Tiểu Vân đột nhiên bật điện, nguyên chủ nghĩ là đã bị cô đã phát hiện, nên đã đi thẳng tới nhà cô ấy, sau đó giết cô.

Trần Hiểu nghĩ Lư Tiểu Vân thật ra hẳn là cũng chưa biết cái gì, chỗ này là tầng mười sáu, từ bên ngoài đi đến nhà cô ấy cũng phải mất kha khá thời gian, nếu như Lư Tiểu Vân thật sự phát hiện cái gì, cô ấy hoàn toàn có thời gian báo cảnh sát, hơn nữa tuyệt đối sẽ không mở cửa.

Không kịp nghĩ nhiều, bây giờ cảnh sát ở ngay cửa, người nguyên chủ cũng đã giết rồi, vậy nên chắc hẳn hung khí chỉ ở đâu đó quanh đây, hắn nhìn rất nhiều nơi, cuối cùng thấy trong tủ quần áo có một cái túi nhựa màu đen.

Hắn thận trọng mở ra, bên trọng là một bộ quần áo, lật ra có thể thấy một con dao nhọn dính đầy máu ở giữa.

"Địt!"

Hung khí cứ để như vậy hả?

Hắn nhìn quanh nhà, muốn tìm một chỗ đem hung khí giấu đi, cứ đặt cái này ở đây quá nguy hiểm.

......

Cảnh sát trung niên mặc đồ bảo hộ đi vào hiện trường vụ án, cảnh sát trẻ tuổi sắc mặt khó chịu đi theo phía sau.

Cảnh sát trung niên chú ý tới vẻ mặt của cậu, nói,

"Lần đầu tiên ai cũng không quen được, không có chuyện gì, cố nhịn một chút lần sau sẽ đỡ hơn."

Cảnh sát trẻ tuổi gật đầu.

Sau đó cảnh sát trung niên không tiếp tục để ý cậu, bắt đầu quan sát, ông nhìn thấy trên mặt tường dính đầy vết màu, biết hung thủ chính là tại chỗ này đâm nạn nhân.

Ông dọc theo vết màu đi vào trong, vết màu rất dài, hẳn là do người bị hại cố dãy dụa, khi đó cô ấy nhất định đã vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng.

Đi đến phòng khách, ông thấy được xác nạn nhân, trông rất trẻ trung, khuân mặt mỹ lệ nhưng cơ thể dính đầy máu, một tay cố gắng che cổ, xem ra là bị hung thủ đâm vào động mạch, mất máu quá nhiều nên tử vong.

Tay còn lại của của cô vô lực với tới trên bàn, bên cạnh còn có một cái điện thoại di động, việc này cho thấy nạn nhân có ý chí cầu sinh rất mạnh, nhìn như sắp sửa gọi cứu hộ thành công, nhưng ông biết thật ra cô ấy không còn cơ hội.

Con mắt của cô mở rất lớn, chứa đựng nỗi sợ hãi vô hạn, miệng khẽ nhếch lên, cảnh sát trung niên đi đến bên cạnh người chết, nhìn vẻ mặt của thi thể khẽ nói,

"Không biết cô có muốn nói cho tôi biết điều gì không?"
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 2: Động cơ


Cảnh sát trung niên quay đầu nhìn về phía đồng nghiệp bên cạnh hỏi,

"Lão Triệu, có phát hiện gì rồi?, chia sẻ chút đi."

Lão Triệu đứng dậy nhíu mày nói,

"Hiện trường không có dấu hiệu bị lục soát mất cắp thứ gì, khóa cửa cũng không có dấu hiệu bị phá, lại thêm việc nạn nhân bị đâm ở cửa ra vào, điều này chứng tỏ cô ấy có quen biết với hung thủ, phán đoán sơ bộ là giết người vì tình hoặc báo thù, nhưng mà có một điểm tôi nghĩ mãi không ra."

Nghe được lão Triệu nói như vậy, cảnh sát trung niên bỗng sững sờ, lão Triệu với ông tuổi cũng gần bằng nhau, làm việc trong ngành này sóng to gió lớn gì cũng đã phải trải rồi, còn có cái gì là chưa thấy qua?

Không biết điểm gì làm ông ấy nghi hoặc?

Cảnh sát trung niên hiếu kì hỏi,

"Chỗ nào mâu thuẫn vậy?"

"Hung thủ có mục đích rõ ràng, ra tay không chút do dự, ngay lúc nạn nhân mở cửa, trực tiếp hành động, hắn thậm chí còn không vào trong phòng, chỉ đứng ở chỗ trước cửa."

Lão Triệu cau mày nói.

Cảnh sát trung niên gõ vào cửa mấy cái, sau đó khoa tay múa chân phân tích,

"Hung thủ gõ cửa, nạn nhân thông qua mắt mèo nhìn thấy đối phương, tiếp đó không phòng bị mở cửa, lúc này hung thủ đột nhiên rút dao đâm một nhát vào cổ nạn nhân, nạn nhân không kịp phản ứng, bị thương ngã xuống đất.

Từ trên vết máu có thể thấy được, hung thủ sau đó không có đi vào trong nhà, mà đứng ở cửa ra vào, không nhúc nhích, yên lặng nhìn nạn nhân.

Nạn nhân lúc này sợ hãi cực độ, một tay cố gắng che vết thương, muốn gọi trợ giúp, nhưng vì bị đâm ở cổ nên không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể liều mạng lùi vào trong nhà để tránh xa hung thủ, cứ như thế đến khi mất máu quá nhiều mà chết, sau khi xác định nạn nhân đã tử vong, hung thủ quay người rời đi.

Tôi biết ông đang nghi ngờ cái gì rồi, hành vi không có hợp lý."

Lão Triệu bừng tỉnh nhận ra,

"Đúng, đúng, đúng, chính là điểm này, thế nào lại kì cục như vậy.

Từ việc hung thủ chỉ đứng ở cửa có thể chứng minh hắn rất biến thái, mấy người như này nếu vì tình hay báo thù mà giết thì làm sao có thể để nạn nhân một nhát chết luôn?

Điểm nay vô cùng kì quái."

Trần Đại Lôi cũng có nghi hoặc tương tự.

"Mọi người cứ tiếp tục, tôi đi sang bên cạnh hỏi một chút."

Nói xong ông quay đầu nhìn sang cảnh sát trẻ tuổi đang có sắc mặt khó coi bên cạnh mình, ra hiệu cậu cùng ra ngoài.

Ra khỏi hiện trường vụ án, ông đi thẳng đến trước cửa nhà Trần Hiểu bên cạnh, đưa tay gõ cửa.

Bên trong nhà, Trần Hiểu bị tiếng gõ cửa dọa giật mình, hốt hoảng đóng cửa tủ lại, thuận tay nhét cuốn nhật kí vào trong tủ quần áo.

"Nhanh như vậy?"

Lúc mở cửa đứng ở đấy có hai vị cảnh sát, chính là hai người vừa nãy hô hoán mọi người giải tán.

Cảnh sát trung niên nói, "Tôi tên là Trần Đại Lôi, người này là Dương Thụ, chúng tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu."

"À, à, hai người có chuyện gì cứ hỏi." trong miệng Trần Hiểu hơi khô.

"Cậu không mời chúng tôi vào à?"

Trần Đại Lôi cười hỏi.

"Mời vào, mời vào."

Hắn vội vàng nói.

Hắn cảm thấy tiếp tục như vậy không được, hắn quá hoảng loạn, ai cũng có thể nhìn ra hắn có vấn đề, hắn âm thầm hít sâu, để cho bản thân trấn tĩnh lại.

Sau khi vào nhà Trần Đại Lôi đi kiểm tra xung quanh, Trần Hiểu một mực chú ý đến người này, chỉ sợ ông phát hiện thứ gì.

"Anh tên gì?"

Dương Thụ hỏi.

"Trần Hiểu"

"Nghề nghiệp là gì?"

"Chế tác tiêu bản động vật."

"Công việc này hiếm nha."

Dương Thụ ngẩng đầu nhìn hắn.

"Ừm, đây là đam mê của tôi."

"Quê quán của anh?"

"Tôi là người bản địa."

"Tối hôm qua anh ở đâu?"

"Ở nhà."

"Có ai chứng minh được điều này không?"

"Không có, tôi ở một mình."

Trần Hiểu ngay lập tức bổ sung một câu, "Trên điện thoại di động chắc hẳn sẽ có ghi chép."

Dương Thụ cười nói, "Anh không cần căng thẳng, chúng tôi chỉ muốn hiểu rõ chút tình huống."

"Tôi không có căng thẳng."

Trần Hiểu vô ý thức phản bác lại.

Dương Thụ gật đầu, tiếp tục hỏi, "Hôm qua anh có tiếp xúc với nạn nhân không?"

"Không có."

Trần Hiểu chú ý rằng lúc bản thân đang trả lời mấy câu hỏi của Dương Thụ, ông cảnh sát Trần Đại Lôi như có như không liếc về phía hắn, ánh mắt quan sát kĩ càng, để ý tới từng khẩu hình của hắn.

Sau khi hỏi thêm mấy câu nữa, Dương Thụ thấy không có vấn đề gì, đưa mắt nhìn về phía Trần Đại Lôi, Trần Đại Lôi nghĩ một lúc nói,

"Vừa rồi tôi có đi xung quanh xem xét một chút, cả căn phòng này rất sạch sẽ gọn gàng, hiện nay ít ai có được gian phòng sạch sẽ như vậy."

Nghe Trần Đại Lôi nói thế, Dương Thụ lập tức ngẩng đầu, dò xét nhìn Trần Hiểu.

Sắc mặt Trần Hiểu có chút nặng nề, đại khái đoán được ý của câu nói đó, phần lớn tội phạm giết người có tâm tư kín đáo sẽ có bệnh thích sạch sẽ, cùng đủ loại bệnh tâm lý khác, bản thân bây giờ nói không chừng đã khiến bọn họ hoài nghi.

Hắn nghĩ lý do giải thích nói, "Cái này là do thoái quen công việc, nghề nghiệp của tôi có chút đặc thù."

Trần Đại Lôi gật đầu, chậm rãi bước đến trước tủ quần áo, hành động này làm cho Trần Hiểu giật thót tim, Trần Đại Lôi vừa đi vừa tiếp tục hỏi,

"Cậu cảm thấy nạn nhân là loại người như nào?"

Trần Hiểu nội tâm càng kích động, hắn ép buộc bản thân phải tỉnh táo, quan sát động tác của Trần Đại Lôi, mặt không đổi sắc nói,

"Tôi không quen cô ấy nhưng cô là người rất có lễ phép, có vẻ là người dễ kết thân."

Lúc này Trần Đại Lôi đã tới trước tủ quần áo, tay chạm vào cửa tủ, Trần Hiểu liếc nhìn Dương Thụ đứng gần, lại nhìn Trần Đại Lôi đang muốn mở tủ quần áo.

"Chạy?"

Nghĩ đến bên ngoài vẫn còn rất nhiều cảnh sát, hắn biết biện pháp này không thực tế,

"Làm sao bây giờ?"

Lúc này trong đầu hắn nảy ra một ý tưởng vô cùng điên cuồng, nó làm hắn có chút run rẩy, hắn không biết đó là vì hưng phấn hay khẩn trương.

Ngay tại lúc Trần Đại Lôi chuẩn bị mở tủ quần áo, Trần Hiểu đột nhiên mở miệng, thắc mắc hỏi,

"Có lẽ là cô ấy đã nhìn thấy cái gì đấy?"

Trần Đại Lôi nghe thế, lập tức dừng việc mở tủ, nhìn chằm chặp Trần Hiểu, hỏi,

"Tại sao cậu nói vậy?"

Dương Thụ lúc này vô cùng cảnh giác quan sát Trần Hiểu.

Nhìn thấy ông không có mở tủ quần áo ra, nội tâm Trần Hiểu thở dài một hơi, tình huống đã biến thành như này, hắn trái lại không còn cảm thấy khẩn trương nữa.

Hắn không trả lời Trần Đại Lôi, mà đi ra tủ lạnh cầm chai nước, hướng hai người hỏi, "Hai người có khát không?"

Hai cảnh sát không nói gì, mặt không thay đổi theo dõi hắn, Trần Hiểu nhún vai, uống một ngụm nước, tiếp tục nói,

"Tôi nghĩ ai làm chuyện gì cũng đều có động cơ, giết người cũng vậy, trước khi hai người tới tôi có chú ý được là cửa nhà nạn nhân không có dấu hiệu cậy phá, điều này chứng tỏ là cô ấy và hung thủ có quen biết nhau.

Trong phòng cũng không có dấu hiệu bị lục lọi, vậy không phải giết người cướp của, hẳn là vì tình hoặc là báo thù, nếu là thế thì cảnh sát sẽ ưu tiên điều tra những ai có liên lạc chặt chẽ với nạn nhân trước.

Nhưng hai người lại tới hỏi tôi, người hàng xóm không thân quen lắm, đầu tiên, cái này cũng rất bình thường, phòng tôi bên cạnh phòng cô ấy mà.

Duy chỉ có một điểm bất thường là ông, cảnh sát Trần, từ lúc ông đi vào tôi phát hiện, ông nhìn như vô ý, nhưng thật ra vô cùng cảnh giác, mà cảnh sát Dương lại có thái độ khác hẳn, anh chỉ hỏi thăm vài câu đơn giản, điều này nói rõ cái gì?

Điều này thể hiện là trong tiềm thức của ông, ông nghi tôi là hung thủ.

Tôi đã trả lời là tôi cùng cô ấy không quen, tôi cho rằng không ai nói dối vấn đề này, bởi vì rất dễ dàng bị bại lộ, nhưng kể cả vậy ông vẫn hoài nghi tôi, vì cái gì?

Hai người không quen, trong đó một người đơn phương nổi lên sát tâm, động cơ duy nhất tôi có thể nghĩ đến là diệt khẩu."

"Diệt khẩu?"

Trần Đại Lôi đáy lòng yên lặng nói.

Lúc này ông liên tưởng đến lời lão Triệu vừa nói, ảnh mắt ông đột nhiên đảo quanh, không để ý Trần Hiểu, bỗng chợt ông chạy về hiện trường vụ án, đi tới bên cửa sổ, ông cẩn thận quan sát một lần, sau đó cấp tốc quay đầu hướng Dương Thụ nói,

"Tập chung mọi người, cẩn thận tìm kiếm ở mảnh đất trống kia, không được bỏ sót bất cứ thứ gì."

"Vâng."

Biểu cảm của ông trầm trọng, hy vọng sự thật không giống như những gì ông nghĩ.
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 3: Sợ hãi


Trông thấy Trần Đại Lôi rời đi, Trần Hiểu đóng cửa phòng, trong lòng có loại cảm giác không nói rõ được cũng không tả rõ được, kích động hay là thoải mái?

Không để ý tới những cảm xúc này, vấn đề là sau khi được hắn nhắc nhở, cảnh sát đã phát hiện cái gì đấy, là cái gì thì phải xem nội dung cuốn nhật kí mới rõ, phải tranh thủ nắm bắt được tình huống nhiều hơn so với cảnh sát, như vậy mới có thể bảo vệ bản thân.

Lấy nhật kí ra, hắn nhanh chóng lật đến phần trước vụ án của Lư Tiểu Vân, sau khi xem xong hắn bị cảm giác buồn nôn, ghê tởm, khó chịu, cùng đủ loại tâm tình tiêu cực đè nén không thể thở được, dù sao hắn vẫn là người bình thường.

Phần nhật kí này thật sự vượt ra khỏi ranh giới cuối cùng của hắn, nó quá tàn nhẫn.

Hắn đem nhật kí cùng hung khí giấu lại chỗ tủ quần áo, sau đó đi rửa mặt, nhìn thấy phản chiếu trên tấm gương bóng loáng sạch sẽ là một gương mặt anh tuấn, hắn có chút thất thần, hắn không rõ, một gương mặt đẹp như vậy, sao có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn như thế?

Ngoài cửa sổ lại lần nữa vang lên tiếng còi cảnh sát, hắn đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới là hàng tốp cảnh sát, lòng hắn cảm thấy ngũ vị tạp trần.

Nhìn một hồi, hắn rời khỏi cửa sổ, dưới đáy lòng yên lặng tự nhủ,

"Rất xin lỗi, tôi không thể nào tự thú, bởi vì thật sự tôi không phải là hung thủ."

......

Trần Đại Lôi đi xuống lầu, chợt có linh cảm, ngẩng đầu lên nhìn lại, ông không có trông thấy Trần Hiểu vừa rồi mới đứng bên cửa sổ, chỉ là trong một khoảng khắc ổng cảm thấy vừa mới có người ở đó chăm chú nhìn ông, điều này khiến ông nhớ tới cặp mắt kia, ông nằm mơ giữa ban ngày cũng không quên được ánh nhìn đó.

Ông lắc đầu, có chút tự mỉa mai, ông nghĩ cặp mắt kia đã trở thành ác mộng của ông mất rồi.

"Ở đây!"

Một tiếng hô to cắt đứt dòng suy nghĩ của ông, ông vội vàng chạy tới.

Chỉ thấy trong đống bùn đất, lộ ra một vật gì đấy màu hồng, ông nhanh chóng nói,

"Lúc đào cẩn thận một chút."

Ước chừng nửa tiếng sau, cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ vật bị chôn, đó là một cái hộp quà màu hồng cao cỡ nửa người, phía trên buộc nơ rất đẹp, bên trên còn có một tấm thiệp chúc mừng, ông cầm lấy thiệp, trên đó viết,

"Nở rộ!"

Trông thấy câu nói này, lòng ông có dự cảm không tốt rất mãnh liệt,

"Mở nó ra."

Ông cũng không nhận ra, giọng của bản thân có chút run rẩy.

Hai viên cảnh sát cẩn thận mở hộp quà, khi nhìn thấy cảnh tương bên trong hộp, sắc mặt của cả hai trở nên trắng bệch, chân run mà ngã ngồi xuống đất.

Kể cả một cảnh sát hình sự như Trần Đại Lôi, khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong hộp quà, lòng cũng không nhịn được mà run rẩy.

Đó là một thứ gì đấy được bày theo hình dạng một bông hồng, ở giữa là đầu của một cô gái.

Bông hoa được xếp một cách tinh tế, nhưng qua thời gian, thi thể đã bắt đầu phân hủy nhẹ.

Một cảnh tượng khủng khiếp như này có tính công kích tinh thần rất mạnh, chẳng thể trách vì sao hai viên cảnh sát trẻ tuổi kia sợ hãi ngồi liệt trên mặt đất.

Sau đó nhân viên pháp y bắt đầu làm việc.

Lão Triệu đi tới bên cạnh Trần Đại Lôi, hỏi, "Sao ông phát hiện ra cái này?"

Trần Đại Lôi thuật lại chuyện Trần Hiểu cho ông.

"Ông nghĩ như thế nào?"

Lão Triệu hỏi.

"Trước tiên không vội, phải điều tra thêm, bây giờ phải mang cái này về xem có tìm ra được manh mối nào hay không đã."

"Ừ."

Lão Triệu nghĩ một chút, sau đó thở dài, "Hầy!

Đây là chung cư cao cấp, tính bảo mật rất cao, điều này cản trở việc điều tra của chúng ta khá nhiều đấy."

Trần Đại Lôi không nói gì, lẳng lặng nhìn cái hộp quà cực lớn, trong tâm trí hiện ra hình ảnh cặp mắt ác mộng kia.

"Báo cáo khám nghiệm hiện trường cùng báo cáo khám nghiệm tử thi hai ngày sau mới có."

Lão Triệu bổ sung một câu.

Lúc này một người đàn ông trung niên chạy chậm tới, hắn là quản lý tòa nhà, làm chức vụ này nhiều năm, đây là lần đầu hắn gặp loại sự kiện này.

Người đàn ông trung niên mặc âu phục màu đen, có chút sợ hãi, hắng giọng nói,

"Tôi là quản lý của tòa nhà này, tên Lưu Tùng, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng đối với việc nơi này xảy ra một chuỗi sự kiện xấu xa như vậy, điều này chứng tỏ khu nhà của chúng tôi còn phải tăng cường công tác bảo vệ, chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp với cảnh sát chuyên môn để tranh thủ sớm ngày phá án, bắt được thủ phạm."

Nhìn thấy Lưu Tùng còn muốn tiếp tục, Trần Đại Lôi phất tay ám chỉ không cần mấy câu tìm lí do thoái thác vô nghĩa này, ông chỉ vào bãi đất trống, hỏi,

"Chỗ này dự tính xây cái gì?"

"Chúng tôi dự định xây thêm khu giải trí."

"Được rồi, dẫn tôi ra phòng bảo vệ."

Khu căn hộ này, chỉ có một lối ra vào, bên cạnh là phòng bảo vệ để giám sát.

Lưu Tùng gật đầu, mấy người đi tới chỗ cổng ra vào, phòng bảo vệ bên cạnh không lớn lắm, ngoài cửa có một người gác cổng hơn 20 tuổi đứng chờ, xem ra đã biết tin tức.

Lưu Tùng mặt không đổi sắc giới thiệu, "Đây là em vợ tôi, tên Lý Hưởng, tối hôm qua cậu ấy là người trực ban."

Lý Hưởng có hơi căng thẳng, Trần Đại Lôi ra hiệu cậu không có gì phải sợ, hỏi,

"Cậu làm công việc này bao lâu rồi?"

"Khoảng một năm rưỡi."

"Lâu như vậy?

Nhìn không giống lắm nhỉ."

Trần Đại Lôi ngẩng đầu nhìn.

Lý Hưởng gượng cười hai tiếng, không nói chuyện.

"Cậu cảm thấy công việc này thế nào?"

Lý Hưởng nhìn sang Lưu Tùng, nói, "Công việc này rất tốt, có thể nói là khá nhàn nhã."

"Tối hôm qua cậu có nghe thấy tiếng động nào không?"

"Không có."

Lý Hưởng nhớ lại một chút.

"Người ngoài đi vào cậu đều biết được đúng không?"

"Đương nhiên rồi!"

Lý Hưởng đột nhiên có chút kích động.

"Thả lỏng, không cần thiết phải căng thẳng như vậy."

Lưu Tùng lúc này ở một bên nói chen vào,

"Nhà chúng tôi cho thuê là thuộc diện chung cư cao cấp, giao hàng bên ngoài còn không cho vào, hơn nữa chỉ có một lối ra."

Trần Đại Lôi gật đầu, "Vậy theo lý thuyết, hung thủ là người sống trong căn hộ của ông?"

Lưu Tùng nghẹn lời, hắn làm sao dám thừa nhận cái vấn đề này?

Người đến người đi trong một ngày nhiều như vậy, chú ý được hết kiểu gì?

Câu trên hắn nói thế là để rũ sạch trách nhiệm thôi.

Trần Đại Lôi nhìn ra ý nghĩ của hắn, lại hỏi thêm mấy câu, không có thông tin nào quan trọng, ông bèn bảo Lưu Tùng giao băng ghi hình ở cổng cho cảnh sát, cậu cũng rất phối hợp đáp ứng.

......

Gần trưa, Trần Hiểu đã xem xong tất cả nhật kí, hắn cầm cuốn sổ, tay có chút phát run, ròng rã bốn mươi mạng người, đều được ghi lại trong quyển nhật kí nhỏ này.

Sau khi sắp xếp lại cảm xúc, hắn đem nhật kí giấu kĩ, rồi đi xuống lầu tìm quán cơm trưa như không có việc gì, cũng không tránh né cảnh sát, hắn biết bây giờ quan trọng nhất là phải biểu hiện bình thường.

Trở về sau bữa cơm, hắn thấy cảnh sát xung quanh nhà đã rời đi, quảng trường trống rỗng, mất đi cái náo nhiệt thường ngày, đôi khi có vài người ngẫu nhiên qua lại vội vàng, giống như sau lưng có không biết bao nhiêu quái vật truy đuổi bọn họ.

Hắn biết đây là vì mọi người cảm thấy sợ hãi, liên tiếp hai vụ án phát sinh ở khu này, không ai biết chuyện như vậy có tiếp tục phát sinh nữa không, cũng không người nào biết mục tiêu kế tiếp của hung thủ là ai?

Hắn cũng sợ hãi giống họ, nhưng cái điểm khác biệt là hắn sợ chính mình.

Hắn không biết mình liệu có tiếp tục giết người hay không.

Đi một lúc hắn đến được chỗ thi thể thứ hai được phát hiện, đất bị đào bới tứ tung, xung quang quây băng cảnh báo, nói cho tất cả mọi người biết chỗ này là nơi có án mạng.

Hắn không tự chủ nhớ lại nội dung của cuốn nhật kí, người thiệt mạng là một người phụ nữ rất đẹp, dù cho đã chết cô ấy vẫn đẹp như cũ, cô lẳng lặng nằm ở trong hộp quà, là một tác phẩm hoàn mỹ vô cùng.

Nghĩ tới đây hắn bỗng nhiên rùng mình một cái, tại sao mình lại có ý nghĩ như vậy?

Đây là một sinh mệnh, thế nào lại nghĩ thành tác phẩm?

Hắn càng muốn quên đi cái ý nghĩ ấy thì nó lại đeo bám càng dai dẳng, khi tử vong được gắn cho cái mác nghệ thuật, hắn đã trong một khoảng khắc ngắn ngủi quên đi bản năng sợ hãi của loài người với khái niệm chết chóc này.

Hắn ảo tưởng ra một hình ảnh, hắn là Tử Thần ẩn mình trong màn đêm, nâng cao cây liềm trong tay, một cây liềm sắc bén lấp lánh ánh bạc...

Nâng tay phải lên, nắm lấy hư không, đây chính là cảm giác nắm giữ sinh mệnh của người khác sao?

Cả người hắn cứng đờ lại, hắn bị ý nghĩ của bản thân hù dọa, phát hiện này khiến hắn không tự chủ bước nhanh về nhà.

Về đến nhà, hắn tắm nước lạnh, muốn giữ cho bản thân tỉnh táo, nhưng dưới sự kích thích của cái lạnh, nội dung của cuốn nhật kí trong tâm trí hắn không hề tiêu tan, ngược lại càng ngày càng rõ ràng.

Hắn có thể lý giải được nguyên chủ.

Hắn mở mắt ra nhìn bốn phía, lạ lẫm nhìn căn phòng quen thuộc tưởng như nó đã thay đổi hoàn toàn, nhưng hắn biết gian phòng không hề biến đổi.

Có lẽ thứ duy nhất thay đổi là chính hắn?
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 4: Đảo ngược?


Đảo mắt đã qua hai ngày, hai ngày này hắn không muốn nhìn thấy nhật kí, khi hắn phát hiện mình càng ngày càng hiểu nguyên chủ, hắn quyết định tạm thời không tiếp xúc với mấy cái tình tiết ghê rợn, hắn không muốn bản thân biến thành người biến thái như nguyên chủ.

Không nói đến cuốn nhật kí, sinh hoạt hàng ngày của nguyên chủ không hề tệ chút nào, ít nhất so với hắn trước khi xuyên qua thì tốt hơn nhiều.

Việc làm chế tác tiêu bản động vật có hơi mệt nhưng vẫn có thể chịu được, bù lại là thời gian làm việc, 9 giờ tới 5 giờ về, hai ngày nghỉ, tiền lương mặc dù không cao, nhưng đủ loại phúc lợi đãi ngộ thưởng cuối năm đều có đủ cả, một năm tổng lương phải lên đến 15 vạn nhân dân tệ (hơn nửa tỷ vnd).

Cộng thêm với việc gia cảnh của nguyên chủ rất tốt, bố là bác sĩ tâm lí nổi tiếng, mẹ là giáo sư đại học danh tiếng, đây hẳn là cuộc sống trong mơ của nhiều người.

......

Trần Đại Lôi đi đến văn phòng, lão Triệu cũng đang đợi ở đấy, báo cáo xét nghiệm tử thi cùng điểu tra hiện trường đang đặt trước mặt ông.

Ông cầm tài liệu lên nhìn một chút, thân phận của nạn nhân đã được xác nhận, tên là Đường Du Du, nữ, 23 tuổi, người địa phương, là một người nổi tiếng trên mạng, nguyên nhân tử vong là do mất quá nhiều máu, giống với Lư Tiểu Vân, chỉ có điều sau khi chết cô bị hung thủ tàn nhẫn phân thây, đồng thời ghép thành một tác phẩm nghệ thuật.

Thời gian tử vong là vào ngày 28 tháng 6, khoảng từ 1 giờ chiều đến 3 chiều, nạn nhân có thói quen sử dụng thuốc ngủ.

Từ trên người nạn nhân không có thông tin nào hữu dụng, kể cả dấu chân hung thủ, địa điểm bị chôn là một công trường, hung thủ đã cố ý chọn nơi này, có thể thấy kẻ này có năng lực phản trinh sát rất mạnh, nhìn thủ pháp chắc chắn không phải lần đầu tiên gây án, nhưng không tìm được vụ án nào có những đặc điểm tương tự.

Quan hệ xã hội của nạn nhân tương đối phức tạp, bởi vì thân phận, lại thêm dung mạo xinh đẹp, người theo đuổi cô không thiếu, điều này trực tiếp tăng độ khó cho cuộc điều tra lên bội phần.

Xem xong tư liệu Trần Đại Lôi lấy ra một bao thuốc lá đưa cho lão Triệu một điếu, hai người nhóm lửa trong yên lặng, không ai nói một câu nào.

Hút xong điếu thuốc, lão Triệu mới mở miệng hỏi, "Ông xem thế nào?"

Trần Đại Lôi cau mày,

"Tương đối khó xử lý, hung thủ vô cùng biến thái, biến tấu thi thể thành một tác phẩm nghệ thuật, động cơ rất rõ ràng, nhưng đối với việc phá án của chúng ta không có trợ giúp gì, chúng ta không biết tại sao hung thủ lại chọn nạn nhân, nếu như là ngẫu nhiên lựa chọn vậy sẽ rất phiền toái."

"Đúng vậy, nếu rơi vào trường hợp đấy thì phạm vi điều tra sẽ rất rộng."

Lão Triệu gật đầu.

"Cũng không có biện pháp nào để mò ra thủ phạm trong phạm vi lớn như vậy."

Trần Đại Lôi cũng rất mệt lòng, tại một thành phố hơn 1500 vạn dân, muốn tìm một người không có đặc điểm rõ ràng chính là chuyện không thể.

"Trước tiên bắt đầu từ những người có mối quan hệ tương đối gần đi."

Trần Đại Lôi nói một câu.

Tiếp đó ông cầm tài liệu lên xem xét, người có quan hệ với nạn nhất rất đông, ông lần lượt xem xét, đến khi trông thấy một cái tên quen thuộc,

Trần Hiểu.

Là thanh niên sống ở căn hộ bên cạnh Lư Tiểu Vân?

Hai người đều chết gần nhà hắn, lại là trùng hợp sao?

Ông quyết định lại đi tìm thanh niên này tâm sự.

......

Trần Hiểu đứng ở xa thấy Trần Đại Lôi, ông đứng ở ngay trước nơi hắn làm việc, xem ra là đang chờ hắn?

Lòng Trần Hiểu trầm xuống, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, đi lên trước hỏi,

"Cảnh sát Trần, có việc gì sao?"

"À, có một số việc chúng tôi còn phải hỏi lại một chút, xin cậu phối hợp."

Trần Đại Lôi vừa móc ra giấy chứng nhận vừa nói.

Trần Hiểu không từ chối, thật ra là không có biện pháp từ chối, phối hợp cảnh sát điều tra là nghĩa vụ của mỗi công dân.

"Không có vấn đề, để tôi xin nghỉ với sếp."

Nói xong hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho sếp nói rõ tình huống.

Sau đó hai người tới cục cảnh sát, hắn được đưa tới phòng thẩm vấn, sau khi ngồi xuống, Trần Đại Lôi đi thẳng vào vấn đề,

"Cậu biết Đường Du Du sao?"

Trần Hiểu làm sao có thể không biết?

Ngày hôm đó người bị giết hại được viết trong nhật kí chính là cô ấy,

"Có quen biết."

"Lần cuối cùng cậu nhìn thấy Đường Du Du là khi nào?"

"Lần cuối cùng...", trong trí nhớ của Trần Hiểu hiện ra một đoạn kí ức.

Trong một nhà hàng sang trọng, có hai người ngồi đối diện nhau, nguyên chủ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô ấy, ánh mắt nóng bỏng, sau khi ăn cơm xong, nguyên chủ lấy một chiếc nhẫn từ trong túi ra, đáng tiếc là cô ấy không đồng ý, nguyên chủ yên lăng cất nhẫn đi, nụ cười có chút mất tự nhiên, trông vô cùng uể oải.

"Ngày 15 tháng 6."

Hắn trả lời.

"Nhớ kỹ vậy?"

"Đương nhiên, ngày hôm đó tôi thổ lộ với cô ấy, chỉ có điều bị từ chối rồi."

"Cậu có hận cô ấy không?"

Trần Đại Lôi hỏi lần nữa.

"Tại sao lại hận?

Bị từ chối là một việc bình thường mà?"

Trần Hiểu khoát tay nói.

"Ngoại hình của cậu đẹp trai như này, còn có cô gái từ chối ư?"

Trần Đại Lôi nói đùa một câu.

"Rất bình thường, cô ấy vốn dĩ là người nổi tiếng trên mạng, người theo đuổi rất nhiều, tôi chỉ là một trong số đấy."

Trần Hiểu không để ý đáp.

"Được rồi, kể một chút đi, ngày 28 tháng 6, câu ở đâu?

Làm cái gì?"

Trần Hiểu nhíu mày, làm dáng vẻ suy tư,

"Hôm đấy là ngày nghỉ...Có chút không nhớ rõ, chẳng qua là hôm đó hẳn không có gì để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, đơn giản là nghỉ ngơi một chút, nằm lướt video trên mạng, rồi tập thể dục vài phút, chỉ có mấy việc lặt vặt này thôi."

Trần Đại Lôi xoay chuyển lời chủ đề, hỏi,

"Cậu có thấy chúng tôi đào ra được hộp quà cực lớn ở quảng trưởng không?"

"Thấy được."

"Biết bên trong là cái gì không?"

"Không biết."

Mắt Trần Hiểu sáng lên, mặc dù hắn không có tận mắt thấy, cũng không có những kí ức kia, nhưng hắn có đọc qua nhật kí, nguyên chủ làm gì hắn đều biết, hắn có thể tưởng tượng hình ảnh tàn nhẫn bên trong hộp quà.

Lúc này Trần Đại Lôi nhìn thấy ánh mắt của hắn lấp lóe, đột nhiên lên tiếng,

"Vừa mới nãy, ngay vừa rồi, có chuyện gì đó lướt qua rất nhanh trong đầu cậu, là cái gì vậy?"

"Không có gì, tôi đột nhiên nghĩ tới một chuyện liên quan đến công việc."

Trần Hiểu phủ nhận nói.

Trần Đại Lôi trừng mắt, truy vấn, "Không, không, không, sự kiện kia nhất định là có liên quan đến vấn đề tôi đang hỏi, là cái gì vậy?"

Ánh mắt của Trần Đại Lôi sắc bén, giống như là muốn nhìn thấu nội tâm Trần Hiểu, hắn có chút chống đỡ không được.

Đang suy tư phải trả lời thế nào, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, người mở cửa là Dương Thụ, Dương Thụ ra hiệu Trần Đại Lôi có chuyện cần bàn bạc.

Trần Đại Lôi cau mày, có chút không thoải mái, ông vừa mới phát hiện ra một vài vấn đề, cho ông thêm chút thời gian hẳn là có thể hỏi ra nhiều thứ hơn.

Nhưng ông cũng biết, Dương Thụ gấp gáp như vậy nhất định là có chuyện trọng yếu hơn, hẳn là phát hiện đầu mối mới, lắc đầu đứng dậy rời đi.

Trần Hiểu trông thấy ông rời đi, âm thầm thở dài một hơi, một phen vừa rồi đúng thật là đem hắn hỏi khó.

Trần Đại Lôi ra khỏi phòng, nhíu mày hỏi, "Có chuyện gì?"

"Thầy ơi, hôm trước bên pháp y có nói nạn nhân có dấu hiệu dùng thuốc ngủ lâu ngày đúng không?

Nhưng căn cứ theo những gì chúng em điều tra, nạn nhân không có thói quen này.

Cho nên chúng em lần nữa đi đến nhà của nạn nhân, lần này chúng em phát hiện ra một đầu mối mới, có người đi vào nhà cô ấy, hơn nữa là đột nhập ngay sau khi chúng ta đi kiếm tra lần đầu tiên."

"Ai?"

"Không biết, người này rất cẩn thận, cũng không để lại bất cứ dấu vết gì, nhưng hắn vuốt thẳng lại ga giường nhăn nheo, nên mới bị chúng em phát hiện."

Trần Đại Lôi cau mày, vô thức nghi vấn, "Vuốt thẳng lại ga giường nhăn nheo?

Hành động này có ý nghĩa là gì?"

Sau đó ông nói tiếp, "Theo lý thuyết người thần bí kia không phải Trần Hiểu."

Dương Thụ gật đầu chắc chắn,

"Đúng vậy, hai ngày kia anh ta không có thời gian."

Trần Đại Lôi lắc đầu, ông cảm thấy bản án càng ngày càng phức tạp.

Không bao lâu sau, Trần Hiểu trông thấy ông quay lại phòng, lần này nét mặt của ông nghiêm túc hơn hẳn, khiến nội tâm Trần Hiểu trở nên căng thẳng.

"Có phát hiện gì mới sao?"

"Cậu về trước đi."

Nghe được lời nói của Trần Đại Lôi, hắn sững sờ, có chút không hiểu, đây là có ý gì?

Hắn cẩn thận rời khỏi cục cảnh sát, đến khi ngồi trên xe, hắn cau mày, hắn đã minh bạch vì sao Trần Đại Lôi lại để cho hắn rời đi.

Điều này chứng tỏ cảnh sát đã tìm được một ít manh mối, nhưng manh mối không có chỉ về phía hắn, vậy nên mới để hắn rời đi, nhưng chuyện này càng khiến hắn nghi hoặc.

Lư Tiểu Vân cùng Đường Du Du chết đúng như những gì có trong cuốn nhật kí, theo lý thuyết nguyên chủ khả năng cao là hung thủ.

Nhưng nếu đã như thế, thì cảnh sát không thể nào phát hiện manh mối chỉ về một ai khác, chẳng lẽ sự tình còn có điểm nào chưa rõ?

"Đúng vậy!

Nhỡ đâu?

Nhỡ đâu nguyên chủ trùng hợp thấy hung thủ phạm tội, sau đó nguyên chủ đem bản thân nhập vai vào người đấy, rồi ghi xuống, mặc dù tỉ lệ rất nhỏ, nhưng cũng không phải không thể."

Nghĩ tới đây lòng hắn vui mừng khôn siết, hắn cảm thấy bản thân còn có thể cứu được.
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 5: Nhật kí mới


Cái cảm xúc thoải mái kia tới rất nhanh, nhưng đi cũng nhanh như khi nó tới.

Trùng hợp đến tận hai lần?

Mà có phải mỗi hai vụ án đâu, trong cuốn nhật kí còn ghi 38 vụ án mạng khác, chả nhẽ nguyên chủ là nam châm hút sát nhân?

Hơn nữa lúc trước cảm giác khi nghĩ về các nạn nhân đều rất chân thật, điều này chứng tỏ nguyên chủ rất biến thái, dạng người này lại chỉ vẻn vẹn quan sát không động thủ sao?

Hắn rất khó tin tưởng.

Nhưng bây giờ cũng không có manh mối gì, hắn không biết rốt cuộc thông tin canh sát có được là cái gì.

Giờ có nên quay trở lại chỗ làm không?

Hắn lắc đầu, cũng đã xin nghỉ rồi, giờ đến chẳng để làm gì cả, huống chi hiện tại hắn không hề có tâm trạng để làm việc.

Về đến khu nhà, khi đi ngang qua buồng bảo vệ, hắn đột nhiên phát hiện cậu bảo vệ trực hôm nay cứ ngẩn người nhìn điện thoại, hoàn toàn không chú ý tới hắn đang đi vào.

Cho đến khi hắn lái xe tiến vào, cậu bảo vệ vẫn tại chỗ ngồi ngẩn người, sự dị thường này khiến hắn vô cùng hoài nghi, chỗ này là chung cư cao cấp, bình thường mỗi lần đi vào, bảo vệ đều đứng lên chào đón, lúc đi ra cũng đứng lên đưa tiễn.

Chưa bao giờ có trường hợp bảo vệ ngồi ở trên ghế không nhúc nhích.

Sau khi cho xe vào hầm, hắn quay người tới phòng bảo vệ, cậu bảo vệ kia vẫn trừng mắt nhìn chằm chằm điện thoại.

Hắn rón rén đi lên trước, đưa đầu liếc mắt nhìn, sau đó mắt hắn liền híp lại.

Cậu bảo vệ này đang nhìn một tấm ảnh trong điện thoại di động mà ngẩn người, mà người trong tấm hình kia,

Chính là Đường Du Du mới tử vong!

Hắn có chú ý trên tấm hình này Đường Du Du đang nhắm mắt, giống như đã chìm vào giấc ngủ, trông vô cùng xinh đẹp, hơn nữa ảnh này chụp ở khoảng cách gần, nhưng hắn không hiểu, Đường Du Du có thủ đoạn dẫn dắt người theo đuổi mình rất lợi hại, làm sao có thể cùng một người thân mật như vậy?

Huống chi đối phương còn là một nhân viên bảo vệ?

Hắn quan sát tỉ mỉ cậu bảo vệ này, không nhớ ra được tên câu ta, hẳn là nguyên chủ chưa từng chú ý tới.

Cậu này trông có chút gầy yếu, phong thái hòa hoa phong nhã, không giống dáng vẻ của một người làm bảo vệ lắm.

Giữa hai người này có sự tình gì sao?

Đường Du Du chết có liên quan đến cậu này?

Hắn cảm giác bản thân giống như đang lạc trong sương mù, cái gì cũng không thấy, chỉ có thể chậm rãi sờ mó mà đi tiếp.

......

Giữa đêm tối, một người đàn ông lặng lẽ mở cửa phòng, trong phòng là một người phụ nữ đang ngủ say ở trên giường, người đàn ông chậm rãi đi đến phòng vệ sinh, một tay cầm điện thoại ghi chép lại tất cả những chuyện xảy ra.

Hắn chậm rãi cầm lấy một cái bàn chải đánh răng đặt dưới mũi, hít hà cẩn thận, trên mặt lộ ra vẻ say mê.

Tiếp đó hắn đưa bàn chải đánh răng nhẹ nhàng chà lên bờ môi của bản thân, cảm nhận được xúc cảm từ lông bàn chải mềm mại hòa lẫn với mùi của kem đánh răng, người đàn ông càng đê mê.

Sau đó hắn đưa bàn chải đánh răng vào miệng, liếm mút thỏa mãn, đến khi vừa lòng hắn rửa sạch rồi đặt lại chỗ cũ.

Hắn đi ra khỏi phòng vệ sinh, cởi bỏ quần áo, đi tới trước tủ quần áo của người phụ nữ, lấy một bộ đồ nữ bên trong ra, mặc lên người hắn, rồi tiếp tục lấy một đôi giày cao gót trong tủ, thuần thục đi vào, tất cả xong xuôi hắn hưng phấn đi xung quanh phòng nghe tiếng giày cao gót chạm đất.

Hắn vụng về bắt chước động tác của một người phục nữ, hắn tưởng tượng bản thân và người phụ nữ trên giường đã hòa làm một thể.

Đi vào trong phòng, nhìn khuân mặt say ngủ của người phụ nữ, trông thấy môi người phụ nữ he hé mở, hắn xích lại gần chu đáo cẩn thận chỉnh lại, rồi hắn hôn khẽ xuống đôi môi ấy, tiếp đó lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh để lưu giữ khung cảnh khó quên này.

Chẫm rãi vén chăn lên, hắn nằm lên giường, nhẹ nhàng ôm người phụ nữ, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn,

"Nếu em cứ nằm ngủ như vậy mãi thì thật tốt, như thể em chỉ thuộc về một mình ta."

......

Về đến nhà, Trần Hiểu cẩn thận suy tư, cậu bảo vệ này rõ ràng có vấn đề, là cậu ta giết Đường Du Du sao?

Có khả năng, nhưng như vậy không giải thích được nội dung bên trong cuốn nhật kí?

Hay chẳng lẽ đúng như mình nghĩ, tất cả chỉ là trùng hợp?

Nguyên chủ chỉ là người chứng kiến?

"Reng, reng, reng."

Một hồi chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, nhìn thấy tên người gọi đến là mẹ, hắn có chút do dự, hắn bây giờ không có bao nhiêu kí ức về gia đình, hắn sợ bại lộ hắn xuyên qua chiếm xác nguyên chủ, nhưng không trả lời chắc chắn không ổn,

"Sớm hay muộn mình cũng phải đối mặt với vấn đề này."

Hắn tự an ủi bản thân.

Sau khi nghe điện, mẹ nguyên chủ xem tin tức biết chỗ ở của hắn xảy ra án mạng, bà rất lo lắng, muốn hắn về nhà một thời gian ngắn.

Trần Hiểu làm sao có thể đồng ý?

Hắn trốn còn không kịp, đành viện cớ đi làm không tiện để từ chối yêu cầu.

Mẹ cũng không có nài nỉ bắt buộc, ngược lại nói hắn rất lâu chưa có về nhà, hôm nay nhất thiết phải về, Trần Hiểu không từ chối nữa, đồng ý sẽ về.

Lúc lái xe về đến nhà, Trần Hiểu thấy được nhà của hắn là một tòa biệt thư ở tại trung tâm thành phố, bên trong rất yên tĩnh, mẹ sớm chờ tại cửa, lúc trông thấy hắn vội vàng tiến lại,

"Mau vào đi, hôm nay mẹ nấu toàn món con thích đấy."

Nhìn thấy mẹ nguyên chủ ấm áp nồng nhiệt, hắn nhớ lại mẹ mình, chỉ là hắn chẳng về thăm bà ấy được nữa, Trần Hiểu có chút chua xót trong lòng, không hiểu tại sao nguyên chủ không thường về nhà?

Theo lý thuyết công việc của hắn không có bận rộn như vậy?

Hắn suy nghĩ nếu mình không bị lộ là người xuyên qua, về sau sẽ trở lại thăm bố mẹ nguyên chủ nhiều hơn.

Đi vào trong phòng, ngồi vào bàn ăn, mẹ hô một tiếng, bố chậm rãi từ thư phòng bước ra, lúc nhìn thấy hắn sắc mặt liền biến đổi, có thể thấy vô cùng bài xích hắn.

Trần Hiểu không biết tại sao lại như vậy, chẳng lẽ đây là nguyên nhân nguyên chủ không thường xuyên về nhà?

Hắn quay đầu nghi ngờ nhìn mẹ.

Mẹ trông thấy cảnh này, vội vàng đứng ra hòa giải,

"Con trai mình đi làm vất vả trở về thăm, anh bày ra sắc mặt kiểu gì vậy?

Ăn cơm, mau ăn cơm."

"Tôi không có người con trai như vậy!"

Bố hung hăng ném đi đôi đũa.

Hành động này làm Trần Hiểu sợ hết hồn, hắn không biết nguyên chủ làm cái gì mới có thể để cho bố tức giận như vậy?

Cơ thể mẹ cứng đờ, nhanh chóng quay sang nhìn Trần Hiểu, Trần Hiểu có chút không hiểu, hắn bây giờ không có kí ức của nguyên chủ, muốn nghĩ cũng không ra.

Mẹ nhìn thấy Trần Hiểu không hề định rời đi, mặt có chút vui mừng, hướng về phía Trần Hiểu nhanh chóng nói,

"Không cần để ý ông ấy, não ông ấy già rồi chẳng dùng được nữa, con ăn đi, ăn đi."

Bữa cơm này làm cho Trần Hiểu khó chịu, hắn không biết mình nên nói cái gì cũng không biết nguyên chủ có mâu thuẫn gì với người nhà, hắn chỉ có thể yên lặng ăn cơm.

Bố ăn rất nhanh, ăn xong liền quẳng đũa xuống rời đi, Trần Hiểu thấy ông ấy đi đến phòng khách mở ti vi, trong đầu bông dưng xuất hiện một đoạn kí ức.

Hồi nhỏ hai bố con bọn họ thường xuyên ngồi ở phòng khách xem thế giới động vật cùng nhau, khi đó bố còn có thể kể cho hắn một số chuyện thú vị, đây chính là nguyên nhân khiến nguyên chủ thích chế tác tiêu bản động vật.

Khi đó hình ảnh rất ấm áp, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì mới có thể biến thành tiếng cảnh như bây giờ?

Trần Hiểu không biết.

Mắt thấy sắc trời dần dần tối, Trần Hiểu xin phép đi về, mẹ có chút không muốn, hắn phải hứa về sau sẽ lại thăm khuân mặt bà mới khôi phục vẻ tươi cười.

Về đến nhà, Trần Hiểu cảm thấy rất buồn ngủ, xem điện thoại một lúc liền ngủ mất.

Ngày hôm sau, Trần Hiểu mơ màng tỉnh lại, phát hiện bản thân vô cùng mệt mỏi, toàn thân không cử động nổi.

"Mắc bệnh sao?"

Hắn rời giường rót một cốc nước, ánh mắt thoáng nhìn, bỗng dừng lại tại một phía.

Vốn nhật kí bị hắn nhét trong tủ không biết đã được ai lấy ra, đặt trên mặt bàn, bên cạnh còn có một cây bút, hắn cảnh giác quan sát tứ phía, xác định trong nhà chỉ có bản thân.

Hắn chậm rãi đi đến trước bàn, cầm lấy nhật kí, ma xui quỷ khiến lật đến trang cuối cùng, hắn sững sờ bất động.

Nhật kí đã được viết thêm, mà lần này nạn nhân là cậu bảo vệ hôm qua!
 
[Edit] Tỉnh Lại Sau Giấc Ngủ: Ta Đeo Lên 40 Lên Án Mạng - Vô Hỉ
Chương 6: Bố


Hắn có thể nhìn ra chữ viết trên nhật kí đúng là của bản thân.

Nhưng làm sao có thể?

Mình viết lúc nào cơ chứ?

Chẳng lẽ lúc ngủ sao?

Hắn đọc nhật kí, nội dung cùng mấy phần trước không khác biệt lắm, chỉ có điều lần này phần cuối có thêm một đoạn văn,

"Sư tử săn giết thỏ là bởi vì dục vọng giết chóc sao?

Không, không phải, nó chỉ là đói bụng, cần phải ăn uống mà thôi, tôi cũng đói bụng, tôi cũng cần ăn."

Một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán hắn trượt xuống, hắn bây giờ cùng lúc vừa xuyên qua giống nhau, trong đầu hoàn toàn không có kí ức giết người, nhưng lần này hắn càng thêm sợ hãi, bởi vì đây là chuyện phát sinh sau khi mình đã làm chủ thân xác này.

Chẳng lẽ nguyên chủ trong lúc hắn ngủ sẽ khống chế cơ thể này?

Giống như người đa nhân cách, vậy sau này mình phải sống sao đây?

"Không, không, không, nhất định không phải thật, nhất định là có người ở sau lưng giở trò!"

Hắn chỉ có thể tự an ủi bản thân như vậy.

Lúc này hắn cũng nhìn thấy trong góc phòng có một cái túi màu đen, giống hệt cái túi hồi trước hắn giấu trong tủ, hắn chậm rãi đi tới, mở túi ra.

Bên trong ngoại trừ mấy đồ vật đã thấy hôm qua, còn có thêm một cái tay quay dính máu, hắn nhìn hung khí dinh máu,

"Tự thú?"

Đây là ý nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu hắn,

Nếu quả thật làm như vậy, với tình trạng tinh thần hiện giờ của hắn, có lẽ sẽ không bị phán tử hình, nhưng những ngày sau khả năng cao bị nhốt ở bệnh viên tâm thần, cùng một đám người bệnh điên dại giao lưu, cả một đời không có tự do.

Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn dần sắc bén.

Hắn không thể nhận kết quả như vậy!

Quyết định xong, hắn nhanh chóng rửa mặt, thừa dịp cảnh sát còn chưa phát hiện thi thể, hắn cầm lấy cái túi đen đi xuống lầu, trên đường hắn vốn nghĩ mình sẽ hốt hoảng nhưng vậy mà hắn thấy bản thân bình tĩnh dị thường, giống như là hôm qua cái gì cũng chưa xảy ra.

Dưới lầu bởi vì gần đây có án mạng, nên người đi lại rất thưa thớt, cái này khá tiện cho hắn.

Đi tới chỗ đậu xe, đem túi đặt ở cốp sau, lái xe, lúc đi ngang qua phòng bảo vệ, hắn vô ý thức liếc nhìn, ngoại trừ hôm nay là người khác trực thì không có bất kì biến hóa nào.

Trở lại nhà bố mẹ, sở dị hắn về đây, là bởi vì hôm qua lúc ăn cơm hắn nhớ lại một chút kí ức, trong trí nhờ sân sau biệt thự nhà hắn có một cái hầm bỏ không, hắn cảm thấy không ở đâu giấu hung khí thích hợp hơn tại đây.

Cùng mẹ nói chuyện một lúc, Trần Hiểu cầm cái túi đi tới chỗ hầm, hắn nhìn một chút, cửa vào rất bí mật, phía trên bị bùn đất che kín, xem ra rất lâu rồi không ai mở ra.

Gạt bùn đất qua một bên, mở hầm ra, bên trong tối om, ánh nắng mặt trời cũng không thể chiếu rõ, hắn nhìn cửa vào hầm, cảm giác nó giống như một dã thú ăn thịt người đang há to miệng.

Lấy lại bình tĩnh, hắn theo cầu thang đi xuống dưới, bên trong hầm âm u lạnh lẽo, nhưng hắn không hiểu sao cảm thấy quen thuộc với nơi này, giống như hồi trước hắn thường xuyên đến đây.

Chưa đầy một lúc sau hắn đi tới đáy hầm, hắn bật công tắc trên tường lên, bên trong hầm nháy mắt sáng lên, nhưng khung cảnh trước mặt trực tiếp khiến hắn sững sờ dậm chân tại chỗ.

Trên vách tường khắp nơi đều dính máu, có một cái bàn đặt ở chính giữa, phía trên bày đủ loại hung khí nhuốm máu, hắn chậm rãi đi lên trước xem xét lần lượt từng thứ một, những hung khí này đều được ghi lại trong nhật kí.

Nhìn những vật này, khó trách hắn theo bản năng muốn đi giấu hung khí ở đây, thì ra nguyên chủ vẫn luôn làm như thế.

Hắn thật sự không biết nên làm gì bây giờ, nếu tiếp tục để mặc, người bị hại sẽ càng nhiều, bởi vì hắn không có cách nào kiểm soát được lúc ngủ bản thân làm cái gì.

Nhớ tới nội dung cuốn nhật kí, hắn rất mê man, chẳng lẽ trên thế giới này có loại trời sinh ác độc như nguyên chủ sao?

Lúc trước hắn vẫn cho rằng tội phạm là người tốt chịu đủ loại hoàn cảnh ngặt nghèo ảnh hưởng mới làm ra cái ác.

Nhưng rất rõ ràng nguyên chủ không phải vậy, hắn giống như ác quỷ trời sinh, hắn không cảm thấy mình giết người là tội lỗi, hắn chỉ nghĩ hắn đang ăn mà thôi.

Không đúng!

Hắn đột nhiên nghĩ tới chỗ không thích hợp, rất rõ ràng là nguyên chủ không chỉ vào cái hầm này một hai lần, mẹ tại sao lại nói hắn không thường xuyên về nhà?

Chẳng lẽ mỗi lần đều là lén lút trở về sao?

Vậy bây giờ bản thân vào đây như vậy không phải quá liều lĩnh, lỗ mãng sao?

Bị phát hiện thì làm sao bây giờ?

Nghĩ tới đây hắn không để ý nhiều nữa, ném cái túi lại, nhanh chóng ra ngoài.

Chờ hắn ra khỏi hầm, hắn bỗng đứng ngây người, tiếp đó mặt mũi tràn đầy khổ tâm, bố của hắn đang đứng cách đó không xa nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp.

Bị phát hiện!

Làm sao bây giờ?

Lúc này bố hắn chạy nhanh tới, Trần Hiểu nhìn bố mà mất hết can đảm, hắn không có cách nào giải thích, chẳng lẽ phải giết bố?

Hắn không làm được.

Bố chạy lên phía trước thấp giọng mắng một câu, "Còn không mau cút đi?

Mày muốn mẹ mày biết hả?"

Trần Hiểu sững sờ, ngơ ngác nhìn bố, trông thấy bố thuần thục lấp đất, hắn giờ mới hiểu ra được, thì ra bố đã biết lâu rồi, lúc trước hắn có một cái nghi vấn, hồi bé nguyên chủ xử lý thi thể kiểu gì?

Xem ra hẳn là bố đã giúp hắn chuyện này.

Hắn không biết trong lòng bố đau đớn như nào, hắn thấy thương nỗi niềm làm cha làm mẹ, vì con mà bỏ qua luật pháp, có bao nhiêu người có thể làm được?

Chẳng trách mỗi lần bố nhìn thấy hắn sắc mặt đều không tốt, hóa ra là vì biết con mình là dạng người như này, đổi lại là hắn nếu đặt mình vào vị trí của ông chắc hẳn cũng sẽ hành xử như vậy.

Nhìn thấy Trần Hiểu còn chưa có rời đi, bố lần nữa mắng,

"Mau cút!"

Trần Hiểu không nói gì, hắn cũng không biết lúc này bản thân nên nói cái gì, liếc mắt nhìn bố, tiếp đó quay đầu rời đi.

......

Trong văn phòng, Dương Thụ ngồi ở trên ghế sa lon ngủ, Trần Đại Lôi trái ngược lại khuân mặt mệt mỏi, cái gạt tàn trên mặt bàn đã cắm đầy tàn thuốc, bên cạnh đều là tin tức về vụ án, có thể thấy ông đã thức trắng đêm xem tài liệu, thế nhưng vẫn không có phát hiện đầu mối nào hữu dụng.

Đang nghĩ ngợi, một tiếng chuông điện thoại di động chói tai reo lên, Dương Thụ giật mình tỉnh giấc, Trần Đại Lôi nhanh chóng nhấc máy, mắt nhìn tên người gọi đến, là lão Triệu, trong lòng ông có dự cảm không tốt, ấn chấp nhận cuộc gọi,

"Lão Triệu, có chuyện gì?"

Dương Thụ lúc này lấy lại tinh thần, anh không nghe thấy trong điện thoại nói cái gì, chỉ có thể nhìn thấy sắc mặt của thầy Trần Đại Lôi càng ngày càng nghiêm trọng.

Trần Đại Lôi cúp máy, có chút thất thần, một lát sau ông mới mở miệng,

"Đi thôi, lại có vụ án."

"Vụ án gì vậy thầy?"

Dương Thụ hiếu kì hỏi, anh muốn biết đến tột cùng vụ án kiểu gì mới khiến sắc mặt của thầy nghiêm trọng như vậy.

Trần Đại Lôi không nói chuyện, đến khi hai người lên xe, ông mới chậm rãi mở miệng,

"Khu nhà Thất Bảo lại xảy ra thêm một vụ án mạng."

"Cái gì?

Xảy ra cùng một chỗ?

Trong khoảng thời gian ngắn liên tiếp ba vụ án mạng?

Tên sát nhân này điên cuồng như vậy?"

Dương Thụ cả kinh nói.

Không bao lâu, hai người tới được hiện trường phát hiện vụ án, hiện trường đã được phong tỏa, ngoài băng cảnh báo có rất nhiều người, hai người tốn sức mới chen được vào trong, Trần Đại Lôi nhìn thấy lão Triệu đang bận rộn, liền không tiến lên quấy rầy, mà kéo một viên cảnh sát ngẫu nhiên nói,

"Thuật lại tình huống cho tôi."

Viên cảnh sát kia giới thiệu sơ lược tình huống,

"Thận phận của thi thể đã được xác nhận, tên Lý Hưởng, làm nghề bảo vệ."

"Lý Hưởng?"

Trần Đại Lôi hỏi lại, ông hôm qua còn hỏi thăm cậu thanh niên này, không nghĩ tới hôm nay đã thấy xác câu ấy, ông ra hiệu cho viên cảnh sát tiếp tục.

Viên cảnh sát nói tiếp,

"Một người đàn ông sống ở căn hộ khu này phát hiện ra xác chết, địa điểm là tại tòa nhà Âm Diện, nơi này bảo vệ bình thường sẽ không lui tới.

Phát hiện cũng là trùng hợp, người đàn ông báo án lúc trước đang cãi nhau với bạn gái, bạn gái kích động nên ném điện thoại di động từ cửa sổ xuống, anh ta sau đó xuống lầu tìm, rồi mới phát hiện thi thể.

Bạn gái của anh ta đã bị đưa đến đồn cảnh sát, ném đồ vật từ trên cao xuống là vi phạm pháp luật.

Đây là tất cả tin tức hiện có, bây giờ đang thăm dò thêm, còn lại phải chờ."

Trần Đại Lôi gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu, quay đầu nhìn về phía người đàn ông báo án, sắc mặt anh ta tái nhợt, bộ dáng chưa tỉnh hồn.

Nhìn ra được anh ta bị dọa phát sợ.

Ông đi lên trước nhìn Lý Hưởng trong nháy mắt, ông ngây người, hồi ức mấy hôm trước tràn vào trong đầu ông.
 
Back
Top Bottom