Khi Lục Gia Hành đưa điếu thuốc sang, Liễu Vị Xuân đang ngẩn người nhìn xuống làn nước lay động trong hồ bơi phía dưới.
Mảng xanh bị ánh đèn cắt vụn thành vô số hình học rời rạc, trông như một tấm kính rẻ tiền bị đập nát.
Hắn nhận lấy điếu thuốc, ghé vào bật lửa Lục Gia Hành đưa tới châm lửa, hít sâu một hơi.
Nicotine chậm rãi thấm vào máu, mang lại cảm giác an ổn giả tạo.
Tầm nhìn từ ban công của câu lạc bộ tư nhân này rất tốt, có thể thu trọn gần nửa cảnh đêm Bắc Kinh.
"Vừa diễn xong show à?"
"Ừ, mệt như chó."
Lục Gia Hành tựa vào ghế sofa, bộ vest cao cấp trên người còn chưa kịp thay, lớp trang điểm cũng chưa tẩy sạch hẳn.
Đường eyeliner dưới ánh đèn ánh lên sắc kim loại khiến gã trông như một sinh thể nhân tạo vừa trốn ra từ bộ phim cyberpunk nào đó.
"Vẫn là cậu sướng hơn, giờ đã thành sao lớn rồi."
Giọng gã mang theo sự ngưỡng mộ thật lòng, xen lẫn chút chua chát không giấu được.
Trước đây họ từng ở chung một công ty người mẫu, ngủ giường tầng, ăn cùng loại cơm hộp tiện lợi.
Sau đó Liễu Vị Xuân chuyển sang công ty đào tạo thực tập sinh, giờ đã trở thành gương mặt đại diện của một nhóm nam thần tượng hàng đầu, còn gã thì vẫn phải thức đêm vì những show diễn của các nhà thiết kế vô danh.
Vận mệnh con người đôi khi giống như tung đồng xu, sấp hay ngửa thôi là đã thành hai thế giới khác nhau.
Liễu Vị Xuân không đáp lời, chỉ mỉm cười.
Hắn biết Lục Gia Hành muốn nghe gì, chẳng qua chỉ là mấy câu xã giao kiểu "cậu cũng giỏi lắm", "ai cũng vất vả như nhau" mà thôi.
Rượu qua vài vòng, Lục Gia Hành đổi chủ đề, hạ thấp giọng xuống: "Này, nói thật nhé... cái anh Khương Nhược Nguyệt ấy."
Gã ngập ngừng một chút, trông như đang tìm từ cho thích hợp.
"Trong giới ai cũng nói anh ta là nhân vật khó chơi, hậu thuẫn cứng, thủ đoạn cũng cứng.
Thế mà..."
Gã huých cùi chỏ vào tay Liễu Vị Xuân, nhướng mày cười gian, "Thật sự bị cậu hạ gục rồi à?"
Liễu Vị Xuân không tỏ thái độ.
"Vậy là cậu và Khương Nhược Nguyệt đã lên giường rồi?"
Giọng đối phương càng thấp hơn, đầy phấn khích không che giấu.
"Ai đè ai?
Đừng nói với tôi là cậu đã...
địt Khương Nhược Nguyệt đó nhé?
Cái mặt lạnh như đế vương ấy?"
Cứ như đám học sinh trung học bàn tán xem hoa khôi còn trinh hay không, đầy tò mò rẻ tiền và dục vọng chinh phục ngu ngốc.
Trong lòng Liễu Vị Xuân cười khẩy một tiếng.
Hắn nghĩ, nếu mày biết anh ấy có một cái lồn, một cái lồn chỉ biết chảy nước nhưng không nhét được thứ gì vào, chắc biểu cảm của mày còn lố bịch hơn bây giờ.
Hắn không trả lời ngay, chỉ nhìn người bạn trước mặt, kẻ mang gương mặt người mẫu điển trai trên mặt đối phương là sự pha trộn giữa hóng hớt, tò mò, cùng thứ ngưỡng mộ mập mờ giữa đàn ông với nhau đối với hành vi chinh phục.
Biểu cảm kiểu này Liễu Vị Xuân đã thấy quá nhiều lần, trong ký túc xá thực tập sinh, trên bàn nhậu, ở bất cứ nơi nào hormone nam dư thừa.
Bọn họ luôn dùng từ đó để định nghĩa quyền lực trong một mối quan hệ, đơn giản và thô bạo, giống như loài vật dùng nước tiểu để đánh dấu lãnh thổ.
Trước hết, hắn không phải đồng tính.
Hắn không có ham muốn mang tính phổ quát đối với cơ thể đàn ông.
Hắn hứng thú với Khương Nhược Nguyệt không phải vì anh là đàn ông, mà vì anh là "Khương Nhược Nguyệt".
Thứ hai, chẳng phải quan niệm cho rằng làm tình đồng nghĩa với chịch bướm rất nhàm chán sao?
Đó là lối tư duy cố hữu của đa số đàn ông.
Một người đàn ông bình thường khi thấy một cái "lỗ", bất kể là sinh lý hay tâm lý, phản ứng đầu tiên đều là dùng thứ của mình lấp đầy nó.
Đó là bản năng sinh sản nguyên thủy nhất của giống đực, đã được khắc sẵn trong gene.
Đáng tiếc là, hắn không phải một người đàn ông bình thường.
Cái câu hỏi "ai đè ai" tự bản thân nó đã là một tiền đề sai lầm.
Nó được xây dựng trên một logic cũ kỹ, nhàm chán và bốc mùi ám ảnh sinh sản.
Loại chuyện đó, tùy tiện kiếm một thằng bán dâm ven đường, hoặc bỏ ra vài trăm tệ mua cái khuôn silicon là làm được rồi.
Nếu hắn thật sự chỉ muốn tìm một cái lỗ để cắm vào, vậy câu chuyện này sẽ biến thành dạng gì?
Một cốt truyện cưỡng chế yêu đương hạng ba rẻ tiền.
Tôi ép anh, anh phản kháng, rồi cuối cùng anh khuất phục, sau đó giữa hai người nảy sinh thứ tình cảm méo mó pha trộn giữa hận thù và lệ thuộc.
Chán ngắt.
Giống như một bộ phim dở đã bị làm lại cả ngàn lần.
Tôi không hiểu vì sao con người lại có chấp niệm sâu đến vậy với hành vi xâm nhập, cứ như tình dục vĩnh viễn chỉ là trò chơi một cây gậy chọc vào một cái lỗ.
Họ tự cho rằng xâm nhập đồng nghĩa với chinh phục, đến cả một số nữ đồng tính cũng cần một cái dương vật giả.
Thứ họ muốn không phải khoái cảm, mà là một biểu tượng mang tên "xâm nhập", cứ như không có thứ hình dạng đó tiến vào cơ thể thì khoái cảm sẽ không trọn vẹn.
Trí tưởng tượng thật nghèo nàn.
Tôi thao túng đôi mắt anh, khiến anh chỉ có thể nhìn tôi; thao túng đôi tai anh, khiến anh chỉ nghe thấy giọng tôi; thao túng cả bộ não anh, để tư tưởng của anh bị tôi chiếm cứ.
Tôi thao túng anh ở đâu thì không gọi là thao túng?
Nhất định phải cắm vào cái lỗ đó mới tính sao?
Vậy thì chi bằng... dùng chính cái lỗ của tôi để thao túng cây gậy của anh.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, đến chính tôi cũng thấy thú vị.
Không biết lúc Khương Nhược Nguyệt làm tình thì sẽ mang biểu cảm gì nhỉ?
Vẫn sẽ khóc như trước sao?
Bạn tôi vẫn đang chờ câu trả lời, hẳn là tưởng tôi đang hồi tưởng lại cảnh giường chiếu nóng bỏng gì đó, trên mặt lộ rõ vẻ "biết ngay mà": "Sao, không tiện nói à?
Quả nhiên vẫn là cậu bị đè thôi."
Tôi nhìn gã như nhìn một con vượn vẫn chưa tiến hóa hoàn chỉnh.
"Không phải," Liễu Vị Xuân đặt ly rượu xuống, "Nếu nhất định phải phân trên dưới, vậy thì coi như giúp đỡ lẫn nhau đi."
...
Không khí mấy ngày sau cũng chẳng khác gì trước đó, vẫn là mùa thu Bắc Kinh khô khốc, mù mịt sương bụi.
Liễu Vị Xuân ngồi ở hàng ghế sau của xe bảo mẫu, tựa đầu vào cửa kính, nhìn những đường nét kiến trúc mờ nhòe bên ngoài.
Hắn cảm thấy mấy ngày này giống như một bộ phim rẻ tiền bị nhấn nút tạm dừng: khung hình đứng yên, chỉ có thời gian trên thanh tiến độ phía hậu trường là nhảy loạn một cách vô nghĩa.
Khương Nhược Nguyệt vẫn là dáng vẻ ấy, lạnh lùng.
Ngũ quan sinh ra cực kỳ tinh xảo, là kiểu đẹp mang tính tấn công.
Xương mày cao, hốc mắt sâu, sống mũi thẳng, chóp mũi gọn gàng, mang cảm giác vi diệu lưng chừng giữa thiếu niên và đàn ông trưởng thành.
Trong phòng tập, anh vẫn luôn là trung tâm tuyệt đối.
Mặc áo khoác Adidas màu đen, khóa kéo theo thói quen kéo lên cao nhất, tập đến khi nóng thì cởi áo khoác vứt sang một bên, để lộ chiếc áo ba lỗ đen ôm sát bên trong.
Mồ hôi rất ít, gần như không có.
Khả năng quản lý biểu cảm của anh hoàn hảo đến mức tạo ra một cảm giác xa cách vừa đủ, như thể người đã bị mài cho cái lồn nhỏ đỏ ửng sưng tấy, vừa khóc vừa xuất tinh rồi phun nước đêm đó là một Khương Nhược Nguyệt thuộc vũ trụ song song nào khác.
Đường nét cơ bắp trơn tru, rắn chắc.
Khi thực hiện những động tác vũ đạo cần bộc phát lực, xương bả vai trên lưng anh sẽ hiện lên rõ ràng.
Mỗi lần nhìn thấy, Liễu Vị Xuân lại nhớ đến độ cong căng chặt của nó khi khoái cảm ập tới.
Mấy ngày nay Khương Nhược Nguyệt quá đỗi "bình thường", đến mức Liễu Vị Xuân suýt nữa tin rằng đêm đó chỉ là một giấc mộng xuân quá mức chân thực của riêng mình.
Cho đến một ngày đi ghi hình một show tạp kỹ đang rất hot.
Trong xe, người quản lý ngồi hàng ghế trước liên tục gọi điện, những từ như số liệu, hot search, PR...
đứt quãng bay tới tai.
Trước khi ghi hình, theo quy trình sẽ có một đoạn "đi làm lộ diện" cho fan và truyền thông chụp ảnh.
Các thành viên cần đi từ xe bảo mẫu tới cửa tòa nhà ghi hình; quãng đường chỉ mấy chục mét, vừa là sàn diễn di động, vừa là chiến trường kinh doanh hình ảnh.
Tiếng hét của fan dội tới như sóng biển, vô số điện thoại và ống kính tele chĩa thẳng về phía họ.
Liễu Vị Xuân theo đúng kịch bản đi ở vị trí chếch sau bên cạnh Khương Nhược Nguyệt nửa bước.
Khi đi qua một khúc rẽ, đám đông khẽ xôn xao, hắn vươn tay định nắm lấy cánh tay Khương Nhược Nguyệt.
Đó là động tác bình thường trong phạm vi "xào cp", họ đã làm không dưới trăm lần.
Những lần trước, Khương Nhược Nguyệt luôn tự nhiên đón nhận, rồi quay lại dùng thân thể che chắn cho hắn, hoàn thành một màn phát đường hoàn hảo.
Nhưng lần này, ngay khoảnh khắc trước khi bị chạm vào, Khương Nhược Nguyệt vô tình nghiêng người né đi.
Anh thậm chí còn quay đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Liễu Vị Xuân theo kịp.
Bàn tay Liễu Vị Xuân khựng lại giữa không trung, rồi như không có gì xảy ra, buông xuống và đút vào túi quần.
Biểu cảm trên mặt hắn vừa vặn chuyển thành vẻ hụt hẫng, bị ống kính của fan ở không xa bắt trọn.
Tối hôm đó, đoạn video lộ diện này đã được tung lên mạng.
Fan only của Khương Nhược Nguyệt rốt cuộc cũng tìm được "bằng chứng" mà họ hằng mong muốn, chứng minh rằng người anh hoàn mỹ, mạnh mẽ, một lòng chỉ có sự nghiệp của họ từ lâu đã cảm thấy chán ngấy kiểu trói buộc cặp đôi này.
Họ truyền tay nhau trong nhóm, dùng những lời lẽ độc địa nhất để mắng chửi Liễu Vị Xuân, nói hắn như một con ký sinh trùng bám mãi không buông.
Fan của hắn thì đứng ra bênh vực, bắt đầu đăng bài, lập topic, làm rút thăm trúng thưởng.
Những lời nguyền rủa trên Weibo giống như cơn mưa rào mùa hè, đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Những thứ yêu ghét giả tạo đó, đối với Liễu Vị Xuân chỉ là những chi tiết trang trí không đáng kể.
Điều khiến hắn vui hơn là Khương Nhược Nguyệt hóa ra vẫn còn phản ứng.
Điều đó chứng minh mọi chuyện xảy ra đêm ấy không phải là mơ.
Vì thế, lần làm tình thứ hai đến một cách thuận lý thành chương.
Liễu Vị Xuân thừa nhận mình có một gương mặt rất dễ đánh lừa người khác.
Kết thúc ghi hình, trở về khách sạn đã là đêm khuya.
Hắn đứng trước cửa phòng mình, nhìn sang cánh cửa đóng kín chếch đối diện, biển số phòng là 1208.
Hắn nghĩ, Khương Nhược Nguyệt thật giống mặt trăng.
Không phải vì trăng sạch sẽ hay cao không với tới, mà vì nó treo ở đó chỉ cần ngẩng đầu là thấy.
Nó không sáng vì bạn, cũng không tắt vì bạn, nhưng bạn luôn biết nó ở đó.
Thế là đủ rồi.
Liễu Vị Xuân đứng chừng năm phút, lướt lại kịch bản trong đầu, rồi bước về phía phòng 1208.
"Cốc, cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột trong hành lang yên tĩnh.
Hắn cố ý khống chế lực tay, không nhẹ không nặng vừa đủ để người bên trong nghe thấy mà không tỏ ra nôn nóng.
Khoảng nửa phút sau, ổ khóa vang lên tiếng xoay rất khẽ, cánh cửa từ bên trong mở ra một khe hẹp.
Khương Nhược Nguyệt đứng sau cánh cửa.
Rõ ràng vừa mới tắm xong, nửa thân dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng.
Mái tóc đen cắt ngắn còn ướt sũng dán lên trán, mấy giọt nước men theo đường quai hàm sắc nét trượt xuống, chảy vào hõm xương quai xanh.
Phần thân trên lộ ra săn chắc, cân đối, đường nét cơ ngực trong ánh đèn mờ mờ hiện lên lúc ẩn lúc hiện, làn da mang theo sắc hồng ẩm ướt sau khi hơi nước bốc lên.
"Có việc gì?"
"Anh... em đến xin lỗi."
Hắn ngẩng đầu, liếc nhanh Khương Nhược Nguyệt một cái rồi lập tức cúi xuống.
"Hôm nay lúc ghi hình, em không cố ý đứng gần anh như vậy đâu, chỉ là hơi căng thẳng theo phản xạ nên..."
Khương Nhược Nguyệt im lặng, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.
Liễu Vị Xuân tiến lên một bước nhỏ, tiếp tục dùng giọng nói mềm mỏng: "Đầu óc em đang rối lắm, hình như fan còn đẩy lên hot search.
Em muốn đối lại kịch bản với anh một chút được không?
Chỉ một lát thôi, sẽ không làm phiền anh lâu đâu."
Đối kịch bản là cái cớ tốt nhất.
Đó là công việc, là chuyện chính đáng, là lý do đường hoàng, là chiếc phao duy nhất trông có vẻ sạch sẽ trong mối quan hệ đục ngầu này.
Từ chối, đồng nghĩa với việc mang cảm xúc cá nhân vào công việc, với Khương Nhược Nguyệt, người luôn đặt tập thể lên hàng đầu, đó là lựa chọn rất khó đưa ra.
Khương Nhược Nguyệt ngước mắt nhìn hắn.
Liễu Vị Xuân cứ thế đón lấy ánh nhìn ấy, trong mắt tràn đầy sự thẳng thắn, chân thành và lệ thuộc.
Cuối cùng, Khương Nhược Nguyệt lùi lại một bước, mở rộng cửa phòng.
Giọng anh vẫn phẳng lặng, không nghe ra cảm xúc: "Vào đi."
Dẫn sói vào nhà.
Liễu Vị Xuân lẩm nhẩm bốn chữ đó trong lòng, suýt nữa bật cười.
Hắn chợt nhớ đến câu chuyện từng nghe hồi nhỏ, con sói khoác da cừu trà trộn vào chuồng, cuối cùng ăn sạch toàn bộ đàn cừu.
Giờ hắn chính là con sói ấy.
Trong gương ở huyền quan phản chiếu hai gương mặt ưu việt quá mức một lạnh lùng, góc cạnh rõ ràng đầy khí chất; một mềm mại, tinh xảo mang nét thiếu niên.
Hoàn hảo thỏa mãn những tưởng tượng tầm thường nhất của fan CP về top và bot, chinh phục và bị chinh phục.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đứng ánh vàng mờ.
Những giọt nước men theo bờ vai rộng và cơ bụng rõ nét của Khương Nhược Nguyệt lăn xuống, như nước tuyết tan trên sống núi.
Mái tóc đen vừa gội xong mềm mại rủ xuống trán, che đi vẻ sắc bén thường ngày, lộ ra một thứ gợi cảm không chút phòng bị.
Hắn nghĩ, sau này thật sự phải dạy đội trưởng cho tử tế về kiến thức an toàn.
Nhỡ đâu tối nay, người gõ cửa không phải hắn mà là một kẻ biến thái thật sự thì phải làm sao?
Nụ cười vô hại lại hiện lên trên mặt Liễu Vị Xuân.
Hắn chỉ tay về phía ghế sofa trong phòng, cẩn thận hỏi: "Anh, mình bắt đầu đối kịch bản từ đâu?"
"Em ngồi trước đi."
Giọng Khương Nhược Nguyệt được hơi nước làm cho ẩm, có chút khàn.
"Anh thay quần áo đã."
Liễu Vị Xuân nhìn theo bóng lưng anh, bờ vai rộng, lưng săn chắc, đường eo hiện ra trơn tru theo từng bước đi.
Dưới lớp khăn tắm, hình dáng mông tròn trịa, vểnh cao rất đẹp.
Ánh mắt hắn dừng lại một lát.
Khương Nhược Nguyệt rất nhanh đã bước ra từ phòng ngủ.
Anh thay quần ngủ cotton màu xám, thân trên vẫn trần trụi, tay cầm chiếc khăn khô, đang lau qua loa mái tóc vẫn còn nhỏ nước.
Liễu Vị Xuân mỉm cười bước tới, cầm lấy khăn từ tay anh.
"Để em làm cho, anh."
Động tác tự nhiên đến quá mức, giống hệt những gì họ từng làm trước ống kính vô số lần, tự nhiên đến nỗi Khương Nhược Nguyệt không kịp phản ứng ngay.
Đến khi anh nhận ra, Liễu Vị Xuân đã đứng sau lưng mình.
"Anh thật sự không biết em muốn làm gì sao?"
Liễu Vị Xuân vừa chậm rãi lau tóc cho anh, vừa ghé sát tai thì thầm.
Cơ thể Khương Nhược Nguyệt khẽ căng lên, gần như không thể nhận ra.
Anh không động đậy cũng không đáp lời, chỉ có những ngón tay buông thõng bên người hơi cong lại một chút.
"Lần này anh rõ ràng không hề say đúng không?" giọng Liễu Vị Xuân hạ xuống rất thấp, đầu ngón tay quấn lấy những lọn tóc mềm mại nơi đuôi tóc của Khương Nhược Nguyệt.
"Nếu anh muốn đẩy em ra, bây giờ hoàn toàn có thể, giống như chiều nay trước ống kính vậy.
Nhưng anh đã không làm."
"Anh à, có phải anh thiếu đụ rồi không?"
Liễu Vị Xuân đột ngột đổi giọng, trong đó pha lẫn một thứ thân mật ác ý.
"Có phải anh rất muốn em chơi cho sướng cái lồn dâm đãng không nghe lời kia của anh không, chơi đến khi nó khóc, chơi đến khi nó chảy nước, chơi đến khi nó không thể nào khép lại được nữa."
---
Khương Nhược Nguyệt sinh ra trong gia đình ưu việt, cha mẹ đều là những nghệ sĩ đức cao vọng trọng trong giới âm nhạc, được công ty hết mực nâng đỡ, lại có thiên phú xuất chúng.
Con đường đi lên của anh gần như luôn bằng phẳng, điều đó cũng khiến anh đến cả một câu chửi thề cho ra hồn cũng không nói nổi.
Lần trước trong phòng tắm, tôi làm anh ra nông nỗi đó, từ đầu đến cuối ngoài những tiếng thở gấp và rên rỉ bị đè nén, anh không thốt ra nổi dù chỉ một tiếng "đệt" hay "con mẹ nó".
Vì vậy lúc này, khi Khương Nhược Nguyệt nghe những lời tục tĩu ở mức độ này, anh chỉ cắn chặt môi dưới, vành tai ửng lên một mảng đỏ rực rỡ như cành mai giữa nền tuyết mong manh mà chói mắt.
Đột nhiên tôi thấy, chỉ cần nhìn anh như thế thôi, dường như tôi đã cứng rồi.
Đáng yêu thật.
Đáng yêu đến mức muốn cắn rơi cả vành tai anh.
Đầu ngón tay tôi men theo cánh tay anh trượt lên, khẽ lướt qua bờ vai, cuối cùng dừng lại ở dái tai đang ửng đỏ.
Ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng vê nắn khối thịt mềm nhỏ bé đang nóng ran ấy.
"Anh à," tôi cười khẽ, "chỗ này của anh đỏ hết cả rồi.
Đang nghĩ chuyện dâm đãng gì thế?"
Hơi thở của Khương Nhược Nguyệt hoàn toàn rối loạn.
Anh hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ tràn ra một tiếng thở dốc bị kìm nén.
Tôi đặt tay lên gương mặt đẹp trai của anh, đầu ngón tay chạm vào đôi môi đang run nhẹ.
Ngón tay tách môi anh ra, thò vào trong.
Lưỡi anh lúng túng rụt lại nhưng bị tôi giữ lấy, không nặng không nhẹ mà trêu đùa trên bề mặt ấm nóng ấy.
"Đừng cắn nữa," tôi nhìn đôi mắt đen đã phủ một tầng sương nước của anh, hạ giọng nói.
"Cắn nữa là rách đấy, sẽ đau."
Khương Nhược Nguyệt thật sự không cắn nữa, mê mang nhìn tôi.
Ánh đèn cây hắt từ phía sau bên hông anh, vẽ ra đường nét rõ ràng, bờ vai rộng và vòng eo săn chắc tạo thành một tam giác ngược hoàn hảo.
Những giọt mồ hôi men theo đường cơ bụng rắn rỏi chậm rãi trượt xuống, chìm vào mảng bóng tối phía dưới đang trở nên hơi hỗn loạn vì tình dục dâng trào.
Bàn tay tôi luồn theo mép cạp quần ngủ của anh thò vào trong.
Da anh nóng rẫy như đang sốt.
Tôi không chạm thẳng vào hai bộ phận sinh dục đã có phản ứng rõ ràng kia mà áp lòng bàn tay lên bụng dưới anh, từ tốn lần lên trên, cuối cùng dừng lại ở bầu ngực mềm mại của anh.
Nó đầy đặn không hề cứng, xúc cảm là sự pha trộn giữa mỡ mềm ngoan ngoãn và cơ bắp săn chắc.
Lòng bàn tay gần như không thể bao trọn, khi năm ngón khép lại, thịt ngực phồng lên tràn qua kẽ tay.
Tôi thích thú lặp đi lặp lại động tác nhào nặn, bầu ngực biến dạng trong lòng bàn tay tôi, bị ép thành đủ kiểu dâm mỹ khiến tôi không nỡ buông.
Đồng thời, hai điểm trước ngực anh cũng nhanh chóng cứng lên.
Thật quá thú vị.
Núm vú của một người đàn ông, một cơ quan vốn được công nhận là đã thoái hóa, vô dụng, giờ đây trong tay tôi lại bộc lộ sự nhạy cảm không hề thua kém phụ nữ.
Tôi chuyển sang đầu ngón tay miết vòng tròn trên đầu vú của anh.
Nhịp thở của anh gấp đến mức loạn cả tiết tấu.
Màu sắc từ hồng nhạt nhanh chóng chuyển sang đỏ thẫm như quả anh đào, quầng vú xung quanh cũng sung huyết theo, hơi nhô lên, nổi bật trên làn da trắng lạnh như giọt máu vô tình rơi xuống nền tuyết.
Khương Nhược Nguyệt nhắm chặt mắt.
Hàng mi dài cong vút run rẩy, ướt át như cánh bướm bị mưa dập, rõ ràng là xa lạ với kiểu khoái cảm này.
"Anh," tôi cười khẽ, "Mở mắt ra nhìn em đi."
Tất nhiên anh không nghe.
Anh chỉ quay đầu sang một bên, định tránh né sự đụng chạm của tôi, nhưng động tác đó lại khiến phần cổ hoàn toàn lộ ra.
Những mạch máu xanh nhạt vì tình dục mà hơi nổi lên dụ dỗ người ta áp sát, cắn khẽ.
Tôi cũng không vội.
Chỉ đưa sự chú ý trở lại trước ngực anh, nhào nặn khối thịt mềm mại, chuyên tâm chơi đùa với hai hạt vú đã chín tới.
Móng tay không nặng không nhẹ cào xước, đầu ngón tay lại ấn xuống, nghiền ép mạnh.
"Ưm..."
Anh bật ra tiếng thở, giọng khàn đặc dính đầy dục vọng.
Núm vú đã bị hành hạ đến mức đỏ sưng, vươn thẳng trên lồng ngực phẳng, trông vừa dâm vừa thảm hại.
Tôi nhìn đôi mắt đã tán loạn, mất tiêu cự của Khương Nhược Nguyệt, môi áp lên hàng mi đang run rẩy của anh, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.
"Anh, anh nhạy cảm thật.
Chúng ta làm nhé."
Nói xong, tôi đưa tay tháo dây buộc chiếc quần ngủ màu xám của anh.
Khương Nhược Nguyệt không ngăn cản.
Chỉ có các ngón tay siết chặt thành nắm, trông hơi căng thẳng.
Quần ngủ trượt xuống không gặp trở ngại nào, tuột khỏi vòng eo săn chắc, dồn lại ở cổ chân.
"Anh," ánh mắt tôi men theo cổ chân anh đi lên, lướt qua bắp chân thẳng dài, đầu gối có đường nét đẹp, dừng lại trên đùi rắn chắc cân đối, "Chân anh đẹp thật."
Tôi nói thật.
Dáng chân của anh là đẹp nhất trong số những người tôi từng thấy.
Việc luyện vũ đạo lâu năm khiến đường cơ mượt mà nhưng không hề thô.
Đặc biệt là mặt trong đùi, da vừa trắng vừa non, lúc này vì căng thẳng mà cơ thịt hơi siết lại, tạo thành đường cong dụ người ta muốn cắn một miếng.
Dương vật của anh đã cương lên lưng chừng, kích thước không phô trương, thân thẳng, mang màu hồng nhạt rất đẹp.
Ánh mắt tôi vượt qua cây thịt còn khá sung sức kia, dừng lại ở khe hở non mềm phía dưới.
Hai môi thịt đầy đặn khép chặt vào nhau, trong khe đã ánh lên nước ướt, phía trên là cái âm vật nho nhỏ run rẩy thò ra, giống như chóp dâu tây đã chín.
Chỉ chơi mỗi vú thôi mà đã ướt sũng thế này, đúng là dâm.
Tôi nắm lấy dương vật đang cứng của anh mà tuốt, đầu ngón tay xoay tròn, ấn lên lỗ tiểu đang liên tục rỉ nước.
"Đừng..."
Tiếng cầu xin rò rỉ qua kẽ răng, ngắn và run.
Gương mặt điển trai vốn luôn thiếu biểu cảm của Khương Nhược Nguyệt ửng lên một tầng đỏ mỏng, điều này chứng tỏ anh rất ít khi tự sướng, hoặc nói đúng hơn, lúc anh làm mấy chuyện đó chưa từng bị người khác nắm dương vật chơi như thế này.
"Đừng cái gì?"
Tôi cười, ngược lại còn ác ý hơn, móng tay khẽ cào qua cái lỗ nhỏ nhạy cảm kia.
"Ưm— ha!"
Bụng dưới anh theo phản xạ căng chặt.
Dịch trong suốt trào ra ào ạt, tràn qua gò mu hơi nhô lên, men theo mặt trong đùi chảy xuống, để lại một vệt ướt lấp lánh.
Tôi nâng chân trái của anh lên, gác lên vai mình.
Tư thế này khiến anh mất thăng bằng, chỉ có thể ép chặt cả tấm lưng vào tường, bị buộc phải mở toang trước mặt tôi.
Tôi bắt đầu động.
Dương vật vùi sâu vào khe đùi anh.
Nhiệt độ của thứ đó làm Khương Nhược Nguyệt run lên một cái nữa, cả người mềm nhũn ra, gần như phải dựa vào tường mới không trượt ngã.
Thịt mềm ở đùi bị ép sang hai bên, lõm xuống.
Đầu quy đầu nặng nề nghiền qua cửa lồn, đôi môi âm hộ dày cọ xát đến mức hơi hé mở, lộ ra phần thịt mềm non đỏ ướt át bên trong.
Miệng huyệt không ngừng co rút, nước chảy đầm đìa, phát ra những tiếng "nhóp nhép" dính nhớp đầy dâm đãng.
Cái lồn nhỏ giống như con sò bị giật mình, bị người ta dùng tay cạy ra rồi không biết cách khép lại thế nào, chỉ biết không ngừng phun nước ra ngoài.
Phản ứng cơ thể của Khương Nhược Nguyệt lần này còn kịch liệt hơn cả lần trước trong phòng tắm.
Mỗi lần vòng PA cọ qua âm vật của anh, cơ thể lại co giật dữ dội một cái.
Dương vật bị tôi nắm trong tay cũng run theo, lỗ tiểu ở đầu trào ra càng nhiều dịch tuyến tiền liệt, làm tay tôi trơn nhớp.
Dương vật của anh thật sự rất đẹp — màu hồng nhạt non nớt, thân thẳng tắp, phần đầu cũng không hề quá đáng, nắm trong tay vừa vặn đến hoàn hảo.
Tôi cố ý chậm lại nhịp độ.
Quy đầu lặp đi lặp lại nghiền lên hột le đỏ sưng kia, thậm chí còn cảm nhận được phía dưới nó có một cái lỗ nhỏ hơn nữa.
CHắc hẳn là lỗ tiểu một cái lỗ còn nhỏ hơn cả cửa lồn, theo những cơn co giật của cơ thể mà khép mở liên hồi, trông vừa dâm đãng vừa đáng thương.
Tôi ghé sát tai anh, tò mò hỏi, "Nhóm trưởng, em có một câu hỏi."
Tôi cố tình ngừng lại một chút, thấy hàng mi anh run lên dữ dội hơn, "Dưới đó của anh cũng có một cái lỗ, vậy lúc anh đi tiểu thì là đứng tiểu, hay sẽ giống con gái, ngồi xổm xuống tiểu?"
Đồng tử của Khương Nhược Nguyệt đột ngột co rút, trông như con mèo bị ánh đèn mạnh chiếu thẳng vào mắt, chỉ còn lại một vệt đen mảnh.
Đến cả tiếng rên cũng tắt hẳn, trong phòng chỉ còn vang lên tiếng nước khi tôi đẩy cọ vào gốc đùi anh.
Có lẽ anh chưa từng nghĩ tới việc sẽ có người dùng giọng điệu ngây thơ như vậy để hỏi ra một câu hỏi khốn nạn vô liêm sỉ đến thế.
"Anh... không biết..."
Khoảng ba phút sau, anh mới miễn cưỡng nặn ra được mấy chữ này từ cổ họng.
Giọng nói mang theo âm mũi sau khi khóc, nghe thảm đến đáng thương.
"Không biết à?"
Tôi khẽ bật cười, phản ứng này còn thú vị hơn tôi tưởng.
Cái "không biết" của anh không phải là từ chối, mà là vẻ mơ hồ sau khi bị làm đến ngu người.
Anh thật sự không biết, vì anh chưa từng nghĩ tới vấn đề này, hoặc nói đúng hơn là anh không dám nghĩ.
Vì thế tôi kéo dài âm cuối, "Vậy bây giờ chúng ta thử luôn nhé, được không?"
Phần đầu với chiếc đinh kim loại cố ý cọ xát vào lỗ tiểu đỏ au.
Đồng thời, bàn tay đang nắm dương vật anh cũng trượt lên bụng dưới.
Tôi cảm nhận rõ sự căng đầy trong bàng quang của anh, giống như một quả bóng bị thổi căng, chờ khoảnh khắc bị chọc vỡ.
Lòng bàn tay áp lên mảng da ấm nóng ấy, bắt đầu liên tục ép xuống.
"Ư... a a..."
Tiếng rên không còn là những tiếng hừ bị đè nén nữa.
Cảm giác căng tức khó chịu nổ tung từ sâu trong cơ thể anh.
Mái tóc đen ướt mồ hôi rối bời dán lên trán, đôi mắt xinh đẹp của Khương Nhược Nguyệt không kiểm soát được mà trợn ngược lên, lộ ra mảng lớn tròng trắng.
Nước dãi men theo khóe miệng không thể khép lại của anh chảy xuống, một đoạn lưỡi hồng nhạt vô thức thè ra, khẽ run rẩy.
"Anh, mới cọ có mấy cái thôi mà đã trợn trắng mắt rồi à?"
Tôi thấp giọng cười, há miệng nhẹ nhàng cắn lấy dái tai đã ửng đỏ của anh.
Răng không nặng không nhẹ nghiền lên phần sụn mềm ấy, anh run lên dữ dội hơn.
Cái chân đang gác trên vai tôi không ngừng run rẩy, gần như sắp chuột rút.
"Liễu Vị Xuân...
đừng..."
Khương Nhược Nguyệt bắt đầu gọi tên tôi.
Giọng anh vỡ vụn, méo mó chẳng thành điệu, lẫn trong những hơi thở dính nhớp và tiếng nức nở như đang ngậm tên tôi nơi đầu lưỡi.
Nghe hay thật.
Hay hơn bất kỳ bài hát nào anh từng hát trên sân khấu.
Tôi bỗng nghĩ, nếu ghi âm giọng nói này làm nhạc chuông báo thức, mỗi sáng bị đánh thức bởi âm thanh như thế, e rằng cả ngày sẽ chẳng muốn làm người tốt.
Giọt nước mắt trượt xuống nơi khóe mắt anh còn lấp lánh hơn cả kim cương.
"Anh," tôi buông miệng khỏi dái tai anh, đầu lưỡi men theo vành tai rồi liếm dọc xuống cổ, liếm lên những đường gân xanh nổi lên vì căng thẳng.
Giọng tôi dính dấp như siro tan chảy, "Trả lời câu hỏi của em đi, rốt cuộc anh đi tiểu kiểu gì?"
Tôi cảm nhận rõ cơ thể anh lại run lên dữ dội, thứ nằm dưới tay tôi đã tới cực hạn.
Tôi ưỡn người, dùng cả dương vật đâm thẳng vào gốc đùi anh, chiếc vòng PA nặng nề quệt mạnh qua lỗ tiểu của anh.
"Á——!"
Khương Nhược Nguyệt vừa khóc vừa kêu thét.
Một dòng nhiệt trào ra từ khe khép chặt giữa hai chân anh, tiếng nước róc rách vang lên, hòa lẫn với đợt cao trào phun ra càng nhiều dâm thủy.
Khe lồn hồng nhạt của anh bị chơi đến biến dạng hoàn toàn.
Đôi môi mềm nhũn bị bẻ sang hai bên, lộ ra lớp thịt non đỏ sậm bên trong, như trái cây chín quá bị tách toạc bằng tay.
Cửa lồn há to liên tục trào ra nước dâm của cơn triều xuy.
Ngay chính giữa cửa, lỗ tiểu bị chiếc đinh kim loại cọ xát đi cọ xát lại đến mức hơi mở ra, co giật khép mở, rỉ nước tiểu một cách dâm đãng không chịu nổi.
Còn ở đầu dương vật, miệng sáo cũng phun ra thứ tinh dịch trắng đục sền sệt, tất cả rơi hết lên bụng dưới đang run rẩy của chính anh.
Thật là một cảnh tượng ngoạn mục.
Tôi không rút ra ngay.
Trái lại, tôi càng dồn lực thúc hông mạnh hơn, dương vật ra vào giữa hai chân ướt sũng của anh, cảm nhận từng cơn co giật vô thức của thịt lồn sau cao trào, cọ xát lên lớp thịt đã bị nước tiểu và dâm thủy thấm đẫm hoàn toàn.
Tiếng nước nhèm nhẹp vang lên, lớn đến kinh người.
Khương Nhược Nguyệt sợ tôi còn tiếp tục nữa, vừa nức nở vừa dùng giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy để cầu xin tôi mau bắn ra.
"Muốn em bắn vào đâu?" tôi cười hỏi.
Khương Nhược Nguyệt chỉ lắc đầu loạn xạ, vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ tôi, không nói gì.
Thật đáng yêu.
Tôi lùi ra một chút, nhắm thẳng vào cái cửa động vẫn đang không ngừng chảy nước của anh, nắm lấy gốc mà tuốt nhanh.
Tinh dịch không hề giữ lại, phun hết lên mảng thịt lồn chín nẫu đỏ au kia cùng vùng đùi trong trắng nõn xung quanh.
Tôi đưa tay ra vén mớ tóc ướt dính trên gò má anh.
Đôi mắt Khương Nhược Nguyệt vốn ngày thường luôn phảng phất vẻ lãnh đạm, lúc này vừa đỏ vừa sưng, hàng mi dài ướt sũng dính bết vào nhau, đáy mắt mờ mịt một tầng sương rỗng không, vệt nước mắt treo bên má, lấp lánh.
"Anh," tôi nhẹ nhàng lau đi dấu lệ trên mặt anh, "Anh thấy chưa, anh vẫn là đứng mà đi tiểu đấy thôi."
Anh không phản ứng gì, chỉ có hàng mi khẽ run lên một cái.
Tôi bế anh trở lại giường, dùng khăn ấm lau dọn sạch sẽ, rồi từ vali trong phòng mình lục ra tuýp thuốc mỡ dự phòng.
"Anh, em bôi thuốc nhé."
Tôi vặn nắp, bóp ra đầu ngón tay một ít gel trong suốt.
Lần này Khương Nhược Nguyệt có phản ứng, anh khép chặt hai chân lại, im lặng thể hiện sự kháng cự.
"Ngoan," tôi chỉ đưa ngón tay dính thuốc ra trước mắt anh, giọng vẫn dịu dàng như cũ, "Không bôi sẽ viêm đấy.
Hay anh muốn mai phải vào bệnh viện, để bác sĩ xem bí mật nhỏ của anh?"
Đe dọa lúc nào cũng hiệu quả hơn cầu xin.
Cơ thể Khương Nhược Nguyệt cứng lại trong chốc lát, cuối cùng vẫn thuận theo mà tách hai chân ra.
Cái động nhỏ nhắn kia hoàn toàn lộ ra, vì bị cọ xát quá mức mà mang màu hồng thắm như son phấn, ướt át và nhạy cảm.
Ánh mắt tôi dừng lại trên mảng đỏ xinh đẹp ấy vài giây, rồi mới cẩn thận thoa thuốc lên lớp thịt non sưng đỏ.
Anh không kìm được khẽ run lên một cái.
Sau khi rửa sạch phần thuốc còn dính trên tay trong nhà vệ sinh xong, tôi quay lại bên giường.
Khương Nhược Nguyệt đã nghiêng người nằm gọn, kéo chăn che kín người, chỉ chừa lại cái gáy đầy tóc mềm.
Trong phòng chỉ còn tiếng gió điều hòa khe khẽ.
Có vẻ như anh đã ngủ, nhịp thở đều đặn đến mức có phần cố ý.
Tôi vén một góc chăn, nằm xuống bên cạnh anh, nhìn bóng lưng yên tĩnh ấy, "Anh, ngủ rồi à?"
Cơ thể anh lại căng lên.
Tôi biết anh chưa ngủ.
Tôi lại thành thật hỏi: "Vừa nãy tự dưng em nghĩ ra một chuyện.
Chỗ đó... lúc rỉ nước tiểu dữ thật đấy.
Anh nói xem sau này nếu nhảy múa động tác mạnh quá, có khi nào cũng bị rỉ ra không?"
Tôi cảm nhận rõ thân thể bên cạnh cứng đờ thêm một nấc nữa.
Thú vị thật.
Tôi nghĩ lúc này Khương Nhược Nguyệt chắc đang mắng tôi trong lòng, nhưng lại chẳng mắng nổi câu nào, chỉ có thể nhịn.
Tôi giả vờ như hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của anh, tiếp tục nói một cách tự nhiên: "Hay là để mai em đi mua cho anh một gói tã dự phòng nhé?
Loại cho em bé ấy, vừa mềm vừa hút nước, mặc sát người cũng không ai nhìn ra."
Tôi ngừng một chút, chu đáo bổ sung, "Như vậy lỡ có rỉ ra cũng không làm ướt đồ diễn, anh thấy được không?"
Giây tiếp theo, Khương Nhược Nguyệt đột ngột kéo chăn trùm qua đầu, cuốn mình từ đầu đến chân thành một cục tròn.
Tôi đưa tay ra, chọc chọc vào cái "bọc" phồng ấy.
Người bên trong cựa quậy một chút, lại rúc sâu hơn vào trong.
Đáng yêu chết mất.
"Thôi thôi, không nói nữa."
Tôi bật cười khẽ.
Khối chăn kia không có thêm động tĩnh gì.
Tôi ghé lại gần, vòng tay ôm trọn cái bọc ấy qua lớp chăn, dịu giọng thì thầm:
"Anh ơi, ngủ ngon mơ đẹp nhé..."
Trong mơ phải có em đấy.