Chương 3
Một
Năm Chu Nghị mười chín tuổi, Thẩm Minh Lễ giao cho Thẩm Quan Triều phụ trách một chi nhánh công ty.
Chưa đến hai năm dưới tay hắn, công ty đã mở rộng vượt xa quy mô dự kiến ban đầu.
Cũng trong khoảng thời gian đó, anh trai ruột của hắn, Thẩm Hải Triều quản lý một công ty kinh doanh cùng lĩnh vực, nhưng hiệu quả và lợi nhuận đều chỉ ở mức bình thường, không mấy nổi bật.
Chu Nghị đã gặp Thẩm Hải Triều vài lần, đều là trong các buổi yến tiệc.
Khi ấy cậu đi theo bên cạnh Thẩm Quan Triều, vì thế cũng có dịp chạm mặt vị đại ca này.
Hai anh em có nét giống nhau ở hàng mày và ánh mắt, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
Thẩm Hải Triều lúc nào cũng mang vẻ âm trầm, bước chân lảo đảo, ánh nhìn thẳng băng và trần trụi đến mức khiến người khác không thoải mái.
Lần đầu tiên Chu Nghị nhìn thấy Thẩm Hải Triều, là trong nhà vệ sinh của một buổi tiệc.
Gã đang ôm chặt một cậu phục vụ trẻ tuổi, hôn đến mê loạn.
Quần của cậu trai kia đã tuột xuống một nửa.
"Hắn không kiêng kỵ nam nữ," Thẩm Quan Triều cười nhạt, giọng đầy châm chọc.
"Mỗi sáng tỉnh dậy, người nằm bên cạnh đều không trùng nhau.
Em nói xem, sao hắn không cố gắng thêm chút nữa, chết quách trên giường cho rồi?"
Nói xong, hắn lại lập tức nhắm mắt, giọng điệu đổi thành hờ hững:
"À... nói vậy cũng không hay.
Dù sao cũng là anh ruột, vẫn nên sống lâu trăm tuổi thì hơn."
Thẩm Quan Triều khinh thường lối sống trụy lạc của Thẩm Hải Triều.
Vì thế, trái ngược hoàn toàn với đối phương, từ khi thành niên đến nay, bên cạnh hắn chưa từng có ai.
Ngoại trừ đêm Chu Nghị vừa tròn mười tám tuổi.
Chuyện đó, Thẩm Quan Triều chưa từng kể với bất kỳ ai.
Đó chỉ là một lần mất kiểm soát ngoài ý muốn.
Khi ấy, hắn chỉ cảm thấy Chu Nghị đặc biệt đáng yêu.
Cậu ngồi yên để hắn cài trâm tóc, mỗi cử động đều đau đến nhíu mày nhưng vẫn cố chịu.
Tay Thẩm Quan Triều vụng về, từng sợi tóc trượt qua kẽ tay như rắn nhỏ linh hoạt.
Hắn nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, môi khẽ mím, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
Hắn đẩy Chu Nghị ngã xuống, nhìn ánh mắt mê muội của cậu, trong lòng sinh ra cảm giác đắc ý vì đã nắm trọn tâm trí của chàng trai trẻ.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Chu Nghị, xác nhận trong đó không hề có sự trống rỗng hay đau buồn, rồi mới không thể kiềm chế mà vươn tay.
_
Vài năm sau, trong một buổi yến tiệc khác, Thẩm Hải Triều lại gặp Chu Nghị.
Ánh mắt âm lãnh của gã dừng trên người cậu, tràn đầy dò xét.
"Lớn vậy rồi sao?"
Chu Nghị đứng cạnh Thẩm Quan Triều.
Thẩm Quan Triều mặc vest màu sẫm, còn Chu Nghị mặc màu đen.
Bộ vest phẳng phiu làm nổi bật khí chất quý phái tự nhiên của cậu, dù cậu rõ ràng không thích kiểu ăn mặc này, cứ liên tục định tháo cúc cổ áo.
"Hồi mới đón về vẫn còn là thằng nhóc gầy gò ốm yếu," Thẩm Hải Triều cười khàn, ánh mắt dán chặt lên người Chu Nghị.
"Mới mấy năm thôi, thay đổi lớn thật."
Ánh nhìn ấy giống như dã thú nhìn chằm chằm một miếng mỡ béo, giọng nói dần dần lộ ra hưng phấn.
"Không ngờ... lại xinh đẹp thế này."
"Thích à?"
Thẩm Quan Triều thản nhiên nói.
"Thích thì tôi tặng cho anh."
Thẩm Hải Triều nghe vậy, bật cười khẽ một tiếng đầy ý vị.
Chu Nghị ngồi bên cạnh, dường như chẳng mấy để tâm đến cuộc đối thoại.
Giữa chừng, cậu nhận một cuộc điện thoại, liền đứng dậy rời đi.
Hai mươi phút sau, Chu Nghị quay lại, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Cúc áo bị mở bung, xương quai xanh lộ ra, vết máu tươi bắn lên cổ áo.
Khi cậu vung tay, vài giọt máu văng ra, khiến xung quanh vang lên những tiếng kinh hô khe khẽ.
Chu Nghị vẫn mang giày da, vest chỉnh tề, dưới ánh nhìn kinh hãi của mọi người, ung dung ngồi lại bên cạnh Thẩm Quan Triều, dùng khăn trắng lau tay.
Tóc được vuốt keo chỉnh tề, nhưng vài lọn vẫn rơi xuống trán.
Cậu đưa tay vuốt lại.
"Người của anh, dạo này không được ngoan cho lắm."
Thẩm Quan Triều chậm rãi lên tiếng.
Ánh mắt Thẩm Hải Triều tối sầm khóe miệng co giật như bị kích thích thần kinh.
"Thứ cha kiêng kỵ nhất là gì, chắc anh hiểu rõ hơn tôi."
Thẩm Quan Triều quay đầu, cẩn thận lau vết máu bên sau gáy Chu Nghị, giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng.
"Đại ca, anh giẫm lên lằn ranh rồi thì đừng kéo tôi xuống theo."
"Đi rửa đi," hắn nói tiếp.
"Bẩn lắm."
"Em không ăn tối."
"Về nhà ăn.
Đã để phần cho em rồi."
Chu Nghị đứng dậy, thò tay vào túi quần lấy ra bao thuốc, tự châm một điếu ngậm vào miệng.
Trong đại sảnh yến tiệc cấm hút thuốc, cậu nheo mắt, thở ra một làn khói trắng.
Không ai dám lên tiếng ngăn cản.
Nhân viên phục vụ cúi người thấp nhất có thể, cung kính dẫn đường cho cậu.
Trước khi đi, Chu Nghị tiện tay nhấc ghế, chiếc ghế đổ xuống, vừa khéo đập vào chân Thẩm Hải Triều, khiến hắn giật mình rụt chân lại.
Chu Nghị nhe răng cười dữ tợn, để lộ hàm răng trắng đều.
Thẩm Hải Triều nhìn theo bóng lưng cậu rời đi.
"Cậu nhặt được một con chó tốt đấy."
Thẩm Quan Triều cong môi cười:
"Tôi rất may mắn."
"Vậy thì nhớ buộc chặt cho kỹ," Thẩm Hải Triều nói, "đừng để người khác dắt mất."
Thẩm Quan Triều vẫn nhìn theo hướng Chu Nghị biến mất.
Cậu đã cởi áo vest, phục vụ thấy vậy vội vàng nhận lấy.
Quần tây ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng, tỉ lệ vai eo ưu việt phơi bày không sót.
Bóng dáng ấy nhanh chóng khuất sau góc rẽ, chỉ còn lại mùi khói thuốc nhàn nhạt vương trong không khí.
"Không sao," Thẩm Quan Triều nói khẽ.
"Có bị dắt đi, cũng tự biết đường về."
Cùng lúc Thẩm Quan Triều gây dựng danh tiếng trong giới kinh doanh, Chu Nghị cũng dần trở thành nhân vật nổi bật trong vòng.
Cậu nhỏ tuổi hơn Diêm Xuyên, nhưng ra tay còn tàn nhẫn hơn.
Một khi đã động thủ là không thấy máu thì không dừng.
Thẩm Quan Triều từng tìm người dạy cậu võ thuật bài bản, nhưng Chu Nghị lại quen dùng những chiêu hoang dã, luôn nhắm vào chỗ hiểm.
Lối đánh liều mạng ấy khiến không ít người chỉ nhìn thôi đã khiếp sợ.
Dần dần, chỉ cần Chu Nghị lộ mặt, con đường của Thẩm Quan Triều liền thuận lợi hơn rất nhiều.
Chu Nghị có một quán bar, do Thẩm Quan Triều tặng.
Sau này quán mở rộng, dần biến thành hội sở.
Thẩm Quan Triều đặt tên cho nó là "Tuần Nhất".
Diêm Xuyên từng cười chê:
"Cái tên này nghe chẳng có chút hứng thú vui chơi nào."
Thẩm Quan Triều vẫn kiên quyết với ý định:
"Đáng yêu mà."
_
Hai
Ánh đèn u tối lay động theo những bản nhạc bạo tai.
Các dải sáng khác màu lướt qua từng gương mặt trẻ trung.
Trên sân nhảy, nam nữ quấn lấy nhau trong cơn say.
Cồn và âm nhạc làm tê liệt thần kinh, tiếng thét chói tai xen lẫn cuồng hoan đánh thức màn đêm đang say ngủ.
Trong hành lang dài phủ ánh đèn tối, một đám thanh niên lưng thẳng tắp, đứng thành hai hàng.
Chu Nghị chậm rãi bước qua giữa, áo da dưới ánh sáng chập chờn ánh lên vẻ lạnh lẽo.
"Chào Nghị ca!!"
Tiếng chào vang vọng cả hành lang.
Chu Nghị không đổi sắc mặt.
Điếu thuốc vừa đưa lên môi, lập tức có người cúi người tiến lên, dùng hai tay châm lửa.
Ánh lửa loé lên trong khoảnh khắc, soi sáng đường nét sắc sảo nơi sườn mặt cậu.
Năm đó, Chu Nghị mới hai mươi mốt tuổi.
Nhưng trong mắt đám người này, cậu đã gần như là huyền thoại.
Thủ đoạn tàn nhẫn khiến người khác sợ hãi, nhưng cũng chính vì vậy mà sinh ra sự sùng bái.
Cậu đi đến đâu, phía sau liền có cả đám người nối gót theo sau.
Ở sâu nhất trong tầng hai hội sở là một khán đài riêng dành cho Chu Nghị, kín đáo, không gây chú ý, quan trọng nhất là từ đó có thể thu trọn cảnh tượng tầng dưới vào tầm mắt.
Chu Nghị rất ít khi phô trương như vậy.
Phần lớn thời gian, cậu lặng lẽ xuất hiện ở tầng hai, vài ly rượu đặt trên bàn, dựa lưng vào ghế, thờ ơ quan sát đám người đang mê loạn phía dưới.
Chỉ khi trong hội sở xảy ra chuyện, cậu mới xuất hiện công khai.
Hôm nay khi cậu đến, cuộc giao chiến đã xong.
Dưới đất ngổn ngang, mảnh thủy tinh vấy máu vỡ đầy sàn, không khí nồng nặc mùi rượu trộn lẫn nicotine cay mũi.
Hai kẻ cầm đầu gây chuyện đều là nhân vật có tiếng trong giới, cũng có qua lại với Thẩm Quan Triều.
Hai người ngồi tách ra trên sofa, miệng vẫn còn chửi bới om sòm.
Gã đầu hói bị vỡ đầu, máu chảy không ngừng.
Gã bụng tướng quân thì ôm sườn, mỗi lần ho là phun ra một ngụm máu bọt.
Gã đầu hói thấy Chu Nghị bước vào, sắc mặt thoáng ngẩn ra, lời chửi cũng lập tức nghẹn lại.
Hắn hạ giọng hỏi đàn em phía sau:
"Không phải nói nó theo Thẩm Quan Triều đi công tác rồi sao?"
Bọn họ cũng không biết Chu Nghị không đi, thậm chí còn tự mình đến đây.
Gã đầu hói ôm đầu đứng dậy, nhường chỗ cho Chu Nghị, gượng cười vài tiếng.
"Chu...
Chu lão đệ, dạo này thế nào?
Nhị thiếu vẫn ổn chứ?"
"Ừ," Chu Nghị đáp gọn.
"Cũng được."
Có người nhanh tay dọn sạch bàn, rót rượu cho cậu.
Chu Nghị không uống, chỉ gõ gạt tàn thuốc, rũ rơi mấy mẩu tro xuống đất.
"Ở đây không phải chỗ đánh nhau."
Gã đầu hói liếm môi, liên tục dùng khăn giấy lau máu trên mặt.
"Phải, phải... anh biết."
Lần trước kẻ gây chuyện bị Chu Nghị dùng gạt tàn đập thẳng vào đầu, ngất xỉu rồi ném ra khỏi hội sở.
Hung danh của cậu, ai cũng rõ.
Nhưng gã đầu hói và gã bụng tướng quân đều là người có giao tình với Thẩm Quan Triều.
Chu Nghị phất tay.
Nhân viên lập tức mang vào mấy két bia, rồi chia làm hai dãy, mỗi bên ba mươi chai.
"Mỗi người lùi một bước," cậu nói.
"Uống xong, chuyện này coi như kết thúc."
Gã bụng tướng quân khập khiễng bước tới.
Hai người nhìn bàn bia đầy ắp mà sững sờ.
Ba mươi chai bia có uống nổi hay không là một chuyện, nhưng cả hai đều là người có tiếng trong giới.
Bị ép uống thế này chẳng khác nào tiếp rượu, mất hết mặt mũi, tôn nghiêm còn gì.
Chu Nghị cầm ly đầu tiên, gõ nhẹ xuống bàn trà, ngửa đầu uống cạn.
Gã đầu hói do dự vài giây, cũng nghiến răng, cầm lấy một chai.
"Được.
Hôm nay anh không để chú mất mặt.
Chuyện này là anh gây phiền trước, anh uống!"
Có người chịu uống, cũng có kẻ thì không.
Gã bụng tướng quân thở hổn hển, trừng đôi mắt đục ngầu nhìn Chu Nghị.
"Chu Nghị, mày cuồng cái gì đấy hả?!
Mày chẳng qua chỉ là con chó Thẩm Quan Triều nhặt về!
Đồ không cha không mẹ mà cũng dám ra oai trước mặt tao!
Tao nói cho mày biết, không có Thẩm Quan Triều, mày đến liếm giày cho tao cũng không xứng!"
Chu Nghị ngẩng mắt, nét mặt bình thản.
"Không uống?"
"Tao đéo uống!
Tao xem mày-...
A!!!"
Tiếng chửi còn chưa dứt đã hóa thành tiếng la hét.
Chu Nghị đột nhiên lao đến, chai bia đầy rượu nện thẳng vào đầu gã bụng tướng quân.
Máu tươi lập tức che kín tầm mắt đối phương.
Ngay sau đó, cậu bước dài qua bàn, tung một cước đá thẳng vào ngực đối phương.
Thân thể mỡ thịt chịu không nổi vài đòn.
Chu Nghị thậm chí còn chưa ra quyền, chỉ hai cú đá đã khiến gã bụng tướng quân phun máu bọt, co giật rồi nằm bất động.
Từ những tiếng kinh hô ban đầu, xung quanh dần rơi vào im lặng chết chóc.
Âm nhạc ồn ào từ xa vọng lại, lúc này nghe mờ ảo như từ thế giới khác.
Chu Nghị rút khăn giấy lau quần áo.
"Ném ra ngoài."
Đàn em lập tức kéo thân hình béo nặng kia đi.
Gã đầu hói thấy vậy, uống bia càng hăng, sợ chậm một chút thì giây sau ngực mình cũng lãnh trọn một cước.
Xử lý xong mọi chuyện, Chu Nghị cho người trông chừng gã đầu hói uống hết bia rồi mới cho đi, còn mình thì quay lại tầng hai.
Hôm nay cậu ra tay rất nặng, không hề lưu tình.
Ai tinh ý đều có thể nhận ra tâm trạng cậu không tốt.
Áo da bị cởi ra, cánh tay phải lộ ra hình xăm dữ tợn đang trợn mắt nhìn đời, lại mang theo nét bi thương khó hiểu.
Khói thuốc trắng một lần nữa quẩn quanh trong không khí, ly rượu trên bàn chỉ tăng không giảm.
_
Ba ngày sau là sinh nhật Thẩm Quan Triều.
Thẩm Minh Lễ tổ chức một buổi tụ hội long trọng cho hắn.
Nơi danh lợi và quyền thế đan xen.
Mẹ Thẩm Quan Triều - Triệu Văn Tinh - ăn mặc lộng lẫy xuất hiện, khoác tay con trai, thân mật trò chuyện.
Thẩm Quan Triều cũng mỉm cười đáp lại, trông cảnh tượng mẹ hiền con thảo.
Triệu Văn Tinh vẫy tay gọi bạn thân, người kia liền kéo con gái lại gần, ý đồ không giấu giếm.
Chu Nghị ngồi ở góc khuất, ánh mắt ghim chặt vào cảnh Thẩm Quan Triều trò chuyện vui vẻ với thiên kim nhà giàu.
"Cậu ấy cũng đến lúc phải nghĩ đến chuyện kết hôn rồi," Diêm Xuyên nói bên cạnh.
"Hai mươi lăm tuổi, rất hợp để liên hôn."
Anh ta nhắc nhở Chu Nghị:
"Hôm nay cậu giữ tỉnh táo chút.
Lát nữa Quan Triều say, cậu đưa cậu ấy về đấy."
Chu Nghị cười lạnh, đưa tay chặn lấy chai rượu từ tay phục vụ, ngửa đầu rót thẳng xuống dạ dày.
Cậu khó chịu.
Bị đè nén.
Đêm mười tám tuổi, Thẩm Quan Triều trở thành người khai mở dục vọng cho cậu.
Nhưng sau đêm đó, ký ức như bị tuyết lớn vùi lấp.
Thẩm Quan Triều không cho phép nó nảy mầm, cũng không cho phép Chu Nghị nhắc lại.
Từ đó về sau, hắn chưa từng vượt qua giới hạn ấy lần nào, vẫn bình thản tự nhiên, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Giờ đây, Thẩm Quan Triều bắt đầu suy nghĩ chuyện kết hôn, theo ý Thẩm Minh Lễ.
Diêm Xuyên không cho cậu uống, nhưng Chu Nghị vẫn tự uống đến hai mắt vô hồn, gò má đỏ bừng.
Mặc cho Diêm Xuyên đứng bên cạnh tức đến giậm chân càu nhàu, cậu vẫn ngồi yên như lão tăng nhập định.
Bên kia, Thẩm Minh Lễ thân mật khoác vai Triệu Văn Tinh, còn tự tay bóc tôm đút cho bà.
Triệu Văn Tinh cười dịu dàng ăn xong, không lâu sau thì lặng lẽ rời tiệc.
Thẩm Quan Triều theo sau mẹ vài bước.
Chưa đi xa, bà đã quay đầu lại.
Chỉ trong vài phút, cổ bà đã lấm tấm những đốm đỏ, là dấu hiệu của dị ứng.
Triệu Văn Tinh vẫn thản nhiên, dường như chẳng bận tâm việc Thẩm Minh Lễ quên bà dị ứng hải sản.
Bà từ chối để Thẩm Quan Triều theo cùng.
"Con rời tiệc lúc này là rất bất lịch sự," bà nói.
"Quay lại đi."
"Con gọi bác sĩ cho mẹ."
"Gọi bác sĩ thì ta không dị ứng sao?"
Ánh mắt Triệu Văn Tinh dưới ánh đèn trở nên xa cách lạnh nhạt.
"Hay con định dùng việc này đổi lấy tiền đồ của mình?"
Bà xoay người, không nhìn hắn nữa.
"Phân rõ cái gì nặng, cái gì nhẹ.
Phải biết mình muốn gì."
Đây là câu bà nói với hắn nhiều nhất.
Phải biết mình muốn gì.
Thẩm Quan Triều quay lại yến tiệc.
Mãi đến khi khách khứa tản đi, hắn mới nhìn sang góc phòng.
Chu Nghị đang giằng chai rượu trong tay Cốc Minh.
Nhân vật chính còn chưa say, mà cậu đã uống đến mơ hồ, rõ ràng là tâm trạng không ổn, đang làm loạn.
"Mới hai ngày trước gây chuyện cho tôi, giờ lại chơi trò trẻ con gì nữa đây."
Thẩm Quan Triều cười mà không cười.
Diêm Xuyên vội lên tiếng đỡ:
"Cũng không thể hoàn toàn trách cậu ấy.
Xuống tay thì đúng là nặng, nhưng hôm đó Dương Tiến đúng là đáng đời, hắn nói...."
Diêm Xuyên ghé tai nói nhỏ mấy câu.
Chỉ vài giây, sắc mặt Thẩm Quan Triều đã có biến hóa vi diệu.
Hắn trầm mặc một lúc.
Chu Nghị liếc nhìn hắn.
Trong mắt chứa đầy cảm xúc, chỉ là không biết có ai hiểu được hay không.
Diêm Xuyên nhanh tay giật lấy ly rượu.
Rượu bắn lên, dính vào gò má Chu Nghị.
Thẩm Quan Triều đưa tay lau cho cậu.
"Được rồi," hắn nói.
"Về nhà."
Hắn đưa Chu Nghị về phòng.
Chưa kịp bật đèn, không gian đã tối còn yên tĩnh khiến mọi cảm giác đều bị phóng đại.
Tiếng vải chăn cọ xát cũng nghe rõ mồn một.
Thẩm Quan Triều còn chưa đứng vững đã bị Chu Nghị kéo mạnh, ngã xuống giường.
Hắn không phản kháng, chỉ lặng im nghe hơi thở nồng mùi rượu phả bên tai.
"Anh muốn kết hôn à?"
Chu Nghị hỏi, giọng khàn thấp.
Thẩm Quan Triều cười khẽ.
"Ai nói với em?"
"Là anh câu tôi trước."
Mấy chữ cuối gần như là nỉ non, mang theo uất ức.
"Ừ?"
"Chính anh câu tôi trước mà!"
Chu Nghị say khướt, lớn tiếng trách móc.
"Ngày tôi trưởng thành, anh đã sờ tôi!
Xong rồi coi như chưa từng xảy ra!"
"Vậy tại sao anh lại sờ tôi?!"
Thẩm Quan Triều khẽ vuốt thái dương hắn, ánh mắt cong lên.
"Vì em đặc biệt.
Trong lòng anh, em là người duy nhất."
Chu Nghị không nói nữa.
Cậu biết mình không cãi lại được Thẩm Quan Triều.
Cậu lời nói vụng về, nhưng hành động luôn nhiều hơn.
Lần này cũng vậy.
Cậu trực tiếp xé áo trên của Thẩm Quan Triều.
Dây thun bung ra, mái tóc hơi xoăn tỏa trên gối, hương cam chanh tràn ngập khứu giác.
Cả hai đều uống không ít.
Không hiểu vì sao, Thẩm Quan Triều không hề chống cự.
Chu Nghị với tay lên tủ đầu giường, nơi đặt nửa chai vang đỏ.
Cậu ngửa đầu uống cạn.
Giữa môi răng quấn quýt, hương vang đỏ càng thêm nồng nàn mê hoặc.
Cảm xúc dâng trào, như nước lũ phá đê.
Ngoài cửa sổ, mưa lớn xối xả.
Trong vườn sau, mấy con chó nhỏ chạy loạn trong mưa.
Ngày trước, chúng cũng từng run rẩy ướt sũng ngồi trước cửa nhà Thẩm Quan Triều.
Hắn nói không cho vào, nhưng cũng chưa từng thật sự ngăn cản.
Cánh tay ướt đẫm mồ hôi, đau đớn hòa cùng khoái cảm dữ dội.
Phòng không bật đèn, cũng chẳng cần bật.
Ngày đầu Chu Nghị đứng trong bồn tắm, Thẩm Quan Triều đã biết cậu là loại người tinh lực tràn trề.
Giờ đây, Chu Nghị tự mình chứng minh nhận định ấy chính xác đến mức nào.
Mồ hôi ướt trán.
Thẩm Quan Triều đầu óc quay cuồng, vẫn đưa tay lau mồ hôi cho cậu, ghé sát tai, khẽ thì thầm:
"Tiểu Chu Nhất... em có từng nghĩ tới việc tìm cha mẹ ruột của mình không?"
Hắn muốn nhân lúc Chu Nghị chưa tỉnh táo, trong khoảnh khắc làm người mê loạn này, nghe được tiếng lòng cậu.
Chu Nghị lẩm bẩm không rõ.
Cậu say quá, đầu óc trống rỗng, nói ra những lời chính mình cũng không nghe rõ, nhưng từng chữ, lại rơi trọn vào tai Thẩm Quan Triều.
_
Ba
Lúc Chu Nghị tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.
Toàn thân cậu trần trụi, chỉ có chiếc chăn mỏng hờ hững phủ ngang hông.
Trên bàn đặt sẵn hai phần bữa sáng.
Thẩm Quan Triều đang mặc áo ngủ của cậu, cổ áo rộng thùng thình, những dấu vết lốm đốm trên làn da trắng lộ ra rõ ràng, chẳng buồn che giấu.
Nghe thấy động tĩnh, Thẩm Quan Triều mặt không biểu cảm, nhấc chiếc gối lên, tư thế như thể sắp ném sang.
Gối giơ lơ lửng giữa không trung, lắc qua lắc lại một chút, cuối cùng vẫn chậm rãi hạ xuống.
Hắn xoay người, nằm sát lại bên cạnh Chu Nghị.
Mái tóc xõa ra, vài sợi cọ lên gò má Chu Nghị, ngứa ngáy nhè nhẹ.
"Lát nữa vứt ga giường đi, thay cái mới."
Chu Nghị khẽ vén tóc hắn, giọng thấp:
"Giặt sạch vẫn dùng được."
"Thay đi."
Thẩm Quan Triều lạnh nhạt nói.
"Hm."
Chu Nghị đáp.
Cậu nghiêng đầu, lúc này mới cảm thấy vai đau rát.
Vài vết cào hằn rõ, còn đang rỉ máu.
"Chu Nghị."
"Hửm?"
"Kỹ thuật của em... thật sự quá tệ."
Bị chê thẳng thừng như vậy, Chu Nghị hiếm khi lộ vẻ lúng túng.
Hơi nóng lan lên vành tai, cậu vùi mặt vào chăn cọ cọ mấy cái, rồi thò tay rút ra hai điếu thuốc, đưa cho Thẩm Quan Triều một điếu.
Thứ này được gọi là "điếu thuốc sau cuộc vui".
Thẩm Quan Triều lặng lẽ nhận lấy.
Trong làn khói lượn lờ, hắn thở dài một tiếng.
"Diêm Xuyên dạy hư em rồi.
Hắn lúc nào cũng kéo em chạy lung tung, dạy em đủ thứ linh tinh.
Để tôi xử hắn."
Chu Nghị lập tức lên tiếng bênh:
"Chuyện đó... tôi biết từ nhỏ rồi."
Cậu hiếm khi nhắc đến chuyện quá khứ.
Thẩm Quan Triều cũng chưa bao giờ chủ động hỏi.
Hắn biết, đó là một đoạn ký ức đau đớn, không cần thiết phải xé lại vết thương.
Lần này, là Chu Nghị tự mở lời.
"Hồi đó có một đứa nhóc... rất xinh, giống con gái vậy.
Chu Đại Hoa hay gọi nó vào phòng.
Bọn tôi đều nghe thấy tiếng nó khóc thét bên trong.
Khi nó bước ra, sau quần toàn là máu.
Người nó có mùi hôi, lúc nào cũng co ro ở chân tường mà khóc, luôn miệng nói muốn ra ngoài."
Động tác gạt tàn thuốc của Thẩm Quan Triều khựng lại.
Hắn quay sang nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, bàn tay vô thức chạm vào phần hông trơn nhẵn của Chu Nghị.
"Nó có động vào em không?"
Chu Nghị lắc đầu.
"Không."
Yết hầu Thẩm Quan Triều khẽ chuyển động, rất nhẹ, đến mức Chu Nghị không nhận ra.
Hắn quay đầu đi, tiếp tục hỏi, giọng trầm xuống.
"Sau đó thì sao?
Nhóc đó ra ngoài được không?"
"Sau đó... cậu ta không chịu nổi nữa, đập đầu vào tường rồi chết."
Chu Nghị nói rất bình thản.
"Những người vào cái sân đó, không ai là không muốn ra ngoài.
Nhưng cũng không ai ra được."
Thẩm Quan Triều chớp mắt.
"Chưa từng có ai trốn thoát sao?"
"Có."
Chu Nghị đáp.
"Nhưng đều bị bắt về.
Có người còn bị đánh chết."
Cậu ngừng lại vài giây rồi nói tiếp:
"Có một người chạy theo đường núi, trốn vào rừng, không bị bắt.
Không biết có ra khỏi được ngọn núi đó không... hay còn sống không."
"Người đó tên gì?"
Chu Nghị bật cười khẽ.
"Chu Nhị."
Thẩm Quan Triều cũng bật cười theo.
Hai người không hẹn mà cười thành tiếng, vừa khô khốc vừa vô nghĩa.
Một lúc sau, nụ cười dần tắt.
Thẩm Quan Triều vỗ nhẹ lên bờ vai trơn mịn của Chu Nghị.
"Đi tắm đi."
Chu Nghị không nhúc nhích.
"Em nhớ hình như anh hỏi em gì đó.
Em cũng nói gì đó với anh... mà không nhớ rõ."
Thẩm Quan Triều đáp:
"Tôi hỏi em có muốn tìm cha mẹ ruột không."
"Vậy em trả lời sao?"
"Em nói không tìm."
Thẩm Quan Triều nhìn cậu.
"Em nói mẹ em nhất định còn sống.
Bà bị bắt cóc, sinh em xong thì trốn được, giờ chắc sống rất tốt.
Em không muốn làm phiền bà ấy."
Chu Nghị gật đầu, ngồi dậy, vò vò mái tóc rối, nghĩ một lúc rồi hỏi:
"Vậy em còn nói gì nữa không?"
"Em còn hỏi... vì sao không giống như tưởng tượng, không sướng như vậy."
Chu Nghị lập tức im lặng.
Hơi nóng vừa rút khỏi tai lại dâng lên lần nữa.
Thẩm Quan Triều liếc cậu một cái.
"Em còn muốn sướng tới mức nào hả?"
Chu Nghị không đáp lại, lặng lẽ bò dậy, trần trụi đi về phía phòng tắm.
Trước khi bước vào cửa, cậu dừng lại.
"Vậy... bây giờ chúng ta là quan hệ gì?"
"Anh còn định kết hôn không?"
Thứ đáp lại cậu là chiếc quần lót của mình đáp thẳng vào mặt.
Thẩm Quan Triều vốn dĩ cũng không muốn kết hôn.
Trước giờ hắn chỉ thuận theo ý cha mẹ, làm ra vẻ ngoan ngoãn cho xong chuyện.
Đêm hoang đường đó khiến mối quan hệ mập mờ giữa hai người hoàn toàn được định hình.
Và Thẩm Quan Triều cứ thế đồng ý.
Hắn chê Chu Nghị kỹ thuật kém, thế là suốt một quãng thời gian dài sau đó, Chu Nghị gần như ám ảnh với việc "luyện tập".
Ban đêm cậu làm việc cho Thẩm Quan Triều.
Ban ngày... lại coi Thẩm Quan Triều như công việc mà cày.
Cứ thế kéo dài.
Chưa đến nửa tháng, có một ngày Chu Nghị đang làm hắn thì ngủ gục giữa chừng.
Hai chân Thẩm Quan Triều vẫn đang kẹp lấy vòng eo săn chắc của cậu.
Thấy vậy, hắn sững sờ một chút, rồi bất đắc dĩ cười khẽ, kéo Chu Nghị vào chăn, đưa tay lau mồ hôi trên thái dương cậu.
"Bảo ngủ thì không ngủ.
Làm trâu ngựa kiểu này, không mệt mới lạ."
Thẩm Quan Triều tự châm một điếu thuốc, nghiêng đầu nhìn cậu một lúc.
Một giọt mồ hôi lăn từ thái dương Chu Nghị xuống sống mũi cao, rồi đọng lại nơi khóe môi.
Trái ngược với tính cách lạnh lẽo của cậu, đôi môi lại rất mềm, hơi nước càng làm cánh môi ánh lên sắc hồng nhạt.
Lần đầu tiên, Thẩm Quan Triều cảm nhận rõ ràng sự gợi cảm của người đàn ông trẻ tuổi này.
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên khóe môi Chu Nghị.
"Như thế này...
đáng yêu hơn nhiều."
Thẩm Quan Triều khoác áo ngủ, định đi lấy khăn lau người cho cậu.
Nhưng vừa đi được nửa đường, cửa phòng ngủ đã bị đẩy bật ra.
"Tiểu Chu Nhất!
Mấy ngày nay cậu làm gì thế hả?
Anh nhắn tin cho cậu mà cậu có thèm trả lời đâu!"
Diêm Xuyên đứng ở cửa, câu nói còn chưa dứt thì đã nhìn rõ người bên trong.
Thẩm Quan Triều cũng đứng sững lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía cửa.
Trên ngực hắn, những vết đỏ rực không hề che giấu.
Diêm Xuyên há miệng, trong cơn chấn động tột độ, khóe miệng thậm chí còn run lên hai cái.
"Đ...
đệt mẹ..."
~~